Kẻ thù không đội trời chung của tôi cuối cùng cũng phá sản

Tác giả:Tương Tử Bối
Thể loại: Cường cường, hào môn thế gia, tình yêu son sắt, hợp đồng tình yêu.
Nguồn:duongchibachngoc.wordpress.com

Văn Án

Tần Mãn và Lệnh Kỳ Nhiên là đối thủ không đội trời chung. Hai người như chó với mèo, nhìn nhau không vừa mắt

Một ngày, Lệnh Kỳ Nhiên biết tin, cái tên khiến mình khó chịu bao năm đã phá sản.

Bạn bè đều hỏi Kỳ Nhiên định xử hắn thế nào…

Kỳ Nhiên: Ha hả. Ha hả….

Loading...

Còn phải hỏi…. Dĩ nhiên là nhân cơ hội dằn vặt hắn, nhục nhã hắn, “cưỡi” lên hắn nha!!!!

Vì thế Kỷ Nhiên vung tay ném thẻ lên mặt đối thủ của mình, tùy tiện nói muốn “giúp đỡ” hắn.

Kết quả ngày thứ hai, cậu hoang mang ngồi ở đầu giường cảm nhận từng trận đau đớn trên cơ thể, nhớ tới tối hôm qua phải chịu đựng thống khổ, bị người ta “đánh” tới mức chảy nước mắt…

Này thì cả đêm.

Này thì uống quá trớn.

Cầm thú Tần Mãn, anh chết chắc rồi!

Tần Mãn (công) x Kỷ Nhiên (thụ)

Gỡ mìn: Mù chữ viết văn, logic đã nằm dưới mộ, cho phép tác giả được bay cao bay xa, lối hành văn bình thường, công thụ không phải người hiền lành.

Tìm tòi mấu chốt: Vai chính: Tần Mãn x Kỷ Nhiên ┃ vai phụ: Nhạc Văn Văn tiểu công túa ┃ cái khác:

Tác phẩm đánh giá:

Kỷ Nhiên là công tử bột nổi tiếng, bởi vì bối cảnh gia đình mà cậu có thói quen sống kiểu cà lơ phất phơ. Mãi đến một ngày, đối thủ truyền kiếp của cậu từ thời học sinh – Tần Mãn tuyên bố gia đình phá sản, hai người còn ma xui quỷ khiến ở trong khách sạn cùng một đêm… Tỉnh lại, Kỷ Nhiên nhìn thấy bộ dạng nghèo túng của đối thủ nên quyết định “giúp đỡ” đối phương, đem đối phương quấn chặt bên mình để tiện tay giày vò đối phương. Bản văn đề tài mới mẻ độc dáo, nhân vật thú vị, hai vai chính đều có nhiều mặt mà người ngoài không thể thấy, song phương nhìn như đang “bỏ đá xuống giếng” và “bất đắc dĩ phải thỏa hiệp”, nhưng thật ra là hai trái tim đã rung động nhiều năm.

[Tần Mãn công x Kỷ Nhiên thụ]

Trích lời tác giả: Công thụ không phải người lương thiện.

Trích lời dịch giả: Kẻ thù không đội trời chung cuối cùng lại về chung một nhà, nằm chung một giường:”>

Mục Lục

Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5

Chương 6 – Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10

Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15

Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20

Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25

Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30

Chương 31 – Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35

Chương 36 – Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 – Chương 40

Chương 41 – Chương 42 – Chương 43 – Chương 44 – Chương 45

Chương 46 – Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 – Chương 50

Chương 51 – Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55

Chương 56 – Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương 60

Chương 61 – Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65

Chương 66 – Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70

Chương 71 – Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75

Chương 76 – Chương 77 – Chương 78 – Chương 79 – Chương 80

Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84 – Chương 85

Chương 86 – Chương 87 – Chương 88 – Chương 89 – Chương 90

Chương 91 – Chương 92 – Chương 93 – Chương 94 – Chương 95

Chương 96 – Chương 97 – Chương 98 – Chương 99 – Chương 100

Chương 101 – Chương 102

Phiên Ngoại

Chương 103Chương 104

HOÀN