2013 – Chương 79

    Thuộc truyện: 2013

    Chương 79: Pn6

    Tại căn cứ thuộc vùng biển Quốc tế, Khu số Sáu, tháng 12 năm 2013.

    “Tên kia rõ là một kẻ thô lỗ.” – Một cô kỹ sư ngán ngẩm than – “Ai thích thì gả đi, tôi thực tình hết chịu nổi anh ta rồi.”

    Người xung quanh đều lớn tiếng cười ha hả, duy chỉ có một cậu nam sinh đeo tai nghe ngồi bên góc, vẫn thờ ơ cầm cục gôm tẩy xóa nét vẽ chì trên giấy.

    “Xuỵt…” – Có người khẽ giọng nhắc – “Anh hùng giải cứu thế giới đến rồi kìa.”

    Loading...

    Lưu Nghiễn cầm theo một tập bản vẽ, bước nhanh qua nhà xưởng Trung ương. Nhóm kỹ sư cười nhạt dè bỉu, nhỏ tiếng xì xồ bàn tán.

    Cậu nam sinh ngẩng đầu nhìn, biểu tình và ánh mắt như có vẻ rối rắm phức tạp, lại cúi đầu tiếp tục công việc dang dở.

    “Chào!” – Bạch Hiểu Đông cười tươi như Mặt trời tỏa nắng – “Kỳ Kỳ!”

    Cô kỹ sư tên Kỳ Kỳ miễn cưỡng đáp: “Tôi đang bận làm việc!”

    Bạch Hiểu Đông nói: “Ăn cơm chứ, gần mười hai giờ rồi đó, đi thôi nào.”

    Mọi người chung quanh nhao nhao giỡn cợt, Kỳ Kỳ thuận tay thu dọn đồ đạc.

    Lại Kiệt vẫn vóc người cao gầy, tóc xén ngắn ngủn, là da ngăm đen, lại có chút giống một tay lính già lưu manh, anh ta từ đằng xa gọi với: “Bạch Hiểu Đông! Nhanh lên coi!”

    Cậu nam sinh kia tháo tai nghe xuống, ngó đồng hồ xem giờ, cũng đứng dậy đi ăn cơm. Đầu óc lơ đãng bước đi, suýt nữa đâm sầm vào Lại Kiệt.

    Lại Kiệt nghiêng người nhường đường, đưa mắt nhìn cậu ta một cái.

    Lại Kiệt hút thuốc cạnh thang máy, cậu nam sinh kia đứng cuối nhóm người chờ thang máy.

    ‘Lưu Nghiễn trong truyền thuyết’ vừa trở về, đến nói chuyện với Lại Kiệt: “Anh Tiểu Kiệt, Tiến sĩ Ngụy có việc tìm tôi rồi, anh tự ăn đi nha.”

    Lại Kiệt thống thiết kêu lên: “Không phải chớ! Ông đây chả muốn làm kỳ đà cản mũi nữa!”

    Bạch Hiểu Đông nắm tay Kỳ Kỳ, hướng về phía Lại Kiệt mà hô: “Tới đây! Cùng đi ăn chung!”

    Lại Kiệt đáp: “Thôi các cậu chơi đi, ăn ngon miệng.”

    Dân tình chung quanh vẫn thường ngoái đầu nhìn mấy người họ, nhưng chẳng ai chào hỏi gì.

    Toàn là người nổi tiếng cả… Mọi người nghĩ thầm,những anh hùng giải cứu thế giới đó nha.

    Thang máy vừa đến tầng Mười sáu, nhóm kỹ sư đồng loạt ùa vào, quá tải trọng.

    Cậu nam sinh kia lười chen chúc, vẫn đứng cắm tay trong túi, chờ lượt tiếp theo. Lại Kiệt đứng tựa lưng ở bức tường đối diện, nom vẻ đăm chiêu lắm.

    Cậu nam sinh nghiêng đầu nhìn Lại Kiệt, rồi bỗng mỉm cười với anh ta. Lại Kiệt nhướn mày, khóe miệng khẽ nhếch, cũng đáp lại cậu ta bằng cái cười nhẹ.

    Thang máy lên tới, Lại Kiệt vứt điếu thuốc, cùng cậu ta bước vào trong.

    Hai người đứng trong thang máy không nói năng gì, Lại Kiệt chọn tầng Mười ba, cậu nam sinh cúi đầu vặn to âm lượng tai nghe, tiếng ca của Avril loáng thoáng truyền đến.

    Giữa tiếng động cơ vận hành, thang máy chầm chậm chạy lên, tiếp đó “Ù—” một tiếng, lồng thang ngừng hẳn.

    “Í ò— í ò—” Ánh sáng đỏ chớp lóe không ngừng trong thang máy, Lại Kiệt và Lục Cố đồng thời ngẩng đầu nhìn lên, thang máy đã mắc kẹt ngay giữa tầng Mười lăm.

    Lại Kiệt vỗ tay rầm rầm muốn phá cửa, song không hề xê xích mảy may.

    Cậu nam sinh tháo tai nghe xuống, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

    Lại Kiệt: “Chào cậu.”

    Nam sinh: “Chào anh… Bị cúp điện hả?”

    Lại Kiệt tiến lên một bước, ấn vào nút liên lạc, cất tiếng: “Gọi phòng kỹ thuật Trung tâm, gọi phòng kỹ thuật Trung tâm, xin trả lời.”

    Đầu bên kia vẫn tĩnh lặng như tờ.

    Lại Kiệt quay đầu hỏi: “Không phải cậu là nhân viên kỹ thuật sao?”

    Nam sinh đáp: “Ây chà, tôi có phụ trách khu vực này đâu.”

    Đèn báo động trên cao tắt phụp, trong thang máy đen kịt tù mù, Lại Kiệt móc hộp quẹt ra, tách một tiếng, chiếu rõ mặt của hai người.

    Dưới ánh lửa, hiện ra khuôn mặt Lại Kiệt cương nghị, trưởng thành, mà cậu nam sinh kia thì đầy nét trẻ con, rõ rành rành là một thiếu niên chưa trải sự đời.

    “Trèo ra ngoài đi.” – Cậu nam sinh bỗng nói – “Trên nóc có lối ra.”

    “Đùa à!” – Lại Kiệt có vẻ kích động – “Đừng ý kiến vớ vẩn!”

    Lại Kiệt đi đến góc thang máy, châm thuốc. Cậu nam sinh kia hỏi: “Anh là lính đặc chủng K3 cơ mà?”

    Lại Kiệt nhíu mày nhìn cậu ta một cái, chân mày kiếm nhướn cao hơn, vươn ngón tay chọc vào người Lục Cố, nói: “Đúng, thế nhưng cậu thì không, cho nên phải chờ ở đây.”

    Cậu nam sinh nhún vai, Lại Kiệt trưng ra vẻ mặt ‘cậu thì biết quái gì’.

    Nam sinh bảo: “Tôi nghe kể các anh là người hùng giải cứu thế giới. Tới luôn đi, trèo thang máy chỉ là chuyện nhỏ như muỗi, đưa tôi ra ngoài với. Đói bụng lắm rồi.”

    Lại Kiệt ngậm điếu thuốc, biểu tình dở khóc dở mếu, thuận miệng vuột ra một câu. Bây giờ mà nói “Đứa trẻ không biết sợ chết”, cũng tương đương với “Đồ nhãi trẻ trâu coi trời bằng vung.”

    Cậu nam sinh không nghe thấy gì, ngồi xổm trong góc thưởng thức âm nhạc của mình. Lại Kiệt cũng ngồi bệt xuống, chân trái co lên, chân phải duỗi thẳng, một tay gác lên đầu gối, trầm tư nghĩ ngợi.

    Hồi sau, Lại Kiệt ra tiếng hỏi: “Cậu tên gì? Năm nay bao tuổi?”

    Cậu nam sinh đáp: “Lục Cố.”

    Lại Kiệt gật đầu, khen: “Tên rất hay.”

    Lục Cố tiếp: “Ba tôi họ Lục, mẹ tôi họ Cố.”

    Lại Kiệt nghiêng đầu nhìn cậu ta, lát sau anh nói: “Không thể mang cậu trèo thang máy được, quá nguy hiểm.”

    Lục Cố lại hỏi: “Anh tên là Tiểu Kiệt hả? Tôi nghe đàn anh ‘Lưu Nghiễn trong truyền thuyết’ gọi anh như thế.”

    Lại Kiệt lơ đễnh đáp: “Cậu bảo sao thì là vậy, nhiêu tuổi rồi?”

    Lục Cố: “Mười bảy.”

    Lông mày Lại Kiệt giần giật, hỏi: “Vậy sao không đi học nữa?”

    Lục Cố: “Không thi nổi, học xong chương trình bắt buộc thì tới đây. Ba mẹ nhờ vả quan hệ xin cho tôi vào nhà xưởng Trung ương.”

    Lại Kiệt gật đầu, tiếp: “Thế ba mẹ cậu cũng ở đây à?”

    Lục Cố biếng nhác đáp lời, Lại Kiệt bảo: “Được nhỉ, cũng khá êm ấm đó chớ.”

    Hai người chẳng nói thêm câu nào, cứ thế trầm mặc khá lâu, Lục Cố lại mở miệng: “Này, anh hùng.”

    Lại Kiệt: “Mẹ nó đừng có gọi như vậy nữa đi, da gà nổi cùng mình luôn này.”

    Lục Cố lặp lại: “Ờ vậy, anh Tiểu Kiệt, giờ phải làm sao?”

    Lại Kiệt trầm giọng đáp: “Chờ, kiên nhẫn chờ đi.”

    Lục Cố: “Anh hùng thế giới như các anh, ít nhất phải có một chiếc di động chứ, cũng không thể…”

    Lại Kiệt: “Đời nào, tôi chỉ mới là Thiếu tá thôi, kém cấp bậc.”

    Lục Cố cảm thông ‘à’ một tiếng.

    Lại Kiệt im lặng.

    “Tôi thấy cậu có vẻ thiếu ăn đòn.” – Lại Kiệt cất tiếng giữa bóng tối.

    Lục Cố tiếp tục nghe nhạc, đáp trả: “Anh bị thần kinh à, tôi có làm gì chọc giận anh đâu.”

    Lại Kiệt nói: “Cậu tới đòi nợ đúng không?”

    Lục Cố chẳng hề hấn gì mà rằng: “Ba tôi cũng nói như thế.”

    Cả hai lại ngồi bó trong thang máy thật lâu, rốt cuộc Lại Kiệt cũng ngồi không yên, đứng dậy cáu kỉnh nhấn lên nút liên lạc của thang máy, bên kia truyền tới thanh âm trò chuyện của hai người khác.

    Lưu Nghiễn: “Quyết Minh, hình như nhóc đóng sai công tắc rồi, sao anh cảm thấy nguồn điện không đúng lắm…”

    Quyết Minh: “Có biết đâu, ai bảo trên bảng điện tử ngay cả tên cũng chẳng đánh dấu…”

    Lưu Nghiễn: “Vậy nhóc đóng những công tắc nào?”

    Quyết Minh: “Thì tôi tùy tiện đóng đại vài công tắc…”

    Lại Kiệt: “…”

    Lưu Nghiễn phát khùng gắt lên: “Nhóc không biết phải đóng công tắc nào, thế mà cũng ‘tùy tiện đóng đại’ à?!”

    Quyết minh: “Cũng đâu phải công tắc nguồn điện cung cấp cho khu nghiên cứu Khoa học, có lẽ chỉ là thiết bị chiếu sáng thôi…”

    Lại Kiệt nổi sùng thét: “Trương Quyết Minh! Lưu Nghiễn! Mấy đứa đang làm cái quái gì thế hả?!”

    Lưu Nghiễn và Quyết Minh đều giật mình kêu lên, Quyết Minh hỏi: “Đội trưởng hả? Chào, anh ăn cơm chưa? Không đúng, sao anh lại nói qua thiết bị liên lạc trong thang máy…”

    Lại Kiệt quả tình hết hơi hết sức: “Tôi bị mấy cậu nhốt trong thang máy đây này!!!”

    Quyết minh giải thích: “Tụi tôi đang giúp Tiến sĩ Ngụy thử nghiệm người máy mới, mà thiếu nguồn điện, chính Lưu Nghiễn đề nghị tới trộm ít điện xài ké…”

    Lại Kiệt: “Bớt nhiều lời đi! Nhanh mở điện cho tôi!”

    Lưu Nghiễn: “Anh kiên nhẫn chờ chút, chúng tôi vẫn chưa tìm ra cách khác.”

    Quyết Minh: “Điện năng tăng lên 70% rồi, đừng nói cho người khác biết đó, nếu không chúng tôi sẽ bị mắng chết.”

    Lại Kiệt: “…”

    Lục Cố: “…”

    Quyết Minh: “Ủa, sao lại tụt xuống 0%?”

    Lại Kiệt sắp phát điên tới nơi.

    Lưu Nghiễn: “Thử lần nữa đi, anh chờ chút nha Lại Kiệt, khoảng bốn lăm phút là xong. Quyết Minh đi lấy quyển Jane Eyre(1)đọc cho Lại Kiệt nghe, để ảnh giết thời gian.”

    (1) Jane Eyre: là cuốn tiểu thuyết của văn sĩ Charlotte Brontë, là một trong những tiểu thuyết có ảnh hưởng sâu sắc và nổi tiếng nhất của nền văn học Anh.

    Quyết Minh: “Có mỗi truyện tranh‘Cuộc phiêu lưu dưới đáy biển của Mèo đỏ và thỏ Xanh’ à…”

    Lại Kiệt vịn tường, đến đứng cũng không vững nữa.

    Một hồi sau, Lưu Nghiễn nói: “Thôi vậy, sắp hết giờ nghỉ trưa rồi, đừng để người khác phát hiện, té gấp.”

    Quyết Minh: “Vì vậy mèo đỏ mới hỏi, hoàng tử người cá ở đâu… Đội trưởng, tụi tôi đi nhá, tạm biệt!”

    Lại Kiệt: “Ê này! Quyết Minh! Nhóc đọc cho hết câu chuyện đi chứ! Kể dở chừng thế sao được!!”

    Thang máy bừng sáng, khôi phục nguồn điện, chậm rãi chạy lên trên, dừng lại ở tầng Mười ba, trước cửa có ba gã nhân viên kỹ thuật đứng đợi sẵn.

    “Quái lạ, sao bỗng dưng lại chạy được rồi?”

    “Không việc gì chứ?”

    Người xung quanh vây hỏi. Lại Kiệt co giật khóe miệng, sải chân rời đi, Lục Cố cũng lảo đà lảo đảo bước ra. Đồng nghiệp ở nhà xưởng thốt lên: “Woa, cậu bị nhốt chung thang máy với anh hùng cả tiếng đồng hồ luôn, đã trò chuyện những gì vậy?”

    Lục Cố đáp: “Không có gì, đang nghe chuyện ‘Mèo đỏ và thỏ xanh phiêu lưu dưới đáy biển’.”

    Sau hai giờ chiều, Lục Cố mới đến được căn tin, cơm đã hết, cậu đành móc thẻ đi mua phần đồ xào để ăn, khi bưng đĩa ngồi xuống thì phát hiện Lại Kiệt đang ngồi ở bàn bên cạnh, cậu ta không nén nổi tò mò nghía phần cơm của anh.

    Lại Kiệt ngẩng đầu đưa mắt nhìn Lục Cố, vùng chân mày giật nhẹ.

    “Cậu không đi làm sao?” – Lại Kiệt hỏi.

    “Buổi chiều không làm.” – Lục Cố thản nhiên đáp – “Về phòng ngủ.”

    Lại Kiệt nhận xét: “Vô tổ chức vô kỷ luật.”

    Lục Cố lẩm nhẩm hát khẽ, ăn mấy hớp cho xong bữa rồi đứng dậy bỏ đi.

    Một đĩa đồ xào lớn chỉ mới gắp vài đũa còn chừa lại trên bàn, khi nhân viên căn tin tới thu dọn còn làu bàu: “Đúng là lãng phí.”

    Lại Kiệt chen lời: “Tụi trẻ bây giờ, có điều kiện sống tốt quá mà.”

    Lại Kiệt dùng xong bữa trưa, đi dạo loanh quanh vài vòng rồi quay về ký túc xá nằm, rỗi rãi không có việc gì. Buổi tối Bạch Hiểu Đông về, hai người ở chung một phòng ký túc, Bạch Hiểu Đông cầm cái dây treo điện thoại di động, đong đưa tòng teng trước mặt mà cười ngu.

    Lại Kiệt hỏi dò: “Gấu của cậu tặng đấy à?”

    Bạch Hiểu Đông đáp: “Ừa, thiệt có lòng mà.”

    Lại Kiệt nói: “Chẳng qua cô ta tiện tay lấy vài cái ốc vít gắn vào nhau, lừa phỉnh tên ngốc nhà cậu thôi.”

    Bạch Hiểu Đông bị chọt trúng cái chân đau, lớn tiếng kêu: “Cái gì mà lừa phỉnh! Bọn tôi đang hẹn hò nha! Đội trưởng! Anh gato với tôi thì có!”

    Lại Kiệt: “Đúng đấy đúng đấy, anh gato với cậu.”

    Lại Kiệt đứng dậy châm điếu thuốc, gấp chăn thành một khối đậu hũ vuông vức chỉnh tề, rồi lại đi giặt quần áo.

    Bạch Hiểu Đông: “Anh cô đơn lắm phải không, đội trưởng, kiếm người yêu đi. Mùa Đông sắp đến rồi, sẽ lạnh lắm đó.”

    Lại Kiệt chả buồn đếm xỉa: “Cô đơn mà, gato với mấy người mà.”

    Bạch Hiểu Đông nói: “Tôi thấy Quyết Minh cũng rất tốt, nhóc ấy thiệt đáng yêu, sao Kỳ Kỳ không thể giống nhóc ấy chứ? Kỳ Kỳ hung dữ lắm. Đội trưởng, anh muốn đi bày tỏ với Quyết Minh hông?”

    Lại Kiệt vứt toẹt bộ đồ trong tay xuống, nổi cáu hét: “Đòe mòe cậu đang giúp anh hay hại anh đấy?! Ai đời như cậu không hả?!”

    Một chốc sau, thanh âm trầm thấp của Lại Kiệt ngân nga từ phòng tắm.

    “Chúng ta vì cô đơn mà cho nhau những lời hứa hẹn… Chúng ta vì dằn vặt lẫn nhau mà chán ghét cuộc sống…”(2)

    Bạch Hiểu Đông cũng hát theo:“Chú mèo nhỏ, trên nóc nhà… Bài tình ca nó hát rất khó nghe vì lạc điệu…”

    (2) Trích lời bài hát Một giấc mơ, nghe tạiđây

    Lại Kiệt: “…”

    === ====

    Vào buổi hoàng hôn mấy ngày sau.

    Lại Kiệt lao mình xông qua phòng tuyến, thả người bật nhảy, nhẹ nhàng phóng qua thành viên đội bạn, bắt lấy quả bóng, vung tay úp rổ một cách điệu nghệ.

    Chung quanh vang lên tiếng vỗ tay rần trời, Lại Kiệt đáp xuống đất, tiếp tục chạy đi. Bạch Hiểu Đông hô lên: “Coi đây! Tôi chuẩn bị trả đòn đó!”

    Trịnh Phi Hổ huýt còi, đám người đứng xem lại hò hét cổ vũ, bảng báo giờ ngoài sân bóng K3 còn chưa đầy một phút là kết thúc trận bóng. Đấu ba chọi ba, Trác Dư Hàng, Mông Phong và Trương Dân làm một đội. Lại Kiệt, Bạch Hiểu Đông và Lưu Nghiễn một đội.

    Trác Dư Hàng cướp bóng bật bảng, tiếp đó ném bóng sang biên, Lưu Nghiễn nhảy lùi lại, va người vào Mông Phong.

    Lưu Nghiễn lao lên không, hai tay cậu tiếp được quả bóng mà Trác Dư Hàng định chuyền cho Mông Phong, khi tiếp đất thì khẽ xoay người, dùng vai ngăn đón bàn tay cướp bóng của Mông Phong, trở tay ném cho Lại Kiệt.

    Lại Kiệt khom lưng, nghiêng người nâng bóng, lách qua dưới sải tay Trương Dân, chuyền ngược lại cho Lưu Nghiễn.

    Lưu Nghiễn đứng vững, bật lùi, vung tay ném rổ, quả bóng vẽ thành một đường vòng cung giữa không trung, toàn trường lặng thinh, quả ba điểm chui tọt qua rổ. Phía ngoài sân bóng dội lại tiếng kêu gào inh tai. Trịnh Phi Hổ liếc nhìn đồng hồ đeo tay, chỉ còn 5 giây.

    Mông Phong lại tiếp tục tung bóng, bốn, ba , hai , một… Trận đấu kết thúc.

    Bạch Hiểu Đông giơ cao ngón cái đầy bảnh tỏn với Kỳ Kỳ đang đứng bên sân, bất thình lình bị Trác Dư Hàng vỗ bộp vào gáy.

    Tan cuộc, khán giả lũ lượt rời đi, mấy anh lính toát mồ hôi ướt đẫm. Mông Phong đi mua nước uống, Trương Dân ngồi xuống, Quyết Minh đứng đùa giỡn sau vai anh, giơ ngón tay chộp tới chộp lui, vờ như đang đấm bóp cho Trương Dân vậy.

    Bạch Hiểu Đông tươi cười tán chuyện với Kỳ Kỳ, lúc cậu ta nói còn có thể trông thấy lúm đồng tiền rất tuấn tú.

    Trác Dư Hàng trưng bộ mặt lạnh như tiền, sóng vai ngồi cùng em gái Trác Đình trên băng ghế dài trong góc sân.

    Lại Kiệt vẫn một mình, tản bộ vài vòng trong sân bóng, mồ hôi ướt đẫm cả người, anh cởi áo ba lỗ vắt ngang vai, đánh trần, để lộ làn da màu đồng rắn chắc đẹp đẽ.

    Anh ta dừng bước, bắt gặp Lục Cố đang ngồi ở băng ghế dài dưới tán cây.

    Lục Cố giương mắt quan sát anh, thấy Lại Kiệt ở trần, trên bờ ngực cường tráng là hai tấm thẻ tên.

    Lại Kiệt: “Sao cậu vào đây được?”

    Lục Cố đáp: “Đi cùng với chị tôi, chị tới xem Bạch Hiểu Đông thi đấu.”

    Lại Kiệt liếc mắt về phía bên trái, chỗ Kỳ Kỳ đang đứng nói chuyện với Bạch Hiểu Đông, rồi hỏi: “Cô ta là chị ruột của cậu à?”

    Lục Cố đáp: “Chị em quen biết thôi.”

    Lại Kiệt không bình luận gì thêm, bụng thầm nghĩ chắc là một mối quan hệ tẻ nhạt vớ vẩn nào đó của cậu nhóc này. Lục Cố cầm một chai trà chanh, lắc lắc trước mặt Lại Kiệt. Anh thuận tay đón lấy, vặn mở nắp và uống.

    “Ghi nợ nhé, quên mang thẻ rồi.” – Lại Kiệt nói – “Vài hôm nữa mua chai khác trả cho cậu.”

    Lục Cố hỏi: “Anh hùng mua đồ cũng phải trả tiền hả?”

    Lại Kiệt bảo: “Trả chứ, cậu trông ‘anh hùng’ bên kia kìa, mua đồ uống mà tới mức muốn oánh lộn luôn đấy.”

    Mông Phong đứng trước máy bán hàng tự động, tức tối vừa vỗ vừa đạp: “Lại nuốt tiền rồi! Tầng Mười sáu các người nghiên cứu ra thứ máy móc quái quỷ gì thế! Cái máy này nhai gần một trăm đồng của bố rồi đấy!!!”

    Lưu Nghiễn giận dữ gắt: “Trên đó có số điện thoại sửa chữa mà, anh không biết đường gọi à? Chỉ giỏi đấm với đạp! Đến khi đạp hư còn phải tốn tiền bồi thường, coi chừng bị ba anh đập chết!”

    Mông Phong rất chi là cáu tiết, nóng mặt quát: “Tôi đang mua nước uống cho mấy người nha, vậy mà toàn đứng đó xem trò hề…”

    Lưu Nghiễn: “Quyết Minh! Nhóc có mang theo túi công cụ cầm tay không?”

    Quyết Minh ra tiếng: “Để tôi làm cho, tay anh đút không vừa đâu.”

    Quyết Minh móc một cái túi nhỏ, bày ra một loạt tua vít chỉnh tề đủ kích cỡ, nhóc vói tay vào cửa nhả hàng của máy bán hàng tự động, vỏn vẹn hai chục giây sau đã thu dọn đồ đạc đứng dậy rời đi.

    Mông Phong: “?”

    Mông Phong lại đạp một phát vào cái máy, nổ đánh ầm, tiếng ồn ào kéo dài không dứt, đồ uống cứ như sóng triều ồ ạt lao ra, lăn ngổn ngang giữa sân bóng.

    Mọi người dở mếu dở cười, có một người đến lụm chai nước uống, Mông Phong lấy tiền nhét vào máy, bảo: “Đi ăn cơm ăn cơm thôi.”

    Lại Kiệt đứng dậy nói: “Để tôi đi theo ăn chực một bữa, lười về phòng lấy thẻ quá. Này, cậu cứ nhặt đại một lon đi Lục Cố, coi như tôi trả cho cậu ha.”

    Khóe miệng Lục Cố giần giật, hai tay đút túi, theo chân nhóm người rời đi. Kỳ Kỳ quay đầu gọi: “Em trai, cùng đi ăn cơm tối nào.”

    Bữa tối ăn ở căn tin cao cấp. Mấy người ráo hết mồ hôi thì tự tìm chỗ ngồi xuống, đúng là có đôi có cặp, còn mỗi Lại Kiệt cô đơn chiếc bóng, một thân một mình.

    Lục Cố nói: “Anh Tiểu Kiệt, anh quên mang thẻ đúng không? Vậy tôi mời anh nhé.”

    Lại Kiệt ngồi phía đối diện Lục Cố, hai người chọn bàn trong góc vắng nhất. Lục Cố gọi rất nhiều món, Lại Kiệt ngăn: “Đừng gọi nhiều quá, ăn không hết.”

    Lục Cố thản nhiên: “Ăn không hết thì bỏ.”

    Lại Kiệt cao giọng hỏi: “Chẳng phải nói đội thua mời rượu sao?”

    Trác Dư Hàng xách một chai rượu đế tới, đặt xuống bàn Lại Kiệt, liếc mắt hướng Lục Cố, ý muốn hỏi người này là ai.

    Lại Kiệt giới thiệu: “Lục Cố, cậu em vợ của Hiểu Đông đấy.”

    Trác Dư Hàng gật đầu: “Chào cậu.”

    Trác Dư Hàng bắt tay một cái với Lục Cố xong đi ngay, Lại Kiệt tự rót rượu tự uống, cùng Lục Cố nói chuyện phiếm. Cha của Lục Cố là một kiến trúc sư, còn mẹ là chuyên viên kiểm tra chất lượng thực phẩm, một nhà ba người may mắn thoát khỏi cơn nguy khốn trong đại dịch zombie. Lục Cố từ nhỏ vốn ưa chơi bời lêu lổng, được nuông chiều hết mực. Nhận một chức vụ nhàn hạ ở tầng Mười sáu. Tiến sĩ Ngụy vì nể mặt cha Lục nên cũng không quản thúc cậu ta.

    Lại Kiệt uống đến mức lời nói cũng phát ngọng: “Cha mẹ đều khỏe mạnh, tốt nhỉ tốt nhỉ… Bọn trẻ non dạ, vẫn chưa biết quý trọng.”

    Lục Cố: “…”

    Lưu Nghiễn thông cảm bảo: “Đừng để ý làm gì, anh ấy hơi say rồi đó.”

    Lại Kiệt mở to đôi mắt đỏ ngầu, nói với Lục Cố: “Bọn tôi nào phải là anh hùng, chỉ là người bình thường thôi, cậu hiểu không! Mọi người đều như nhau hết.”

    Quyết Minh: “Nè Lưu Nghiễn, cái máy làm tỉnh rượu anh phát minh đợt trước đâu rồi?”

    “Đừng dùng thì tốt hơn.” – Mông Phong chen lời – “Dễ phát sinh chuyện nguy hiểm tánh mạng lắm.”

    Bạch Hiểu Đông ăn xong trước nên đi cùng Kỳ Kỳ, Trác Dư Hàng thì tiễn em gái về ký túc xá, trong phòng ăn chỉ còn lại hai đôi Trương Dân – Quyết Minh và Mông Phong – Lưu Nghiễn, thêm cả hai người ngồi trong góc kia nữa.

    Lại Kiệt ngả lưng ra ghế, nhìn Lục Cố.

    Lục Cố hỏi: “Khi nào có thể ra đất liền?”

    Lại Kiệt thuận miệng đáp: “Chắc nhanh thôi, mùa Xuân sang năm là đi được.”

    Lục Cố gật đầu, lại tiếp: “Chuyện này không phải là bí mật quân sự à?”

    Lại Kiệt nói: “Anh xem chú là em út trong nhà nên mới bảo cho hay. Chú mày rất thiếu đòn, bớt cái kiểu xấc xược tự cao ấy đi.”

    Lục Cố bật cười ha hả, Quyết Minh phán: “Làm anh trai còn chẳng bằng làm ba.”

    Lại Kiệt: “…”

    Lục Cố: “…”

    Mông Phong nói câu thâm thúy: “Cưng biết quá nhiều rồi, coi chừng bị đội trưởng diệt khẩu nhé. Con trai, đi nào.”

    Lưu Nghiễn hùa theo đứng dậy, kéo tay Mông Phong, cậu nói: “Ba nè, coi chừng ông nội đánh đòn à nha.”

    Lưu Nghiễn vờ giơ cùi chỏ lên, Mông Phong cũng làm bộ tránh né, hai tên khoái chí cười váng. Trương Dân và Quyết Minh cũng rời đi.

    Lại Kiệt thu dọn đồ đạc, nói: “Về thôi.”

    Lục Cố bèn bảo: “Tôi đưa anh về nhé.”

    Bước chân của Lại Kiệt có hơi chếnh choáng, anh uống hơn nửa lít rượu đế, quấn áo khoác, không thèm đếm xỉa đến Lục Cố, tự mình đi về ký túc xá.

    Màn đêm buông xuống, Bạch Hiểu Đông trở về với bộ mặt sầu não.

    Lại Kiệt dậy men say, khép mắt hỏi: “Sao thế? Cậu em?”

    Bạch Hiểu Đông: “Kỳ Kỳ không chịu cho tôi ôm cô ấy.”

    Lại Kiệt: “Ờ.”

    Bạch Hiểu Đông: “Tôi vất vả dồn hết cam đảm mới… dám nắm tay cô ấy…”

    Lại Kiệt: “Thế đã nắm được chưa?”

    Bạch Hiểu Đông đáp: “Nắm được rồi, có điều cô ấy không được vui.”

    Lại Kiệt: “Lúc nắm tay cậu có cương không?”(Ờ, chào cờ đó mà =,.=)

    Bạch Hiểu Đông: “Có cương… Đội trưởng, sao anh biết chuyện đó?”

    Lại Kiệt mở mắt, nắm sợi dây chuyền và thẻ sắt, giơ lên trước mặt lật qua lật lại ngắm nghía, bảo: “Anh đoán vậy.”

    Rồi một tuần trôi qua.

    Có tiếng đập cửa vang lên ngoài phòng làm việc.

    “Vào đi.” – Mông Phong biếng nhác mở miệng.

    Lưu Nghiễn gục xuống bàn đánh ngáp, Lại Kiệt đẩy cửa bước vào, nói: “Lưu Nghiễn, anh hỏi cậu chuyện này.”

    Mông Phong nhếch nhếch khóe miệng, chen ngang: “Chỗ này là phòng làm việc của Trung úy Mông Phong nhé, Lưu Nghiễn là thư ký của tôi nhé.”

    Lưu Nghiễn thờ ơ tiếp: “Chỗ này là phòng làm việc của Trung úy Mông Phong, tôi là thư ký của anh ấy. Sếp, anh cần quân sư tình củm hở?”

    Lại Kiệt cười đẩy cái ghế trước mặt đi, đổi một chiếc ghế có lưng dựa rồi vắt chân ngồi, hai tay gác lên thành ghế, thích ý nhún nhịp, mở lời: “Lưu Nghiễn, cậu thân với Tiến sĩ Ngụy lắm đúng không?”

    Lưu Nghiễn đáp: “Ông ấy thích Quyết Minh hơn, lại không hề đề phòng nhóc ấy, nếu anh muốn dò hỏi tin tức có thể nhờ Quyết Minh đi nói khách sáo đôi câu. Còn nếu muốn nhờ ông ấy việc gì, thì Tiến sĩ Ngụy có vẻ chịu nghe lời của tôi.”

    Mông Phong hỏi: “Chuyện gì vậy?”

    Lại Kiệt đáp: “Cái thằng nhóc Lục Cố ấy, cậu có thể nhờ Tiến sĩ Ngụy sắp xếp cho cậu ta sau cuộc chiến không?”

    Lưu Nghiễn và Mông Phong liếc nhau, Mông Phong nói: “Thấy chưa, anh thắng rồi.”

    Lưu Nghiễn móc ra một tờ giấy ký nợ, vứt cho Mông Phong.

    Lại Kiệt: “…”

    Mông Phong tiếp: “Thằng nhóc kia vừa gặp đã biết là gay rồi, anh không thấy ánh mắt cậu ta nhìn người khác cũng bất thường à.”

    “Đúng đó.” – Lưu Nghiễn nói – “Còn đeo hoa tai ở một bên nữa chứ.”

    Lại Kiệt ngắt lời: “Thế thì liên quan gì tới anh!”

    Lưu Nghiễn tức thì hỏi: “Vậy là hai người vẫn chưa hẹn hò sao?”

    Mông Phong theo phản xạ giấu biệt tờ giấy ký nợ đi, dè chừng ngó Lưu Nghiễn đang toan tính bật dậy cướp lại. Lại Kiệt đáp: “Anh chỉ xem cậu ta là em trai thôi, hai đứa đang cá cược gì đấy?”

    Mông Phong: “Chút chuyện tình thú của vợ chồng nhà tôi… Anh nói tiếp đi.”

    Lại Kiệt: “À hai đứa còn cá vụ ai nằm trên sao? Chuyện là vầy, quân đội sắp khởi động kế hoạch quay về đất liền rồi, thằng nhóc đó định từ chức, nhưng theo quy định, cậu ta thiếu điểm công(3)nên không được nhận tiền trợ cấp xuất ngũ, mà cậu ta chẳng muốn ở lại Nhà xưởng Trung ương nữa, thích về đất liền tìm chỗ làm việc khác.”

    (3) Điểm công: một danh từ xuất phát ở thời hợp tác xã Trung Quốc, dùng để chỉ số điểm đạt được khi công tác trong một ngày của xã viên, cuối năm sẽ tổng kết điểm công để chia hoa hồng cho xã viên đó.

    Lưu Nghiễn: “Thiếu điểm công cũng có gì đáng nói đâu. Như Quyết Minh mới vào Nhà xưởng hồi tháng Sáu, mà bây giờ điểm công của nhóc ấy còn cao hơn cả Tiến sĩ Ngụy.”

    Lại Kiệt: “Sao mà nói vậy được…”

    Mông Phong: “Lưu Nghiễn em ngốc thế, tại sao sếp lại muốn nhờ em giúp chứ? Đây là một vấn đề có chứa điều bí ẩn, em phải thông qua hiện tượng mà nhìn nhận bản chất…”

    Trên đầu Lưu Nghiễn bỗng chốc lóe sáng bóng đèn, cậu hô lên: “À há!”

    Khóe miệng Lại Kiệt không khỏi co rút.

    Lưu Nghiễn tiếp: “Anh muốn cùng về làm ruộng với cậu ấy sao?”

    Lại Kiệt: “Cũng có ý định này, nhưng không giống như các cậu tưởng. Bọn anh chỉ là quan hệ bình thường, trở về đất liền thì kết bạn với nhau, cùng tìm một nông trại làm chơi cho biết. Trồng ít thứ để ăn, anh mệt mỏi rồi, không muốn làm lính nữa.”

    Mông Phong: “Cậu ta cũng chỉ có một mình à?”

    Lưu Nghiễn: “Cậu ta còn cha mẹ mà? Đều khỏe mạnh cả. Đến lúc đó anh muốn sắp xếp kiểu gì? Không sợ ba mẹ cậu ta hỏi chuyện sao?”

    Lại Kiệt nổi đóa: “Đã bảo không phải như các cậu tưởng, hầy, mà thôi không làm phiền nữa, để anh nghĩ cách khác.”

    “Không phiền hà chút nào.” – Lưu Nghiễn cười cười, bước ra phía trước, bảo – “Cứ để tôi lo.”

    Lưu Nghiễn cầm tay Lại Kiệt, lay vài cái, tiếp lời: “Chỉ sợ anh chưa nghĩ được cách, đã khiến chính bản thân mình không dễ chịu rồi.

    Mông Phong cũng đi đến vỗ vỗ vai Lại Kiệt, đưa cho anh cốc nước. Lại Kiệt như trút nhẹ gánh, cười rằng: “Vậy cảm ơn nhé.”

    Lưu Nghiễn, Quyết Minh, Lục Cố, cộng thêm con Panda được nhờ nuôi tạm thời, ba người một chó, ngồi trong phòng làm việc độc lập bắt đầu làm đề tài nghiên cứu.

    Quyết Minh bất mãn nói: “Sao phải làm thứ này, tôi còn muốn đưa Panda đi dạo nữa. Vất vả lắm mới chờ được Trịnh Kỳ bận thi cử để dắt Panda ra ngoài chơi mà.”

    Lưu Nghiễn: “Đừng càm ràm nữa, làm xong có quà đó.”

    Quyết Minh nhùng nhà nhùng nhằng, túm con Panda, lấy hai chân trước của nó đè xuống thước chữ T: “Lần trước cũng bảo có quà, nhưng mãi hông thấy đưa.”

    Lưu Nghiễn dỗ: “Lần này anh ấy chắc chắn sẽ nhớ mà.”

    Lục Cố bất chợt hỏi: “Anh Tiểu Kiệt nhờ các anh giúp tôi tăng thêm điểm công đúng không?”

    Lưu Nghiễn ngạc nhiên đưa mắt nhìn Lục Cố. Quyết Minh hết ngó Lưu Nghiễn, rồi dòm Lục Cố, ngờ nghệch hỏi: “Anh Tiểu Kiệt là ai?”

    Lưu Nghiễn suýt chút ngã bổ chửng, nhủ bụng thằng nhóc này vờ vịt khoa trương thế, làm quá sẽ phản tác dụng đấy.

    Lục Cố nói: “Là Lại Kiệt, vì mấy hôm trước tôi than thở với anh ấy chuyện thiếu điểm công, đúng không?”

    Lưu Nghiễn đáp: “Đâu có, chẳng qua đúng lúc nhận được đề tài này, hai người hoặc ba người làm cũng như nhau cả, mà cậu là anh em với Lại Kiệt, nên tiện thể gọi cậu làm chung, không tốt sao?”

    Lục Cố gãi đầu một cái, nói: “Ừa, cảm ơn, cảm ơn anh nhiều.”

    Quyết Minh: “Đến bây giờ tôi còn chả hiểu chấm điểm công có ích lợi gì.”

    Lưu Nghiễn: “Nhóc thì nói gì nữa, đừng ở đó kích thích phận học trò không có thầy cô yêu thương nâng đỡ như tụi này…”

    Quyết Minh và Lưu Nghiễn tranh qua cãi lại, khiến tiến độ công việc được đẩy nhanh thần tốc, vừa nói chuyện tào lao bát nháo, vừa làm việc không ngớt tay, giống hệt hai bộ vi xử lý tốc độ cao, sáng tạo ý tưởng, phác thảo sơ đồ, lên bản vẽ máy, chỉnh sửa hoàn thiện, toàn bộ quá trình chỉ vỏn vẹn trong hai tuần lễ.

    Lục Cố bị họ xoay đến chóng mặt xây xẩm, lấy lại được rất nhiều kiến thức căn bản đã mất từ hồi Trung học.

    Lục Cố: “Thẻ tên mà anh Tiểu Kiệt đeo trên cổ đó, cái còn lại là của ai vậy?”

    Lưu Nghiễn dán mắt chằm chằm vào mô hình 3D trên máy tính, click chuột: “Nếu cậu muốn biết, sao không tự đi hỏi anh ấy?”

    Quyết Minh đang kiểm tra số liệu ở máy tính khác: “Để tôi nói cho anh biết nhé, tên của người đó là Lý Nham.”

    Lưu Nghiễn: “…”

    Lục Cố: “Lý Nham? Không phải anh ta còn sống à?”

    Lưu Nghiễn: “Bởi vì kết hôn là nấm mồ của tình yêu.”

    Quyết Minh: “Phải đấy, hai người họ vốn là tình đồng chí mặn nồng thân thiết, dưng mà Lý Nham đi lấy vợ rồi, nên đội trưởng mới dùng cách đó để kỷ niệm tình hữu nghị của nhau.”

    Lục Cố: “…”

    Lưu Nghiễn: “Là vậy đó, vào đêm khi ngủ, Lý Nham này say giấc trong lòng cô gái khác, nhưng Lý Nham kia thì áp vào lồng ngực Lại Kiệt.”

    Quyết Minh: “BINGO!”

    Lục Cố: “Nhưng sao tôi thấy tấm thẻ kia viết tên người khác.”

    Quyết Minh: “Ai cơ?”

    Lục Cố đáp: “Âu Trạch Dương.”

    Lưu Nghiễn vẫn không ngẩng đầu lên, bình tĩnh bịa tiếp: “Xài tên giả đấy. Mẹ của anh ta từng chuyển hộ khẩu. Cậu có thấy sổ hộ khẩu bao giờ chưa? Là cái quyển màu hồng hồng, bên trong ghi tên tất cả thành viên trong gia đình, là giấy tờ xác định công dân đầu tiên trước khi cậu đủ tuổi được cấp chứng minh nhân dân.”

    Quyết Minh: “Ừa, hồi trước anh Nham từng công tác trong KBG(4), phải tuân thủ tính bảo mật cho phe mình nên có rất nhiều tên giả. Thiệt ra anh ấy còn có tên gọi là Sang.Santos Aliyev Chomsky.”

    (4) KBG: Tổ chức gián điệp Liên Xô, hoặc hiểu theo nghĩa là “Ủy ban An ninh Quốc gia.”

    Lục Cố bấy giờ đã đơ như cây cơ, nghĩ bụng hai kẻ được mệnh danh là kỹ sư thiên tài của Nhà xưởng Trung Ương vốn dĩ là người ngoài hành tinh.

    “Anh Tiểu Kiệt…” – Lục Cố khó khăn tiếp lời – “Cũng thích đàn ông à?”

    “Tại sao anh nói chữ ‘cũng’?” – Quyết Minh hỏi.

    “À.” – Lưu Nghiễn giải thích – “Nhóc đừng hiểu sai nhé, ý cậu ấy là gộp chung hai tụi mình cũng thích đàn ông đó.”

    Quyết Minh gật đầu, đưa mắt nhìn Lục Cố, nói: “Bông tai của anh trông đẹp nhỉ.”

    Lục Cố hơi lúng túng cười cười, không dám hỏi thêm câu nào nữa.

    Mãi đến buổi sáng ngày cuối năm, tất cả công việc đều hoàn tất.

    “Chúc mừng!” – Lưu Nghiễn mở đầu.

    “Chúc mừng chúc mừng —- ” – Quyết Minh tiếp.

    Lục Cố vui mừng khôn tả, cười đáp: “Cảm ơn!”

    Lưu Nghiễn nói: “Cậu cũng bỏ nhiều công sức mà, phải là tụi tôi cảm ơn cậu mới đúng chứ.”

    Ba người cùng vỗ tay, sau đó tổ làm việc nhỏ chính thức giải tán, Lưu Nghiễn giao nội dung cho Lục Cố, bảo: “Cậu đi báo cáo là hoàn thành nốt nhiệm vụ của tụi mình rồi, vất vả nhé!”

    Quyết Minh hào hứng: “Phải đi chuẩn bị tiệc mừng Năm mới thôi! Muôn năm!”

    Lưu Nghiễn lại đưa cho Quyết Minh một bì thư: “Quà cảm ơn của nhóc này.”

    Quyết Minh mở phong bì, liếc một cái, cười rằng: “Rất đáng quý.”

    Bên trong là tấm thiệp do tự tay Lại Kiệt làm, dùng nhiều miếng vải đủ mọi màu sắc và giấy phát quang trang trí. Tạo thành khung cảnh bóng dáng Quyết Minh dắt gấu trúc tản bộ, phía dưới còn có dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo:

    “Cảm ơn nhé, Tiểu Quyết Minh, nhóc cũng là cục cưng của anh.”

    Lưu Nghiễn cũng lấy ra một tấm thiệp khác, mà trên đó là hình người quái dị, mắt trừng mũi lệch, không giống Lưu Nghiễn chút xíu nào, đang nhéo lỗ tai của một con gấu bự.

    “Cảm ơn cậu, Lưu Nghiễn, anh chúc cậu và Mông Phong mãi mãi hạnh phúc bên nhau.”

    Buổi tối cùng ngày, Quân đội tổ chức một buổi tiệc ở ngoài biển, gió mùa Đông lướt nhẹ qua quần đảo san hô, nơi nơi tràn ngập ánh đèn rực rỡ muôn màu, trên đảo nhỏ bày biện những chiếc bàn dài, tiệc đứng ăn uống tự phục vụ.

    Trương Dân và Quyết Minh đang đốt pháo hoa, Lưu Nghiễn và Mông Phong lẳng lặng ngồi tựa bên nhau hóng gió biển.

    Lại Kiệt vận bộ quân phục phẳng phiu, trên vai đeo quân hàm Thiếu Tá, ngực áo gắn đầy huân chương Anh hùng, tay nâng một ly rượu sâm panh. Anh như hóa thân thành một người khác trong bộ quân phục nghiêm trang.

    Lưu Nghiễn đã từng nhận xét một câu rằng: “Lại Kiệt mặc áo sơ mi quần đùi, chỉ là dân thường; mặc áo ba lỗ đóng quần rằn ri, là một anh lính đặc chủng ngoan cường; mặc đồng phục hải quân lục chiến, thì biến thành người hùng uy dũng đến mức người ta khó lòng nhìn thẳng.”

    Khi lại Kiệt mỉm cười, dáng vẻ ngông nghênh đã hóa thành khí khái anh hào không chút bó buộc, thắt lưng thon dài, bờ vai, tấm lưng hoàn mỹ, đến cả Trương Dân đã từng nhập ngũ làm lính cũng thua kém ba phần.

    Lục Cố mặc đồ vest, một tay đút túi quần, tay còn lại nắm ly rượu, lúc cậu xoay người thì hai mắt bừng sáng, mỉm cười chạm ly cùng anh.

    “Anh Tiểu Kiệt, tôi góp đủ điểm công rồi.” – Lục Cố nói – “Anh đã nhờ ‘Lưu Nghiễn trong truyền thuyết’ giúp tôi đúng không?”

    Lại Kiệt thản nhiên đáp: “Không hề, tại đúng lúc Lưu Nghiễn có đề tài nghiên cứu, nên thuận tiện gọi cậu tới giúp.”

    Lục Cố lại hỏi: “Lúc nào được quay về đất liền? Tôi chọn được chỗ rồi, ngay vùng ven viển ấy.”

    Lại Kiệt lại cụng ly với Lục Cố một cái, tiếng ‘keng’ gọn ghẽ vang lên, khoảnh khắc ánh lên tia sáng lấp lánh như sao trời. Anh mỉm cười bảo: “Tùy cậu thôi, anh không am hiểu nhiều, chỉ biết làm mấy việc tay chân, cũng chẳng có văn hóa gì cả.”

    Lục Cố nói: “Tôi cũng vậy mà. Úi chà!”

    Có người uống say, khoác vai chiến hữu lảo đảo đi đến, suýt nữa xô Lục Cố sang bên.

    Lại Kiệt đề nghị: “Qua đằng kia dạo một chút đi, ở đây đông người quá, đến đó chính thức giới thiệu với bọn Mông Phong.”

    Lục Cố: “Chờ đã, để tôi dẫn anh đi gặp ba mẹ trước.”

    Lại Kiệt vui vẻ gật đầu, theo sau Lục Cố băng qua đám người, đi gặp ba Lục và mẹ Lục.

    Bạch Hiểu Đông xắn ống quần nhặt vỏ sò trên bờ biển, lững thững một mình bước tới.

    “Gấu của chú đâu?” – Mông Phong thắc mắc.

    Bạch Hiểu Đông một tay cầm chai rượu, một tay nắm cái túi chứa đầy vỏ sò và ốc biển, đáp: “Cô ấy đi khiêu vũ rồi.”

    Trương Dân cười hỏi: “Vậy sao cậu không đi?”

    Bạch Hiểu Đông: “Tôi không biết nhảy, toàn đạp trúng chân cô ấy suốt.”

    Lưu Nghiễn nghe mà cười lăn cười bò, Quyết Minh nói: “Đó là gì vậy, cho tôi được không? Ồ, vỏ sò anh nhặt đẹp hơn của tôi nhiều.”

    Bạch Hiểu Đông gãi gãi đầu bảo: “Cứ vất đi, cô ấy cũng chả cần.”

    Quyết Minh đón túi vỏ sò kia: “Chị ấy không cần nhưng tôi cần chứ bộ.”

    Lưu Nghiễn: “Đúng đúng.”

    Trương Dân cười: “Đúng rồi, đồ tốt vậy mà.”

    Trác Đình góp lời: “Hồi nhỏ em cũng thích nhặt vỏ sò lắm đó.”

    Trác Dư Hàng lật xem một hồi, đoạn nói: “Đều đẹp cả.”

    Mông Phong: “Em coi nè, Lưu Nghiễn, đây, áp vỏ ốc biển vào tai có thể nghe được thanh âm của biển khơi đấy.”

    Quyết Minh liếc Mông Phong một cái, dè bỉu: “Đó chả qua là dòng khí lưu thông tạo thành tiếng vang thôi.”

    Mông Phong: “…”

    Lưu Nghiễn: “Rõ ràng là tiếng sóng biển!”

    Cả bọn hùa theo: “Đúng đó đúng đó.”

    Bảy người ngồi trên bờ cát, mỗi người lấy một vỏ ốc biển áp vào bên tai, động tác đều tăm tắp, ngó hệt như nhóm đồng bọn mới trốn khỏi trại tâm thần.

    Lại Kiệt vừa đến.

    “Woa!” – Mọi người đồng thanh hô.

    “Nguyên soái Lại!” – Mông Phong mở đầu – “Nào nào, Nguyên soái ngồi xuống đây!”

    Trương Dân: “Tướng quân! Để em lau giày cho anh!”

    “Tổng tư lệnh Lại! Bữa nay tinh thần phơi phới ghê ta!” – Lưu Nghiễn chêm vào.

    Quyết Minh: “Ngài thiệt là cool ngầu muốn chết, phải tham gia lễ kéo cờ sao?”

    Lại Kiệt chẳng ừ hử một tiếng, chỉ ngồi trên bờ cát, thở dài, gỡ mũ lính xuống: “Các anh em đang chơi gì đấy, đưa sếp một cái chứ?”

    Bạch Hiểu Đông bèn cho Lại Kiệt một vỏ ốc, gió biển rì rào lùa đến, thanh âm vui cười hòa cùng điệu nhạc truyền lại từ xa xa. Bản ‘Tình khúc 199o’ của La Đại Hữu ngân vang giữa muôn ngàn trời sao và đại dương mênh mông.(Nghe tạiđây)

    Rồi Trác Dư Hàng và em gái đi trước, Bạch Hiểu Đông cũng về tìm bạn gái của mình, Trương Dân và Quyết Minh lại tiếp tục đốt pháo hoa bên bờ biển.

    Lại Kiệt thẫn thờ ngồi yên, lắng nghe bản nhạc nọ, nghe một hồi vẫn không rõ duyên cớ vì sao, đành bật cười tự giễu.

    “Anh sao vậy?” – Mông Phong cụng chai rượu với Lại Kiệt, hai người cùng hướng về đầu gió.

    Lưu Nghiễn đứng dậy đi tìm Quyết Minh và Trương Dân chơi. Trên bờ biểm đêm mịt mùng, que pháo bông lóe ra vô số tia lửa tạo thành quầng sáng rực rỡ, tựa như một đóa hoa diễm lệ.

    Lại Kiệt đáp: “Anh đang tập trung suy nghĩ, định từ bỏ cho xong.”

    Mông Phong nói: “Thằng nhóc kia cũng là gay đó, cả Lưu Nghiễn và Quyết Minh đều phát hiện mà.”

    Lại Kiệt khoát tay rằng: “Không phải thế, anh biết chắc chắn cậu ấy cũng có ý với mình, nhưng trong lòng anh còn vướng mắc.”

    Mông Phong: “Anh vẫn nhớ người lúc trước…”

    “Cũng không hẳn vậy.” – Lại Kiệt nói.

    Mông Phong nhíu mày hỏi: “Anh đã từng làm với người nọ chưa?”

    “Chưa hề.” – Lại Kiệt phì cười, bảo – “Anh đây chỉ trải qua một cuộc tình kiểu Plato thôi.”(Tình yêu kiểu Plato: Tình yêu kiểu Platon là một kiểu tình yêu trong sáng, thuần khiết, chỉ có những mối liên hệ tinh thần và hoàn toàn không có quan hệ tình dục, đụng chạm xác thịt.)

    Mông Phong: “Vậy thử chút đi, tôi và Lưu Nghiễn nhờ hôn môi mới đến được với nhau đấy.”

    Lại Kiệt trầm ngâm không đáp, chú mục vào con sóng ngoài khơi, nói: “Ban nãy cậu ấy dẫn anh đi gặp ba mẹ.”

    Mông Phong ngạc nhiên: “Thiệt hả trời, họ làm dữ với anh à?”

    Lại Kiệt tiếp: “Không, bác trai bác gái rất hòa ái dễ gần… Tiểu Lục giới thiệu với họ rằng, anh như một người anh lớn luôn bảo bọc che chở cho cậu ấy.”

    Mông Phong: “Thế chẳng tốt à?”

    Lại Kiệt nói: “Đôi vợ chồng già cứ cảm ơn anh mãi, cảm ơn anh chăm sóc cho Tiểu Lục, nhờ anh bảo ban cậu ấy. Cậu biết không, người một nhà như tụi mình, gặp nhau là một chuyện. Còn họ gặp những anh hùng treo huân chương như chúng ta, lại là chuyện khác. Thầy Lục bảo con mình nên lấy anh làm gương, học tập giỏi giang… Làm anh đây phát ngại lên được.”

    Mông Phong cười ha hả, Lại Kiệt tiếp lời: “Lúc đó anh chỉ rủa thầm, anh hùng cái quần què, đều là phân chó! Hầy.”

    Lưu Nghiễn đi chân trần bước đến, mở miệng: “Chuyện đó thì liên quan gì?”

    Lại Kiệt đáp: “Cậu ấy muốn sau khi quay về đất liền, cùng anh xây dựng một trang trại nhỏ, đón ba mẹ vào sống chung.”

    Lưu Nghiễn như hiểu ra một chút, nói: “Ba mẹ ở chung nhà, không hay cho lắm. Trừ phi anh và cậu ấy vẫn giữ mối quan hệ như vậy, đôi bên đều… mập mờ đừng làm rõ, cũng không hôn hít hoặc làm chuyện đó, duy trì tình cảm bạn bè đơn thuần.”

    Lại Kiệt: “Được chứ, nhưng cậu nhóc ấy chắc chắn không làm nổi, có nhiều lần cậu ấy như muốn… nói gì đó. Về sau anh ngẫm lại, thôi bỏ đi thì hơn.”

    Mông Phong thốt: “Làm sao bỏ qua như thế được! Tình yêu phải nói ra chứ!”

    “Anh đừng khuyên bậy bạ nữa Mông Phong.” – Lưu Nghiễn ngắt lời.

    Lại Kiệt nói: “Từ bỏ thì đáng trách lắm hả? Ba mẹ cậu ấy chỉ trông cậy vào đứa con trai độc nhất, lấy anh làm tấm gương, mà anh dẫn dắt cậu ấy biến thành đồng tính luyến ái luôn, dẫn vào đường cùng à? Đấy chẳng phải đang làm hại người khác sao?”

    Lưu Nghiễn khuyên nhủ: “Đâu thể nói vậy, nếu Lục Cố vốn đã là gay, thì dù anh làm gì cũng vô ích.”

    Lại Kiệt: “Thôi đi thôi đi, cậu ấy còn muốn kết hôn sinh con nữa kìa, càng nghiêm túc suy nghĩ, anh càng thấy chuyện này không đáng.”

    Mông Phong và Lưu Nghiễn đều im lặng, Lại Kiệt tiếp: “Ba của cậu đúng là tư tưởng tiến bộ thật.”

    Mông Phong: “Chính bản thân ổng cũng ưa lăng nhăng, chả có tư cách quản thúc tôi.”

    Lại Kiệt cười bảo: “Bởi vì ông ấy làm lính lâu năm, chứng kiến tình nghĩa anh em đồng đội thân thiết nhiều rồi, nên mới hiểu được. Với lại, anh và Tiểu Lục không giống các cậu, tình cảm chưa từng gặp phải thử thách, nên chẳng tính là gì hết. Chỉ là hai mắt trộm nhìn, thế rồi cuốn hút lẫn nhau… Câu kia nói thế nào nhỉ? Suy nghĩ đầu tiên của con người là tình dục…”

    “Tình dục là bản năng đầu tiên của con người.” – Lưu Nghiễn dở khóc dở cười sửa lời.

    Mông Phong: “Đừng nói nữa, uống rượu đi.”

    Lại Kiệt cụng chén với Mông Phong, phát ra một tiếng vang nhỏ.

    Trương Dân lúc này cũng đi đến, cười hỏi: “Lại thất tình rồi?”

    Quyết Minh: “Sao ba dùng chữ ‘Lại’?”

    Mọi người phá lên cười, Trương Dân tốt bụng an ủi: “Không sao, tụi mình cùng nhau về đất liền, rủ thêm Hiểu Đông nữa, sau này mọi người cùng chung sống với nhau.”

    Lại Kiệt khoát tay nói: “Để anh làm một lão gay độc thân sao? Haiz!”

    “Chú cơ bản đâu phải gay!” – Quyết Minh cười.

    Lại Kiệt cầm một bình rượu, cất cao giọng hát lên.

    Buổi tiệc tối náo động đã trôi qua, từ đỉnh ngọn tháp của Khu số Bảy phát ra tiếng chuông ngân, họ cùng uống rượu và qua đêm trong túp lều dựng bên bờ cát. Lại Kiệt vẫn ngồi một mình trên tảng đá ngầm, dõi mắt về hướng chân trời xa xăm.

    Bình minh ngày hôm sau, năm 2014 đã đến.

    Cùng ngày, Khu số Sáu tập hợp mọi người, bắt đầu chia nhóm lần lượt rời đi.

    Một tuần sau, toàn bộ đội viên Cơn Lốc đã có mặt ở điểm tập kết trên đất liền, dân chúng đông chật như nêm, quả tình cứ như cuộc chạy nạn quy mô lớn, tiếng nhốn nháo náo động còn ầm ĩ hơn cả khi chạy trốn zombie.

    “Lại Kiệt!!!” – Trương Dân vừa chạy trên boong thuyền vừa gọi – “Đội trưởng!!”

    Lại Kiệt đang đứng nói chuyện với Lục Cố, anh nghe thấy tiếng kêu của Trương Dân bèn quay đầu lại.

    Trương Dân nói: “Lưu Nghiễn và Quyết Minh cuỗm được một chiếc xe! Đi nào! Mau mau lên, kẻo bị Thiếu tướng Trịnh Phi Hổ phát hiện!”

    Lại Kiệt chau mày: “Anh không đi! Các cậu cứ đi du ngoạn thỏa thích!”

    Trương Dân hỏi: “Sao lại không! Chẳng phải đã hẹn trước rồi sao!”

    Lại Kiệt quay sang nói với Lục Cố: “Cậu ở đây chờ anh một lát nhé.”

    Lục Cố như thể đang giận dỗi, ừm đại một tiếng, rồi đến chỗ boong tàu cúi đầu ngắm cảnh.

    Lại Kiệt bảo: “Kêu tất cả thành viên đội Cơn Lốc đến tập trung chỗ anh, với cả Lý Nham nữa, có tìm cậu ta được không? Trương Dân, nhanh chân đi!”

    Lát sau mọi người tới đông đủ, Lại Kiệt mở lời: “Đội phó, toàn thể đội viên!”

    Quyết Minh giần giật khóe môi: “Gì đây.”

    Lại Kiệt vung nắm đấm dứ dứ, Quyết Minh tức khắc co vòi rụt người, Lại Kiệt mỉm cười thân thiết ôm vai nhóc, kéo nhóc xuống đứng cuối hàng.

    Theo thứ tự xếp hàng từ trái qua, là Lý Nham, Mông Phong, Lưu Nghiễn, Bạch Hiểu Đông, Trác Dư Hàng, Trương Dân, Quyết Minh.

    Lại Kiệt nói: “Cuối cùng chúng ta đã về nhà rồi, những ngày qua chân thành cảm ơn các bạn đã hết lòng tin cậy người đội trưởng là tôi đây, cực kỳ vinh hạnh, vì đội Cơn lốc có được các chiến hữu hết lòng vì dân đến thế.”

    “A—” – Vừa nghe được giọng điệu nghiêm túc của cấp trên, cả bọn đều bày ra vẻ mặt ủ xìu như bún thiu.

    Lại Kiệt cười cười, tiếp lời: “Lần này quay về đất liền, K3 sẽ gây dựng lại, quy chế bảy mươi hai đội cứu viện thời chiến lúc trước, bắt đầu từ bây giờ đã không còn nữa. Mọi người có thể làm những chuyện mình mong muốn, nhưng nếu có một ngày, Tổ quốc chúng ta lại lâm nguy, tôi mong muốn các bạn vẫn nguyện lòng cầm súng, tiếp tục kề vai chiến đấu bên tôi. Tôi sẽ tìm đến từng người các cậu, bất kể sống chết.”

    Mọi người lắng nghe đến đây, sống mũi bất chợt có chút cay cay.

    “Giao thẻ tên cho tôi được rồi.” – Lại Kiệt nói – “Đưa đây hết nào.”

    Lại Kiệt đến thu thẻ tên, lần lượt vỗ vai, ôm chặt đội viên của mình.

    Sau khi thu gom đầy đủ, Lại Kiệt tiếp: “Tôi tuyên bố, biên chế của đội Cơn Lốc hiện giờ đã hủy bỏ, các đồng chí, chúc tương lai suôn sẻ an vui.”

    “Có được chiến hữu như các bạn, chính là niềm vinh dự suốt cuộc đời tôi.”

    Khi Lại Kiệt nói ra câu này, thì đã xoay lưng lại.

    Mông Phong phút chốc ửng đỏ viền mắt, trên con thuyền lớn ồn ào huyên náo, tiếng còi kéo dài xa xa, mọi người vẫn đứng tại chỗ cả hồi lâu, ai nấy đều gắng gượng ngậm nước mắt, không bật khóc.

    Chào tạm biệt nhau, Mông Phong chia đều thuốc lá, hẹn trước sau này chắc chắn phải gặp mặt. Vì hai cặp Trương Dân – Quyết Minh và Mông Phong – Lưu Nghiễn còn đi chung, nên cũng ít bận tâm. Chủ yếu là tạm biệt hai người Trác Dư Hàng và Bạch Hiểu Đông.

    Sau khi nói hết lời, bốn người cùng lên xe, khởi động máy, rời khỏi thành phố.

    Lại Kiệt kéo theo đôi mắt đỏ bừng, trở về phía đuôi thuyền. Lục Cố cau mày hỏi: “Tiệc tối hôm đó, rốt cuộc anh đã đi đâu?”

    Lại Kiệt hít sâu một hơi, bảo: “Không có gì, chỉ uống rượu với mấy người bạn.”

    Lục Cố lại hỏi: “Anh Lưu Nghiễn ở đâu vậy, tôi muốn đến chào tạm biệt anh ấy.”

    Lại Kiệt đáp: “Đi rồi, người như cậu ấy chẳng quan trọng mấy chuyện đó đâu, khỏi phải để bụng.”

    Lục Cố trầm mặc phút chốc, đoạn nói: “Anh Tiểu Kiệt. Tôi…”

    “Ngừng đi.” – Khóe mắt Lại Kiệt đỏ bừng, vương chút ý cười, anh giơ ngón tay lắc lắc.

    Lục Cố ngạc nhiên, Lại Kiệt nhàn nhạt nói: “Anh biết cậu định nói gì.”

    Lục Cố khẽ run, lát sau tiếp: “Vậy chúng ta…”

    Lại Kiệt: “Anh không đi được, Tổ chức tạm thời cử anh làm nhiệm vụ, còn phải bận rộn một thời gian.”

    “Cái gì?!” – Lục Cố khó tin thốt lên – “Sao chẳng nghe anh nhắc đến? Không phải đã nói trước rồi sao?!”

    Lại Kiệt nhún vai: “Nhiệm vụ đột xuất mà, cậu thu xếp ổn thỏa thì lưu lại cái địa chỉ ở trung tâm đăng ký, tới lúc đó anh đi tìm cậu.”

    Cả nửa ngày Lục Cố không nói một lời, cứ thế nhìn Lại Kiệt.

    Lại Kiệt mở miệng: “Hãy về chăm sóc ba mẹ thật tốt, anh đi nhé.”

    “Anh…” – Lục Cố như vừa nghe được một chuyện không cách nào tin tưởng nổi.

    Lại Kiệt xoay người rời đi, thanh âm huyên náo xô bồ trong tíc tắc phủ lấp hai người họ.

    ======

    Tháng 1 năm 2014, Lại Kiệt nộp báo cáo cuối cùng của đội Cơn lốc, trình đơn xin xuất ngũ, một mình đặt chân lên miền lục địa Trung Hoa.

    Mỗi một tấc đất quê hương đều phấp phới cờ đỏ năm sao.

    Anh không quá giang xe, lưng đeo balo, bước đi trên con đường mênh mang ngút tầm mắt. Ngang qua những hộ nhà nông thì ngừng chân, giúp họ làm việc, đổi lấy chút thức ăn, lại rút ra tờ danh sách trong túi áo, hỏi thăm tin tức người thân của một số bạn bè khi đại dịch zombie bùng phát.

    Trong ba tháng này, anh tìm được thân nhân của mười người, bước chân trải rộng gần non nửa đất nước Trung Quốc.

    Làn da anh ngăm đen dưới nắng trời, song nụ cười vẫn luôn hiển hiện với đồng bào nhân dân.

    Ngày 1 tháng 4 năm 2014,

    Lại Kiệt dừng lại trên quốc lộ 318, cưỡi một chiếc xe đạp cà tàng, nhấn chuông leng ca leng keng.

    Chiếc xe căn cứ vẫn phóng đi như tia chớp, Lại Kiệt cười tự giễu một cái, tiếp tục đạp con xe rách nát tiến lên. Chốc lát sau, xe căn cứ lại bùm một phát đảo bánh lao về, phanh gấp.

    “Bố khỉ!” – Mông Phong quát to xông khỏi xe.

    “Bố khỉ!” – Lưu Nghiễn cũng lao xuống, Trương Dân đạp chân đất nhảy xuống, Quyết Minh ở phía sau đeo giày, suýt tý vấp ngã.

    Bốn người nhào đến đè Lại Kiệt ngã ngửa ra đất.

    “Có duyên ghê nơi.” – Lại Kiệt cười bảo – “Tụi mình đúng là anh em chí cốt… Vầy mà cũng chạm mặt được. Nghe anh nói đã, chờ chút!!!”

    Lưu Nghiễn hô: “Trói anh ta lại, túm lên xe!”

    Lại Kiệt giãy dụa: “Anh còn nhiệm vụ! Tổ chức đã giao đấy!”

    “Tổ chức cái đầu nhà anh!” – Trương Dân cười mắng.

    Mông Phong tóm Lại Kiệt kéo lên xe, Quyết Minh ngồi vào ghế lái, vì sợ Lại Kiệt chuồn mất nên quay đầu xe cán nhừ cái xe đạp tồi tàn kia. Cứ nghiến nát đến cong vòng bể bánh, bị đẩy sang vệ đường. Lưu Nghiễn nhặt nắp chuông xe để làm đồ tái chế, tiện tay liệng luôn cái xe rách của Lại Kiệt, mọi người ngồi yên vị, tiếp tục cuộc lữ hành.

    Bởi thế anh chàng Lại Kiệt độc thân bắt đầu cuộc đời làm bóng đèn của mình.(Bóng đèn: chắc nhiều người cũng hiểu, chiếu sáng cho cặp đôi yêu đương hạnh [bad word] đó mà =))))

    Và dần dà, anh ta bỗng cảm thấy được mình cũng chẳng phải bóng đèn, vì như anh đã từng nói, đội Cơn lốc là một gia đình, không phân biệt lẫn nhau, mà Lại Kiệt chính là anh cả trong gia đình ấy. Tình cảm của mọi người tất nhiên là giống như nhau rồi. Không phân biệt tình yêu hay tình bạn, nếu nói theo cái kiểu tự kỷ của Lại Kiệt thì là: “Đệt! Sao toàn nhìn anh như vậy! Vẻ mặt đứa nào cũng ham muốn đè anh ra mà quất thế!”

    “Đấy là yêu anh!” – Trương Dân cười sang sảng.

    Bất kể trải qua bao lâu, tình nghĩa vào sinh ra tử vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt bởi cách biệt và thời gian.

    Tháng 10 năm 2014,

    “Dù gì sau này mọi người cũng sẽ định cư một chỗ thôi.” – Lại Kiệt nói – “Mỗi tuần gặp mặt một lần, cùng nhau đi câu cá đánh bida. Hiểu Đông, đi nào.”

    “Mau mau kiếm người yêu đi.” – Quyết Minh vẫy tay.

    Lại Kiệt cười: “Chào nhá!”

    Bạch Hiểu Đông kêu ca: “Cuộc đời tôi hoàn toàn vô nghĩa…”

    Lại Kiệt an ủi: “Niềm hy vọng luôn nằm ở những lối rẽ mà, biết đâu chừng ngày mai cậu lại thấy hy vọng mới thì sao?”

    Bạch Hiểu Đông và Lại Kiệt cùng đi trên đường phố, đến khu hậu cần ở Hoa Nam để ghi danh.

    Lại Kiệt cởi balo, tháo mũ lính dã chiến xuống, trình lên giấy chứng từ xuất ngũ qua bệ cửa kính.

    “Lại Kiệt của K3, chứng nhận giải ngũ, tham gia công tác gầy dựng sau chiến, tôi và Bạch Hiểu Đông đều có huân chương anh hùng, mong muốn được ở lại thành phố này.”

    “Huân chương anh hùng là thứ gì, có ăn được không?”

    Người ngồi sau bệ cửa kính làm việc giương mắt, chính là Lục Cố.

    Thuộc truyện: 2013