Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn – Chương 78

    Thuộc truyện: Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn

    Phiên ngoại 2:
    Edit: Phong Nguyệt
    Hoa Thịnh Thưởng là một giải thưởng điện ảnh có giá trị nhất trong nước, dạ hội được tổ chức rất long trọng, các tiền bối, các tiểu hoa tiểu sinh trong giới đều tham gia.

    Lục Ý và Cố Diễn không cùng chung tác phẩm, cũng không cùng chung đoàn phim, lúc Lục Ý đến, Cố Diễn còn chưa tới, nhân viên đến dẫn lối cho đoàn phim, bộ phim này là , cậu diễn vai gián điệp nằm vùng, đây là một bộ chiến tranh gián điệp đặc sắc, nội dung chặt chẽ đan xen, lúc phát sóng được vô số lời khen, doanh thu phòng vé phá 4 tỷ, tạo nên tên tuổi của Lục Ý trong giới điện ảnh.

    Đạo diễn bộ phim này họ Ngô, ông rất yêu thích Lục Ý, bởi vì cậu thông minh, nói một chút là hiểu, cũng rất có chí tiến thủ, bây giờ xa cách mấy tháng, ông tự nhiên cảm thấy thân thiết hơn, lôi kéo cậu hàn huyên mãi.

    “Cậu có cảm thấy mình nắm chắc giải thưởng nam diễn viên chính xuất sắc nhất không?” Đạo diễn Ngô hỏi.

    Đạo diễn Ngô từng quay rất nhiều phim, là bộ điện ảnh có doanh thu cao nhất, ông vô cùng mong đợi Hoa Thịnh Thưởng năm nay.

    Loading...

    Có điều không chỉ có hắc mã mà còn có những bộ phim khác, ví dụ như phim khoa học viễn tưởng của đạo diễn Phùng, bởi vì kỹ xảo tuyệt vời và nội dung mới mẻ, khiến con người ta suy nghĩ sâu hơn bản tính nhân loại, doanh thu phòng vé phá 5 tỷ, trở thành bộ phim có doanh thu cao nhất năm, trùng hợp ở chỗ, Cố Diễn là nam chính, tương đương với ở buổi dạ tiệc lần này, Cố Diễn cùng Lục Ý cạnh tranh nhau, thoạt nhìn trước mắt, doanh thu phòng vé của Cố Diễn nhỉnh hơn cậu một chút.

    Đạo diễn Ngô chưa từng thắng giải Hoa Thịnh Thưởng, cố tình kẻ cạnh tranh với ông lần nào cũng là đạo diễn Phùng, hai bên không vừa mắt nhau lâu lắm rồi, đạo diễn Ngô rất muốn hôm nay có thể cầm lấy thưởng, rửa sạch nhục nhã, hãnh diện một lần.

    Lục Ý nán lại với ông hồi lâu, đương nhiên biết tâm nguyện của ông, nói thật, cậu cũng không chắc mình có giật được giải hay không, dù sao đây là lần đầu tiên đọ sức với Cố Diễn không thể làm gì khác hơn là sờ sờ mũi: “Có chừng… 50%?”

    “Cậu trả lời như vậy có khác không trả lời hả?” Đạo diễn Ngô nhìn chằm chằm cậu, “Sao cậu không nói 60%?”

    “Nếu là người khác, tôi còn có chút tự tin” Lục Ý khẽ nói, “Nhưng đối phương là Cố Diễn đó.”

    “Cậu…” Đạo diễn Ngô chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rất muốn hỏi sao cậu nhụt chí quá vậy, lời nói vừa bên mép, bỗng dưng ý thức được một vấn đề nghiêm trọng, ông và đạo diễn Phùng là đối thủ một mất một còn, nhưng Lục Ý với Cố Diễn lại là người một nhà, bất kể hôm nay ai lấy được giải ảnh đế, hình như cũng không khác gì nhau thì phải, nhất thời nản lòng, buồn bực hỏi, “Vậy tôi hỏi cậu, nếu Cố Diễn cầm giải ảnh đế, cậu sẽ chúc mừng cậu ta sao?”

    Vừa hỏi xong đạo diễn Ngô đã hối hận rồi, ông cảm thấy quá dư thừa, chắc do mấy năm năm khát khao ẵm giải của ông quá mãnh liệt nên mới tích tụ thành chấp niệm như bây giờ.

    Lục Ý định bật thốt “Còn phải hỏi ư”, may mà dừng cương trước vực kịp thời, vô cùng nghĩa khí nói: “Đạo diễn Ngô nghĩ gì thế, hôm nay tôi là người của ngài, tôi đứng ở phe ngài, cá nhân tôi thấy phim của chúng ta tốt hơn Tinh Nguyệt nhiều.”

    “Phải không?” Phía sau bỗng nhiên truyền đến một giọng cười, sang sảng hỏi, “Cố Diễn thấy thế nào?”

    Lục Ý tức thì quay đầu ra sau, nhìn thấy người của đoàn phim lục tục ngồi một loạt chỗ phía sau, đạo diễn Phùng ngồi sau lưng đạo diễn Ngô, Cố Diễn ngồi sau lưng cậu.

    Cố Diễn hôm nay mặc một bộ tây trang đen, bên trong áo sơ mi trắng, thẳng thớm, hoàn toàn vừa vặn vóc người của anh, khi Lục Ý quay xuống, anh cũng ngẩng đầu lên, cong khóe môi với Lục Ý, đẹp trai đến độ tim đập thình thịch.

    Nhịp tim của Lục Ý thoáng chốc đập lỡ nhịp.

    Cố Diễn một vừa nhìn Lục Ý vừa cười trả lời: “Đạo diễn Phùng ngài đừng bày trò nữa, vấn đề này tôi trả lời thế nào về nhà cũng phải quỳ bàn giặt.”

    Đạo diễn Phùng nhướng mày, “Ồ.”

    “Ồ.” Đạo diễn Ngô cũng không biết mình vì sao lại cùng ồ lên, cảm thấy mình hơi chiếm thế thượng phong.

    Đạo diễn Phùng nhìn đạo diễn Ngô, rốt cuộc nhịn không được, nở nụ cười: “Cố Diễn cậu nghe thấy rồi chứ, Lục Ý nói tối nay là người của lão Ngô, cậu không nói những lời khích lệ tinh thần sao?”

    “Chúng ta còn cần khích lệ tinh thần?” Cố Diễn nhướng mày, “Cái loại chắc như đinh đóng cột này có gì phải khích lệ nữa.”

    Câu nói này quá lớn lối mà.

    Đạo diễn Ngô diễn nghiêng đầu nhìn Lục Ý, không hề ngại ngùng mà bắt đầu quạt gió thổi lửa: “Lục Ý, Cố Diễn đã nói thế này, vậy cậu…”

    Lục Ý nhỏ giọng nói: “Anh ấy không nói đoạt giải thưởng là chuyện ván đã đóng thuyền mà.”

    Giờ đây đạo diễn Phùng mới phản ứng được lời của Cố Diễn có lỗ thủng, lại liên tưởng đến câu nói trước của Cố Diễn, phát hiện Cố Diễn quá tinh vi, ngoại trừ Lục Ý, tất cả đều bị lừa, thoáng chốc buồn cười: “Cố Diễn à!”

    “Hai vị buông tha cho chúng tôi đi” Cố Diễn thở dài, “Y như vờn mèo, vô vị.”

    Đạo diễn Phùng cười ha ha.

    Đạo diễn Ngô muốn nói gì đó, có điều tiếng nhạc mở màn đã vang lên, MC lên sân khấu giới thiệu, ngắt lời ông.

    Lục Ý xoay người lại, nghiêm túc nhìn sân khấu.

    Chẳng được bao lâu, di động rung lên, Lục Ý lấy ra nhìn, là Cố Diễn gửi tin nhắn trên Wechat:【 Đã vượt qua khảo nghiệm rồi 】

    Lục Ý mỉm cười, trả lời:【 Sợ muốn chết 】

    Cố Diễn:【 Vậy kêu tiếng “ca”đi】

    Ý cười Lục Ý trong mắt càng đậm:【 Này, thương lượng với anh một chuyện, em gọi “ca” nhiều lần như vậy rồi, lát nữa nếu em nhận thưởng, anh kêu em tiếng “ca” nhé? 】

    Cố Diễn chống cằm, nhìn thanh niên tóc đen ngồi đằng trước mình, chậm rãi giương khóe môi:【 Được】

    Nhìn thấy chữ này, Lục Ý không nhịn được có chút hồi hộp, càng thêm mong đợi giải thưởng sắp công bố.

    MC khai màn rất nhanh, không dài dòng, công bố biên kịch giỏi nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, rồi đến nam diễn viên chính xuất sắc nhất.

    Lúc nói đến nam diễn viên chính xuất sắc, cô dừng lại, màn ảnh lớn phía sau hiển thị tác phẩm được tuyển chọn năm nay, bốn tác phẩm vào chung kết, ngoại trừ của Lục Ý và của Cố Diễn, còn có hai tác phẩm khác, một bộ cổ trang, một là phim công sở, cái nào cũng có thế mạnh của riêng mình, nhưng không thể so với hai bộ phim của Lục Ý và Cố Diễn.

    Từng đoạn ngắn của từng bộ phim được tuyển chọn hiện lên, tiếng trống ngày càng dồn dập hơn, thậm chí ngay kỹ sư ánh sáng cũng soi ánh sáng vào bốn vị diễn viên chính.

    Lục Ý tưởng mình có thể không khẩn trương, song giờ phút này, lòng bàn tay của cậu lại bắt đầu đổ mồ hôi, đại não trống rỗng, lúc chiếu tới cảnh phim của cậu, trái tim chợt treo cao, như một thanh sắt treo lơ lửng trên không trung, dưới tình huống này, cậu theo bản năng nghiêng đầu nhìn đằng sau, tìm kiếm cội nguồn an lòng của mình, Cố Diễn sau khi nhận được ánh mắt của cậu, hơi nghiêng người, vân vê vai Lục Ý, thấp giọng nói: “Đừng sợ.”

    “Nam diễn viên chính xuất sắc nhất rốt cuộc là vị anh hùng Vương Tinh đại nghĩa diệt thân trong hay là Bành Việt đại diện toàn dân thăm dò lối ra mới cho nhân loại trong ?” MC khẽ mỉm cười, kéo dài giọng, “Tôi tuyên bố, nam diễn viên xuất sắc nhất Hoa Thỉnh Thưởng năm nay chính là —— “

    Tầm mắt mọi người lượn một vòng trên người bốn vị diễn viên chính này.

    Trái tim Lục Ý bỗng nhiên điên cuồng đập, bàn tay không tự chủ được nắm chặt bàn tay đang đặt lên bả vai mình, tựa như nắm lấy cái gì đó cậu mới có thể an lòng.

    MC lớn giọng đọc tên trên chiếc card đỏ “Nam diễn viên chính xuất sắc nhất năm nay là Cố Diễn!”

    Ánh sáng thoáng chốc tụ lại đây, chiếu vào Cố Diễn.

    Trái tim đang treo cao của Lục Ý rơi xuống, không biết tâm tình ra sao, có mất mát, cũng có vui vẻ vì Cố Diễn có thể lần thứ hai đoạt được ảnh đế, đồng thời cũng âm thầm thúc giục bản thân, điều chỉnh kế hoạnh tiến bộ trong giai đoạn kế tiếp.

    Đầu óc Lục Ý nhất thời bị các ý nghĩ lộn xộn chiếm cứ, cho nên MC một lần nữa mở miệng cậu vẫn chưa hồi thần: “Năm nay là một năm hơi đặc biệt, bởi vì hai vị diễn viên biểu hiện quá mức xuất sắc, khó chọn lọc, trải qua thương lượng của các ban giám khảo Hoa Thịnh Thưởng, nam diễn viên chính xuất sắc nhất của chúng ta có hai vị, người thứ hai là diễn viên đóng vai Vương Vinh trong —— Lục Ý, chúng ta hãy cho hai người một tràng pháo tay nào!”

    Tức thì, bên trong dạ hội nhất lên sóng to gió lên, ai nấy đều sôi trào.

    Hai vị ảnh đế là sao?

    Từ khi Hoa Thịnh Thưởng thành lập tới nay, chưa từng có ngoại lệ, mỗi giải thưởng chỉ có một người! Đây chính là phá hỏng truyền thống trăm năm qua, hai người kia xuất sắc đến trình độ nào mới có thể làm cho nhóm phê bình phá lệ? !

    Tất cả mọi người ngưỡng mộ nhìn họ, thỉnh thoảng xen lẫn nhỏ giọng nghị luận.

    Lục Ý vẫn còn đang mơ màng, nghe thấy tên mình, tựa như quay về thời học sinh bị giáo viên gọi tên, vô thức đứng lên, mà chỉ đứng ngốc ở đấy thôi, dường như bị phần thưởng lớn đập trúng, cả người mờ mịt, mỗi tế bào trong cơ thể đều muốn nổ tung, nhưng tư duy lại theo không kịp, trong đầu cậu chỉ toàn là thật không mình có nghe nhầm không, hơi thở cũng chậm lại.

    Đạo diễn Ngô sốt ruột thay cậu, đang định đẩy Lục Ý một cái, Cố Diễn từ phái sau đi lên cầm tay Lục Ý, từng bước dẫn cậu lên sân khấu, vừa đi vừa nhỏ giọng nói: “Đừng khẩn trương, có anh ở đây, anh luôn bên cạnh em.”

    Lục Ý nắm chặt tay Cố Diễn, há miệng, muốn nói gì đó, song vì quá kích động nên không biết nói gì trước.

    Cố Diễn như hoàn toàn hiểu rõ suy nghĩ của cậu, xoa nhẹ lên lưng cậu, nhẹ nhàng trấn an.

    Sau khi lên sân khấu nhận giải thưởng xong, nói lời cảm ơn theo thường lệ , việc này Cố Diễn làm rất nhuần nhuyễn, anh cảm ơn đạo diễn, cảm ơn đoàn phim, cảm ơn fans.

    Đến phiên Lục Ý, cậu đã bình tĩnh hơn một chút, nói xong lời cảm ơn, đến phần cuối, cậu dừng lại, rũ mắt: “Thật ra tôi còn muốn cảm ơn một người.”

    MC mỉm cười hỏi: “Là người thầy nào từng giúp đỡ anh hả?”

    “Không phải.” Lục Ý lắc lắc đầu, từ từ nói, “Tôi muốn cảm ơn tiên sinh nhà tôi…Một năm trước, tôi cảm thấy anh ấy đứng quá cao, tôi chạy mãi mới có thể nhìn thấy bóng dáng của anh ấy, khi đó tôi từng nói với anh ấy một câu.”

    Cố Diễn đứng bên cạnh Lục Ý thầm giật mình.

    “Tôi từng nói với anh ấy, tôi muốn lấy một chiếc cúp để cưới anh.” Lục Ý quay đầu, nhìn về phía Cố Diễn, giơ cúp lên, chậm rãi quỳ một chân, từng câu từng chữ đặc biệt nghiêm túc, “Cố tiên sinh, hôm nay em đã lấy được, anh có đồng ý tái giá không?”

    Ba giây sau câu nói này, đương trường lặng ngắt như tờ, rồi chợt bùng nổ, huyên náo không đè ép được, thậm chí còn có tiếng thét chói tai.

    Ngay cả MC cũng kinh ngạc, cô nhanh chóng phản ứng lại, biết thời biết thế nói: “Cố tiên sinh, anh có đồng ý gả không?”

    “Sao lại không” Cố Diễn nhận lấy chiếc cúp trong tay Lục Ý, kéo cậu đứng lên, ý cười nồng đậm, “Đời này chỉ có một người, dù gả bao nhiêu lần cũng đồng ý.”

    Lục Ý nhìn về phía Cố Diễn, Cố Diễn mỉm cười nhìn thẳng vào mắt cậu, trong mắt hai người đều là đối phương.

    Qua mấy giây, Lục Ý cong khóe môi, cũng bật cười.

    Phảng phất thời gian ngưng đọng, phảng phất như thời khắc này là vĩnh hằng.

    Nắng ấm gió xuân, vạn vật phồn thịnh, tất thảy dừng lại ở thời khắc đẹp nhất này.

    Thuộc truyện: Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn