Ban ngày tận tình – Chương 10

    Thuộc truyện: Ban ngày tận tình

    Cuối cùng Phương Giác cũng bạo phát vào trung tuần tháng ba, còn chưa tới tháng tư, hoa còn chưa kịp nở.

    Cậu gặp ác mộng, mơ thấy Bạch Tuần kết hôn, mặc âu phục màu trắng, trên mặt là nụ cười ôn nhu, cầm bó hoa, Phương Giác mờ mịt tìm bản thân, cuối cùng thấy mình cả người đầy máu ở trong góc, cô dâu chú rể trao nhau nhẫn kim cương, bên cạnh cậu đều là nhân dân tệ, đỏ hồng, giống như lửa thiêu đốt người, thiêu cậu đau hết cả người.

    Tỉnh lại, Phương Giác gần như bình tĩnh nhìn Bạch Tuần, trên trán đều là mồ hôi —— Bạch Tuần trở về lúc nửa đêm, dường như anh rất mệt, không có sức lực làm tình, cậu nhớ tới lần trước khi mình gặp ác mộng, Bạch Tuần ôm cậu, rất ôn nhu vỗ vỗ cậu, động viên cậu.

    Nhưng bây giờ, Phương Giác phát hiện mình không ở trong ngực của anh, có thể là lúc ngủ lăn ra.

    Phương Giác lại chen trở lại lần nữa, ôm eo anh, Bạch Tuần bị động tác nhỏ này của cậu làm tỉnh lại, vô thức ôm sát cậu, mơ mơ màng màng kêu cậu một tiếng: “Tiểu Giác…”

    Loading...

    “Ừ, ” Phương Giác trả lời xong mới thấy buồn cười, một người đang ngủ, làm sao có khả năng nghe thấy.

    Nhưng thật ra Bạch Tuần tỉnh rồi, nhìn cậu, giọng nói có chút khàn: “Thấy ác mộng sao?”

    “Ừ, ” Phương Giác chui vào trong lồng ngực của anh, “Tôi sợ.”

    Bạch Tuần không hỏi cậu mơ thấy gì, anh nhẹ nhàng xoa sau gáy của cậu, cuối cùng không ngăn nổi cơn buồn ngủ, động tác dần dần ngừng, đã ngủ.

    Phương Giác ngẩng đầu lên, hôn gò má Bạch Tuần, không mang theo bất kỳ dục vọng nào.

    Ngày hôm sau, Phương Giác tỉnh lại, giường bên lại lạnh lẽo, Bạch Tuần đã đi rồi.

    Phương Giác mờ mịt nhớ lại —— rõ ràng là mình dậy rất sớm.

    Ăn xong điểm tâm, Phương Giác nhìn cảnh sắc bên ngoài, giống như là muốn nhớ kỹ những thứ đó lần cuối cùng, mỗi một tấc đều khắc vào trong xương, cậu lấy điện thoại di động ra.

    “Này, Bạch Tuần, ” Phương Giác nhẹ giọng nói, “Anh trở về ngay đi.”

    “Làm sao vậy?” Bạch Tuần nói, “Tôi đang họp.”

    “Tôi mặc kệ, bây giờ anh phải trở về!’ Hoàng hôn lý’, anh về đi!” Phương Giác đặt mông ngồi dưới đất, khóc lóc om sòm, “Anh mà không trở lại, tôi sẽ nhảy xuống từ chỗ này!”

    “Tiểu Giác em đừng phá, ” Bạch Tuần có chút bất đắc dĩ, “Tôi đang họp.”

    Phương Giác: “Trong vòng một tiếng.”

    Nói xong, cậu thẳng thắn dứt khoát cúp điện thoại, ngơ ngác ngồi ở bên cửa sổ, cảm thấy mình rất đáng thương. Ánh sáng từ từ ảm đạm, trong “Hoàng hôn lí” đều là hoàng hôn, Bạch Tuần không về.

    Anh ta có thể bắt chẹt mình rồi.

    Phương Giác không chỉ yêu tiền như mạng, ích kỷ keo kiệt, còn sợ chết.

    FYM.

    Đã mấy cái một tiếng rồi.

    Phương Giác cứ chờ như vậy, đại khái là tới năm giờ, phía sau truyền đến tiếng mở cửa, tiếng chìa khóa va chạm lanh lảnh vang, tiếng bước chân chậm rãi tiếp cận cậu, Bạch Tuần hơi ngồi xổm người xuống, nhìn vào mắt của cậu.

    “Tiểu Giác.”

    Phương Giác đưa tay ra cho anh, “Chân tôi đã tê rần rồi.”

    “Sao lại ngồi ở đây lâu như vậy, ” Bạch Tuần cau mày, đỡ cậu lên, tay anh rất có lực, hiện tại đỡ cậu, trước đây tiến vào cậu, đều rất có lực, “Gọi tôi tới làm cái gì?”

    “Anh ngồi ở đây, ” Phương Giác chỉ chỉ ghế sô pha, “Chờ tôi nửa tiếng.”

    “Làm gì?” Bạch Tuần nhìn cậu, ánh mắt bình tĩnh.

    “Bạch Tuần, coi như tôi xin anh, được không?” Dáng vẻ Phương Giác hờ hững, cậu rút tay về, che giấu run rẩy của mình, “Anh ở nơi này, chờ tôi nửa tiếng!”

    Bạch Tuần không biết cậu phải làm gì, nhưng đồng ý với cậu, ngồi ở trên ghế sa lon, cuối cùng Phương Giác liếc nhìn anh một cái thật sâu, trong cái nhìn kia bao hàm cảm xúc phức tạp.

    Không biết tại sao, Bạch Tuần nhớ tới lúc anh gặp phải Phương Giác ở phòng chụp hình, Phương Giác cười tùy ý lộ liễu, như tiểu yêu tinh, hỏi anh: “Này, tên gì?”

    Khi đó, trong mắt cậu sạch sẽ vô cùng, thuần túy mà dụ người, như sữa dâu mùa xuân.

    Từ khi nào, trong mắt cậu lại chất chứa nhiều thứ như thế?

    Vẫn chưa tới nửa tiếng, Phương Giác trở lại.

    Cậu cầm cái túi màu đen, còn không chờ Bạch Tuần phản ứng lại, Phương Giác liền đột nhiên vứt túi lên người anh, Bạch Tuần bị đập trúng vai, rất đau, đau đến mức làm anh nhíu lông mày, ngay sau đó, anh nhìn thấy nhân dân tệ màu đỏ hồng rơi ra ngoài, rải xuống, như hoa.

    “Có ý gì?” Bạch Tuần sầm mắt nhìn cậu.

    “Phí chia tay!” Phương Giác giương cao giọng, “Hiện tại, hai ta không có nửa đồng quan hệ nào nữa! Anh đi đường lớn của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi, ai cũng không trở ngại ai —— bái, bai!”

    Các bạn đang đọc truyện đam mỹ H văn tại đam mỹ hoàn DMH dammydmh.com

    Phương Giác dùng phương thức này, để lại chút tôn nghiêm cùng một chút chút kiêu ngạo cuối cùng.

    Số tiền này, là cậu rút ra từ ngân hàng gần đó, là một nửa số tiền mà cậu gửi ngân hàng.

    Thẻ ngân hàng là Bạch Tuần làm cho cậu, lúc vừa bắt đầu Phương Giác không gửi tiền tiết kiệm, Bạch Tuần hướng dẫn cậu, từng bước một, Phương Giác không yên lòng, khi đó Bạch Tuần nói với cậu, làm mất thì tôi lại làm cho em cái khác. Phương Giác nghĩ, cậu phải cẩn thận một chút, vạn nhất mà mất rồi, không ai có thể làm một tấm thẻ ngân hàng khác cho cậu nữa.

    Sau khi Phương Giác nói xong, xoay người rời đi, đóng cửa “Rầm” một tiếng, toàn bộ nhà trọ lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng hít thở cùng tiền giấy.

    Mà cậu, không có sức lực,dựa vào cửa chậm rãi trượt xuống, cuối cùng ôm đầu gối, nghẹn ngào vô lực.

    Trong cửa là Bạch Tuần nhìn nhân dân tệ trầm mặc, ngoài cửa là Phương Giác cuộn mình, hoàng hôn rốt cục trôi qua, đêm đen đến, sao rất ít, mặt trăng cũng không có, đại khái là bị mây che mất.

    Phương Giác không dám ngồi lâu, sợ Bạch Tuần đi tìm cậu, chật vật đi mất, tất cả trên người đều là của Bạch Tuần, điện thoại di động anh mua, quần áo anh mua, thẻ ngân hàng anh làm—— Bạch Tuần quá ích kỷ, ba phần tình ý, bảy phần ỷ lại cuối cùng của Phương Giác, đều đã biến mất.

    Lúc đi xuống cầu thang, Phương Giác bỗng nhiên nghĩ.

    —— ngay cả tên anh có chữ “xun” nào, cậu cũng không biết.

    Phương Giác không đến quán rượu, mà là đi quán bar, Đồ Lương thấy cậu đến, hơi kinh ngạc, nói: “Sao cậu lại tới đây?”

    “Không có chỗ đi, ” Phương Giác cười hì hì, khóe mắt vẫn còn có nước mắt, “Anh thu lưu tôi chứ.”

    Đồ Lương chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn mềm lòng, để Phương Giác trong một góc an tĩnh, nằm trên ghế sa lông ngủ, rất ồn ào, ồn ào cách cậu có chút gần, lại có chút xa, thế nhưng Phương Giác lại cảm thấy đặc biệt an tâm —— thực sự là kỳ quái.

    Luôn ở lại quán bar cũng không phải là biện pháp tốt, Phương Giác liền mặt dày tìm chủ nhà trọ cũ, dì chủ nhà trọ vừa thấy cậu liền đau đầu, Phương Giác nói mãi, mới rốt cục để giá gốc tiếp tục thuê phòng.

    Cậu gọi điện thoại cho Điền Duệ, Điền Duệ nghe cậu muốn trở về tiếp tục chụp hình, tự nhiên cầu cũng không được, vì vậy Phương Giác liền không ngừng không nghỉ đến phòng chụp ảnh.

    Vẫn là phòng chụp hình có cửa sổ kéo rèm, cậu gặp Bạch Tuần lần đầu tiên ở đây.

    Thợ chụp ảnh tới chậm như trước, Phương Giác cảm thấy hoảng khi cảnh cũ tái hiện, trong nháy mắt cửa đẩy ra, cậu nhìn thấy người đàn ông xa lạ, mới thấy buồn cười, trên thực tế cậu cũng cười ra tiếng.

    Chụp ảnh xong, Phương Giác nói: “Có thể đẩy nhanh thời gian chụp ảnh hay không.”

    “Tại sao?” Điền Duệ rất kỳ quái, “Như vậy rất mệt.”

    “Không có chuyện gì, ” Phương Giác cười nói, “Đủ sức.”

    Cậu phải dùng cường độ công tác cao, để cho mình quên Bạch Tuần.

    Tháng tư đến, Phương Giác vẫn chưa thoát ra khỏi giấc mộng trước kia, mỗi ngày cậu bày ra các tư thế khiêu gợi trước ống kính, buổi tối dưới ánh đèn tối tăm, nhận tiền boa.

    Mỗi lần, đẩy cửa để đưa rượu, cậu đều sẽ sợ, cậu sẽ thấy Bạch Tuần —— nhưng cậu chưa từng thấy.

    Cậu cũng không lăn giường cùng người khác nữa, có sự chán ghét xuất phát từ nội tâm không đổi được, Bạch Tuần cải tạo thân thể của cậu một cách kỳ diệu, cao trào chỉ có thể là do Bạch Tuần cho cậu, những người khác không làm được.

    Bạch Tuần mang cho cậu ảnh hưởng quá lớn, sáng sớm bảy giờ cậu tự tỉnh lại, lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, lúc buổi chiều tẻ nhạt, không tự chủ vớ một quyển sách, ý thức được hành động của mình xong, Phương Giác mạnh mẽ ném sách qua một bên.

    Buổi tối.

    “Không sao đâu, ” Phương Giác đá chân ở trên giường, đá chăn sang một bên, mùa hè còn chưa tới, gió còn có chút lạnh, Phương Giác mặc kệ, cứ ngủ như vậy, “Sớm muộn gì cũng sẽ quên mất cái tên chó đó.”

    Ngày hôm sau, lúc Phương Giác tỉnh lại, nghi ngờ có người nhân lúc cậu ngủ nện một cú thật mạnh vào đầu của cậu, trong đầu hỗ loạn, khó chịu cực kỳ, hơi thở cũng nóng.

    Đến phòng chụp ảnh, thợ chụp ảnh còn chưa tới, Điền Duệ cũng không tới.

    Bên ngoài trời mưa, âm trầm.

    Phương Giác ngơ ngác ngồi ở trên giường, đầu lâng lâng, khó chịu, hô hấp cũng có chút không thông, bỗng nhiên điện thoại di động vang lên.

    Điền Duệ nhắn tin.

    【 Điền Duệ 】: Nhà của thợ chụp ảnh lần trước có chuyện, lần này đổi người cho cậu, anh ta không cho tôi đi cùng, chờ một lát cậu tự giao lưu với anh ta đi.

    Phương Giác không có cách nào suy nghĩ, vứt điện thoại di động sang một bên, dùng sức có chút lớn, điện thoại di động lăn xuống giường, rớt xuống thảm êm, cậu nghe tiếng mưa rơi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.

    Phương Giác mềm nhũn nói: “Vào đi.”

    Lời vừa ra khỏi miệng, phát hiện giọng nói mình khàn khàn.

    Lát nữa chụp xong, cậu phải đi mua thuốc —— lại phải tốn tiền.

    Cửa bị đẩy ra, Phương Giác chậm chạp giương mắt, chợt thấy cặp mắt sau đôi kính gọng vàng, nếp nhăn tinh tế, trầm tĩnh, phảng phất như ẩn chứa vô hạn mây mưa, tối tăm.

    —— Đôi mắt của Bạch Tuần.

    Thuộc truyện: Ban ngày tận tình