Boss, Hạnh Vận Lai Tập – Chương 43-45

    Thuộc truyện: Boss, Hạnh Vận Lai Tập

    Boss, Hạnh Vận Lai Tập! [43] Thí Nghiệm ML

    *还是”吾爱” 型! cái từ ngô ái trong ngoặc có nghĩa là gì, ai biết chỉ ta nha, nó là loại hình áo mưa đó >3< ***** Vừa tỉnh lại, tâm tình của Tề Dịch lại khôi phục. Trước nay cậu vẫn luôn là người tự do tự tại, không để tâm tới những chuyện vụn vặt. Hôm nay cuối tuần, sau khi uy Ân Thứ ăn no, cậu mở máy tính, xem thử hộp mail, sẵn tiện mở weibo, kết quả phát hiện lượng fan tăng lên vài vạn. Một bài post có lượt xem lên tới hàng vạn, tiêu đề là ‘là một fan hâm mộ được tham dự tiệc tụ hội của Bạch đại thần, tôi quả thực là vui đến phát điên a!’, nội dung kể lại chuyện cô nàng nhìn thấy nghe thấy trong buổi tiệc, những bức hình thức ăn nước uống, trang trí, dàn ngôi sao tham dự, Tề Dịch cùng Quan Sĩ Thần. Bất quá quá trình đánh bạc thì không quay lại được, phỏng chừng bị phục vụ ngăn cản, đồng thời cũng bị nhắc nhở không được tùy tiện không khai ảnh chụp của nhóm Ân Thứ. Nhưng cứ việc như thế, có một loạt bức hình cùng giảng giải tỉ mỉ của cô nàng thì vẫn như cũ đưa tới một đám đông hâm mộ ghen tị hận. Người tham dự buổi tiệc phần lớn đều là người nổi tiếng, cũng không quá ngạc nhiên, tùy tiện lên mạng liền có thể tìm ra hình của bọn họ. Nhưng Tề Dịch thì khác, ở trên mạng cậu cũng có chút danh tiếng, thân là một kẻ cuồng làm thêm, phạm vi nghiệp vụ rộng khắp, người từng thấy cậu không ít. Cho nên sau khi nhìn thấy bức ảnh của fan nọ, weibo Tề Dịch lập tức bị người ta tìm ra. ——- kẻ cuồng làm thêm hóa ra vừa giàu lại đẹp trai a! ——- khỉ, công tử thứ thiệt a, bảo con dân nghèo khó chúng ta làm thế nào sống đây? ! ——- a a a a a, tôi còn nhờ cậu ấy sửa khóa, thông bồn cầu, đưa cơm! ! ! ! Tôi có tội, xin dập đầu tạ tội. ——- ra được phòng ngoài vào được nhà bếp, làm thêm đủ việc, lại còn là thánh đổ, kẻ cuồng, từ nay cậu chính là nam thần trong lòng tôi! ——- đáng giận a, vì cái gì người may mắn được mời lại không phải tôi! ! ! Bất công quá mà! ! ——- kẻ cuồng, khi nào thì mở lịch lại a, cầu hẹn trước! ——- 1. ——- 2. Bên dưới còn một chuỗi thật dài. Tề Dịch đỡ trán, thế này bảo cậu làm sao mở tiệm được nữa? Nhoáng cái đã bị người ta vây xem rồi a. Xem ra nghiệp vụ làm thêm trên mạng tạm thời phải dẹp bỏ, fan cuồng không thể trêu chọc a. Tắt weibo, Tề Dịch bắt đầu xem xét hộp mail. “Có rồi.” Hoắc Dương đã gửi tư liệu thân phận cô gái kia cho cậu. Tề Dịch đọc lướt qua, cũng không phát hiện có điểm nào khả nghi. Cô gái này tên là ‘Kiều Lệ’, hai mươi bốn tuổi, xuất thân bình thường, nghề nghiệp là nữ tiếp viên. Điểm đáng lưu ý duy nhất là cô ta từng là tình nhân của ông trùm châu báu Triệu Minh Huy, một tháng trước vừa sanh non. Sanh non? Tề Dịch đăm chiêu. “Đang xem gì đó?” Ân Thứ đi tới, ánh mắt dừng lại trên màn hình. Tề Dịch quay đầu lại hỏi: “Ân Thứ, anh biết Triệu Minh Huy này không?” Ánh mắt Ân Thứ mờ mịt không rõ, sau một lúc lâu mới phun ra một chữ: “Biết.” “Ồ?” Đúng là có biết: “Có thể nói cho tôi biết hai người có quan hệ gì không?” Ân Thứ nhìn cậu trầm mặc một lát, sâu sa nói: “Có ưu đãi gì không?” Tề Dịch: “…anh muốn ưu đãi gì?” Ân Thứ cúi người, hai tay chống bên người cậu, giọng điệu kiên định: “Hôn.” Tề Dịch quay đầu: “Quên đi, tôi tự điều tra.” Vừa dứt lời, gáy bị giữ chặt, tiếp đó là một nụ hôn sâu. Sau một lúc lâu, Ân Thứ mới buông cậu ra, trong mắt lộ ra dục vọng chẳng chút che dấu. Tề Dịch bị nhìn tới mất tự nhiên, cố tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Nếu đã hôn rồi, kia cũng nên nói đi?” “Em vừa nói muốn tự tra.” “Nhưng anh đã lấy ‘ưu đãi’ rồi!” “Lúc tôi nói muốn dùng ưu đãi trao đổi, em cự tuyệt rồi, nụ hôn này là tôi tự mình đoạt được, không phải em cho.” Ân Thứ nói thực đương nhiên. Còn gian thương hơn được nữa không a? Tề Dịch trừng mắt. “Nếu em thực sự muốn biết.” Ân Thứ thản nhiên nói: “Tối nay để tôi ngủ với em một lần, tôi sẽ nói cho em biết.” “Vừa nãy rõ ràng chỉ cần một cái hôn.” Tề Dịch cắn răng. Từ hôn môi nhảy tới lên giường, này cũng quá nhanh đi! “Cái này gọi là ‘lên giá’.” “… thế không cần.” Tề Dịch tắt máy, đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.” “Đi đâu?” Ân Thứ đuổi theo. “Mua đồ ăn.” “Cùng nhau.” “Này, mặc áo khoác vào, hôm nay nhiệt độ hạ thấp, bên ngoài hẳn rất lạnh.” Tề Dịch thuận tay đưa áo khoác cho anh. Ân Thứ nhận lấy, lẳng lặng nhìn cậu. “Mặc vào đi, không phải muốn đi sao?” Tề Dịch kỳ quái nhìn anh. Ân Thứ chậm rãi mặc áo khoác, ánh mắt vẫn không rời khỏi người cậu. Thật sự chỉ có thể làm bằng hữu thôi sao? Nếu là bằng nữu, vậy em săn sóc quan tâm tôi như vậy tính là cái gì? Ân Thứ cảm thấy nhất định có nguyên do đặc thù nào đó làm Tề Dịch không muốn chân chính trở thành người yêu của anh, loại quan hệ vượt quá tình bạn lại không phải tình yêu này không phải điều anh muốn. Sắc trời u ám, gió lạnh hiu hiu, Tề Dịch mặc áo khoác sáng màu, trên cổ quấn khăn quàng đỏ, thoạt nhìn đặc biệt ấm áp. Cậu thực thích màu sắc rực rỡ, hoàn toàn bất đồng với Ân Thứ lạnh lùng đơn điệu, hai người hệt như mặt trời với mặt trăng, một nóng một lạnh. Tề Dịch bước đi nhẹ nhàng, mà ân thứ thì không nhanh không chậm, luôn chậm hơn cậu nửa bước. Ân Thứ đưa tay nắm lấy tay Tề Dịch, cùng cậu sóng vai mà đi. Tề Dịch giãy dụa: “Hai người đàn ông nắm tay cái gì?” “Chúng ta là ‘bằng hữu’.” “Bằng hữu sẽ nắm tay à?” “Bằng hữu tốt sẽ nắm tay.” Ân Thứ mặt không đổi sắc. “Anh bao nhiêu tuổi rồi, tưởng mình là đám nhóc con trong nhà trẻ à?” Tề Dịch bó tay. “Chỉ cần có thể nắm tay em, quay về nhà trẻ cũng có sao đâu?” Anh mới không thèm để tâm tới ánh mắt người khác. “Chúng ta không nên như vậy.” Tề Dịch nói nhỏ. “Hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, làm cũng làm rồi, còn cái gì mà nên với không nên nữa?” Vô luận Tề Dịch phủ nhận thế nào, Ân Thứ vẫn xem cậu là tình nhân hoặc người yêu của mình. Tề Dịch không nói thêm gì nữa, chỉ cần không lên giường, cậu cũng không kháng cự những hành vi thân thiết khác của Ân Thứ. Mà này cũng thực kỳ quái, nếu đổi lại là người khác, Tề Dịch cùng lắm sẽ bỏ đi thôi, nhưng cố tình cậu lại không thể rời khỏi Ân Thứ, người này một khi không khống chế được quỷ khí trên người thì sẽ gặp phải nguy hiểm tới sinh mệnh. Hai người nắm tay tới tận siêu thị mới buông ra, Tề Dịch chọn rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, chờ đến khi tính tiền thì phát hiện Ân Thứ bỏ vài thứ vào xe đẩy, cúi đầu nhìn thử, cư nhiên là áo mưa! Lại còn là loại có ‘hương tình yêu’! Tề Dịch ngẩng đầu nhìn Ân Thứ, anh nói: “Trong nhà không có, hẳn nên chuẩn bị mấy hợp.” Tề Dịch yên lặng đặt áo mưa lên kệ, kiên quyết phản đối mưu đồ gây rối của Ân Thứ. Tính ra thì lần đầu tiên của bọn họ hình như không dùng áo mưa, Ân Thứ đã bắn trực tiếp vào trong người cậu, tuy sau đó đã rửa sạch nhưng loại cảm giác kia… Mặt Tề Dịch nóng lên, nhanh chóng gạt đi những hình ảnh không hài hòa trong đầu. “Vì suy nghĩ cho thân thể em, tôi cảm thấy vẫn nên mua vài hộp thì tốt hơn.” Ân Thứ nghiêm túc đề nghị: “Không đeo thứ này làm thực thoải mái, nhưng tôi không hi vọng em sinh bệnh.” “Im miệng!” Tề Dịch quát khẽ một tiếng. Trái phải đều có người, có biết nhỏ tiếng một chút không hả, không thấy người ta đang cười trộm à? Tính tiền xong, Tề Dịch xách túi mua sắm ra ngoài. Chờ tới lúc ra khỏi siêu thị mới phát hiện Ân Thứ không ra cùng, vừa định quay lại xem thử thì thấy anh chậm rì rì bước ra. “Tôi nghĩ nghĩ, thấy vẫn mua thì hơn.” Ân Thứ giơ gói đồ trong tay: “Lo trước khỏi họa.” Sát! Tề Dịch không thèm để ý tới anh nữa, lập tức bỏ về nhà. Cái người này, không có lúc nào là không ám chỉ quan hệ của bọn họ, hoàn toàn không có tiết tấu muốn làm bằng hữu a! Áo mưa này nọ, giữ lại tự dùng đi. Ngô… chậm đã, áo mưa? Tề Dịch nhớ rõ lần đầu tiên không dùng, nhưng lần thứ hai thì có, trong phòng tổng thống có chuẩn bị đầy đủ, Tề Dịch không biết Ân Thứ dùng bao nhiêu cái, nhưng khẳng định là không bắn vào trong. Chẳng lẽ nguyên do lần đầu bị bệnh lần sau không bị là vì vậy? Nói cách khác, áo mưa đánh bại hoặc ngăn cản được sức ăn mòn của quỷ khí? Không có khả năng đi? Thứ quỷ khí này có thể bị ngăn cản bởi một tầng mỏng manh kia sao? Nếu thực sự là vậy, nó đúng là thần khí a! Có lẽ… có lẽ không phải vì áo mưa, mà là… tinh dịch? Tề Dịch đột nhiên có cảm giác thông suốt, theo lý mà nói, nếu quỷ khí của Ân Thứ ảnh hưởng tới tuổi thọ của cậu, như vậy căn bản không cần làm tình, hai người sớm chiều ở chung, hẳn đã sớm bị ảnh hưởng, nhưng cậu hoàn toàn không cảm thấy chút dị thường nào. Cho nên quả nhiên là do tinh dịch nhập thể? Hay lại thử nghiệm thêm vài lần? Tề Dịch rối rắm không thôi, kỳ thực cậu cảm thấy chỉ nói yêu đương không lăn lên giường cũng rất tốt a… Giương mắt nhìn qua Ân Thứ, thấy anh đang nghiêm túc nghiên cứu áo mưa. Ha hả, sự thực cùng ảo tưởng quả nhiên chênh lệch, cái loại lý tưởng tình yêu trong sáng này căn bản không phải loại hình của Ân Thứ. Bất quá, hai bọn họ cuối cùng cũng có cơ hội có thể làm người yêu. Nhưng Tề Dịch cảm thấy mình không chịu nổi sức ép, vì thế tạm thời cứ vậy đi, không vội thí nghiệm. Mỗi ngày nhìn Ân Thứ dùng đủ phương thức hấp dẫn cậu cũng rất thú vị. Buổi tối, Tề Dịch nghiêm túc xem tư liệu Triệu Minh Huy, phát hiện ông trùm châu báu này chưa từng làm ăn với Ân gia, cũng không có xã giao. Kia cái Ân Thứ gọi là biết, chẳng lẽ chính là từng nghe qua tên đối phương? Nhưng bọn họ khẳng định có mối quan hệ đặc thù nào đó, quỷ khí trên người Kiều Lệ chính là xuất phát từ người Triệu Minh Huy. Kỳ quái chính là quỷ khí trên người ông ta lúc đậm lúc nhạt, biến đổi rất nhiều. Nhìn những bức hình tham dự các buổi tiệc của Triệu Minh Huy, ngày trước quỷ khí rõ ràng còn rất nồng đậm, thế nhưng qua hôm sau đã nhạt đi hẳn. Quỷ khí trên người ông ta chủ yếu là chất chứa từ oán hận, khác với loại hình thành từ ác ý, rất khó hóa giải. Tựa như Ân Thứ, ở cùng một người có số mệnh cường thịnh như cậu lâu đến vậy cũng không thể hóa giải, cao lắm chỉ là duy trì ổn định mà thôi, Triệu Minh Huy đã dùng phương thức gì để hóa giải nó? “Sao em lại hứng thú với ông ta như vậy?” Ân Thứ hỏi. Còn không phải bởi vì anh à? Tề Dịch liếc mắt, không nói gì. “Nếu em nhất định muốn biết thì để tôi nói cho em biết.” Ân Thứ ngồi xuống giường Tề Dịch, vừa lau tóc vừa thờ ơ nói. “Thật sự?” Tề Dịch nhướng mi. Ân Thứ giơ một hộp áo mưa nói: “Chỉ cần em để tôi dùng hết hộp này.” “Anh có thể lăn!” Ân Thứ tiếc nuối lăn đi, tính toán ngày mai lại tiếp tục cố gắng. Tề Dịch cảm giác Ân Thứ tựa hồ không muốn đề cập tới Triệu Minh Huy, chẳng lẽ bọn họ từng có xích mích? Nhưng theo quỷ khí truyền thừa thì cho dù không phải trực hệ, thì cũng phải có chút quan hệ huyết thống mới đúng. … Hoàn Chương 43. Boss, Hạnh Vận Lai Tập! [44] Bí Mật Gia Tộc ***** “Đây là lịch làm việc, cậu xem chút đi, nếu không thành vấn đề thì tối nay có thể bắt đầu đi làm.” Anh bảo vệ đưa lịch qua cho Tề Dịch. Tề Dịch cười nói: “Tốt, cám ơn anh Lý.” “Bảo vệ trước có chút việc gấp trong nhà, bằng không cũng không nhận cậu vào, nhóc hảo hảo mà làm, tiền lương ở đây tuy không cao nhưng công việc cũng nhẹ nhàng.” Anh Lý nhiệt tình nói. “Vâng, em sẽ làm thật tốt.” Tề Dịch thuận lợi trở thành bảo vệ của khu Bạch Tượng, bắt đầu phụ trách công tác trị an của khu nhà. Trong khu Bạch Tượng có một căn của Triệu Minh Huy, ông ta thường xuyên ra vào, còn mang về những người phụ nữ bất đồng. Tề Dịch nhận lời làm bảo vệ ở đây cũng vì muốn điều tra nguyên nhân làm quỷ khí trên người ông ta biến hóa. Ngày đầu tiên đi làm là ca tối, Tề Dịch sau khi đón Ân Thứ về nhà liền ra ngoài. Ân Thứ tắm rửa xong bước ra khỏi phòng liền không thấy người đâu, lập tức gọi điện. Tề Dịch trả lời: “Tôi tìm được công việc mới rồi, tháng này phải trực đêm, anh không cần chờ tôi.” “Công việc? Công việc của em không phải chăm sóc tôi sao?” Ân Thứ cảm thấy quyền lợi của mình bị xâm phạm. “Đương nhiên không phải, anh tính xem đã bao lâu rồi anh không trả lương cho tôi?” “Trở về, em muốn bao nhiêu tôi sẽ gửi qua bấy nhiêu cho em!” Ân Thứ đen mặt. “Nói sau đi, hiện giờ tôi rất hài lòng vời công việc mới này.” “Việc gì?” “Bảo vệ.” Vui vẻ đáp, ngay sau đó Tề Dịch sáng suốt cúp máy, tắt luôn nguồn. Bảo vệ! Em ấy cư nhiên đi làm bảo vệ! Ân Thứ lập tức gọi lại, kết quả nghe thấy âm thanh báo đối phương đã tắt máy… Ca đêm của cậu làm từ 23 giờ đêm tới 7 giờ sáng, sau khi xong việc thì về nhà làm bữa sáng cho Ân Thứ, sau đó chở anh đi làm, cơm trưa cũng chuẩn bị sẵn, để anh mang tới công ty, tới giờ chỉ cần hâm nóng lại là được. Đêm đầu tiên Tề Dịch không nhìn thấy Triệu Minh Huy, cứ việc cậu nằm vùng cả đêm. Bất quá cậu lại thấy đủ loại quỷ khí đậm nhạt khác nhau ở các hộ gia đình khác. Sinh hoạt trong đô thị phồn hoa, mọi người vẫn luôn gặp phải một ít chuyện không hài lòng, vì thế mà sinh ra tình tự tiêu cực, nhưng bọn họ đều rất bận rộn, không có thời gian, cũng không biết làm thế nào để bản thân thả lỏng. Lúc quỷ khí tích tụ tới một mức nhất định thì sẽ nảy sinh đủ loại ngoài ý muốn. Bất quá hậu quả cũng không quá nguy hại, cùng lắm là sinh bệnh, chịu chút thương tích hay mất đồ linh tinh. Chỉ có người vận may quá kém mới gặp phải huyết quang tai ương. Nếu giống như Ân Thứ, trên người có nhiều oán khí cùng nghiệt trái như vậy, một khi bùng nổ thì một là chết không tử tế, hai là bị vướng vào đường tù tội. Tình huống của Triệu Minh Huy vốn là thế, trên người ông ta không chỉ có quỷ khí do ác ý của bản thân mà còn oán lực từ oan hồn. Kỳ quái chính là ông ta có biện pháp hóa giải. “Tiểu Tề, ở đây nhờ nhóc, anh đi trước đây.” Anh Lý mặc áo khoác vừa đi ra ngoài vừa nói với Tề Dịch. Tề Dịch nhìn thời gian, như vô tình nhắc nhở: “Cũng muộn rồi, anh mua chút đồ ăn khuya mang về đi, nói không chừng chị dâu còn đang thức chờ anh đó. Buổi tối khá lạnh, ăn chút gì nóng cho ấm dạ dày. Anh Lý sửng sốt một chút, cười nói: “Nhóc nói đúng, để anh mua chút đồ ăn khuya.” Tề Dịch nhìn theo anh Lý rời đi, cầm danh sách đăng ký xem. Trên người anh Lý có chút quỷ khí, trước đó có nói chuyện, biết vợ anh vừa có thai, tính tình không tốt lắm. Tề Dịch đoán quỷ khí kia chính là từ vợ anh, vì thế liền đề nghị anh mua chút đồ ăn mang về, biểu lộ chút quan tâm. Rất nhiều quỷ khí chỉ vì chút việc nhỏ nhặt không đáng kể như vậy mà sinh ra, chỉ cần quan tâm săn sóc, thậm chí chỉ một nụ cười cũng có thể hóa giải. Khu Bạch Tượng cách trung tâm náo nhiệt một khoảng, buổi tối rất im ắng, ngẫu nhiên có vài tiếng mèo kêu cùng tiếng côn trùng thì không còn tiếng vang nào khác. Triệu Minh Huy ở phòng 606 khu 5, căn phòng kia cả đêm đều không sáng đèn. Sau khi hiểu biết đại khái hoàn cảnh cùng cư dân ở tiểu khu, Tề Dịch liền cầm đèn pin đi dạo quanh tầng trệt tiến hành tuần tra. Đột nhiên, cậu dựng lại trước cửa phòng 506, nơi này lộ ra một luồng quỷ khí quen thuộc, thực tương tự với quỷ khí trên người Triệu Minh Huy cùng Kiều Lệ. Bất quá nó rất nhạt, phỏng chừng qua vài ngày sau sẽ biến mất. Tề Dịch nhớ kĩ số nhà, chờ về sau xác nhận lại thân phận chủ hộ. Tiếp đó, cậu dạo một vòng tầng trệt khu nhà của Triệu Minh Huy, phát hiện trên cửa phòng 606 có một chiếc gương đồng, mà thứ dán hai bên nó không phải câu đối, là bùa. Nhìn ra được Triệu Minh Huy hẳn là một người tin tưởng quỷ thần. Tiếp xúc gần gũi thì cảm giác quen thuộc lại càng rõ ràng hơn. Bất quá giữa hai người lại có khác biệt rất lớn. Quỷ khí lộ ra từ phòng 606 cực kỳ bất định, hỗn tạp, phù phiếm, có mới có cũ. Mà quỷ khí trên người Ân Thứ thì chỉ có một, hoặc nên nói là vì thời gian lâu dài mà đã hợp thành một thể. Quỷ khí của Ân Thứ người bình thường căn bản không thể thừa nhận nổi, sở dĩ anh có thể sống tới bây giờ chính là nhờ ý chí kiên định cùng sinh mệnh cường ngạnh. Nhưng Triệu Minh Huy thì khác, ông ta không thể quản thúc quỷ khí của mình, tính lưu động rất mạnh, thuyết minh ông ta làm không ít chuyện hại người, hơn nữa nó vẫn còn đang tiếp diễn. Khó trách ông ta cần kính bát quái cùng bùa trấn trạch, làm chuyện đuối lý nên sợ quỷ thần tới cửa đòi nợ. Tề Dịch quan sát đại khái một chút, sau đó trở về phòng trực, nhàn nhã ngồi trên ghế, vừa đọc sách vừa chờ đợi bình minh. Một đêm vô sự, sau khi giao ban, Tề Dịch liền cưỡi tiểu cừu rời đi. Về tới nhà, Ân Thứ còn chưa thức dậy, hơn nữa còn ngủ trên giường cậu. Tề Dịch bất đắc dĩ lắc đầu, vào phòng tắm rửa mặt chải đầu một phen, sau đó mặc tạp dề bắt đầu chuẩn bị cơm sáng cùng cơm trưa. Làm được một nửa, đột nhiên cảm giác phía sau có một luồng khí lạnh đánh úp tới, không cần quay đầu lại cũng biết là ai. “Vì cái gì lại muốn đi làm bảo vệ?” Nhìn bóng dáng bận rộn của cậu, Ân Thứ sâu kín hỏi. “Nhất thời nổi hứng.” “Công ty tôi cũng cần bảo vệ.” Tề Dịch nhìn anh một cái: “Lúc trước không phải nói rõ rồi sao? Trừ bỏ đưa đón, thời gian còn lại tôi có thể tự mình định đoạt.” “Em cũng đâu thiếu tiền, những công việc khác còn có thể nói là sở thích, nhưng bảo vệ là vì sao?” Tề Dịch bỏ một cái trứng chần nước sôi vào bát mỳ, hỏi: “Một trứng đủ không?” “Phải hai cái.” Vì thế Tề Dịch lại bỏ thêm một cái. “Ăn đi.” Cậu bưng mỳ đặt lên bàn. Ân Thứ ngồi xuống, yên lặng ăn vài ngụm, mặt mày giãn ra, hương vị trước sau vẫn ngon như vậy. Anh ăn rất nhanh, Tề Dịch chỉ mới ăn một nửa, Ân Thứ đã húp cạn cả nước mỳ. Buông bát, dùng khăn tay lau lau miệng, lúc này anh mới mở miệng: “Chúng ta tiếp tục chủ đề mới nãy.” Tề Dịch: “…” Chả trách tốc độ ăn của Ân Thứ so với thường ngày đột nhiên tăng nhanh như vậy, không sợ tiêu hóa có vấn để sao? “Em muốn trốn tôi sao?” Ân Thứ yên lặng nhìn cậu. “Không phải.” Tề Dịch ngừng một chút mới nói: “Nếu vì trốn anh, tôi sẽ giống lần trước, trược tiếp dọn ra ngoài.” Ánh mắt Ân Thứ u ám, trầm mặc hồi lâu, thế nhưng cũng không hỏi tiếp. Tề Dịch cắn chiếc đũa nhìn anh, cảm giác bộ dáng Ân Thứ có chút quá bình tĩnh, không biết có phải nghĩ thông suốt cái gì hay không. Ăn sáng xong, Ân Thứ nói: “Hôm nay tôi tự lái xe tới công ty, em hảo hảo nghỉ ngơi đi.” “Cứ để tôi đưa đi đi.” Đối với cái người có ‘tiền án’ chất chồng này, Tề Dịch cũng không quá yên tâm. Tuy người Tề gia mệnh ngắn nhưng tinh thần lại tràn đầy một cách thần kỳ, mỗi ngày chỉ cần nghỉ ngơi bốn năm tiếng, hơn nữa học cái gì cũng rất nhanh. “Em mệt rồi.” Ân Thứ ngăn cản. “Tôi mệt thì vẫn an toàn hơn so với anh tự mình lái.” Tề Dịch vỗ vỗ lưng anh: “Đi thôi, đừng kì kèo nữa.” Ân Thứ yên lặng đi theo sau Tề Dịch, trong lòng nảy sinh chút vui sướng thản nhiên. Tề Dịch lái xe, rất ít khi đụng đèn đỏ, một đường thông suốt không bị ngăn trở. Ân Thứ cũng phát hiện vấn đề này, mỗi lần Tề Dịch lái xe thì hệt như có lắp thiết bị thông đường, đèn tín hiệu cứ bật đèn xanh. Tới công ty, Tề Dịch đưa cà mên cơm cho anh: “Giữa trưa nhớ ăn cơm, không cho phép cố ý đói bụng.” Không cho phép? Chưa từng có ai dùng giọng điệu ra lệnh này nói chuyện với anh. Ân Thứ muốn biểu hiện quyền uy của mình một chút thì lại nghe Tề Dịch nói tiếp: “Chờ tôi nghỉ rồi sẽ làm cơm cho anh ăn.” Nháy mắt bị vuốt lông, cầm cà mên vui vẻ đi làm, trong lòng bắt đầu tính toán xem khi đó nên ăn món gì… Vài ngày bình an vô sự, Tề Dịch nghĩ công việc này cứ vậy được ngấm ngầm đồng ý. Nhưng năm ngày sau, Ân Thứ đột nhiên bùng nổ. Tề Dịch sau khi làm xong ca đêm quay về, trên tay còn xách theo bữa sáng mua ở bên ngoài, nào ngờ vừa vào đã thấy Ân Thứ vẻ mặt âm trầm ngồi trên sô pha. “Làm sao vậy?” Tề Dịch đặt thức ăn lên bàn, hỏi. “Em làm bảo vệ cho khu Bạch Tượng?” Ân Thứ dùng âm thanh áp lực chất vấn. “Đúng vậy.” “Triệu Minh Huy ở khu đó, đừng nói với tôi đây chỉ là trùng hợp!” “Quả thực không phải trùng hợp.” “Vì cái gì?” Ân Thứ căng mặt, ánh mắt sắc bén: “Em muốn biết quan hệ giữa tôi với Triệu Minh Huy đến vậy à? Hỏi tôi không được, liền tự mình đi thăm dò?” Tề Dịch trầm mặc không nói. “Tề Dịch, đây là chuyện riêng tư của tôi! Em không có quyền can thiệp!” Trong mắt Tề Dịch hiện lên một tia kinh ngạc, này là lần đầu tiên Ân Thứ dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy nói chuyện với cậu. Cậu rót một ly trà sữa đưa qua, nhẹ nhàng nói: “Thực xin lỗi, là tôi suy nghĩ không chu toàn.” Ân Thứ lẳng lặng nhìn Tề Dịch, dưới ánh mắt bình thản của cậu, cảm xúc dần dần bình ổn lại. “Kỳ thực tôi không phải muốn tìm hiểu quan hệ của anh với Triệu Minh Huy, chỉ là tôi muốn điều tra người đàn ông này.” “Vì cái gì lại để ý ông ta như vậy?” Ân Thứ hỏi. Tề Dịch suy nghĩ một chút, quyết định lộ ra một chút bí mật. “Anh hẳn đã sớm đoán được tôi có năng lực đặc thù nào đó.” Cậu cũng không cố ý giấu diếm, những chuyện gặp phải trong chuyến du lịch trước đó, còn có chuyện Hoắc Dương nhờ cậu tìm người, tất cả đều lộ ra một tia dị thường, thế nhưng Ân Thứ chưa từng hỏi cậu. Ân Thứ quả nhiên gật đầu. “Kỳ thực cũng không có gì.” Tề Dịch chỉ chỉ hai mắt mình, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Chỉ là mắt tôi có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thể thấy mà thôi.” “Thứ mà người bình thường không thể thấy? Tỷ như?” “Quỷ.” Tề Dịch lộ ra một nụ cười vô hại. Ân Thứ trong lòng cả kinh, nhưng biểu tình thì vẫn bình tĩnh như cũ. Cẩn thận nghĩ lại, tựa hồ cảm thấy không có gì kì quái. Người khác có lẽ không tin, nhưng anh thì đã tự mình trải nghiệm. Tề Dịch không tính toán nói ra thể chất may mắn đặc biệt của mình, để tránh Ân Thứ suy nghĩ nhiều, bất quá năng lực nhìn thấy quỷ thì không cần giấu diếm. … Hoàn Chương 44. Boss, Hạnh Vận Lai Tập! [45] Bí Mật Gia Tộc ***** “Hóa ra trên đời này thực sự có quỷ?” Ân Thứ có chút đăm chiêu. “Quỷ kì thực chỉ đơn giản là ý thức con người tích tụ mà thành thôi, nó mang theo tình cảm mãnh liệt nhất, tình yêu, oán hận, chấp nhất, điên cuồng, bi thống, tuyệt vọng… chúng nó bắt đầu từ tâm, cũng biến mất do tâm.” Tề Dịch nghĩ nghĩ, lại đổi qua một cách nói đơn giản hơn: “Nó giống như một loại mầm bệnh hình thành sau khi con người chết đi, người bình thường nhìn không thấy, nhưng nó có thể ảnh hưởng tới tình tự, sức khỏe cùng số mệnh của bọn họ.” Ân Thứ trong lòng khẽ động, đột nhiên hỏi: “Trên người tôi, có phải em cũng nhìn thấy… ‘quỷ’?” Tề Dịch gật đầu: “Đúng vậy.” Những chuyện Ân Thứ từng nghi hoặc phút chốc lộ ra ánh sáng. “Vì cái gì quỷ lại bò lên người tôi?” Từ nhỏ đến lớn anh cơ hồ không có ngày nào an ổn: “Tôi tự nhận không thẹn với lương tâm, tuy không phải người tốt nhưng chưa từng làm ra những chuyện thương thiên hại lí.” “Tình huống của anh có chút đặc biệt.” Tề Dịch nghiêm túc giải thích: “‘Quỷ’ trên người anh không phải xuất phát từ bản thân anh mà là chất chứa oán hận trăm năm từ tổ tông truyền lại. Ân Thứ, mạo muội hỏi một câu, lịch sử làm giàu của tổ tiên Ân gia có phải… không quá sạch sẽ không?” Ân Thứ trầm mặc một hồi, trầm giọng nói: “Không phải Ân gia, mà là Triệu gia.” “Cái gì?” “Tôi vốn tên là ‘Triệu Khải Vân’, năm bảy tuổi được Ân gia nhận nuôi, đổi tên thành ‘Ân Thứ’. Ân Thứ chầm chậm nói: “Tôi đối với Triệu gia cũng không còn kí ức gì, nhưng sau này cũng từng tra qua, đại khái biết Triệu gia từng hiển hách một thời, bất quá danh tiếng rất kém. Sau khi mẹ tôi khó sanh chết đi, ba cũng chết khi tôi được hai ba tuổi, chết vì gặp chuyện ngoài ý muốn, những thành viên khác của Triệu gia chiếm hết mọi thứ, tôi thì bị vứt vào cô nhi viện, thẳng tới khi được Ân gia nhận nuôi.” Tề Dịch không ngờ Ân Thứ lại là con nuôi của Ân gia, khó trách Ân gia không bị quỷ khí ảnh hưởng, vẫn sáng lạn như cũ… Từ từ, không đúng! Theo lý mà nói, với quỷ khí cường đại của Ân Thứ, phàm là ai thân cận với anh đều bị xui lây, đừng nói là cả nhà Ân gia cùng anh sinh sống hai mươi năm, chỉ cần ở chung vài ngày thôi cũng đủ để vận rủi quấn thân. Bọn họ sao lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng? Ân Thứ đột nhiên nghĩ tới gì đó, sắc mặt trở nên u ám, khô khốc hỏi: “Ba mẹ tôi chết, có phải… cũng là vì tôi?” “Này…” “Cho nên tôi mới bị thân nhân của mình vứt bỏ, bởi vì tôi sẽ mang tới xui rủi cùng tai nạn cho bọn họ?” Ngón tay Ân Thứ khẽ run, cả người chìm sâu vào kinh hoảng, quỷ khí bốc lên, cơ hồ sắp bao phủ lấy anh. “Đừng vội kết luận.” Tề Dịch ngồi xuống bên cạnh, khoát tay lên vai anh, nhẹ giọng nói: “Ân Thứ, mấy năm nay, những người bên cạnh anh tuy có gặp chuyện ngoài ý muốn, nhưng thực sự mất mạng vì gặp chuyện ngoài ý muốn thì có mấy người?” Ân Thứ giật mình, yên lặng suy tư, sau đó biểu tình dần dần khôi phục bình ổn. “Nhưng, tôi quả thực sẽ mang tới thương tổn cho người xung quanh, đúng không?” “Này cũng không phải lỗi của anh, ngược lại, anh dựa vào ý chí của mình áp chế nó gần ba mươi năm, một mình nhận hết quả đắng, này không phải chuyện người bình thường có thể làm được.” Tề Dịch nắm chặt tay anh: “Ân Thứ, anh thực sự rất giỏi.” Ân Thứ lẳng lặng nhìn Tề Dịch, trong mắt như có tia sáng, hệt như một con thú cưng thật to, đang cầu chủ nhân vuốt ve cùng trấn an. Nhịn không được thầm xoa xoa đầu anh trong trong lòng, sau đó nói tiếp: “Cho nên không cần ôm hết tội lỗi vào mình, việc cấp bách hiện giờ là giải quyết vấn đề trên người anh.” “Có thể giải quyết?” Ân Thứ vội hỏi. “Tôi cũng không chắc lắm.” Tề Dịch nói: “Này phải chờ tôi điều tra Triệu Minh Huy xong mới có đáp án.” “Chuyện này liên quan gì tới Triệu Minh Huy?” “Tình huống của ông ta cũng tương tự như anh, tôi đoán hai người hẳn có quan hệ huyết thống.” “Đúng vậy, Triệu Minh Huy là bác ruột tôi.” Ánh mắt Ân Thứ ảm đạm: “Bất quá, ông ta không biết sự tồn tại của tôi. “Thì ra là thế.” Tề Dịch cũng không quá bất ngờ: “Quỷ khí trên người ông ta rất sinh động, nhưng kỳ quái chính là, cứ cách một đoạn thời gian ông ta có thể tẩy trừ chúng. Tôi nghĩ rất có thể ông ta nắm giữ phương thức độ hóa đặc biệt nào đó.” “Cho nên em mới tới khu Bạch Tượng làm bảo vệ.” “Đúng vậy.” Tề Dịch mỉm cười: “Anh hiểu hết mọi chuyện rồi đó, không tức giận nữa?” Ân Thứ nhìn nụ cười của cậu, thật lâu không thể dời tầm mắt. “Tề Dịch, em có thất vọng về tôi không?” “Thất vọng? Vì cái gì?” Tề Dịch khó hiểu. “Tôi chỉ là con nuôi Ân gia, rời khỏi Ân gia, tôi cái gì cũng không phải.” Tề Dịch chỉ mình: “Biết tôi là ai không?” “Em là Tề Dịch.” “Đúng, tôi là Tề Dịch. Tôi cũng mồ côi, là con nuôi Mạc gia, nhưng tôi có tên có họ, có mục tiêu cùng cuộc đời của mình. Vô luận là ở Mạc gia hay rời đi, tôi vẫn như cũ là Tề Dịch.” Nhìn thẳng vào ánh mắt Ân Thứ: “Mà anh, Ân Thứ, chính là Ân Thứ.” Giờ phút này, Ân Thứ cảm thấy hết những những nguy nan mình gặp trước kia chính là cái giá để gặp được người trước mắt. Chậm rãi ôm Tề Dịch vào lòng, áp lên má cậu, hấp thu ấm áp của cậu. Tề Dịch dừng một chút, vươn tay ôm lại anh. Người này là một người đàn ông kiên cường lại yếu ớt, vẻ ngoài lạnh lùng khôn khéo nhưng lại có một trái tim cô độc yếu đuối. Đại khái trừ bỏ gia đình cha mẹ nuôi, không còn ai khác có thể thân cận. Cậu cùng Ân Thứ hệt như hai thái cực, một người ngắn ngủi mà sáng lạn, một người dài lâu mà khô khan. Hạnh phúc cùng bất hạnh, bất quá chỉ cách nhau một lằn chỉ. Để công bằng, Ân Thứ cùng Tề Dịch quyết định cùng điều tra Triệu Minh Huy. Ân Thứ phụ trách điều tra các mối quan hệ xã giao cùng những tư liệu liên quan, còn Tề Dịch thì phụ trách quan sát biến hóa quỷ khí của ông ta. Lần trước đặc biệt chú ý tới phòng 506, chủ hộ tên là Triệu Tùng, là chú họ của Triệu Minh Huy, cũng là ông chú của Ân Thứ. Căn cứ theo kết quả điều tra của Ân Thứ, những thành viên Triệu gia còn sống chỉ còn lại Triệu Tùng, Triệu Minh Huy cùng đứa con trai của ông ta, Triệu Tuyền , Triệu Tuyền năm nay hai mươi tuổi, đang du học ở Anh quốc. Những thành viên khác mấy năm nay lần lượt qua đời, phần lớn đều chết do bệnh tật cùng tai nạn, cơ hồ không có ai sống thọ. Triệu Tùng năm nay đã bảy mươi tuổi, tuy thọ nhưng lại bị bệnh tật quấn thân, hành động không tiện, quanh năm cần người chăm sóc. Xem ra, người Triệu gia tựa hồ đều bị báo ứng. Một khi đã vậy, quỷ khí trên người Ân Thứ vì sao không hóa giải, cũng không giảm bớt? Quỷ khí đến từ Triệu gia, cũng chấm dứt vì Triệu gia. Triệu Minh Huy vì sao chỉ lo cho bản thân? Hơn nữa ông ta đã dùng biện pháp nào để tiêu trừ quỷ khí? Sau khi làm việc ở Bạch Tượng một tháng, Tề Dịch gặp được Triệu Minh Huy hơn mười lần, quỷ khí trên người ông ta mỗi lần đều có biến hóa. Đặc biệt là năm ngày trước, quỷ khí đột nhiên tiêu tan, thẳng đến hai ba ngày sau mới một lần nữa ngưng tụ. “Em xem mấy thứ này đi, có lẽ có phát hiện kì quái.” Ân Thứ đưa qua một tập tư liệu cho Tề Dịch. Tề Dịch cẩn thận lật xem, sau vài phút, cậu kinh ngạc nói: “Triệu Minh Huy có nhiều tình nhân đến vậy à?” “Này chỉ là ở A thị, những nơi khác vẫn chưa điều tra.” Mỗi A thị thôi cũng đã có tới ba bốn chục người. “Di?” Tề Dịch kinh ngạc: “Có nhiều tình nhân như vậy nhưng không hề có đứa con riêng nào?” Các cô tình nhân này đại đa số đều có ghi chép sanh non, cho dù sinh ra đời thì đứa nhỏ cũng không sống quá ba tuổi. “Em có ý tưởng gì không?” Ân Thứ nhìn Tề Dịch. Tề Dịch không nói gì, chú ý tới ngày một người tình nhân sinh non vừa lúc cũng là ngày quỷ khí Triệu Minh Huy đột nhiên tiêu tán. “Nếu không có gì bất ngờ, đại khái đây chính là phương pháp hóa giải quỷ khí của ông ta.” Biểu tình Tề Dịch nghiêm nghị, trang giấy trong tay bị vò tới nhăn nhúm. “Em biết là phương pháp gì sao?” “Huyết mạch tế linh. Tôi từng nghe Vô Định đại sư nhắc qua, đây là một loại thủ đoạn cực kì tàn ác, khi ấy tôi chỉ nghe là lời đồn, không ngờ thế nhưng thật sự có người dùng tới.” “Có thể nói rõ hơn một chút không?” “Cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ.” Tề Dịch ném tư liệu xuống, cầm tách trà lên, thản nhiên nói: “Điều duy nhất có thể khẳng định là, phương pháp này chúng ta không thể dùng.” Ân Thứ cũng không quá thất vọng, chỉ suy tư một lát rồi nói: “Cho dù vô dụng, tôi cũng muốn tra rõ xem thế nào.” “Ừm, tôi ủng hộ anh.” Tề Dịch gật đầu biểu thị đồng ý. “Tôi không phát hiện nhân vật bàng môn tả đạo nào bên cạnh Triệu Minh Huy cả. Em có đề nghị gì không?” “Tôi nghĩ.” Tề Dịch nhắm mắt lại, trả lời: “Vị ông chú kia của anh hẳn có thể giải đáp nghi hoặc của chúng ta.” Ba ngày sau, Triệu Tùng bị Ân Thứ âm thầm ‘mời’ tới một gian nhà trọ tạm thời. Tuy đã xem qua tư liệu nhưng chân chính nhìn người thật thì vẫn có chút kinh hãi. Triệu Tùng bảy mươi tuổi, da thịt lỏng lẹt, tóc trắng xóa, vô lực ngồi trên xe lăng, ánh mắt rủ xuống, nửa khép nửa mở, mông lung nhìn Ân Thứ. Ông có chút lắp bắp nói: “Cậu… là ai?” “Ông quên tôi rồi à, ông chú?” Ân Thứ lạnh lùng gọi. “Ông chú?” Triệu Tùng hoảng hốt: “À, con là Triệu Tuyển?” “Không, tôi là Triệu Khải Vân.” “Triệu Khải Vân? Triệu Khải Vân… Triệu… Khải… Vân…” Triệu Tùng đột nhiên trợn to mắt, tựa hồ muốn nhìn rõ bộ dáng Ân Thứ, bất quá chỉ thấy được một đoàn sương đen, giống như quỷ thần. Âm thanh ông trở nên run rẩy: “Con, con tới đòi mạng?” “Đúng vậy.” “A ha, ha hả, tôi biết, tôi biết sớm muộn gì cũng có ngày này mà.” Triệu Tùng điên cuồng cười phá lên: “Đám lão già Triệu gia kia cũng do con hại chết đi? Năm đó là chúng ta có lỗi với con, quả nhiên hiện giờ con đã quay về trả thù!” “Triệu gia các người vì sao lại có lỗi với tôi?” “Ô, ô, ô… đều do chúng ta tạo nghiệt, đều do chúng ta tạo nghiệt a.” Triệu Tùng khóc lóc thảm thương, không cần ép hỏi đã bắt đầu lải nhải: “Triệu gia chúng ta ba trăm năm trước là phú giáp một phương, nhân số thịnh vượng, đời đời phú quý. Nhưng, tiền tổ tiên kiếm được đều là tiền lấy từ xương máu người khác, bề ngoài sang quý như bên trong lại thực xấu xa. Đây là căn bệnh chung của các đại gia tộc, không có mấy nhà sạch sẽ. Triệu gia nhân tài tầng tầng lớp lớp, phần lớn đều là thiên tài, tương lai sáng lạn, nhưng không ai ngờ hậu nhân Triệu gia lại sắp sửa kế thừa quả đắng.” Ho mạnh vài cái, Triệu Tùng thở dài: “Đến đời ông nội thì nhân số Triệu gia bắt đầu giảm mạnh, tuy gia nghiệp lớn mạnh nhưng người sinh bệnh cùng tử vong thì ngày càng nhiều, có những đứa nhỏ còn chưa trưởng thành đã chết non. Đợi đến đời chúng ta, huyết mạch trực hệ chỉ còn lại năm người, trong đó ba người không sống quá ba mươi tuổi. Phải biết trực hệ cùng các chi của Triệu gia, ít nhất cũng hai ba trăm người, bất quá chỉ qua trăm năm liền giảm mạnh tới mức chỉ còn lại vỏn vẹn hai mươi người, này không thể không làm người ta sợ hãi. Bất quá, khi ấy tôi cùng anh chị em khác cũng không suy nghĩ sâu xa, thẳng đến khi bọn họ đều chết oan chết uổng, tôi mới phát hiện tình huống không đúng.” … Hoàn Chương 45.

    Thuộc truyện: Boss, Hạnh Vận Lai Tập