Chức nghiệp thế thân – Chương 105-107

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 105

    Yến Minh Tu run rẩy nói, “Anh, chắc anh cũng tò mò muốn biết Tịch Không đại sư nói gì với em phải không? Bây giờ đáp án ở ngay trước mắt anh đó, bởi vì Chu Tường vẫn còn sống.”

    Yến Minh Tự kinh hãi nhìn Chu Tường. Anh cũng hiểu lý do đứa em mình chấp nhất với người này chắc chắn là bởi ‘Chu Tường’, tuy miệng nói sau này Yến Minh Tu sẽ hối hận, nhưng kỳ thật anh cũng hiểu, từ đó đến giờ Yến Minh Tu vẫn chưa thể thoát khỏi ám ảnh về Chu Tường, nhưng có chết anh cũng không ngờ sự việc lại ly kỳ đến thế.

    Rõ ràng người này không phải Chu Tường, anh đã xem ảnh chụp Chu Tường… Không phải, quan trọng hơn là Chu Tường đã chết!

    Nhưng nếu vậy, bây giờ em trai anh lại nói “Còn sống” là sao?

    Loading...

    “Mày, mày nói lại cho rõ, rốt cuộc mày đang nói cái gì?”

    Chu Tường biết lời đã ra miệng không thể rút về, nên chỉ đành an phận cúi đầu xuống. Thôi được rồi, bí mật hắn vẫn định mang theo xuống dưới mồ lại càng ngày càng nhiều người biết, giờ hắn chỉ thấy bất lực vô cùng.

    Yến Minh Tu nhìn sang Chu Tường, khàn khàn nói, “Anh, chắc anh không tin em, nhưng anh phải tin sư phụ anh chứ. Đúng là Chu Tường đã gặp nạn, thi thể kia cũng đúng là của hắn, nhưng hắn đã tỉnh lại trong thân thể một người khác, một người trùng tên trùng họ, hơn nữa còn gặp nạn trùng ngày với hắn! Hắn đã tỉnh lại, người bây giờ đứng trước mặt anh chính là hắn.”

    Yến Minh Tự lùi lại mấy bước, hít một hơi khí lạnh, không dám tin nhìn Chu Tường, run rẩy hỏi, “Sao mày dám chắc như thế? Trên đời có bao nhiêu điều trùng hợp? Ngộ nhỡ cậu ta lừa gạt mày thì sao? Ngộ nhỡ cậu ta…” Yến Minh Tự không nói thêm gì nữa, anh biết đó là điều không thể xảy ra. Nếu chuyện là thật, vậy thì dù thế nào cũng vẫn là thật, tuy Yến Minh Tu mê muội vì tình yêu, nhưng y sẽ không ngu xuẩn đến mức bị mắc lừa, hơn nữa, anh vẫn còn nhớ, lúc ấy sư phụ cũng đã nói mấy lời rất mơ hồ, ánh mắt ngài nhìn Chu Tường cũng rất kỳ lạ, bây giờ ngẫm lại, những lời đó quả thực có liên quan đến chuyện lần này.

    Yến Minh Tự ngồi xuống. Người bình thường chỉ nghe cũng chẳng thể tin, huống chi còn tận mắt chứng kiến.

    Không phải anh chưa nghĩ đến trường hợp Yến Minh Tu lừa anh, bởi vì anh đã từng thuận miệng nói với thằng em ương bướng rằng nếu Chu Tường sống lại, anh sẽ chúc phúc cho cả hai đứa. Có lẽ Yến Minh Tu muốn vượt qua cửa ải anh trấn giữ, nên mới biên soạn lời nói dối này để lừa anh.

    Nhưng còn sư phụ? Liệu anh có nên hỏi sư phụ một tiếng? Sư phụ nhất định sẽ không gạt anh.

    Yến Minh Tự muốn gọi điện hỏi, nhưng thực ra trong lòng anh đã tin rồi.

    Anh không nghĩ Yến Minh Tu sẽ lấy chuyện này ra lừa anh, trên thực tế, để ép Chu Tường tự lùi bước, anh đã nói sẽ có một ngày Yến Minh Tu quên hắn giống như quên Chu Tường kia, nhưng ba năm qua anh đã tận mắt chứng kiến cách Yến Minh Tu sống, anh biết Yến Minh Tu chưa bao giờ quên Chu Tường, thậm chí Yến Minh Tu ở bên Chu Tường này cũng chỉ vì Chu Tường đó. Yến Minh Tu không thể bị lừa, và cũng sẽ không dùng chuyện như vậy để lừa anh. Người này, thật sự chính là Chu Tường.

    Nghĩ đến đây, Yến Minh Tự không thể không ngẩng lên nhìn Chu Tường, tất cả những chuyện này quả thực quá kỳ lạ.

    Yến Minh Tu khàn khàn nói, “Anh, anh sẽ giúp em chứ? Anh đã nói rồi mà, nếu Chu Tường còn sống trở về, anh sẽ đứng về phía em.”

    Vẻ mặt Yến Minh Tự cực kỳ khó coi, “Mẹ kiếp, làm sao anh biết cậu ta sống lại được!”

    Chu Tường nghiêm mặt nói, “Chuyện này, ra khỏi căn phòng này, mong anh đừng nói với bất kỳ ai, nhất là mẹ của tôi. Nếu anh dùng chuyện này uy hiếp tôi, tôi sẽ liều mạng với anh.”

    Yến Minh Tự hừ lạnh, “Cậu xem phim nhiều quá rồi đấy.” Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, “Tôi phải suy nghĩ lại đã, tin tức này tạm thời chưa tiêu hóa được. Hai người cứ nói chuyện đi, nhưng đừng lâu quá, tôi xuống dưới chờ.”

    Nói xong, Yến Minh Tự đẩy cửa bỏ đi.

    Cánh cửa mới vừa đóng lại, Yến Minh Tu đã ấn Chu Tường lên tường, mạnh mẽ hôn môi hắn.

    Đôi môi mềm mại nóng hầm hập áp lên môi hắn tràn ngập hương vị quen thuộc của Yến Minh Tu, Chu Tường hé miệng, mặc cho đầu lưỡi ướt át xâm chiếm khoang miệng hắn, càn quét từng ngóc ngách. Yến Minh Tu giống như đang dùng hết sức bình sinh để hôn hắn, khao khát muốn nuốt chửng lấy hắn.

    Yến Minh Tu làm tất cả những điều y muốn làm trong những ngày không được gặp Chu Tường, y hôn, y vuốt ve Chu Tường, y muốn dùng những tiếp xúc thân thể khăng khít nhất, để chứng minh người này thuộc về y.

    Không ai có thể cướp hắn khỏi y.

    Chu Tường đè lại vai Yến Minh Tu, chậm rãi đẩy y ra, “Được rồi, tôi đến không phải để làm chuyện này.”

    Yến Minh Tu nâng cằm Chu Tường lên, nhìn khuôn mặt hắn tái nhợt, y ngầm có linh cảm xấu, “Sao thế? Anh cả em làm khó anh à?”

    Chu Tường quay mặt sang bên, lắc đầu, hắn sắp không thở nổi, rõ ràng hắn đã ra quyết định, nhưng đến cuối cùng lại không thể mở miệng thốt lên.

    “Anh Tường, sao thế? Anh đừng lo chuyện ba mẹ em, sớm muộn gì họ cũng phải nhượng bộ thôi. Anh cứ tin ở em, chúng ta sẽ đường hoàng được ở bên nhau.”

    Chu Tường chỉ chiếc khay hắn bưng lên, “Cậu ăn chút gì đã, mẹ cậu làm cho đấy.”

    “Em không ăn.”

    Chu Tường nhíu mày, “Cậu nhịn đói bao lâu rồi?”

    “Không biết, anh đừng lo, em tự giấu được một ít đồ ăn, không chết đói đâu, chờ mẹ em mềm lòng, bà sẽ khuyên nhủ ba em.”

    Chu Tường kéo y ngồi xuống, nhịn không được sờ sờ khuôn mặt gầy yếu của y.

    Yến Minh Tu híp mắt cười, “Anh Tường, anh có xót xa không?”

    “Ăn đi đã.” Chu Tường bưng bát cháo lên, “Ăn đi.”

    Yến Minh Tu cau mày nhìn nhìn, dưới sự đốc thúc của Chu Tường, cuối cùng y cũng chịu ăn cháo.

    Chu Tường không chớp mắt, im lặng nhìn Yến Minh Tu, mãi tới khi y ăn xong.

    Hắn nhận ra được, Yến Minh Tu đã nhịn đói vài ngày, tuy rất cố gắng kiềm chế, nhưng y vẫn ăn cực kỳ nhanh, ăn xong, y lấy khăn giấy lau miệng, ngượng ngùng nhìn Chu Tường. Dù gầy yếu và tiều tụy đi nhiều, nhưng cái nhìn của y vẫn vô vàn quyến rũ, Chu Tường không khỏi giật mình sửng sốt.

    Yến Minh Tu kéo tay hắn, dịu dàng cười, “Anh Tường, mấy tuần nay em nhớ anh muốn chết, chắc anh có gọi cho em phải không? Máy tính và điện thoại của em bị tịch thu mất rồi.”

    Chu Tường gật đầu, “Tôi còn gọi cho Khương Hoàn.”

    “Chắc chắn Khương Hoàn không dám nói gì đâu. Anh gọi cho anh em hay là anh em gọi cho anh thế?”

    “Anh cậu gọi cho tôi.”

    “Anh ấy nói gì với anh?”

    “Chắc cậu cũng đoán được chứ?”

    “Ừ, thực ra anh ấy còn hiểu em hơn ba mẹ nhiều, nhất định anh ấy sẽ giúp chúng ta. Anh Tường, anh cứ yên tâm, ba em ngang ngược thô lỗ, nhưng không chịu nổi mẹ em và anh em cùng thuyết phục đâu, rồi ông sẽ phải nhượng bộ thôi. Chờ sang năm em sẽ đưa anh về nhà em cùng đón giao thừa.” Yến Minh Tu nhe răng cười, đôi mắt ngập tràn vui sướng, như thể đang được chứng kiến tương lai ao ước đã lâu.

    Chu Tường mấp máy môi, cuối cùng lại rũ mắt, không nói gì.

    “Anh Tường?” Không thấy hắn đáp lời, Yến Minh Tu đột nhiên hoảng hốt, “Anh Tường, em đã làm đến bước này rồi, chẳng lẽ anh vẫn không chịu tin em? Em đã không còn đường lùi nữa.”

    Chu Tường khàn khàn nói, “Có người đến tìm Trần Anh.”

    Yến Minh Tu giật mình.

    “Chuyện của chúng ta, bà cũng biết rồi, bà bắt tôi trả lại tiền và nhà cho cậu, hôm nay tôi đến gặp cậu chủ yếu vì chuyện này…”

    “Không được!” Yến Minh Tu lạnh lùng nói, “Thế này là sao?”

    Chu Tường ngẩng đầu, đôi mắt hắn trống rỗng, “Minh Tu, tôi biết trong mắt cậu tôi vô lý thế nào, tại sao tôi lại quan tâm đến một người còn chẳng phải mẹ ruột tôi? Nhưng tôi đã coi bà ấy là mẹ mình rồi, cậu không biết hai mươi mấy năm không có mẹ tôi đã trải qua thế nào, cảm giác của tôi ra sao. Từ khi người nhà cậu đến gặp bà ấy, mấy ngày liền bà ấy mất ăn mất ngủ, nếu cứ tiếp tục thế này, tôi không biết người nhà cậu còn định làm những gì, mà dù có làm gì, tôi cũng không thể gánh vác được hậu quả nữa.”

    “Em sẽ bảo vệ anh, em sẽ bảo vệ bà ấy, em sẽ không để…”

    “Minh Tu.” Chu Tường ngắt lời y, “Bây giờ ngay cả bước chân ra khỏi cửa, cậu cũng không làm được.”

    Đôi mắt Yến Minh Tu tràn trề đau đớn.

    Chu Tường cảm giác trái tim mình cũng bị khoét ra rồi, hắn tiếp tục máy móc nói những lời đã chuẩn bị từ lâu, “Chúng ta cứ như vậy đi, được không? Tôi không hận cậu, chuyện trước đây cũng xóa bỏ hết đi. Thực ra tôi và cậu vốn không có duyên, nếu có thì đã chẳng đến nỗi vướng mắc hai kiếp mà kết quả vẫn vậy. Ngay từ đầu chúng ta đã không thuộc cùng một thế giới, nếu cậu nói trước cho tôi biết cậu là người nhà họ Yến thì tôi có mấy lá gan cũng chẳng dám đụng vào cậu. Chúng ta cứ tiếp tục thế này cũng chỉ làm khổ nhau thôi. Chi bằng cứ như vậy đi, dừng ở đây thôi.”

    Yến Minh Tu trừng lớn đôi mắt đỏ ngầu, y nhìn Chu Tường, không nói gì cả, chỉ cắn chặt môi, kẽ răng còn nếm được vị máu.

    Mọi chuyện không giống những gì y đã nghĩ, hoàn toàn khác hẳn những gì y đã nghĩ. Tại sao y khổ sở gắng gượng đến tận hôm nay mà Chu Tường vẫn không chịu mở lòng với y? Y làm nhiều như thế, chẳng lẽ tất cả vẫn chẳng đáng là gì trong mắt Chu Tường? Y vắt cạn tâm tư chỉ vì muốn Chu Tường tin tưởng vào y, y không tin rằng Chu Tường không hiểu, nhưng tại sao… Tại sao hắn lại muốn dừng ở đây? Dựa vào đâu? Nếu Yến Minh Tu y đã muốn một thứ, nhất định không có chuyện “Dừng ở đây”!

    Chu Tường không biết mình làm đúng hay sai, nhưng hắn cảm thấy như vậy là tốt cho tất cả mọi người. Yến Minh Tu làm hắn dao động, song hắn phải kiên trì với quyết định ban đầu, hắn không thể để mình bị mê hoặc, nếu quay lại mấy tháng trước, có lẽ hắn sẽ lý trí hơn lúc này nhiều.

    Trái tim hắn chưa bao giờ rối loạn như thế, hắn đã không còn phán đoán được gì, nói hắn đưa ra quyết định, chẳng bằng nói hắn trốn tránh phải đưa ra quyết định, nhưng ở trong mắt Yến Minh Tu, hành vi của hắn lại biến thành “Duy trì phán quyết”. Mấy tháng qua y cố gắng hết mình mà vẫn chẳng có gì thay đổi, y không thể chấp nhận những lời này, càng không thể chấp nhận Chu Tường đưa ra quyết định đó, ngay tại thời điểm y liều mạng bảo vệ tương lai của cả hai, Chu Tường lại muốn bỏ cuộc, thật mỉa mai làm sao chứ.

    Chu Tường nhìn Yến Minh Tu, nhìn đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt vặn vẹo của y, Yến Minh Tu không mở miệng, hắn cũng chẳng biết nói gì thêm, hắn ôm lấy đầu, đầu hắn đau như muốn nứt ra.

    Yến Minh Tu không kích động, ngược lại còn bình tĩnh đến lạ kỳ, y hỏi Chu Tường, “Anh Tường, anh nói thật đấy chứ?”

    Thân thể Chu Tường không nhúc nhích, hắn chỉ khẽ gật đầu.

    Đôi mắt Yến Minh Tu đỏ hoe, khuôn mặt y nhìn không ra cảm xúc, “4-5 ngày em chưa ăn cơm, chỉ có anh em trộm đưa vào mấy mẩu bánh mì. Em không phải điên mới làm như vậy, em chỉ chờ đợi đến khi ba mềm lòng, nhất định ông sẽ nhượng bộ, dù gì em cũng là con của ông. Em cứ nghĩ, chỉ cần vượt qua bức tường cao nhất này, mọi thứ sẽ đổi khác, nhưng không ngờ trở ngại lớn nhất lại nằm ở anh.”

    Chu Tường bắt đầu run.

    “Để em nói cho anh biết tại sao em thích Uông Vũ Đông nhé. Khi đó em mới 16 tuổi, lúc nhận ra mình không thích con gái mà lại có cảm giác với con trai, em sợ lắm, nhưng đồng thời em cũng rất phấn chấn, cuối cùng em cũng biết tại sao em không giống những đứa con trai khác, chỉ cần được nắm tay con gái là vui vẻ cả ngày. Cái tuổi đó là tuổi đặc biệt tò mò chuyện yêu đương, em cũng không ngoại lệ, vậy nên em bắt đầu chú ý đến người cùng giới. Có một hôm tan học, em đi ngang qua một rạp chiếu phim, màn hình lớn đặt bên ngoài rạp đang chiếu một đoạn quảng cáo, đó là bộ phim đầu tiên của Uông Vũ Đông khi mới vào nghề, em nghĩ chắc anh còn ấn tượng với nó hơn cả em, bởi vì anh là cascadeur trong bộ phim ấy mà.”

    Chu Tường chậm chạp ngẩng đầu lên.

    Đôi mắt trống rỗng, Yến Minh Tu nhìn hắn, “Lúc đó, màn hình lớn chiếu đi chiếu lại cảnh quay kinh điển nhất trong bộ phim kia, chính là cái đoạn anh ta rơi xuống nước sau một hồi chiến đấu, gần như ngay tức khắc, em đã bị mê hoặc, trước đây em không chú ý đến mấy diễn viên, nhưng em cảm thấy bóng lưng kia thật là đẹp, đẹp đến nỗi thỏa mãn hết tất cả ảo tưởng trong lòng em.”

    Chu Tường há miệng, không dám tin mà nhìn y.

    Yến Minh Tu nói tiếp, “Chính sau lần đó, em bắt đầu chú ý đến anh ta. Về sau em xuất ngoại, nước ngoài rất cởi mở, em cũng từng buông thả một thời gian, thực ra khi đó em rất ít khi nhớ tới anh ta, nhưng không ngờ lại có một ngày anh ta trở thành bạn trai của chị hai em. Anh có hiểu không, khi em nhìn thấy một miếng bánh đã ở rất gần, nhưng lại không có cách nào đưa tay ra nắm lấy, miếng bánh đó đột nhiên ngon mắt tới không ngờ, bởi vì bên trong nó, chất chứa tất cả những ảo tưởng của em.”

    Yến Minh Tu nói xong, nước mắt cũng trào ra.

    “Lúc gặp anh, em còn chưa đầy 21 tuổi, ngay cả tình cảm là cái thứ gì em cũng không biết. Em chỉ biết một điều, một điều mà em vẫn luôn tự cho là đúng, đó là em thích Uông Vũ Đông, vậy nên em phải tiếp tục thích nữa, thích mãi, bởi vậy nên em quên mất anh. Em làm sai rất nhiều chuyện, em cũng đã phải trả giá rất nhiều điều, những điều đó cả đời em sẽ không bao giờ quên. Nhưng anh có biết buồn cười nhất là gì không? Buồn cười nhất chính là em thích Uông Vũ Đông vì một bóng lưng, nhưng bóng lưng ấy lại chẳng phải thuộc về anh ta.”

    Bất giác, trước mắt Chu Tường cũng mờ mịt, khóe mắt cay xè, chất lỏng nóng ấm cũng chầm chậm lăn xuống khuôn mặt hắn.

    Yến Minh Tu nghẹn ngào nói, “Chẳng phải là anh ta, hóa ra chính là anh, anh Tường à, người em thích vẫn luôn là anh, nhưng mãi tới khi không thể quay đầu lại, em mới nhận ra được điều này. Em làm sai quá nhiều, em cũng đã bị báo ứng, anh Tường à, chẳng lẽ em thật sự không bao giờ được xá tội sao?”

    Chu Tường há miệng thở dốc, nói không ra lời, nước mắt chảy vào miệng hắn, đắng chát tới khó hình dung, trái tim đau buốt như bị khoét ra khỏi ***g ngực, đau đến nỗi hắn chẳng còn biết làm gì.

    Rốt cuộc là ai đã trêu đùa bọn họ? Rốt cuộc là ai đã an bài vận mệnh cho bọn họ như thế này?

    Rốt cuộc là ai đây?

    Chương 106

    Cánh cửa đột nhiên bật mạnh ra, đứng tại lối vào là một người đàn ông khoảng sáu – bảy mươi tuổi, dáng dấp bình thường, nhưng tinh thần sáng láng, phong thái cực kỳ uy nghiêm.

    Chu Tường cảm thấy người này trông rất quen, đầu óc hắn vẫn còn trì độn, phải mất mấy giây hắn mới nhớ ra người này thường xuyên xuất hiện trên TV, chính là ông nội của Yến Minh Tu, nhân vật quyền uy nhất Trung ương Quốc hội, Yến Đức Giang.

    Lúc này Chu Tường cũng chẳng thấy căng thẳng nữa, mặt mũi hắn tèm lem nước mắt, cứ như vậy ngơ ngác nhìn ông.

    Mẹ của Yến Minh Tu nhìn đứa con trai gầy đến tiều tụy, nước mắt cũng tuôn rơi, đau lòng thắt ruột, bà vội vàng hoà giải, “Ba, ba vừa mới đến, cứ đi nghỉ ngơi trước cho khỏe, chuyện của mấy đứa nhỏ để chúng con giải quyết là được mà.”

    Yến Đức Giang không nghe, chậm rãi đảo mắt từ mặt Chu Tường sang mặt Yến Minh Tu, ông cất giọng nói, âm thanh rất từ tốn, nhưng mạnh mẽ cực kỳ, “Khóc lóc thế kia, mất mặt.”

    Yến Minh Tu lau mặt, thấp giọng gọi, “Ông nội.”

    “Mấy ngày không ăn cơm?” Yến Đức Giang liếc mắt vào phòng, nhíu mày tỏ vẻ không đồng ý.

    “Vừa ăn rồi ạ.” Yến Minh Tu quật cường ngước mặt lên.

    “Không ăn cơm là giải quyết được vấn đề à? Mấy trò này của mi, ba mi cái thời không chịu nhập ngũ đã dùng hết cả rồi, chẳng phải vẫn bị ta trị cho tới bến hay sao?”

    Yến Minh Tu không nói lời nào.

    Không khí đặc quánh đầy đáp lực, Chu Tường bắt đầu khó hô hấp.

    Yến Đức Giang liếc mắt nhìn Chu Tường, “Hừ, tí tuổi đầu đã học đòi yêu đương, yêu chết yêu sống, ngốc nghếch đủ chưa? Nếu dư thừa sức lực, sao không đi làm mấy chuyện khác có ích hơn hả?”

    Không ai dám lên tiếng, ngay cả thở mạnh cũng không ai dám.

    “Chàng trai trẻ kia, cậu cứ về trước đi, đây là chuyện riêng của nhà tôi, người ngoài đừng xen vào.” Yến Đức Giang nhìn Chu Tường, thản nhiên nói.

    Một câu hai câu đều khiến Chu Tường xấu hổ vô cùng, hắn máy móc đứng dậy, đờ đẫn bước ra cửa.

    Yến Minh Tu cũng nhào khỏi sofa, chạy đến chắn trước mặt hắn, y lau nước mắt, run rẩy nói, “Anh không được đi.”

    Yến Đức Giang cao giọng, “Phản đó à?”

    Chu Tường muốn đẩy y ra, nhưng cánh tay hắn chẳng còn sức lực, hắn không dám nhìn thằng vào mắt Yến Minh Tu, ánh mắt của y khiến hắn khổ sở.

    Yến Minh Tự cũng đã đến, anh kéo Yến Minh Tu sang một bên, “Để cậu ta về trước đã, cứ thế này không giải quyết được gì đâu.”

    “Không được, em không thể để hắn đi được, nếu hắn đi không quay lại nữa thì sao?” Yến Minh Tu túm chặt ống tay áo Chu Tường, nhất quyết không chịu buông.

    Yến Minh Tự vỗ vỗ mặt y, hạ giọng nói, “Cứ bỏ tay ra đã, để anh nghĩ cách cho, bỏ ra đã.”

    Tất cả mọi người đều nhìn bọn họ, Chu Tường không chịu nổi, cúi gằm mặt xuống, vành tai nóng phừng phừng, cả người hắn đỏ lựng như quả cà chua chín.

    Yến Minh Tu đã cố chấp đến bất bình thường.

    Yến Minh Tự chẳng còn cách nào khác, đành phải ghé vào tai y nói gì đó, Yến Minh Tu nhíu mày, cuối cùng mới chịu miễng cưỡng buông ra.

    Chu Tường vội vàng rút tay về như bị điện giật, hắn quay bước miệt mài chạy ra khỏi cửa, sau lưng hắn, giọng nói của mẹ Yến Minh Tu bắt đầu vang lên, “Con ơi, con định làm khổ mẹ đến chết hả con ơi…”

    Chiếc xe đưa hắn đến đã chờ sẵn dưới lầu, Chu Tường lao vào xe, nước mắt không kìm nổi nữa, mãnh liệt trào ra ngoài.

    Hắn tựa vào lưng ghế, đưa tay lên bịt mắt, nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống, hắn khóc không có âm thanh.

    Hắn không ngừng tự hỏi, làm như vậy có đúng không? Đúng không? Nếu không đúng, liệu hắn có đủ can đảm làm lại hay không?

    Mãi tới đi chiếc xe đưa hắn đến dưới cổng nhà, hắn vẫn chưa nghĩ ra đáp án, nhưng mỗi lần nhớ lại mình đã bỏ mặc Yến Minh Tu để tháo chạy một mình, trái tim hắn lại đau như bị dao cắt.

    Hắn cũng không biết mình lên nhà bằng cách nào, ánh mắt kinh ngạc của Trần Anh cũng không giúp hắn hồi phục được tinh thần. Hắn bước thẳng về phòng, đổ vật xuống giường.

    Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi lo lắng của Trần Anh, nhưng bà không vào.

    Chu Tường nhắm mắt lại, cố ngủ cho qua.

    Hắn ngủ một giấc thật dài, đến khi tỉnh lại, trời đã tối mịt. Đầu óc quay cuồng đau đớn, hắn cảm giác hộp sọ cũng sắp nứt đến nơi.

    Hắn lảo đảo ngồi dậy, thẫn thờ nhìn bầu trời đen ngòm bên ngoài cửa sổ.

    Ngoài kia không có gì cả, chỉ là một khoảng không u ám tối tăm.

    “Anh Tường, người em yêu vẫn luôn là anh.”

    “Anh Tường, chẳng lẽ em không bao giờ được xá tội sao?”

    “Anh Tường…”

    Trong đầu quanh đi quẩn lại chỉ có âm thanh của Yến Minh Tu, khuôn mặt của Yến Minh Tu, Chu Tường nghĩ mình đã trúng tà.

    Miệng khô khốc, hắn ra khỏi phòng, định vào bếp rót một ly nước, nhưng vừa mở cửa, hắn thấy phòng khách vẫn sáng đèn, Trần Anh ngồi trên sofa, đang lật xem gì đó.

    Nghe thấy tiếng động, Trần Anh quay lại, buồn bã nhìn hắn.

    Chu Tường nhìn đồng hồ, hơn hai giờ sáng. Hắn cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng giọng nói vẫn nặng nề trầm lặng, “Mẹ, sao mẹ chưa ngủ?”

    “A Tường, con lại đây.”

    Chu Tường bước đến.

    Hắn nghĩ nhất định Trần Anh sẽ hỏi hắn hôm nay có chuyện gì, mắt hắn sưng mọng, tất nhiên Trần Anh không thể không chú ý.

    Không ngờ Trần Anh không hỏi, bà chỉ vào cuốn album đặt trước mặt, “Mấy tấm này chụp lúc con sáu tuổi, khi đó ba còn vẫn còn sống.”

    Chu Tường không hiểu, chỉ im lặng nhìn bà.

    “Nếu ba con không chết, mẹ cũng không cần khổ sở như thế, mà con cũng không phải khổ sở như thế.” Trần Anh khịt mũi, “A Tường, có đôi lúc mẹ nghĩ, nếu mẹ chết sớm thì tốt rồi, con sẽ không phải phiền phức thế này nữa.”

    “Mẹ, sao lại mẹ nói thế.”

    Trần Anh nhìn hắn thật sâu, “A Tường, hôm đó mẹ nặng lời, con đừng để bụng.”

    “Không đâu.”

    “Thật ra con cũng thích cậu ấy phải không? Con nói thật cho mẹ biết, con thích cậu ấy đúng không?”

    Chu Tường cúi đầu không đáp.

    “Con thích cậu ấy, nhưng gia đình cậu ấy có chấp nhận con không?”

    Vấn đề này đã có đáp án chân thực nhất, Chu Tường lắc đầu.

    “Tự con cũng biết rồi đấy. Thế nên con à, đừng vờ ngớ ngẩn nữa, đừng cất bước đi vào con đường không có lối ra, đáng sợ lắm.”

    Chu Tường chầm chậm nhắm mắt lại.

    Bảy ngày nghỉ Tết dài đằng đẵng, Chu Tường không ra khỏi cửa, ngày nào hắn cũng ngẩn ngơ ngồi trong nhà, Thái Uy và Lan Khê Nhung gọi điện rủ hắn ra ngoài, hắn cũng lấy cớ từ chối. Hắn vẫn cầm điện thoại trên tay, hắn biết mình đang đợi ai gọi đến, nhưng rồi lại không rõ liệu mình có nên đợi hay không.

    Thứ lo âu luẩn quẩn ấy sắp biến hắn thành kẻ điên.

    Sang đến ngày thứ ba, Trần Anh chịu không nổi nữa, bà đưa cho hắn một cái gương, bảo hắn tự nhìn lại chính mình.

    Chu Tường nhìn nhìn, hắn thấy vẫn tốt, đứa bé này trời sinh đã khá đẹp trai, dù bây giờ tiều tụy, nhưng nhìn chung vẫn rất có phong cách. Hắn cười cợt tự giễu, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

    Trần Anh vuốt tóc hắn, “Sao con lại ngốc thế, chỉ cần con thích, mẹ sẽ ủng hộ con đến cùng, nhưng mẹ không muốn nhìn thấy con khổ sở, mẹ rất sợ con bị tổn thương.”

    Chu Tường nắm lấy tay bà, dịu dàng vỗ vỗ lưng bà, “Mẹ, mẹ đừng lo nữa, làm gì có ai sống cả đời không bị thất tình, cứ cho con một thời gian là được, đừng nghĩ chuyện này nghiêm trọng quá.”

    Hắn không biết mình đang an ủi Trần Anh hay đang an ủi bản thân. Chỉ có mình hắn biết, cả đời này hắn sẽ không thể yêu người nào như yêu Yến Minh Tu được nữa, vì yêu Yến Minh Tu, hắn đã bỏ đi một cái mạng, đâu còn ai có thể khiến hắn thành nông nỗi đó.

    Trần Anh lắc đầu thở dài, không biết nên nói gì cho phải.

    Chu Tường không chờ được điện thoại, nhưng hắn chờ được một người đến thăm, chính là Yến Minh Tự.

    Yến Minh Tự trực tiếp ấn chuông nhà hắn, lúc hắn mở cửa ra, những cảm xúc mãnh liệt cuộn trào tưởng chừng như có thể vùi lấp hắn.

    Chương 107

    “Chu Tường à, ai thế?” Trần Anh vừa từ buồng trong đi ra vừa hỏi, lúc nhìn thấy người đang đứng trước cửa, bà khẽ giật mình.

    Ngoại hình Yến Minh Tự và Yến Minh Tu rất giống nhau, chỉ khác biệt ở tuổi tác và ánh mắt.

    Trần Anh lập tức hiểu ra, “Chu Tường, mời khách vào nhà đi, đứng ở cửa làm gì.”

    Lúc này Chu Tường mới tỉnh trí lại, “Mời, mời vào.”

    Yến Minh Tự bước vào nhà, tế nhị quan sát căn hộ thuê nhỏ nhắn, anh che giấu cảm xúc rất kín, người khác nhìn vào không thể đoán được anh đang nghĩ gì.

    Chu Tường chỉ chỉ phòng của hắn, “Vào trong nói đi.”

    “Không cần, tôi muốn nói chuyện với mẹ cậu trước.” Yến Minh Tự đưa mắt nhìn Trần Anh, cười nói, “Xin chào dì.”

    Trần Anh lúng túng nhìn Chu Tường. Ở trong mắt bà, người nhà họ Yến đều là cành vàng lá ngọc, một người bình thường đứng trước bọn họ không thể không căng thẳng.

    “À, chào ngài, chắc ngài là anh trai của cậu Yến phải không, nhìn hai người rất giống nhau.”

    Yến Minh Tự gật đầu, “Dì gặp Minh Tu nhiều lần rồi ạ?”

    “Gặp vài lần thôi, cậu ấy ngoan lắm, còn giúp tôi nấu cơm.” Trần Anh chỉ chỉ sofa, “Mời ngồi, để tôi đi pha trà.”

    “Dì, đừng khách sáo, dì ngồi đi, con có chuyện muốn nói với dì.”

    Trần Anh lại đưa mắt nhìn Chu Tường, Chu Tường kéo bà ngồi xuống, hắn cố kìm lòng không hỏi han tin tức về Yến Minh Tu, hắn quyết định, đầu tiên phải nghe lý do Yến Minh Tự tới đây trước đã.

    Yến Minh Tự ngồi xuống, thành khẩn nhìn Trần Anh, “Thưa dì, hôm nay con đến là để xin lỗi dì.”

    Trần Anh mở to mắt nhìn.

    “Người hôm đó đến gặp dì là lính cần vụ của ba con, mẹ con bảo anh ta đến. Mẹ con làm vậy rất không phải, nhưng dì cũng là một người mẹ, con tin rằng dì ít nhiều cũng hiểu tâm trạng của mẹ con. Mong dì bỏ qua cho.”

    Trần Anh há miệng, nhất thời không biết nói gì, đành phải khoát tay, “Không sao…”

    “Những gì người nọ nói cũng không hoàn toàn đúng sự thật. Quả thực Chu Tường có nhận tiền của em trai con, nhưng đó chỉ vì bệnh tình của dì, hơn nữa hai đứa đều có tình cảm với nhau, không phải đơn thuần chỉ là giao dịch tiền bạc. Con tin rằng dì cũng đã nhận ra, chuyện của hai đứa không phải như những lời người kia nói.”

    Trần Anh bắt đầu thở gấp, bà khổ sở nhìn sang phía Chu Tường. Thực ra trong lòng bà cũng hiểu, hai đứa trẻ nhất định có tình cảm với nhau. Yến Minh Tu đối với Chu Tường ra sao, bà vẫn chưa rõ lắm, nhưng bà biết mấy ngày nay con trai mình ngẩn ngơ ngơ ngác vì lý do gì.

    Chu Tường vẫn chăm chú nhìn Yến Minh Tự, hắn không biết anh đang toan tính điều gì, tại sao lại nói với Trần Anh những lời đó.

    Trần Anh xấu hổ cúi đầu, “Ngài Yến, tôi hiểu ý của ngài, hôm đó tôi xúc động quá, tôi chưa bao giờ gặp phải chuyện này, thật sự là… Ngài nói những lời này, xin hỏi có ý gì?”

    Chu Tường cũng muốn hỏi câu đó.

    Yến Minh Tự mỉm cười, “Việc này, con muốn một mình nói chuyện với Chu Tường.”

    Trần Anh thở dài, “Vậy hai người vào phòng nói đi. A Tường, chuyện của con, con cứ tự mình quyết định, mẹ già rồi, đôi lúc sẽ hồ đồ, con đừng để bụng.”

    Chu Tường cúi đầu an ủi bà mấy câu, sau đó đưa Yến Minh Tự vào phòng hắn.

    Đóng cửa lại, hắn chỉ lên giường, “Phòng nhỏ, anh cứ ngồi trên giường đi.”

    Yến Minh Tự không ngồi, anh cầm lấy chiếc cà-vạt để trên bàn, lắc lư qua lại.

    Đó là chiếc cà-vạt Yến Minh Tu bỏ quên vào cái đêm y lén lút đến nhà Chu Tường, Chu Tường cũng quên không trả cho y, vì thế vật này vẫn nằm trên bàn hắn.

    “Đây là của Minh Tu?”

    “Đúng vậy.”

    “Đêm hôm đó, nó có tới gặp tôi trước khi đến tìm cậu, nó nhờ tôi tìm cho nó chuyên gia điều trị thận ưu tú nhất.”

    Chu Tường vẫn nhớ ngày hôm ấy, Yến Minh Tu tự tiện đưa Trần Anh đi bệnh viện, hai người tạm biệt chẳng vui vẻ gì, đêm đến, Yến Minh Tu chạy tới tìm hắn. Từ sau khi hắn sống lại, đêm đó là đêm hai người trải qua bình lặng nhất, không hận thù, không đối chọi, không chế nhạo, giống như năm ấy, họ dùng phương thức nguyên thủy nhất để chiễm giữ đối phương, cảm nhận và hấp thụ hơi ấm từ thân thể đối phương.

    Nếu thời gian cứ dừng lại ngay lúc đó thì tốt biết bao.

    Yến Minh Tự nói tiếp, “Nó thật lòng với cậu. Lúc ấy tôi vẫn chưa biết cậu chính là Chu Tường kia, tôi còn cảm thấy buồn cười, dù sao cậu cũng chỉ là một vật thay thế, nó muốn tìm kiếm thứ đã mất đi trên người một vật thay thế, điều này có thể sao? Nghĩ là vậy, nhưng tôi đâu còn cách nào khác, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn nó thay đổi hoàn toàn bởi một thứ gọi là tình yêu. Sự nghiệp của nó ngày càng xuất sắc, trong mắt người ngoài, nó vô cùng xứng đáng là người nhà họ Yến, nhưng chỉ có mình tôi biết, trái tim nó đã biến thành hoang mạc rồi, sớm muộn gì cũng có ngày linh hồn nó tan thành cát bụi.”

    Chu Tường không ngờ một người nghiêm túc và cứng rắn như Yến Minh Tự lại có thể nói ra những lời đầy cảm tính đến thế, hơn nữa từng lời đó đều cắm sâu vào trong tim hắn.

    “Tôi có thể giúp nó rất nhiều chuyện, tỷ như tìm quan hệ cho nó, nhưng cũng có rất nhiều chuyện tôi không thể giúp nó được, tỷ như làm cho nó quên cậu, làm cho nó trở lại bình thường. Trước đây tôi muốn cậu rời xa nó, bởi vì tôi biết nó đang xem cậu là ai, chuyện đó quá vô nghĩa, thay thế phẩm chính là thay thế phẩm, đến khi nó tỉnh ngộ, nó sẽ hối hận vì những điều ngu xuẩn mình đã làm, tôi không muốn để nó thành như thế. Nhưng mà tôi thật không ngờ cậu chính lại chính là hắn, cậu chính là Chu Tường.” Yến Minh Tự thở dài, tràn ngập bất đắc dĩ, “Minh Tu chưa bao giờ thay lòng đổi dạ, nó vẫn luôn nhớ về cậu, tôi thật sự không biết phải ngăn cản nó thế nào, nó đã dùng hành động để chứng minh cho tôi thấy, hơn ba năm, cho đến giờ phút này, nó vẫn không quên được cậu. Ngay cả trong thời gian cậu không biết sống chết, nó vẫn khăng khăng chờ đợi cậu, bây giờ cậu lại đang khỏe mạnh đứng trước mặt nó, dù có giết nó, nó cũng sẽ không buông cậu ra.”

    Hai bàn tay run rẩy của Chu Tường lặng lẽ nắm chặt lấy nhau.

    Từ đầu đến cuối, điều hắn bận tâm nhất chỉ là đau đớn của riêng mình, được mất của riêng mình, dường như hắn chưa bao giờ nhìn thẳng vào Yến Minh Tu, nhìn xem đến tột cùng y đã phải trả giá những gì, bởi vì hắn không biết, bởi vì hắn muốn trốn tránh, bởi vì hắn muốn rời xa Yến Minh Tu, nên hắn không chịu nhìn, không chịu nghĩ, không chịu cảm nhận.

    Nếu đổi lại là hắn, ba năm trời Yến Minh Tu không rõ sống chết, hắn sẽ lâm vào trạng thái nào? Chỉ mới tưởng tượng, khủng hoảng và tuyệt vọng đã trào lên, nhấn hắn chìm nghỉm xuống.

    Ai đau đớn hơn ai không phải là một trận đấu, nhưng nếu quả thật có thể so sánh, thì hắn và Yến Minh Tu thắng bại như thế nào?

    Chu Tường đưa tay bịt kín đôi mắt, ánh sáng trong phòng không lớn, nhưng cũng đủ chói chang để hắn suýt rơi lệ.

    “Những ngày cậu xảy ra chuyện, bộ dạng của nó không ai tưởng tượng nổi, nói khó nghe hơn, cậu chết, nó cũng chẳng khác gì người đã chết. Tôi vẫn còn nhớ, hôm đó tôi vội vã bay về Bắc Kinh, bỏ hết công việc để về với nó. Vừa nhìn thấy tôi, nó liền ôm lấy tôi khóc rống lên, nó nói nó rất hối hận, đến khi cậu chết rồi, nó mới nhận ra nó đã yêu cậu, thậm chí nó còn chưa kịp nói với cậu rằng nó yêu cậu, nó đã quá muộn màng. Em trai tôi từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ khóc, bởi vì ba của chúng tôi không cho phép chúng tôi khóc, đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa từng thấy nó đau đớn đến mức đó.”

    Trái tim Chu Tường quặn thắt, khóe mắt nóng ran, hắn cố gắng giữ mình không được khóc.

    Yến Minh Tự hạ mắt, “Những ngày đó quá hỗn loạn, ba – bốn tháng trời tôi phải bôn ba đủ đường, vừa lo công việc, vừa chăm sóc nó, vừa giấu giếm ba mẹ tôi. Thực ra khi ấy ba mẹ tôi cũng đã lờ mờ đoán được, chỉ không biết sự việc nghiêm trọng đến mức nào thôi. Sau đó tôi mời sư phụ đến, nhờ sư phụ khuyên nhủ Minh Tu, không ngờ chỉ qua một buổi nói chuyện, nó lại thật sự khá lên, nhưng lần này nó lâm vào một trạng thái còn đáng sợ hơn trước, nó bắt đầu khăng khăng nói rằng cậu không chết, nó nói nhất định là cậu quá thất vọng về nó, nên cậu không chịu quay về, rồi nó lại muốn đi làm ngôi sao, để cho tất cả mọi người phải nhìn thấy nó, để nếu có một ngày cậu cũng nhìn thấy nó, có lẽ cậu sẽ nhớ nó, có lẽ cậu sẽ quay về. Chu Tường à, em trai tôi hại cậu, nhưng cậu cũng hại nó rồi, có thể hai người các cậu chính là nghiệt duyên, không thể giải thích bằng đạo lý được.”

    Chu Tường hít sâu một hơi, đôi mắt hắn đã ngập tràn nước mắt, tưởng chừng không thể hô hấp nổi.

    Đúng vậy, bọn họ là nghiệt duyên cả một đời, không, với hắn mà nói, là cả hai đời, nghiệt duyên đeo bám hai kiếp, hành hạ họ đau đớn vạn phần, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có thiện quả, thậm chí hắn còn chẳng biết liệu cái gọi là khổ tận cam lai có tới hay không.

    Chu Tường hắn chưa bao giờ làm việc ác, tại sao ông trời lại giày vò hắn như thế?

    “Đúng là khi ấy tôi đã nói, nếu Chu Tường cậu sống lại, nhất định tôi sẽ không ngăn cấm hai người. Tôi đã biết nó kiên trì vì cậu đến mức nào, dù có muốn thì tôi cũng chẳng ngăn cấm được, mà tôi cũng không ngờ cậu có thể sống lại trong thân thể này.” Yến Minh Tự đặt chiếc cà-vạt lại trên bàn, tiếng vang rất nhẹ nhàng thanh thúy, “Tối qua tôi đã gọi cho sư phụ, sư phụ đã dạy cho một điều. Chu Tường, mối duyên giữa cậu và Minh Tu không thể bị cắt đứt, cậu đã chết, mà Diêm vương lại đưa cậu trở về, còn trở về ngay bên cạnh Minh Tu, cậu nghĩ điều đó bởi vì sao? Cậu thật sự nghĩ cậu có thể chạy thoát sao? Hai người đã sớm nối liền với nhau rồi.”

    Chu Tường vò đầu, khàn khàn nói, “Tôi không biết, tôi không biết…”

    “Chu Tường, nói đi nói lại, tôi chỉ hi vọng em trai tôi được vui, nó vui thì tôi cũng đỡ lo, đỡ phải ngày ngày chạy theo dọn tàn cuộc cho nó. Tôi vẫn luôn không tán thành nó dính líu với đàn ông, nhưng xem tình thế hiện giờ, nếu tôi chia cắt hai người, có lẽ chuyện tồi tệ nhất sẽ xảy ra ngay, thế nên, về phía ba mẹ tôi, tôi sẽ lo liệu, còn cậu thì sao? Cậu cũng nên tỏ thái độ chứ?”

    Chu Tường ngẩng đầu lên, một thằng đàn ông cao hơn 1m8 như hắn, lúc này lại thành nhếch nhác như vậy. Hắn mạnh bạo lau mặt, run rẩy nói, “Tôi muốn hỏi anh một vấn đề.”

    “Cậu hỏi đi.”

    “Nếu anh là tôi, anh sẽ làm gì?”

    Ngón tay Yến Minh Tự gõ gõ mặt bàn, “Tôi sẽ tránh xa đối phương cả đời này, đây là một hạng mục không mấy khả thi, tính phiêu lưu quá lớn, vượt ra ngoài năng lực kiểm soát của tôi. Đất trời bao la, hạng mục tốt vẫn còn nhiều lắm, dù có tiền cũng không thể hoang phí đầu tư vô lợi tức.” Yến Minh Tự nhìn Chu Tường, “Chỉ có điều đáp án này không hợp với cậu, bởi vì tôi làm được, còn cậu thì không. Cậu yêu em trai tôi, dù hận bao nhiêu, cậu vẫn yêu nó, chưa kể đến các cậu chính là nghiệt duyên, muốn trốn cũng trốn chẳng thoát, hơn nữa, nó cũng sẽ không cho phép cậu trốn đâu.”

    Chu Tường cười một tiếng còn khó nghe hơn khóc, hắn mở to đôi mắt đỏ ngầu nhìn Yến Minh Tự, “Yến thính trưởng, ngài quả không hổ làm quan lớn, nói câu nào cũng đâm vào lòng người.”

    Yến Minh Tự cười cười, “Nếu cậu không dao động ngay từ đầu thì tôi cũng đâu thể đâm vào lòng cậu.”

    Chu Tường lắc đầu, khàn khàn nói, “Anh đưa tôi đến gặp cậu ta đi.”

    Yến Minh Tự lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp giọng nói, “Nó ở dưới lầu.”

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân