Chức nghiệp thế thân – Chương 108-111

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 108

    Chu Tường hỏi lại, “Dưới lầu?”

    “Đúng.”

    “Cậu ta được ra ngoài rồi?” Chu Tường căng thẳng, vừa nghĩ tới Yến Minh Tu đang chờ dưới lầu, hắn đã cảm thấy bước xuống là cả một vấn đề nan giải.

    Phải đối diện như thế nào?

    Loading...

    “Ông nội tôi thả nó ra, ông nói hai thằng nhãi thì yêu đương được mấy bữa? Sớm muộn gì cũng phải bò về. Ông không tin các cậu có thể dài lâu, dù sao Minh Tu cũng chỉ mới 24 tuổi, lũ con trai bằng tuổi nó thay người yêu như thay áo.” Yến Minh Tự khẽ cười, “Ông nội chúng tôi bận lắm, không có thời gian trông nom mấy chuyện bên lề của con cháu, ông nghĩ giam lỏng Minh Tu như vậy rất bất hợp lý, nên lần này mới tự mình đến thả nó ra, tôi cũng phụ một tay khuyên nhủ ba tôi, nên tạm thời nó được tự do rồi. Chỉ có điều, có lẽ sau này sẽ còn rất nhiều khó khăn chờ đợi phía trước, hai người phải chuẩn bị tốt tâm lý, hi vọng đến lúc đó đừng phiền tôi nữa.”

    Chu Tường cười khổ, thật sự không biết phải nói sao.

    Yến Minh Tự nói rất có tình có lý, hùng hồn mà chặt chẽ, Chu Tường cũng bị cuốn theo anh, hoặc cũng có lẽ, những lời của Yến Minh Tự vốn đã chẳng quan trọng, quan trọng là… Yến Minh Tu đang ở dưới kia.

    Hắn cự tuyệt Yến Minh Tu rất nhiều lần, nhưng cho đến bây giờ Yến Minh Tu vẫn chưa từng buông tay hắn. Giờ hắn đã đến cực hạn, hắn mắc kẹt quá lâu trong một đoạn đường tiến thoái lưỡng nan, nếu lúc này không đưa ra quyết định, có lẽ người đầu tiên sụp đổ chính là hắn.

    Vậy nên hắn quyết định, xuống lầu ngay bây giờ.

    Dằn vặt nhau quá lâu, Chu Tường đã quá mệt mỏi, những tình cảm này sắp biến đổi hoàn toàn con người hắn, không chỉ vẻ ngoài, mà ngay cả nội tâm hắn cũng đã khác hẳn ngày xưa. Hắn vẫn muốn làm chính mình, nếu trở lại con đường cũ mới có thể tìm về chính mình, hắn sẵn sàng đánh cược một phen. Dù sao, tới nước này, nếu muốn hắn buông tay Yến Minh Tu, hắn thật sự…

    Chu Tường đứng dậy, hắn nhìn thấy diện mạo mình phản chiếu trên giá sách thủy tinh, một khuôn mặt tái nhợt và tiều tụy đang nhìn lại hắn. Hắn rút khăn giấy lau mặt, cố chỉnh trang lại cho giống bình thường, hắn không muốn làm Trần Anh lo lắng.

    “Tôi, tôi xuống.”

    “Từ từ, tôi vẫn còn chuyện phải nói với cậu.”

    “Chuyện gì?”

    “Nếu sau này cậu trở thành người nhà họ Yến, đừng nghĩ xấu về mẹ tôi. Là do Uông Vũ Đông thủ thỉ bên tai, bơm thổi sai sự thật, nên mẹ tôi mới phái lính của ba tôi đến.”

    Chu Tường siết chặt hai nắm tay, “Không ngạc nhiên, tôi với họ Uông chính là oan gia.”

    “Gần đây thằng nhỏ này rất thiếu trung thực, nó ỷ vào chuyện em gái tôi mang thai, nghĩ rằng không ai dám đụng vào nó…” Yến Minh Tự cười cười, “Nhưng có lẽ cũng nên dạy dỗ nó một phen, để nó biết nó không đủ tư cách xen vào chuyện của nhà họ Yến.”

    Lúc này Chu Tường nào còn tâm trí nghĩ ngợi về Uông Vũ Đông, Uông Vũ Đông sống hay chết hắn cũng mặc xác. Hai kiếp làm người của hắn, Uông Vũ Đông vẫn luôn sắm vai chính, nhưng đó là vai chính mà ông trời phái xuống để thử thách hắn, chỉ nghĩ tới cũng đã đủ nhức đầu, nên hắn không nghĩ nữa.

    Hắn đẩy cửa bước ra, Trần Anh đứng trong phòng khách, hình như đang ngập ngừng không biết nên gõ cửa hay không, thấy hắn đi ra, bà giật cả mình.

    Chu Tường nhìn bà, “Mẹ ơi, Yến Minh Tu đang ở dưới nhà.”

    Trần Anh há hốc miệng, một bàn tay đặt lên trước ngực, bà thở dài, “Vậy con nhanh xuống đi, trời lạnh lắm, nhớ phải giữ ấm.”

    Chu Tường khẽ ngừng lại, nhưng chỉ một giây tiếp theo, hắn mạnh mẽ mở cửa, bước nhanh xuống lầu.

    Trần Anh thở dài, lông mày nhíu chặt, lo lắng ngập tràn trong đôi mắt.

    Tuyết đang rơi.

    Chu Tường chỉ khoác một cái áo lông cừu mỏng, hắn cũng không biết trời lạnh đến thế. Hắn nhìn thấy Yến Minh Tu đang đứng tựa vào xe, trên người y đã phủ một tầng tuyết trắng, đầu óc hắn lập tức trống rỗng.

    Yến Minh Tu ngẩng đầu lên, nhìn thấy hắn, y không giấu nổi rạng rỡ vui mừng, “Anh, anh Tường.”

    “Sao không ngồi trong xe?” Chu Tường thấp giọng hỏi.

    “Em muốn được gần anh hơn một chút.” Yến Minh Tu thành thật đáp, như thể làm vậy là chuyện rất bình thường.

    Chu Tường khịt mũi, khóe mắt cay cay.

    “Sao anh mặc ít thế?” Yến Minh Tu nói xong, đưa tay tự cởi áo khoác.

    “Không cần…” Chu Tường ngăn y lại, hắn bất giác cúi thấp đầu xuống, tựa như đang phải hứng chịu một sức nặng vô hình, hắn run rẩy hỏi, “Yến Minh Tu, cậu nói xem, cậu thông minh hay là ngu xuẩn? Cậu nói cậu yêu tôi, vậy tại sao cậu không nhận ra sớm hơn một chút?”

    Sống mũi chua xót, Yến Minh Tu đáp, “Em ngu xuẩn.”

    “Không phải sao, nếu cậu nhận ra sớm một chút, chúng ta đã chẳng khổ sở thế này.” Chu Tường bịt mắt lại, “Cậu đúng là thằng khốn nạn đó Yến Minh Tu, đã đến nước này, tại sao cậu vẫn không chịu để tôi yên, cậu có biết ngày nào tôi cũng…”

    Gió lạnh thốc qua, Chu Tường rét run cầm cập, tiếng bước chân giẫm trên tuyết vang lên sàn sạt, ngay sau đó, hắn được cuốn vào một vòng tay ấm áp. Yến Minh Tu cởi áo khoác bọc quanh mình hắn, từng âm thanh lẫn trong tiếng nức nở lướt qua tai hắn, “Anh Tường, anh Tường, chúng ta bắt đầu lại nhé, quên hết những chuyện trước đây, chúng ta bắt đầu lại nhé.”

    Chu Tường cũng rất khát khao được làm lại từ đầu. Thời gian họ biết nhau không thể tính là tươi đẹp, nhưng cũng đủ để hắn nhớ mãi suốt đời, bây giờ nghĩ lại, từng hồi ức đều khiến trái tim hắn mãnh liệt đập dồn.

    Chu Tường khàn khàn hỏi, “Minh Tu, chúng ta có thể dài lâu không?”

    “Có thể, anh Tường à, anh sống hai cuộc đời rồi, cả hai lần anh đều đến bên em, đó chính là số mệnh của anh, cũng là số mệnh của em, chúng ta nhất định sẽ dài lâu.”

    Chu Tường nghẹn ngào nói, “Có lý, bằng không tại sao thế giới lớn như vậy mà vừa tỉnh lại tôi đã gặp Thái Uy, ngày đầu tiên đi làm tôi đã gặp lại cậu? Cậu nói xem, cái thứ gọi là duyên phận ấy mà, rốt cuộc là tốt hay xấu, tốt hay xấu hả?” Nói hết lời cuối cùng, âm thanh cũng rời rạc.

    Chết một lần, hắn trở nên dè dặt với tất cả mọi chuyện, vừa cẩn thận, vừa ngập ngừng, hắn luôn nghĩ, phải làm thế nào mới giữ được an toàn? Phải làm thế nào mới được bình yên mà sống? Phải làm thế nào mới không dẫm lên vết xe đổ? Phải làm thế nào để không tuyệt cảnh cùng đường? Cứ mãi đắn đo như thế, hắn đã quên mất con tim mình luôn khao khát điều gì. Nếu vứt bỏ tất cả băn khoăn, hắn cũng không còn lừa dối mình được nữa, hắn vẫn, vẫn luôn hi vọng được hạnh phúc cùng với Yến Minh Tu, đó là nguyện vọng lớn nhất của hắn trước kia, đến hiện tại vẫn chưa hề thay đổi, cái nguyện vọng không thành ấy chính là tiếc nuối lớn nhất trong lòng hắn từ đó đến giờ.

    Yến Minh Tu ôm hắn thật chặt, hắn cảm nhận được nước mắt nóng bỏng thấm ướt vai áo hắn, hun nóng làn da hắn, hắn không kìm nổi mình, khe khẽ đưa tay ôm lấy Yến Minh Tu. Hắn vẫn còn nhớ cảm giác ôm Yến Minh Tu, luôn luôn khiến hắn động lòng, luôn luôn khiến hắn bất an, khiến hắn chỉ muốn ôm chặt hơn nữa, mãi mãi không bao giờ buông tay.

    “Yến Minh Tu, anh đây cược với cậu lần này, nếu lại thua nữa, vậy thì… Vậy thì đó cũng là mệnh của anh mày, mẹ kiếp, anh mày nhận hết.”

    Chỉ trong nháy mắt đó, trái tim Yến Minh Tu bị nhấn chìm trong vô vàn cảm xúc, vui mừng, bi thương, bất lực, phẫn uất, hạnh phúc, kinh hoảng, quay cuồng choáng váng, những cảm xúc đó không ngừng bành trướng trong đầu y, dường như chỉ một giây tiếp theo thôi, chúng sẽ đồng loạt bùng nổ. Y cảm thấy mình đang bước trên một đám mây bồng bềnh, tiếp tục tiến tới, có lẽ vẫn sẽ gặp thiên đường mềm mại, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể rớt xuống địa ngục khôn cùng. Y mạnh mẽ, mạnh mẽ ôm chặt lấy Chu Tường, chỉ sợ nếu vô ý buông tay ra, tất cả trước mắt y sẽ chỉ còn ảo ảnh.

    Y chờ đợi ngày này đã hơn ba năm, y đã từng nghĩ ngày này sẽ chẳng bao giờ đến, y chìm nổi vùng vẫy giữa tuyệt vọng vô bờ, gắng sức chống chọi chỉ bằng một hi vọng quá mong manh. Sẽ không ai biết, ngày ngày điên cuồng nhung nhớ một người chẳng rõ sống chết, chẳng rõ đang ở đâu, cảm giác ấy đau đớn và đáng sợ đến thế nào, nếu Chu Tường không sống lại, y cũng không biết mình sẽ ra sao nữa.

    May mắn, may mắn làm sao, bây giờ y lại được ôm hắn, cả hai còn trẻ, y vẫn còn rất nhiều thời gian để chữa lành vết thương cho hắn, còn rất nhiều thời gian để bồi đắp lại niềm tin và tình cảm của hắn, còn rất nhiều thời gian để trở lại ngày xưa.

    Cả đời này, y sẽ không bao giờ buông tay.

    Chương 109

    Quần áo Chu Tường mặc không chống được tuyết rơi, hắn mới đứng một lát đã rét run cầm cập, tím tái mặt mày, Yến Minh Tu đưa hắn vào xe, giọng y vẫn còn hơi nghèn nghẹn, “Sao anh mặc ít thế?”

    Tất nhiên Chu Tường không thể nói vì hắn sốt ruột quá, chỉ đành qua loa đáp, “Cứ tưởng tuyết rơi thì đỡ lạnh.”

    “Vớ vẩn, kiểu gì cũng phải dưới 0 độ chứ.” Yến Minh Tu tăng nhiệt độ lên mức cao nhất, những ngón tay lạnh buốt vuốt ve khuôn mặt Chu Tường, vẻ mặt y nửa cười nửa khóc, nhưng ngay cả khi đeo biểu cảm kỳ quái đến vậy, y vẫn rất mê hoặc lòng người.

    Chu Tường xấu hổ quay mặt đi.

    Yến Minh Tu giữ lấy cằm hắn, đôi môi mềm lạnh buốt nhẹ nhàng hôn hắn.

    Chu Tường cứng đờ như khúc gỗ, ngơ ngẩn nhìn hai hàng mi dày rợp chớp chớp của Yến Minh Tu, cực kỳ hút hồn.

    Yến Minh Tu nói, “Hôm nay em ngủ lại đây nhé.”

    Chu Tường vẫn chưa quen, “Đừng, cậu về với anh cậu đi.”

    “Anh sẽ về nhà chứ?” Yến Minh Tu nhìn hắn, đôi mắt tràn ngập chờ mong.

    Chu Tường gật gật, lại lắc lắc, “Không được, tôi phải chăm sóc mẹ tôi.”

    Yến Minh Tu nói, “Vậy thì sống chung luôn, chúng ta dọn đến căn hộ ở Tam Hoàn nhé, em và anh cùng chăm sóc mẹ anh.”

    Chu Tường ngẫm nghĩ, “Không được, tính mẹ tôi không thích làm phiền người khác.”

    “Nhưng em muốn sống cùng anh.” Yến Minh Tu khẽ nhíu mày.

    Chu Tường rối tinh rối mù, “Chúng ta… Thôi để bàn sau.”

    Yến Minh Tu áp Chu Tường lên cửa xe, dùng nụ hôn triền miên nồng nhiệt để biểu thị bất mãn.

    Rầm! Rầm!

    Phía trên đột nhiên vọng tới một loạt tiếng vang, cả hai cùng giật bắn mình, Chu Tường lập tức ngồi bật dậy, đầu đập vào cửa sổ, mắt nổ đom đóm.

    Yến Minh Tu ôm hắn lại, dịu dàng cười, “Sợ thế cơ à?”

    Y gạt tuyết trên cửa kính, thấy Yến Minh Tự đang đứng bên ngoài, bất đắc dĩ nhìn vào trong xe.

    Chu Tường đẩy y ra, vội vàng bước xuống, “Tôi lên nhà đây.”

    Chu Tường không phải kiểu người hay xấu hổ, nhưng lúc này vẫn khó tránh khỏi ngượng ngùng, hắn không biết nên dùng thái độ nào để đối mặt với Yến Minh Tu, hắn phải sắp xếp lại suy nghĩ, hắn phải ngẫm lại sau này nên dung hòa quan hệ của Trần Anh và Yến Minh Tu thế nào, còn cả sự nghiệp, còn phải giải thích với Thái Uy, nghĩ đi nghĩ lại, hắn chỉ thấy nhức đầu.

    Yến Minh Tu vẫn dõi theo bóng hắn, mãi tới khi hắn biến mất trên cầu thang, y mới rời mắt đi.

    Yến Minh Tự nhìn đứa em mãi chẳng chịu khá lên, thở dài, “Như vậy đã vừa lòng chưa?”

    Yến Minh Tu cười, nụ cười còn mang theo vài phần đau thương khó tả, “Quả nhiên hắn vẫn còn tình cảm với em.”

    “Thế tại sao không tự mình nói với cậu ta?”

    “Hắn vẫn luôn kháng cự em, hơn nữa còn kháng cự bước lên con đường cũ. Anh đi cả một quãng dài, tới cuối cùng chỉ còn miệng vực, tất nhiên anh sẽ không bao giờ muốn quay lại nữa.” Yến Minh Tu ngẩng đầu nhìn căn phòng sáng đèn của Chu Tường, vừa chăm chú, vừa cố chấp, “Nhưng em muốn hắn cùng đi với em, cùng tiến cùng lùi, bất kể cuối con đường có thứ gì chờ đợi.”

    “Được rồi, thế còn chuyện đã hứa với ông nội và ba mẹ, em định giấu đến bao giờ?” Yến Minh Tự nghiêm mặt.

    Yến Minh Tu lập tức ảm đạm, không thể đè nén nỗi đau, “Em không biết, nhưng… Nếu em không giữ chặt lấy hắn, hắn sẽ nhân lúc em bất lực nhất để rời đi. Nếu hôm nay em không ở đây, ngày mai hắn sẽ lại do dự. Anh à, hắn mất cha mẹ từ khi tám tuổi, thực ra hắn mới là người thiếu thốn cảm giác an toàn hơn bất kỳ ai khác, nếu em không thể làm hắn an tâm, hắn sẽ lựa chọn phương thức lý trí nhất để tự bảo vệ mình, mà cái gọi là phương thức lý trí nhất của hắn… Em không thể chấp nhận được.”

    “Em có lựa chọn của em, anh không nói gì thêm nữa, nhưng em phải nhớ cho kỹ, một khi đã bị vạch trần, anh chờ xem em giải quyết thế nào.”

    Yến Minh Tu nheo mắt, không trả lời.

    Đến nước này, y đã bất chấp hậu quả, không gì đau đớn hơn việc Chu Tường sẽ rời khỏi y, y muốn vây kín hắn, bao trùm hắn, để sau này, dù có bất cứ chuyện gì phát sinh, hắn cũng không thể rời khỏi y nữa.

    Chu Tường lên lầu, cứ nghĩ Trần Anh sẽ nói gì với hắn, nhưng không ngờ Trần Anh không hỏi gì cả, bà chỉ căn dặn hắn đi ngủ sớm.

    Chu Tường về phòng, nặng nề đổ vật xuống giường. Đến giờ trái tim hắn vẫn còn nhảy nhót, vì tất cả những gì vừa mới phát sinh, vì quá khứ, và vì Yến Minh Tu.

    Chu Tường tự hỏi, sau này không biết sẽ phải đối mặt với những gì, mà kể cả vậy, hắn vẫn sẽ hồ đồ bước tới sao?

    Khóe miệng giật giật, hắn nở một nụ cười gượng gạo.

    Nếu mọi chuyện đúng như Yến Minh Tu nói, thì có hồ đồ bước tới cũng đáng để thử một lần.

    Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, Chu Tường bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ.

    Nửa đêm, điện thoại vang lên. Hắn quơ tay vơ lấy, híp mắt nhìn màn hình, đúng là Yến Minh Tu. Giống như phản xạ có điều kiện, hắn rời giường, vén rèm lên, nhìn xuống, quả nhiên xe của Yến Minh Tu đang đỗ dưới lầu, thậm chí Yến Minh Tu còn ló đầu ra, vẫy vẫy tay với hắn.

    Chu Tường ấn nút nghe máy, “Cậu lại làm trò gì thế?”

    Yến Minh Tu rất tủi thân, “Em đã bảo em muốn ngủ lại đây, nhưng anh không cho.”

    “Tôi đã không cho mà cậu còn chưa chịu đi?”

    “Em cũng đã nói em muốn được ở gần bên anh một chút.”

    “Được rồi, hơn nửa đêm cậu gọi, chẳng lẽ tôi còn không hiểu ý sao.”

    “Em lên được không?”

    Chu Tường lưỡng lự vài giây, thở dài, “Lên đi.”

    Hắn khẽ khàng mở cửa, để Yến Minh Tu bước vào nhà.

    Phòng của Chu Tường rất nhỏ, rất ấm áp, còn ấm áp hơn cả ở trong xe, Yến Minh Tu vừa vào đã cởi ngay áo khoác, chỉ để lại áo lót bên trong.

    Chu Tường híp mắt nhìn y.

    Yến Minh Tu kéo hắn ngồi xuống giường, “Em biết anh không có hứng làm chuyện đó, chúng ta chỉ ngủ thôi, chỉ ngủ thôi.”

    Chu Tường âm thầm thở phào, một lần nữa quay về giường.

    Yến Minh Tu cởi quần, leo lên giường, rúc vào chăn, ôm chặt lấy hắn.

    Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người.

    “Minh Tu.”

    “Ừ?”

    “Cậu có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

    Yến Minh Tu trầm ngâm. Tất nhiên y nhớ rõ, lần đầu tiên gặp mặt, y nhìn nhầm phía sau Chu Tường thành Uông Vũ Đông, cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra, lần đầu tiên ấy lại trở thành đề tài cấm kỵ của cả hai người.

    “Không nói gì? Chẳng lẽ cậu quên rồi? Cậu đến tìm Uông Vũ Đông ở trường quay, nhìn nhầm tôi thành anh ta, còn ôm chầm lấy tôi nữa.”

    Yến Minh Tu rầu rĩ đáp, “Nhớ.”

    Chuyện Yến Minh Tu đã từng xem hắn là thế thân của Uông Vũ Đông, có lẽ sẽ trở thành khúc mắc cả đời này của hắn, cũng sẽ trở thành nỗi ân hận và xấu hổ cả đời này của Yến Minh Tu, nhưng hiện giờ hắn có thể rất thản nhiên nhắc lại điều đó, có lẽ rồi sẽ đến một ngày, khúc mắc này mãi mãi tiêu tan.

    “Cậu có biết lúc ấy nhìn thấy cậu, tôi đã nghĩ gì không?”

    “Nghĩ gì cơ?”

    “Tôi nghĩ, nếu có thể ngủ một đêm với cậu thì giá trị biết mấy.”

    Yến Minh Tu cười khẽ, “Thật sao?”

    “Thật.”

    “Vậy còn bây giờ?”

    Chu Tường trầm ngâm một lát, “Bây giờ không chỉ là ngủ một đêm.” Tất cả mọi thứ đều đã thay đổi.

    Yến Minh Tu không lên tiếng, chỉ mạnh mẽ ôm siết lấy hắn.

    Chu Tường buồn bã nở nụ cười, cảm thán nói, “Nếu có thể quay lại khi xưa thì tốt biết mấy.”

    Yến Minh Tu rời đi lúc trời còn chưa sáng. Nếu để Trần Anh nhìn thấy lần nữa thì xấu hổ vô cùng.

    Nhưng hơn chín giờ sáng y lại đến, nói muốn đưa Trần Anh đi gặp bác sĩ.

    Chu Tường nhớ lần trước y đã nói sẽ liên lạc với chuyên gia điều trị thận, tốt nhất là không nên trì hoãn, vì thế hắn bèn khuyên Trần Anh đi luôn.

    Trần Anh cũng rất lưỡng lự, bà vẫn canh cánh chuyện tiền nong.

    Yến Minh Tu biết bà đang băn khoăn, liền nhẹ giọng khuyên nhủ, “Dì à, con và anh Tường tuy hai mà một, chuyện của anh Tường cũng là chuyện của con, dì như thế này chỉ làm anh ấy thêm lo thôi, đừng phân vân nữa.”

    Chu Tường không có cách nào mở miệng, dù sao hắn vẫn còn cần tiền của Yến Minh Tu, chuyện này quả thật chẳng vẻ vang gì, hắn chỉ có thể lo lắng nhìn Trần Anh, hy vọng bà hiểu được.

    Trần Anh chịu không nổi vẻ mặt âu sầu của hắn, mặt bà cũng nóng lên, nhưng cuối cùng vẫn theo hai người đi xuống lầu.

    Yến Minh Tu đưa bà đến bệnh viện tư lớn nhất Bắc Kinh, ở đây có một chuyên gia điều trị thận người Trung Quốc cực kỳ uy tín, thỉnh thoảng sẽ đích thân đến khám cho người bệnh.

    Chu Tường cầm theo tất cả hồ sơ bệnh án của Trần Anh, đáy lòng tràn trề hi vọng.

    Đến bệnh viện, Trần Anh phải kiểm tra lại theo đúng quy trình, bác sĩ và hai phụ tá cùng nghiên cứu bệnh án của bà, sau đó yêu cầu bà nằm viện vài ngày để quan sát thêm, dự kiến trong một tuần sẽ đưa ra phương án chữa trị hữu hiệu nhất.

    Trần Anh không muốn nằm viện lắm, nhưng bác sĩ và Chu Tường cùng khuyên nhủ, cuối cùng bà vẫn ở lại bệnh viện.

    Y tá đưa bà đến phòng bệnh hạng nhất, còn bác sĩ trao đổi với Yến Minh Tu và Chu Tường, “Chiếu theo tình trạng của bà ấy, tốt nhất là nên thay thận, hai vị có thể bắt đầu tìm kiếm người hiến thận từ bây giờ.”

    Trên đường từ bệnh viện về, Chu Tường vẫn trầm ngâm nghĩ ngợi.

    Yến Minh Tu nhéo nhéo bàn tay hắn, “Anh Tường, việc này đúng là khó, nhưng Trung Quốc đông dân thế này, chúng ta cứ từ từ tìm kiếm. Anh đừng suy nghĩ nhiều, kể cả không tìm được thận thay, chỉ cần kiên trì điều trị, rất nhiều người bệnh nhiễm trùng đường tiểu vẫn có thể sống thêm mười – hai mươi năm.”

    Chu Tường cười, “Tôi hiểu rồi, nhưng chuyện này đừng nói với bà vội, cứ chờ tới khi tìm được thận đã, nếu không, hi vọng rồi lại thất vọng, tôi sợ bà không chịu nổi.”

    “Em biết rồi.” Yến Minh Tu mỉm cười nhìn hắn, “Anh Tường, chúng ta đến siêu thị gần nhà mua đồ về làm lẩu đi, có cả thịt bò anh thích ăn đấy, tối nay ăn lẩu nhé, được không?”

    “Ừ, đi thôi, cũng lâu chưa ăn.”

    Yến Minh Tu đau xót trong lòng, khẽ cười nói, “Ừ, lâu chưa ăn rồi…”

    Chương 110

    Siêu thị gần nhà là nơi hai người thường lui tới nhất khi còn sống cùng nhau, diện tích không lớn, nhưng cách nhà rất gần, hàng hóa cũng phong phú, bên cạnh còn có cửa hàng 7-Eleven và quán cháo 24h, buổi tối đói bụng, hai người thường xuống đó mua đồ ăn khuya, hay nói chính xác hơn, lúc ấy chỉ có Chu Tường xuống mua mua đồ ăn khuya cho cả hai người.

    Hai người đẩy xe đẩy, cùng nhau chọn đồ trước các quầy hàng. Yến Minh Tu vẫn theo thói quen cũ, nhìn vừa mắt là ném vào xe, có cần dùng hay không cũng mặc, đôi lúc Chu Tường sẽ lựa dịp y không để ý, len lén xếp trả lên giá, nếu Yến Minh Tu phát hiện, y sẽ giành lại ngay, sau đó còn ném thêm vài thứ tương tự vào xe, coi như thay lời kháng nghị. Những lúc ấy Chu Tường cũng không giận, ngược lại hắn còn nghĩ, hành động trẻ con như thế thật là đáng yêu.

    Khi đó, đối với hắn, Yến Minh Tu làm gì cũng rất mê người, kể cả những lúc ương bướng giận dỗi, y cũng đặc sắc theo một phong cách rất riêng.

    Bây giờ Yến Minh Tu vẫn theo thói cũ, nhìn thấy gì hợp mắt là quẳng lên xe, còn Chu Tường đã biết cân nhắc bàn bạc lại với y, “Rau cải này không tươi, đổi bó khác đi.”

    Yến Minh Tu nhặt gói rau cải đã ném vào xe lên nhìn nhìn, đúng là không tươi thật, “Ừ nhỉ, anh chọn đi.”

    Chu Tường đứng trước quầy rau xanh, chọn lấy một bó hắn ưng ý nhất, bỏ vào xe đẩy.

    Bàn tay Yến Minh Tu đặt trên xe đẩy không biết cố ý hay vô tình, nhẹ nhàng chạm vào tay Chu Tường. Y quay sang, dịu dàng cười với hắn, cười đến khóe mắt cong vút, xinh đẹp vô cùng.

    Chu Tường nhịn không được phải cười theo, “Cười gì thế?”

    Yến Minh Tu nhéo nhéo ngón tay hắn, “Lâu không đi siêu thị với anh.”

    “Lúc trước cậu vẫn chê siêu thị khó ngửi mà?”

    Yến Minh Tu cười khẽ, “Có anh bên cạnh, nơi nào cũng thơm.”

    Chu Tường nhịn cười, “Học kiểu nói đó ở đâu thế, mà đang ở chỗ đông người, cẩn thận bị đồn lung tung.”

    Yến Minh Tu dựa vào hắn, bả vai áp sát bả vai, chỉ là một đụng chạm rất nhỏ, nhưng y cũng đã thỏa mãn vô cùng.

    Chu Tường cũng đã lâu chưa có cảm giác này, hắn chỉ thấy toàn thân nhẹ bẫng, ấm áp dạt dào, không còn bí bức, không còn áp lực, gánh nặng chưa thể tiêu tan, nhưng… Nhưng có một người cùng san sẻ với hắn… Hắn không phải một mình chống chọi nữa, hắn không phải nặng nề đứng trước bao nhiêu lựa chọn nữa, hắn đã ra quyết định, và quyết định ấy khiến hắn nhẹ nhõm hơn nhiều, chỉ như vậy cũng đủ lắm rồi.

    Chỉ cần được ở bên Yến Minh Tu, hắn đã cảm thấy vô cùng dễ chịu.

    Dù đã trải qua bao nhiêu thương tổn, nhưng hắn vẫn muốn tiếp tục bước trên con đường này, tính tình đến chết không chừa, hắn cũng chỉ đành nhận mệnh.

    Hai người vừa trò chuyện vừa chọn đồ nấu ăn, không khí hòa hợp vô cùng, Yến Minh Tu như đang nhìn thấy cuộc sống tươi đẹp trong tương lai rạng sáng của hai bọn họ.

    Mua xong nguyên liệu, hai người xách ba cái túi lớn về nhà.

    Chu Tường chuẩn bị đồ nhúng lẩu, Yến Minh Tu nấu nước dùng, hai người bận bịu trong phòng bếp nho nhỏ, thỉnh thoảng xoay người lại đụng phải nhau, sau đó cùng nhìn nhau cười.

    Chưa đến nửa tiếng, nồi lẩu đã chuẩn bị xong, Chu Tường bỏ đồ lâu chín vào trước, hai người ngồi quanh nồi lẩu nóng hầm hập, vui vẻ cùng ăn.

    Căn hộ nhỏ cũng có cái hay, vừa bật lò sưởi đã ấm áp, cộng thêm nồi lẩu sôi ùng ục, hai người mồ hôi đầm đìa, cởi hết chỉ còn áo lót.

    Bọn họ nói đủ chuyện trên trời dưới biển trong ngành showbiz, trước đây Chu Tường luôn phải vắt óc tìm đề tài bắt chuyện với Yến Minh Tu, bởi vì hai người lúc ấy không có điểm gì chung, còn bây giờ họ đã có rất nhiều điều để nói. Yến Minh Tu biết vô số chuyện bên lề, tất cả đều nhờ Khương Hoàn tán nhảm lúc lái xe cho y, y vốn không để tâm lắm, nhưng thấy Chu Tường thích nghe, y cũng liền thích nói, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, không khí ấm áp vô cùng.

    Đang lúc đó, điện thoại của Yến Minh Tu đột ngột vang lên, y lấy ra xem thử, nụ cười vẫn đọng trên môi, nhìn thấy tên người gọi, y cúp máy luôn.

    Chu Tường nhíu mày, không biết do đâu, hắn có cảm giác cú điện thoại này là Uông Vũ Đông gọi tới, vì thế hắn bật thốt lên, “Uông Vũ Đông?”

    Yến Minh Tu thờ ơ đáp, “Ừ, đừng để ý, ăn tiếp thôi.” Nói đoạn, y cất máy đi.

    Chu Tường bĩu môi, “Cứ nghe đi, không sao.”

    Yến Minh Tu lắc đầu, “Thôi khỏi, phí thời giờ.”

    Chu Tường nhìn y thật sâu, sau đó khẽ thở dài, lại nhịn không được bật cười thành tiếng.

    “Sao thế?”

    “Cảm giác khá dễ chịu. Mấy năm trời tôi bị Uông Vũ Đông đạp lên đầu, không ngờ cũng có ngày Yến Minh Tu cậu vì tôi mà ngắt điện thoại của anh ta, nghĩ kiểu gì cũng thấy sung sướng.” Chu Tường buông đũa, ngửa đầu uống một hớp bia, cười ha hả, “Quá sung sướng.”

    Yến Minh Tu không cười, y nghiêm túc nói, “Anh ta không thể so sánh với anh.”

    Chu Tường rót đầy chén rượu cho y, “Nào, cạn.” Hắn nghĩ, đến bây giờ, coi như mối tình này đã thôi sầu não. Kiếp trước hay kiếp này, trong phim hay ngoài đời, hắn đều đã từng làm thế thân của Uông Vũ Đông, trong tình cảm hay trong công việc, nhục nhã chồng chất nhục nhã suýt làm hắn oằn lưng, nhưng cuối cùng hắn đã có thể hãnh diện. Công việc chưa dám nói, nhưng ít nhất về tình cảm, hắn đã không còn thảm bại dưới tay Uông Vũ Đông, thế thân cũng có ngày vùng lên làm nhân vật chính.

    Những lúc thế này phải uống cho đã đời, dồn hết ức chế vào chén rượu, từng ngụm từng ngụm tiêu diệt sạch!

    Yến Minh Tu cũng cạn với hắn.

    Chu Tường đặt chén rượu xuống, lấy khăn ăn lau miệng, cười nói, “Nhưng mà anh ta tìm cậu làm gì? Có chuyện nhờ vả à? Nói tôi nghe xem nào?”

    Yến Minh Tu bâng quơ đáp, “Vay tiền.”

    “Vẫn chuyện lần trước à? Cậu vẫn chưa cho anh ta vay?”

    “Anh ta nịnh bợ nhầm người.” Yến Minh Tu hừ lạnh, “Ba mẹ em không quan tâm đến tiền bạc, anh ta có vo ve bên tai cũng chẳng ích gì.”

    “Nhưng dù thế nào thì anh ta cũng là anh rể cậu, cậu thật có thể bỏ mặc sao?”

    Yến Minh Tu khẽ cười cười, “Muốn em xuất tiền thì phải có điều kiện.” Đôi mắt y lóe sáng, không biết đang mưu tính chuyện gì, Chu Tường nhìn cũng thấy rờn rợn.

    Yến Minh Tu thay đổi quá nhanh, nhớ năm đó y si mê Uông Vũ Đông là thế, tới khi hết tình cảm, y cũng chẳng thèm nể nang gì. Chu Tường biết chuyện này không thể mang ra so sánh, nhưng hắn vẫn lấn cấn trong lòng.

    Yến Minh Tu tựa hồ cũng đoán được suy nghĩ của hắn, y đứng dậy, bước ngang qua bàn, gấp rút hôn hắn một miếng, kiên quyết nói, “Anh Tường, anh không giống bất kỳ kẻ nào khác, em sẽ tốt với anh cả đời này.”

    Chu Tường cười đáp, “Hi vọng thế, ai nói trước được chuyện cả đời.”

    Yến Minh Tu nhíu mày, “Anh Tường, đừng nghĩ lung tung nữa, em chỉ muốn cho anh ta một bài học, để sau này anh ta hết dám lắm lời về anh.”

    Chu Tường nói, “Tôi biết rồi, cậu cho anh ta bài học thế nào tôi cũng muốn xem, nhớ phải thẳng tay đó.”

    Yến Minh Tu nhoẻn miệng cười.

    Dù trước đây Chu Tường vẫn luôn thầm rủa Uông Vũ Đông gặp xui, nhưng hiện giờ hắn cũng chẳng quan tâm đến anh ta nữa, có lẽ vì khi đó lúc nào hắn cũng yếu thế hơn anh ta, nên mới nảy sinh ấm ức và hiếu chiến, còn lúc này hắn đã có được thứ hắn muốn có, nỗi căm hận và ghen ghét Uông Vũ Đông cũng biến mất chẳng còn, bởi vì hắn không cần nữa, nên Uông Vũ Đông có gặp chuyện gì hắn cũng không quan tâm. Hắn chỉ muốn sống tiếp cho thật tốt, hắn chỉ muốn những ngày này cứ bình yên trôi qua.

    Bởi vậy nên hắn cũng không để ý Yến Minh Tu xử lý Uông Vũ Đông thế nào, cho vay hay không cho vay, đằng nào cũng chẳng phải tiền của hắn, hắn quan tâm làm gì. Dù sao Uông Vũ Đông cũng là con rể nhà họ Yến, hắn nghĩ cuối cùng Yến Minh Tu vẫn sẽ giúp anh ta thôi. Để Yến Minh Tu không phải khó xử vì hắn, hắn liền nói trước, “Chuyện nhà cậu, cậu cứ giải quyết thế nào cho hợp tình hợp lý, đừng để ý đến tôi, Uông Vũ Đông ra sao, tôi sẽ không xen vào, tôi cũng không phải người hẹp hòi như thế.”

    Yến Minh Tu hiểu ý hắn, cõi lòng ấm áp hẳn lên, “Anh Tường, em sẽ không cho phép bất luận kẻ nào làm tổn thương anh.”

    Chu Tường cười ha hả, “Cậu định nuôi tôi như nuôi chim hoàng yến đó à? Trời sinh tôi đã là quạ đen rồi, cậu đừng như vậy nữa, cứ giống trước đây có phải hơn không?”

    Yến Minh Tu cũng cười, “Được, chúng ta cứ giống trước đây.”

    Trở lại với cuộc sống trước đây, chính là nguyện vọng lớn nhất trong lòng hai bọn họ.

    Chương 111

    Sáng hôm sau, Chu Tường làm bữa sáng cho Trần Anh, ngồi với bà nửa tiếng trong bệnh viện, sau đó đến công ty.

    Buổi chiều hắn phải giúp Thái Uy chuẩn bị tài liệu đấu thầu một Studio, hợp đồng trị giá hơn bảy trăm vạn, Thái Uy bận không tự làm được, anh chỉ yên tâm giao cho Chu Tường.

    Chu Tường không thể thoái thác, hắn dành cả buổi trưa tìm hiểu mấy công ty dự thầu, sau đó cùng vài người khác thảo luận điều kiện trúng thầu.

    Đến tối, Thái Uy xong việc, muốn mời bọn họ ăn cơm, Chu Tường gọi cho Yến Minh Tu, định bảo y hôm nay hắn không về ăn tối.

    Không ngờ Yến Minh Tu không nghe máy.

    Chu Tường cũng không để bụng, rất vui vẻ đi ăn với Thái Uy.

    Ăn cơm khó tránh khỏi chút rượu chè, cả đám người đều dính hơi men, nhưng buổi tối Thái Uy vẫn phải đi tiếp khách nên anh không uống, chờ xong bữa, anh định đưa Chu Tường về nhà.

    Chu Tường hơi xấu hổ, nếu Thái Uy đưa hắn về, anh sẽ biết hắn đã chuyển lại về nhà cũ, mà nguyên nhân hắn chuyển về, có lẽ cũng không cần giải thích nữa.

    Nhưng Thái Uy là người anh tốt nhất của hắn, sớm muộn gì anh cũng phải biết, vì thế Chu Tường cũng không từ chối, hắn lên xe, nói địa chỉ cho Thái Uy.

    Xe vừa đi được một đoạn, Thái Uy thình lình đạp mạnh chân phanh, Chu Tường đổ nhào tới trước, suýt đập mặt vào lớp thủy tinh.

    Thái Uy kinh ngạc nhìn hắn, “Chú mày… Chú mày dọn về rồi?”

    Hơi men tiêu biến, Chu Tường tỉnh táo ngay tức thì, hắn gật đầu, “Vâng, em dọn về rồi.”

    “Thế… Thế còn Yến Minh Tu?”

    Chu Tường khẽ than một tiếng, cười nói, “Cậu ta ở cùng chỗ với em.”

    “Nghĩa là sao? Hai đứa huề nhau rồi à?”

    Chu Tường sờ sờ mũi, nhỏ giọng đáp, “Anh Uy, chẳng biết anh có hiểu không, em cũng rối bời một thời gian, nhưng hình như số mệnh đã an bài rồi.”

    “Tao hiểu thế đ*o nào được!” Thái Uy đập tay lái, bất mãn vô cùng, “Những chuyện gã ta làm trước kia, mày quên hết rồi à? Nói thế nào cũng là gã gián tiếp hại chết mày, sao mày lại quay về với gã? Hơn nữa, họ Yến có phải bình thường đâu? Làm sao nhà người ta chấp nhận mày được? Chẳng lẽ mày sẵn sàng làm tình nhân bí mật của gã ta à?”

    Chu Tường cười khổ, “Những gì anh nói, em đều chưa quên, nhưng cậu ta cũng sẽ không quên được. Em nghĩ, em khó chịu thì cậu ta cũng chẳng dễ chịu gì, nghĩ như thế, cậu ta cũng không còn đáng hận nữa. Vả lại, bây giờ cậu ta cũng thật lòng với em, em biết mà, còn về phía gia đình cậu ta… Anh Uy, em cũng chẳng biết phải làm sao, được ngày nào hay ngày ấy vậy.”

    “Chu Tường, rồi chú mày sẽ hối hận thôi.”

    Chu Tường xoa bóp ấn đường, chỉ có thể cười gượng gạo, “Anh Uy, đừng rủa em mà, đến em còn chẳng biết mình bị làm sao nữa. Em cứ nghĩ IQ của em không tồi, nhưng mỗi lần gặp chuyện thế này, em cứ như thằng đần ấy. Anh biết không, đôi lúc nhớ lại chuyện trước kia, em chỉ hận không thể đập cậu ta một trận, nhưng nhìn cậu ta khóc, em lại thấy khó chịu vô cùng.”

    “Thần kinh.” Thái Uy hung tợn trừng hắn, xoay người khởi động xe, “Nếu lần này còn thua thiệt nữa, nhất định tao sẽ kệ cha mày.”

    Ánh mắt Chu Tường dừng lại bên ngoài cửa sổ, hắn thấp giọng đáp, “Nếu thua thiệt lần nữa thì cũng chỉ do mệnh của em thôi.”

    Thái Uy đưa Chu Tường về nhà, Chu Tường đang định xuống xe, đột nhiên quay đầu lại hỏi, “Anh Uy, anh lên ngồi một lát không?” Hắn nhìn anh thật sâu, “Lâu lắm anh chưa đến nhà em.”

    Thái Uy vốn đang định chửi hắn “Cút”, nhưng nhìn ánh mắt hắn, anh lại không nói nên lời, cuối cùng chỉ đành giận dữ bảo, “Để hôm khác.”

    Chu Tường gật đầu, chuẩn bị xuống xe.

    Thái Uy kéo tay hắn lại.

    Chu Tường hỏi, “Anh Uy?”

    Thái Uy thở dài, “Chú mày ngồi lại đây, anh còn chuyện muốn nói.”

    Chu Tường đành phải ngồi lại vào xe.

    Thái Uy ngẫm nghĩ một lát, sau đó nói với hắn, “Nếu chú mày bằng lòng quay lại với gã ta, thì anh cũng phải nói vài câu cho rõ. Yến Minh Tu chẳng tốt đẹp gì, nhưng gã ta đối với chú mày… Là thật lòng.” Anh châm thuốc, hé mở cửa kính, “Lúc chú mày xảy ra chuyện, theo lý thuyết, đội cứu hộ chỉ có thể tìm một tuần, nhiều nhất là hai tuần, thế nhưng Yến Minh Tu chạy vội đến Quảng Tây, dựa vào quan hệ, ép buộc đội cứu hộ lục soát hơn một tháng. Chuyện này quả thực không đúng lý, đội cứu hộ cũng chẳng phải do nhà gã ta mở, lúc ấy anh cũng có mặt, cũng định khuyên nhủ gã mấy câu, nhưng Yến Minh Tu giống như phát khùng, điên loạn khác hẳn ngày thường, nếu chú mày nhìn thấy, chú mày cũng sẽ không nhận ra đó là Yến Minh Tu nữa.”

    Chu Tường rũ mắt, trái tim khẽ rung động. Việc này hắn đã được nghe đứt quãng từ miệng người khác, dù không tận mắt chứng kiến, nhưng dựa vào những gì được miêu tả, hắn cũng có thể hình dung được nỗi tuyệt vọng của Yến Minh Tu ngày đó. Chỉ cần hoán đổi vị trí của Yến Minh Tu và hắn, hắn cũng sẽ hiểu hết cảm giác đau đớn khi người mình yêu mất tích là như thế nào.

    Vậy nên hắn không thể tiếp tục thù hận được nữa, bởi vì Yến Minh Tu đã bị trừng phạt rồi.

    “Mãi đến lúc đó anh và Khê Nhung mới dám tin rằng gã ta thật lòng với chú mày. Nếu không thật sự đau đớn, một người không thể suy sụp đến mức đó.” Thái Uy đưa điếu thuốc ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng gõ gõ, một trận gió lạnh theo khe hở ùa vào, tàn thuốc cũng theo gió ùa vào, len lỏi trong xoang mũi hắn, hắn chun chun cái mũi, cả xoang mũi lẫn vành mắt đều thấy cay cay.

    “Anh nói cũng nhiều rồi, nếu chú mày đã muốn quay lại thì hai đứa cứ quay lại đi. Dù anh chả tán thành lắm đâu, nhưng xét cho cùng, người đã có tình thì không thể rời xa nhau. Chú mày đã chết một lần rồi mà vẫn chưa tuyệt vọng, đúng là hết thuốc chữa.”

    Chu Tường thở dài, “Cũng không hẳn thế.”

    “Được rồi, cút mẹ mày đê.” Thái Uy vỗ vỗ đầu hắn, “Ranh con, chết một lần trẻ đi vài tuổi, tiện quá mày nhỉ?”

    Chu Tường cười hai tiếng, cất bước lên lầu.

    Chu Tường về nhà, Yến Minh Tu vẫn chưa trở lại, chẳng biết y đang bận cái gì.

    Hắn ngồi trong phòng khách, tỉ mỉ quan sát từng ngõ ngách, từng chi tiết của căn hộ này. Nơi nơi, nơi nơi đều có dấu vết của Yến Minh Tu. Hắn ngồi đó, ngẩn ngơ nghĩ về chuyện của hai bọn họ, lờ mờ cảm giác như tất cả chưa từng phát sinh, nhưng sự thật thì, những gì đã phát sinh đều không thể vãn hồi.

    Hắn lắc lắc đầu, không muốn nghĩ thêm nữa. Đứng dậy đi tắm, hắn quyết định ngủ sớm.

    Ngủ thẳng đến nửa đêm, cửa phòng vang lên lạch cạch.

    “Minh Tu?” Chu Tường lầm bầm.

    “Em đây.”

    Yến Minh Tu cởi quần áo, chui vào chăn. Chu Tường đang nằm sấp ngủ, Yến Minh Tu sà xuống phủ trên lưng hắn, làm hắn hô hấp cũng khó khăn.

    Hắn ngửi thấy mùi rượu.

    “Hm? Uống rượu à? Hay là từ tôi nhỉ? Nhưng tôi tắm rồi mà… Cậu uống rượu à?”

    “Ừ.”

    “Với ai thế?”

    “… Ba em.”

    Chu Tường trở mình, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt Yến Minh Tu trong bóng đêm, nhưng nhìn mãi không thấy, hắn chỉ phân biệt được đôi mắt còn mang theo men say của y.

    “Cậu không sao chứ?”

    “Anh Tường, bất kể sau này phát sinh chuyện gì, anh vẫn sẽ ở bên em chứ?”

    “Cậu sao thế?”

    “Anh hứa với em đi.”

    “Hứa gì?”

    “Hứa rằng sẽ không rời khỏi em, bất kể chuyện gì xảy ra đi nữa.”

    “Rốt cuộc là cậu làm sao?” Chu Tường không quen ứng phó với Yến Minh Tu say rượu, Yến Minh Tu tửu lượng rất kém, lần nào uống rượu cũng làm khổ hắn, mà ấn tượng sâu nhất, khó quên nhất chính là cái ngày Uông Vũ Đông đính hôn, y say rượu nhào lên ôm hắn, luôn miệng gọi tên Uông Vũ Đông. Lần đó hắn đã muốn điên, vì thế mỗi khi Yến Minh Tu uống rượu là hắn lại thấy không thoải mái.

    “Anh Tường, em sẽ không rời khỏi anh, nhất định em sẽ không rời khỏi anh.” Yến Minh Tu ôm eo hắn, “Tại sao anh lại tốt với em như thế, trước đây em chẳng tốt với anh chút nào…”

    Bắt đầu nói mê sảng…

    Chu Tường cực kỳ bất đắc dĩ, hắn muốn đẩy Yến Minh Tu ra, Yến Minh Tu lại quấn lấy hắn như xà, dùng cách nào cũng không chịu buông tay.

    Đột nhiên, Yến Minh Tu nghẹn ngào nói, “Anh Tường, nhất định anh không được rời bỏ em.”

    Chu Tường thở dài, “Được rồi, tôi không rời bỏ cậu, giờ bỏ ra đã được không? Tôi sắp ngạt thở rồi.”

    Yến Minh Tu nghe vậy, khẽ khàng bò xuống khỏi người hắn, nhưng vẫn nhất quyết không chịu buông tay, tựa như một đứa nhỏ thiếu thốn cảm giác an toàn, y dụi đầu vào lòng hắn, chọn lấy vị trí y an tâm nhất, sau đó nặng nề chìm vào giấc ngủ.

    Chu Tường ngủ sớm quá, bây giờ bị y phá, cuối cùng lại không ngủ tiếp được.

    Bên tai hắn vẫn còn văng vẳng giọng nói của Yến Minh Tu.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân