Chức nghiệp thế thân – Chương 15-17

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 15

    Cha của Uông Vũ Đông rất giàu có, tổng tài sản trị giá đến vài tỷ, tuy nhiên lại chỉ học hết tiểu học, dù đã phất lên nhiều năm, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ lộ ra vài phần thô kệch và thiếu kiến thức. Uông tổng kết hôn muộn, cưới về một người mẫu cực kỳ xinh đẹp, nên Uông Vũ Đông sinh ra cũng là một bé trai xinh đẹp. Vì tuổi đã lớn mới có con, hơn nữa mặt mũi phong thái của con trai còn giống y hệt mẹ, nên Uông tổng yêu thương Uông Vũ Đông vô cùng.

    Nhà họ Uông tuy không thiếu tiền, nhưng trình độ đều không cao, mà trong xã hội bây giờ, cầm tiền không bằng nắm quyền. Uông Vũ Đông tuy cũng là con nhà giàu, nhưng không ai không biết ba anh ta chỉ là nhà giàu mới nổi, vậy nên Uông tổng mới phải gắng sức nịnh bợ các gia tộc quyền quý có thế lực ở thủ đô, nhà họ Yến chính là thân cây lớn nhất mà Uông tổng đang đeo bám.

    Lẽ ra với trình độ của nhà họ Uông, có thể ngồi cùng bàn ăn một bữa cơm với nhà họ Yến cũng đã là vinh dự lớn lao, Uông tổng đến nằm mơ cũng không dám hi vọng, nhưng làm cha sao có thể thua kém con trai. Uông Vũ Đông trời sinh đã thích làm tâm điểm gây chú ý, sau khi tốt nghiệp học viện thương mại Thường Thanh, anh ta không chịu thử sức với thương trường, mà chỉ khăng khăng muốn làm ngôi sao, vì vậy Uông tổng liền vung mấy trăm vạn đài thọ hẳn một bộ phim cổ trang cho con trai. Chẳng có gì bất ngờ, Uông Vũ Đông nổi tiếng. Thực ra đó vẫn chưa phải chuyện đáng mừng nhất, mà là sau khi anh ta nổi tiếng, thiên kim tiểu thư nhà họ Yến lại bất ngờ mê đắm nhân vật anh ta thủ vai, vì thế, dưới sự theo đuổi cuồng nhiệt của Uông Vũ Đông, hai người thuận lý hợp tình, trở thành một cặp.

    Gia chủ nhà họ Yến rất ghét diễn viên, trong mắt ông, Uông Vũ Đông không xứng với con gái mình. Nhưng dù vậy, ông cũng không tiện ra mặt phản đối, bởi vì yêu đương là quyền của bọn trẻ. Hơn nữa tài lực, ngoại hình, bằng cấp, phẩm hạnh của Uông Vũ Đông đều không có tì vết, bản thân anh ta còn rất biết xoay sở, vậy nên dần dần ông cũng ngầm đồng ý.

    Loading...

    Chỉ có một điều ông không ngờ nổi, chẳng riêng gì con gái thích Uông Vũ Đông, mà ngay cả con trai út khi đó chỉ mới mười sáu tuổi, từ thời khắc Uông Vũ Đông bước chân qua cổng chính, cũng đã dán mắt vào anh ta không rời.

    Hiện giờ thiên kim tiểu thư nhà họ Yến đã đến tuổi lập gia đình, trưởng bối hai nhà đang dự định ngồi xuống nói chuyện, bàn bạc hết các vấn đề từ lễ đính hôn đến lễ cưới.

    Mẹ của Yến Minh Tu ngày ngày gọi điện chính là để giục y về nhanh, đôi bên hai nhà cùng ăn một bữa cơm thân mật, nhưng Yến Minh Tu tuyệt nhiên không muốn góp mặt. Vài tiếng đồng hồ ngồi nghe thảo luận về đám cưới của Uông Vũ Đông và chị hai? Y chỉ thấy buồn nôn.

    Vì thế Uông Vũ Đông nhắn tin cho y. Cả nhà đều biết Yến Minh Tu vẫn luôn nghe lời ông anh rể tương lai này.

    *********.

    Yến Minh Tu sung sướng tràn trề đi đến chỗ hẹn với Uông Vũ Đông, kết quả vừa vào cửa đã phải nhìn thấy cảnh nhà Yến và nhà Uông gặp gỡ thông gia, khuôn mặt y lập tức xụ xuống.

    Vì nể mặt bề trên nên y không tiện đạp cửa bỏ đi, chỉ đành hậm hực ngồi xuống.

    Uông Vũ Đông cũng lập tức ngồi xuống cạnh y. Anh ta đâu dám làm mất lòng cậu em vợ Yến Minh Tu này, nếu không phải Yến phu nhân bắt anh ta gọi Yến Minh Tu tới, anh ta nhất định chẳng thừa hơi đi làm chuyện bất lợi như thế. Vậy nên sau khi ngồi xuống, anh ta liền dịu dàng xin lỗi, “Minh Tu, ngại quá, dì bắt anh phải gọi em đến. Nhưng anh thật lòng muốn mời em một bữa, ngày mai được không?”

    Yến Minh Tu tất nhiên không thể giận hờn Uông Vũ Đông, nhưng sắc mặt y cũng không mấy đẹp đẽ, “Không cần, mai em có việc rồi.”

    Uông Vũ Đông còn muốn nói thêm, nhưng Yến phu nhân đã ra hiệu gọi Yến Minh Tu đến.

    Yến Minh Tu tức giận bước tới, “Mọi người cứ bàn là được, có phải con kết hôn đâu, gọi con đến làm gì?”

    Yến phu nhân lườm y một cái, “Chuyện cả đời của chị hai con, cả nhà cùng đi không phải càng trang trọng sao?”

    “Thế sao anh cả không đến?”

    “Anh con đi công tác, không về được.”

    “Thế con cũng có thể không về được?”

    Yến phu nhân nhíu mày, “Con sao thế? Cùng ăn bữa cơm mà cũng khó khăn vậy à? Con bận cái gì mới được?”

    “Công ty của con mới khởi bước, còn phải quản lý cả công ty của ba, mẹ nói xem con có bận không? Về sau mấy chuyện thế này đừng gọi con, con không có ý kiến gì hết.”

    Yến phu nhân ai oán nói, “Nếu không có chuyện thì mẹ không được gặp con à? Con học đại học trong nước cũng được, cớ gì phải ra nước ngoài? Lúc đó mẹ đã không đồng ý rồi, bây giờ con tốt nghiệp còn chẳng chịu về nhà, hay là nhà mình chứa không nổi con nữa?”

    Yến Minh Tu nhìn vẻ mặt tủi thân và ấm ức của mẹ, thái độ cũng hoà hoãn, “Mẹ, con không có ý đó, con bận thật.”

    Không phải trong nhà không thể chứa nổi y, mà là y không muốn phải nghe chuyện của chị hai và Uông Vũ Đông ở nhà, không biết gì mới là tốt nhất. Hai người định sẽ đính hôn vào cuối năm nay, mỗi lần y về nhà, đề tài trên bàn cơm đều xoay quanh chuyện đó. Y biết Uông Vũ Đông mãi mãi không thuộc về y, nhưng tránh được lúc nào thì hay lúc ấy, y chỉ muốn lỗ tai yên tĩnh một chút.

    Bữa cơm tẻ ngắt vô vị, nhìn Yến Minh Mị và Uông Vũ Đông tình tứ cười với nhau, Yến Minh Tu chỉ cảm thấy buồn phiền không ngớt, chẳng muốn gì hơn là bỏ của chạy lấy người.

    Vừa đúng lúc đó, tiếng báo tin nhắn vang lên, y lấy điện thoại ra nhìn, là Chu Tường gửi tới một chuyện cười.

    Y chưa từng trả lời Chu Tường, nếu có chuyện, y sẽ gọi trực tiếp, nhưng bây giờ y chỉ muốn ngay lập tức thoát khỏi chỗ này, vừa đúng lúc tin nhắn của Chu Tường giúp y phân tâm, vậy nên y nhắn lại : Anh đang ở đâu?

    Chu Tường lập tức phản hồi : Ở Studio quay quảng cáo.

    Yến Minh Tu hỏi: Chỗ nào? Tôi đến tìm anh.

    Chu Tường mừng rỡ, Yến Minh Tu chẳng những trả lời tin nhắn, còn nói muốn tới tìm hắn. Yến Minh Tu thật sự khó nắm bắt, mỗi lần Chu Tường cảm thấy giữa hai người chẳng có gì nhiều, Yến Minh Tu sẽ nhích lại gần một chút, không nhiều lắm, chỉ một chút, nhưng cũng đủ khiến lòng hắn ngứa ngáy không yên, làm cho hắn muốn tới gần Yến Minh Tu nhiều thêm nữa, hắn muốn biết y còn có thể cho hắn niềm vui như thế nào.

    Lần đầu tiên Yến Minh Tu chủ động gọi cho hắn, lần đầu tiên Yến Minh Tu cười với hắn, lần đầu tiên Yến Minh Tu trả lời tin nhắn của hắn, tất cả đều khiến hắn vui vẻ. Tựa như thăng cấp đánh quái trong game, hắn cảm thấy thỏa mãn khi dần dần chinh phục BOSS cuối.

    Gần gũi chung sống với Yến Minh Tu làm Chu Tường đôi lúc nhớ đến hương vị của mối tình đầu. Tuy rằng mối tình đầu như thế nào thì hắn quên rồi, nhưng tâm trạng khấp khởi phập phồng này, hắn vẫn còn nhớ rõ.

    Chu Tường nhắn địa chỉ cho Yến Minh Tu. Công việc chỉ đạo võ thuật rất đơn điệu, hắn phải điều chỉnh những yêu cầu phi thực tế của đạo diễn, sau đó truyền đạt từng động tác lại cho diễn viên, khi diễn viên không làm được thì hắn cũng bắt đầu lo lắng. Vậy nên ở giữa trường quay bí bức khó chịu, hắn hết sức chờ mong Yến Minh Tu xuất hiện, mỗi lần nhìn thấy Yến Minh Tu, tâm trạng hắn đều rất vui vẻ.

    Yến Minh Tu cũng thật sự chịu hết nổi bữa tiệc tra tấn này, cuối cùng y cũng chẳng buồn để ý đến bề trên, tìm lý do chạy trốn, lên xe phóng đi tìm Chu Tường.

    Hơn một tiếng sau, Yến Minh Tu đến trường quay, tâm trạng Chu Tường như thể cung nghênh lễ vật đã chờ đợi từ lâu.

    Sẵn thời gian nghỉ, Yến Minh Tu túm Chu Tường đến WC, thô bạo chà đạp đôi môi hắn.

    Dưới sức ép của y, Chu Tường phì phò thở, khàn khàn hỏi, “Sao cậu lại đến? Không phải về nhà à?”

    Yến Minh Tu cắn môi hắn, “Đừng nói.” Bàn tay không khách sáo luồn vào quần Chu Tường.

    Chu Tường kéo tay y lại, “Đừng có bảo cậu muốn làm ở đây đấy.”

    “Tôi muốn làm ở đây.” Đôi mắt Yến Minh Tu loé sáng dị thường.

    Chu Tường cười khổ, “Đừng điên thế, lát tôi còn phải về.”

    Yến Minh Tu lật người hắn, ép hắn lên cánh cửa, một bên túm quần hắn, một bên gặm cắn vành tai hắn, “Cho tôi làm.”

    Chu Tường nghĩ nếu mình trẻ lại mười tuổi, có thể sẽ đồng ý làm tình ngay trong WC, nhưng đến cái tuổi này, hắn thật sự không thích hợp làm chuyện điên rồ như vậy. Hắn giãy giụa muốn đẩy Yến Minh Tu, nhưng không ngờ sức lực của Yến Minh Tu quá lớn, y túm lấy hai tay hắn, đè nghiến hắn lên cánh cửa.

    Buổi sáng hai người mới vừa làm, phía dưới Chu Tường vẫn còn mềm và ẩm, Yến Minh Tu chẳng cần phí sức đã có thể chen vào.

    Chu Tường khó chịu rên một tiếng, vội vàng nhắc, “Mang bao…”

    Yến Minh Tu mắt điếc tai ngơ, lập tức cắm rút.

    Cả hai gần như ăn mặc chỉnh tề, chỉ có quần của Chu Tường tụt xuống đầu gối, ngực dán trên cánh cửa, mặc cho Yến Minh Tu thoả sức ra vào, thân thể hắn đập lên mặt gỗ vang cành cạch.

    Mặt Chu Tường đỏ phừng phừng, nếu bây giờ có người vào…

    Yến Minh Tu cũng biết nơi này thiếu an toàn, vậy nên sau khi trút hết bất mãn trong lòng, y cũng nhanh chóng kết thúc công chuyện.

    Hai chân Chu Tường mềm nhũn, được Yến Minh Tu ôm ngồi xuống nắp bồn cầu.

    Chu Tường chịu kích thích quá lớn, ánh mắt vẫn còn thảng thốt, hắn lau mồ hôi trán, thở phì phò, “Lũ trẻ các cậu khoái chơi trò kích thích quá…”

    Yến Minh Tu sờ sờ mặt hắn, nhịn không được lại hôn lên đôi môi sưng đỏ, “Tôi nghĩ anh thích kích thích.”

    Chu Tường hổn hển thở, “Ranh con cậu, bình thường cứ im im, ai ngờ điên như vậy… Ai da, không được, tôi phải về.” Chu Tường kéo quần định đứng lên.

    “Đừng vội.” Yến Minh Tu lấy khăn tay, hiếm khi dịu dàng lau chỗ đó cho hắn.

    Chu Tường xấu hổ vô cùng, Yến Minh Tu còn bạo dạn hơn cả hắn năm hai mươi tuổi.

    Yến Minh Tu ôm eo hắn, giúp hắn đứng lên, mặc quần lại cho hắn, cài thắt lưng cẩn thận, đôi môi cọ xát chóp mũi hắn, “Tôi chờ anh tan ca.”

    Chu Tường lờ mờ cảm thấy mối quan hệ của hai người bắt đầu trở nên nguy hiểm. Trong giới này, ngủ vài lần với ai không quan trọng, nhưng nếu thật sự động lòng thì chẳng phải chuyện đùa. Chu Tường cũng giống với đại đa số gay khác, tuy khát khao tình cảm chân thành, nhưng cũng âm thầm sợ hãi nó.

    Chương 16

    Hơn mười một giờ đêm Chu Tường mới xong việc, Yến Minh Tu tuy có vẻ không phải là người kiên nhẫn, nhưng y vẫn lẳng lặng ngồi trong một góc, đeo tai nghe nhắm mắt nghỉ ngơi, im lặng chờ hắn.

    Không ai biết y đang nghĩ gì, mặc dù tất cả trong trường quay đều phải giật mình sửng sốt vì dung mạo của y.

    Thỉnh thoảng Chu Tường sẽ ngoảnh lại, nhìn thấy Yến Minh Tu lãnh đạm ngồi một bên, đôi khi y cũng liếc mắt nhìn hắn.

    Yến Minh Tu đang chờ hắn, một thứ cảm xúc không cách nào hình dung dần dần tràn ngập nội tâm Chu Tường.

    Có người đợi hắn tám – chín tiếng, đợi từ buổi chiều đến nửa đêm, đợi tới khi hắn xong việc. Hắn không biết Yến Minh Tu xuất phát từ nguyên nhân gì, nhưng hắn cảm động.

    Chưa từng có ai chờ lâu như vậy để cùng hắn về nhà, Chu Tường không biết phải hình dung tâm trạng mình lúc này ra sao. Yến Minh Tu chính là người có thể khiến kẻ khác mê muội như vậy, đôi khi y rất lãnh đạm, đôi khi y lại làm những chuyện khiến hắn bất ngờ, y là một người rất thần bí, Chu Tường càng lúc càng không thể rời mắt khỏi y.

    Sau khi xong việc, Chu Tường đến bên cạnh Yến Minh Tu đang nhắm mắt nghỉ ngơi, sờ sờ mũi y.

    Yến Minh Tu mở mắt, “Xong rồi?”

    Chu Tường dịu dàng cười, “Ừ, bắt cậu chờ lâu quá, cậu cứ về trước có phải hơn không.”

    “Một mình chẳng có nghĩa gì.” Yến Minh Tu đứng dậy, thử duỗi tay chân, “Đi thôi, đi ăn gì đã. tôi biết một quán Nhật không tồi, tôi cũng lái xe đến, chúng ta đi xe tôi.”

    Chu Tường đáp, “Đi, cậu dẫn đường nhé.”

    Hai người xuống lầu, nhìn thấy chiếc Lexus SUV của Yến Minh Tu, Chu Tường cười nói, “Nhóc con cậu đúng là con nhà giàu.”

    Người nhà họ Yến đều không thích chơi trội, không bao giờ khoe mẽ, chiếc xe này chỉ là phương tiện dùng thay đi bộ, nhưng trong mắt Chu Tường, một đứa trẻ như Yến Minh Tu lái Lexus trên dưới một trăm vạn đã là rất khác thường.

    Yến Minh Tu thuận miệng nói, “Là của ba tôi.”

    Chu Tường “Ồ” một tiếng, “Thế tôi đi theo cậu, đi thôi, đói bụng quá rồi.”

    Giờ này lái xe rất thoải mái, chưa đến nửa tiếng đã tới nhà hàng Nhật Bản. Gần mười hai giờ đêm, không còn nhiều khách đến dùng bữa, hai người vào một phòng riêng ngồi nệm tatami, Chu Tường tiện tay lật menu, bụng lo ngay ngáy.

    Chỗ này quá chặt chém, mười cái vây cá mà tính hơn một ngàn?

    Lần trước Yến Minh Tu đã mời hắn ăn cơm, hôm nay còn chờ hắn lâu như vậy, đúng lý hợp tình thì hắn nên trả tiền bữa này, nhưng bữa này tốn bao nhiêu đây…

    Chu Tường âm thầm thở dài, nhưng rất nhanh đã nghĩ thoáng lên. Tiền chỉ là vật ngoài thân, cứ làm sao cho thoải mái là được.

    Yến Minh Tu gọi bảy – tám món, Chu Tường ngay cả giá cũng không muốn nhìn, sợ làm hỏng mất tâm trạng thưởng thức mỹ vị.

    Sau khi các món đã được bày lên, nhân viên phục vụ ra ngoài đóng cửa lại, trong gian phòng trang nhã chỉ còn hai người bọn họ.

    Chu Tường rót rượu cho Yến Minh Tu, cười nói, “Minh Tu, hôm nay bắt cậu chờ lâu quá, ngại thật, tôi thấy cậu ngồi đến phát buồn ngủ.”

    “Không sao, tôi cũng không có gì làm.”

    “Cậu bảo cậu đang gây dựng sự nghiệp phải không? Dạo này cậu bận gì thế?”

    “Tôi đang điều vốn.” Yến Minh Tu hình như không thích nói chuyện công việc với hắn, “Nếm thử Ngưu Bàng ti này đi, bổ thận.”

    Chu Tường cười hì hì, “Thận của anh Tường tốt lắm, anh nhìn sức bền của cưng, cưng mới cần bồi bổ.” Hắn ám chỉ chuyện ở WC hồi chiều.

    Yến Minh Tu lườm hắn một cái, cái lườm rất mờ ám, cũng tình tứ vô biên, lườm đến tim gan Chu Tường run lẩy bẩy.

    “Ăn nhiều một chút, công việc của anh không cố định thời gian, tính chất lại nguy hiểm, rất có hại cho sức khỏe.”

    Chu Tường nhấp một ngụm rượu, thấp giọng nói, “Sao đột nhiên quan tâm đến tôi thế.”

    Yến Minh Tu híp mắt nhìn hắn, “Anh phải giữ thân thể cho tốt, bởi vì tôi thích ở bên anh.”

    Chu Tường chỉ cảm thấy mặt nóng phừng phừng, trái tim đập loạn, chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng thốt lên, “Hay cậu đến sống với tôi đi.”

    Lời vừa nói hết, cả hai cùng ngẩn ngơ.

    Yến Minh Tu trầm ngâm dùng đũa khuấy tương mù-tạt, Chu Tường cũng cúi đầu, âm thầm hối hận hành vi thiếu suy nghĩ của mình.

    Chắc chắn Yến Minh Tu đang sợ phát khiếp, vừa mới biết nhau được hai tuần, hắn đã muốn sống chung với người ta.

    Kỳ thật trong lòng Chu Tường cũng không nghĩ vậy, hắn tuyệt đối sẽ không sống chung với một người hắn không hiểu rõ. Cho dù thân thể hắn và đối phương có hòa hợp bao nhiêu, thì chuyện sống chung vẫn cần phải thận trọng cân nhắc, vạn nhất tính cách hai người không hợp, đến lúc ấy trở mặt cũng quá khó coi, hắn đã ngần này tuổi, sao còn ăn nói lung tung như thế, hắn bị cái gì vậy chứ?!

    Chu Tường thật muốn đập cho mình vài cái.

    Cũng may Yến Minh Tu không tỏ thái độ gì, chỉ dùng trầm ngâm thay cho lời từ chối.

    Chu Tường nhẹ nhõm thở ra, nhưng đồng thời trong lòng lại ẩn ẩn thất vọng. Hắn phát giác bản thân càng lúc càng không bình thường, chỉ cần là chuyện liên quan tới Yến Minh Tu, hắn xử sự luôn luôn thiếu lý trí.

    Đáy lòng hắn rung lên mãnh liệt, Yến Minh Tu có sức ảnh hưởng lớn đến hắn như vậy, hắn sẽ không thật lòng thích y chứ?

    Chu Tường đã qua cái thời phấn đấu hết mình vì tình yêu, một kẻ đầu ba như hắn, đem lòng yêu thương Yến Minh Tu hai mươi tuổi chưa trải sự đời, tuyệt đối không phải là chuyện tốt. Chu Tường hạ mắt, cố gắng che giấu cảm xúc. Nếu bây giờ cho hắn lựa chọn, hắn chẳng thà tiếp tục làm bạn giường của Yến Minh Tu, còn hơn phải rơi vào bi lụy cảm tình.

    Tuy nhiên nhìn những gì trước mắt, hắn có thể thấy tất cả rối rắm đều chỉ xuất phát từ bên phía hắn. Yến Minh Tu chuyển hướng đề tài, gắp cho hắn một miếng sushi trứng cá, “Ăn đi, chỗ này làm ăn tử tế, đồ rất tươi.”

    “Ừ, tươi.” Chu Tường rất nhanh đã khôi phục thái độ bình thường, “Hương vị không tồi.”

    Tựa như chưa hề có chuyện phát sinh, hai người tiếp tục ăn uống và trò chuyện.

    Đúng lúc đó, điện thoại của Yến Minh Tu bất chợt vang lên.

    Y thấy là Uông Vũ Đông gọi tới, lập tức nghe máy, “Alo?”

    “A, Minh Tu hả?” Giọng điệu Uông Vũ Đông hình như đã say khướt.

    “Anh sao thế? Uống rượu à?”

    “À, ừ, em đến đây, anh mời em dùng bữa.”

    “Anh đang ở đâu? Em tới đón anh.”

    “Anh ở… Không biết…”

    Bên cạnh có người đón lấy điện thoại, “Alo, xin chào, mời ngài đến đón ngài Uông, ngài ấy đang ở Đường Hội, uống nhiều quá.”

    “Tôi đến ngay bây giờ, phiền anh để ý anh ấy.” Yến Minh Tu lập tức đứng dậy.

    Giọng Uông Vũ Đông đã lè nhè nghe không ra nguyên bản, Chu Tường chỉ biết có người uống rượu nhưng không rõ là ai, hắn hỏi, “Bạn cậu uống rượu à?”

    “Ừ.” Yến Minh Tu đáp, “Anh chờ một chút, tôi đưa anh ấy về nhà rồi quay lại.” Nói xong, y vội vàng xỏ giày rồi xông ra ngoài.

    Chu Tường đang định bảo không cần, hắn tự về được, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Yến Minh Tu đã chẳng thấy đâu. Không biết người bên kia là ai, có thể khiến cho Yến Minh Tu lòng như lửa đốt, Chu Tường nhìn bàn ăn bày biện hoa mỹ, bất giác cảm thấy mất hết khẩu vị.

    Hắn phân vân không biết nên trả tiền rồi về nhà, hay nên ngồi chờ ở đây như Yến Minh Tu căn dặn?

    Cuối cùng hắn quyết định tiếp tục ăn cơm, đợi lát nữa Yến Minh Tu đưa bạn về xong, có thể sẽ quay lại thật.

    Chờ hai tiếng đồng hồ, tới khi thật sự không chờ nổi nữa, hắn mới thử gọi điện cho Yến Minh Tu, có kết nối, nhưng Yến Minh Tu gác máy ngay.

    Yến Minh Tu chính là người như thế, một giây trước vẫn còn gắp đồ ăn cho hắn, quan tâm thân thể hắn, một giây sau đã có thể vô tình ngắt điện thoại của hắn, kiểu cư xử mưa nắng thất thường như vậy, cho dù Chu Tường có tốt tính thế nào, cuối cùng vẫn không chịu nổi.

    Hắn khe khẽ thở dài, gọi nhân viên đến tính tiền.

    Bữa ăn này mất hơn ba ngàn, nhiều hơn cả một tháng tiền cơm của hắn, nhưng hắn không phàn nàn, hắn vốn không phải người keo kiệt, hơn nữa hắn còn xác định hôm nay mời Yến Minh Tu, chỉ có điều bữa ăn này thật sự không thoải mái, Yến Minh Tu mới gắp vài miếng đã bỏ đi, thậm chí đi còn chẳng thèm về.

    Tuy nghĩ vậy có phần thiếu chín chắn, nhưng Chu Tường cảm thấy mình như bị đùa bỡn, hắn mang theo tâm trạng ấm ách về nhà.

    Chương 17

    Chu Tường tắm rửa xong, lên giường nằm, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ sáng.

    Thực ra hắn rất mệt, nhưng lại ngủ không yên, tâm trạng hắn vẫn còn ấm ách, trong đầu cứ lặp đi lặp lại hơn mười tiếng đồng hồ cùng trải qua với Yến Minh Tu.

    Các bạn đang đọc truyện đam mỹ trọng sinh DMH tại dammydmh.com

    Hắn đang lo cho bản thân, dù Yến Minh Tu có hấp dẫn thế nào, hắn cũng không thể giống lũ thanh niên miệng còn hôi sữa đâm đầu vào tình yêu. Lý trí phân tích, tuy nằm mơ hắn cũng muốn có một mối tình lâu dài, có một người tâm đầu hợp ý để cùng chung sống, nhưng Yến Minh Tu hiển nhiên không phải người đó. Yến Minh Tu rất chói lọi, rất trẻ tuổi, hắn cũng biết y không nằm trong tầm với của hắn.

    Hắn không nên để tâm tới Yến Minh Tu như vậy, quá nguy hiểm…

    Chu Tường nhắm mắt lại, cố gắng ép mình phải ngủ.

    Đang mơ màng, chuông cửa thình lình vang lên. Chu Tường hoảng sợ, hắn mở mắt nhìn đồng hồ, gần năm giờ sáng, ai có thể ấn chuông lúc này?

    Chẳng lẽ là…

    Chu Tường nhảy xuống giường, chạy đến nhìn qua mắt mèo, hắn mở cửa, nồng nặc mùi rượu đứng bên ngoài là Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu ngày thường kiêu căng lãnh đạm, đây là lần đầu tiên Chu Tường nhìn thấy bộ dạng say bí tỉ của y.

    Yến Minh Tu thấy hắn mở cửa, lập tức bổ nhào lên người hắn, miệng lẩm nhẩm mấy lời đứt quãng, “Mẹ kiếp, tôi là cái chó gì…”

    Chu Tường không nghe rõ, “Sao cơ? Cậu nói gì?”

    Yến Minh Tu vừa cao vừa nặng, Chu Tường đỡ y, suýt thì không đứng vững, hắn vất vả vỗ về Yến Minh Tu, vừa dìu vừa kéo y vào phòng ngủ, cũng may nhà hắn nhỏ, không cần đi quá xa.

    Yến Minh Tu vẫn lầm bầm mấy lời Chu Tường nghe không hiểu, Chu Tường bật đèn, nhìn bộ dạng nhếch nhác của y, chẳng biết nên làm thế nào.

    Hắn cởi quần áo và giày cho Yến Minh Tu, lấy khăn ướt lau mồ hôi cho y, sau đó rót cho y cốc nước, giúp y uống giải rượu.

    Yến Minh Tu mở mắt, ngơ ngác nhìn hắn, hoặc cũng có thể đang nhìn xuyên qua hắn để nghĩ về người kia.

    “Minh Tu? Cậu tỉnh chưa? Khó chịu chỗ nào à?” Nói dứt lời Chu Tường mới cảm thấy mình vô nghĩa, người say thì làm gì có chỗ nào dễ chịu?

    “Cậu bảo đi đón bạn cơ mà? Sao cũng say luôn rồi? Bạn cậu về nhà kiểu gì? Sao cậu đến được đây? Mẹ kiếp, đừng có bảo cậu uống rượu lái xe đấy nhé, giờ phạt nghiêm lắm, cậu dám thật à? Nguy hiểm quá!”

    Ánh mắt Yến Minh Tu dần tìm về tiêu cự, y khàn khàn nói, “Là anh à.”

    Lúc này đến phiên Chu Tường ngẩn cả người, chỉ đành bất đắc dĩ bảo, “Cậu uống nhiều quá.”

    Yến Minh Tu lấy tay che mắt, ánh đèn quá chói.

    Y thật lòng thật dạ tốt với Uông Vũ Đông, cả đời này y chưa từng tốt với ai như vậy, nhưng tại sao Uông Vũ Đông lại là anh rể tương lai của y? Hơn nửa đêm y lái xe đến hộp đêm đón Uông Vũ Đông, Uông Vũ Đông lại la hét muốn tìm vợ yêu, cuối cùng chị hai của y cũng đến, hai người cùng nhau về nhà.

    Uông Vũ Đông là cái quái gì? Không quyền không thế, nếu anh ta không phải người yêu của chị gái y, y đã sớm dùng thủ đoạn để chiếm lấy anh ta, nhưng trên đời này quả thật có vài thứ, dù y có là Yến Minh Tu cũng không thể nào đoạt được.

    Tốt với anh ta bao nhiêu cũng là uổng phí.

    Yến Minh Tu trở mình, ngửi thấy mùi bột giặt bình dân trên ga trải giường, bất thình lình cực kỳ hoảng hốt.

    Tại sao y lại ở đây? Y có bao nhiêu chuyện để làm, tại sao y phải lãng phí thời gian vào một gã đàn ông chỉ có tấm lưng tương tự với Uông Vũ Đông? Đến tột cùng thì y đang làm cái gì?

    Một bàn tay lành lạnh áp lên trán y, tựa như cơn gió mát, giảm bớt khô nóng và phiền muộn cho y, âm thanh mềm nhẹ đầy từ tính của Chu Tường lướt qua tai y, “Tôi tắt đèn nhé, cậu ngủ đi.” Giọng nói ấy tràn ngập hương vị nam tính rất êm tai, khiến người nghe an tâm đến kỳ lạ.

    Yến Minh Tu hé mắt, quả nhiên đèn đã tắt, Chu Tường nằm xuống bên cạnh y.

    Yến Minh Tu mở to mắt, nhịn không được xoay người ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào ngực hắn.

    Tuy Yến Minh Tu không nói gì, nhưng Chu Tường biết y đang sa sút tinh thần, hắn vỗ về tấm lưng y, khe khẽ cười nói, “Ngoan, ngủ đi, ngủ dậy là hết khó chịu.”

    Đây là lần đầu tiên hai người chỉ ôm nhau ngủ mà không làm gì.

    Yến Minh Tu không ngờ vòng tay của Chu Tường lại ấm áp đến thế, bàn tay rất dịu dàng, giọng nói rất dễ nghe. Người đàn ông này, hình như còn có rất nhiều điều đáng để y khám phá.

    Ôm hắn, Yến Minh Tu cảm thấy an tâm.

    Cuối cùng y cũng thả lỏng, chầm chậm nhắm mắt lại.

    Yến Minh Tu bị mùi thơm đánh thức, bụng đói sôi ùng ục, mặc dù mí mắt vừa sưng vừa nặng, nhưng y vẫn vật lộn ngồi dậy.

    Y đang ở nhà Chu Tường, căn phòng này y rất quen thuộc.

    Y mặc quần áo của Chu Tường vào, đẩy cửa ra, thấy Chu Tường đeo tạp dề đang tất bật trong nhà bếp, miệng còn khẽ ngâm nga một khúc nhạc dân gian.

    Yến Minh Tu dựa vào tường nhìn hắn thật lâu, dần dần làm quen với hình ảnh này. Không thể không thừa nhận, y thích cảm giác được ở bên Chu Tường, nói thế nào nhỉ, cực kỳ dễ chịu.

    Chu Tường chín chắn, còn có công việc của riêng mình, hắn sẽ không quấy rầy y, Chu Tường rộng lượng, dù y ăn nói khó nghe, hắn cũng không để bụng, Chu Tường luôn tươi cười, dù tâm trạng y cực kỳ kém cũng không thể nổi giận với hắn, hơn nữa, làm tình với hắn tuyệt vô cùng, Chu Tường là một bạn giường gần như không có khuyết điểm. Một người như vậy, tựa như chính là tất cả những gì y cần.

    Mà điều quan trọng nhất, khi ở bên Chu Tường, mặc dù chỉ là tự dối gạt mình, nhưng y có thể phần nào quên đi nỗi ám ảnh với Uông Vũ Đông.

    Y bước tới, gõ gõ lên tấm vách thuỷ tinh.

    Chu Tường quay lại, tươi cười rạng rỡ với y, “Dậy rồi hả, vẫn còn sớm, tôi cứ tưởng cậu phải ngủ đến ba bốn giờ chiều.”

    “Tôi đói.”

    “Vừa đúng lúc, sắp xong rồi.”

    Yến Minh Tu ngồi xuống bàn ăn, chống cằm nhìn bóng dáng Chu Tường đảo qua đảo lại. Ngay cả khi ở nhà mình, y cũng chưa từng cảm nhận được không khí gia đình ngào ngạt như vậy, chẳng lẽ bởi vì phòng bếp và phòng ăn nhà y cách nhau quá xa?

    Hay là có lẽ vì không phải cùng một người nấu cơm?

    Chu Tường bưng bữa sáng thịnh soạn lên.

    Yến Minh Tu nhìn thoáng qua, “Làm nhiều thế?”

    “Cậu nhìn xem mấy giờ rồi, bữa sáng kết hợp bữa trưa đó. Hôm qua cậu uống nhiều quá nên hôm nay tôi bồi bổ cho cậu đây.” Chu Tường lấy cả sushi hôm qua đóng gói mang về đặt trên bàn, “Vẫn còn tươi lắm, cậu không ăn phí quá.”

    Yến Minh Tu nhớ lại hôm qua bỏ rơi Chu Tường, đáy lòng có cảm giác hơi là lạ, “Ngại quá, hôm qua tôi không quay lại được, anh đợi lâu không?”

    “Không sao, tôi ăn xong cũng về luôn.” Chu Tường không để bụng, “Cháo hơi nóng đấy, thổi đi đã rồi ăn.”

    Yến Minh Tu uống một ngụm nước ấm, sau đó thẳng thắn nói, “Đưa cho tôi một chìa khóa nhà đi.”

    Chu Tường ngơ ngác nhìn y.

    Yến Minh Tu nhíu mày, “Chuyện mới nói hôm qua, anh chưa quên chứ?”

    Khuôn mặt Chu Tường đỏ bừng lên vì phấn khích, “Cậu, cậu muốn… Cậu muốn dọn tới đây thật?”

    “Ừ.” Yến Minh Tu gật đầu, nhìn vẻ mừng rỡ không thể che giấu của Chu Tường, chẳng biết tại sao trong lòng y cũng ấm áp dễ chịu, “Ngoại trừ thỉnh thoảng phải về nhà.”

    Chu Tường cảm thấy khoảng thời gian này quá điên rồ. Hắn mời người tình một đêm mới quen biết hai tuần về sống chung, và đối phương đồng ý.

    Lý trí nói với hắn, như thế này không ổn, hắn hiểu người kia được bao nhiêu? Ngộ nhỡ không hợp nhau thì sao? Nhưng mẹ kiếp, lúc này hắn chỉ muốn ôm hôn Yến Minh Tu, hắn phấn chấn vô cùng, bao nhiêu năm rồi, cuối cùng thì căn hộ này cũng sắp có người thứ hai, hơn nữa còn là người mà hắn mê dắm.

    Chu Tường sung sướng lao qua bàn ăn, quả quyết hôn y một miếng, “Cục cưng ơi, nhiệt liệt hoan nghênh.”

    Yến Minh Tu nắm lấy cằm hắn, thấp giọng nói, “Nói cho rõ trước đã, anh phải đồng ý với tôi hai việc.”

    “Cậu nói đi.”

    “Thứ nhất, lúc ở cùng tôi, không được dây dưa với đàn ông khác. Thứ hai, không được can thiệp vào cuộc sống của đối phương.”

    Chu Tường vỗ vỗ hai má y, mỉm cười, “Nhất trí.”

    Đón thêm một người tới ở nhà mình hóa ra cũng không khó khăn như Chu Tường vẫn tưởng, có lẽ bởi vì Yến Minh Tu chưa từng che giấu khuyết điểm, Chu Tường đã sớm làm quen với tính cách của y, lâu dần thành am hiểu, vậy nên hai người sống chung coi như hòa hợp.

    Yến Minh Tu mang đến một ít đồ dùng sinh hoạt và máy tính. Chu Tường nghe nói y muốn gây dựng sự nghiệp, bèn dọn dẹp lại phòng cho khách, đặt bàn làm việc vào đó, phòng cho khách này hồi xưa là phòng của hắn, giờ thành phòng làm việc là vừa đẹp.

    Buổi chiều đầu tiên Yến Minh Tu chuyển đến, Chu Tường mở chai Lafite báu vật ra chúc mừng, chai rượu này là do một nhà chế tác tặng riêng cho hắn đã lâu, hắn vẫn tiếc của không dám uống, nhưng ngày hôm nay có ý nghĩa rất trọng đại đối với hắn, bởi vì hắn đón một người khác vào cuộc sống của mình, đón người đó vào nhà của hắn. Bất kể bọn họ có thể đi được bao xa, ít nhất người nọ vẫn sẽ làm bạn với hắn trong một khoảng thời gian, hắn sẽ không còn cô đơn nữa.

    Đêm hôm đó, bọn họ điên cuồng làm tình, dùng tất cả những phương thức trần trụi nhất, trắng trợn nhất, để trút hết tất cả những khao khát sâu thẳm nhất, khó che giấu nhất vào đối phương.

    Những ngày chung sống của họ chính thức bắt đầu.

    Trước mắt, cả hai đều coi như làm nghề tự do. Công việc của Chu Tường thuộc loại làm một lần – nghỉ mấy tháng, lúc rảnh rỗi thường tụ tập bạn bè, uống rượu xem bóng đá, nhưng hiện giờ có Yến Minh Tu, số lần hắn về nhà tăng lên rõ rệt. Yến Minh Tu thì đang khảo sát một hạng mục, thường xuyên phải ra ngoài, nhưng hầu như mỗi lần y về nhà, Chu Tường đều đã chuẩn bị sẵn đồ ăn để trong tủ lạnh, để bất kể khi nào y về cũng sẽ có cái ăn.

    Bọn họ sống chung cực kỳ hài hòa, không để tâm đến công việc và bằng hữu của nhau, đến tận bây giờ Chu Tường vẫn không biết Yến Minh Tu làm gì, chỉ biết là chất lượng cuộc sống của y rất tốt. Hắn không hỏi, bởi vì hắn đã rất vừa lòng với hiện tại rồi.

    Một hôm, Chu Tường có điện thoại, hắn ngẩn người nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, không ngờ đã hơn một năm trôi qua mà Lan Khê Nhung vẫn còn liên hệ với hắn.

    Tâm tình phức tạp, hắn nhận cuộc gọi, đầu bên kia truyền tới một giọng nam rất êm tai, nhưng rõ ràng còn mang theo cả vài phần lúng túng, “Anh Tường, em về rồi.”

    Chu Tường cười đáp, “Ồ, cậu vẫn dùng số này à, lâu quá không gặp.”

    “Vâng, em vẫn dùng…”

    Hai người cùng gượng gạo.

    Chu Tường khách sáo nói, “Anh thấy tin tức về cậu trên TV, bộ phim mới rất thành công, bao giờ chiếu anh nhất định sẽ đi xem ủng hộ, để hôm nào anh Tường mời cậu ăn cơm.”

    Ai nghe cũng hiểu những lời này chỉ là nói cho có lệ, nhưng Lan Khê Nhung không thuận theo đó mà gác máy, ngược lại còn thoáng trầm ngâm, “Anh Tường, hôm nay anh rảnh không, chúng ta gặp nhau nhé.”

    “Không được rồi, hôm nay anh có việc, để khi khác, cậu vừa về chắc cũng mệt, nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

    “Anh Tường.” Lan Khê Nhung ngắt lời hắn, “Anh giận em à?”

    “Đâu có, đừng nghĩ nhiều, anh có việc phải làm thật. Bây giờ cậu đã là sao bự rồi, không thể tùy tiện hẹn gặp người khác nữa, anh cũng chỉ nghĩ cho cậu thôi.”

    Lan Khê Nhung hít một hơi thật sâu, “Anh Tường, em muốn gặp anh, ngay bây giờ.”

    Chu Tường ngừng một chút, bất đắc dĩ nói, “Khê Nhung, chúng ta có gặp cũng chỉ thêm khó xử, đã vậy thì gặp làm gì? Anh là đồng tính, còn cậu thì không, khi ấy chúng ta chỉ đơn giản như thế, chẳng ai đúng, chẳng ai sai. Giờ cậu đã sáng rực một khoảng trời, anh Tường chúc mừng cậu, thế thôi.”

    “Anh Tường.” Trước khi hắn dập máy, Lan Khê Nhung đã hấp tấp hạ giọng, “Em muốn xin lỗi anh, trước đây là em không hiểu chuyện.”

    Chu Tường “Ừ” một tiếng, điềm đạm nói, “Anh không trách cậu, giờ anh đang bận, nói chuyện sau nhé.” Dứt lời, hắn dập máy không chút do dự.

    Ném điện thoại lên sofa, Chu Tường thở dài một tiếng.

    Lan Khê Nhung hiện đang là cây tiền lớn nhất của công ty hắn. Lúc mới vào nghề, quan hệ giữa y và Chu Tường rất khăng khít, khi đó Chu Tường là đàn anh của y, vì ấn tượng tốt với đứa nhỏ vừa trong sáng vừa tài hoa này, hắn thường hay giúp đỡ y. Chu Tường là đồng tính, tất nhiên khó tránh khỏi động lòng trước một thanh niên ưu tú, nhưng hắn chưa bao giờ có ý nghĩ dựa vào quyền lợi trong tay để hiếp bức người khác, hắn chỉ muốn giúp đỡ y, thẳng thắn vô tư giãi bày thiện cảm đối với y, nhưng Lan Khê Nhung lại hiểu lầm, còn tỏ vẻ bị sỉ nhục khi Chu Tường ngỏ ý muốn giúp mình, thậm chí công khai châm chọc Chu Tường, khiến Chu Tường xấu hổ mãi không thôi.

    Cách làm của Lan Khê Nhung rất thiếu chín chắn, nhưng Chu Tường không trách y, hai người chỉ dần dần xa cách.

    Sau đó Lan Khê Nhung được góp mặt trong một bộ phim bom tấn của Hollywood, tương lại rộng mở, Chu Tường cũng mất liên lạc với y, gần như đã hoàn toàn quên mất chuyện về y.

    Không ngờ Lan Khê Nhung lại gọi điện cho hắn. Chu Tường vẫn rất bình tĩnh, thậm chí còn tự hào vì Lan Khê Nhung đạt được thành tựu. Qua cuộc nói chuyện hôm nay, hắn cảm nhận được Lan Khê Nhung đã trưởng thành hơn nhiều, điều này khiến hắn thực sự vui mừng, tuy nhiên vì quá khứ không mấy hay ho của cả hai, Chu Tường quả thật không muốn tiếp xúc lại với y.

    Đáng tiếc hai người lại cùng một công ty, có muốn tránh mặt cũng không được.

    Sau hôm đó, Thái Uy gọi điện cho hắn, nói công ty tổ chức tiệc chào mừng Lan Khê Nhung, bảo hắn phải đến góp mặt.

    Lúc ấy Yến Minh Tu cũng ở bên cạnh, Chu Tường không chút do dự từ chối, “Anh Uy, nhà em có việc.”

    Thái Uy hỏi ngược lại, “Nhà chú mày thì có việc gì?”

    Chu Tường cười đáp, “Ước hẹn với giai nhân.”

    “Xéo.” Thái Uy không khách sáo nói, “Khê Nhung nhấn mạnh rồi, nhất định chú mày phải đến, nó nói trước kia là nó không hiểu chuyện, chú mày giúp đỡ nó nhiều, không có chú mày sẽ không có nó ngày hôm nay, nó muốn xin lỗi và cảm ơn chú mày.”

    “Ôi trời, làm gì mà long trọng thế. Chân đóng thế nho nhỏ như em thì giúp cậu ta được cái gì, công lao giúp cậu ta phất có chia đều cũng chẳng đến lượt em. Anh Uy, coi như em xin anh, chuyện gì em cũng không gạt anh, anh cũng biết bọn em khó xử thế nào mà, em không đến đâu, ngoan, mọi người cứ tự chơi đi.”

    “Không được, tối nay sếp cũng đến, chú mày cũng biết sếp đánh giá nó cao thế nào rồi đấy, chú mày mà không đến chẳng phải là không nể mặt sếp à?”

    Chu Tường bất đắc dĩ đầu hàng, “Rồi rồi rồi, biết rồi, haizz…”

    Hắn cúp điện thoại, Yến Minh Tu nhìn hắn một cái, “Sao thế, gặp ai thế, sao miễn cưỡng vậy?”

    “Hồi trước có một đàn em, giờ phất rồi, nhưng lúc đó bọn tôi hơi khó nói, tôi không muốn đi.” Chu Tường cam chịu đi thay quần áo, “Bắt bí nhân viên, ài, cậu hâm lại đồ ăn buổi trưa nhé, tối nay tôi không về được.”

    Yến Minh Tu nhìn Chu Tường nhăn nhó mặt mày, trong lòng không thoải mái, “Nếu không muốn đi thì đừng đi, công việc của anh có cái gì đâu, cứ để tôi nuôi anh.”

    Chu Tường cười sờ sờ mặt y, “Cục cưng ơi, lời cưng nói làm anh xao xuyến quá.” Nhưng hắn tất nhiên sẽ không cho là thật, hắn hôn Yến Minh Tu một miếng, cầm ví tiền, điện thoại và chìa khóa, rời nhà.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân