Chức nghiệp thế thân – Chương 21-23

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 21

    Đôi mắt Lan Khê Nhung đỏ hoe, y cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi đầu, chưa từng nói chuyện yêu đương, thậm chí y còn chẳng biết mình thích nam hay nữ, nhưng trực giác của y nói, y không muốn nhường anh Tường cho kẻ khác.

    Ở thời điểm y tay trắng, chỉ có Chu Tường luôn tốt với y, những kẻ vồ vập săn đón y sau khi y nổi tiếng, chẳng có giá trị gì.

    Chu Tường chớp chớp mắt, cấp tốc trấn tĩnh lại, “Khê Nhung, cậu biết mình đang nói gì chứ?”

    “Em biết.”

    Loading...

    “Cậu bỏ ra trước đã.” Chu Tường đẩy y, đẩy không được, Lan Khê Nhung vẫn ngoan cố nhìn hắn, hắn chỉ đành bất đắc dĩ bảo, “Cậu bỏ ra đã, nếu có ai nhìn thấy thì chẳng biết cậu sẽ bị đồn những gì đâu.” Chu Tường gắng sức đẩy y ra.

    Lan Khê Nhung rũ mắt, kích động nhất thời cũng đã lắng xuống, “Em nói thật đó. Anh Tường, em không tin tưởng những người khác, bọn họ đều có ý đồ riêng, chỉ mình anh là thật lòng tốt với em.”

    Chu Tường cười khổ, “Anh cũng có ý đồ chứ, lúc ấy anh cũng chỉ vì cậu đẹp trai thôi.”

    Lan Khê Nhung mím môi nhìn hắn, “Ít nhất khi em chẳng là gì cả, chỉ có mình anh giúp đỡ em vô điều kiện. Em biết trước đây anh có thích em, nhưng bây giờ thì sao, chẳng lẽ một chút cảm tình cũng không còn nữa?”

    Chu Tường không biết phải giải thích với y thế nào, cảm giác khi đó của hắn với Lan Khê Nhung, nói là thích cũng không hẳn, tựa như lần đầu tiên hắn nhìn thấy Yến Minh Tu, đó là hắn bị bề ngoài hấp dẫn. Chu Tường chưa bao giờ phủ nhận mình thích mã ngoài, nhưng nếu muốn hắn đặt đối phương ở trong lòng, tất nhiên còn phải cần cả một quá trình dài. Lan Khê Nhung chưa cho hắn thời gian thì đã trở mặt với hắn, có thích hay không cũng chẳng thể chấp nhận kiểu cư xử như vậy, từ lâu hắn đã không còn cảm giác gì…

    Huống hồ bây giờ hắn còn có Yến Minh Tu.

    Lan Khê Nhung đột nhiên quay ngoắt nói muốn cùng hắn, hắn chỉ cảm thấy phiền lòng và bất đắc dĩ, bởi vì hắn biết Lan Khê Nhung không phải gay.

    Hắn thở dài, “Khê Nhung, cậu không thích đàn ông, đừng làm loạn nữa được không?”

    “Nhưng em thích anh.”

    “Đó không phải là thích, mà là dựa dẫm. Cậu không có bạn bè gì ở Bắc Kinh, người thân cũng không có, cậu cảm thấy anh đáng tin cậy, nên mới dựa dẫm vào anh. Nhưng cậu không thích đàn ông, đừng lãng phí thời gian nữa.”

    Lan Khê Nhung ấm ức nắm chặt bàn tay, đôi môi run nhè nhẹ.

    Chu Tường khẽ giọng nói, “Cậu về ngẫm lại cho kỹ, cậu không còn nhỏ nữa, có thể tự nghĩ thông rồi.”

    Lan Khê Nhung vẫn muốn phản bác, nhưng lại không biết nên nói gì cho phải. Nếu Chu Tường vẫn còn độc thân, nhất định hắn sẽ không từ chối y như vậy. Phẫn uất trong lòng không có chỗ trút ra, y tức giận co chân đạp ngã lăn thùng rác.

    Chu Tường nhức đầu âm ỉ, cũng không nói thêm gì, chỉ vòng qua Lan Khê Nhung rồi bỏ đi.

    Lan Khê Nhung nhìn theo bóng lưng hắn, đôi mắt ngập tràn không cam tâm.

    Chu Tường lái xe đến trường quay nội cảnh. Bộ phim Uông Vũ Đông thủ vai chính tuy gặp phải không ít trắc trở, nhưng cuối cùng cũng sắp hoàn thành, hôm nay Chu Tường diễn thay Uông Vũ Đông một đoạn chiến đấu trong quán trọ.

    Hắn vừa đến đã cảm giác không khí bất thường, mọi người đi đi lại lại trong im lặng, không ai nói chuyện với ai.

    Hắn vào sâu bên trong, thấy Vương đạo diễn và Uông Vũ Đông đang đứng đối mặt nhau. Vương đạo diễn hình như rất tức giận, còn Uông Vũ Đông tuy vẫn nở nụ cười thương mại, nhưng có vẻ cũng rất miễn cưỡng.

    Hai người này bất hòa không phải một sớm một chiều, nhất là thời gian gần đây, Uông Vũ Đông bận rộn đi quảng bá không ngừng nghỉ, bay tới bay lui khắp cả nước, trong khi Vương đạo diễn lại yêu cầu rất cao đối với tác phẩm của mình, thường xuyên giữ Uông Vũ Đông lại quá giờ, làm chậm trễ lịch trình của anh ta, vậy nên hai người tranh chấp mãi vấn đề này, cuối cùng hầu như đều là Uông Vũ Đông nhường nhịn. Nhưng cứ nhìn tình hình trên, ai nấy đều hiểu sớm muộn gì Uông Vũ Đông cũng sẽ không nhịn nổi nữa.

    Chu Tường thấy tình cảnh trước mặt, tất nhiên chẳng điên đến nỗi xông vào làm vật hi sinh, bèn túm lấy Mễ Ưu định đi hoá trang.

    Ngay khi hắn vừa tạt qua, Vương đạo diễn liếc mắt thấy hắn, lập tức chỉ vào hắn, thét to, “Chu Tường.”

    Tiếng rống làm Chu Tường giật bắn mình, hắn vội vàng bước lại, “Dạ, Vương đạo diễn, ngài gọi tôi?”

    Vương đạo diễn lạnh lùng hỏi, “Cậu có thời gian phải không?”

    Chu Tường không biết nên trả lời thế nào, đành phải nói có.

    “Uông đại minh tinh đừng diễn nữa, sửa lại kịch bản đi, cảnh này cứ cho nhân vật chính đội hắc mạo sa* che kín khuôn mặt, toàn bộ để Chu Tường diễn!” (*Mũ rộng vành có vải lụa đen bao quanh để giấu mặt)

    Uông Vũ Đông biến sắc, không ngờ Vương đạo diễn chẳng thèm nể mặt mình.

    Chu Tường cũng biến sắc, không ngừng kêu khổ, “Ối, Vương đạo diễn đừng đùa chứ, tôi chỉ là đóng thế, tôi diễn không nổi vai của anh Đông đâu.” Hắn trộm liếc Uông Vũ Đông một cái, thấy Uông Vũ Đông tái mét mặt nhìn hắn.

    Chu Tường biết mình xúi quẩy lắm rồi. Vương đạo diễn làm mất mặt Uông Vũ Đông trước bao nhiêu người như thế, tất nhiên Uông Vũ Đông không thể làm gì Vương đạo diễn, nhưng anh ta hoàn toàn có thể đày đọa hắn. Giờ hắn chỉ dám cầu nguyện Uông Vũ Đông rộng lượng một chút, lần này Vương đạo diễn hại hắn thảm quá.

    Vương đạo diễn vẫn chưa vừa lòng, cố tình hô to, “Ngài ấy không có thời gian! Diễn không tốt chẳng bằng đừng diễn nữa, dù sao che mặt rồi thì hai người cũng chả khác gì nhau, vừa lúc cho cậu kiếm thêm ít tiền, Uông đại minh tinh kiếm thêm ít thời gian, nhà nhà vui, người người vui!”

    Toàn bộ nhân viên trường quay đều nghe thấy Vương đạo diễn oang oang châm chọc, ai cũng gửi đến Chu Tường một ánh mắt thương cảm.

    Chu Tường chỉ âm thầm thở dài, hắn sẽ không phát biểu gì hết, vì nhất định cứ mở mồm ra là sai.

    Nụ cười trên mặt Uông Vũ Đông đã biến đi đằng nào, anh ta khinh khỉnh nói, “Làm đi, cho hắn diễn đi, tôi không có ý kiến.” Nói xong liền rút kính râm ra khỏi túi áo ngực, đeo lên, quay ngoắt bỏ đi.

    Trợ lý của anh ta vội vàng đuổi theo, vừa kéo anh ta lại, vừa cúi đầu khom lưng nói xin lỗi Vương đạo diễn.

    Chu Tường nhìn trợ lý tội nghiệp cuống quýt như vậy, nghĩ thầm có khi mình chưa phải người xui xẻo nhất.

    Uông Vũ Đông gạt tay trợ lý ra, không thèm ngoảnh lại, cất bước đi thẳng một mạch.

    Chu Tường ngơ ngác đứng chết trân, không biết giờ nên làm thế nào.

    Vương đạo diễn giận đến run lẩy bẩy, “Đần ra đấy làm gì?! Sửa kịch bản! Cảnh này để Chu Tường diễn!”

    Chu Tường thật muốn quỳ xuống dập đầu, mặt như đưa đám, “Vương đạo diễn ơi, ngài đừng đùa tôi nữa, tôi không diễn được đâu, tôi mà dám diễn vai của anh Đông, ngài nói về sau tôi phải sống thế nào?”

    Vương đạo diễn chẳng thèm nghe hắn rên rỉ, “Sống thế nào là sống thế nào? Người xem có phân biệt được ai với ai đâu. Gã ta đi quảng bá khắp nơi, tâm tư còn chẳng thèm để vào vai diễn, cậu là cascadeur của gã, gã không làm được thì cậu làm, đi hoá trang ngay.”

    Chu Tường bất đắc dĩ phải đi theo chuyên viên tạo hình. Vừa ra khỏi tầm nhìn của Vương đạo diễn, hắn lập tức lấy điện thoại gọi ngay cho Thái Uy, kể lại hết sự tình.

    Thái Uy hùng hùng hổ hổ quát tháo lão già thích gây chuyện, nhưng anh cũng không có thẩm quyền phân xử chuyện này, chỉ có thể khuyên Chu Tường cứ diễn trước đã, nhưng đoạn diễn đó nhất định không được ghép vào phim, kiểu hành vi khách át giọng chủ như thế, Uông Vũ Đông nhất định sẽ không bỏ qua.

    Chu Tường chẳng còn cách nào khác, chỉ đành cam chịu đội mũ che kín mặt diễn cho xong phân cảnh đó.

    Đại bộ phận đoạn phim này đều được quay từ phía sau, nếu hắn đội mũ che mặt và chú ý đừng zoom quá gần thì quả thật cũng không nhìn ra sự khác biệt, qua vài công đoạn cắt nối biên tập, hoàn toàn có thể lấy giả làm thật.

    Nhưng ai trong trường quay cũng biết hắn là đồ dỏm, hơn nữa chuyện này chẳng cần tới ngày mai cũng sẽ bị truyền ra, Uông Vũ Đông bị cascadeur hất cẳng, trò cười lớn như thế, nhất định sẽ là tin hút khách số một.

    Chu Tường lăn lộn trong giới showbiz đã bảy tám năm trời, lúc nào cũng rất thận trọng, chưa từng làm mất lòng ai, chẳng ngờ hôm nay lại thành công cốc.

    Quay đi quay lại đến chín giờ tối, lúc về tới nhà, Chu Tường đã rã rời cả thể xác lẫn tinh thần.

    Yến Minh Tu đang nhàn nhã đọc sách, thấy hắn ủ ê trở về, y hỏi, “Sao thế?”

    Chu Tường nhớ tới quan hệ của Yến Minh Tu và Uông Vũ Đông, không thể kể cho y biết được, chỉ nói là quay phim hơi mệt.

    Yến Minh Tu rót cho hắn ly nước, Chu Tường vừa kề miệng uống, chuông cửa đã vang lên.

    Chu Tường đi ra, nhìn qua mắt mèo, thấy Thái Uy đang đứng bên ngoài.

    Hắn mở cửa, kinh ngạc hỏi, “Anh Uy, sao lại đến đây?”

    Thái Uy giơ cái hộp trong tay lên, “Hôm nay có người biếu Đại áp cua, vẫn còn sống, chị dâu phần chú mày một con đây, cái này phải ăn luôn, không đợi được.”

    Chu Tường cảm động, hắn biết Thái Uy cố ý đến vì chuyện hôm nay.

    Hắn mời Thái Uy vào, Thái Uy liếc thấy Yến Minh Tu, không khỏi ngẩn người.

    Chu Tường cười cười, “Anh Uy, đây là… Bọn em mới sống chung không lâu, chưa kịp bảo với anh.”

    “Hai người sống cùng?” Thái Uy kinh ngạc hỏi lại.

    Chu Tường gật đầu.

    “Mẹ kiếp, sao giờ mày mới nói?” Xét theo lối suy nghĩ của một gã straight, sống cùng tức là đã xác định?

    Chu Tường xấu hổ cười, “Để em giải thích một chút…”

    Chương 22

    Chu Tường tóm tắt sơ quan hệ của mình với từng người, còn giới thiệu khái quát hai người cho nhau.

    Yến Minh Tu không có địch ý với Thái Uy, chủ yếu vì y đã nghe Thái Uy nói “chị dâu” ngay từ lúc vào cửa, vậy nên y khách sáo bắt tay Thái Uy, song thái độ vẫn không quá nhiệt tình.

    Chu Tường đã quen với tính nết của y, nên chỉ vội vàng mời Thái Uy vào nhà ngồi.

    Thái Uy nhìn nhìn Yến Minh Tu, tái phát bệnh nghề nghiệp, “Tiểu Yến hả, cậu ở công ty nào thế, sao tôi chưa biết gì về cậu nhỉ?”

    Yến Minh Tu khẽ nhíu mày.

    Chu Tường vội nói, “Anh Uy, cậu ấy không làm nghề mình đâu.”

    Thái Uy kinh ngạc, “Thật hả? Điều kiện tốt thế mà không làm nghệ sĩ à? Chỉ với khuôn mặt này, có nghề nào kiếm nhiều tiền hơn được nữa?”

    Yến Minh Tu lắc đầu, “Không thích.” Riêng chuyện y không nghe dạy dỗ đã khiến quan hệ của y với ba đủ căng thẳng rồi, nếu giờ còn đi làm ngôi sao, chắc ba đánh chết tươi y luôn, huống hồ y cũng thật sự không có hứng thú với cái nghề bán rẻ tiếng cười này.

    Thái Uy tiếc rẻ thở dài, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, anh đưa danh thiếp cho Yến Minh Tu, cười nói, “Tôi với A Tường là anh em tốt, nếu cậu đổi ý thì nhớ phải tìm tôi, đừng có tìm người khác đấy.”

    Yến Minh Tu nể mặt Chu Tường nên cũng cười nhạt nhẽo, nhận lấy danh thiếp.

    Thái Uy nói với Chu Tường, “Nhà chú có người, anh đi trước vậy. Cua phải ăn luôn, có gì gọi điện nói chuyện sau.”

    Chu Tường biết Thái Uy đến tìm hắn vì chuyện của Uông Vũ Đông và Vương đạo diễn, nhưng có mặt Yến Minh Tu nên anh không tiện nó

    Tiễn Thái Uy về, Yến Minh Tu hỏi, “Anh ta đến gặp anh làm gì? Có chuyện gì à?”

    Chu Tường qua loa đáp, “Chuyện công việc thôi, không quan trọng.” Nghĩ đến Yến Minh Tu không chỉ là em vợ, mà còn là fan ruột của Uông Vũ Đông, chuyện này nhất định không thể nói với y, ai biết y sẽ phản ứng thế nào.

    Yến Minh Tu vốn cũng chỉ thuận miệng hỏi, nhưng kiểu trả lời có lệ của Chu Tường lại làm y không thoải mái. Hầu như có chuyện gì Chu Tường cũng đều nghe theo y, đương nhiên y cũng đã quen nếp sống đó, hưởng thụ, hưởng thụ sự ân cần và bao dung của Chu Tường. Giờ Chu Tường đột nhiên có chuyện gạt y, y bắt đầu thấy hơi khó chịu, sầm mặt nói, “Chuyện gì mà không nói cho tôi được? Chuyện gì mà phải tránh mặt tôi? Tôi là người ngoài à?”

    Chu Tường thấy sắc mặt y thay đổi, biết y lại cáu kỉnh, vội dỗ dành, “Sao cậu lại là người ngoài được, cậu là vợ tôi mà.” Nói xong còn cười gian xảo, “Đừng nghĩ nhiều, không có gì quan trọng thật, mấy người ở trường quay mâu thuẫn với nhau ấy mà, càng nói nhiều càng to chuyện, lông gà vỏ tỏi thôi, chắc cậu không đủ kiên nhẫn nghe đâu.”

    Yến Minh Tu hơi nguôi nguôi, y nhìn Chu Tường mặt mũi tái nhợt, chẳng hiểu sao lại thấy không nỡ, bèn kéo hắn ra sô pha ngồi, “Nhìn anh mệt mỏi quá, nghỉ ngơi một lát, tôi đi nấu cơm.”

    Chu Tường toét miệng cười thỏa mãn, kìm lòng không đậu phải ôm lấy eo y, cọ cọ mặt lên bụng y, “Thật hả? Cậu nấu cơm cho tôi hả?”

    Yến Minh Tu nhìn vẻ chờ mong của hắn, tâm trạng cũng tốt lên, “Có cua đấy còn gì, để làm cho anh Đại Áp cua hấp.”

    “Tuyệt vời, tôi không biết làm món đó, đi theo cậu học nghề nhé.”

    “Anh không nằm nghỉ à?”

    “Không cần, nhìn cậu là tôi lên tinh thần ngay.” Chu Tường vội vàng đứng dậy, ghé đầu hôn Yến Minh Tu, hôn xong còn tình tứ nói, “Một ngày không gặp cưng là anh…”

    Trước đây Yến Minh Tu cứ nghe người ta lời ngon tiếng ngọt là thấy ghê tởm, lúc này Chu Tường cũng nói mấy câu y hệt, nhưng lọt vào tai lại khiến y khoan khoái cả người, mỗi lần Chu Tường ra vẻ *** ô nói những lời đó, Yến Minh Tu chỉ muốn hung bạo đè hắn xuống làm, bởi vì ngoại trừ mấy câu tình tứ xuôi tai, cái miệng hắn còn có thể phát ra nhiều âm thanh khác vô cùng dễ chịu, nhất là những tiếng rên rỉ lúc hứng tình, Yến Minh Tu vừa nghĩ đến đã thấy cả người nóng ran.

    Hai người áp sát như thế, Chu Tường lập tức nhận ra phản ứng thân thể của Yến Minh Tu, hắn lùi lại mấy bước, đắc ý cười cười, “Minh Tu, anh thấy cưng cũng muốn anh lắm nha ~”

    Hai người sống chung đã mấy tháng, kể từ khi Chu Tường thổ lộ, bọn họ bắt đầu chuyển từ hình thức độc lập không can thiệp lẫn nhau sang hình thức trăng mật cuồng nhiệt yêu, vậy nên ngày thường ngọt ngào không kể xiết, chỉ cần có hứng, hai người lúc nào cũng có thể làm tình.

    Nhưng hôm nay Chu Tường mệt thật, hắn không muốn lắm, giờ chỉ thích ăn cơm.

    Yến Minh Tu đẩy hắn xuống sofa, giơ tay định kéo quần hắn, thấp giọng nói, “Tại anh chọc tôi đấy nhé…”

    Chu Tường chớp chớp mắt, không muốn phá hỏng hứng thú của Yến Minh Tu, nhưng vì quá mệt mỏi, hơn nữa chuyện hôm nay vẫn còn canh cánh trong lòng, hắn cũng chẳng có cách nào tập trung. Yến Minh Tu hôn nửa ngày mới nhận thấy Chu Tường lơ đãng.

    Sắc mặt y bắt đầu không tốt, “Anh nghĩ cái gì đó? Đang cùng với tôi mà còn nghĩ sang chuyện khác?”

    Chu Tường lập tức hồi hồn, áy náy tràn trề nói, “Minh Tu, tôi mệt quá…”

    Yến Minh Tu nhìn hắn một lát.

    Ngay lúc Chu Tường nghĩ y sẽ nổi giận như mọi lần, Yến Minh Tu lại rời khỏi người hắn, “Tôi đã bảo nằm nghỉ mà anh không nghe, khiêu khích tôi rồi lại kêu mệt, lần sau mà còn dám thế, xem tôi có thịt chết anh không.”

    Yến Minh Tu véo cái mông hắn cho hả giận, sửa sang lại quần áo, xoay người đi vào bếp.

    Chu Tường ngẩn ngơ nhìn y vo gạo, trong lòng ấm áp lạ thường.

    Tuy Yến Minh Tu hay cáu giận, tính tình cũng bướng bỉnh, nhưng Chu Tường cảm nhận được tâm tư của y cũng đặt trên hắn, y không còn chỉ nghĩ đến bản thân như ngày trước, thỉnh thoảng y cũng sẽ quan tâm hắn, mỗi một lần như vậy đều khiến hắn vui sướng không ngừng. Hắn dùng tất cả tấm lòng để tốt với Yến Minh Tu, đồng thời cũng có thể nhận về một chút gì đó, điều này tiếp thêm rất nhiều động lực cho hắn. Hắn biết bây giờ Yến Minh Tu vẫn chưa có nhiều tình cảm với hắn, nhưng vào những lúc thế này, hắn cảm thấy mình và y có lẽ sẽ có một ngày cùng hướng về nhau.

    Chu Tường thư thái nằm trên sofa, không thể nén nụ cười.

    Tuy gặp phải rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng dù thế nào, hắn vẫn đang hạnh phúc vô cùng.

    Nằm một lát, hắn thấy thể lực cũng khôi phục đôi phần, bèn đứng dậy đi vào bếp, định phụ y một tay. Hắn hầu hạ Yến Minh Tu đã thành quen, thỉnh thoảng được chăm sóc, hắn đúng là chẳng biết làm sao.

    Yến Minh Tu quay đầu nhìn hắn một cái, tiếp tục bận rộn.

    Chu Tường lấy tạp dề treo trên cửa tủ lạnh đeo vào cho y. Thắt xong một cái nơ bướm, hắn ôm ngang eo Yến Minh Tu, gác cằm trên vai y.

    Yến Minh Tu cao hơn hắn khoảng 4 – 5 cm, tư thế này vừa đẹp.

    Yến Minh Tu không nhịn được chế nhạo, “Anh làm gì thế, vướng víu chứ có giúp được gì đâu?”

    “Tôi muốn xem cậu làm thế nào, để lần sau còn làm cho cậu ăn.”

    “Xem làm gì, từ nay nếu có cua thì tôi làm là được.” Yến Minh Tu thuận miệng nói.

    Âm thanh khàn khàn mềm mại của Chu Tường vang lên bên tai y, “Từ nay cứ có cua là cậu làm à?”

    “Ừ.” Yến Minh Tu tùy tiện trả lời.

    “Nếu có một ngày cậu không ở bên tôi nữa, tôi sẽ mua cua mang đến nhà cậu để cậu làm.”

    Yến Minh Tu khẽ ngừng lại, “Chỉ cần anh không gây chuyện, tôi sẽ mãi ở bên anh.”

    Chu Tường vốn chỉ định đùa một chút, không ngờ lại nhận được lời hứa hẹn này, hắn đột nhiên kích động, không thể nhịn xuống câu hỏi, “Minh Tu, như bây giờ cậu có hài lòng không?”

    “Chắc là có.” Yến Minh Tu ngẫm nghĩ, không có gì không hài lòng, có ăn có uống, có người làm bạn, cho dù người này không phải người y muốn, nhưng y ở cùng hắn cũng không tồi, Chu Tường là sự lựa chọn thứ nhì tốt nhất của y bây giờ.

    Ánh mắt Yến Minh Tu bỗng chốc mơ màng, nụ cười hòa nhã thanh tú của Uông Vũ Đông hiện ra trong đầu y. Y vẫn luôn ảo tưởng người đang đứng phía sau mình là Uông Vũ Đông, nhưng càng ngày y lại càng cảm thấy, rất khó để tìm kiếm bóng dáng Uông Vũ Đông trên người Chu Tường. Bởi vì tính cách của Chu Tường vô cùng rực rỡ, hắn là một người độc lập, với một nhân cách hoàn toàn độc lập, hắn không thể “giống” Uông Vũ Đông theo ý nguyện của y. Có đôi lúc Yến Minh Tu sẽ quên mất lý do ban đầu mình đến với hắn, nhưng hiện giờ y cũng không muốn thay đổi gì cả, y thích đón nhận tất cả những gì Chu Tường dâng tặng y.

    Chu Tường lại truy vấn, “Tôi vẫn chưa dám hỏi cậu, người nhà cậu… Đã biết gì chưa?”

    Yến Minh Tu chăm chú xắt hành xanh, tựa như không để ý, đáp, “Biết một ít.”

    “Vậy… Họ phản ứng thế nào?”

    “Tôi xuất ngoại vì trốn tránh bọn họ, anh thử nói xem?”

    Yến Minh Tu từ thời cấp 2 đã nhận thấy mình không có hứng thú với con gái, thậm chí còn cực kỳ chán ghét bị các cô gái vây quanh, tuy nhiên lúc ấy y vẫn nghĩ mình cũng chỉ ngu dại như lũ con trai khác, cũng không ý thức được tính hướng của mình có vấn đề.

    Mãi tới khi lên cấp 3, vô tình nhìn thấy một bộ phim GV trên mạng, y mới nhận ra mình có ham muốn với thứ gì.

    Y có một anh trai và một chị gái, y không cần gánh vác trọng trách, có thể nói là được nuông chiều nhất nhà, bởi vậy y cũng gây ra nhiều chuyện quái đản và bướng bỉnh. Sau khi cha mẹ bắt đầu nhận ra y không bình thường, vì chột dạ, y bỏ trốn sang Mỹ du học. Tuy nhiên tới bây giờ, y đã có chủ kiến vững chắc của chính mình, cha mẹ lại càng không có cách quản giáo y. Mọi người đều nghĩ y sống rất tự do, nhưng trái tim y đã bị một người nắm giữ, sao còn có thể tự do được?

    Y vĩnh viễn không thể quên, năm đó vô tình xem qua một trailer phim chiếu rạp, bóng lưng phiêu diêu khoáng đạt của người áo trắng ấy đã khiến y rung động và kinh diễm đến nhường nào.

    Chu Tường thấy y cúi đầu suy tưởng, nghĩ có lẽ y đang rất mất mát, không khỏi tự giễu nói, “Dù có thế nào, cha mẹ cậu cũng chỉ lo cho cậu mà thôi, như tôi đây, muốn có người trông coi mình mà còn chẳng được.”

    Yến Minh Tu biết cha mẹ hắn đã qua đời từ lâu, nghĩ đến Chu Tường hơn hai mươi năm nay đều chỉ có một mình, cũng hiểu được hắn không dễ sống.

    Chu Tường vẫn từ phía sau ôm eo Yến Minh Tu, Yến Minh Tu đi đâu, hắn theo đến đó, hai người ăn ý không tiếp tục nói những chuyện nặng nề, mà chỉ hỏi qua đáp lại vài câu thảo luận cua Đại Áp, không khí ấm áp hòa hợp vô cùng.

    Chu Tường vẫn nuôi ảo tưởng, rồi sẽ có một ngày căn hộ của hắn nghênh đón thêm một chủ nhân, có lẽ ngày ấy cũng sắp đến rồi…

    Chương 23

    Ngày hôm sau, Chu Tường đến công ty gặp Thái Uy, không ngờ Vương tổng vạn năm không thấy mặt cũng tới.

    Chu Tường nghĩ chắc tình hình nghiêm trọng rồi, cực kỳ căng thẳng.

    Vương tổng nhìn mặt hắn là biết ngay hắn đang nghĩ gì, ông nhẩn nha nhấp trà, sau mới nói, “Đừng căng thẳng, không có gì đâu.”

    Chu Tường như trút được gánh nặng, Vương tổng là người rất đáng tin, ông nói không có gì thì nhất định sẽ không có gì.

    “Hôm qua Thái Uy báo với tôi, tôi bèn gọi ngay cho Uông Vũ Đông. Vương đạo diễn hơn cậu ta cả ba chục tuổi, là thế hệ đi trước rồi, tính tình không sửa được, tuy lão ấy thỉnh thoảng lại lên cơn, nhưng quả thật rất có tài, Uông Vũ Đông cũng hiểu là không nên chấp nhặt với lão ấy. Hôm qua tôi nói chuyện với cậu ta lâu lắm, cậu ta bảo mấy ngày nữa sẽ đến xin lỗi Vương đạo diễn. Bên phía Vương đạo diễn thì tôi nhờ nhà tài trợ khuyên giải rồi, phân đoạn kia sẽ không bị đưa vào phim, cậu đừng lo.”

    Chu Tường cười khổ, “Làm tôi sợ muốn chết, tôi chỉ là đóng thế nhỏ nhoi, bên nào cũng không đụng vào được đâu.”

    Vương tổng cũng cười, “Hai cái người kia, tôi chỉ mong họ nhanh hoàn tất bộ phim rồi thu tiền về, đừng có thêm rắc rối là được. Cậu ở trường quay để ý một chút, có chuyện gì cứ báo ngay cho tôi.”

    “Tôi hiểu rồi.”

    “À, nghe Thái Uy bảo cậu mới có bạn trai đến sống cùng hả? Thế nào rồi, thật lòng đấy à?”

    Chu Tường dở khóc dở cười, “Anh Uy, em thấy từ sau khi kết hôn, miệng anh càng lúc càng rảnh, chị dâu chăm nuôi tốt quá nhỉ.”

    Thái Uy cười mắng, “Mẹ kiếp, đừng có khinh anh, chuyện này tốt thế còn gì? Ranh con lêu lổng một mình bao nhiêu năm, chẳng lẽ không muốn tìm tình yêu đích thực? Anh mừng cho mày còn chẳng được đấy.”

    Vương tổng cũng gật đầu, “Đúng đó, lâu lắm tôi không về, xa rời cuộc sống hiện đại quá rồi. Họp thường niên năm nay nhớ mang cậu ta đến cho tôi xem thử cái.”

    “Còn hơn một tháng nữa cơ mà, đến lúc đó nói sau.” Chu Tường biết Yến Minh Tu không thích tiếp xúc với nhiều người, có lẽ y cũng chẳng muốn tới đâu.

    Vương tổng nhíu mày, “Sao thế? Thái Uy quản lý vô khối ngôi sao mà còn phải khen cậu ta đẹp trai không ngớt, tôi chỉ muốn nhìn thử chút thôi mà.”

    Chu Tường thở dài, “Vương tổng ơi, cậu ta không thích làm nghệ sĩ đâu, hai người bỏ cuộc đi.” Hai lão bánh quẩy này nghĩ gì trong đầu là hiện hết lên mặt.

    Thái Uy nhún vai, “Tiếc thật. Nhìn mặt cậu ta xong, soi gương nhìn lại mặt mình, đời người sao mà bi thảm thế.”

    Chu Tường đắc ý trong lòng, nghĩ đến hiện giờ hắn đang một mình độc chiếm Yến Minh Tu, cảm thấy thật sự quá may mắn.

    Hai ngày sau Chu Tường lại đến trường quay, lần đầu tiên Uông Vũ Đông tới sớm hơn hắn, giờ đang hoá trang.

    Hắn thấp thỏm bước đến, cung kính gọi, “Anh Đông.”

    Uông Vũ Đông nhìn thấy hắn qua gương, cười bảo, “Lại đây.” Nói xong còn quan sát hắn một lượt từ chân lên đầu, ánh mắt rất chuyên chú.

    Chu Tường cảm thấy khí lạnh cũng chui từ chân lên đầu theo cái nhìn của anh ta.

    Hắn gượng gạo đi đến bàn hoá trang, Mễ Ưu lo lắng nhìn hắn.

    Uông Vũ Đông chợt nói, “Này, đợi đã, xoay một vòng cho tôi xem.”

    Chu Tường chớp mắt, bồn chồn không để đâu cho hết, nhận lệnh xoay một vòng.

    Uông Vũ Đông trầm trầm cười, “Chuẩn, quả đúng là giống. Tôi xem đoạn phim cậu diễn rồi, khán giả nhất định sẽ không biết nhân vật chính không phải Uông Vũ Đông, có vẻ tôi tìm được cậu làm cascadeur là rất có lời.”

    Chu Tường toát mồ hôi lạnh, “Anh Đông đừng giễu tôi mà, dáng người tôi chỉ giống anh chút thôi, chứ lúc đóng phim thì cả khí thế lẫn phong thái đều kém xa. Khán giả bình thường có thể bị gạt, nhưng các fan điện ảnh và những người hiểu nghề, chỉ liếc sơ cũng biết tôi là đóng thế rồi, không thể so sánh với anh được.”

    Uông Vũ Đông nheo mắt nhìn hắn, cười, “Cậu nói thế tôi ngại quá. Đi hoá trang đi, làm cho tốt, sau này còn nhiều cơ hội hợp tác.”

    Chu Tường gật đầu, nụ cười của Uông Vũ Đông nhìn kiểu gì cũng thấy không thoải mái, hắn linh cảm đây sẽ là lần cuối cùng hắn hợp tác với Uông Vũ Đông, nhưng phải vậy thì hắn mới dám thở phào. Mất đi một phần thu nhập không phải vấn đề lớn, nếu hắn bất cẩn mạo phạm Uông Vũ Đông, có khi chỗ dung thân cũng chẳng còn. Uông Vũ Đông không chỉ có địa vị cao, mà hậu thuẫn phía sau cũng cực kỳ lớn, anh ta là đại nhân vật mà Chu Tường tuyệt đối không thể dây vào, vậy nên Chu Tường tình nguyện tránh xa anh ta ra một chút.

    Hôm nay Uông Vũ Đông đến để diễn lại phân đoạn chiến đấu trong quán trọ, còn Chu Tường phải quay một phân đoạn khác ở setting bên cạnh.

    Chu Tường thử nhìn sang phía Uông Vũ Đông. Vương đạo diễn vẫn yêu cầu hà khắc như thường, mọi người đều biết thực ra ông không cố ý nhằm vào Uông Vũ Đông. Vương đạo diễn đối với ai cũng vậy, ở trường quay, ông chính là Hoàng đế, nói một thì không được hai, nhưng dưới con mắt của Uông Vũ Đông bề ngoài nho nhã, bụng dạ kiêu căng thì Vương đạo diễn chẳng khác nào chĩa mũi dùi vào anh ta, nhất là trước đó hai người vừa mới xích mích, Vương đạo diễn lại không chịu kìm chế, cứ liên tục hô to gọi nhỏ anh ta, nên anh ta đa nghi cũng đúng.

    Bởi vậy nên dù phân đoạn đã miễn cưỡng hoàn thành, không khí giữa hai người vẫn không hề dễ chịu.

    Chu Tường nhìn mà kinh hồn táng đảm, hắn cũng thầm cầu nguyện bộ phim này nhanh nhanh kết thúc, để hắn còn lĩnh tiền rồi cao chạy xa bay.

    Đảo mắt đã vào đông.

    Mùa đông Bắc Kinh năm nay cực kỳ lạnh, mới đầu tháng mười một đã có tuyết rơi. Thời tiết tuy lạnh giá, nhưng Chu Tường và tiểu thiếu gia Yến Minh Tu vẫn luôn ấm áp bên nhau.

    Chu Tường đã quen với cuộc sống được nhìn thấy Yến Minh Tu mỗi buổi sáng, được nằm cạnh Yến Minh Tu mỗi buổi tối.

    Mới đầu hắn nghĩ, Yến Minh Tu bướng bỉnh ngạo mạn như vậy, ngày ngày ở chung nhất định sẽ phát sinh mâu thuẫn, nhưng trên thực tế, hắn lại thấy bản thân mình tận lực chăm lo cho cuộc sống của cả hai. Hắn rất cố gắng chiều theo tính tình thất thường của Yến Minh Tu, nên hai người hầu như không có xung đột, phần lớn thời gian đều rất hài hòa. Ban đầu Yến Minh Tu chỉ mang một ít đồ dùng đơn giản đến nhà hắn, nhưng tới hiện tại thì trong căn hộ này đâu đâu cũng là dấu vết của Yến Minh Tu.

    Chu Tường vẫn như cũ, có việc thì làm, không có việc thì nghỉ ngơi nhàn nhã, công ty của Yến Minh Tu đã hoạt động hơn nửa năm, giờ cũng đang trên đà đi vào quỹ đạo. Thời gian Yến Minh Tu ở nhà càng ngày càng ít, phần lớn suy nghĩ của y đều đặt vào sự nghiệp.

    Chỉ có điều, dù ban ngày bận rộn thế nào, buổi tối nếu không phải đi xã giao, phần lớn thời gian y đều về nhà ăn cơm với Chu Tường. Chu Tường biết đó chỉ là tính cách của y, nhưng hắn vẫn vui thầm trong bụng. Hắn cảm thấy cuộc sống của mình và Yến Minh Tu lúc này cũng không khác vợ chồng son là mấy, vừa sôi nổi lại vừa ngọt ngào, hắn rất mãn nguyện với hiện tại.

    Cuối tháng, bộ phim điện ảnh do Uông Vũ Đông thủ vai chính dự định sẽ đóng máy. Các cảnh quay của Chu Tường cũng đã hoàn tất, giờ hắn chỉ cần đến dự buổi ra mắt chúc mừng theo thông lệ, hôm đó sẽ có rất nhiều phóng viên tới đưa tin và quảng bá.

    Thực ra một nhân vật nhỏ nhoi như hắn có tới hay không cũng chẳng thành vấn đề, nhưng không ngờ Vương đạo diễn lại đích thân dặn hắn phải đến uống rượu mừng, chuyện này khiến Chu Tường hoảng sợ không nhẹ.

    Buổi chiều ngày quay phân đoạn cuối cùng của Uông Vũ Đông, Chu Tường tới góp mặt, thấy không ít phóng viên đã chờ sẵn, chuẩn bị lao lên phỏng vấn Uông Vũ Đông bất cứ lúc nào.

    Chu Tường đang ngồi một bên tán gẫu với đồng nghiệp, đột nhiên trước cổng trường quay truyền tới một trận xôn xao.

    Mọi người cùng quay ra nhìn, chỉ thấy một chàng trai khoác áo lông cừu đen sang trọng bước vào, tuy đã giấu mặt bằng kính râm và khăn quàng cổ, nhưng các phóng viên chỉ cần liếc một cái cũng nhận ra đây là Lan Khê Nhung.

    Một phóng viên xông lên phía trước để phỏng vấn, Lan Khê Nhung tháo kính, khách sáo cười cười, chậm rãi đẩy microphone ra, “Hôm nay tôi chỉ đến tìm bạn, mọi người tha cho tôi đi.” Nói xong thì bỏ mặc đám phóng viên, đi một mạch về phía Chu Tường.

    Chu Tường đứng dậy. Từ sau cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ lần trước, đã hơn hai tháng hắn chưa gặp Lan Khê Nhung. Thỉnh thoảng Lan Khê Nhung cũng gọi cho hắn, nhưng hắn không biết phải nên nói gì với y.

    Lan Khê Nhung dịu dàng cười với hắn, “Anh Tường, nghe nói hôm nay anh đóng máy, em đến thăm anh đây.” Y đặt bánh ngọt mang theo lên bàn, vẫy tay với các nhân viên trong trường quay, “Mọi người đến ăn thử đi, bánh Mousse xoài tiệm này ngon lắm.”

    Một đám người nhốn nháo lao tới cướp bánh ngọt, Lan Khê Nhung nhân cơ hội kéo Chu Tường ra chỗ khác.

    Chu Tường cười bảo, “Cám ơn nhé, thực ra hôm nay anh chẳng có việc gì, đến chúc mừng thôi.”

    Hai người đứng trong một góc cách xa đám đông, Lan Khê Nhung cố ý quay lưng về phía đám phóng viên, y nhẹ giọng nói, “Anh Tường, em nhớ anh lắm, chịu không nổi nên phải đến đây thăm anh.”

    Chu Tường vỗ vai y, “Anh vừa nghe album mới của cậu, hồi trước cậu luyện thanh cho anh nghe, anh đã biết giọng cậu hay bẩm sinh rồi.”

    Lan Khê Nhung thở dài, “Anh Tường, anh định cứ khách sáo với em như vậy mãi sao?”

    Chu Tường ngượng ngùng bảo, “Đâu có, thấy sự nghiệp cậu phát triển, anh mừng thật mà.”

    “Đợt vừa rồi em phải đi quảng bá đĩa nhạc, hôm qua mới về Bắc Kinh. Em vẫn còn nhớ anh hứa sẽ mời em một bữa, em nghĩ chắc anh không định thực hiện đâu, nên hôm nay tiện mang bánh đến chúc mừng, cũng coi như ăn bữa cơm với anh.” Vẻ mặt Lan Khê Nhung có chút cô đơn.

    Chu Tường rất hổ thẹn, bất kể lúc ấy có phải khách sáo hay không, đúng là hắn đã hứa mời Lan Khê Nhung ăn cơm, nay người ta về nước cũng hơn nửa năm rồi, mà bữa cơm kia mãi vẫn chưa được giải quyết. Thực ra nếu Lan Khê Nhung không thổ lộ với hắn, có lẽ chờ đến khi Yến Minh Tu quên mất Lan Khê Nhung, hắn sẽ tìm Lan Khê Nhung tán gẫu một chút. Vốn cũng chẳng có gì ghê gớm, nhưng từ khi Lan Khê Nhung nói mấy lời đó với hắn, mọi thứ đã không còn như xưa.

    Giờ hắn lại càng không biết nên đối diện với Lan Khê Nhung thế nào, chỉ có thể bảo trì khoảng cách, nhưng nhìn đôi mắt thâm quầng và khuôn mặt mỏi mệt của Lan Khê Nhung, hắn biết y vừa mới trở về, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã vội chạy đến đây tìm hắn. Bản chất Chu Tường rất dễ mềm lòng, thấy y như vậy thì vô cùng áy náy.

    Hắn xoa đầu Lan Khê Nhung, “Thế này đi, bọn anh định xong việc thì đi ăn cơm, cậu đi cùng luôn nhé, càng đông càng vui.”

    Lan Khê Nhung gật đầu, “Anh Tường, trường quay bí quá, anh xuống lầu đi dạo với em được không?”

    Chu Tường biết y bị nhiều người nhìn chòng chọc nên không thoải mái, buộc lòng phải đồng ý, “Chờ anh lấy áo khoác đã.”

    Chu Tường khoác áo, một trước một sau đi ra cửa với Lan Khê Nhung. Hắn cũng không quen bị phóng viên săm soi, cảm thấy tay chân lóng ngóng rất thừa thãi, cũng may phóng viên ở đây rất lịch sự, không quay phim chụp ảnh loạn xà ngầu.

    Lúc ra đến cửa, trùng hợp có một người cũng bước vào.

    Chu Tường cả kinh, ngơ ngác nhìn Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu cũng nhìn hắn, lại nhìn Lan Khê Nhung, sắc mặt lập tức biến đổi.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân