Chức nghiệp thế thân – Chương 35-37

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 35

    Chu Tường quyết định xong, cảm thấy mình quả thật không còn đường lùi, hoặc là từ nay về sau hắn hết đường kiếm cơm nhờ ngành giải trí, hoặc là hắn liều mạng lần này, kể cả cuối cùng không phất được, thì hắn cũng tích đủ vốn tìm kế khác mưu sinh.

    Hiện giờ đang là giai đoạn mấu chốt, không phải lúc để thương nhớ mối tình tan nát kia, điều khiến hắn lo lắng nhất chính là sau này làm sao kiếm sống. Hắn thân cô thế cô, không nơi nương tựa, nếu hắn còn chẳng nuôi nổi bản thân thì không có ai giúp hắn được nữa.

    Lúc Chu Tường ra khỏi văn phòng của Thái Uy, Lan Khê Nhung vẫn chờ hắn ngoài hành lang. Y cầm một cục nước đá áp lên mặt, đối với nghệ sĩ mà nói, khuôn mặt chính là cần câu cơm, Yến Minh Tu chỉ đấm lên mặt Lan Khê Nhung, nhất định là cố ý.

    Chu Tường và Lan Khê Nhung đều đã bình tĩnh lại không ít, hai người nhìn nhau hồi lâu, Lan Khê Nhung bật cười trước, y nói, “Anh Tường, không ngờ em cũng có ngày đánh lộn để giành giật tình nhân, mà tình nhân còn là đàn ông.” Hình như cười lên là đụng tới vết thương trên mặt, trông y hơi nhăn nhó.

    Loading...

    Chu Tường cẩn thận kiểm tra mặt y, giận dữ nói, “Lần sau đừng kích động thế nữa, báo hại anh Uy còn phải xử lý hậu quả cho cậu. Giờ cậu nổi tiếng thật, nhưng dù sao vẫn là người mới, đừng có để tiếng xấu đồn ra.”

    “Em biết rồi. Anh Tường, anh vẫn quan tâm em lắm.” Lan Khê Nhung nhìn hắn thật sâu.

    Chu Tường bị y nhìn đến mất tự nhiên, “Cậu về nhà đi nghỉ ngơi đi, anh…” Nhất thời hắn cũng không biết mình nên làm gì, hắn rất muốn về nhà, nhưng chẳng rõ Yến Minh Tu đã đi chưa.

    Lan Khê Nhung nói, “Em nghe anh Uy kể rồi, bây giờ anh ở nhà anh ấy à? Chị dâu sắp sinh, anh ở đấy không tiện đâu, đến nhà em đi.”

    Chu Tường quả quyết lắc đầu, nếu Lan Khê Nhung chỉ coi hắn là anh em, hắn ở nhờ nhà y vài bữa cũng không thành vấn đề, nhưng giờ chuyện với Yến Minh Tu còn đang lộn xộn, hắn không thể tiếp tục nhập nhằng với Lan Khê Nhung, làm vậy còn loạn hơn.

    Lan Khê Nhung chân thành nhìn hắn, “Anh Tường, em không có ý gì khác đâu. Anh làm sao ở khách sạn mãi được, hồi trước em cũng hay đến nhà anh ngủ nhờ, giờ em chỉ muốn báo đáp lại anh thôi. Anh vào nhà em rồi còn gì, rộng rãi lắm, thừa chỗ cho anh ở lại.”

    Chu Tường thở dài, “Khê Nhung, cám ơn cậu. Nhưng anh không đến được đâu, đêm nay anh cứ ở tạm chỗ anh Uy để sáng mai còn về nhà. Yến Minh Tu cao ngạo sĩ diện, chắc giờ này đã chuyển đi rồi, anh về nhà chuẩn bị một chút, đến thứ Bảy còn phải tham dự lễ khởi quay.”

    Lan Khê Nhung vẫn chưa từ bỏ, “Ít nhất tối nay cũng phải ăn cơm với em chứ, anh hứa lâu thế rồi, chẳng lẽ không định thực hiện sao?”

    Chu Tường nhìn Lan Khê Nhung bầm tím nửa bên mặt, đôi mắt tràn trề hi vọng nhìn hắn, lời từ chối đã ra tới miệng lại không dám thốt lên, hắn đành phải gật đầu, “Được rồi, hôm nay anh Tường mời cậu một bữa.”

    Lan Khê Nhung sung sướng nhoẻn cười.

    Chu Tường và Lan Khê Nhung lái xe đến một nhà hàng hội viên chế*, nhà hàng này do một người quản lý thành lập, ra ra vào vào đều là danh nhân trong giới showbiz. Dùng bữa ở đây không sợ bị quấy rầy, hơn nữa khung cảnh đẹp, đồ ăn ngon, nên các ngôi sao và nghệ sĩ rất thường lui tới. (*Nhà hàng chỉ dành cho hội viên)

    Vừa mới bước vào đã gặp người quen, nhưng đều là “Người quen” của Lan Khê Nhung, bọn họ cũng biết Chu Tường, nhưng tất nhiên chẳng ai hơi đâu để ý đến tôm tép như hắn.

    Hai người được đưa đến một góc yên tĩnh. Lan Khê Nhung gọi đồ ăn, tuy nói Chu Tường mời, nhưng có vẻ Lan Khê Nhung cũng không định để hắn trả tiền.

    Chu Tường chẳng có tâm trạng ăn uống, trong đầu hắn chỉ luẩn quẩn mấy lời Yến Minh Tu nói, cùng với vẻ mặt phẫn nộ tới vặn vẹo của y. Từng câu từng chữ đều như mũi dao đâm vào tim hắn, mãi đến lúc này hắn vẫn chưa thể hoàn hồn, thỉnh thoảng hắn lại sửng sốt, cảm thấy mình như đang nằm mơ. Rõ ràng mọi thứ đều đang tốt đẹp, rõ ràng hắn và Yến Minh Tu đang chung sống rất vui vẻ, tại sao chỉ trong nháy mắt, tất cả lại biến thành thế này? Tại sao hắn và y lại trở mặt với nhau đến mức này?

    Hắn sẽ không bao giờ cùng làm cơm với y được nữa, không thể cùng chơi game, cùng xem TV với y được nữa, không thể thỏa thích triền miên khắp các ngóc ngách trong căn hộ chật hẹp với y được nữa, chỉ nghĩ tới đây thôi, hắn đã cảm thấy trái tim mình như bị đục ra một lỗ, bất kể dùng thứ gì cũng không thể lấp đầy.

    Trong đầu hắn thậm chí còn sinh ra một âm thanh, âm thanh đó nói cho hắn biết, hắn sai rồi, nếu hắn không vạch trần hết thảy, ít nhất hắn vẫn còn có thể hòa hợp với Yến Minh Tu, tại sao hắn không vờ như chưa biết, để tiếp tục những ngày sống hạnh phúc bên Yến Minh Tu? Hắn đã nghĩ cái gì, tại sao hắn lại đẩy mọi chuyện đi xa đến mức này?

    Nhưng Chu Tường cũng hiểu, nếu được làm lại một lần, hắn cũng vẫn không thể tỏ vẻ như chưa hay biết. Không có lý do cao thượng nào cả, mà chỉ bởi vì hắn thật lòng yêu Yến Minh Tu, hắn không thể chịu nổi việc Yến Minh Tu coi hắn là người khác.

    Lan Khê Nhung thấy hắn lơ đãng, trong lòng rất không thoải mái, nhưng y biết Chu Tường vừa chấm dứt một mối tình, tất nhiên không thể một sớm một chiều khôi phục tinh thần, hắn còn cần thời gian.

    Y quơ quơ tay trước mắt Chu Tường, than thở, “Anh Tường, anh lại nhớ cậu ta đấy à?”

    Chu Tường giật mình, xấu hổ nhìn Lan Khê Nhung, đôi mắt ảm đạm không có ánh sáng.

    Lan Khê Nhung thở dài, “Một ngày nào đó anh sẽ không nhớ cậu ta nữa. Đến khi ấy em sẽ có cơ hội.”

    Chu Tường tựa như không nghe thấy, chỉ cúi đầu dùng bữa, bộ dạng vẫn ngơ ngẩn mất hồn.

    Lan Khê Nhung buông đũa, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt có chút cô đơn.

    Kết thúc bữa ăn lặng lẽ, Chu Tường lái xe đến nhà Thái Uy.

    Lúc vào nhà, hắn hơi ngại. Thái Uy vẫn chưa về, chỉ có một mình chị dâu, tuy hắn là gay, chị dâu cũng rất nhiệt tình với hắn, nhưng hắn vẫn không tránh được khó xử, bèn kiếm cớ xuống lầu mua thuốc. Hắn định tránh đi một lát, không muốn chị dâu hỏi thăm đời sống tình cảm của hắn, chờ Thái Uy về thì hắn cũng lên lầu.

    Hắn đứng ngoài cửa siêu thị nhỏ gần khu tập thể, trời rất lạnh, nhưng hắn không định vào nhà, hắn muốn cho mình tỉnh táo lại đôi chút.

    Vừa lúc đó, Thái Uy gọi tới, Chu Tường nghe máy, “Anh Uy, anh về rồi à?”

    Thái Uy tức giận bảo, “Về cái gì, công ty còn chẳng ra được đây này.”

    Đáy lòng hắn chùng xuống, nghĩ rằng Vương tổng mắng anh, “Sao thế?”

    “Yến Minh Tu đứng chắn ngoài cửa không cho anh về.”

    Chu Tường nín thở, thật lâu cũng không biết nói gì.

    Lúc hắn và Lan Khê Nhung đi, Yến Minh Tu vẫn đang trong văn phòng của Vương tổng, có lẽ y quay ra không tìm thấy hắn, nên giờ đang làm khó Thái Uy.

    Chu Tường cố gắng trấn định, “Anh Uy, em… Bây giờ em đến ngay.”

    “Đừng, anh biết chú mày không muốn gặp cậu ta, nhìn cậu ta như thế, có khi vừa gặp đã lại đánh lộn. Haizz, Vương tổng khuyên không được, lát nữa Vương tổng gọi, chú mày đừng nghe máy, cứ giả vờ không biết đi.”

    “Thế anh thì sao?”

    “Anh ngủ lại văn phòng, anh không tin cậu ta dám đứng cả đêm.”

    Chu Tường nói, “Không được, chị dâu sắp sinh, trong nhà phải có người, anh về đi.”

    “Anh không về được, chú mày trông chị dâu hộ anh.”

    Chu Tường thở dài, “Anh Uy, anh về đi, em xin lỗi, đến giờ này còn chuốc thêm phiền cho anh.”

    “Nói cái gì buồn nôn thế…”

    Chu Tường cúp máy, sau đó gọi cho Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu nhận điện rất nhanh, giọng điệu lạnh lẽo như đông thành đá, “Anh đang ở đâu?”

    “Đừng làm khó anh Uy nữa, cậu tìm tôi làm gì?”

    “Chu Tường, tôi đã nói, chuyện này tôi chưa bỏ qua.”

    “Minh Tu, giờ cậu muốn thế nào?”

    “Anh về nhà, ngay lập tức.”

    Chu Tường im lặng.

    “Chu Tường, anh đừng tưởng Yến Minh Tu tôi dễ tính. Bây giờ anh về nhà ngay, nếu không thì đừng hòng tôi để yên.”

    Chu Tường chỉ cảm thấy rét lạnh, lạnh đến từng ngón tay hắn run run. Hắn thấp giọng đáp, “Được rồi, giờ tôi về. Tối nay chúng ta giải quyết hết mọi chuyện.”

    Chương 36

    Chu Tường lái xe về nhà.

    Từ khi sinh ra hắn đã sống ở căn hộ đó, suốt ba mươi năm, vậy mà bây giờ chỉ vì một người, hắn lại không dám về nhà.

    Chính hắn mang người kia tới, rồi chính hắn lại muốn đuổi người kia đi. Yến Minh Tu cao ngạo tự tôn, có lẽ y không chịu nổi việc bị đối xử như thế, nên mới làm ầm lên với hắn.

    Có thể ở trong lòng Yến Minh Tu, hắn chỉ là một bạn giường kiêm bảo mẫu, có cũng được, mà không có cũng chẳng sao.

    Chu Tường hít sâu một hơi, lấy chìa khóa mở cửa.

    Yến Minh Tu đang ngồi trên sofa, lạnh lùng nhìn hắn.

    Chu Tường vẫn giống mọi ngày, cởi áo khoác ngay bậu cửa, thay dép lê, tiện tay bỏ chìa khóa lên tủ giày, từng động tác đều là thói quen của hắn khi về nhà, Yến Minh Tu đã thấy hắn làm những việc này rất nhiều lần. Cảnh tượng quen thuộc vẫn cứ lặp lại, tựa như chưa từng có biến cố xảy ra giữa hai người, tựa như một ngày bình thường nọ, Yến Minh Tu về nhà sớm hơn hắn.

    Chu Tường dồn hết định lực của toàn bộ cuộc đời hắn, giữ vẻ mặt bình thản, hắn bước vào, lạnh nhạt nói, “Cậu vẫn chưa dọn đồ à, để tôi phụ một tay nhé.”

    Ánh mắt Yến Minh Tu lập tức biến đổi, y đứng bật dậy, túm lấy cổ áo Chu Tường kéo lên cao, chỉ thiếu điều vung tay đấm hắn.

    Chu Tường bắt lấy cánh tay y, không chịu thua nhìn lại y.

    Yến Minh Tu nghiến răng, “Cuối cùng thì anh bị làm sao? Mẹ kiếp, não anh bị nước vào à? Đang yên đang lành mà anh làm cái gì?”

    Chu Tường vung tay gạt y ra, trầm giọng nói, “Đêm hôm đó cậu uống say, quay về đây ôm hôn tôi, luôn miệng gọi ‘anh Đông’. Tôi chỉ là thằng đóng thế chả có cái cóc gì, không sánh được với một đầu ngón chân của ‘anh Đông’ đâu. Nhưng kể cả vậy thì tôi vẫn có lòng tự trọng, lúc cậu chơi tôi, cậu chỉ nghỉ đến ‘anh Đông’, tôi không chịu nổi, người bình thường đều không chịu nổi. Tôi đã nói đủ rồi, mời cậu dọn đi ngay, đi tìm ‘anh Đông’ của cậu đi.”

    Yến Minh Tu tái mặt. Tuy rằng y cũng đoán đêm đó mình uống say, lỡ miệng nói những lời không nên nói, nhưng y đã quên bằng sạch. Lễ đính hôn của chị hai và Uông Vũ Đông như một cái tát giáng xuống y, nhưng đồng thời cũng cho y một loại giải thoát. Y cảm thấy rốt cuộc mình cũng có thể buông tha hi vọng, dù y khao khát đến thế nào, vẫn có những thứ y mãi mãi không bao giờ chiếm được. Y không thể cướp đi bất cứ điều gì của chị ruột mình, vậy nên y chỉ đành buông tay. Trong một đêm đó, y mang tất cả thất bại và mất mát dồn vào từng ly rượu, không phải y muốn trút hết nỗi lòng hay gì cả, y chỉ muốn nhớ lại, nhớ lại cái ngày y mới mười mấy tuổi, đối với tính hướng của mình còn mơ hồ sợ hãi, trên màn ảnh rộng nhìn thấy Uông Vũ Đông.

    Một bóng dáng thuần trắng cực kỳ phóng khoáng, dùng tư thế tao nhã vô cùng, nhẹ nhàng rơi xuống nước. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, trường bào ướt đẫm, bờ vai rộng lớn, vòng eo thon gọn, cặp mông căng tròn như ẩn như hiện, gợi cảm đến mê người. Yến Minh Tu thậm chí vẫn còn nhớ rõ từng đợt kích thích cuộn trào trong mạch máu, khi tấm lưng đó chậm rãi xoay lại, hé lộ khuôn mặt tuấn tú vô cùng, không có điểm nào làm y thất vọng. Kinh diễm bởi thân thể một người đàn ông, đối với Yến Minh Tu khi ấy chỉ mới mười sáu tuổi mà nói, là một cú đánh cực đau, cực mạnh. Từ đó về sau, tuy gặp gỡ rất nhiều người đẹp, nhưng y vẫn không thể nào quên ấn tượng ban đầu đối với Uông Vũ Đông, sợ hãi, xen lẫn cùng khao khát.

    Khi ấy, y không bao giờ có thể ngờ, người kia sẽ trở thành thứ mà y vĩnh viễn không có được.

    Giây phút Uông Vũ Đông đính hôn với chị hai, thật giống như lời tuyên bố thất bại dành riêng cho Yến Minh Tu. Lồng ngực y ấm ách, thậm chí y còn chẳng nhớ mình tới quán bar bằng cách nào, tại sao lại uống say, được Chu Tường đưa về nhà từ bao giờ.

    Tất nhiên y cũng không nhớ mình đã nói gì với Chu Tường đêm đó.

    Giờ Chu Tường nói lại cho y hay, nói lại bằng một vẻ tức giận chưa từng có.

    Y không ngờ Chu Tường lại phản ứng mạnh đến vậy.

    Lúc còn trong buổi tiệc, nhìn người người cười nói với nhau, y chỉ cảm thấy trái tim lạnh lẽo. Y muốn về nhà với Chu Tường, y muốn gặp Chu Tường, bởi vì Chu Tường có thể an ủi y, y chưa bao giờ mãnh liệt muốn nhìn thấy Chu Tường đến thế, muốn cảm nhận được Chu Tường đến thế.

    Bởi vì Chu Tường sẽ luôn ở đó, dù y có nói gì, làm gì, Chu Tường vẫn sẽ luôn ở đó.

    Thế nhưng bây giờ, ngay cả Chu Tường cũng muốn rời đi.

    Y thức dậy, không có thân thể ấm áp của Chu Tường, không có khăn mặt mát lạnh, không có bữa sáng nóng hổi.

    Lúc y say đến choáng váng đầu óc, Chu Tường lại không ở bên cạnh chăm sóc y, y không chịu nổi khung cảnh đìu hiu như thế, y giận đến nhức đầu cả ngày.

    Y nghĩ chắc là Chu Tường có việc phải rời nhà gấp, không ngờ Chu Tường trắng đêm không về. Y nhịn rồi nhịn, cuối cùng nhịn không nổi nữa, y gọi cho Chu Tường, y muốn nghe Chu Tường giải thích, không ngờ lại chỉ nghe được Chu Tường đuổi y đi.

    Chu Tường ngoan ngoãn hầu hạ y cả một năm trời, đuổi y đi!

    Yến Minh Tu không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận, trong khoảnh khắc đó, y có cảm giác như bị vứt bỏ.

    Không thể nào, chỉ có y mới có thể chấm dứt mối quan hệ này, Chu Tường dựa vào cái gì mà vứt bỏ y?

    Chu Tường nhìn khuôn mặt Yến Minh Tu bắt đầu vặn vẹo, tựa như y sẽ nhào lên cắn hắn bất cứ lúc nào, hắn cẩn thận lùi lại vài bước, “Nếu cậu cần tôi giúp thì để tôi thu dọn phụ cậu, đừng nói gì nữa, mấy hôm sau tôi về.”

    Yến Minh Tu lạnh lẽo nhìn hắn, “Mấy hôm sau anh về? Thế mấy hôm nay anh đi đâu? Đừng tưởng tôi không biết, anh lại đến chỗ Lan Khê Nhung chứ gì. Nếu tôi không gọi anh về, chắc đêm nay anh vẫn ngủ luôn trong nhà nó? Anh hấp tấp đuổi tôi đi như thế, chắc là vì nó chứ gì?”

    Chu Tường đau đầu vô cùng, “Chuyện của tôi với cậu thì liên quan gì đến cậu ấy?”

    “Anh càng ngày càng dính lấy nó, rồi lại quay sang cắt đứt với tôi. Anh dám nói không liên quan?” Yến Minh Tu không tin Chu Tường có thể buông tay y dễ dàng như thế, khả năng duy nhất chính là hắn bị cái thằng mặt búng ra sữa Lan Khê Nhung kia mê hoặc.

    Chu Tường thở hổn hển, tức giận nhìn Yến Minh Tu, gằn từng chữ nói, “Không. Liên. Quan. Thì sao? Yến Minh Tu, cậu còn chưa hiểu à, chúng ta đến nước này, tất cả là vì cậu! Người cậu yêu là Uông Vũ Đông, cậu còn phải làm nhục tôi làm gì?”

    Yến Minh Tu nổi trận lôi đình, “Tôi làm nhục anh bao giờ?! Đến tận hôm nay tôi vẫn chưa từng nói tôi thích anh, tôi không có nghĩa vụ phải thích anh, tự anh cũng hiểu chứ?! Chúng ta sống chung lâu như thế, anh dựa vào đâu mà đến lúc này còn làm mình làm mẩy? Chúng ta cứ tiếp tục như trước thì có gì không hay?”

    Chu Tường nhắm mắt lại, trái tim hắn đã lạnh buốt hoàn toàn. Từng lời Yến Minh Tu nói như đâm vào lòng hắn, dù rất muốn khóc, nhưng hắn không khóc được. Hắn khàn khàn đáp, “Không hay, đúng là cậu… không có nghĩa vụ phải thích tôi, cứ thích anh Đông của cậu đi, buông tha cho tôi đi.”

    Yến Minh Tu siết chặt nắm tay, hung ác trợn mắt nhìn hắn, cố ép mình không đạp cửa bỏ đi. Y không cam lòng, tại sao ngay cả Chu Tường cũng đẩy y ra?

    Đang lúc giằng co, chuông điện thoại của Yến Minh Tu vang lên. Cả hai lập tức bị kéo về thực tại.

    Yến Minh Tu bực bội lôi điện thoại ra định ném, nhưng nhìn thấy cái tên đang nhấp nháy, y lại ngập ngừng không biết làm sao.

    Chu Tường bất giác mở miệng, “Là anh Đông hả, sao không nghe đi.” Hắn không biết tại sao mình biết, nhưng hắn có thể đoán được.

    Nghe máy đi, để tôi được thưởng thức giọng điệu và biểu cảm của cậu khi nói chuyện với Uông Vũ Đông, để tôi được hoàn toàn mất hết hy vọng.

    Yến Minh Tu liếc Chu Tường một cái, cuối cùng vẫn nhận điện, “Alo, anh Đông.”

    Giọng nói buồn bã của Uông Vũ Đông truyền đến, “Minh Tu, giờ em có nói chuyện được không?”

    Yến Minh Tu nhìn Chu Tường, Chu Tường cũng nhìn y, căn phòng rất nhỏ, đêm khuya thanh tĩnh, Uông Vũ Đông nói gì, Chu Tường đều nghe thấy rõ.

    Chu Tường khẽ cười cười châm chọc, nụ cười còn mang theo cả bi thương.

    Yến Minh Tu chỉ cảm thấy Chu Tường cười như vậy quá chướng mắt, y vốn định vào buồng trong nói chuyện, nhưng cuối cùng đổi ý, y nhìn Chu Tường, bình tĩnh đáp, “Được, anh nói đi.”

    Giọng điệu Uông Vũ Đông cực kỳ mệt mỏi, “Minh Tu, em có biết bộ phim mới nhất anh hợp tác với Vương đạo diễn không?’

    “Chuyện trong nghề của anh, em không rõ lắm.”

    “Anh nói ngắn gọn. Anh đính hôn với Minh Mị, rất nhiều người ghen ghét, bây giờ áp lực càng lúc càng nặng, bao nhiêu người muốn anh mất mặt. Vương đạo diễn là lão già điên khắc nghiệt, chỉ quay một bộ phim mà nơi nơi làm khó anh, đã vậy còn bắt anh chọn giữa lễ đính hôn và lễ khởi quay. Tất nhiên anh phải lấy Minh Mị làm trọng, kết quả là Vương đạo diễn dùng lý do đó, khăng khăng yêu cầu truất vai chính của anh.”

    Lúc này Yến Minh Tu đang loạn cả đầu, hơi đâu mà nghe Uông Vũ Đông lải nhải. Y chỉ chăm chú nhìn biểu cảm biến hóa trên mặt Chu Tường, y thấy lúc Chu Tường nghe Uông Vũ Đông nói, khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ khinh thường. Y rất muốn biết biểu cảm đó có nghĩa là gì, đây là lần đầu tiên y thấy mất kiên nhẫn khi nói chuyện với Uông Vũ Đông, “Anh Đông, vậy anh định xử lý thế nào? Em có thể điều động vốn cho anh dùng, hoặc là anh cứ tìm anh cả, anh ấy am hiểu ngành giải trí hơn em.”

    Uông Vũ Đông thở dài, “Thực ra anh gọi cho em, là có chuyện muốn nhờ em giúp.”

    “Em? Em giúp anh được gì?”

    “Em biết Vương đạo diễn lấy vai chính của anh giao cho ai không?”

    Yến Minh Tu nhíu mày, sắc bén hỏi, “Ai?”

    Uông Vũ Đông hít một hơi thật sâu, “Chu Tường.”

    Yến Minh Tu giật mình, trợn mắt nhìn Chu Tường.

    Chu Tường cũng không sợ, trừng mắt nhìn lại Yến Minh Tu.

    Hắn không nhìn lầm, Uông Vũ Đông đúng là kẻ tiểu nhân hai mặt, ba hoa đến nhuần nhuyễn. Vừa nghĩ tới chuyện nơi nơi mình bị loại người như thế đàn áp, ngay cả người mình yêu cũng yêu loại như gã, hắn chỉ cảm thấy sôi máu, giận đến nghiến răng nghiến lợi.

    Yến Minh Tu nhìn Chu Tường thật sâu, nhẹ giọng nói, “Anh Đông, anh nói đi.”

    “Chu Tường vốn chỉ là cascadeur của anh, giờ Vương đạo diễn lại muốn lấy vai của anh cho hắn. Nếu chuyện này mà thành thật, anh Đông sẽ chẳng còn thể diện gì. Ai thay anh cũng được, nhưng Chu Tường thì không được, em hiểu không? Anh bị cascadeur của mình hất cẳng, Uông Vũ Đông anh lăn lộn showbiz bao nhiêu năm rồi, chửi bới gièm pha anh cũng nếm đủ rồi, chỉ duy nhất có nỗi nhục này… anh Đông thật sự không chịu được.”

    Yến Minh Tu nhìn vẻ mặt Chu Tường, lòng tràn đầy nghi hoặc, “Anh Đông, Chu Tường không có hậu thuẫn, thay thế hắn cũng dễ dàng thôi, đâu cần phải căng thẳng như thế?”

    Uông Vũ Đông cười khổ, “Chu Tường đúng là không có hậu thuẫn, nhưng Vương đạo diễn cực lực đề cử hắn chỉ để bôi nhọ anh. Hơn nữa sếp tổng của hắn, cũng là một gã họ Vương, con trai của Vương bộ trưởng, chắc em có gặp rồi, Vương tổng này thái độ rất mập mờ, còn bảo cứ để Chu Tường tự quyết định. Bây giờ Vương tổng đang dồn lực nâng đỡ Lan Khê Nhung, bộ phim này Lan Khê Nhung cũng có tham dự, nếu Chu Tường vào vai chính, công ty bọn họ sẽ độc chiếm nam chính và nam thứ chính. Hôm nay anh nghe nói Chu Tường đã đồng ý rồi.”

    Đồng tử Yến Minh Tu lập tức co rút, tin tức Lan Khê Nhung sẽ vào vai nam thứ chính thô bạo túm lấy tim y.

    Chu Tường cùng đóng phim với Lan Khê Nhung! Chu Tường chưa bao giờ nói với y chuyện này!

    Yến Minh Tu nghiến răng, “Chuyện từ bao giờ?”

    “Trước lễ Giáng Sinh đã ầm ĩ rồi, ngày mốt bọn họ sẽ tổ chức họp mặt mừng khởi quay ở khách sạn XX, kết hợp với tuyên bố thay đổi diễn viên chính. Nếu Chu Tường đến, anh sẽ bị cả nước cười vào mặt.” Uông Vũ Đông thở dài, “Minh Tu, anh biết quan hệ của em và Chu Tường, lần này em phải giúp anh Đông, không thể để hắn tới đó được.”

    Yến Minh Tu đứng đối diện Chu Tường, không khí cực kỳ trầm trọng. Đôi mắt Yến Minh Tu tràn đầy băng giá, nhìn trừng trừng như thể muốn xuyên thủng Chu Tường.

    Y giữ tư thế nhìn Chu Tường không chớp mắt, lạnh lẽo nói, “Anh Đông, anh cứ yên tâm, em sẽ không cho hắn đi.”

    Chu Tường đứng bật dậy.

    Uông Vũ Đông thở phào nhẹ nhõm, “Minh Tu, cám ơn em, anh định rút ngắn ngày nghỉ với Minh Mị, mai anh sẽ bay đêm về nước để kịp dự lễ khởi quay.”

    Yến Minh Tu dập máy, Chu Tường nhìn y, đôi mắt tràn trề tuyệt vọng, nhưng hắn vẫn kiên định gằn từng tiếng, “Nhất định tôi sẽ đến.”

    Yến Minh Tu cười khẩy, “Anh đừng hòng. Nếu tôi để anh và thằng ranh con Lan Khê Nhung cùng đóng phim, thì từ nay về sau tôi không mang họ Yến.”

    Chương 37

    Nhịp thở hỗn loạn, ***g ngực phập phồng, Chu Tường nhìn người trước mặt, cảm thấy y sao quá xa lạ. Đôi mắt hắn chất chứa thất vọng đến cực điểm, hắn chậm chạp mở miệng, “Yến Minh Tu, cậu có biết vai diễn kia có ý nghĩa thế nào với tôi không? Tôi làm mất lòng Uông Vũ Đông, sau này nhất định không còn chỗ dung thân nữa, tôi đặt cược tất cả vào vai diễn đó, chỉ có liều mạng tiến lên, tôi mới có thể sống yên ổn.”

    Yến Minh Tu tất nhiên không để băn khoăn của hắn trong lòng, y còn ước sao Chu Tường rời khỏi ngành showbiz, dù sao Chu Tường cũng chỉ là phận tôm tép, hắn có biến mất thì cũng chẳng ảnh hưởng đến ai. Riêng đối với y, y chỉ cần Chu Tường cắt đứt mọi quan hệ với Lan Khê Nhung. Nuôi sống Chu Tường, với y mà nói, chỉ là một chuyện hết sức cỏn con.

    Yến Minh Tu ném điện thoại xuống sofa, không nhịn được bình luận, “Anh không biết tự lượng sức à, anh nghĩ trình độ anh thế nào mà đòi diễn vai chính của anh Đông? Tới khi phim công chiếu, người ta sẽ chửi rủa anh thậm tệ, đến lúc ấy anh yên thân được à? Anh sẽ chỉ càng thêm nhục nhã thôi.”

    Chu Tường cười khẩy, “Trong mắt cậu thì Uông Vũ Đông là thần, còn tôi chỉ là cọng rác. Tôi diễn được hay không chẳng cần cậu phát biểu, cậu cũng chẳng có tư cách ngăn cấm tôi đi.”

    Khuôn mặt Yến Minh Tu lộ vẻ dữ tợn, “Anh cứ thò chân thử bước ra ngoài xem, ba cái trò múa may của anh chỉ đẹp lúc đóng phim thôi, tôi sẽ trói anh lại, không cho anh đi đâu hết.”

    Chu Tường không nén nổi xót xa, “Yến Minh Tu, cậu tình sâu nghĩa nặng với Uông Vũ Đông, tôi không còn lời nào để nói. Trong mắt cậu, ngoại trừ anh ta, những người khác chẳng là gì cả, chúng ta ở bên nhau đã một năm rồi, có lẽ đối với cậu, tôi cũng chỉ ngang bằng cái rắm.”

    Đôi môi Yến Minh Tu run rẩy, nhìn đau đớn trong mắt Chu Tường, trái tim y nhói lên từng đợt, y nghiến răng, “Chu Tường, việc gì anh phải cướp vai của anh ấy? Làm nhục anh ấy thì anh được cái gì? Chẳng lẽ là để diễn cùng với Lan Khê Nhung?! Nếu anh muốn đóng phim, muốn diễn vai chính, tôi sẽ giúp anh, tôi sẽ tìm đạo diễn và biên kịch nổi tiếng nhất cả nước cho anh, anh cứ chọn lựa tùy thích, anh muốn diễn cái gì thì diễn luôn cái đó, tôi xuất tiền cho anh, cho anh đóng phim điện ảnh, phim truyền hình tùy ý anh, như vậy anh đã vừa lòng chưa?”

    Vẻ mặt Chu Tường nửa như khóc, lại nửa như cười, “Yến Minh Tu, chúng ta chung sống đã lâu như thế, tại sao cậu chưa bao giờ làm những điều đó cho tôi? Xem gia thế nhà cậu, đây cũng chẳng phải chuyện lớn gì đúng không? Nếu không phải tôi uy hiếp anh Đông của cậu, chắc cậu chẳng bao giờ lo nghĩ cho tôi đâu nhỉ, tôi nói có đúng không?”

    Trong quan hệ giữa hai người, chỉ có Chu Tường không ngừng trả giá, hắn trả giá, nhưng Yến Minh Tu chưa bao giờ hồi đáp hắn cái gì. Tất nhiên không phải Chu Tường tốt với y để chờ hồi đáp, thậm chí hắn còn nghĩ, Yến Minh Tu không giúp hắn, không phải vì y tiếc tiền, mà là vì y chẳng cần phải nghĩ cho hắn. Dù Yến Minh Tu có không mảy may nhúc nhích, Chu Tường hắn vẫn sẽ trơ mặt nhào tới móc tim ra trao cho y, thế nên y cần gì phải phí hơi tốn sức?

    Chu Tường chỉ cảm thấy mình quá thảm hại, nếu từ đầu hắn biết Yến Minh Tu chỉ coi hắn là thế thân, hắn sẽ chấm dứt mối quan hệ này ngay lập tức, hắn sẽ không bao giờ để mình có cơ hội rung động vì y, nhưng hiện giờ tất cả đã quá muộn rồi.

    Yến Minh Tu lạnh lùng nói, “Anh đừng xuyên tạc ý của tôi. Mặc kệ nguyên nhân có phải vì anh Đông hay không, tôi cũng vẫn không cho anh đi. Tôi sẽ không bao giờ để anh có cơ hội mắt đi mày lại với Lan Khê Nhung…”

    Ngoài dự kiến của Yến Minh Tu, Chu Tường đột ngột thét lên, “Mẹ kiếp cậu vờ vĩnh cái chó gì! Tôi biết cậu hơn một năm, chỉ có đụng tới Uông Vũ Đông, cậu mới mất bình tĩnh, chỉ có đụng tới Uông Vũ Đông, cậu mới hành xử khác thường, Uông Vũ Đông trong mắt cậu là thần thánh, còn tôi đéo là cái gì cả, sao cậu không nhận mẹ nó luôn đi? Lôi Lan Khê Nhung vào làm gì, chuyện này liên quan gì đến cậu ta? Chu Tường tôi từ nay về sau quan hệ với ai, đóng phim với ai, kiếm ăn thế nào, đéo liên quan gì đến Yến Minh Tu cậu hết! Tôi cũng đếch cần biết anh Đông nhà cậu mất mặt hay mất mũi, vai chính kia tôi nhất định phải diễn! Còn bây giờ à, cậu cút khỏi nhà tôi ngay!” Chu Tường nói hết những lời này, nước mắt cũng rơi xuống.

    Hắn không chịu được, Yến Minh Tu bảo vệ Uông Vũ Đông vô điều kiện, hắn hận Uông Vũ Đông đến phát cuồng. Không, có lẽ không phải hận, mà là đố kỵ. Hắn đố kỵ với Uông Vũ Đông đến phát cuồng.

    Uông Vũ Đông cái gì cũng có. Ngoại hình, tài năng, gia thế, địa vị, tình yêu của Yến Minh Tu.

    Còn Chu Tường hắn thì có cái gì? Hắn ghen tị vì Uông Vũ Đông có những thứ hắn không thể có, chính ghen tị thúc giục hắn cướp vai diễn của Uông Vũ Đông, làm xấu mặt Uông Vũ Đông, cho dù hắn không bao giờ có thể chiến thắng Uông Vũ Đông, nhưng chỉ như vậy cũng đủ khiến hắn vui rồi.

    Kể cả khi hắn biết, hắn vĩnh viễn sẽ không bao giờ chiến thắng được Uông Vũ Đông.

    Trong mắt Uông Vũ Đông, hắn chỉ là một thằng ất ơ đen đủi bị Vương đạo diễn thuận tay kéo vào, tất nhiên hắn còn chẳng xứng đáng làm đối thủ của anh ta. Thậm chí anh ta sẽ không bao giờ biết, Yến Minh Tu mà hắn liều mạng yêu thương, cũng đã trao tất cả trái tim cho anh ta rồi.

    Chu Tường hắn, mãi mãi chỉ là thế thân của Uông Vũ Đông. Uông Vũ Đông phía trước gặt hái thành công và vinh dự, phía sau gặt hái danh vọng và tình yêu, còn thế thân hắn, chẳng là gì cả.

    Chưa từng có một khắc nào hắn cảm thấy mình hèn mọn đến thế, vinh quang của Uông Vũ Đông chiếu rọi góc tối âm u của hắn, tựa như từng mũi kim chích vào hắn, hắn đã đủ nhức nhối, càng chưa nói tới nhát dao Yến Minh Tu đâm vào tim hắn lúc này.

    Những gì Yến Minh Tu cho hắn, không chỉ có thương tâm, mà còn cả nhục nhã vô bờ.

    Cho dù hắn biết làm như vậy chỉ tăng thêm mâu thuẫn, ngay cả khi hắn chẳng có lợi lộc gì, hắn vẫn muốn tranh giành vai chính với Uông Vũ Đông. Hắn không cam lòng, hắn muốn cướp đi một thứ gì đó từ trên tay Uông Vũ Đông, dùng nó để chống đỡ cho lòng kiêu hãnh đã sụp đổ của hắn.

    Những điều này, Yến Minh Tu sẽ không bao giờ hiểu.

    Hắn biết, ở trong mắt Yến Minh Tu, hắn hiện giờ chỉ là một gã đê tiện dám cả gan xúc phạm Uông Vũ Đông, Yến Minh Tu sẵn sàng lấy tiền bạc ra dụ hắn, chỉ để đổi về sĩ diện cho Uông Vũ Đông.

    Hắn tuyệt đối sẽ không đáp ứng.

    Yến Minh Tu sững sờ nhìn nước mắt trên mặt Chu Tường, lần đầu tiên trong đời, y không biết phải làm gì.

    Y chưa bao giờ thấy Chu Tường khóc, Chu Tường lúc nào cũng tươi cười, cười khoan dung, cười dịu dàng, cười thân thiện, cười am hiểu. Trong mắt Yến Minh Tu, Chu Tường tựa như không bao giờ phiền não, hay ít nhất, Chu Tường cũng không bao giờ giãi bày phiền não trước mặt y.

    Nhưng chỉ trong một đêm, tất cả đều thay đổi. Y thấy Chu Tường lạnh nhạt rồi bướng bỉnh, hiện giờ, y lại thấy Chu Tường bất lực rơi nước mắt.

    Trái tim nhói lên từng đợt, y thật sự không biết mình bị làm sao, vẻ mặt Chu Tường lặng lẽ khóc, là thứ chướng mắt nhất trên đời này đối với y.

    Y cũng không biết nên phản bác lời Chu Tường nói như thế nào.

    Y làm vậy không hoàn toàn vì Uông Vũ Đông. Yêu cầu của Uông Vũ Đông, đúng là y không cách nào cự tuyệt, nhưng còn một nguyên nhân khác, một nguyên nhân lớn hơn, y không chịu nổi việc Chu Tường đóng phim với Lan Khê Nhung. Nhất định Lan Khê Nhung sẽ thừa cơ xen vào đúng lúc quan hệ của y và Chu Tường rạn nứt. Y đã từng nghe Uông Vũ Đông nói qua, thực hiện bộ phim này phải tới hoang mạc phía Tây Bắc ghi hình ba tháng. Ở một nơi hoang vu hẻo lánh, không có gì tiêu khiển, Lan Khê Nhung và Chu Tường sống chung ba tháng, đến khi trở về sẽ như thế nào? Chu Tường có thay lòng đổi dạ không? Hắn có còn thích y nữa không?

    Y không thể phiêu lưu như thế, y vẫn chưa hiểu rõ con tim mình, nhưng y chỉ biết một điều duy nhất, y không muốn Chu Tường rời khỏi y. Y đã quen có Chu Tường bên cạnh, y đã quen với việc Chu Tường cho y tất cả, hơn nữa sau khi ảo tưởng về Uông Vũ Đông tan biến, y càng cần Chu Tường ở bên y. Chu Tường là người duy nhất có thể an ủi y, cũng là người duy nhất y có thể an tâm kề cận.

    Y sẽ không nhường Chu Tường cho bất luận kẻ nào, y sẽ không để Chu Tường góp mặt trong bộ phim kia!

    Chu Tường lau nước mắt, cầm chìa khóa, xoay người bỏ đi.

    Yến Minh Tu quát, “Anh đi đâu?”

    Chu Tường không trả lời, chỉ thẳng bước ra cửa.

    Yến Minh Tu lập tức đuổi theo, Chu Tường đã sớm đề phòng, hắn quay phắt lại, nắm đấm lao về phía Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu không ngờ Chu Tường dám đánh mình, Chu Tường cũng không ngờ mình dám đánh Yến Minh Tu. Nhưng hắn đang quá nóng nảy, trước khi hắn kịp nhận thức, cánh tay hắn đã vung lên, mặc dù hắn có chần chừ, nhưng nắm đấm vẫn giáng thẳng xuống khuôn mặt ngỡ ngàng của Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu lảo đảo lùi lại, đập vào tủ giày, y khẽ kêu một tiếng, phải vịn vào thành tủ mới không ngã nhào xuống đất.

    Chu Tường thở hổn hển, vội vàng vớ lấy tay nắm cửa, hắn muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

    Yến Minh Tu lao tới, ôm chặt hắn từ phía sau, sức lực vô cùng lớn, y đè nghiến hắn xuống đất, tới khi hắn không thể động đậy.

    Hắn không biết Yến Minh Tu lấy sức mạnh từ đâu, hắn giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng đôi tay y như hai gọng kìm kẹp chặt cánh tay hắn.

    Chu Tường trừng trừng nhìn Yến Minh Tu, đôi mắt hắn đỏ ngầu, “Bỏ ra, mày điên rồi à?!”

    Yến Minh Tu cũng nhìn hắn, kiên quyết nói, “Anh đừng hòng đi đâu hết.”

    Chu Tường phát điên, gào thét chửi bới, “Mày có thèm thuồng Uông Vũ Đông đến mấy, nó cũng đéo bao giờ đoái hoài đến mày đâu! Nó là anh rể của mày đó! Cần tình yêu của mày làm cái cứt gì, nó đéo bao giờ thích lại mày đâu, mãi mãi không bao giờ!”

    “Tôi biết.” Yến Minh Tu bình tĩnh lạ thường. Tất cả những chuyện đó y đều biết, nhưng cho đến lúc này vẫn chưa từng có ai dám nói thẳng vào mặt y. Y cứ mình sẽ phải nổi trận lôi đình, phải thẹn quá hóa giận, nhưng y lại không. Y cảm thấy chính mình đã có thể bình thản tiếp nhận sự thực này, có lẽ vì thất vọng đã lâu, y thậm chí cũng không còn thương tâm nhiều nữa.

    Hiện giờ trong đầu y chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là phải giữ lấy Chu Tường.

    Chu Tường giãy giụa bạt mạng, giãy giụa đến mồ hôi đầm đìa, hắn thở hồng hộc nói, “Yến Minh Tu, mày đúng là quá thảm hại, chỉ vì một kẻ chẳng bao giờ yêu mình…” Hắn còn muốn nói thêm nhiều nữa, nói thật nhiều những lời khó nghe, nhưng hắn lại im bặt, bởi vì từng câu từng chữ thốt ra, tựa như hắn đang chế giễu chính mình.

    Chỉ vì một người mãi mãi không bao giờ yêu hắn, hắn biến mình thành thảm hại thế này, hắn làm gì có tư cách châm chọc kẻ khác.

    Yến Minh Tu móc dưới bàn trà ra một đoạn dây thừng, rất cũ kỹ, tựa như từ hơn mười năm trước chưa có ai dùng đến. Rất nhanh gọn, y tóm lấy hai tay Chu Tường, trói lại.

    Chu Tường thấy Yến Minh Tu làm thật, hắn điên cuồng hét lớn, “Yến Minh Tu, mày bỏ ra! Uông Vũ Đông chỉ mất một vai diễn, còn tao nếu không đi, tao sẽ mất hết sự nghiệp, tao bắt buộc phải đi!”

    “Mất hết thì mất hết, tôi nuôi anh.” Yến Minh Tu vẫn bình thản và ác nghiệt.

    Chu Tường đỏ bừng hai mắt, căm hận trừng trừng nhìn Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu trói hắn lại, nắm lấy cằm hắn, trầm giọng hỏi, “Chu Tường, anh thích tôi phải không?”

    Chu Tường không nói gì, vẫn trừng mắt nhìn y.

    Yến Minh Tu vuốt ve chiếc cằm đã lún phún râu của hắn, nhẹ giọng nói, “Cứ tiếp tục thích tôi đi, cái gì anh cũng có.” Y cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi Chu Tường, “Tôi cho anh tất cả những gì anh muốn, nhưng anh không được phép nghĩ đến bất kỳ kẻ nào khác.”

    Chu Tường nhắm mắt, nghiêng đầu sang một bên, trái tim nguội lạnh.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân