Chức nghiệp thế thân – Chương 4-6

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 4

    Chu Tường tới công ty từ sớm.

    Thái Uy bây giờ là phó tổng thường vụ, trợ thủ đắc lực của sếp tổng, việc gì cũng đến tay. Sếp tổng thường xuyên không ở Bắc Kinh, sự vụ công ty cơ bản đều do anh thu xếp. Thời gian gần đây, bất luận là quan hệ hay địa vị trong nghề của anh cũng khác hẳn hai năm về trước, vậy nên bố trí một công việc cho Chu Tường cũng rất dễ dàng.

    Hai năm trước, không, với Chu Tường mà nói, cùng lắm thì chỉ mới tháng trước, hắn vẫn là một thành viên của công ty này. Trước đây Thái Uy giới thiệu việc cho hắn cũng bắt đầu từ mức thấp nhất, nhưng hắn rất hài lòng, hắn làm ở đây một thời gian dài, nhân duyên tốt, quan hệ với đồng nghiệp cũng không tệ, vậy nên hắn cực kỳ thích công ty này, có thể tiếp tục làm ở đây, hắn nghĩ đó là bước khởi đầu tốt.

    Chu Tường gặp được vài đồng nghiệp trước kia hắn quen, cố gắng nhịn không đến chào hỏi, trong mắt họ bây giờ, hắn chỉ là một người hoàn toàn xa lạ.

    Loading...

    Thái Uy đưa hắn vào văn phòng của anh, cười mời hắn ngồi xuống, sau đó tự mình tiếp điện thoại, điện thoại xong, anh cầm chìa khóa nói với hắn, “Đi, anh mang cậu đến Studio xem trước. Vương tổng đầu tư hơn một ngàn vạn dựng Studio, ở Bắc Kinh hiện giờ cũng được xem là lớn, mỗi ngày tiếp nhận không ít dự án. Cậu cứ làm mấy việc nhỏ trước đã, đừng sợ mệt, làm ở đây rất linh hoạt, không chừng may mắn còn được đóng quảng cáo.”

    Chu Tường cười cười, “Anh Uy, hiện giờ em cứ có việc làm là được, những cái khác không nghĩ nhiều đâu.”

    Thái Uy nhìn hắn khen ngợi, “Tốt, ở tuổi của cậu mà không xốc nổi, rất hiếm có. Nếu cậu làm tốt, chỉ cần có cơ hội, anh Uy nhất định sẽ giúp cậu. Anh biết cậu với mẹ không dễ sống, mẹ cậu chắc cũng vay mượn nhiều tiền chữa bệnh cho cậu rồi. Cứ từ từ tính, chuyện gì cũng sẽ vượt qua, sau này chắc chắn khá lên.”

    Chu Tường cảm động. Mặc dù trong mắt người ngoài, Thái Uy vừa nghiêm khắc vừa khắt khe, thường tạo ấn tượng gian xảo và cay độc, nhưng Chu Tường hiểu, đó chỉ là lớp ngụy trang của anh giữa chốn vàng thau lẫn lộn này, thật ra Thái Uy là một người rất trọng tình nghĩa.

    Thái Uy lái xe đưa hắn đến Thông Châu, tới Studio ở Lục Hoàn Biên mới vừa xây dựng. Sếp tổng của họ bao trọn tòa nhà bốn tầng này, diện tích hơn một ngàn mét vuông, bên trong sửa sang lại thành một trường quay khổng lồ, mỗi tầng chia thành hai khu, chủ đề của từng khu lại khác nhau, hơn nữa còn có thể thay đổi tùy hoàn cảnh.

    Vừa bước vào đã gặp mấy người mẫu chân dài diện đồ mát mẻ đi tới đi lui, trang điểm dày cộp, hai người cũng không thấy lạ, cùng lên thẳng lầu hai.

    Bọn họ đi ngang qua một tổ làm phim đang quay sitcome gia đình, sau đó đến khu công năng chuyên dựng hiệu ứng đặc biệt, giờ đang quay một đoạn quảng cáo khoa học viễn tưởng, mấy diễn viên đẹp trai mặc đồ bó màu trắng bạc, đeo wire bay lượn trên không trung.

    “A Lục.” Thái Uy bắt chuyện với một thanh niên béo trắng.

    Thanh niên tên A Lục vội vàng chạy tới, thân thiện gọi, “Anh Uy.”

    Chu Tường không biết người này, có thể là mới vào công ty.

    “Giới thiệu với chú, đây là em họ xa của anh, chú sắp xếp cho cậu ấy chút việc, cậu ấy mới ra viện, đừng chọn việc nặng quá, cố gắng để cậu ấy làm quen với Studio trước, sau đó chú bố trí tiếp.”

    “Vâng, không thành vấn đề, anh Uy yên tâm.”

    Thái Uy nói với Chu Tường, “A Lục năm nay 24, kém cậu hai tuổi, cứ gọi A Lục đi. Cậu ta là hậu cần ở đây, phụ trách mấy việc bên lề, cậu đi theo cậu ta học hỏi, sau này có cơ hội thì làm một mình trong tổ dựng phim hay gì cũng được.”

    “A Lục.” Chu Tường cười chào A Lục, sau đó gật đầu với Thái Uy, “Cám ơn anh Uy.”

    Lúc mới tốt nghiệp, hắn cũng học việc ở Studio và các trường quay, mấy thứ này đã hiểu nằm lòng, nói về kinh nghiệm thì hắn phong phú hơn bất kỳ ai ở đây, giờ làm lại từ đầu, tuy vất vả nhưng ít ra cũng thành thạo, hắn lại càng biết ơn Thái Uy giúp đỡ hắn.

    “Buổi chiều anh có ít việc nên trưa không ăn cùng được, anh đi trước đây.”

    “Anh Uy không cần để ý đến em, em tự lo được.”

    A Lục cười ha hả, “Anh Uy đi thong thả.”

    A Lục là một người dễ gần, gặp ai cũng tươi cười, sau khi Thái Uy đi, A Lục đưa Chu Tường vào Studio, giới thiệu sơ vài câu, “Người mới đây, mỹ nam tử đây, mọi người đừng thèm nha, làm việc cho tốt nha.”

    Vài người đang bận cười mắng cậu mấy câu.

    Chu Tường đảo mắt nhìn quanh, không có ai hắn biết, nhân viên trong nghề lưu động nhanh, chỉ mới hai năm ngắn ngủi mà một gương mặt quen thuộc cũng không nhìn thấy, điều này khiến hắn không khỏi buồn phiền.

    Hắn cười thân thiện, “Tên tôi là Chu Tường, sau này còn nhờ mọi người giúp đỡ nhiều, tiểu đệ cám ơn các vị trước.”

    “Chu Tường?”

    Một người vẫn đang quay lưng điều chỉnh ánh sáng, lúc này ngoảnh lại, im lặng nhìn hắn.

    Chu Tường sửng sốt, cuối cùng cũng gặp người quen, đây là ông anh phụ trách ánh sáng từ hồi hắn còn ở công ty, cũng họ Chu, mọi người gọi anh ta là lão Chu.

    Lão Chu đứng lên nhìn Chu Tường, tựa hồ nhớ tới Chu Tường trước kia, thở dài, “Xin chào.”

    Hồi đó lão Chu và hắn quan hệ không tồi, lúc này mặt đối mặt, nhưng lại không có cách nào nhận nhau, Chu Tường không biết về sau mình còn phải trải qua bao nhiêu lần khó xử mà xót xa như vậy nữa.

    A Lục nói với Chu Tường, “Sắp trưa rồi, cơm nước xong em đưa anh đi làm quen, bây giờ anh cứ tự xem qua một chút, nhưng phải cẩn thận, đừng đụng vào thiết bị nào nhé, đắt tiền lắm đó.”

    Chu Tường gật đầu, tự đi loanh quanh tìm hiểu môi trường mới.

    Chu Tường từ nhỏ đến lớn đều rất có duyên. Hắn làm người vừa khoan dung rộng lượng, vừa có nguyên tắc, ai cũng biết hắn hiền lành tốt bụng, nhưng không ai dám mạo phạm hắn. Hắn trọng tình nghĩa, ngay thẳng thật thà, chưa bao giờ ỷ vào tuổi tác và thâm niên trong nghề để chèn chép người mới. Hắn nói chuyện hài hước, có thể tán gẫu với bất cứ ai, đồng nghiệp có khó khăn cũng thường đến bàn bạc với hắn hoặc nhờ hắn hỗ trợ. Thanh niên nam nữ tiếp xúc với hắn đều thích hắn, nếu hắn không gay, có khi đã sớm cưới một cô vợ ngoan hiền.

    Một người đàn ông đầy sức quyến rũ như thế, chỉ qua bữa cơm trưa đã thân thiết với tất cả mọi người. Buổi chiều bắt đầu làm việc, hắn phụ giúp lão Chu bố trí ánh sáng, làm xong thì sang hỗ trợ nhân viên đạo cụ, không hề nhàn rỗi, mặc dù hơi mệt, nhưng mọi người đều khen hắn học nhanh. Chu Tường cũng không giả ngốc.

    Quay xong quảng cáo cũng gần tám giờ tối, đạo diễn khó tính, làm đi làm lại đến giờ mới hài lòng, ai cũng đói bụng, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc định đi ăn cơm.

    Lúc Chu Tường giúp lão Chu sắp xếp, lão Chu nhìn thẳng vào mắt hắn, thở dài, “Chú mày cũng tên Chu Tường…”

    Chu Tường tỏ vẻ không hiểu, “Sao ạ?”

    “Hồi trước anh cũng có đứa em tên Chu Tường.”

    “À, em có nghe anh Uy kể rồi.”

    Lão Chu nói, “Chẳng biết có phải tại trùng tên trùng họ không, sao anh cứ thấy chú mày giống nó lắm? Cách nói chuyện, thái độ làm người… Có khi tại anh tự kỷ ám thị, thực ra nó đi cũng hai năm rồi, chắc anh chẳng nhớ rõ nữa.”

    Chu Tường bất đắc dĩ cười cười, không biết nên nói gì mới phải.

    Đúng lúc đó A Lục có điện thoại, kêu lên, “Bây giờ? Mẹ ơi, tám giờ rồi, con đói dẹp lép rồi đấy.”

    Có người chế giễu, “Anh Lục, bạn gái anh không mua dogfood về cho anh à?”

    “Ha ha ha.”

    A Lục chán nản dập máy, trừng mắt nhìn kẻ vừa lên tiếng, “Chỉ giỏi nói hươu nói vượn. Thích cười à, để xem mày còn cười được nữa không.”

    “Sao không cười được?”

    A Lục méo mặt, “Mọi người đừng dọn đồ nữa, việc hôm nay vẫn chưa xong, có siêu sao sắp đến quay quảng cáo.”

    “A ——-“

    Ai cũng gào khóc thảm thiết. Tuy bọn họ thường xuyên phải làm thêm giờ để phù hợp với lịch trình của một số ngôi sao, trường hợp như thế này cũng không hiếm, nhưng hôm nay là thứ Bảy, thời gian làm việc của họ vốn đã không cố định, hiếm khi mới có ngày nghỉ, mọi người mệt mỏi chỉ muốn về nhà dưỡng sức, ai ngờ cuối cùng không về được, tệ hơn nữa là, nếu làm không tốt, ngày mai bọn họ còn phải tăng ca.

    “Ai nha? Là ai vậy?”

    “Yến đại thiếu gia đó, người ta đến dưới lầu rồi, cứ nhất định phải quay trong hôm nay.”

    Có nữ trợ lý mới vào làm thét lên ầm ĩ, làm mọi người giật cả mình, cô nàng phấn khích giậm chân, “Yến Minh Tu! Yến Minh Tu! Em được gặp Yến Minh Tu! !”

    Chu Tường tái mặt, hai bàn tay đang thu dọn đồ đạc cũng run lên nhè nhẹ.

    Lão Chu bất mãn chửi thề, quay sang lại thấy Chu Tường trắng bệch, vội vàng hỏi, “Tiểu Chu? Sao thế? Đói bụng à?”

    Chu Tường ậm ừ, “À, vâng, hơi đói.”

    Yến Minh Tu? Sao lại thế? Không phải hắn chưa từng nghĩ tới chuyện tiếp tục làm công việc này có thể chạm mặt Yến Minh Tu, hắn định sẽ không tham gia bất cứ phần việc nào liên quan tới y hết. Nhưng hắn vạn lần không ngờ, chỉ mới ngày đầu tiên, hắn đã phải nhìn thấy Yến Minh Tu. Hắn hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, đầu óc ngay tức khắc bị đảo lộn.

    A Lục cũng nhìn Chu Tường, “Chu Tường? Anh không sao chứ? Sao sắc mặt xấu thế?”

    Chu Tường đứng dậy, bối rối nói, “A Lục, tôi mới xuất viện, có lẽ không trụ được lâu, hôm nay tôi về trước được không?” Chưa cần nhìn quanh, hắn đã cảm giác được rất nhiều ánh mắt không đồng tình. Đàn ông mà lấy lý do sức khoẻ để trốn tăng ca, hơn nữa hắn còn là người mới, khó tránh khỏi bị chỉ trích, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng sẽ không đưa ra yêu cầu như thế.

    A Lục tuy cũng không muốn để hắn đi, bằng không những người khác nhất định sẽ bức xúc, nhưng Chu Tường được Thái Uy tự mình đưa tới, hơn nữa Thái Uy đã nói ngay từ đầu rằng thân thể Chu Tường không tốt. Cậu cũng không muốn làm khó hắn, bèn quay sang hỏi lão Chu lớn tuổi nhất, “Anh Chu, anh xem thế nào? Anh Uy bảo em là ảnh mới ra viện, có khi khó chịu thật.”

    Lão Chu gật đầu, “Cho cậu ta về đi, nhìn mặt cậu ta làm gì còn giọt máu nào.”

    Những người khác cũng nhìn Chu Tường, quả thật trông hắn không được khoẻ, cả người lảo đảo như sắp ngã, tuy nhiên cả ngày chẳng bị sao, vừa nghe đến làm thêm giờ đã thành thế này, cũng không có mấy người tin phục.

    A Lục nói, “Thế anh tự ra gọi xe nhé, em phải làm việc, nếu không cũng chở anh về.”

    Chu Tường liên tục xua tay, “Không cần, tôi tự về được. Xin lỗi mọi người, lần sau tôi làm bù phần hôm nay, ngại quá.” Hắn luôn miệng xin lỗi, sau đó thu dọn đồ đạc, gần như chạy trốn ra thang máy.

    Ngay khi hắn tới nơi, cửa thang máy “Đinh” một tiếng, mở ra.

    Chu Tường thầm run, quệt mồ hôi trán, cố gắng tỉnh táo lại.

    Yến Minh Tu không biết hắn, gặp mặt thì đã sao?

    Cửa thang máy mở rộng, đứng đầu là chàng thanh niên trên màn hình quảng cáo hôm đó, cũng chính là ngôi sao điện ảnh Yến Minh Tu, năm nay hai mươi ba tuổi, chói lọi nửa bầu trời, chỉ khẽ chạm tay cũng đủ phỏng rộp.

    Yến Minh Tu đã trưởng thành hơn ngày đó.

    Trí nhớ của Chu Tường vẫn dừng lại ở giai đoạn y còn thiếu niên, thích mặc áo phông quần bò, trẻ trung khỏe khoắn, còn Yến Minh Tu hiện giờ, Tây trang thoải mái, trầm ổn chín chắn, khuôn mặt không có biểu cảm, cực kỳ lạnh lùng. Chu Tường lăn lộn trong showbiz gần mười năm, xinh đẹp kiểu gì cũng đã từng nhìn thấy, nhưng vô luận ba năm trước hay hiện tại bây giờ, hắn vẫn cảm thấy Yến Minh Tu là hoàn mỹ nhất, không biết ông trời gọt giũa y tinh tế nhường nào, y có thể làm mê đảo hàng vạn hàng nghìn quần chúng cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

    Thậm chí ngay cả bản thân hắn, tự nhận đã gặp qua vô số người, chẳng phải cũng đã từng bị Yến Minh Tu mê hoặc sao?

    Ý nghĩ không thể khống chế, tự động quay về khoảng thời gian hắn còn ở bên Yến Minh Tu, từ lúc gặp nhau tới cú điện thoại cuối cùng, tổng cộng cũng chỉ một năm ngắn ngủi. Với hắn mà nói, ký ức vẫn còn rõ mồn một, loại cảm giác này cực kỳ quái gở, thật giống như cuối tuần trước hắn gặp một thiếu niên, đến cuối tuần này gặp lại, đối phương đột nhiên biến thành một người đàn ông từng trải. Khoảng cách hai năm với hắn chỉ là một mảng trắng xóa. Thời gian thay đổi mọi người, thay đổi rất nhiều chuyện, chỉ còn lại một mình hắn, đánh mất hai năm, rồi lại phải ép mình tiếp nhận biến đổi của hai năm đó.

    Chu Tường thẳng tắp đứng bên ngoài, lúc Yến Minh Tu được một đám người hộ tống ra khỏi thang máy, thứ đầu tiên đập vào mắt y chính là hắn.

    Vốn chỉ là một người xa lạ y không bao giờ liếc nhìn, nhưng đúng vào lúc y bắt gặp ánh mắt sâu thẳm phức tạp đến không ngờ của hắn, thân thể y tựa như bị hút vào, thậm chí y còn nghe thấy tiếng trái tim mình mãnh liệt rung động.

    Vì sao ánh mắt kia quen thuộc đến thế?

    Y khẽ cúi xuống, không thể ngăn cản trái tim đang khuấy đảo điên cuồng, y không hiểu, tại sao một người xa lạ lại mang tới cảm giác này cho y?

    Hai người chỉ đứng cách nhau vài mét, tưởng chừng rất gần, nhưng phảng phất lại xa xôi tựa muôn sông nghìn núi.

    Chu Tường chỉ thấy bất lực, thời điểm phải đối mặt với Yến Minh Tu, hắn vẫn như cũ, vẫn trở nên không giống chính mình. Hắn miễn cưỡng ổn định cảm xúc, cúi đầu, định vào thang đi xuống.

    Ngay lúc hắn lướt qua Yến Minh Tu, Yến Minh Tu đột nhiên quay lại. Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, y túm chặt lấy cánh tay hắn, sức lực quá lớn khiến hắn bất giác nhíu mày.

    Chu Tường quay đầu nhìn y, thân thể cao gần 1m9 của Yến Minh Tu tạo cho hắn áp lực không nhỏ, hắn chỉ thấy đôi mắt Yến Minh Tu tựa như loé sáng, khóe môi y khẽ run rẩy, lạnh giá, nhưng lại không thể không thốt lên câu hỏi.

    “Anh là ai?”

    Chương 5

    Ba năm trước.

    “Anh Tường, anh ăn uống nhã nhặn chút được không?” Chuyên viên trang điểm Mễ Ưu xinh đẹp cầm hộp phấn dí sát tới.

    Chu Tường cười, há miệng nhét bánh mì vào, “Trách gì tôi? Cô em xem phấn trên mặt tôi này, vừa động đậy đã rụng tả lả, mà trưa nay tôi chưa ăn cơm, lát nữa đói xỉu, tôi tìm cô em tính sổ.”

    “Da anh đen hơn Uông Vũ Đông cả một tone màu, không trát nhiều phấn thì còn làm được gì.” Mễ Ưu lườm hắn, “Thôi ăn đi, cho anh năm phút rồi em make-up lại, đừng có lộn xộn nữa.”

    “Trời, vẫn sớm mà, siêu sao còn chưa đến, cô em vội cái gì nha.”

    Mễ Ưu rót cho hắn chén nước, “Uống nước đi, đừng nghẹn.”

    “Ui cha, Mễ Ưu tốt với anh quá nha.” Tiểu Lưu thắt đai lưng cho Chu Tường, “Nào, để em thít cái eo thon của anh Tường lại nào.”

    Chu Tường cười mắng, “Ranh con trả thù cá nhân à, thít nữa đi, anh nôn vào mặt mày bây giờ.”

    Mặc xong trang phục diễn, Chu Tường đứng tại chỗ xoay một vòng, y phục xanh thẫm ôm sát thân thể thon dài khoẻ đẹp của hắn, oai phong lẫm liệt, rất có phong thái đại hiệp cổ trang.

    “Thế nào, đẹp trai không?”

    Tiểu Lưu cười nói, “Đẹp trai.” Cậu vòng ra sau lưng hắn, nhìn nhìn, “Chậc chậc, anh Tường, lưng anh với lưng Uông Vũ Đông giống hệt nhau nha, không nhìn mặt thì không nhận ra luôn, mỗi tội anh đen hơn tẹo.”

    “Nói vớ vẩn, không giống thì anh mày đóng thế kiểu gì?” Chu Tường nhảy múa tại chỗ, “Mong là hôm nay xong sớm chút, haiz, về đi hát không?”

    “Đi chứ, đến quán Tam Lý Truân Nhi lần trước nhé, âm thanh tốt, cánh gà ngon đã đời.”

    “Tiểu Lưu đặt phòng đi.”

    “Đặt giờ nào?”

    “Đặt… Bảy, tám, chín, mười, mười một giờ đi…” Chu Tường nói xong thì phì cười, bọn họ tan tầm giờ nào còn phải xem đạo diễn cao hứng hay mất hứng.

    Những người khác cũng cười ồ.

    Thư ký trường quay chạy đến báo cho Chu Tường, bảo hắn chuẩn bị, lát nữa bắt đầu quay phân đoạn của hắn. Chu Tường đã bàn bạc kỹ với chỉ đạo võ thuật, các động tác cũng không quá khó, hắn có thể diễn ngon lành.

    Chu Tường làm cascadeur đã được sáu-bảy năm, lúc mới vào nghề, hắn chỉ làm vài việc lặt vặt, về sau có vị chỉ đạo võ thuật thấy vóc người hắn đẹp, tố chất thân thể cũng không tồi, hơn nữa Thái Uy còn đề bạt hắn, vậy nên hắn mới được tiếp xúc với công việc này. Hồi còn ở học viện thể thao, hắn học bơi lội, đánh đấm vân vân hắn chỉ thỉnh thoảng luyện cùng mấy anh em ở ký túc xá, không ngờ đến giờ lại thành cần câu cơm.

    Danh tiếng trong nghề của hắn không tồi, tháng nào cũng nhận được hai hoặc ba công việc, hơn nữa cơ hội được diễn mấy vai phụ cũng nhiều, gần đây hắn còn làm chỉ đạo võ thuật cho một số bộ phim. Cha mẹ hắn đã qua đời, để lại cho hắn một căn hộ rất tốt, hắn là đồng tính luyến ái, cả đời không phải lo chuyện cưới vợ sinh con, vậy nên với thu nhập của hắn, cho dù sống ở Bắc Kinh quốc tế hóa đắt đỏ, hắn vẫn có thể rất vô tư.

    Mặc dù Chu Tường lẻ loi một mình, nhưng hắn rất lạc quan, thích vui chơi thì sẽ vui chơi, tự hắn có thể tìm niềm vui cho mình. Con người hắn vừa tích cực vừa nhiệt tình, cực kỳ cuốn hút, ai cũng thích hắn, những người trẻ tuổi mới vào nghề đều coi hắn là anh cả. Chu Tường trời sinh đã có sức quyến rũ, khiến người xung quanh chỉ muốn gần gũi, tín nhiệm hắn.

    Lúc này Chu Tường không dám động đậy, hắn sợ nhúc nhích thì phấn lại rụng ào ào như món thịt tẩm bột chiên giòn.

    Ngay khi đó, phía sau hắn vang lên một giọng nam vô cùng trong trẻo, vô cùng dễ nghe, “Anh Đông.”

    Hắn đang định quay đầu lại nhìn xem đứa nhỏ nào ngọt ngào như thế, nhưng chưa kịp làm gì thì một bóng người đã nhào tới, ôm ghì lấy eo hắn, húc cho hắn lảo đảo mấy bước mới đứng vững được.

    Cách một lớp áo, hắn có thể cảm nhận được thân thể mạnh mẽ nóng rực kia, cùng với cơ ngực rắn chắc áp vào lưng hắn.

    Chu Tường mỹ mãn, hôm nay ngày gì vậy ta, ở trường quay còn được cậu em yêu thương nhung nhớ.

    Hắn vội vàng quay lại, muốn nhìn xem là ai.

    Mà sau khi hắn quay lại, cả hai đều ngớ người.

    Tim Chu Tường suýt bắn ra khỏi ***g ngực, khuôn mặt này thật là đẹp dữ dội, lại còn gần sát rạt với hắn như vậy nữa. Làn da mềm mịn tìm không thấy lỗ chân lông, đôi mắt kìa, cái mũi kìa, cái miệng kìa, chậc chậc, hắn lăn lộn trong giới showbiz gần mười năm, thanh niên xinh đẹp kiểu gì mà chưa từng thấy qua, nhưng hôm nay vẫn hoàn toàn bị khuôn mặt của chàng trai này làm chấn động. Không biết đây là ngôi sao mới nhà ai, nóng bỏng đến thiên lý khó dung.

    Yến Minh Tu cũng ngẩn người, khuôn mặt này không phải Uông Vũ Đông, nhưng tấm lưng kia lại quá giống Uông Vũ Đông. Y vội vàng buông tay, lùi lại mấy bước, hơi xấu hổ vì nhận nhầm người. Nụ cười nhẹ nhàng trên mặt Chu Tường nhìn kiểu gì cũng thấy như đang châm chọc y, làm y ngượng ngùng hết sức. Y cau mày, vô lễ hỏi, “Anh là ai?”

    Chu Tường không để bụng, cười nói, “Tôi là Chu Tường, cậu tìm Uông Vũ Đông à? Tôi là cascadeur của anh ấy.”

    Chẳng trách giống như thế, Yến Minh Tu nhìn cái người vóc dáng tương tự, nhưng khuôn mặt lại kém xa Uông Vũ Đông này, chẳng hiểu tại sao thấy hắn rất không hợp mắt. Có lẽ bởi vì y vừa làm một điều ngu ngốc, mà nụ cười ôn hòa của người này cứ như nhắc đi nhắc lại cho y chuyện đó.

    Mấy người bên cạnh thầm cười trộm, sắc mặt Yến Minh Tu càng thêm khó coi, “Anh Đông đâu?”

    “Anh ấy chưa tới. Hai tiếng nữa mới đến giờ diễn của anh ấy, mà đôi khi anh ấy còn tới muộn. Nếu cậu quen thì thử gọi điện xem, đạo diễn cũng muốn anh ấy đến sớm chút.”

    Yến Minh Tu liếc mắt nhìn hắn, tự ngồi xuống một bên chờ Uông Vũ Đông.

    Chu Tường lén quan sát y vài lần, lòng thầm ca tụng, tiếc rằng cậu em này hình như không thích hắn cho lắm. Nhưng cậu ta nhận nhầm người cũng đâu phải lỗi của hắn, Chu Tường rất vô tội mà.

    Hắn hỏi Tiểu Lưu, “Kia là ai đó, sao lại hào hứng thế?”

    “Không biết luôn, giọng điệu trịch thượng lắm, vừa đến đã tìm Uông Vũ Đông. Cậu ta vào đây được nên chắc cũng có quan hệ, nói không chừng còn rất quen thân với Uông Vũ Đông ấy.”

    Mễ Ưu cũng nhịn không được phải đảo mắt nhìn y mấy lần, “Hay là người mới nhà ai, đẹp trai quá, dáng cũng đẹp, cứ diễn bừa phim truyền hình nào đó là nổi ngay.”

    Yến Minh Tu chỉ mặc T-shirt trắng và quần bò đơn giản, nhưng cảnh sắc xung quanh nơi y ngồi lại tựa như được ***g khung, đẹp đẽ khôn kể. Vẻ đẹp của một người có thể mang lại niềm vui cho nhiều người khác, lần đầu tiên Chu Tường thấm thía triết lý này.

    Hắn rất muốn tới bắt chuyện với y mấy câu, tiếc là sắp đến giờ quay phim, nên hắn chỉ đành thất vọng đi vào stage set. (*stage set/setting/scenery: cảnh bài trí trong sân khấu hoặc studio)

    Đây là phân cảnh tương tự như Hồng Môn Yến (*), chỉ khác ở chỗ thời điểm diễn ra là ngày thọ đản (tiệc mừng sinh nhật) của Võ Lâm Minh chủ, nhân vật chính phụ trách múa kiếm giúp vui, sau đó nhân cơ hội ám sát Tả hộ pháp của Võ Lâm Minh.

    (*): Hồng Môn Yến cho những ai chưa biết

    Chu Tường ước lượng thanh kiếm trong tay, để đạt hiệu quả chân thật nhất, thanh kiếm này là hàng xịn, cảm giác rất nặng. Múa kiếm không phải thế mạnh của hắn, sở trường của hắn là công phu quyền cước rất đẹp mắt, tuy nhiên điều này cũng không làm khó được hắn.

    Đạo diễn quát, “Bắt đầu đi, lát nữa tôi hô thì chú ý vào, tập trung tinh thần. Lão Vương, đứng chỗ nào thế, ánh sáng cao lên!”

    Chu Tường dựa theo những gì chỉ đạo võ thuật đã hướng dẫn, bắt đầu vung kiếm, động tác của hắn vừa xinh đẹp vừa dứt khoát, nhưng đạo diễn yêu cầu rất cao, bắt hắn diễn đi diễn lại từng phân cảnh nhỏ tới bốn lần.

    Yến Minh Tu vốn đang lơ đãng nhìn quanh, dần dần bị Chu Tường hấp dẫn, y híp mắt nhìn bóng dáng thon dài mạnh mẽ của hắn linh động giữa cảnh nền.

    Chương 6

    Một phân đoạn rất ngắn, nhưng phải quay đi quay lại hơn hai tiếng. Đạo diễn là tên tuổi lớn trong nước, tính tình rất kỳ quặc, trong giờ làm việc thì nhìn ai cũng thấy ngứa mắt, thiếu nữ đôi mươi xinh như làn nước cũng có thể bị ông mắng mỏ tới phát khóc. Đây là lần thứ ba Chu Tường hợp tác cùng ông, từ lâu đã hiểu tính, nên dù bị bắt diễn lại bao nhiêu lần, hắn cũng không tức giận. Không phải hắn không còn cách nào khác, mà là hắn biết, nếu mình nóng nảy thì ngài kia càng nóng nảy hơn, cả ngày hôm nay sẽ chẳng ai yên ổn.

    Tới khi quay xong, Chu Tường đã mồ hôi đầm đìa, đạo diễn rất hài lòng về hắn, ngay cả tên của hắn cũng nhớ kỹ, lúc kết thúc còn nói với hắn, “Phim đang thiếu một nhân vật, nếu cậu bố trí được thời gian thì đi bàn bạc với A Thành. Đất diễn không nhiều lắm, chỉnh sửa xong chắc lên hình khoảng hơn nửa tiếng, nhưng thù lao đảm bảo vừa lòng cậu.”

    Chu Tường cười ha hả nói, “Cám ơn ngài, việc nhỏ này mà ngài còn đặc biệt giúp đỡ tôi, ngại quá. Tôi thì có gì đâu mà phải bố trí thời gian, chân chạy vặt thôi mà. Vậy tôi đi nói chuyện với anh Thành nhé, sau này nếu còn cơ hội, mong Vương đạo diễn lại nhớ đến tôi.”

    Vương đạo diễn mặt không biểu cảm gật đầu, nhưng cứ nhìn hai tiếng vừa rồi không nổi điên chửi mắng là có thể thấy ông hài lòng về Chu Tường như thế nào.

    “A, Uông Vũ Đông đến rồi.”

    Ai cũng nhìn ra cửa, Uông Vũ Đông và hai trợ lý hiên ngang bước vào. Anh ta đeo kính râm, áo quần thoải mái, vô cùng đẹp đẽ phi phàm, vừa xuất hiện đã lôi cuốn ánh mắt của tất cả mọi người.

    Uông Vũ Đông là minh tinh màn bạc mới nổi vài năm gần đây, nghe nói tiềm lực rất lớn, ngay cả bộ phim cổ trang đang quay cũng được sản xuất để dành riêng cho anh ta. Uông Vũ Đông có thể nói là hội tụ đủ mọi tố chất để nổi tiếng, ngoại hình vượt trội, xử sự khéo léo, hơn nữa còn có người chống lưng. Tuy mới đầu diễn xuất hơi trúc trắc, nhưng khuôn mặt tuấn tú vẫn ngày ngày xuất hiện trên đủ loại phương tiện truyền thông, vậy nên anh ta cứ từng bước lên mây, vinh quang tột đỉnh, hiện đã là cây tiền hạng nhất trong ngành giải trí.

    Chu Tường khi đó vốn chỉ nhận được một ít công việc lẻ tẻ, nhưng dựa vào vóc dáng tương tự với Uông Vũ Đông, hắn cũng được ăn theo gà chó lên trời, hiện giờ nếu Uông Vũ Đông cần cascadeur, thì cơ bản người ta đều tìm hắn.

    Sau khi tiến vào, Uông Vũ Đông cười tháo kính râm xuống, không hề kiêu ngạo, thân thiện chào hỏi các nhân viên rồi bước tới xin lỗi Vương đạo diễn. Anh ta cũng không giải thích lý do mình đến trễ, chỉ uyển chuyển cười cười nhận tội.

    Không ai đánh người chạy lại, Vương đạo diễn cáu chẳng nổi, bảo anh ta nhanh đi hoá trang.

    Uông Vũ Đông lấy lòng Vương đạo diễn xong, quay lại nhìn Chu Tường, “Này, A Tường.”

    Chu Tường gật đầu cười, “Anh Đông, đến rồi à.” Kỳ thật hắn còn lớn hơn Uông Vũ Đông vài tuổi, nhưng cả thân phận lẫn địa vị của hắn đều kém xa, có gọi Uông Vũ Đông là anh cũng phải đạo. Hắn không ghét Uông Vũ Đông, Uông Vũ Đông rất biết cách đối nhân xử thế, chỉ cần không xung đột lợi ích với mình, anh ta luôn giữ vững hình tượng cao quý tốt đẹp. Đối với mấy lời đồn không hay về Uông Vũ Đông, Chu Tường không quan tâm, hắn chỉ là một cascadeur nho nhỏ, cả đời cũng chẳng chạm được vào ích lợi của Uông Vũ Đông, hai người yên ổn vô sự, quá tốt.

    Uông Vũ Đông thân mật vỗ vai hắn, “Quay xong rồi thì đi tắm thay đồ đi, cậu xem cậu mồ hôi đầm đìa, nếu bị cảm thì tôi biết tìm ai đây?”

    Chu Tường cười ha hả, “Vâng, anh Đông đến là tôi lui được rồi, thế tôi đi trước nhé.”

    “Ừ, gặp sau.”

    Chu Tường đang định đi tẩy trang và thay quần áo, ngoảnh đầu lại thấy cậu chàng xinh đẹp vừa nãy nhận nhầm người bước vào, phỏng chừng mới đi WC. Cậu chàng xinh đẹp nhìn thấy Uông Vũ Đông, hai mắt sáng trưng, sung sướng thốt lên, “Anh Đông.”

    Uông Vũ Đông quay phắt lại, ngạc nhiên mừng rỡ vô cùng, “Minh Tu? Sao em đã về rồi?” Nói xong cũng vội vã bước tới, thân thiết ôm lấy Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu cười rạng rỡ, “Em tốt nghiệp rồi.”

    “Tốt nghiệp? Vậy em không định làm việc bên đó luôn à? Cứ thế về nước?”

    Yến Minh Tu nắm lấy cánh tay Uông Vũ Đông, sung sướng nhìn anh ta, đôi mắt ngập tràn ý cười trong veo, “Nước ngoài có gì hay đâu, anh cũng chẳng đến thăm em.”

    Uông Vũ Đông cười cười, thấp giọng nói, “Không phải chị em đại diện thay anh rồi còn gì.”

    Chu Tường đứng ngay gần đó, tình cờ nghe được, không khỏi đoán già đoán non, chị gái của cậu trai này và Uông Vũ Đông, quan hệ chắc chắn không bình thường.

    Yến Minh Tu bĩu môi, “Không tính thế được.”

    “Được rồi, trong nước vẫn là tốt nhất, em về là mừng rồi. Chờ anh một chút, tối nay anh Đông nhất định phải đổi gió cho em.”

    Yến Minh Tu nhìn đồng hồ, “Em tưởng anh đến sớm nên mới ngồi đây đợi, giờ muộn quá rồi, tối nay còn buổi tiệc với ba, em phải đi luôn đây. Gặp được anh là tốt rồi, đổi gió để hôm khác đi.”

    Uông Vũ Đông tiếc nuối, “Đúng thật, hôm nay trễ quá, thế mai thì sao? Em cứ chọn thời gian, bất chấp chuyện gì anh Đông cũng phải dành một buổi cho em, được không?”

    Yến Minh Tu vui vẻ cười, Chu Tường nhìn nụ cười của y, trong lòng hơi ngưa ngứa.

    Hắn tiếc rẻ thở dài, vượt qua hai người còn đang mải hàn huyên, đi tẩy trang thay đồ. Hắn là đàn ông, chẳng sợ dày vò làn da, chà xát kỳ cọ nửa ngày, xong xuôi hắn rửa mặt, thay quần áo đi ra ngoài.

    Yến Minh Tu cũng đã rời đi, Uông Vũ Đông đang hoá trang. Chu Tường hỏi Tiểu Lưu, “Mọi người vẫn phải làm thêm à?”

    Tiểu Lưu mặt như đưa đám, “Đúng đó, anh thì xong rồi, còn bọn em…” Cậu bĩu môi, chỉa chỉa Uông Vũ Đông, thấp giọng thì thào, “Bọn em vẫn phải ở lại hầu hạ anh ta.”

    Chu Tường hả hê cười, “Anh về được rồi.”

    Tiểu Lưu méo miệng bảo hắn, “Anh về đi, về đi đừng đến nữa.”

    Chu Tường vỗ vỗ đầu cậu, cười mắng, “Cút đi, anh mày về nhà ngâm nước ấm, ăn quà vặt chơi game.”

    Hắn nói rõ to, nhận về bao nhiêu oán hận. Chu Tường thả lỏng hai vai, thư thái vô cùng, nghêu ngao hát một điệu dân ca, một tay đút túi, tay kia quay quay chìa khoá, đi đến bãi đỗ xe.

    Yến Minh Tu đang đứng bên đường đón taxi.

    Y mới vừa xuống sân bay, nhà còn chưa kịp về, biết lịch làm việc của Uông Vũ Đông, liền mang theo cả hành lý chạy đến trường quay. Chị gái y đã nhắn trước với nhân viên để y được vào, vì muốn tạo bất ngờ cho Uông Vũ Đông, y không gọi điện, chỉ kiên nhẫn ngồi đợi, tuy phải đợi hơn ba tiếng đồng hồ, nhưng được nhìn thấy Uông Vũ Đông cũng đáng giá.

    Yến Minh Tu nhớ lại khuôn mặt dịu dàng và khoé miệng tươi cười của Uông Vũ Đông, cảm giác mệt nhọc gì cũng không còn quan trọng.

    Y nói buổi tối có bữa tiệc với ba kỳ thật là xạo, hơn mười tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, tính cả thời gian chờ ở sân bay, tổng cộng gần hai mươi tiếng y chẳng được nghỉ ngơi. Tuy chưa đến mức kiệt quệ, nhưng y không muốn tỏ vẻ mệt nhọc trước mặt Uông Vũ Đông, vậy nên y định đi tìm khách sạn ngủ tạm.

    Lúc này lại đúng vào giờ tan tầm, taxi hoặc đang chở khách, hoặc đang vội về giao ban, Yến Minh Tu đứng hơn mười phút vẫn chưa có chiếc xe nào đỗ lại. Mí mắt y đã muốn sụp xuống, y bắt đầu phát cáu, định gọi điện bảo lái xe tới đón, nhưng lại ngại bị mẹ hỏi han vì sao xuống sân bay mà không về nhà luôn, y vốn định ngày mai mới về.

    Đang lưỡng lự, một chiếc xe bình dân dừng lại trước mặt y.

    Chu Tường hạ kính xe, tươi cười niềm nở, vui vẻ nói với Yến Minh Tu, “Đi đâu thế, tôi chở cậu một đoạn nhé.”

    Yến Minh Tu phải mất vài giây mới nhận ra đây là cascadeur của Uông Vũ Đông. Lúc nãy Chu Tường mặc đồ cổ trang, hoá trang dày cộp, bây giờ không còn tạo hình nữa, nhất thời y không nhận ra.

    Trong đầu Yến Minh Tu lập tức nhớ tới bóng dáng cực kỳ tượng tự của Chu Tường và Uông Vũ Đông, giống đến nỗi chính y cũng nhầm lẫn. Từng động tác múa kiếm linh hoạt của Chu Tường cũng đảo lại trong đầu y, cả buổi chiều ngồi đợi, hầu hết thời gian, y chỉ nhìn Chu Tường đóng phim.

    Yến Minh Tu nhíu mày do dự.

    Y cũng không biết mình bị làm sao, rõ ràng người này không đụng chạm gì tới y, nhưng y lại hơi khó chịu với hắn.

    Chu Tường cười nói, “Giờ này không đón được xe đâu, nhìn trời còn sắp mưa, tan tầm tôi rảnh rỗi, chở cậu một đoạn cũng được.” Chu Tường nhận thấy y chần chừ, lại cười bảo, “Sợ cái gì, xe của tôi ăn thịt người à?”

    Yến Minh Tu cũng không có lý do từ chối, đành phải gật đầu, “Cám ơn nhiều.”

    Chu Tường mở cốp sau, xuống xe xách hành lý cho Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu cảm thấy hắn ân cần hơi quá mức bình thường, y giữ lấy hành lý, nói, “Tôi tự làm được.”

    Chu Tường mở cốp, chỉ chỉ đống lộn xộn bên trong, “Ngại quá, hơi nhiều thứ.” Hắn rất thích vận động ngoài trời, nên trong xe còn nhiều đồ đạc chưa cất vào nhà. Vali của Yến Minh Tu không lớn, nhưng bỏ vào vẫn hơi chật chội.

    Chu Tường bắt đầu dồn đồ đạc sang một bên, chừa ra một khoảng trống cho Yến Minh Tu xếp vali.

    Yến Minh Tu hơi thất thần nhìn mái tóc cắt ngắn, bờ vai rộng mạnh mẽ và cái cổ thon dài của Chu Tường, tại sao phía sau lưng người này lại có thể giống Anh Đông đến thế.

    Chu Tường thu dọn xong xuôi, nói với Yến Minh Tu, “Bỏ vào đi.”

    Yến Minh Tu xếp vali, hai người cùng ngồi vào xe.

    Chu Tường cười vươn tay phải ra, “Tôi là Chu Tường, Tường trong ‘Phi tường’.” (*bay liệng)

    Yến Minh Tu cười nhẹ, bắt tay hắn, “Tôi là Yến Minh Tu.”

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân