Chức nghiệp thế thân – Chương 42-46

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 42

    Yến Minh Tu không biết có người đang rình, y kéo thấp vành mũ, khóa cửa kỹ càng rồi đi xuống lầu.

    Chu Tường vẫn đang núp trên cầu thang, không dám thở mạnh, mãi tới khi Yến Minh Tu đã ra đến đầu khu tập thể, hắn mới dám đứng lên. Trái tim vẫn nện thình thình, hắn im lặng nhìn cánh cửa quen thuộc, bụng dạ rối bời.

    Tại sao Yến Minh Tu lại ở đây? Y không thể ở đây, dù cải trang kỹ thế nào, nếu ngày ngày ra vào nơi này cũng sẽ bị người xung quanh phát hiện, chưa có nghệ sĩ nào sống trong khu tập thể cũ kỹ này, nếu lộ ra sẽ thành phiền phức lớn đối với dân ở đây.

    Câu nói của Yến Minh Tu, “Tôi sẽ ở nhà anh, chờ anh về.” cứ quanh quẩn trong đầu hắn.

    Loading...

    Hóa ra tất cả những gì Yến Minh Tu nói, hắn đều nhớ rất kỹ, hắn thậm chí còn nhớ rõ giọng điệu của y khi nói những lời này, tựa như xuyên qua màn đêm tối đen như mực, đánh thẳng vào tận sâu trong đáy lòng hắn.

    Chẳng lẽ y thật sự đang chờ hắn trở về?

    Chu Tường ngẫm nghĩ, lập tức phủ định.

    Hắn đã chết, Yến Minh Tu còn chờ hắn làm gì? Nếu y chờ hắn thì phải chờ đến lúc nào? Có lẽ y chỉ tới đây để lấy lại vật gì đó, dù sao y cũng từng sống với hắn một năm, nơi nơi trong nhà đều có dấu tích của y.

    Sự thật cuối cùng là thế nào, chỉ cần mở cửa vào xem sẽ biết, nhưng Chu Tường không dám, Yến Minh Tu đột nhiên bước ra đã làm hắn đủ thót tim rồi.

    Chu Tường quyết định, phải xem chìa khóa còn trong hộp cứu hỏa không, sau đó mới tính tiếp.

    Hắn xuống lầu, khẽ khàng như kẻ trộm, không ngừng để ý xung quanh, căng tai đề phòng từng âm thanh nhỏ nhất, dù sao bây giờ hắn cũng đã là “Người lạ”, nếu tùy tiện đi vào, hắn sẽ thật sự biến thành kẻ trộm.

    Sau khi xác định xung quanh không có ai, hắn nhanh nhẹn mở hộp cứu hỏa, thò ngón tay kiểm tra khe hở giữa bình cứu hỏa và cuộn dây, vừa sờ thử, quả nhiên đụng tới một mảnh kim loại nhỏ. Hắn vội vã lấy ra, đúng là chìa khóa nhà của hắn!

    Chỗ để chìa khóa sơ-cua chỉ có mình hắn biết, lúc Yến Minh Tu mới chuyển vào, hắn cũng đã nói với y một lần, nhưng có lẽ y đã quên, vậy nên sau khi hắn gặp nạn, chìa khóa vẫn nằm nguyên tại đó.

    Chu Tường mừng rỡ, rất muốn mở cửa vào nhà luôn, muốn xem nhà hắn đã thay đổi thế nào, cảm giác như có một thứ lôi kéo thân thể hắn tiến tới, nhưng hắn cố sức kìm mình lại.

    Hắn trả chìa khóa về chỗ cũ, bao giờ tìm được thời cơ an toàn, hắn mới dám hành động.

    Nếu trong nhà có người, nếu có người đột nhiên từ ngoài vào, hắn không thể mạo hiểm như thế.

    Chu Tường rời khỏi nhà hắn.

    Hắn quyết định điều tra chuyện hậu sự của mình một chút, nhất là tình hình tài sản. Hai mươi vạn gửi ngân hàng là tiền mồ hôi nước mắt hắn tích góp bao lâu, dù thế nào cũng phải tìm cách lấy về, nếu không, dựa vào đồng lương ba ngàn một tháng hiện giờ, trừ đi tiền thuê nhà và sinh hoạt phí, món nợ ba mươi bảy vạn, chắc cả đời hắn cũng không trả nổi.

    Chu Tường về nhà, Trần Anh đang đeo kính lão, chăm chú đọc tờ rơi quảng cáo. Hắn đi qua xem, hóa ra là quảng cáo tìm người giúp việc của một công ty môi giới.

    Chu Tường nhíu mày, “Mẹ, mẹ gần sáu mươi rồi còn định đi làm giúp việc?”

    Trần Anh vẫn đang chăm chú đọc, “Không phải giúp việc, mà là hộ lý. Hôm nay mẹ gặp đồng nghiệp cũ ở chợ, con dâu bà ấy mới sinh cháu, con đoán xem hộ lý một tháng kiếm bao nhiêu tiền?”

    Chu Tường lắc đầu.

    “Sáu ngàn.” Trần Anh thở dài, “Lời thật đấy, làm một tháng mà được sáu ngàn, mẹ định đi học một khóa đào tạo, để về sau làm hộ lý luôn.”

    “Mẹ, một khóa đào tạo hết bao nhiêu tiền? Chủ trả sáu ngàn, nhưng phải chia phần cho bên môi giới chứ, đến tay mình cũng chỉ còn một nửa thôi.”

    “Một nửa cũng được, còn hơn ngồi không ở nhà, kiếm thêm đồng nào hay đồng ấy chứ.”

    Chu Tường nhìn sắc mặt Trần Anh vàng như nến, thân thể cũng gầy yếu, bà đến tuổi này mà vẫn phải bôn ba kiếm sống, hắn đau lòng vô cùng.

    Nhưng hắn lại không làm cách nào ngăn cản được bà, bây giờ bọn họ rất cần tiền, Trần Anh nói đúng, kiếm thêm chút nào hay chút ấy. Hắn lật lật quảng cáo, thấy nội dung khá sơ sài, “Mẹ, chỗ này có đáng tin không, hay là lừa đảo đấy, để hôm nào con đi với mẹ xem.”

    “Thứ Hai được không?”

    “Không được, con phải đi làm.”

    “Người ta chỉ mở cửa các ngày làm việc thôi, sao bây giờ?”

    Chu Tường ngẫm nghĩ, “Con mới được nhận, không tiện xin nghỉ phép, đợi hai tuần nữa con đi với mẹ. Mẹ cũng tranh thủ nghỉ ngơi đi, mẹ chăm sóc con bao lâu nay cũng đủ mệt rồi.”

    Trần Anh nhíu mày, “Thế cũng được.”

    Cơm nước xong, Chu Tường gọi cho Thái Uy. Hắn mới vào công ty, ai cũng nghĩ hắn chưa biết gì nhiều, chỉ giao cho hắn mấy việc nhỏ nhặt, vậy nên hiện giờ hắn chỉ có lương cứng. Hắn định nhờ Thái Uy hỗ trợ, tìm giúp hắn việc làm thêm, việc gì cũng được, miễn là kiếm ra tiền.

    Bình thường nhất định không ai dám đề xuất yêu cầu này với một người mới quen, nhất là khi người nọ đã giúp mình tìm công việc ổn định, nhưng có lẽ vì Chu Tường đã quá quen thuộc với Thái Uy, trong tiềm thức, hắn vẫn cảm thấy hắn và Thái Uy rất thân thiết, nên lúc gọi điện cũng chẳng lúng túng gì.

    Về phía Thái Uy, nếu một kẻ mới vào làm mà dám đòi hỏi anh như thế, anh đã cúp máy từ đời nào, nhưng chẳng rõ tại sao, anh thật lòng muốn giúp đỡ Chu Tường.

    Chu Tường trình bày rất thành khẩn, nói mẹ hắn để chữa bệnh cho hắn đã phải bán đi căn nhà, tuy vậy nhưng nợ nần vẫn còn chồng chất, nên bây giờ hắn thực sự cần phải kiếm ra tiền.

    Thái Uy nghe xong, trong lòng cũng khó chịu. Có lẽ bởi vì Chu Tường tạo cho anh cảm giác rất quen thuộc, có lẽ bởi vì Trần Anh nhiều lần chăm sóc ba anh, hoặc cũng có lẽ bởi vì tên hắn là Chu Tường, hắn khiến anh nhớ đến người anh em còn chưa tìm được di thể, nhớ đến nỗi áy náy chôn sâu trong lòng, anh muốn thông qua việc trợ giúp ‘Chu Tường’ này, để chính mình được nhẹ nhõm đi đôi chút.

    Tóm lại, Thái Uy lập tức gật đầu. Đầu năm thường có vài hợp đồng quảng cáo nhỏ, việc sắp xếp người đều do một tay anh xử lý. Anh nghe Trần Anh nói trước kia Chu Tường cũng muốn làm ngôi sao, nếu lúc này nâng đỡ hắn, nói không chừng hắn lại nổi tiếng.

    Thái Uy bố trí cho hắn một lần screen test (chụp thử/diễn thử), có tạp chí hạng B đang cần vài tấm hình quảng cáo sản phẩm bảo vệ da cho nam giới, thời gian là cuối tuần này, Thái Uy tạm thời xếp hắn vào đó.

    Chu Tường rất vui. Mấy thứ quảng cáo chỉ cần cái mặt này, nếu là trước kia hắn sẽ không bao giờ ngó đến, nhưng hiện giờ ‘Chu Tường’ trẻ tuổi cũng khá đẹp trai, dù không quá nổi trội, nhưng để chụp mấy quảng cáo ít vốn kiểu này thì dư sức.

    Tới ngày chụp quảng cáo, phải đến sớm nửa giờ để test. Chu Tường bước vào, đây là một nhà dân được sửa thành studio tạm thời, diện tích rất nhỏ, nhìn cũng không chuyên nghiệp.

    Vài nam thanh niên đến ứng tuyển mặt mũi buồn xo, Chu Tường có thể lý giải tâm trạng của mấy đứa nhỏ mới vào nghề này, hầu hết đều ôm mộng tưởng hão huyền về tương lai, sau đó thất vọng vô cùng khi phải đối diện với thực tế.

    Chụp hình quảng cáo cho tạp chí không nổi tiếng, tiền công nhiều nhất cũng chỉ sáu – bảy ngàn, còn phải cắt về cho công ty coi như phí môi giới, tới tay người mẫu chắc còn khoảng hai ngàn, nhưng kể cả không được đồng nào thì vẫn có rất nhiều người chen chúc xếp hàng muốn được lên báo ảnh. Mặc dù đây chỉ là một studio sơ sài, kết hợp với một tạp chí không tên tuổi, nhưng vẫn đòi hỏi tính ganh đua rất cao.

    Sự thật tàn khốc như vậy đó.

    Mấy thanh niên vừa nãy chắc không ưng ý địa điểm làm việc như thế này, lúc screen test cũng khó tránh khỏi tỏ thái độ, tất nhiên sẽ không được lòng các nhân viên. Chu Tường thì ngược lại, rất thản nhiên, nói chuyện hòa nhã, vừa thành khẩn, lại vừa có trách nhiệm, tuy tuổi hơi cao, ngoại hình cũng không quá xuất sắc, nhưng hắn vẫn dề dàng chiếm được công việc này.

    Hắn ở studio nhỏ xíu đến cuối ngày, vì cần ba tấm ảnh, nên hắn phải cười mấy tiếng đồng hồ liên tục, cười đến nhức quai hàm, lặp đi lặp lại chỉ đúng một động tác, tạo dáng đến bao giờ phù hợp yêu cầu thì thôi, chụp một lèo hơn bốn trăm shoot.

    Xong việc, Chu Tường lê lết tấm thân rã rời về nhà.

    Sau giờ cơm, hắn gọi điện cho Thái Uy, Thái Uy rất vui vẻ, nói tiền thù lao lần này chia cho Chu Tường năm phần, về sau có việc khác, anh sẽ nghĩ cách nâng giá lên cho hắn.

    Chu Tường vô cùng biết ơn Thái Uy. Quy định của công ty bọn họ rất nghiêm khắc, vìThái Uy phụ trách nên mới có thể quyết định chuyện trả thù lao, bình thường người mới nhiều nhất cũng chỉ được ba phần, Thái Uy cho hắn một nửa, chính là cực kỳ ưu ái hắn.

    Thái Uy trước đây cũng thế, lúc hắn còn làm cascadeur, Thái Uy chỉ cắt về công ty hai đến ba phần, số còn lại đều cho hắn cả. Nếu không có Thái Uy, Chu Tường chỉ tốt nghiệp học viện thể thao, không biết còn phải lăn lộn qua bao nhiêu công việc mới ổn định được cuộc sống, chính Thái Uy tặng cho hắn một đường mưu sinh, giúp cho hắn cơm áo vô lo. Còn bây giờ, tuy hắn đã chết một lần, nhưng Thái Uy vẫn tiếp tục giúp hắn.

    Thù lao chụp một quảng cáo bằng một tháng tiền lương của hắn, nếu hắn có thể nhận thêm vài việc làm ngoài, cuộc sống của hắn và Trần Anh sẽ cải thiện rất nhiều.

    Hắn quyết định sau khi lĩnh tiền phải mua TV ngay, nếu không Trần Anh ở nhà sẽ rất nhàm chán.

    Chương 43

    Sáng thứ Hai, Chu Tường đến Studio như thường lệ, bởi vì hắn còn đang trong giai đoạn học nghề, nên chỉ có thể làm một số việc lặt vặt, những việc này mười năm trước hắn cũng đã làm, không ngờ hiện giờ lại gặp lại chúng.

    Lúc hắn tới, không ít đồng nghiệp đã đến trước rồi, hắn thấy mấy cô gái đang ríu rít thảo luận gì đó.

    “Không thể nào? Yến Minh Tu không nói gì hết?”

    “Thiệt đó, tớ chẳng nghe anh ta mở miệng bao giờ, còn đang nghĩ hay là anh ta câm điếc, lúc lên phim giọng nói ***y thế cơ mà, chẳng lẽ là ***g tiếng?”

    “Ai bảo thế, người ta chỉ không thích nói chuyện thôi, như vậy càng cool chứ sao.”

    “Cool gì mà cool, tớ thấy bất bình thường thì có, người của công chúng mà cứ thế sao được. Chẳng nói chẳng cười, nếu không có gia thế đồ sộ với ngoại hình đẹp trai thì làm sao mà nổi được.”

    Chu Tường bước qua bọn họ, khẽ cười nói, “Các cô nương, trong giới này lắm người nhiều miệng, những lời đó nói với người nhà thôi, đừng để ai khác nghe được.”

    Mấy cô gái ngẩn người, không ngờ một người mới như Chu Tường lại chỉ bảo ngược cho các cô.

    Chu Tường cũng biết mình không phải đàn anh ngày trước nữa, nhưng hắn nhất thời nhịn không được nên phải xen vào.

    Tuy đúng là hắn muốn khuyên nhủ mấy cô bé còn chưa trải đời này, nhưng nguyên nhân chủ yếu là vì hắn thật sự không muốn nghe bất cứ chuyện gì về Yến Minh Tu, tiếc rằng hắn biết điều này là không thể, chỉ cần hắn còn kiếm ăn bằng cái nghề này, hắn sẽ còn phải tiếp nhận đủ loại tin tức về Yến Minh Tu.

    Cũng may A Lục đi qua đúng lúc, giảm bớt xấu hổ cho hắn. A Lục trừng mắt, “Mấy mẹ trẻ ơi, rảnh rỗi không có gì làm hả? Những lời này mà cũng dám nói lung tung cơ à? Có biết “Yến” trong Yến Minh Tu là cái gì không? Hay là định ăn vài lần khổ thì mới chịu nhớ? Nhanh đi làm việc đi!”

    Mấy cô gái lập tức giải tán, ai đi lo việc nấy.

    Chu Tường phụ lão Chu bưng bê thiết bị chiếu sáng, tuy đang làm việc nhưng hắn rất lơ đãng, trong đầu không ngừng nhớ tới khuôn mặt lạnh như băng của Yến Minh Tu.

    Hắn thật sự không ngờ Yến Minh Tu lại biến thành như vậy, y có vẻ chẳng mặn mà gì với cái nghề này, nhưng nếu đã vậy thì tại sao còn làm?

    “Cẩn thận!” Lão Chu hét lớn, túm lấy Chu Tường.

    Chu Tường giật mình bừng tỉnh, lúc này mới phát hiện suýt nữa thì mình bước hụt xuống bậc thang. Hắn ngã thì chẳng sao, nhưng nếu thiết bị hỏng, hắn đền không nổi.

    Lão Chu nén giận nhìn hắn, tự tay đón lấy thiết bị, “Sao thế, nghĩ cái gì vậy?”

    Chu Tường áy náy cười, hắn vẫn giữ thói quen cũ, thích đùa đùa để giảm bớt xấu hổ, vì thế hắn nói, “Em chỉ đang nhớ món sườn xào chua ngọt chị dâu thôi mà.”

    Lời vừa thốt ra, cả hai cùng cứng đờ lại.

    Chu Tường chỉ hận không thể tự vả miệng mấy cái. Hắn rốt cuộc phải cần bao lâu mới có thể thích ứng với thân phận này?

    Thực ra cũng không thể trách hắn, trong trí nhớ của hắn, một tháng trước hắn vẫn đang là Chu Tường kia, ngắn ngủi một tháng sau, hắn lại biến thành Chu Tường này. Hắn phải thay đổi tác phong ứng xử và nói năng, còn phải giả bộ xa lạ với những người thân quen trước đây, hơn nữa lúc nào cũng phải đề phòng, mà nghĩ thì dễ hơn làm, dù hắn cẩn thận đến đâu, thỉnh thoảng cũng có lúc lỡ miệng.

    Lão Chu trố mắt nhìn hắn, “Chú mày nói gì?”

    Chu Tường vội vàng đáp, “Là… Là anh Uy kể với em, anh Uy luôn miệng khen cơm chị dâu nấu, lần trước có bảo với em mà.”

    Lão Chu nửa tin nửa ngờ nhìn hắn, “Lần cuối cùng cậu ta đến nhà anh ăn cơm, ít nhất cũng phải hai năm trước rồi, ừ đúng, lúc Chu Tường còn ở đây.” Nói xong, lão Chu lại càng thêm ngờ vực nhìn hắn.

    “Đúng thế đúng thế, anh Uy cũng bảo thế, tại em cùng tên với người anh em đã khuất của anh ấy. Hôm trước em gọi cho anh Uy báo cáo tình hình ngày đầu tiên đi làm, em bảo anh Chu giúp đỡ em nhiều, nói qua nói lại, anh Uy mới cảm thán, kể là ngày xưa anh Chu Tường cũng thân với anh Chu lắm, hai ảnh còn đến nhà anh ăn cơm, thế nên em mới… Đùa anh Chu tí thôi.” Chu Tường nghĩ lời bào chữa này thế là ổn, nhưng hắn vẫn căng thẳng đến toát mồ hôi lạnh.

    Lão Chu “À” một tiếng, “Thế hả, thế bao giờ có dịp, anh bảo chị dâu làm cơm cho hai đứa ăn.”

    “Vâng, anh Chu nhớ nhé.”

    Qua chuyện với Lão Chu, Chu Tường thầm nhắc nhở mình, sai lầm này nhất định không được tái phạm, nhất định không được.

    Bận rộn từ sáng đến chiều, lúc gần tan tầm, Chu Tường nhận được điện thoại của Thái Uy. Thái Uy vội vã nói với hắn, “Chu Tường, anh đang có việc này, cậu đến ngay đi, anh nghĩ cậu có khả năng.”

    “Dạ? Bây giờ? Nhưng em vẫn chưa tan ca.”

    “Cứ bảo A Lục một tiếng, cậu bắt xe lại đây, nhanh lên, để anh nhắn địa chỉ cho.”

    “Vâng vâng, được rồi.” Chu Tường vừa nghe đến kiếm ra tiền, mệt nhọc cả ngày tựa như tan thành khói, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Hắn chào A Lục một tiếng, sau đó vội vàng đi tới địa chỉ Thái Uy cho.

    Chu Tường đến nơi, đây là một tòa office building lớn, hắn lên một tòa soạn báo chuyên về game võ hiệp.

    Lúc được nhân viên dẫn vào, hắn thấy văn phòng đang tạm thời được dùng làm chỗ hoá trang, Thái Uy ngồi chờ hắn bên trong.

    Thái Uy vừa nói với chuyên viên trang điểm, “Nhanh một chút.”, vừa kéo Chu Tường ngồi xuống, vỗ vai hắn.

    Chu Tường nhìn mấy người lập tức chạy lại hóa trang cho hắn, trong lòng cũng đoán được đại khái có chuyện gì.

    Thái Uy giải thích, “Có cái game đang định làm lễ kỷ niệm một năm, giao cho tòa soạn này thu xếp. Giờ còn thiếu một video người thật đóng, anh thấy cậu hợp với hình tượng nhân vật nên gọi cậu đến.”

    Chu Tường cười nói, “Cám ơn anh Uy, em thật không biết phải cám ơn anh bao nhiêu cho đủ.”

    Quay video ngắn kiểu này kiếm được nhiều hơn chụp ảnh cho tạp chí hạng trung, hơn nữa một khi tiếp xúc được với công nghiệp game, nếu thể hiện tốt, sau này còn có rất nhiều cơ hội phát triển. Rượu thơm không sợ ngõ nhỏ sâu, nếu xuất hiện nhiều, tạo dựng được quan hệ, tích lũy đủ tài nguyên, sau này kiếm cơm ăn không thành vấn đề. Năm đó Thái Uy cũng từng bước dìu hắn lên như thế, mà hiện tại năng lực của Thái Uy còn cao hơn trước nhiều, vậy nên Chu Tường cũng rất kỳ vọng vào tương lai.

    Thái Uy cười cười, “Cảm ơn cái gì, cậu với mẹ sung túc là anh an tâm rồi. Bây giờ nghe cho kỹ đây, lần này còn có mấy người cùng screen test với cậu, hầu hết đều biết võ thuật, nên động tác sẽ đẹp hơn cậu nhiều, cậu phải giữ bình tĩnh, thực ra mấy động tác đó chỉ cần luyện nhiều là thành thục, cậu phải chú ý đến chi tiết, đừng cố bắt chước tư thế của họ làm gì.”

    Chu Tường gật đầu, nghĩ thầm cho dù có bắt chước thì hắn cũng không thua, nhưng hắn vẫn phải nhắc mình không được thể hiện quá đà, bằng không sẽ rất khả nghi.

    Thay trang phục và hóa trang xong, Chu Tường nhìn chính “mình” trong gương, cảm thấy thật kỳ quái, hắn biết đây không phải là hắn, trên thực tế, quả thật đây không phải là hắn, nhưng hiện tại hắn đã hòa làm một với cơ thể này.

    Thái Uy cũng nhìn hắn, khen, “Không tồi, không tồi, đẹp trai lắm. Nhưng mà gầy quá, phải ăn nhiều lên, gầy quá không hấp dẫn.”

    “Từ lúc ra viện, em lên 2-3 kg rồi, một thời gian nữa là như bình thường.” Chu Tường cười cười, thử xoay một cái.

    Thái Uy ngừng lại, ngơ ngác nhìn hắn.

    Chu Tường kinh ngạc hỏi, “Sao thế?”

    Thái Uy lẩm bẩm, “Cậu… Xoay hướng khác xem.”

    Chu Tường xoay hướng khác, hắn nghe Thái Uy ở phía sau thở dài một tiếng.

    Chu Tường quay lại, hỏi, “Anh Uy, sao thế?’

    Thái Uy cười khổ, “Giống quá… Tấm lưng rất giống, vận mệnh kỳ quái thật.”

    Chu Tường không khỏi ngẩn người, “Anh bảo lưng em rất giống cậu em đã khuất của anh?”

    Thái Uy nôn nao trong lòng, thở dài nói, “Giống lắm, lúc trước cậu gầy quá nên nhìn không ra, bây giờ có da có thịt, càng lúc lại càng giống. Vóc dáng đứa em anh cũng từa tựa như cậu, nhưng thân hình thì khỏe khoắn hơn.”

    Trong lòng Chu Tường cũng trào lên một đợt bi ai.

    Tấm lưng, lại là tấm lưng, nếu hắn không có tấm lưng giống Uông Vũ Đông, nhất định vận mệnh của hắn sẽ khác bây giờ, ít nhất hắn cũng không phải lìa đời khi mới ba mươi tuổi.

    Thái Uy miễn cưỡng cười cười, “Đi thôi, anh đưa cậu qua. Cứ yên tâm, bọn họ nể mặt anh, chắc chắn sẽ ưu tiên cậu. Nếu không nắm chắc thì anh cũng không dám gọi cậu đến đây.”

    Anh đưa Chu Tường vào một căn phòng, bên trong có hai giá đặt camera, vài người đang ngồi trước bàn, các ứng viên đã hóa trang đều đứng ở một bên.

    Một nhân viên bật video quảng bá game lên, tua lại vài lần một động tác khoảng 4-5s của nhân vật, sau đó bảo bọn họ làm lại động tác này.

    Đây chỉ là một động tác công phu quyền cước bình thường, đối với riêng Chu Tường thì cực kỳ đơn giản, hắn chỉ nhìn hai lần đã nhớ nằm lòng.

    Lần lượt từng người vào diễn, những người này đến screen test đương nhiên đều rất tự tin, động tác cũng không phải kém, nhưng so với Chu Tường là cascadeur chuyên đóng thế các cảnh võ thuật thì vẫn còn thua xa.

    Đến phiên Chu Tường lên sân khấu, hắn cố ý giấu nghề để bản thân nhìn không quá chuyên nghiệp, nhưng mặt khác hắn cũng rất muốn nhận được công việc này, nên động tác vẫn cực kỳ nhuần nhuyễn, tuyệt không có sơ suất, khiến cho mấy người bình bầu, bao gồm cả Thái Uy, đều phải sửng sốt không thôi.

    Tuy màn công phu chỉ dài 4-5s, nhưng lúc thực hiện vừa phải lưu loát liền mạch, vừa phải sống động đẹp mắt, để làm được những điều này là cực kỳ khó, Chu Tường chỉ quan sát mấy lần đã đạt đến trình độ như vậy, thật sự quá kỳ diệu.

    Mà Chu Tường cho tới giờ vẫn chưa từng nói hắn đã học qua võ thuật, hơn nữa mấy chiêu thức vừa rồi, mặc dù vẫn còn hơi trúc trắc, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy giống… Giống người anh em đã khuất của Thái Uy.

    Thái Uy tim đập thình thình, thế gian này nhiều điều trùng hợp quá, có lẽ ông trời đưa Chu Tường này tới đây, chính là để anh bù đắp lại sai lầm.

    Chu Tường không tốn sức, thành công nhận được vai diễn. Tuy đoạn phim chỉ dài hơn mười giây, mà cũng chỉ có vài người đủ điều kiện mới được lộ mặt trước ống kính, nhưng Chu Tường vẫn vui vẻ vô cùng, lần này ít nhất hắn kiếm được một vạn.

    Screen test hoàn thành, hắn được thông báo ngày giờ chính thức khởi quay, Thái Uy có việc phải về trước, Chu Tường nghe phổ biến xong xuôi, cũng đang định về nhà.

    Lúc hắn ra đến cửa, có người gọi hắn lại, hắn quay đầu nhìn, là một phụ nữ khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, lúc nãy cũng ở trong số người bình bầu.

    Chị ta khách sáo cười với hắn, “Xin chào, chị họ Trương, cậu cứ gọi chị Trương đi.”

    “Em chào chị Trương.”

    Chị Trương hỏi hắn, “Mới vào nghề à? Sao trước đây chưa thấy cậu bao giờ?”

    Chu Tường cười đáp, “Em có vào nghề gì đâu, chỉ làm một ít việc linh tinh thôi. Anh Uy hỗ trợ em, thỉnh thoảng cho em nhận vài việc làm thêm.”

    Chị Trương bảo hắn, “Nào, ra đây ngồi nói chuyện. Vừa nãy chị thấy cậu diễn đẹp lắm.”

    Chu Tường biết có hi vọng, phỏng chừng người này có thể giới thiệu việc cho hắn, nên hắn cùng chị ta ra sofa ngồi.

    Vừa ngồi xuống, chị Trương đã nói thẳng luôn, “Cậu muốn làm cascadeur không?”

    Chu Tường sửng sốt, nhất thời không biết trả lời sao, hắn đâu chỉ muốn, mà hắn đã làm sáu – bảy năm rồi.

    “Dáng người cậu không tồi, béo thêm chút nữa là vừa đẹp. Nhất là lúc cậu xoay người, bả vai, cổ, vành tai, tất cả đều giống một người lắm. Những kẻ khác không phát hiện ra tài nguyên, nhưng chị liếc mắt một cái là biết luôn đấy.”

    Chu Tường bắt đầu bất an, không biết tại sao hắn có linh cảm xấu, hắn cẩn thận hỏi, “Giống ai ạ?”

    Chị Trương đắc ý cười cười, “Uông Vũ Đông, chắc chắn cậu biết nhỉ.”

    Chương 44

    Tâm trạng Chu Tường trong nháy mắt đó, thật sự là trăm mối ngổn ngang.

    Hắn muốn cười, muốn khóc, muốn đập bàn, muốn đạp tường.

    Uông Vũ Đông, lại là Uông Vũ Đông, cascadeur, lại là cascadeur!

    Hắn không hiểu liệu có phải mình bị nguyền rủa rồi hay không, sống lại với một sinh mệnh hoàn toàn mới, những hắn vẫn không thể thoát khỏi bóng ma của Uông Vũ Đông, cái thứ nguyền rủa đó, e rằng đã in dấu trong linh hồn hắn, chứ không phải trong thân thể hắn.

    Hắn căm ghét Uông Vũ Đông, căm ghét làm thế thân của Uông Vũ Đông, bất kể là trong phim hay ngoài đời thực.

    Trong nháy mắt đó, hắn chỉ có cảm giác như ông trời đang đùa giỡn hắn, tựa như sâu thẳm trong bóng tối, có thứ gì đó túm lấy hắn, kéo hắn bước đi, khiến hắn không cách nào thoát ra được, khiến hắn cảm thấy bản thân như bị bao quanh bởi một thành lũy chật hẹp, khiến hắn không thể hô hấp.

    Hắn thở ra một hơi dài, miễn cưỡng mỉm cười, “Đương nhiên là biết. Chị Trương, thật cám ơn chị.”

    Chị Trương cũng cười, “Không có gì, đôi bên cùng có lợi mà.” Trong mắt chị ta, Chu Tường đương nhiên sẽ nhận lời ngay. Chưa nói thù lao cho cascadeur của một siêu sao như Uông Vũ Đông lớn tới mức nào, kể cả không trả tiền thì vẫn có vô khối người lao vào tranh cướp, mặc dù không được xuất hiện trên màn ảnh, nhưng có thể tham gia vào ekip làm phim của Uông Vũ Đông, quen biết những người đó, chỉ cần được cất nhắc đôi chút, tương lai sẽ rộng mở không thể tưởng. Cơ hội ngàn năm có một như thế, Chu Tường chỉ là một chân chạy vặt, làm sao dám từ chối cho đành.

    Nhưng chị ta không ngờ Chu Tường chỉ khách sáo bảo, “Chị Trương, đúng là cơ hội tốt, nhưng em phải bàn bạc với anh Uy trước đã.”

    “Anh Uy? Thái Uy?”

    “Vâng, em là nhân viên của Tụ Tinh, thuộc quyền anh ấy quản lý, anh Uy không cho phép bọn em tự nhận việc, có gì đều phải được anh ấy đồng ý đã.”

    Chị Trương phì cười, “Nhóc con cậu đúng là…” Chị ta định nói ngây thơ, nhưng cuối cùng vẫn kìm chế được, chỉ cười cười hỏi, “Tiểu… Cậu họ gì?”

    “Chu.”

    “Ừ, Tiểu Chu này, chị Trương nói cho cậu vài lời thật lòng nhé, cậu cứ nghe là được, đừng kể lại với ai, hiểu không?”

    Chu Tường biết chị ta định nói gì, bà chị này trông thì lớn hơn hắn, nhưng mánh khóe thủ đoạn so ra vẫn chưa bằng hắn, vì thế hắn chỉ không biến sắc gật đầu.

    Chị Trương cười nói, “Thái Uy làm người không tồi, rất biết săn sóc cấp dưới, nhưng mà chuyện này cậu không nhất thiết phải bàn bạc với anh ta. Tự cậu ngẫm xem, cascadeur đâu có lộ mặt trên màn ảnh, chỉ cần lưng thôi, nếu cậu đồng ý, danh sách diễn viên cuối phim sẽ không có tên cậu, lúc đó cậu còn được bù đắp bằng nhiều tiền hơn, ai sẽ biết là có cậu nào? Chị hiểu quy định của mỗi công ty là khác nhau, bình thường nhân viên không được nhận việc ngoài, nhưng cậu chỉ cần kín đáo làm, đừng nói cho người khác là được, như vậy Thái Uy cũng không biết gì cả. Hơn nữa, thông qua hết mấy quy định lằng nhằng của công ty, tiền về tay cậu nhiều nhất cũng chỉ còn ba phần, cậu chịu được mãi không? Chị Trương cũng thấy tiếc thay cho cậu.”

    Chị Trương có lo lắng riêng của mình. Nếu Chu Tường thật sự muốn thông qua công ty thì chị cũng chẳng tổn thất gì, nhưng dựa theo quy định của ngành này, chị giới thiệu việc hời như thế cho Chu Tường, Chu Tường ngoại trừ trích phần trăm phí môi giới về cho công ty, tất nhiên còn phải chia lại ít nhiều ưu đãi cho chị, nếu thế thì tiền đến tay Chu Tường cũng chẳng được là bao, chị chỉ sợ Chu Tường chê ít không muốn làm. Nhưng nếu Chu Tường tự nhận làm ngoài, phí môi giới cho chị và tiền thu về của Chu Tường đều nhiều hơn hẳn.

    Chu Tường cũng biết tỏng suy tính của chị ta, nhưng dù sao chuyện này hắn cũng tuyệt đối không đáp ứng.

    Thứ nhất, tự nhận việc mà không thông qua Thái Uy là ngu xuẩn ham nhỏ bỏ lớn, chỉ có gà con vừa vào nghề mới bị lừa bởi ích lợi trước mắt như thế, bà chị họ Trương này cũng độc, vì vài đồng tiền mà sẵn sàng hại người mới. Giới giải trí nhỏ như vậy, Thái Uy giao thiệp rộng như vậy, khả năng giấu giếm được anh hầu như không có, nếu biết hắn làm thế, Thái Uy sẽ thất vọng về hắn, lúc đó chẳng khác nào hắn lấy đá tự đập vào chân. Thêm nữa, quan trọng hơn nữa, hắn nhất định sẽ không tiếp tục làm cascadeur của Uông Vũ Đông, hắn thậm chí không muốn gặp lại Uông Vũ Đông, chỉ cần nghĩ đến nụ cười thân thiện dối trá của Uông Vũ Đông, hắn đã muốn vung nắm đấm.

    Chu Tường liền cười nói, “Chị Trương, chị nói có lý, nhưng anh Uy giúp đỡ em nhiều, nếu giấu anh ấy thì em không nỡ, cứ để em thử bàn bạc với anh ấy xem sao, em nghĩ chắc anh ấy sẽ tán thành thôi. Thế này đi, chúng ta lưu số điện thoại, có gì em liên hệ chị sau, chị thấy thế nào?”

    Vẻ mặt Chị Trương bắt đầu không tốt, nhưng vẫn cố hết sức không để lộ ra ngoài, “Thôi cũng được, bàn bạc xong thì gọi cho chị, nhưng mấy lời chị nói, cậu cứ suy nghĩ lại đi, được chứ?”

    Chị Trương nháy máy để Chu Tường lưu số, sau đó không cam lòng bỏ đi.

    Chu Tường lê tấm thân rệu rã về đến nhà, mấy ngày nay hắn không có phút nào rảnh rỗi. Ngựa không dừng vó chạy qua chạy lại, hắn mệt muốn chết rồi.

    Vừa vào nhà đã nghe tiếng khóc nức nở, hắn phát hoảng, chỉ thấy Trần Anh nằm trên sofa, thấp giọng nghẹn ngào.

    “Mẹ? Sao thế?” Chu Tường vội vã bước đến, vô cùng bất an.

    Trần Anh thấy hắn về, cuống quýt lau nước mắt, “Con về rồi à, mẹ quên không nấu cơm…”

    “Mẹ, không sao, con không đói. Mẹ khóc cái gì thế? Có chuyện gì vậy?”

    Trần Anh cúi đầu không nói, Chu Tường một mực truy hỏi, lúc này bà mới vừa khóc vừa kể, hôm qua bà tự đến đăng ký tham dự khóa đào tạo hộ lý, ai ngờ người môi giới lại là tên lừa đảo, nhận ba trăm đồng tiền đặt cọc rồi bỏ chạy chẳng thấy người.

    Số tiền tuy không lớn, nhưng cuộc sống của hai mẹ con bây giờ rất túng quẫn, Trần Anh ấm ức vô cùng.

    Người phụ nữ này đã trải qua quá nhiều bất hạnh, hiện giờ chỉ một việc nhỏ cũng dễ dàng gây ảnh hưởng tới bà.

    Chu Tường bực bội cực kỳ, hắn không thể trách Trần Anh vì sao không chờ hắn cùng đi, mỗi ngày hắn đều về nhà trong tình trạng kiệt sức, Trần Anh có lẽ cũng biết hắn không sắp xếp được thời gian nên mới tự đi, không ngờ lại gặp lừa đảo thật.

    Tiền, không có tiền thì làm gì cũng khổ.

    Tất nhiên không phải Chu Tường chưa từng chịu khổ, từ tiểu học hắn đã mất cha mẹ, bao nhiêu năm hắn lăn lộn trưởng thành chỉ có một mình, nhưng từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng phải lo lắng về đồng tiền. Hắn có căn hộ cha mẹ để lại và tiền gửi ngân hàng, có tiền bồi thường từ bên gây ra tai nạn, tiền nuôi dưỡng từ đơn vị công tác của cha mẹ, còn có tiền thân thích họ hàng và ông bà nội ngoại tiếp tế, sau khi hắn lớn lên, những khoản này không còn nữa, nhưng lúc đó hắn cũng đã tự kiếm sống nuôi mình. Hắn chưa bao giờ nợ nần ai, nên hắn cũng không biết tâm trạng lo âu bức bách này là như thế nào.

    Tựa như một tảng đá lớn đè lên vai hắn, nặng tới nỗi hắn không thở nổi.

    Trần Anh khóc bảo, “Mẹ cứ nghĩ con tỉnh lại là ác mộng đã qua, nhưng mà… Số tiền lớn thế, bao giờ chúng ta mới trả hết được.”

    Chu Tường ôm chầm lấy người phụ nữ gầy gò nhỏ bé, nhẹ giọng an ủi. Tuy cả thể xác và tinh thần hắn đều đã mệt mỏi, nhưng hắn không thể bỏ mặc người mẹ này, hắn không làm được. Bất kể khó khăn thế nào, hắn là đàn ông, là một người con, là hy vọng duy nhất của Trần Anh, hắn phải cắn răng mà bước tới.

    Chu Tường lại nghĩ đến sổ tiết kiệm của mình, chỉ cần lấy được sổ tiết kiệm về, hắn có mật khẩu, hắn có thể rút hết tiền ra. Nhưng mà hắn đã “Chết”, ngộ nhỡ tài khoản ngân hàng bị gạch bỏ rồi thì sao, hắn hoàn toàn chẳng biết chuyện hậu sự của mình bị xử lý thế nào. Họ hàng của hắn đều ở rất xa, ai có thể đến giúp hắn lo liệu chuyện này?

    Hắn biết muốn lấy lại căn hộ là không có khả năng, nhưng còn tiền gửi ngân hàng, hắn nhất định phải nghĩ cách mang về. Chỉ cần có hơn ba mươi vạn kia, gần mười vạn còn lại, nhịn ăn nhịn mặc hai – ba năm là trả hết.

    Đó là hy vọng lớn nhất của hắn bây giờ.

    Ngày hôm sau, Chu Tường xin về sớm một tiếng, muốn đi kiểm tra giấy chứng tử của mình. Hắn cầm theo đạo cụ của công ty — Thẻ phóng viên giả, dán ảnh mình vào, sau đó đến đồn công an nơi hắn ở khi ấy, nói muốn theo dõi tai nạn bất ngờ của đoàn làm phim lên núi hai năm về trước.

    Hắn cố ý chọn thời điểm trước giờ tan tầm khoảng năm phút, ngồi trong đồn chỉ có một nữ cảnh sát trẻ tuổi, phỏng chừng mới nhậm chức, không biết làm như vậy là không hợp quy định. Lúc này những người khác đều đã về nhà, cô chẳng hỏi được ai, chỉ ngần ngừ nhìn hắn.

    Chu Tường kiên nhẫn dụ dỗ, nói không ít lời hay, bộ dạng hắn vốn cũng khá đẹp trai, mồm miệng khéo léo, lại có thẻ phóng viên, cô cảnh sát cuối cùng cũng đồng ý cho hắn tra xét.

    Hắn lục nửa ngày vẫn không tìm thấy giấy chứng tử của mình, hắn tìm tên, địa chỉ nhà, thậm chí cả số chứng minh thư, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

    Hắn không có chứng tử? Trong lòng hắn bắt đầu ấp ủ một tia hy vọng.

    Hắn lại vào quán net tra thông tin, nếu bất ngờ xảy ra sự cố như hắn, ít nhất phải mất tích hai năm mới có thể đăng ký làm giấy chứng tử. Tính từ ngày hắn gặp chuyện đến nay cũng vừa đúng hai năm, tức là bây giờ đã có thể đăng ký, nhưng mấu chốt là ai sẽ đăng ký cho hắn? Nhất định sẽ không có ai đến làm giúp hắn, trừ phi họ hàng thân thích của hắn nghe tin, muốn thừa hưởng tài sản, nhưng hắn và bọn họ không liên lạc đã nhiều năm, có khi họ còn chẳng biết chuyện hắn đã chết.

    Nếu không có xác nhận tử vong, liệu có phải tài sản cũng không bị phân cách, tài khoản cũng không bị gạch bỏ? Hắn phải xác nhận lại chuyện này. Tim Chu Tường đập thình thình, vừa nghĩ tới sổ tiết kiệm vẫn còn đang ở đó, hắn kích động không thôi, tựa như trước mắt lập tức sáng lên niềm hi vọng.

    Lúc về nhà, Chu Tường cố ý mua một ít hoa quả, những ngày vào siêu thị, tùy tiện ném bất cứ thứ gì lên xe đẩy đã không còn nữa, nhưng hắn vẫn tràn ngập niềm tin vào tương lai.

    Chuyện của Chị Trương, hắn cũng không kể cho Thái Uy, vì ngay từ đầu hắn đã không có ý định nhận lời.

    Sáng hôm sau đến công ty, Thái Uy gọi hắn lên văn phòng.

    Thái Uy hỏi khi nào thì quay video cho tạp chí game, Chu Tường bảo ngày mười sáu.

    Thái Uy vỗ đùi, “Vừa kịp, ngày mốt cậu đến xưởng phim một chuyến, anh vừa tìm cho cậu vai phụ trong một phim dân quốc, quay một – hai ngày là xong, cậu cứ nhận vai đó trước đi.”

    Chu Tường hai mắt sáng rực, hắn không ngờ nhanh như vậy đã có thể tham diễn phim truyền hình, Thái Uy tựa như đang dành cho hắn hết tất cả cơ hội, phần ân tình này hắn thật không biết phải cảm tạ Thái Uy thế nào mới đủ.

    Thái Uy cười nói, “Thôi thôi, đừng cảm ơn nữa, anh làm vậy cũng không hoàn toàn là vì cậu. Anh chỉ muốn mẹ cậu dễ chịu hơn một chút, còn nữa, anh cảm thấy cậu với đứa em anh rất có duyên, cứ nhìn cậu là anh lại nhớ đến nó.”

    Chu Tường ít nhiều cũng hiểu tâm lý muốn bồi thường của Thái Uy, nhưng hắn thật sự không muốn Thái Uy phải áy náy vì hắn, hắn xui xẻo, không phải là lỗi của Thái Uy.

    Hắn nhịn rồi nhịn, cuối cùng vẫn bật ra, “Anh Uy, chuyện đó không phải lỗi của anh, anh đừng tự trách mình như thế.”

    Thái Uy nhướn mày, “Sao cậu biết là chuyện gì?”

    “Em… Cũng nghe phong thanh rồi, hôm anh tâm sự, em cũng lên mạng tra thông tin, có thể đoán được là chuyện gì.”

    Thái Uy thở dài, “Cậu không hiểu…” Anh phất phất tay, “Thôi đi làm việc đi.”

    Chu Tường nhìn bộ dáng khổ sở của Thái Uy, trong lòng chua xót không thôi.

    Ngày mười hai, hắn đến xưởng phim ngoại thành Bắc Kinh. Xưởng phim này mới mở hai năm trước, bây giờ đã có không ít phim cổ trang được quay tại nơi này, cùng lúc có thể gặp hai đến ba đoàn làm phim song song bận bịu, thường thường còn có phóng viên và các fan ngồi đợi bên ngoài.

    Chu Tường tìm được người phụ trách đoàn làm phim, người phụ trách đang bận đến điên, chỉ xem xét hắn mấy giây, sau đó búng tay “Tách” một cái, “Được, đủ tư cách, đi thay đồ hoá trang trước đi, xong rồi thì ngồi chờ đó, cảnh của cậu chưa đến, nhàn rỗi không có việc gì thì cứ tự đi xem loanh quanh, nhưng đừng đi xa quá.” Người phụ trách nói rào rào như súng máy, không cần ngừng lại thở, tới khi Chu Tường kịp phản ứng thì gã đã bỏ đi đâu mất dạng.

    Chu Tường bất đắc dĩ cười cười, chủ động đi vào hoá trang. Đã lâu hắn chưa nhìn thấy đoàn làm phim nào loạn như vậy, toàn bộ trường quay rối tung rối mù, nếu để hắn thu xếp, tuyệt đối sẽ không mất trật tự thế này, hắn muốn tìm người để hỏi mình nên mặc đồ như thế nào, nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy ai.

    Lãng phí hơn một tiếng đồng hồ, lúc hắn hóa trang và thay đồ diễn xong xuôi thì cũng đã tới giờ cơm trưa. Sau khi ăn xong, thấy vẫn còn sớm, Chu Tường bèn tự đi tham quan một vòng, lần đầu tiên hắn tới xưởng phim này, quy mô đúng là không nhỏ.

    Hắn đi đến một trường quay đang làm phim cổ trang, cẩn thận ngắm nghía một tòa thành trì hoa văn trạm trổ, thầm ca ngợi bộ phim này đầu tư hoành tráng quá.

    Hắn nhìn đến say mê, đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, không đợi hắn phản ứng, bả vai đã bị một sức mạnh cực lớn tóm lấy. Ngay sau đó, thân thể hắn bị bắt xoay ngược lại.

    Hắn trợn mắt nhìn, khuôn mặt của Yến Minh Tu bất thình lình hiện ra trước mắt hắn.

    Thời gian tựa như đột ngột mơ hồ, không gian cũng hoàn toàn vặn vẹo, cậu thanh niên ba năm trước ôm chầm lấy hắn từ phía sau, cùng với người đàn ông cao hơn hắn nửa cái đầu lúc này, tựa như đang hòa làm một. Các đường nét không có gì thay đổi, vẫn đẹp đẽ sáng ngời khiến kẻ khác không thể nào rời mắt, nhưng người này giờ đã không còn sự ngây ngô ngạo mạn tuổi thiếu niên, mà thay vào đó là lạnh lùng, chín chắn và cứng cỏi.

    Hơn nữa, đối với hai bọn họ, những thân thiết dung hợp ngày nào đã biến thành khoảng cách xa vời của sự sống và cái chết.

    Đôi môi Yến Minh Tu run rẩy, hai bàn tay đặt trên vai Chu Tường cũng vô thức siết chặt.

    Không phải hắn, quả nhiên không phải hắn.

    Đã biết rất rõ là không thể nào, nhưng giây phút nhìn thấy một bóng lưng tương tự, y vẫn chỉ muốn bám vào chút hy vọng, hy vọng được nhìn thấy hắn một lần.

    Nhưng mà…

    Khuôn mặt Yến Minh Tu tái nhợt, hầu như không có huyết sắc.

    Chu Tường cũng run rẩy, Yến Minh Tu túm vai hắn rất đau, nhưng hắn không lên tiếng, hắn cần thứ đau đớn này nhắc nhở hắn phải giữ mình tỉnh táo.

    Hai chân hắn như muốn nhũn ra, giờ phút đối mặt với Yến Minh Tu, hắn vẫn không có cách nào giữ bình tĩnh được, hắn chỉ muốn chạy trốn, hắn muốn trốn khỏi đây càng xa càng tốt, nếu không hắn sẽ không còn là mình nữa.

    Hắn miễn cưỡng mở miệng, “Cậu… Làm gì vậy?”

    Yến Minh Tu như bị sét đánh, lập tức rút tay về, lạnh lùng nhìn hắn.

    Không phải “Hắn”, chỉ là một người xa lạ, nhưng y đã từng gặp “Người xa lạ” này một lần. Bình thường y chẳng buồn nhớ mặt bất kỳ ai, nhưng hiện tại y lại nhớ, lần đầu tiên nhìn thấy người này, đáy lòng y chấn động như sóng gào gió cuốn. Người này, liên tục hai lần, khiến y làm ra những hành động không thể khống chế, đến tột cùng thì hắn là ai?

    Trợ lý của Yến Minh Tu đứng bên cạnh ngơ ngác nhìn, Yến Minh Tu lúc nào cũng vô cảm, sao đột nhiên lại có hứng thú với người này? Mà đây còn là lần thứ hai rồi đó.

    Trợ lý nhỏ giọng hỏi, “Minh Tu? Cậu biết cậu ta à?”

    Yến Minh Tu vẫn không nhúc nhích, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Chu Tường, y lạnh nhạt nói, “Không biết.” Y muốn xoay người rời đi, nhưng đôi chân lại không thể cất bước, người này mang đến cho y một cảm giác không cách nào hình dung, y không biết mình bị làm sao nữa.

    Chu Tường âm thầm tự nhéo mình một cái, đau đớn giúp hắn tỉnh táo lại, hắn điềm đạm nói, “Ngài Yến, tôi có biết ngài, nhưng khẳng định ngài không biết tôi. Xin hỏi ngài tìm tôi có việc sao?”

    Yến Minh Tu không đáp, sau khi xem xét hắn một hồi, xác định hắn vẫn chỉ là một người chẳng đáng để y liếc mắt, hắn không thể gây ra ảnh hưởng lớn tới vậy cho y.

    Ngay lúc y đang muốn xoay bước bỏ đi, một giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên, “Chu Tường, đến cậu rồi đấy, lại đây chuẩn bị nhanh!”

    Yến Minh Tu khựng lại, trợn trừng mắt nhìn Chu Tường, “Anh tên gì?”

    Chu Tường siết chặt đôi bàn tay, mồ hôi lạnh tấm lấm trên trán, “Tôi tên Chu Tường.”

    Chương 45

    Yến Minh Tu rít qua kẽ răng, “Anh tên Chu Tường?”

    Chu Tường là một cái tên phổ biến, không có chỗ nào đặc biệt, nhưng người này lại khiến y sôi trào những xúc động xưa nay chưa từng có, y không thể hiểu tại sao đột nhiên mình lại chú ý tới một người xa lạ, mà người xa lạ này còn tên “Chu Tường”, hắn cũng tên là Chu Tường?

    Hai chữ Chu Tường, thật giống như một lời nguyền rủa, chỉ trong nháy mắt có thể gặm nát trái tim y. Tại sao, tại sao người này cũng tên Chu Tường, là ông trời đang trêu cợt y sao?

    Chu Tường lướt qua Yến Minh Tu, vội vã chạy về đoàn làm phim dân quốc. Hắn chạy trốn rất nhanh, cũng không quay đầu lại, hắn muốn vứt hết những hoang mang rối bời lại phía sau, kể cả cái người khiến hắn buồn khổ không nguôi kia nữa, vứt hết lại phía sau.

    Yến Minh Tu vẫn đứng tại chỗ, thật lâu sau mới giật mình bừng tỉnh.

    Trợ lý vừa lo lắng, vừa khó hiểu nhìn y.

    Yến Minh Tu nói với gã, “Điều tra hắn, càng chi tiết càng tốt.”

    Vai diễn của Chu Tường rất đơn giản, là bạn cùng lớp với nam chính và nữ chính, khi nam chính dốc hết lòng yêu nữ chính, hắn chỉ cần nói vài câu khích lệ, sau đó cùng cười đùa là xong.

    Nhưng dù có đơn giản đến thế, hắn vẫn NG bảy lần liền.

    Ai cũng chỉ cần hai lần là qua, một mình hắn như vậy, tất nhiên những người khác rất không hài lòng, hắn chỉ là một vai phụ nhỏ xíu mà lại làm lãng phí thời gian của cả đoàn. Chu Tường mặt đỏ tai hồng, hắn càng muốn trấn tĩnh sau cuộc gặp gỡ với Yến Minh Tu, lại càng cảm thấy bản thân mình không ngăn nổi xúc động.

    Nếu không quên lời thoại thì cũng nói được một nửa rồi đột nhiên ngớ ra, hắn làm cascadeur nhiều năm như thế, cũng từng đóng mấy chục vai phụ rồi, nhưng cho tới giờ hắn vẫn chưa từng gặp phải tình huống này, hắn thật muốn cho mình vài cái tát.

    Nếu không phải người phụ trách nể mặt Thái Uy, có lẽ hắn đã bị đuổi thẳng cổ ra ngoài.

    Mãi đến cuối cùng hắn mới miễn cưỡng đọc xong lời thoại, kết thúc một ngày tra tấn.

    Không ngờ sau khi xong việc, Thái Uy lại đích thân đến đón hắn. Chu Tường vẫn đang áy náy từ chiều đến giờ, cảm thấy mình đã làm mất mặt Thái Uy, mà Thái Uy còn đến đón hắn, hắn ngại không để đâu cho hết. Nhất định là Thái Uy bị người phụ trách gọi đến phàn nàn, nên mới đích thân cố ý tới đây.

    Vừa nhìn thấy hắn, Thái Uy đã cười nói, “Anh biết cậu muốn nói gì rồi, thôi khỏi cần nói nữa. Lần đầu đóng phim mà, chuyện quá bình thường. Anh kể cậu nghe cái này, thằng em Chu Tường của anh, lần đầu bước lên trước ống kính, nó được phụ diễn cho một người mẫu, người mẫu kia cao hơn nó, nên đạo diễn bảo nó đứng lên một cái hòm. Thế quái nào mà vừa nói xong nó đã quên luôn được, bước hụt một cái, ngã lăn kềnh ra đất, mà nó ngã thì thôi kệ nó, ai đời nó còn nhào cả lên người gã người mẫu kia, làm gã ta giận tím cả mặt, ha ha, xấu hổ hơn cậu nhiều!”

    Chu Tường nhìn Thái Uy, bảy-tám năm về trước, lần đầu tiên đóng phim, hắn làm diễn viên chính nổi điên, khi đó thật đúng là trò cười cho thiên hạ, Thái Uy lúc ấy cũng đứng bên cạnh nhìn. Xuống sân khấu, anh cười hắn rõ lâu, sau đó hai người đến một quán rượu nhỏ, uống đến say khướt chẳng biết trời trăng gì. Những ngày tháng đó tựa như chuyện gì cũng không phải to tát, chỉ cần có rượu, có anh em, cười ha hả là xong.

    Dũng cảm khi ấy của hắn đang ở nơi nào, chẳng lẽ cũng chết theo thân thể hắn rồi sao?

    Khóe mắt hắn cay cay, thiếu chút nữa đã khóc.

    Thái Uy thấy mắt hắn đỏ hoe, cười nhạo, “Không phải chứ, đừng khóc, cậu vẫn còn thua xa thằng em anh, nó không bao giờ khóc vì mấy chuyện này.” Thái Uy nói xong, thở dài nhìn hắn, “Cậu đừng bao giờ khóc, chẳng ra dáng đàn ông.”

    Chu Tường lắc lắc đầu, cười bảo, “Làm gì có, em khóc bao giờ?” Bộ dạng hắn lúc này quả thật không còn chút nào giống với “Chu Tường” trước kia. Từ trước tới giờ hắn vẫn luôn thoải mái, suy nghĩ rất thoáng, bởi vì đối với hắn, không có chuyện gì đau đớn hơn mất đi cha mẹ, mà hắn đã mất cha mẹ rồi, còn thứ gì có thể đánh ngã hắn được nữa?

    Tại sao chỉ vì một gã đàn ông, mà hắn lại biến mình thành phụ nữ, thậm chí ngay cả sinh mệnh cũng gửi luôn vào?

    Ba mươi bảy vạn thì có là gì, còn sống là còn hi vọng, chịu khổ một chút thì đã sao, ít nhất hắn vẫn có thể đón nhận thế giới này, được ban tặng một cuộc đời mới, chính là ưu ái lớn nhất mà ông trời dành cho hắn.

    Ở trong thoáng chốc đó, Chu Tường cảm giác thân thể nhẹ nhõm đi nhiều, mặc dù hắn vẫn bị nợ nần và bóng ma của Yến Minh Tu đè nén, nhưng hắn đã bắt đầu học được cách điều tiết, khuyên răn chính mình phải lạc quan hơn. Hắn còn có một người mẹ hiền, hắn còn có một người anh tốt.

    Thái Uy vỗ vỗ vai hắn, “Thôi không sao, lần đầu đóng phim, thể hiện không đạt là chuyện bình thường, làm vài lần khắc quen.”

    Chu Tường gật đầu, “Anh Uy, em thật may mắn được biết anh.”

    “Đúng đó, chú nhóc may mắn lắm. Cứ lạc quan lên, khó khăn rồi sẽ qua hết. Đi thôi đi thôi, anh đưa cậu đi ăn cơm, mà thôi, đến nhà anh đi, hôm nay chị dâu bảo phải về đúng giờ.”

    “Vâng, em cũng muốn nhìn đôi song sinh của anh.” Hắn gặp chuyện không may vào đúng thời điểm chị dâu sắp sinh con, chị dâu trước đó mới đi siêu âm, là hai bé gái. Hai bé chính là cháu ruột của hắn, cả đời hắn sẽ không có con, nên hắn muốn dành cho con của Thái Uy những gì tốt đẹp nhất. Chẳng ngờ thế sự vô thường, hai bé gái còn chưa ra đời thì hắn đã gặp nạn, bây giờ ngẫm lại, chúng cũng được hai tuổi rồi.

    Không ngờ lời này lại khiến Thái Uy kinh ngạc, anh nhìn hắn bằng ánh mắt rất kỳ quái, “Song sinh?”

    Chu Tường ngẩn người, hắn nhớ rõ đúng là hai bé gái song sinh mà, chẳng lẽ hắn nhầm rồi?

    Thái Uy cau mày hỏi, “Ai nói cho cậu biết vợ anh sinh đôi?”

    Chu Tường nhất thời căng thẳng, hắn không biết mình nói sai cái gì, chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, “Em nghe… Nghe người khác nói.”

    “Vợ anh đúng là mang thai hai đứa, nhưng cuối cùng chỉ sinh được một, một đứa chết lưu trong bụng mẹ, chuyện này chắc chắn không có người ngoài biết, tại sao cậu lại biết? Cậu nghe ai nói?”

    Trước mắt Chu Tường biến thành một màu đen, không ngờ hắn cẩn thận đi cẩn thận lại, cuối cùng vẫn lỡ lời, hắn trăm triệu lần không ngờ mình lại sơ suất thế.

    Thái Uy cũng không có nghi ngờ gì khác, anh chỉ cho rằng bí mật riêng tư đã bị người trong công ty biết được. Một đứa con chết lưu, đối với hai vợ chồng anh là chuyện đau đớn nhất trên đời, vợ chồng anh không muốn cho bất kỳ người nào biết, mà anh cũng tưởng sẽ chẳng có ai biết được. Nào ngờ đã giấu kín đến vậy, mà chuyện này vẫn chẳng còn gì bí mật ở công ty? Ngay cả người mới như Chu Tường cũng biết rồi?

    Điều này khiến anh vừa căm phẫn, vừa hoài nghi.

    Nếu Chu Tường đã biết, thì tại sao hắn lại không biết luôn chuyện một trong hai đứa không thể ra đời? Nếu hắn thật sự không biết, chẳng lẽ hắn có thể lỡ miệng trùng hợp đến vậy?

    Thái Uy nghiêm mặt nhìn hắn, “Rốt cuộc là ai nói với cậu?”

    Chu Tường tái mét mặt, quanh co giải thích, “Em quên mất rồi, mà có khi em nhớ nhầm. Chị Bạch cũng mới sinh em bé mà, hôm nọ mọi người thảo luận chuyện nuôi con, hình như có ai nói anh Uy sinh đôi, chắc là em nhớ nhầm. Hôm ấy nói nhiều lắm, em nghe không kỹ, chắc là nhầm anh với ai rồi.”

    Thái Uy không mấy tin tưởng. Anh nghĩ Chu Tường sợ anh thương tâm, nên mới cố ý giấu anh. Chuyện này truy cứu cũng chẳng để làm gì, Thái Uy không muốn hỏi lại, nhưng anh chỉ thấy kỳ quái, tại sao bí mật lộ ra ngoài được?

    Chuyện vợ anh sinh đôi, anh chỉ nói với một mình Chu Tường, cả công ty không còn ai biết. Chu Tường không phải loại người lắm miệng, anh quen biết Chu Tường bao nhiêu năm, anh hiểu rất rõ con người hắn.

    Vậy thì rốt cuộc là ai nói ra? Chu Tường này làm sao mà biết được? Thái Uy cảm thấy cực kỳ quái dị, nhưng lại không thể nói rõ quái dị ở chỗ nào, cuối cùng anh chỉ đành nhịn xuống, “Về sau nếu lại có người nói lung tung chuyện của anh, nhớ phải báo lại cho anh biết.”

    Chu Tường cứng ngắc gật đầu, nghĩ thầm từ nay nói năng phải cẩn trọng, không thể phạm sai lầm như hôm nay nữa.

    Chu Tường lên xe Thái Uy. Yến Minh Tu và trợ lý cũng đang dừng xe cách đó không xa, Yến Minh Tu chăm chú dõi theo Chu Tường, mãi tới khi chiếc xe nọ biến mất khỏi tầm nhìn.

    Chu Tường này cũng là người Tụ Tinh? Hơn nữa còn là nhân viên của Thái Uy?!

    Cái người trùng tên trùng họ này, tại sao lại có nhiều điểm giống với Chu Tường đến thế? Nếu nói là trùng hợp thì quá kỳ lạ, thật giống như hai sinh mạng chồng chéo lên nhau.

    Yến Minh Tu càng lúc càng hiếu kỳ, y quay sang nói với trợ lý, “Quảng cáo Âu phục kia, anh bảo hắn đến quay cùng tôi.”

    Khương trợ lý gật đầu, rất chuyên nghiệp note lại chỉ thị của Yến Minh Tu vào sổ tay.

    Chương 46

    Chu Tường được gặp cháu gái ở nhà Thái Uy, cô bé đã biết chạy nhảy, nhanh nhẹn và rất đáng yêu, hơn nữa còn đặc biệt thích hắn, vừa nhìn thấy hắn đã quấn lấy không rời.

    Thái Uy cười nói, “Quái nhỉ, con bé nhà anh chẳng thân với ai hết, chưa bao giờ bám người lạ như thế, cậu là người đầu tiên đấy.”

    Chu Tường ôm bé trong lòng, cảm động dâng trào. Lúc bé còn ở trong bụng mẹ, hắn cũng từng sờ thử, hắn thậm chí vẫn còn nhớ rõ rung động nhẹ nhàng khi ấy, vậy mà giờ bé đã lớn thế này. Hắn là kẻ vừa chết đi sống lại, còn đứa bé này là một sinh mệnh mới hoàn toàn, hắn nhất thời bùi ngùi khôn kể.

    Bữa cơm tối, Chu Tường cực kỳ cẩn thận. Dù sao Thái Uy và vợ anh cũng đã từng rất quen thuộc với hắn, ban ngày hắn vừa nhỡ miệng, nên bây giờ hắn càng thêm kín kẽ. Nhìn bộ dáng hắn câu nệ kiểu cách, chị dâu không ngừng cười hắn bẽn lẽn, Chu Tường có khổ mà không nói nên lời.

    Cơm nước xong xuôi, Chu Tường từ chối khéo Thái Uy đưa hắn về, hắn muốn tự đi xe bus.

    Hắn về đến nhà lúc hơn mười giờ, Trần Anh vẫn đang chờ hắn, bà múc cho hắn một bát canh gà hầm đương quy.

    Chu Tường nghĩ, bây giờ không có lúc nào hắn không cảm nhận được tình thương của mẹ, đây là điều đáng giá nhất, quý báu nhất của hắn từ sau khi sống lại.

    Ngày hôm sau, trợ lý Tiểu Khương của Yến Minh Tu liên hệ với Thái Uy. Hai người có biết nhau, tuy không quen thân, nhưng Tiểu Khương nghĩ Thái Uy nhất định sẽ đáp ứng, dù sao đối với một người mới, được đóng quảng cáo cùng Yến Minh Tu, chẳng khác nào đi dọc đường bắt được miếng bánh ngon từ trên trời rớt xuống.

    Không ngờ Thái Uy thẳng thừng cự tuyệt.

    Tiểu Khương kinh ngạc không thôi, nghĩ thầm Thái Uy bị cái gì thế, chẳng phải làm vậy là hại Chu Tường sao, cơ hội ngàn năm một thuở, chẳng lẽ trên đời còn có lần thứ hai?

    Tiểu Khương liền hỏi Thái Uy nguyên nhân, Thái Uy tất nhiên sẽ không nói toạc ra rằng mình ghét Yến Minh Tu, nhưng đối với chuyện Yến Minh Tu đặc biệt tìm Chu Tường, trong lòng anh hết sức kinh ngạc. Anh ngẫm nghĩ một lát, trả lời, “Công việc của cậu ấy tôi đã sắp xếp cả rồi, không có thời gian trống nữa, hơn nữa thân thể cậu ấy không tốt, không được gắng sức quá.”

    Những lời này rõ ràng qua quýt, Tiểu Khương tất nhiên rất ngờ vực, nhưng lại không tiện vạch trần. Thái Uy đã nói thế, gã cũng không dám miễn cưỡng, chỉ đành cúp máy, định trao đổi lại với Yến Minh Tu rồi tính sau.

    Cuộc điện thoại của Khương trợ lý làm Thái Uy càng thêm cảnh giác. Lúc nghe được chuyện lần trước Yến Minh Tu túm lấy Chu Tường ngay trước cửa thang máy, anh đã cảm thấy rất bất thường, nhưng rồi lại không rõ bất thường ở đâu, lần này Yến Minh Tu còn chỉ mặt gọi tên Chu Tường cùng đóng quảng cáo, hai người này không liên quan gì tới nhau, tại sao Yến Minh Tu lại chú ý tới Chu Tường?

    Thái Uy không muốn để Chu Tường đi, bởi vì anh cực kỳ căm ghét Yến Minh Tu. Yến Minh Tu đã gián tiếp hại chết một Chu Tường, anh sẽ không đưa Chu Tường này tới bên y nữa. Anh có cảm giác điều này giống như một điềm gở.

    Vậy nên anh cũng không nói lại chuyện đó với Chu Tường, sợ Chu Tường động lòng vì tiền, nên anh thay mặt hắn từ chối luôn.

    Cuối cùng Trần Anh cũng đã tìm được một công ty môi giới chính quy, bắt đầu tham gia lớp đào tạo hộ lý. Bà có việc để làm, tinh thần phấn chấn lên không ít, Chu Tường thấy vậy cũng vui vẻ vô cùng.

    Hơn một tháng nay, ngoại trừ tiền lương, Chu Tường còn có thù lao đóng quảng cáo và phim ngắn, kiếm được hơn một vạn. Chu Tường rất hài lòng với khởi đầu này, nếu có thể bảo trì thu nhập như vậy, cho dù hơi mệt, nhưng trả hết nợ nần cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều.

    Thời gian rảnh rỗi, Chu Tường dùng để rèn luyện thân thể. Ngày nào cũng được Trần Anh hầm canh gà cho ăn, hắn đã béo lên không ít, nhưng nằm liệt hai năm trên giường, xương cốt gân mạch đều cứng ngắc, hắn không cách nào nhẹ nhàng dẻo dai như xưa được nữa. Lần trước quay video game hắn cũng đã nhận thấy rồi, tuy rất nhiều động tác hắn cảm giác mình có thể làm, nhưng thân thể lại không nghe theo hắn. Nếu sau này còn cơ hội như thế, hắn hy vọng có thể biểu diễn trình độ ngày trước của mình.

    Nếu có khả năng, hắn vẫn mong được quay về làm nghề cũ. Mặc dù vào showbiz sẽ phải mạo hiểm đụng mặt Yến Minh Tu và Uông Vũ Đông, nhưng băn khoăn lớn nhất của hắn lúc này vẫn là cơm áo gạo tiền. Cascadeur là chức nghiệp của hắn, là công việc hắn quen thuộc nhất, thuận buồm xuôi gió nhất. Hắn kiếm sống bằng nghề cascadeur bảy – tám năm rồi, bây giờ đổi sang những thứ khác, hắn chẳng biết mình phải làm gì.

    Nếu không tình cờ gặp lại Thái Uy, nếu Thái Uy không cho hắn công việc này, thì ngay cả kiếm kế sinh nhai bình thường hắn cũng không thể làm được, nếu vậy thì lúc này hắn đã ra sao? Không bằng cấp, không tay nghề, thậm chí không quen biết ai cả, có lẽ hắn chỉ có thể làm bảo vệ, làm nhân viên tiếp thị linh tinh… Khổ sở hơn lúc này rất nhiều.

    Hiện giờ hắn đã thay đổi thân thể, thành một thanh niên trẻ tuổi và khá đẹp trai, hắn hy vọng thông qua sự trợ giúp của Thái Uy, từng bước tiến vào showbiz, dù cả đời chỉ được đóng vai phụ, thì hắn vẫn có thể nuôi sống mình và Trần Anh.

    Hắn xác định nghề nghiệp của mình sẽ là cascadeur chuyên đóng thế các cảnh võ thuật, đó là sở trường lớn nhất của hắn. Vì mục tiêu này, hắn phải rèn luyện thân thể cho thật tốt, để từng bước tiến tới mục tiêu.

    Thứ Bảy được nghỉ, Thái Uy gọi cho Chu Tường, bảo hắn đến công ty một chuyến.

    Chu Tường hỏi có chuyện gì thế.

    Thái Uy vui vẻ nói, “Lão sếp bọn mình đi nước ngoài mới về, ổng muốn gặp cậu.”

    Vương tổng?

    Chu Tường không biến sắc hỏi, “Sao đột nhiên Vương tổng lại hứng thú với em vậy?”

    “Lúc nãy anh vừa nói chuyện với ổng, cậu cứ đến đây đi, lát thể hiện trước mặt sếp một tí. À đúng rồi, Vương tổng còn đi cùng một người nữa, người này chắc chắn cậu cũng biết.”

    “Ai vậy?”

    “Ngôi sao sáng giá nhất của công ty chúng ta, Lan Khê Nhung.”

    Trái tim Chu Tường căng thẳng.

    Hắn cúp máy, vội vàng rời nhà. Lên xe khách, hắn nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên cửa kính, lẩm bẩm tự thôi miên, bây giờ mày đã không còn là Chu Tường kia nữa, nói năng hành xử phải cẩn thận, phải rất rất cẩn thận.

    Không ai có thể tin một người chết rồi lại đang sống trong thân thể một người khác, ngàn vạn lần đừng để lộ chính mình.

    Tới công ty, Chu Tường quen chân đi thẳng đến phòng giám đốc. Hắn bước vào, quả nhiên ba người nọ đang ngồi nói chuyện phiếm.

    Hắn cố ý giả vờ căng thẳng, lễ phép chào Vương tổng, nhưng ánh mắt lại không thể kìm nén, khe khẽ liếc sang Lan Khê Nhung.

    Lan Khê Nhung không thay đổi gì nhiều so với hai năm trước, vẫn là khuôn mặt búp bê, nhìn lúc nào cũng như đang tủm tỉm, nếu cười lên thì đáng yêu vô cùng. Năm tháng tựa như không ảnh hưởng đến y, chỉ trừ đôi mắt giờ đã sâu không thấy đáy.

    Lan Khê Nhung thản nhiên liếc hắn một cái, khẽ nhíu mày.

    Y đã nghe Thái Uy nói Chu Tường này và anh Tường có rất nhiều điểm tương đồng, nhưng y vẫn không tin. Chu Tường là một cái tên khá phổ biến, nhưng anh Tường của y không giống với bất luận kẻ nào.

    Chỉ có điều, ngay tại giây phút nhìn thấy người này, trái tim y lại thoáng run rẩy.

    Khuôn mặt không giống, nhưng dáng người quả thật rất tương tự, nhất là phong thái này, thản nhiên, thanh mát, tuy tuổi không lớn, nhưng lại tạo cho người khác cảm giác rất vững vàng.

    Thời điểm hai người đối mặt với nhau, trong mắt Chu Tường có một thứ quen thuộc rất khó hình dung, khiến cho y không thể nào giữ bình tĩnh được.

    Thái Uy nói đúng, người này thật sự rất giống anh Tường.

    Đôi mắt Lan Khê Nhung lập tức u ám, ***g ngực đau buốt không ngừng, anh Tường…

    Vương tổng xem xét Chu Tường hồi lâu, sau đó thở dài thườn thượt, “Duyên phận mà, đều là duyên phận.”

    Thái Uy chỉ vào Chu Tường, bảo, “Vương tổng, đứa nhỏ này không dễ sống, để chữa bệnh cho cậu ta, mẹ cậu ta nợ nần không ít tiền. Nếu có cơ hội nào phù hợp, ngài ưu tiên cậu ta đi.”

    “Tôi biết rồi. Khê Nhung, MV mới của cậu đang thiếu nam phụ đúng không? Cậu thấy cậu ta thế nào?”

    Lan Khê Nhung nhìn Chu Tường thật sâu, “Được.”

    Vương tổng cười cười, “Tôi cũng thấy được. Chỉ cần ngoại hình không vượt qua cậu là được.”

    Chu Tường thừa cơ lấy lòng, “Người bình thường sao có thể đẹp trai hơn cậu ấy.”

    Ai cũng thích nghe lời hay, nhất là Vương tổng của bọn họ. Chu Tường trước kia cũng dựa vào cái miệng, cười cười chọc Vương tổng vui vẻ, nên được lòng ông hơn các nhân viên khác nhiều, bằng không thì hắn chỉ là một cascadeur nho nhỏ, sao có thể tâm sự chuyện trò với Vương tổng được.

    Vương tổng thích kiểu người như hắn, bèn cười nói, “Thế để Chu Tường diễn đi, nhưng mà tôi nói trước, cậu phải diễn cho tốt vào. MV này không giống mấy quảng cáo với video quảng bá game lần trước cậu làm đâu nhé, đây là một trong số MV chủ chốt của Lan Khê Nhung. Album lần này của Lan Khê Nhung đã tiêu thụ hơn một triệu bản, bao nhiêu người tranh cướp nhau để vào vai nam phụ, tôi nể mặt Thái Uy, nể mặt cựu nhân viên Chu Tường, nên mới cho cậu cơ hội đó. Nếu cậu diễn không tốt thì phải nhường lại cho người khác ngay.”

    Chu Tường sung sướng suýt nhảy cẫng lên.

    Được góp mặt trong MV mới của Lan Khê Nhung còn có lời hơn diễn một trăm quảng cáo!

    Vương tổng ngắm nghía khuôn mặt hắn hồi lâu, “Bộ dạng cũng được đấy, hay là cậu đi cắt mí đi, độn thêm cằm vào, tôi đài thọ cho.”

    Quai hàm Chu Tường suýt thì rớt xuống đất, hắn không muốn phẫu thuật thẩm mỹ, hắn cảm thấy khuôn mặt đứa nhỏ này đã rất đẹp rồi.

    Thái Uy cười nói, “Vương tổng đùa cậu đấy mà.”

    Lan Khê Nhung từ đầu tới cuối vẫn im lặng, lúc này đột nhiên mở miệng, “Thế này là được rồi.” Y thản nhiên liếc Chu Tường, “Anh cố diễn cho tốt, đừng làm xấu mặt cái tên này.”

    Nói xong, y thở dài một tiếng rất khẽ, đứng dậy bỏ ra ngoài.

    Vương tổng cau mày bảo, “Thằng nhóc này hôm nay sao thế, tính tình quái gở.”

    Thái Uy cũng khổ sở trong lòng, “Trước kia Khê Nhung với Chu Tường rất thân thiết, hai người xưng anh gọi em, lúc Chu Tường gặp chuyện không may… Ngài cũng thấy rồi còn gì, Khê Nhung thiếu điều sụp đổ.”

    Vương tổng gật đầu, “Chuyện cũng hai năm rồi, thằng nhỏ đúng là nặng tình nặng nghĩa.”

    Chu Tường cúi đầu, chỉ còn biết thở dài.

    Vương tổng và Thái Uy muốn nói chuyện riêng, Chu Tường ra ngoài, tình cờ gặp Lan Khê Nhung ở hành lang.

    Lan Khê Nhung nhìn hắn, ánh mắt ẩn chứa thăm dò.

    Chu Tường cười cười, “Anh Lan, tôi rất hân hạnh được góp mặt vào MV mới của anh, cám ơn anh đã tạo điều kiện.”

    Lan Khê Nhung ảm đạm cười cười, “Cứ gọi tên tôi là được rồi, anh lớn tuổi hơn tôi phải không?”

    “Ừ, tôi sắp hai mươi bảy, lớn hơn cậu một chút.”

    Lan Khê Nhung rút điện thoại ra, “Lưu số đi, tôi sẽ dặn trợ lý thông báo lịch trình cho anh.”

    “Tốt quá.”

    Hai người trao đổi số điện thoại, Lan Khê Nhung lại nhìn hắn, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười châm chọc, “Anh may lắm đấy.”

    Chu Tường ngẩn người.

    “Nếu không phải anh cũng có cái tên này, nếu không phải anh giống với anh ấy, sẽ chẳng có ai giúp đỡ anh như vậy. Anh phải cảm ơn Chu Tường kia đi.”

    Chu Tường hạ mắt, miễn cưỡng cười cười, “Cậu nói đúng.”

    Sắc mặt Lan Khê Nhung đột nhiên tái nhợt, y run rẩy cất điện thoại, nói với hắn, “Thôi, anh để tôi một mình một lát.”

    Chu Tường nhìn vẻ thương tâm của y, trong lòng hắn cực kỳ khổ sở. Hắn cố nén xúc động an ủi y, quay bước rời khỏi đó.

    Đối với mọi người, hắn đã “Chết”, thôi thì cứ để hắn “Chết” luôn đi.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân