Chức nghiệp thế thân – Chương 47-50

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 47

    Sáng thứ Bảy, Chu Tường nhận được điện thoại của Vương tổng, lúc ấy hắn vẫn còn đang ngủ, nhìn thấy tên người gọi thì vội vàng ấn nghe.

    “Alo, Vương tổng ạ?”

    “Tiểu Chu à, vẫn chưa dậy hả?”

    “Haha, hôm qua mệt quá.”

    Loading...

    “Hôm nay chắc cũng mệt đấy, dậy nhanh đi, tôi vừa sắp xếp cho cậu một cái quảng cáo, bây giờ cậu qua luôn đi.”

    “Dạ? Luôn bây giờ ấy ạ?”

    “Ừ, siêu sao đã chỉ đích danh cậu rồi, còn gọi đến nhà tôi cơ mà.” Giọng Vương tổng có chút kỳ quái.

    Chu Tường xoa xoa mặt, “Ai thế ạ?”

    “Yến Minh Tu.”

    Chu Tường lập tức tỉnh táo lại, “Yến… Yến Minh Tu?”

    Vương tổng tưởng hắn kích động quá, bèn nói, “Ừ, chính là Yến Minh Tu đó. Chẳng biết cậu ta ưng ý cậu ở đâu, nhưng dù sao đây cũng là cơ hội ngàn năm, nhóc con số may đấy. Đóng quảng cáo với Yến Minh Tu, đóng MV với Lan Khê Nhung, tương lai tươi sáng hẳn lên rồi. Nhưng MV của Khê Nhung vẫn đang trong giai đoạn lên kế hoạch, bắt tay vào làm chắc cũng phải mấy tháng nữa, còn quảng cáo của Yến Minh Tu thì ngay trước mắt, nếu bánh đã rụng lên đầu thì cứ tóm lấy đi.”

    “Cái này… Anh Uy chưa nói với tôi.”

    “Chẳng biết Thái Uy nghĩ cái gì mà không cho cậu làm, để người ta phải gọi thẳng đến cho tôi. Lát tôi hỏi Thái Uy xem thế nào, cậu cứ chuẩn đi trước đi đã.”

    Chu Tường vắt óc nghĩ cách từ chối, hắn khó xử bảo, “Vương tổng, không phải tôi không muốn làm, nhưng hôm nay tôi có việc rồi.”

    “Việc gì?”

    “Tôi có… Quảng cáo khác, vừa đúng hôm nay.”

    “Chuyện nhỏ, cứ bảo Thái Uy đổi người khác, ba cái quảng cáo lẻ tẻ thì mặt mũi coi đẹp chút là được, không nhất thiết phải đúng cậu đi, còn bên này Yến Minh Tu đã chỉ đích danh cậu rồi, cậu không đi không được. Thôi đừng nói gì nữa, nhanh dậy rửa mặt ăn sáng, nhắn địa chỉ nhà cho tôi, tôi bảo lái xe qua đón.”

    “Vương tổng…”

    Chu Tường biết có nói thêm gì cũng vô ích, một chuyện đáng mừng như thế, tất nhiên Vương tổng phải sung sướng bán hắn cho Yến Minh Tu. Đối với ông, cùng lắm thì chỉ là cho Yến Minh Tu mượn nhân viên dùng một lát, nhưng đối với hắn mà nói, chẳng khác nào tự lao đầu vào khổ ải.

    Hắn dậy rửa mặt, tự vả ten tét lên má, cố sức ép mình tỉnh táo lại.

    Trần Anh nghe tiếng động lạ, vội vàng chạy tới, kinh ngạc hỏi, “Con làm gì thế? Mặt đỏ hết lên rồi kìa?”

    Chu Tường cười nói, “Không sao đâu mẹ, bây giờ con phải đi làm, con đang đập cho mình tỉnh táo.”

    Trần Anh đau lòng bảo, “Từ hồi con đi làm, hầu như chẳng có ngày nào được nghỉ. Chúng ta cần tiền thật, nhưng sức khỏe mới là quan trọng nhất, nếu con lại bệnh thì biết làm sao, đừng vì tiền mà làm khổ mình nữa.”

    “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá, việc của con cũng không nhiều, quanh đi quẩn lại chỉ vung vẩy mấy động tác trước ống kính thôi, mệt làm sao được. Mà mẹ đó, phải nghỉ ngơi nhiều vào, dạo này con thấy mặt mẹ cứ vàng như sáp.”

    Chu Tường nhìn Trần Anh, chẳng hiểu canh gà bổ đi đâu, hắn đã béo lên mấy phần, Trần Anh cũng uống cùng với hắn, tại sao sắc mặt bà vẫn kém như thế.

    Trần Anh cười nói, “Mẹ sắp sáu mươi rồi, làm sao trắng trẻo nõn nà như mấy đứa con gái được? Mẹ không cần nghỉ ngơi, ở nhà mãi mệt lắm. Con đi sớm về sớm, chiều nay mẹ mua tôm về ăn.”

    Trần Anh vừa bàn bạc buổi tối ăn gì, vừa lau dọn bãi nước Chu Tường rửa mặt làm tràn ra. Chu Tường cúi đầu nhìn sống lưng gầy guộc của bà, trong lòng xót xa khôn kể.

    Đừng nghĩ đến Yến Minh Tu làm gì, chỉ cần nghĩ đến tiền là được. Thù lao đóng quảng cáo với Yến Minh Tu nhất định không nhỏ, hắn phải biết điều gì là quan trọng nhất lúc này.

    Chỉ có điều, nguyên nhân Yến Minh Tu tìm hắn đóng quảng cáo lại làm hắn lo âu.

    Nửa tiếng sau, lái xe của Vương tổng đã đến dưới nhà hắn.

    Lúc ngồi trên xe, Chu Tường ngẫm nghĩ tại sao Thái Uy không cho hắn đi, chẳng lẽ chỉ vì anh ghét Yến Minh Tu? Nhưng cuối cùng Thái Uy từ chối thay hắn lại thành có lợi cho Vương tổng, ông giúp được Yến Minh Tu một lần, mà cảm nhận hay khó xử của hắn, tất nhiên ông sẽ không quan tâm.

    Đối với Vương tổng, được đóng quảng cáo cùng Yến Minh Tu, một người mới nhỏ nhoi như hắn, lẽ ra phải thắp ba nén hương tạ ơn trời.

    Chu Tường cười cười châm chọc.

    Từ khi hắn tỉnh lại trong thân thể này, đã hơn hai tháng trôi qua, mới đầu hắn còn chưa thích ứng, lúc nào cũng thấy mất tự nhiên, nhưng đến bây giờ, rốt cục hắn cũng đã có cảm giác dung hợp hoàn toàn với thân thể này. Trong hai tháng qua, ngày nào hắn cũng thấp thỏm lo âu, thậm chí còn hơi khúm núm, đặc biệt vào thời điểm phải đối mặt với người quen, hắn rất sợ mình sẽ nói gì lỡ miệng, làm gì sai sót, khiến người khác hoài nghi. Cho dù hắn vẫn không ngừng tự nhắc nhở, hắn đã không còn là Chu Tường kia nữa, và dù hắn vẫn luôn cẩn thận, nhưng cũng có đôi lần hắn nói sai vài điều. Một người trưởng thành đã hoàn thiện tâm lý, muốn từ trong tiềm thức thay đổi chính mình, bắt ép chính mình biến đổi thân phận, là một điều khó khăn không thể tưởng, nhưng hắn vẫn phải từng bước vượt qua.

    Sau khừa nhận thân thể này, những tính cách trước đây của hắn cũng dần dần quay lại. Chu Tường hắn không nên mang cái vẻ khiếp đảm chột dạ đó, sẽ chẳng ai tin chuyện linh hồn người chết quay về dương thế, nên hắn quyết định phải giữ kín bí mật này, nhưng điều đó không có nghĩa là cả đời hắn phải sống trong bóng tối. Hắn phải bước ra, hắn phải tìm lại sự trầm tĩnh và khoáng đạt của mình, để thoải mái đón nhận cuộc đời hoàn toàn mới.

    Hắn trẻ tuổi hơn trước, nhiều lợi thế hơn trước, hắn thậm chí còn có người thân, nhìn cách nào cũng thấy đây là may trong rủi. Điều duy nhất hắn phải làm bây giờ chính là rũ bỏ quá khứ, rũ bỏ Yến Minh Tu và kiếp trước của mình. Tất nhiên sẽ đau đớn, nhưng hắn vẫn phải làm, nếu không làm, hắn sẽ lại lãng phí sinh mạng mới này, trái tim mới của hắn sẽ lại thối rữa, tàn tạ như xưa.

    Mà hiện tại, bước đầu tiên hắn phải làm, chính là thản nhiên đối diện với Yến Minh Tu, đối diện với cái người hắn đã từng yêu nhưng không hề yêu hắn, hắn phải quên đi mối tình nhục nhã ê chề đó, để hắn và Yến Minh Tu thực sự trở thành hai người xa lạ.

    Sau khi tự củng cố tinh thần, tiến tới một bước dài, những lo âu căng thẳng của Chu Tường đã dịu đi không ít.

    Lúc xuống xe, hắn gặp trợ lý vẫn theo bên người Yến Minh Tu. Hít sâu một hơi, hắn tươi cười trấn định, “Xin chào, tôi là Chu Tường, hình như lần trước chúng ta có gặp nhau rồi, xin hỏi anh xưng hô thế nào?”

    “Tôi họ Khương, tuổi tác chúng ta không cách biệt nhiều, cậu cứ gọi tôi Tiểu Khương là được.” Làm trợ lý của Yến Minh Tu, địa vị Tiểu Khương ở trong nghề không thể khinh thường, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến thái độ của Yến Minh Tu với người này, tất nhiên Tiểu Khương không dám giả vờ kiêu ngạo.

    “Anh Khương khách sáo quá, tôi chưa đóng quảng cáo bao giờ, còn phải nhờ anh chỉ bảo thêm.” Chu Tường rút một điếu thuốc mời Khương trợ lý, “Anh Khương hút thuốc không?”

    Khương trợ lý lắc đầu, “Không hút, chúng ta vào thôi, Minh Tu đang chờ rồi.”

    Chu Tường hơi hoảng, âm thầm siết chặt hai nắm tay, vừa nói vừa cười đi theo Khương trợ lý vào Studio.

    Hôm nay là quảng cáo Âu phục hàng hiệu, tình tiết mô phỏng theo Men in Black, đại khái tất cả cùng đeo kính râm, Yến Minh Tu dẫn đầu một đám người mặc Âu phục đen đi qua đi lại.

    Tuy setting nhìn hơi ngốc ngốc, nhưng qua công đoạn xử lý hậu kỳ, bọn họ sẽ giống như đang đi trong đường hầm không gian, vô cùng oai phong lẫm liệt.

    Chu Tường đến nơi mới biết mình sẽ là một trong số những người mặc Âu phục đen, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù Khương trợ lý đã sắp xếp cho hắn đứng lên đầu, nhưng mặc quần áo và đeo kính râm y hệt nhau, giữa cảnh nền mờ mờ ảo ảo, hắn cũng không quá gây chú ý.

    Hắn vào Studio, Yến Minh Tu đã tạo hình xong xuôi cũng bước ra. Y không cần đeo kính râm nên phải make-up cho đôi mắt, đôi mắt y được tô điểm rất tinh tế, khóe mắt hơi cong lên, cực kỳ tương xứng với khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng không tỳ vết của y, tạo cho người ta cảm giác cực kỳ yêu dị. Ánh mắt y lướt qua, vô cùng mê hoặc lòng người, giống như yêu quái được miêu tả trong sách cổ, câu hồn đoạt phách.

    Mặc dù Chu Tường đã từng quan hệ thể xác với y trong một năm, nhưng đôi lúc hắn vẫn sẽ bị vẻ ngoài của y làm chấn động, hôm nay cũng không ngoại lệ. Sắc đẹp là hạnh phúc vĩnh hằng, không có ai cưỡng lại được, nếu không phải Yến Minh Tu xinh đẹp đến thế, thì ngay từ đầu Chu Tường đã không tiếp cận y, để rồi sau đó mù quáng chìm đắm vào y.

    Yến Minh Tu cũng nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm như đáy hồ lẳng lặng quan sát hắn, ước chừng chỉ ba giây thôi, Chu Tường đã toát mồ hôi lạnh.

    Chu Tường không muốn rơi vào thế bị động, trước khi Yến Minh Tu kịp phản ứng, hắn dứt khoát bước tới, nịnh nọt cười cười, “Yến tổng, chúng ta lại gặp nhau rồi. Tôi thật không ngờ ngài lại tìm tôi đóng quảng cáo, tôi không biết phải cảm ơn ngài thế nào cho phải, ngài có hút thuốc không?”

    Hắn biết Yến Minh Tu ghét nhất là kiểu người nịnh hót bợ đỡ, cứ để Yến Minh Tu ghét đến nỗi từ nay về sau không muốn gặp hắn mới là tốt nhất.

    Hắn có thể thỉnh thoảng nhìn thấy bóng hình Yến Minh Tu hào hoa phong nhã, còn Yến Minh Tu mãi mãi không biết hắn tồn tại trên đời, đó mới là kết cục tốt nhất cho bọn họ.

    Quả nhiên, Yến Minh Tu ngẩn người, khẽ nhíu mày. Khác hẳn hai lần trước dửng dưng lạnh nhạt, Chu Tường chủ động thân thiện khiến y không khỏi ngạc nhiên. Bộ dáng nịnh bợ ton hót y chang những kẻ vây quanh y, tại sao y lại cảm thấy người này giống “Hắn”? Đôi mắt Yến Minh Tu đã ẩn ẩn tức giận.

    Yến Minh Tu im lặng nhìn Chu Tường, sau đó tựa như chẳng quan tâm nữa, y lướt qua hắn, rời đi.

    Chu Tường vẫn đang giơ tay, hắn cũng không thấy ngượng nghịu, chỉ bình tĩnh rút tay về, xoay người đi vào buồng hoá trang.

    Thay quần áo, hóa trang, cầm đạo cụ, giống hơn mười người mặc đồ đen khác, cần chuẩn bị gì thì hắn chuẩn bị luôn.

    Chu Tường dần thả lỏng, mặc kệ Yến Minh Tu gọi hắn tới đây vì mục đích gì, bây giờ y cũng chẳng buồn để ý hắn nữa, hắn chỉ cần vui vẻ đóng quảng cáo rồi cầm tiền bỏ chạy là xong.

    Sau khi mặc Âu phục, hắn soi gương tự ngắm nghía mình, cảm giác rất khoái trá. Lúc còn ở bệnh viện, hắn chỉ nghĩ khuôn mặt chàng trai này không tồi, tiếc là gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, bây giờ béo lên, hắn lại chăm chỉ tập luyện, vóc dáng đã bắt đầu thành hình. Nhìn người trong gương, không chỉ có khổ người, chiều cao, mà ngay cả dáng dấp cũng giống thân thể cũ của hắn.

    Có lẽ đàn ông cùng chiều cao cân nặng thì vóc dáng cũng tương tự nhau, chẳng như phụ nữ còn hai cái ***g gà trước ngực để nhận dạng.

    Chu Tường dù thế nào cũng không muốn thừa nhận bóng lưng mình lại tiếp tục giống Uông Vũ Đông, tất nhiên hắn không tự nhìn được sau lưng, mà hắn cũng chẳng muốn nhìn.

    Thư ký trường quay kêu gọi mọi người tập hợp. Chu Tường theo những người khác về Studio. Thư ký trường quay dặn dò bọn họ lát phải đi những đâu, làm tư thế gì, sau đó bảo bọn họ xếp thành hàng bước tới, tốc độ, tần suất phải khớp với nhau, hơn nữa còn phải giữ vững biểu cảm lạnh lùng trên khuôn mặt.

    Không ít tiếng cười vang lên xung quanh, bởi vì một đống người mặc Âu phục đen đi tới đi lui quả thật rất tức cười.

    Chu Tường đứng giữa hàng đầu tiên, ngoại trừ Yến Minh Tu nổi bật nhất thì hắn diễn xuất rất quy củ, không vượt trội, cũng không gây thêm phiền toái cho mọi người. Nhưng có một điều khiến hắn không thoải mái, thỉnh thoảng Yến Minh Tu sẽ nhìn sang phía hắn, ánh mắt tựa như soi mói làm hắn rất mất tự nhiên.

    Bọn họ dành gần hết buổi sáng để xếp thành hàng đi qua đi lại. Bước chân phải đều nhịp, động tác phải thống nhất, đối với những người trẻ tuổi mới vào nghề thì như vậy cũng là một thách thức không nhỏ rồi.

    Yến Minh Tu ung dung hơn nhiều, chỉ tập vài lần đã biết mình phải làm gì, y ngồi xuống một bên, đôi lúc ngẩn người, đôi lúc lại đảo mắt nhìn Chu Tường.

    Chu Tường nhớ lại ba năm trước đây, Yến Minh Tu cũng ngồi một bên nhìn hắn đóng phim như lúc này. Khi ấy, hai người làm tình trong WC mờ tối, sau đó Yến Minh Tu chờ hắn đến đêm. Ký ức về những tháng ngày điên cuồng đó bị hắn giam kín trong đầu, đôi khi hắn xao động, chúng sẽ ào ạt trào dâng như muốn phá vỡ gông cùm, thôi thúc hắn nhớ lại tất cả những cảm xúc và rung động đã qua.

    Hắn phải chặn lại những rung động buồn cười này.

    Quá trưa, quảng cáo rốt cục đã thành hình.

    Lúc Chu Tường đang diễn, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ quan sát Yến Minh Tu. Yến Minh Tu không được tính là diễn viên phái thực lực, chủ yếu bởi vì y không có khả năng biểu cảm phong phú, nhưng điều này lại mang về cho y một lượng fan đông đảo. Dựa vào khuôn mặt cứng như đá để nổi danh trong giới showbiz, chắc chắn Yến Minh Tu là người đầu tiên.

    Nghe nói, chỉ khi làm khách mời trong phim của anh rể Uông Vũ Đông, Yến Minh Tu mới khẽ cười một cái. Để nhìn Yến Minh Tu cười, số lượng fan đến rạp cũng đông đảo chẳng kém lượng người tới thưởng thức phim của Uông Vũ Đông. Tất nhiên Chu Tường hiểu được điều này, Yến Minh Tu đối với ai cũng thờ ơ lãnh đạm, chỉ khi ở bên Uông Vũ Đông, y mới có thể hé miệng cười.

    Cuối cùng cũng xong, Chu Tường thay quần áo, tẩy trang, đang định về nhà.

    Hắn vừa ra đến cổng, Khương trợ lý đã bước tới, “Chu Tường.”

    Chu Tường lên tiếng, “Anh Khương, hôm nay cám ơn anh, cái gì tôi cũng không biết, chắc phiền anh nhiều rồi.”

    Khương trợ lý cười nói, “Cậu khiêm tốn quá, nếu cậu không bảo mình là người mới, tôi còn tưởng cậu theo nghiệp diễn đã lâu. Hôm nay cậu thể hiện tốt nhất.”

    Chu Tường cũng cười, “Vậy là tốt rồi, thế tôi về trước nhé.”

    “Ấy, từ từ…” Khương trợ lý kéo hắn sang một bên, xác định những người khác không nghe được, lúc này gã mới nói, “Chu Tường, Minh Tu muốn mời cậu ăn cơm. Cậu ấy đang chờ trong xe rồi, cậu đi luôn cho kịp.”

    Chu Tường kinh ngạc hỏi, “Tại… sao?”

    Khương trợ lý kỳ quái nhìn hắn, “Cái này phải hỏi chính cậu chứ, làm sao tôi biết được?”

    Chu Tường cười khổ, “Tôi cũng không biết mà, hay là anh nhầm rồi?”

    “Nhầm sao được, cậu đi mau đi, Minh Tu không thích đợi ai đâu, mà lúc dùng cơm nhớ cẩn thận một chút, cậu ấy đang không vui, đừng nói gì chọc cậu ấy giận.”

    “Anh, anh không đi cùng à?” Tim Chu Tường rớt xuống.

    Khương trợ lý đẩy hắn ra ngoài, “Tôi đi làm gì, cậu nhanh lên nào.”

    Chu Tường thở dài thườn thượt, lo lắng đón thang máy xuống garage, hắn liếc mắt đã thấy chiếc Lexus rất khiêm tốn của Yến Minh Tu đỗ ở đó.

    Trong cảm nhận của hắn, các quý công tử ở kinh thành ăn-mặc-dùng đồ đều phải chọn những thứ người thường không sắm nổi, để thể hiện đẳng cấp và thân phận cao quý của mình, đại khái như chiếc xe vương giả của Vương tổng. Yến Minh Tu tuy cũng dùng toàn đồ tốt, nhưng y không hề khoa trương, nếu không thì Chu Tường đã chẳng đến nỗi hơn nửa năm chung sống mà vẫn mù tịt về gia thế của y, hắn chỉ nghĩ nhà y chắc không tồi.

    Sau khi làm ngôi sao, Yến Minh Tu hình như càng thêm kín đáo, y dùng chiếc xe này đúng là rất an toàn, sẽ không ai dám tin Yến Minh Tu đại phú đại quý lại nấp ở bên trong.

    Chỉ có Chu Tường biết, bởi vì chiếc xe này, hắn đã từng ngồi lên rất nhiều lần.

    Hắn bước tới, mở cửa ra, ngồi xuống ghế phó lái, “Yến tổng.”

    Yến Minh Tu thản nhiên nhìn hắn, “Muốn ăn gì?”

    “Tùy.”

    Yến Minh Tu khởi động xe, chầm chậm rời khỏi garage.

    Đây là lần đầu tiên hai người ở bên nhau sau khi Chu Tường sống lại, hơn nữa còn trong một không gian eo hẹp như vậy.

    Trái tim đập loạn đến mức bồn chồn, hắn không ngừng tự hỏi, tại sao, tại sao Yến Minh Tu lại chú ý tới hắn, chẳng lẽ y đã nhận thấy điều gì?

    Không thể nào, hắn không lộ sơ hở, sẽ không ai biết được, y cũng không thể biết.

    Chỉ có duy nhất một khả năng…

    Chu Tường nghĩ tới buổi nói chuyện với chị Trương hôm screen test, hắn vẫn còn nhớ rõ từng lời của chị Trương, “Bóng lưng cậu rất giống Uông Vũ Đông.”

    Trái tim hắn như rớt xuống đáy vực.

    Chương 48

    Yến Minh Tu đưa Chu Tường tới nhà hàng chỉ dành cho hội viên mà trước kia hắn đã từng dùng bữa với Lan Khê Nhung, đại bộ phận tới đây đều là người trong giới giải trí, rất kín đáo, không bị quấy rầy.

    Xem ra sự nổi tiếng mang lại cho Yến Minh Tu không ít phiền hà. Hắn rất khó tưởng tượng, Yến Minh Tu chỉ thích làm theo ý mình, đối với người lạ vừa lạnh lùng, vừa xa cách, y nghĩ gì mà lại bước chân vào giới showbiz thiếu hụt riêng tư? Mặc dù tin vịt và scandal về y rất ít, nhưng đi ra đi vào luôn phải bịt mặt bịt tai, cuộc sống như vậy, Chu Tường chỉ nghĩ cũng đã thấy khó chịu, huống chi là Yến Minh Tu ngạo nghễ tự cao đến mức đó.

    Hai nhân viên đưa họ tới một góc yên tĩnh, một người cung kính dâng menu lên, “Ngài Yến, xin mời.”

    Hình như Yến Minh Tu thường tới nơi này, y quen thuộc gọi vài món ăn.

    Nhân viên lui xuống, chỉ còn hai bọn họ ngồi đối diện nhau, cả hai cùng im lặng, không khí rất gượng gạo.

    Chu Tường lơ đãng nhìn Yến Minh Tu, lại lập tức bị u buồn trong đôi mắt y làm chấn động.

    Các đường nét trên khuôn mặt y vẫn hệt như trước, nhưng phong thái đã đổi khác hoàn toàn, từ một thiếu niên rạng ngời cao ngạo, bướng bỉnh quyết liệt, giờ y đã biến thành một thanh niên trầm ổn, lạnh lùng, nghiêm trang, thận trọng.

    Khiến y đổi khác như vậy, chỉ duy nhất một người có thể làm được mà thôi.

    Vật đổi sao dời, hiện giờ bọn họ lại ngồi đối diện nhau, chỉ có điều Yến Minh Tu đã không còn nhận ra hắn. Cảnh tượng trong phút chốc tựa như biến hóa, nhà hàng xa hoa mờ ảo trở thành căn hộ cũ kỹ lâu đời, hai người ngồi đối diện trước bàn ăn, thưởng thức bữa tối Chu Tường tự tay nấu.

    Khi ấy, Yến Minh Tu rất hay cười, những nụ cười của y đều xuất phát từ thật tâm.

    Chu Tường nhìn Yến Minh Tu, nhìn Yến Minh Tu xa lạ mà hắn không còn nhận ra, hắn nghĩ tới bản thể của mình đã chết rồi, hiện giờ linh hồn hắn chỉ đang lay lắt trong thân xác của một người xa lạ, còn Yến Minh Tu từng chung chăn gối với hắn, lúc này ngồi đối diện hắn, tựa như chưa từng quen biết nhau. Hắn vừa bùi ngùi, vừa khổ sở, hai thứ cảm xúc cuộn trào như sóng vỗ, từng đợt từng đợt trào lên trong lòng hắn.

    Trong thời khắc đó, hắn thật sự đau đớn đến không thể hình dung.

    Những người chưa trải qua sẽ không bao giờ hiểu được lúc này hắn bi thương, tiếc nuối và ngậm ngùi biết bao nhiêu.

    Hắn ra sức khuyên nhủ chính mình, cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, mặc dù trái tim hắn đau như dao cắt.

    Ngón tay thon dài của Yến Minh Tu nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, tiếng nói trầm thấp cũng vang lên, “Anh tên Chu Tường, cũng là Tường trong ‘Phi tường’ sao?”

    Chu Tường hít sâu một hơi, đôi môi khẽ run rẩy, hắn gật đầu, “Đúng vậy.” Y vẫn còn nhớ đến hắn sao?

    Yến Minh Tu nhìn hắn không chớp mắt, sau đó nhẹ cúi đầu, hàng mi dài che khuất vẻ mặt y.

    Giống sao? Giống thật sao? Ngay cả bóng dáng cũng giống, tại sao y lại có hứng thú với người này? Ở bên hắn, y luôn cảm thấy những xúc cảm kỳ dị, tựa như có thứ gì đó lôi kéo trái tim y, bắt buộc phải chú ý đến hắn.

    Tại sao? Ngoại trừ một cái tên giống với Chu Tường, người này còn thứ gì nữa? Tại sao y phải ngóng trông vào một niềm an ủi đáng thương đến thế?

    Trái tim y khẽ nhói lên.

    Không phải là hắn, ai cũng không phải là hắn.

    Chu Tường cẩn thận hỏi, “Yến tổng, sao ngài lại mời tôi ăn cơm? Tôi ngại quá.”

    Yến Minh Tu không trả lời, y không biết phải trả lời thế nào, y chỉ cảm thấy người này có một thứ y cần, nhưng y lại không biết thứ đó là gì, loại cảm giác kỳ quặc này ngay cả chính y cũng không hiểu, chứ đừng nói đến giải thích cho người khác.

    Đột nhiên nhớ tới mình vẫn còn điều muốn hỏi, y liền hỏi ngay, “Anh và Thái Uy quan hệ thế nào?” Lúc Tiểu Khương thông báo Thái Uy từ chối lời đề nghị của y, y cực kỳ kinh ngạc. Chu Tường này có liên quan tới Thái Uy, sự trùng hợp đó đã khiến y đủ tò mò, mà lời từ chối của Thái Uy lại càng khiến y thêm ngờ vực.

    “Chúng tôi… Tôi là nhân viên của anh Uy, anh Uy rất chiếu cố tôi.”

    “Tại sao anh ta lại chiếu cố anh?”

    Chu Tường thấp giọng đáp, “Có thể là vì tôi cùng tên với người bạn quá cố của anh ấy.”

    Chiếc dĩa của Yến Minh Tu đập xuống bàn “Keng” một tiếng, y cứng ngắc gật đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào hắn, “Anh có biết chuyện của người đó không?”

    Chu Tường cẩn thận suy xét từng lời, “Anh Uy kể cho tôi một chút.”

    “Anh ta… Kể những gì?”

    “Chỉ nói người đó lên núi quay phim, nhưng bất ngờ… Tử nạn.”

    “Hắn không chết!” Yến Minh Tu đột nhiên khẽ gầm lên, Chu Tường giật mình.

    Đôi mắt y chằng chịt tơ máu, hung tợn trừng trừng nhìn Chu Tường, “Ai nói với anh là hắn đã chết?!”

    Chu Tường vã mồ hôi lạnh, Yến Minh Tu biết được những gì rồi?

    Thái độ của y làm hắn không dám tiếp tục nữa, chỉ đành ngập ngừng nói, “Cụ thể… Tôi cũng không rõ lắm, đều là anh Uy nói.”

    Yến Minh Tu tựa hồ cũng biết mình vừa thất thố, y dùng khăn ăn tao nhã lau miệng, cố gắng bình ổn lại tâm tình, “Hắn không chết, quay về bảo lại với Thái Uy, không cho phép lắm mồm.”

    Những lời này không phải chỉ cảnh cáo mình Thái Uy, mà còn cảnh cáo luôn cả hắn, đương nhiên Chu Tường hiểu, nhưng hắn không muốn hỏi Yến Minh Tu tại sao lại khẳng định hắn không chết. Rõ ràng hắn đã chết rồi, ngay cả linh hồn hắn cũng chỉ có thể ký sinh vào một thân thể khác, trên đời này còn người nào nắm rõ sống chết của hắn hơn chính bản thân hắn được nữa?

    Mà thực ra nếu bảo hắn chưa chết thì cũng không sai, ý thức của hắn còn sống.

    Nhưng tại sao Yến Minh Tu lại chắc chắn như vậy?

    Hắn đắn đo mãi, cuối cùng vẫn không mở miệng hỏi, sợ Yến Minh Tu hoài nghi.

    Yến Minh Tu thản nhiên nói, “Chu Tường không chết, sẽ có một ngày hắn trở về. Anh phải biết mình rất may mắn, nếu anh không có vài phần giống hắn, Thái Uy sao có thể đặc biệt chiếu cố anh?”

    Điều này đúng, Thái Uy tốt bụng, nhưng anh không phải Đức mẹ tràn trề thiện tâm, lý do lớn nhất để Thái Uy giúp hắn, chính là vì anh muốn được nhẹ nhõm trong lòng. Mặc dù hắn chưa từng trách Thái Uy, nhưng Thái Uy vẫn luôn ân hận vì cái chết của hắn.

    Chu Tường thấp giọng đáp, “Yến tổng nói đúng.”

    Bửa tối này rất vô vị, đồ ăn tuy ngon, nhưng Chu Tường không có vị giác, nội tâm hắn vẫn đang phải chịu đựng nỗi giày vò.

    Cũng may Yến Minh Tu không tiếp tục đi sâu vào vấn đề này, y bắt đầu xem hắn như người vô hình, tao nhã dùng bữa, từ đầu đến cuối không lên tiếng.

    Nhớ lại vô số bữa cơm bọn họ đã ăn cùng nhau, Chu Tường chưa bao giờ nghĩ, có một ngày bọn họ sẽ phải trải qua bữa cơm khó chịu thế này.

    Hắn có cảm giác phòng tuyến của mình vẫn chưa vững chắc, niềm vui hay nỗi buồn đôi lúc vẫn sẽ tràn qua khe hở, tiến vào lòng hắn, đâm vào tim hắn.

    Nếu thật sự cho hắn hai năm, kể cả chỉ nằm liệt trên giường, thì có lẽ hắn đã có thể quên đi những cảm xúc ấy. Nhưng đáng tiếc, dù cả thế giới đã cùng nhau trải qua hai năm, thì đối với hắn mà nói, mới ba tháng trước, hắn vẫn còn nằm ngủ bên người này, hắn vẫn còn dậy thật sớm chuẩn bị bữa sáng, cười ha hả túm lấy người này, bắt người này dậy dùng cơm.

    Kịch biến, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi như thế, hắn đã phải trải qua kịch biến.

    Nếu thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, vậy thì hiển nhiên lượng thuốc hắn dùng vẫn còn chưa đủ.

    Dùng bữa xong, Yến Minh Tu không có ý đưa hắn về, mà hắn cũng chỉ ước sao hai người sớm tạm biệt, vì vậy mỗi người đi một ngả.

    Chu Tường lấy điện thoại gọi cho Thái Uy.

    Hắn vẫn muốn báo lại chuyện hôm nay với Thái Uy một tiếng, nhưng bận rộn từ sáng đến tối, ngay cả thời gian cầm điện thoại lên cũng không có.

    Quả nhiên Thái Uy hoàn toàn không biết chuyện hắn đi quay quảng cáo với Yến Minh Tu. Có lẽ Vương tổng cho rằng việc này chỉ là mắt muỗi, chẳng đáng để gọi báo cho Thái Uy, lúc Chu Tường gọi đến, Thái Uy kinh ngạc không thôi.

    Chu Tường hỏi, “Anh Uy, sao anh lại không muốn em đi?”

    Thái Uy sợ Chu Tường hiểu lầm, vội vàng giải thích, “Không phải anh không muốn cậu có việc làm, mà anh chỉ không muốn cậu gần gũi với Yến Minh Tu.”

    Chu Tường vội hỏi, “Anh Uy, anh làm chuyện gì nhất định cũng có lý do chính đáng, em không có ý gì đâu, em chỉ tò mò thôi.”

    Thái Uy trầm ngâm một lát, “Đứa em của anh gặp chuyện không may, gã họ Yến kia không trốn được trách nhiệm, cụ thể anh không muốn nói nhiều, nhưng cậu cứ tránh xa gã ta ra một chút, gã ta chẳng hay ho gì đâu.”

    Chu Tường thở dài, “Anh Uy, anh cứ yên tâm, em nhớ kỹ rồi.” Quả nhiên Thái Uy vì chuyện của hắn nên mới ghi hận Yến Minh Tu. Hắn gặp chuyện không may, đúng là Yến Minh Tu có trách nhiệm gián tiếp.

    Hắn cũng không thể không hận Yến Minh Tu, nhưng giờ hắn đã có một sinh mạng mới, hắn còn rất nhiều chuyện quan trọng hơn Yến Minh Tu, huống hồ hắn cũng không muốn nối lại quan hệ với y, hận hay không cũng chẳng còn ý nghĩa.

    Chu Tường không nói lại chuyện Yến Minh Tu mời hắn ăn cơm cho Thái Uy, tất nhiên cả lời cảnh cáo của Yến Minh Tu cũng không nói, Thái Uy vốn không phải người lắm miệng, vả lại những lời Yến Minh Tu phun ra cũng quá kỳ quặc.

    Nhưng nếu Yến Minh Tu đã quả quyết rằng hắn còn sống, vậy thì đồ đạc trong nhà hắn có lẽ vẫn chưa thay đổi gì. Yến Minh Tu tất nhiên sẽ không làm giấy chứng tử cho hắn, hắn không có họ hàng ở Bắc Kinh, nếu hắn không có giấy chứng tử, Cục cảnh sát chỉ có thể xử lý như hắn mất tích, một khi đã vậy, họ hàng thân thích có quyền phân chia tài sản của hắn trước pháp luật, có lẽ cũng chưa biết rằng hắn đã chết rồi.

    Vậy thì tiền mặt và chi phiếu hắn để ở nhà, rất có khả năng vẫn còn nguyên vị, Yến Minh Tu chắc chắn không bao giờ hứng thú với mấy thứ đó. Bất kể như thế nào, hắn cũng phải mau mau trở về một chuyến.

    Chu Tường lại gọi cho Khương trợ lý, dự định đưa đẩy làm quen với gã để khai thác lịch làm việc của Yến Minh Tu. Hắn sẽ tìm một ngày Yến Minh Tu bận rộn, quay về nhà nhìn xem.

    Chương 49

    Khương trợ lý nhận được điện thoại của Chu Tường cũng không quá bất ngờ, người muốn nịnh bợ gã nhiều lắm, nhưng tất nhiên gã không dám lên mặt với Chu Tường. Sếp lớn của gã đích thân mời Chu Tường ăn cơm, làm việc với Yến Minh Tu đã hơn một năm, cho đến giờ gã vẫn chưa từng thấy Yến Minh Tu để tâm đến ai như vậy. Có quỷ mới biết sếp lớn nghĩ cái gì, còn gã chỉ biết không thể làm mất lòng Chu Tường.

    Hai người đưa qua đẩy lại mấy lời xã giao, Chu Tường lấy lý do muốn Khương trợ lý giới thiệu quan hệ cho hắn, không ngừng tào lao khách sáo, cuối cùng thành công vòng vèo đến lịch làm việc của Yến Minh Tu.

    Chu Tường đã có thời gian xác thực, thứ Tư tuần sau Yến Minh Tu sẽ bay tới Trùng Khánh, không phải hoạt động nghệ thuật gì, y đi giải quyết chuyện làm ăn của chính mình.

    Đa số người trong showbiz gọi Yến Minh Tu là Yến tổng, bởi vì phần lớn thời gian Yến Minh Tu không đi quảng bá và phát triển hình tượng như các nghệ sĩ khác, y có công ty của riêng mình, hơn nữa kinh doanh còn rất khá.

    Ngoại trừ đóng phim hoặc đóng quảng cáo, Yến Minh Tu rất ít khi tham gia các hoạt động giao lưu, y có vẻ không cần rực rỡ hào quang, nhưng lại thường xuyên tung ra tác phẩm mới để đảm bảo công chúng luôn nhớ đến mình.

    Theo lời Khương trợ lý, lần này Yến Minh Tu đi họp, ít nhất phải đến cuối tuần mới trở về.

    Chu Tường dứt khoát không phân vân, quyết định tối thứ Năm sẽ hành động.

    Tối thứ Năm đó, cơm nước xong xuôi, Chu Tường xem TV với Trần Anh như thường lệ. Đến hơn mười giờ, hắn lấy cớ có bạn rủ ra ngoài, báo với Trần Anh rồi đi luôn. Thực ra hắn định nửa đêm sẽ lẻn đi, nhưng Trần Anh ngủ không sâu, nếu bị phát hiện thì cực kỳ phiền toái.

    Hắn chuẩn bị rất nhiều thứ: mũ, kính râm, khẩu trang, đèn pin, kìm. Bộ trang bị này tuyệt đối không phải để về “Nhà”, mà là để đi ăn trộm.

    Chu Tường ngẫm nghĩ, vừa buồn bã lại vừa tức cười. Hắn chỉ muốn về lấy tiền tiết kiệm mồ hôi nước mắt của mình, mà phải chuẩn bị hành trang cứ như đi ăn cắp. Nhưng hắn chẳng còn cách nào khác, nếu bị bắt gặp trong hình dáng này, hắn sẽ biến thành một tên ăn cắp thật.

    Hắn đến khu tập thể cũ, nhanh nhẹn leo cầu thang lên nhà mình, núp trong chỗ kín chờ một lát để thêm can đảm, sau đó thừa dịp bốn bề vắng lặng, hắn cấp tốc lấy chìa khóa trong hộp cứu hỏa, run rẩy mở cửa ra.

    Hắn đứng bên ngoài nhìn đã lâu, trong nhà không có ánh đèn, hẳn là không có ai, nhưng hắn vẫn căng thẳng đến run bần bật.

    Cửa chống trộm nhà hắn vẫn xập xệ như cũ, phải nắm lấy cả cánh cửa nhấc lên thì chìa khóa mới suôn sẻ lọt vào ổ khóa. Tiếng bánh răng xoay tròn đặc biệt ngân vang trong đêm khuya tĩnh lặng, khe khẽ đánh vào tim Chu Tường.

    Cửa mở ra!

    Chu Tường lại nhìn xung quanh vắng vẻ, nhanh nhẹn đẩy cửa gỗ bên trong, lăng lẽ lẻn vào nhà, lặng lẽ đóng cửa lại.

    Một thứ mùi cũ kỹ bụi bặm xộc vào mũi, Chu Tường lập tức nhận ra, căn hộ đã lâu không có người ở. Đến mùa này, nếu đóng kín cửa sổ vài ngày, trong phòng sẽ sinh ra mùi kín bưng rất khó chịu, có vẻ Yến Minh Tu không sống ở đây.

    Chu Tường không dám bật đèn, hắn mở đèn pin, đảo mắt nhìn quanh một lượt, dưới ánh sáng đèn pin và ánh trăng vàng nhạt, hắn một lần nữa được nhìn thấy nhà mình.

    Mọi thứ vẫn hệt như trong trí nhớ của hắn, không có bất kỳ thay đổi nào, tựa như hai năm nay chỉ là ảo giác, hắn chỉ rời đi ba tháng, sau đó lại quay về. Nhà của hắn, căn nhà đã làm bạn với hắn từ lúc hắn mới sinh ra, vẫn đang nguyên trạng chờ hắn trở về.

    Từng căn phòng đều chất chứa kỷ niệm của hắn, kỷ niệm của hắn và cha mẹ, kỷ niệm của hắn và Yến Minh Tu. Ba mươi năm cuộc đời hắn như đã cô đọng tại nơi này, từng bức tường cũ kỹ đều tản mác một hương vị hoài cổ thân thương.

    Sống mũi cay cay, Chu Tường đột nhiên muốn khóc.

    Hắn chỉ hy vọng mình vẫn như ngày nào, bước vào đây, “Về nhà”, chứ không phải lén lút đột nhập như một thằng ăn trộm.

    Chu Tường khịt mũi, không dám suy nghĩ thêm gì, mặc dù Yến Minh Tu đang ở rất xa, nhưng hắn không dám nán lại lâu, đây gọi là có tật giật mình.

    Hắn lấy túi plastic bọc bên ngoài giày, nhẹ nhàng đi vào, ánh sáng đèn pin đảo qua ngăn tủ bụi bặm. Lớp bụi không dày, rất mỏng, chứng minh nơi này thường có người quét tước, có lẽ Yến Minh Tu nể tình bọn họ từng chung sống, thỉnh thoảng bảo người ta đến dọn dẹp một phen, để căn hộ này không đến nỗi biến thành hoang phế.

    Hắn bước qua hành lang quen thuộc, đi đến phòng ngủ của mình.

    Hắn có thói quen để một ít tiền dự trữ trong ngăn tủ đầu giường, không nhiều lắm, thường chỉ khoảng bốn – năm ngàn, nhưng chừng đó so với lương tháng bây giờ của hắn còn nhiều hơn. Hắn định sẽ lấy tiền mặt trước, sau đó quay lại phòng khách tìm sổ tiết kiệm và thẻ tín dụng.

    Vào phòng ngủ, khung cảnh vẫn như xưa, ngay cả vật dụng trên giường cũng là hắn và Yến Minh Tu cùng mua lúc trước. Chu Tường nhịn không nổi, đưa tay thử sờ, chăn và ga trải giường bằng tơ tằm mềm mại trơn láng, hắn vẫn còn nhớ rõ xúc cảm tuyệt vời khi chúng ma sát với làn da, nhất là lúc Yến Minh Tu trở mình, ôm cả hắn và chăn vào ngực.

    Chu Tường cay đắng nở nụ cười, nhẹ nhàng đặt góc chăn về vị trí cũ, nhanh nhẹn mở ngăn tủ đầu giường, quả nhiên nhìn thấy tiền mình tiện tay ném vào trong.

    Trước đây hắn sống không tồi, bốn – năm ngàn với hắn không phải con số lớn, tại thời điểm đó, hắn còn có thể thoải mái lái xe, đưa cậu em mới quen đi ăn nhà hàng, tặng người ta chút quà, những ngày tháng đó hắn không có điều gì phải sầu lo, mãi tới khi hắn gặp Yến Minh Tu.

    Mà hiện giờ, dù chỉ là bốn – năm đồng, hắn cũng phải chắt bóp. Vì tiếc tiền đi xe khách, Trần Anh có thể xách một đống đồ ăn, đi bộ nửa giờ giữa trưa nắng chang chang để về nhà, Chu Tường cũng đã bỏ thói quen mua đồ không nhìn giá, cần cù chăm chỉ tích cóp từng đồng lẻ.

    Bốn – năm ngàn lúc này, đối với hắn mà nói, chính là niềm vui cực kỳ lớn.

    Hắn vội vã nhét tiền vào túi, sau đó quay lại phòng khách, không ngờ đèn pin đột nhiên trục trặc, chớp nháy vài lần rồi tắt ngóm. Chu Tường chán nản vô cùng, đành phải lấy điện thoại ra soi tạm, trong tủ đứng có sổ tiết kiệm và tập séc của hắn, điện thoại không đủ sáng, hắn lục tìm rất vất vả.

    Lúc đến Quảng Tây, hắn chỉ mang theo thẻ tín dụng để phòng thân, nhưng đi cùng đoàn làm phim, ăn uống đều có người phụ trách, lên núi cũng không có chỗ tiêu tiền, hắn mang theo chỉ là thừa. Hắn không nhớ trong thẻ đó có bao nhiêu tiền, nhưng chắc chắn không nhiều, hầu hết tiền của hắn chỉ cất trong ngăn tủ, có hai cuốn sổ tiết kiệm, giấy tờ và thẻ tín dụng linh tinh, thậm chí còn có cả chứng nhận kết hôn của ba mẹ hắn.

    Đang mải lục lọi, đột nhiên hắn nghe thấy tiếng cửa chống trộm bị đẩy ra.

    Lông tóc hắn dựng đứng.

    Có người? Yến Minh Tu? Không thể nào, y đang ở Trùng Khánh mà! Hắn không xui xẻo đến mức đó chứ! Chưa kịp làm gì đã bị bắt gặp sao?!

    Nếu Yến Minh Tu biết hắn ở đây, hắn nên giải thích thế nào? Có mười cái đầu hắn cũng không biết phải giải thích ra sao!

    Dưới tình thế cấp bách, Chu Tường chỉ có thể quơ vội một số thứ, nhét bừa vào túi, cấp tốc đóng ngăn kéo lại, định lẻn vào trốn trong phòng làm việc, nhưng không ngờ cuống quá, hắn vấp phải một cái ghế con, chỉ nghe rầm rầm hai tiếng, hắn ngã nhào xuống đất.

    Cửa lớn bật mở, một thân hình cao lớn xuất hiện, kèm theo tiếng quát to, “Ai?!”

    Chương 50

    Chu Tường lông tóc dựng đứng, tại sao… Tại sao lại là y?!

    Nhưng rồi hắn lập tức nhớ ra, không phải chỉ riêng hắn và Yến Minh Tu biết nơi giấu chìa khóa, vẫn còn một người nữa, chính là cái người đã từng rất thân thiết với hắn, thường xuyên chạy đến nhà hắn chơi – Lan Khê Nhung!

    Có một lần Chu Tường bận không ra mở cửa, mà Lan Khê Nhung lại tình cờ đến, hắn bèn nói cho y vị trí hắn giấu chìa khóa, dù sao lúc ấy hắn cũng rất tin tưởng Lan Khê Nhung, hơn nữa nhà hắn cũng chẳng có gì đáng giá. Chỉ có duy nhất lần ấy, sau đó Lan Khê Nhung ra nước ngoài, hắn cũng quên béng mất chuyện này.

    Mãi đến bây giờ, nghe thấy giọng Lan Khê Nhung, hắn mới giật mình nhớ lại.

    Phải làm sao bây giờ?!

    Lan Khê Nhung bật đèn, phản ứng đầu tiên của y là có trộm. Quả nhiên, một kẻ đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm và khẩu trang kín mít đang bò càng trên đất. Theo động tác ngã sấp của hắn, thẻ tín dụng, chi phiếu và tiền mặt cũng văng ra.

    Lan Khê Nhung tức giận thét to, “Mẹ kiếp mày dám đến đây ăn cắp à?!” Y hùng hổ bước tới, không để Chu Tường có cơ hội phản ứng, một cước đạp lên cẳng chân hắn.

    Chu Tường khẽ rên rỉ, hắn đau đến nỗi suýt thì hét toáng lên.

    Lan Khê Nhung khom lưng muốn túm lấy hắn, hắn dựa vào trí nhớ, quơ tay mò mẫm đằng sau, vớ được một chậu hoa, hắn lập tức vốc một nắm đất ném thẳng vào mặt Lan Khê Nhung.

    Lan Khê Nhung không kịp đề phòng, bị đất văng trúng, không mở mắt ra được.

    Chu Tường nhân cơ hội bật dậy, gạt chân đẩy Lan Khê Nhung ngã xuống sàn, cuống quýt vọt qua y, nhào ra cửa bỏ trốn.

    Lan Khê Nhung bị đất lọt vào mắt, nước mắt chảy ròng ròng, y gắng gượng quay đầu lại, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng tên trộm đang bỏ chạy. Chân hắn hơi cà nhắc, nhưng dáng vóc kia, Lan Khê Nhung cảm thấy hình như mình đã gặp ở đâu.

    Chu Tường chạy một mạch ra khỏi khu tập thể, lúc nhào xuống cầu thang, hắn lờ mờ thấy mấy nhà hàng xóm cũng bật đèn, có lẽ bị tiếng ồn đánh thức.

    Hắn vừa chạy vừa tháo đồ bịt mặt vứt vào thùng rác. Khi hắn đến gần khu tập thể mới đeo mấy thứ ngụy trang này, bây giờ hầu hết dân trong khu đã ngủ, nhưng trên đường vẫn còn người qua lại, nếu hắn tiếp tục bịt kín mặt mũi, rất dễ khiến người khác sinh nghi.

    Ước chừng chạy được vài trăm mét, thấy Lan Khê Nhung không đuổi theo, hắn mới dám thở phào nhẹ nhõm.

    Trái tim vẫn điên cuồng nhảy lên như sắp vọt tới cổ họng hắn, cả đời Chu Tường chưa bao giờ căng thẳng đến thế. Hắn không dám tưởng tượng nếu vừa rồi bị Lan Khê Nhung bắt được thì phải giải thích thế nào, thẳng thắn nói thật với y sao?

    Chu Tường nghĩ đến khả năng này, nhịp tim càng nhanh hơn trước, có lẽ Lan Khê Nhung sẽ chấp nhận thân phận hắn bây giờ?

    Không, không thể ôm ảo tưởng tốt đẹp đến thế. Sở dĩ Chu Tường không dám nói cho bất kỳ ai, phần lớn là vì bảo vệ chính mình, loại chuyện khó tin như vậy, bị người khác biết sẽ thành thế nào, hắn không dám tưởng tượng. Dù rất tin tưởng Thái Uy và Lan Khê Nhung, nhưng hắn vẫn không dám mạo hiểm.

    Chu Tường trốn trong một góc thở hổn hển hồi lâu. Lúc này hắn chỉ cách khu tập thể khoảng hơn nửa km, hắn vẫn nhìn được cổng vào khu. Hắn định bỏ chạy về nhà, nhưng đột nhiên lại muốn thăm dò một chút, xem Lan Khê Nhung có báo cảnh sát hay không.

    Đợi khoảng nửa giờ không thấy xe cảnh sát, Lan Khê Nhung cũng không ra ngoài, xem ra y không báo động gì cả.

    Đột nhiên, một chiếc Audi Q7 lướt trên đường cái ngang qua hắn. Dù ánh trăng mờ ảo, nhưng giờ này rất ít người qua lại, Chu Tường chỉ liếc mắt cũng nhìn thấy biển số xe.

    Đó là xe của Thái Uy!

    Chu Tường sửng sốt nhìn xe Thái Uy quẹo vào khu tập thể, tim hắn thót lên, hắn biết kế hoạch của mình đã tiêu đời.

    Chẳng rõ tại sao Lan Khê Nhung nửa đêm chạy đến nhà hắn, đột nhiên gặp phải kẻ trộm, y không biết xử lý thế nào nên mới gọi Thái Uy tới.

    Mặc kệ hai người trong nhà bàn bạc ra sao, kết luận kiểu gì, chuyện này nhất định sẽ tới tai Yến Minh Tu.

    Chắc chắn sau này Yến Minh Tu sẽ tăng thêm bảo mật, hoặc ít nhất cũng sẽ thay ổ khóa mới, hắn sẽ không thể quay về nhà mình được nữa.

    Chu Tường hấp tấp mở túi vải, kiểm tra những gì hắn vơ vét được.

    Thẻ bảo hiểm, thẻ ưu đãi khách sạn, thẻ giảm giá mua sắm, toàn những thứ linh tinh. Trong đống lộn xộn, Chu Tường tìm được thẻ ngân hàng ICBC*, nhưng điều làm hắn thất vọng nhất chính là, hắn nhớ rõ trong thẻ này không có nhiều tiền lắm, chỉ khoảng bốn – năm vạn mà thôi. (*Ngân hàng Công Hành – Industrial and Commercial Bank of China)

    Hơn nữa, sau trận ầm ĩ lần này, hắn lại càng không thể đi rút tiền ra, ngộ nhỡ hai người kia thương lượng xong xuôi, thống nhất đến sở cảnh sát báo cáo mất đồ, hệ thống ngân hàng là một mạng lưới, nếu chiếc thẻ này bị theo dõi, hắn đi rút tiền chính là tự chui đầu vào rọ.

    Cất thẻ đi, hắn vô thức vỗ vỗ tiền mặt trong túi áo, âm thầm tự an ủi mình.

    Chuyến này không phải không có thu hoạch, nhưng cái được chẳng bõ bèn gì so với cái mất, điều này khiến hắn khó chịu không thôi.

    Trên đời này còn chuyện gì đáng chán hơn nhìn thấy tiền của mình mà không thể tiêu, nhìn thấy nhà của mình mà không thể ở?

    Nhìn đồng hồ cũng đã muộn, Chu Tường đành phải về nhà trước. Hắn định ngày mai đến công ty sẽ giả vờ lơ đãng hỏi chuyện Thái Uy. Thái Uy không đề phòng hắn, có lẽ sẽ nói cho hắn biết.

    Sáng sớm hôm sau, Chu Tường mới đến công ty, A Lục nhìn thấy hắn, nhanh nhảu túm lấy hắn, “Chu Tường, anh đi tìm anh Uy hả?”

    Người trong công ty đều biết Chu Tường và Thái Uy quan hệ rất tốt, nếu không phải làm việc, hắn thường thường đến tìm Thái Uy.

    Chu Tường gật đầu, “Ừ, sao thế?”

    A Lục hạ giọng, “Đừng đi, bây giờ đừng đi.”

    Chu Tường cũng bất giác hạ giọng theo, nhíu mày hỏi, “Sao thế?”

    “Yến đại thiếu gia đến phá phách, Lan Khê Nhung cũng đang ở đó, cãi vã om sòm. Giờ anh mà tới thì chỉ có làm bao cát thôi.”

    Trái tim hắn rụng “Bộp” một tiếng, “Yến Minh Tu? Yến Minh Tu đến đây?”

    A Lục làm việc với Chu Tường đã lâu, giờ hai người cũng khá thân thiết, nên cậu thoải mái kể cho hắn, “Đúng thế đó, anh mới đến chắc không biết. Nghe nói Yến Minh Tu và Lan Khê Nhung bất hòa từ xưa rồi, còn đánh nhau ngay trong công ty mình mà, mỗi tội chẳng rõ nguyên nhân thôi. Mà từ khi Yến Minh Tu bước vào showbiz, Lan Khê Nhung cũng bỏ sang nước ngoài, phát triển sự nghiệp ở nước ngoài luôn, có khi là để tránh mặt Yến Minh Tu không chừng. Thế mà chẳng hiểu hôm nay bị cái gì, Yến Minh Tu đột nhiên xông vào đây tìm Lan Khê Nhung với anh Uy, tình hình căng lắm, không biết đã choảng nhau xong chưa.” A Lục lắc đầu, giọng điệu có vẻ rất lo lắng, nhưng hai mắt sáng như đèn pha.

    “Nếu đánh thật thì rắc rối lắm chứ? Không ai đi báo cho Vương tổng à?” Chu Tường chỉ hỏi suông, chứ thực ra báo cho Vương tổng mới là phiền toái.

    A Lục trừng mắt, “Ai dám? Anh Uy không tự báo thì ai dám báo nữa? Điên đâu mà đi tìm chết, tóm lại là anh đừng qua đó, mọi người cứ vờ như không biết là được, dù sao cũng chẳng phải chuyện của mình.”

    Chu Tường gật đầu, vỗ vỗ cánh tay mập mạp của A Lục, “Anh biết rồi, đi hút điếu thuốc đã.”

    Chu Tường chào A Lục, lén lút đi đến văn phòng Thái Uy.

    “Họ Lan kia, mày đừng có vênh váo, nếu không phải tao nể mặt Chu Tường, thì ở đây làm gì còn chỗ cho mày dung thân.” Sắc mặt Yến Minh Tu đã khó coi tới cực điểm, y hung tợn trừng mắt nhìn Lan Khê Nhung.

    Lan Khê Nhung không chịu yếu thế, cười khẩy đáp lại, “Tao biết họ Yến nhà mày quyền thế ngập trời, nhưng duỗi tay ra nước ngoài chắc là hơi xa nhỉ? Mày khỏi phải dọa, Lan Khê Nhung tao sống chả cần nhìn sắc mặt mày. Cái gì mà nể mặt anh Tường, chẳng qua mày chột dạ thôi, nếu không phải vì mày, tại sao anh Tường lại chết?”

    Yến Minh Tu lạnh lùng quát, “Mày sủa thêm câu nữa, tao đập nát cái mồm mày ra! Chu Tường không chết, không tìm thấy thi thể tức là hắn còn sống! Thằng chó mày dám tự tiện xông vào nhà bọn tao, còn oang oang thông báo có kẻ trộm, kẻ trộm chắc là mày luôn đó hả?”

    Nửa đêm hôm qua y nhận được điện thoại của Thái Uy, Thái Uy nói nhà Chu Tường bị kẻ trộm đột nhập, bảo y tới xử lý.

    Từ sau khi Chu Tường gặp nạn, chìa khóa nhà hắn vẫn ở trong tay Yến Minh Tu. Yến Minh Tu không cho phép bất luận kẻ nào đụng vào đồ đạc của Chu Tường, tựa như một ngày nào đó, Chu Tường sẽ đột ngột trở về.

    Thỉnh thoảng y cũng về lại đó, có lần chỉ ngồi ngẩn ngơ một lát, có lần ở lại ở vài ngày, tới khi thấy đủ, y mới rời đi.

    Căn hộ đó là bất khả xâm phạm đối với y, nơi đó cất giữ tất cả kỷ niệm của y và Chu Tường. Ngoài y và Chu Tường, đừng nói tới kẻ trộm, ngay cả Thái Uy và Lan Khê Nhung nếu đặt chân vào đó, y cũng muốn giết chết bọn chúng.

    Thái Uy biết Yến Minh Tu quản lý toàn bộ di vật của Chu Tường, lúc ấy Lan Khê Nhung gọi anh tới, hai người bàn bạc nửa ngày xem nên xử lý thế nào. Lan Khê Nhung thà báo cảnh sát chứ nhất quyết không chịu báo cho Yến Minh Tu, trước sau y vẫn không tán thành chuyện Yến Minh Tu nắm quyền sở hữu căn hộ của Chu Tường. Thái Uy khuyên giải hết lần này đến lần khác, cuối cùng bọn họ vẫn báo cho Yến Minh Tu trước. Nếu gọi cảnh sát, làm lớn chuyện lên, Yến Minh Tu đằng nào cũng biết, hơn nữa việc hai người đi báo nguy còn thừa đủ nuôi sống truyền thông ba tháng, nếu đến phiên cảnh sát vào cuộc, chuyện còn loạn đến mức nào? Thái Uy không quan tâm đến Yến Minh Tu, nhưng anh lo lắng cho hình tượng của Lan Khê Nhung.

    Kết quả là Yến Minh Tu suốt đêm bay về Bắc Kinh.

    Thái Uy sớm đã biết hai người này sẽ cãi vã. Tuy anh cũng rất ghét Yến Minh Tu, nhưng chung quy vẫn không dám mạo phạm y. Lan Khê Nhung thực ra có đôi phần nghé non không sợ cọp, một là tuổi trẻ, hai là trọng tâm sự nghiệp của Lan Khê Nhung đặt ở Âu Mĩ, Yến Minh Tu muốn làm gì y cũng không dễ dàng, vậy nên y không sợ Yến Minh Tu. Thêm vào đó, Lan Khê Nhung vẫn đổ lỗi cho Yến Minh Tu về cái chết của Chu Tường, không nhào lên đánh giết ngay lúc thấy mặt nhau đã là tốt lắm rồi, càng miễn bàn nể nang gì Yến Minh Tu.

    Thái Uy chỉ có thể giữ vai trò trung gian, anh đứng chắn giữa hai người, la lớn, “Chúng ta gặp mặt là để trao đổi thông tin, nghĩ biện pháp tóm được kẻ trộm, lấy lại di… đồ vật của Chu Tường. Mẹ kiếp nó, hai cậu còn định tranh cãi đến bao giờ?”

    Anh rống xong, hai người quả nhiên đã bình tĩnh lại.

    Yến Minh Tu ngồi xuống sofa, cúi đầu, bờ vai khẽ run rẩy.

    Lan Khê Nhung hổn hển thở, “Báo cảnh sát đi, chúng ta không lộ diện, anh Uy đi báo. Khu tập thể đó cũ rồi, chắc không có camera theo dõi, nhưng ngoài khu là đường cái nên nhất định sẽ có, nói không chừng còn ghi lại được hình.”

    Thái Uy nhìn Yến Minh Tu, hỏi, “Cậu kiểm tra đồ đạc của Chu Tường chưa, có thiếu cái gì không?”

    “Tiền trong tủ đầu giường, cả thẻ ngân hàng nữa.”

    Thái Uy nhíu mày, “Lấy tiền thì có thể hiểu, nhưng lấy thẻ làm gì, có rút được tiền ra đâu?”

    Lan Khê Nhung nói, “Có lẽ hắn định lấy tiền trong ngăn kéo, nhưng thấy có người mở cửa thì tiện tay vơ vội, lúc em vào, hắn cuống đến nỗi ngã nhào xuống đất.”

    Yến Minh Tu lạnh nhạt bảo, “Một thằng trộm ngã nhào xuống đất mà còn đếch bắt nổi, mày đúng là ăn hại.”

    Lan Khê Nhung bất chấp hình tượng, chửi đổng một tiếng, chính y cũng biết mình bất lực, nhưng vẫn không chịu yếu thế, đáp trả luôn, “Giữ khư khư tài sản của anh Tường, cuối cùng lại để trộm mò vào kiếm chác, mày mới là thằng ăn hại.”

    Thái Uy thở dài, “Đủ rồi, nói chuyện chính. Việc này cứ giao cho cảnh sát xử lý, nhưng không thể phô trương. Yến tổng lo liệu đi, tìm người đáng tin cậy, cậu cũng không muốn chuyện này lộ ra chứ?”

    Yến Minh Tu gật đầu, coi như đã đáp ứng.

    “Khê Nhung, cậu là người duy nhất nhìn thấy kẻ trộm, cậu chịu trách nhiệm mô tả cho cảnh sát hình dáng và diện mạo hắn ta. Cậu nói đúng, ở các giao lộ đều có camera theo dõi, lúc hắn ta chạy trốn, có lẽ đã bị ghi hình.”

    Lan Khê Nhung “Ừ” một tiếng, nhớ lại bóng dáng tên trộm, chỉ trong một khoảnh khắc, y cảm thấy mình đã gặp qua tấm lưng nọ, nhưng lại không thể nhớ nổi là gặp ở đâu, mà chuyện này cũng có thể do ảnh hưởng của tâm trạng, nên y không nói với hai người kia.

    Lúc Chu Tường lén lút đến trước cửa văn phòng Thái Uy, trùng khớp nghe thấy bọn họ bàn chuyện báo cảnh sát, còn nhắc tới camera giám sát trên giao lộ.

    Chu Tường vã mồ hôi lạnh, hắn quên béng mất chuyện đó!

    Nhưng lúc chạy ra khỏi khu tập thể, hắn vẫn còn đang ngụy trang, hơn nữa quần áo mặc trên người cũng vừa mới mua, kể cả có bị ghi hình thì cũng không ai nhận ra được hắn.

    Trước khi đi hắn đã chuẩn bị rất kỹ, để đề phòng bất trắc, hắn dựa theo kiến thức trên phim hình sự, làm một chuyến trinh sát trước khi thực hành. Tìm một người đã ngụy trang khó như mò kim đáy biển, hắn tin chắc sẽ không có chuyện gì phát sinh, vậy nên hắn cũng không quá lo lắng bị người ta tóm được.

    Hắn chỉ lo một điều duy nhất, từ nay có lẽ hắn sẽ không thể quay lại nhà mình, cho dù chỉ để liếc mắt nhìn một cái.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân