Chức nghiệp thế thân – Chương 51-54

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 51

    Chu Tường sợ dán mặt vào khe cửa nghe trộm sẽ bị phát hiện, nên chỉ đứng đó một lát rồi ra chỗ khác ngồi chờ.

    Không lâu sau, hắn thấy Yến Minh Tu giận đùng đùng bỏ đi, thật lâu sau nữa, Lan Khê Nhung cũng hầm hầm rời khỏi.

    Lúc này Chu Tường mới đứng dậy đi tìm Thái Uy.

    Thái Uy nhìn thấy hắn, nghĩ tới “Chu Tường” kia, anh vừa lắc đầu, vừa thở dài.

    Loading...

    Chu Tường hỏi, “Anh Uy, có chuyện gì thế?’

    Thái Uy phả ra một vòng khói thuốc, “Chu Tường, thực ra chuyện này không nên nói với cậu, nhưng mà anh cuống lắm rồi. Anh coi cậu như người nhà, cậu nhớ đừng nói lại cho bất kỳ ai hết.”

    Chu Tường gật đầu, “Anh Uy cứ yên tâm, em rất kín miệng.”

    “Nhà Chu Tường bị trộm.”

    Chu Tường giả bộ kinh ngạc, “Cái gì?”

    “Từ khi Chu Tường gặp nạn đến giờ, thi thể rơi xuống Thập Vạn Đại Sơn, tìm kiếm mãi không thấy, nên chỉ có thể giải quyết là nó mất tích. Căn hộ của nó vẫn giữ nguyên hiện trạng, nó và Yến Minh Tu đã từng sống chung rất vui vẻ, nên bây giờ Yến Minh Tu vẫn giữ chìa khóa nhà nó. Thế mà chẳng rõ tại sao, đêm qua Khê Nhung đi ngang khu tập thể, định vào xem thế nào, tiện nói cậu luôn, trước khi thành danh, Khê Nhung cũng thân với Chu Tường lắm, Khê Nhung biết chìa khóa sơ-cua để đâu nên lấy mở cửa luôn, không ngờ vừa khớp gặp ngay một tên trộm đang vơ vét, cậu bảo có trùng hợp không cơ chứ? Đúng lúc Yến Minh Tu không ở đó, đúng lúc Khê Nhung đi ngang qua, gã trộm chọn chính xác thời điểm ấy để ra tay, trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy? Nói không chừng ông trời cũng thấy thẹn với đứa em anh, nên cố tình bảo vệ những gì nó để lại.”

    Chu Tường cũng nghĩ việc này quá trùng hợp, hắn không sớm không muộn, Lan Khê Nhung cũng không sớm không muộn, cứ thế hai người đụng độ nhau. Đôi khi hắn cảm thấy vận mệnh như đã bị khống chế bởi một bàn tay vô hình, con người hoàn toàn không có sức phản kháng.

    Chu Tường thấp giọng hỏi, “Vậy các anh định giải quyết thế nào?’

    “Giao cho Yến Minh Tu, dù sao trước đây hai đứa nó cũng là một đôi. Mà thực ra Khê Nhung…” Thái Uy đã nhìn ra tâm tư của Lan Khê Nhung đối với Chu Tường, nhưng anh biết chuyện đó không nên nói với Chu Tường này, bèn lập tức lảng đi, “Có lẽ nên tìm chuyên viên đến điều tra, nhưng không thể lộ liễu báo cảnh sát. Nhất định phải tóm được tên trộm đó, Chu Tường chỉ để lại có ngần ấy đồ đạc, ài…”

    Nghe Thái Uy nói vậy, mặc dù đã chắc chắn cảnh sát không thể tìm ra mình, nhưng Chu Tường vẫn khá căng thẳng. Hơn ba mươi năm sống trên đời, hắn vẫn là một công dân tuân thủ pháp luật, chuyện đến nước này, hắn chỉ về lấy lại đồ đạc của mình, vậy mà cũng có nguy cơ bị cảnh sát tóm gọn.

    Hắn sẽ không bao giờ về nhà được nữa. Mặc dù hắn đã tính trước, sợ mình gặp sự cố phải rời đi vội vàng, nên sau khi mở cửa, hắn đã trả lại chìa khóa về nguyên vị trí cũ, cảnh sát hẳn sẽ không phát hiện hắn dùng chìa khóa để mở cửa, bởi vì bây giờ ăn cắp lành nghề không cần phá khóa cũng có thể lẻn vào nhà, nhưng trải qua chuyện này, nhất định Yến Minh Tu sẽ thay ổ khóa mới.

    Thái Uy hít một hơi thuốc, dập tắt lửa, “Thôi, không nói chuyện này nữa, cậu tìm anh có việc gì không?”

    Chu Tường lập tức nói, “Không có gì quan trọng, em chỉ định báo với anh một tiếng, tiền đóng quảng cáo lần trước em nhận được rồi, nhanh quá.”

    “Ừ, bây giờ công ty hoạt động rất êm, không việc gì phải trì hoãn cả. Đúng rồi, tiền quảng cáo cậu đóng với Yến Minh Tu cũng đến nơi rồi đấy, hai ngày nữa anh sẽ chuyển cho cậu.”

    Chu Tường cười nói, “Tốt quá.”

    Thái Uy kỳ quái liếc nhìn hắn, “Hôm đó Yến Minh Tu thật không nói gì với cậu, cũng không chú ý đến cậu sao?”

    “Hầu như thế, hôm đó hơn mười người cùng quay, em phải luyện tập với mấy người khác mà.”

    Thái Uy vẫn suy tư, “Chẳng lẽ chỉ vì cậu hợp vai nên gã ta mới gọi cậu đến?” Nhưng nếu vậy thì y gọi thẳng đến nhà Vương tổng để làm gì? Chỉ là một vai phụ nho nhỏ, còn chẳng được lộ mặt, ai đóng mà chả thế, đâu cần phải nhờ vả Vương tổng phái Chu Tường đi? Chẳng lẽ bởi vì cái tên giống nhau sao?

    Chu Tường cười cười lơ đãng, “Anh Uy, chắc là anh suy nghĩ nhiều, hôm đó lúc về em mới phát hiện, mấy người cùng quay dáng dấp rất giống em, ngày mốt họ phải hoàn thành rồi, chắc là đang thiếu người cho đẹp đội hình, chứ Yến Minh Tu sao có thể chú ý đến em được?”

    Thái Uy gật đầu, miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này, thực ra Yến Minh Tu suy tính cái gì, anh có ngẫm đến nổ cả đầu cũng chẳng đoán được, thôi thì cứ mặc kệ vậy.

    Chu Tường xoa xoa hai tay, “Anh Uy, kế tiếp còn việc gì em làm được không?”

    Thái Uy cười bảo, “Cậu đúng là chẳng chịu ngồi yên, kiếm tiền cũng không được liều mạng như thế, cuối tuần trước đã nghỉ ngơi chưa đấy? Cậu mới ra viện mấy tháng, sức khỏe cũng rất quan trọng, đừng vì nợ nần mà làm hỏng thân thể.”

    “Anh Uy cứ yên tâm, em nằm liệt hai năm, bây giờ cả người phấn chấn lắm, em chỉ muốn làm việc thôi.”

    Thái Uy hỏi, “Cậu còn nợ bao nhiêu?”

    “Vẫn số cũ, hôm trước em vừa trả được mấy ngàn, nhưng em muốn để dành lại một ít để thuê căn hộ khác, chỗ ở bây giờ kém quá.”

    Thái Uy nói, “Cứ từ từ rồi tính, cậu còn trẻ, chỉ cần khỏe mạnh, những thứ khác không phải vấn đề lớn.”

    Chu Tường gật gật đầu.

    Trưa hôm đó Chu Tường ăn cơm ở công ty, đến chiều đi cùng A Lục tới một trường quay, mang theo cả đống đạo cụ cho thuê. Lúc ngồi trên xe, Chu Tường buồn ngủ, đang gật gù thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

    Hắn lấy ra xem thử, là tin nhắn từ một dãy số lạ.

    Nội dung là: Đã suy nghĩ kỹ chưa? Thời giờ không đợi ai đâu nha.

    Chu Tường vắt óc ngẫm nghĩ, hắn thử search lại một chút, mới phát hiện tháng trước dãy số này từng gọi cho hắn. Hắn cẩn thận nhớ lại ngày đó, chính là chị Trương muốn kéo hắn đi làm cascadeur cho Uông Vũ Đông.

    Chu Tường không cần suy nghĩ, xóa luôn tin nhắn. Bảo hắn lại làm cascadeur cho Uông Vũ Đông so với bảo hắn chặt một bàn tay còn khó chịu hơn, nếu hắn nhận được sinh mệnh mới này chỉ để tiếp tục làm thế thân cho anh ta, thì hắn chẳng thà chết luôn từ lúc đó.

    Mang đạo cụ đến trường quay, Chu Tường bắt đầu phụ giúp mọi người lắp đặt, một đám người cắm cúi làm việc giữa trưa nắng chang chang.

    Đến ba giờ chiều, đột nhiên Trần Anh gọi cho Chu Tường, hắn lau mồ hôi, đứng tạm vào một chỗ râm mát, ấn nút nhận cuộc gọi, “Alo, mẹ à?”

    Đầu bên kia không phải Trần Anh, mà là giọng một người đàn ông, “Alo, xin hỏi cậu là Chu Tường?”

    “Vâng, ngài là ai?”

    “Tôi là quản lý công ty môi giới giúp việc gia đình, Trần Anh là mẹ cậu đúng không?”

    Chu Tường tim đập thình thịch, “Đúng vậy, mẹ tôi bị sao vậy?”

    “Lúc nãy đang học việc thì Trần Anh đột nhiên ngất xỉu, bây giờ chúng tôi đang để chị ấy nghỉ ngơi, phiền cậu tới đưa chị ấy về nhà.”

    Đáy lòng Chu Tường quặn thắt từng đợt, hắn gác máy, lập tức đi tìm A Lục kể lại sự tình. A Lục cũng khá thân thiết với hắn, vội vàng nói, “Em cho anh mượn xe, anh đi mau đi.”

    Chu Tường vội bảo, “Cảm ơn cậu, nhưng anh không có bằng lái, cậu cho anh về sớm là tốt lắm rồi. Rất xin lỗi, tình huống đột phát, nếu về kịp thì anh quay lại ngay.”

    A Lục vỗ vỗ hắn, “Đi nhanh đi, không cần quay lại đâu.”

    Chu Tường chạy ra khỏi trường quay mới nhớ vùng này là ngoại thành rất ít xe qua lại, hắn sốt ruột chạy dọc theo đường cái, thật lâu sau mới vẫy được một chiếc xe màu đen, lúc này hắn cũng bất chấp lái xe chào giá thế nào, vội vã leo lên ngồi luôn.

    Chương 52

    “Mấy ngày nữa mới có kết quả kiểm tra, cậu cứ đưa mẹ về trước, nhưng dựa theo kinh nghiệm của tôi, nhất định là bệnh liên quan đến chức năng thận.”

    Bàn tay Chu Tường khe khẽ run rẩy, hắn thấp giọng hỏi, “Bác sĩ, có phải bệnh ung thư không?”

    “Đừng bi quan, hiện giờ vẫn chưa thể kết luận. Sau khi có kết quả, tôi đề nghị cậu đưa mẹ đến bệnh viện lớn kiểm tra lại một lần. Nhưng cậu cũng vô ý quá đấy, cậu không thấy sắc mặt mẹ cậu rất không bình thường sao? Người đến tuổi này da sẽ vàng đi một chút, nhưng đâu thể vàng tới mức đó được, đây là bệnh trạng.”

    Chu Tường cúi thấp đầu, cảm giác như có một khối đá lớn đè nặng trên vai, nặng đến nỗi hắn không ngẩng mặt lên được.

    Tại sao có thể như vậy?

    Bệnh liên quan đến chức năng thận? Sẽ là bệnh gì? Viêm thận? Nhiễm trùng đường tiểu? Suy thận? Tiểu đường? Ung thư thận? Chu Tường chỉ biết ngần ấy bệnh về thận, nhưng loại nào cũng khiến hắn sợ phát khiếp.

    Người phụ nữ tên Trần Anh này, trung niên mất chồng, về già thì con trai gặp nạn, bà dựa vào tinh thần, chăm sóc cho đứa con trai sống đời thực vật, đến khi con trai mở mắt, thì bà lại ngã xuống.

    Thậm chí bà sẽ mãi mãi không bao giờ biết, trong thân thể của con trai bà, hiện chỉ có một người xa lạ. Tuy đây cũng không phải lựa chọn của Chu Tường, nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy có lỗi và xót thương cho Trần Anh, vậy nên hắn sẽ không bao giờ để Trần Anh biết con trai bà đã qua đời. Sau khi hắn tỉnh lại, rất nhiều chuyện hắn vẫn mơ hồ, nhưng chỉ có một điều duy nhất hắn dám xác định, đó là mặc kệ cuộc sống có gian khổ thế nào, hắn vẫn sẽ tiếp tục đóng vai con trai của Trần Anh, cho tới khi kết thúc cuộc đời này.

    Nhưng hắn không sao ngờ được, có thể Trần Anh sẽ không kịp hưởng thụ cuộc sống không có nợ nần, có thể Trần Anh sẽ phải rời khỏi cõi đời này trong tiếc nuối và thương tâm.

    Chỉ nghĩ đến đây, Chu Tường đã đau đớn không chịu nổi.

    Người phụ nữ này đã khổ sở lắm rồi, tại sao còn bắt bà phải chịu đựng thêm nữa? Chu Tường siết chặt cuốn sổ khám bệnh, run rẩy cả người.

    Bác sĩ vỗ vai hắn, “Tôi đã nói rồi, đừng bi quan vội, có lẽ không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, thôi cứ về trước đã, nhé.”

    Chu Tường hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra. Hắn lấy tay lau mặt, đứng dậy nói, “Cám ơn bác sĩ, ngày mốt chúng tôi lại đến.”

    Ra khỏi căn phòng này, trở lại trước mặt Trần Anh, hắn phải tiếp tục làm đứa con trai vững chãi để bà có thể dựa vào.

    Trần Anh được truyền dịch, giờ đã tỉnh lại, bác sĩ không yêu cầu bà phải nằm viện, nên bà và người bạn cùng tham dự khóa đào tạo hộ lý đang ngồi trong khu nghỉ dưỡng chờ Chu Tường.

    Thấy Chu Tường đi ra, tựa như bắt được cọng rơm cứu mạng, đôi mắt bà long lanh tỏa sáng, “Con à…”

    Chu Tường vội chạy lại nắm lấy tay bà, “Mẹ, mẹ thấy thế nào rồi?”

    “Khỏe lắm rồi, ngủ một lát là khỏe hơn hẳn.”

    Bác gái đứng bên cạnh bà nói, “Tiểu Chu, thế nào rồi?”

    “Bác sĩ bảo ngày mốt mới có kết quả, dặn chúng ta cứ về nhà chờ.”

    Trần Anh ôm ngực, run run nói, “A Tường, nếu mà mẹ…”

    “Mẹ.” Chu Tường ngắt lời bà, “Mẹ đừng nghĩ lung tung, chưa có kết quả mà, chắc chỉ viêm thận bình thường thôi.” Chu Tường nhìn khuôn mặt vàng như nến của Trần Anh, những lời bác sĩ nói vẫn quanh quẩn bên tai hắn, hắn lờ mờ cảm thấy, có lẽ không đơn giản chỉ là viêm thận.

    Trần Anh không nói thêm gì, nghe Chu Tường bảo vậy, dù bất an, bà cũng phải cố gắng đè nén, bà không muốn Chu Tường cũng hoảng loạn theo.

    Chu Tường cảm ơn bác gái cùng bọn họ đến bệnh viện, sau đó đưa Trần Anh về nhà.

    Bọn họ hiếm khi gọi taxi, Trần Anh muốn tiết kiệm tiền, nhưng Chu Tường kiên quyết bắt bà lên xe.

    Về đến nhà, Chu Tường nói với Trần Anh, “Mẹ à, thôi đừng đi học cái khóa đào tạo gì kia nữa, ở nhà an tâm nghỉ ngơi đi, mẹ lo lắng chuyện kiếm tiền bao nhiêu năm rồi, từ giờ cứ để con gánh vác.”

    Trần Anh không nén nổi nghẹn ngào, “A Tường, sao chúng ta lại khổ thế này.”

    Chu Tường nhè nhẹ vỗ lưng bà, cười nói, “Không khổ, chúng ta cứ như thế này là tốt rồi, khổ cái gì đâu, cùng lắm chỉ kẹt tiền thôi. Sau này thu nhập của con sẽ khá hơn, mẹ đừng quan tâm chuyện gì cả, cứ yên tâm dưỡng bệnh là được rồi.”

    Trần Anh ôm chặt lấy con trai, khóc nức nở, nếu không có đứa con trai này ở bên, bà đã sớm tuyệt vọng rồi. Bà thật không ngờ ông trời chẳng có mắt, cứ nghĩ con trai tỉnh lại thì những ngày gian khổ sẽ chấm dứt, ngờ đâu Chu Tường vừa khỏe mạnh thì bà đã sinh bệnh, thực ra bà cũng biết sức khỏe mình càng ngày càng yếu, nhưng bà vẫn giấu Chu Tường. Mặc dù chưa có kết quả kiểm tra, nhưng bà hiểu rõ cơ thể mình hơn ai hết, bà có thể cảm giác được, nhất định loại bệnh này không phải viêm thận bình thường. Đối với tương lai, bà chỉ còn biết sợ hãi và oán hận.

    Chu Tường dỗ dành Trần Anh cả buổi, cuối cùng bà mới chịu đi ngủ. Nhìn Trần Anh trong lúc ngủ vẫn nhăn nhíu mặt mày, làn da vàng như sáp, lòng hắn đau tới không biết phải hình dung thế nào.

    Dù Trần Anh bị bệnh gì cũng cần phải có tiền. Trần Anh như vậy là không thể tự lo cho mình được, có lẽ nên thuê một người chăm sóc bà. Tổng cộng cần bao nhiêu tiền, Chu Tường chỉ ngẫm cũng thấy tương lai đen kịt.

    Từ khi sống lại đến giờ, không có ngày nào hắn không phải lo nghĩ về tiền, trước kia hắn chưa từng trải qua cuộc sống thế này, vậy nên hiện tại hắn cảm thấy mình và Chu Tường khi đó là hai người hoàn toàn khác biệt. Áp lực kinh tế chèn ép hắn không thở nổi, những lạc quan phóng khoáng ngày xưa, thật như đã quá xa vời.

    Bây giờ hắn chỉ là một kẻ nghèo hèn bôn ba vất vả vì kế sinh nhai.

    Hắn lại nhớ đến tin nhắn của chị Trương.

    Hắn còn sĩ diện cái gì, kén chọn cái gì? Chỉ cần kiếm thêm được một đồng, việc gì hắn cũng làm hết, lẽ ra hắn phải đồng ý ngay lập tức, hắn làm gì có tư cách hoạnh họe chuyện đóng thế cho ai?

    Cùng đường thì nhụt chí, tới giờ Chu Tường mới hiểu hết được hàm nghĩa của những lời này.

    Chỉ mới sáng hôm nay, hắn vẫn còn cười nhạt khinh bỉ loại công việc đó, nhưng tới lúc này, hắn biết hắn phải tận dụng mọi cơ hội kiếm tiền. Trần Anh còn chưa rõ bệnh gì, nhưng tiền nhất định phải có.

    Chờ Trần Anh ngủ, Chu Tường gọi cho Thái Uy.

    Thái Uy nghe điện rất nhanh, “Anh vừa xong việc, đang định gọi cho cậu, A Lục nói dì Trần bị ngất hả? Đã đi bệnh viện chưa? Thế nào rồi?”

    Thái Uy liên tiếp hỏi một đống vấn đề, Chu Tường chỉ thấy đầu đau muốn nứt, hắn trầm giọng đáp, “Vẫn chưa biết, hôm nay làm kiểm tra, bác sĩ dặn em ngày mốt đến lấy kết quả.”

    “Chắc không… Có gì nghiêm trọng đâu nhỉ?” Thái Uy lo lắng nói.

    Chu Tường thở dài, “Hiện giờ vẫn chưa biết. Anh Uy, em gọi cho anh là vì chuyện khác.”

    “Chuyện gì?”

    “Em mới quen một chị họ Trương, cùng công ty với Uông Vũ Đông, chị ấy muốn giới thiệu em làm cascadeur cho Uông Vũ Đông, em gọi để báo cho anh một tiếng.” Mặc kệ thế nào, hắn cũng không thể lén nhận việc sau lưng Thái Uy, hắn không muốn Thái Uy mất lòng tin vào hắn.

    Thái Uy không lên tiếng, thật lâu sau, anh mới hồi phục tinh thần, “Cậu nói… Ai?”

    “Uông Vũ Đông.” Chu Tường biết Thái Uy đang nghĩ gì, ngay cả hắn cũng cảm thấy chuyện này quá điên khùng, rõ ràng hắn đã có một thân phận hoàn toàn mới, nhưng cuối cùng lại vẫn tiếp tục bước trên con đường xưa.

    Khi đó hắn mới vào nghề, chỉ nhận được một ít vai phụ lẻ tẻ, mãi cho đến một lần được làm cascadeur của Uông Vũ Đông. Lúc đó Uông Vũ Đông cũng chỉ mới bước chân vào showbiz, nhưng vì có tài lực hùng hậu, lại được bồi dưỡng rất đúng cách, nên anh ta được nhận ngay vai chính trong một bộ phim điện ảnh. Lúc tìm hắn làm cascadeur, để đắp nặn hình tượng hoàn mỹ cho Uông Vũ Đông, công ty của anh ta đã thỏa thuận với hắn, trả thù lao gấp đôi, nhưng bộ phim sẽ không có tên của hắn, tới khi quảng bá ra thị trường cũng sẽ là Uông Vũ Đông tự mình diễn xuất từ A đến Z. Khi ấy Chu Tường cũng chỉ là người mới, còn chưa biết nhìn xa, nên hắn đồng ý luôn không do dự. Về sau này hắn rất hối hận, bởi vì bộ phim kia cực kỳ thành công, trong đó có một màn đấu võ hắn diễn hơn phân nửa, trải qua công đoạn biên tập bởi chỉ đạo võ thuật và các chuyên gia chế tác hậu kỳ, cảnh quay ấy tạo nên hiệu ứng điện ảnh cực kỳ vĩ đại, hoa lệ mỹ miều, hoành tráng phi phàm, được tôn sùng là kinh điển võ thuật. Nếu lúc đó hắn kiên trì giữ lấy tên của mình, tới khi bộ phim nổi tiếng, hắn cũng có thể được nhờ không ít, nhưng tiếc là hắn đã ký hợp đồng, dù trong nghề hầu như ai cũng biết, nhưng thông tin đó không bao giờ được tiết lộ ra ngoài.

    Uông Vũ Đông tỏa sáng, vẫn tiếp tục tìm hắn làm cascadeur, từ lúc đó Thái Uy và hắn đều không đồng ý gạt tên hắn ra nữa, mà Uông Vũ Đông cũng chẳng quan tâm đến chuyện này, vậy nên hai người lại hợp tác, hắn cũng ăn theo gà chó lên trời. Có thể nói, ở bên cạnh Uông Vũ Đông, hắn nhận được rất nhiều lợi lộc, mà Uông Vũ Đông khi ấy còn chưa nổi tiếng bằng Uông Vũ Đông bây giờ. Hiện tại hắn đang thiếu tiền trầm trọng, dưới tình huống này, nếu gác lại những ấm ức trước kia, thì hẳn là hắn không nên cự tuyệt.

    Mặc dù hắn vẫn cực kỳ căm hận Uông Vũ Đông, nhưng hiện thực lại như một cây búa đập cho hắn tỉnh, đập cho hắn phải đưa ra quyết định.

    Thái Uy thở dài thườn thượt, buồn rầu nói, “Đây là cái mệnh gì vậy, tại sao có thể như vậy…”

    Chu Tường giả bộ không hiểu, “Sao thế?”

    “Cậu không biết sao? Chu Tường trước kia cũng từng làm cascadeur cho Uông Vũ Đông, hầu hết phim của Uông Vũ Đông đều là nó đóng thế.”

    Chu Tường thấp giọng nói, “Hình như em có nghe nói rồi.”

    Thái Uy bảo, “A Tường, chuyện này, anh khuyên cậu đừng làm.”

    “Tại sao?”

    “Bởi vì đứa em anh, lần cuối cùng nó đã làm một chuyện mất lòng Uông Vũ Đông, cậu nghĩ Uông Vũ Đông có thể nhận một người cùng tên Chu Tường làm cascadeur nữa sao? Nghĩ kiểu gì cũng thấy kỳ quặc.”

    Chu Tường cười khổ, “Anh Uy, bây giờ em gặp hoàn cảnh này, chỉ cần nơi nào kiếm được ra tiền, có tối tăm đen kịt em vẫn đi, huống gì chỉ là một chuyện như vậy. Anh cứ yên tâm đi, chị Trương kia chỉ biết em họ Chu, đến lúc đó em sẽ đổi tên, anh đừng nói với ai là được mà.”

    Thái Uy nghĩ đến hơn ba mươi vạn nợ nần của hắn, còn cả mẹ già chưa biết bệnh tình của hắn, mấy lời can ngăn cũng không thể thốt ra.

    Chu Tường nói đúng, lúc này anh thật sự không nên vì băn khoăn của mình mà cấm cản hắn.

    Thái Uy bất đắc dĩ nói, “Cậu đưa số điện thoại của chị Trương kia cho anh, anh lấy danh nghĩa công ty liên hệ giúp cậu. Làm cho tốt nhé, ở bên cạnh Uông Vũ Đông có thể quen biết thêm nhiều người, thôi thì coi như là… Chuyện tốt đi vậy.”

    Chu Tường nhẹ giọng, “Cám ơn anh Uy.”

    Chương 53

    Chị Trương gọi cho Chu Tường vào sáng thứ Hai, trách móc Chu Tường nửa ngày, nói là lẽ ra hắn phải nghe lời chị, không nên bàn bạc với Thái Uy, đỡ phải dây dưa đến tận giờ, mà Uông Vũ Đông bên kia cũng đỡ phải tìm kiếm cascadeur khắp nơi.

    Đến lúc đó Chu Tường mới biết Thái Uy nhận hết nguyên nhân chậm trễ về phía mình, hắn chỉ có thể nói xin lỗi, nghĩ rằng lần này chắc không còn kịp.

    Không ngờ chị Trương lại bảo hắn đến, còn nói nếu hắn làm tốt hơn cascadeur bây giờ thì sẽ thay hắn vào ngay. Uông Vũ Đông từ trước đến nay không quan trọng chuyện tiền nong, thứ anh ta theo đuổi chỉ là chất lượng.

    Chu Tường theo yêu cầu của chị, giữa trưa chạy đến trường quay.

    Chị Trương chờ hắn ngay tại cổng, vừa nhìn thấy hắn đã nói, “Giờ mới đến là sao? Nói thật ra thì hi vọng cũng không lớn lắm, cậu phải cố lên, nếu có thành thì đừng quên chị Trương.”

    Chu Tường gật đầu, “Nhất định không quên, cám ơn chị Trương.”

    Hai người vào trong, Uông Vũ Đông đang thảo luận kịch bản với đạo diễn. Chu Tường lại phải nhìn thấy người đàn ông này, anh ta vẫn nho nhã tuấn tú, đẹp đẽ nổi bật, lôi cuốn ánh mắt của tất cả mọi người, chỉ có điều Chu Tường cực kỳ căm ghét anh ta. Thực ra hắn cũng không nghĩ Uông Vũ Đông làm sai bất cứ chuyện gì, người không vì mình, trời chu đất diệt, Uông Vũ Đông cũng chỉ suy nghĩ cho bản thân mà thôi, nhưng Chu Tường vì chuyện của Yến Minh Tu nên vẫn âm thầm đố kỵ với anh ta.

    Hắn cố gắng quên đi tất cả, nhưng cuộc sống không chừa cho hắn một lối thoát nào. Hiện giờ gặp lại Uông Vũ Đông, đóng thế cho anh ta, đối với hắn mà nói, cũng chẳng phải chuyện xa xưa gì.

    Chu Tường và chị Trương đi tới, Uông Vũ Đông ngẩng đầu nhìn.

    Chu Tường cố nén chột dạ, giống như lần đầu nhìn thấy Uông Vũ Đông, hắn lễ phép nói, “Anh Đông.”

    Ít nhiều hắn cũng hiểu tính Uông Vũ Đông, Uông Vũ Đông thích được nịnh hót.

    Chu Tường nghĩ đến nụ cười giả dối hắn đang nặn ra, bắt đầu thấy chán ghét chính mình.

    Uông Vũ Đông “Ừ” một tiếng, thân thiện cười cười, “Cậu là người chị Trương giới thiệu hả? Cậu tên gì vậy?”

    “Chu… Chu Dương.”

    “Ừ. Chị Trương khen cậu nhiều lắm, nhưng Tụ Tinh nhận lời muộn quá, tôi vừa tìm được người khác rồi, có điều nếu cậu làm tốt hơn cậu ta, tôi sẽ ưu tiên cậu, đương nhiên tiền thù lao cũng sẽ vừa lòng cậu, chỉ cần cậu đủ năng lực.” Uông Vũ Đông vỗ vai hắn, cười nói, “Đừng hồi hộp, cứ thể hiện cho tốt, tác phẩm của tôi từ trước đến nay vẫn chỉ theo đuổi hoàn mỹ.”

    Chu Tường gật đầu, “Tôi sẽ cố hết sức.”

    “Tiểu Cố, đưa cậu ta đi hoá trang, nhanh lên một chút.”

    Một cô gái bước đến, lôi kéo Chu Tường rời đi.

    Nửa giờ sau, hóa trang và phục trang xong, hắn lại theo Tiểu Cố vào stage set.

    Vị đạo diễn này lúc trước Chu Tường có quen, nhưng giờ thì phải vờ như không quen, hắn gật gật đầu, “Triệu đạo diễn.”

    Triệu đạo diễn nhìn hắn một cái, “Ai đây?”

    Tiểu Cố giải thích, “Cascadeur của anh Đông.”

    “Không phải có rồi à?” Triệu đạo diễn nhìn cậu thanh niên đang nhíu mày cách đó không xa.

    Tiểu Cố nhỏ giọng đáp, “Cháu cũng không biết, chị Trương, lại đây một lát.”

    Chị Trương và Uông Vũ Đông cùng bước đến, Uông Vũ Đông giải thích sơ qua một lần.

    Triệu đạo diễn “Ừ” rồi nói tiếp, “Thế cậu diễn thử đi, cứ làm bừa vài động tác để tôi xem cảm giác ống kính của cậu.”

    Chu Tường khởi động chân tay, tùy ý đánh một bộ quyền hộ thân.

    Lúc còn ở học viện thể thao, hắn học bơi lội, nhưng cuối cùng lại không theo nghiệp đó. Khi ấy một người bạn cùng ký túc xá với hắn học võ thuật, hắn thấy cũng thú vị nên thường đi học cùng. Tuy tốc độ và sức mạnh không có gì nổi trội, nhưng tư thế của hắn cực kỳ đẹp mắt, không ngờ cuối cùng hắn lại kiếm cơm bằng cái nghề này. Sau khi làm cascadeur, hắn được học võ thuật điện ảnh với các chuyên gia, chuyên gia dạy cho hắn phương pháp biến công phu trở nên ăn ảnh. Hiện giờ hắn chỉ cần khởi động một lát là cảm giác toàn thân sẽ trở lại, hơn nữa dạo này hắn vẫn chăm chỉ rèn luyện thân thể, tất nhiên động tác không còn cứng ngắc như mấy ngày mới vừa tỉnh lại, lần diễn thử này, hắn làm rất lưu loát.

    Camera đang hướng về phía hắn, Chu Tường cảm giác mình đã tìm lại niềm vui đứng trước ống kính khi xưa, nhất thời nhập tâm đến quên hết tất cả.

    Hắn múa xong bộ quyền, bao gồm cả đạo diễn, ai cũng phải ngơ ngác nhìn hắn.

    Chu Tường vẫn rất tự tin vào kỹ năng nghề nghiệp của mình, hắn cười hỏi, “Có được không?”

    Uông Vũ Đông còn chưa kịp nói, đạo diễn đã búng tay “Tách” một cái, “Cậu làm đi.”

    Chị Trương vui mừng, kín đáo bật ngón cái.

    Chỉ có Uông Vũ Đông tựa như còn suy nghĩ, anh ta nhìn Chu Tường, cảm thấy động tác của hắn khá quen mắt, nhưng lại không nhớ đã từng gặp ở đâu.

    Triệu đạo diễn nói với Chu Tường, “Cậu sang bên kia tìm chỉ đạo võ thuật, bàn bạc nhanh vào, vì chưa chọn được cascadeur nên cảnh đấu võ chậm tiến độ rồi, nhanh đi.”

    Chu Tường vâng dạ, nhanh nhẹn đi tìm chỉ đạo võ thuật, lúc đi ngang qua một thanh niên, cậu ta căm phẫn trừng hắn một cái.

    Chu Tường ngẩn người, giờ mới nhớ ra cậu ta là cascadeur cũ của Uông Vũ Đông. Hắn cũng không để bụng, đi lướt qua cậu, showbiz vốn là thế giới cá lớn nuốt cá bé, chẳng thể trách ai được.

    Chỉ đạo võ thuật rất bất mãn với việc thay người đột xuất, vì ông và cascasdeur trước đã bàn việc xong lâu rồi.

    Tuy nhiên, ông lập tức phát hiện ra cậu trai này chuyên nghiệp hơn người trước rất nhiều, bao nhiêu động tác không cần ông hướng dẫn, Chu Tường chỉ nhìn qua đã hiểu, thậm chí còn có thể đưa ra ý kiến sửa đổi dựa theo ưu thế hình thể của mình. Chỉ đạo võ thuật kinh ngạc hỏi hắn, “Cậu làm cascadeur nhiều năm rồi à?”

    Chu Tường úp mở đáp, “Không bao lâu.”

    “Tôi có cảm giác cậu làm đã lâu lắm rồi, chuyên nghiệp quá.”

    Chu Tường ngoại trừ làm cascadeur, mấy năm cuối cùng còn bắt tay vào làm chỉ đạo võ thuật, đương nhiên hắn phải chuyên nghiệp. Ở đây toàn người không biết hắn, hắn cũng không ngại thể hiện kinh nghiệm của mình.

    Hai người càng bàn bạc càng ăn khớp, cuối cùng sửa lại đến hơn phân nửa.

    Triệu đạo diễn yêu cầu quay thử một đoạn trước, Chu Tường liền chọn phân cảnh thứ nhất. Cùng hai phối hợp diễn vào vị trí, hắn lấy một thanh kiếm, uyển chuyển như con thoi giữa hai người kia. Múa kiếm không phải sở trường của hắn, đó là sau này hắn mới học, trước đây nếu cần người đóng thế các trường đoạn đấu kiếm, thường thường Uông Vũ Đông sẽ tìm cascadeur khác, nhưng lần này cảnh múa kiếm khá ngắn nên Chu Tường diễn luôn.

    Ghi hình xong, Triệu đạo diễn rất hài lòng về hắn, “Không tồi, chiều nay cứ vào làm chính thức.”

    Chu Tường nghĩ mình sắp kiếm được bốn – năm vạn, trong lòng sung sướng vô biên.

    Đúng lúc đó, ngoài cổng truyền đến một đợt xôn xao, Chu Tường nhìn sang, hóa ra là Yến Minh Tu và Khương trợ lý đang bước tới.

    Chu Tường thoáng kinh hãi, nhưng sau đó lại không nhịn được cười. Nơi nào có Uông Vũ Đông, tất nhiên sẽ có Yến Minh Tu xuất hiện. Hắn quay mặt đi, không muốn để người khác nhìn thấy mình, nghĩ thầm chắc Yến Minh Tu chỉ đến tham quan.

    Không ngờ Khương trợ lý tinh mắt, chỉ thoáng cái đã nhận ra hắn, “Ơ, không phải Tiểu Chu đó sao?”

    Chu Tường đành phải xấu hổ quay lại, “Anh Khương, Yến tổng.”

    Yến Minh Tu kinh ngạc nhìn hắn.

    Uông Vũ Đông cười nói, “Mọi người quen nhau à?”

    Yến Minh Tu thấp giọng hỏi, “Sao anh lại ở đây?”

    Chu Tường còn chưa kịp mở miệng, Uông Vũ Đông đã đáp luôn, “Cậu ta là cascadeur anh mới tìm được, diễn không tồi. Từ sau khi Chu Tường gặp nạn, anh vẫn chưa tìm được cascadeur hợp ý, trước mắt cậu ta là người tốt nhất.”

    Vẻ mặt Yến Minh Tu và Chu Tường cùng thay đổi, không thể nói là ai khó coi hơn ai.

    Uông Vũ Đông nhìn Yến Minh Tu, đôi mắt lóe sáng, anh ta hé miệng, cười hỏi, “Minh Tu, sao thế?”

    “Không có gì.” Yến Minh Tu đưa thứ gì đó trong tay cho anh ta, “Tôi vừa đến Trùng Khánh giải quyết vài việc, chị hai cũng ở đó, nhưng tháng sau mới về được, chị hai nhắn tôi đưa thứ này cho anh.”

    Uông Vũ Đông nhận lấy, giao lại cho trợ lý, “Ừ, để lát nữa anh gọi cho Minh Mị, bao giờ xong việc anh sẽ đến đó.”

    Yến Minh Tu hơi lơ đãng, không nghe anh ta nói, ánh mắt y đảo về phía Chu Tường.

    Chu Tường lau mồ hôi, “Triệu đạo diễn, tôi đi lấy cơm hộp nhé, tôi đã ăn cơm được chưa?”

    “Cứ đi đi.”

    Chu Tường bèn đi vào phía sau trường quay.

    Vừa lĩnh cơm hộp, đột nhiên có người vỗ vai hắn, hắn quay lại, là Khương trợ lý.

    “Ơ, anh Khương, các anh ăn cơm chưa?”

    “Chưa, tiện thể ăn chực ở đây luôn.” Khương trợ lý cười nói, “Trùng hợp thật nhỉ.”

    “Vâng.” Chu Tường cứng ngắc cười cười.

    “Minh Tu dặn cậu đến tìm cậu ấy.”

    “Dạ?”

    “Cậu mang cơm hộp cho cậu ấy luôn, hai người cùng ăn đi.” Khương trợ lý kỳ quái nhìn Chu Tường, thật không biết cái cậu này thân phận thế nào, sao có thể gần gũi Yến Minh Tu đến vậy? Chẳng lẽ Yến Minh Tu ngắm trúng cậu ta? Khương trợ lý không dám xác định, gã đi theo Yến Minh Tu đã lâu, chưa từng thấy y có hứng thú với đàn ông hay đàn bà.

    Chu Tường đành phải lấy thêm một phần cơm.

    Khương trợ lý giữ hắn lại, “Này, Tiểu Chu, nói cho cậu cái này, mấy hôm nay tâm trạng Minh Tu kém lắm đấy, hình như mới bị trộm lẻn vào nhà, cậu nói chuyện phải chú ý vào.”

    “Trộm lẻn vào nhà? Lúc cậu ấy đi Trùng Khánh sao?” Chu Tường định bụng hỏi thăm vài điều từ Khương trợ lý.

    “Đúng thế, Minh Tu vừa đến Trùng Khánh đã nhận được tin, phải vội vàng bay đêm về Bắc Kinh, giữa trưa hôm sau quay lại Trùng Khánh, mệt mỏi rã rời. Tôi thấy cậu ấy sắp kiệt sức rồi, tính tình cũng tệ, cậu phải cẩn thận.”

    Chu Tường gật gật đầu, không hỏi được thêm gì, đành mang hộp cơm đến phòng nghỉ.

    Đến nơi, hắn nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong truyền tới giọng nói trầm trầm của Yến Minh Tu, “Vào đi.”

    Hắn đẩy cửa bước vào, Yến Minh Tu đang ngồi trên ghế, tựa đầu vào tường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

    Chu Tường đặt hộp cơm lên bàn, “Yến tổng, anh Khương bảo ngài chưa ăn cơm.”

    Yến Minh Tu mở mắt nhìn hắn.

    Chu Tường vẫn mặc đồ diễn, một bộ y phục đại hiệp thuần trắng, nhìn cũng có vài phần anh tuấn tiêu sái.

    Yến Minh Tu hất cằm, “Ngồi.”

    Chu Tường ngồi xuống đối diện với y, tự mở cơm hộp ra ăn. Hắn có thể cảm nhận cái nhìn nóng rực của Yến Minh Tu dán trên đầu hắn.

    “Tại sao anh lại làm cascadeur cho anh Đông?”

    Chu Tường hơi mắc nghẹn, hắn ngẩng đầu, điềm đạm nói, “Chị Trương giới thiệu.”

    Yến Minh Tu lại chăm chú nhìn hắn, “Tôi xem đoạn ghi hình lúc nãy rồi, động tác của anh… Là ai dạy anh?”

    Chu Tường cẩn thận đáp, “Lúc trước tôi làm trong đoàn kịch, từ nhỏ tôi đã thích mấy thứ này.” Sự thật đúng là thế, Trần Anh đã cho Chu Tường xem ảnh chụp của hắn lúc còn ở đoàn kịch.

    Nhưng Yến Minh Tu lại có cảm giác hắn đang nói dối. Người này rốt cuộc là ai, tại sao hắn có nhiều điểm giống Chu Tường đến thế? Trùng tên trùng họ, cùng làm việc ở Tụ Tinh, cùng do Thái Uy phụ trách, thậm chí bây giờ, hắn cũng bắt đầu làm cascadeur cho Uông Vũ Đông. Hơn nữa, mỗi lần ở gần bên hắn, thứ cảm giác quen thuộc vô cùng này, quả thực khiến y chẳng biết làm sao.

    Người này giống “Hắn”, quá mức giống “Hắn”, từ lần đầu tiên gặp mặt đến bây giờ, quả thực là càng lúc càng giống.

    Tại sao có thể như vậy?

    Yến Minh Tu cố đè nén kích động muốn lớn tiếng chất vấn người này, nhưng đối với người này, y lại ngày một hiếu kỳ. Mỗi lần người này ở bên cạnh y, y sẽ không thể kìm nén lại mình, y sẽ nhớ về “Hắn”.

    Yến Minh Tu lại hỏi, “Vậy tại sao anh quen Thái Uy?”

    “Chúng tôi… Chúng tôi gặp ở bệnh viện.”

    “Tại sao gặp?” Vấn đề Yến Minh Tu hỏi đã vượt quá mức độ thân quen của hai người, nhưng y vẫn nhìn chòng chọc vào hắn, yêu cầu một đáp án.

    Chu Tường biết lấy thân phận của mình bây giờ, thật sự không thể làm mất lòng y, bèn trả lời nửa thật nửa giả, “Ba của anh Uy bị đột quỵ tê liệt, mẹ tôi chăm sóc bác ấy ở bệnh viện.”

    Trong tiềm thức, hắn không muốn để Yến Minh Tu biết hắn từng hôn mê hai năm, bởi vì ngày đầu tiên thân thể này hôn mê, cũng chính là ngày “Chu Tường” tử nạn. Trước đây hắn không tin mấy chuyện kỳ quái thần bí kiểu này, nhưng hiện tại hắn đã biết, trên đời thực sự có sức mạnh phi tự nhiên, đúng vào lúc hai người cùng gặp nạn, linh hồn hắn đã nhập vào thân xác này.

    Chuyện này đối với người bình thường là cực kỳ khó tưởng tượng, cho dù thân thiết đến đâu, hắn cũng không muốn tiết lộ, lại càng không muốn bọn họ sinh nghi.

    Yến Minh nhìn ánh mắt Chu Tường, cảm giác như hắn vẫn đang che giấu điều gì đó, y quyết định phải thăm dò hắn, chẳng biết tại sao, y cực kỳ để ý tới người này, thật giống như… Thật giống như xuyên qua người này, y có thể nhìn thấy “Hắn”.

    Chu Tường sắp ăn xong, nhưng Yến Minh Tu còn chưa động đũa, y chỉ dùng ánh mắt thẩm vấn chăm chú nhìn Chu Tường, Chu Tường nhai cơm như nhai sáp.

    Ăn uống xong xuôi, Chu Tường ra ngoài trước, vừa đúng lúc Triệu đạo diễn đang tìm hắn để bàn bạc gì đó.

    Hắn mới vừa bước đến, Yến Minh Tu cũng đã theo sau, y thẳng thắn hỏi Triệu đạo diễn và Uông Vũ Đông, “Bộ phim này không tồi, không biết có vai nào hợp với tôi không?”

    Hai người cùng há hốc miệng, Uông Vũ Đông phản ứng nhanh hơn, lập tức cười nói, “Đương nhiên là có, có một vai đặc biệt hợp với em.”

    Ngoại trừ những phim đầu tư riêng cho mình, Yến Minh Tu rất ít khi góp mặt vào phim của người khác, bởi vì y không chịu cười trước ống kính, nên rất nhiều vai y không diễn được. Trước mắt cũng chỉ có một mình Uông Vũ Đông là thuyết phục được Yến Minh Tu, thỉnh thoảng Yến Minh Tu sẽ xuất hiện với tư cách khách mời trong phim của anh ta, hơn nữa còn chịu khó nở nụ cười khe khẽ. Chỉ cần một biểu cảm không đến hai giây, doanh thu phòng vé nhất định vượt dự kiến ít nhất 30%. Có thể mời được Yến Minh Tu xuất hiện, quả thực là việc anh ta cầu còn chẳng được.

    Tiếc rằng lần trước anh ta ngọt nhạt nửa ngày, Yến Minh Tu mới chịu gật đầu đáp ứng, vậy nên lần này anh ta không dám hi vọng nữa, ai ngờ Yến Minh Tu lại đột ngột chủ động yêu cầu, điều này khiến cả Uông Vũ Đông và Triệu đạo diễn cùng hoan hỉ hết ý.

    Kịch bản không có nhân vật phù hợp với Yến Minh Tu, nhưng bọn họ chỉ cần thêm vào một vai diễn nhỏ, doanh thu phòng vé nhất định đảm bảo ngay!

    Triệu đạo diễn nói với nhân viên bên cạnh, “Nhanh, gọi biên kịch đến đây, ăn cơm kiểu gì mà cả buổi chưa xong, nhanh lên!”

    Chu Tường nghiêng đầu, kinh ngạc nhìn Yến Minh Tu, Yến Minh Tu cũng lẳng lặng nhìn lại hắn bằng ánh mắt thăm dò.

    Chương 54

    Đến chiều, Chu Tường phải diễn bổ sung các phân cảnh bị chậm tiến độ, Yến Minh Tu cứ đứng trơ trơ bên cạnh nhìn hắn, nhìn đến nỗi hắn gai cả người.

    Giờ nghỉ, hắn nghe được Triệu đạo diễn thảo luận với biên kịch, nói rằng nên sắp xếp cho Yến Minh Tu vào vai em trai của nhân vật chính, vì thân thể yếu ớt nên phải nằm trên giường bệnh quanh năm, nhưng đồng thời lại nghiên cứu đủ loại thi thư, tài trí hơn người, cuối cùng bị kẻ địch của nhân vật chính giết hại, khiến cho tính tình nhân vật chính biến đổi kịch liệt, đẩy bộ phim lên đỉnh điểm cao trào.

    Lúc bọn họ bàn bạc, Yến Minh Tu cũng đứng bên cạnh, thỉnh thoảng nêu ý kiến thay đổi một số chi tiết. Chu Tường chỉ nghe nội dung cơ bản, nhưng cũng nắm được đại khái vấn đề, Triệu đạo diễn có thể nói là liều mạng cố gắng gia tăng đất diễn cho Yến Minh Tu, nhưng thật ra Chu Tường cảm thấy ông không nhất thiết phải làm vậy, chỉ cần được diễn cùng Uông Vũ Đông, Yến Minh Tu nhất định chẳng bao giờ từ chối cái gì.

    Từ khi quay lại nghề này, hắn cũng nghe được nhiều chuyện bên lề. Hắn nghe nói, Yến Minh Tu chưa bao giờ xuất hiện với tư cách khách mời cho bất kỳ một ai, chỉ duy nhất đối với anh rể Uông Vũ Đông là phá lệ. Có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, Uông Vũ Đông quả thật khác hẳn những người khác.

    Chu Tường nhìn Yến Minh Tu và Uông Vũ Đông cúi đầu trò chuyện, trong lòng cuồn cuộn một thứ cảm xúc không cách nào hình dung. Chỉ cần hai người kia đứng cùng một chỗ, không cần quảng bá rầm rộ, doanh thu phòng vé cũng đã đủ quên sầu.

    Hoàn tất thêm một phân cảnh, Chu Tường đi đến góc nhỏ cuối hành lang, nghỉ ngơi hút thuốc. Hắn vẫn đang lo lắng chuyện Trần Anh, cả ngày thấp thỏm không yên.

    Đang suy nghĩ, lại nghe thấy tiếng bước chân vang trên hành lang yên tĩnh, Chu Tường đứng bên cạnh WC, nghĩ chắc có người đi toilet, không ngờ tiếng bước chân tới góc hành lang thì dừng lại, liền sau đó là giọng nói của Yến Minh Tu, “Alo, Tần cục trưởng, anh vừa gọi tôi à?”

    “Tìm được người đáng tin? Vậy bao giờ có thể gặp?”

    “Tôi biết tôi báo cảnh sát quá muộn, nhưng thứ nhất, tôi không muốn bất luận kẻ nào biết chuyện này, thứ hai, mấy hôm nay tôi bận nhiều việc công ty, không phân thân được. Tôi không muốn truyền thông đánh hơi được tin đồn, nên phải tìm một người thật đáng tin cậy phụ trách điều tra.”

    “Không, tôi chưa vào nhà, hiện trường vẫn nguyên trạng. Lúc đó tôi đang có chuyện cần giải quyết gấp, nên chỉ đứng ngoài cửa nhìn qua một lát rồi đi luôn, đến giờ vẫn chưa vào nhà. Ngoài ra, khi đó còn hai người khác cũng vào phòng khách, nhưng bọn họ không đi lại nhiều, không đụng vào bất cứ thứ gì. Nếu cần lời khai, tôi sẽ gọi họ đến phối hợp điều tra.”

    “Được, bốn giờ chiều mai, hẹn gặp trước khu tập thể.”

    Chu Tường không dám thở mạnh, mãi đến khi Yến Minh Tu cúp máy, quay lại Studio, hắn mới dám rút điếu thuốc ra khỏi miệng.

    Yến Minh Tu thật sự tìm người đến điều tra, Chu Tường vô cùng lo lắng, bởi vì dưới con mắt chuyên gia phá án, vụ “Trộm” này sẽ có rất nhiều điểm đáng ngờ.

    Chu Tường biết điểm đáng ngờ lớn nhất: Ổ khóa không bị phá hỏng có thể miễn cưỡng giải thích rằng tên trộm kỹ thuật cao, nhưng vừa vào nhà đã đi thẳng đến phòng ngủ, lấy tiền trong ngăn kéo đầu giường rồi quay lại phòng khách lấy chi phiếu. Ăn trộm bình thường nếu đột nhập thành công, điều đầu tiên phải làm là lục lọi khắp nơi, nếu gã trộm này không nắm rõ tình hình trong nhà, sao có thể ra tay chính xác như thế? Chỉ riêng điểm này cũng đủ kỳ quái, Chu Tường thật không biết bọn họ sẽ cho ra kết luận như thế nào, một người thông minh bình thường chắc chắn sẽ nghi ngờ kẻ trộm là người quen. Tuy rằng Chu Tường không tin bọn họ có thể truy đến hắn, nhưng hắn vẫn rất bất an.

    Chu Tường nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng sợ.

    Chiều mai Yến Minh Tu sẽ đưa chuyên viên điều tra đến xem xét hiện trường, tới lúc đó nhất định bọn họ sẽ còn khai thác được nhiều vấn đề khác. Mặc dù Chu Tường vẫn nghĩ bọn họ không thể nghi ngờ hắn, nhưng có tật giật mình, hắn vẫn nơm nớp lo sợ.

    Vậy nên hắn bật ra một ý tưởng lớn mật, chính là đêm nay quay lại để phá hỏng hiện trường. Nghe Yến Minh Tu nói, bọn họ vẫn chưa đụng chạm bất cứ thứ gì, nếu trước ngày mai hắn đảo lộn hiện trường một chút, bọn họ sẽ không thể lần ra dấu vết nữa.

    Vừa nghĩ đến đây, Chu Tường đã nổi da gà, điếu thuốc cầm trên tay cũng run run rẩy rẩy. Nửa đời người hắn làm công dân lương thiện, quang minh lỗi lạc, đến bây giờ phải trải qua mấy chuyện này, thật sự chỉ là do hắn bí quá hoá liều.

    Chu Tường tái nhợt đứng mãi bên cạnh WC, cuối cùng hạ quyết định, tối nay quay lại một lần, nhất định phải đảo lộn hiện trường, tuyệt đối không để mấy người Yến Minh Tu lần ra manh mối.

    Muốn làm được chuyện này, trước tiên hắn phải biết hành tung của Yến Minh Tu đêm nay, mặc dù hắn nghĩ có lẽ Yến Minh Tu sẽ không về, nhưng nhớ lại rủi ro lần trước, hắn vẫn muốn xác định lại cho chắc, bằng không thì ngay cả dũng khí quay lại nhà mình, hắn cũng không có.

    Chu Tường trở lại trường quay, tiếp tục đóng phim.

    Tối hôm đó tan tầm, Chu Tường bắt chuyện làm thân, rủ rê các nhân viên đi hát hò uống rượu. Ở đây toàn người trẻ tuổi, ai cũng thích náo nhiệt, nên tất cả hăng hái hưởng ứng ngay. Sau đó Chu Tường lại lân la bắt chuyện với Yến Minh Tu, “Yến tổng, không biết ngài có tham gia không? Nhưng mà trông ngài có vẻ bận, chắc là tối nay có tiệc xã giao rồi?”

    “Không.” Yến Minh Tu thản nhiên nhìn hắn một cái, “Tôi đi với mọi người.”

    Ai cũng trố mắt nhìn, nằm mơ cũng không dám ngờ y sẽ đồng ý.

    Yến Minh Tu đi, những người khác sao dám không đi, vậy nên cuối cùng buổi hát hò thân mật biến thành buổi tiệc hoan nghênh Yến Minh Tu do Uông Vũ Đông và Triệu đạo diễn đài thọ, địa điểm cũng từ KTV đổi thành nightclub.

    Chu Tường nghĩ thầm, vậy càng tốt, Yến Minh Tu không uống được rượu, nhất định hắn sẽ chuốc cho y say khướt.

    Kết thúc công việc, hơn hai mươi người trùng trùng điệp điệp đến nightclub, Uông Vũ Đông làm chủ, bao trọn một phòng VIP rộng lớn. Quản lí club đưa đến 15 cô em và 5 cậu em, ai cũng xinh đẹp rạng ngời, các nhân viên được thơm lây, mặt mũi hồng hào, ngay cả mấy cô gái cũng phấn chấn hẳn lên.

    Một cậu em trong số đó, không biết tại sao lại chọn ngồi ngay bên cạnh Chu Tường.

    Chu Tường nhìn cậu một cái, nghĩ thầm nhóc con này tinh mắt, hắn chỉ mới kín đáo liếc cậu hai lần mà đã bị đoán ra tính hướng? Chu Tường tự giễu cười cười, hiện tại hắn chẳng có tâm tư gì, nhưng dù sao bản tính cũng không thay đổi được.

    Cậu bé kia cười nói, “Anh uống gì?”

    Chu Tường nhàn nhạt đáp, “Anh không uống rượu, anh uống nước ngọt, em uống rượu giúp anh.”

    “Anh cứ hay đùa, nhìn anh là biết tửu lượng cao rồi, hay là anh không thích uống với em?” Cậu khẽ khàng cọ cọ bắp đùi vào chân hắn, kề sát đầu lại, “Anh thuộc đúng kiểu em thích đó, em làm nghề này cũng không hẳn vì tiền đâu, đêm nay anh dẫn em đi đi, anh chỉ cần trả tiền khách sạn là được.”

    Chu Tường cười nói, “Hôm nay anh bận rồi, để lần sau nhé.”

    Cậu bé kia kinh ngạc nhìn hắn, “Kỳ vậy, cho không cũng không cần à, chẳng lẽ người ta nhìn nhầm rồi? Anh thích ngực bự à?”

    Chu Tường chỉ mỉm cười không nói, đôi mắt khẽ đảo qua hướng Yến Minh Tu.

    Cậu bé kia quan sát thấy, hạ giọng thật thấp hỏi hắn, “Anh điên rồi hở, anh thích đại minh tinh kia à?”

    Chu Tường trợn trắng mắt lườm cậu, “Nói linh tinh gì đó?”

    “Gì mà linh tinh, người ta lõi đời rồi đó. Đêm nào mà chẳng có mấy ngôi sao lớn nhỏ đến đây tiêu khiển, nhưng thẳng hay cong nhìn một cái là biết liền hà. Yến đại thiếu gia đằng kia á, nhất định không có hứng thú với đàn ông đâu. Anh nghĩ cũng đừng có nghĩ, chẳng bằng cứ nhìn người ta đây này.”

    Chu Tường không chịu nổi nhì nhằng, bèn dứt khoát đẩy cậu ra, “Đi lấy cho anh ly trà xanh.”

    Không ngờ cậu ta lại đột ngột ôm cứng lấy tay hắn, nửa thân mình đổ vào lòng hắn, cười khì khì, “Anh nhiêu tuổi rồi? Mới vào nghề à, sao người ta chưa gặp anh bao giờ?”

    Chu Tường đang định nói, nhưng vẻ mặt cậu ta bất thình lình trở nên rất kỳ quặc. Hắn quay lại nhìn, Yến Minh Tu đang đứng sau lưng hắn, mặt lạnh như tiền.

    “Yến tổng…”

    Yến Minh Tu nắm lấy cánh tay hắn, lôi hắn từ sofa lên.

    Sofa rất lớn, để tiện cho mọi người “vui vẻ”, ánh sáng được chỉnh ở mức thấp nhất, nên không có mấy người chú ý đến bọn họ. Mặc dù vậy, Chu Tường vẫn cảnh giác nhìn quanh, “Yến tổng, sao thế?”

    Yến Minh Tu lạnh lùng trừng mắt nhìn cậu em kia một cái, sau đó lôi Chu Tường ra ngoài.

    Để che giấu tư thế bất thường của cả hai, Chu Tường đành phải nhích sát vào Yến Minh Tu, ra vẻ hai người kề vai sánh bước, chứ không phải hắn bị Yến Minh Tu lôi đi.

    Ra khỏi phòng VIP, trên hành lang chỉ có nhân viên phục vụ đi tới đi lui.

    Chu Tường vỗ vỗ bả vai Yến Minh Tu, “Yến tổng? Yến tổng?”

    Yến Minh Tu buông hắn ra, chỉ vào cuối hành lang, “Lại đây, tôi có chuyện cần hỏi anh.”

    Chu Tường đành phải đi theo y.

    Hai người một trước một sau đi đến cuối hành lang yên tĩnh, Yến Minh Tu híp mắt nhìn hắn, “Anh là gay?”

    Chu Tường nhún vai, “Ừ.” Điều này thì hắn chưa từng che giấu.

    Đôi môi Yến Minh Tu nhè nhẹ run rẩy.

    Tại sao? Tại sao một người xa lạ lại có nhiều điểm tương đồng đến thế? Cuối cùng thì chuyện gì đang diễn ra? Đây quả thực là điều không thể tưởng tượng nổi, Yến Minh Tu không nhịn được phải bật thốt lên, “Rốt cuộc thì anh là ai?”

    Chu Tường thót bụng, cố gắng trấn tĩnh, “Yến tổng, ngài hỏi vậy là có ý gì?”

    “Anh…” Yến Minh Tu hít sâu một hơi, “Anh nói với tôi tên anh là Chu Tường, nhưng anh lại bảo với anh Đông, tên anh là Chu Dương? Anh giải thích thế nào? Tóm lại tên anh là gì? Đến tột cùng thì anh là ai?”

    Chu Tường mặt không biến sắc, điềm đạm đáp, “Tên tôi đúng là Chu Tường, nhưng anh Uy dặn tôi không nên nói tên thật cho anh Đông. Anh Uy bảo nếu anh Đông biết thì sẽ không nhận tôi vào làm nữa.”

    Lời giải thích này rất hợp tình hợp lý, nghi ngờ trong lòng Yến Minh Tu cũng tạm lắng xuống, y tiếp tục hỏi, “Thái Uy nói những gì với anh về Chu Tường rồi?”

    “Không nói gì hết, chỉ nói trước kia Chu Tường cũng làm cascadeur cho anh Đông, nhưng về sau lại làm mất lòng anh Đông.” Chu Tường vừa nói, vừa quan sát sắc mặt Yến Minh Tu, mặc dù bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng thực ra tim hắn đã sắp vọt lên cổ.

    Yến Minh Tu nhìn hắn thật sâu, lạnh nhạt nói, “Chuyện của Chu Tường, anh không nên biết quá nhiều, chẳng có quan hệ gì với anh cả.”

    “Yến tổng, cho đến giờ tôi vẫn chưa từng tọc mạch gì.”

    “Vậy là tốt.” Yến Minh Tu thôi nhìn hắn, xoay người định quay về phòng, nhưng đột nhiên y khựng lại, nhớ đến thằng vịt con dán lên người Chu Tường lúc nãy, bụng dạ đột nhiên khó chịu, y nhịn không được muốn châm chọc hắn vài câu, nhưng rồi lại không biết mình lấy tư cách gì, bất động nửa ngày, cuối cùng y mới cất bước bỏ đi.

    Thật lâu sau khi Yến Minh Tu đi, Chu Tường mới thả lỏng hô hấp, chậm rãi quay về chỗ ngồi.

    Yến Minh Tu ngồi trong một góc, không nói chuyện, không tham dự cuộc vui, tựa như mọi thứ xung quanh chẳng liên quan đến y, mà cũng chẳng ai dám lại gần bắt chuyện với y.

    Chu Tường cầm một chai rượu, tiến về phía Yến Minh Tu trước mắt bao nhiêu người, cong miệng cười cười, “Yến tổng, uống chút rượu nhé.” Nói xong liền rót một ly đầy, bưng đến cho Yến Minh Tu.

    Mọi người ai cũng tưởng Chu Tường sẽ bị mắng cho té tát, nhưng không ngờ Yến Minh Tu chỉ liếc hắn một cái, sau đó đưa tay đón lấy ly rượu.

    Chu Tường cũng rót cho mình một ly, “Yến tổng, cám ơn ngài trọng dụng, tôi xin được mời ngài một ly.”

    Hôm nay hắn nhất định phải chuốc cho Yến Minh Tu gục xuống.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân