Chức nghiệp thế thân – Chương 62-66

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 62

    Chu Tường nhận ra ngay, cậu trai vừa nói chuyện với hắn là tài năng trẻ mà công ty Uông Vũ Đông đang vung tiền nâng đỡ, tên gọi Đàm Dụ Hiên. Chẳng trách hắn nhìn thấy quen mắt, dù hắn ít khi xem TV, nhưng mấy người nổi tiếng chói lọi thì hắn vẫn biết.

    Đàm Dụ Hiên vừa nghe đã biết chỉ là nghệ danh, Chu Tường nhớ có lần Trần Anh nhắc tới Đàm Ân, hình như là người quen của cựu chủ nhân thân thể này. Hắn lờ mờ cảm thấy Đàm Ân và Đàm Dụ Hiên là một, hơn nữa, chủ cũ của thân thể này và Đàm Ân, e rằng không chỉ quen thân ở mức bình thường.

    Trước đây hắn vẫn luôn thấy lạ, hắn có cảm giác Trần Anh cố ý che giấu quá khứ của thân thể này, nhất là khi hắn vui miệng thử hỏi “Con có bạn gái không?”, Trần Anh trả lời rất qua loa. Mấy ngày trước, lúc hắn nói mượn được tiền của bạn, Trần Anh phản ứng dữ dội, kết hợp với giọng điệu vừa rồi của Đàm Ân, trong đầu hắn nảy lên một ý tưởng mơ hồ, chủ nhân trước của thân thể này và thằng nhỏ họ Đàm kia, có lẽ đã từng là một cặp.

    Phán đoán ra điều này, Chu Tường chỉ thấy nhức đầu thêm. Nếu sự thực đúng là vậy, thì việc Trần Anh giấu giếm quá khứ của hắn cũng đã có lời giải đáp. Có lẽ đối với bà, chuyện con trai mất đi trí nhớ thực ra lại may mắn vô cùng, có thể bà sẽ mãi mãi không hiểu được, đồng tính luyến ái là một loại bản năng.

    Loading...

    Nếu sự thực đúng là vậy, Chu Tường phải tránh xa cậu họ Đàm kia, may mà Đàm Ân cũng không có vẻ muốn dây dưa với hắn, bây giờ cậu ta đã là người nổi tiếng, tất nhiên phải chú ý giữ hình tượng, Chu Tường cũng không cần lo lắng chuyện này. Hắn chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách, hắn không có tư cách phán xét chuyện chim khách qua lại với những ai.

    Vậy nên lúc Đàm Ân đi tới, Chu Tường vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tựa như hai người hoàn toàn không biết nhau —- Mà trên thực tế, đúng là không biết thật. Lúc bắt tay chào hỏi, Uông Vũ Đông giới thiệu tên hắn rất qua loa, dù sao Chu Tường và Chu Dương nghe cũng từa tựa, có lẽ Uông Vũ Đông quên béng mất tên hắn là gì rồi.

    Vả lại, hình như Uông Vũ Đông vẫn chưa hồi phục tinh thần sau trận cãi vã với Yến Minh Tu, sắc mặt anh ta không ổn, đôi mắt cũng chẳng buồn nhìn bọn họ. Bàn giao hai người cho Triệu đạo diễn xong, anh ta vội vàng dặn Đàm Ân một câu “Thể hiện cho tốt”, rồi bỏ đi ngay.

    Đàm Ân rất cung kính với Uông Vũ Đông và Triệu đạo diễn, nhưng thái độ với Chu Tường lại lồ lộ thù địch.

    Chu Tường không để ý đến cậu ta, hắn còn đang bận trao đổi với Triệu đạo diễn, bàn bạc vai phụ mới được giao.

    Hôm nay là ngày đầu tiên hắn thấy đủ mặt bốn thuộc hạ của nhân vật phản diện, người nào người nấy trẻ trung đẹp mã, chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi đầu. Chu Tường lớn nhất, ngoại hình cũng bình thường nhất, nhưng nếu so bản lĩnh sân khấu và động tác võ thuật thì không ai bằng được hắn, vậy nên ngoại trừ Đàm Ân, hai người còn lại đều nhanh chóng gọi hắn là anh, nhờ hắn góp ý sửa sai, giảm bớt không ít phiền hà cho chỉ đạo võ thuật.

    Đàm Ân không thể tin mà nhìn hắn, trong trí nhớ của cậu ta, Chu Tường tuyệt đối không có bản lĩnh như vậy, nếu hắn giỏi đến thế thì tại sao hồi trước lại chả ngóc được đầu lên? Thậm chí còn chẳng có công ty PA* nào chịu ký hợp đồng với hắn. (*Performing Art – Công ty nghệ thuật)

    Kết thúc công việc, hai người kia cùng mời Chu Tường đi ăn cơm.

    Nếu là bình thường, Chu Tường sẽ không từ chối lời mời của hai nam thanh niên trẻ tuổi đẹp trai đến thế, nhưng từ khi mở mắt tỉnh lại, hắn đã không còn chú ý đến vấn đề này, cuộc sống trước kia của hắn đã là dĩ vãng, hơn nữa hôm nay hắn còn một chuyện quan trọng hơn nhiều, hắn phải đến gặp Yến Minh Tu.

    Vừa nghĩ tới Yến Minh Tu, đáy lòng hắn lại bắt đầu run rẩy. Hắn cố nén xúc động, từ chối khéo hai người kia, vội vàng thay quần áo, định tẩy trang rồi đi ngay.

    Hôm nay tan muộn, không có thời giờ tẩy trang tỉ mỉ, hắn vừa lau mặt bằng khăn lông ướt, vừa cuống cuồng chạy ra ngoài.

    “Chu Tường!”

    Chu Tường mất kiên nhẫn. Hắn không háo sắc, nhưng là một người đàn ông có hứng thú với đàn ông, hắn cũng rất thiện cảm với nam giới xinh đẹp, chỉ có điều ngay từ lần gặp đầu tiên, hắn đã chẳng thể ưa nổi Đàm Ân, thậm chí dựa theo một thứ xúc động không tên chôn kín trong linh hồn, hắn còn muốn tránh xa cậu ta, mà có lẽ đó cũng là ý nguyện của cựu chủ nhân thân thể này.

    Tiếc rằng Đàm Ân không để hắn toại nguyện, chỉ vài bước đã đuổi kịp hắn, chẳng những thế, cậu ta còn tỏ vẻ phẫn nộ vì bị ngó lơ. Đàm Ân thô bạo túm lấy cánh tay hắn, ấn hắn lên tường, “Anh chạy cái gì?” Cậu ta hung tợn trợn mắt nhìn hắn.

    Chẳng lẽ người này thật sự mất trí nhớ? Nếu không, ngày trước người này tình sâu nghĩa nặng với cậu ta như thế, sao bây giờ có thể coi rẻ cậu ta đến vậy?

    Nhưng cái chuyện mất trí nhớ thật sự có thể xảy ra ngoài đời sao? Không, chỉ có một khả năng thôi, đó là hắn giả vờ!

    Chu Tường cũng không khách sáo, hắn nắm lấy cổ tay cậu ta, “Đàm Ân, rốt cuộc thì cậu muốn gì?”

    Đôi mắt Đàm Ân lóe sáng, cậu ta giận dữ nói, “Đúng là anh làm trò! Anh biết tên tôi!”

    “Lúc nhìn thấy cậu trên TV, mẹ tôi nói cho tôi biết. Tôi lặp lại lần nữa, tôi nằm viện hai năm, bây giờ không nhớ gì cả. Nếu cậu là bạn tôi thì bỏ tay ra trước đã.”

    Đàm Ân không cam lòng, nhưng vẫn phải buông hắn ra, sau đó quan sát hắn một lượt, “Anh… Anh khác hẳn trước kia.”

    Chu Tường trước kia, đối nhân xử thế luôn luôn ôn hòa nhã nhặn, thậm chí còn hơi yếu đuối nhu nhược, mà quan trọng nhất, hắn nhất định sẽ không dùng ánh mắt đó để nhìn cậu ta.

    “Tôi và tôi trước kia đúng là hai người.” Chu Tường một lời hai ý, hắn hạ giọng bình thản, “Đàm Ân, tôi không biết quan hệ của chúng ta hồi đó là như thế nào, tôi thật sự không nhớ ra cậu, nếu tôi từng làm chuyện gì có lỗi với cậu, mong cậu đừng để bụng. Bây giờ chúng ta cùng tham gia một bộ phim, coi như cũng là duyên phận hiếm có, sau này cứ chiếu cố nhau.”

    Đàm Ân ngơ ngác nhìn gương mặt đã từng vô cùng thân thuộc, nhìn hắn nói ra những lời một trời một vực với nồng nhiệt trước kia, cái thứ lãnh đạm và xa lạ thế này khiến cậu ta cực kỳ khó chịu.

    Đàm Ân nhìn ánh mắt thản nhiên và điềm tĩnh của Chu Tường, cuối cùng lại chẳng biết nói sao.

    “Thôi cứ vậy nhé, có rảnh thì đi uống một bữa. Tôi đang bận, về trước.” Chu Tường qua loa vỗ vai cậu ta, sau đó xoay người đi thẳng.

    Đàm Ân nhìn theo bóng lưng hắn, đôi môi khẽ mấp máy, hai hàng lông mày nhíu chặt vào nhau.

    Chu Tường lấy chìa khóa, mở cửa bước vào căn hộ sang trọng.

    Đã hơn chín giờ tối, hắn vẫn chưa ăn cơm, vừa xong việc đã phải chạy vội đến đây, bụng hắn rỗng tuếch, nhưng hắn biết cảm giác hoảng hốt bồn chồn này không phải vì đói, mà là bởi vì hắn không rõ nên đối diện với Yến Minh Tu ra sao.

    Hắn vừa vào cửa, Yến Minh Tu đã từ trên lầu bước xuống. Y khoác áo choàng tắm, tóc vẫn còn ướt, hiển nhiên là vừa mới tắm xong.

    Nghĩ nhiều làm gì? Yến Minh Tu trả tiền, hắn chỉ cần nghe lệnh là xong. Đúng, không cần nghĩ gì cả, hắn là Chu Tường, nhưng cũng không phải Chu Tường. Ít nhất vào lúc này, hắn và Yến Minh Tu không là gì cả.

    Yến Minh Tu thản nhiên quét mắt nhìn hắn, “Bây giờ mới xong?”

    “Ừ.” Chu Tường thay dép đi trong nhà, cố bận bịu để che giấu tâm tình.

    “Bây giờ mới xong?” Những lời này, khi còn sống cùng Yến Minh Tu, hắn đã từng nghe y nói rất nhiều lần. Mỗi khi hắn về muộn, giọng điệu Yến Minh Tu sẽ ẩn ẩn bất mãn, sau đó hắn sẽ ngầm cảm thấy vui vẻ, có người quan tâm đến hắn, chờ hắn về nhà, đó là chuyện mà trước đây dù nằm mơ hắn cũng không dám mơ tới.

    “Ăn cơm chưa?” Yến Minh Tu lại hỏi.

    Chu Tường đáp, “Rồi.”

    Hắn đứng giữa phòng khách, ngẩng đầu nhìn Yến Minh Tu, đợi y ra lệnh.

    Yến Minh Tu thản nhiên nói, “Tắm rửa dưới lầu rồi lên trên.” Nói xong, y quay bước đi thẳng.

    Chu Tường vào phòng tắm dưới lầu. Nước ấm chảy xuôi xuống làn da, hắn cảm thấy mớ bòng bong dưới đáy lòng tiêu đi không ít.

    Chu Tường, đừng hèn nhát như thế, cứ thản nhiên thôi, chuyện này thì đã là gì? Chẳng có gì to tát cả.

    Hắn không ngừng khuyên nhủ chính mình, cuối cùng đã kiên định lên không ít.

    Tắm rửa xong, hắn chỉ quấn khăn tắm, bước lên lầu. Lò sưởi rất ấm áp, hắn không lạnh, nhưng mỗi bước chân đều nặng nề trì trệ.

    Yến Minh Tu ngồi tựa vào đầu giường đọc sách, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa trên khuôn mặt nghiêng nghiêng hoàn mỹ, thật sự đẹp đến mê người.

    Khó trách lắm kẻ mất hồn vì y như thế, Chu Tường thầm nghĩ, chẳng phải mình cũng là một trong số đó sao.

    Yến Minh Tu nghe thấy tiếng bước chân hắn, quay lại nhìn hắn một lần, sau đó đặt sách sang bên cạnh.

    Chu Tường đứng ngay trước cửa, nhất thời không biết nên làm gì, chỉ đứng im ở đó.

    Yến Minh Tu nói, “Lại đây.”

    Chu Tường bước tới bên giường.

    Yến Minh Tu nhìn khuôn ngực trần của hắn, ánh mắt khẽ dao động, y nắm lấy tay hắn, kéo hắn lên giường, trở mình nằm đè bên trên hắn.

    Hai người thở hổn hển, im lặng nhìn đối phương, bầu không khí vừa kỳ dị, vừa phức tạp.

    Yến Minh Tu chấn động. Chính là ánh mắt này, chính ánh mắt này khiến trái tim y đập dồn, chính ánh mắt này mang tới cảm giác quen thuộc cho y. Đến tột cùng thì ánh mắt này là thứ gì, tại sao nó có thể xuyên thấu linh hồn y, dồn ép y chấn động không ngừng?

    Y run rẩy vuốt ve khuôn mặt Chu Tường.

    Chu Tường cứng ngắc nhìn y.

    Vẻ mặt Yến Minh Tu đột nhiên vặn vẹo, tựa như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn khôn cùng, y chống người ngồi dậy, mệt mỏi dị thường.

    Y đẩy Chu Tường sang một bên rồi nằm xuống bên cạnh hắn.

    Chu Tường cứng đờ nhìn lên trần nhà, thật lâu sau mới chậm rãi gọi, “Yến tổng…”

    “Đừng làm phiền tôi, không được phép nói.” Âm thanh trầm trầm của Yến Minh Tu truyền đến, dường như đang phải đè nén nỗi niềm gì.

    Chu Tường cảm nhận được thân thể y gần trong gang tấc, lòng hắn rối loạn vô cùng.

    Chương 63

    Nếu Yến Minh Tu không muốn bị làm phiền, tất nhiên Chu Tường cũng sẽ không chủ động đâm đầu vào nhục.

    Vừa rồi ánh mắt giao nhau, tinh thần hắn đã thương tổn nặng nề. Chỉ trong khoảnh khắc đó, hắn có cảm giác Yến Minh Tu đã nhận ra hắn, y đã nhìn xuyên qua lớp da thịt này, nhìn đến tận linh hồn nằm sâu bên trong hắn.

    Nhưng rất nhanh sau đó, Yến Minh Tu đã tự mình phủ định. Y giống như mới nhận ra điều gì, đôi mắt mơ màng đột ngột sáng tỏ, rồi lập tức lại quay về mờ mịt.

    Hắn không biết hai con người không cùng huyết thống có thể đạt tới cái gọi là cảm ứng hay không, dù sao bọn họ cũng đã từng khăng khít nồng say, cũng đã từng đạt tới đỉnh cao của sự hòa hợp về thể xác, mỗi khi Yến Minh Tu nhìn hắn, liệu y có cảm thấy hắn rất quen thuộc không?

    Chu Tường không biết, Yến Minh Tu cũng không nói cho hắn biết. Ngầm hiểu đêm nay sẽ không có gì xảy ra, hắn thở phào nhẹ nhõm.

    Hắn nằm bên cạnh Yến Minh Tu, suy nghĩ tiếp theo nên làm gì.

    Hắn muốn rời đi, nhưng lại không biết lúc này đi có thích hợp hay không.

    Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hắn mới động đậy. Hắn định xuống giường, nhưng mới vừa ngồi dậy, Yến Minh Tu đã lạnh nhạt hỏi, “Anh đi đâu?”

    Chu Tường cả kinh, ngập ngừng đáp, “Yến tổng, tôi về được không?”

    Yến Minh Tu mở mắt, nhíu mày nhìn hắn, “Anh không sống ở đây?”

    “Mẹ tôi sức khỏe không tốt, tôi không thể ở đây mỗi ngày.”

    “Nhưng hôm nay anh phải ở đây.” Giọng điệu Yến Minh Tu không cho phép cãi lời.

    Chu Tường đành phải nằm xuống, ai bảo Yến Minh Tu bao hắn rồi.

    Yến Minh Tu lại khép chặt đôi mắt mệt mỏi.

    Chu Tường trừng trừng nhìn lên trần nhà, hai người cùng chìm vào lặng im đến quỷ dị.

    Đột nhiên, trong không gian truyền đến thở dài của Yến Minh Tu, “Có phải anh dùng chai sữa tắm màu xanh?”

    Chu Tường ngẩn người, phòng tắm dưới lầu có rất nhiều loại sữa tắm, hắn chỉ theo thói quen chọn lấy loại trước kia hắn thường dùng, vì vậy hắn đáp, “Ừ.”

    Qua thật lâu sau, Yến Minh Tu mới thấp giọng nói, “Đúng là mùi này.”

    Chu Tường không hiểu, nên cũng không nói gì.

    Yến Minh Tu lại mở miệng, “Quay người lại.”

    Chu Tường sửng sốt, nhưng cũng lập tức làm theo chỉ thị, quay lưng về phía Yến Minh Tu.

    Đôi cánh tay mạnh mẽ thon dài vòng qua eo hắn, ***g ngực nóng hầm hập áp sát vào lưng hắn, thân thể hắn cứng đờ, Yến Minh Tu nhẹ nhàng ôm trọn lấy hắn.

    Y dùng thứ âm thanh khàn khàn, khẽ khàng gọi một tiếng “Chu Tường”, sau đó không nói thêm gì nữa, nhưng chỉ hai chữ này cũng đủ khiến Chu Tường rối ren. Bên trong chúng như ẩn chứa những tình cảm hắn không thể lý giải, mặc dù có lẽ y chỉ vô tình gọi tên hắn, nhưng hai chữ ấy lại như vượt qua rào cản thời gian và thể xác, thẳng tắp đâm vào linh hồn tận sâu bên trong hắn, thậm chí hắn còn có cảm giác, Yến Minh Tu đang gọi hắn —- gọi chính hắn —- chứ không phải ai khác.

    Chỉ có điều, rất nhiều sự thực lại nói cho hắn biết, hắn chỉ đang tiếp tục hoang tưởng nực cười.

    Chính vào lúc Yến Minh Tu yêu cầu hắn xoay người, chính vào lúc y ôm lấy hắn từ phía sau lưng, hắn đã hiểu, Yến Minh Tu đang nghĩ về Uông Vũ Đông, và đó cũng chính là lý do Yến Minh Tu tiêu tiền bao hắn.

    Hắn phải nên cảm thấy may mắn, ít nhất, bây giờ hắn đã rất tỉnh táo khi thiết lập quan hệ với Yến Minh Tu, hắn không giống như trước, hắn không hồ đồ mù quáng đâm đầu vào yêu y, để rồi không còn cách nào tự buông tay được nữa.

    Chu Tường nhắm mắt lại, hắn nghĩ, đêm nay có lẽ cứ như vậy trôi qua.

    Hắn thật hy vọng mình có thể ngủ ngay lập tức, nếu không, hơi thở, hương vị, độ ấm của Yến Minh Tu, tất cả cứ từng chút, từng chút xâm nhập các giác quan của hắn, trái tim hắn cũng từng chút, từng chút bị nỗi đau phủ kín.

    Nếu có thể quên đi quá khứ, nhất định hắn sẽ không còn phiền não. Lúc này, Chu Tường chỉ hi vọng mình có thể quên đi một năm ở bên cạnh Yến Minh Tu, quên đi bao nhiêu đêm Yến Minh Tu ôm hắn cùng chìm vào giấc ngủ, những ký ức ấy đối với hắn bây giờ chẳng khác nào con mãnh thú và dòng nước lũ.

    Hắn không thể nhìn Yến Minh Tu như thể không có chuyện gì. Hơn ai hết, hắn biết rất rõ Yến Minh Tu lại coi hắn là một thế thân. Cái thứ tuyệt vọng và nhục nhã đã tra tấn hắn không biết bao lâu nay, ở thời điểm hắn kề cận Yến Minh Tu, lại tiếp tục quay về giày vò hắn.

    Hắn cảm thấy ông trời đang đùa giỡn hắn, hơn nữa còn đùa giỡn hắn rất hăng say, nếu không thì tại sao ngay sau khi sống lại, hắn chỉ mới bước một bước đã trở về lối mòn xưa? Cho hắn thêm một sinh mệnh mới, không phải để hắn được làm lại từ đầu, mà là để kéo dài thời gian trêu đùa hắn.

    Lồng ngực nóng bỏng phía sau lưng, tựa như ngọn lửa đang thiêu đốt hắn, thiêu đốt tới khi con tim hắn vụn nát.

    Chu Tường tỉnh dậy rất sớm. Hắn không nhớ tối qua mình ngủ lúc nào, khi hắn tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng.

    Hắn giật mình, cứ nghĩ mình vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng, nhưng không biết từ bao giờ hắn đã nằm ngửa lại, còn Yến Minh Tu vẫn đang ôm hắn, sống mũi cao thẳng cận kề bên khuôn mặt hắn, hô hấp ấm áp lướt qua da hắn, giữa hai người hầu như không còn khoảng cách.

    Trong nháy mắt ấy, mọi chuyện tường chừng vẫn như vậy.

    Tựa như tất cả đều chưa từng phát sinh. Hắn vẫn là Chu Tường năm đó, hắn chỉ gặp ác mộng, khi hắn thức dậy, người hắn yêu vẫn đang say ngủ bên cạnh hắn, quãng thời gian đau khổ và tuyệt vọng hắn trải qua, tựa như chỉ là một giấc mộng vô cùng ngắn ngủi.

    Nếu như thế, nếu như thế…

    Chu Tường dần tỉnh táo, đôi mắt nhìn chằm chằm chùm đèn lộng lẫy trên đỉnh đầu. Đây không phải là căn hộ cũ kỹ hắn đã sống ba mươi năm, tất cả cũng phải là mộng, tất cả là sự thực.

    Khóe mắt hắn chua xót, đôi môi không thể nén run rẩy.

    Hắn nghiêng đầu, khuôn mặt ngủ say của Yến Minh Tu gần trong gang tấc. Khuôn mặt y là kỳ tích của Tạo hóa, mỗi lần Chu Tường nhìn y, hắn luôn phải âm thầm khen ngợi.

    Yến Minh Tu ngủ rất say, có lẽ Chu Tường sẽ mãi mãi không biết, đã rất lâu rồi Yến Minh Tu chưa từng ngủ say đến thế.

    Hắn cố gắng thu xếp lý trí, muốn gác tay Yến Minh Tu sang một bên để ngồi dậy. Nhưng hắn vừa nhúc nhích, đôi cánh tay mạnh mẽ kia đã lại ôm chặt lấy eo hắn, Yến Minh Tu khẽ nhíu mày, như thể đang bấu víu vào một cọng rơm cứu mạng, y dốc hết sức ôm chặt hắn, vùi đầu vào cổ hắn.

    Chu Tường vừa không muốn đánh thức y, vừa muốn xuống giường. Hắn thử ngọ nguậy vài lần, cuối cùng vẫn làm Yến Minh Tu tỉnh giấc.

    Đôi mắt Yến Minh Tu như được phủ thêm một lớp sương mù, mơ màng nhìn hắn thật lâu, rồi mới dần dần tìm về tiêu cự. Y khàn khàn mở miệng, “Là anh.”

    Chu Tường không đáp, hắn chỉ nhìn y, một lần nữa muốn xuống giường.

    Lần này Yến Minh Tu không ngăn cản hắn, y rút tay về, sau đó lại cúi đầu ngơ ngác nhìn chúng.

    Chu Tường đứng dậy, đi vào phòng tắm.

    Bên giường trống trải, không còn hơi ấm. Trong giây lát đó, Yến Minh Tu đột nhiên quay về một ngày hơn hai năm trước, vào thời khắc y nghe được cái tin kia. Thân thể y lập tức cứng đờ, y kinh hoảng, lớn tiếng thét lên, “Anh trở về đây!”

    Chu Tường giật mình, một chân hắn đã bước vào phòng tắm, hắn quay lại nhìn Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe.

    Người này, y càng lúc càng không thể hiểu.

    Từ sau cái ngày đó, không có đêm nào y được một giấc ngủ ngon. Đã từ rất lâu y không còn biết vui vẻ là gì, nhưng hôm qua, chỉ cần ôm người này, y lại có thể ngủ tròn giấc mà không mộng mị. Dường như chỉ trong một đêm, giấc ngủ ngon y đã đánh mất đột ngột tìm về, y cảm thấy rất sảng khoái, y biết mình vòng tay ôm người này dựa vào bản năng, bản năng của y biết, người này có thể mang lại cho y điều gì.

    Tại sao?!

    Hắn không phải Chu Tường, hắn chỉ mang cùng một cái tên, hắn chỉ có tấm lưng tương tự, rất tương tự… Nhưng hắn không phải Chu Tường!

    Yến Minh Tu tái nhợt, đôi mắt không thể giấu nỗi bi thương.

    Y đã suy đồi đến mức phải tìm kiếm bóng dáng người ấy từ một thay thế phẩm. Đây là sự trừng phạt dành cho y, trừng phạt những ngày y tự cao tự đại, dùng Chu Tường thay thế Uông Vũ Đông, để rồi ngu ngốc không thể nhận ra người đã thực sự bước vào lòng mình.

    Phương pháp này đã từng khiến y một lần thảm bại, nhưng y vẫn không thể ngăn mình tiếp tục dùng đến nó. Không vì nguyên nhân nào khác, chỉ vì y đã quá đau đớn, y không thể chống chịu nổi nữa.

    Y điên cuồng đeo bám niềm tin Chu Tường không chết, nhưng chẳng cần kẻ nào chứng thực, tự trong lòng y cũng đã quanh quẩn một thứ hoài nghi, thứ hoài nghi ấy càng lúc càng lớn, nhưng y cố sức thô bạo kìm nén nó xuống.

    Kiên trì tin tưởng đòi hỏi bao nhiêu sức lực, y là người hiểu rõ hơn bất cứ ai. Chẳng cần biết Chu Tường này có thể an ủi y bao nhiêu, y chỉ muốn ở bên hắn, y chỉ muốn đến gần hắn, tựa như người sắp chết cóng muốn đến gần một que diêm đang cháy lập lòe.

    Ngọn lửa nhỏ nhoi ấy không cứu được y, nhưng y vẫn không thể ngăn mình tìm kiếm chút ấm áp từ nó.

    Y mệt mỏi nhìn Chu Tường, hắn vẫn đang đứng trước cửa phòng tắm, chờ y hạ lệnh. Y thấp giọng nói, “Tôi muốn ăn cơm, nấu cơm cho tôi.”

    Chương 64

    Chu Tường lấy tốc độ nhanh nhất, mặc quần áo, xuống lầu, vào bếp nấu cơm.

    Tủ lạnh đầy ắp nguyên liệu nấu ăn, phỏng chừng đều là Khương Hoàn mua đến. Chu Tường nghĩ thầm sao chẳng biết tính toán gì cả, hai người làm sao ăn được nhiều thế? Có mấy loại thực phẩm chỉ giữ được một ngày, hắn nhìn mà sốt cả ruột.

    Chu Tường đeo tạp dề, bận bịu trong nhà bếp. Hắn nấu nướng vừa nhanh vừa lưu loát, chỉ trong chốc lát, căn phòng đã tràn ngập mùi thơm.

    Không biết từ bao giờ Yến Minh Tu đã xuống lầu, y đứng như bức tượng, lặng lẽ quan sát Chu Tường đảo qua đảo lại trong nhà bếp. Tạp dề rộng rãi bao quanh tấm lưng thẳng thắp, vòng eo gọn gàng, đôi chân thon dài, cần cổ trắng nõn, mái tóc cắt ngắn, động tác vừa nhanh nhẹn vừa thuần thục, tất cả đều khiến Yến Minh Tu lạc bước trở về ba năm trước đây.

    Không biết đã bao nhiêu lần y ngồi chờ trước bàn ăn, nhìn Chu Tường nấu nướng, thưởng thức mùi thơm tỏa ra từ phòng bếp, bụng đói ục ục sôi.

    Đôi khi, y sẽ mất kiên nhẫn đi thẳng vào bếp, ôm lấy người kia từ phía sau, giục hắn nhanh lên một chút, rồi nhận về một nụ cười đặc biệt dịu dàng.

    Ma xui quỷ khiến, y đứng dậy, từng bước bước vào phòng bếp.

    Người trước mắt quay đầu lại, khuôn mặt vẫn hệt như trong tưởng tượng của y. Trái tim Yến Minh Tu giật thót, thân thể như muốn sụp xuống.

    Chu Tường nói, “Yến tổng, ngồi chờ thêm lát đi.”

    Yến Minh Tu lại ngồi xuống, hít vài hơi thật sâu, cố gắng tỉnh táo lại.

    Y thật sự không biết mình bị cái gì, chỉ cần ở bên Chu Tường này, y sẽ không thể giữ mình bình tĩnh.

    Một lát sau, Chu Tường nấu xong cơm và ba món mặn, một món canh, lần lượt bưng lên bàn.

    Trái tim mới vừa lắng xuống của Yến Minh Tu lại điên cuồng đập.

    Bên trái là bát cơm, bên phải là bát canh, thịt cá ở giữa, rau xanh hai bên, âu canh trước mặt, cách thức bài trí bàn ăn giống người kia như đúc! Thậm chí cả màu sắc bữa cơm cũng hệt như nhau!

    Yến Minh Tu run rẩy cầm đũa, gắp một miếng măng tây lên nếm thử.

    Ngay lập tức, y nện đũa xuống mặt bàn, hung tợn trừng mắt nhìn Chu Tường.

    Chu Tường vừa bưng bát lên lại bị y làm giật cả mình, hắn nhíu mày hỏi, “Sao thế? Không hợp khẩu vị?” Đâu thể nào, toàn những món Yến Minh Tu vẫn ăn mà.

    Yến Minh Tu càng lúc càng không thể hiểu nổi.

    Nếu nhắm mắt lại, không nhìn mặt hắn, thì có khác nào y đang ngồi đối diện với Chu Tường? Tại sao trên đời này lại có nhiều trùng hợp đến thế? Trùng hợp tới mức hai người cùng tên cùng họ, làm ra cùng một hương vị đồ ăn?

    Hương vị này, y nằm mơ cũng không quên được.

    Yến Minh Tu cắn răng hỏi, “Ai dạy anh nấu ăn?”

    Chu Tường ngẩn người, “Mẹ tôi.”

    “Mẹ anh là người ở đâu?”

    “Người ở đây.” Chu Tường ngờ vực nhìn y, “Yến tổng, ý của ngài là sao? Không hợp khẩu vị thì để tôi làm lại, tủ lạnh vẫn còn nhiều đồ.”

    Yến Minh Tu vẫn trừng trừng nhìn hắn.

    Chẳng lẽ là do y suy nghĩ quá nhiều? Chẳng lẽ là do ảnh hưởng của ấn tượng đầu tiên, nên y mới cảm thấy dù hắn làm gì cũng giống Chu Tường như đúc?

    Suy cho cùng, bọn họ vẫn là hai người hoàn toàn khác biệt, nhưng vấn đề mấu chốt nhất này, y không thể giải thích được.

    Một bàn đồ ăn ngon lành rất hợp khẩu vị, nhưng Yến Minh Tu không thể nuốt được. Y chỉ gắp thử mỗi món một lần, càng nếm càng kinh ngạc, sau đó buông đũa xuống.

    Chu Tường không đoán được y đang nghĩ gì, mà hắn cũng chẳng muốn đoán. Lần cuối cùng hắn ăn cơm là giữa trưa hôm qua, hơn hai mươi tiếng đồng hồ không có gì lót dạ, hắn đói đến da bụng dính da lưng. Lúc Yến Minh Tu ra ban công gọi điện thoại, hắn chỉ vùi đầu cắm cúi ăn ngấu nghiến.

    “Alo, Vương đội trường, tôi đây.”

    “Ồ, Yến tổng, ngài khỏe chứ?”

    “Vương đội trường, đã có tiến triển gì chưa?”

    “Tôi cũng đang định gọi cho ngài đây. Chuyện là thế này, ngài yêu cầu không được quấy rầy hàng xóm xung quanh, thật là khó cho chúng tôi quá. Ngài biết không, người trong cục chúng tôi đến tra án, lần nào cũng khẽ khàng như đi ăn trộm, lén lén lút lút, ha ha.”

    Yến Minh Tu không có tâm trạng đùa giỡn, y vào thẳng vấn đề, “Vương đội trưởng, anh nói luôn tiến triển thế nào đi.”

    Vương đội trưởng quẹt quẹt cái mũi, không dám tiếp tục đưa chuyện làm quà nữa, chuyển ngay sang phong cách chuyên nghiệp, “Báo cáo nhanh, trước mắt chúng tôi phát hiện điểm khả nghi lớn nhất. Hiện trường có dấu hiệu bị phá hoại lần thứ hai.”

    “Là sao? Chúng tôi đâu có phá hoại hiện trường?”

    “Đúng vậy, các ngài đã rất cẩn thận, nên hiện trường chỉ bị tổn hại rất nhỏ. Một phần của phòng khách bị xáo trộn, đó là lần đầu tiên chúng ta bước vào. Còn lần thứ hai tôi đang nói đến, chính là vài ngày sau đó, dựa theo mức độ bám bụi, ít nhất là ba ngày sau, chứng cứ để lại chứng tỏ có kẻ đã bước vào nhà, nhưng rất nhiều nơi chúng tôi không thể xác định đã bị phá hoại từ bao giờ.”

    “Anh đang nói, tên trộm đã từng quay lại?” Yến Minh Tu nghe đến đó, đầu óc suýt nữa bùng nổ.

    “Kẻ nọ… Có phải là tên trộm đầu tiên hay không còn chưa kết luận được, nhưng rất nhiều chứng cứ xác minh vài ngày sau đã từng có người vào nhà. Ngài đã nói ngoại trừ đêm hôm đó thì ngài không trở về, chuyện này rất kỳ quặc. Liệu có phải là một trong hai người cùng phát hiện có trộm với ngài?”

    “Chuyện này tôi cần phải chứng thực lại với bọn họ.” Yến Minh Tu siết chặt hai nắm tay. Y đang nghi ngờ Lan Khê Nhung, Lan Khê Nhung cũng biết nơi Chu Tường giấu chìa khóa dự phòng, ra vào nhà là chuyện dễ như bỡn. Sở dĩ y không thu hồi lại chiếc chìa khóa đó, chỉ bởi vì…

    Bởi vì y nghĩ có lẽ một ngày nào đó, Chu Tường sẽ trở về.

    Không ngờ người y chờ đợi không hề xuất hiện, mà thay vào đó lại là một tên trộm và một gã tình địch.

    Yến Minh Tu phẫn nộ đến hai mắt đỏ ngầu, nếu tóm được tên trộm kia, y nhất định phải bắt hắn ta trả giá thật đắt.

    Vương đội trưởng nói tiếp, “Chúng tôi còn một số phán đoán sơ bộ, nhưng vẫn chưa thể đưa ra kết luận chính xác.”

    “Nói đi.”

    “Về cánh cửa. Vì Yến tổng yêu cầu không quấy rầy hàng xóm, người của chúng tôi phá án luôn phải ở trong nhà, việc nghiên cứu cánh cửa thật sự rất khó khăn. Ban ngày người đến người đi, buổi tối ánh sáng yếu, động tĩnh lớn, bởi vậy nên chúng tôi mới chỉ có thể quan sát sơ bộ cánh cửa. Một đồng chí am hiểu các phương thức phá khóa đã nhận xét, ổ khóa không có dấu vết của dụng cụ phá khóa, cũng không có dấu vết đã từng bị phá hỏng, có vẻ như kẻ trộm dùng chính chìa khóa để mở cửa vào nhà. Tuy nhiên cũng không loại trừ khả năng tên trộm được trang bị dụng cụ cao cấp, có thể mở khóa mà không để lại dấu vết, nhưng chúng tôi cảm thấy khả năng này không cao, bởi vì hắn ta đã xáo trộn trong nhà, không cần nhìn ổ khóa cũng biết nhà có trộm. Trước mắt, đây là nghi vấn lớn nhất của chúng tôi. Nếu muốn kết luận chính xác thì phải gỡ ổ khóa mang về phân tích, tốt nhất là gỡ cả cánh cửa chống trộm ra…”

    “Không được!” Yến Minh Tu quả quyết cự tuyệt, “Nhất định không được đụng vào cánh cửa, còn ổ khóa… Để tôi suy nghĩ đã.”

    Trái tim Yến Minh Tu lại mãnh liệt đập dồn.

    Dùng chìa khóa mở cửa?

    Làm sao có thể? Nếu không biết từ trước, làm sao có thể đoán được chìa khóa dự phòng giấu dưới cuộn dây trong hộp cứu hỏa? Hơn nữa, cuộn dây cuốn chặt vài vòng, giấu một chiếc chìa khóa nhỏ dễ dàng như thế, có kẻ trộm nào thông minh đến vậy?

    Chuyện này còn rất nhiều điểm đáng ngờ.

    Yến Minh Tu nghi ngờ Lan Khê Nhung đầu tiên. Dù sao y cũng không tận mắt nhìn thấy kẻ trộm, mọi chuyện đều từ Lan Khê Nhung kể lại cho y. Hơn nữa, hôm đó y và người của Vương đội trưởng quay lại hiện trường, thời điểm cảnh sát kiểm kê tài sản, y không thể nhận ra đã thiếu cái gì, thậm chí liếc mắt nhìn quanh, căn phòng vẫn cực kỳ ngăn nắp, tựa như chưa từng có gì phát sinh qua.

    Y hiểu rất rõ căn hộ nhỏ đó, từng ngóc ngách, từng đồ vật y đều hiểu rất rõ. Kết hợp với tin tức Lan Khê Nhung cung cấp, lúc đó y mới phát hiện tiền mặt Chu Tường cất trong tủ đầu giường đã mất, nhưng y nhớ rõ số tiền ấy không nhiều. Trong phòng có SLR camera* kèm vài ống kính trị giá hơn hai vạn của Chu Tường, chưa kể đến notebook, những thứ này đều nhẹ nhàng và dễ vận chuyển nhưng kẻ trộm không hề đụng tới, tất cả vẫn nguyên vẹn nằm đúng vị trí. Hành vi của tên trộm này thật sự không lý giải nổi. (*SLR Camera: Single Lens Reflex Camera)

    Nếu đúng như y suy đoán, ngay từ đầu đã không có kẻ trộm, mọi chuyện đều do Lan Khê Nhung tự biên tự diễn, nhưng kể cả vậy, vẫn có rất nhiều thứ không thể giải thích được, tỷ như nguyên nhân tại sao Lan Khê Nhung làm vậy, gã ta đâu có thiếu mấy đồng tiền? Hơn nữa tại sao gã ta còn phải thông báo với y? Nếu gã ta không nói thì chính bản thân y cũng không biết gì hết.

    Còn khả năng nào nữa không?

    Yến Minh Tu vùi đầu suy ngẫm, cố gắng dự đoán hết tất cả mọi khả năng.

    Nếu cánh cửa thực sự được mở bằng chìa khóa, những người biết nơi giấu chìa khóa chỉ có y, Lan Khê Nhung và…

    Chu Tường?!

    Yến Minh Tu quên cả hô hấp, Vương đội trưởng ở đầu bên kia gọi y vài tiếng, y vẫn không có phản ứng.

    Nếu… Nếu thật sự đúng là Chu Tường… Thì tức là, tức là sao? Hắn… Hắn còn sống sao? Hắn đã trở về sao? Nếu hắn đã về, tại sao hắn phải lẩn trốn?

    Yến Minh Tu cố ngăn mình không tự suy diễn thêm, bởi vì y biết, khi một con người khao khát điều gì đó tới cùng cực, hắn sẽ miên man suy nghĩ, hắn sẽ bị những ý tưởng chủ quan của mình lừa gạt, để rồi mất đi khả năng phán đoán chính xác. Y không thể như vậy, y muốn giữ bình tĩnh.

    “Yến tổng? Alo? Yến tổng?”

    “Vương đội trưởng.” Yến Minh Tu run rẩy nói, “Để tôi suy nghĩ lại. Tôi sẽ chọn thời gian, chúng ta cùng về một lần nữa, anh tháo ổ khóa xuống, nhưng chỉ có thể nghiên cứu ở trong nhà, không được mang đi. Nghiên cứu xong phải lắp lại như cũ, tôi muốn căn hộ đó phải được bảo trì nguyên trạng, anh hiểu không?”

    Vương đội trưởng ngơ ngác, “Cái này…”

    “Vương đội trưởng, anh hiểu không?”

    Vương đội trưởng cười khổ, “Vâng vâng, chẳng còn cách nào khác.”

    Yến Minh Tu thở dài, “Vương đội trưởng, tôi còn muốn anh hỗ trợ một chuyện khác.”

    “Mời ngài nói.”

    “Tôi muốn anh giúp tôi điều tra một người.” Yến Minh Tu nhìn qua cửa sổ sát sàn, đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ quan sát cái người đang cắm cúi dùng cơm, y trầm giọng nói, “Tên hắn là Chu Tường…”

    Chương 65

    Chu Tường cơm nước xong xuôi, đang dọn dẹp nhà bếp.

    Lúc này Yến Minh Tu cũng đã gọi điện xong, vừa quay lại phòng khách.

    Chu Tường cầm áo khoác ra vẻ phải đi, nhưng hắn vẫn hỏi ý kiến Yến Minh Tu trước, “Yến tổng, tôi về được chưa?”

    Yến Minh Tu chỉ nhìn hắn, không đáp lời.

    Chu Tường đành buông áo khoác xuống, chờ phản ứng của Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu đột ngột hỏi, “Nhà anh ở đâu?”

    “Ngay ở… Gần đây.” Chu Tường không biết tại sao y hỏi vấn đề này, hắn bổ sung, “Nếu Yến tổng… Gọi, tôi có thể đến đây bất cứ lúc nào.” Chu Tường nói xong thì tự cười tự giễu, nụ cười rất nhẹ, nhưng vẫn bị Yến Minh Tu nhìn thấy rõ ràng.

    Yến Minh Tu đứng dậy, “Tôi đưa anh về.”

    “Yến… Không cần, gần lắm, tôi đi bộ mười – hai mươi phút là đến rồi.”

    Yến Minh Tu không nghe hắn phân bua, y mặc áo khoác, nói rõ từng từ, “Tôi tiễn anh.”

    Chu Tường hết cách từ chối.

    Yến Minh Tu đưa hắn xuống dưới khu căn hộ, vẫn chưa có ý định quay lên, ngược lại còn tiếp tục đi theo hắn, thản nhiên như không, “Anh nói mẹ anh sức khỏe yếu? Tôi đến xem thử.”

    Chu Tường khẽ biến sắc, “Yến tổng… Không cần đâu, nhà chúng tôi nhỏ lắm, làm sao dám nghênh đón ngài…”

    Yến Minh Tu khoát tay, nhìn hắn cảnh cáo, “Chu Tường, nếu anh còn dùng cái giọng đó, đừng trách tôi khóa mồm anh lại.” Đôi khi y có cảm giác, trong những cử chỉ khách sáo cung kính của Chu Tường, thỉnh thoảng sẽ lộ ra một thoáng châm chọc, nhưng y không rõ đó là vì nguyên nhân gì? Chu Tường cũng đâu có vẻ chống đối chuyện được y bao nuôi, sao hắn có thể độc mồm độc miệng vì tâm lý mất cân bằng?

    Chu Tường ngậm miệng lại. Yến Minh Tu muốn đến nhà hắn, bất kể xuất phát từ mục đích gì, hắn cũng không có cách nào ngăn cản, hắn không thể trắng trợn đuổi người ta đi.

    Chỉ bằng việc Yến Minh Tu cho hắn tiền và nhà ở, hắn đã phải cong xương sống cúi dập đầu hầu hạ y cả đời này.

    Hai người cùng về nhà Chu Tường, Chu Tường vừa mở cửa, giọng Trần Anh đã vang lên, “Tú Phân à?”

    “Con đây mẹ.”

    Chu Tường dẫn Yến Minh Tu vào nhà, Trần Anh cũng từ buồng trong đi ra, vừa đi vừa nói, “Tú Phân bảo đi mua đồ ăn mà cả buổi chưa thấy về… Ơ? Đây, đây là…” Trần Anh nhìn thấy Yến Minh Tu, ngẩn cả người.

    Những người bình thường đối diện Yến Minh Tu, đại để đều bị khuôn mặt y làm cho chết lặng, Trần Anh chỉ ngẩn ngơ một lát đã là khá lắm rồi.

    Cả đời Trần Anh chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy một chàng trai đẹp đến thế, đúng là đẹp như trong tranh, dù gì bà cũng là phần tử trí thức, nhưng nhất thời vẫn không thể tìm được từ ngữ nào để miêu tả ngoại hình của Yến Minh Tu, cũng như những rung động Yến Minh Tu mang đến cho người khác. Nhưng bà đã kịp bừng tỉnh rất nhanh, hình như Yến Minh Tu là một ngôi sao, bây giờ bà ở nhà cả ngày, phần lớn thời gian chỉ xem TV, tất nhiên bà có thể nhận ra Yến Minh Tu.

    Trần Anh hơi kích động, “Đây không phải là cậu minh tinh gì đó sao?” Ánh mắt bà chuyển từ Chu Tường sang Yến Minh Tu, sau đó lại quay về phía Chu Tường, tìm kiếm một đáp án.

    Chu Tường cười nói, “Mẹ, đây là sếp của con, bộ phim con đang đóng do ngài ấy đầu tư. Hôm qua bọn con phải quay ngoại cảnh nên tối không về được, hôm nay ngài ấy tiện đường đưa con về, nghe nói sức khỏe mẹ không tốt, nên muốn đến thăm mẹ một lần.”

    Yến Minh Tu cũng hòa nhã hiếm thấy, y gật đầu với Trần Anh, nhẹ nhàng đặt thuốc bổ đang cầm trên tay xuống. Trong cốp xe y hay có quà được biếu chưa kịp xử lý, chỉ cần mở cốp, tiện tay lấy vài thứ, thứ nào cũng quý giá vô cùng.

    Xúc động được nhìn thấy người nổi tiếng làm Trần Anh hồng hào hẳn lên, “Ôi chao, ngại quá ngại quá, mời, mời ngài ngồi. A Tường, sao không gọi báo trước một tiếng, nhà cửa bừa bãi thế này, mẹ còn chưa đun nước, thật đúng là…” Trần Anh hớt hải đi pha trà, luống cuống không biết tiếp đãi Yến Minh Tu thế nào mới phải, mặc dù Yến Minh Tu chỉ đứng bất động, nhưng trong mắt bà thì y sừng sững vĩ đại như một ngọn núi chọc trời.

    Trần Anh quay đi, nụ cười trên môi Chu Tường cũng biến mất, hắn thật lòng rất muốn biết Yến Minh Tu cố ý đến đây giày vò hắn và mẹ hắn để làm gì.

    Hắn được biết rất nhanh.

    Bởi vì lúc nói chuyện với Trần Anh, Yến Minh Tu luôn luôn hỏi thăm quá khứ của Chu Tường. Dù y không thẳng toẹt chất vấn, nhưng Chu Tường vẫn tinh ý nhận ra.

    Trần Anh nhạy cảm, hơn nửa tiếng sau, bà cũng đã nhận ra, có một số chuyện không nên nói, bà không hề nói, chấn động lúc ban đầu khi nhìn thấy Yến Minh Tu cũng dần lắng xuống, nghi ngờ trong mắt bà lại từ từ dâng lên.

    Yến Minh Tu cũng nhận thấy sự thay đổi này, vì vậy y không hỏi tiếp nữa, tìm lý do đứng dậy cáo từ.

    Y đi rồi, còn lại Trần Anh và Chu Tường hai mặt nhìn nhau.

    Lúc này vẻ mặt Trần Anh đã không còn bừng bừng hưng phấn, thay vào đó chỉ là trầm trọng.

    Chu Tường cẩn thận thăm dò, “Mẹ? Sao thế?”

    Trần Anh cắn môi, dường như đã hạ quyết tâm, bà hỏi hắn, “Rốt cuộc thì con với cậu ta quan hệ thế nào?” Dù chỉ là một người nội trợ quanh năm không ra khỏi nhà, nhưng bà vẫn biết thân phận của Yến Minh Tu cực kỳ cao quý, nếu không vì nguyên nhân đặc biệt nào đó, người như vậy sao có thể rảnh rỗi đến đây thăm bà? Bà đâu có gì đáng giá để một người như vậy phải đích thân tới thăm hỏi?

    Nghĩ tới nghĩ lui, nhất định chỉ có thể bởi vì con trai mình, mà con trai mình lại chỉ là một diễn viên nhỏ xíu không tên không tuổi, lấy cái gì để một người như vậy phải tiêu tốn tâm tư? Trần Anh càng nghĩ càng khó chịu, càng nghĩ càng lo lắng.

    Chu Tường chột dạ, “Con nói rồi mà, cậu ta đầu tư bộ phim con đang diễn vai phụ.”

    “Con chỉ diễn vai phụ, sao cậu ta phải đưa con về? Đưa về cũng được thôi, nhưng còn lên tận đây thăm mẹ làm gì?” Trần Anh vất hẳn vẻ mềm yếu khi xưa, lúc này trông còn khá hùng hổ.

    Hiếm khi Chu Tường thấy Trần Anh như vậy, lần đầu tiên là lúc nhắc tới “Đàm Ân”, lần còn lại chính là bây giờ, một ý tưởng dần thành hình trong đầu hắn, hắn bừng tỉnh, vội vàng giải thích, “Con với cậu ta cũng khá thân nhau, chỉ thế thôi mà.”

    Tất nhiên Trần Anh không tin, bà run rẩy nói, “A Tường, con nói thật cho mẹ biết, có phải con… Có phải con…”

    Chu Tường nắm lấy tay Trần Anh, bình tĩnh hỏi, “Mẹ, lần trước mẹ nhắc đến Đàm Ân, có phải bạn trai cũ của con không?”

    Trần Anh tái mặt, run lẩy bẩy lảng tránh ánh mắt hắn, nhưng cuối cùng vẫn phải gật đầu.

    Quả nhiên đúng như hắn nghĩ, bộ dáng Đàm Ân nhấm nha nhấm nhẳng, vừa nhìn đã biết là gay, hơn nữa cậu ta còn rất thủ đoạn, rất biết tận dụng tài nguyên của mình, cộng thêm cả phản ứng của Trần Anh, Chu Tường dám chắc tám-chín phần mười chủ nhân cũ của thân thể này và Đàm Ân đã từng là một cặp, nhưng sau đó chủ nhân thân thể này cố gắng kiểu gì cũng không phất lên được, trong khi Đàm Ân lại có cơ hội, vì thế hai người chia tay.

    Trong cái ngành này, chuyện như vậy chẳng có gì là lạ, nếu phụ nữ có thể đi lên bằng thân xác thì đàn ông cũng có thể, hơn nữa còn nhan nhản tràn lan. Tuy hắn không dám khẳng định Đàm Ân cũng là người như vậy, nhưng đá bay người tình ngay khi vừa nổi tiếng, hắn cảm thấy Đàm Ân chắc chắn có thể làm.

    Trần Anh khẽ nhăn mặt, “A Tường, mẹ biết mẹ không giấu con mãi được. Lúc trước con đã nói với mẹ, con bảo đồng tính luyến ái không phải là bệnh, đồng tính luyến ái không thể chữa trị được, thứ đó nằm trong gien, là do trời sinh ra. Lúc ấy mẹ không tán thành, mẹ chỉ muốn bổ đầu con ra, lôi cái gien đồng tính ra ngoài, nhưng mà từ khi con hôn mê thì mẹ mới hiểu, chuyện gì cũng không quan trọng nữa. Bất kể như thế nào, con còn sống khỏe mạnh mới là điều có ý nghĩa nhất, những thứ khác chẳng là gì cả. Thế nên mẹ… Mẹ sẽ không phản đối con nữa. Mẹ biết nếu con đã nói đúng, thì dù có mất trí nhớ, sau này con vẫn sẽ chỉ thích nam. Nhưng mà, nhưng mà Tiểu Đàm thì không được, đứa bé đó nhân phẩm không tốt, nó chỉ đùa giỡn với con thôi, nó chỉ muốn nổi tiếng, nó không thật lòng với con đâu. Mẹ rất lo sau này sự nghiệp con khởi sắc, con sẽ gặp lại nó. Mẹ nhìn thấy nó trên TV nhiều lần rồi, đứa bé đó ngoại hình đẹp, mồm miệng ngon ngọt, dễ dàng lừa gạt bất kỳ ai, nhưng mà… Tóm lại, nhất định con phải coi chừng nó. Con quen với ai cũng được, nhưng chỉ có nó là không thể được.”

    Trần Anh sa sả nói một tràng, nói đến nhập thần, nói đến khúc mắc trong lòng cũng hiện hết lên mặt.

    Chu Tường thở dài, tươi cười trấn an bà, “Mẹ à, mẹ đừng nghĩ nhiều nữa, con thật sự không nhớ Đàm Ân là ai cả. Mẹ, mẹ nói đúng lắm, dù con đã quên hết chuyện trước kia, nhưng con vẫn không có cảm giác với nữ giới. Con sẽ nhớ kỹ lời mẹ dặn, con sẽ không đến gần Đàm Ân.” Hắn thầm nghĩ, nếu Trần Anh biết hắn đã gặp lại Đàm Ân, không hiểu bà sẽ còn căng thẳng đến mức nào nữa. Nhưng chuyện này không giấu giếm mãi được, sớm muộn gì Trần Anh cũng sẽ biết hắn đóng phim cùng với Đàm Ân.

    Nhưng thôi, giấu được chừng nào hay chừng ấy, hắn không muốn Trần Anh phải lo lắng sớm như vậy.

    Trần Anh hít một hơi thật sâu, thấp thỏm nói với hắn, “A Tường, thế còn Yến tổng vừa rồi…”

    “Mẹ, không phải thế, không có chuyện gì cả. Con làm sao lọt được vào mắt người như cậu ta, bọn con chỉ là đồng nghiệp thôi.” Có lẽ do chột dạ, hắn nói rất nhanh nhảu, tới khi hết lời, hắn mới cảm thấy mình phân bua hơi vội vã, nghe rất giống cố tình che đậy, nhưng lúc này có muốn rút lại cũng chẳng được. Hắn cứ nghĩ dù không thông minh thì mình cũng đủ khôn khéo, nhưng hễ có chuyện liên quan đến Yến Minh Tu, mọi thứ lại trôi tuột khỏi tầm tay hắn, đôi khi hắn còn dại dột không chịu nổi.

    Quả nhiên, ánh mắt Trần Anh tràn đầy ngờ vực, nhưng bà biết có bắt ép hắn cũng vô dụng, nên bà chỉ nói đơn giản, “A Tường, con nói đúng, người như vậy sao có thể bằng lòng với hoàn cảnh của chúng ta. Mẹ không biết vì sao con và cậu ấy lại thành thế này, nhưng con phải nhớ kỹ, nhất định phải nắm rõ chân tâm của người ta, phải thông minh lên, đừng để người ta đùa giỡn với mình.”

    Lo âu hiện rõ trong mắt Trần Anh, đó là nỗi lo âu của một người mẹ, nỗi lo âu chỉ dành cho hắn, Chu Tường cảm động vô cùng.

    Nếu hắn cũng như những người khác, trước khi yêu ai còn được cha mẹ cẩn thận khuyên nhủ, có lẽ hắn đã chẳng thảm bại đến mức này.

    Tiếc rằng hắn không có cha mẹ, tự một mình hắn rối tinh rối mù.

    Lúc hắn còn đang mải thẫn thờ, Trần Anh xoa xoa khuôn mặt hắn, “Con à, mẹ không phản đối con tìm bạn trai, con cũng không còn nhỏ nữa, nếu có ai thật lòng tốt với con, con cứ… Con cứ đưa cậu ta về đây. Chỉ cần bản chất tốt, có ý chí, mẹ sẽ không phản đối.” Trần Anh nói xong, thở ra thật dài.

    Chương 66

    Lan Khê Nhung về nước.

    Theo kế hoạch, ít nhất phải sang tháng sau y mới trở về, nhưng một cú điện thoại của Yến Minh Tu khiến y giận đến nỗi phải thay đổi lịch trình, gác hết công việc, vội vàng bay về trước.

    Qua điện thoại, Yến Minh Tu chất vấn y, “Rốt cục thì chuyện gì đã xảy ra?”, như thể từ đầu tới cuối, mọi chuyện chỉ do mình y tự biên tự diễn, như thể chính y mới là “Kẻ trộm”, mặc dù y cũng đã lớn tiếng phản bác bằng cả đống lý do, nhưng sự thực không thể thay đổi, đêm hôm đó y là người duy nhất chạm trán với tên trộm, còn Thái Uy và Yến Minh Tu chỉ được biết thông qua những gì y tường thuật lại.

    Tệ hại hơn, vì lúc ấy đã quá khuya, phần lớn mọi người đều đang ngủ, nên ngay cả hàng xóm cũng không dám chắc liệu cách vách có ồn ào thật hay không, thêm vào đó, tên trộm chẳng hề để lại bất cứ vật chứng gì, Lan Khê Nhung đúng là hết đường chối cãi.

    Khi Yến Minh Tu chất vấn lý do y đến nhà Chu Tường, y rất thẳng thắn đáp mình chỉ tình cờ đi ngang qua, bỗng nhiên muốn vào xem một lát. Lý do này càng khiến Yến Minh Tu thêm ngờ vực, nhưng sự thật lại đúng là như thế.

    Hôm đó, y lái xe qua đoạn đường kia, ngã tư đường ban đêm rất thoáng đãng và yên tĩnh, chỉ cần liếc mắt là có thể thu gọn khung cảnh khu phố vào lòng. Y hồi tưởng, đã bao nhiêu lần mình và anh Tường đi siêu thị mua đồ ăn, vừa tâm sự, vừa chậm rãi về nhà. Tất cả những kỷ niệm cùng trải qua với Chu Tường, từng chuyện từng chuyện, vẫn còn in dấu tận sâu trong tim y.

    Tới khi bừng tỉnh, y đã lái xe vào sân.

    Y vẫn còn nhớ rõ những khao khát và khốn khổ khi ngước lên nhìn cánh cửa sổ nhà Chu Tường, y chỉ ước sao trong nhà vẫn sáng đèn, y chỉ ước sao mình vẫn có thể thoải mái bước lên cầu thang, gõ cửa, người ấy sẽ như thường lệ, xuất hiện trước mắt y, dịu dàng cười với y, gọi y “Khê Nhung”.

    Mối tình ngờ nghệch chan chứa bất an ấy còn chưa kịp bắt đầu, trong lúc y vẫn đang mơ màng và nghi hoặc, nó đã kết thúc cùng với Chu Tường.

    Y mãi mãi không thể quên cú điện thoại của Thái Uy ngày ấy. Y đau đớn đến điên cuồng, y khóc thật lâu, y tự nhốt mình trong phòng, rất nhiều ngày không muốn gặp bất kỳ ai. Y không thể chấp nhận điều đó, một người đang sống êm đềm, một người vừa mới gọi cho y, cứ như thế, hoàn toàn biến mất.

    Hoàn toàn biến mất trên cõi đời này, ngay cả thi thể cũng không tìm về được.

    Thời gian đầu, y còn ôm ấp ảo tưởng, hy vọng đội cứu hộ tìm thấy Chu Tường, có lẽ hắn chỉ mắc kẹt đâu đó, có lẽ hắn vẫn còn sống, nhưng một tuần trôi qua, hai tuần trôi qua, dưới sức ép của Yến Minh Tu, đội cứu hộ vào núi lần tìm hơn một tháng, cuối cùng vẫn chẳng thu hoạch được gì.

    Sau đó, tất cả mọi người đều tuyệt vọng, chỉ còn một mình Yến Minh Tu vẫn điên cuồng cố chấp, nằng nặc kiên trì khẳng định Chu Tường không chết, không tìm được thi thể, chứng tỏ Chu Tường vẫn còn sống.

    Tại thời điểm đó, lần đầu tiên Lan Khê Nhung nhận thấy tình cảm Yến Minh Tu dành cho Chu Tường, hơn nữa, tình cảm đó còn sâu nặng hơn y nghĩ nhiều lắm, sâu nặng tới nỗi có thể hoàn toàn biến đổi Yến Minh Tu, y cảm giác như con người trước đây của Yến Minh Tu, từ sau trận đả kích ấy, đã vĩnh viễn biến mất không còn.

    Lan Khê Nhung không thể hận nổi ai, y hoảng loạn bỏ trốn ra nước ngoài, cố sức tránh cho mình tức cảnh sinh tình.

    Mãi đến lúc này y mới đủ dũng khí đối mặt với sự thực rằng Chu Tường đã ra đi, mãi đến lúc này, đêm dài người tĩnh, y mới dám bước vào căn hộ của Chu Tường Y muốn nhìn lại cái nơi quen thuộc ấy, y muốn dành thời gian nhớ về cái người mà y đã thật lòng yêu thương ấy.

    Mãi đến lúc đó, y mới đủ can đảm.

    Nhưng chẳng thể ngờ, y lại trùng hợp gặp phải một tên trộm. Y thật không hiểu mình nên phẫn nộ hay nên cảm thấy may mắn, bởi vì ít nhất y cũng đã bảo vệ được những thứ thuộc về Chu Tường.

    Trong khoảng thời gian này, y vẫn luôn quan tâm đến tiến triển vụ án, nhưng y không muốn trực tiếp liên lạc với Yến Minh Tu, y chỉ có thể thông qua Thái Uy để cập nhật tình hình. Những gì y biết được rất ít, lần này trở về thật ra lại vừa đúng lúc, bằng không chuyện này sẽ còn tiếp tục đầy ứ trong lòng y, y không thể không lo nghĩ về nó.

    Thái Uy cử người đến sân bay đón Lan Khê Nhung, anh còn gọi điện trao đổi trước, hỏi y lần này về có phải để quay MV mới không. Vì trước đó chính Vương tổng đã nhận lời sắp xếp Chu Tường diễn nam thứ chính, nên Thái Uy chịu trách nhiệm phối hợp bàn bạc với Lan Khê Nhung bên này.

    Lan Khê Nhung trao đổi qua với trợ lý rồi tán thành. Thời điểm Thái Uy nhắc tới cái tên Chu Tường, đáy lòng y khẽ động, mặc dù y biết Chu Tường này không phải anh Tường, nhưng cái tên ấy vẫn mang sức nặng vô cùng lớn đối với y, y thật sự không thể bình tâm tĩnh ý đối diện với nó.

    Chu Tường trước kia chỉ là nhân viên bình thường, đúng hạn lấy lương, nhưng giờ hắn đã biến thành người bận rộn, cũng cần phải sắp xếp cái gọi là “Thời gian biểu”, tỷ như lúc này lịch quay bộ phim của Uông Vũ Đông hơi trùng với lịch quay MV của Lan Khê Nhung, nhất là tháng sau cả đoàn làm phim còn phải đến Quý Châu quay ngoại cảnh, đó là phân đoạn mang nhiều tình tiết quan trọng nhất trong phim, có khi hắn cũng phải ở lại Quý Châu nửa tháng.

    Bàn bạc với Thái Uy xong, hắn quyết định quay MV trước, thời gian của Lan Khê Nhung cũng rất gắt gao, tất nhiên y không thể chờ đợi hắn, mà hắn cũng không muốn bỏ qua cơ hội này.

    Bây giờ Chu Tường đã chính thức ký hợp đồng với Tụ Tinh, hắn đã là nghệ sĩ được Tụ Tinh bồi dưỡng. Tuy Chu Tường vẫn cảm thấy mình không hợp để làm nghệ sĩ, nhưng có Thái Uy giúp đỡ, còn được Lan Khê Nhung cất nhắc, hắn muốn dựa vào nghề cascadeur và mấy vai phụ để kiếm cơm ăn cũng không thành vấn đề. Hắn không cần thức khuya dậy sớm chạy qua chạy lại khắp nơi, cũng không cần làm tạp vụ, làm việc vặt, thu nhập đã cao hơn trước nhiều.

    So với giao dịch cùng Yến Minh Tu, đương nhiên hắn càng hy vọng mình có thể tự kiếm ra tiền. Hắn không yêu cầu cao đối với vật chất, chỉ cần phấn đấu được như trước kia là tốt rồi, nổi tiếng quá cũng là một loại gánh nặng.

    Mặc dù bây giờ có tiền trong tay, nhưng hắn vẫn không dám chủ quan. Nhiễm trùng đường tiểu đúng là thứ bệnh nuốt tiền, sức khỏe Trần Anh từ trước đã không tốt, uất ức trường kỳ và nhịn ăn nhịn mặc khiến bà càng ngày càng gầy yếu, lúc này bệnh tật ập đến, suýt nữa đã đánh gục bà. Chỉ mới chưa đầy một tháng, mấy vạn tiền mặt đã đội nón ra đi, mỗi lần mua thuốc men và thực phẩm dinh dưỡng cũng phải tốn đến mấy ngàn, Chu Tường nhẩm tính sơ sơ, tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền ăn, tiền thuê người giúp việc, tổng cộng một tháng bọn họ tiêu xấp xỉ hai vạn, nghĩ đến con số mà hắn cũng phát rùng mình.

    Hắn còn định mua một chiếc xe để đi lại cho đỡ bất tiện, thêm cả ba mươi bảy vạn tiền nợ, hắn không dám trả hết luôn một lần vì sợ bị hoài nghi, nhưng số tiền này cũng phải cất riêng. Hắn tính đi tính lại, rất nhiều việc cần dùng đến tiền, hai trăm vạn kia thật giống như chiếc đồng hồ cát, nếu không biết cần kiệm thì chưa chắc đã đủ gồng gánh vài năm.

    Trước đây mỗi tháng Chu Tường kiếm được ít nhất hai – ba vạn, dù ở Bắc Kinh không tính là nhiều, nhưng hắn chỉ cần nuôi một mình hắn mà thôi. Hắn không để dành tiền, mà cũng không có ý định để dành tiền, hắn mua rất nhiều bảo hiểm, sau này già yếu bệnh tật cũng khỏi cần lo, bởi vậy nên hắn không biết cách tính toán chi li, tiêu pha hợp lý, tuy không có nhiều tiền gửi ngân hàng, nhưng hắn cũng không cần phải lo toan gì cả.

    Hiện tại đã khác rồi, hắn có rất nhiều tiền trong tay, nhưng hắn không dám tiêu xài như nước, từng khoản chi tiêu đều phải suy đi tính lại. Hắn cảm thấy từ sau khi có sinh mệnh mới, tính cách hắn cũng đã đổi khác nhiều, thậm chí đôi lúc hắn còn nghĩ, mình bây giờ mới lạ lẫm làm sao.

    Cả buổi sáng đóng thế cho Uông Vũ Đông, đến trưa, Chu Tường vội vàng ăn cơm hộp, sau đó chạy tới chỗ Lan Khê Nhung quay MV, lúc tới nơi cũng chỉ mới gần hai giờ chiều.

    Nếu không phải hôm nay Uông Vũ Đông, Yến Minh Tu và thằng nhỏ Đàm Ân nham hiểm không có mặt, hắn tin chắc mình chẳng thể kết thúc công việc vào đúng giữa trưa.

    Địa điểm quay MV là một trường học. Lúc hắn đến, hầu hết nhân viên đã có mặt, nhưng chưa thấy Lan Khê Nhung tới, nên hắn đi tìm đạo diễn bàn bạc trước.

    Dạo gần đây bận rộn, mà MV này cũng vừa mới ấn định ngày quay, nên Chu Tường còn chưa kịp xem kịch bản. Chỉ là một MV ngắn, hơn nữa còn không có lời thoại, bây giờ hắn xem vẫn kịp.

    Hắn diễn vai tình địch của nam chính Lan Khê Nhung, cùng Lan Khê Nhung tranh giành một cô gái. MV này lấy chủ đề học đường, hắn phải khoe bộ dáng lưu manh du côn để làm nền cho Lan Khê Nhung.

    Chu Tường vừa nhìn kịch bản đã thấy ngán ngẩm, có lẽ vì để lấy lòng các fan trẻ tuổi, nên MV chủ chốt này phải xây dựng mấy tình tiết sến súa vô cùng. Mà điều làm hắn xấu hổ nhất chính là, Lan Khê Nhung năm nay mới hai mươi bốn, hơn nữa y còn có khuôn mặt búp bê đã thành thương hiệu, nữ diễn viên chính cũng chưa tới hai mươi, hai người đó vào vai học sinh thì vô tư không thành vấn đề, nhưng còn hắn đã gần hai mươi bảy mùa xuân, tự nhận xét thì cũng chẳng phải trẻ trung gì nữa, hắn nghĩ thầm, nếu Vương tổng biết trước nội dung MV, chắc còn lâu ông mới cho hắn thò mặt vào.

    Quả nhiên, lúc đạo diễn nhìn thấy hắn cũng tỏ vẻ không hài lòng, cảm thấy Chu Tường không đủ trẻ trung, nhưng giờ lại chẳng từ chối được nữa, nên chỉ đành bảo hắn đi hoá trang.

    Vậy nên Chu Tường vừa hóa trang, vừa đọc kịch bản.

    Lúc hắn xong xuôi, không ngờ hiệu quả cực kỳ tốt, trông hắn trẻ đi vài tuổi, hơn nữa còn có vẻ lưu manh côn đồ, nhìn cũng khá đẹp trai.

    Mấy lưu manh lâu la cũng đã có mặt, giờ đang thay quần áo.

    Lúc này Lan Khê Nhung mới khoan thai bước vào.

    Vừa bước vào, y đã nhìn thấy Chu Tường mặc áo sơ mi cổ đứng, ba hàng cúc đầu rộng mở, mái tóc được tạo kiểu dựng cao, trên mặt còn dán band-aid. Hắn đang soi gương tự tập cười, ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ lớp học, chiếu vào hắn, cả thân thể hắn như bừng lên sắc vàng.

    Trong khoảnh khắc đó, Lan Khê Nhung ngơ ngẩn, cứ ngỡ mình đang được nhìn thấy một người rất thân quen, người nọ đứng cách y không xa, y chỉ cần tiến lên một bước, y chỉ cần vươn tay ra, là có thể vững vàng bắt được hắn.

    “Khê Nhung!”

    Một tiếng gọi lớn kéo Lan Khê Nhung trở về hiện thực, y ngơ ngác nhìn Chu Tường đứng đó, mình hoa mắt rồi sao? Biết rõ hắn không phải là người ấy, trái tim y đau đớn vô cùng.

    Chu Tường cũng quay lại, cười chào Lan Khê Nhung.

    Lan Khê Nhung vẫn đang nhìn hắn bằng một ánh mắt cực kỳ khó lý giải.

    Schemer* chạy tới thúc giục, “Khê Nhung, đi thay đồ đi, quay thử một đoạn xem hiệu ứng thế nào.” (*Người thảo chương trình/điều chỉnh plot)

    Lan Khê Nhung lắc lắc đầu, cố gắng giải tỏa xúc động, cất bước đi vào một lớp học khác.

    Tạo hình hoàn tất, Lan Khê Nhung quay lại, thấy Chu Tường đang diễn cảnh bắt nạt bạn cùng lớp. Mặc dù đây là lần đầu tiên hắn vào vai học sinh, nhưng hắn diễn vẫn rất đâu ra đó.

    Quay xong cảnh trong lớp học, bọn họ chuyển ra hành lang, tiếp tục quay cảnh Chu Tường cùng lũ đàn em cầm chổi truy tìm nam chính.

    Chạy đi chạy lại mấy lần vẫn không đạt, đạo diễn bắt họ chạy đến bao giờ đạt thì thôi, còn Lan Khê Nhung chuyển sang diễn một cảnh khác với nữ diễn viên chính.

    Tới khi xong việc, y quay lại hành lang xem tiến độ của Chu Tường.

    Máy quay đang phát lại màn rượt đuổi của Chu Tường cùng mấy lâu la.

    “Tôi thấy chỗ này phải chỉnh, chỗ này cũng phải chỉnh, mà sao không ngăn hắn lại, nhìn xem, lưng lộ hết cả ra kìa…”

    “Nhưng đoạn này có người bị ra ngoài màn hình, tôi nghĩ lần thứ tư được đấy…”

    Đạo diễn và schemer thảo luận, Lan Khê Nhung đột nhiên chú ý tới một hình ảnh.

    Y bước đến, nhìn chằm chằm bóng dáng lướt qua màn hình, cảm thấy bóng dáng nọ quen thuộc tới kỳ quặc.

    Y đã gặp, nhất định y đã gặp ở đâu đó.

    Mới đầu y nghĩ có lẽ vì vóc dáng Chu Tường rất giống anh Tường, nên tấm lưng cũng có đôi phần tương tự. Tấm lưng tương tự thực ra cũng không có gì lạ, nhưng Lan Khê Nhung cảm thấy hình ảnh này rất quen thuộc, không chỉ tấm lưng, mà còn động tác chạy…

    Rốt cuộc thì gặp ở đâu, tại sao y lại chú ý tới hình ảnh này như thế? Lan Khê Nhung gắng sức suy nghĩ, quá kỳ quặc, y đã nhìn thấy bóng lưng này bỏ chạy lúc nào?

    Một ý nghĩ nảy lên, Lan Khê Nhung biến sắc.

    Y nhớ tới tên trộm đã lẻn vào nhà Chu Tường, bóng lưng gã ta và hình ảnh trong máy quay lúc này như đang hòa làm một.

    Quá giống nhau!

    Nhưng Lan Khê Nhung chỉ kinh ngạc trong thoáng chốc, rồi lập tức lại nghĩ đây chỉ là trùng hợp. Hai người nọ chỉ trùng hợp có vóc dáng giống nhau mà thôi, Chu Tường có nghề nghiệp, có thu nhập, tất nhiên không thể liên quan gì tới kẻ trộm kia, người bình thường cũng sẽ không gộp hai chuyện chẳng liên quan này lại làm một.

    Lan Khê Nhung nghĩ có lẽ dạo này mình quá mệt mỏi, hơn nữa trong lòng còn vướng mắc nhiều điều, dẫn đến nghĩ quàng nghĩ xiên. Chỉ có bóng lưng giống nhau thì không thể nói lên điều gì.

    Mặc dù bóng lưng Chu Tường này thực sự quá giống anh Tường, hơn nữa từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hắn đã tạo cho y một cảm giác rất thân quen, y rất muốn bước tới, rất muốn tìm hiểu thêm về hắn, nhưng cuối cùng y lại ngập ngừng do dự.

    Người này thật sự có duyên với anh Tường, đó là lý do duy nhất y có thể nghĩ đến.

    Hoàn tất công việc, hầu hết mọi người đã ra về.

    Lan Khê Nhung nhân lúc vắng vẻ, bước đến nói với Chu Tường, “Tan tầm anh có rảnh không? Đi uống với tôi vài chén.”

    Lan Khê Nhung vẫn vướng mắc trong lòng, dù y tin tưởng Chu Tường này không phải kẻ trộm, nhưng y vẫn muốn chứng thực lại cho rõ. Lời vừa ra khỏi miệng, y đã hối hận ngay, nhưng rồi y lại nghĩ, nếu người này không đồng ý, nhất định y cũng sẽ không bỏ qua.

    Chu Tường ngẩn cả người, rồi lập tức cười nói, “Được chứ, nhưng sao cậu lại rủ tôi đi uống? Bất ngờ quá.” Không thể trách hắn đề phòng, hắn thật sự không biết Lan Khê Nhung đang muốn làm gì, bởi vì hắn bây giờ chẳng có gì đáng giá để Lan Khê Nhung phải chú ý cả.

    “Không có gì, chúng ta cùng công ty, mà anh cũng thân với anh Uy, tôi vừa gọi anh ấy rồi, lát nữa anh ấy cũng tới.”

    Chu Tường thở phào nhẹ nhõm, hóa ra tại hắn suy nghĩ nhiều.

    “Nào, đi thôi, lâu lắm tôi không uống rượu. Anh Uy tửu lượng cao lắm, đêm nay chắc chắn thỏa thuê.” Chu Tường ngoài mặt vẫn hào hứng, nhưng trong lòng đã bắt đầu lo lắng. Lan Khê Nhung không phải đối thủ của hắn, nhưng Thái Uy tửu lượng tốt hơn hắn nhiều, hắn chỉ sợ mình quá chén, lỡ miệng nói lung tung.

    Chu Tường ngồi xe Lan Khê Nhung đến quán bar, Thái Uy đã chờ sẵn từ lúc nào, anh còn rủ thêm cả A Lục, hai người gọi sẵn một bàn tiệc rượu, chờ bọn họ đến là khai mạc ngay.

    Chu Tường vừa nhìn thấy đống rượu đã than khổ trong lòng, Thái Uy ít khi uống, nhưng đã uống là phải khăng khăng bắt người khác uống cùng.

    Một bên là A Lục gào thét hát hò, một bên là ba người bọn họ gào thét tán gẫu, cũng may câu chuyện chỉ xoay quanh chủ đề công việc, không có gì nặng nề.

    Không biết uống bao lâu, Chu Tường bắt đầu không trụ nổi.

    Lan Khê Nhung rất thông minh, y biết tửu lượng mình không tốt, nên thỉnh thoảng sẽ cười cười đùa đùa để Thái Uy cho qua, đôi lúc lại nhờ Chu Tường uống thay vài chén. Lan Khê Nhung làm được như vậy, nhưng Chu Tường thì không, hắn thật sự không học nổi giọng điệu và thái độ nửa làm nũng-nửa đứng đắn khiến người khác không cách nào cự tuyệt của y. Chính vì vậy nên uống qua mấy lượt, Lan Khê Nhung vẫn không hề gì, Thái Uy vẫn hùng hổ hò hét, chỉ có mình Chu Tường là sắp gục.

    Gian phòng vốn chỉ có tiếng nhạc và tiếng hát hò tru tréo của A Lục, nhưng trong đầu Chu Tường đã bắt đầu lẫn cả tạp âm, tạp âm mỗi lúc một lớn, vang dội đập vào não hắn, chẳng biết tại sao, hắn còn nghe được cả tiếng điện thoại của mình reo vang.

    Hắn vẫn chưa say, chỉ hơi choáng váng, hắn nhớ mình vẫn chưa gọi báo về muộn, sắp mười hai giờ đêm, chắc là Trần Anh đang lo lắng lắm.

    Hắn nhanh nhẹn lấy điện thoại ra, nhưng tay run quá, điện thoại tuột xuống, rơi trên mặt sàn.

    Chu Tường lắc lư định nhặt điện thoại lên, nhưng thân thể hắn lại đổ nhào vào lòng Lan Khê Nhung. Giữa không gian nồng nặc mùi rượu, một hương thơm thanh mát dễ chịu lướt qua mũi hắn, giúp cho hắn tỉnh táo lại vài phần.

    Lan Khê Nhung vỗ nhẹ lưng hắn, “Đừng cử động, anh đủ rồi, để tôi nhặt cho.” Nói xong, y cúi xuống nhặt điện thoại rơi dưới bàn trà cho hắn. Điện thoại rất bền, không bị ảnh hưởng bởi cú va chạm vừa nãy, vẫn còn đang kêu vang. Lan Khê Nhung lơ đãng liếc một cái, trên màn hình rõ ràng là ba chữ “Yến Minh Tu”.

    Lan Khê Nhung sửng sốt, y biết hai người này có hợp tác đóng phim, nhưng bọn họ không thể thân thiết đến mức độ gọi cho nhau lúc mười hai giờ đêm chứ?

    Chu Tường vẫn tưởng là mẹ gọi, hắn nhận lấy điện thoại, bấm nút nghe không cần suy nghĩ, “Alo, mẹ à…”

    Yến Minh Tu nhíu mày, “Anh uống rượu?”

    “Ơ?” Chu Tường mãi mới kịp phản ứng, điều đầu tiên làm hắn kinh hoảng không phải là giọng của Yến Minh Tu, mà là hắn vẫn đang ngồi trên đùi Lan Khê Nhung, đầu gối hắn chọc vào bụng y. Hắn vừa vội vã bò dậy, vừa lầm bầm nói, “Alo?”

    “Chu Tường!” Yến Minh Tu nặng giọng, “Anh đang ở đâu?”

    “Ở XX.”

    “Với ai?”

    “Với bọn anh Uy.” Chu Tường uống một ngụm nước, cố gắng tỉnh táo lại, “Yến tổng, có chuyện gì sao?”

    Một câu Yến tổng, không ai nghe thấy, chỉ có Lan Khê Nhung biết đối phương là ai, y chăm chú nhìn Chu Tường.

    “Này! Ra chỗ yên tĩnh nói chuyện!” Yến Minh Tu khó chịu quát lên.

    Chu Tường đành phải chống mình đứng dậy, lảo đảo định đến WC, đồng thời còn gọi A Lục, “A Lục, A Lục, âm lượng, nhỏ nhỏ chút.” Nói xong bèn chống tường đi vào WC, “Alo, Yến tổng, giờ nghe được chưa?”

    Hắn định đóng cửa, nhưng cảm giác có lực cản, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lan Khê Nhung chống tay lên cánh cửa, cũng đi theo hắn vào WC. Xong xuôi, y tự tay đóng cửa lại, ngăn cách phần lớn tạp âm ở bên ngoài.

    Chu Tường kinh ngạc nhìn y.

    Lan Khê Nhung mặt không biến sắc, đưa tay giật lấy điện thoại của hắn, lạnh lùng nói, “Yến Minh Tu, tao là Lan Khê Nhung, bọn tao đang uống rượu. Chu Tường say rồi, lúc khác mày gọi lại.”

    Yến Minh Tu giật mình nửa giây, lập tức nghiến răng đáp, “Họ Lan kia, mẹ mày sao âm hồn đếch tán?” Nói xong liền cúp máy đánh “cạch”.

    Lúc này Chu Tường mới kịp giành lại điện thoại, hắn cao giọng trách cứ, “Khê Nhung, cậu làm cái gì thế?”

    Lan Khê Nhung cũng không biết mình nghĩ gì nữa, y chỉ cảm thấy căm ghét việc Yến Minh Tu gần gũi với “Chu Tường”.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân