Chức nghiệp thế thân – Chương 77-80

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 77

    Chu Tường cười gượng vài tiếng, “Yến tổng, ngài muốn tôi trả lời thế nào?”

    “Tôi không thích nghe đáp án qua loa.”

    Chẳng biết từ bao giờ Yến Minh Tu đã xuống giường, y bước tới bên cạnh hắn, ngón tay thon dài nắm lấy cằm hắn, bắt hắn ngẩng đầu lên.

    Chu Tường khàn khàn nói, “Tôi thật sự không biết phải trả lời thế nào, tôi cũng không biết nguyên nhân là do đâu.”

    Loading...

    “Nói láo!” Yến Minh Tu lạnh lùng phán, những ngón tay chầm chậm siết chặt, Chu Tường cảm giác cằm hắn sắp bị bóp nát đến nơi.

    Đôi mắt Yến Minh Tu chằng chịt tơ máu, trông y mệt mỏi và kiệt quệ như một người bị dồn đến đường cùng. Nội tâm y rất loạn, có một thứ gì đó vừa vùng thoát ra khỏi suy nghĩ của y, dù y cố gắng thế nào cũng không thể nắm bắt được nó, nhưng y không chịu bỏ cuộc, y có cảm giác, chỉ cần bắt được nó, y sẽ được cứu rỗi.

    Y không tin trên đời này có nhiều trùng hợp như vậy, nhất định ẩn sâu bên trong đã có gì đó được an bài, khiến cho cái người cũng tên Chu Tường này, mang thật nhiều sự trùng hợp xuất hiện trước mặt y, xuất hiện trước mặt y ngay tại thời điểm y bất lực nhất, tuyệt vọng nhất. Chu Tường này không phải chỉ là một người dưng, Chu Tường này… Tại sao Chu Tường này có thể giống “Hắn” tới vậy?! Thật sự quá giống, giống như cả hai chính là một người…

    Là một người…

    Ý nghĩ này thoáng qua đầu y, Yến Minh Tu phát hoảng vì chính suy đoán của mình.

    Khuôn mặt trẻ tuổi khôi ngô này không có nửa điểm giống với người đó, bọn họ là hai thực thể khác nhau, Yến Minh Tu chỉ cảm thấy quỷ dị, một chuyện không thể dùng khoa học chứng minh lại xảy ra ngay bên cạnh y, thật sự quá khó hiểu, y chỉ là người bình thường, sao y có thể tin tưởng vào một điều kỳ diệu tới mức đó?

    Hơn nữa người này cũng đâu có thừa nhận.

    Đó là điểm khó hiểu nhất của Yến Minh Tu, nếu Chu Tường này thật sự là ‘Chu Tường’, tại sao hắn không nói với y?

    Yến Minh Tu cân nhắc vô số lần, y không dám hạ quyết định, bởi vì mỗi luận cứ đều không có cơ sở vững chắc. Y sợ hãi, sợ hãi chính mình ôm quá nhiều hy vọng, chỉ để cuối cùng thất vọng tràn trề.

    Qua mấy năm nay, y chỉ dựa vào một câu “Hắn không chết” của Tịch Không pháp sư để chống đỡ cho mình, dù sau đó đại sư có bổ sung thêm một câu “Mà cũng không phải đang sống”, nhưng y vẫn lựa chọn tin tưởng câu đầu tiên. Y không tin Chu Tường đã chết, chính xác mà nói, y không thể chịu đựng ý nghĩ Chu Tường đã chết, chỉ cần không nhìn thấy thi thể, y sẽ mãi mãi không tin Chu Tường đã chết.

    Thừa nhận Chu Tường đã chết, chẳng khác nào y tự bóp chết chính mình.

    Y sẽ sụp đổ, sẽ sụp đổ hoàn toàn.

    Đặc biệt là sau khi trải qua những ngày vừa rồi, sau khi y biết bóng lưng đã từng khiến y mê muội bao nhiêu năm chính là Chu Tường, y lại càng không dám thừa nhận, y không dám thừa nhận rằng ngay chính vào lúc y biết mình yêu một người, y cũng đồng thời vĩnh viễn mất đi người đó.

    Y không chấp nhận, không chấp nhận, mãi mãi không bao giờ chấp nhận.

    Chu Tường bắt lấy cổ tay Yến Minh Tu, cằm hắn đau quá, cứ bị bóp nghiến kiểu này chẳng mấy chốc mà vỡ nát. Hắn siết lấy cổ tay Yến Minh Tu, ý bảo Yến Minh Tu buông ra.

    Đau đớn đưa Yến Minh Tu về với lý trí, y nhìn Chu Tường trước mắt, chậm rãi hạ tay xuống.

    Chu Tường thở ra một hơi, hắn đứng dậy, lạnh lùng nói, “Yến tổng, những chuyện ngài nói, tôi thật sự không biết phải trả lời thế nào. Trùng hợp trên đời này nhiều lắm, có lẽ ngay từ đầu ngài đã cảm giác tôi và người đó giống nhau, vậy nên dù tôi có làm gì, ngài vẫn sẽ tìm thấy những điểm tương đồng, nhưng tôi… Tôi và hắn là hai người hoàn toàn khác biệt.” Chu Tường nghiến răng nói, những lời này không chỉ để cho Yến Minh Tu nghe, mà còn để cho cả hắn nghe nữa. Hắn phải tách biệt với “Chu Tường” trước đây, hắn nhất định không được giẫm lên vết xe đổ.

    Một người không thể hai lần lọt xuống cùng một cái hố, đó là ngu dốt.

    Chu Tường nói xong, muốn lập tức rời đi.

    Yến Minh Tu túm bả vai hắn lại, “Anh đi đâu? Anh ở lại đây.”

    Chu Tường kiên trì ngồi xuống, trầm giọng nói, “Yến tổng, đừng làm khó tôi nữa.”

    Yến Minh Tu vuốt vuốt vạt áo ngủ, quay về giường ngồi, âm thanh từ tính quyến rũ lại vang lên trong căn phòng yên tĩnh, “Chu Tường, giải thích của anh, tôi không chấp nhận, nhất định sẽ một ngày tôi biết anh đang giấu giếm điều gì.”

    Chu Tường không ngẩng đầu, đôi mắt chăm chú nhìn xuống đất.

    Yến Minh Tu nói, “Ngủ đi, mai còn về Bắc Kinh.”

    Cùng bọn họ quay về Bắc Kinh còn có hai diễn viên nữa, nhờ ơn Yến Minh Tu, Chu Tường được nâng hạng lên khoang hạng nhất ngồi.

    Khoang hạng nhất chỉ có ba – bốn người, hắn và Yến Minh Tu ngồi hàng đầu tiên, ai cũng đầy tâm sự, cả quãng đường hầu như không lên tiếng.

    Nhất là Yến Minh Tu, duy trì tư thế như tượng điêu khắc, đôi mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, cả thân thể y như bị bao bọc bởi một lớp không khí vừa trầm, vừa lạnh.

    Chu Tường cảm giác Yến Minh Tu bây giờ chẳng khác nào một gốc cây đang dần héo rũ, y không còn sức sống, không còn vẻ ngạo mạn và sự trẻ trung của ngày xưa, tất cả chỉ có lạnh lùng và u ám, những thứ chẳng hề phù hợp với cái tuổi 23 của y.

    Đối với cái người có thể biến Yến Minh Tu thành như vậy, Chu Tường vừa ghen tị, vừa căm hận.

    Máy bay hạ cánh, Khương Hoàn tới đón bọn họ. Khương Hoàn đưa Yến Minh Tu về nhà trước, sau đó chở Chu Tường về.

    Không gặp một thời gian, sắc mặt Trần Anh đã khá lên nhiều, Chu Tường tỉ mỉ hỏi han tình hình trị liệu gần đây của bà, cảm thấy yên tâm mới về phòng nghỉ ngơi.

    Đến giờ cơm chiều hắn mới tỉnh dậy. Hắn quên không bật điện thoại từ lúc xuống sân bay, vừa khởi động đã thấy có mấy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ Thái Uy.

    Hắn vội vàng gọi lại.

    Giọng Thái Uy có vẻ đang nén nhịn, “Chu Tường, cậu ra đây, anh có chuyện muốn hỏi.”

    Tim hắn chùng xuống, có lẽ chuyện của hắn và Yến Minh Tu đã đến tai Thái Uy. Thực ra cũng không có gì lạ, Thái Uy quan hệ rộng, tất nhiên hay tin cũng nhanh.

    Chu Tường nghĩ tới đó, chột dạ không muốn gặp anh, hắn vừa định kiếm cớ từ chối, lại nghĩ đến ngày mai vẫn phải tới công ty báo danh, giờ có trì hoãn cũng vô ích, đành phải bất chấp gật đầu.

    “Yến tổng, ngài đến rồi à.” Vương đội trường bắt tay Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu hơi sốt ruột, “Vương đội trường, tôi xuống sân bay đến thẳng đây, xin thuật lại tình hình.”

    Lúc này Yến Minh Tu đang ở trong văn phòng Vương đại đội trưởng, trên bàn làm việc bày một đống ảnh chụp, có hơn mười tấm được phóng to, tất cả đều là ảnh chụp căn hộ của Chu Tường.

    Vương đội trường cũng không nhiều lời vô ích, chỉ vào một trong số đó, báo cáo luôn, “Chúng tôi đã phân tích và đưa ra kết luận, ổ khóa không bị phá hỏng, lỗ khóa tuy hơi cũ, nhưng các vết xước không lớn, 90% là do chìa khóa tạo thành, 10% còn lại cũng có khả năng là do công cụ phá khóa cao cấp, nhưng chúng vẫn nghiêng về khả năng thứ nhất hơn.”

    Yến Minh Tu cố gắng đè nén nhịp tim chấn động, “Anh đang nói, ổ khóa được mở bằng chìa khóa?”

    “Rất có khả năng là vậy.”

    Yến Minh Tu nghĩ đến Lan Khê Nhung, nghĩ đến Thái Uy, sau đó nghĩ đến Chu Tường.

    Biết chỗ giấu chìa khóa dự phòng chỉ có ba người nọ, vậy thì người mở khóa vào nhà là…

    Yến Minh Tu trầm giọng nói, “Ngày mai tôi sẽ đưa chìa khóa dự phòng, anh kiểm tra xem có tìm thêm được đầu mối gì hay không.”

    Vương đội trưởng vỗ đùi, “Yến tổng, chuyện quan trọng như thế, sao ngài không nói sớm với chúng tôi?!”

    Yến Minh Tu không biết nhiều về phương thức điều tra, y chỉ đơn thuần không muốn mang chìa khóa dự phòng đi, nếu có một ngày Chu Tường trở về, y sợ hắn không vào nhà được…

    Mọi thứ tựa như được bao quanh bởi một lớp vỏ cứng, chỉ cần lớp vỏ hé ra, tất cả những ngờ vực trong lòng y sẽ được giải đáp, ngay tại lúc này, ngay tại thời khắc mấu chốt này, y không thể làm gì hơn được nữa, y nói ra suy đoán của mình về Lan Khê Nhung và Thái Uy, nhưng vẫn giấu tên hai người nọ.

    “Yến tổng, nếu theo lời ngài, động cơ gây án và những kẻ khả nghi đều phải phân tích lại một lần nữa. Mặt khác, chiếu theo những gì ngài vừa nói, trong đó có một người đã gặp qua nghi phạm, nếu đã vậy, phiền ngài mời người nọ đến trợ giúp chúng tôi quan sát video ghi hình tại giao lộ để nhận diện nghi phạm. Người nọ đến lúc nào, chúng ta xem lúc đó.”

    Yến Minh Tu ngẫm nghĩ, “Được, tôi sẽ nhắn gã ta, chúng ta cùng xem.”

    Chương 78

    Thái Uy hẹn hắn ở quán cơm Tân Cương nhỏ, ngày trước, lúc hai người mới tốt nghiệp, vẫn còn bôn ba khắp nơi vì sinh kế, thường hay hẹn gặp nhau ở quán cơm này. Hắn nhớ quán cơm đã mở gần hai mươi năm, vừa nhỏ vừa cũ kỹ, nhưng rất đông khách, chủ quán kiêm bếp trưởng là một ông bác người dân tộc Duy Ngô Nhĩ, vừa bước vào đã nghe được tiếng cười sang sảng của ông.

    Khi đó, hết giờ làm, hắn và Thái Uy thường xuyên đến đây ăn cơm, uống rượu, bàn tán chuyện bốn phương, ảo tưởng về cuộc sống giàu sang sau này.

    Cuối cùng, hắn và Thái Uy vẫn chưa giàu lên được, nhưng cả hai đều rất hài lòng với cuộc sống của mình, tình cảm đối với quán cơm nhỏ này vẫn không thay đổi, thỉnh thoảng có cơ hội vẫn quay lại đây ngồi ôn lại chuyện xưa, chẳng qua số lần càng ngày càng ít. Nhất là Thái Uy thường hay phải chiêu đãi các siêu sao và ông chủ lớn, anh mặc Âu phục vài ngàn đồng ngồi ở chỗ này, nhìn có vẻ không hợp lắm.

    Chu Tường không ngờ Thái Uy lại hẹn hắn đến đây.

    Quán cơm vẫn hệt như ngày trước, từ xa xa đã nhận ra ngay.

    Chu Tường vào một phòng riêng nhỏ, Thái Uy đã ngồi chờ hắn bên trong, đồ ăn cũng đã được bưng lên, bày đầy một bàn, đều là những món họn họ thích ăn, hồi ấy thường xuyên gọi.

    Giữa bàn có sáu-bảy chai bia và hai bình rượu trắng.

    Kiểu sắp đặt này Chu Tường rất quen thuộc, Thái Uy muốn uống rượu.

    “Anh Uy.” Chu Tường hơi thấp thỏm, trực giác nói, Thái Uy tìm hắn, là vì chuyện của Yến Minh Tu.

    Thái Uy thâm sâu nhìn hắn, “Ngồi đi, anh gọi đồ rồi.”

    Chu Tường ngồi xuống ghế dựa, bảo trì một khoảng cách tự cho là an toàn với Thái Uy. Đây chỉ là hành vi vô thức của hắn, nhưng lọt vào mắt Thái Uy lại thành cố ý cố tình.

    Thái Uy bật nút chai, rót rượu vào hai cái chén.

    Chu Tường gật gật đầu, “Anh Uy, hôm nay anh tìm em…”

    Thái Uy cụng ly với hắn, “Cạn.”

    Đôi môi Chu Tường thoáng run rẩy, không khí quen thuộc này khiến hắn luống cuống mà không biết làm sao.

    Hắn vớ lấy chai rượu, tự rót một ly lớn, cố gắng động viên mình.

    Uống cạn, Thái Uy đi thẳng vào vấn đề, “Chuyện của cậu và Yến Minh Tu, anh nghe người khác nói rồi. Bây giờ cậu cho anh biết, đó là thật hay giả, nếu cậu xem anh là anh trai thì đừng giấu anh.”

    Chu Tường lau khóe miệng, hắn không dám nhìn Thái Uy, đôi mắt chỉ chăm chú quan sát đồ ăn nóng hổi, “Là thật.”

    Bàn tay Thái Uy thoáng khựng lại, sau đó anh nện bình rượu xuống mặt bàn, vung tay đập đầu Chu Tường, “Chú mày khùng rồi à?!”

    Chu Tường cúi gằm mặt, mím môi không nói lời nào.

    “Vì cái gì? Vì cái gì? Tiền? Địa vị? Nói đi, vì cái gì?”

    Chu Tường chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn Thái Uy, khóe mắt hoe hoe đỏ, “Tiền.”

    Thái Uy nhìn vẻ mặt hắn, anh sững sờ, sau đó suy sụp buông thõng tay xuống, tựa như sức lực đột ngột bị rút cạn đi.

    Chu Tường run rẩy nói, “Anh Uy, em xin lỗi, làm anh thất vọng rồi.”

    Thái Uy thở dài, đáy lòng tràn ngập không cam tâm.

    “Chó má mà, tiền là thứ chó má…” Thái Uy lẩm bẩm, “Mẹ cậu khá lên chưa?”

    Chu Tường gật gật đầu.

    Thái Uy buồn bực hớp vài ngụm rượu, “Con đường này là tự cậu chọn, sau này đừng hối hận.”

    Chu Tường lắc đầu, “Chẳng có gì giá trị, chẳng có gì đáng phải hối hận.”

    “Anh chỉ khuyên cậu một câu. Kiếm đủ tiền là được rồi, đừng nảy sinh tâm tư nào khác, trong lòng Yến Minh Tu đã có người, những kẻ khác không xen vào được.”

    Chu Tường cười cười tự giễu, “Tốt.”

    Điểm ấy, qua hai cuộc đời, hắn là người hiểu rõ hơn ai hết.

    Thái Uy nện mạnh bình rượu xuống mặt bàn cũ kỹ, cười khổ, “Chu Tường ơi là Chu Tường, Chu Tường… Cậu nói xem, cái tên này có phải bị nguyền rủa rồi không, tại sao đều bị cuốn vào tay một người, tại sao… Cậu nói xem như thế là vì cái mẹ gì?”

    Chu Tường im lặng uống rượu, rượu là thứ rất hay, uống rượu giúp hắn quên đi tất cả.

    Thái Uy gõ gõ mặt bàn, “Cậu biết đây là không không?” Anh tự hỏi tự đáp, “Đây là chỗ anh với đứa em anh thường xuyên đến, giá mà được uống với nó thêm một chầu…”

    Sống mũi cay cay, đáy lòng xúc động, Chu Tường bất giác muốn nói cho Thái Uy tất cả, “Anh Uy, em…”

    Không ngờ Thái Uy lại đột ngột quay lại nhìn hắn, ánh mắt rất sâu, rất trầm, tựa như đang phán đoán chuyện gì.

    Chu Tường ngẩn người, “Anh Uy?”

    “Chu Tường, thỉnh thoảng anh lại nghĩ, anh không hiểu được cậu.”

    Chu Tường không biết Thái Uy muốn nói gì.

    “Cậu làm anh cảm thấy… Rất giống nó, giống đến nỗi, đôi lúc anh và Khê Nhung còn nghi ngờ cậu và nó là một.”

    Đáy lòng hắn giật thót.

    Thái Uy thùm thụp vỗ vai Chu Tường, “Có mấy chuyện anh vẫn không hỏi cậu, nhưng anh giữ trong lòng lâu cũng khó chịu. Thứ nhất, đến giờ anh vẫn chưa kể với cậu chuyện anh đến nhà lão Chu ăn cơm, tại sao cậu biết vợ hắn làm sườn xào chua ngọt? Cậu còn bảo lão Chu là anh kể cho cậu biết, Chu Tường, tại sao phải nói dối như thế?”

    Uống bia, uống cả rượu, Thái Uy tửu lượng kinh người, nhưng lúc này cũng đã ngà ngà say, Chu Tường cũng vậy, hai người chưa hề đụng đũa gắp đồ ăn, chỉ thi nhau uống, càng uống càng hăng.

    Có lẽ vì đã ngà ngà say, nên mới dám nói những lời này.

    Chu Tường vô thức chỉ biết giấu giếm, ậm ờ đáp, “Em… Em nghe người ta nói.”

    “Nghe ai nói?”

    Chu Tường lắc đầu, “Em không nhớ.”

    “Ừ, chuyện này cậu không nhớ, thế còn chuyện của vợ anh? Cậu có nhớ được không? Cả công ty không ai biết vợ anh mang bầu hai, nhưng chỉ giữ được một, ngoại trừ Chu Tường, ngoại trừ thằng em Chu Tường của anh, thì không ai biết, thế tại sao cậu lại biết? Hả? Mẹ kiếp, tại sao cậu lại biết?”

    Thái Uy càng nói càng xáp lại gần, cuối cùng nắm lấy áo Chu Tường, nửa thân mình đổ vào ngực hắn, tha thiết gọi hắn, “Chu Tường, Chu Tường, thằng em của anh, chú mày là Chu Tường nào? Sao chú mày lại giống thằng em anh như thế? Khốn nạn, sao mày dám giống thằng em anh, mày là ai hả Chu Tường?!”

    “Anh Uy, anh Uy, anh uống nhiều quá, để em đưa anh về.”

    Thái Uy túm chặt áo hắn, ánh mắt ngập tràn áy náy của anh khiến hắn khó chịu vô cùng, hắn khàn khàn nói, “Anh Uy, em xin lỗi.”

    “Sao mày phải xin lỗi anh? Nói đi, tại sao mày biết chuyện này?” Thái Uy cố sức bấu víu cánh tay Chu Tường, gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt hắn.

    Chu Tường hít một hơi thật sâu, Anh Uy, em đưa anh về trước đã, em…”

    Thái Uy túm lấy hắn không buông, khàn khàn nói, “Anh không định nói, anh không định hỏi, nhưng mà, anh không ngờ mày lại dính líu đến Yến Minh Tu, trên đời này làm sao có nhiều trùng hợp đến vậy được, cứ từng chuyện từng chuyện…” Thái Uy bắt đầu mơ màng, ánh mắt chậm rãi mất đi tiêu cự.

    Hai người uống quá nhanh, bây giờ đã sắp ngất lịm, Chu Tường cũng kích động theo, nghẹn ngào lặp đi lặp lại, “Anh Uy, em xin lỗi, em xin lỗi anh.”

    “Xin lỗi cái rắm à mày…” Thái Uy hàm hồ mắng hắn, cả người mềm nhũn ngã vào hắn.

    Chu Tường thanh toán tiền, dìu Thái Uy ra cửa, đón taxi.

    Ở trên xe, Thái Uy vẫn còn thì thào mê sảng, có lẽ chính anh cũng không biết mình đang nói gì, muốn hỏi gì, lúc thì khe khẽ kể chuyện xưa của anh và Chu Tường, lúc lại mắng Chu Tường không biết nghĩ.

    Chu Tường cố gắng ngăn mình nói ra tất cả. Hắn đưa Thái Uy về nhà, nhưng hắn không dám ở lại lâu, chỉ chào hỏi chị dâu một lát rồi bỏ chạy.

    Chạy ra đường cái, gió đông lạnh lẽo thổi cho hắn tỉnh táo vài phần, hắn đi từng bước về nhà, trong thâm tâm bắt đầu suy nghĩ, liệu có nên thẳng thắn với Thái Uy hay không.

    Trước đây hắn không dám nói cho bất luận kẻ nào, bởi vì hắn sợ không ai tin hắn, ngược lại còn nghĩ hắn điên, dù sao một chuyện hoang đường đến mức đó, hắn làm sao bắt người khác tin cho được? Về sau hắn vẫn không dám nói, bởi vì kinh tế khó khăn, hắn không muốn “Ép buộc”Thái Uy giúp hắn. Bây giờ, các mối lo đã giảm bớt phần nào, nghĩ tới nghĩ lui, Thái Uy vẫn là người anh hắn tin tưởng nhất, bất kể là trước kia hay hiện tại, anh luôn luôn dìu dắt giúp đỡ hắn, nghĩ đến Thái Uy vẫn luôn áy náy và khổ sở vì cái chết của hắn, Chu Tường cũng bị dằn vặt khôn nguôi.

    Có lẽ nói cho Thái Uy hết thảy, có thể giúp cả hai bọn họ cùng được giải thoát.

    Ít nhất, Thái Uy sẽ không phải tự trách mình vì hắn, hắn cũng không phải đeo trên lưng bí mật to lớn này, có một người để tâm sự, cũng chính là xác minh Chu Tường hắn đã từng sống bằng một thân phận khác, đối với hắn lúc này, đó chính là cứu rỗi.

    Thậm chí, nếu Thái Uy giúp hắn, hắn có thể lấy lại di vật của cha mẹ về, hắn đã từ bỏ ý định lấy lại căn hộ từ lâu, nhưng ít nhất, những vật dụng trong nhà lưu lại tuổi ấu thơ của hắn, hắn muốn lấy lại tất cả.

    Chu Tường nghĩ mãi, cuối cùng quyết định, phải tìm một thời cơ thích hợp để nói sự thật cho Thái Uy. Chờ… Chờ Thái Uy tỉnh táo lại đã, hắn sẽ xách hai chai rượu hảo hạng đến, tìm một chỗ yên tĩnh, thẳng thắn nói hết với Thái Uy, mong Thái Uy có thể tha thứ cho hắn.

    Sáng hôm sau, Chu Tường không đến công ty, hắn nghĩ chắc Thái Uy cũng chưa dậy nổi, nên hắn không đến nữa.

    Hắn xa nhà hơn hai tuần, vừa lúc cũng nên quan tâm đến Trần Anh, vậy nên xế chiều hôm đó, hắn đưa Trần Anh đi bệnh viện làm thẩm tách.

    Dù sức khỏe Trần Anh đã khá lên nhiều, nhưng hai lần thẩm tách mỗi tuần, thật sự quá hao mòn ý chí. Không được rời nhà, không được làm việc nặng, toàn bộ cuộc sống chỉ xoay quanh bệnh viện, tuy Trần Anh không than phiền, nhưng đôi lần Chu Tường vẫn nhìn thấy bà kín đáo thở dài.

    Trên đường về nhà, Trần Anh lại vô thức thở dài, Chu Tường nhịn không được hỏi, “Mẹ, dạo này mẹ thở dài nhiều quá, bây giờ chúng ta đã khá hơn nhiều rồi mà?”

    Trần Anh cười cười, “Mẹ đang nghĩ, mẹ nghĩ không biết chừng nào con mới lập gia đình.”

    Chu Tường cười khan, “Cái này…”

    “Mẹ không bắt con cưới vợ, con tìm bạn trai nào tốt cũng được, sang năm con cũng hai mươi bảy rồi, cứ một mình như thế cũng không hay. Đến một ngày mẹ sẽ không còn nữa, con đâu thể cứ mải miết chăm nom một bà già mãi được.”

    “Mẹ nói gì thế, chỉ cần kiên trì điều trị, mẹ sống thêm hai-ba mươi năm cũng không thành vấn đề.”

    Trần Anh cười không ngừng, “Mẹ không muốn sống lâu đến mức ấy, khổ sở lắm. A Tường, con chưa gặp ai hợp ý thật à? Con đừng sợ, mẹ thật lòng không ngại đâu, hai năm con mê man, mẹ đã nghĩ thông rồi. Nam hay nữ, cháu nội hay cháu ngoại, chẳng có gì bằng sức khỏe của con, con vui mới là quan trọng nhất. Lúc đó mẹ đã nghĩ, kể cả con có liệt cả người, chỉ cần con mở mắt nhìn mẹ, mẹ cũng nguyện lòng hầu hạ con suốt đời, thế nên đồng tính luyến ái gì đó, mẹ đã sớm chẳng quan tâm nữa. Chỉ cần con hạnh phúc, chỉ cần con gặp được người con thích, cứ đưa về cho mẹ nhìn xem, mẹ không phản đối.”

    Chu Tường cười khổ, “Mẹ, nếu có thì nhất định con sẽ đưa về cho mẹ xem, nhưng bây giờ con thật sự không có thời gian đi tìm, con đang phải bù đầu làm việc mà.”

    Trần Anh “Ừ” một tiếng, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, bà nói tiếp, “Tìm người nào cho tử tế, không được mặc váy trang điểm đâu.”

    Chu Tường dở khóc dở cười, “Mẹ, nói cái gì thế…”

    “Mọi người đã đến đông đủ.” Yến Minh Tu liếc mắt nhìn Lan Khê Nhung và Thái Uy, sau đó quay sang Vương đội trường, ý bảo nói đi.

    Lan Khê Nhung mới từ New York trở về chưa đầy nửa tháng, nhận được điện thoại của Thái Uy, y lại lập tức gác hết công việc, một mạch quay về Thượng Hải. Không gì quan trọng bằng việc tóm được kẻ trộm kia.

    Y muốn tất cả những thứ thuộc về Chu Tường phải được hoàn về nguyên vị trí.

    Vương đội trường gật đầu, đưa mắt nhìn một nhân viên, người nọ bắt đầu mở đoạn ghi hình lên.

    Tất cả ngồi quanh computer, chuẩn bị theo dõi.

    Vương đội trường giải thích, “Căn cứ theo lần trao đổi trước với ngài Lan, thời gian nghi phạm xuất hiện ước chừng là khoảng 3h30′ sáng. Đây là một trong số ba camera ghi hình tại giao lộ, vì chưa thể kết luận chính xác thời gian nghi phạm lẻn vào nhà, chúng ta sẽ bắt đầu xem từ sau hai giờ, nếu ngài Lan không phát hiện kẻ khả nghi, chúng ta sẽ xem từ hai giờ sáng trở về mười giờ tối ngày hôm trước, thậm chí sớm hơn hoặc muộn hơn. Nếu đoạn ghi hình này không có, vẫn còn hai camera khác, chỉ cần nghi phạm không rớt từ trên trời xuống, nhất định không thoát khỏi ba camera giám sát này. Mời các vị chuẩn bị tâm lý thật tốt, làm chuyện này rất hao phí thời gian và tinh thần, ngài Lan là nhân chứng người duy nhất, ngài càng cần phải tập trung.”

    Lan Khê Nhung gật đầu, “Không thành vấn đề, bắt đầu đi.”

    Yến Minh Tu lạnh lùng liếc y, “Nhìn cho kỹ vào, nếu không tóm được gã trộm, mày chính là kẻ bị tình nghi lớn nhất.”

    Lan Khê Nhung trừng mắt lườm Yến Minh Tu, không đáp lời, bắt đầu chuyên chú theo dõi màn hình.

    Thái Uy cũng tập trung xem, anh nhớ ngày đó Chu Tường say rượu, ghé vào tai anh không ngừng xin lỗi, trong lòng anh như có thứ gì đó mắc kẹt lại, xả không được, mà nhịn cũng không được, cực kỳ khó chịu. Anh cảm giác mình đã tới rất gần một chuyện, nhưng chuyện đó lại bị che phủ bởi một lớp màn thật dày. Nhìn cảnh vật dưới đèn đường mở ảo, anh đột nhiên nảy lên một ý nghĩ kỳ quặc, có lẽ qua đoạn video này, anh có thể tìm được thứ gì đó.

    Mọi người tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

    Hơn hai giờ sáng, giao lộ rất vắng vẻ, chỉ thỉnh thoảng mới có người rảo bước qua, nên ai cũng không bỏ sót, tiếc là, từ hai giờ đến bốn giờ, Lan Khê Nhung vẫn chưa thấy bóng dáng nghi phạm.

    Vương đội trường nói, “Chúng ta xem tiếp từ camera khác, phải xem hết khoảng thời gian quan trọng nhất, nếu cả ba camera đều không có, chúng ta sẽ bắt đầu lại với camera thứ nhất, mở rộng giới hạn thời gian.”

    Nói xong, máy tính bắt đầu hiển thị hình ảnh từ camera thứ hai.

    Ai cũng dần mệt mỏi, nhất là Lan Khê Nhung, nhìn không dám chớp mắt.

    Chiếu đến 3h37′, một bóng người từ cửa bên đột ngột xuất hiện, bước chân hắn khá khập khiễng, nửa đi nửa chạy, vội vội vàng vàng, lúc này trên đường cái chỉ có một mình hắn, bộ dạng hớt hải nọ nhìn rất khả nghi.

    Trái tim Lan Khê Nhung điên cuồng nảy lên, y vừa định mở miệng, Vương đội trường đã hét lớn, “Ngừng!”

    Nhân viên lập tức nhấn pause.

    Mọi người nín thở nhìn Vương đội trường, Yến Minh Tu hỏi, “Sao? Là hắn hả?”

    “Phóng lớn, phóng lớn lên nhìn xem.” Vương đội trường nhìn Lan Khê Nhung, “Ngài Lan? Người này hành tung rất đáng ngờ, ngài nhìn kỹ xem có phải là hắn không?”

    Yến Minh Tu mơ hồ cảm thấy bóng dáng nọ nhìn khác quen mắt, nhưng người này khập khiễng, nhìn không ra tư thế gì, hơn nữa hình ảnh quá mờ, y thật sự không rõ lắm.

    Lan Khê Nhung gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình. Y có ấn tượng với kẻ này, lúc ấy tên trộm mặc quần bò, áo sơ-mi dài tay màu xanh lam, nhưng người này không đội mũ và đeo kính râm, ánh sáng mờ ảo, khoảng cách quá xa, quan trọng nhất là người kia lại quay lưng về phía bọn họ, không thể nhìn rõ khuôn mặt hắn.

    Càng phóng lớn, hình ảnh lại càng mờ mịt.

    Dù không nhìn rõ mặt, nhưng Lan Khê Nhung vẫn có thể khẳng định, đây là tên trộm đó.

    Chưa nói bóng dáng quen thuộc kia, riêng tư thế khập khiễng của hắn, chính là do y đạp lên chân hắn, y tuyệt đối không quên.

    Nhìn lại bóng dáng này, Lan Khê Nhung càng thêm chắc chắn, bóng dáng này và bóng dáng Chu Tường ngày quay MV quá giống nhau, không, không chỉ có bóng dáng, mà ngay cả tư thế cũng… Tại sao có thể trùng hợp đến mức đó?

    Trong lòng y trào lên rất nhiều nghi vấn, nghi vấn lớn nhất chính là Chu Tường kia có phải tên trộm này hay không? Dù chỉ là bóng dáng, chỉ là phía sau lưng, nhưng đầu óc Lan Khê Nhung đã hết cách kiểm soát, bắt đầu lộn xộn suy đoán đủ loại tình hình.

    Tên của hắn, cách nói chuyện của hắn, nghề nghiệp của hắn…

    Vương đội trường nói, “Ổ khóa được mở bằng chìa khóa.”

    Rất nhiều tin tức tưởng chừng như lộn xộn, nhưng kết hợp lại với nhau, Lan Khê Nhung bật ra một phán đoán bất ngờ, dù chỉ là phán đoán, nhưng y vẫn không thể mở miệng nêu lên.

    Cố gắng kìm nén cảm xúc dâng trào, y bình tĩnh nói, “Không phải hắn, tên trộm không mặc quần áo như vậy.”

    Vương đội trường kinh ngạc hỏi, “Ngài Lan, ngài chắc chứ? Ngài nhìn kỹ lại xem, chúng ta quan sát nửa ngày rồi, kẻ khả nghi nhất chính là hắn.”

    Yến Minh Tu cũng nhíu mày nhìn Lan Khê Nhung, y vốn đã cũng không tin Lan Khê Nhung, lúc này lại càng thêm nghi ngờ, nhưng bản thân y lại không thể xác định được thật giả.

    Lan Khê Nhung ung dung đáp, “Không phải người này, dáng người, quần áo hoàn toàn không giống.”

    Vương đội trường vô cùng thất vọng, bất đắc dĩ nói, “Vậy thì tiếp tục xem đi.”

    Thái Uy nhìn Lan Khê Nhung, anh ngồi gần Lan Khê Nhung, lúc bóng người vừa rồi xuất hiện, anh rõ ràng thấy ánh mắt Lan Khê Nhung thay đổi, cả thân người cũng nghiêng tới trước, nếu Vương đội trường không cướp lời, chắc chắn Lan Khê Nhung đã hô ngừng lại. Anh biết Lan Khê Nhung nói dối, còn về phần tại sao y nói dối, anh sẽ hỏi cho rõ sau.

    Mọi người lại tiếp tục xem video, xem đến hoa mắt chóng mặt, nhưng vẫn không phát hiện được gì.

    Ai cũng rất nghiêm túc, nhưng lại không thể tìm được kẻ khả nghi, cứ xét theo tình huống này, có lẽ phải mở rộng phạm vi thời gian, tiếp tục xem đến hết.

    Nhưng hôm nay không ai trụ nổi nữa, Vương đội trường lên lịch hẹn, sau đó tiễn ba người đến cửa.

    Bước ra ngoài, Yến Minh Tu liếc mắt nhìn Lan Khê Nhung, lạnh nhạt nói, “Mày xác định hai mắt không có vấn đề gì chứ?”

    Lan Khê Nhung hừ lạnh, “Mắt tao rất tốt, vừa không nhìn nhầm người, cũng không bỏ qua những người lẽ ra phải nên chú ý.”

    Yến Minh Tu sầm mặt, biết rõ Lan Khê Nhung châm chọc, nhưng y không phản bác, trong đôi mắt chỉ còn bi thương vô hạn, nỗi đau sâu nặng không thể đè nén đó, ngược lại còn khiến Lan Khê Nhung và Thái Uy âm thầm giật mình.

    Yến Minh Tu thản nhiên quét mắt nhìn hai người, “Có tin tức gì, lập tức báo cho tôi.” Nói xong liền ngồi lên xe, bỏ đi thẳng.

    Lan Khê Nhung nhìn theo chiếc xe phóng đi xa, thở dài rất khẽ.

    Thái Uy đứng phía sau, đặt tay trên vai Lan Khê Nhung, trầm giọng nói, “Khê Nhung, lúc nãy anh ngồi ngay cạnh cậu, biểu cảm hay động tác của cậu đều không lọt khỏi mắt anh. Cậu không lừa anh được đâu, cậu nói dối, anh muốn biết vì cái gì.”

    Lan Khê Nhung chầm chậm quay người lại, run rẩy đáp, “Anh Uy, em không biết phải nói thế nào nữa, đầu em bây giờ loạn lắm rồi.”

    Thái Uy không buông tay, “Chúng ta tìm chỗ nào đó, anh chờ cậu hết loạn.”

    Chương 79

    Chu Tường và Trần Anh vừa về đến nhà, điện thoại đã vang lên, hắn xem thử, là Yến Minh Tu nhắn tin cho hắn, bảo hắn đến ngay lập tức.

    Hắn đang định hôm nay tự tay nấu bữa tối, cuối cùng lại phải kiếm cớ bỏ đi.

    Hắn đến căn hộ nọ, Yến Minh Tu vẫn chưa xuất hiện. Hắn chưa ăn cơm nên vào bếp nấu mì, mì chưa kịp chín, chuông cửa đã vang lên.

    Chu Tường rửa tay rồi ra xem thử. Hắn nhìn qua mắt mèo, tưởng Yến Minh Tu quên chìa khóa nên mở cửa luôn, không ngờ cửa vừa mở, nhìn kỹ lại, hắn mới biết người đứng bên ngoài không phải Yến Minh Tu, tuy ngoại hình cực kỳ giống Yến Minh Tu, nhưng trông anh ta lớn hơn vài tuổi. Người này nhìn rất trầm ổn và kín kẽ, cũng như Yến Minh Tu, anh ta đeo bộ dáng lạnh lẽo khó gần, nhưng tất nhiên chưa đến nỗi u ám quá mức như Yến Minh Tu.

    Hắn ngộ ra ngay lập tức, người này là anh cả của Yến Minh Tu.

    Anh ta đứng trước cửa, đảo mắt nhìn hắn như chẳng có gì bất ngờ, không nhanh không chậm nói, “Tôi là anh của Minh Tu, tên tôi là Yến Minh Tự.”

    Chu Tường gật đầu, “Mời vào.” Ít nhiều hắn cũng có thể đoán được mục đích Yến Minh Tự tới đây, nghe nói người này rất vượt trội, từ khi còn nhỏ đã tràn trề triển vọng, sự nghiệp của anh ta xưa nay chỉ có thể dùng một câu để hình dung – quá sức tưởng tượng.

    Yến Minh Tự tự nhiên như đang ở nhà, hiên ngang bước vào, đưa mắt đánh giá xung quanh một lát, nói, “Nghe nói căn hộ này được chuẩn bị cho tôi. Minh Tu thật giỏi làm bừa, một mình tôi ở căn hộ lớn thế này làm gì.” Anh ta nhìn Chu Tường, bóng gió, “Nhưng chuyện bừa bãi hơn, nó cũng đã làm rồi.”

    Chu Tường lãnh đạm nói, “Mời ngồi, cậu ta sắp đến rồi. Chuyện anh em nhà các anh, các anh tự trao đổi đi.” Hắn chẳng có chút hứng thú với mục đích Yến Minh Tự đến đây, dù sao hắn cũng cầm tiền rồi, tuy căn hộ này chưa sang tên, nhưng không có cũng được. Hắn đã cầm số tiền nọ, hơn nữa hắn còn có việc làm, hắn đủ sức duy trì cuộc sống và chi trả phí chữa bệnh cho Trần Anh.

    Vả lại, hắn và Yến Minh Tu cũng không phải yêu đương khăng khít gì, hắn còn hi vọng tình huống này sẽ sến súa giống mấy phim truyền hình, Yến đại thiếu gia ném một tờ séc vào mặt hắn, bảo hắn tránh xa Yến tiểu thiếu gia, hắn sẽ vô cùng sung sướng cầm tiền cuốn gói ngay.

    Hắn nằm mơ cũng muốn tránh xa Yến Minh Tu, càng gần y, hắn càng đau đớn, nếu không phải vì Trần Anh, hắn tuyệt đối sẽ không đâm đầu vào tự ngược.

    Yến Minh Tự có vẻ khá kinh ngạc, người này không bối rối, không hèn mọn, quả thực khiến anh khá bất ngờ. Không rõ hắn không hổ thẹn thật, hay chỉ vì da mặt hắn quá dày.

    Yến Minh Tự ngồi xuống sofa, hỏi, “Cậu tên gì?”

    “Chu Tường.”

    Yến Minh Tự nheo mắt, “Gì?”

    “Chu Tường, Chu trong ‘Chu Công’, Tường trong ‘Phi tường’.” Chu Tường chỉ chỉ phòng bếp, “Tôi đang nấu mì, anh ngồi đi, để tôi đi xem.”

    Yến Minh Tự giật mình nhìn theo bóng lưng hắn.

    Chu Tường? Người này cũng tên Chu Tường?

    Cái tên này đã từng một lần trở thành điều tối kỵ của anh và Yến Minh Tu. Đứa em ngu xuẩn của anh, vì một người đàn ông mà chết đi sống lại, trong khoảng thời gian đó, Yến Minh Tu ngày ngày, ngày ngày nhắc tới cái tên này. Lúc ấy anh vừa bận bịu chuyện công việc, vừa phải trông nom Yến Minh Tu, chưa kể còn phải giấu giếm người trong nhà, anh điên đầu đến nỗi chỉ muốn giết quách Yến Minh Tu đi cho xong.

    Nhưng anh không có cách nào cả, anh không thể làm một người chết sống lại.

    Cuối cùng, cực kỳ bất đắc dĩ, anh đi tìm sư phụ, hy vọng ngài có thể khuyên bảo Yến Minh Tu. Anh không biết sư phụ đã nói với Yến Minh Tu những gì, nhưng ít nhất cũng kéo được Yến Minh Tu quay về thực tại, chỉ có điều y lại biến thành cái xác không hồn như ngày hôm nay.

    Cái tên ‘Chu Tường’ khiến anh căm phẫn và kiêng kị, không ngờ lúc này lại tình cờ nghe được ở đây.

    Nếu chưa xem qua ảnh chụp Chu Tường, có lẽ anh cũng sẽ nghĩ Chu Tường chưa chết — chứ không phải Yến Minh Tu ảo tưởng, không dám chấp nhận sự thật.

    Anh lập tức hiểu ra mục đích em trai mình ở bên một người trùng tên trùng họ. Anh nhìn theo hướng Chu Tường vừa biến mất, bụng dạ rối như tơ vò.

    Hôm nay anh tới vì tin đồn Yến Minh Tu đang bao một diễn viên không tên tuổi. Anh chỉ định đến xem một chút, nếu người nọ đàng hoàng, đáng tin cậy, anh sẽ nhắm mắt cho qua. Yến Minh Tu có thể thoát khỏi cái vực sâu tên gọi “Chu Tường”, so với chuyện thích đàn ông hay đàn bà thì quan trọng hơn nhiều lắm, nhưng cuối cùng thì sao? Anh vạn lần không ngờ, ba năm đã qua đi, nhưng Yến Minh Tu mãi chẳng chịu ngóc đầu lên, ngược lại còn tiếp tục lún xuống.

    Anh chỉ thấy tuyệt vọng thay cho em trai mình.

    Một lát sau, Chu Tường bưng bát mì ra, “Ngài Yến, ngài ăn cơm chưa?”

    “Tôi ăn rồi.”

    “Tôi vẫn chưa ăn, tôi ăn được chứ?”

    Yến Minh Tự quan sát hắn, “Cứ tự nhiên.”

    Chu Tường cũng không khách sáo, ngồi xuống bàn ăn xì xụp húp mì. Hai anh em nhà nọ bàn bạc thế nào không phải chuyện của hắn, mà hắn cũng không quan tâm, nếu đây là lần cuối cùng hắn được ngồi ăn mì trong căn hộ này, thì hắn chỉ muốn ăn cho xong rồi lượn.

    Ăn còn chưa xong, Yến Minh Tu đã đến.

    Nhìn thấy Yến Minh Tự, Yến Minh Tu khẽ giật mình, sau đó y gật đầu, lãnh đạm nói, “Anh.”

    Yến Minh Tự nhìn khuôn mặt lại mới gầy đi của Yến Minh Tu, vừa xót vừa giận, anh chỉ chỉ Chu Tường, “Bao lâu rồi?”

    Yến Minh Tu không biến sắc đáp, “Mấy tháng.”

    “Anh chưa bao giờ được yên một ngày với em, thế này là sao?”

    Yến Minh Tu chẳng những không đáp, còn hỏi ngược lại, “Bao giờ em có thể gặp Tịch Không pháp sư? Em muốn gặp ngài ấy.”

    Yến Minh Tự cau mày đáp, “Sư phụ đang bế quan, em cứ chờ đó.”

    “Bế quan xong, em muốn gặp ngay.”

    Yến Minh Tự cố nén giận, “Em vào đây, anh có chuyện muốn hỏi.”

    Yến Minh Tự đứng dậy, đi vào phòng làm việc trước.

    Yến Minh Tu liếc mắt nhìn Chu Tường, không vui nói, “Ai bảo anh mở cửa cho anh ấy?”

    Chu Tường đáp, “Hai người giống nhau quá, tôi nhìn qua mắt mèo lại tưởng là cậu.” Hắn buông đũa, “Tôi về trước.”

    Yến Minh Tu giơ tay cản hắn lại, “Lên lầu chờ.”

    Chu Tường muốn nói lại thôi, cuối cùng đành phải dọn bát, lên lầu ngồi chờ.

    Hắn láng máng nghe thấy tiếng tranh cãi dưới lầu, căn hộ này cách âm rất tốt, âm thanh cực kỳ nhỏ, nếu không căng tai thì sẽ không phát hiện, mà có căng tai thì cũng không nghe được bọn họ tranh cãi chuyện gì.

    Nhưng tranh cãi chuyện gì cũng không phải việc của hắn, Chu Tường nhìn đồng hồ, giờ cũng đã muộn, hắn đi tắm, chuẩn bị ngủ.

    Trước khi ngủ, hắn xem lịch trên điện thoại, chỉ còn bốn hôm nữa là đến ngày giỗ ba mẹ hắn, thời gian qua thật nhanh.

    Hắn kiểm tra lịch làm việc, thấy hôm đó Thái Uy sắp xếp cho hắn đi screen test một quảng cáo, hắn định ngày mai đến xin hủy, hắn muốn về thăm mộ ba mẹ hắn.

    Chu Tường ngả lưng xuống, ngủ luôn.

    Ngủ thẳng đến nửa đêm, cảm giác bên cạnh có động tĩnh, hắn mở mắt, nhìn thấy một bóng người đen tuyền ngồi xuống giường, kèm theo là mùi rượu nồng nặc.

    Chu Tường bật đèn ngủ, “Yến Minh Tu?”

    Yến Minh Tu không nói gì, nghiêng người đổ vật xuống giường, một cánh tay thon dài vắt qua eo hắn.

    Chu Tường hỏi, “Sao cậu lại về?” Nhưng hắn vừa nhận ra, thân thể Yến Minh Tu không lạnh, y còn mặc nguyên quần áo lúc nãy, hiển nhiên không phải y mới về, mà là y không hề ra ngoài.

    Chẳng lẽ y ngồi dưới lầu, uống rượu một mình đến tận bây giờ?

    Yến Minh Tu nắm lấy vạt áo hắn, đôi mắt mơ màng nhìn hắn, thì thầm, “Chu Tường, anh biết không… Anh biết không, tôi nhớ anh lắm.”

    Chu Tường chấn động.

    “Anh biết không? Chắc chắn anh không biết… Bọn họ không tin, chỉ có tôi tin thôi… Anh…” Như một đứa trẻ, Yến Minh Tu vùi đầu vào lòng Chu Tường, dốc sức cọ cọ, dường như muốn hòa tan vào trong cơ thể hắn.

    Chu Tường chỉ cảm thấy tâm loạn như ma.

    Y gọi Chu Tường… Là gọi hắn nhỉ… Không phải gọi chủ nhân của thân thể này, mà là… Mà là chính bản thân hắn nhỉ? Chỉ có thể giải thích như vậy thôi.

    Yến Minh Tu nhớ hắn sao? Thật vậy chăng? Bởi vì hắn đã chết rồi sao?

    Có lẽ Yến Minh Tu cũng có chút cảm tình với hắn, dù sao hai người cũng đã chung sống một năm.

    Nhưng mà, nếu hắn không “Chết”, nhất định hắn sẽ không bao giờ biết điều này. Đầu hắn loạn đủ đường, hắn không biết cụ thể mình đang nghĩ cái gì. Nếu năm đó hắn nghe được câu này, chắc chắn hắn sẽ rất vui sướng, chỉ vì câu nói này, có lẽ hắn sẽ tự nguyện thỏa hiệp hết tất cả. Tiếc rằng đến tận khi hắn gặp chuyện chẳng lành, Yến Minh Tu vẫn không hề cho hắn nửa tia hi vọng. Đến bây giờ, nghe được những lời này, hắn cũng chỉ cảm thấy trái tim mình lạnh lẽo.

    Chết một lần đúng là rất có lợi, rất nhiều chuyện trước đây cầu chẳng được, bây giờ hắn lại không còn khao khát nữa.

    Thân thể Yến Minh Tu rất nóng, dính sát vào lưng hắn, hơn nửa trọng lượng đè lên người hắn, hắn không nhúc nhích nổi.

    Mặc cho Yến Minh Tu ôm siết thật chặt, hắn thất thần nhìn lên trần nhà, dù đã buồn ngủ lắm, hắn vẫn không cách nào chợp mắt.

    Chu Tường, tôi nhớ anh lắm…

    Những lời này thật tuyệt, dù y nói trong lúc say rượu, nhưng nếu hắn nghe được sớm một chút thì tuyệt biết bao.

    Bây giờ tất cả đã quá muộn, hắn cũng đã không cần gì nữa.

    Trời còn chưa sáng, Chu Tường đã rời đi.

    Hôm nay hắn bận việc cả ngày.

    Vừa đến, hắn đã chạm mặt Thái Uy.

    Trông Thái Uy không được tự nhiên, anh cứng ngắc nhìn hắn.

    Chu Tường đã hạ quyết tâm, qua ngày giỗ cha mẹ hắn, hắn sẽ hẹn gặp riêng Thái Uy, nói với anh tất cả sự thật. Hắn giấu giếm bí mật này đã đến cực hạn, mặc kệ về sau phát sinh chuyện gì, bây giờ hắn chỉ muốn chia sẻ, hắn muốn giải thoát cho mình, cũng giải thoát cho cả Thái Uy.

    Với ý nghĩ đó, thời điểm đối diện với Thái Uy, hắn đã bớt áy náy đi nhiều, tinh thần cũng sảng khoái lên không ít, hắn chủ động nói, “Anh Uy, hôm trước không sao chứ? Anh uống nhiều quá.”

    Thái Uy “Ừ” một tiếng, “Anh quá chén, có nói gì linh tinh thì cậu đừng để ý.”

    “Không sao, em cũng uống nhiều, không nhớ gì cả.” Chu Tường điềm đạm cười cười, trước đây hắn vẫn cười cười nhìn Thái Uy như vậy.

    Đáy lòng Thái Uy thót lên một cái, anh lật đật chuyển chủ đề, “Cậu đến lấy đồ?”

    “Vâng, trả đạo cụ thuê cho Mị Ảnh, A Lục bảo em mang phiếu xuất nhập đến.”

    “Ừ, thế làm việc đi.” Thái Uy xoay người định bỏ đi.

    “Anh Uy.”

    “Ừ?”

    “Ngày 16 tới anh xếp lịch cho em screen test, nhưng em có việc nên không đi được.”

    Ngày 16…

    Thái Uy vô thức siết chặt hai nắm tay, thấp giọng nói, “Tùy cậu.” Nói xong liền vội vã rời đi.

    Chu Tường nhìn theo Thái Uy, tinh ý cảm thấy thái độ của anh đã thay đổi. Hắn hơi lo lắng, không biết đến khi nói sự thật với anh, liệu anh có giận hắn không, nếu giận thì đến bao giờ mới tha lỗi cho hắn?

    Chu Tường chùi mặt, kiên cường giữ vững tinh thần, bắt đầu đi làm việc.

    Chương 80

    Chu Tường đưa phiếu xuất nhập của A Lục đến nơi, vừa lúc nhận được điện thoại của Yến Minh Tu.

    Hắn nghe máy, giọng Yến Minh Tu vẫn say khướt giống hệt đêm qua, đã 4-5h chiều, chẳng lẽ y uống đến tận lúc này?

    “Chu Tường, anh đến, anh đến đây.”

    “Yến tổng? Ngài uống suốt đấy à?”

    “Đừng hỏi nhiều, đến đây, ngay lập tức.”

    Chu Tường thở dài, “Tôi biết rồi, bây giờ tôi đến luôn.”

    Hắn bắt xe quay về, vừa vào nhà đã suýt bị mùi rượu đánh bật ra.

    Yến Minh Tu ngồi trên sofa, trước mặt là bàn trà la liệt rượu vang đỏ, rượu vang trắng, khuôn mặt y đỏ ửng, nghiêng nghiêng dựa vào thành ghế.

    Nghe thấy tiếng mở cửa, y quay đầu lại, liếc mắt nhìn Chu Tường, “Anh đến rồi hả, nấu cơm cho tôi.”

    Chu Tường thấy có vẻ y vẫn còn tỉnh táo, âm thầm nhẹ nhõm thở phào, hắn thật lòng không muốn dây dưa với một con ma men, hắn hỏi, “Muốn ăn gì?”

    “Tủ lạnh có gì thì làm nấy.” Yến Minh Tu lảo đảo đứng dậy, nhìn hắn thật sâu, “Làm món sở trường của anh.”

    Chu Tường gật đầu, đi vào bếp nấu cơm.

    Yến Minh Tu tựa vào khung cửa, híp mắt nhìn bóng dáng hắn bận rộn trong bếp, “Thái Uy có kể với anh không? Chuyện nhà Chu Tường bị trộm?”

    Chu Tường khẽ ngừng lại, ấp úng nói, “Có kể sơ sơ.”

    “Tôi cảm thấy đó không phải là trộm.”

    Chu Tường “Ồ” một tiếng, “Không phải trộm thì là gì?”

    Đôi mắt Yến Minh Tu khẽ lấp lánh, “Tôi nghĩ đó chính là Chu Tường.”

    Chu Tường thót tim, nếu lúc này hắn quay lại nhìn Yến Minh Tu, hắn sẽ thấy vẻ mê đắm trong đôi mắt y cực kỳ không bình thường, nhưng tất nhiên hắn nào dám quay đầu lại, chỉ có thể vờ vĩnh chăm chú thái rau, cố gắng che giấu những bồn chồn của chính mình.

    Hắn bảo, “Ngài nói gì vậy? Không phải Chu Tường đã…”

    “Vương đội trưởng nói ổ khóa không có dấu vết bị phá hoại, chính là được mở ra bằng chìa khóa. Những người biết chỗ để chìa khóa dự phòng chỉ có tôi, thằng họ Lan, và chính bản thân Chu Tường.”

    Chu Tường không nhịn nổi giễu cợt, “Vô căn cứ, người chết sao có thể quay về mở cửa.”

    Yến Minh Tu lạnh lùng nói,”Hắn không chết!”

    Chu Tường giật mình, quay lại nhìn y, Yến Minh Tu cũng trừng trừng nhìn lại hắn. Chu Tường muốn nói gì đó, nhưng tất cả cứ nghẹn trong cổ họng, không có cách nào thốt ra lời.

    Yến Minh Tu dựa vào cái gì mà dám chắc rằng hắn không chết? Hắn là đương sự, chết hay chưa, hắn là người rõ nhất. Hắn thật muốn tát cho Yến Minh Tu vài cái, ông mày chết gần ba năm rồi, chết từ cái đời tám hoánh, không không cái đầu mẹ mày, nếu không chết thì tốt quá còn gì! Cha mẹ tặng cho hắn thân thể, hắn đang nghĩ, đến ngày xuống dưới đó, chẳng biết dùng cái xác này, hắn có tìm được cha mẹ hay không?

    Không chết, hay cho một câu không chết, chính Yến Minh Tu ép hắn đến đường cùng, giờ còn dựa vào đâu mà nói hắn không chết?

    Hai người trừng trừng nhìn nhau, đối diện không ai nhường ai, đủ loại mãnh liệt và kích động nhảy nhót trong đôi mắt.

    Cuối cùng, Chu Tường nửa cười nửa không liếc Yến Minh Tu một cái, “Yến tổng, ngài nói thế nào thì cứ vậy đi, dù sao tôi cũng chẳng biết gì.” Nói xong, hắn quay đi, tiếp tục nấu cơm.

    Yến Minh Tu cũng không nói thêm nữa, y chỉ đứng trước cửa, im lặng quan sát hắn, không rõ trong lòng đang suy tính điều gì.

    Yến Minh Tu ăn cơm xong, bọn họ làm tình.

    Lúc mới bắt đầu, cũng giống những lần trước, chỉ là một màn phát tiết tính dục lặng lẽ và đơn phương, Chu Tường vẫn úp mặt xuống gối như đà điểu, không có cảm xúc, Yến Minh Tu vẫn lặng im không nói, chỉ dồn sức thúc đẩy trong thân thể hắn, rất nhanh, rất mạnh, đến nỗi đỉnh đầu hắn mấy lần suýt đập vào thành giường.

    Từ rất lâu trước đây, hắn đã được chứng kiến bãn lĩnh trên giường của Yến Minh Tu, nhưng khi ấy cả hai đều tận tình hưởng thụ, vui vẻ trắng đêm, phấn khích vô cùng, còn hiện tại, chỉ một mình Yến Minh Tu trút hết ham muốn, Chu Tường lãnh đạm đón nhận, coi đó là việc phải làm. Tất nhiên hắn cũng không phàn nàn gì cả, vì tiền công đã thanh toán sòng phẳng rồi.

    Chỉ có điều không biết hôm nay Yến Minh Tu bị cái gì, chẳng rõ là vô tình hay cố ý, đôi lúc y sẽ vuốt ve thân thể hắn, động tác đó tựa như… tựa như đang dò xét. Mà những nơi Yến Minh Tu dò xét đều là những nơi mẫn cảm trước kia của hắn, dù đã thay đổi thân thể, nhưng giờ hắn mới biết, hắn vẫn không thể miễn dịch với những ve vuốt này, rất nhanh đã nảy sinh cảm giác. Trực giác nói Yến Minh Tu đang thử hắn, Yến Minh Tu nghi ngờ hắn cũng không phải lần đầu, nhưng hắn không ngờ Yến Minh Tu lại dùng cách này để thử hắn…

    Chu Tường gắng sức ép mình không phát ra âm thanh, Yến Minh Tu lại như cố ý kéo dài thời gian va chạm, từ tốn ra vào, dần dần tiêu hao ý chí của hắn.

    Lần đầu tiên Chu Tường nhận được khoái cảm, điều này khiến hắn sợ hãi vô cùng. Hắn càng cố gắng đè nén phản ứng của thân thể, lại càng không chống cự nổi với từng đợt khoái cảm dâng trào.

    Yến Minh Tu cũng bắt đầu khác thường, y thở dốc thật lớn, tựa như đang phải kìm chế điều gì.

    Chu Tường khàn khàn nói, “Đủ rồi… Cậu ra đi.”

    Yến Minh Tu không thèm nghe, tiếp tục đổi góc va chạm, lần đầu tiên y có ham muốn khơi dậy dục vọng của thân thể này, mà thứ xúc cảm này thật quá tuyệt vời, thật giống như người đang nằm bên dưới y, chính là người y ngày đêm mong nhớ!

    Lúc này, sao y có thể dừng lại được.

    Không cần biết đó là ảo giác do uống say hay là bất cứ thứ gì, y chỉ khao khát được ôm trọn thứ cảm xúc này, đã từ rất lâu, rất lâu rồi, y chưa được đón nhận khoái cảm viên mãn đến thế.

    Hai người cùng chìm đắm trong dục vọng trước nay chưa từng có, trong tâm khảm, ngoại trừ làm tình, cả hai đều không còn nghĩ được gì nữa, thậm chí người đang tiếp xúc da thịt với mình là ai, đối với bọn họ cũng không còn quan trọng nữa.

    Chu Tường cảm giác như mình sắp chết đuối, hắn siết chặt lấy ga trải giường, đê mê đón nhận khoái cảm đã từ lâu không thấy. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn biết mình là ai, đang ở trong thân xác nào, đến tột cùng thì đây là kiếp trước hay kiếp này, thứ ngất ngây quen thuộc làm hỗn loạn trí nhớ của hắn, làm cho hắn quên mất mình đang ở đâu.

    Có lẽ, ngay tại lúc này, thể xác nào cũng không còn quan trọng nữa.

    Yến Minh Tu uống rượu, ngủ cực kỳ say, lúc Chu Tường lặng lẽ rời đi, y cũng không phát hiện.

    Chu Tường khoác áo, quay về nhà. Căn hộ hắn thuê ở rất gần, đi bộ hai mươi phút là đến, nhưng hắn quên mất mình vừa miệt mài cả đêm, bây giờ bắp chân run rẩy, mỗi bước đi đều âm thầm nhắc nhở hắn, đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

    Quá điên cuồng… Nếu không phải vẫn còn một ít lý trí, hắn đã sớm cho rằng mình vừa trở lại quá khứ ngày xưa.

    Không rõ Yến Minh Tu có nhận thấy gì khác thường không, hi vọng y uống nhiều quá, lúc tỉnh lại sẽ quên sạch chuyện vừa rồi, bằng không, sự hòa hợp gần như hoàn mỹ của hai thân thể khi ấy, hắn thật sự không biết phải giải thích thế nào với y.

    Thật quá mỉa mai, bây giờ nghĩ lại, năm đó Yến Minh Tu trì hoãn không ngửa bài với hắn, nhất định là vì khoái cảm cực hạn khi làm tình với hắn, còn nguyên nhân Yến Minh Tu nhớ đến hắn, có lẽ cũng chẳng nằm ngoài chuyện này, xét cho cùng, đàn ông vẫn luôn là thế.

    Chu Tường cũng chẳng muốn suy nghĩ thêm gì, ngày nào hắn cũng bị một đống vấn đề quấy nhiễu, gần như không có lúc nào thư giãn, đôi khi sự vụ còn chồng chất trong lòng, hắn chỉ ước mấy thứ đó cút mẹ nó hết đi, trả cho hắn một ngày yên tĩnh, dù chỉ là yên tĩnh tạm thời cũng được.

    Chu Tường về nhà, tắm rửa một cái, lăn lên giường ngủ luôn. Hắn tỉnh lại đúng giữa trưa, đưa Trần Anh đến bệnh viện làm thẩm tách, sau đó hai người đi mua đồ ăn, nấu cơm, xem TV, trải qua một ngày như bình thường.

    Sáng sớm hôm sau, Chu Tường thay một bộ đồ đen, rời nhà.

    Hắn mua hoa, rượu và thuốc lá trên đường, sau đó gọi taxi đến một nghĩa trang ở ngoại thành.

    Lúc cha mẹ hắn qua đời, các nghĩa trang vẫn chưa bị nhà nước quản chế nghiêm ngặt, chi phí mai táng đều do đơn vị của cha mẹ hắn gánh vác, không giống bây giờ, muốn mai táng cũng không gom nổi tiền.

    Đi qua công viên tưởng niệm, qua một hàng dài bia đá trang nghiêm, hắn tới nơi hợp táng của cha mẹ mình, đây là nơi hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên.

    Nhìn hai khuôn mặt vừa quen thuộc, vừa xa xôi trên bia đá, Chu Tường nhẹ nhàng ngồi xuống đất.

    Hắn cứ nghĩ, đã nhiều năm quá rồi, lúc này hắn phải thật bình tĩnh mới đúng, nhưng thời gian qua có bao nhiêu biến cố, hắn chỉ dám cất giấu trong lòng, không thể chia sẻ với ai, giờ đây, ngồi trước mặt cha mẹ, hắn lại thấy khổ sở vô cùng.

    “Ba, mẹ, con đến thăm hai người đây. Nhìn con bây giờ chắc ba mẹ không nhận ra, nhưng con là Chu Tường, con là Chu Tường thật đấy. Con vẫn là con của ba mẹ, bất kể bây giờ con đã biến thành thế nào…” Chu Tường nói hết những lời này, nghẹn ngào không dứt, đột nhiên hắn chỉ muốn khóc lên thật to.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân