Chức nghiệp thế thân – Chương 81-84

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 81

    “Ba, mẹ, con xin lỗi, con không giữ được cơ thể hai người tặng cho con. Con cũng không biết phải giải thích thế nào, con đã chết, nhưng rồi con tỉnh lại trong thân thể người này. Thực ra thì chết cũng chẳng sao, con có thể đoàn tụ với ba mẹ, nhưng bây giờ con vẫn sống, dù là sống trong thân thể người khác thì con vẫn muốn sống cho tốt, con biết nhất định ba mẹ cũng hi vọng con sống cho tốt…”

    Chu Tường vừa uống rượu, vừa nói năng đứt quãng, hắn có quá nhiều bí mật giấu kín trong lòng, đến tận bây giờ vẫn không dám nói với ai, hiện tại, hắn chỉ muốn thổ lộ với cha mẹ mình, trút hết ra những gánh nặng vẫn luôn trì kéo hắn, ép hắn không thở nổi.

    Hắn đã quên mất thời gian, đã quên mất mình đang ở nơi nào.

    Mãi tới khi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến phía sau, hắn chưa kịp quay đầu lại, một âm thanh quen thuộc đã vang lên, âm thanh đó run rẩy, tràn ngập kinh hoàng, xen lẫn cả ngờ vực, “A Tường?”

    Loading...

    Chu Tường cứng đờ người.

    Thái Uy nhìn tấm lưng khoác áo đen của người đang ngồi dưới đất, trái tim anh đập điên cuồng như sắp nhảy ra khỏi ***g ngực, mong đợi kèm với lo âu khiến anh suýt nữa khuỵu xuống.

    Anh quay sang nhìn Lan Khê Nhung, nhưng Lan Khê Nhung không nhìn anh, đôi môi y trắng bệch, hai mắt đỏ hoe, mở to chăm chú quan sát bóng lưng kia.

    Chu Tường chưa bao giờ nghĩ, chỉ một động tác đơn giản là xoay người lại, cũng đòi hỏi nghị lực lớn lao đến thế.

    Hắn dùng hết sức bình sinh bắt ép bản thân phải quay đầu lại, sau đó hắn nhìn thấy Thái Uy và Lan Khê Nhung, hai người hắn vô cùng quen thuộc. Trong khoảnh khắc đó, hắn chỉ cảm thấy sống mũi cay xè, khung cảnh trước mắt mơ hồ mờ mịt.

    Vẻ mặt Thái Uy chuyển từ kinh sợ sang mừng vui khôn xiết, từ mừng vui khôn xiết lại chuyển thành căm phẫn dữ tợn, tất cả chỉ diễn ra trong một giây đồng hồ. Anh nhào lên, đẩy Chu Tường ngã lăn xuống đất, gào thét “Chu Tường”, rồi lập tức vung tay đấm vào mặt hắn.

    Chu Tường quen biết Thái Uy hơn mười năm, hắn nhớ mình đã đánh nhau với anh một lần, lúc đó hai người chỉ mới vừa biết mặt, nguyên nhân vì sao thì hắn đã quên rồi, đánh xong một trận, bọn họ giải hòa rồi lôi nhau đi uống rượu, sau đó hắn và Thái Uy trở thành anh em.

    Khi nắm đấm nện xuống mặt hắn, hắn thầm nghĩ, cú đấm của Thái Uy mạnh thế này cơ à?

    Thái Uy sụt sùi nước mắt nước mũi, điên cuồng đấm hắn, điên cuồng mắng chửi, “Tao đánh chết mẹ mày! Thằng súc sinh, thằng khốn nạn! Chu Tường, tao *** mẹ mày —!” Thái Uy đánh đến kiệt sức, hai người ôm đầu khóc rống lên.

    Lan Khê Nhung nửa quỳ trên đất, y muốn tách bọn họ ra, nhưng tay chân không còn sức lực, cuối cùng cũng bật khóc theo.

    Sáng sớm, nghĩa trang vắng lặng không một bóng người, giữa không khí âm u lạnh lẽo, ba gã đàn ông ôm nhau khóc rống lên, tình cảnh vừa quái đản, vừa khó coi, cả ba như đang tức nước vỡ bờ, cảm xúc ồ ạt kéo đến, không làm cách nào ngăn lại được.

    Sau một hồi điên cuồng trút hết nước mắt, ba người mệt rã rời ngồi trong một quán cafe, bọn họ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng không ai biết phải mở miệng từ đâu.

    Chu Tường không đếm nổi hôm nay mình đã nói bao nhiêu câu “Xin lỗi”, cổ họng hắn sắp khản đặc đến nơi.

    Thái Uy thấp giọng bảo, “Nếu không phải đang ở trước mặt ba mẹ mày, tao đã đánh chết mày luôn.”

    Chu Tường cúi đầu không nói.

    Lan Khê Nhung thở dài thườn thượt, “Chúng ta bình tĩnh lại đã, nói chuyện đã… Nói xem cuối cùng thì sao lại thế này, đến bây giờ em vẫn… Vẫn không thể tin nổi.”

    Dù y và Thái Uy đã suy xét vô số loại khả năng, nhưng cuối cùng lại phát hiện, khả năng khó tin nhất, vô căn cứ nhất, lại có tính khả thi cao nhất, vậy nên hai người đã nghiệm chứng, chẳng ngờ sự thật cũng hệt như phán đoán.

    Chỉ trong một lát, mừng rỡ điên cuồng và phẫn nộ điên cuồng đồng thời giao hội trong đầu y, cộng thêm nỗi kính sợ và xúc động trước một sự việc kỳ quái bí ẩn, khiến cho y không thể điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

    Tất cả chuyện xảy ra hôm nay thật giống như một giấc mộng.

    Anh Tường không chết, anh Tường vẫn sống trong thân thể một người khác!

    Chu Tường uống ngụm nước, khàn khàn nói, “Anh… Anh kể từ đầu vậy.” Hắn nhớ lại quãng thời gian cuối cùng hắn còn là “Chính mình”, nhớ nỗi kinh hãi khi thất lạc trong đêm mưa, “Bọn anh lên núi, đột nhiên trời mưa rất lớn, mưa lớn gây ra sạt lở, đội ngũ hơn 20 người bị phân tán, anh lạc đường, hoảng quá nên chạy bừa lung tung, đèn pin hỏng, anh rơi xuống vách núi, mấy cái này… Chắc hai người biết rồi.”

    “Anh gặp nạn ở đâu, bọn em và đội cứu hộ lục soát hơn một tháng vẫn không tìm được anh…”

    Chu Tường lắc đầu, “Anh không biết, anh mất hết phương hướng. Mà thôi, lúc ấy anh ngất đi, đến khi tỉnh lại trong bệnh viện, anh đã ở trong thân thể này, bằng thân phận này, sau đó anh mới biết, hóa ra hai năm đã qua rồi.”

    Thái Uy thở dài một tiếng, đau đớn ôm lấy đầu, “Tại sao mày không nói với anh, tại sao không nói với anh, lúc đó mày… Anh gặp mày trong bệnh viện, sao mày không nói với anh hả Chu Tường?!”

    Lan Khê Nhung cũng phẫn nộ, “Anh Tường, chẳng lẽ anh không tin em và anh Uy? Tại sao anh giấu bọn em?”

    Chu Tường khàn khàn đáp, “Anh Uy, nếu em nói, hai người có tin không? Có ai chịu tin chuyện như thế này không?”

    Thái Uy và Lan Khê Nhung cùng im lặng.

    Nếu ngay từ đầu Chu Tường nói ra, bọn họ có tin hay không? Có lẽ đáp án là không. Nếu không vì quá nhiều chứng cớ xác thực khiến bọn họ bắt buộc phải hoài nghi theo chiều hướng này, từ mờ mịt rồi đến thừa nhận là cả một quá trình dài, một người bình thường có lẽ không thể lập tức tin ngay vào một câu chuyện hoang đường như thế.

    Mà dù đã tự mình nghiệm chứng, nhưng cho đến bây giờ, trong lòng bọn họ vẫn còn rất nhiều nghi vấn và ngờ vực, vẫn cảm thấy không dám tin.

    Nếu đổi thành chuyện này xảy ra với mình, có lẽ bọn họ cũng không thể nào mở miệng nói cho người khác.

    Lan Khê Nhung thở dài, “Anh Uy, thôi đừng nói chuyện này nữa, anh đánh cũng đánh rồi… Quan trọng nhất là anh Tường còn sống.” Vành mắt y đỏ hoe, thiếu chút nữa lại bật khóc.

    Thái Uy lau mặt, kích động không nói nên lời.

    Rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này lại không biết phải nói thế nào, cả ba người cùng chung cảm nhận.

    Thái Uy gọi rất nhiều rượu, bọn họ trút hết băn khoăn, nhiệt tình uống tới bến. Cuối cùng ba người say như chết, chẳng còn biết mình đang nói gì, làm gì.

    Ba người chen chúc trên chiếc sofa nhỏ xíu, mê man cả một đêm.

    Hôm đó, Chu Tường không nhớ mình về nhà bằng cách nào, Trần Anh nói có đồng nghiệp đưa hắn về, hắn nghe Trần Anh miêu tả, đoán chắc là A Lục. Hắn gọi cho A Lục, quả nhiên Thái Uy gọi A Lục đến, khuân luôn cả ba về nhà.

    Chu Tường vừa bẩn thỉu vừa hôi hám, hắn dậy tắm rửa ăn uống, tinh thần sảng khoái lên nhiều, trước mắt cũng không còn mờ mịt nữa. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm giác mình vừa được tái sinh, thân thể nhẹ nhõm chưa từng thấy, bí mật chôn kín trong lòng như bóng ma đeo bám hắn đã không còn nữa, các gánh nặng cũng được gạt bỏ, hắn chỉ muốn bất chấp lao ra đường, rống to lên vài tiếng.

    Hóa ra cảm giác thổ lộ được bí mật lại sung sướng đến vậy, hắn sẽ không còn bị âu lo, áy náy và ngờ vực giày vò tới mất ngủ hàng đêm nữa, hắn sẽ không phải dè dặt ứng xử, không phải nơm nớp lo sợ bị người ta phát hiện mình là một sự kiện phi khoa học nữa, quan trọng nhất là, trong cái thế giới này, có người có thể chứng minh ‘Chu Tường’ hắn đã từng tồn tại, không phải tồn tại bằng thể xác này, mà là bằng thân thể cha mẹ hắn ban cho. Dù bây giờ hắn đã biến thành một người hoàn toàn khác, nhưng vẫn sẽ có người cùng hắn nhớ về quá khứ của hắn.

    Hắn thật hối hận vì không nói ra sớm một chút, thứ cảm giác nhẹ nhõm này chính là điều hắn vẫn luôn khao khát từ khi tỉnh lại tới nay.

    Chu Tường sảng khoái lạ thường, cả thân thể hắn như đột nhiên bừng sáng, Trần Anh nhìn hắn, ngạc nhiên hỏi, “Con à, có chuyện gì vui thế?”

    Chu Tường tươi cười đáp, “Rất nhiều.”

    Trần Anh ngẩn ngơ nhìn nụ cười rạng ngời của hắn.

    Từ lúc Chu Tường tỉnh lại, bà chưa từng thấy hắn cười như vậy bao giờ, dường như tất cả áp lực đã rời khỏi hắn. Sau khi tỉnh lại, con trai bà không chỉ mất đi ký ức, mà tính tình cũng thay đổi hoàn toàn. Ngày trước Chu Tường hơi yếu đuối, không có chủ kiến, ham chơi, thiếu chín chắn, cuộc sống hàng ngày cũng cực kỳ ỷ lại vào bà, nhưng từ sau khi tỉnh lại, tuy luôn mang theo vẻ u ám nặng nề, nhưng Chu Tường lại cực kỳ có trách nhiệm, tuyệt đối là một người đàn ông biết chèo chống gia đình, khác hẳn với những thanh niên trẻ tuổi khác. Bà vẫn nghĩ có lẽ bởi gia cảnh đột ngột khó khăn, thêm vào đó là bệnh tình của bà, nên Chu Tường luôn đăm chiêu ủ dột, kể cả sau khi đã mượn được tiền, Chu Tường vẫn cắm đầu liều mạng làm việc, suy cho cùng, tiền đi mượn đâu thể không hoàn trả. Nhưng hôm nay Chu Tường bất ngờ khác hẳn, bà không biết con mình đã gặp chuyện gì, nhưng nhìn hắn phấn chấn như vậy, chắc chắn chỉ có thể là chuyện rất đáng mừng.

    Trần Anh cười hỏi, “Ví dụ như?”

    “Ví dụ như công việc dạo này rất suôn sẻ, ví dụ như bệnh của mẹ đã khá hơn nhiều.”

    “Không còn gì khác à?”

    Chu Tường vuốt ve mái tóc hoa râm của bà, “Chúng ta sống từng ngày thanh thản nhẹ nhõm, chẳng lẽ không đáng mừng sao?”

    Trần Anh cười đáp, “Đáng, đáng lắm.”

    “Mẹ à, hôm nay đừng nấu cơm nữa, con đưa mẹ với dì Vương đi nhà hàng.”

    Chu Tường đưa Trần Anh và dì Vương đến nhà hàng món cay Tứ Xuyên, lúc ăn cơm, hắn nhận được điện thoại của Lan Khê Nhung.

    Chu Tường vẫn chưa biết phải đối mặt với Lan Khê Nhung thế nào cho đúng. Hắn cầm điện thoại bước ra ngoài, “Alo, Khê Nhung.”

    Giọng Lan Khê Nhung khản đặc, giọng nói của y cực kỳ đắt giá, uống rượu đến khản cổ, phỏng chừng đã bỏ lỡ nhiều công chuyện rồi. Lan Khê Nhung nói, “Anh Tường, em muốn gặp anh.”

    Chu Tường thở dài, “Hôm nay?”

    “Càng nhanh càng tốt.”

    “Thế hôm nay đi, anh đang ăn cơm, ăn xong anh đưa mẹ về rồi đến gặp cậu.”

    “Anh đang ở đâu? Em đến đón anh, tiện đưa mẹ anh về luôn.”

    Chu Tường nhắn địa chỉ cho y.

    Vừa cúp máy, biển quảng cáo ở phố đối diện nhấp nháy sáng đèn, hắn sửng sốt, đó là quảng cáo commercial building* hắn mới quay tháng trước, không ngờ lại được trình chiếu ở nơi đông đúc này.

    Bộ dáng há hốc miệng bàng hoàng của hắn trông khá bắt mắt, một đôi tình nhân đi ngang qua tò mò nhìn hắn, cô gái nhanh mắt liếc từ hắn sang biển quảng cáo, kinh ngạc thốt lên, “Ô, anh là người mẫu kia đó à?”

    Chu Tường ngượng ngùng, cười nói, “À, vâng.”

    Chàng trai bảo, “Anh bạn nhìn ngoài đẹp trai hơn.”

    “Cám ơn.”

    “Thật đó, trông ưa nhìn lắm.”

    Hai người đi rồi, Chu Tường vẫn còn lâng lâng, bao nhiêu năm hắn làm cascadeur, diễn vai phụ, chưa từng có ai nhận ra hắn, đây là lần đầu tiên hắn được người ta biết đến. Có lẽ sau khi MV của Lan Khê Nhung ra mắt, hắn sẽ còn được chú ý nhiều, thật lòng hắn cũng hi vọng mình có chút tiếng tăm, bởi vì tiếng tăm đi đôi với tiền tài.

    Chương 82

    Lan Khê Nhung đến rất nhanh, nhưng y không vào thẳng nhà hàng mà chỉ đứng chờ ba người tại bãi đỗ xe, y là siêu sao, nếu bị nhận ra sẽ rất phiền hà.

    Chu Tường sợ Trần Anh lại đoán già đoán non, nên trước khi ra xe đã nói rõ đó chỉ là một người bạn bình thường.

    Xe Lan Khê Nhung đỗ trong góc khuất, còn y đứng bên ngoài chờ.

    Thấy mấy người Chu Tường đã đến, y hạ thấp chiếc khăn quàng che kín nửa khuôn mặt, mỉm cười bước lại, “Anh Tường, dì.”

    “Ơ kìa, đây không phải là…” Dì Vương bật kêu to.

    Trần Anh cũng phải trố mắt nhìn. Tuy biết Chu Tường làm trong giới showbiz, nhưng bà vẫn nghĩ con trai mình và các ngôi sao cách nhau xa lắm, bởi vì đến bây giờ bà vẫn chưa thấy Chu Tường lên TV lần nào, trong cảm nhận của bà, ngôi sao là phải lên TV thường xuyên, vậy nên bà cũng không nghĩ con mình quen biết ngôi sao nào cả.

    Bà và dì Vương ở nhà không có gì làm, thường xem TV để giải trí, vậy nên hầu như nghệ sĩ nào cũng biết, mà riêng Lan Khê Nhung còn để lại ấn tượng rất sâu, bởi vì đứa bé này thật xinh đẹp, thật đáng yêu, nhất là lúc cười lên, ân cần thân thiện vô cùng, ai nhìn cũng phải mê, phụ nữ ở tuổi của bà và dì Vương, không ai không ao ước mình có đứa con trai như thế.

    Lan Khê Nhung nở nụ cười chuyên nghiệp, đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm, gọi một tiếng “Dì” mà ngọt lịm cả người.

    Trần Anh và dì Vương đều bị hớp hồn, dọc đường không ngừng hỏi han Lan Khê Nhung đủ loại chuyện trên trời dưới biển, tỷ như bao nhiêu tuổi rồi, có đối tượng chưa, sao nói tiếng Anh tốt thế, nhà có mấy người vân vân, để mặc Chu Tường trơ trọi như vách đá.

    Đưa hai quý bà về nhà xong xuôi, Chu Tường thở phào nhẹ nhõm, hắn ngại ngùng nói với Lan Khê Nhung, “Bình thường họ không giao thiệp nhiều, cậu đừng để ý.”

    Lan Khê Nhung quay lại, nhìn hắn thật sâu, “Anh Tường, với em mà anh cũng định khách sáo à?”

    Chu Tường vẫn chưa kịp thích nghi chuyện Lan Khê Nhung đã biết thân phận thật của mình, cảm thấy rất mất tự nhiên, hắn chỉ có thể gượng gạo cười cười.

    Lan Khê Nhung tháo dây an toàn, nghiêng người sang.

    Chu Tường chớp mắt, bất giác đề phòng.

    “Em muốn nhìn anh một lát.” Lan Khê Nhung nhẹ giọng nói, đôi mắt chăm chú nhìn vào mắt Chu Tường.

    Chu Tường lầm bầm, “Nhìn cái gì?”

    Lan Khê Nhung đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, “Nhìn anh… Nhìn mặt của anh, em muốn nhanh chóng làm quen với khuôn mặt anh.”

    Khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Lan Khê Nhung càng lúc càng gần, gần đến mức dưới ánh đèn mờ ảo, Chu Tường có thể nhìn thấy lông mao mịn màng trên da y, đôi mắt màu hổ phách chất chứa quá nhiều đau thương và mong đợi, dường như chúng có thể nhìn thấu tâm can hắn.

    “Khê Nhung…”

    Lan Khê Nhung ôm lấy hắn, thân thể y run lên nhè nhẹ, “Anh Tường… Anh Tường… Thật là anh đó sao, là anh thật sao? Anh còn sống thật sao, đến giờ em vẫn không thể tin được, em không dám tin em lại may mắn đến thế, anh vẫn còn sống, anh Tường…” Lan Khê Nhung nghẹn ngào siết chặt lấy hắn, như sợ hắn thình lình bỏ chạy.

    Y thật lòng rất nhớ người này, y mãi mãi không thể quên ba năm trước đây, chính vào thời khắc tin dữ ập đến, y đã đau đớn, đã tuyệt vọng tới mức nào. Y không thể quên được Chu Tường, không thể quên được cái người đã cho y hơi ấm trong lúc y thất bại nhất, kém cỏi nhất, y không thể quên được mình đã phụ bạc thiện ý của hắn như thế nào, cũng không thể quên được mối tình mới chớm nở, ngây ngô, mơ hồ, nhưng vô cùng chân thành đó.

    Chu Tường xoa xoa mái tóc mềm của y, “Khê Nhung, ngại quá, không phải anh cố tình giấu cậu.” Hiện giờ, cả thế giới này chỉ có duy nhất hai người biết hắn là ai, chỉ một chút quyến luyến và yêu mến của đối phương cũng đủ khiến hắn cảm động vô cùng.

    “Không quan trọng nữa, chỉ cần anh còn sống, cái gì cũng không quan trọng nữa.” Lan Khê Nhung thỏa thích hít ngửi mùi hương ấm áp trên người Chu Tường, đáy lòng ngập tràn hạnh phúc.

    Chỉ cần anh ở đây…

    Lan Khê Nhung xúc động muốn khóc.

    Chu Tường vỗ về cả buổi, cuối cùng Lan Khê Nhung mới bùi ngùi buông hắn ra, nhưng đôi mắt y vẫn nhìn hắn chằm chằm, kiên quyết muốn làm quen với khuôn mặt bây giờ của hắn.

    Chu Tường sờ sờ mặt, cười nói, “Thực ra cũng tốt, vừa trẻ vừa đẹp trai hơn trước kia.”

    Lan Khê Nhung miễn cưỡng nhếch miệng cười, “Em thích ngoại hình anh trước đây hơn.” Nói xong liền hối hận, y biết Chu Tường mới là người khó thích ứng nhất, bèn vội vã nói thêm, “Như vậy cũng tốt…”

    Chu Tường không để bụng, cười cười, “Anh cũng thích hồi trước hơn, anh quen như thế nhiều năm rồi, nhưng thôi, miễn còn sống là được.”

    Lan Khê Nhung nửa như muốn cười, nửa như muốn khóc.

    Chu Tường nhẹ giọng vỗ về thêm mấy câu, Lan Khê Nhung mới vừa ổn định cảm xúc, đột nhiên lại nghĩ tới điều gì, y sầm mặt, thấp giọng nói, “Anh Tường, anh và Yến Minh Tu…” Lan Khê Nhung nghiến răng, muốn nói nhưng lại không nói nên lời.

    Y không thể hiểu nổi, tại sao Chu Tường nay đã thành người khác mà vẫn tiếp tục lằng nhằng quan hệ với Yến Minh Tu? Tại sao bất kể lúc nào kẻ kia cũng đến trước y một bước…

    Chu Tường khẽ biến sắc, trầm giọng đáp, “Cậu cũng biết rồi đó.”

    Showbiz là một nơi không thể giữ bí mật, nhất cử nhất động, từng câu từng lời đều phải diễn ra dưới đủ loại soi mói tò mò, càng nổi tiếng thì càng bị giám sát, những người nọ tất nhiên không dám bàn tán về Yến Minh Tu, vậy nên mũi dùi chỉ có thể chĩa sang phía hắn. Dù mấy ngày nay hắn không đến công ty, nhưng hắn biết, chuyện hắn được Yến Minh Tu bao nhất định sẽ lan truyền rộng khắp, tất cả mọi người sẽ biết, nhờ ơn bật mí của Uông Vũ Đông.

    Nhưng hắn cũng chẳng quan tâm. Bây giờ hắn chỉ cần lợi ích thiết thực, không gì đáng giá hơn tiền. Huống hồ, hiện nay hắn đang sống dưới lớp da người khác, công kích gì cũng không phải hoàn toàn nhắm vào chính hắn, dù ý nghĩ này chỉ là một phương pháp tự an ủi của hắn, nhưng lại hữu hiệu hơn so với bất kỳ lớp phòng ngự nào.

    Lan Khê Nhung sắc sảo hỏi hắn, “Anh Tường, tại sao anh cứ tiếp tục dây dưa với nó? Anh còn yêu nó à? Nó hại chết anh, tại sao anh còn yêu nó?!”

    Chu Tường hờ hững đáp, “Anh không yêu cậu ta, anh chỉ cần tiền.”

    “Thế tại sao anh không đến tìm em?!”

    Chu Tường cười khổ, “Khê Nhung, cậu bảo anh đến tìm cậu, nói với cậu anh là Chu Tường, sau đó xin cậu một cục tiền sao? Da mặt anh dày thật, nhưng anh vẫn không làm thế được.”

    Lan Khê Nhung đau lòng nói, “Tại sao anh hy sinh nhiều như thế, dì Trần… dì ấy đâu phải…”

    “Khê Nhung, gia đình cậu bình an hòa thuận, anh cực kỳ hâm mộ, cho nên cậu cũng sẽ không hiểu được anh. Anh rất muốn có mẹ, anh đã hơn ba mươi tuổi đầu, cai sữa bao nhiêu năm rồi, nhưng anh thật lòng muốn có mẹ, kết quả là sau khi tỉnh lại, đột nhiên anh có mẹ thật. Dù bà ấy không phải mẹ ruột anh, nhưng anh vẫn muốn chăm lo cho bà ấy, anh tá túc trong trong thân thể con trai bà ấy, còn con trai bà ấy đã biến mất khỏi cõi đời này, về tình về lý, anh đều không thể bỏ mặc bà ấy. Bà ấy có bệnh, anh phải tìm mọi cách chữa cho bà ấy, anh phải chăm sóc bà ấy đến cuối đời, anh phải thay con trai bà ấy thực hiện hết các nghĩa vụ đó.”

    “Nhưng tại sao lại là Yến Minh Tu, tại sao lại là nó? Anh Tường, anh không hận nó à?”

    Chu Tường khẽ giật mình, rồi lại chậm rãi nói, “Hận hay không không quan trọng, anh chỉ làm điều cần làm mà thôi. Anh theo cậu ta nửa năm rồi, chỉ cần nửa năm nữa là xong.”

    Lan Khê Nhung túm lấy vai hắn, ánh mắt sắc như dao, “Anh nợ bao nhiêu, em trả cho anh, anh cắt đứt với nó đi, cắt đứt ngay bây giờ.”

    “Khê Nhung…”

    Lan Khê Nhung nghiêm túc nói, “Anh Tường, nếu đã được sống lại, thì anh phải sống một cuộc sống hoàn toàn mới, tại sao anh còn dây dưa với nó?! Em trả nợ giúp anh, em không cần anh làm gì cho em hết, anh trả em được thì trả, không trả được thì thôi, em chỉ xin anh đừng lằng nhằng với Yến Minh Tu nữa. Anh cho em một cơ hội đi, anh Tường, lúc nào em cũng nhớ anh, anh nhìn em đi, lần này anh nhìn em được không?”

    Chu Tường nắm lấy cánh tay Lan Khê Nhung, nghiêm túc nói, “Khê Nhung, anh và Yến Minh Tu sớm muộn gì cũng sẽ thanh toán sòng phẳng, anh lấy tiền của cậu ta hay lấy tiền của cậu cũng chẳng khác gì nhau, cậu hiểu không? Anh không muốn nợ nần bất kỳ ai hết.”

    “Em không cần anh nợ em, em chỉ muốn…”

    “Khê Nhung, anh biết cậu muốn giúp anh, nhưng cậu chỉ cần giữ kín bí mật này là anh đã biết ơn lắm rồi, cứ để anh tự giải quyết đi. Khê Nhung, anh Tường chẳng có tài cán gì, nhưng anh vẫn đủ sức gánh vác chuyện của mình, anh không muốn dựa dẫm vào người khác. Cậu cứ kệ anh, được không?”

    “Không được.” Đôi mắt Lan Khê Nhung đỏ ngầu, trừng trừng nhìn Chu Tường, “Anh Tường, anh còn định để nó hại chết anh thêm lần nữa sao? Tại sao anh không chịu rút kinh nghiệm, anh…” Trong tiềm thức, y vẫn không tin Chu Tường đi theo Yến Minh Tu vì tiền. Nếu không có Yến Minh Tu, nhất định Chu Tường sẽ đến tìm y, nếu không phải vì Yến Minh Tu… Y cảm thấy, Chu Tường làm vậy chỉ bởi vì người kia là Yến Minh Tu, tất cả những lý do khác đều chỉ là ngụy biện mà thôi.

    Nhưng mà, có lẽ chính bản thân Chu Tường cũng chưa nhận ra điều ấy, ưu thế lớn nhất của y bây giờ chính là Yến Minh Tu vẫn chưa biết Chu Tường này và anh Tường là một, cứ để Yến Minh Tu đau đớn cả đời, đó mới là loại trừng phạt tốt nhất dành cho gã ta…

    Điều quan trọng nhất bây giờ là phải cắt đứt mối liên hệ giữa Chu Tường và Yến Minh Tu, Lan Khê Nhung chỉ mới tiếp xúc với Chu Tường vài lần mà đã nảy sinh nghi vấn, tất nhiên Yến Minh Tu càng không thể không cảm thấy gì, nhất định phải tách bọn họ ra, nhất định phải…

    Lan Khê Nhung không ngừng suy tính, dốc sức tìm cách chia cắt hai người nọ thật xa.

    Đang lúc căng thẳng, điện thoại của Chu Tường đột ngột vang lên.

    Chu Tường thầm run, nhanh nhẹn nghe máy, là Thái Uy gọi cho hắn.

    “Alo, anh Uy.”

    “Chu Tường, chú mày đang ở đâu đấy?”

    “Em ở dưới lầu.”

    “Dưới lầu nhà chú mày? Trời lạnh thế mà ở dưới lầu làm gì?”

    Chu Tường đáp, “À, Khê Nhung đến gặp em.”

    Thái Uy trầm ngâm một lát, “Hai đứa đứng đâu chờ đi, anh qua bây giờ đây, anh có chuyện rất quan trọng phải nói với chú mày.

    Không gian trong xe khép kín, âm thanh vang lên rất rõ, giọng điệu Thái Uy đặc biệt nghiêm trọng, Chu Tường gác máy, hai người khẽ đưa mắt nhìn nhau, không biết rốt cuộc đã có chuyện gì.

    Hơn 20’ sau, Thái Uy đến. Anh không xuống xe, chỉ bảo cả hai đi theo xe của anh.

    Lan Khê Nhung lái xe theo sau Thái Uy, Thái Uy đưa bọn họ đến một khách sạn.

    Vào phòng, Thái Uy không nói tiếng nào, chỉ đi đến quầy bar rót 3 ly rượu.

    Hai người không rõ, vẫn theo sát phía sau, cùng song song nhìn Thái Uy.

    Thái Uy vẫn còn giận Chu Tường, dù trong lòng vui sướng đến đâu, anh vẫn chưa thể niềm nở với Chu Tường được, thế nhưng riêng hôm nay, thái độ của anh lại dịu đi rất nhiều, thậm chí lúc nhìn Chu Tường, ánh mắt anh còn cực kỳ lưỡng lự, thậm chí có phần hơi… Xót xa.

    Chu Tường càng lúc càng bất an, hắn nhận ly rượu Thái Uy đưa, cố gắng nở nụ cười, “Anh Uy, sao thế?”

    Thái Uy chỉ chỉ rượu, “Cứ uống trước đã.”

    Chu Tường nâng ly, uống cạn, im lặng nhìn Thái Uy.

    Thái Uy ngồi xuống, đảo mắt nhìn hắn, sau đó nhìn sang Lan Khê Nhung, cuối cùng vẫn dừng lại trên người hắn, anh nặng nề lên tiếng, “A Tường, anh phải nói với chú mày một chuyện, hi vọng chú mày chuẩn bị tâm lý cho thật tốt.”

    Chu Tường bắt đầu căng thẳng, nhưng vẻ ngoài vẫn rất điềm tĩnh, “Anh Uy, anh cứ nói đi, em đã chết một lần rồi, chẳng có gì em không chịu nổi nữa.”

    Thái Uy thở dài, “Có nhớ trận động đất tháng trước ở biên giới Kiềm Quế không?”

    “Nhớ chứ, lúc ấy em ở ngay trong núi mà.”

    “Trận động đất cấp độ nhỏ, thiệt hại không lớn, không gây ảnh hưởng gì nhiều. Nhưng mà… Hôm nay anh nhận được điện thoại, từ một người trong đoàn làm phim tài liệu lên núi với chú mày hồi đó.”

    Đôi môi Chu Tường khẽ run lên, hắn trợn mắt trừng trừng nhìn Thái Uy, vẻ mặt trông còn hơi dữ tợn.

    Thái Uy gật đầu, “Động đất làm thế núi thay đổi, nên tình cờ dân bản xứ phát hiện ra… Một thứ có lẽ là… Thân thể của chú mày.” Thái Uy vốn quen miệng định nói là “Thi thể”, nhưng rồi lại thấy không ổn, mà bất kể anh nói thế nào, chấn động ập đến với Chu Tường cũng không thể nhẹ đi.

    Chu Tường chậm chạp cúi xuống, nhẹ nhàng giơ tay ôm lấy đầu.

    Chương 83

    Chu Tường chưa bao giờ nghĩ, có một ngày hắn lại phải đi lĩnh “Thi thể” của mình về, một chuyện vừa hoang đường vừa tàn nhẫn như thế, không ngờ lại có ngày xảy đến với hắn.

    Thông tin này quá mức chấn động, Chu Tường cũng không biết liệu hắn có đủ dũng khí để tận mắt quan sát thi thể của mình hay không.

    Đâu đó tận sâu dưới đáy lòng, hắn vẫn luôn ôm ấp một ảo tưởng nhỏ nhoi, ảo tưởng rằng thân thể hắn vẫn đang mạnh khỏe nằm đâu đó, rằng có một ngày ông trời sẽ mở lòng từ bi, cho hắn trở lại với thân thể của mình, hắn sẽ xem như hết thảy bây giờ chỉ là cơn ác mộng, nhưng khoảnh khắc nghe được tin tức này, hi vọng cuối cùng của hắn đã tiêu tan.

    Dựa theo những gì Thái Uy nói, thi thể hắn đã không còn nhận diện được thông qua vẻ bề ngoài, mà chỉ có thể suy đoán dựa trên quần áo và thiết bị ghi hình hắn mang theo, cụ thể còn phải tiến hành đối chiếu DNA. Thái Uy nói những điều này là để hỏi ý kiến của hắn, hỏi hắn có muốn đến Quảng Tây một chuyến không, dù sao đó cũng là chính thân thể hắn…

    Lan Khê Nhung từ đầu đến cuối vẫn trầm ngâm, hiển nhiên cũng kinh hoàng không kém. Y đặt tay trên lưng Chu Tường nhè nhẹ vỗ về.

    Thật lâu sau, Chu Tường ngẩng đầu lên, đôi mắt chằng chịt tơ máu, vẻ mặt bối rối vô cùng, hắn khàn khàn nói, “Anh Uy, hai người đi với em, em… Em phải đến xem sao, thân thể là máu thịt cha mẹ để lại, dù thế nào em cũng phải đi… Đi giải quyết một lần.” Chu Tường khịt mũi, “Đi cùng với em, em sợ em không chịu nổi.” Hắn bịt mắt, đau đớn không biết làm sao.

    Những gì hắn phải trải qua, phải chấp nhận lúc này, những người khác sẽ không bao giờ hiểu được.

    Hắn sắp đi nhận lại thân thể của mình, đó là thân thể hắn đã sử dụng hơn ba mươi năm, đó là minh chứng chứng minh hắn đã từng sinh sống trên cõi đời này, hắn đã vô cùng quen thuộc với thân thể đó, khi hắn còn là Chu Tường thật sự, hắn đồng hành cùng thân thể đó, thân thể đó đã từng rất khỏe mạnh và tràn trề sức sống. Nhưng đến bây giờ, đến bây giờ hắn lại phải tự đi nhận về một đống xương trắng, hắn quả thực không biết phải hình dung tâm trạng mình như thế nào. Sợ hãi? Bi thương? Tuyệt vọng? Không hẳn… Hoặc là… Đều có cả.

    Lan Khê Nhung dịu dàng nói, “Anh Tường, em đi với anh, em sẽ luôn ở bên anh.”

    Thái Uy thở dài, “Anh cũng phải đi chứ, nếu không thì bằng thân phận bây giờ, chú mày sao tới đó được.”

    Chu Tường phải uống thêm nửa ly rượu mới tìm về được một ít thần trí, hắn hỏi, “Anh Uy, em đang định hỏi anh, chuyện hậu sự của em giải quyết thế nào? Anh thông báo cho họ hàng em à?”

    Vẻ mặt Thái Uy khá kỳ dị, “Hậu sự của chú mày… Do Yến Minh Tu giải quyết.”

    “Cái gì?” Chu Tường kinh ngạc, “Sao cậu ta lại giải quyết? Anh có số điện thoại mợ trẻ của em mà? Lúc ấy…”

    Thái Uy đáp, “Lúc ấy anh cũng có báo, thân thích của chú mày đều đến, bọn họ định phân chia tài sản, nhưng mà… Yến Minh Tu không cho. Vì lúc đó trường hợp của chú mày chỉ được giải quyết là mất tích, không làm giấy chứng tử, hơn nữa Yến Minh Tu còn gây sức ép, cuối cùng bọn họ chẳng dám làm gì, bây giờ tất cả tài sản của chú mày đều ở trong tay Yến Minh Tu.”

    “Sao cậu ta lại làm thế?” Chu Tường cau mày, “Chẳng lẽ… Chẳng lẽ cậu ta thật sự tin rằng em còn sống?”

    Lan Khê Nhung cười nhạt, “Nếu lúc ấy nó không phụ giúp Uông Vũ Đông ngăn cản anh đến lễ khởi quay, anh đã chẳng phải lên núi làm cái phim tài liệu đó. Yến Minh Tu chắc là chột dạ nên mới giữ lại đồ đạc của anh thôi.”

    Chu Tường vò đầu, “Anh Uy, anh có cách nào lấy lại căn hộ của em không?”

    Thái Uy lắc đầu, “Anh không có.”

    Lan Khê Nhung trầm giọng, “Có thể mua về.”

    Chu Tường ngẫm nghĩ, “Đúng vậy, bây giờ đã tìm được… Của anh, chỉ cần làm giấy chứng tử, gọi mợ trẻ anh đến thừa hưởng gia tài, sau đó anh mua lại căn hộ về.”

    Thái Uy thở dài, “Vô ích, Yến Minh Tu không giao căn hộ của chú mày cho ai đâu.”

    Chu Tường nhíu mày hỏi, “Tại sao cơ?”

    Thái Uy vừa định mở miệng, Lan Khê Nhung đã đưa mắt ra hiệu, ý bảo anh đừng nói tiếp, y biết Thái Uy cũng như y, đều không muốn Chu Tường tiếp tục dính líu với Yến Minh Tu, cứ để Chu Tường mãi mãi không nhận ra tình cảm của Yến Minh Tu mới là tốt nhất.

    Quả nhiên, Thái Uy chuyển đề tài, “Đó không phải vấn đề chính, vấn đề chính là chú mày không mua nổi đâu.”

    Chu Tường ngẩn ra, lập tức lại rơi vào trầm lặng.

    Thái Uy nói đúng, chắc chắn hắn không mua nổi căn hộ về, đất đai nơi đó bây giờ đắt đỏ, 1m² cũng phải hơn hai vạn, căn hộ của hắn tuy chỉ có hơn 70m², nhưng nếu tính ra cũng gần hai trăm vạn, hắn thật sự không mua nổi.

    Lan Khê Nhung nói, “Em mua.”

    Chu Tường nhìn y, “Khê Nhung, anh không thể để cậu…”

    “Anh Tường.” Lan Khê Nhung cười ngắt lời hắn, “Em đầu tư không được sao? Anh đừng tính toán với em như thế chứ? Căn hộ của anh cũng có nhiều kỷ niệm với em, em ở đó ăn cơm bao nhiêu bữa, xem TV bao nhiêu lần rồi? Em cũng yêu quý căn hộ đó như anh, nếu mọi việc thuận lợi, nếu họ hàng anh bán căn hộ, nhất định em sẽ mua, anh cũng đừng cản em nữa.”

    Chu Tường hiểu, có lẽ đây là cách duy nhất để hắn giữ lại căn hộ đó, hắn biết Lan Khê Nhung nói thật, hai ba trăm vạn quả thật chẳng là gì đối với y, nếu mọi việc thuận lợi thì tốt quá, nhưng trước sau hắn vẫn hơi băn khoăn lời Thái Uy đã nói, hắn không rõ tại sao Yến Minh Tu muốn giữ căn hộ của hắn, chẳng lẽ y thật lòng áy náy chuyện của hắn sao?

    Thái Uy không cho hắn thời gian nghĩ ngợi nhiều, “Anh đã thu xếp rồi, ngày mai chúng ta đi Quảng Tây. Chu Tường, chú mày về chuẩn bị đi, bảy rưỡi sáng mai anh đến nhà đón chú mày.”

    Lan Khê Nhung tiếp lời, “Anh Uy, em với anh Tường cùng đi, anh không cần đón đâu.”

    “Cũng đúng, A Tường, nhớ xin A Lục nghỉ phép, nó phụ trách nhân sự đấy.”

    Chu Tường gật đầu, vẫn còn đang hoảng loạn, “Em đi toilet.” Nói xong liền đứng dậy bỏ vào phòng tắm, hắn phải rửa mặt, hắn phải tỉnh táo.

    Hắn vừa đóng cửa, Lan Khê Nhung đã lập tức hỏi, “Yến Minh Tu biết không?”

    Thái Uy cẳng thẳng gật đầu, “Biết sớm hơn cả anh, chắc bây giờ đến Quảng Tây rồi.”

    “Vậy thứ kia… Còn ở trên núi à?”

    “Ừ, chỗ đó có hơn 40km ô tô không vào được, chỉ đi bộ dọc theo đường núi được thôi, bây giờ đang vận chuyển ra ngoài, chắc hôm nay sẽ đưa về thị trấn nào đó.”

    Lan Khê Nhung khẽ nhíu mày, “Nếu chúng ta cứ thế đi, nhỡ anh Tường gặp Yến Minh Tu thì sao?”

    “Để anh thử cố sắp xếp, anh cũng không muốn hai đứa nó gặp nhau.” Thái Uy thoáng do dự, “Nhưng anh sợ Yến Minh Tu lại xảy ra chuyện, ba năm trước gã ta đã…”

    Lan Khê Nhung sắc lẻm nhìn anh, “Anh Uy, anh đừng quên anh Tường vì ai mà phải thành thế này, chẳng lẽ anh đồng cảm với nó?”

    Thái Uy lắc đầu, “Anh chỉ nghĩ, có lẽ chuyện này sẽ không đơn giản.”

    Lan Khê Nhung đứng dậy, “Mặc kệ thế nào, trước tiên cứ ngăn cản hai người gặp nhau đã, em sợ anh Tường sẽ dao động… Chờ có kết quả đối chiếu DNA thì báo cho họ hàng anh Tường đến làm hậu sự, phải càng nhanh càng tốt.”

    Thái Uy trầm giọng đáp, “Cứ cố hết sức đi…” Trong lòng anh vẫn còn rất nhiều lo lắng, trước mắt tựa hồ chỉ có mây đen.

    Chu Tường ra khỏi toilet, lắc lắc tóc mái ướt sũng, nói với Lan Khê Nhung, “Đưa anh về đi.”

    Lan Khê Nhung bước đến, vỗ vỗ lưng hắn, dịu dàng cười, “Anh Tường, em sẽ luôn ở bên cạnh anh, đừng sợ gì cả.”

    Chu Tường cũng gượng cười, “Anh không sợ.”

    Chương 84

    Sáng hôm sau, ba người lên chuyến bay sớm nhất đến Quảng Tây. Xuống sân bay liền chuyển sang ngồi ô tô, thẳng đường đến tận sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, hành trình dài hơn mười tiếng đồng hồ, đến buổi chiều hôm sau mới tới một thôn xóm gần nơi đã định.

    Chu Tường vẫn còn nhớ thôn xóm này, năm đó lúc lên núi, lần cuối cùng bọn họ xin tá túc là ở đây. Cũng chính tại nơi này, bằng thân phận thực sự của mình, hắn trò chuyện với Yến Minh Tu lần cuối.

    Ba năm trôi qua, thôn làng đã khác hẳn trong trí nhớ của hắn, không phải bản thân thôn làng có biến đổi gì, mà là trong thôn lúc này có rất nhiều người từ bên ngoài tới, đông đúc nhộn nhịp, chật kín khắp nơi.

    Ba người vừa tới đầu thôn đã bị cản lại. Hai người cản họ lại tuy đều mặc thường phục, nhưng mái tóc húi cua gọn gàng, khí khái kiên cường bất khuất, thêm cả động tác và biểu cảm rất thống nhất, vừa nhìn đã biết tham gia quân ngũ.

    Thái Uy hỏi, “Anh bạn, có chuyện gì thế?”

    “Các vị đang làm gì? Gần đây trong thôn có chút chuyện, người ngoài không được phép bước vào.”

    Thái Uy kinh ngạc hỏi, “Chẳng lẽ thi… Thứ đó, đã chuyển ra rồi?”

    Quân nhân kỳ quái nhìn anh, “Ai báo cho các vị tới?”

    “Bên chịu trách nhiệm – cũng chính là đoàn làm phim cho chúng tôi biết. Chúng tôi là bạn của người đã khuất, đến đây nhận cậu ấy về.”

    Quân nhân thoáng lưỡng lự, “Anh chờ một lát, để tôi gọi người ra.” Nói xong liền đi vào thôn.

    Ba người đứng chờ ở cổng thôn, đưa mắt nhìn nhau.

    Thái Uy nghiêm túc hỏi, “Chuyện gì thế? Tại sao cả quân đội cũng đến đây? Hơn nữa có vẻ không ít người đâu?”

    Lan Khê Nhung nhìn vào trong thôn, “Không rõ lắm, nhưng em đoán là do Yến Minh Tu.”

    Chu Tường từ đầu tới cuối gần như không nghe bọn họ nói gì, khi vừa đến cổng thôn, cứ nghĩ thân thể mình có thể ở bên trong, tâm tình hắn đã gian nan như đứng ngồi trên chảo dầu, hắn rất sợ phải nhìn thấy thân thể mình hư thối biến dạng hoặc chỉ còn một nhúm xương trắng, nhưng hắn vẫn phải tận mắt vào xem, cho dù chỉ để nói vĩnh biệt với thân thể mình.

    Cũng để hắn hoàn toàn hết hy vọng.

    Trên thế giới này, không có bất luận kẻ nào hiểu được tâm trạng hắn bây giờ, đó là một loại đau đớn không cách nào hình dung.

    Một lát sau, quân nhân nọ đi ra cùng một người béo trắng.

    Thái Uy liếc mắt đã nhận ra đây là người phụ trách đoàn làm phim năm đó, họ Tiết. Sếp tổng công ty bọn họ phái gã đến giải quyết chuyện này, sau khi phát hiện thi thể, có rất nhiều chuyện cần phải phải xử lý, tỷ như bồi thường cho Chu Tường, còn cả bộ thiết bị ghi hình hơn 100 vạn, Thái Uy nghe nói, vì chưa tìm được thiết bị nên đến giờ bọn họ vẫn đang cãi cọ với công ty bảo hiểm.

    “Anh Tiết.” Thái Uy bước đến bắt tay gã.

    Anh Tiết mặt mũi đỏ bừng, thở hổn hển như vừa tranh chấp với ai đó, “A, đến rồi hả, để tôi dẫn vào… Ơ? Cậu đưa nhiều người theo thế làm gì? Tôi chỉ chuẩn bị có một phòng thôi.”

    Thái Uy nói, “Khê Nhung cũng là bạn của A Tường nên muốn cùng đi, còn đây là người bên công ty tôi, sếp tôi bảo cậu ấy đến, giúp tôi xử lý vài việc.”

    Anh Tiết đưa họ vào thôn nhưng lại đi đường vòng, hơn nữa còn dè dặt như sợ bất ngờ gặp phải ai, gã thấp giọng nói, “Cố gắng đừng để người khác nhìn thấy, giờ lộn xộn lắm.”

    “Sao lại thế?”

    “Vào nhà rồi tôi nói cho. Haiz, lão Thái, cậu đưa tận hai người cùng đi, tôi thật chẳng biết sắp xếp kiểu gì, mượn một cái giường của nhà nông mà tôi cũng phải năn nỉ nửa ngày, bây giờ ở đâu cũng bị quân đội chiếm rồi. Hai người đi theo, tôi thật lòng chịu thôi, chỉ còn cách ngủ dưới đất vậy.”

    Lan Khê Nhung đáp, “Không sao, ngủ dưới đất cũng được.”

    Anh Tiết ngượng ngùng nói, “Ngài Lan, ngại quá, các ngài chịu khó một chút, đi nghỉ ngơi trước đi.”

    “Không sao.”

    Chu Tường lòng như lửa đốt, cả người hắn sắp bùng nổ, tất nhiên chẳng thể nào bình tĩnh đi vào nghỉ ngơi, hắn vội nói, “Anh Tiết, bao giờ chúng tôi mới được…”

    Thái Uy giữ chặt lấy hắn, ý bảo hắn im miệng.

    Thấy anh Tiết kỳ quái nhìn hắn, Thái Uy bèn nói, “Anh Tiết, bao giờ bọn tôi đến xem A Tường được? Bọn tôi tới đây là để xác nhận đó có phải A Tường hay không.”

    “Haiz, không cần xác nhận nữa, có kết quả đối chiếu DNA rồi, đúng là cậu ấy đấy.”

    Đầu óc Chu Tường ù ù âm vang. Hắn cứ nghĩ mình đã chuẩn bị tốt tâm lý, hắn cứ nghĩ nếu sự thật giãi bày ngay trước mắt, hắn có thể kiên cường đón nhận, nhưng mãi đến lúc này, nghe được đáp án, hắn vẫn cảm thấy trước mắt chỉ còn một màu đen.

    Lan Khê Nhung cẩn thận đỡ lấy hắn, nhẹ nhàng nhéo nhéo lòng bàn tay hắn.

    Thái Uy trầm giọng hỏi, “Sao nhanh thế?”

    “Vào đi vào đi, vào rồi nói.” Anh Tiết lôi tất cả vào căn phòng đã chuẩn bị cho Thái Uy.

    Thái Uy vội hỏi, “Sao nhanh thế được? Phát hiện thi… Thân thể cũng chỉ mới 3 ngày, dù lập tức chuyển ra ngoài cũng phải mất gần 2 ngày, điều kiện nơi này kém như thế, lấy mẫu DNA, chuyển đi, xét nghiệm xong lại trả về, nhanh nhất cũng phải 2-3 ngày nữa chứ, sao bây giờ đã có kết quả rồi?”

    Anh Tiết hạ giọng đáp, “Nhà họ Yến trực tiếp đưa bác sĩ và máy móc trang bị tới, chứ không cậu nghĩ hơn chục binh sĩ kia ở đâu ra?”

    Dù đã hạ giọng, nhưng ba người vẫn nghe được rõ ràng.

    Chu Tường thốt lên, “Họ muốn làm gì?”

    Anh Tiết nhíu mày, nghĩ thầm người này là ai vậy? Thái Uy còn chưa mở miệng, cậu ta góp mồm làm gì.

    Thái Uy quay lại, cảnh cáo liếc Chu Tường một cái, anh nói, “Anh Tiết đừng để ý, trợ lý của tôi tính hơi hấp tấp. Yến Minh Tu đã đến rồi à?”

    “Đến từ hai ngày trước, còn sớm hơn cả tôi.”

    “Thế bây giờ… A Tường bây giờ sao rồi?”

    Vẻ mặt Anh Tiết khá kỳ quái, “Phiền toái lớn đó, tôi đang điên hết cả đầu lên đây. Không chỉ Yến Minh Tu đến, mà anh trai cậu ta cũng đến luôn.”

    Thái Uy kinh ngạc nhìn gã.

    Anh Tiết vừa định mở miệng, nhưng lại cảm thấy có vài chuyện không nên nói trước mặt người ngoài, bèn vắn tắt bảo, “Lão Thái, chúng ta qua chỗ tôi nói đi, cứ để bọn họ nghỉ ngơi một lát.”

    Thái Uy chẳng còn cách nào khác, đành phải theo anh Tiết ra ngoài.

    Còn lại Lan Khê Nhung và Chu Tường cùng ngồi trên chiếc giường đơn sơ trong căn hộ nhà nông, vẫn chưa ai hồi phục lại tinh thần.

    Dựa theo những gì anh Tiết nói và những gì vừa được thấy tận mắt, thôn xóm hiển nhiên đã bị nhà họ Yến kiểm soát, chuyện này đáng để làm to đến mức đó sao?

    Chu Tường đứng ngồi không yên, “Để anh đi xem.”

    Lan Khê Nhung bắt được hắn, “Anh Tường, trong thôn toàn là người Yến Minh Tu mang đến, anh có muốn cũng không đi được đâu. Ngồi xuống trước đã, để chờ anh Tiết xem có nghĩ được cách nào không.”

    Khuôn mặt Chu Tường bắt đầu méo mó, “Anh không chờ nổi nữa, anh phải đi xem thử, anh… Khê Nhung, cậu không hiểu, đó là… Là cơ thể của anh, mẹ kiếp, tại sao lại có chuyện vô lý như thế, không làm gì thì anh phát điên mất.”

    Lan Khê Nhung nhìn vẻ mặt không bình thường của hắn, dù y không trải qua, nhưng ít nhiều y cũng hiểu cảm giác của hắn lúc này, y bất đắc dĩ nói, “Được rồi, em đi với anh, trời cũng tối rồi, cứ đi xem có lén trà trộn vào được không.”

    “Không, để anh tự đi, đi hai người dễ bị phát hiện, hơn nữa rất nhiều người biết mặt cậu, nếu lộ ra thì ảnh hưởng danh tiếng của cậu mất, cứ để anh tự đi là được.”

    Lan Khê Nhung đứng dậy, “Anh Tường, em không thể để anh một mình…”

    Chu Tường ấn vai y xuống, giữ y ngồi yên trên giường, “Bây giờ cậu không giúp được gì cho anh đâu, anh xin cậu, cứ ở đây chờ anh, để anh tự đi, anh phải đi nhìn xem.”

    Lan Khê Nhung biết Chu Tường nói đúng, tình hình trước mắt rất phức tạp, y chờ ở đây, nếu Chu Tường không về, y còn có thể tìm Thái Uy và anh Tiết nhờ hỗ trợ.

    Chu Tường lau mặt sạch sẽ, lắc lắc đầu, cố gắng trấn định, sau đó lách mình lẻn ra khỏi nhà.

    Thôn xóm rất đơn sơ, thậm chí còn không lắp đặt hệ thống phát điện, điện của cả thôn đều do một máy phát điện cung ứng, đến 9h tối, mọi người đi ngủ, trong thôn tối tù mù, 2m về phía trước cũng không nhìn được.

    Chu Tường dò dẫm bước đi, trong thôn chỉ có hơn 20 hộ, rất nhỏ, hầu như mọi người đều đã ngủ, dọc đường hắn không đụng phải ai, chỉ thỉnh thoảng có binh sĩ đi tới đi lui. Đến cuối thôn, rốt cục hắn mới nhìn thấy một gian nhà có lính gác, gian nhà cũng không có điện, nhưng hai nhà bên cạnh lại sáng đèn, thỉnh thoảng còn có người ra vào.

    Trái tim hắn điên cuồng đập mạnh. Thân thể hắn có lẽ đang ở một trong hai gian nhà kia.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân