Chức nghiệp thế thân – Chương 88-91

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 88

    Yến Minh Tu đau đớn, bây giờ có giải thích thế nào cũng chỉ là vô nghĩa, bởi vì tất cả đã không thể vãn hồi, dù Chu Tường hiện tại đang đứng trước mặt y, nhưng hắn đã chết một lần, điều này không cách nào thay đổi được.

    Chẳng cần Chu Tường chỉ trích nửa câu, tự bản thân y đã hối hận tới mức chỉ muốn giết chết chính mình, chẳng những nhận sai người, y còn yêu nhầm người, nếu Chu Tường thật sự đã chết, đau đớn cả đời chính là sự trừng phạt xứng đáng nhất dành cho y.

    Nhưng Chu Tường vẫn còn sống, dù hắn sống bằng phương thức khó tin này, nhưng y không quan tâm, mặc kệ Chu Tường biến thành thế nào, chỉ cần hắn là Chu Tường, y chỉ cần Chu Tường!

    “Chu Tường, anh đừng hận tôi, cho tôi một cơ hội, chúng ta bắt đầu lại được không? Tôi làm sai quá nhiều điều, nhưng anh vẫn còn sống, cho tôi một cơ hội bù đắp cho anh, Chu Tường…”

    Loading...

    Yến Minh Tu nói những lời Chu Tường còn không dám nghĩ, từng câu từng chữ đâm sâu vào lòng hắn, hắn không biết tâm trạng mình lúc này là như thế nào, vừa đau xót, lại vừa buồn cười.

    Trước khi gặp Yến Minh Tu, hắn vẫn nghĩ mình là một người đa tình, hắn không quan hệ bừa bãi, nhưng cảm giác truy đuổi khiến hắn say mê, tạo cho hắn nhiều kích thích mới mẻ. Nhưng tới khi gặp Yến Minh Tu, hắn đột nhiên phát hiện, thì ra mình cũng chung tình lắm, cho đến bây giờ hắn vẫn không nghĩ mình sẽ đưa bất cứ ai về căn hộ của cha mẹ, đúng là lúc ấy hắn đã thật lòng hi vọng Yến Minh Tu có thể ở bên hắn.

    Hắn trả giá bằng tất cả tấm lòng, còn những gì Yến Minh Tu cho hắn, chỉ là nỗi nhục nhã của một thế thân.

    Khi hắn còn ở thôn làng nhỏ trên rặng núi xa xôi tận Quảng Tây, sau cuộc điện thoại cuối cùng với Yến Minh Tu, hắn đã từ bỏ. Cho dù hắn yêu Yến Minh Tu nhiều đến thế, cho dù hắn không có cách nào ép mình thôi hi vọng, nhưng hắn đã quyết định phải từ bỏ. Hắn không muốn nhớ về Yến Minh Tu khi hắn chết, cũng không muốn nhớ về Yến Minh Tu khi hắn sống lại. Nghe được Yến Minh Tu nói ra những lời này, không phải hắn không rung động, nhưng trên cả rung động, hắn chỉ thấy đau lòng.

    Đống xương trắng hếu đáng sợ kia vẫn còn rành rành trong đầu hắn, dù cái chết của hắn không phải hoàn toàn do lỗi của Yến Minh Tu, nhưng nếu không vì Yến Minh Tu, hắn cũng sẽ không cùng đường đến nỗi phải gia nhập đoàn làm phim tài liệu. Hắn không thể nào… Hắn không thể nào… Sau khi tận mắt nhìn thấy hài cốt của chính mình, hắn không thể nào chỉ vì một câu “Tôi yêu anh” mà quay lại với y được nữa.

    Thực sự không thể nào.

    Sống mũi chua xót, Chu Tường nắm lấy cánh tay Yến Minh Tu, muốn đẩy y ra.

    Yến Minh Tu lại kinh hoàng ôm siết lấy hắn, sống chết không chịu buông tay.

    “Cậu bỏ ra… Cậu bỏ ra trước đã.”

    “Không được… Chu Tường, không được.” Y không thể buông tay, Chu Tường cự tuyệt làm trái tim y lạnh buốt, y không biết nếu y thật sự buông tay, liệu Chu Tường có lại biến mất khỏi thế giới của y hay không.

    Y không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa.

    “Yến Minh Tu, tôi không hận cậu, cậu cũng đừng ép tôi, buông ra đi. Nếu thật lòng áy náy vì tôi thì cậu đi đi, đây là nhà của tôi, ba năm trước tôi đã mời cậu dọn đi, bây giờ… Cậu đi đi.”

    Khuôn mặt Yến Minh Tu trắng bệch không còn một giọt máu, ngay cả đôi môi cũng tím tái bất bình thường, y ngơ ngẩn nhìn hắn, nước mắt vẫn đọng trên mi, mỗi lần y chớp mắt, nước mắt lại khe khẽ nhỏ xuống.

    Chu Tường chưa bao giờ thấy Yến Minh Tu khóc.

    Phần lớn thời gian, Yến Minh Tu chỉ lạnh lùng ngạo mạn, biểu cảm khóc lóc cầu xin như thế kia, tuyệt đối không thể nào xuất hiện trên khuôn mặt y, nhưng hôm nay, chỉ trong mười mấy phút đồng hồ ngắn ngủi, hắn lại được chứng kiến kỳ tích này.

    Tại sao một câu “Tôi yêu anh” không được nói ra trước khi hắn gặp nạn? Nếu vậy, tất cả bi kịch đã không thể phát sinh.

    Chu Tường nửa như khóc, lại nửa như cười, “Yến tổng, trước đây tôi đã nói, cậu đúng là tổ tông của tôi, nhưng tôi cũng có ngày không hầu hạ nổi cậu nữa. Bây giờ cậu nói với tôi những lời đó, cậu nghĩ tôi nên sung sướng khóc rống lên, hay là nên dập đầu đội ơn cậu? Nếu tôi không chết, có phải cậu sẽ vĩnh viễn không để tôi vào mắt, cả đời ôm mối tình si với Uông Vũ Đông?”

    “Không phải.” Yến Minh Tu đáp lời quá vội vàng, đến nỗi giọng y còn cao lên bất thường, “Lúc ấy tôi vẫn muốn làm lành với anh, tôi không chịu dọn đi, tôi không để anh tham gia vào bộ phim đó, tất cả chỉ vì tôi không muốn anh tiếp xúc nhiều với Lan Khê Nhung, còn về Uông Vũ Đông… Tôi, lúc ấy tôi sai rồi, tôi không nên vì Uông Vũ Đông mà đối xử với anh như thế, nhưng khi đó… Chu Tường, khi đó tôi chỉ mới hai mươi mốt tuổi, anh hãy cho phép tôi phạm sai lầm. Tôi cầu xin anh, xin anh cho tôi một cơ hội, anh sống lại, đây là cơ hội ông trời cho tôi, anh cũng cho tôi một cơ hội, để chúng ta làm lại từ đầu. Anh đã nói anh yêu tôi mà, Chu Tường…”

    Chu Tường nhìn Yến Minh Tu, khóe mắt hắn cay xè, “Yến Minh Tu, tôi tỉnh lại đã một năm rồi, tôi có một năm để nói cho cậu biết, nhưng đến tận lúc này tôi vẫn không dự định làm như vậy, chẳng lẽ cậu không hiểu lý do sao?”

    Yến Minh Tu cứng đờ nhìn hắn.

    Chu Tường chậm rãi nhưng kiên quyết đẩy y ra, “Ông trời không cho cậu cơ hội, mà là cho tôi cơ hội, cho tôi cơ hội sống lại một lần, để tôi sửa chữa sai lầm của tôi, sai lầm của tôi chính là cậu, tôi không thể lãng phí cơ hội lần này.” Hắn khẽ đẩy Yến Minh Tu, “Ra ngoài đi, cậu ra ngoài đi, đây là nhà của tôi.”

    Yến Minh Tu không nhúc nhích, chỉ trừng trừng nhìn hắn, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn.

    Chu Tường cầm áo khoác lên, “Cậu không đi thì tôi đi.” Ít nhất Yến Minh Tu sẽ không đụng vào căn hộ của hắn, hắn quyết định để hôm khác về tính lại.

    Bất thình lình, Yến Minh Tu điên cuồng nhào lên vồ lấy hắn, hai người cùng ngã lăn xuống đất, Chu Tường đập đầu vào sàn nhà, choáng váng, còn chưa kịp phản ứng, hai cánh môi mềm mại đã áp lên môi hắn, gắng sức hôn hắn.

    Chu Tường trừng mắt, vội vàng chống cự, hắn vừa đánh vừa đẩy, gồng mình hất Yến Minh Tu xuống, đỏ mắt gào thét, “Yến Minh Tu, mẹ nó, đủ rồi, đủ! Tôi muốn bắt đầu lại cuộc đời, không muốn giẫm lên vết xe đổ! Nếu chỉ vì cậu nói vài câu dễ nghe, rớt vài giọt nước mắt mà tôi quay lại đội cậu lên đầu, thì quá uổng công mẹ tôi mang thai tôi mười tháng!!” Hắn hung hăng đạp Yến Minh Tu một cước, nắm lấy áo khoác, bỏ chạy ra ngoài.

    Lúc này chỉ mới hơn bốn giờ sáng, đường phố vắng ngắt như tờ, giữa mùa đông khắc nghiệt, rất ít người ra đường giờ này, chỉ có một mình Chu Tường chạy như điên trên ngã tư, nếu cảnh sát tuần tra nhìn thấy, có khi hắn còn bị tình nghi phạm pháp.

    Không biết chạy được bao xa, như con mãnh thú trốn tránh dòng nước lũ, cuối cùng chạy không nổi nữa, hắn dừng bước, quay đầu nhìn lại phía sau, không ai đuổi theo hắn. Ngã tư đường trống trải như cái động sâu không đáy, thẳng tắp kéo dài tới xa xăm, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể chồm lên nuốt chửng con người, muôn đời muôn kiếp không thoát ra được.

    Chu Tường dựa vào một cây cột điện, há miệng thở phì phò, nước mắt cũng trào ra. Nhiệt độ dưới 0, rõ ràng hắn đã mặc áo len rất dày, nhưng cả thân mình vẫn run lên bần bật.

    Từ khi hắn mở mắt tỉnh lại đến giờ đã gần mười tháng, trong mười tháng này, hầu như chưa có ngày nào hắn được sống đường hoàng, luôn luôn có chuyện làm hắn rối bời, luôn luôn có gánh nặng đè trên vai hắn.

    Bây giờ, tất cả những người hắn muốn giấu giếm đều đã biết thân phận của hắn, hắn cứ nghĩ như vậy là mình đã được giải thoát, nhưng Yến Minh Tu lại một lần nữa bóp nghẹt hắn, khiến cho hắn bối rối vô cùng, nhất thời không biết phải làm sao mới đúng.

    Một chuyện hắn đã từng nằm mơ cũng không mơ thấy được, mới vừa rành rành diễn ra trước mắt hắn, nhưng hắn không hề mừng rỡ, ngược lại, trong lòng hắn chỉ có bi thương.

    Giống như một người vẫn thấp thỏm ngồi chờ nồi canh sôi trên bếp, chờ đến khi mở nắp, mới phát hiện thức ăn bên trong đã sớm biến chất rồi.

    Chu Tường giơ tay lên, không nhẹ không nặng giáng cho mình hai cái tát, hắn tự nhủ lòng phải nhớ kỹ, kể từ giây phút tỉnh lại trong thân thể này, hắn đã buông xuôi tất cả.

    Hắn kéo lại áo khoác, rạng sáng mùa đông, cất bước vô mục đích trên ngã tư đường, mãi đến khi gặp một chiếc taxi, hắn mới vẫy xe lại, thẳng hướng về nhà.

    Ở trên xe, điện thoại của hắn không ngừng reo vang, cuộc gọi và tin nhắn không ngừng ập tới.

    Hắn nhìn thấy tên Yến Minh Tu, không nghe, không đọc, lẳng lặng xóa hết tất cả.

    Hóa ra trái tim rệu rã chính là cảm giác này, hắn chỉ muốn làm tổ tại một nơi nào đó, nhắm mắt ngủ, mãi mãi không tỉnh lại nữa.

    Chương 89

    Chu Tường lặng lẽ về nhà, quăng mình lên giường ngủ ngay lập tức, thẳng giấc đến tận trưa hôm sau.

    Trần Anh gõ cửa phòng hắn, “A Tường, dậy đi, có bạn đến tìm nè.”

    Chu Tường mơ màng hé mắt, tiếp đó giật mình, ngồi bật dậy, phản ứng đầu tiên của hắn là sợ Yến Minh Tu tìm đến tận nhà. Hắn tắt điện thoại, rất có khả năng Yến Minh Tu đến thẳng đây luôn.

    Hắn vừa mặc quần áo vừa hỏi, “Ai thế mẹ?”

    “Lan Khê Nhung đó, đang chờ con đấy, nhanh lên đi.”

    Chu Tường thở phào nhẹ nhõm, mặc quần áo xong xuôi, hắn rửa mặt qua loa rồi ra khỏi phòng.

    Lan Khê Nhung đang ngồi trong phòng khách, vừa kiên nhẫn trả lời đủ loại thắc mắc của dì Vương, vừa kí tên tặng bà.

    “Khê Nhung?”

    Lan Khê Nhung quay lại cười với hắn, “Anh Tường, anh tắt máy nên em đến thẳng đây đón anh.”

    “Có chuyện gì thế?”

    “Dạo này nhiều việc quá, chắc anh bận nên quên mất rồi, hôm nay có lễ ra mắt album mới của em, em định đưa anh cùng đi.”

    Trần Anh nghe hai người nói chuyện, lòng bồn chồn vui sướng, tại sao siêu sao họ Lan này lại kính trọng con trai bà như thế?! Một câu hai câu ‘anh Tường’ như đã nhận con trai bà làm anh, điều này khiến bà sung sướng mãi không thôi.

    Chu Tường xanh xao mỏi mệt nhưng vẫn kiên cường giữ vững tinh thần, hắn ngượng ngùng cười nói, “Anh quên thật, ngại quá, chờ anh một lát, anh thay bộ vest rồi đi luôn.”

    “Không cần đâu, em chuẩn bị quần áo cho anh rồi, đang để trên xe. Đến nơi làm tóc luôn nhé, thời gian hơi gấp, bây giờ đi luôn thôi.”

    Chu Tường đáp, “Ừ, vậy đi thôi.”

    Trần Anh đang định nói gì đó, Lan Khê Nhung đã cười bảo, “Dì ơi, 4h chiều dì chuyển sang kênh XX, lễ ra mắt truyền hình trực tiếp đó, dì nhớ xem con và anh Tường nhé.”

    “Được, được!” Hai lão bà cười sung sướng, Trần Anh tràn trề tự hào nhìn Chu Tường, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp trai.

    Chu Tường và Lan Khê Nhung lên xe, đến thẳng khách sạn.

    Vừa vào xe, Lan Khê Nhung đã thu lại nụ cười trước mặt Trần Anh, thay bằng một vẻ nghiêm túc vô cùng, y nói, “Anh Tường, em và anh Uy nghĩ ra một biện pháp, chỉ là hạ sách thôi, nhưng bây giờ cũng chẳng còn cách nào khác, chúng ta cứ trực tiếp về nhà anh lấy lại đồ đi.”

    Chu Tường ngẩn người, cúi đầu khẽ thở dài một tiếng, “Không cần đâu.”

    “Anh sợ bị cảnh sát phát hiện phải không? Anh không cần tự đi, em sẽ thuê người làm việc này, anh cứ liệt kê những gì cần lấy lại ra…”

    “Khê Nhung, cám ơn cậu.” Chu Tường nghiêng đầu, nhàn nhạt cười với y, “Nhưng anh vừa về đó rồi.”

    Lan Khê Nhung trợn mắt, lập tức đạp phanh, “Anh, anh về rồi? Lúc nào?”

    “Đêm qua.”

    Lan Khê Nhung truy hỏi, “Thế anh lấy được đồ chưa?”

    “Không, không cần nữa.” Chu Tường vươn tay xoa xoa đầu y, “Khê Nhung, cậu trưởng thành lên nhiều rồi, nhiệt tình giúp anh như thế, anh Tường rất biết ơn cậu, nhưng chuyện này cậu không cần quan tâm nữa.”

    “Anh Tường, thế là ý gì?”

    Nụ cười của Chu Tường bắt đầu cứng ngắc, “Lúc anh về, đụng phải Yến Minh Tu.”

    Lan Khê Nhung ngẩn người, trái tim như bị ai bóp nghẹt, tin tức này khiến y chẳng biết phải làm sao.

    Chuyện y lo sợ nhất, cuối cùng cũng đã xảy ra.

    Lan Khê Nhung nắm lấy bả vai Chu Tường, lạnh lùng hỏi, “Anh Tường, nó có làm gì anh không? Anh với nó đã nói những gì?”

    “Không có gì, ít nhất anh cũng lấy lại được đồ đạc của anh.” Chu Tường đáp, “Đó cũng là chuyện tốt, dù sao căn hộ mới là thứ anh quan tâm nhất lúc này.”

    “Anh Tường, anh sẽ không làm hòa với Yến Minh Tu chứ? Nó đối xử với anh như thế, anh sẽ không tiếp tục sai lầm lần chứ?” Lan Khê Nhung căng thẳng nhìn hắn, đôi mắt to tròn xinh đẹp tràn ngập lo lắng và cầu xin.

    Chu Tường thoải mái cười, “Nghĩ cái gì thế, sao anh có thể? Anh đã chết một lần rồi, từ lúc nhìn thấy đống xương cốt, anh đã nghĩ thoáng hơn nhiều, mối quan hệ của anh và Yến Minh Tu đã chấm dứt từ kiếp trước.”

    Lan Khê Nhung thở phào, nhưng y vẫn không an tâm, “Anh Tường, anh nghĩ được vậy thì em vui lắm, nhưng Yến Minh Tu chắc chắn sẽ không chịu…” Nói những lời này còn khiến Yến Minh Tu có vẻ nặng tình hơn, vậy nên y sửa lại, “Yến Minh Tu rất ngang ngược, nhất định anh phải tránh xa nó ra, đừng tiếp xúc nhiều với nó nữa.”

    “Yên tâm đi, anh biết rồi, đi thôi, không phải sắp đến giờ à?”

    Lúc này Lan Khê Nhung mới nhớ ra chuyện chính, y lập tức khởi động xe.

    Lễ ra mắt được tổ chức tại hội trường một khách sạn lớn, với sự góp mặt của rất nhiều ngôi sao Tụ Tinh, bạn bè của Lan Khê Nhung, cùng với đông đảo phóng viên và giới truyền thông.

    Hơn một trăm người đã có mặt trong hội trường, đủ thấy sức ảnh hưởng của Lan Khê Nhung tại showbiz lớn đến thế nào, Chu Tường vừa hâm mộ, vừa mừng thay cho Lan Khê Nhung.

    Hắn vào hậu trường thay quần áo và làm tóc, bận bịu suốt một giờ, cuối cùng cũng đâu ra đó.

    Nhân viên chỉ cho hắn một lối đi phía sau, chờ lát nữa hắn và Lan Khê Nhung sẽ cùng bước vào hội trường. Chu Tường biết đây là Lan Khê Nhung cố ý nâng đỡ hắn, có thể cùng xuất hiện với Lan Khê Nhung, sau khi MV tung ra, giá trị của hắn sẽ tăng lên rất nhiều, biết bao nhiêu người không nổi được không phải vì chưa đủ điều kiện, mà chỉ bởi vì thiếu đi cơ hội để công chúng biết đến mình.

    Bây giờ Chu Tường có cơ hội, nhất định hắn phải nắm thật chắc.

    Lúc này, A Lục chạy tới hô một câu, “A Tường, anh ra đây trước đi, Vương tổng đến rồi, mọi người ra chào sếp đã.”

    Chu Tường vội đứng dậy, theo A Lục ra ngoài. Nghe nói Vương tổng vừa từ Tây Tạng về, đặc biệt góp mặt để cổ vũ Lan Khê Nhung, chỉ vậy cũng đủ biết Vương tổng coi trọng cây tiền sáng giá nhất công ty như thế nào.

    Lan Khê Nhung cũng đi theo, Thái Uy từ đằng xa bước tới, ngoắc ngoắc bọn họ, tất cả cùng chuẩn bị nghênh đón Vương tổng.

    Nhưng đến lúc Vương tổng bước vào từ cổng sau đại sảnh, ai cũng ngẩn cả người.

    Ngoài vợ và một số nhân viên, Vương tổng còn dẫn theo cả Yến Minh Tu.

    Chu Tường cứng đờ, từ khoảng cách hơn mười mét, hắn và Yến Minh Tu bốn mắt nhìn nhau.

    Vẻ ngoài Yến Minh Tu vẫn như thường lệ, ngoại trừ gầy đi rất nhiều và tinh thần khá tiều tụy, thì không khí lạnh lẽo bao quanh y vẫn không thay đổi, chỉ khi y nhìn thấy Chu Tường, trong khoảnh khắc đó, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa bao nhiêu tình cảm mới lấp lánh sáng lên.

    Vương tổng phơi nắng đen sì, nhưng ông cực kỳ sảng khoái, từ xa đã ha hả cười to, “Úi chà, sao Chu Tường đẹp trai thế này? Ai tạo hình cho đấy, tăng lương!”

    Chu Tường mặc một bộ vest màu xám đậm, cắt may vừa khít với dáng người, tôn lên thân thể thon dài khỏe đẹp, lông mày hắn cũng được tỉa qua, đôi mắt sáng ngời rất có thần, nhìn tổng thể cực kỳ đẹp trai thanh lịch, dù chưa bằng được Lan Khê Nhung xinh đẹp rạng rỡ bên cạnh, nhưng Lan Khê Nhung đẹp theo kiểu tuấn tú trẻ trung, còn Chu Tường lại rất có hương vị đàn ông chín chắn.

    Lúc Chu Tường khách sáo cười cười với Vương tổng, ba người đã biết thân phận của hắn đều như thấy lại bóng dáng hắn trước đây. Thân thể hai 27 tuổi này càng ngày càng giống Chu Tường năm đó, từ thần thái đến dáng người, càng ngày càng giống.

    Đôi mắt Yến Minh Tu quyến luyến không rời, nhưng hiện giờ không phải lúc, y chỉ đành cố sức nhịn xuống.

    Lan Khê Nhung nhìn vẻ mặt Yến Minh Tu, hận nghiến răng nghiến lợi.

    “Vương tổng, ngài về rồi hả?”

    Mấy người bước đến nghênh đón, lần lượt bắt tay Vương tổng.

    Vương tổng tự hào nhìn siêu sao Lan Khê Nhung một tay ông bồi dưỡng, cười nói, “Album thứ ba rồi, Tiểu Lan, cậu thật sự chưa bao giờ khiến tôi thất vọng.”

    Lan Khê Nhung cười đáp, “Nhờ ơn Vương tổng cất nhắc.”

    Qua lại vài câu khách sáo, Vương tổng chuyển sang Chu Tường, ông ngắm nghía hắn từ đầu đến chân, thở dài nói, “Chẳng biết có phải do tâm lý không nữa, tại sao mỗi lần gặp cậu, tôi lại thấy cậu giống Chu Tường hơn một chút? Chu Tường hồi đó ấy mà… Sao lại thế nhỉ, không chỉ phong thái, mà cả mặt mũi cũng càng lúc càng giống.”

    Những người biết chân tướng cùng cứng đờ.

    Chu Tường nhói lòng, hắn cười nói, “Có lẽ bởi vì Vương tổng rất nhớ anh Tường, Vương tổng nặng tình nghĩa như vậy, tôi được đi theo ngài, thật sự là vinh hạnh lớn lao. Từ khi tôi vào công ty, anh Uy, Khê Nhung, cả Vương tổng ngài nữa, ai cũng đặc biệt săn sóc tôi, tôi nhờ ơn anh Tường mới có ngày hôm nay, không chỉ ngài, tôi cũng vô cùng tưởng niệm anh ấy.”

    Lời này nói rất khéo, những người quen biết Chu Tường đều trầm lòng xuống, Vương tổng thở dài, Thái Uy và Lan Khê Nhung cũng thoáng bi thương, Yến Minh Tu đau đớn vô cùng.

    Vương tổng thở dài, “Haizz, hai cậu cũng có duyên, cậu phải sống cả phần của Chu Tường nữa đấy. Tôi không nâng đỡ được Chu Tường, bây giờ ngẫm lại cũng hối hận lắm, sau này tôi sẽ hỗ trợ cậu, cứ thể hiện thật tốt, nhiều người giúp đỡ cậu như vậy, đừng để chúng tôi thất vọng.”

    “Cám ơn Vương tổng, nhất định tôi sẽ cố hết sức.”

    Vương tổng hài lòng gật đầu, rồi đột nhiên nhớ ra gì đó, ông vỗ trán, ảo não nói, “Ôi, xem đầu óc tôi này, Minh Tu, Minh Tu, lại đây, ngại quá, tôi mải ôn chuyện, những người này cậu đều gặp rồi phải không? Không cần giới thiệu lại chứ?”

    Yến Minh Tu gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Chu Tường.

    Chu Tường im lặng rời mắt sang nơi khác.

    Vương tổng nói, “Mọi người đều biết Minh Tu rồi chứ? Hôm nay cậu ấy đặc biệt đến ủng hộ, khuếch trương thanh thế cho Khê Nhung, tôi nghĩ album lần này tiêu thụ trên triệu bản cũng không thành vấn đề. Mặt khác, Chu Tường à, Minh Tu đang muốn mời cậu góp mặt trong phim điện ảnh mới nhất của cậu ấy, vai diễn dành cho cậu rất quan trọng, tôi đọc qua kịch bản rồi, mới vừa đồng ý thay cho cậu đấy, nhưng đừng vui mừng sớm quá, yêu cầu của Minh Tu cao lắm.”

    Chu Tường giật mình nhìn Yến Minh Tu.

    Vương tổng nghĩ hắn sung sướng quá, bèn ha hả cười nói, “Đừng kích động thế, chi tiết để bàn bạc sau, hôm nay cứ thể hiện trong lễ ra mắt đã. Chu Tường à, tương lai của cậu cũng vô hạn rồi đó.”

    Đối với một diễn viên không tên không tuổi, được góp mặt trong phim của Yến Minh Tu, nói không ngoa chính là một bước lên trời. Đột nhiên được khoác áo rồng, vượt mấy cấp lên thành diễn viên hạng hai, đây là chuyện may mắn và vinh dự đến mức nào? Vương tổng cứ nghĩ Chu Tường phải sung sướng lắm, tất nhiên ông không thể ngờ, lúc này hắn chỉ đang âm thầm kiếm cớ từ chối.

    Không phải Chu Tường không muốn thành danh, nhưng nếu thành danh dựa vào Yến Minh Tu thì hắn dứt khoát không cần. Chỉ cần hắn cố gắng, một ngày nào đó hắn cũng sẽ đạt được thành tựu của riêng mình, dù sao hắn cũng có Lan Khê Nhung nâng đỡ hắn, khởi đầu của hắn rất thuận lợi, hắn không cần nổi tiếng ngay tức khắc, lại càng không cần nổi tiếng dựa vào Yến Minh Tu.

    Hắn muốn từ chối, nhưng giờ không phải lúc nói chuyện này, Vương tổng đã đưa Yến Minh Tu vào đại sảnh.

    Những người khác cũng theo sau, nối đuôi nhau cùng vào.

    Chu Tường và Thái Uy, Lan Khê Nhung nán lại sau chót.

    Thái Uy cau mày, “Yến Minh Tu đúng là biết tận dụng, gã ta nắm được Vương tổng rồi, Chu Tường, chú mày chỉ đành mặc gã bố trí thôi.”

    Lan Khê Nhung ngoan độc nói, “Âm hồn bất tán, thằng khốn nạn không biết xấu hổ…”

    Chu Tường trầm giọng, “Thôi đừng nói chuyện này nữa, anh sẽ nghĩ cách sau. Khê Nhung, hôm nay là ngày trọng đại của cậu, mau vào đi, nhớ kỹ, nhất định không được ra vẻ bất mãn trước mặt giới truyền thông.”

    Thái Uy nói, “Không sao đâu, Khê Nhung sẽ không bồng bột vậy đâu.”

    Lan Khê Nhung muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đành nhụt chí ỉu xìu, đúng là y và Yến Minh Tu có hiềm khích cá nhân, nhưng dù thế nào cũng phải nể mặt Vương tổng.

    Y không thể ngăn Yến Minh Tu từng bước đến gần Chu Tường, điều này khiến y bức bối vô cùng.

    Chu Tường cố nén những cảm xúc tiêu cực, vỗ vỗ vai y, “Đi thôi, diện vẻ tươi cười người gặp người thích của cậu lên nào.”

    Lan Khê Nhung miễn cưỡng gượng cười, thấy bốn phía không có người lạ, y nhỏ giọng nói, “Anh Tường, hôn em một cái được không?”

    Chu Tường kinh ngạc hỏi, “Gì?”

    Thái Uy nghe được rõ ràng, cười mắng, “Nhìn cậu kìa…” Nói xong bèn lắc đầu bỏ đi trước.

    Chu Tường lúng túng hỏi, “Nhóc con cậu cũng có lúc căng thẳng?”

    “Không phải căng thẳng, em chỉ muốn hôn anh một cái.”

    Lan Khê Nhung trưng ra điệu bộ bé ngoan nũng nịu. Điệu bộ ấy cực kỳ ăn khớp với khuôn mặt búp bê xinh đẹp của y, nhìn đáng thương vô cùng, chẳng ai nỡ lòng nào cự tuyệt, khó trách phụ nữ cứ nhìn thấy y là muốn lao vào ôm ấp cưng nựng.

    Chu Tường nhíu mày, “Cậu muốn hôn vào đâu?”

    “Anh muốn hôn vào đâu?” Lan Khê Nhung phấn chấn hỏi lại.

    Chu Tường đưa ngón tay lên miệng, làm thành một nụ hôn gió tặng y, “Được rồi, vào thôi.” Nói xong liền xoay người đi trước.

    Lan Khê Nhung bất mãn hắn qua quýt, y bước tới, nhanh nhẹn hôn “Chụt” lên khóe miệng hắn, nhoẻn cười mãn nguyện, “Anh Tường, không được lừa bịp người khác như vậy nha.”

    Chu Tường lắc đầu, bất đắc dĩ nói, “Vào thôi, đừng trì hoãn nữa.”

    Lan Khê Nhung nhìn hắn thật sâu, “Anh Tường, đi thôi, sau này phim và album của em, chỉ cần em được quyền quyết định, chắc chắn em sẽ mời anh tham dự.”

    Chu Tường cười cười, “Cám ơn.”

    Hai người bước vào hội trường từ cửa sau, vô số ánh đèn lập tức ập đến. Lan Khê Nhung nở nụ cười đã luyện thành chuyên nghiệp, lịch sự chào hỏi tất cả mọi người, nhưng Chu Tường không quen bị nhiều đèn đóm chiếu vào mặt như thế, chói lóa không mở mắt ra được, hắn chỉ có thể cố sức theo sát Lan Khê Nhung, tiến về phía bục danh dự.

    Rất nhanh sau đó, Lan Khê Nhung bị các phóng viên vây kín, MC đã đứng chờ sẵn, cất tiếng kêu gọi, “Mọi người đừng vây kín Khê Nhung, đừng vội, lát nữa có vấn đề gì đều hỏi được mà, mọi người đừng vội, đừng đứng chắn trước cửa, cứ để Khê Nhung lên đây trước đã.”

    Chu Tường bị tụt lại phía sau, có mấy phóng viên chắn trước mặt hắn, ai cũng muốn đến gần Lan Khê Nhung, vệ sĩ của Lan Khê Nhung vội vàng chạy đến, định giải cứu Chu Tường thoát ra.

    Chu Tường mắc kẹt, hắn muốn bước tới, nhưng tìm không thấy đường, nhất thời luống cuống chẳng biết phải làm sao.

    Ngay tại thời khắc hỗn loạn, phía sau Chu Tường truyền đến một trận xôn xao, vệ sĩ và trợ lý của Yến Minh Tu đã tiến vào đám đông, mở lối phá vòng vây, vững chãi bước về phía Chu Tường.

    Chương 90

    Các phóng viên lần lượt quay đầu lại, nhìn thấy Yến Minh Tu và vệ sĩ bước tới, không người nào dám nhào đến vây quanh, ngược lại còn tự động nhường đường cho Yến Minh Tu đi.

    Yến Minh Tu là người đặc biệt nhất trong showbiz, không chỉ là một ngôi sao, y còn là đại diện cho một trong những gia tộc quyền thế bậc nhất, bởi vậy nên không ai dám chọc vào y, dù y cực kỳ lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng giới truyền thông chưa bao giờ dám nói một lời không tốt về y. Lúc này nhìn y hầm hầm bước đến, tất nhiên chẳng có ai dám lao lên chặn đường.

    Yến Minh Tu nhìn thẳng vào Chu Tường, thong dong tiến lại, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay hắn, thấp giọng nói, “Đi thôi.”

    Y nói rất khẽ, nhưng xung quanh lặng ngắt như tờ, nên ai cũng nghe rõ ràng rành mạch.

    Về người mới Chu Tường này, gần đây bất kể là tin vỉa hè hay tin nóng, người này đều góp mặt, hơn nữa còn thường xuyên liên quan đến các siêu sao cỡ bự, tỷ như Lan Khê Nhung, tỷ như Uông Vũ Đông, lại tỷ như Yến Minh Tu. Không ai dám bàn tán lộ liễu, nhưng tất nhiên bọn họ vẫn có thể lén truyền ra, ít nhất cái tin Chu Tường được Yến Minh Tu bao nuôi – từ sau khi đoàn làm phim đến Quý Châu trở về, đã lọt vào tai không biết bao nhiêu người, lúc này hai bọn họ còn công khai giao tiếp, tất nhiên các phóng viên sẽ không bỏ qua cơ hội, vô số đôi mắt sáng quắc như đèn pha nhìn chằm chằm vào họ, chỉ cần Yến Minh Tu quay đi chỗ khác, các phóng viên sẽ chớp thời cơ, quay chụp điên cuồng.

    Chu Tường không biến sắc cười cười, “Yến tổng, mời ngài đi trước.” Nói xong liền kín đáo gạt bàn tay Yến Minh Tu đang nắm lấy hắn, tiện thể làm thành một tư thế mời.

    Vẻ mặt Yến Minh Tu vẫn không thay đổi, y thản nhiên quét mắt nhìn các phóng viên còn đứng phía trước, đây rõ ràng là ý cảnh cáo, nhưng đuôi mắt hơi nhướn lên lại khiến cái nhìn này tình tứ vô cùng.

    Mấy phóng viên đang quây kín Lan Khê Nhung cũng lùi sang hai bên, Chu Tường khách sáo gật đầu với họ, sau đó quay người bước lên bục.

    Yến Minh Tu cũng đi theo, nhẹ nhàng đỡ lưng hắn.

    Động tác của y không hề gượng gạo, tựa hồ y và Chu Tường vẫn luôn thân mật như thế.

    Lan Khê Nhung khẽ nhíu mày.

    Sau khi tất cả an vị, MC bắt đầu xúc động cảm ơn Vương tổng và Yến Minh Tu đã đến tham dự, sau đó chuyển trọng tâm về Lan Khê Nhung, để những người khác phát biểu cảm nghĩ.

    Đến lượt Chu Tường, hơn một trăm ánh mắt đồng loạt hướng đến, Chu Tường lập tức cứng đờ. Vừa nãy lên bục hắn vẫn chưa căng thẳng, nhưng bây giờ bị bao nhiêu người chú mục vào, vô số ánh đèn loang loáng chiếu tới, hắn chỉ thấy da đầu run lên, lòng bàn tay cũng ứa mồ hôi.

    Hắn thật không dám tưởng tượng Lan Khê Nhung dùng cách nào để biểu diễn trước sân vận động chật kín hàng vạn người.

    Nhưng hắn chỉ căng thẳng 2-3 giây, sau đó lập tức bình tĩnh lại, bắt đầu bài phát biểu đã chuẩn bị kỹ, hắn nói rất trôi trảy, nên cảm ơn ai thì cảm ơn người đó.

    Kế tiếp là phỏng vấn, phần lớn câu hỏi đều tập trung vào Lan Khê Nhung, Chu Tường cơ bản cũng không phải làm gì, cuối cùng là khoản đãi tiệc ngọt, các fan lên tặng quà vân vân. Buổi lễ kéo dài gần ba tiếng, rốt cuộc cũng đã xong.

    Vương tổng book tiệc tối ngay tại khách sạn, lễ ra mắt kết thúc, tất cả khách khứa cùng lên lầu dùng bữa.

    Chu Tường được bố trí ngồi ở bàn chủ trì. Lan Khê Nhung và Yến Minh Tu ngồi hai bên Vương tổng, cách hắn khá xa.

    Lúc nhập tiệc, khách đến bàn chủ trì mời rượu không ngừng, mấy người ngồi tại bàn cũng kính lẫn nhau. Lý lịch và kinh nghiệm trong nghề của Chu Tường thấp nhất ở đây, nên hắn phải kính tất cả một lần, kính đến Yến Minh Tu, Yến Minh Tu đứng dậy.

    Thế này thật sự là thiên vị Chu Tường, trước đó mọi người mời rượu, Yến Minh Tu chưa đứng dậy lần nào.

    Vương tổng cười cười, “Chu Tường, cậu và Yến tổng đóng phim ở Quý Châu chắc là thuận lợi nhỉ?”

    Chu Tường gật đầu, “Chưa làm Vương tổng mất mặt.”

    Vương tổng cười ha hả, “Chờ bộ phim công chiếu, giá trị của cậu sẽ khác hẳn bây giờ, đến lúc đó cậu phải cám ơn Minh Tu nhiều vào, nếu không nhờ cậu ấy thì cậu đâu có cơ hội được diễn vai kia.”

    Chu Tường yếu ớt cười cười, “Cám ơn Yến tổng, cám ơn Vương tổng, tôi xin kính hai vị một ly.”

    Hắn lần lượt rót cho Vương tổng và Yến Minh Tu hai ly rượu khá vơi, sau đó tự rót cho mình đầy hơn nửa, nâng ly nói, “Tôi cạn, hai vị tùy ý.”

    Đang định uống, Yến Minh Tu đã nắm lấy tay hắn.

    Chu Tường khẽ giật mình, những người cùng bàn đều nhìn hai bọn họ.

    Bàn tay Yến Minh Tu rất ấm áp, làn da mềm mại nhẵn mịn như tay con gái, đôi bàn tay biểu trưng cho cuộc sống sung sướng an nhàn. Nụ cười của Chu Tường vẫn đọng lại trên mặt, hắn không biết Yến Minh Tu định làm gì.

    Đôi mắt sâu thăm thẳm chăm chú nhìn hắn, Yến Minh Tu đón lấy ly rượu của hắn, rót hơn một nửa vào ly của mình, ngửa đầu uống cạn.

    Những người khác nhất loạt im thin thít.

    Yến Minh Tu hành động quá kỳ dị, kết hợp với lời đồn đại, ánh mắt những người khác nhìn Chu Tường cùng loe lóe sáng.

    Không khí hơi xấu hổ.

    Vương tổng lắc lắc ly rượu, nhìn hai người đang đứng, cười rất sâu xa.

    Chu Tường cười nói, “Yến tổng, tôi thật sự thụ sủng nhược kinh, thực ra dạ dày tôi đỡ nhiều rồi, tôi uống được, nếu không uống được, tôi đâu dám kính ngài.”

    Lời này ai nghe cũng biết chỉ là biện hộ, nhưng ít nhiều đã giải được vây, Chu Tường cụng ly với Vương tổng, cả hai cùng cạn.

    Vương tổng cười nói, “Bệnh dạ dày đeo bám suốt đời đấy, không phải hôm nay không đau là thoải mái được ngay đâu, nhớ kỹ đó Tiểu Chu.”

    “Cám ơn Vương tổng quan tâm.”

    Chu Tường vừa đặt ly xuống, Thái Uy lập tức đứng lên kính toàn bàn, kịp thời và khéo léo cắt ngang không khí gượng gạo.

    Tiệc tàn, mọi người lần lượt ra về, Chu Tường định đi nhờ xe Thái Uy hoặc Lan Khê Nhung, nhưng Vương tổng lại kêu hắn qua chỗ ông.

    “Tiểu Chu, cậu đi với tôi.”

    Chu Tường nói, “Không dám phiền Vương tổng, có mấy người tiện đường, tôi xin quá giang là được.”

    “Ài, quá giang cái gì, đi nào đi nào.”

    Lan Khê Nhung muốn nói lại thôi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Tường theo Vương tổng đi mất.

    Vương tổng uống khá nhiều, ra khỏi cửa, ông túm lấy Chu Tường, hăng hái miêu tả tương lai tươi sáng của hắn.

    Chu Tường đã quá quen với Vương tổng, Vương tổng nói rất hay, nếu ông muốn vẽ cho người ta một miếng bánh lớn, cam đoan bức tranh ra lò vừa no nê vừa viên mãn, khiến người ta ao ước vô cùng. Chu Tường theo ông đã lâu, hắn biết những lời này có mấy phần chân thật, vì vậy chỉ cười ha hả lắng nghe, nhưng cũng không để trong lòng.

    Chu Tường dìu Vương tổng ra sảnh khách sạn, bên ngoài đã có mấy siêu xe chờ sẵn, lúc này phóng viên đã giải tán hết, nên các sao lớn nhỏ mới dám ra về bằng cổng chính. Chu Tường thấy Lan Khê Nhung lên xe, lái xe nhanh nhẹn đóng cửa lại, sau đó phóng đi mất.

    Vương tổng nắm chặt cánh tay Chu Tường, nửa tỉnh nửa say, nửa đùa nửa thật cười với hắn, “Chu Tường này, tôi thấy tuổi cậu không lớn lắm, tính tình cũng ổn, khó bị dao động. Anh Vương quý cậu nên mới nói mấy câu thật lòng, cậu nghe cho rõ nhé.”

    Chu Tường gật gật đầu.

    “Trong cái ngành này, trai đẹp và gái đẹp cùng đông như biển, nhưng tại sao có người nổi tiếng, có người lại không? Bởi vì không nổi được, hoặc là không gặp thời, hoặc là ngay cả một cơ hội cũng không có. Cậu ấy mà, cậu cực kỳ may mắn.” Vương tổng chỉ vào mũi hắn, “Chu Tường, cậu phải thông minh lên một chút, cơ hội sờ sờ ngay trước mặt, nếu bỏ lỡ thì cậu là thằng đần, ngu ngốc.”

    Chu Tường đảo mắt ngẫm nghĩ Vương tổng đang ám chỉ cái gì.

    Nhưng rất nhanh hắn đã được giải đáp, bởi vì Vương tổng lôi hắn xuống bậc thềm, chủ động mở cửa một chiếc xe Bentley cho hắn, đẩy hắn vào trong, “Đi đi, tôi nói nhiều đến thế rồi, để Yến tổng đưa cậu về đi.”

    Chu Tường thử ngó vào, quả nhiên Yến Minh Tu đang ngồi trong xe, lẳng lặng nhìn hắn.

    Chu Tường giật mình, vừa định đứng dậy, hai bàn tay dày dạn của Vương tổng đã ghìm vai hắn lại, hắn chỉ có thể duy trì tư thế nửa vời, cả người cứng ngắc.

    Vương tổng mỉm cười nhìn hắn.

    Trên trán hắn đã lấm tấm mồ hôi lạnh, hắn miễn cưỡng cười cười, một lần nữa ngồi xuống.

    Vương tổng vỗ vai hắn, giúp hắn đóng cửa xe.

    Lái xe liền khởi động máy.

    Chu Tường ngồi bên trái, Yến Minh Tu ngồi bên phải, hai người cách nhau một khoảng trống, khoảng trống như một chướng ngại không ai có thể vượt qua, mà cũng không ai dám thử vượt qua.

    Chu Tường khẽ nghiêng đầu, “Yến tổng, nhà tôi ở phía Đông, ngài đang đi Tứ Hoàn phía Tây.”

    Hắn nói cho Yến Minh Tu nghe, đồng thời cũng nói cho lái xe nghe, nhưng lái xe này như một tên đầu gỗ, chẳng thấy gã nhúc nhích gì, chỉ phăng phăng đi về hướng ngược lại.

    Yến Minh Tu thấp giọng nói, “Đến chỗ tôi.”

    Chu Tường cố nén giận, “Tôi không đến, cậu để tôi xuống chỗ nào cũng được.”

    Yến Minh Tu quay lại nhìn hắn, “Chu Tường, tôi muốn tìm chỗ nào đó, nói chuyện lại với anh.”

    “Chỗ nào cũng nói chuyện được, tại sao phải tới nhà cậu?”

    “Nếu anh không muốn đến nhà tôi, tôi có thể đến nhà anh, vừa lúc tôi đang muốn gặp mẹ anh.”

    Chu Tường nheo mắt, “Yến Minh Tu, rốt cuộc thì cậu muốn gì?”

    Yến Minh Tu cười gượng, “Tôi muốn gì, chẳng lẽ anh thật sự không hiểu?”

    Chu Tường há miệng thở dốc, hắn không nói gì thêm, trên xe còn một người nữa, không phải hắn nể mặt Yến Minh Tu, mà đây là vấn đề tình cảm giữa hai người đàn ông, hắn cũng ngại tranh luận trước mặt kẻ khác, ấy là chưa kể chuyện xưa của hắn cũng chẳng hay ho gì.

    Cả hai cùng im lặng, hơn 20’ sau, bọn họ đến khu chung cư của Yến Minh Tu.

    Nơi này Chu Tường đã tới vài lần, thậm chí còn ngủ lại qua đêm, nhưng lấy thân phận của một “Người khác”, hắn bước vào cũng không quá bứt rứt. Dù sao thân thể cũng chẳng phải của hắn, ý nghĩ đó giống như một chiếc dù che chắn cho hắn, để hắn an toàn núp bên trong, bước vào đây làm cái chuyện chẳng vẻ vang gì. Nhưng còn bây giờ, hắn thật sự không muốn đặt chân đến nơi này.

    Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cuối cùng hắn vẫn bước lên, vì hắn biết nếu hôm nay không lên, sớm muộn gì cũng có ngày hắn bị ép phải lên. Từng lời Vương tổng nói vẫn còn rành rành trong đầu hắn, đây là sự thật khốn nạn mà hắn buộc phải chấp nhận.

    Hắn nghĩ, dù sao cũng phải nói chuyện lại với Yến Minh Tu một lần, những gì cần nói, hắn phải nói hết cho rõ ràng.

    Vào nhà, Yến Minh Tu rót hai ly nước, sau đó y ngồi xuống sofa, mệt mỏi thở dài, “Chu Tường, anh hỏi tôi muốn gì, tôi chỉ muốn một cơ hội, cơ hội để anh một lần nữa tiếp nhận tôi. Anh không cho tôi chuộc lỗi chẳng khác nào phán tôi tội tử hình, tôi không thể chịu đựng được.”

    Chu Tường lắc đầu, “Yến Minh Tu, một người kiêu ngạo như cậu, nếu bị kẻ khác xem là thế thân đúng một năm tròn, cậu có thể tha thứ không? Dù tôi không cao sang như cậu, nhưng những gì cậu làm với tôi, tôi cũng không thể chấp nhận được.”

    Bàn tay Yến Minh Tu run rẩy.

    “Trong một năm đó, tôi vắt óc tìm đủ mọi cách để làm cậu vui, tôi hỏi cậu liệu tôi có thể theo đuổi cậu không, đâu phải cậu không hiểu ý tôi? Tôi muốn thực sự cùng với cậu. Nếu cậu chỉ coi tôi là bạn giường, ngay từ đầu cậu nên nói cho rõ, tôi sẽ không đần độn đến mức cố sống cố chết bám lấy cậu. Nhưng cậu một bên thì nhập nhằng với tôi, một bên lại tìm kiếm hình bóng Uông Vũ Đông trên người tôi, tôi nói không sai chứ?”

    Yến Minh Tu tái nhợt, từng câu từng chữ Chu Tường nói, y đều không thể phản bác.

    “Có lẽ cậu cũng thích tôi thật, bởi vì tôi đâu có đẹp như tiên, cậu muốn ai mà chẳng được, đâu cần phải chui rúc trong căn hộ vừa nhỏ vừa cũ của tôi tận một năm trời? Cậu thích gì ở tôi nào? Cậu thích tôi tốt với cậu, thích tôi chu đáo chăm sóc cậu, nhưng thích nhất chính là tấm lưng tôi quá giống Uông Vũ Đông. Vậy nên trong suốt một năm đó, mỗi lần cậu chơi tôi, cậu luôn dùng tư thế úp sấp. Mẹ kiếp chứ, tôi còn tưởng đó là ham mê đặc biệt của cậu. Nếu người nằm bên dưới cậu là Uông Vũ Đông, chắc cậu chẳng bỏ phí một giây nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của anh ta đâu nhỉ?” Chu Tường nói hết câu cuối, âm thanh đã run rẩy không ngừng, đây là những lời nghẹn trong lòng hắn rất lâu, kể từ khi hắn và Yến Minh Tu tan vỡ, hắn đã luôn muốn nói những lời này, chỉ tiếc rằng hắn không có cơ hội. Nếu hôm nay Yến Minh Tu không ép buộc hắn, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ nói ra, bởi vì hắn cũng có lòng tự trọng, hắn cũng biết mình nhục nhã, hắn không muốn phơi bày cái nhục nhã ấy ra với Yến Minh Tu, để Yến Minh Tu biết hắn đã khổ sở như thế nào.

    Yến Minh Tu khàn khàn nói, “Không phải, không phải! Chu Tường, từ năm mười sáu tuổi, tôi cứ nghĩ người mình thích là Uông Vũ Đông, mãi đến khi tôi gặp anh thì tất cả mới thay đổi, nhưng tới lúc tôi hiểu rõ được con tim mình, anh đã… Tôi chưa kịp nói cho anh biết thì anh đã biến mất rồi. Chu Tường, tôi chưa bao giờ muốn làm anh nhục nhã, một năm ở bên anh là khoảng thời gian quý giá nhất của tôi, không ai thay thế được anh, tôi chỉ… Lúc đó tôi chỉ không nhận ra là mình đã…” Yến Minh Tu đỏ hoe mắt nhìn Chu Tường, y không biết phải diễn tả với Chu Tường như thế nào, rằng y yêu hắn nhiều biết bao nhiêu.

    Y sai lầm, y làm tổn thương Chu Tường, dù y có nói gì đi nữa, sự thật này vẫn không thể thay đổi.

    Chu Tường cười, nụ cười còn khó coi hơn khóc, “Chính cậu cũng không phản bác được nhỉ, cậu nghĩ tôi là thằng ngốc sao? Lúc tôi gặp nạn, cậu áy náy, cậu chột dạ, nhưng như thế có ích gì không? Nếu tôi không tỉnh lại trong thân xác này thì sao? Đến tận khi chết tôi cũng sẽ không biết, hóa ra cậu đối với tôi, vẫn còn một ít cảm tình.” Chu Tường xòe hai bàn tay, hắn cảm giác trái tim mình ứa máu, “Yến Minh Tu, bây giờ tôi còn sống, nên cậu cũng không cần áy náy nữa. Chúng ta mỗi người một ngả, ai đi đường nấy, cậu đừng ép tôi, từ lâu tôi đã buông tay cậu. Đó không phải chuyện tốt hay sao, ông trời đã cho tôi sinh mệnh mới, xin cậu để tôi được sống yên ổn đi.”

    Yến Minh Tu khàn khàn nói, “Chu Tường, tại sao anh không chịu tin tình cảm của tôi đối với anh? Rõ ràng anh đã yêu tôi, chẳng lẽ bây giờ, đến một chút cảm giác cũng không còn sót lại? Tất cả những gì anh hi vọng ở tôi khi trước, bây giờ tôi đều có thể cho anh, chỉ cần anh gật đầu, cái gì tôi cũng sẽ làm cho anh, chỉ như vậy thôi, chẳng lẽ anh không thể tha thứ cho tôi được sao?”

    Chu Tường trầm ngâm, thật lâu sau, hắn nói, “Tôi không làm được, từ khi tôi nhìn thấy thi thể của mình, tôi không làm được.”

    Yến Minh Tu tưởng chừng nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn, y chậm chạp giơ tay tự túm lấy tóc, trong đầu không ngừng u u vang, một giọng nói liên tục nhắc nhở y, Chu Tường không chịu tha thứ cho y, một lần lại một lần, rõ ràng tới tàn nhẫn.

    Chu Tường đứng dậy, cố ép mình không nhìn Yến Minh Tu, hắn xoay người bước ra cửa.

    Hắn không thể tiếp tục nhìn, không thể tiếp tục nghe. Trái tim hắn đang dùng là của người khác, nhưng nó vẫn vùng vẫy điên cuồng vì Yến Minh Tu, không nên, bất thường, trái tim của hắn, lẽ ra đã phải chết theo thân thể hắn rồi.

    “Chu Tường, anh đừng đi.” Sau lưng hắn truyền đến giọng nói vô hồn của Yến Minh Tu.

    Bàn tay hắn đã đặt trên tay nắm cửa.

    Âm thanh khàn khàn của Yến Minh Tu lại vang vọng tới, “Chu Tường, anh quên rồi sao? Giao kèo của chúng ta vẫn còn nửa năm nữa.”

    Chu Tường chấn động, chậm chạp xoay người lại.

    Yến Minh Tu đứng dậy, đôi mắt y đỏ ngầu, biểu cảm cũng vặn vẹo, y bước từng bước về phía Chu Tường.

    Chu Tường hạ tay xuống, hắn chỉ thấy toàn thân lạnh buốt, muốn cười nhưng cười không nổi, “Yến tổng, ngài không nói thì tôi cũng quên mất.” Sao hắn lại quên chứ? Hắn quên mất hắn đã nhận hai trăm vạn và một căn hộ của Yến Minh Tu, bán mình cho y một năm.

    Giao dịch lời to như thế, có lẽ cả đời hắn cũng chẳng gặp được hai lần, nhưng hắn lại quên mất, nói đúng hơn, hắn không dám nhớ tới.

    Yến Minh Tu bước tới, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, đôi mắt y chồng chất những tình cảm không thể nói ra lời, y nhẹ giọng hỏi hắn, “Bây giờ anh nhớ chưa?”

    “Nhớ rồi.” Chu Tường lẳng lặng nhìn y, ánh mắt lạnh như băng, “Đến tháng Năm năm sau.”

    Yến Minh Tu cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, khàn khàn nói, “Chu Tường, tôi không muốn làm thế này, nhưng tôi không thể trơ mắt đứng nhìn anh rời xa tôi.”

    Chu Tường lạnh nhạt đáp, “Tôi cần tiền, còn căn hộ thì tôi không cần.”

    “Không được, căn hộ đã chuyển nhượng rồi, anh không đổi ý được nữa.”

    Chu Tường nhè nhẹ run rẩy.

    “Nửa năm, trong nửa năm này, dựa theo giao hẹn của chúng ta, anh phải ở bên cạnh tôi.” Những ngón tay tay y vuốt ve khuôn mặt trơn mịn của hắn, tay còn lại vòng qua eo hắn, ôm chặt lấy hắn.

    Chu Tường hít sâu một hơi, lò sưởi trong phòng rất ấm áp, nhưng hắn chỉ thấy lạnh như đá.

    “Nói gì đi, Chu Tường.” Yến Minh Tu hôn môi hắn, mút lấy cổ hắn, lưu lại vết tích của mình trên làn da hắn.

    Chu Tường thấp giọng đáp, “Tôi không có gì để nói cả. Yến tổng, bắt người tay ngắn, ngài thắng rồi.”

    Yến Minh Tu bất chợt siết chặt lấy hắn, Chu Tường bị nghiến đến suýt ngạt thở.

    “Chu Tường, tôi không muốn làm thế này, tôi sẽ tốt với anh, chúng ta cứ ở bên nhau nhé, tôi chỉ hy vọng anh không rời khỏi tôi, anh đừng hận tôi, đừng oán tôi, Chu Tường…” Như một đứa trẻ, y dồn trọng lượng toàn thân lên Chu Tường, dùng hết bình sinh ôm chặt lấy hắn, sợ hắn lại biến mất.

    Đôi mắt trống rỗng, Chu Tường nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài cửa sổ, không biết phải nói gì.

    Xoay xoay chuyển chuyển, lên lên xuống xuống, kỳ thật, cho đến giờ phút này, hắn vẫn không thể điều khiển nổi mình.

    Thật buồn cười, hắn càng muốn thế này, thì sự thực lại càng đi theo hướng khác. Khi hắn cần, hắn cầu mãi không tới, khi hắn chạy trốn, hắn trốn mãi không được.

    Bất kể lúc nào, hắn cũng không bao giờ được toại nguyện.

    Trước kia, khi hắn còn để tang cha mẹ, hắn vẫn chưa từng nghĩ vận mệnh mình u ám, nhưng đến giờ hắn lại có cảm giác, vận mệnh hắn đã bị sắp đặt rồi, hắn cố gắng thế nào cũng chỉ là một trò hề mà thôi…

    Chương 91

    Đêm đó Chu Tường không về nhà, nói đúng hơn là, hắn không về căn hộ hắn thuê cùng Trần Anh, bởi vì Yến Minh Tu đưa hắn về căn hộ thật sự của hắn.

    Mặc dù hắn đã không còn quyền sở hữu căn hộ đó.

    Từ khi phát hiện thi thể hắn, hắn được xác nhận là đã tử vong, tất cả những gì thuộc về hắn, bây giờ đã không còn liên quan đến hắn nữa.

    Lúc hắn mở cánh cửa quen thuộc, đưa tay bật công tắc đèn nhắm mắt cũng thấy, căn hộ ba mươi năm gắn bó hiện ra trước mặt hắn. Không bụi bặm, không lạnh lẽo thiếu hơi người, ánh đèn dịu dàng soi sáng phòng khách nhỏ ấm áp, hết thảy thật giống như hắn chưa từng rời đi, chưa từng có gì đổi khác.

    Yến Minh Tu đảo mắt qua từng góc nhỏ, nhẹ giọng nói với hắn, “Tôi đã quét dọn lại. Anh… sau khi anh mất, tôi có ở đây một thời gian, nhưng cuối cùng lại không dám nữa, nơi này đâu đâu cũng có hình bóng và tiếng nói của anh, tôi không dám ở lại đây nữa, nhưng mỗi tháng tôi đều về một hai lần, quét dọn lại sạch sẽ. Tất cả mọi thứ vẫn y như cũ, Chu Tường, anh hiểu không, tôi vẫn luôn ở đây, đợi anh trở về.”

    Chu Tường buồn phiền không ngớt, hắn trầm giọng nói, “Tôi đã về rồi, tôi muốn đổi nơi này với căn hộ kia, cậu trả lại nhà cho tôi đi.” Hắn nhìn Yến Minh Tu, khẩn thiết, “Coi như tôi xin cậu.”

    Yến Minh Tu cười khổ một tiếng, “Chu Tường, anh thật giỏi làm tôi đau lòng. Tôi trả căn hộ này cho anh cũng được, nhưng anh phải giao bản thân anh cho tôi.”

    Chu Tường nghiêng đầu, “Nửa năm, chúng ta chỉ thỏa thuận nửa năm.”

    “Dù chỉ là nửa năm, tôi cũng sẽ không buông tay.” Yến Minh Tu nói, “Nửa năm này phải giống như lúc trước, anh phải nghe tôi toàn quyền sắp xếp. Tôi cho anh hai ngày, anh dọn lại về đây.” Yến Minh Tu cúi xuống, nhẹ nhàng hôn môi hắn, “Chúng ta sẽ ở đây, một lần nữa bắt đầu.”

    Chu Tường cắn răng nói, “Cậu làm vậy để làm gì? Thời gian không thể quay ngược, nếu tôi còn là Chu Tường ngày trước, nếu tôi không rơi xuống vách núi, có lẽ tôi sẽ bắt đầu lại với cậu, nhưng bây giờ, Yến Minh Tu, cậu nhìn tôi bây giờ xem, chúng ta không thể quay lại nữa.”

    “Có thể.” Yến Minh Tu tha thiết nhìn Chu Tường, đôi mắt y hằn sâu chấp nhất, “Chu Tường, thực ra đến tận lúc này anh vẫn chưa hiểu được tôi, bởi vì trước kia tôi cứ mải đề phòng anh, nên tôi mới phạm phải sai lầm quá lớn. Tôi không kịp nói với anh, rằng một năm ở bên anh, tôi mãn nguyện đến thế nào, mỗi ngày ở bên anh, tôi hạnh phúc tới bao nhiêu. Anh không biết anh có ý nghĩa thế nào đối với tôi, trước đây chính tôi cũng không biết, nhưng ba năm không có anh, tôi đã hiểu được rồi, nhất định, nhất định tôi sẽ không bao giờ buông anh ra nữa.”

    Y không biết liệu từ giờ cho đến hết đời, y có dám nói với Chu Tường rằng năm y mười sáu tuổi, cái người khiến y chìm sâu vào kinh diễm, ái mộ, nhớ thương day dứt, chính là Chu Tường hay không. Bởi vì y nhận nhầm, yêu nhầm, nên y mới phạm phải tội lỗi không cách nào tha thứ, y không thể nói, mà cũng không dám nói, y sợ Chu Tường càng hận y, ngay cả y cũng hận chính mình.

    Nếu bóng lưng thuần trắng tiêu diêu trên màn ảnh năm đó thỏa mãn ảo tưởng hoàn mỹ tuổi thiếu niên của y, thì một năm ở bên Chu Tường đã cho y biết cái gì mới là tình yêu chân thực. Y được nhìn thấy cách một người đàn ông trưởng thành yêu thương, y được nhìn thấy cách hắn dùng khoan dung và dịu dàng lôi cuốn người hắn yêu, và y thực sự đã bị hắn cuốn hút. Nhưng lúc ấy y quá ngu xuẩn, chấp niệm bồng bột che khuất tầm mắt y, thậm chí y còn nghĩ, trong lòng đã có một người mà vẫn động tình vì một người khác là vi phạm nguyên tắc, vì thế, y cứ mặc nhiên hưởng thụ tất cả những gì tốt đẹp nhất Chu Tường dành cho y, đồng thời lại ôm ấp ảo tưởng được chăng hay chớ, lừa gạt mình, lừa gạt Chu Tường.

    Bởi vậy nên Chu Tường không tin y, y hiểu được, y chưa bao giờ tặng cho Chu Tường một niềm tin, đến tận khi chết, Chu Tường vẫn không biết hắn chiếm vị trí gì trong lòng y.

    Y sẽ dùng thời gian để bù đắp lỗi lầm, chấm dứt những dằn vặt kéo dài ba năm nay, y sẽ giành lại người duy nhất y muốn, người duy nhất y cần.

    Chu Tường nhìn kiên định và thâm tình ẩn sâu trong mắt Yến Minh Tu, trái tim bất giác run rẩy.

    Yến Minh Tu nói có phần đúng, hắn chưa từng thực sự hiểu được y, bởi vì y không cho hắn cơ hội.

    Những tháng đầu tiên, hắn thậm chí còn không biết gia thế của Yến Minh Tu, không biết Yến Minh Tu làm cái gì, ở trong mắt hắn, Yến Minh Tu chỉ là một chàng sinh viên mới ra trường, gia cảnh không tồi, kiêu ngạo, rất khó chiều, lúc ấy hắn cũng không quá để ý Yến Minh Tu là người như thế nào, bởi vì ngay từ đầu, hắn đã bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài cực hạn quyến rũ của y.

    Đến khi hắn thực sự muốn hiểu Yến Minh Tu thì hắn đã không còn cơ hôi, bởi vì hắn đã thật lòng yêu Yến Minh Tu, tất cả ưu điểm và khuyết điểm của y đều đáng nâng niu ở trong mắt hắn, hắn đã chẳng còn nhìn thấy gì.

    Mãi tới khi sống lại bằng một thân phận khác, gặp lại Yến Minh Tu, hắn mới tỉnh mộng.

    Yến Minh Tu đã không còn là thiếu niên ngày trước, thậm chí Yến Minh Tu ngày trước cũng chẳng đơn giản như trong tưởng tượng của hắn. Bây giờ, đứng trước mặt hắn là một người đàn ông mưa nắng thất thường, tiền tài quyền thế, lãnh đạm lạnh lùng, ngạo nghễ và cứng cỏi.

    Đối diện với ánh mắt cuộn trào cảm xúc của Yến Minh Tu, hắn chỉ thấy lạnh sống lưng. Hắn không tin những gì Yến Minh Tu nói, bởi vì hắn cảm giác như chính mình đang bị cắn xé, hắn châm chọc, “Yến Minh Tu, nếu cậu thật sự thương nhớ tôi đến thế, thì tại sao chúng ta lại có giao kèo này? Cậu dùng hai trăm vạn và một căn hộ để bao tôi, thứ cậu bao không phải tôi, mà là thân thể này. Kỳ thật cũng chẳng sao, ai cũng có nhu cầu sinh lý, nhưng lúc cậu yêu Uông Vũ Đông, cậu mang tôi ra làm thế thân, lúc cậu nói cậu yêu tôi, cậu cũng tìm một thế thân, thực ra cậu chỉ thiếu người kề bên gối, bất kể là ai cũng…”

    Lời còn chưa dứt, sắc mặt Yến Minh Tu đã khó coi tới cực điểm, y kích động đẩy hắn lên tường, âm thanh vì đau đớn mà vô cùng sắc nhọn, “Chu Tường, lúc đó biến anh thành thế thân của Uông Vũ Đông, tôi thật lòng xin lỗi anh, nhưng còn anh… Ngay từ lần đầu nhìn thấy anh trong thang máy, dù bề ngoài anh đã thay đổi hoàn toàn, nhưng tôi vẫn rung động không thể giải thích được, thời điểm ấy, tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là không được để anh đi, tôi dùng cách này trói buộc anh, trói buộc thân xác này, là bởi vì…” Yến Minh Tu nghẹn ngào, “Là bởi vì tôi nhớ anh đến phát điên, cảm giác quen thuộc trên người anh chính là sự cứu rỗi duy nhất dành cho tôi lúc đó, anh không biết… Anh không biết tôi nhớ anh nhiều đến thế nào, anh không biết tôi sống qua mỗi ngày ra sao. Rõ ràng anh chính là anh, nhưng anh lại giấu giếm tôi lâu đến vậy, anh nói cho Thái Uy, nói cho Lan Khê Nhung, chỉ duy độc mình tôi là anh không nói. Trả thù tôi như thế, anh đã thỏa mãn chưa? Chắc là anh thỏa mãn lắm, tôi đau đớn hơn anh tưởng rất nhiều lần!” Yến Minh Tu ôm siết lấy hắn, thanh âm ngập tràn tuyệt vọng, “Chu Tường, dù tất cả đúng là đáng kiếp tôi, nhưng đến giờ tôi vẫn chưa bao giờ nghĩ mình có thể phản bội anh, tôi chỉ… Hai người quá giống nhau, hai người chính là một người! Chu Tường, anh có hiểu được không? Ba năm, tôi sắp không thể chịu nổi nữa!”

    Một Uông Vũ Đông, hai Chu Tường, thế thân, thế thân, ai là thế thân của ai, ai là thế thân, ai là nhân vật chính?! Từ đầu đến giờ, tất cả diễn biến chẳng khác nào một trò hề đã được ông trời sắp đặt, với mục đích là đẩy bọn họ đến bước đường cùng, để sung sướng ngắm nhìn bọn họ đau đớn, ngu xuẩn, tuyệt vọng.

    Chu Tường há miệng thở dốc, lời đến miệng lại không thể thốt ra, hắn sợ nếu mở miệng lúc này, hắn sẽ không kìm nén được mình nữa.

    Lời phân trần đau đớn mà oan ức của Yến Minh Tu khiến hắn không biết phải làm sao. Đến tột cùng thì Yến Minh Tu làm như vậy có bị tính là phản bội hắn không? Ngay cả hắn cũng không rõ nữa. Cùng là đàn ông, hắn cũng không nghĩ một người nên mãi mãi trung thành với một người đã chết.

    Yến Minh Tu không làm gì sai cả, thậm chí y còn giúp đỡ hắn, nhưng những cảm xúc rối rắm trong đầu, hắn không thể gạt bỏ được.

    Hắn đang ghen tị? Ghen tị với ai? Cả hai Chu Tường đều là hắn, nhưng cũng không hẳn là hắn, ai là thế thân, ai là nhân vật chính, ngay cả chính hắn cũng không phân biệt được.

    Chu Tường đau đớn nhắm mắt lại.

    Hắn đã sớm hiểu rõ, chỉ cần dính dáng đến Yến Minh Tu, chờ đợi hắn chỉ có dày vò và khốn khổ, vậy nên hắn phải, phải rời xa Yến Minh Tu, dù hắn có yêu Yến Minh Tu nhiều đến mức nào, hắn vẫn sợ hãi.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân