Chức nghiệp thế thân – Chương 92-96

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 92

    Chu Tường nhẹ nhàng đẩy Yến Minh Tu ra, hai chân mềm nhũn, hắn ngồi xuống sofa, trống rỗng nhìn chiếc TV cổ lỗ sĩ trước mặt.

    Yến Minh Tu đứng bất động một lát, sau đó lau mặt, thở ra một tiếng thật dài, lúc này mới bình ổn lại cảm xúc, y xoay người đi vào bếp.

    Chu Tường nghe thấy tiếng lò vi sóng, hắn ngẩn ngơ nhìn sang, không biết Yến Minh Tu đang làm gì.

    Một lát sau, Yến Minh Tu bưng lên hai chiếc bát sứ xinh đẹp. Bát sứ trắng tinh như ngọc, trang trí hình hoa sơn trà hồng phấn, năm đó hắn và Yến Minh Tu đi dạo, cả hai vừa liếc mắt đã ưng ngay, nhưng Chu Tường nhìn giá liền muốn bỏ đi, còn Yến Minh Tu lại vung tiền mua đủ cả bộ.

    Loading...

    Những ngày sống chung sau đó, hai người dùng bộ chén đĩa này, Chu Tường vẫn nhớ như in hình dáng bộ đồ ăn hoa sơn trà bày trên bàn cơm, nền sứ trắng, những đóa hoa hồng nhạt, khăn trải bàn kẻ ô vuông trắng-đỏ đã bạc màu, giản đơn mà thanh lịch, tràn ngập không khí gia đình.

    Chu Tường ngơ ngác nhìn Yến Minh Tu đặt hai chiếc bát lên bàn trà, trong bát là canh nấm tuyết cẩu kỷ (*).

    “Tôi làm trước khi rời nhà, tôi biết hôm nay phải uống rượu.” Giọng y vẫn còn mang theo âm mũi, nhẹ nhàng rót vào tai Chu Tường, “Chắc không ngon bằng anh làm đâu, nếm thử đi.” Y bưng một bát đưa cho Chu Tường.

    Chu Tường giơ tay đón lấy, khẽ thở dài, múc một thìa ăn thử.

    Yến Minh Tu có vẻ khá hồi hộp, “Ngon không?”

    “Yến tổng, không cần phải như thế.” Chu Tường buông bát, lẳng lặng nhìn Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu nghiến răng nói, “Không được gọi tôi là Yến tổng.”

    Y không thể tưởng tượng, mỗi lần Chu Tường gọi y là “Yến tổng”, trong lòng y khốn khổ và bứt rứt đến mức nào. Thậm chí có những lúc y còn hận Chu Tường, hận vì hắn giấu giếm y suốt bấy lâu. Càng xa cách Chu Tường, đau đớn càng nhân lên gấp bội, những điều này không ai hiểu, chỉ có y mới biết trắng đêm mất ngủ là như thế nào, mỏi mòn chờ đợi là như thế nào, giật mình tỉnh dậy, nước mắt tuôn rơi là như thế nào, đáng sợ nhất, vừa phải lừa gạt chính mình rằng người kia không chết, vừa phải mở to mắt nhận về hài cốt của hắn, cảm giác tuyệt vọng ấy là như thế nào. Nếu không có đại sư nhắc nhở y, chỉ sợ y đã suốt đời không ra khỏi căn phòng nhà nông tăm tối đó.

    Bởi thế nên khi biết Chu Tường vẫn luôn ở bên cạnh mình, khi biết tất cả những suy đoán của mình đều là chính xác, chỉ trong nháy mắt đó, y rất hận Chu Tường, nhưng đồng thời y lại càng hận bản thân mình hơn.

    Không kẻ nào có thể ngăn y giành lại Chu Tường, mất đi Chu Tường, y sẽ biến thành thế nào, y là người rõ hơn ai hết.

    Chu Tường trầm ngâm một lát, sau mới nói, “Ngài mai tôi sẽ dọn về đây, nhưng đây là chuyện riêng của hai chúng ta, cậu đừng gây thêm điều tiếng nơi công cộng.” Chuyện hôm nay Yến Minh Tu kéo hắn lên bục, hắn vẫn đứng ngồi không yên.

    “Không kẻ nào dám bàn tán sau lưng tôi.”

    “Đúng vậy, nhưng họ hoàn toàn có thể bàn tán sau lưng tôi.”

    “Đừng để ý, Chu Tường, ai nói gì cũng không thể ảnh hưởng đến anh. Anh muốn làm ngôi sao, tôi sẽ giúp anh.”

    “Tôi cũng không hẳn…” Chu Tường định giải thích, nhưng nghĩ chắc chỉ phí công. Hắn không đam mê làm ngôi sao, hắn chỉ muốn làm một diễn viên có thu nhập ổn định. Tiếng tăm quá lớn chính là gánh nặng, hắn là người lười biếng, dễ hài lòng, vừa muốn kiếm tiền, lại vừa không muốn bị kẻ khác soi mói, lẽ ra hắn không nên chen chân vào showbiz, nhưng hắn chẳng có đường nào khác để đi, bây giờ nói mình không cần tên tuổi, nghe chỉ giống như già mồm lập dị.

    “Anh muốn gì thì cứ nói đi, anh muốn gì, tôi cũng sẽ làm cho anh.” Yến Minh Tu nâng cằm hắn lên, nghiêm túc nhìn hắn, “Nói đi.”

    Chu Tường nhàn nhạt đáp, “Sự nghiệp của tôi đang trên đà phát triển, cậu không cần lo chuyện bao đồng, cứ để tôi giữ lấy ít tiếng tốt.”

    Ngón tay Yến Minh Tu khẽ run rẩy, “Sự nghiệp của anh bây giờ đều dựa vào Lan Khê Nhung, tôi không muốn anh dây dưa bất cứ thứ gì với Lan Khê Nhung cả. Đừng quay MV nữa, đẳng cấp thấp quá, tôi đang tìm một kịch bản phim cho anh diễn vai chính, tôi vào vai phụ hỗ trợ cho anh.”

    Chu Tường nhíu mày, “Yến Minh Tu, tôi rất thích những gì tôi đang làm, tôi không cần cậu nâng tôi.”

    “Ba năm trước tôi đã hứa sẽ đầu tư phim điện ảnh cho anh, nhưng hôm đó anh bỏ chạy.” Yến Minh Tu yếu ớt nói, đó là lần cuối cùng y nhìn thấy Chu Tường — Chu Tường thực sự, bây giờ nhớ lại, trái tim y vẫn đau buốt không ngừng, “Tôi đã nói rồi, những gì anh mất đi, tôi sẽ đền bù cho anh. Chu Tường, tôi không thể giúp anh sống lại, nhưng những thứ khác… Chỉ cần tôi có thể cho anh, tôi sẽ cho anh tất cả.”

    Chu Tường biết nói thêm gì cũng vô ích, dù Yến Minh Tu đã khác xưa nhiều, nhưng có một thứ sẽ vĩnh viễn không thay đổi, đó chính là bản tính của y. Nếu Yến Minh Tu đã quyết định một chuyện, thì chuyện đó chắc chắn phải được thực hiện, y thuộc kiểu người ngang ngược chuyên chế như vậy.

    Cũng vì biết y kiêu ngạo, nên Chu Tường tin chắc chỉ không lâu nữa thôi, Yến Minh Tu sẽ hết chịu nổi việc phải chạy theo lấy lòng hắn, tự y sẽ chủ động buông tay. Người đã chết không thể sống lại, đó là sự thực mãi mãi không thay đổi được. Chết một lần, mọi thứ đã không thể vãn hồi, hắn muốn thử xem Yến Minh Tu kiên nhẫn được mấy ngày.

    Chu Tường lắc đầu, “Tùy cậu, tôi về trước đây.”

    Yến Minh Tu ôm hắn lại, “Anh đi đâu đó?”

    “Tôi về trước.”

    “Đừng về, mai tôi đến giúp anh chuyển nhà, đêm nay cứ ngủ lại đây.” Ánh mắt y vừa nóng bỏng, vừa sâu lắng, dứt khoát không cho Chu Tường cơ hội từ chối.

    Chu Tường suýt bật cười, “Yến Minh Tu, cậu xem chúng ta thế này có lên giường được không?”

    Yến Minh Tu đỏ mặt, “Tôi không có ý đó, tôi chỉ muốn anh ở lại đây, nếu anh không muốn làm, tôi sẽ không bắt ép anh.”

    “Vậy cậu muốn thế nào? Nằm tâm sự à?”

    Yến Minh Tu nghiêm túc gật đầu, “Cứ ở bên cạnh tôi, làm gì cũng được.”

    Chu Tường bực bội bứt tóc, sau đó cứng rắn gật đầu, “Tôi đi tắm.”

    Hắn đứng dậy, đi vào buồng trong.

    Hành lang chật hẹp, phòng tắm đơn sơ, phòng đọc sách mộc mạc, phòng ngủ thư thái, Chu Tường không thể kìm lòng, đi một vòng ngắm nghía từng ngóc ngách, đầu ngón tay vuốt ve mặt tường thô ráp ố vàng, một cảm giác vừa ấm áp, vừa thân quen tràn ngập trong tim hắn.

    Ba, mẹ, con về rồi, con về thật rồi.

    Yến Minh Tu đứng phía sau lặng lẽ nhìn hắn, hình bóng người này tùy ý đi lại trong nhà chính là ký ức quý giá nhất quãng đời này của y, bây giờ hình ảnh ấy đang tái hiện, trước đây y chưa bao giờ tin, nhưng hiện tại, y lại thật sự cho rằng vận mệnh đã sớm định sẵn rồi, Chu Tường chính là một nửa của y, nếu không phải như vậy, nhất định Chu Tường sẽ không sống lại, sẽ không trở về bên cạnh y.

    Chu Tường trở về chính là cơ hội để y chuộc lại lỗi lầm, dù có phải chết, y cũng sẽ không buông tay.

    Chu Tường tắm nước ấm sạch sẽ. Phòng tắm nhà hắn rất nhỏ, hơi ấm không bị phát tán ra ngoài, tuy mùa hè hơi bí, nhưng tắm rửa mùa đông cực kỳ ấm cúng. Cảm giác ấm cúng đã lâu không gặp, cộng thêm bài trí thân quen trong phòng tắm, tất cả đều khiến hắn cảm động vô cùng.

    Tắm xong mới phát hiện quên lấy áo ngủ, hắn vừa định mặc lại bộ quần áo lúc nãy, hai tiếng gõ cửa đã nhẹ nhàng vang lên, Yến Minh Tu đứng ngay bên ngoài.

    “Tôi lấy áo ngủ cho anh rồi, thay đi.”

    Chu Tường mở cửa, thấy Yến Minh Tu cầm áo ngủ nhìn hắn, không biết đã đứng bao lâu.

    Hắn nhận lấy áo ngủ, đôi bàn tay khẽ run.

    Đây là một trong hai bộ áo ngủ tình nhân hắn mua, khi ấy, vì muốn tác động tâm lý cho Yến Minh Tu, hắn mua rất nhiều đồ đôi tình nhân, áo ngủ, ly tách, bàn chải đánh răng, quần lót, hắn hi vọng Yến Minh Tu sẽ cảm thấy có đôi có cặp với hắn. Lúc đó Yến Minh Tu không hề từ chối, hắn còn phấn khởi nghĩ có lẽ Yến Minh Tu đã ngầm tiếp nhận ám hiệu của hắn, mãi về sau hắn mới biết, hóa ra Yến Minh Tu chỉ đơn giản là chẳng buồn để ý, mặc kệ hắn vui sướng thế nào, có ảnh hưởng gì đến y đâu?

    Không ngờ, vật đổi sao dời, lúc này Yến Minh Tu lại dùng đúng phương thức đó để tìm về tình cảm của hắn. Cuối cùng hắn mới hiểu, Yến Minh Tu có thể ngụ trong bất cứ nơi nào y thích, nhưng tại sao y vẫn khăng khăng muốn cùng hắn tiếp tục sống trong căn hộ nhỏ hẹp đã hơn ba mươi năm tuổi này, bởi vì từng ngóc ngách của nơi này đều lưu giữ kỷ niệm về hai bọn họ, lớn thì cả căn phòng, cả bố cục, nhỏ thì từng chiếc chén, từng bộ áo ngủ, tất cả đều là chứng cứ chứng minh hắn đã từng yêu Yến Minh Tu, Yến Minh Tu muốn hắn nhớ lại điều đó.

    Yến Minh Tu toan tính rất tài, bởi vì hắn vẫn chưa từng quên những điều đó, ngay khoảnh khắc đặt chân vào căn hộ này, hắn đã bị buộc phải nhớ lại từng kỷ niệm với Yến Minh Tu, càng nhớ càng rõ, càng nghĩ càng đau.

    Quả nhiên, đồ đạc trong phòng ngủ cũng là năm ấy hai người cùng nhau chọn, thảm trải sàn gỗ là Yến Minh Tu mua về, đèn ngủ dùng hơn mười năm bị Yến Minh Tu nửa đêm rời giường đá hỏng, chính tay Chu Tường sửa lại, đến giờ vẫn còn dấu vết chắp nối, thậm chí, khi Yến Minh Tu bước ra khỏi phòng tắm, y cũng mặc đồ ngủ giống hệt như hắn, chỉ lớn hơn một size.

    Hết thảy tựa như thời gian đã quay ngược trở về, tựa như hai người được một đôi bàn tay vô hình kéo ngược về ba năm trước, Chu Tường cũng bị bắt ép phải đón nhận từng ký ức ngọt ngào.

    Mái tóc ướt mềm mại ôm sát khuôn mặt, nhìn Yến Minh Tu trẻ đi vài tuổi, giống hệt thiếu niên ngạo mạn năm nào, chỉ duy độc ánh mắt y, tới lúc này đã thâm sâu u tối, không ai có thể nhìn thấu y nữa.

    Trong khoảnh khắc hai ánh mắt giao thoa, Chu Tường có cảm giác Yến Minh Tu hiểu được những suy nghĩ trong lòng hắn.

    Yến Minh Tu bước tới, chậm rãi lên giường, tóc mái ẩm ướt buông trước trán, từng giọt nước trong suốt men theo lông mày, lướt qua khóe mắt y.

    Hai người lặng lẽ đối diện với nhau, khoảng cách rất gần.

    Yến Minh Tu nhẹ giọng, “Anh Tường, cám ơn anh đã về.”

    Trái tim Chu Tường run lên.

    “Trong căn phòng này, tôi muốn anh nhớ lại tất cả, tất cả tình cảm của anh đối với tôi.” Âm thanh ngập tràn quyết đoán.

    Yến Minh Tu hôn đôi môi mềm của hắn, nhẹ nhàng mút liếm, thỏa thích nhấm nháp hương vị mát mẻ và sạch sẽ của hắn.

    Đây là lần đầu tiên Yến Minh Tu hôn hắn, chính xác hơn, đây là lần đầu tiên Yến Minh Tu hôn hình dạng bây giờ của hắn.

    Hắn theo Yến Minh Tu nửa năm, số lần làm tình chỉ đếm trên đầu ngón tay, càng không nói đến hôn môi, mỗi lần Yến Minh Tu phát tiết, y cũng không muốn nhìn mặt hắn.

    Ban đầu hắn cứ nghĩ Yến Minh Tu vẫn xem hắn là Uông Vũ Đông, chẳng ngờ cuối cùng hắn lại biến thành thế thân của chính mình. Chuyện hoang đường như thế, không ngờ cũng có ngày xảy đến với hắn, mà thực ra, nếu hắn đã tỉnh lại trong thân thể người khác, thì trên đời này chẳng có chuyện gì là không thể nữa rồi.

    Đầu lưỡi ướt át tách hai hàm răng hắn, chui vào khoang miệng hắn, lôi kéo đùa nghịch đầu lưỡi hắn. Chu Tường thấy hoa mắt, xúc cảm từng bước bị nụ hôn nồng nàn của Yến Minh Tu khơi dậy, hắn vô thức đẩy y ra, nhưng y bắt lấy tay hắn, hắn càng cố sức, y càng kìm giữ hắn.

    Cuối cùng, hắn chỉ có thể bị động đón nhận nụ hôn càng lúc càng cuồng nhiệt, từ ban đầu nhè nhẹ dịu dàng, Yến Minh Tu biến nó thành nồng nàn và tràn trề ham muốn, xúc cảm mãnh liệt như lửa thiêu đồng cỏ càn quét tâm trí cả hai người, Chu Tường mở to mắt nhìn, hắn không thể lý giải, tại sao một nụ hôn lại có thể mang theo mùi vị tuyệt vọng và bi thương đến mức ấy, hơn nữa còn quyết liệt và cuốn hút đến mức ấy.

    Tới khi cả hai cùng ngạt thở, Yến Minh Tu mới buông hắn ra, y vô lực ngã trên người hắn, ôm chặt lấy eo hắn, thì thầm nói với hắn, “Anh đã về, anh đã về thật rồi.”

    Chu Tường cố nén xúc động muốn chạm vào y, lúng túng nằm trên giường, mặc cho Yến Minh Tu đè nặng trên người hắn.

    Yến Minh Tu sửa lại tư thế, chuyển thành ôm trọn Chu Tường trong lồng ngực, tiếng nói dịu dàng mà khàn khàn khẽ vang bên tai hắn, “Anh Tường, ngủ đi, từ nay về sau, ngày nào cũng vậy, em sẽ ôm anh đi vào giấc ngủ. Đừng rời bỏ em, bởi vì em sẽ mãi mãi không rời bỏ anh.”

    Chu Tường mệt mỏi nhắm mắt lại.

    Yến Minh Tu ôm Chu Tường, giống như đang ôm cả thế giới.

    Người này chính là cả thế giới của y.

    Chương 93

    Sáng ngày thứ hai, Chu Tường bị Thái Uy gọi về công ty.

    Lúc hắn tỉnh lại, Yến Minh Tu đã dậy trước rồi, thậm chí y còn định làm bữa sáng cho hắn, nhưng tay chân y không được nhanh nhẹn như hắn, nên hắn tự làm tự ăn rồi vội vàng rời nhà.

    Sắp sang năm mới, việc công ty cũng tương đối nhiều, Thái Uy thiếu người phụ trách tặng quà nên bổ sung Chu Tường vào quân số, bảo hắn đi biếu xén mấy phần quà cáp. Trước đây Chu Tường cũng từng làm những việc này, bây giờ Thái Uy rất yên tâm giao lại cho hắn. Từ sau khi biết thân phận thật của hắn, lúc đầu Thái Uy có tức giận, nhưng Chu Tường biết thực ra Thái Uy rất vui mừng. Lúc trước hắn đã từng là phụ tá đắc lực cho Thái Uy, Thái Uy rất hài lòng về hắn, bây giờ gặp mấy chuyện quan trọng, tất nhiên anh cũng giao cho hắn luôn.

    Chu Tường biếu quà xong xuôi, gọi cho Thái Uy hỏi mượn xe, ngày mai sẽ trả lại công ty. Hắn định dùng xe này để chuyển nhà, dù Yến Minh Tu đã nói sẽ giúp hắn, nhưng hắn để rất ít đồ đạc ở căn hộ Yến Minh Tu cho, chỉ một chuyến xe là đủ rồi, hắn không muốn lúc nào cũng phải nhìn thấy Yến Minh Tu, đối mặt với Yến Minh Tu luôn khiến hắn hoảng hốt.

    Thái Uy thoải mái đồng ý, Chu Tường bèn lái xe về khu chung cư kia. Hắn vào nhà thu dọn một lát, quả thật chẳng có gì nhiều, chưa đến một tiếng đã gọn gàng sạch sẽ, xong xuôi hắn mang tất cả vào xe.

    Hắn vẫn định trả lại căn hộ này cho Yến Minh Tu, hy vọng Yến Minh Tu cũng trả lại nhà cho hắn.

    Dọn đồ xong, hắn lái xe về chỗ Trần Anh.

    Mở cửa vào, trong nhà im ắng, Chu Tường nhớ hôm nay là thứ Năm, có lẽ dì Vương đã đưa Trần Anh đến bệnh viện làm thẩm tách.

    Đang định cởi giày, trong phòng lại có động tĩnh, Chu Tường ngẩng lên, nhìn thấy dì Vương đi ra, trông có vẻ vẫn còn buồn ngủ.

    “Dì Vương? Dì không đi bệnh viện với mẹ con à?”

    “Mẹ con đi, dì không đi.”

    “Ơ?”

    Dì Vương phấn khởi nói, “Siêu sao Yến Minh Tu bạn của con ấy mà, sáng nay cậu ấy đến đưa chị Anh đi rồi.”

    Chu Tường khựng lại, đứng thẳng lên hỏi, “Dì nói Yến Minh Tu đưa mẹ con đi?”

    “Ừ, cậu ấy bảo đưa chị Anh đi làm thẩm tách.”

    “Mẹ con cứ thế đi theo cậu ta?” Chu Tường bất giác cao giọng.

    Dì Vương thấy thái độ hắn bất thường, tự nhiên cũng căng thẳng, “A Tường, sao thế? Không ổn sao?”

    Chu Tường cũng biết mình vừa thất thố, hắn vội lắc đầu, cười nói, “Không có gì, con thấy không tiện thôi. Tối nay dì cứ ở nhà, để con đi đón mẹ là được.”

    “A… A Tường.”

    “Dạ?”

    “Chắc là hai bọn họ không ở cái bệnh viện thường hay đến đâu, bạn con bảo sẽ dẫn chị Anh đến bệnh viện tốt hơn để kiểm tra.”

    Chu Tường không biến sắc gật đầu, “Vâng, con biết rồi.”

    Hắn lấy chìa khóa và điện thoại, quay bước bỏ đi.

    Vừa đi, hắn vừa bấm số gọi Yến Minh Tu, Yến Minh Tu nghe máy rất nhanh.

    “Alo?”

    “Alo? Yến Minh Tu, cậu đưa mẹ tôi đi đâu?”

    “Bệnh viện.”

    “Bệnh viện nào?”

    “Bệnh viện XX, em tìm bác sĩ chuyên môn khám cho mẹ anh.”

    Chu Tường thở phào nhẹ nhõm, hắn vốn đang nghi ngờ mục đích Yến Minh Tu đưa Trần Anh đi, nhưng bệnh viện XX là bệnh viện điều trị nhiễm trùng đường tiểu tốt nhất cả nước, chỉ tiếc là hắn không đưa Trần Anh vào được, hắn nói, “Tôi đến ngay, cậu chưa nói gì lung tung với mẹ tôi chứ?”

    Yến Minh Tu trầm ngâm một lát, “Bây giờ không ở bệnh viện nữa, thẩm tách xong rồi, mẹ anh đang ở nhà em.”

    Chu Tường siết chặt lấy di dộng, “Cậu… Cậu nói gì với mẹ tôi?”

    “Anh cứ đến đây trước đi.”

    Chu Tường bực bội cúp máy, lái xe đến nhà Yến Minh Tu.

    Hắn lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến căn hộ của Yến Minh Tu. Vừa vào nhà đã thấy hai người đang đeo tạp dề làm hồ tháp tử (*), cả căn phòng thơm mức mùi thịt gà và củ cải trắng.

    “Mẹ?” Chu Tường kinh ngạc nhìn bọn họ.

    Trần Anh mỉm cười gọi, “Vào đi, rửa tay ăn cơm, sắp xong rồi.”

    Chu Tường lại nhìn sang Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu dịu dàng cười với hắn, “Cởi áo khoác ra đi, trong nhà nóng lắm.”

    Chu Tường cởi áo khoác, hơi gượng gạo bước đến. Hắn kín đáo quan sát vẻ mặt Trần Anh, nhưng Trần Anh bận rộn nấu nướng, không để ý đến hắn.

    Chu Tường bất đắc dĩ nói, “Con đi xem canh.”

    Nồi sành nấu canh gà đặt trên bếp gas, hơi nước cuồn cuộn, Yến Minh Tu đứng phía sau hắn, y nói, “Chắc là được rồi đấy, tắt bếp đi.”

    Chu Tường tắt bếp, mở vung, hương thơm lịm người phả vào mũi hắn. Hắn bưng nồi lên bàn ăn, dọn ra ba cái bát.

    Rất nhanh sau đó, cơm và các món chính cũng xong xuôi.

    Ba người ngồi quanh bàn ăn, Chu Tường và Yến Minh Tu thoáng nhìn nhau, không khí có phần xấu hổ.

    Từ lúc vào nhà, Chu Tường không hỏi, Trần Anh cũng không nói, chỉ mình Yến Minh Tu ung dung trò chuyện với cả hai người như thể chẳng có gì nghiêm trọng, mà bọn họ cũng không phải lần đầu dùng bữa với nhau.

    Yến Minh Tu vừa ăn canh vừa nói, “Hôm nay em đưa dì đi bệnh viện XX, kết quả chẩn đoán không có gì khác, nhưng các chuyên gia có phương pháp trị liệu mới rất hiệu quả, lần sau chúng ta cùng đi, đến đó trao đổi một chút.”

    Chu Tường cố nuốt lại những lời chất vấn, gật đầu, “Được.”

    Xong bữa, Yến Minh Tu muốn đưa họ về, Chu Tường nói, “Không cần, tôi mượn xe công ty, cứ để tự chúng tôi về.” Nói xong, không đợi Yến Minh Tu nhiều lời, hắn kéo Trần Anh bỏ đi.

    Trời lạnh mà có phương tiện di chuyển thì đỡ khổ hơn nhiều, Chu Tường lại bắt đầu suy tính chuyện mua xe.

    Tuy Yến Minh Tu vẫn còn giữ chiếc xe cũ của hắn, nhưng đó là xe second-hand, tính năng bình thường, để không ba năm, chắc bây giờ cũng đã thành phế liệu, Chu Tường định sang năm sẽ mua một chiếc xe bình dân thay cho đi bộ.

    Sau khi lên xe, Chu Tường không nói gì, hắn vẫn chờ Trần Anh mở miệng.

    Quả nhiên, Trần Anh thở dài một tiếng, “Đứa nhỏ này đúng là không tệ.”

    “Mẹ, hôm nay hai người làm gì đó?”

    “Sáng nay tự nhiên cậu ta đến nhà, lần trước mẹ gặp cậu ta rồi, cứ tưởng cậu ta đến tìm con, nhưng không ngờ cậu ta lại tìm mẹ, nói là muốn đưa mẹ đến bệnh viện lớn để kiểm tra.”

    “Thế là mẹ đi luôn? Sao mẹ không gọi cho con trước?”

    “Mẹ con có ngốc đâu, nếu không có ý đồ gì, sao tự nhiên cậu ta lại tốt với một bà già như mẹ được? Mẹ xem truyền hình lễ ra mắt, thấy cách cậu ta nhìn con không được bình thường, mẹ đã nói rồi, mấy chuyện này đừng có gạt mẹ. Dạo này con thường xuyên không về nhà ngủ, con nghĩ mẹ tin là con làm thêm giờ thật à?”

    Chu Tường bất đắc dĩ thở dài, “Mẹ, con với cậu ta không phải như mẹ nghĩ đâu.”

    “Vậy thì như thế nào?”

    Chu Tường nhất thời cứng ngắc, hắn quả thật không biết giải thích quan hệ của hắn và Yến Minh Tu thế nào cho Trần Anh hiểu, hắn cũng không thể nói sự thật, Trần Anh thuộc thế hệ bảo thủ đi trước, chắc chắn sẽ không chấp nhận nổi chuyện đó. Chu Tường rất lo sẽ có tin đồn gì không hay truyền tới tai Trần Anh, cứ nghĩ đến chuyện hôm nay Yến Minh Tu chẳng nói chẳng rằng đưa Trần Anh đi, hắn đã cực kỳ tức giận. Sắp xếp lại suy nghĩ, hắn qua loa đáp, “Bọn con quay phim chung, cậu ấy giúp đỡ con nhiều, nhưng con thấy không hợp, cậu ấy với con không thuộc cùng thế giới.”

    “Ài, mẹ cũng lo chuyện này, tuy đứa bé đó rất tốt, nhưng gia cảnh nhà người ta thế kia, chúng ta trèo lên không nổi, mẹ chỉ hy vọng chỉ hy vọng con tìm được người nào hiền lành chịu khó. Nhưng nếu con thích cậu ấy, mẹ thì không có ý kiến gì, nhưng nhà bên kia sao có thể đồng ý được? Mẹ không muốn nhìn con chịu khổ, nên hôm nay mẹ cũng không tỏ thái độ gì, còn chuyện này, thôi các con cứ tự quyết định đi.”

    Chu Tường cười cười, “Mẹ, mẹ cả nghĩ rồi. Con với cậu ta còn chưa đến mức ấy, sao nói với mẹ được. Dù thế nào cũng không có khả năng, mẹ cứ xem như cậu ta là bạn của con, sau này đừng phiền hà cậu ta là được.”

    “Mẹ hiểu mà, hôm nay mẹ chỉ muốn thử thôi, chứ bình thường mẹ nào dám chiếm trọn cả ngày của người ta như thế. Không ngờ đứa bé đó nhìn thì lạnh lùng kiêu ngạo nhưng tính tình tốt lắm, mẹ làm thẩm tách bốn-năm tiếng, chẳng thấy cậu ấy mất kiên nhẫn bao giờ, vẫn chăm chỉ trò chuyện với mẹ. Ài, ngoan thật đấy, mặt mũi đẹp thế, lại còn biết điều nữa. A Tường à, đây là chuyện của con, mẹ không dám nói gì nhiều, con chỉ cần nhớ kỹ, dù thế nào mẹ cũng ủng hộ con là được.”

    Chu Tường mỉm cười nhìn bà, “Mẹ, mẹ không giống mấy cụ bà bình thường nha, mẹ rất có phong thái đó.”

    Trần Anh được hắn nịnh vui vẻ, tự hào nói, “Con mẹ sau này sẽ là ngôi sao, mẹ cũng phải cầu tiến chứ.”

    Chu Tường vui vẻ theo bà, nhưng đôi mắt lại không mang ý cười.

    Yến Minh Tu không lo, nhưng hắn lo, hắn không dám tưởng tượng nếu Trần Anh nghe được mấy tin đồn lúc này, bà sẽ thất vọng về hắn thế nào. Chu Tường nắm chặt tay lái, âm thầm bất mãn với Yến Minh Tu.

    Chương 94

    Hai người về đến nhà, Trần Anh tán gẫu với dì Vương, còn Chu Tường về phòng.

    Vừa vào phòng, hắn lập tức gọi cho Yến Minh Tu.

    Lúc nãy có mặt Trần Anh nên không tiện nói chuyện, Yến Minh Tu vừa bắt máy, Chu Tường đã hỏi ngay, “Tại sao cậu lại tự tiện đưa mẹ tôi đi?”

    Yến Minh Tu tự tin đáp, “Chẳng lẽ anh không muốn đưa bà đến bệnh viện tốt hơn sao?”

    “Tình trạng của bà bây giờ đã tốt rồi.”

    “Đó là vì bà mới bệnh. Nhiễm trùng đường tiểu giai đoạn cuối còn rất nhiều biến chứng, hai người không hiểu sâu về căn bệnh này, cả bệnh viện lúc trước của bà cũng không phải quá tốt, chẳng lẽ anh không muốn bà được chữa trị bằng những gì tốt nhất?”

    Mấy câu nói của Yến Minh Tu đều dồn ép Chu Tường, như thể hắn không muốn Trần Anh tiếp xúc với Yến Minh Tu là bởi vì hắn không muốn Trần Anh được chữa trị tử tế, y nói chắc nịch đến nỗi hắn hết đường chối cãi.

    Hắn bực bội bảo, “Cậu có bản lĩnh, cậu nói gì cũng được, nhưng tôi không muốn bà phải suy nghĩ nhiều. Bà có tuổi rồi, nếu để mấy chuyện lung tung lọt vào tai bà, dù không bệnh chết thì bà cũng tức chết.”

    Yến Minh Tu thờ ơ đáp, “Em thấy bà ấy còn sáng suốt và hiểu chuyện hơn anh đó.”

    “Cậu đừng mạnh mồm át lẽ phải.”

    Yến Minh Tu trầm ngâm một thoáng, sau đó hỏi ngược lại hắn, “Chu Tường, bà ấy không phải mẹ ruột anh, anh thật sự quan tâm đến bà ấy như vậy sao?”

    Lúc này đến phiên Chu Tường trầm ngâm, hắn ngẫm nghĩ, trả lời, “Tuy không phải mẹ ruột, nhưng tôi luôn muốn có mẹ, hơn nữa tôi còn chiếm thân thể của con trai bà, tôi không thể không báo hiếu thay cậu ta.”

    “Em hiểu rồi, anh đã xem bà ấy là mẹ, vậy thì em cũng sẽ coi bà ấy là mẹ.”

    Chu Tường tức giận, “Đừng nói vớ vẩn, mẹ tôi trèo cao không nổi đâu!” Nói xong liền giận dữ cúp máy.

    Yến Minh Tu không gọi lại, Chu Tường tắm rửa xong thì đổ vật xuống giường, cả ngày bận rộn, hắn mệt bã người.

    Kỳ thật hắn vẫn luôn mong muốn Trần Anh được chữa trị trong bệnh viện tốt hơn, không phải hắn chưa từng đến bệnh viện lần này, nửa đêm hai giờ sáng hắn đã đến xếp hàng lấy số, kiên nhẫn chờ đợi đến hơn sáu giờ sáng, cuối cùng cả số cũng hết sạch. Hắn tìm cò bán số lậu, một số được hét giá ba ngàn, dọa hắn sợ không dám quay lại, lịch hẹn trước trên mạng cũng chật kín đến bốn tháng sau, hơn nữa kể cả có được vào khám một lần, lần sau muốn tái khám lại phải tiếp tục xếp hàng chờ đợi, vừa nghĩ đến bệnh viện lớn khó khăn như thế, hắn sợ Trần Anh chậm trễ điều trị, nên cũng không quay lại đó nữa.

    Có quyền có thế đúng là khác hẳn, bệnh viện lớn cũng giống phòng khám gia đình, bất cứ lúc nào đều có thể gặp được y bác sĩ tốt nhất cả nước, dù khó chịu đến đâu, hắn cũng vẫn phải đầu hàng.

    Hắn có cảm giác Yến Minh Tu rất giống một thợ săn, từng bước từng bước gài bẫy xung quanh hắn, đợi tới lúc hắn cùng đường, y sẽ thu lưới, hắn có muốn trốn cũng không trốn được.

    Tấm lưới đó, hắn không dám, cũng không muốn nhảy vào.

    Hắn đã sa chân một lần, để rồi phải trả giá bằng cả tính mạng. Một con chó thè lưỡi liếm phải bếp lò nóng, nhất định lần sau nó sẽ biết e dè, huống gì hắn là người.

    Chu Tường thở dài, phát hiện mình lại không ngủ được, hắn tìm quyển sách đọc một lát.

    Đọc đến khi mí mắt sưng húp, hắn vừa định đi ngủ, không ngờ đúng lúc đó điện thoại lại reo lên.

    Hắn nhìn đồng hồ, hai giờ sáng, còn ai gọi cho hắn giờ này? Cầm lên xem thử, quả nhiên là Yến Minh Tu.

    Chu Tường định lờ đi, nhưng nghĩ thế nào vẫn nghe máy, “Alo?”

    “Chu Tường, anh chưa ngủ à?”

    Chu Tường miễn cưỡng đáp, “Bị cậu đánh thức.”

    “Phòng anh sáng đèn.”

    Chu Tường vô thức thẳng lưng ngồi dậy, quay đầu nhìn quanh, “Cậu đang ở đâu?”

    “Dưới lầu.”

    “Cậu đến đây làm gì?”

    Âm thanh của y vừa mềm mại, vừa nồng nàn, “Em làm anh giận, không ngủ được nên đến đây nhìn xem, không ngờ đèn phòng anh vẫn sáng.”

    Chu Tường trầm ngâm, kiểu yêu chiều này của Yến Minh Tu khiến hắn cực kỳ không thoải mái, nhất là trái tim hắn, cứ nhói lên từng đợt. Hắn khe khẽ thở dài, “Tôi muốn ngủ, cậu về đi.”

    “Em lên nhà được không? Ngoài này lạnh lắm.”

    “Cậu không ở trong xe à?”

    “Không, ngồi trong xe không nhìn được cửa sổ phòng anh.”

    Chu Tường bực bội vò đầu, “Yến Minh Tu, cậu đừng như thế này nữa, chẳng giống cậu chút nào.”

    “Thế nào mới giống em?”

    “Cậu… Tôi không biết, cậu về đi.”

    “Em không về, em muốn lên nhà, em muốn nhìn anh một lát.”

    “Yến Minh Tu, cậu bị làm sao thế này?”

    “Một ngày không nhìn thấy anh, em sợ lắm.” Yến Minh Tu nhẹ giọng nói, “Rất sợ. Anh Tường, trước đây anh thật tốt với em, khi ấy em chỉ nghĩ đó là lẽ đương nhiên, ai bảo anh thích em? Nhưng trong ba năm qua, em chỉ có thể chống đỡ nhờ những kỷ niệm của chúng ta ngày đó. Điều em sợ nhất chính là anh lại biến mất một lần nữa, em muốn anh chuyển về, bởi vì em muốn mỗi khi về nhà đều được nhìn thấy anh, mỗi sáng thức dậy đều có anh bên cạnh, em sẽ không bao giờ phải sống mà không có anh, không nhìn thấy anh, không nghe thấy anh nữa, khoảng thời gian đó đúng là cơn ác mộng.”

    Bàn tay cầm điện thoại của Chu Tường bắt đầu run rẩy.

    “Em lên nhé, mở cửa cho em đi.”

    Chu Tường nghe thấy đầu bên kia có tiếng bước chân đi lên cầu thang.

    “Em ở ngoài cửa.” Yến Minh Tu nhắc nhở hắn.

    Chu Tường ngồi lặng trong chốc lát, lúc này mới cúp điện thoại, xỏ dép lê đứng dậy. Hắn khoác áo ngủ thật dày, đi qua phòng khách, mở cửa cho Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu toàn thân rét buốt, vành tai và khuôn mặt cũng lạnh đến đỏ hồng, vừa nhìn đã biết y đứng bên ngoài rất lâu.

    Chu Tường đang định nói gì đó, Yến Minh Tu đột ngột nhào tới, mạnh mẽ ôm lấy hắn, đôi môi lạnh buốt cũng sà xuống môi hắn.

    Phòng khách rất tối, Chu Tường lùi lại vài bước, suýt nữa đụng phải ghế sofa, áo khoác ngoài rơi xuống đất, trên người hắn chỉ còn áo cộc tay và quần short, lúc bị Yến Minh Tu ôm vào lòng, trực tiếp tiếp xúc với khí lạnh tháng Chạp, hắn rét đến phát run.

    Nhưng đôi môi kề trên môi hắn rất nóng ấm, đầu lưỡi ướt át trơn trượt cũng nóng ấm, mà ngay cả bàn tay Yến Minh Tu ôm ngang eo hắn, cũng dần dần ấm nóng lên.

    Chu Tường bị hôn đến choáng váng, đầu óc trống rỗng một vài giây, sau đó hắn vội vàng đẩy y ra, đưa tay bịt kín miệng y, nhỏ giọng, “Đừng làm ồn.” Nói xong liền túm Yến Minh Tu đi về phòng, khẽ khàng đóng cửa lại.

    Nếu để Trần Anh nhìn thấy Yến Minh Tu, hắn thật chẳng còn gì để nói.

    Nhiệt huyết của Yến Minh Tu vẫn chưa ngớt, cửa vừa khóa, y đã lại nhào lên đẩy hắn xuống.

    Chu Tường né ngang né dọc, làn da trần vẫn phải tiếp xúc với quần áo của y, hắn thấp giọng mắng, “Trên người cậu có vụn băng.”

    Yến Minh Tu cởi áo khoác ngoài ném xuống đất, sau đó giữ lấy hai tay Chu Tường, nồng nhiệt hôn hắn.

    Chu Tường nhìn tư thế này, biết chắc đêm nay trốn không nổi, cả hai người đã rất lâu không làm chuyện đó. Dù trong lòng còn nhiều khoảng cách, nhưng thân thể vẫn ăn ý vô cùng, nói nhiều vô ích, làm đi.

    Chu Tường mặc cho y hôn môi, thở hổn hển nói, “Đừng ồn, hai người ở ngay phòng đối diện.”

    Yến Minh Tu cúi đầu hôn dọc từ bờ môi xuống hầu kết hắn, cũng không nói lời nào.

    Y nhanh nhẹn tự cởi quần áo, sau đó cởi cho Chu Tường.

    Trong phòng rất ấm áp, hơi ấm hun nóng hai thân thể trần trụi cuốn lấy nhau, đôi ánh mắt nhìn nhau thật ăn ý, tràn trề ham muốn, cũng có lúc hai người sẽ cọ cọ trán vào nhau.

    Yến Minh Tu điên cuồng vuốt ve khuôn ngực trần của hắn, những nụ hôn ngọt ngào như mật, dồn dập như mưa sa rơi xuống ngực hắn, lưu lại thật nhiều dấu vết ái tình.

    Chu Tường luồn tay qua tóc y, thấp giọng hỏi, “Có bao không? Nhà tôi không có.”

    Yến Minh Tu khẽ ngừng lại, “Em cũng không có.”

    Chu Tường hơi cáu, “Thế thì làm gì được?”

    “Trước cũng có mấy lần không mang mà.” Yến Minh Tu phủ trên người hắn, bộ dạng nhất quyết không chịu thua.

    “Lúc đó làm nhiều, còn bây giờ…” Chu Tường hơi ngượng, “Xuống đi.”

    Yến Minh Tu vuốt ve phía dưới Chu Tường, nơi đó đã đứng thẳng, y nhẹ nhàng nắm lấy, cả người Chu Tường lập tức mềm nhũn.

    Chu Tường khó chịu ngọ nguậy, lúc này hắn đã mất hết kiên định. Nếu tính ra, đã từ rất lâu hắn hưởng thụ ân ái, từ khi sống lại đến giờ, chưa từng có một lần.

    Hắn cũng hoài niệm những xúc cảm đó.

    Yến Minh Tu nhẹ hôn môi hắn, “Anh Tường, cứ làm đi, em sẽ cẩn thận, không làm đau anh đâu.”

    Chu Tường với lấy hộp kem dưỡng da tay đặt trên đầu giường, “Được rồi được rồi, làm đi.”

    Yến Minh Tu hôn hắn một hơi dài, nhanh nhẹn tách hai chân hắn, nhìn vật cứng khẽ khàng dựng thẳng trên bụi cỏ, y nhịn không được, cúi xuống, đầu lưỡi ướt át nhẹ nhàng nếm thử một chút.

    Chu Tường giật bắn mình, kinh ngạc nhìn Yến Minh Tu.

    Hai người sống chung một năm, hắn cũng từng hầu hạ Yến Minh Tu rất nhiều, nhưng Yến Minh Tu chưa một lần dùng miệng cho hắn. Hắn vẫn tự an ủi, có lẽ Yến Minh Tu thích sạch sẽ, nhưng hóa ra, sự thật chỉ là người ta chướng mắt hắn.

    Không ngờ cũng có ngày Yến Minh Tu sẵn lòng làm như vậy.

    Yến Minh Tu tựa hồ cũng cảm giác được ánh mắt hắn, y khẽ ngẩng đầu lên, ngượng nghịu nói, “Em thử xem.”

    Trái tim Chu Tường điên cuồng đập mạnh.

    Biểu cảm đó… Biểu cảm đó, thật giống cái lần đầu tiên hắn nhìn thấy Yến Minh Tu, một thiếu niên ngây ngô xinh đẹp, bẽn lẽn xấu hổ vì nhận nhầm người, khuôn mặt xao xuyến cõi lòng ấy, ngay tại khoảnh khắc đó, đã khoét sâu vào trong tim hắn.

    Hắn không biết hắn đối với Yến Minh Tu có được tính là tình yêu sét đánh hay không, nhưng ít nhất, nếu nói về vẻ ngoài, hắn chưa từng thấy ai sánh được với Yến Minh Tu. Xem ra, phút nông cạn ban đầu đó, chính là khởi nguồn của tất cả bi kịch về sau.

    Không rảnh để nghĩ nhiều, vật cứng của Chu Tường đã được bao bọc trong khoang miệng ấm nóng, xúc cảm mềm mịn ẩm ướt quả thực khiến kẻ khác điên cuồng, nhất là khi nhìn xuống khuôn mặt hắn đã từng mê đắm bao lâu, bất kể là khoái cảm tâm lý hay sinh lý, Chu Tường cũng đã lên đến cực hạn.

    Hắn không thể nhịn được, khe khẽ rên một tiếng, hai bàn tay siết chặt lấy ga trải giường.

    Tiếng rên nho nhỏ như đang cổ vũ hết mình cho Yến Minh Tu, y dựa theo những lần được người khác thỏa mãn, mút vào rồi nhả ra vật cứng đang không ngừng cứng hơn, y không quen mùi vị, nhưng vừa nghĩ tới mình đang làm Chu Tường sung sướng, y đã cực kỳ sẵn lòng.

    Chu Tường đã lâu chưa bị kích thích đến thế, hắn nhanh chóng bắn ra, Yến Minh Tu không tránh kịp, bị phun lên đầy mặt. Chu Tường quá xấu hổ, vội vàng rút khăn giấy đưa cho y, Yến Minh Tu lau mặt, mờ ám cười nhìn hắn.

    Mặt hắn nóng bừng, hắn đã sớm qua cái tuổi ngượng ngùng vì những chuyện này, chẳng biết tại sao hôm nay lại thế.

    Yến Minh Tu ghé đầu tới, vừa vuốt ve thắt lưng hắn, vừa dịu dàng hôn hắn, “Đến lượt em chưa?”

    Chu Tường ấp úng “Ừ” một tiếng.

    Yến Minh Tu mở lớn hai chân hắn, lấy thật nhiều kem dưỡng da, nhẹ nhàng bôi lên lối vào của hắn, nơi đó căng chặt, Yến Minh Tu phải khó khăn lắm mới chen được một ngón tay vào.

    Chu Tường khó chịu nhúc nhích, khẽ nhíu mày.

    Yến Minh Tu vuốt ve hắn, ngón tay nhẹ nhàng khuấy động ra vào.

    Y đã ngủ với thân thể này, dù số lần chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng y cũng không còn xa lạ nữa, chỉ có điều hiện giờ đã khác trước, những lần trước, y dùng thân thể này để trút hết nỗi lòng, dục vọng, nhung nhớ, hối hận, đau thương, còn lúc này đây, y chỉ muốn hòa làm một với người này. Y nhìn khuôn mặt hắn, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, đây không phải khuôn mặt của Chu Tường mà y yêu nhất, y rất nhớ khuôn mặt chín chắn, đàn ông, luôn mang theo nụ cười khoáng đạt dịu dàng của hắn, nhưng y không thể nhìn lại khuôn mặt ấy nữa, tất cả đều là tại y sai, nhưng may mắn, may mắn làm sao, linh hồn người ấy vẫn đang ở đây, bất kể khuôn mặt hắn biến thành thế nào, y chỉ cần biết trong thân thể này là người y yêu nhất, chỉ vậy thôi cũng đủ lắm rồi.

    Lớp kem trắng mịn như tuyết theo ngón tay Yến Minh Tu khuấy động Chu Tường, lối vào chật hẹp đã hé ra, ngượng ngùng mà dịu dàng dưới ánh đèn mờ ảo. Yến Minh Tu rút ngón tay ướt đẫm trở về, thay bằng vật cứng của chính mình, nhẹ nhàng thăm dò lối vào đỏ thắm, sau đó chậm chậm tiến công.

    Chu Tường hít một hơi thật sâu, các giác quan căng cứng, lực chú ý toàn thân chỉ dồn vào nơi nhạy cảm kia, vật thô lớn cứng rắn của Yến Minh Tu chầm chậm chen vào giữa vách tường mềm mại, dần dần tiến sâu trong thân thể hắn.

    Chu Tường bắt đầu thở dốc, hắn nghiến răng nói, “Nhẹ… Nhẹ thôi…”

    Yến Minh Tu giảm tốc độ, y vuốt ve hai cánh mông săn sắc của Chu Tường, nhẹ giọng vỗ về, “Thả lỏng một chút, em muốn vào hết. Anh Tường, cứ quên hết những lần trước đi, em muốn cho anh trải nghiệm tốt nhất, giống như chúng ta ngày đó.”

    Chu Tường nghiến răng, cảm giác xấu hổ khi bị vật lạ xâm chiếm, quả thực nói không nên lời.

    Yến Minh Tu siết lấy eo hắn, chậm rãi chuyển động. Thứ vĩ đại kia hoàn toàn trái ngược với khuôn mặt xinh đẹp mềm mại của y, lần đầu tiên nhìn thấy nó, Chu Tường đã bị dọa phát khiếp, mà lúc này vật ấy còn căng lớn tới đáng sợ, Chu Tường cảm giác khoang ruột mình đã bị Yến Minh Tu lấp kín, chỉ cần y khẽ cử động, đỉnh vật cứng nóng rực sẽ khuất đảo nội tạng hắn, thứ cảm giác bị chiếm lĩnh hoàn toàn, thực không có cách nào nói rõ thành lời.

    Chu Tường ngửa cổ, khuôn mặt đỏ bừng, từng nhịp ra vào của Yến Minh Tu làm hắn run lên bần bật. Dù đã đổi thân thể khác, nhưng những nơi mẫn cảm của hắn vẫn hệt như cũ, có lẽ điều này không liên quan đến thân thể, mà chỉ phụ thuộc vào cảm giác của hắn, bởi vậy nên mỗi lần Yến Minh Tu châm ngòi phóng hỏa, Chu Tường luôn hưng phấn đến không nén nổi mình.

    Rất nhanh, hai người đã tìm về sự hài hòa ngày trước, một năm chung sống, hai người giống như đôi dã thú, bằng đủ loại tư thế, tại đủ mọi vị trí, điên cuồng mà dữ dội, thỏa sức hưởng thụ kích thích cùng khoái cảm cực hạn. Những ngày đó, bọn họ hiểu rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể đối phương, cực kỳ dễ dàng khơi gợi lửa dục của đối phương, để cùng nhau đắm chìm trong cực khoái. Trước khi Chu Tường gặp Yến Minh Tu, hắn vẫn luôn làm 1, chủ yếu vì hắn nghĩ diện mạo, dáng dấp và tính cách của hắn không thích hợp làm 0, nhưng sau khi cùng với Yến Minh Tu, hắn lại có cảm giác trời sinh hắn ra để làm đầu nhận. Dù khoái cảm cuộn trào, nhưng lên đỉnh chỉ dựa vào duy nhất va chạm phía sau cũng không phải dễ, ấy vậy mà hắn đã bao nhiêu lần bị Yến Minh Tu thúc đến bắn tinh. Lúc này hai người lại trần trụi cuốn lấy nhau, những hồi ức điên cuồng cũng ồ ạt quay về, chỉ cần nhớ lại cũng đủ làm hắn nóng rực đến choáng váng cả đầu.

    Động tác của Yến Minh Tu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, thúc cho hắn không còn đủ sức khép lại hai đùi, chỉ có thể mềm nhũn buông thõng sang hai bên, càng thêm thuận lợi để Yến Minh Tu tiếp tục càn quét.

    Chu Tường không dám phát ra âm thanh, kỳ thật hắn rất thích rên rỉ, nhất là lúc đạt tới cao trào, càng rên rỉ càng thêm kích thích, nhưng hắn vẫn chưa quên mình đang ở đâu, hắn chỉ có thể nghiến răng nín nhịn, mặc cho khoái cảm dồn dập kéo đến, từng bước bức hắn lên đỉnh cao dục vọng.

    Mồ hôi trên trán Yến Minh Tu nhỏ xuống ***g ngực hắn, nóng rực như lửa.

    Chu Tường mở to đôi mắt, mơ màng nhìn Yến Minh Tu, Yến Minh Tu cũng nhìn lại hắn.

    Đây là lần đầu tiên hai người mặt đối mặt làm tình. Không, không phải họ chưa từng thử qua tư thế mặt đối mặt, mà nói đúng hơn, đây là lần đầu tiên Yến Minh Tu nhìn thẳng vào mắt hắn trong lúc mặt đối mặt làm tình. Y nhìn hắn, chứ không phải cúi đầu mãnh liệt đưa đẩy, gắng sức biến hắn thành một người khác.

    Khoảnh khắc hai ánh mắt giao thoa, Chu Tường nhìn thấy tình yêu ngập tràn trong đôi mắt y, thứ cảm xúc mãnh liệt nồng cháy đó khiến hắn kinh sợ.

    Yến Minh Tu mạnh mẽ ra vào trong hắn, khoái cảm chồng chất đến cực hạn, chỉ vài giây nữa sẽ đột phát nổ tung, y kiên định mà run rẩy nói với hắn, “Anh Tường, em yêu anh.”

    Chương 95

    Giường ngủ của Chu Tường là giường đơn 1.5x2m, bình thường mình hắn nằm thì không sao, nhưng hôm nay có thêm một gã đàn ông cao lớn chen vào nên cực kỳ chật chội, đến cả xoay người cũng chẳng dễ dàng gì.

    Nhưng thực ra Yến Minh Tu cũng không để Chu Tường có cơ hội xoay người, từ đầu tới cuối y vẫn khăng khăng ôm chặt lấy hắn, tư thế cực kỳ ngang ngược độc tài, nhưng đồng thời lại vô cùng ấm áp. Phòng Chu Tường có lò sưởi, mỗi tội cửa sổ không đóng kín được, gió lạnh vẫn thường lọt qua khe hở, nhưng cả đêm hôm qua hắn không bị lạnh chút nào, từng tế bào của hắn đều được bao phủ bằng nhiệt độ của Yến Minh Tu.

    Lúc hai người thức dậy, cũng đã sắp giữa trưa.

    Chu Tường nhìn đồng hồ, ngồi bật dậy, bình thường hắn không bao giờ ngủ nướng, hắn có thói quen dậy sớm, chỉ trừ phi mệt gần chết… Mà đêm qua đúng là mệt gần chết, nếu không hắn cũng chẳng ngủ một mạch đến giờ này.

    Hắn vừa nhúc nhích, Yến Minh Tu cũng tỉnh theo, y dụi mắt nhìn hắn.

    Chu Tường đẩy đẩy y, “Dậy đi, sắp mười một giờ rồi.”

    “Ừ.” Tuy đã ừ, nhưng cánh tay vẫn khư khư ôm chặt lấy hắn, y nhẹ giọng nói, “Không có chuyện gì thì ngủ thêm lát nữa.”

    Chu Tường hơi lo lắng, “Không được, mẹ tôi sắp lên gọi ăn cơm.”

    Yến Minh Tu không nói gì, chỉ tha thiết ôm ngang eo hắn, dụi đầu vào ngực hắn, lẩm bẩm, “Anh Tường, em chờ ngày này lâu lắm rồi.”

    Được cùng Chu Tường ôm nhau thức giấc gần như đã trở thành giấc mộng vĩnh viễn xa vời của y, y chỉ ước sao thời khắc này kéo dài thêm một lát, mà thực ra cứ thế này mãi cũng không phải ý tồi.

    Nhưng tâm tư của Chu Tường lại không đặt vào y, hắn đẩy y ra, nhảy xuống giường, nhanh nhẹn mặc quần áo, dùng tư thế hơi mất tự nhiên bước sang một bên, áp tai lên ván cửa, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

    Bên ngoài chỉ có tiếng TV.

    Chu Tường thấp giọng nói, “Cậu mặc quần áo đi, để tôi ra trước xem sao, lát nữa tôi gọi thì cậu ra, nhớ đừng gây tiếng động.”

    Yến Minh Tu vò vò mái tóc rối bù, biểu cảm cực kỳ mất mát.

    Chu Tường thúc giục, “Mau lên.”

    “Cứ như vậy?” Đôi mắt sáng như sao chớp chớp nhìn Chu Tường, y cười khổ nói, “Đêm qua… Em cứ nghĩ có điều đã thay đổi chứ. Mẹ anh cũng đoán được quan hệ của chúng ta rồi, anh còn giấu giếm làm gì nữa.”

    Chu Tường nghiến răng, “Bà có biết hay không là chuyện nhà chúng tôi, cậu mặc đồ nhanh đi.”

    Yến Minh Tu thất vọng lắc đầu, im lặng xuống giường mặc quần áo.

    Chu Tường chờ y mặc đồ xong, đang định mở cửa ra ngoài.

    Yến Minh Tu kéo hắn lại, “Em muốn cùng ra với anh.”

    Chu Tường cau mày đáp, “Cậu đừng ép tôi.”

    Yến Minh Tu biến sắc, đành phải run rẩy buông tay, “Anh Tường, em phải làm thế nào thì anh mới đồng ý quay lại? Đêm hôm qua anh cũng có cảm giác mà? Chúng ta hòa hợp như thế, anh vẫn còn cảm giác với em, tại sao không chịu cho em một cơ hội? Tất cả những gì trước đây anh muốn em làm, tất cả những thứ trước đây em không thể cho anh, bây giờ em tặng anh hết thảy. Em chỉ muốn thật lòng nói lời yêu với anh, cả đời này em sẽ tốt với anh vượt trên bất cứ kẻ nào.”

    Chu Tường ngoảnh đi, thấp giọng nói, “Đúng là tôi vượt trên những kẻ khác, làm gì có ai ngu được như tôi.”

    Yến Minh Tu cắn chặt răng, y bức bối vô cùng, nhưng lại không biết nên nói tiếp thế nào cho phải.

    Chu Tường nhìn vẻ khổ sở của y, trong lòng lại bình tĩnh dị thường. Hắn thôi không mở cửa, quay lại ngồi xuống giường, lặng lẽ nhìn Yến Minh Tu, trống rỗng thì thầm, “Minh Tu, chúng ta giằng co đến tận giờ này cũng chỉ là vì trên giường hòa hợp. Cậu nói đúng, tôi vẫn còn cảm giác với cậu, ai bảo cái thứ kia của cậu ấn tượng đến thế, nhưng giữa chúng ta cũng chỉ có vậy mà thôi. Cậu nói cậu yêu tôi, thực ra tôi cũng động lòng, nhưng nhớ lại những gì đã trải qua ngày trước, ở bên cậu phải trả giá quá đắt, tôi vất vả lắm mới nhặt về được một cái mạng, tôi chỉ muốn sống cho tốt, nếu cứ tiếp tục dằng dai với cậu thì tôi có khác gì ngày trước đâu? Vậy chẳng phải uổng phí sinh mạng mới này à? Bây giờ đã biết tôi chưa chết, cậu cứ yên tâm đi, không cần áy náy nữa. Vả lại, hoàn cảnh chúng ta khác nhau nhiều lắm, kỳ thật từ ngày đó đã chẳng nên dính líu gì rồi, lúc trước là tại tôi không biết lượng sức, lẽ ra ngay từ đầu tôi không nên tiếp cận cậu.”

    Yến Minh Tu nghe hắn nói, đôi mắt đỏ hoe chăm chú nhìn hắn, dường như đang muốn tìm lại một chút thâm tình và ôn hòa trên khuôn mặt hắn.

    Chu Tường đá đá dép lê dưới đất, hắn nghĩ, thôi thì cứ nói hết một lần, thực ra nhã nhặn trò chuyện thế này còn tốt hơn cáu giận thẹn thùng nhiều lắm. Ít nhất, nếu đã muốn nói thẳng, hắn cũng phải biểu đạt cho thật thẳng thắn, “Cậu nói xem, gia thế nhà cậu như vậy, nhất định sau này cậu sẽ phải cưới một cô gái nào môn đăng hộ đối, gia đình cậu chắc chắn sẽ không để cậu thế này cả đời được. Chỉ riêng chuyện đó tôi đã không thể chấp nhận, tôi không thích phụ nữ, tôi sẽ không hại đời bất cứ cô gái nào, tôi chỉ muốn tìm một người đàn ông sẵn lòng ở bên tôi. Thực ra không tìm được cũng chẳng sao, trong giới này, những người có thể hạnh phúc đến già chỉ đếm trên đầu ngón tay, tôi cũng không mưu cầu xa xỉ như thế. Mà dù tôi có tìm được hay không, người kia chắc chắn cũng không phải là cậu. Chưa nói đến ai khác, chỉ mình anh trai cậu cũng đủ nghiền nát tôi rồi. Chúng ta hai người hai số phận, cậu nhìn xem, kết quả đã có rồi đó, chính là sống chết hai đường. Tôi đã không còn hy vọng gì vào cậu nữa, cậu cũng gác lại trang sách này đi thôi, tiếp tục dây dưa đâu còn ý nghĩa gì.”

    Yến Minh Tu nghiến răng đến suýt bật máu, y khàn khàn nói, “Anh thì biết cái gì… Nói đi nói lại, anh vẫn không chịu tin em. Ở trong mắt anh, tình cảm của em cũng chỉ đến mức đó? Anh nói thử xem, nếu em không xác định, tại sao em còn phải chờ anh đến lúc này? Ba năm qua em vẫn luôn chờ anh trở về, chờ anh trở về, chúng ta sẽ sống cuộc đời vô tư vô lo, chỉ cần anh trở về.” Yến Minh Tu nhìn Chu Tường, đau thương ngập tràn trong đôi mắt.

    Chu Tường khe khẽ thở dài, bất đắc dĩ ôm lấy đầu.

    Yến Minh Tu, nếu tôi lại buông thả chính mình một lần nữa, ai biết về sau sẽ đổi lấy kết quả gì? Tôi đã chết một lần rồi, tôi rất sợ mình lại rơi vào trò hề quái quỷ này, mãi mãi không thoát ra được.

    Yến Minh Tu vuốt ve vành tai hắn, khàn khàn nói, “Anh Tường, em sẽ không buông tay, nhất định không buông tay. Em không thể sống mà không có anh, một ngày cũng không thể được. Em có đủ thời gian để chờ đợi anh, em sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào lại gần anh, em chờ anh gạt bỏ hết gánh nặng này, anh sẽ quay lại bên em.”

    Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

    Chu Tường giật mình, ngẩng phắt đầu lên, “Ai đó?”

    “Hai đứa dậy chưa?” Ngoài cửa truyền đến giọng Trần Anh.

    “Dạ, mới dậy.”

    “Dậy rồi thì ra ăn cơm.”

    Chu Tường ngẩn người, vừa nãy Trần Anh nói “Hai đứa”?

    Thấy không ai trả lời, Trần Anh nói tiếp, “Thôi ra đi, đừng trốn nữa, mẹ bảo dì Vương về rồi, trong nhà không có người ngoài đâu.”

    Chu Tường chán nản thở dài, gặp hoàn cảnh này, hắn thật sự chẳng còn gì để nói.

    Yến Minh Tu lấy lại tinh thần, y nâng cằm Chu Tường, cấp tốc hôn một miếng, sau đó nghiêm túc nhìn hắn, “Anh Tường, đây là chuyện sớm muộn thôi.” Nói xong liền đứng dậy, trước khi Chu Tường kịp ngăn cản, y đã mở cửa ra.

    Trần Anh đeo tạp dề, bình tĩnh nhìn bọn họ.

    Chu Tường chỉ hận không thể chui vào chăn chết quách đi.

    Tuy trời sinh hắn đã là đồng tính, nhưng trong cả quá trình trưởng thành của hắn, không ai phê phán hay bó buộc hắn, bởi vì hắn không có gia đình. Dù Trần Anh đã nói bà hiểu hắn, nhưng cảm giác bị bề trên bắt gian tại trận vẫn làm hắn xấu hổ vô cùng, hắn nghĩ, nếu ba mẹ hắn còn sống, lúc đối mặt với họ, có lẽ tâm trạng hắn cũng sẽ như thế này.

    Trần Anh nhướn mày, “Sáng nay mẹ vào gọi con dậy ăn sáng.” Bà nhìn Yến Minh Tu một cái, cố gắng mỉm cười, cuối cùng làm thành một biểu cảm đặc biệt mất tự nhiên.

    Dù đã biết Chu Tường là đồng tính luyến ái, nhưng tận mắt chứng kiến đứa con trai mình bao năm nuôi nấng ôm ấp một đứa con trai khác trong ổ chăn, tâm trạng của bà vẫn vô cùng phức tạp.

    Trước đây bà cực lực phản đối Chu Tường quan hệ với Đàm Ân, cực lực đến nỗi tình cảm mẹ con suýt nữa rạn nứt, nhưng sau khi Chu Tường gặp nạn, bà nào còn tâm tình bắt bẻ chuyện này? Bà đã nghĩ thông rồi, nhưng nghĩ là một chuyện, còn tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác. Đúng là bà rất thích đại minh tinh đẹp vô cùng này, nhưng bà vẫn cần thời gian để làm quen.

    Vì vậy bà quyết định phải tốt với đại minh tinh này một chút, dù sao con mình và cậu ta cũng…

    “Cậu Yến, cậu cũng ra dùng cơm đi, tôi làm hoành thánh đó.”

    “Dì vất vả rồi, để con đi rửa mặt.”

    “Cậu đi đi, tôi chuẩn bị bàn chải mới rồi.”

    Yến Minh Tu vào nhà tắm.

    Chu Tường và Trần Anh nhìn nhau mấy giây, xấu hổ cúi đầu.

    Trần Anh lau bàn tay chưa khô vào tạp dề, sau đó sờ sờ trán Chu Tường, “Hơi nóng nhỉ, lò sưởi bật to quá, nóng lắm.”

    Chu Tường gật gật đầu.

    “Con lớn rồi, con muốn cùng ai là tự do của con, đừng ngại.”

    Chu Tường xúc động nhìn bà, “Mẹ, cám ơn mẹ.”

    Trần Anh thở dài, “Cám ơn cái gì, trời sinh, mẹ làm gì còn cách khác.”

    Chu Tường nghiêng đầu nhìn sang bên, từ góc độ này hắn có thể thấy bóng dáng Yến Minh Tu đang rửa mặt.

    Chu Tường nghĩ, hắn có người mẹ văn minh là thế, nhưng Yến Minh Tu thì không có, sớm muộn gì y cũng sẽ tự tìm đường lui. Mà dù y không lui, nhà họ Yến với thế lực khổng lồ nhất định sẽ không cho phép y xằng bậy như thế, rốt cuộc cũng chỉ là công dã tràng thôi. Nếu hắn quay lại với Yến Minh Tu, đến phút chót, kết quả có lẽ cũng chẳng khác gì, hắn không thể chịu nổi điều đó.

    Cứ như thế này là tốt nhất, dừng ở đây là tốt nhất.

    Điện thoại của Yến Minh Tu để trên giường bỗng vang lên, Chu Tường vô thức liếc sang, màn hình hiển thị tên của Uông Vũ Đông.

    Chương 96

    Đối với cái tên này, Chu Tường chán ghét bằng cả tấm lòng. Trước khi quen biết Yến Minh Tu, hắn vẫn tự cho rằng mình là một người rộng lượng, không so đo xét nét ai bao giờ, nhưng chỉ duy nhất đối với Uông Vũ Đông là hắn ghen ghét tới cùng cực, thứ cảm giác đố kỵ hẹp hòi đó, ngay cả chính hắn cũng không muốn đối mặt, bởi vì thật sự hắn cũng thấy hổ thẹn trong lòng.

    Nhưng hắn lại không thể kìm nén thứ cảm giác tối tăm u ám đó. Hắn nghĩ, nếu có thể đánh một trận với Uông Vũ Đông, có lẽ hắn sẽ được giải thoát, nhưng tất nhiên đó là điều không thể xảy ra, vậy nên càng nhịn xuống, hắn lại càng khó chịu.

    Nghĩ đến đây, ma xui quỷ khiến, ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt trên màn hình, ngắt máy.

    Hắn nghĩ, có lẽ cả đời này Uông Vũ Đông cũng chưa bao bị Yến Minh Tu dập máy thẳng thừng.

    Nhìn màn hình tối đen, đột nhiên ngộ ra mình vừa làm gì, Chu Tường không khỏi buồn phiền chán nản. Tại sao hắn lại ghen tị với Uông Vũ Đông đến mức đó?! Mẹ kiếp, quá nhục mặt.

    Có lẽ do chột dạ, có lẽ để giấu giếm, lúc Yến Minh Tu quay về phòng, Chu Tường nhìn y, nói, “Uông Vũ Đông mới gọi cho cậu.” Nói xong liền đứng dậy đi vào nhà tắm, lách mình lướt qua Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu hơi giật mình, y cầm lấy điện thoại trên giường nhưng không định gọi lại, lúc này y có chuyện quan trọng hơn nhiều, đang định cất điện thoại đi thì tiếng chuông lại vang lên.

    Y đành phải nghe máy, “Alo, anh Đông.”

    “Minh Tu? Vừa nãy em làm gì đó?”

    “Trong WC.”

    “Nhà em có người khác à?”

    Yến Minh Tu ngừng một lát, “Sao?”

    “Lúc nãy điện thoại ngắt.”

    Yến Minh Tu im lặng, nhịn không được đưa mắt nhìn bóng dáng Chu Tường, “Không, không biết sao lại thế, có chuyện gì vậy?”

    “À, anh Đông đang muốn tìm em bàn ít việc, chiều nay em rảnh không?”

    “Chiều tôi bận rồi, có gì cứ nói qua điện thoại đi.”

    Uông Vũ Đông khẽ thở dài, vẻ như không hài lòng với thái độ của Yến Minh Tu, nhưng cuối cùng vẫn phải nói, “Dạo này nhà nước chèn ép bất động sản quá, nguồn vốn của ba anh bị chặn, lần trước anh lấy tiền công ty quay vòng vốn cho ba, thành ra chính anh cũng kẹt. Minh Tu, em giúp anh được không?”

    Yến Minh Tu nhíu mày, nhẹ nhàng đóng cửa lại, bước thêm mấy bước vào phòng, giọng y bắt đầu nghiêm khắc, “Lần trước lúc có tin, tôi đã dặn chị hai nhắc nhở anh rồi, tại sao hai người còn rót tiền vào nữa?”

    Uông Vũ Đông vội nói, “Ba anh không nghe anh khuyên, dù sao ổng cũng là ba anh, anh không thể không giúp ổng. Minh Tu, dù gì chúng ta cũng đã là người một nhà, em nghĩ cách giúp anh đi.”

    Sắc mặt u ám, Yến Minh Tu hít sâu một hơi, “Anh cần bao nhiêu?”

    Uông Vũ Đông không nói, vẻ như không muốn trao đổi qua điện thoại, “Cái này… Cứ gặp nhau rồi nói, ngày mai em rảnh không?”

    Yến Minh Tu lạnh lùng đáp, “Anh Đông, tôi đâu phải mới giúp anh lần đầu, nếu để ba hoặc anh cả biết được, anh tự ngẫm lấy hậu quả đi. Những chuyện thế này, anh đếm xem bao nhiêu lần rồi?”

    Giọng điệu Uông Vũ Đông bắt đầu kích động, “Minh Tu, anh… Anh không còn cách nào mới phải tìm em. Minh Mị đang mang thai, anh không muốn làm cô ấy lo lắng.”

    “Cái gì? Chị hai mang thai? Sao bây giờ anh mới nói?”

    “Bọn anh cũng mới biết hai ngày trước thôi, ngày mốt là sinh nhật mẹ rồi, bọn anh định chờ hôm đó sẽ nói luôn, tặng cho mọi người một niềm vui bất ngờ. Minh Tu, bây giờ là thời điểm quan trọng nhất của Minh Mị, em có biết… Em có biết tâm trạng phụ nữ mang thai rất cần được chú trọng không? Anh không muốn cô ấy bị ảnh hưởng vì chuyện của anh. Em ngàn vạn lần đừng nói với anh cả, cũng đừng nói với ba, em giúp anh đi, nhất định em có cách mà.”

    Yến Minh Tu trầm giọng đáp, “Được rồi, tôi biết rồi, sáng mai anh đưa lão Lưu đến công ty tôi.”

    Dập máy, y mở cửa ra khỏi phòng, Chu Tường cũng vừa rửa mặt xong, hai người trùng khớp đối diện nhau.

    Chu Tường nhìn Yến Minh Tu cầm điện thoại trên tay, rõ ràng là tư thế vừa đóng cửa trò chuyện, hắn nhịn không được nhíu mày, sau đó đảo mắt qua Yến Minh Tu, xoay người đi ra phòng khách.

    Yến Minh Tu cũng theo sau, giải thích, “Là chuyện trong nhà.”

    Chu Tường đang xếp bát đũa, thờ ơ “Ồ” một tiếng, “Định nghe cho cậu, nhưng cảm ứng nhạy quá, bất cẩn ngắt máy.”

    Yến Minh Tu cất điện thoại vào túi, vốn đang bực bội vì Uông Vũ Đông, nhưng một câu giải thích của Chu Tường lại khiến y ngộ ra gì đó, y híp mắt nhìn Chu Tường, khóe miệng cong cong, “Ngắt cũng không sao.”

    Đúng lúc đó Trần Anh bưng một cái nồi lên, mùi thơm mê người tràn ngập cả gian phòng.

    “Mẹ, để con bưng cho.” Chu Tường nhìn hai cánh tay gầy guộc của Trần Anh bê cái nồi to lù lù, sợ hết hồn.

    Hắn đang định chạy qua, Yến Minh Tu đứng gần Trần Anh hơn đã nhanh nhẹn bước đến, thuận tay đón lấy cái nồi, vững vàng đặt lên bàn.

    Trần Anh lau mồ hôi, “Ôi chao, nặng thật đấy, biết thế cứ để trong bếp cho rồi.”

    Chu Tường mở vung, trong nồi là hoành thánh thơm ngào ngạt, hắn vừa múc ra bát vừa nói, “Lần sau để con bê cho, nhỡ bỏng thì sao.”

    Trần Anh ngượng ngùng cười, bà liếc Yến Minh Tu một cái, nhỏ giọng nói, “Cám ơn.”

    Yến Minh Tu nhẹ nhàng gật đầu, “Dì, dì ngồi đi.”

    Ba người cùng ngồi xuống dùng bữa.

    Trần Anh mở lời trước, “Hai đứa yêu nhau bao lâu rồi?”

    Chu Tường mắc nghẹn, hơi luống cuống nhìn Trần Anh.

    Yến Minh Tu điềm tĩnh đáp, “Khoảng 2-3 tháng.”

    “À, hèn gì dạo này A Tường thường xuyên không về nhà.”

    Chu Tường xấu hổ bảo, “Mẹ, chúng ta nói chuyện khác đi.”

    Trần Anh lườm hắn một cái, “Con ngượng cái gì? Mẹ còn chưa ngượng nữa là.”

    Chu Tường xẩu hổ cúi đầu, cắm cúi ăn hoành thánh.

    Trần Anh nói với Yến Minh Tu, “Tiểu Yến, ông nội cậu là Yến Đức Giang sao?”

    Yến Minh Tu gật đầu.

    Khuôn mặt Trần Anh lộ rõ vẻ u sầu, “Ài, nếu người lớn trong nhà cậu biết… Chắc không phải chuyện gì hay.”

    “Dì, con tự có dự định của con, con sẽ không để anh Tường khó xử.”

    Trần Anh lắc đầu, thở dài, “Vẫn còn con nít lắm, những thứ khác thì tôi không nói, nhưng tâm trạng của người làm cha mẹ, tôi hiểu rõ hơn cậu nhiều. Hai đứa này, đừng nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, suy xét cho kỹ vào, suy xét hết về sau đi, đừng lửng lửng lơ lơ, tình cảm có ngày sẽ phai nhạt, chớ để đến lúc đó lại hối hận.”

    “Mẹ.” Chu Tường thật sự nghe không nổi nữa, hắn buông đũa, giọng điệu bắt đầu nghiêm nghị, “Đừng nói nữa, bây giờ ăn cơm đi, được không?”

    Trần Anh cũng biết mình nói mình hơi nhiều, bất đắc dĩ cúi đầu xuống.

    Yến Minh Tu nhìn Chu Tường, y cũng không nói gì thêm, nhưng tình cảm trong ánh mắt lại khiến hắn không dám nhìn thẳng.

    Cơm nước xong xuôi, Yến Minh Tu lấy lý do công việc, đưa Chu Tường đi.

    Yến Minh Tu thật sự không nói giỡn, y đưa Chu Tường đến một công ty điện ảnh và truyền hình, y nghiêm túc muốn tìm một bộ phim phù hợp với hình tượng của Chu Tường. Trong mắt y, nhất định Chu Tường cũng hi vọng đạt nhiều thành tựu trong sự nghiệp, vậy nên tất nhiên y phải giúp Chu Tường.

    Mấy năm qua, ngoại trừ Uông Vũ Đông, Yến Minh Tu chưa bao giờ diễn vai phụ cho bất kỳ ai, mà y góp mặt trong phim của Uông Vũ Đông cũng chỉ có hai lần, lần đầu tiên vì Yến Minh Mị yêu cầu, y không thể cự tuyệt, còn lần thứ hai chính là vì sự quen thuộc của Chu Tường hấp dẫn y, y muốn tìm hiểu thêm về hắn, dù lúc đó y vẫn chưa biết Chu Tường ấy chính là Chu Tường này.

    Bây giờ y sẽ vào vai phụ hỗ trợ cho Chu Tường. Y không quan tâm chuyện mình nổi tiếng hay không, y bước chân vào cái nghề này chỉ vì một mục đích duy nhất, chỉ vì một hi vọng xa vời rằng Chu Tường vẫn đang sống tại một nơi nào đó, y muốn hắn có thể nhìn thấy y trên TV. Hiện giờ Chu Tường đã trở về, y cũng chẳng cần xuất đầu lộ diện nữa.

    Yến Minh Tu giới thiệu cho Chu Tường một ekip làm phim cực kỳ nổi tiếng, đứng đầu là đạo diễn vô cùng tên tuổi và hai nhà sản xuất hạng vàng. Với nguồn tài nguyên phong phú và đắt giá nhất trong ngành, Chu Tường nhận vai chính trong phim của bọn họ, tương lai của hắn tất nhiên sẽ ưu việt ngoài sức tưởng tượng.

    Chu Tường không ngờ Yến Minh Tu có thể sắp xếp cho một diễn viên không tên như hắn hợp tác với ekip làm phim lớn đến vậy, hắn hiểu rõ vị trí của mình hơn ai hết, nên tất nhiên khó tránh khỏi chột dạ.

    Nhưng có lẽ Yến Minh Tu đã bàn bạc trước, nên lúc hai người cùng đến thì Khương Hoàn đã có mặt, đang thân thiết trò chuyện với mấy người bên trong.

    Ekip cung cấp cho Chu Tường hai kịch bản phim, chính là hai kịch bản đắt giá nhất của bọn họ, trong đó có một kịch bản lấy bối cảnh thời kì dân quốc, nhân vật chính là một thanh niên thuộc tầng lớp thấp nhất hết mình trong kháng chiến chống Nhật, cực kỳ hấp dẫn. Mấy người đều cảm thấy ngoại hình và khí chất của Chu Tường rất phù hợp với hình tượng anh giáo trẻ chất phác và chính trực này.

    Đề tài bộ phim tương đối nghiêm túc, nhưng đoàn làm phim dự định sẽ rót nguồn vốn lớn để tạo ra một kiệt tác điện ảnh, hình tượng nhân vật chính là một anh hùng bình dị và chính nghĩa, hoàn toàn có thể đưa Chu Tường lên đỉnh vinh quang.

    Làm cascadeur gần mười năm, hết mình vất vả diễn xuất nhưng chưa một giây đồng hồ được lộ diện trên màn ảnh, không phải ai cũng hiểu được cảm giác mất mát đó.

    Chu Tường rất hiểu giá trị của bộ phim này, vì thế hắn thực sự động lòng.

    Yến Minh Tu luôn quan sát Chu Tường, lúc thảo luận, nhìn đôi mắt Chu Tường khe khẽ sáng lên, y liền biết một bước này đã đi đúng hướng rồi.

    Khương Hoàn khéo léo bàn bạc thêm vài chi tiết với người phụ trách, để ý thấy sắp đến giờ cơm, Yến Minh Tu định mời những người này đi ăn một bữa.

    Đúng lúc đó, một cô gái xinh đẹp gõ cửa bước vào, nói với người phụ trách, “Trương tổng, Uông Vũ Đông đến rồi.”

    Yến Minh Tu và Chu Tường cứng đờ.

    Trương tổng cười nói, “Các vị cứ trao đổi nhé, tôi có ít việc phải bàn với Vũ Đông. Yến tổng, ngài có đi cùng không?”

    Yến Minh Tu lắc đầu, “Không cần, ngài cứ đi đi, chúng tôi về trước, hẹn tối nay gặp ở khách sạn vậy.”

    “Cũng phải, xin thứ lỗi, hôm nay tôi hơi nhiều việc.”

    Khách sáo vài câu, Trương tổng mở cửa ra ngoài.

    Bên ngoài lại truyền đến giọng của Uông Vũ Đông, tuy không cao nhưng rất rõ ràng, “Tôi thấy xe Minh Tu dưới lầu, Minh Tu ở đây à?”

    Yến Minh Tu đành phải đứng dậy mở cửa.

    Chu Tường cũng đứng lên theo, hắn quay người lại vừa lúc cánh cửa mở ra, trùng hợp đối diện với ánh mắt của Uông Vũ Đông, ánh mắt nọ lập tức biểu đạt bất mãn và kinh ngạc, lồ lộ không thèm che giấu.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân