Chước lộc – Chương 76-78

    Thuộc truyện: Chước lộc

    Chương 76: Vận nước (5)
    Lâm Tín nhíu mày, “Thanh Khuyết, ngươi nói bọn họ từ nhỏ muốn bắt nương ta tế thiên, bây giờ lại muốn máu ta, liệu có phải…”

    “Không phải!” Thẩm Lâu không chút do dự mà đánh gãy lời hắn, kéo người ôm trong lồng ngực, “Nếu máu ngươi hữu dụng, thì máu Ô Lạc Lan Hạ Nhược càng hữu dụng, hà tất bỏ gần cầu xa tới bắt ngươi.”

    Lâm Tín ngửa mặt, nhe răng cười: “Vậy đoán chừng là lấy máu nghiệm hồn, nếu là nhi tử thánh nữ, phải giữ thân thể đồng trinh mới có thể tế thiên. Ngươi phá thánh tử đồng trinh, phỏng chừng cũng phải cùng bị thiêu chết.”

    Đang nghiêm túc nói chuyện đột nhiên thay đổi, Thẩm Lâu đến gần cùng hắn đối mũi, “Cô là chính nhân quân tử, tuyệt sẽ không làm chuyện vấy bẩn thánh tử như vậy.”

    Không hổ là tấm gương Thẩm gia thẳng như tùng trong tuyết, lời này nói ra mặt không đỏ thở không gấp, một thân chính khí. Lâm Tín hơi nghiêng đầu, cọ mũi y tìm cặp môi mỏng, “Chậc, hôm nay mới nhìn ra, ngươi hóa ra là ngụy quân tử. Nói thật đi, danh tiếng Huyền Vương điện hạ đời trước, có phải do mua danh chuộc tiếng không?”

    Thẩm Lâu cười mà không nói, ngậm môi Lâm Tín nhẹ nhàng gặm cắn.

    Lâm Tín tiến tay vào trong vạt áo Thẩm Lâu, sờ soạng lung tung, không ngờ mò tới một tờ giấy, không đợi Thẩm Lâu ngăn cản liền lấy ra mở ra xem, “Chậc, trên người Quốc Công gia giấu cái gì? Hẳn là liên quan tới…”

    Lời trêu chọc nói được phân nửa ngậm trong cổ họng, đây là tờ giấy Lâm Tín gởi cho Thẩm Lâu —— lối vẽ tỉ mỉ vẽ Đông Cung đồ.

    Thẩm Lâu mắt mang ý cười mà nhìn hắn.

    “Khục…” Lâm Tín vo viên tờ giấy kia ném qua một bên, “Quân doanh trọng địa, xem thứ này không tốt… A…”

    Đang nói chuyện, bỗng nhiên bị Thẩm Lâu đặt dưới thân.

    “Ai, ngươi có biết không, Hoàng Thượng là trúng Phệ Linh.” Lâm Tín nỗ lực đổi chủ đề.

    “Hả?” Thẩm Lâu nhíu mày, quả thực ngừng lại, hắn chỉ biết Thái tử dùng thủ đoạn gì đó giam lỏng Hoàng Đế, không biết việc này còn liên quan tới Phệ Linh.

    “Người do Thái tử an bài, Phong Chương chắc chắn có lui tới cùng người Man. Ngươi nói, bọn họ tại sao đáp ứng nhau?” Đời trước không có chuyện này, khi đó Nguyên Sóc Đế là ốm chết.

    “Có lẽ hồi người Man vào cung, ” Thẩm Lâu vừa cởi xiêm ý hắn vừa nói, “Phong Trọng lộ hết sắc bén, Thái tử có chút cuống lên. Nhưng bọn họ câu kết thế nào?”

    Lâm Tín bị lột áo ngoài, lộ ra da thịt trắng nõn, không cam lòng yếu thế mà vươn tay xả ngoại bào nguyên soái, “Bên người Thái tử có thể có người nào mà kiếp trước không có, hoặc là sớm thân cận cùng người nào?”

    Tay Thẩm Lâu nhào nặn đột nhiên dùng sức: “Thái tử sớm nạp Chu thị!” Chu thị, chỉ là muội muội của ngự tiền thị vệ Chu Kháng, gọi Chu Lương Đệ. Năm đó là Chu Kháng lên chức thống lĩnh Kim Ngô vệ, Thái tử mới nạp Chu thị, bây giờ Chu Kháng chưa thăng chức, đã phong Lương viện tứ phẩm.

    “A… Nhẹ chút!” Lâm Tín nhấc chân đá y, bị y bắt được mắt cá chân.

    Đang nháo, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng thân vệ: “Nguyên soái, Đông tiên sinh đến……” Đông Thiệp Xuyên và tiểu thân vệ cùng tiến vào, liền nhìn thấy trên bản đồ rộng lớn, chiếu hai bóng người.

    Đông Thiệp Xuyên là gia thần Thẩm gia, lần này làm văn thần theo quân, phụ trách lương thảo, an bài Lộc Ly, bình thường đều trực tiếp tiến vào trướng nguyên soái thương thảo.

    Giờ khắc này, cùng tiểu thân vệ, cứng đờ tại chỗ.

    Thẩm Lâu thả Lâm Tín ra, đơn giản chỉnh lại xiêm y liền đi ra, vô cùng bình thản mà ngồi trên soái vị, “Chuyện gì?”

    Đông tiên sinh trộm liếc mắt một cái, thấy bộ dáng Quốc Công không giống như bị quấy rầy chuyện tốt, tâm trạng nghi hoặc, cũng không dám nhiều lời, mang theo ngữ điệu trầm bồng du dương đặc trưng của hắn nói tới chính sự, “Hầu gia đưa Lộc Ly tới, chỉ đủ chúng ta chống đỡ ba ngày. Lương thảo thuộc hạ đã hỏi mượn tạm phong thần, nhưng cũng chỉ đủ sinh hoạt cho quân Thẩm gia, chống đỡ thêm quân triều đình còn rất khó khăn.”

    Nhánh quân đội này, phần nhỏ là quân Thẩm gia, phần lớn là quân triều đình. Bắc Vực không nuôi nổi nhiều tướng sĩ như vậy, bằng không đã sớm đánh tới vương trướng Ô Lạc Lan Hạ Nhược rồi.

    Sổ sách y vừa đã xem qua, quả thực chống đỡ không được bao lâu, Thẩm Lâu trầm ngâm chốc lát nói: “Ý chỉ rút quân rất nhanh có lẽ sẽ trở lại, quân triều đình…”

    “Nếu hiện tại đổi đường đi Đại Dung Cần Vương, có thể chịu đựng được?” Lâm Tín khoác áo ngoài, từ phía sau đi ra.

    Đông tiên sinh lập tức cúi đầu không dám nhìn nhiều, lấy từ sau lưng ra bàn tính nhỏ, lạch cạch gảy một hồi, “Nếu ngày mai khởi hành, chỉ sợ cũng chỉ có thể đi tới Hàm Cốc quan. Trừ phi một đường đánh cướp, đến Hàm Cốc quan mở kho lúa Lạc Dương, tiện đường đoạt Lộc Ly của Yến Sơn Hầu gia.”

    Thẩm Lâu bật cười, “Quân triều đình, không thể theo chúng ta đánh Đại Dung.” Mặc dù có hổ phù trong tay, nhưng quân triều đình cũng có tướng lĩnh của từng đội, nếu nhìn ra Thẩm gia muốn mưu nghịch, rất có thể sẽ khai chiến ngược lại cùng Bắc Vực.

    Đại Dung, Hoàng thành.

    Chung Hữu Ngọc lúc trước nhận được chiếu lệnh của Thái tử, lệnh hắn và Chung Vô Mặc mang binh vào kinh hộ giá. Hắn không để đệ đệ đến, một mình đơn độc vào kinh, phụ tá Thái tử giám quốc, ổn định Đại Dung.

    “Nghênh Phong a, Cô bây giờ chỉ tín nhiệm ngươi, ” trong ngự hoa viên, Phong Chương phiền muộn lôi kéo tay Chung Hữu Ngọc, uể oải không chịu nổi nói, “Phụ hoàng đột nhiên lâm bệnh, Bắc Vực không nghe hiệu lệnh, Nam Vực chỉ có phản tâm, Đông Vực lại không thể trông cậy nổi, Cô chỉ có ngươi.”

    Chung Hữu Ngọc nhìn Thái tử như vậy, lập tức quỳ một chân trên đất, “Thần và Thái tử từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nhờ Điện hạ trông nom mới có ngày hôm nay, nguyện vì Điện hạ bất kể nhảy vào nước sôi lửa bỏng, dù chết cũng không chối từ.”

    “Được được được, ” Phong Chương thở dài một cái, “Thanh Khuyết cũng là huynh đệ tốt của ta, hắn bây giờ không chịu rút quân, nhất định đang giận. Cô sao không muốn đánh tới Vương đình chứ, nhưng bây giờ nội loạn rối tung lên, Chư Hầu tứ phương rục rịch, thực tại không kéo dài được, đại quân nhất định phải trở về. Ngươi thay Cô đi một chuyến, nếu hắn vẫn không nghe, thì đừng trách Cô không niệm tình cũ, luận phản quốc mà xử!”

    “Rõ.” Chung Hữu Ngọc sắc mặt nghiêm nghị, hai tay tiếp nhận ý chỉ Thái tử tự viết, khom người xin cáo lui.

    Vừa ra tới tiền viện, gặp một nữ tử thân mang áo bào đen đội đấu bồng bước tới trước mặt. Nữ tử nhìn thấy hắn, hơi cúi người hành bán lễ, màn đấu bồng nghiêng, lộ ra gương mặt không quá xinh đẹp.

    “Đây là trắc phi của Thái tử, Chu Lương Viện.” Cung nữ bên người giới thiệu.

    Chung Hữu Ngọc đáp lễ, nhịn không được nhìn nữ tử kia thêm vài lần, luôn cảm thấy đấu bồng đen này có chút quen mắt. Đi tiếp vài bước, bừng tỉnh nhớ lại, hoa văn trên đấu bồng này, y hệt hoa văn trên thân thể người Man bên người thúc thúc khi chết.

    Một luồng cảm giác lạnh toát ập xuống đầu, Chung Hữu Ngọc mượn cớ mắc đại tiện, bỏ lại cung nhân tuỳ tùng, leo tường lần nữa tiến vào ngự hoa viên, trốn sau hòn non bộ. Vừa đứng vững, liền nghe đến tiếng Chu Lương Viện nói với Thái tử: “Mẫu thân Cát Lộc Hầu là thánh nữ, máu Cát Lộc Hầu có thể giải độc Phệ Linh. Chỉ cần Hoàng Đế uống một bát máu của hắn, thì bách bệnh tiêu hết, cho nên điện hạ nhất định phải khống chế được Cát Lộc Hầu. Tốt nhất nên triệu hắn hồi cung nhốt lại.”

    Chương 77: Vận nước (6)
    Mồ hôi lạnh ẩm ướt lưng, đầu ngón tay Chung Hữu Ngọc đỡ hòn non bộ hơi run. Đường đường Thái tử một nước vậy mà hợp tác với người Man, chuyện này thực quá hoang đường.

    Bất động thanh sắc từ ngự hoa viên lui ra ngoài, Chung Hữu Ngọc một đường đi tới tẩm cung của Đế Vương. Dưới tám mươi tám thềm ngọc, bị Vũ Lâm Quân thân mang giáp bạc vây lại đến mức nước chảy không lọt. Trên thềm ngọc, hơn mười Kim Ngô vệ bày trận địa sẵn sàng đón địch.

    Hai phe đều là thủ vệ của Hoàng thất, lại mơ hồ hiện ra tư thái giương cung bạt kiếm, cực kỳ khả nghi.

    Chung Hữu Ngọc dừng bước dưới thềm ngọc, cất cao giọng nói: “Thần Chung Hữu Ngọc, cầu kiến Hoàng Thượng.”

    Thống lĩnh Vũ Lâm Quân tiến lên, khom mình hành lễ: “Tham kiến Tố Quốc công, Hoàng Thượng bệnh nặng, không thể tiếp.”

    “Hoàng Thượng có chỉ, truyền Tố Quốc công yết kiến!” Trên bậc thang, thống lĩnh Kim Ngô vệ và thống lĩnh Vũ Lâm Quân liếc mắt nhìn nhau, ngón tay đỉnh khai bội kiếm bên hông.

    Thống lĩnh Vũ Lâm Quân không nhiều lời nữa, cụp mắt lui qua một bên, “Quốc công gia, mời.”

    Trong tẩm cung rộng rãi, tràn ngập mùi thuốc nồng đậm. Giữa long sàng và đại môn, lập một bức bình phong bằng vải the, để ngừa Phệ Linh bạo phát, nhuộm tới người đến thăm bệnh. Màn sa trắng thuần, mỏng như cánh ve, cũng không ảnh hưởng tầm mắt, có thể nhìn thấy Nguyên Sóc Đế dựa trên giường, sắc mặt xám trắng.

    Cung nữ thái giám hầu hạ trong điện đều thay đổi toàn bộ, thật là lạ mặt.

    “Hữu Ngọc à, ngươi đã đến rồi.” Phong Trác Dịch khí tức bất ổn mà nói. Tiên giả đột nhiên mất đi linh lực, không phải ai cũng như Thẩm Lâu hằng ngày tu luyện thể phách, sẽ trở nên hết sức yếu ớt.

    “Hoàng Thượng, thần có tội.” Chung Hữu Ngọc quỳ trên mặt đất, trong lòng vô cùng trầm trọng. Nếu như Thái tử thực sự mưu nghịch, hắn chính là đồng lõa.

    “Sao lại giống hệt cha ngươi, trách nhiệm gì đều ôm đồm hết trên người mình, ” Nguyên Sóc Đế dường như hơi cười, khá là cảm khái nói, “Hắn thời niên thiếu từng nói qua với Trẫm, hắn còn sống một ngày, sẽ một ngày bảo vệ Trẫm chu toàn. Hắn mất, Trẫm cũng muốn che chở huynh đệ các ngươi chu toàn. Bây giờ ngươi đã trưởng thành, Trẫm có thể an tâm thấy hắn.”

    Dứt lời, thái giám hầu hạ bên người đi ra, đem một phong thư cũ đưa cho Chung Hữu Ngọc. Dáng chữ thẳng thắn thoải mái, là bút tích của Chung Trường Dạ.

    【 Ngày gần đây, thần thường cảm giác thiên mệnh khác thường, chỉ họa trời giáng. Ấu tử còn chưa đến nhược quán, lang hổ khắp nơi, nếu như thần không lộc, vọng uỷ thác với Bệ Hạ, phục cầu chăm sóc.】

    Chung Hữu Ngọc đọc tới đọc lui ba lần, khóe mắt ửng đỏ, vẫn cho là Nguyên Sóc Đế vì khiến Tây Vực suy yếu mới bắt lưu hai huynh đệ họ, không ngờ lại là phụ thân giao phó.

    “Trẫm cũng không biết hắn vì sao có thể dự liệu được đại nạn của mình sắp tới, ban đầu còn tưởng rằng là chuyện cười, ” Phong Trác Dịch thở thật dài, “Tạo hóa trêu người, nếu cha ngươi vẫn còn, Đại Dong sao đến nỗi này…”

    “Thần không dám quên phụ thân giáo huấn, nguyện vì Ngô hoàng bất kể nhảy vào nước sôi lửa bỏng.” Chung Hữu Ngọc ôm thư phụ thân viết vào lòng, liên tục dập đầu.

    “Trẫm không còn nhiều thời gian, cũng không cần ngươi làm gì cả, nếu gặp được Chu Tinh Ly, nói hắn biết một tiếng đến chữa bệnh cho Trẫm.” Nguyên Sóc đế xua tay, ra hiệu hắn có thể đi.

    Nhìn toàn bộ Đại Dung, chỉ có Chu Tinh Ly biết giải được nhiều ít Phệ Linh, ngự y trong cung đều bó tay toàn tập. Thái tử nói đã phái người đi thông báo Chu Tinh Ly, song người này hành tung bất định, ý chỉ không biết phải truyền đi nơi nào.

    Bên bờ sông Hô Diên, hai quân đối chọi, giằng co một ngày, bên nào cũng không động thủ trước.

    Thẩm Lâu đứng trên sườn núi, phóng tầm mắt tới quân doanh người Man đối diện. Ôn Thạch Lan ở trong doanh trại, có Chiến Thần tại, những người Man kia lại như bầy sói có đầu, mắt bốc ánh sáng xanh lục, lập tức muốn nhào tới.

    Một tia sáng trắng chợt lóe nơi chân trời, Chung Hữu Ngọc mang theo hai thị vệ ngự kiếm đến, còn chưa đáp xuống đất, âm thanh ồn ào kia đã truyền vào lỗ tai.

    “Thẩm Thanh Khuyết, ý chỉ kinh thành!” Chung Hữu Ngọc bỏ qua hai thị vệ, tự leo lên sườn núi, đi tới trước mặt Thẩm Lâu không thèm nhúc nhích nghênh tiếp hắn, đem thư Thái tử đích thân viết đưa qua.

    Thẩm Lâu nhận lấy, chưa xem, quay người về trại, “Ta biết rồi, ngươi đi đi.”

    “Ngươi biết cái đếch gì, không hề liếc mắt nhìn!” Chung Hữu Ngọc bước nhanh theo sau, nhìn hai bên không người, nhẹ giọng nói, “Thái tử lệnh ngươi rút quân, bằng không sẽ luận phản quốc mà xử. Ngươi cũng đừng vờ ngớ ngẩn, mười lăm trong hai mươi vạn đại quân này không phải của ngươi, nếu nháo lên, ai cũng không khống chế được cục diện.”

    “Cũng không phải Cô không rút quân, bây giờ lương thảo sống không nổi ba ngày, rút thế nào được? Hành quân về, cũng phải ăn cơm, bọn ngươi chẳng lẽ nghĩ rút quân là giải tán ngay tại chỗ?” Thẩm Lâu đi tới trước cửa soái trướng, bỗng nhiên dừng chân, nhìn về phía thân vệ trông coi trước cửa.

    Tiểu thân vệ bỗng dưng đỏ mặt, lóng ngóng nói lắp: “Hầu gia đã dậy rồi, nói là ra ngoài làm ít chuyện, trước khi trời tối sẽ về.”

    “Hầu gia? Hầu gia nào?” Chung Hữu Ngọc nhất thời phản ứng lại, đuổi theo Thẩm Lâu vào soái trướng, “Có phải Lâm Bất Phụ không?”

    Thẩm Lâu không để ý tới hắn, mở thư Thái tử ra nhìn lướt qua, lấy giấy bút nhanh chóng viết hồi âm, ngôn từ khẩn thiết mà tỏ vẻ nguyện ý nghe ý chỉ từ triều đình. Chỉ là bây giờ thâm nhập vào đất Bắc Mạc, lương thảo cho hai mươi vạn đại quân không đủ, nếu không có tiếp tế, rút quân chỉ có thể xảy ra chinh phạt dọc đường, quấy nhiễu bách tính. Nói tới nói lui chỉ một ý tứ, rút quân có thể, mang lương thảo đến đây.

    Giơ tay giao thư cho Chung Hữu Ngọc giục hắn đi mau, đã thấy thần sắc hắn khác thường, “Sao?”

    “Thanh Khuyết, Hoàng Thượng trúng độc người Man, không sống được bao lâu, ” Chung Hữu Ngọc nắm chặt phong thư hồi âm, tuy Nguyên Sóc Đế không phải minh chủ có một không hai gì, nhưng là một vị Hoàng Đế tốt, “Độc kia gọi Phệ Linh, chỉ có máu của Lâm Tín có thể giải.”

    “Ngươi nghe ai nói?” Thẩm Lâu trầm mặt xuống, nhìn chằm chằm Chung Hữu Ngọc.

    “Thiếp phi của Thái tử, Chu thị, có liên quan với người Man!” Chung Hữu Ngọc đem sự tình nghe được ở ngự hoa viên nói cho y biết, “Vừa vặn Lâm Tín ở đây, gọi hắn thả một bát máu cho ta.”

    “Không được!” Thẩm Lâu chém đinh chặt sắt mà từ chối, “Máu A Tín tuyệt không có công hiệu giải Phệ Linh.”

    Nếu như có thể giải Phệ Linh, lúc trước Lâm Tín hút Phệ Linh đi, thì sao linh mạch tẫn phong chết thảm tại Lộc Tê Đài?

    “Ngươi sao khẳng định không có công hiệu? Nếu độc của Hoàng Thượng có thể giải, sự việc trước mắt cũng không thành vấn đề, ” Chung Hữu Ngọc không rõ, “Thả một chút máu cũng không vấn đề gì.”

    “Chung Hữu Ngọc, ngươi chớ nhiều chuyện, ” Thẩm Lâu nhỏ giọng, phảng phất sóng ngầm dưới đáy suối băng, lạnh lẽo mà mịt mờ, “Máu Lâm Tín cực kỳ đặc thù, nếu rơi vào tay người Man, hậu quả khó mà lường được.”

    Màn đêm buông xuống, trong tẩm cung Đế Vương hoàn toàn tĩnh mịch, chỉ có tiếng thở dốc của Phong Trác Dịch suy yếu vang vọng trong đại điện trống trải.

    Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa đến gần, Nguyên Sóc Đế đột nhiên mở mắt, nắm chặt linh kiếm dưới gối, quay đầu liền đối mặt một gương mặt tuấn tú có khóe mắt rủ xuống.

    “Ui, tinh thần cũng không tệ lắm.” Chu Tinh Ly đầy mắt hứng thú mà nhìn Hoàng Đế, giống như xem xiếc khỉ lộn vòng trên đường.

    Mặt dây chuyền nơi mi tâm Lộc Ly, dưới ánh nến chói lọi như sao, đôi mắt Phong Trác Dịch, cũng theo mảnh Lộc Ly tinh xảo này sáng lên, mở miệng, tựa như gặp được tình cảm chân thành thất tán nhiều năm, “Diệc Tiêu!”

    Xua tay cho Kim Ngô vệ theo hắn tiến vào lui ra, Chu Tinh Ly không nói mà ngồi xuống một bên long sàng, nắm lấy mạch cổ tay Hoàng Đế sờ sờ, “Đừng gọi ta như vậy, khiến Kim Ngô vệ cho là hai ta có cái gì không thanh bạch.”

    “Khụ khục…” Nguyên Sóc Đế nhất thời ho khan.

    Chu Tinh Ly lấy ra một cái kim châm, cũng không nhìn dài ngắn, lấy ra lập tức đâm trên người Hoàng Đế, “Hoàng Thượng cũng thật là quân vương được trời phù hộ, bị Vũ Lâm Quân làm thành thùng sắt, còn có thể gọi ta trà trộn vào. Chỉ tiếc nuôi con rùa [1], thường ngày ngoan [1] giấu chìm tới đáy, duỗi đầu ra phát liền cắn mông.”

    [1] bát đản – ngoan ở đây là độc ác

    “Chu Diệc Tiêu!” Phong Trác Dịch khí huyết cuồn cuộn, cắn răng trừng hắn, để hắn bớt nói một tí.

    “Lời thật thì khó nghe, Hoàng Thượng không vui cũng phải nghe. Mà thần nói thật, chức Thái tử này nếu do Phong Trọng làm, bảo đảm sẽ không chỉ cho ngài ăn hạt châu người Man, còn tu sửa xong lăng tẩm lớn cho ngài rồi.” Chu Tinh Ly trong miệng nói, trên tay không ngừng, không lâu đã trát Hoàng Đế thành con nhím.

    “Phốc ——” Nguyên Sóc Đế phun ra một ngụm máu, “Ngươi có phải ngại Trẫm chết không đủ nhanh?”

    Chu Tinh Ly vỗ tay cười to, hiếm thấy có cơ hội hắn chơi Hoàng Đế, không thèm để ý, cười đủ mới nói: “Có thần ở đây, không chết được. Bất quá vật này không chữa được, chỉ có thể giống Thẩm Kỳ Duệ, bảo đảm cái mạng, linh mạch đừng nghĩ bảo vệ, sau này sẽ làm người phàm.”

    Từng trải một phen sinh tử, luôn có thể đổi lấy một hồi đại ngộ triệt để [2]. Nguyên Sóc Đế nghe nói bảo toàn tính mạng, liền thở phào nhẹ nhõm, “Như vậy cũng được, Trẫm vẫn không thể chết, vận nước Đại Dung còn phải… Khụ khục…”

    [2] chỉ trạng thái ngộ đạo tận cùng

    “Hoàng Thượng muốn biết vận nước?” Chu Tinh Ly nghe thế loại huyền học bát quái liền khơi dậy hứng thú, từ trong tay áo móc ra ba viên Tinh Hồ Thạch khắc tiền âm dương, “Thần giúp ngài tính một quẻ.”

    Phương lỗ thông âm dương, sáu hào làm một quẻ.

    Lật đi lật lại bấm đốt ngón tay nửa ngày, Chu Tinh Ly chép miệng một tiếng, “Theo Tử Vi, thì vận nước không đủ mười năm.”

    Phong Trác Dịch cả kinh, “Mười năm!”

    “Hoàng Thượng cũng biết, tính vận nước, phải cần thời gian dài, dùng góc nhìn của thần, phỏng chừng cũng chỉ năm, sáu năm thì tận.” Chu Tinh Ly bình chân như vại mà nói, thu hồi tiền Tinh Hồ Thạch của hắn.

    Chương 78: Vận nước (7)
    Màn đêm buông xuống, bên bờ Bắc Mạc yên tĩnh như trước. Gió đêm thổi tới sườn núi, cỏ xanh nổi sóng, đuốc trong doanh địa lúc sáng lúc tối.

    Thẩm Lâu đứng trước cửa trại, nhìn về phương xa. Chung Hữu Ngọc không rõ vì sao theo sát y đứng chung một chỗ: “Nhìn cái gì vậy?”

    “Quang.” Thẩm Lâu cao thâm khó dò mà nói một chữ, liền không để ý tới hắn.

    “Quang gì? Ngươi hẳn đã an bài đốt lương thảo phe địch? Không đúng, người Man ở phương Bắc, cửa doanh này hướng Nam, chỗ nào có quang?” Chung Hữu Ngọc lải nhải nói, lấy được hồi âm cũng không chịu đi, tiếp tục nỗ lực thuyết phục Thẩm Lâu giúp hắn xin một bát máu Lâm Tín. Thà rằng tin có, còn hơn tin không, vạn nhất có thể cứu Hoàng Đế mà bọn họ lại không cứu, tội đó quá lớn rồi.

    Lúc này, thật sự có một đạo quang từ phía Nam xẹt đến, nhẹ nhàng hạ xuống. Thiếu niên mặc áo xanh, tuấn tú như hoa đào tháng ba, hải đường tháng năm, chính là Lâm Tín mang theo rượu. Nhìn thấy Thẩm Lâu ở trước cửa chờ hắn, nhất thời mở lớn mắt, thu kiếm, ba chân bốn cẳng mà chạy tới.

    Thẩm Lâu tiếp được bình sứ thô trong tay hắn, cau mày nói: “Trong quân không cho uống rượu.”

    “Ta không phải người trong quân, ” Lâm Tín cười hì hì muốn cọ đến trong lồng ngực của y, quay đầu nhìn thấy Chung Hữu Ngọc ngây ngốc một bên, nụ cười gom lại, “Nghênh Phong làm sao đến?”

    Từ biết mình giết nhầm Chung Trường Dạ, Lâm Tín hơi không còn mặt mũi đối mặt với huynh đệ Chung gia.

    “Quân doanh to lớn, chỉ cho phép ngươi tới không cho ta đến chắc? Rượu gì, cho ta nếm thử.” Chung Hữu Ngọc lại gần đòi uống rượu, ánh mắt lại không nhịn được liếc trên người Lâm Tín.

    “Ngươi mau mau hồi kinh, chớ ở chỗ này thêm phiền.” Thẩm Lâu tách hai người ra, phất tay đuổi con ruồi.

    “Tối ôm thế này ngươi bảo ta làm sao hồi? Linh kiếm sáng như đèn, ta lúc này bay lên, chính là cái mục tiêu sống.” Chung Hữu Ngọc đổ thừa không đi.

    Trăng lên giữa trời, đuốc trong doanh địa hai bờ sông Hô Diên đã cháy hết từ lâu. Mây đen che trăng, thảo nguyên nhất thời rơi vào một màu đen kịt.

    Tuần tra ban đêm người Man ở bờ bên kia sông ngủ gà ngủ gật, đợi mây đen rời đi, ánh trăng rơi xuống dưới, tia sáng lạnh lẽo đột nhiên lóe lên. Một nhánh tiễn đen thui, chẳng biết bắn đến từ lúc nào, trước khi binh tuần tra đêm phản ứng lại, xuyên qua cổ họng của hắn.

    Thẩm Doanh Doanh bắn liền ba mũi tên, lặng yên không một tiếng động bắn chết binh tuần tra đêm bờ bên kia, giơ tay, làm thủ thế “Tiến”. Tiểu đội binh tu sĩ đạp nước sông nhảy qua, vọt vào trại địch, giết bọn họ trở tay không kịp.

    Yên tĩnh sau ba hơi thở, trong trại địch đột nhiên truyền đến từng trận tiếng kêu thảm thiết, người Man lập tức thổi kèn hiệu, hô to địch tấn công. Rất nhiều binh tướng từ chỗ tới bên sông Hô Diên xông tới, mũi tên châm lửa như hoa lê rơi trong mưa từ trên trời giáng xuống, đốt cháy lều bạt người Man.

    “Nửa đêm đánh lén? Này có ích lợi gì, ít người hay nhiều người đều vậy, chờ Ôn Thạch Lan tỉnh lại, sợ là muốn bọc sủi cảo, ” Chung Hữu Ngọc đứng ở trên sườn núi phóng tầm mắt tới, hoàn toàn không hiểu chủ ý của Thẩm Lâu, “Hẳn là lương thảo khan hiếm, khiến Thẩm Đại hồ đồ đi?”

    Lâm Tín vòng vo mà dựa vào một gốc cây nhỏ hói đầu, cành lá ít ỏi, nhìn Ôn Thạch Lan giục ngựa xông tới giao thủ với Thẩm Lâu, “Ngươi quên mất, tổ tiên Thẩm gia là làm gì?”

    “Hả?”

    Tổ tiên Thẩm gia, là thổ phỉ.

    Vừa dứt lời, lương thảo doanh của người Man bên kia đột nhiên thổi kèn hiệu. Ôn Thạch Lan cả kinh, nhìn về phía ánh lửa ngút trời, “Đây là mưu kế của ngươi? Phá huỷ lương thảo bọn ta?”

    Thẩm Lâu không đáp lời, tiếp tục vững vàng mà ngăn cản đường đi của Ôn Thạch Lan. Tiếng kèn lệnh từ lương thảo doanh ngừng lại, đại quân người Man lập tức trở về thủ, dọn lương thảo từ trong doanh trại bén lửa ra, bị tiểu tướng Thẩm gia mai phục trên đường vây đánh.

    Thời điểm chạng vạng, Đông tiên sinh hỏi một câu: “Sau ba ngày lương thảo điều từ nơi nào?”

    Thẩm Lâu nhìn về phía bờ bên kia, nơi đó sẵn có lương thảo.

    Chung Hữu Ngọc trợn mắt ngoác mồm, không nhịn được cảm khái một phen thổ phỉ Thẩm gia bản tính khó dời, quay đầu nhìn về phía Lâm Tín bên người không ngừng ngáp. Ánh trăng chiếu lên đôi mắt ngậm nước, hiện ra màu lam đậm bất thường.

    “Mẫu thân Cát Lộc Hầu là thánh nữ…”

    “Trẫm cũng không biết hắn vì sao có thể dự liệu được đại nạn của mình sắp tới…”

    Lời của Chu Lương Viện và Nguyên Sóc Đế, bỗng nhiên xông ra. Chung Hữu Ngọc liếm liếm bờ môi khô khốc, “Lâm Bất Phụ, nương ngươi là thánh nữ người Man, có thể biết vu thuật gì hay không?”

    Lâm Tín nhíu mày, “Ngươi hỏi cái này làm gì?”

    “Cha ta trước khi chết, đã từng dự liệu được đại nạn của mình sắp tới.” Chung Hữu Ngọc thấp giọng nói, ánh lửa bập bùng xa xa, chiếu lên gương mặt có năm phần tương tự với Chung Trường Dạ, lộ ra mấy phần thác loạn quỷ quyệt.

    Lâm Tín trong lòng hồi hộp. Thẩm Lâu trọng sinh trở về, trước hắn hai năm, trong hai năm này không phát sinh chuyện gì. Mãi đến tận năm Lâm Tín trọng sinh, hết thảy nhân tài bị hắn bóp nát hồn phách lần lượt chết đi.

    Cách đại trận thượng cổ vận hành không hiểu rõ, nhưng ở thời điểm Thẩm Lâu trở về kia, đã bắt đầu luân hồi. Nghe đâu người thiên phú cực cao, có thể mơ hồ nhận biết thiên đạo.

    Chung Hữu Ngọc vốn đoán lung tung, thấy sắc mặt Lâm Tín trắng bệch, trong nháy mắt có chút nặng nề, cổ họng lạnh lẽo nói: “Năm đó các ngươi đều cho là, cha ta phái người truy sát Tầm Lộc hầu, thánh nữ nguyền rủa, có thể báo ứng đến trên đầu cha ta không?”

    Nguyền rủa… Lâm Tín cụp mắt, nhìn tay phải của chính mình, đời trước hắn vẫn cho rằng Chung Trường Dạ giết phụ mẫu, tự tay bóp nát thần hồn của hắn ta. Bây giờ đại trận mở, hồn về điểm ban đầu, nhưng hậu quả đời trước vẫn kéo dài. Nếu như nói là một loại nguyền rủa, cũng không hẳn sai.

    “Ngươi muốn nghĩ như vậy, cũng có thể. Tạm thời tính là một loại chú thuật đi.” Lâm Tín nói giọng khàn khàn, thừa nhận cái chết của Chung Trường Dạ có liên quan tới mình.

    Vậy mà là thật? Phụ thân hắn, bị chết quá mức quỷ dị, những năm này huynh đệ bọn họ luôn luôn tìm kiếm chân tướng. Nhưng không ngờ, lại là chết do nguyền rủa hoang đường! Môi dưới Chung Hữu Ngọc run, đột nhiên nắm chặt cán kiếm bên hông, chậm rãi rút ra chỉ về Lâm Tín, “Ngươi có biết, các ngươi giết chết, là người như thế nào?”

    Chung Trường Dạ, thiên túng chi tư, thiếu niên thành danh. Thời điểm Thẩm Lâu nghiệm tư chất hồi nhỏ, người nghiệm chính là hắn, “Người này có thể hạ được Chung Trường Dạ”, đủ có thể thấy uy. Sau khi kế vị, dùng thủ đoạn giải quyết loạn người Địch, chết rồi vẫn còn lại uy danh, chấn động đến mức Địch Châu năm năm không dám động tới một phân đất nào.

    Một đại tông sư, ngang dọc một đời, cuối cùng lại dùng phương thức này chết thảm, hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh. Mà việc duy nhất hắn làm sai, chỉ là không nhận rõ chó dữ bên người có chủ khác.

    “Một thù trả một thù, ngươi phải báo thù cho cha ngươi, tới đi.” Lâm Tín không rút đao cũng không rút kiếm, mở hai tay, mâu sắc bình tĩnh đối diện.

    “Hííí ——” tiếng hí chiến mã, pha tạp vào tiếng la giết, tiếng lửa cháy hừng hực thiêu đốt, tiếng nước sông Hô Diên chảy, che khuất đi tiếng linh kiếm xé vải đâm vào da thịt.

    Trước khi lý trí Chung Hữu Ngọc trở lại, linh kiếm đã cắm vào dưới sườn Lâm Tín, máu tươi theo thân kiếm ồ ồ chảy xuôi.

    Lâm Tín rên lên một tiếng, huyết sắc trên mặt nhạt dần.

    Chung Hữu Ngọc ngây ngẩn cả người, đầu ngón tay khẽ run mà rút kiếm, “Chiêu kiếm này coi như trả lại khoản nợ đó. Ân oán giữa hai chúng ta, từ nay về sau, xóa bỏ.”

    Lâm Tín bưng vết thương, ngã quỵ trên mặt đất, nhìn trong mắt Chung Hữu Ngọc hiện ra mấy phần hoảng loạn, xì cười một tiếng. Ánh lửa xa xa còn chưa ngừng lại, tạp âm bên tai như thủy triều rút đi, kèm theo trước mắt bị màu đen yên ắng bao phủ.

    “Tín Tín! Tín Tín!” Mở mắt ra, đã nằm trong lồng ngực ấm áp, nhìn thấy Thẩm Thanh Khuyết đầy mắt lo lắng.

    “Thanh Khuyết.” Lâm Tín nhìn bốn phía, trời đã tờ mờ sáng, trên cây nhỏ hói đầu treo giọt sương, không thấy thân ảnh Chung Hữu Ngọc đâu.

    Vết thương rất sâu, nhưng không thương tổn đến phủ tạng. Mà kỳ quái là, xiêm y cũng không nhiễm nhiều máu. Thẩm Lâu trong lòng cả kinh, sau khi Chung Hữu Ngọc tổn thương Lâm Tín, liền ngự kiếm suốt đêm chạy trốn. Đường đêm không dễ đi, vì báo thù, quang minh lỗi lạc, sao chột dạ đến mức như vậy?

    Thẩm Lâu đem Lâm Tín sắp xếp cẩn thận, liền đằng đằng sát khí đuổi theo Chung Hữu Ngọc. Kinh thành tuy xa, đường đêm không dễ đi, dùng linh lực của Thẩm Lâu, lúc này đuổi theo, xác định có thể ở nửa đường chặn đứng hắn.

    Ngu Uyên kiếm hóa thành một đạo linh quang, đột nhiên biến mất trong màu rám vàng.

    Chim diều hâu gào thét trên không trung, con kên kên thì xoay quanh tầng trời thấp. Trên thảo nguyên thường có dê bò chết, cứ nơi nào có tiếng kên kên lưu luyến, chắc chắn thi thể mới.

    Thẩm Lâu mâu sắc lạnh lẽo, bấm mấy pháp quyết, vận linh kiếm lao nhanh nhất, một đường bay đến Hàm Cốc quan, lại không thấy hình bóng Chung Hữu Ngọc. Từ sông Hô Diên đến Đại Dung, đường gần nhất qua Hàm Cốc quan, Chung Hữu Ngọc chưa quen Bắc Mạc, lúc sốt ruột trở lại kinh thành không thể đi đường khác.

    Hỏi thủ vệ Hàm Cốc quan, cũng không từng nhìn thấy Tố Quốc công.

    Kịp thời quyết đoán mà cấp tốc quay lại, Thẩm Lâu đứng trên linh kiếm, nhìn nơi tụ tập của kền kền cổ khoang, bất an trong lòng càng ngày càng dày đặc, môi mỏng dần dần mím thành một đường thẳng.

    Chim muông nghe tiếng linh kiếm xé gió, tán loạn giải tán. Nam tử mặc áo trắng, mặt ngã vào một mảnh trống trải trên bãi cỏ, tay phải còn nắm linh kiếm, tay trái dùng sức giương về phía trước, tựa hồ muốn cướp đoạt thứ gì. Lông hổ trên cổ áo bị vết máu nhuộm, thành màu đỏ sậm.

    Thẩm Lâu nhảy xuống đất, nhanh chóng lật người lại, quả nhiên là gương mặt tuấn tú chọc người của Chung Hữu Ngọc. Chỉ là mặt mũi lúc này mảng xanh mảng trắng, hai mắt trợn tròn, khóe môi nhếch lên khô cạn máu, không còn sinh khí.

    “Hữu Ngọc!” Thẩm Lâu nắm lấy cổ áo hắn, sờ sờ mạch đập cần cổ, không thể xoay chuyển nữa rồi. Trang sức quanh thân đều còn, trừ túi nhỏ mang nước bên người.

    Lương thảo bị cướp, Ôn Thạch Lan chỉ có thể mang theo người Man lùi lại, bây giờ sông Hô Diên vô cùng yên tĩnh.

    Lâm Tín bưng bụng, dựa vào trên người Thẩm Lâu, nhìn thi thể Chung Hữu Ngọc đặt trên chiếu cói, nửa ngày mới tìm được âm thanh, “Hắn cầm máu của ta, lại bị người Man đoạt đi rồi?”

    “Ừm.” Thẩm Lâu lấy Hoàng Tuyền Châu mang theo bên người ra. Hồn mới chết, gặp Hoàng Tuyền Châu tự động chui vào, bây giờ hạt châu lúc sáng lúc tối, nhốt chính là hồn Chung Hữu Ngọc.

    Chỉ là nhất thời nảy lòng tham, nhìn thấy máu Lâm Tín chảy ra ngoài, liền thu đi muốn cứu Hoàng Đế, nhưng không ngờ đưa tới họa sát thân.

    Đời trước, Chung Hữu Ngọc mang binh xuất chiến, trận chiến đó cực kỳ nguy hiểm. Đệ đệ hắn, Chung Vô Mặc, giả bộ thành hắn, thay hắn thượng chiến trường, chết trong tràng ác chiến đó. Đệ đệ chết rồi, Chung Hữu Ngọc bị kích thích mạnh rốt cục trưởng thành, dốc hết sức nâng Tây Vực lên. Chung Hữu Ngọc bây giờ, vẫn còn quá mức non nớt.

    Tất cả mọi người trầm mặc không nói lời nào, gió thổi trên thảo nguyên phong, Hoàng Tuyền Châu va chạm tua rua trên ngọc trụy, phát ra âm vang leng keng. Xa xa truyền đến tiếng bánh xe gỗ, Chung Vô Mặc cưỡi một con ngựa ô, mang theo mấy xe Lộc Ly, chậm rãi đi tới.

    Thuộc truyện: Chước lộc