Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 1-3

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 1.

    Đúng là một buổi sáng chết giẫm, Tô Kiềm bị tiếng mưa rơi ngoài hiên đánh thức. Đêm qua anh bị cái tên nằm cạnh lăn qua lặn lại tới gần sáng, bây giờ tỉnh lại rồi, cả người bải hoải rã rời, tuy mệt như vậy, nhưng lại chẳng thể ngủ tiếp.

    Rào rào.. Ngoài trời mưa lớn quá. . .

    Hiếm lắm mới có được một buổi sáng không phải nghe tiếng chuông báo thức kinh dị của Dương Thiếu Quân, Tô Kiềm ngẩn ngơ một lúc mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần, làm cảnh sát bận rộn đến đâu thì cuối tuần cũng phải được nghỉ. Dương Thiếu Quân không phải dậy sớm, đáng lẽ ra buổi sáng hôm nay phải tốt đẹp hơn mới phải.

    Tô Kiềm không hiểu nổi, sao lại có người đặt cái thể loại nhạc death metal làm chuông báo thức. Bài 《Bless are the sick》 của Morbid Angel, chỉ mới nghe khúc nhạc dạo thôi anh đã thấy rùng mình rồi, cảm giác đấy không phải tiếng người mà tựa tiếng gầm thét của một con dã thú. Đã bao nhiêu lần anh bị nhịp trống dồn dập kia làm giật mình rồi tỉnh dậy trong hoảng hốt, cảm giác khó chịu như bị kéo sâu vào cơn ác mộng dai dẳng, đã có lúc anh phải bật khóc.

    Loading...

    Anh không hiểu, không hiểu một chút nào. Dương Thiếu Quân vốn đâu có hứng thú với âm nhạc, nhạc chuông gọi đến vẫn để nguyên mặc định là 《Für Elise》, tới bây giờ anh cũng chẳng thấy hắn nghe nhạc bao giờ, nhạc rock phân loại ra sao, có lẽ hắn cũng không rõ, thậm chí Morbid Angel là ban nhạc nước nào hắn còn chẳng biết, vậy sao lại có chấp niệm sâu như thế với một bản death metal. Mặc cho Tô Kiềm dịu giọng thương lượng hay bực mình rít gào, hắn cũng chẳng chịu đổi chuông báo thức.

    Chỉ vì một bản nhạc chuông báo thức thôi mà Tô Kiềm với Dương Thiếu Quân đã cãi nhau đến mấy chục lần. Mà cũng chẳng thể coi là cãi nhau được, bởi hết lần này đến lần khác chỉ có một mình Tô Kiềm nổi cáu, còn Dương Thiếu Quân lúc nào cũng đáp qua loa lấy lệ, mặc anh mà làm theo ý mình. Tô Kiềm ghét các buổi sớm, vì suy nhược thần kinh nên khi ngủ anh đặc biệt mẫn cảm với các động tĩnh ở bên ngoài, huống hồ lại là tiếng chuông báo thức chói tai như vậy. Dương Thiếu Quân vốn ngủ rất sâu, từ đoạn nhạc dạo inh tai cho đến tiếng gào khàn khàn của ca sĩ, mặc kệ tiếng chuông kia có bao nhiêu điên cuồng, hắn vẫn chẳng tỉnh lại.

    Mỗi lần anh hỏi vì sao không chịu đổi nhạc chuông, Dương Thiếu Quân chỉ nói một câu – quên mất. Tô Kiềm không tin là hắn thật sự quên. Sao có thể quên được? Anh đã từng thay cho hắn đến hai chiếc điện thoại, còn down rất nhiều bài hát vào trong máy của hắn, thay thế bản nhạc chuông kia, nhưng hết lần này đến lần khác, chuông báo thức đều bị Dương Thiếu Quân đổi lại.

    Anh nghĩ, tên này đúng là cặn bã, đánh chết cái nết vẫn chẳng chừa, chẳng mảy may quan tâm đến chuyện người khác, cứ như vậy hành hạ anh.

    Tên này đã cặn bã lại còn vô cùng ích kỷ.

    Đương lúc Tô Kiềm đang lặng yên suy nghĩ, điện thoại Dương Thiếu Quân đặt dưới gối lại vang lên. “Boom.. boom boom..boom..” Vẫn là bài 《Bless are the sick》 ấy. Tô Kiềm giật mình, cả người anh run lên, tay nắm chặt lồng ngực, miệng không ngừng thở dốc.

    Tuyệt vọng và sợ hãi đan vào nhau, như dòng thủy triều quấn lấy anh, khiến anh cảm thấy khó thở.. đã là lần thứ bao nhiêu rồi.. anh vì tiếng nhạc chuông này mà bật khóc.

    Đến khi giọng ca nam kia gào lên, Dương Thiếu Quân mới mơ màng tỉnh dậy, hắn mò vào gối rút điện thoại ra, tắt tiếng chuông kia đi, rồi vươn tay tìm áo mình trong mớ lộn xộn dưới đất và mặc.

    Cài đến cái cúc áo thứ hai hắn mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần, hắn quay đầu nhìn Tô Kiềm, lại thấy anh có vẻ không ổn.

    Hắn ném chiếc điện thoại ra xa, đề phòng Tô Kiểm điên lên lại muốn đập điện thoại, sau đó nhẹ vỗ lên cái lưng đang run rẩy của anh, vẻ mặt chẳng có chút thành ý nào: “Xin lỗi, em quên mất hôm nay là cuối tuần.”

    Ngoài dự liệu, Tô Kiềm cũng không phát hỏa, anh chỉ hơi run run. Hắn thấy thế thì bò lên giường lật người Tô Kiềm lại, vẻ mặt anh xanh xao, nước mắt cứ lăn dài. Không rõ là chê bai hay cười nhạo, Dương Thiếu Quân khẽ trách mấy câu, sau đó lau sạch nước mắt trên gương mặt Tô Kiềm, dỗ anh như dỗ một đứa trẻ. “Xin lỗi, xin lỗi, hay là anh ngủ thêm chút nữa đi ?”

    Tô Kiềm không trả lời hắn.

    Dương Thiếu Quân ngáp dài, cảm thấy ngủ chưa đẫy giấc, vì vậy cởi cúc áo ra, một lần nữa chui vào trong chăn. “Em ngủ tiếp một lúc, có gì thì gọi em.”

    Tô Kiềm vẫn không đáp lại lời hắn.

    Dương Thiếu Quân nhắm mắt, đưa lưng về phía Tô Kiềm.

    Qua thật lâu, hắn nghe thấy người sau lưng run giọng hỏi: “Cậu. . . là ai ?”

    Vì đang mơ màng ngủ, nên hắn không rõ câu kia có nghĩa gì, ậm ừ qua loa. “Sao ?”

    Thanh âm Tô Kiềm càng thêm run rẩy: “Cậu không phải là Dương Thiếu Quân. Rốt cuộc cậu là ai ?”

    Chương 2.

    Món đồ chơi đầu tiên của Dương Thiếu Quân là chiếc lồng gỗ mà cha hắn tự tay làm, chiếc lồng không mấy lớn, bé độ lòng bàn tay, trong lồng có ba con ve mà hắn bắt từ trên cây xuống. Sau này hắn có bỏ thêm chuồn chuồn và bọ hung vào, đến nay chiếc lồng vẫn vẹn nguyên, nằm trong ngăn kéo ở gian nhà cũ, chỉ có điều không còn mới như trước.

    Món đồ chơi đầu tiên của Tô Kiềm là một mô hình máy bay nhập từ Nhật Bản, ở thập niên chín mươi đã có giá vài nghìn tệ, bằng ba tháng lương của người bình thường hồi đấy. Sau này nhà anh chuyển đến căn biệt thự lớn hơn, chiếc máy bay bị anh chơi chán rồi vứt vào thùng rác, được bảo mẫu nhặt về cho con mình chơi.

    Lúc Dương Thiếu Quân đi nhà trẻ, hắn mặc chiếc áo len mà mẹ tự tay đan, đi đôi giày cũ của người anh họ. Sau này hắn đi giày của một cậu bạn hàng xóm hơn một hai tuổi, áo len cũng được mẹ sửa lại, miễn cưỡng mặc lên tiểu học.

    Lúc Tô Kiềm vào mẫu giáo, quần áo anh mặc đều là hàng mang về từ bên Anh, mỗi ngày thay một bộ, theo thời gian lớn lên, bộ nào mặc rồi sẽ không mặc lại nữa, cuối cùng lại được người hầu cầm về nhà.

    Người bạn đầu tiên của Dương Thiếu Quân là quen ở nhà trẻ, ấy là một cô bạn cùng tuổi, mỗi ngày hắn đều lấy kẹo mẹ cho mình đưa cô bé kia, để cô bạn tò tò đi theo hắn, để hai người cùng chơi trò mi nhau. Sau này vào tiểu học, hắn dần quên mất cô bạn ấy.

    Người bạn đầu tiên của Tô Kiềm, là con trai đối tác làm ăn của cha. Hai cậu bé ngày nào cũng được đưa đến chơi với nhau, thậm chí còn học chung mẫu giáo và tiểu học. Nhưng từ khi đối tác kia bị phá sản, Tô Kiềm không gặp lại cậu bạn kia nữa, anh cũng chẳng nhớ tới người kia, bởi vì xung quanh anh càng ngày càng có thêm nhiều tiểu thư, thiếu gia nhà khác vây quanh.

    – x –

    Dương Thiếu Quân vốn không để ý lời Tô Kiềm nói, hoặc có lẽ hắn vốn không nghe thấy lời anh, bởi lúc bấy giờ hắn vẫn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Mà cho dù có nghe rõ, hắn cũng chỉ nghĩ đây là một trò đùa mà thôi. Không biết vị đại thiếu gia lại muốn chơi trò gì nữa.

    Tô Kiềm rơi vào cơn khủng hoảng trước nay chưa từng có.

    Anh không biết miêu tả cảm giác này thế nào, người trước mặt anh vô cùng quen thuộc, anh gặp qua từ lúc hắn đương độ trẻ ranh, so với bây giờ cũng chẳng khác nhiều lắm, hơn nữa, chủ nhân gương mặt này đã nằm bên anh suốt ba tháng trời. Thế mà bây giờ anh lại cảm thấy rất đỗi xa lạ, tựa như mới gặp mặt nhau lần đầu tiên.

    Đó không phải là Dương Thiếu Quân! Chỉ là một người giống Dương Thiếu Quân như đúc mà thôi! Tại sao hắn ta lại mạo danh Dương Thiếu Quân và nằm bên cạnh mình? Dương Thiếu Quân thật đã chạy đi đâu rồi?! Rốt cuộc mục đích của người này là gì chứ ?!

    Những câu hỏi hiện ra liên tiếp khiến Tô Kiềm có chút khủng hoảng, anh lảo đảo xuống giường, trên người không mặc gì, phía đùi ân ẩn đau, thậm chí anh còn nhìn thấy dấu răng trên bả vai mình, dấu răng của một người đàn ông.

    Nếu như vậy, vậy người đè anh cả đêm qua là ai? Kỳ thực đêm qua lúc lên-đỉnh, anh đã mơ hồ cảm thấy không đúng, lúc ấy trong anh như xuất hiện ảo giác, rằng Dương Thiếu Quân kia trở thành một người xa lạ, gương mặt dữ tợn, trên mặt còn có vết sẹo, ánh mắt thì hung ác, hắn gạt chuyện làm-tình sang một bên, coi anh như con rối trên tay mà đùa bỡ. Khi ấy Tô Kiềm không khỏi hoảng sợ, vừa bắn vừa rơi nước mắt, sau đó anh đạp tên ác quỷ kia ra một bên, thậm chí còn đá hắn rơi xuống giường. Đợi đến khi anh bình tĩnh lại, Dương Thiếu Quân đã bò về, tay hắn bóp lấy cổ anh, khóe môi cong lên cười đầy vô lại: “Đại thiếu gia, chơi rất vui sao? Lần đầu thấy anh như vậy đấy!” Rồi cúi xuống lưu lại dấu răng trên bả vai kia.

    Vừa nghĩ đến chuyện mình lên giường cùng một người đàn ông xa lạ, dạ dày cuộn lên, buồn nôn muốn chết.

    Qua vài phút, Dương Thiếu Quân bị đánh thức, vừa bực mình vừa buồn cười đẩy con dao gọt hoa quả phía trước mặt, đẩy không được liền không kiên nhẫn hỏi: “Này là ý gì ?”

    Tô Kiềm cố giữ bình tĩnh: “Cậu là ai ?”

    Dương Thiếu Quân hừ một tiếng, lười biếng ngáp: “Chơi trò mất trí nhớ à? Hay gọi là gì đây? Trò chơi tình thú mới ?”

    Kia rõ ràng là gương mặt của Dương Thiếu Quân, cũng là khẩu khí bất cần đời của tên ấy. Thế nhưng Tô Kiềm tin chắc đây cũng không phải là Dương Thiếu Quân thật, hắn ta là một tên giả mạo. Anh chắc chắn mình không nhầm, anh cùng tên này dây dưa hơn chục năm, cũng đã ở chung độ ba bốn tháng, dẫu cho tên này giả bộ giống đến đâu, thậm chí còn dùng chuông báo thức mà Dương Thiếu Quân thích nhất, nhưng hắn là giả! Giả! Chắc chắn là giả!

    Trông thấy vẻ mặt Tô Kiềm không giống như đang giả vờ, Dương Thiếu Quân thu nụ cười bất cần kia lại, cau mày hỏi: “Anh sao vậy ?”

    Một giây kia Tô Kiềm bị phẫn hận khống chế, nắm lấy chuôi dao hướng đến bên ngực Dương Thiếu Quân. Dù sao Dương Thiếu Quân cũng là người có nhiều kinh nghiệm, danh đội trưởng đội cảnh sát cũng đâu phải là danh hão, hắn nghiêng người, bắt lấy cổ tay anh, tay kia dùng sức gỡ, con dao thuận thế rơi xuống đất.

    Hắn có chút bực mình: “Anh làm cái quái gì vậy? Mất trí nhớ rồi lên cơn sao ?”

    Tô Kiềm nhìn lưỡi dao phản quang, anh không khỏi hoảng hốt, sau đó lập tức bừng tỉnh lại: Anh vừa làm cái gì vậy? Vừa rồi là muốn giết người sao?! Lăn lội thương trường vài chục năm, tới giờ mọi chuyện đâu đều vào đấy, chỉ khi mấy đứa em gặp chuyện anh mới không khống chế được, nhưng một tay cáo già trải đời như anh, sao lại đột nhiên mất lý trí như thế ?

    Dương Thiếu Quân đá con dao gọt hoa quả kia ra thật xa, cơn buồn ngủ ban nãy cũng nhanh chóng biến mất, hắn nắm chặt tay Tô Kiềm, nghiêm túc dõi theo anh, chỉ sợ anh lại lên cơn làm trò gì khác.

    Tô Kiềm dùng ánh mắt vô thần nhìn hắn, sau đó từ từ trấn tĩnh lại, vẻ mặt có chút phức tạp và ngờ vực: “Cậu. . . Cậu là Dương Thiếu Quân ?”

    Dương Thiếu Quân vừa bực mình vừa buồn cười: “Ý anh là gì? Thế anh nghĩ người làm anh cả đêm qua là ai ?”

    Tô Kiềm nghiêm túc lắc đầu: “Sao tôi có thể tin cậu được ?”

    Dương Thiếu Quân bực mình hất tay anh ra, lớn tiếng mắng: “Đồ thần kinh.” Sau đó hắn nhặt quần áo vương vãi trên đất lên mặc vào, đứng dậy đi ra ngoài.

    Đến khi hắn rửa mặt xong quay trở lại, Tô Kiềm vẫn còn ngồi ngẩn ngơ trên giường, khoác lên người anh là chiếc áo ngủ nhàu nhĩ, khác hẳn với dáng vẻ khôn khéo giỏi giang trên thương trường.

    Dương Thiếu Quân nhìn anh một lúc, thấy anh như người mất hồn, đành phải đi đến ngồi xổm xuống trước mặt anh, quơ quơ tay: “Này, anh không sao chứ? Đừng nói là vì bị bản nhạc kia kích thích mà thành ra như này nhé?” Tuy miệng nói vậy, nhưng lời hắn nói chẳng có chút áy náy nào, càng không có ý muốn xin lỗi.

    Tô Kiềm lặng lẽ nhìn hắn, kiên nhẫn hỏi lại lần nữa. “Làm sao tôi có thể tin cậu thực sự là Dương Thiếu Quân ?”

    Dương Thiêu Quân sờ sờ mặt mình, có điểm ngờ vực không tin, chẳng lẽ ngủ dậy xong mặt hắn bị biến dạng rồi sao? Cơ mà lúc nãy đánh răng soi gương, mọi thứ vẫn bình thương mà. Thế rồi hắn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Tô Kiềm.

    Tô Kiềm vẫn kiên trì. “Cho tôi bằng chứng đi.”

    Dương Thiếu Quân nhìn anh thật lâu, khẽ cười nhạo một tiếng, đứng lên vỗ vỗ mặt Tô Kiềm: “Đại thiếu gia ơi, em không có hứng thú với trò đùa này đâu.” Nói rồi hắn đi tới nhặt con dao gọt hoa quả trên đất, đặt về đúng vị trí cũ.

    Lúc đi đến cửa phòng ngủ, hắn do dự một chút, xong xoay người nhìn Tô Kiềm vẫn đang lặng yên nói. “Này, anh để em thu dọn một chút, sau đó em vào khách phòng ngủ cũng được.”

    Tô Kiềm không lên tiếng trả lời.

    Dương Thiếu Quân đóng cửa lại, dựa vào cửa đứng một lúc. Hắn nhếch môi cười, lẩm bẩm nói: “Diễn trò gì chứ? A Duy điên rồi, anh cậu ta cũng không bình thường sao?” Lúc nói lời này, nụ cười hắn có chút méo mó, giọng nói cũng pha lẫn xót xa.

    Sau đó Dương Thiếu Quân xuống lầu ăn bữa sáng, ăn xong thì vào thư phòng lên mạng, cảm thấy hơi mệt mỏi, hắn đành đi đến bên sô pha nằm xuống. Nằm được một phút, nhớ đến cảnh ban nãy Tô Kiềm cầm dao muốn đâm mình, không tự chủ được mà khẽ run, chạy ra khóa cửa thư phòng lại, sau đó mới an tâm nằm xuống ngủ tiếp.

    Chương 3.

    Lên tám tuổi, Dương Thiếu Quân bắt đầu thấy cha mẹ mình không giống với những cặp vợ chồng bình thường khác.

    Gia cảnh nhà hắn không tốt lắm, phải ở trong một căn nhà cấp bốn có một phòng ngủ, một phòng khách đã cũ, trên trần nhà treo một cái đèn nhỏ, ánh đèn sáng lờ mờ, ngoài trời vẫn đang sáng choang, vào nhà xong lại chỉ thấy u tối. Sau này hắn mới biết, cha mẹ hắn cũng không nghèo như hắn tưởng tượng, thậm chí công ty còn cấp nhà cho cha hắn nữa, chỉ là hai người họ không ai muốn bỏ tiền ra cho cái gia đình này.

    Bọn họ không ly hôn, nhưng không ai muốn về nhà, có đôi lần họ về, đều dẫn theo người lạ, vào phòng ngủ đóng cửa lại, để một mình Dương Thiếu Quân ngồi nơi phòng khách tối tăm làm bài tập.

    Có một ngày, Dương Thiếu Quân nghe thấy các bạn thảo luận về bữa sáng, hắn đi sát lại gần, lặng lẽ nghe.

    Bạn học giáp ngạc nhiên nói: “Sao cơ? Sáng ra cậu phải ăn đồ để qua đêm á?” Bạn học ất buồn bã cúi đầu: “Bởi vì sáng dậy không kịp làm.” Bạn học bính thấy thế thì chen vào: “Nhiêu đây thôi thì đã là gì, bố mẹ tớ chơi mạt chược cả đêm không về, tớ còn chẳng được ăn, đồ để qua đêm đã là gì chứ.”

    Dương Thiếu Quân cười cười, hắn xoay người bỏ đi, trong lòng thầm nghĩ: Nếu mình không cầm tiền mẹ để trên bàn, ngay cả cơm ăn cũng còn chẳng có.

    Năm Dương Thiếu Quân lên lớp một, trường học cách nhà hắn bốn con phố, nói xa cũng không quá xa, nếu như buổi sáng mà dậy sớm, hắn có thể tự đi bộ đến trường, tiền đi xe tiết kiệm được, tan học sẽ mua đồ ăn vặt hoặc mua ít thịt sườn. Hắn đã quen với đĩa mì sốt dầu hành ở một quán ven đường, quán ấy cũng không cho nhiều nguyên liệu lắm, nếu như hôm nào ngấy, thì đổi sang làm bát mì nước là được.

    Một năm kia, Tô gia làm ăn thu hoạch không tệ, cha mẹ Tô Kiềm sinh thêm cho anh một cậu em trai, cậu bé được đặt tên là Tô Di. Hồi Tô Bác Hoa mới làm giàu, ông đưa vợ con sang nhập quốc tịch Mỹ, thế nên không phải lo kế hoạch hóa gia đình, hai vợ chồng bên nhau mười năm, có năm đứa con lớn nhỏ, ba nam hai nữ, không phải lo tiền sữa bột, cả nhà hòa thuận rất vui vẻ.

    Lúc Tô Kiềm ẵm Tô Di vào lòng, ngón tay tò mò chạm vào miệng em trai, thì Dương Thiếu Quân ngồi bên ô cửa sổ, lặng lẽ cắn móng tay mình, nghĩ nếu tối nay hắn nhịn, vậy là mai có năm tệ rồi, có thể mua được một bát cơm gà. Đã lâu lắm rồi hắn không ăn cơm, bởi vì không có ai nguyện ý về nhà nấu cho hắn.

    – x –

    Chuyện ban sáng bởi vì Dương Thiếu Quân thờ ơ, Tô Kiềm đành phải gạt sang một bên. Anh ngồi lặng trong phòng gần nửa tiếng, cố ép bản thân không nghĩ đến chuyện kia, rồi khoác âu phục ra khỏi nhà.

    Cuối tuần chạy tới công ty, Tô Kiềm kéo theo một đống nhân viên tăng ca làm việc ngoài giờ cùng mình, bản thân thì ngồi xem xét rất nhiều hợp đồng, cố gắng hoàn hết công việc tồn dư trong tuần này, đồng thời triển khai công việc ở tuần tiếp theo.

    Đương lúc nhân viên trong Tô thị kêu trời kêu đất, thì một cuộc điện thoại đã cứu đỗi họ.

    Tô Kiềm hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm tình, sau đó nhận điện thoại: “… Chị à, có chuyện gì vậy ?”

    Người gọi tới là con trưởng của Tô gia, Tô Tạ Nguyên, bởi vì mẹ anh họ Tạ, thế nên lúc sinh con gái đầu lòng, liền đặt cái tên này. Chị hai thì tên Tô Tạ Tích, thế nhưng tên của ba cậu con trai cũng không mang họ mẹ nữa, mẹ anh nói để vậy thì nghe lạ lắm, nên chỉ lấy một chữ đặt cho tên con trai.

    Tô Tạ Nguyên nói: “Hôm nay Tiểu Văn đưa Tiểu Niên về nước đấy, vốn là con bé không muốn nói cho em biết, nhưng chị nghĩ cũng lâu rồi em không được gặp con trai, nên khuyên con bé ấy, nó đồng ý để em gặp Tiểu Niên rồi. Bũa nay cuối tuần, em có rảnh không? Tầm năm giờ đến sân bay đón mẹ con nó.”

    Tô Kiềm do dự một lúc, sau đó gật đầu đáp ứng. “Vâng, em biết rồi.” Tô Tạ Nguyên nói tên chuyến bay của người kia cho Tô Kiềm, sau đó chị còn dặn dò thêm: “Nửa năm rồi không gặp Tiểu Niên, em mua gì tặng thằng bé đi. Bình thường ra ngoài gặp khách khứa đều có quà biếu, sao với vợ con lại cứ như người dưng nước lã vậy? Tiểu Văn không muốn ở với em cũng đúng, em..”

    Tô Kiềm ngắt lời chị mình: “Em biết rồi, bây giờ em còn đang ở công ty, gọi lại cho chị sau.”

    Tô Tạ Nguyên ở đầu dây bên kia khẽ cười. “Thứ bảy mà vẫn phải đến công ty, hóa ra vì thế nên mới cáu gắt. Đều cùng một bố mẹ, sao ba đứa không san sẻ cho nhau, lấy si tình của Tiểu Di chia cho em một chút, lấy tính tình thoải mái của Tiểu Duy san cho em một tẹo, em thì cho hai đứa kia vài phần trách nhiệm, được vậy thì hay quá chừng.”

    Vốn là Tô Kiềm đang mất kiên nhẫn muốn cúp máy, thế nhưng nghe thấy tên Tô Duy thì ngực khẽ nhói lên, yên lặng chờ chị mình nói xong, khàn giọng hỏi: “Tiểu Duy có liên lạc với chị sao? Em ấy. . . vẫn khỏe chứ ?”

    Tô Tạ Nguyên khẽ ừ một tiếng: “Ba hôm trước thằng bé gọi cho chị. Sao vậy, nó không gọi cho em sao? Nó với cái cậu nhóc kia đang lon ton bên Thụy Sĩ, còn cho chị xem ảnh chụp nữa, lát nữa chị gửi cho em xem.”

    Tô Kiềm ậm ừ vài tiếng, sau rồi anh cúp máy.

    Anh nhìn mấy bản hợp đồng phía trước mặt, ánh mắt như dại ra, đột nhiên thấy khó chịu trong lòng: Tô Duy, ấy từng là đứa em trai mà anh hết mực yêu thương, nắm trong tay còn sợ ngã, ngậm trong miệng thì sợ tan, thế mà thằng bé lại chán ghét anh gần mười năm trời. Mặc dù sau này được cậu nhóc kia giúp đỡ, giải khai khúc mắc giữa hai người, thế nhưng giữa hai người họ vẫn có một rành lăn vô hình, chẳng thể tiến thêm nổi một bước.

    Vì sao anh và Tô Duy lại thành ra nông nỗi này? Tô Kiềm bực mình nghĩ: Hắn là vì cái tên Dương Thiếu Quân chết tiệt kia đi! Nếu không phải năm đó hắn dây dưa cùng Tiểu Duy của anh….. Cứ coi như anh cũng có một phần lỗi đi, nhưng nếu như tên khốn Dương Thiếu Quân kia không xuất hiện, có lẽ bây giờ Tô Duy của anh vẫn đáng yêu như hai mươi năm trước, hai mắt cong cong, cái miệng chúm chím nhoẻn cười, tò tò đi theo sau anh, nũng nịu hai tiếng “anh trai”.

    Nửa giờ sau, Tô Kiềm ra khỏi phòng tổng giám đốc, quét mắt nhìn bầu không khí nặng nề ở sảnh làm việc, anh quay đầu hướng thư ký bảo: “Nói với bên tài vụ, hôm nay những ai tới tăng ca… được gấp ba tiền làm thêm ngoài giờ.”

    Chỉ trong nháy mắt, mọi người đều hứng trí bừng bừng.

    Mấy chuyện này vốn chẳng ảnh hưởng gì đến anh cả, là boss tối cao trong công ty, rất ít khi anh lộ diện, có không ít người không hiểu anh, về phần những người đó nghĩ gì về anh, anh một chút cũng chẳng bận tâm. Anh chỉ nghĩ đơn giản, coi đây như một trò chơi, người khác bị anh kéo vào cùng tham gia trò này, bất luận là cam tâm hay bị bắt ép, anh đều tuân theo luật chơi kia mà đền đáp. Chỉ như vậy, trò chơi này mới có thể tiếp tục.

    Lái chiếc BMW X5 ra khỏi tòa cao ốc, dừng xe ở một trung tâm thương mại, anh đến quầy đồ chơi nhờ người bán hàng lấy ba hộp mô hình đồ chơi mới nhất nhập từ Nhật Bản, sau đó lái xe đến sân bay.

    Lúc đến nơi, vì thời gian vẫn còn sớm, anh đành tới quán cafe rồi gọi điện thoại cho Dương Thiếu Quân, nói là đêm nay có lẽ sẽ về trễ.

    Bản nhạc chờ 《Für Elise》 vang lên gần một phút, thế nhưng Tô Kiềm vẫn kiên nhẫn lắng nghe, anh nghĩ bản nhạc này êm tai hơn tiếng chuông báo thức chết tiệt kia đến ngàn lần, nếu có thể, anh mong sáng nào cũng được nghe thấy nó.

    Cuối cùng Dương Thiếu Quân cũng nhấc máy, anh chưa nói gì hắn đã cười he he, sau đó dùng cái giọng giống như đang ngái ngủ hỏi: “Đại thiếu gia ~~~ sao đi có một mình vầy ~~ không để vệ sĩ đi theo sao ?”

    Cách điện thoại, anh cũng không cảm thấy thiếu an toàn như hồi sáng, thậm chí Tô Kiềm còn tin, người ở đầu dây bên kia chắc chắn là Dương Thiếu Quân thật. Trong điện thoại có tiếng ồn ào, anh nhíu mày, để điện thoại cách ra xa một chút. Hình như Dương Thiếu Quân uống rượu, hơn lại uống không ít, nghĩ đến đây, chân mày anh nhíu càng sâu. “Không có. Cậu đang ở đâu vậy? Ở cùng với ai sao ?”

    Nghe anh nói vậy, giọng Dương Thiếu Quân pha chút trách móc: “Không có? Anh đang ở đâu!”

    Tô Kiềm suy nghĩ một hồi, đành nói cho hắn biết. “Sân bay. Tiểu Văn đưa Tiểu Kiển về nước, tôi đi đón họ.”

    Dương Thiếu Quân hỏi anh: “Sân bay Phố Đông hay Hồng Kiều? Mấy giờ thì họ hạ cánh ?”

    Tô Kiềm trả lời. “Sáu giờ. Sân bay Phố Đông.”

    Dương Thiếu Quân không nói gì nữa mà cúp máy.

    Nửa giờ sau, ở quán cà phê trong sân bay, Tô Kiềm trông thấy bóng dáng quen thuộc, người kia dáng vẻ phong trần, tiêu sái tiến vào sân bay, hắn nhìn quanh một chút, thấy anh ngồi đây liền nghênh ngang bước tới.

    Đột nhiên Tô Kiềm muốn chạy trốn!

    Người kia không phải Dương Thiếu Quân! Dương Thiếu Quân của anh không ân cần như vậy! Rốt cuộc người này mạo danh Dương Thiếu Quân với anh nhằm mục đích gì? Vì tiền? Hay muốn mạng anh? Hay là cậu ta được phái đến nằm vùng ?

    Dương Thiếu Quân tùy tiện ngồi xuống bên cạnh anh, cởi hai khuy áo gió, hắn thở một hơi dài. Mặt hắn có chút hồng, vừa nhìn đã biết mới uống rượu, thế nhưng ánh mắt vẫn rất sáng, xem ra vẫn đang tỉnh táo, còn chưa đến mức say.

    Tô Kiềm cố gắng giữ bình tĩnh, anh nghĩ mình không nên hành động lỗ mãng như sáng nay, mà nên chậm rãi quan sát xem hắn tiếp cận anh nhằm mục đích gì.

    Anh hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”

    Dương Thiếu Quân gác chân lên: “Lái xe đến! Chiếc bentley của anh ấy, em thấy chìa khóa trong ngăn kéo.”

    Tô Kiềm lại hỏi tiếp: “Không phải mới uống rượu sao? Sao lái xe được ?”

    Dương Thiếu Quân cười xùy: “Ui dào, em là ai cơ chứ, là đội trưởng đội cảnh sát đấy, em với đại đội trưởng bên giao thông là anh em tốt với nhau, đừng nói là say rượu lái xe, em có cướp xe cũng chẳng bị làm sao cả!”

    Tô Kiềm khẽ nhíu mày. Tư thế ngồi của anh lúc nào cũng ưu nhã ổn trọng, mà Dương Thiếu Quân lại luôn rất phóng đãng, hai người ngồi chung một bàn, càng nhìn lại càng thấy đối lập.

    Dương Thiếu Quân nghịch nghịch chiếc chìa khóa trong tay, thấy ba hộp đồ chơi đặt bên ghế Tô Kiềm liền cầm lên nhìn, sau lại tỏ vẻ ghét bỏ mà đặt xuống: “Toàn là đồ chơi sao, chẳng hiểu sao bọn trẻ con lại mê mấy thứ này. À phải rồi, vợ con anh hôm nay về nước, sao chưa từng nghe thấy anh nhắc qua ?”

    Tô Kiềm bất đắc dĩ sửa lại lời hắn: “Là vợ trước. . Đến hôm nay tôi mới biết.”

    Dương Thiếu Quân cười cười, hắn bảo: “Hôm nay rốt cuộc có chuyện gì vậy, sáng thì lên cơn, trưa dở chứng đi ra ngoài, chiều lại tới sân bay đón người, đi có một mình. Sao bữa nay đại thiếu gia anh không phô trương nữa, vệ sĩ đâu cả rồi ?”

    Tô Kiềm siết chặt tay, nghe giọng điệu của hắn chỉ muốn đập, thế nhưng vì được dạy dỗ cẩn thận nên anh vẫn cố nén nhịn, thậm chí cũng chẳng tỏ vẻ không vui. “Thỉnh thoảng cũng nên đi một mình, đến lúc ấy quyết định, không ai biết lộ trình của tôi, vậy cũng hay.”

    Dương Thiếu Quân dịch ghế sang bên cạnh, nâng tay anh lên nhè nhẹ vuốt, hắn nói. “Đại thiếu gia của em, nếu anh gặp chuyện không hay, em sẽ rất đau lòng.”

    Tay bị hắn nắm lấy, Tô Kiềm không khỏi cứng người, lúc bàn tay thô ráp của Dương Thiếu Quân vuốt lên bàn tay anh, nỗi sợ hãi không tên bao trùm lấy, khiến anh có cảm giác như bị điện giật, vội vàng rút tay về.

    Dương Thiếu Quân ngẩn người, lắc đầu cười cười nói: “Da mặt vẫn mỏng như vậy.”

    Đút bàn tay run rẩy vào trong túi, anh cố gắng trấn tĩnh, tay kia bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm.

    Một lát sau, loa phóng thanh trong sân bay vang lên, chuyến bay của vợ cũ và con anh đã hạ cánh, người thân đã có thể chuẩn bị ra đón.

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras