Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 28-30

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 28.

    Hôm nay Dương Thiếu Quân lại bị Đới Dục gọi ra làm đánh giá tâm lý.

    Đới Dục hẹn Dương Thiếu Quân đến một phòng trà, nơi đây phong cảnh thanh tịnh mà đẹp đẽ, rất thích hợp để tĩnh tâm trò chuyện. Lúc này Dương Thiếu Quân sợ bị Đới Dục xỉa xói, nên đến sớm trước cả mười phút, còn Đới Dục vô cùng đúng giờ, vào phòng không lệch một giây.

    Vừa ngồi xuống, Đới Dục đã cười như không cười hỏi Dương Thiếu Quân: “Hôm nay anh rảnh rỗi sao? Hai hôm trước hẹn anh đều từ chối, gần đây bận bịu gì vậy ?”

    Dương Thiếu Quân nói qua loa: “Có một người bạn ngã bệnh, gần đây chăm sóc người ấy.” Trên thực tế Tô Kiềm cũng không hoàn toàn cần hắn chăm, chỉ là hắn thực sự không thích gặp cái người “sát thủ” này nên mới lấy cớ từ chối thôi.

    Loading...

    “Ồ ?” Nhưng Dương Thiếu Quân không ngờ, Đới Dục lại cảm thấy hứng thú với đề tài này: “Bạn gì vậy ?”

    Dương Thiếu Quân nhíu mày: “Cái này có liên quan đến đánh giá tâm lý sao ?”

    Đới Dực nâng chén trà sứ lên, ngón tay nhẹ vuốt hoa văn trên chén, qua mấy giây mới nhướn mày khiêu khích nói: “Đội trưởng Dương, nếu như tôi hỏi một tuần anh làm mấy lần, tôi nói chuyện này có liên quan tới nội dung đánh giá, anh có ý kiến gì không ?”

    Dương Thiếu Quân ê răng, thật lâu sau mới nói: “Bạn bình thường– chính xác hơn thì, đấy là một đương sự tôi cần phải bảo vệ.” Ngưng mấy giây, lông mày hắn cau lại, giọng nói đầy phách lối: “Không tính lúc bận rộn, ba lần. Sao ?”

    Lúc này Đới Dục không khỏi ngạc nhiên, ngượng ngùng quay sang hướng khác: “Ồ, người kia.. chỉ là bạn bình thường thôi sao ?”

    Dương Thiếu Quân không hiểu sao Đới Dục lại phải hỏi vấn đề này, nhìn vẻ mặt của anh ta, giống như đã biết cái gì đó. Hắn nhíu mày càng sâu, không vui nói: “Đới tiên sinh muốn điều tra mạng lưới quan hệ của tôi sao ?”

    Đới Dục nhún vai, rốt cuộc chuyển sang chủ đề khác: “Vậy nói một chút về bố mẹ anh đi.”

    Bố mẹ Dương Thiếu Quân ly dị từ khi hắn còn nhỏ, từ hồi còn học trong trường cảnh sát, hàng năm làm giám định tâm lý hắn đều trả lời như vậy, chuyện bố mẹ ly hôn có ảnh hưởng tới hắn? Hắn máy móc trả lời, thật thà đáp: “Lên mười tuổi thì bố mẹ tôi ly hôn, tôi theo mẹ, bố tôi rời khỏi gia đình. Từ nhỏ tôi đã mong ước có một gia đình hạnh phúc, bởi vì không thể có, nên mong ước của tôi — là có thể giúp nhiều đứa trẻ được hạnh phúc trong gia đình mình. Đây là lý do đầu tiên khiến tôi muốn trở thành cảnh sát.”

    Đới Dục ngắm nghía cái chén trong tay, mắt lóe lên một tia sáng: “Ai dạy anh nói vậy ?”

    Dương Thiếu Quân hoài nghi nói: “Trong một bộ phim của Hongkong, Yes Sir.”

    Đới Dục nhíu mi, đột nhiên cảm thấy khó hiểu — cái người Dương Thiếu Quân này rất mâu thuẫn, thái độ của anh ta đến tột cùng là phối hợp hay không phối hợp vậy? Anh hỏi: “Nếu lý tưởng của anh là mong mọi gia đình đều hạnh phúc, vậy sao còn chưa kết hôn? Theo tôi biết, anh cũng chưa có bạn gái. Điều kiện của anh không tồi mà.”

    Dương Thiếu Quân nửa thật nửa đùa nói: “Không có ai thích tôi. Anh muốn giới thiệu cho tôi sao ?”

    Đới Dục nói: “Có thể. Bác tôi có một con gái..” Rồi trầm ngâm.

    Dương Thiếu Quân hơi sững sờ, buột miệng nói: “Tôi đùa thôi.” Hắn ngưng một chút, ngượng ngùng bảo: “Nghề của chúng ta nay đây mai đó, tương lai thế nào còn không biết, tôi không muốn liên lụy đến người khác.”

    Đới Dục đặt chén trà xuống: “Làm cảnh sát cũng không nguy hiểm như vậy, bộ đội đặc chủng phải ra tiền tuyến đều có vợ con ở nhà. Anh có cảm giác rằng mình sẽ chết sao ?”

    Dương Thiếu Quân mất hứng nói: “Sẵn sàng hy sinh vì nhân dân bất cứ lúc nào. Có vấn đề gì không ?”

    Đới Dục nói: “Trả lời câu hỏi của tôi đi. Anh nghĩ rằng mình sẽ chết sao? Khi nào? Cảnh trong tưởng tượng ra sao ?”

    Dương Thiếu Quân bật thốt lên: “Không muốn nghĩ. Tưởng tượng mấy cái kia làm gì, tự dọa sợ sao, tôi không muốn chết. Một chút cũng không muốn.”

    Đới Dục cười cười, tiếp tục nghiêm túc hỏi: “Thật sự sao? Vậy bây giờ anh tưởng tượng một chút đi.”

    Dương Thiếu Quân có chút không kiên nhẫn: “Thật sự không.” Qua vài giây hắn nói tiếp: “Nghĩ không ra.”

    Đới Dục cúi đầu viết xuống giấy cái gì đó, Dương Thiếu Quân thấy tim mình nhói lên, hắn vẫn ngồi yên, nhưng ánh mắt bám chặt vào người trước mắt. Đợi Dục viết xong thì đóng bút máy lại: “Muốn biết tôi viết gì sao? Đội trưởng Dương, rất tiếc phải nói cho anh biết, tôi rất không hài lòng với câu trả lời vừa rồi. Không ai là không tưởng tượng đến cảnh mình chết, chính vì sợ nên mới tưởng tượng, tôi phải nói cho anh biết, người trong đội anh, bọn họ đều đã tưởng tượng vô số lần, mỗi lần nhận được nhiệm vụ, mỗi lần nhớ lại nhiệm vụ. Họ tưởng tượng, nên mới sợ, mới cố gắng tránh cái chết. Nếu như anh không tưởng tượng đến cảnh mình chết, chẳng qua là anh cảm thấy hờ hững với nó, giống như anh không thể tưởng tượng cảnh mình và Phượng tỷ[1].. ‘yêu’ nhau.”

    Dương Thiếu Quân á khẩu không trả lời được, một lát sau mới hỏi: “Cậu đã từng ?”

    Đới Dục cười: “Tôi đã từng, hình ảnh vô cùng khủng khiếp, mỗi lần như vậy não sẽ bị kích động, gương mặt của Phượng tỷ lại hiện ra. Tiềm thức muốn tránh chuyện như vậy xảy ra, nên khiến tôi cảm thấy sợ hãi chán nản. Thậm chí vì chuyện này mà tôi gần như không thể có những suy nghĩ tích cực.”

    Dương Thiếu Quân không nói gì, chỉ biết cúi đàu uống trà.

    Cách đánh giá tâm lý của Đới Dục khác hẳn với những bác sĩ tâm lý hắn từng tiếp xúc, không có hướng dẫn từng bước như Lư tiên sinh, cũng không như Tô Duy vì muốn trốn tránh hắn mà áp đặt quan điểm của mình lên, và càng khác hẳn với các tư vấn tâm lý thông thường. Anh ta tựa như một lưỡi dao sắc bén, lướt qua cơ thể đối phương, mổ xẻ phân tích từng cơ quan nội tạng bên trong, hơn nữa lại mổ rất đúng vị trí.

    Một lát sau, Dương Thiếu Quân thấp giọng nói: “Tôi không muốn mất đi công việc này. Tôi không biết phải phủ nhận những lời cậu nói thế nào.. Những lời cậu nói đều đúng, nhưng tôi vẫn xứng đáng làm một cảnh sát. Cậu không thể vì như vậy… mà tiêu diệt tôi.”

    Đới Dục chăm chú nhìn ánh mắt hắn: “Không ai muốn tiêu diệt anh. Đội trưởng Dương, anh nghĩ sai rồi, bất luận thủ đoạn của tôi thế nào, hiện tại là tôi đang giúp đỡ anh. Tôi xuất hiện không phải vì anh bị đình chỉ công tác, tôi xuất hiện vì anh bắt đầu có trở ngại, nên tôi mới tới để giúp anh, dìu anh về đúng vị trí.”

    Dương Thiếu Quân cười nhạo: “Chỉ cần cậu tha cho tôi lần này, là đã cho tôi một đường sống rồi.”

    Đới Dục nhún vai: “Làm như vậy là hại anh.” Anh ta nhìn Dương Thiếu Quân, ánh mắt có chút khinh thường, trong lòng lại thầm nghĩ: Tôi một chút cũng không thích công việc đánh giá tâm lý này, đây cũng không phải việc tôi muốn làm. Tôi đâu phải bài thi của thầy cô giáo, cho anh một điểm số, nói anh đã đạt đủ tiêu chuẩn hay chưa, tôi chỉ muốn nói cho anh biết anh đã sai ở đâu.

    Dương Thiếu Quân nói: “Vậy cậu giúp tôi đi, thầy Đới, nói cho tôi biết phải làm thế nào thì mới có thể qua.”

    Đới Dục nói: “Đầu tiên anh phải coi trọng sinh mệnh của mình, hiểu rõ ý nghĩa của nó.”

    Dương Thiếu Quân còn muốn hỏi, đột nhiên lại thấy dưới lầu có tiếng ồn ã. Đới Dục đứng lên, đi tới bên cửa sổ, Dương Thiếu Quân đi sau anh ta, hai người nhìn ra ngoài ô cửa, chỉ thấy trên tòa nhà cao ốc phía đối diện, ở tầng cao nhất, có một người đàn ông bò ra hàng rào bảo vệ để mò ra bên ngoài, ngó đầu nhìn xuống, tựa hồ như muốn nhảy lầu. Dưới đó có không ít người vây quanh, bắt đầu xì xào bàn tán.

    Đới Dục biến sắc, xoay người cầm áo khoác lên: “Đi, chúng ta qua đó cứu người.”

    Dương Thiếu Quân nhanh chóng bước theo sau.

    Đới Dục vừa đi vừa gọi điện báo cho cảnh sát, đi tới lầu dưới, anh bảo Dương Thiếu Quân: “Anh lên trên nấp, nghĩ biện pháp cứu người kia đi, tôi sẽ đứng ở đây trấn an tinh thần anh ta.”

    Dương Thiếu Quân đầy hoài nghi, nếu Đới Dục dùng cái kiểu nói chuyện như ban nãy, hắn tin chắc người kia vốn không thực sự muốn nhảy cũng sẽ bị kích thích mà nhảy xuống.

    Đới Dục trừng hắn: “Tôi làm chuyên gia đàm phán hai năm rồi.”

    Dương Thiếu Quân nhún vai, lặng lẽ đi vào tòa nhà.

    Cùng lúc đó, Tô Kiềm ngủ trưa tỉnh dậy, gọi: “Chú Mạnh?” Không có ai trả lời anh. “Thiếu Quân? Chị?” Vẫn không có ai đáp lại. Vốn là lão Mạnh thừa dịp anh ngủ trưa nên chạy ra ngoài mua ít thức ăn, mà Tô Tạ Nguyên đang trên đường đến.

    Tô Kiềm ngồi một hồi, đột nhiên đưa tay sờ lên miếng bịt mắt. Ngón tay có chút run rẩy, ngưng một chút, sau đó kéo miếng bịt mắt xuống.

    Anh chậm rãi mở mắt ra, không rõ, mọi thứ rất không rõ ràng, trước mắt là những khối lớn đầy mơ hồ, giống như bị một lớp vải phủ kín. Đợi một hồi, cảnh vật trước mặt rõ ràng hơn một chút, giống như người bị cận nặng nhìn ra thế giới bên ngoài, mơ hồ không rõ ràng, chỉ thấy những đường viền mờ ảo.

    Tô Kiềm chậm chạp xuống giường, men theo bờ tường, đi tới bên cạnh bàn, mò lấy con dao gọt hoa quả ở trên đó, hắn cầm con dao lên, ngón tay lướt qua lưỡi dao, lưỡi dao sắc bén, ngón tay tê rần, giống như có máu chảy ra. Anh ngậm ngón tay vào miệng, mút lấy máu của mình, có chút ngọt ngọt. Anh lại đưa con dao tới nơi cổ tay, không biết tại sao khi làm động tác này, anh rất muốn cắt xuống—— chỉ một nhát thôi, tất thảy những thống khổ sẽ tan biến. Không ai quan tâm đến anh, không sao cả, anh vốn là một kẻ dư thừa.

    Dương Thiếu Quân vào tòa cao ốc, đưa cho bảo vệ xem thẻ cảnh sát của mình, rồi đi thang máy lên tầng cao nhất. Đi tới cửa sân thượng, hắn nhìn qua lớp kính mờ mờ, thấy một người đàn ông trèo qua hàng rào mà ra ngoài. Hắn không lập tức ra ngay, hắn đang chờ, chờ người kia phân tán sự chú ý, sau đó hắn sẽ lặng lẽ đi ra, cứu anh ta.

    Đới Dục ở dưới lầu gọi người kia, hỏi anh ta không hài lòng với điều gì trong cuộc sống, hỏi vợ con anh ta ở đâu.

    Dương Thiếu Quân cẩn cẩn trọng trọng mở cửa sân thượng, cố gắng không phát ra tiếng động nào. Rất may, người kia bị Đới Dục làm phân tán, không chú ý tới động tĩnh phía sau lưng. Dương Thiếu Quân như con mèo nhỏ mà lặng lẽ tới gần, bốn mươi bước, ba mươi lăm bước..

    Người đàn ông kia đột nhiên nổi giận, lớn tiếng hét: “Gạt người! Tất cả đều là gạt người! Giả dối, thế giới này là giả dối! Cô ta nói với tôi nhiều lắm! Nhưng tất cả chỉ là lừa dối! Các anh cũng đang lừa dối tôi!”

    Dương Thiếu Quân nín thở tới gần, hai mươi bước, mười lăm bước.

    Người đàn ông kia đột nhiên quay đầu lại, thống khổ kêu to: “Sao cô ta lại muốn gạt tôi..” Dương Thiếu Quân sững người, bốn mắt chạm nhau, cả hai đều sửng sốt. Lúc này, quần chúng đứng dưới vây xem vốn ầm ĩ cũng lạnh ngắt như tờ.

    Tô Kiềm cầm con dao nhẹ nhàng vẽ một đường xuống cổ tay, không có máu chảy ra. Một lát sau anh để dao xuống, men theo tường mà đi ra ngoài.

    Dương Thiếu Quân như con báo mà lao tới chỗ người đàn ông kia, người đàn ông hoảng sợ hô to: “Anh đừng có tới đây——” Lời còn chưa dứt, Dương Thiếu Quân đã vọt đến trước mặt, kéo anh ta vào trong hàng rào, áp chế trên mặt đất.

    Phía dưới còn đang tĩnh lặng, sau vài giây, mọi người bắt đầu reo hò ầm ĩ. Chỉ có mình Đới Dục chửi thề một tiếng rồi chạy lên xem.

    Rất nhanh cảnh sát và các chuyên gia tâm lý đã kéo tới, đưa người nhảy lầu đi tư vấn nói chuyện, Đới Dục kéo Dương Thiếu Quân ra chốn nghỉ trên cầu thang, cười nhạt nói: “Đây là hành động làm vì người khác của anh sao ?”

    Dương Thiếu Quân hờ hứng đáp: “Tôi cứu anh ta, có vấn đề gì sao? Tôi chọn cách làm ít nguy hiểm nhất, nhân lúc anh ta chưa kịp phản ứng mà tới cứu.”

    Đới Dục hít sâu: “Tôi cho rằng, hành động của anh rất dễ gây kích động lên tâm lý của anh ta, có thể anh ta còn chưa chuẩn bị tâm lý nhảy lầu, nhưng anh tiến lên như vậy, rất dễ gây kích động, khiến anh ta nhảy xuống.”

    Dương Thiếu Quân nhún vai: “Vậy kết quả kia là gì ?”

    Đới Dục nhắm mắt lại, một lát sau mở mắt ra: “Nếu anh nói vậy, tôi không còn lời nào để nói. Theo quan điểm cá nhân, tôi không đồng tình với cách làm của anh, nhưng anh thật sự đã cứu được người, coi như cũng khiến anh ta không muốn tự sát một lần nữa, chuyện sau này là trách nhiệm của các chuyên gia tâm lý.”

    Dương Thiếu Quân ngoáy ngoáy lỗ tai, tỏ vẻ không quan tâm: “Có cho anh ta cơ hội nhảy lần nữa, xác suất cứu được thành công còn lớn hơn so với lần đầu.” Trong lòng hắn nghĩ, đúng là một kẻ ngu xuẩn yếu đuối. Nếu người kia lặp đi lặp lại chuyện tự sát này, thì còn sống trên đời làm cái quái gì nữa, chỉ gây thêm rắc rối phiền phức cho người khác, không bằng lặng lẽ chết đi cho rồi.

    Đới Dục nhìn hắn một hồi, nói: “Nói thật đi, lúc anh cứu anh ta, trong lòng anh nghĩ gì? Bất kể anh ta là ai, là người như nào anh cũng muốn cứu, hay là, anh cảm thấy mình nên làm như vậy ?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Thời gian quá ngắn, tôi không nghĩ.”

    Đới Dục bảo: “Anh đi đi. Về rồi từ từ suy nghĩ. Nghĩ xem vì anh ta không thể chết nên anh mới muốn cứu, hay vì những lý do nào khác.”

    Dương Thiếu Quân xoay người đi.

    Đới Dục nhìn bóng lưng hắn, lặng lẽ nghĩ: Người chọn tự sát, tâm lý đều đã đi đến cực hạn. Thường thì những người chọn tự sát mà vẫn chưa chết, đại đa số đều hối hận vì đã chọn cách này. Người từng kề cận cái chết sẽ coi trọng mạng sống của mình hơn những người bình thường, bởi vì ham muốn sống của họ đã trỗi dậy. Dương Thiếu Quân không ít lần đối mặt với vòng sinh tử, nhưng hắn lại không sợ sệt gì, hết lần này đến lần khác. Đây mới là điều khiến người ta phải lo lắng.

    Tô Kiềm ở trong biệt thự gọi to tên mọi người, nhưng không có ai trả lời anh. Những người làm bởi vì vụ đổi thuốc muốn mưu hại Tô Kiềm nên đã bị sa thải hết. Để đảm bảo an toàn, mọi người tình nguyện chịu vất vả hơn một chút.

    Tô Kiềm lẩm bẩm nói: “Lại chỉ có một mình mình.” Anh sờ tường tiếp tục đi, đến cầu thang, muốn đi lên, vì không nhìn rõ mà bước hụt, cằm đập mạnh vào bậc thang. Bởi vì đau đớn mà nước mắt chảy ra, anh bưng cằm rên rỉ một hồi, không ai tới đỡ anh cả. Qua một lúc, anh lại tự mình đứng lên, tiếp tục lần mò mà đi lên.

    Lúc Dương Thiếu Quân trở lại Tô gia, hắn thấy trên ban công tầng năm có một người. Một chân đã trèo qua ban công, nửa người nghiêng về phía trước, lung lay như sắp đổ.

    Trong đầu Dương Thiếu Quân nổ rầm một tiếng, cả người bất động tại chỗ.

    —— Đó là Tô Kiềm, Tô Kiềm không đeo bịt mắt.

    Chương 29.

    Tô Kiềm ngồi trên ban công, tuy rằng mắt không thể nhìn rõ ràng, nhưng vẫn có thể dựa vào cảnh sắc mơ hồ mà đoán mình đang ở trên ban công của tầng thượng. Cả người anh có chút mất khống chế, dốc sức muốn nghiêng mình ra bên ngoài, từ trên cao nhảy xuống, chấm dứt mọi khổ đau trong lòng. Nhưng đáy lòng anh vẫn còn sót lại một chút lý trí, nói với anh rằng mình không thể chết như vậy, anh còn muốn trông thấy gương mặt tươi cười rạng rỡ của hai chị và các em, còn muốn tát cho Dương Thiếu Quân một cái thật đau, sau đó đập vỡ cái điện thoại thứ ba của hắn. Trong lòng anh như có hai người đang đấu tranh, một người màu đỏ muốn anh nhảy xuống, người kia màu xanh nói anh hãy suy nghĩ cẩn thận, nhưng mà người màu đỏ kia lớn gấp mười lần người màu xanh, người mau xanh cố gắng giãy dụa, nhưng vô ích, mỗi lúc một bé hơn, gần như sắp biến mất.

    Đầu Tô Kiềm giống như đã đình chỉ công tác, lại giống như đang hoạt động hết công lực, ong ong ong ong, khiến anh bối rối không sao chịu nổi. Trong lòng đầy buồn bực, như có một áp lực vô hình đang đè chặt, không thể hình dung, cũng không rõ rốt cuộc nơi nào đang bị đè nén. Anh đương khó chịu, rồi đột nhiên lại thấy vui sướng, khóe môi không tự chủ cong lên, cười từng tiếng từng tiếng một. Rõ ràng nên khóc, mắt rất đau, nhưng lại cười đến không thở nổi.

    Nhảy xuống đi, nhảy xuống rồi.. tất thảy đều kết thúc.

    Anh nghiêng người về phía trước, chỉ một chút nữa thôi là có thể nhảy xuống rồi, nhưng không rõ tại sao tay cứ bám chặt lấy lan can như vậy, không thể buông ra.

    Dương Thiếu Quân trừng mắt nhìn Tô Kiềm ngả nghiêng như muốn ngã xuống, tim nhói đau, hắn muốn cất tiếng, nhưng một từ cũng chẳng thể thốt ra. Đến thở mạnh hắn cũng chẳng dám, chỉ sợ một tiếng động nhỏ cũng có thể kích động Tô Kiềm, khiến anh ngã xuống. Hắn muốn bước lên lầu cứu anh, cả người lại đứng lặng giống như vướng một lời nguyền, đến ngón tay cũng không thể cử động, chỉ có thể ngây ngốc nhìn lên sân thượng.

    Cái người màu xanh đã bị người màu đỏ cắn nuốt hoàn toàn, Tô Kiềm vắt cái chân còn lại qua lan can, đứng ở bên mép sân thượng, chỉ có đầu ngón chân bám vào mép trong, còn gót chân đã lửng lơ ở bên ngoài. Anh đưa mắt nhìn xuống một cái, không thể nhìn rõ ràng, thậm chí đến việc mình đang ở độ cao bao nhiêu anh cũng không rõ, anh do dự, nhỡ đâu lần này ngã không thể chết thì sao.

    Lúc mất đi lý trí, cái gì gọi là người thân bạn bè, cái gì gọi là triển vọng tương lai, cái gì gọi là cuộc sống tốt đẹp, tất cả đều không thể nhớ, chỉ còn lại một loại xung động, ra lệnh cho anh nên nhảy xuống.

    Dương Thiếu Quân run rẩy lợi hại, đây là lần thứ hai trong ngày hắn thấy có người muốn nhảy lầu, hắn đã gặp cảnh này không biết bao nhiêu lần. Hắn dần cảm thấy chóng mặt, hình ảnh năm đó Tô Duy nhảy lầu đột nhiên lóe lên, hình ảnh sớm đã mơ hồ, nay lại hiện lên vô cùng rõ rệt, hai mắt như nhòe đi, hắn dần mất tỉnh táo.

    Dương Thiếu Quân gắng gượng đứng vững, run giọng hô: “Tô Kiềm.. Tô Kiềm.. Tô Kiềm..” Thoạt đầu hắn gọi rất nhẹ, từng tiếng một vang lên, hắn sợ thanh âm đột ngột sẽ kích động Tô Kiềm. Không nhắc tới chuyện tự sát kia, hắn gọi: “Tô Kiềm, anh có thể vào phòng lấy hộ em cái này được không? Ở trong phòng anh ấy, trong ngăn kéo có một cái hộp màu xanh nhạt, anh lấy giúp em đi được không ?”

    Hắn biết tâm lý Tô Kiềm hiện tại có chút bất ổn, anh không có khả năng phân tích logic như bình thường. Hắn từng gặp qua một chuyên gia đàm phán tâm lý, với bệnh nhân bị tâm thần phân liệt, không thể nói với họ những đạo lý lớn lao gì, người bệnh đã không còn nhớ tới cái gọi là người thân bằng hữu, ta chỉ có thể dỗ như dỗ một đứa trẻ.

    Tô Kiềm cúi đầu, nheo mắt nhìn hắn. Vẻ mặt rất mơ hồ.

    Dương Thiếu Quân không biết thị lực của anh đã khôi phục được hay chưa, hắn sợ anh thấy mình lại phát bệnh giống như trước. Thế nhưng hiện tại hắn không thể trốn đi, đành phải kéo cao áo khoác che đi mặt mình: “Tô Kiềm, anh nghe thấy chưa? Có thể đi tìm giúp em không? Món đồ kia.. món đồ kia là đồ Tô Duy muốn, tối hôm nay là em ấy trở về rồi!”

    Tô Kiềm nghe thấy tên Tô Duy, hai mắt trừng to, chân cố sức đạp lên ban công, nhảy xuống.

    Con ngươi Dương Thiếu Quân co rút, theo bản năng nhảy tới, vươn hai tay muốn đỡ lấy người. Thế nhưng Tô Kiềm còn chưa rơi, tay anh vẫn nắm chặt lan can, cả người lơ lửng trên không trung. Anh ngẩng đầu lên hoài nghi nhìn tay mình, rất muốn buông ra, nhưng tay như bị dính chặt ở trên đấy, buông không nổi. Hiện tại anh đã không còn bị lý trí khống chế, nhưng không rõ có cái gì khác đang kiểm soát mình, trong lòng trống rỗng, muốn nhảy xuống, nhưng tay lại gắt gao bám chặt.

    Chân Dương Thiếu Quân mềm nhũn, yết hầu lăn lộn, muốn nói gì đó để trấn an anh, nhưng lại không biết nói gì. Lý trí và tình cảm bị kéo xé, những bài học trấn an trong trường cảnh sát hắn đều quên sạch, chỉ còn duy nhất một ý niệm trong đầu: Không!! Anh không thể chết!!!

    Một chiếc xe dừng bên ngoài biệt thự, hai người xuống xe đi tới, thấy Dương Thiếu Quân đứng yên trong sân không nhúc nhích. Lão Mạnh cầm túi đồ ăn đi lên vỗ vỗ bờ vai hắn: “Này, cậu làm gì vậy? Lúc nãy tôi gặp cậu hai trên đường, nên về cùng nhau.”

    Mà theo sau lão Mạnh, Tô Duy vừa vào sân đã đờ người, anh ngẩng đầu, gắt gao nhìn người đang lơ lửng trên ban công.

    Lão Mạnh không thấy Dương Thiếu Quân trả lời, liền đưa mắt nhìn theo hướng của hắn, thất thanh hô: “Tiên sinh!”

    Tô Duy xông lên: “Đừng kích động anh ấy!”

    Lão Mạnh chăm sóc Tô Kiềm suốt mấy ngày này, nắm rõ tình huống của anh như lòng bàn tay, thế nên trong phút chốc đã hiểu đang xảy ra chuyện gì. Mà Tô Duy cũng đã nghe qua tình huống của anh mình, lập tức hiểu ra ngay.

    Lão Mạnh hốt hoảng hô: “Tiên sinh, ngài xem ai về rồi này! Là cậu hai đó! Cậu hai về thăm ngài này!”

    Dương Thiếu Quân căng thẳng, hận không thể bịt miệng lão Mạnh không cho lão nhắc đến Tô Duy. Thế nhưng ngoài dự liệu của hắn, lúc lão Mạnh nhắc đến tên Tô Duy, Tô Kiềm lại không kích thích gì, chỉ cúi đầu nhìn về phía bọn họ, ánh mắt không có tiêu cự, si ngốc nói: “Em ấy về chưa ?”

    Tô Duy khẩn trương nuốt nước miếng: “Nhanh, cháu sẽ trấn an anh ấy, hai người đi lên cứu anh ấy đi!”

    Lão Mạnh chạy vội vào biệt thự, dữ dội như các chiến sĩ thời kì kháng Nhật, mà Dương Thiếu Quân còn đứng yên tại chỗ, run giọng nói: “Chân anh mềm nhũn rồi.”

    Tô Duy ngửa đầu, cố gắng bình tĩnh hô: “Anh, anh đang làm gì vậy? Anh đang tìm đồ sao ?”

    Tô Kiềm lẩm bẩm: “Tìm.. đồ…”

    Tô Duy nói tiếp: “Anh tìm cái gì vậy ?”

    Tô Kiềm thì thào: “Tìm cái gì…. anh muốn tìm….”

    Tô Duy hỏi: “Có phải anh muốn tìm máy PSP của Tiểu Di không ?”

    Tô Kiềm suy nghĩ một chút: “PSP.. đúng rồi..”

    Tô Duy tiếp tục dẫn bước anh: “PSP ở trong phòng, anh vào phòng đi, mở tủ ra, bỏ chăn ra ngoài, ở dưới đó có một ô vuông, đồ ở trong đó đó.”

    Tô Kiềm rũ mắt không trả lời. Mấy giây sau, tựa như nắm không nổi nữa, tay bắt đầu trượt ra, cả người lại lay động.

    Dương Thiếu Quân cũng không thể bình tĩnh được nữa, áp lực và áy náy tích lũy suốt mấy năm qua nay bộc phát, ngày Tô Duy nhảy lầu, ngày cả người đồng đội ướt máu nằm trong ngực hắn, ngày hắn nhìn lén bố và mẹ kế lăn lộn trên giường, thậm chí con chuột nhỏ trong phòng năm đó, tất cả đều khiến hắn sợ run, điên cuồng. Hắn sụp đổ hô lớn: “Tô Kiềm! Em xin anh, vào phòng đi! Anh vào đi! Sau này em sẽ chỉ nghe theo anh!”

    Tô Duy ngạc nhiên đưa mắt nhìn Dương Thiếu Quân, nhưng lại lập tức ngẩng lên nhìn Tô Kiềm trên không trung, vắt óc nghĩ cách trấn an.

    Tô Kiềm đột nhiên buông tay ra, cả người rơi xuống. Trên người anh mặc áo ngủ màu đen, chân không đi tất, nhìn qua giống như một túi rác bị người trên cao vứt bỏ.

    Tô Duy và Dương Thiếu Quân đồng thời hét chói tai: “A!!!”

    Cùng lúc này, ở tầng bốn, có một đôi tay vươn ra, nhanh chóng ôm lấy Tô Kiềm đang rơi xuống, kéo anh vào trong phòng. Là lão Mạnh.

    Hai đầu gối Dương Thiếu Quân mềm nhũn, quỵ xuống dưới đất, trước mắt trống rỗng, cả người như bị rút hết sức lực.

    Chương 30.

    Tô Duy đỡ Dương Thiếu Quân dậy, hai người đi lên lầu xem tình hình Tô Kiềm.

    Tô Kiềm được lão Mạnh dìu tới giường, ánh mắt chết lặng, nằm ở đó không nhúc nhích. Dương Thiếu Quân đi tới cửa, trông vào bên trong phòng, thấy bàn chân của Tô Kiểm bị lạnh đến ửng đỏ, đột nhiên ngực đau không tài nào thở nổi, hắn vội ngưng bước chân.

    Tô Duy chạy ào vào trong phòng, nhào tới bên giường, nắm lấy tay Tô Kiềm, run giọng gọi: “Anh… anh… Em đã về..” Đến đây thì ngưng lại, không biết phải nói gì thêm.

    Con ngươi mơ màng của Tô Kiềm hướng về chỗ Tô Duy, chậm chạp giơ tay lên, sờ lên gương mặt em trai mình. Từ cái trán, dọc theo sống mũi, đến bờ môi, cuối cùng là gò má. Gương mặt tái nhợt của anh hiện một nét cười, nhẹ giọng nói: “A Duy, em về rồi..”

    Mũi Tô Duy chua xót, lệ quẩn quanh hốc mắt. Từ lúc xuất ngoại, đã hơn một năm rồi anh không khóc, thế nhưng giờ phút này lại không nhịn nổi. Anh đưa mắt nhìn lên trần nhà, nhưng rồi nước mắt vẫn lăn dài trên gò má. Tô Duy nhào vào lòng Tô Kiềm, ôm lấy anh, khóc không thành tiếng.

    Tô Kiềm chậm rãi đặt tay lên Tô Duy, nhẹ nhàng vỗ: “Đừng khóc.”

    Dương Thiếu Quân quay đầu ra chỗ khác, giơ tay lau nước mắt.

    Hai mắt lão Mạnh đỏ bừng lên: “Cậu hai, cậu chăm tiên sinh. Tôi đi gọi bác sĩ.” Lão đi ra khỏi cửa, thấy Dương Thiếu Quân tựa vào tường, mắt mở thật to, chăm chú nhìn lên trần nhà, lão nhẹ giọng hỏi: “Cậu không vào xem sao ?”

    Dương Thiếu Quân lắc đầu: “Có Tô Duy là đủ rồi, tôi vào chỉ tổ ngột ngạt.”

    Lão Mạnh nhìn hắn một lúc, thở dài, xoay bước đi.

    Dương Thiếu Quân đứng ngoài cửa, nghe thấy thanh âm nức nở của Tô Duy, hắn móc chiếc bật lửa zippo trong túi ra, chậm rãi vuốt phẳng. Qua mấy giây, lại cất chiếc bật lửa vào trong túi.

    Bác sĩ đến rất nhanh, Tô Tạ Nguyên và Tô Di cũng cùng nhau chạy tới. Mọi người lo lắng đứng chờ ngoài cửa, bác sĩ kiểm tra toàn thân xong đi ra. Chung Ly nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ bị thương nhẹ, mắt cá chân bị trật, cánh tay hơi bầm tím, trên người có mấy chỗ bị xây xát, nhưng không sao, chăm vài bữa là khỏi hẳn. Quan trọng là tâm bệnh..”

    Tô Tạ Nguyên lo lắng kéo Chung Ly ra hỏi: “Thằng bé đã có ý niệm tự sát trong đầu, phải làm sao bây giờ?”

    Chung Ly nói: “Người nhà nên bầu bạn với anh ấy, đả thông tư tưởng. Cho anh ấy ăn nhiều thực vật, tôm, cá và sữa. Nhưng tuyệt đối không được cho anh ấy uống cà phê và thức uống có cồn. Người bị trầm cảm trong lòng đầy những suy nghĩ bi quan chán đời, mọi người nên nói chuyện với anh ấy nhiều hơn, khiến anh ấy cảm thấy vui vẻ hạnh phúc. Mặt khác cũng nên nói nhiều chuyện, vẽ ra tương lai hạnh phúc tốt đẹp, để anh ấy thấy phấn chấn, có hi vọng.” Nói rồi liếc nhìn Tô Duy: “Cậu hai từng học về tâm lý học, có thể giúp đỡ anh ấy.”

    Tô Duy cúi đầu không nói gì.

    Chung Ly nói: “Tình huống hiện tại của anh ấy, tốt nhất là một ngày 24 giờ đều có người ở bên cạnh, phòng anh ấy lặp lại chuyện này. Nếu như mọi người bận rộn, có thể thuê người khác tới chăm.”

    Tô Duy ngẩng đầu: “Không cần, hiện tại tôi không có việc gì, có thể chăm sóc anh ấy. Chúng ta cũng có thể thay phiên nhau.”

    Tô Tạ Nguyên đi lên: “Được rồi, còn chưa có hỏi em, nhóc con kia đâu rồi ?”

    Tô Duy nói: “Em ấy còn đang ở Hy Lạp, em vội về, để em ấy ở lại xử lý vài việc.”

    Tô Tạ Nguyên nắm vai em trai: “Tiểu Duy.. lần này về rồi, em không cần phải đi nữa. Qua một thời gian cũng đưa thằng bé kia về đi, đều là người nhà cả, sẽ không ai can thiệp chuyện em và thằng bé. Em về rồi, có nhiều thời gian ở bên Tô Kiềm hơn.”

    Tô Duy do dự một chút, nói: “Để sau này tính đi.”

    Tiễn bác sĩ đi, Tô Di vào phòng nhìn Tô Kiềm, những người khác bị Dương Thiếu Quân gọi đến phòng khách. Dương Thiếu Quân nói: “Vừa hay có mọi người ở đây, tôi có chuyện muốn nói một chút, về người đổi thuốc của Tô Kiềm thành amphetamine.” Hôm nay trước khi đi gặp Đới Dục, Dương Thiếu Quân có tới sở cảnh sát, lấy được kết quả điều tra mới nhất.

    Tô Duy hỏi: “Tìm được tội phạm rồi sao ?”

    Dương Thiếu Quân im lặng một chút: “Coi như vậy đi.”

    Tô Duy nhíu mày: “Cái gì gọi là ‘coi như’ ?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Người đổi thuốc là một người làm nữ tên Trương Từ, mọi người còn nhớ cô ta không ?”

    Lão Mạnh nhíu mày: “Là cô ta sao? Năm ngoái cô ta mới tới đây, do lão gia an bài, chứng minh của cô ta và chồng còn ở chỗ tôi. Tôi đã điều tra gia cảnh, rất trong sạch, sao cô ta lại phải làm như vậy ?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Một lọ amphetamine giá không rẻ. Có người sai khiến cô ta, Lưu Dụ Miễn, mọi người có biết không ?”

    Vẻ mặt mọi người trong phòng trở nên ngưng trọng. Tô Tạ Nguyên nghiêm giọng nói: “Lưu Dụ Miễn, tam công tử của tổng tài Lưu Côn, là một kẻ ăn chơi trác táng. Sao, là cậu ta sao? Sao cậu ta phải làm như vậy ?”

    Dương Thiếu Quân gật đầu: “Căn cứ vào lời khai của Trương Từ, Lưu Dụ Miễn đưa cho cô ta mười vạn tệ, để cô ta đổi thuốc, đồng thời nói với cô ta rằng đây là sản phẩm bảo vệ sức khỏe mà công ty mới ra, bởi vì Tô Kiềm xem thường sản phẩm của hắn nên hắn mới nghĩ ra biện pháp này, bắt Tô Kiềm uống, sau đó lấy trò này ra để chế giễu. Tên ấy đưa cho Trương Từ báo cáo thành phần thuốc, đảm bảo không gây hại cho cơ thể —— đương nhiên bản báo cáo này là giả. Tên ấy còn uống trước mặt Trương Từ hai viên, chứng minh thuốc vô hại.”

    Lão Mạnh đập bàn: “Cái quái gì thế! Cái lý do chó má này mà cô ta cũng tin sao ?”

    Dương Thiếu Quân nhún vai: “Tin hay không không quan trọng.. quan trọng là… mười vạn kia. Cô ấy tận mắt nhìn thấy Lưu Dụ Miễn uống thuốc trước mặt mình, còn kẹp vào đồ ăn cho hàng xóm thử mấy viên, thấy họ không bị làm sao, vì vậy cho rằng sẽ không có hậu quả nghiêm trọng gì, tâm trí bị đồng tiền làm lu mờ nên mới làm ra chuyện này. Chắc Trương Từ cũng biết đây không phải là thứ thuốc tốt gì, nhưng không ngờ amphetamine lại gây thương tổn lớn đến như vậy với Tô Kiềm. Hiện giờ cô ta vẫn còn đang ngồi khóc lóc trong đồn công an. Cục trưởng thấy chuyện này rất nhức đầu, chỉ biết tạm thời giữ cô ta lại, không biết mấy người có khởi tố hay không, định kết thúc vụ án này thế nào…” Đến đây, hắn trầm ngâm không nói gì nữa.

    Tô Duy có vẻ tương đối bình tĩnh: “Tại sao Lưu Dụ Miễn lại muốn làm như vậy? Vậy kẻ phái người tới ám sát anh trai tôi có phải là anh ta không ?”

    Dương Thiếu Quân lắc đầu: “Mấy tên cầm dao bắn súng kia không liên quan gì đến tên này. Vì sao tên ấy lại làm vậy, Trương Từ nói không biết, phía chúng tôi cũng không rõ lắm.”

    Một lúc sau, lão Mạnh nói: “Có thể là vì vụ ấy..” Mọi người đưa mắt nhìn lão Mạnh, lão Mạnh thở dài: “Nó vốn là một kẻ ăn chơi lêu lổng đáng vứt đi, làm nhiều chuyện không đứng đắn, dính đến không ít những thú vui đồi trụy, không có gì là không dám làm. Vì là con út nên Lưu Côn luôn dung túng nó, vài lần nó mắc tội đều dẹp cho. Tiên sinh nhà ta vốn không ưa nó từ lâu rồi. Có một lần nó mở tiệc, tiên sinh vì nể mặt mũi nên đi, kết quả đám nam nữ chúng nó ở đó cắn thuốc, tiên sinh không biết chúng nó thả thuốc lắc vào rượu đưa cho khách quý nên cũng bị dính. Sau đó tiên sinh rất tức giận, đi tới trước mặt Lưu Côn mắng chửi nó, ông ta không khỏi mất mặt, nghe nói sau này tên súc sinh kia bị tịch thu xe tịch thu tiền, bị trông nom mất mấy tháng. Sau này nó gặp lại tiên sinh nhà ta, liền mắng tiên sinh trước mặt mọi người là không biết xấu hổ, là đạo đức giả…”

    Dương Thiếu Quân biết mấy người nhà có tiền rất loạn, quả thật đời sống của Tô Kiềm sạch sẽ đến độ khó tin. Hắn không có nhiều bạn bè, nhưng vì làm cảnh sát nên đã giao tiếp, gặp gỡ đủ loại người đáng ghê tởm, nếu không gây tai nạn chết người, cảnh sát bọn hắn đều phải mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua cho, có khi còn phải mặc bọn nó ra vẻ đáng thương, dù sao tiền đè chết người mà, đứng ở tầng dưới của xã hội thì đành phải chấp nhận những chuyện bất đắc dĩ như thế.

    Tay Tô Duy nắm chặt thành quyền: “Đúng là không biết chừng mực.”

    Dương Thiếu Quân nói: “Vụ này là như vậy. Ý của cục trưởng là, mọi người có muốn tố cáo hay không, muốn tố cáo ai, mọi người nên bàn bạc một chút đi.” Tuy rằng hắn cũng hận tên Lưu Dụ Miễn này đến nghiến răng, nhưng hắn không thể động tới người kia. Nếu quả thật phải lôi tên này xuống ngựa, như thế sẽ ảnh hưởng đến quan hệ làm ăn của Tô gia và Lưu gia. Mấy vụ con nhà giàu gây chuyện trước đây, phần lớn đều là đưa ra một con tốt thí điểm, bên sai bồi thường một chút trong làm ăn, sự việc coi như được giải quyết. Vụ án lần này, con tốt chính là Trương Từ. Lưu gia sẽ không chống lưng, Tô gia lại muốn chỉnh cô ta, nếu có chuyện xảy ra, cô ta sẽ là người lãnh án, không thể chạy thoát được.

    Mọi người trầm mặc. Trước đây Tô gia gặp chuyện, người nghĩ cách giải quyết đều là Tô Kiềm, nhưng bây giờ Tô Kiềm lại đang nằm trên giường, đến người thân còn không nhận ra, họ biết trông cậy vào ai đây? Mời bố mẹ xuất núi sao? Hơn nữa chuyện làm ăn trong nhà họ Tô, cả ba chị em Tô Tạ Nguyên, Tô Duy và Tô Di đều không nhúng tay vào, bây giờ nên làm gì, không có ai biết cả —— bọn họ được bảo vệ quá tốt, không biết xã hội ngoài kia hiểm ác đến nhường nào.

    Qua thật lâu, Tô Tạ Nguyên nặng nề thở dài: “Ngai mai chị sẽ nói chuyện với Tiểu Tích, con bé có năng lực xử lý chuyện này. Hiện nay vấn đề cấp bách của chúng ta, là nhanh chóng chữa trị thật tốt cho Tiểu Kiềm.”

    Một lát sau, mọi người tản đi, có người về nhà xử lý chuyện, có người lên thay ca chăm Tô Kiềm, có người đi về phòng nghỉ ngơi. Dương Thiếu Quân tâm tư rối bời, cầm gói thuốc đi ra sân hút.

    Hắn hút hết điếu này lại chuyển sang điếu khác, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại thì Tô Duy đã đi tới rồi. Tô Duy ngồi xuống bên người hắn, Dương Thiếu Quân theo bản năng lấy điếu thuốc vừa hút ra vứt xuống mặt đất.

    Tô Duy nói: “Tôi vừa quan sát thái độ của anh, về vụ amphetamine, dường như anh còn biết chuyện gì khác ?”

    Dương Thiếu Quân lặng lẽ nhặt điếu thuốc vừa hút kia lên: “Vì sao lại nghĩ vậy ?”

    Tô Duy nói: “Tôi thấy vậy mà thôi. Anh không nói, nhất định là có lý do riêng, tôi cũng không hỏi anh. Nhưng nếu anh biết cái gì, nếu có thể thì hãy nói cho tôi biết, tôi .. lo lắng cho anh ấy.”

    Dương Thiếu Quân thở dài: “Bây giờ còn chưa thể nói, nước rất sâu, còn đang phải đuổi theo con cá lớn, tạm thời vẫn chưa thu dây được. Em nên tin tưởng cảnh sát bọn anh——tin tưởng anh, anh sẽ bảo vệ anh trai em thật tốt.”

    Trời đã tối, ngoài sân không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ mờ rọi bóng hai người. Tô Duy nhận lấy ánh mắt Dương Thiếu Quân, trong bóng tối, ánh mắt hắn sáng rực tựa một vì sao. Tô Duy chậm rãi hỏi: “Thiếu Quân, anh với anh trai tôi, là quan hệ gì vậy ?”

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras