Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 37-39

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 37.

    Tô Tạ Tích là người cuối cùng chạy tới sở cảnh sát, khi đó Dương Thiếu Quân, Tô Tạ Nguyên, Tô Duy cùng Uông Văn và Tô Tiểu Niên đã có mặt ở đó rồi.

    Khi Uông Văn tới, trên cổ có một vết thương dài bằng ba ngón tay, áo lông màu trắng nhuốm máu đỏ, dọc đường đi chị không nói gì, chỉ ôm Tô Tiểu Niên khóc. Tô Tiểu Niên ngơ ngác, có người quơ tay trước mặt mà cậu cũng chẳng chớp mắt, ngơ ngác như người mất hồn. Uông Văn vừa khóc vừa ôm con trai, liên tục nói xin lỗi. Đến cục cảnh sát xong, cuối cùng Tô Tiểu Niên cũng nói chuyện, lấy từ trong ngực ra một cái khăn tay che đi vết thương cho Uông Văn, sau đó ngốc lăng nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa.” Uông Văn khóc thiếu chút nữa ngất.

    Người nhà họ Tô ở bên ngoài, Dương Thiếu Quân đi cùng cảnh sát thẩm vấn, vào trong xét hỏi Uông Văn.

    Vết thương trên cổ Uông Văn đã được dán băng gạc, trên đó còn có máu thấm ra, hai mắt sưng như hai quả hạch đào, quần áo đắt tiền lộn xộn nhăn nhúm, thoạt nhìn muốn bao nhiêu chật vật đều có cả. Mấy cảnh sát nữ ôm Tô Tiểu Niên vào một phòng khác hỏi chuyện, Tô Tiểu Niên đi rồi, Uông Văn bình tĩnh hơn được một chút, cảnh sát hỏi gì chị trả lời cái đó.

    Loading...

    Uông Văn nói, mấy hôm trước biết Tô Kiềm bị bệnh, chị nghe lời Tô Tạ Nguyên bảo đưa Tô Tiểu Niên về Thượng Hải, đêm ấy có một người rất kì quái, bám theo chị tới tận khách sạn. Khi đó chị không nghĩ nhiều, sau này phát hiện hình như mình bị người ta theo dõi, nhưng đối phương không làm gì, chị cũng không định ở lại lâu, còn nghi ngờ có thể mình nghĩ nhiều rồi, cho nên cũng không có hành động nào cả. Sớm hôm nay chị ra khỏi cửa, vừa ra khỏi khách sạn đã bị hai người mặc áo đen bắt lên xe, dùng dao để uy hiếp, cho chị xem ảnh chụp Tô Kiềm và Tô Tạ Niên, ép chị làm theo lời bọn họ hẹn Tô Kiềm ra ngoài.

    Cảnh sát Tiểu Trương hỏi chị: “Cô không biết trước kia chồng mình đã bị tập kích rất nhiều lần sao? Cô biết có người theo mình, sao một hành động cũng không có?”

    Uông Văn rất ngạc nhiên, chị lắc đầu: “Tôi, tôi không biết, không ai nói với tôi. Tô Kiềm anh ta…”

    Dương Thiếu Quân đứng phía sau Tiểu Trương, nhẹ vỗ xuống vai người nọ, nói: “Cô ấy thật sự không biết, Tô Kiềm không cho người nói với cô ấy. Chuyện này không có nhiều người biết.”

    Tiểu Trương quay lại liếc nhìn Dương Thiếu Quân, cau mày lắc đầu, bảo Uông Văn nói quá trình cụ thể.

    Lúc Uông Văn nói đến việc nghe thấy tiếng Tô Tiểu Niên trong điện thoại, người phụ nữ đáng thương này lại bắt đầu khóc, Tiểu Trương chẳng có chút đồng cảm nào, tức giận gõ bàn: “Con trai cô mới có chín tuổi, cô lại làm liên lụy tới thằng bé, cô có biết chuyện này sẽ ảnh hưởng đến thằng bé tới mức nào không?”

    Nước mắt Uông Văn lại lăn dài, liều mạng lắc đầu: “Tôi không có cách nào khác, bọn họ hứa sẽ không làm tổn thương Tiểu Niên, bọn họ uy hiếp tôi, nói nếu tôi không nghe theo, họ sẽ hại Tiểu Niên, tôi không có cách nào…”

    Dương Thiếu Quân buồn bã ra khỏi phòng thẩm vấn, móc bao thuốc lá ra. Uông Văn ở trong kia vẫn còn đang khóc, nhưng những điều cơ bản chị đều đã nói. Tâm Dương Thiếu Quân loạn hết lên, vừa oán giận vừa chết lặng, nghĩ đến chứng trầm cảm của Tô Kiềm vừa mới có khởi sắc, không ngờ lại xảy ra việc này. Còn hội chứng capgras của anh nữa? Đã nhiều ngày rồi không cho thuốc, không biết anh đã nhìn rõ chưa, nếu bọn bắt cóc tháo bịt mắt anh xuống, thấy mọi thứ liệu anh có phát bệnh nữa hay không?.. Vạn nhất những kẻ bắt cóc này giết anh ấy… Không không không, sẽ không, những người đó bắt anh đi chứ không tập kích ngay tại chỗ, có lẽ chúng không muốn mạng của anh mà còn mục đích khác, có lẽ tính mạng anh không gặp nguy hiểm..

    Dương Thiếu Quân run run, hé miệng ngậm điếu thuốc, hắn móc chiếc bật lửa trong túi ra, bật năm lần rồi mà lửa vẫn không lên. Một cảnh sát đi qua chỗ hắn, nhìn hắn rồi nhắc rằng không thể hút thuốc ở đây. Nhưng Dương Thiếu Quân cũng không ngẩng đầu liếc anh ta một cái, cứ cố chấp bật lửa. Cuối cùng người cảnh sát kia thở dài, xoay người rời đi.

    Chiếc bật lửa mua ở cửa hàng tiện lợi, có lẽ vì giá thấp nên chất lượng cũng chẳng cao, bật mãi mà lửa cũng không lên, hắn bật đi bật lại, động tác tay mỗi lúc một nhanh, ngón tay run rẩy không ngừng gảy, một giây phải gảy đến năm sáu lần.. Chất lỏng trong bật lửa bắn ra, rơi đầy lên tay hắn, hắn cũng không chịu ngừng, giống như một bệnh nhân mắc bệnh cố chấp, điên cuồng lặp lại động tác này.

    Trong sở cảnh sát an tĩnh chỉ còn lại những tiếng ‘xoẹt.. xoẹt’, tiếng động cao vút mà lạ kì.

    “Ầm!” Chiếc bật lửa trong tay Dương Thiếu Quân vỡ tan, chỗ bấm bị nứt toạc, thân bật lửa rơi xuống, chất lỏng trong suốt lăn trên mặt đất.

    Dương Thiếu Quân dựa lưng vào tường, chậm rãi trượt xuống, mặt không biểu tình, nội tâm mờ mịt.

    Chỉ trong chốc lát, nữ cảnh sát đưa Tô Tiểu Niên tới, đi qua người Dương Thiếu Quân, thấy trên mặt đất có chiếc bật lửa vỡ tan và chất lỏng loang lổ thì sửng sốt một chút, lại thấy trên miệng hắn ngậm một điếu thuốc nát, không khỏi lo lắng hỏi: “Đội trưởng, anh không sao chứ?”

    Dương Thiếu Quân ngẩng đầu, thấy con ngươi đen của Tô Tiểu Niên nhìn mình không nhúc nhích, đôi môi khô nứt kéo ra một nụ cười, hắn vứt thuốc qua một bên, hướng Tô Tiểu Niên dang tay: “Tới, Tiểu Niên, tới đây.”

    Tô Tiểu Niên thành thật đi tới. Dương Thiếu Quân ôn nhu ôm cậu vào lòng, dùng râu trên cằm cọ vào cái trán mềm của cậu, bàn tay to lớn đặt sau gáy, hòa nhã nói: “Không sao, đừng sợ.”

    Tô Tiểu Niên nắm chặt vạt áo của hắn, cuối cùng khóc òa lên, gào khóc hỏi: “Chú Dương ơi, bố cháu thế nào rồi?”

    Dương Thiếu Quân ôn nhu xoa đầu cậu bé: “Không sao cả, chú Dương sẽ cứu bố cháu ra.”

    Tô Tiểu Niên vùi mặt vào ngực anh, khóc đến sắp ngưng thở. Nữ cảnh sát bên cạnh dụi dụi mắt, cảm khái nói: “Khóc là tốt rồi, vừa rồi thằng bé…Aiz!”

    Chỉ trong chốc lát, đợi Tô Tiểu Niên khóc xong, nữ cảnh sát lại dẫn cậu bé đi, Dương Thiếu Quân hỏi: “Cô dẫn thằng nhóc vào trong đó?”

    Nữ cảnh sát thở dài “Trẻ nhỏ như vậy lại gặp phải chuyện này, tâm lý không khỏi bị đả kích. Vừa hay hôm nay có Đới tiên sinh ở đây, tổ trưởng bảo nên dẫn thằng bé đi tìm Đới tiên sinh, bảo anh ấy nhẹ nhàng khuyên thằng bé.”

    Dương Thiếu Quân gật đầu, ý bảo cô có thể đi được rồi. Đợi nữ cảnh sát kia dắt Tô Tiểu Niên đi, Dương Thiếu Quân mới nhớ ra Đới tiên sinh là Đới Dục. Nếu như là bình thường nhất định hắn đã lo lắng việc giao Tô Tiểu Niên cho anh ta, thế nhưng giờ phút này hắn đang rất rối bời, căn bản không thể để ý.

    Qua nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng chị em trong Tô gia cũng thấy Dương Thiếu Quân đi tới, mọi người đang ủ rũ thoáng cái đều lên tinh thần, vây xung quanh Dương Thiếu Quân hỏi: “Tiểu Kiềm thế nào rồi, rốt cuộc là ai làm?” “Tiểu Kiềm đâu? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” “Tô Kiềm đang ở đâu? Phải mất bao lâu mới tìm được anh ấy?”

    Dương Thiếu Quân mặt không đổi sắc nói: “Mọi người bình tĩnh một chút! Nửa tiếng trước chúng tôi đã điều người tới kiểm tra camera ghi hình ở khu vực gần đấy, cũng đã ra thông báo, nếu ai phát hiện ra xe bắt cóc sẽ lập tức báo cho cảnh sát chúng tôi.”

    Tô Tạ Tích hỏi: “Tìm như thế nào? Nếu bọn nó đổi xe thì làm sao? Nếu không có ai phát hiện chiếc xe kia thì làm sao? Tôi phải biết phương án cụ thể phía các cậu! Còn có, an toàn của em trai có được đảm bảo không?” Có đôi khi cảnh sát xem người bị hại là ai mới làm việc, tùy theo thân phận của người bị hại, lực lượng cảnh sát được điều động cũng sẽ khác nhau. Hiện giờ Tô Tạ Tích rất kích động, muốn cảnh sát phải huy động nhiều lực lượng nhất để đi cứu Tô Kiềm!

    Dương Thiếu Quân nhìn chị một lúc, mấy giây sau mới lên tiếng: “Chị đừng tạo áp lực cho tôi, không bằng tự gọi điện đi, dùng bản lĩnh của chị mà gây áp lực với cấp trên.”

    Tô Tạ Tích ngưng lại, khí thế yếu đi một chút, giọng khàn khàn: “Tôi gọi..” Hiện giờ chị đang không đủ tỉnh táo, gặp ai thì gây áp lực cho người ấy, quên mất Dương Thiếu Quân cũng đứng về phía nhà họ. Đúng vậy, có Dương Thiếu Quân làm, chắc chắn hắn sẽ dốc hết sức.

    Lão Mạnh gần năm mươi tuổi, vành mắt đỏ ửng lên, nắm tay Dương Thiếu Quân hỏi: “Thiếu Quân, rốt cuộc là ai làm vậy! Là thằng nhãi con Lưu Dụ Miễn, hay là đám người đó? Bọn nó, bọn nó sẽ không làm hại tiên sinh nhà ta chứ?”

    Ai là người gây chuyện, đây cũng là vấn đề mà phía cảnh sát quan tâm nhất. Dương Thiếu Quân mặt không đổi sắc nói: “Dựa vào lời Uông Văn, mấy người đó nói tiếng Quảng Đông phổ thông, rất có thể là đám người đó.. Nhưng cũng không loại trừ Lưu Dụ Miễn, chúng tôi đã phái người đi tìm Lưu Dụ Miễn điều tra.” Mấy hôm trước Lưu gia nhận được tin từ cảnh sát, Lưu Dụ Miễn tới tìm Tô Tạ Tích đàm phán, thái độ của Tô Tạ Tích rất kiên quyết, hai người nói chuyện không tốt lắm nên hôm nay xảy ra chuyện này, ai cũng có thể là người gây án.

    Mặt lão Mạnh trắng lên: “Đừng, ngàn vạn lần đừng là đám người Quảng Đông kia, bọn nó lần nào cũng muốn hạ sát tiên sinh.” Trong số mọi người, lão Mạnh là người kích động nhất, nhóm Tô Tạ Nguyên đều không biết chuyện đấu súng trước đó, chỉ có lão Mạnh luôn đi theo Tô Kiềm nên mới biết đám người kia có bao nhiêu nguy hiểm, lão cũng loáng thoáng nghe được chút thân phận của đám người đó qua lời Dương Thiếu Quân.

    Sống chết muốn kết liễu Tô Kiềm thực ra là một tổ chức xã hội đen, có thế lực rất lớn ở Quảng Đông, trước đây cảnh sát cũng có vài đường dây, nhưng căn cơ quá sâu, không ai dám động tới. Sau này bên đó đổi người quản lý, muốn tẩy trừ thế lực đen tối, hai năm qua có sửa sang lại, nhưng không ai dám động tới gốc rễ bọn họ. Tô Kiềm từng đắc tội với cháu trai của lão đại đằng bên ấy, người nọ ngáng chân Tô Kiềm, ai biết tính Tô Kiềm vừa thúi lại vừa cứng, hết lần này tới lần khác muốn đối nghịch. Sau cùng cháu trai lão đại bị tai nạn xe mà chết, không biết tại sao bên kia lại nghĩ rằng chuyện này có liên quan tới Tô Kiềm, vì lão đại không có con trai nên coi người cháu kia như con riêng của mình, cháu trai chết ông ta rất đau khổ, cao giọng tuyên bố nhất định phải bắt Tô Kiềm trả giá lớn! Sau rồi chuyện thành như vậy.

    Lúc Đinh Thừa Phong tìm tới Dương Thiếu Quân, Dương Thiếu Quân nghĩ anh ta là người Quảng Đông nên lập tức để ý tới. Ngày đó ăn cơm với Đinh Thừa Phong xong, anh ta kéo tay hắn, hắn cố ý nắm tay anh ta đưa lên mặt mình vuốt, phát hiện trên tay anh ta có vết chai rất giống với vết chai mà những người thường xuyên cầm súng có, thế nên mới cho người đi thăm dò, quả nhiên…

    Mấy giờ sau, cảnh sát thông báo đã thẩm tra xong Lưu Dụ Miễn, xác định loại bỏ hiềm nghi. Mà dựa theo lời Tô Tiểu Niên nói, cậu bé nhìn thấy đám kia kề dao vào cổ mẹ, đánh bố ngất xỉu rồi tống lên xe, trên cổ tay một người có một hình xăm, dựa vào lời miêu tả, hình xăm này rất giống ký hiệu của đám xã hội đen kia.

    Sớm hôm sau, Đinh Thừa Phong đang đánh răng thì tiếng chuông cửa vang lên, anh ta nhanh chóng nhổ bọt trong miệng, không lau mặt mà chạy tới mở cửa. Mở cửa rồi, thấy người đứng bên ngoài thì không khỏi sửng sốt. Dương Thiếu Quân đứng ngoài cửa, thân hình cao lớn hầu như chặn hết ánh dương bên ngoài, cả người hắn chìm trong bóng tối, khiến trong lòng người ta nảy lên mơ hồ bất an.

    Dương Thiếu Quân mặt không đổi sắc đột nhiên cười khúc khích, khóe môi câu lên, nhíu mi nhìn anh ta hỏi: “Đánh răng sao?” Rồi hắn vươn một ngón tay ra, lau bọ xà phòng bên khóe miệng Đinh Thừa Phong, quệt lên chóp mũi anh ta.

    Đinh Thừa Phong sửng sốt một lúc, mũi cay cay, nghiêng người để hắn vào trong phòng, như bừng tỉnh mà nói: “Cậu ngồi đi, mình đi rửa mặt!”

    Lúc anh ta xoay người, nụ cười bên khóe môi Dương Thiếu Quân giống như tàn thuốc trong trong đêm, từ từ tắt lụi, rồi tan biến.

    Chương 38.

    Đinh Thừa Phong đánh răng xong đi ra, thấy Dương Thiếu Quân ngồi trên sô pha tiện tay vớ tờ báo bên cạnh để đọc. Anh ta đi tới bên cạnh hắn mà ngồi xuống: “Sao cậu lại tới đây?”

    Dương Thiếu Quân mặt không đổi sắc nói: “Có chuyện này tôi muốn hỏi cậu một chút.”

    Đinh Thừa Phong híp mắt, hăng hái hỏi: “Chuyện gì ?”

    Dương Thiếu Quân thở dài, ngưng động tác trong tay, hắn dựa lưng vào ghế, trầm ngâm một chút, giống như nghĩ xem nên bắt đầu nói từ đâu: “Tôi mới bị đình chỉ.”

    Đinh Thừa Phong sửng sốt, rất nhanh khôi phục lại: “Tại sao?”

    Dương Thiếu Quân thở dài: “Chuyện cũng hơi phức tạp, ở Quảng Đông có một tổ chức xã hội đen, có một lão đại nổi xung lên, muốn truy người nên tới tận đây. Lúc tôi bảo vệ đương sự thì phạm một chút lỗi, nên..”

    Đinh Thừa Phong nhìn quanh phòng, đứng dậy tìm trong ngăn kéo tủ một bao Chunghwa rồi đưa tới cho Dương Thiếu Quân, Dương Thiếu Quân nhận lấy, Đinh Thừa Phong lại giúp hắn châm lửa: “Cậu muốn hỏi mình cái gì?”

    Dương Thiếu Quân nhả một hơi khói dài: “Cậu phải đảm bảo, chuyện tôi sắp hỏi cậu sẽ không tiết lộ cho bất cứ ai.”

    Đinh Thừa Phong liếc mắt, làm động tác kéo khóa miệng: “Đương nhiên rồi, mình hứa.”

    Dương Thiếu Quân liếc anh ta: “Dễ như vậy?”

    Đinh Thừa Phong nhún vai: “Mình có chừng mực mà. Với lại cậu còn là cảnh sát, cậu đã nói vậy, sao mình còn dám nói.”

    Dương Thiếu Quân lại hít một hơi thuốc: “Cậu làm việc ở Quảng Đông nên mình mới hỏi cậu một chút. Cậu từng nghe tới hội Hổ Kiêu chứ?”

    Đinh Thừa Phong nói: “Người ở đó đều biết chút ít về hội này, là một tổ chức xã hội đen, rất nổi tiếng.”

    “Cậu biết bao nhiêu?”

    “Chỉ là nghe nói một chút. Cậu muốn biết gì cứ hỏi mình, để xem mình có biết hay không.”

    “Cậu biết Văn Bằng không?”

    Ngón tay Đinh Thừa Phong run lên, anh ta hỏi lại: “Văn Bằng?”

    “Là chủ quản hành chính công ty cậu.”

    Đinh Thừa Phong rất kinh ngạc: “Biết. Chẳng lẽ.. chẳng lẽ người đó là người của Hồ Kiêu?”

    Vẻ mặt Dương Thiếu Quân rất nghiêm túc: “Dựa vào tin tình báo của cảnh sát chúng tôi, có lẽ vậy.”

    Đinh Thừa Phong không giống như đang giả bộ khiếp sợ: “Sao lại thế! Chú ấy… nhưng chú ấy.. nhìn không giống!”

    Dương Thiếu Quân dập tàn thuốc, hắn ho khan một tiếng: “Cho tôi một cốc nước.”

    Đinh Thừa Phong rót một cốc trà Ô Long trở về, tập trung suy nghĩ một lúc nói: “Chú ấy rất bình thường, khỏang năm mươi tuổi, trong nhà có vợ, còn có hai cô con gái. Mình không biết chú ấy làm việc thế nào vì không làm cùng phòng ban, mình gặp qua vài lần, tính tình không tệ lắm.”

    “Bình thường ở công ty hắn ta có gì khác thường không?”

    Đinh Thừa Phong lắc đầu: “Mình cũng không rõ. Nhưng mà chú ấy cũng không thường xuyên tới công ty, một tuần chỉ tới ba bốn lần, có đôi khi mình thấy buổi trưa chú ấy cầm cặp đi về.”

    “Trong công ty hắn có đặc biệt thân thiết với ai không?”

    Tiếp tục lắc đầu: “Mình không rõ lắm.”

    Dương Thiếu Quân thở dài: “Xem ra hai người thực sự không biết nhau.”

    Đinh Thừa Phong cười cười: “Xin lỗi, hình như mình không thể giúp gì được cho cậu.”

    Dương Thiếu Quân lại rút một điếu thuốc, Đinh Thừa Phong lấy bật lửa ra, Dương Thiếu Quân tự cầm bật lửa, một bên châm thuốc một bên nhìn Đinh Thừa Phong. Châm thuốc xong, hắn cười như không cười trả bật lửa về tay Đinh Thừa Phong, thuận thế nắm lấy tay anh ta, Đinh Thừa Phong sửng sốt, lại nghe Dương Thiếu Quân lo lắng nói: “Vậy sao? Tôi nghe nói, cách đây vài chục năm, Văn Bằng từng làm thầy giáo ở một trường trung học…”

    Mặt Đinh Thừa Phong biến sắc, giống như điện giật mà thu tay về, nghi ngờ nhìn Dương Thiếu Quân, qua một lúc mới nói: “Cậu!” Khí thế bỗng giảm xuống: “Cậu.. cậu đều đã biết…”

    “Là hắn sao? Người cậu từng nhắc đến, chủ nhiệm lớp của cậu.”

    Đinh Thừa Phong giống như mất hồn, vai dần dần hạ xuống, thần thái hăng hái ban nãy đều biến mất: “Chính là người ấy..” Sau đó anh ta lại ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Thiếu Quân: “Tin của cậu chuẩn xác không? Chú ấy thật sự… thật sự có liên quan tới Hổ Kiêu sao? Nhưng chú ấy, tao nhã lịch sự như vậy, thật sự không giống mà!”

    Dương Thiếu Quân cười: “Không phải cậu nói không quen sao? Sao cậu biết hắn tao nhã?”

    Sắc mặt Đinh Thừa Phong lại biến đối, giọng buồn bã đáng thương: “Cậu hoài nghi mình sao? Cậu hoài nghi mình?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Không, tôi không hoài nghi cậu, chỉ là sự việc trùng hợp như vậy nên tôi mới tới hỏi cậu một chút, xem cậu có biết chút gì hay không.”

    Đinh Thừa Phong lắc đầu: “Chú ấy đúng là chủ nhiệm lớp của mình, nhưng từ khi vào công ty, mình cũng không tới lui chỗ chú ấy. Mình không lừa cậu, mình và chú ấy không cùng một phòng ban, chuyện của chú ấy mình thực sự không biết.”

    Dương Thiếu Quân chăm chú nhìn ánh mắt anh ta, đến khi Đinh Thừa Phong nhịn không được mà nhíu mày, hắn mới cười cười nói: “Quên đi, cậu đừng suy nghĩ nhiều, đừng nóng nảy, nếu cậu nhớ ra điều gì thì gọi cho tôi. Nhưng mà phải nhớ kỹ, chuyện ngày hôm nay tôi nói cậu không được kể cho bất cứ ai.”

    Đinh Thừa Phong buồn bã gật đầu: “Được.”

    Dương Thiếu Quân nhìn anh ta một lúc: “Cậu vẫn nhớ mãi không quên hắn ta sao?”

    Cuối cùng Đinh Thừa Phong cũng cười cười: “Nhớ mãi không quên? Con gái của chú ấy đã kết hôn rồi, sao mình có thể nhớ mãi không quên được.” Anh ta nhìn Dương Thiếu Quân: “Chuyện lần trước mình nói với cậu là nghiêm túc. Cậu đã nghĩ chưa?”

    Dương Thiếu Quân nhả khói: “Gần đây bởi vì chuyện công việc nên chưa nghĩ, đợi xử lý xong chuyện này rồi nói sau.”

    Đinh Thừa Phong dịch tới chỗ hắn: “Hãy cho mình một hạn định nhé, Thiếu Quân. Hai tuần có được không? Mình muốn nhanh chóng nói kết quả cho cấp trên, rốt cuộc có ở lại Thượng Hải hay không.”

    Qua một lúc Dương Thiếu Quân mới khẽ gật đầu.

    Đinh Thừa Phong cao hứng hơn chút ít, hỏi: “Được rồi, cậu bị đình chỉ rồi, sao còn muốn điều tra việc này.”

    Dương Thiếu Quân nói: “Tôi muốn nhanh được phục chức, dù sao cũng phải làm.”

    Đinh Thừa Phong gật đầu hiểu rõ.

    Dương Thiếu Quân đứng lên: “Cũng không còn chuyện gì nữa, cậu suy nghĩ một chút, nhớ ra cái gì thì gọi cho tôi.”

    Đinh Thừa Phong có chút giật mình: “Cậu đi luôn sao? Sao…”

    Dương Thiếu Quân cười cười: “Tối nay tôi mời cơm cậu.” Từ đầu tới cuối, cũng không nhắc một câu tới chuyện Tô Kiềm.

    Rời khỏi ký túc xá của Đinh Thùa Phong, trên đường về, Dương Thiếu Quân nhận được điện thoại, là Tô Tạ Nguyên gọi tới. Chị kích động nói: “Bọn bắt cóc gửi video tới! Là Tiểu Kiềm! Bọn nó muốn chúng ta chuộc lại Tiểu Kiềm!”

    Dương Thiếu Quân sửng sốt một chút, hắn nói: “Em lập tức tới ngay.”

    Nửa giờ sau hắn chạy tới Tô gia. Bố mẹ anh và Tô Di đã trở về. Mẹ Tô nhìn xong đoạn video này thì suýt chút nữa ngất xỉu, bà trở về phòng nằm, có bác sĩ ở bên cạnh trông nom. Tô Bác Hoa và bốn người con cùng Dương Thiếu Quân ở thư phòng cùng nhau xem video trên máy tính.

    Kẻ bắt cóc gửi mail tới từng hòm thư của chị em nhà họ Tô, Tô Kiềm bị bọn chúng trói lại, anh vẫn đeo bịt mắt, tay bị còng lại, chân cũng đã bị xích, trên mặt còn có máu bầm, hiển nhiên đã bị người đánh.

    Dương Thiếu Quân thấy mà giận run: Cái lũ súc sinh này lại dám đánh Tô Kiềm! Anh ấy sống đến tận bây giờ còn chưa bị ai đánh, nhớ năm đó hắn bị anh đánh đến nỗi mặt mũi bầm dập, sau đó hắn muốn đấu lại thì anh chẳng chấp nhất! Từ nhỏ tới giờ anh ấy được nâng niu như vậy, ai đắc tội anh cũng không tự mình ra tay, lão Mạnh tung một cước là đá bay người kia ra rồi! Tô Kiềm như vậy, cư nhiên lại bị đám súc sinh này đánh!!

    Dương Thiếu Quân có cảm giác như thứ báu vật trân quý của mình bị người khác vấy bẩn lên, nhớ lại mấy tháng này hắn ở bên Tô Kiềm, cung phụng anh như cậu ấm trong nhà, lúc trên giường cũng cẩn cẩn trọng trọng, chỉ sợ không may anh bị thương. Thế mà đám xã hội đen này lại có thể đánh anh thành ra như vậy.

    Hắn cố gắng xem hết video, bọn bắt cóc yêu cầu ba mươi triệu, đồng thời cũng như nhiều vụ án bắt cóc khác, uy hiếp không được báo cho công an, khiến hắn bị chọc đến bật cười.

    Sắc mặt Tô Tạ Nguyên trắng bệch: “Ba mươi triệu này tuy không phải là không có khả năng, nhưng muốn xuất ra nhiều vốn lưu động như thế thì không thể nào. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, xoay sở vài triệu tiền mặt thôi đã rất khó rồi.”

    Tô Tạ Tích nghiến răng: “Bọn này đúng là —— nói chuyện viển vông!”

    Gương mặt Tô Bác Hoa tái mét, hô hấp bắt đầu khó khăn, Tô Duy ở bên cạnh thay ông vuốt ngực: “Bố, hít sâu rồi thả lỏng ra một chút.”

    Dương Thiếu Quân hỏi: “Mọi người có thể chuẩn bị bao nhiêu tiền?”

    Chị em trong Tô gia điều sửng sốt. Tô Bác Hoa chậm rãi nói: “Phải xem có bao nhiêu thời gian, nếu như hai ba ngày thì ba bốn triệu không thành vấn đề. Nếu không thể huy động vốn, chúng ta vẫn có thể vay mượn người khác.” Ông nhìn Dương Thiếu Quân: “Thực sự phải đưa tiền cho bọn chúng sao? Tiền không quan trọng, nhưng tôi sợ bọn chúng sẽ không giữ chữ tín, nhỡ đâu cầm tiền rồi giết con tin.” Loại chuyện này Tô Bác Hoa từng nghe nói đến.

    Dương Thiếu Quân mặt không đổi sắc nói: “Dựa vào thủ đoạn của bọn chúng, nhất định có tiền rồi sẽ giết con tin.”

    Mọi người trong phòng đều cả kinh.

    Dương Thiếu Quân nói tiếp: “Không trả tiền cũng được, bọn chúng vốn muốn mạng của Tô Kiềm, nay đột nhiên đổi chủ ý, muốn có tiền trước khi đoạt mạng.” Hắn thở dài: “Gần đây cảnh sát gia tăng áp lực, muốn nhanh chóng tiêu diệt hội Hổ Kiêu. Hội Hổ Kiêu sắp không chịu nổi, con giun xéo lắm cũng oằn, nên muốn kiếm một khoản tiền sau đó chạy đi lánh nạn, cho nên lần này Tô Kiềm mới không bị ám sát như những lần trước. Ngay từ đầu bọn chúng đã chẳng muốn cho Tô Kiềm sống, cho nên dù có tiền hay không, nhiều tiền hay ít tiền, chỉ là kéo dài thời gian trước khi bọn chúng hạ thủ với Tô Kiềm mà thôi, cũng là để cảnh sát có thể tranh thủ cứu anh ấy.”

    Tô Duy nói: “Ý của anh là, chúng ta sẽ đáp ứng, nhưng mượn cớ không thể chuẩn bị nhiều tiền như vậy ngay được, cho nên sẽ đưa từng chút, để kéo dài thời gian?”

    Dương Thiếu Quân gật đầu.

    Tô Tạ Tích nói: “Để chị thương thuyết với bọn chúng.” Đại luật sư xuất trận, bản lĩnh cò kè mặc cả nhất định không thua ai.

    Thương lượng kế sách xong xuôi, Dương Thiếu Quân nói: “Tôi đi trước.”

    Tô Duy bảo: “Để tôi tiễn anh.”

    Hai người đi ra khỏi biệt thự, Tô Duy lấy xe đưa Dương Thiếu Quân về. Đêm qua Dương Thiếu Quân không ở lại Tô gia, thứ nhất là vì chuyện công việc, thứ hai là bởi vì bố mẹ Tô đã trở về, cho nên hắn về lại căn phòng cũ của mình. Tề Vĩnh Húc đi rồi, hôm qua hắn ngủ một mình, cái giường ngủ suốt nhiều năm mới xa bốn năm tháng đã không ngủ được, đột nhiên lại cảm thấy xa lạ, lật qua lật lại đến nửa đêm còn chưa thể ngủ, không biết từ lúc nào đã mắc thói quen giường.

    Tô Duy đột nhiên nói: “Thiếu Quân, cảm ơn anh.”

    Dương Thiếu Quân hơi sững sờ: “Cảm ơn cái gì?”

    Tô Duy nhìn hắn nói: “Anh trai tôi gặp chuyện không may, từ hôm qua tới giờ anh đều tỏ ra bình tĩnh. Nhưng tôi nhìn ra được anh đang khó chịu. Anh đang cố gắng gượng, cảm ơn anh.”

    Dương Thiếu Quân vươn tay sờ lên tóc Tô Duy, cười cười mà lắc đầu. Trong lòng nghĩ: Không cần cảm ơn, Tô Duy. Thật sự, anh làm không phải vì em mà vì chính bản thân mình.

    Xe lái qua một con hẻm nhỏ, đột nhiên Dương Thiếu Quân nói: “Chúng ta cùng đi ăn trưa đi.”

    Tô Duy ngẩn ngơ nhìn con hẻm bên cạnh, nhưng cũng không nói gì mà dừng xe: “Được.”

    Hai người xuống xe đi vào hẻm nhỏ, con hẻm rất bẩn, trên mặt đất đều là nước và rác bẩn. Dương Thiếu Quân quen lối đi vào trong, vừa đi vừa giải thích: “Trường cảnh sát anh học ngày trước ở gần đây, hồi đó thường xuyên tới đây ăn lẩu. Trong này có một quán nhỏ, mùi vị rất ngon, mở mấy chục năm rồi, làm ăn rất tốt.”

    Tô Duy mờ mịt gật đầu.

    Qua vài giây, Dương Thiếu Quân lại nói: “Lần đầu tiên anh trai em mời anh đi ăn là ở đây.”

    Tô Duy ngẩn ra, quay đầu đánh giá khung cảnh xung quanh, vẻ mặt rất kinh ngạc. Dương Thiếu Quân lại không giải thích thêm.

    Đi một đoạn, quả nhiên nhìn thấy một quán lẩu, hai người đi vào. Ông chủ thấy Dương Thiếu Quân thì nhiệt tình chào hỏi, hiển nhiên là khách quen. Dương Thiếu Quân cười cười nói: “Cháu vẫn món cũ, bác cho em ấy một tờ thức đơn.”

    Một lát sau thực đơn được đưa tới, Dương Thiếu Quân nhìn qua nói: “Ý, mới đổi sao?”

    Ông chủ bảo: “Lần trước cậu dẫn cậu này tới xong thì tôi đổi, ha ha.”

    Nét cười trên môi Dương Thiếu Quân cứng lại, Tô Duy cũng ngẩng đầu lên, Dương Thiếu Quân nói: “Không phải là em ấy —— người lần trước là anh trai.”

    Ông chủ cúi đầu quan sát Tô Duy, gật đầu: “Ừm đúng rồi, nhìn trông hơi giống nhau, cơ mà nhìn kỹ thì không phải. Cái cậu lần trước tây trang giày da còn đeo cà vạt, vừa nhìn đã thấy khó gần, cậu này nhìn dễ gần hơn nhiều.”

    Dương Thiếu Quân nói với Tô Duy: “Hôm ấy anh làm giúp anh em một việc, anh ấy cảm ơn anh, nói là muốn mời đi ăn. Anh nói để anh chọn quán, thế là dẫn tới đây.”

    Tô Duy tưởng tượng cảnh Tô Kiềm mặc tây trang thẳng thớm cùng Dương Thiếu Quân vào quán lẩu đơn sơ này như thế nào, vẻ mặt chán ghét của Tô Kiềm lập tức hiện lên —— hàng lông mày hơi nhíu lại, khóe mắt nheo nheo khinh thường, môi hơi mím, ánh mắt cao ngạo, đúng là vẻ mặt điển hình của anh ấy! Tô Duy nhịn không được mà khẽ cười, sau rồi lại cảm thấy buồn bã.

    Nhìn thực đơn rồi gọi món xong, hai người chờ đồ ăn được bê lên. Dương Thiếu Quân uống vài hớp bia, đột nhiên cười ngây ngô hai tiếng, hiển nhiên đang nhớ lại chuyện xưa.

    Tô Kiềm khiết phích từ trước đến nay, lúc ấy vào con hẻm mặt anh đã xám xịt, đến lúc vào trong quán thì mặt thành đen xì. Dương Thiếu Quân chân chó chạy tới lau ghế cho anh, anh đành ngấm ngầm chịu đựng mà ngồi xuống, cái mông có biết bao nhiêu khó chịu, cảm giác như dầu mỡ xuyên qua lớp quần chạm tới da.

    Lúc đó Tô Kiềm nhìn tờ thực đơn đầy dầu mỡ thì không muốn chạm, lấy ngón út lướt qua, thấy dưới cùng có viết “Nồi lẩu Nhật” thì ngạc nhiên, không nghĩ cái quán cóc này cũng có món của Nhật, vì vậy thuận miệng nói “Cho một nồi lẩu Nhật.” Ông chủ quán đi tới, cười cười chỉ vào thực đơn “Thật ngại quá, quán chúng tôi chỉ có lẩu cay và lẩu trắng thôi.” Tô Kiềm nhìn kỹ vào tờ thực đơn, phát hiện nét nhỏ trên chữ “Bạch” đã bị mờ, mặt anh cũng ngẩn ra, Dương Thiếu Quân ngồi đối diện ôm bụng cười to. Tô Kiềm càng trừng hắn, hắn lại càng điên cuồng cười. (日汤锅底 = nồi lẩu Nhật, 白汤锅底 = nồi lẩu trắng)

    Quán này tuy đơn sơ, đường vào cũng không tiện nhưng đúng là rất tốt. Nguyên liệu tươi mới, gia vị thì là bí truyền của ông chủ, đủ mùi đủ vị, cho nên làm ăn không hề tệ.

    Từ hôm qua tới giờ Tô Duy ăn không vào, nên lúc món ăn được đưa lên không khỏi bị mùi thơm kích thích, anh bắt đầu nhúng đồ vào nồi.

    Dương Thiếu Quân lại nhớ ngày hôm ấy, Tô Kiềm cũng bày ra bộ dạng nhất quyết không ăn, kết quả thấy Dương Thiếu Quân ngân nga như sắp đi vào cõi tiên nên tạm thời quên mấy cái dầu mỡ rác bẩn bên ngoài, bắt đầu cầm đũa thử gắp đồ, một lát sau lại gắp tiếp. Mặc dù anh không ăn nhiều lắm nhưng cũng thử qua không ít. Ăn lẩu xong còn được khuyến mãi cháo cua, nếm thử một thìa xong, Tô Kiềm lại tiếp tục xúc, cuối cùng cũng ăn được non nửa bát.

    Trên đời này luôn có những điều buồn cười như vậy, lúc ở bên Tô Kiềm, Dương Thiếu Quân thường xuyên kìm lòng không đặng mà nghĩ tới Tô Duy. Hôm nay Tô Duy ngồi đối diện, hình ảnh Tô Kiềm lại không ngừng hiện về.

    Hắn gắp cho Tô Duy một miếng thịt dê, thốt lên: “Tô Kiềm, ăn nhiều một chút.” Nói xong cũng không có phản ứng gì, Tô Duy thì không khỏi sửng sốt.

    Một lát sau Tô Duy mới nói: “Tôi không ăn thịt dê…”

    Dương Thiếu Quân ngạc nhiên: “Vậy sao?”

    Tô Duy thở dài, không nói gì —— một năm trước, Dương Thiếu Quân đã quên.

    Cơm nước xong, hai người rời con hẻm nhỏ, Dương Thiếu Quân nói: “Tô Kiềm, lát nữa..”

    Tô Duy cắt ngang: “Hôm nay anh gọi tôi là Tô Kiềm ba lần rồi.”

    Dương Thiếu Quân kinh ngạc há hốc mồm, không biết nói gì nữa.

    Tô Duy nặng nề thở dài: “Quên đi, tôi đưa anh trở về..”

    Chương 39.

    Buổi tối Dương Thiếu Quân cùng Đinh Thừa Phong đi ăn cơm, hai người chọn một nhà Hương Cảng gần ký túc xá Đinh Thừa Phong ăn bữa tối. (Hương Cảng = Hong Kong)

    Thức ăn vừa được bưng lên, Đinh Thừa Phong nếm thử xong thì cười nói: “Đồ ăn như này, không bằng về nhà mình nấu cho cậu ăn.”

    Dương Thiếu Quân nhìn anh ta: “Cậu biết làm cơm sao? Nấu rất khá?”

    Đinh Thừa Phong nói: “Cũng tạm được, dù sao cũng không có vợ, chỉ có thể tự nấu thôi.”

    Dương Thiếu Quân định nói tôi cũng vậy, nhưng ngẫm một chút rồi lại thôi.

    Đinh Thừa Phong hỏi: “Lần trước cậu ở nhà bạn, là bạn như nào vậy?”

    Dương Thiếu Quân nói: “À, liên quan tới công việc ấy mà, nhưng mà sau đó gặp chuyện không may nên tôi đã dọn về, hiện tại đang ở một mình.”

    Hai mắt Đinh Thừa Phong híp lại, lặp lại lời của hắn: “Ở một mình.”

    Hai người đàn ông ăn với nhau, không thể thiếu rượu được. Đinh Thừa Phong hiển nhiên rất cao hứng, uống không tiết chế gì, ăn chưa được hai miếng mà rượu đã vơi nửa bình. Dương Thiếu Quân cũng rất phấn khởi, so với Đinh Thừa Phong cũng không kém là bao. Hắn uống nhiều rượu, mặt bắt đầu đỏ lên, gương mặt so với bình thường thì lạnh lùng hơn ít nhiều, nếu không phải người quen còn tưởng hắn bị nóng nên đỏ mặt.

    Đinh Thừa Phong ghé người lên bàn, cười híp mắt nhìn Dương Thiếu Quân, nhìn hơn nửa giờ cũng không thấy chán. Đột nhiên anh ta nắm lấy tay Dương Thiếu Quân: “Thiếu Quân, đã nhiều năm như vậy, trong lòng cậu có người mới hay chưa?”

    Dương Thiếu Quân thẫn thờ nhìn người trước mắt không nói gì.

    Đinh Thừa Phong thở một hơi rượu: “Vẫn là họ Tô kia ?”

    Dương Thiếu Quân lặp lại: “Họ Tô.” Coi như đang thừa nhận.

    Đinh Thừa Phong cúi đầu than: “Cũng giống như mình vậy, đã vài chục năm rồi.. tự lãng phí thời gian.”

    Dương Thiếu Quân vươn tay lấy một miếng thịt đầy dầu mỡ bỏ vào trong miệng, nhai theo tiết tấu, sau đó dùng bàn tay dầu mỡ kia nắm lấy tay Đinh Thừa Phong: “Đinh Thừa Phong.”

    Đinh Thừa Phong mờ mịt nhìn hắn cười: “Sao?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Cậu đi đi.”

    Đinh Thừa Phong lại càng mê man: “Đi? Đi tới đâu?”

    Một lát sau Dương Thiếu Quân thở dài: “Quên đi, không có gì.”

    Cơm nước xong, Đinh Thừa Phong chủ động tính tiền, quét thẻ xong, móc trong túi ra một chiếc bút máy đã cũ ký lên giấy. Dương Thiếu Quân nhìn thoáng qua — từ vài chục năm trước hắn đã thấy Đinh Thừa Phong dùng cây bút này, không nghĩ tới bây giờ anh ta vẫn còn cất trong túi áo. Xem ra cây bút này có ý nghĩa rất quan trọng.. có lẽ là ai kia đưa..

    Thanh toán xong xuôi, hai người chậm rãi quay trở về.

    Ở gần đó có một công trường đang thi công, Đinh Thừa Phong nói: “Không biết cậu còn nhớ không, hồi còn nhập ngũ, lúc đi qua một công trường, có một công nhân muốn nhảy lầu, một tên bên lớp ba cứu được người kia, ghi được hai chiến công. Sau này mỗi lần chúng ta đi qua đấy đều ngẩng lên nhìn, xem có người muốn nhảy nữa hay không, cứu một người bằng phấn đấu hai năm liền. Nhiều khi ngẫm lại, sinh mạng con người chẳng đáng giá bao nhiêu.”

    Dương Thiếu Quân lạnh nhạt nói: “Không tính tới lúc làm lính, nhiều năm sau tôi vẫn giữ thói quen đi qua công trường thì ngẩng lên nhìn, xem có người muốn nhảy lầu không, giống như lượm được vàng vậy.” Thói quen này với Dương Thiếu Quân mà nói là muốn kiếm một món hời, nhưng lúc đến miệng bác sĩ tâm lý lại thành chướng ngại trong tâm lý, cho nên cảm xúc như chai lỳ.

    Đinh Thừa Phong không khỏi bị chọc cười: “Bây giờ thì sao?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Giờ thì không muốn. Tôi rất sợ có người nhảy lầu trước mặt tôi, ngẫm lại chỉ thấy buồn nôn. Cuộc sống còn nhiều điều thú vị, cứ cho là không vui đi, nhưng nếu chết rồi thì một chút hạnh phúc cũng chẳng có.”

    Đinh Thừa Phong nhìn hắn đầy ngạc nhiên.

    Hai người về đến ký túc xá của Đinh Thừa Phong, Dương Thiếu Quân còn chưa muốn đi. Gò má đỏ bừng, ánh mắt đờ đẫn ngồi trong phòng khách, không biết là đang suy nghĩ gì.

    Đinh Thừa Phong cầm quần áo định thay đi tới, thử hỏi thăm: “Dương Thiếu Quân, tàu điện ngầm đã ngừng rồi, đêm nay cậu ở lại đây đi?”

    Dương Thiếu Quân nhìn anh ta, ánh mắt xen chút khó hiểu, giống như không rõ anh ta đang nói gì. Tuy tửu lượng hắn không tốt, nhưng trước và sau khi say rượu cũng không mấy khác nhau, chỉ là phản ứng hơi chậm một chút.

    Đinh Thừa Phong bỏ đồ vào phòng tắm, lại đi tới: “Mình tắm trước hay cậu tắm trước đây?”

    Dương Thiếu Quân lặp lại: “Tắm.”

    Đinh Thừa Phong cười cười: “Mình đi tắm trước nhé, cậu xem tivi đi, trong phòng bếp có đồ uống và cà phê, khát thì tự mình rót.”

    Qua mấy giây Dương Thiếu Quân mới gật đầu.

    Đến khi Đinh Thừa Phong tắm xong đi ra, Dương Thiếu Quân đã ngủ vùi trên sô pha. Đinh Thừa Phong đi lên, thấy tư thế ngủ của hắn rất cảnh giác, hai tay vắt chéo trước ngực, nhìn như một người vừa bị công kích xong nhảy dựng lên phòng bị. Đinh Thừa Phong nhìn một lúc, đột nhiên cảm thấy buồn cười: “Hệt như một xác ướp.”

    Anh ta đỡ Dương Thiếu Quân dậy, cũng vì bản thân uống nhiều rượu nên chân có điểm mềm nhũn, thế nhưng vẫn cố gắng khiêng cái người cao mét tám trên lưng này vào phòng ngủ. Đặt Dương Thiếu Quân nằm xuống giường xong, anh ta ghé xuống bên giường, nhìn gương mặt khi ngủ của Dương Thiếu Quân. Lông mi Dương Thiếu Quân liên tục run, giống như không say giấc lắm, không biết tại sao ban nãy khi kéo vào hắn lại không có tỉnh. Anh vươn đầu ngón tay vuốt lên môi Dương Thiếu Quân, như có điều suy nghĩ nói: “Tô Kiềm là anh trai người kia sao ?”

    Nhịp thở của hắn vẫn bình ổn.

    Anh ta cúi đầu xuống hôn lên khóe môi Dương Thiếu Quân, mùi thuốc lá quẩn quanh. Anh ta lại thở dài: “Có thể khiến mình muốn buông tha người của hắn… chỉ có thể là cậu.. Thiếu Quân, theo mình về Quảng Đông được hay không ?”

    Từ đầu đến cuối, Dương Thiếu Quân vẫn không tỉnh lại.

    Sớm hôm sau, Đinh Thừa Phong bị tiếng ho khan của Dương Thiếu Quân đánh thức. Đêm qua hai người ngủ trên cùng một cái giường, Đinh Thừa Phong cởi áo khoác quần ngoài ra giặt giúp hắn. Tối đến chẳng biết ngủ thế nào, Đinh Thừa Phong kéo chăn của Dương Thiếu Quân đi, đêm mùa đông lạnh như vậy, Dương Thiếu Quân lập tức bị sốt, mặt đỏ như con cua mới bị bỏ vào nồi, cả người nóng như vừa từ trong nước sôi đi ra.

    Đinh Thừa Phong thấy tình hình Dương Thiếu Quân như vậy thì nhanh chóng trùm chăn lên người hắn, quần áo còn chưa mặc đã chân trần chạy đi lấy nước nóng về cho hắn: “Uống nước trước đi.”

    Lúc Dương Thiếu Quân uống nước, Đinh Thừa Phong lầm bầm: “Mình cũng không biết mình ngủ lại xấu như vậy.”

    Dương Thiếu Quân uống nước xong thì nặng nề nằm xuống: “Uống rượu xong liền ngủ say như chết.”

    Đinh Thừa Phong mặc quần áo cho mình xong, lại muốn đỡ Dương Thiếu Quân ngồi dậy: “Để mình đưa cậu tới bác sĩ khám.”

    Dương Thiếu Quân từ chối: “Bao nhiêu năm rồi tôi không đến bệnh viện. Không đi, mấy bệnh này như kim châm thôi ấy mà, cậu mua thuốc giúp tôi là được, đừng làm lớn chuyện.”

    Đinh Thừa Phong cặp nhiệt độ cho hắn, ba mươi chín độ, anh ta lập tức đi giặt khăn rồi đắp lên trán Dương Thiếu Quân. Một người nằm trên giường, một người ngồi bên cạnh, im lặng một lúc lâu, đột nhiên Đinh Thừa Phong cười nói: “Bệnh thế này cũng tốt, dù sao cậu cũng đang ở một mình, ở chỗ mình vài ngày đi, mình chăm sóc cho cậu.”

    Dương Thiếu Quân nâng mắt lên nhìn: “Chăm sóc tôi? Cậu không phải làm việc sao?”

    Đinh Thừa Phong nói: “Hôm nay là thứ sáu, cũng không nhiều việc lắm, xin nghỉ là được rồi. Còn có hai ngày nghỉ cuối tuần, mình chăm sóc cậu ba ngày, đến khi nào cậu khỏe hẳn mới thôi.”

    Dương Thiếu Quân cười cười, vươn bàn tay từ trong chăn ra: “Cho tôi một điếu thuốc. Bệnh nặng một bao, bệnh nhẹ ba điếu, bệnh gì cũng sẽ khỏi.”

    Đinh Thừa Phong vuốt ve bàn tay hắn: “Thôi đi. Hôm qua uống nhiều rượu như vậy, đầu cậu có đau không? Để mình pha trà cho cậu nhé? Trưa nay cậu muốn ăn cái gì?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Trà đi. Trưa nay cậu làm cơm hả? Vậy cậu thử làm đồ Hương Cảng đi, xem tay nghề cậu thế nào.”

    Thế là Đinh Thừa Phong sắp xếp ổn thỏa xong thì đi ra ngoài mua thức ăn và thuốc. Anh ta vừa ra khỏi cửa, Dương Thiếu Quân đã lập tức lên tinh thần nhảy xuống giường, tuy nhiên chuyện sốt cao không phải là giả, tay chân hắn mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã lộn xuống giường. Hắn vào phòng tắm mở nước lạnh, vùi đầu vào bồn rửa mặt mà nín thở nửa phút, cũng không cần khăn lau, để nước lạnh trên mặt giúp bản thân tỉnh táo, sau đó bắt đầu lục soát phòng Đinh Thừa Phong.

    Đầu tiên là kiểm tra ngăn kéo, sau đó thì đến giá sách. Dương Thiếu Quân từng học một khóa trinh sát, cho nên lúc xem xong đều đặt đồ về đúng vị trí, không có chút giấu vết rằng đồ đã bị động vào. Thế nhưng cũng bởi vì như vậy… tuy trong lòng hắn đang nóng như lửa đốt, nhưng lại không thể vội vã.

    Hắn tìm thấy trong ngăn kéo một ví tiền, mở ví ra, bên trong là một tấm hình. Dương Thiếu Quân không khỏi sửng sốt, bởi vì bức ảnh kia đã được chụp cách đây vài chục năm, là ảnh cả binh đoàn chụp chung, hắn và Đinh Thừa Phong sóng vai nhau đứng giữa. Ngẫm lại một chút, đúng là hắn và Đinh Thừa Phong chưa từng chụp riêng với nhau một bức nào.

    Lục soát xong không thu được kết quả gì, Dương Thiếu Quân mở máy tính xách tay của Đinh Thừa Phong, đầu tiên bật hiển thị tất cả các thư mục ẩn, sau đó lấy một quyển sách từ trong túi mình, cẩn thận lấy ra một chiếc CD ẩn trong lớp bìa kép rồi cắm vào ổ đĩa quang, bắt đầu sao chép.

    Một cửa sổ đột nhiên hiện ra yêu cầu hắn phải nhập mật mã, tuy Dương Thiếu Quân là đội trưởng đội hình sự nhưng không phải chuyên gia lĩnh vực này, muốn hắn phá giải mật mã vẫn rất khó khăn. Hắn đành phải gọi điện cho chuyên gia, làm từng bước theo hướng dẫn, cuối cùng cũng phá được mật mã của Đinh Thừa Phong–là chữ WP và một chuỗi ngày sinh nhật. Hắn khinh thường búng tàn thuốc lá, lẩm bẩm: “Con gái đã kết hôn rồi? Thì sao, mấy năm nữa tiểu tử thúi Tô Tiểu Niên kia cũng sẽ đòi cưới vợ.”

    Chỉ trong chốc lát, sao chép được hoàn thành, Dương Thiếu Quân nhanh chóng lấy đĩa CD ra, tiêu hủy chứng cứ, khôi phục nguyên dạng.

    Lúc Đinh Thừa Phong trở về, Dương Thiếu Quân đang dựa vào đầu giường ôm máy tính chơi dò mìn. Anh ta đi tới nhìn thoáng qua, sau đó đưa thuốc hạ sốt và nước cho Dương Thiếu Quân: “Uống thuốc xong ngủ một giấc.”

    Dương Thiếu Quân bỏ máy tính xuống, lười biếng nhận lấy thuốc và nước, lầm bầm nói: “Bị bệnh nằm trên giường cảm giác đúng là khó chịu.” Không biết sao người ấy lại có thể chịu đựng được lâu như vậy.

    Trước khi hắn uống thuốc, Đinh Thừa Phong chăm chú nhìn đôi môi hắn hỏi: “Cậu vừa —— hút thuốc ?”

    Dương Thiếu Quân nhìn anh ta đầy khó hiểu: “Sao vậy?”

    Đinh Thừa Phong lắc đầu: “Mình đi làm bữa trưa.”

    Một lát sau, Đinh Thừa Phong bưng một đĩa cam quay lại: “Ăn chút trái cây đi.”

    Dương Thiếu Quân cầm lấy một miếng cam, Đinh Thừa Phong nhìn tay hắn, đột nhiên nở một nụ cười.

    “Mình rất thất vọng, Thiếu Quân. Cậu không biết đêm qua mình có bao nhiêu xoắn xuýt đâu, mình đã diễn vở kịch này rất nhiều năm, nhưng mình không muốn diễn trước mặt cậu. Cảm giác ấy rất tệ hại.” Nụ cười của Đinh Thừa Phong rực rỡ không gì sánh bằng, “Có lẽ mình không nên thiếu kiên nhẫn như thế, nhưng mình thực sự không muốn diễn.”

    Dương Thiếu Quân nhìn anh ta rút một cây súng dưới đĩa hoa quả rồi hướng đến trán mình, thở dài não nề hỏi: “Vì sao?”

    Đinh Thừa Phong nói: “Mình đã bôi một ít đồ lên các tài liệu đặc biệt. Nếu cậu không dấn quá sâu như vậy, mình sẽ buông tha cho cậu. Cậu xem, trinh sát và phản trinh sát, so với cậu mình còn học kỹ hơn.” Ở phía sâu trong giá sách có một tài liệu bị phủ một lớp sơn thiếc ở phía dưới, đây là điều khiến tim anh ta nhói đau.

    Dương Thiếu Quân giơ ngón tay lên, nhìn thật kỹ mới phát hiện chút bụi màu trên tay, mờ như vậy nên thật sự không chú ý tới. Lúc hắn rút thuốc, bụi màu này bị dính vào môi.

    Hắn nói: “Không ngờ cậu có súng thật. Càng không nghĩ tới, cậu lại phòng tôi đến như thế, ra khỏi nhà mua thức ăn cũng mang súng đi theo.”

    Đinh Thừa Phong ôn nhu cười: “Tô Kiềm có quan hệ gì với cậu?”

    Dương Thiếu Quân trầm mặc mấy giây: “Tô Kiềm là anh trai em ấy.”

    Họng súng đẩy đẩy cái trán Dương Thiếu Quân: “Tình cảm sâu như vậy. Để bảo vệ anh trai người kia, đã bị đình chỉ công tác mà cậu vẫn còn cố gắng như thế? Sao?”

    Con ngươi đen láy của Dương Thiếu Quân nhìn hắn mà không chớp.

    Đinh Thừa Phong nói: “Mình rất hiếu kỳ, cậu nghi ngờ mình từ lúc nào?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Trước đây thành tích ngắm bắn của cậu tốt nhất trong binh đoàn, không ngờ bây giờ cậu lại làm tay bắn tỉa. Ngày hôm đó ở ngoại thành cậu chính là người rình chúng tôi đi, rõ ràng cậu ngắm vào ngực tôi, nhưng cuối cùng lại bắn trượt. Sau đó tôi chạm vào bàn tay cậu, xâu chuỗi các chuyện đã xảy ra lại với nhau, vô cùng vừa khớp, tra một cái liền ra ngay.”

    Nụ cười của Đinh Thừa Phong thập phần yêu khí: “Không sai không sai, quả nhiên là đội trưởng đội hình sự.”

    Rất nhanh Dương Thiếu Quân đã bị trói lại, chiếc đĩa sao chép kia cũng bị hủy di. Đinh Thừa Phong trói rất chuyên nghiệp, Dương Thiếu Quân không thể tránh được, huống hồ bây giờ hắn còn bị bệnh, cả người mềm nhũn xuống, khí lực giảm phân nửa. Đinh Thừa Phong trói hắn xong thì thay đổi sắc mặt, hung hăng đá một cước vào bụng hắn, làm hắn trượt về phía sau hai thước. Đinh Thừa Phong lại nhào tới, níu vạt áo hắn mà kéo lên, nhãn thần hung ác độc địa, môi mấp máy, đó là lời chất vấn không thành tiếng.

    Dương Thiếu Quân vô lực ho khan, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười. Đinh Thừa Phong lại bộc phát, không chút lưu tình mà đấm mà đá vào người Dương Thiếu Quân, thậm chí còn lấy cái đèn bàn hung hăng nện xuống, thủy tinh vỡ vụn bắn tung tóe.

    Dương Thiếu Quân co người vừa ho vừa nói: “Phòng của cậu cách âm có tốt không? Cẩn thận có người báo có chuyện.”

    Đinh Thừa Phong không hề sợ hãi, cúi người xuống nâng mặt hắn, thâm tình vô hạn: “Tới thì tới đi. Có cậu chết cùng cũng không uổng.”

    Một lát sau Đinh Thừa Phong tỉnh táo lại, đưa Dương Thiếu Quân lên giường rồi trói hắn vào chân giường, ôn nhu hôn lên vết thương trên mặt: “Mình mua bồ câu, trưa nay làm bồ câu nướng cho cậu ăn, còn có canh hạt sen với sườn, thích không?”

    Dương Thiếu Quân cũng không chống cự tiếp xúc với anh ta, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, khóe miệng vẽ ra nụ cười méo mó: “Cậu làm xong, nếu ngon thì tôi sẽ thích.”

    Đinh Thừa Phong vươn tay tới, bàn tay ôn nhu vuốt lên tóc hắn: “Mình muốn làm cơm cho cậu từ rất lâu rồi, chờ một chút.” Sau đó thật sự đi vào phòng bếp làm cơm.

    Hơn một giờ sau, Đinh Thừa Phong bưng bảy tám đĩa thức ăn thơm phức đi tới, cầm đũa đút cho Dương Thiếu Quân ăn từng chút từng chút. Dương Thiếu Quân cũng rất hợp tác ăn.

    Cơm nước xong, Dương Thiếu Quân hỏi: “Cậu định làm gì với tôi?”

    Đinh Thừa Phong cười cười: “Nếu có thể mình rất muốn giấu cậu ở trong này. Nhưng mà cậu giảo hoạt như vậy, chỉ mới vậy mà đã hoài nghi mình, nơi này không thể lưu lại. Thật đáng tiếc.”

    Dương Thiếu Quân nghiêng đầu tỏ vẻ vô tội.

    Đinh Thừa Phong nhanh chóng lột sạch người Dương Thiếu Quân, kiểm tra từ đầu đến chân một lần, cũng không có ý gì, chỉ là kiểm tra xem trên người Dương Thiếu Quân còn giấu thiết bị nghe lén và định vị nào không. Xác định mấy thứ kia không tồn tại, Đinh Thừa Phong thay quần áo của mình cho hắn, sau đó cùng hắn xem tivi.

    Đầu Dương Thiếu Quân ong ong, thuốc hạ sốt bắt đầu có tác dụng khiến hắn bị buồn ngủ. Đương lúc hắn chuẩn bị ngủ, đột nhiên ngực đau xót, cả người co quắp lại rồi mở mắt ra, chỉ thấy Đinh Thừa Phong hung hăng đánh vào ngực hắn. Đinh Thừa Phong giữ cằm hắn, cười đầy trong trẻo rồi cúi xuống hôn môi: “Đừng ngủ, ngoan, cùng mình.”

    Dương Thiếu Quân cười khổ, lại cố gắng lên tinh thần tiếp tục cùng hắn xem bộ phim nhàm chán.

    Chờ đêm xuống thì có thêm hai người nữa, ba người nhân bóng đêm mà đưa Dương Thiếu Quân ra ngoài, ngồi vào một chiếc ô tô. Đinh Thừa Phong hỏi hai người kia: “Dọn sạch dấu vết chưa?”

    Một người nói: “Đều dẫn đi rồi, vàng này thật khó kiếm.” Nói xong như muốn trút giận mà đạp vào thắt lưng Dương Thiếu Quân một cái.

    Đinh Thừa Phong lập tức nện vào mặt người kia, hành động thập phần hung ác: “Người này chỉ tao mới có quyền chạm vào.”

    Dương Thiếu Quân tỏ vẻ không hề gì, mắt hắn bị bịt kín, trong miệng ngậm vải rách, thích ứng mọi tình hình.

    Xe lái thật lâu mới dừng lại. Ba người kéo Dương Thiếu Quân xuống xe, đi vào một công xưởng bỏ hoang. Dương Thiếu Quân bị quăng mạnh xuống dưới đất, cột sống va vào một ống tuýp, cả người đau nhức, đầu quay cuồng, ho đến kịch liệt.

    Đinh Thừa Phong đi tới lấy bịt mắt của hắn ra, ôn nhu hôn lên khóe miệng hắn: “Mấy ngày này cậu ở với anh trai của người kia đi. Cậu xem mình tốt chưa, anh ta thật giống với người kia, cậu hỏi thăm an ủi anh ta một chút đi.”

    Dương Thiếu Quân chật vật quay đầu, thấy trong góc phòng có một bóng người, hô hấp nhất thời ngưng trệ.

    Đinh Thừa Phong thấy hắn cứng ngắc, còn tưởng hắn kinh ngạc thôi, cười cười xoa mặt hắn: “Mai mình lại đến thăm cậu.”

    Dương Thiếu Quân chăm chú nhìn Tô Kiềm ngồi trong góc phòng, lý trí nói hắn nên thu hồi ánh mắt, nhưng không thể, hoàn toàn không thể kiềm chế. Hai ngày rồi không gặp, Tô Kiềm nhìn tiều tụy hơn rất nhiều, so với video còn thảm hơn, trên mắt bị đánh đến xanh tím, khóe miệng cũng bầm dập, bên tóc mai còn có vết máu. Bịt mắt đã bị lấy xuống, nhưng anh ấy vẫn nhắm mắt, cố gắng nghe động tĩnh bên ngoài. Dương Thiếu Quân cảm thấy trong lòng mình có một cây đuốc đang bùng cháy, lan rộng khắp cơ thể, cả người tràn đầy sức mạnh, lại có xung động muốn giãy ra khỏi dây thừng mà đứng lên đánh cho đám người trong này một trận!

    Nhưng mà đáng tiếc, hắn làm không được.

    Hắn kìm lòng không đặng mà thốt ra: “Ánh mắt của anh..”

    Tô Kiềm nghe thấy giọng nói của Dương Thiếu Quân, người run bần bật, mí mắt cũng run kịch liệt, nhưng thủy chung không mở mắt.

    Dương Thiếu Quân nhìn Đinh Thừa Phong đầy hoài nghi, Đinh Thừa Phong hỏi: “Anh ta bị mù sao? Từ lúc nào vậy? Từ lúc tới đây anh ta không mở mắt nhìn lần nào.”

    Dương Thiếu Quân hoảng hốt.

    Đinh Thừa Phong thấy hắn có vẻ kinh ngạc thì không hỏi nữa, đứng lên dặn dò người bên cạnh: “Nhìn kỹ cho tôi, người này, ngoại trừ tôi, ai cũng không được động vào.”

    Dương Thiếu Quân không nhịn được muốn cười, nhưng khóe miệng vừa kéo ra thì đau nhức, kết quả khuôn mặt tươi cười trở nên méo mó. Trong lòng hắn vẫn rất cao hứng, thứ nhất là vì không ngờ có thể gặp được Tô Kiềm sớm như vậy, thứ hai là bởi dường như Đinh Thừa Phong có vị trí rất cao, gần như là người cầm đầu, nếu vậy chuyện này sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.

    Đinh Thừa Phong xoay người đi, Tô Kiềm đột nhiên hoảng sợ hô: “Các người cứ đánh tôi đây này, đừng đụng vào người nhà của tôi!” Anh cho rằng Dương Thiếu Quân vì dính líu tới mình nên mới bị đưa tới.

    Bước chân Đinh Thừa Phong ngưng lại, khinh thường cười xùy một tiếng, dùng ánh mắt thâm tình liếc nhìn Dương Thiếu Quân, sau đó tiếp tục bước.

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras