Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 4-6

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 4.

    Dương Thiếu Quân sinh sau năm 80, lúc lệnh kế hoạch hóa gia đình mới ban hành được vài năm. Cha mẹ Dương hưởng ứng lời hiệu triệu của quốc gia, chỉ sinh một mình hắn. Không giống như Tô Bác Hoa, lệnh kế hoạch hóa gia đình vừa được ban đã lập tức lên sách lược kéo vợ con ra nước ngoài nhập quốc tịch, khiến Tô Kiềm từ nhỏ đã có anh chị em bao quanh.

    Mặc dù Dương Thiếu Quân có anh em họ, nhưng lại chẳng mấy thân, chỉ khi lễ tết hay dịp đặc biệt gì đó mới được gặp nhau, ngày thường thì chẳng có chuyện liên lạc; sau này quan hệ giữa bố mẹ trở nên căng thẳng, chẳng còn ai dẫn Dương Thiếu Quân đến thăm họ hàng nữa, vì vậy Dương Thiếu Quân mất đi cơ hội gặp gỡ giao lưu với anh chị em cùng tuổi.

    Bạn thân nhất của Dương Thiếu Quân là quen ở tiểu học.

    Bởi vì chuyện gia đình, Dương Thiếu Quân còn nhỏ mà tính cách đã khá quái gở, lúc nào cũng lặng im, chẳng bao giờ chủ động nói chuyện cùng người khác. Thế nhưng hết lần này đến lần khác, hắn lại chạm mặt cậu trai tên Tề Vĩnh Húc.

    Loading...

    Tề Vĩnh Húc, tính cách cậu ta cũng giống như cái tên của mình, thậm chí còn có phần hồn nhiên quá lố.. Lên lớp hai hai người được xếp ngồi cùng bàn nhau, thế là từ đấy, Dương Thiếu Quân bị cậu trai này quấn lấy. (Vĩnh trong vĩnh viễn, Húc là ánh ban mai)

    Bọn trẻ con thường không quan tâm đến sắc mặt người khác, cho nên dù Dương Thiếu Quân lạnh lùng đến đâu, Tề Vĩnh Húc cũng không cảm thấy buồn bã thương tâm gì. Huống hồ, Dương Thiếu Quân cũng không phải không thích kết giao bạn bè, thật ra trong lòng hắn vẫn luôn khát cầu một người bạn thân, chỉ là vì tự ti và vì cái tôi của bản thân, nên hắn không thể ngây thơ hồn nhiên được như các bạn đồng trang lứa. Ngồi với nhau được ba tuần, cứ tan học là Tề Vĩnh Húc lại kéo Dương Thiếu Quân tham gia mấy trò quái đản của cậu ấy, như là tháo van xe đạp nhà người ta, đi vào khu dân cư bấm chuông rồi bỏ chạy, núp ở lầu trên rồi ném pháo xuống, cứ như vậy, hai người trở thành bạn bè của nhau.

    Sau này, Tề Vĩnh Húc trở thành một trong những người quan trọng nhất, trong sinh mệnh của Dương Thiếu Quân.

    Trẻ con luôn khát vọng tự do, Tề Vĩnh Húc thích nhất là đến nhà Dương Thiếu Quân chơi. Tuy rằng căn nhà rất nhỏ, ánh sáng âm u, hoàn cảnh so ra thì kém lắm, nhưng quan trọng là ở đây không có người lớn, thế nên với Tề Vĩnh Húc mà nói, nơi này quả đúng là thiên đường.

    Cứ hễ cuối tuần hay đến ngày nghỉ, Tề Vĩnh Húc tỉnh dậy đánh răng rửa mặt xong là lại chạy qua hai con phố để đến nhà Dương Thiếu Quân. Hai đứa trẻ vừa trêu nhau vừa làm bài tập, không thì quỳ dưới đất chơi thẻ bài, không thì rủ mấy đứa nhóc nhà hàng xóm chơi bịt mắt bắt dê, không thì chơi video game. Không có ai quản, đói bụng thì sẽ ăn cái món mà đứa trẻ nào cũng thích nhưng không có chút dinh dưỡng gì, ấy là mì ăn liền.

    Tề Vĩnh Húc ở lại đấy ngồi chơi, đến giờ ăn cơm mới về nhà, sự xuất hiện của cậu có ý nghĩa rất lớn, khiến một ngày của Dương Thiếu Quân đầy ắp niềm vui. Thế nhưng cậu về rồi, căn nhà nhỏ lại trở nên quạnh quẽ, màn đêm đen thăm thẳm, nuốt trọn nỗi cô đơn của Dương Thiếu Quân.

    Có rất nhiều đứa trẻ sợ bóng đêm, nhưng Dương Thiếu Quân lại không có lý do để sợ màn đêm đen ấy. Nếu một đứa trẻ nhỏ tuổi, ngày ngày quẩn quanh trong gian nhà chỉ có một ngọn đèn mờ, căn nhà trống trải vắng hơi người, đứa trẻ ấy sẽ không còn sợ hãi bóng tối.

    -x-

    Tô Kiềm và Dương Thiếu Quân đi đến chỗ đón người, rất nhanh đã thấy Uông Văn dắt Tiểu Niên đi ra.

    Đã lâu rồi Tiểu Niên không được gặp bố mình, cậu bé vô cùng cao hứng, từ đằng xa đã liên tục vẫy tay với bố, thậm chí còn buông bàn tay đang nắm của mẹ ra, chạy vội đến chỗ Tô Kiềm.

    Một giây đó, Uông Văn không khỏi lúng túng và nhói đau, chị đưa mắt nhìn về phía Tô Kiểm, ánh mắt đầy căm giận.

    Hai người họ ly hôn cũng đã hơn một năm, ngày ấy Uông Văn nhã nhặn đưa đơn ly hôn ra, cả nhà họ Tô đều kinh hãi. Muốn ly hôn, chắc chắn sẽ liên quan đến chuyện nuôi nấng đứa con trai duy nhất. Lão Tô chỉ có ba con trai, hai người kia đều đã come out với gia đình, vì vậy con trai Tô Kiềm là đứa cháu trai duy nhất của nhà họ Tô. Dĩ nhiên Uông Văn biết điều đó, Tô gia tuyệt đối sẽ không buông tha quyền nuôi nấng Tiểu Niên, chị thì không có khả năng đấu lại người nhà họ, nên khi ấy chị đã quỳ gối trong phòng khách nhà họ Tô, xin họ nghĩ cho bảy năm hai mẹ con chị sống nương tựa vào nhau, để chị có thể nuôi con trai đến khi thằng bé lên mười, cả nhà họ Tô lại cả kinh.

    Nương tựa vào nhau —— đúng vậy, là sống nương tựa vào nhau. Uông Văn và Tô Kiềm kết hôn hơn bảy năm, chủ yếu thời gian chỉ có hai mẹ con chị tựa vào nhau mà sống. Đây cũng là lý do vì sao Uông Văn kiên quyết ly hôn: cái người tên Tô Kiềm kia, căn bản anh ta không quan tâm đến chuyện yêu đương, cuộc sống của anh, sự nghiệp được đặt lên hàng đầu, nếu nói anh ta có tình yêu, thì tình yêu đó đã dành hết cho hai người em trai của mình. Uông Văn cảm thấy mình giống như một cái máy đẻ ở nhà họ Tô. Nói đến đây chị lại tự thấy mỉa mai, dẫu chị vì nhà họ Tô làm bao nhiêu việc, Tô Kiềm cũng chẳng bận lòng, trong mắt anh, hai đứa em trai mới là tối quan trọng.

    Không phải Uông Văn chưa từng thử giành quyền nuôi nấng con trai, thậm chí ở Tô gia, hai cậu em trai và chị gái lớn đều ủng hộ chị, chỉ có mình cô chị hai Tô Tạ Tích là không đồng ý, quyết tâm giành lại đứa cháu này chô Tô gia. Hết lần này tới lần khác, Tô Tạ Tích mới là người khó đối phó nhất. Cô ấy không chỉ là một luật sư nổi tiếng ở trong và ngoài nước, mà còn tự mở một văn phòng luật sư riêng, chưa nói đến bối cảnh hùng mạnh của Tô gia, chỉ riêng cô chị hai và những cấp dưới tài ba kia thôi đã đủ khiến quan tòa không đồng ý giao quyền nuôi con cho Uông Văn. Thế nên cuối cùng, vì lợi ích toàn cục, chị đành tạm nhân nhượng và đưa ra một phương thức hòa hoãn, đó là cho thằng bé ở bên cạnh chị thêm ba năm nữa. Đến nay đã được hơn một năm rồi.

    Tô Kiềm nhìn Tô Tiểu Niên hưng phấn chạy đến trước mặt, nhất thời có chút lúng túng. Vốn nghĩ, hẳn mình nên giống như các ông bố trong TV kia, bế con lên cao và xoay ba vòng, thế nhưng khi con trai chạy đến trước mặt, anh lại cảm thấy làm như vậy thật khó khăn, cuối cùng anh chỉ đưa ba hộp đồ chơi kia cho Tiểu Niên, nói là: “Quà của con.”

    Cánh tay Tô Tiểu Niên bé xíu, chẳng thể ôm được nhiều hộp vậy, cậu bé vươn tay cầm lấy một hộp đồ chơi, lật qua lật lại nhìn một hồi, khuôn mặt nhỏ cau có, cậu bé bĩu môi: “Con không chơi mấy cái này đâu.”

    Tô Kiềm có chút lúng túng, Dương Thiếu Quân thấy vậy thì híp mắt cười, cúi người xoa xoa đầu Tô Tiểu Niên: “Thế cháu thích gì nào? Để mai chú dẫn cháu đi mua.”

    Tô Tiểu Niên ngẩng đầu, hai mắt to tròn sáng lấp lánh: “Chú Dương, cháu muốn một chiếc ván trượt! Mẹ không mua cho cháu, nói là nó nguy hiểm!”

    Uông Văn đi tới đây, liếc mắt nhìn đứa con trai đang nhõng nhẽo: “Lại nói linh tinh, không phải tháng trước mẹ mua cho con rồi hay sao!”

    Tô Tiểu Niên cãi lại ngay: “Đó là snake board, chán muốn chết! Chỉ có trẻ mẫu giáo mới chơi cái này, con muốn cái ván có thể trượt tít lên cao giống như anh Tiểu Lăng cơ! Cái ấy mới ngầu!”

    Tô Kiềm vẫn đứng yên chẳng nhúc nhích.

    Dương Thiếu Quân nhận lấy hành lý trong tay Uông Văn, sau đó ngồi xổm xuống cười cười, cọ râu mình lên gương mặt trắng nộn của Tiểu Niên, đến khi bé con vừa cười vừa đẩy hắn ra mới chịu thôi, hắn nói: “Bây giờ chúng ta đi về đã, hôm nào chú Dương dẫn cháu đi chơi mấy cái còn ngầu hơn!”

    Lúc rời sân bay, Dương Thiếu Quân vừa kéo hành lý vừa nắm tay cậu bé đi phía trước, Tô Kiềm và Uông Văn lặng lẽ bước theo sau.

    Tô Kiềm lạnh lùng nói: “Tôi không hiểu sao mỗi lần thấy tôi là mặt cô lại đanh ra, làm như tôi thiếu nợ cô không bằng. Nếu tôi nhớ không lầm, cô kiên quyết ly hôn với tôi, chẳng phải vì mê mê muội muội cái thằng nhóc con hai mươi tuổi đầu kia hay sao. Sao rồi, hai người còn ở với nhau không ?”

    Uông Văn nhìn anh đầy khinh thường: “Chúng tôi từ trước tới giờ không có quan hệ gì. Nói chính xác hơn thì, cậu ấy đã gợi lại niềm vui với cuộc sống này cho tôi, khiến tôi nhận ra mình còn trẻ, không nên lãng phí thời gian mà làm một cái máy đẻ cho anh.”

    Tô Kiềm nghe xong liền bật cười: “Máy đẻ? Tôi không biết sao cô lại tự nhận mình như vậy, cô mà tôi biết trước kia đâu thiếu tự tin như thế này. Máy đẻ là cái gì cơ? Chẳng lẽ phụ nữ kết hôn sinh con đều là cái máy đẻ ?”

    Uông Văn dừng bước, xoay người mặt đối mặt với anh: “Là cái gì trong lòng tôi rất rõ, tôi từng mong có một ngày anh nhận ra, thế nhưng nhìn lại thực tế thì, rốt cuộc đây chỉ là vọng tưởng của tôi mà thôi. Tô Kiềm, anh khó chịu với tôi bởi vì tôi đột nhiên dừng bước, không đi theo đúng tính toán kế hoạch của anh. À mà anh cũng chẳng có gì phải khó chịu, tôi tay trắng ra đi, thứ duy nhất không bỏ lại được là Tiểu Niên —— thằng bé là phần thưởng xứng đáng dành cho tôi. Có rất nhiều thứ tôi xứng đáng được hưởng, thế nhưng tôi không muốn dây dưa cùng anh nên mới bỏ lại mà thôi.”

    Đến đây Tô Kiềm càng cảm thấy khó hiểu. Người phụ nữ này tự nguyện tay trắng ra đi, đương nhiên gia cảnh nhà cô cũng không hề tệ, có thể cùng Tô gia kết hôn thì tuyệt đối không phải dòng họ bình thường. Tô Kiềm vốn nghĩ, cô ấy vì thằng nhóc kia mà ly hôn, thế nhưng ly hôn rồi, hai người lại không cùng nhau ở một chỗ, cô đưa con đi du ngoạn khắp nơi, ngay cả công việc mẹ giao cho cũng chẳng màng. Đúng là một người phụ nữ điên cuồng. Chẳng lẽ hình tượng người vợ hiền đức hạnh trước kia đều là giả bộ thôi sao.

    Dương Thiếu Quân lái xe đưa mẹ con Uông Văn đến khách sạn năm sao, hứa với Tiểu Niên rằng sẽ đưa cậu bé đến một nơi rất ngầu gì đó, sau rồi mới lái xe cùng Tô Kiềm quay trở về biệt thự.

    Uông Văn và Tiểu Niên vừa đi, chỉ còn hai người cùng một chỗ, Tô Kiềm bắt đầu không được tự nhiên. Anh không ngừng quan sát Dương Thiếu Quân qua gương chiếu hậu, vẻ mặt đầy đề phòng, con ngươi di chuyển liên tục, hành động thất thố dị thường, với dáng vẻ quyết đoán sát phạt trên thương trường kia tựa như hai người trái biệt.

    Dương Thiếu Quân không lái xe về nhà, hắn dừng xe tại một con đường hẻo lánh. Lúc này Tô Kiềm càng thêm khẩn trương, hai tay bày ra tư thế phòng ngự, căng thẳng như đang ôm một quả bom nổ chậm, chỉ cần Dương Thiếu Quân có thêm một hành động bất thường, quả bom ấy sẽ nổ tung.

    Dương Thiếu Quân tức giận kéo hai tay anh xuống: “Anh bị bệnh à, sợ em ở đây cưỡng-gian anh sao ?”

    Tô Kiềm muốn chống cự, nhưng lại nhận ra mình không phải đối thủ của Dương Thiếu Quân, chẳng mấy mà anh bị khống chế.

    Làm đội trưởng đội hình sự đã bao năm, mắt nhìn người ngày càng đanh thép, hắn không thể quên được một loạt hành xử lạ lùng của Tô Kiềm ngày hôm nay. Hắn nói: “Em nghĩ hai ta cần nói chuyện. Rốt cuộc anh bị làm sao vậy? Từ sáng tới giờ rồi, em thấy anh rất không bình thường.”

    Tô Kiềm vẫn dùng ánh mắt đề phòng nhìn hắn, thậm chí trong ánh mắt còn lưu lại hận ý.

    Dương Thiếu Quân không khỏi ngạc nhiên: “Sáng nay anh hỏi em là ai, anh nói em không phải là Dương Thiếu Quân. . . Rốt cuộc thì anh đang nghĩ gì ?”

    Anh lặng im không nói.

    Dương Thiếu Quân trầm ngâm chốc lát, dựa theo suy đoán của bản thân mà đặt câu hỏi: “Có phải anh nghĩ . . Em là người xấu, em muốn mưu hại anh? Lấy danh nghĩa bảo vệ anh nhưng mục đích là cố ý tiếp cận? Có phải anh cho rằng em không phải Dương Thiếu Quân, em giả danh như vậy để tiếp cận anh ?”

    Tô Kiềm chớp mi mắt, hô hấp dồn dập hơn, anh rời tầm mắt, cố tránh khỏi cái nhìn của Dương Thiếu Quân. Chỉ trong chốc lát, hốc mắt anh nóng lên. Quen biết anh hơn chục năm, nhưng đây là lần đầu tiên Dương Thiếu Quân thấy cái người tự cao tự đại kia lộ ra vẻ mặt cơ khổ như thế này.

    Chương 5.

    Trong nhà Tô Kiềm từng nuôi một chú chó berger Đức thuần chủng và một con Alaska, sau này Alaska chết già, chị cả Tô Tạ Nguyên đi lấy chồng cũng ôm chú berger kia đi. Từ đó, Tô Kiềm không còn nuôi thú cưng nữa.

    Từ nhỏ Dương Thiếu Quân đã mang trong mình tâm bệnh —— hắn sợ chó. Có lẽ bởi khi còn nhỏ từng bị chó cắn một lần, nên kể từ đấy, hễ thấy chó là cả người cứng ngắc chẳng dám động chân, sau này làm cảnh sát rồi, thỉnh thoảng phải tiếp xúc cùng cảnh khuyển, đến lúc ấy tật xấu này mới khắc phục được chút ít. Thế nhưng đến bây giờ, mỗi lần thấy chó hắn đều không được tự nhiên.

    Ngày còn nhỏ, Dương Thiếu Quân từng nuôi rất nhiều thú cưng. Không nói đến chuyện hắn sợ chó, chó và mèo vốn rất đắt tiền, hắn nuôi không nổi, vật nuôi mà hắn quý nhất trong nhà, chính là một bể cá vàng nhỏ mà mẹ hắn mua cho. Tiểu Thiếu Quân ngày ấy cứ rảnh rỗi là lại cho cá ăn, sau đó thì ghé sát vào bể thủy tinh, nhìn mấy con cá trong bể tranh nhau ăn. Tề Vĩnh Húc cũng rất hứng thú với bể cá này, mỗi lần sang nhà bạn chơi, điều đầu tiên cậu ta làm là cho cá ăn.

    Ngày ấy internet còn chưa phát triển như bây giờ, Tiểu Thiếu Quân và Tiểu Vĩnh Húc cũng không có kinh nghiệm nuôi, không biết con cá nhỏ này ăn được bao nhiêu, đều cho cá ăn đến khi bụng nó tròn căng mới ngừng.

    Chẳng bao lâu, mấy con cá vàng chết.

    Sau đó, Dương Thiếu Quân nuôi thêm không ít thú cưng. Hắn mua một con vẹt yến phụng ở ven đường, con vẹt chỉ có giá bốn tệ, trích tiền ăn hàng ngày ra là có thể mua; hắn cũng mua một con thỏ mười tệ, hay một con hamster chỉ có giá tám tệ thôi. .

    Một ngày chú vẹt bay ra ngoài, từ đấy nó không trở về nữa; thỏ được Tề Vĩnh Húc thả xuống dưới lầu ăn cỏ dại, bị tiêu chảy vài ngày rồi chết; chuột hamster bởi vì quá hôi nên Dương Thiếu Quân đem lồng để ra ngoài hiên, kết quả qua mấy ngày liền chẳng thấy tăm hơi, không biết vì bị người ta mang đi, hay vì quá hôi nên bị vứt.

    Mỗi lần Tề Vĩnh Húc sang nhà chơi, đều không nhìn thấy con thú cưng ngày hôm trước, Dương Thiếu Quân không mặn không nhạt nói nó đã chết rồi, cậu bé ồ một tiếng, mấy ngày sau liền quên đi. Trẻ lên mười vốn không rõ “chết” có nghĩa gì, chỉ biết rằng không còn nữa, với sinh hoạt của tụi nó cũng chẳng ảnh hưởng gì.

    Nhưng mà Dương Thiếu Quân thì không như vậy. Ngày cá vàng chết, hắn loay hoay không biết phải làm sao, cứ để nguyên như vậy, không dám vứt đi cũng chẳng dám thay nước, thẳng đến khi cá bắt đầu có mùi hôi tanh, lúc bấy giờ hắn vừa lau nước mắt vừa đổ vào WC và xả nước; một buổi sáng tỉnh dậy, thấy thỏ con bất động, hắn không dám động tay, lôi Tề Vĩnh Húc ra ngoài điên cuồng chơi cả ngày, tối ấy về thấy thỏ vẫn nằm nguyên chẳng nhúc nhích, khi ấy mới rõ thỏ chết thật rồi. Nhân lúc nửa đêm không có ai, hắn ôm lồng sắt len lén đi xuống lầu, chạy qua ba con phố, vứt xác thỏ con vào thùng rác. Khi ấy cả người hắn run rẩy, cảm giác như mình là một kẻ sát sinh, chính hắn đã hại chết sinh mệnh nhỏ bé ấy. Nhưng lúc bấy giờ, hắn đã không còn khóc.

    Thật lâu sau này, Dương Thiếu Quân trở thành cảnh sát, xem qua đủ hiện trường nhẫn tâm, gặp qua không ít tử thi có hình thù kỳ quái, cũng tự tay hạ gục phạm nhân. Lúc này, hắn không còn cảm giác kinh sợ như khi nhìn thấy xác thỏ con chết ngày ấy. Những sinh mệnh đã chết kia, trong mắt hắn còn không bằng một con thỏ có giá mười đồng, bởi vì .. khi ấy hắn đã học được thế nào là độc ác.

    Chỉ là một sinh mệnh thôi mà. Một ngày nào đó, ai cũng sẽ phải chết.

    – x –

    Tô Kiềm không khóc. Một người đàn ông hơn ba mươi, nếu chỉ vì như vậy mà bật khóc, Tô Kiềm nghĩ mình nên đi tìm một thân cây rồi treo cổ đi cho rồi.

    Trông thấy biểu tình chực khóc của anh, thoạt đầu Dương Thiếu Quân còn cảm thấy kinh ngạc, sau đó hắn vươn tay kéo anh vào lòng, xoa đầu dỗ anh như dỗ một đứa trẻ: “Đừng như vậy nữa, có chuyện gì thì kể em nghe đi.”

    Tô Kiềm lặng yên dựa vào lồng ngực hắn, mở to hai mắt nhìn ra ngoài, đến khi nước mắt đều đã bị nuốt ngược trở lại, anh mới lạnh lùng đẩy Dương Thiếu Quân ra, cẩn thận dựa vào ghế: “Tôi không sao. Về nhà đi.”

    Dương Thiếu Quân nghiêng đầu nhìn anh, đột nhiên cười đầy đen tối, hắn bảo: “Vừa rồi anh đáng yêu như vậy, bây giờ lại bày ra vẻ mặt này, thật dễ khiến con người ta bất-lực.”

    Tô Kiềm trừng mắt nhìn hắn, sau đó chán ghét nói: “Lái xe đi.”

    Dương Thiếu Quân hừ một tiếng, một lần nữa khởi động xe, một tay cầm bánh lái, tay kia mò tìm bao thuốc. Thuốc còn chưa đốt, Tô Kiềm đã giữ tay hắn lại, khuôn mày cau thật chặt: “Đừng hút thuốc trong xe.”

    Hắn như cười như không liếc mắt nhìn, gạt tay anh ra, tiếp tục đốt thuốc. Đốt thuốc xong, hắn theo thói quen vuốt lên chiếc bật lửa zippo đã cũ, sau đó cất vào trong túi quần.

    Giống như Dương Thiếu Quân đã sớm quen Tô Kiềm dùng giọng điệu bề trên ra lệnh, Tô Kiềm cũng sớm đã quen Dương Thiếu Quân bằng mặt nhưng không bằng lòng với anh. Sắc mặt anh tựa như đầu thuốc bị châm lửa, mặt tối sầm, nhưng rồi lại chẳng nói gì nữa, hạ cửa sổ xe xuống.

    Về đến nhà, Tô Kiềm gọi người làm sắp xếp cho Dương Thiếu Quân ở trong khách phòng, chính là căn phòng mà Dương Thiếu Quân ở khi mới dọn vào biệt thự nhà họ Tô.

    Có được không gian riêng, Dương Thiếu Quân rất vui vẻ, hắn đóng cửa lại, tất, áo vứt loạn khắp phòng, sau đó đặt tay lên sô pha mà đốt thuốc. Không có ai luôn miệng dạy bảo hắn, không có ai vênh mặt lên kêu người hầu dọn dẹp phòng, không có ai ho khan nhìn hắn hút thuốc đầy bất mãn, cuộc sống trở nên hết sức tốt đẹp!

    Dương Thiếu Quân đang hớn hở nghĩ, đợi vụ án này xong xuôi, hắn sẽ bái bai vị đại thiếu gia Tô Kiềm này. Lần đầu tiên nếm thử khẩu vị này, đúng là vừa kích thích vừa vui sướng lại vừa đau khổ. Kích thích là bởi hắn có thể đè anh ta xuống, hơn nữa ở chung ba tháng, anh ta cũng chẳng đạp hắn xuống giường; hạnh phúc là bởi, gương mặt Tô Kiềm giống Tô Duy đến năm sáu phần. Có đôi khi dây dưa gặm cắn, Dương Thiếu Quân quên mất người đang cùng mình thật sự là ai, khi ấy trong lòng đau đến không thở được, hận không thể quỳ gối xuống mà cung phụng người kia; hay thậm chí ôm anh ta mà kích động rơi nước mắt. Nhưng nhiều nhất vẫn là, mỗi lần nhìn thấy gương mặt người kia, hắn hận không thể ăn anh ta đến chết-khô ở trên giường.

    Dương Thiếu Quân thầm nghĩ, thật ra hắn còn không nỡ bỏ. Nghĩ tới việc chia tay Tô Kiềm, trong lòng hắn liền nhức nhối buồn bực. Nhưng nếu cứ như vậy mà dây dưa, hắn thấy mình biến thái đến sắp điên rồi.

    Đương lúc đang miên man suy nghĩ, chuông điện thoại vang lên, kéo hắn trở về thực tế.

    Liếc nhìn màn hình hiển thị, người đang gọi tới là “Vĩnh Húc”, khóe môi hắn cong lên, giọng đầy bất đắc dĩ: “Ông sao rồi ?”

    Tề Vĩnh Húc ở đầu dây bên kia khoa trương giả bộ khóc: “Huhu, em yêu ném gạt tàn vào đầu tui, bây giờ tui không về được. Thiếu Quân Thiếu Quân, tui đang đứng trước cửa nhà ông nè, bao giờ thì ông về ?”

    Dương Thiếu Quân lầu bầu: “Sao không đập chết ông luôn đi.” Hắn bất đắc dĩ thở dài: “Bây giờ tôi không ở nhà nữa, hay là ông đợi tôi cái, tôi đến đưa chìa khóa cho ông.”

    Tề Vĩnh Húc ngạc nhiên hỏi: “Ế? Thế giờ ông ở đâu ?”

    Dương Thiếu Quân chẹp miệng: “Ở chỗ anh em ấy.”

    Hắn nghe thấy Tề Vĩnh Húc hít một hơi lạnh: “Ông, ông ở cùng với anh em ấy thật sao! Ông, ông, ông gả cho nhà người ta rồi sao? Thiếu Quân, đừng nói ông coi người ta như thế thân đấy ?”

    Dương Thiếu Quân thờ ơ: “Chuyện không kể luôn được. Dài dòng lắm, để sau này từ từ nói.”

    Tề Vĩnh Húc nghe xong, nhỏ giọng thì thầm: “Ông lợi hại thật đấy, anh ta ngầu thế kia mà cũng ăn được.”

    Nghe đến đây, Dương Thiếu Quân do dự một lúc, anh hỏi bạn mình: “Vĩnh Húc. . . Có bao giờ ông thấy, người bên cạnh mình không phải là chính họ, chỉ là một người có tướng mạo tương đồng thay thế chưa? Giống như, thân thể là người kia, nhưng linh hồn lại thuộc về người khác ?”

    Tề Vĩnh Húc cười ha ha: “Là sao cơ? Ông có cảm giác người bên cạnh ông, bị người khác nhập vào như trong tiểu thuyết á ?”

    Dương Thiếu Quân bảo: “Kiểu kiểu như thế.”

    Tề Vĩnh Húc lập tức hỏi ngay: “Ai vậy? Ông thấy ai bị thay thế cơ ?”

    Hắn cau mày: “Cũng không phải tôi, tôi nghĩ anh em ấy mắc bệnh này. Mấy hôm nay anh ta lạ lắm. Cơ mà trước đây tôi cũng từng có cảm giác này, có đôi khi tôi nghi ngờ, mẹ tôi cũng không phải là mẹ thật, lúc tôi còn nhỏ bà đã bị người khác thay thế rồi. Tôi nghĩ anh trai em ấy, hình như cũng có cảm giác này.”

    Đầu dây bên kia tĩnh lặng một chút, Tề Vĩnh Húc bảo: “Tôi không hiểu lắm, tới bây giờ tôi vẫn không có cảm giác này. Đây là bệnh tâm lý phỏng? Không phải A Duy là bác sĩ tâm lý sao, chuyện của anh em ấy, ông đi hỏi thử xem ?”

    Nghe đến tên Tô Duy, tim Dương Thiếu Quân khẽ nhói một chút, sau đó nhịp tim bắt đầu gia tốc —— Đúng vậy, sao không gọi hỏi Tô Duy! Từ lúc Tô Duy đi, đã vô số lần hắn muốn nhấc máy lên gọi cho em ấy, nhưng hắn không có một lý do nào tử tế cả, cũng chẳng có dũng khí để làm vậy.

    Hắn trầm mặc mấy giây, sau đó nhanh chóng trả lời: “Tôi biết rồi, cứ thế đi, tôi cúp máy đây. À mà, ông đợi tôi một chút, tôi đến đưa chìa khóa cho.” Nói rồi liền cúp máy.

    Tề Vĩnh Húc chưa kịp tiêu hóa mấy lời kia, nghe xong ngẩn ngơ một hồi, anh ta thở dài: “Cái này là trọng sắc khinh bạn trong truyền thuyết hay sao ….”

    Dương Thiếu Quân cầm điện thoại, tim hắn đập thật nhanh, ngón tay bấm phím cũng trở nên run rẩy. Số Tô Duy vẫn nằm trong danh bạ của hắn, nhưng hắn không bao giờ tìm đến nó, hắn thích bấm từng số, từng số một, tựa như làm vậy có thể hưởng thụ được lâu hơn. Ngày Tô Duy xuất ngoại, hắn từng xóa dãy số kia đi để không hoài niệm nữa, thế nhưng sau lại tự khuyên mình mà lưu số kia vào.

    Bấm dãy số kia xong, hắn chậm chạp không bấm nút gọi màu xanh biếc. Lúc bị họng súng chĩa vào cổ, tim hắn cũng chẳng đập nhanh như thế này. Do dự nửa ngày, rốt cuộc hắn cũng bấm nút, sau đó hít một hơi thật sâu, đặt máy lên tai nghe.

    Lúc đợi kết nối, lần đầu tiên Dương Thiếu Quân thấy tiếng ‘tút..tút’ kia lại dễ nghe như vậy. Hắn mong mình có thể nghe thêm lâu hơn, thậm chí, mong đối phương đừng nhấc máy…

    Thế nhưng nửa phút sau, điện thoại liền kết nối..

    Thanh âm quen thuộc có chút mỏi mệt: “Alo… ?”

    Dương Thiếu Quân nắm chặt di động, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, chậm chạp nói: “Là anh đây.” Đến đây, hắn cũng không biết nói thêm gì nữa.

    “Là ai vậy, bác sĩ ?” Nghe thấy tiếng cậu trai kia, trong lòng chợt trĩu nặng, hắn từ từ bình tĩnh lại.

    Giọng Tô Duy mang theo âm mũi, anh ừ một tiếng, đưa tay vuốt gương mặt người thiếu niên bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Em ngủ tiếp đi.” Sau rồi khoác áo đứng dậy đi đến bên cửa sổ, vì còn buồn ngủ mà ngáp: “Thiếu Quân? Sao vậy? Chỗ tôi vẫn đang là rạng sáng.”

    Dương Thiếu Quân lặng yên, sau đó mới khẽ nói: “Xin lỗi, quấy rầy giấc ngủ của em rồi.”

    Tô Duy cười: “Không sao, có chuyện gì vậy ?”

    Dương Thiếu Quân tìm từ nửa ngày, thế rồi lắp bắp nói: “Anh của em… Anh thấy anh ta… tính tình gần đây không tốt lắm. .”

    Hắn không biết Tô Kiềm đã kể với Tô Duy chuyện hai người ở cùng nhau chưa, thế nhưng hắn nghĩ, người như Tô Kiềm, chắc chắn anh ta sẽ không nói. Hắn rất muốn nói với Tô Duy, hiện tại anh với anh em ở cùng một chỗ, đêm qua hai người còn ngủ cùng nhau. Nói vậy xong hắn sẽ thu được khoái cảm, đồng thời hắn cũng muốn biết liệu Tô Duy có phản ứng gì. Nhưng hắn không dám nói, hắn sợ thái độ lãnh đạm của Tô Duy. Nội tâm hắn bây giờ cực kỳ mâu thuẫn.

    “Sao? Anh tôi làm sao ?”

    Dương Thiếu Quân cắn môi: “Anh không biết nói thế nào, anh cũng không biết nữa. Hay là em gọi thử hỏi anh ta xem.”

    “Được rồi.”

    Sau đó hai người lại lặng im.

    Lúc nghĩ xem nên mở lời thế nào, Dương Thiếu Quân bắt đầu huyễn tưởng, nếu như Tô Duy vì chuyện này mà về nước.. Nghĩ đến đây, hắn tự trách lời của bản thân ban nãy. “Anh thấy”, “Anh đoán” cái gì chứ, một chút khẳng định cũng không có. Đột nhiên hắn có một suy nghĩ xấu xa, giá mà Tô Kiềm thực sự bị gì đó, vậy thì tốt biết chừng nào.

    Nhưng câu nói tiếp theo của Tô Duy lại phá vỡ huyễn tưởng của hắn: “Thiếu Quân, để lát nữa tôi gửi cho anh phương thức liên lạc với vài bác sĩ tâm lý mà tôi quen. Tôi sẽ gọi điện hỏi anh ấy một chút, nếu có chuyện gì anh có thể đến tìm họ, dù sao tôi cũng đang ở nước ngoài.”

    “..Được.” Trong lòng hắn lạnh ngắt.

    Lúc hắn hỏi Tô Duy gần đây thế nào, cách mấy đại dương xa xôi, giọng Tô Duy ở đầu dây bên kia pha chút ý cười. Tô Duy nói: “Tôi rất tốt. Cảm ơn anh, Thiếu Quân.”

    Cúp điện thoại xong, Dương Thiếu Quân nghĩ, thậm chí Tô Duy còn không hỏi.. vì sao hắn lại phải quan tâm đến người anh trai kia. . .

    Chương 6.

    Hết cấp một, Dương Thiếu Quân và Tề Vĩnh Húc học lên cấp hai ở một trường gần đó.

    Lúc mới lên cấp hai, tính tình Dương Thiếu Quân vẫn còn rất quái gở, ngày ngày dính lấy Tề Vĩnh Húc như hình với bóng, quan hệ với những người xung quanh vẫn rất hời hợt. Nhưng Tề Vĩnh Húc thì lại hoàn toàn trái ngược. Cậu ấy giống một mặt trời nhỏ, đối nhân xử thế thuận lợi mọi bề, thầy giáo thích cậu ấy, bạn học thích cậu ấy, chẳng mấy mà cậu ấy có thêm vô số bạn mới. Đương nhiên cậu vẫn không quên Dương Thiếu Quân, hai người ngày ngày tan học cùng trở về, cuối tuần vẫn ở chung một chỗ.

    Tề Vĩnh Húc dậy thì sớm hơn Dương Thiếu Quân một chút, mới năm đầu thôi đã cao đến mét bảy rồi. Khác với Dương Thiếu Quân mày rậm mắt to, gương mặt cậu vô cùng thanh tú, làn da trắng nõn, thoạt nhìn như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện tranh, vô cùng hợp gu của mấy em nữ sinh tầm tuổi ấy. Thế cho nên vừa nhập học, cậu đã nhận được không ít thư tình quà tặng, đến các chị ở khối trên cũng đua nhau bàn tán, trường mình mới có một bé trai xinh cực.

    Hưởng sái Tề Vĩnh Húc, cũng có không ít bạn nữ để mắt đến Dương Thiếu Quân, hiển nhiên cũng có người thích vẻ trầm lắng u buồn của người thiếu niên ấy, nên Dương Thiếu Quân được không ít nữ sinh coi trọng.

    Năm thứ hai, bởi vì thường xuyên chơi bóng rổ, Dương Thiếu Quân bắt đầu cao lên, từ từ đuổi kịp Tề Vĩnh Húc, cũng rất nhanh cao vượt cậu ta, năm ấy bắt đầu rộ lên loại hình tượng đẹp lạnh lùng giống như hắn, thế rồi quà tặng thu về, chẳng mấy mà bằng Tề Vĩnh Húc.

    Cũng chính trong năm này, Dương Thiếu Quân và Tề Vĩnh Húc, hai người dần rẽ theo hai hướng khác nhau.

    Tề Vĩnh Húc bắt đầu yêu, cậu ta nhận lời tỏ tình của một em gái năm nhất, kể từ đấy, hai người đi đâu cũng có nhau; Dương Thiếu Quân bắt đầu hư hỏng, hắn liên tục ra vào tiệm net, từ đó quen không ít dân anh chị ở đây, nhận điếu thuốc trong tay bắt đầu tập tành hút thuốc.

    Lúc tan học, Dương Thiếu Quân vẫn về cùng Tề Vĩnh Húc, chỉ là, trước tiên phải đi qua ba con phố ở hướng trái ngược để dẫn em gái kia về, sau đó lại đi ngược lại, Dương Thiếu Quân tiễn Tề Vĩnh Húc về tận cửa nhà, còn hắn thì đi vào quán net.

    Ngày đó tình yêu vẫn còn rất thuần khiết, cô bé kia cũng không thấy bóng đèn Dương Thiếu Quân thật sáng, hai người lại chẳng có chuyện gì không thể nói trước mặt người khác, hơn nữa được hai anh đẹp trai đưa về, còn gì tuyệt hơn chứ; Tề Vĩnh Húc cũng rất vui vẻ, tay trái nắm tay bạn gái xinh đẹp, tay phải ôm người anh em tốt, còn gì viên mãn hơn; Dương Thiếu Quân càng không có dị nghị gì, bởi vì đưa em gái kia về nhà, mỗi ngày hắn có thể cùng Tề Vĩnh Húc đi qua sáu con phố, được bên cậu gần nửa tiếng trời, dại gì mà không đi ?

    Hôm nay Dương Thiếu Quân đưa Tề Vĩnh Húc đến dưới nhà, hắn đang định đi thì lại bị Tề Vĩnh Húc gọi giật lại: “Thiếu Quân, bây giờ .. ông định đến quán net hả ?”

    Dương Thiếu Quân nghiêng đầu, ngẩn ngơ ừ một tiếng.

    Tề Vĩnh Húc tỏ vẻ tò mò nói: “Hay là ông dẫn tôi đi cùng đi, tới giờ tôi vẫn chưa biết quán net nó có hình thù gì. Nghe nói muốn vào đó thì phải có chứng minh thư.”

    Dương Thiếu Quân nhún vai: “Ui dào, đó là lừa bọn trẻ con thôi. Ông cứ nghênh ngang mà vào, bịa ra một dãy số, thế là chủ quán bật máy cho, đừng có hỏi không có chứng minh thư thì phải làm sao, không ai quản mấy cái đấy đâu.”

    Nghe thấy thế Tề Vĩnh Húc liền cao hứng nói: “Thế đi thôi! Tôi lên nhà vứt cặp sách đã, nói với mẹ là sang nhà ông làm bài tập.”

    Nhìn vẻ mặt hưng phấn của bạn mình, khóe môi hắn cong lên: “Ừ, thay quần áo luôn đi.”

    Hai cậu trai bước tới cửa tiệm net, Dương Thiếu Quân cởi đồng phục học sinh của mình ra rồi nhét vào trong cặp, đang định bước vào thì thấy một đám người chạy ra. Dương Thiếu Quân ngạc nhiên, gọi tên một người trong số đó: “Anh Lưu, có chuyện gì vậy ?”

    Người bị gọi là “Anh Lưu” là một cậu trai còn khá trẻ, tay cầm một ống sắt, anh ta hung hăng nói: “Dương Thiếu Quân hả, chú tới đúng lúc lắm! Đi, đến trường X một chuyến! Mẹ kiếp, Mao Bằng đang đánh nhau ở đấy, anh em mình tới giúp một tay!”

    Tề Vĩnh Húc nhìn một đám người hung hăng bặm trợn, trong tay còn cầm vũ khí, không khỏi bị dọa sợ, túm lấy vạt áo Dương Thiếu Quân, nấp phía sau lưng hắn.

    Dương Thiếu Quân do dự một chút, quay đầu nhìn bạn mình, anh Lưu thấy thế liền trách móc: “Này, thằng bé kia là ai.”

    Dương Thiếu Quân lập tức trả lời: “Bạn em ấy mà.”

    Anh Lưu cười: “Tốt! Đều là người nhà cả, dẫn thằng bé qua trường X luôn! Đập chết cái đám ranh con kia đi, mẹ kiếp, dám động vào người nhà anh, không muốn sống đây mà.”

    Tề Vĩnh Húc khẽ nuốt nước bọt, vừa hiếu kỳ lại vừa khẩn trương, ghé vào tai Dương Thiếu Quân nhỏ giọng nói: “Hay là đi xem đi.” Nhà cậu không quá nghiêm, nhưng chung quy vẫn rất hiền, mười bốn tuổi còn chưa vào net chơi game bao giờ, nói gì đến đánh nhau.

    Thế là, một đám người hung hăng tiến về trường X.

    Trường X cách trường Y của Dương Thiếu Quân và Tề Vĩnh Húc không mấy xa, nhưng hai trường tựa một trời một vực. Học sinh trường Y nổi tiếng ương bướng, bên trong tốt xấu lẫn lộn, gia đình đều thường thường bậc trung, không có người cực giàu, thế nhưng lại có những người rất rất nghèo. Trường X thì là trường tư tốt nhất khu này, học sinh không có tiền thì cũng học cực chăm.

    Lúc mọi người chạy đến trường X, sắc trời đã ngả tối, học sinh căn bản đã về hết rồi, chỉ còn lại vài người đang ẩu đả trước cổng trường. Anh Lưu căng mắt nhìn, bên kia rõ ràng đông hơn hẳn, có chừng mười người lận, mà đám Mao Bằng chỉ có ba người thôi, cơn thịnh nộ bắt đầu dâng lên, anh ta khua ống thép, rất có khí phách băng đảng, lớn giọng hô: “Anh em, xông lên!”

    Tề Vĩnh Húc đương nhiên không dám, cậu chỉ tò mò đến xem, thế nên vẫn luôn nấp sau lưng Dương Thiếu Quân. Vì ngại Tề Vĩnh Húc ở đây, Dương Thiếu Quân cũng không dám xông lên động thủ, hai người đành đứng ngoài vòng xem. Nhưng anh Lưu đang đánh nhau nhìn thấy thế, liền tung một cước đạp tên học sinh trường X đang đập mình, sau đó mặt đỏ tía tai quát: “Dương Thiếu Quân, chú còn đứng đó làm gì! Mau vào đi!”

    Nghe anh Lưu nói vậy, Dương Thiếu Quân đành phải đi về phía trước. Tề Vĩnh Húc không khỏi bị dọa sợ. Cậu mới chỉ nhìn thấy hai nam sinh chơi bóng rổ, vì tranh chấp bóng mà đánh nhau vài cái thôi, chứ tình cảnh hỗn loạn như trước mắt, quả thật đúng là lần đầu tiên, thế cho nên cậu không dám rời Dương Thiếu Quân nửa bước, theo Dương Thiếu Quân tiến về phía kia.

    Vừa vào, quả nhiên liền có một tên học sinh trường X cầm một cục gạch to xông tới chỗ bọn họ, cánh tay giơ lên cao chuẩn bị ném gạch, Dương Thiếu Quân tránh đi rất nhanh, Tề Vĩnh Húc lại chậm một bước, bị cục gạch đập trúng vai, đau đớn kêu thành tiếng.

    Dương Thiếu Quân nghe vậy thì phát hỏa, bỏ lại một câu “Cậu mau trốn đi” rồi vén tay áo nhập cuộc.

    Không ai để ý tới, ở cách đó không xa có một chiếc xe có che rèm đang đậu. Một người đàn ông trung niên ngồi trong xe đốt thuốc, nhìn đám nít ranh làm trò khôi hài, bởi vì tụi này quá ẫu trĩ mà không nhịn được bật cười ha hả.

    Tô Kiềm lúc này đã là hội trưởng hội học sinh trường X. Tô Bác Hoa muốn rèn luyện năng lực cho con trai, bảo anh nên tích cực tham gia các hoạt động trong trường, vì vậy Tô Kiềm không chịu thua kém ai, lên năm hai đã là hội trưởng hội học sinh của trường, chủ trì rất nhiều hoạt động, hơn nữa điểm học trên lớp vẫn rất cao.

    Hôm ấy vốn phải chuẩn bị cho hoạt động trung thu ở trường, Tô Kiềm bận rộn mãi đến tận tối, vừa đi ra khỏi trường, liền thấy bên ngoài có một đám nhốn nháo không ngừng mắng chửi hàm hồ. Thấy vậy anh chỉ nhíu mày một cái, cũng không sợ hãi, tiếp tục đi ra bên ngoài.

    Dương Thiếu Quân tức đỏ mặt. Hắn vất vả đạp ngã một tên, mặt bị tên kia đánh đến bầm tím. Hắn ngẩng lên tìm Tề Vĩnh Húc, thấy cậu ngơ ngác đứng cách đó mười thước, ở đó, có một tên nam sinh mặc đồng phục trường X, không nhanh không chậm tiến về phía cậu ấy.

    Dương Thiếu Quân máu nóng xông lên, hướng cái tên đang tiến về phía Tề Vĩnh Húc mà hô lớn: “Thằng chó! Mày tiêu đời rồi ——!”

    Trông thấy có người xông về phía mình, Tô Kiềm nhếch môi cười xùy, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

    Lúc nắm đấm của Dương Thiếu Quân sắp chạm mặt Tô Kiềm, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng hét chói tai của Tề Vĩnh Húc. Tim hắn chợt rung lên, quay đầu nhìn xem Tề Vĩnh Húc gặp chuyện gì, sau đó liền thấy Tô Kiềm dễ dàng tránh khỏi nắm đấm kia. Rồi sau đó, có người đạp một cước vào sau lưng hắn, cả người bay ra ngoài.

    Đám nhóc đang đánh nhau ồn ào kia đột nhiên ngưng lại, đưa mắt nhìn qua người vừa vào cuộc.

    Anh Lưu còn tưởng bọn này tìm thêm người hỗ trợ, ai ngờ lại thấy tụi nó kinh hãi hô: “Họ Tô đấy! Còn có tài xế của nó!”

    Đạp bay Dương Thiếu Quân chính là tài xế kiêm vệ sĩ của Tô Kiềm, lão Mạnh, bộ đội đặc chủng đã xuất ngũ, lăn lộn hai năm trong hắc đạo, là một nhân vật rất khó nhằn.

    Dương Thiếu Quân bị đá văng xuống đất, mất ý thức độ khoảng mấy giây, sau đó cả người mất hết khí lực, như con cá sắp chết mà co quắp ở dưới đất, khó khăn nuốt từng ngụm khí.

    Tô Kiềm đi tới trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống, vẻ mặt đầy khinh bỉ. Dương Thiếu Quân khó khăn ngẩng đầu lên, thấy được gương mặt mà cả đời này hắn không thể quên.

    —— Đấy là lần đầu tiên Dương Thiếu Quân và Tô Kiềm chạm mặt nhau.

    Tô Kiềm nhìn cậu trai đang chật vật dưới đất, nhếch môi nói: “Rác rưởi.”

    Sau đó anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc nhọn quét quanh nơi đây, trong đầu ghi nhớ tên những học sinh trường X, lạnh lùng nói: “Mười hai người tụ tập đánh nhau trước cổng trường, mai đến trường chờ xử lý.”

    Mọi người trợn tròn mắt. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Kiềm không nhanh không chậm theo lão Mạnh lên xe, không ai dám ngăn anh lại, không ai dám nói một từ “không”.

    Lão Mạnh đạp chân ga, trước khi đi còn liếc nhìn Dương Thiếu Quân vẫn nằm co quắp dưới đất, có điểm thương hại nói: “Ban nãy tình thế cấp bách, anh ra chân hơi nặng một chút, không biết thằng nhóc kia có bị làm sao không.”

    Tô Kiềm bận rộn cả ngày nên có chút mệt mỏi, anh ném cặp sách ra một bên, tựa đầu vào ghế mà nhắm mắt dưỡng thần, cũng không nhìn ra bên ngoài, hờ hững nói: “Cái loại rác rưởi này, có chết cũng không cần phải quản. Đi thôi.”

    – x –

    Dương Thiếu Quân cúp máy, sau đó đi tìm chìa khóa nhà rồi lái xe đến chỗ Tề Vĩnh Húc.

    Tề Vĩnh Húc như một con cún đáng thương không có nhà để về, ngồi trước cửa nhà hắn, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên, hai mắt đong đầy ủy khuất, chỉ thiếu nước mắt lưng tròng nhào vào lòng Dương Thiếu Quân.

    Dương Thiếu Quân nhìn thấy trên thái dương cậu ta có dán băng, xem ra là bị em yêu kia ném gạt tàn vào. Hắn tấm tắc hít một hơi, nghĩ Tề Vĩnh Húc thật đáng thương, cơ mà có khi, em yêu kia còn đáng thương hơn nhiều.

    Gương mặt Tề Vĩnh Húc vẫn rất non, tựa như mấy chục năm rồi chẳng lớn thêm là mấy, người đàn ông ba mươi tuổi này mà thay vào bộ đồng phục, đeo cặp sách trên vai, nói là sinh viên chắc cũng chẳng có ai nghi ngờ. Hơn nữa đôi mắt cậu ta to tròn, rất có điểm ngây thơ vô tội, đánh đâu thắng đó không cản nổi. Cái này là ưu thế trời sinh rồi, tên này mà làm điều vô lương bất trị, có khi còn làm nạn nhân hoài nghi, có phải mình vừa làm sai chuyện gì hay không ấy chứ.

    Nếu là vài chục năm trước, Dương Thiếu Quân sẽ nhịn không được mà ôm hắn vào lòng, xót xa thể như vết thương kia là của mình, có khi còn muốn tìm đến người gây ra tội ác kia mà bắt hắn chịu gấp ba gấp bốn lần. Thế nhưng giờ phút này, trong lòng Dương Thiếu Quân chỉ có bốn chữ: Tự làm tự chịu!

    Tề Vĩnh Húc giùng giằng đứng lên, nhào tới bên lưng Dương Thiếu Quân: “Bảo bối, em mất nhiều máu lắm ~~ anh cõng em vào nhà đi ~~~”

    Dương Thiếu Quân thầm phỉ nhổ cậu ta, nhưng hắn cũng không kéo tên này ra, thuận tay móc vào túi lấy chìa khóa để mở cửa. Hắn nghe Tề Vĩnh Húc luôn miệng kêu bảo bối, gọi em yêu kia quen rồi, thậm chí chính hắn cũng còn bị lây. Lần trước gặp lại Tô Duy, hắn cũng thử ép em ấy vào tường, xấu xa gọi hai tiếng bảo bối, kết quả hắn bị Tô Duy thụi cho một đấm, đau đến không thở nổi. Dương Thiếu Quân tức giận nghĩ: Mình mà kiên quyết bằng một nửa Tô Duy, cái tên bám trên lưng kia sẽ bớt phiền phức hơn rất nhiều.

    Thật ra Tề Vĩnh Húc thích ra vẻ làm nũng, vốn là bắt chước một tên ẻo lả. Khi đó thấy cái giọng điệu này rất buồn cười, nên thường xuyên bắt chước để chọc cười người khác, lâu dần lại thành thói quen. Thế nhưng nhìn cậu ta một chút cũng không ẻo lả, vẫn giống như thiếu niên ngày ấy, là một người luôn tỏa sáng, luôn phát ra ánh hào quang. Cái kiểu giọng điệu này đôi khi nghe xong rất muốn đấm, nhưng lại có thể khơi gợi bản năng người mẹ, khiến mọi người nhịn không được mà thương yêu cậu ta.

    Vác cái tên mềm nhũn không xương Tề Vĩnh Húc đi vào nhà, lúc này Dương Thiếu Quân mới phát hiện hình như cậu ta thật sự không có khí lực. Đặt cậu ta xuống sô pha, cậu ta liền trượt xuống, sắc mặt có vẻ không tốt, mất rất lâu mới trở mình được. Dương Thiếu Quân nhìn kỹ, băng gạc trên đầu kia cũng không phải là chuyện bé xé ra to hay để người ta thương cảm, phía dưới lớp băng thực sự có máu chảy.

    Dương Thiếu Quân nhíu mi, đặt cậu ta nằm ngang: “Này, ông sao vậy? Sao lại thành ra thế này ?”

    Tề Vĩnh Húc lầm bầm mấy tiếng, môi trắng đến dọa người: “Đầu có hơi đau, hơi choáng váng, muốn nôn.”

    Nghe xong Dương Thiếu Quân càng cau mày: “Sao không đến bệnh viện hả.”

    Tề Vĩnh Húc miễn cưỡng cười cười: “Lúc đấy nghĩ không đến mức này, nên chạy đến tìm ông. Đến đây rồi thi chẳng còn sức mà tới viện nữa.”

    Dương Thiếu Quân thở dài, đi tới kiểm tra vết thương trên đầu hắn, tuy là tự quấn băng, nhưng kỹ thuật quấn cực kỳ tốt, có lẽ đã bị vậy không ít lần. Hắn nói: “Đứng lên, tôi đưa ông tới bệnh viện.”

    Tề Vĩnh Húc nhỏ giọng nói: “Đợi một lát nữa đi, ông để tôi nằm thêm một lúc, khó chịu trong người quá.”

    Dương Thiếu Quân cũng không nói thêm, đi tới giường lấy chăn bao lấy người cậu ta, sau đó ôm ra ngoài: “Ông ngủ đi, tôi đưa ông tới bệnh viện.”

    Kết quả, lên xe rồi Tề Vĩnh Húc vẫn còn có sức để nói.

    Giọng nói rất nhỏ, rất đáng thương: “Em yêu lần này rất nhẫn tâm, quăng gạt tàn vào đầu tôi xong tự nhốt mình trong phòng, chẳng thèm đếm xỉa gì tới tôi nữa. Tôi nằm giả chết nửa tiếng, thế mà em ấy chẳng liếc mắt nhìn. Thế là đành phải tự cầm máu rồi tới tìm ông.” Anh ta quay về phía Dương Thiếu Quân: “Tính tình em yêu nhà tôi giống hệt anh giai nhà cậu, gia cảnh tốt, sớm đã lăn lộn thương trường, mười mấy tuổi đầu đã biết lừa lọc người ta, lòng dạ thì hết sức thâm sâu, tâm đã lạnh lại còn cứng ~~ haizz ~~~”

    Dương Thiếu Quân cười nhạt: “Tâm đã lạnh lại còn cứng, thật thế thì đã đâm ông mấy nhát rồi quăng xác đi từ tám trăm năm trước rồi, ông còn có có thể vẹn nguyên mà ngồi đây kể lể sao ?”

    Tề Vĩnh Húc bĩu môi, nói tiếp: “Bây giờ tôi hối hận rồi, lúc đấy nhất thời ham vui, bây giờ thì sống không nổi luôn. Hôm nay em ấy kề dao vào đũng quần đòi thiến tôi, làm tôi sợ chết khiếp. Không phải tôi không muốn rời bỏ, tôi cố ý để em ấy thấy tôi ở bên người khác, cứ nghĩ em ấy có thể hiểu, ai ngờ phản ứng kia, suýt chút nữa xác tôi bị quăng lên rừng thật. Tôi chẳng biết nên làm thế nào bây giờ.”

    Dương Thiếu Quân nhìn cậu ta, sau đó khẽ thở dài: “Ông cứ thẳng thắn nói là được, thành khẩn vào, đừng giỡn với người thông minh.”

    Tề Vĩnh Húc cũng thở dài theo: “Sẽ nói sau. Cơ mà phản ứng lần này, xem ra em ấy cũng hết hy vọng rồi.” Nói rồi anh ta nhìn Dương Thiếu Quân, đột nhiên ngồi thẳng dậy: “Thiếu Quân, nếu ông không nghiêm túc thì cũng đừng chọc vào vị Tô Kiềm kia. Anh ta giống hệt em yêu nhà tôi, thủ đoạn hung ác không ai sánh bằng, ông làm cảnh sát, không đua được với mấy người lăn lộn trong thương trường đâu. Huống hồ trong lòng ông còn có người khác. Tôi không biết sau này ông định đối mặt với Tô Duy kiểu gì.”

    Hắn nắm chặt bánh lái, bình tĩnh đáp lại lời tên bạn: “Tô Duy không để ý đến tôi đâu.” Ngưng một chút lại nói tiếp: “Tôi biết rồi, chờ một thời gian nữa, bắt được mấy tên… tù nhân trốn trại kia, tôi cũng sẽ chia tay Tô Kiềm. Anh ta không giống với em yêu nhà ông đâu, chúng tôi chỉ vui đùa thôi, anh ta cũng chẳng mấy thật tâm.” Nói xong thầm nghĩ trong lòng: Thời gian cũng không còn nhiều, sau này nên đối xử với anh ta tốt hơn một chút, cho giống với yêu đương. Chứ như bây giờ, chung chăn chung gối với nhau mà cứ như oan gia.

    Tề Vĩnh Húc nhìn thấu tâm tư của hắn, cười cười bảo: “Ông là dệt mộng mười mấy năm từ anh trai em ấy.”

    Xe dừng trước cổng bệnh viện, Dương Thiếu Quân đỡ Tề Vĩnh Húc xuống xe, sau đó cõng cậu ta đi vào bên trong. Hắn nói: “Ông tự lo cho bản thân đi. Cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì ông cũng toi thôi, đến lúc đấy tôi không giúp ông tìm hung thủ đâu.”

    Tề Vĩnh Húc dụi đầu vào hõm vai hắn, nói giỡn: “Ui dào, nếu năm đó chú em nghe lời anh, anh khẳng định chú có thể bình bình ổn ổn cả đời, sao có thể thành như bây giờ. Cho nên anh là bị chú hại, phỏng? Chú nên chịu trách nhiệm đời anh đi.”

    Dương Thiếu Quân hừ lạnh một tiếng: “Tới địa ngục đi.”

    Nhưng mà, chỉ có trời mới biết, năm ấy lúc Dương Thiếu Quân nhìn thấy Tề Vĩnh Húc hôn môi một người đàn ông, trong lòng hắn có bao nhiêu khiếp đảm, cũng như chỉ có trời mới hiểu, lúc Tề Vĩnh Húc nghe Dương Thiếu Quân nói hắn thích Tô Duy, khi ấy anh khiếp sợ đến nhường nào. Tất cả, chỉ có trời mới thấu.

    Và chỉ có trời mới thấu, lúc hai người đùa giỡn mấy câu này, trong lòng đều lặng yên thở dài.

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras