Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 40-42

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 40

    Đinh Thừa Phong vừa mới đi, hai tên côn đồ lập tức thít chặt dây trói sau tay Dương Thiếu Quân, sau đó đeo vào chân hắn một sợi dây xích chó, một bên đầu xích buộc vào một cái cột lớn, dây xích dài chừng một mét. Lúc này Dương Thiếu Quân mới phát hiện chân Tô Kiềm cũng bị đeo một sợi xích tương tự, cơn giận không tên gọi bùng lên, nhưng hắn cố gắng nuốt xuống.

    Những người đó trói Dương Thiếu Quân xong, nghe theo lời Đinh Thừa Phong dặn, không làm khó hắn mà đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua Tô Kiềm, bọn chúng còn không quên đá vào người anh một cái. Tô Kiềm khe khẽ kêu đau một tiếng, người càng co gọn vào.

    Dương Thiếu Quân thở nặng nề, mặt nhăn mày nhó nghĩ: Bọn mày chờ đó, nếu chúng mày rơi vào tay tao, tao sẽ cho mày biết thế nào là tra tấn bức cung!

    Chỉ chốt lát sau, mấy tên xã hội đen kia đi ra, bọn chúng đi không quá xa, đến một chỗ khác trong công xưởng bỏ hoang, ở đó có giường chiếu và bàn ghế, có lẽ là đại bản doanh tạm thời của bọn chúng khi ở Thượng Hải. Dương Thiếu Quân bất động thanh sắc đánh giá nơi này, ánh mắt lướt qua những thùng đồ ngổn ngang bị che kín, có thể thấy ở đây có rất nhiều thùng đồ, không biết có phải là hàng buôn lậu hay không, mà cũng có thể chỗ súng đạn buôn lậu sẽ ở đây. Hắn híp mắt thầm nghĩ: Nếu quả thật như vậy, một khi mọi thứ đều ở đây, sẽ bớt phiền phức hơn nhiều.

    Loading...

    Có một người phát hiện Dương Thiếu Quân đang nhìn chằm chằm bọn chúng, tên đó lập tức trừng mắt lên quơ quơ ống tuýp ra mắng, Dương Thiếu Quân tỏ vẻ sợ sệt, dịch người sang bên cạnh cái cột.

    Một lát sau có vài người đi ra ngoài, mấy người ở lại thì ngồi uống rượu nói chuyện, không ai chú ý tới Dương Thiếu Quân và Tô Kiềm, thế là Dương Thiếu Quân chậm rãi dịch tới chỗ anh.

    Tô Kiềm vẫn rất an tĩnh, ngoại trừ lúc nãy nói một câu cậy mạnh với Đinh Thừa Phong ra, anh cũng không nói gì, yên lặng lui vào trong góc, lưng dựa vào tường, hai đầu gối co lại, trên áo len đầy nếp nhăn và bụi bẩn. Ban đầu anh có một chiếc áo khoác, nhưng đám bắt cóc kia thấy áo của anh vừa đẹp lại vừa ấm nên đã lấy đi, chiếc áo len mỏng bị bỏ lại. Ở một nơi chật vật như này, hai mắt anh nhắm nghiền, môi khẽ mím, khí chất bẩm sinh trên người anh không có vẻ gì là bị ảnh hưởng, giống như viên minh châu rơi vào đám tro tàn, tuy bị bẩn nhưng vẫn rất sáng.

    Dương Thiếu Quân dịch lại gần, nhưng không dám dịch sát hoàn toàn. Hắn đã quen nhìn anh đeo bịt mắt, hôm nay lại trông thấy đôi mắt rất lâu không được nhìn kia, giống như một người thường xuyên đeo mặt nạ lại đột nhiên tháo lớp mặt nạ ấy xuống, nhất thời không được tự nhiên.

    Lúc Tô Kiềm còn đeo bịt mắt, bởi vì nhiều nguyên nhân, anh vẫn luôn cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại của bản thân, hận không thể khảm mình vào không khí, không để ai trông thấy, cũng không phải trông thấy ai. Nhưng khi bịt mắt bị tháo xuống, Dương Thiếu Quân cảm nhận được loại áp bức và khí chất vốn biến mất đã lâu của anh, lỗ chân lông trên người hắn giãn ra, cảm thấy vô cùng sảng khoái.

    Hắn tự giễu nghĩ: Đây mà là người đang bị bắt ư?

    Hắn nhẹ nhàng gọi tên anh: “Tô Kiềm…?”

    Tô Kiềm hơi quay đầu, lông mi hơi run, qua vài giây mới lên tiếng trả lời: “Ừ.”

    Một tiếng “ừ” này khiến trong lòng Dương Thiếu Quân dâng lên đủ loại ngũ vị tạp trần, không rõ tư vị gì. Hắn không thấy mừng rỡ, cũng không có bất an, không phải là ảo não, giống như một người bạn bình thường, gặp nhau thì chào hỏi, bình tĩnh tựa như vậy.

    Dương Thiếu Quân không khỏi buồn bực, hắn chép miệng một cái, muốn hút thuốc nhưng chỉ có thể nhịn. Hắn nói: “Mắt của anh..”

    Tô Kiềm không trả lời, qua nửa ngày mới lắc đầu.

    Đến lúc này thì Dương Thiếu Quân buồn bực triệt để. Hắn vốn nghĩ hai người gặp lại nhau sẽ cảm động lắm, có lẽ Tô Kiềm không khống chế được mà khóc lớn, hoặc sẽ tuyệt vọng kêu to, sau đó hắn sẽ là chỗ dựa ôn nhu mà vững chắc của anh, khiến anh có thể tin tưởng dựa vào. Nhưng bây giờ thế này, ngoại trừ trước khi Đinh Thừa Phong đi, Tô Kiềm bình tĩnh đến dị thường, còn hắn thì hoàn toàn ngược lại, tim đập vô cùng kịch liệt.

    Hắn đưa mắt nhìn qua, thấy bọn côn đồ kia không chú ý tới hai người họ, vì vậy lại dịch sát vào người Tô Kiềm, thẳng đến khi vai hai người sắp kề nhau, hắn lại do dự không dám đụng tới, cảm thấy nên trịnh trọng một chút. Hắn muốn nắm tay Tô Kiềm, muốn nói với anh không cần phải lo lắng, mọi chuyện sẽ tốt thôi, thế nhưng tay hai người đều bị trói ra sau; hắn muốn ôm Tô Kiềm, thế nhưng đứng lên còn chẳng nổi; do do dự dự mãi, cuối cùng hắn chậm rãi tới gần, lấy trán mình kề trán anh, nhẹ nhàng mà chậm chạp nói: “Yên tâm, anh sẽ được cứu thôi.”

    Trán hai người chạm vào nhau, Dương Thiếu Quân chỉ thấy gương mặt anh lạnh vô cùng, hoặc có lẽ vì người hắn đang nóng như lửa đốt, nên mới cảm thấy đối phương lạnh như băng.

    Lúc bị hắn chạm vào người thì Tô Kiêm cứng đờ, nhưng anh cũng không lùi lại, dần dần thả lỏng và thích ứng với ôn độ trên trán Dương Thiếu Quân, để trán hai người kề sát. Dương Thiếu Quân thì không khỏi kinh hãi, thiếu chút nữa ngã ngửa ra sau, nhưng rất nhanh giữ thăng bằng. Trán hai người kề một chỗ, ở một góc trong công xưởng bỏ hoang lạnh lẽo, trao cho nhau sức mạnh và hơi ấm.

    Một lát sau Dương Thiếu Quân xoay người, cùng anh dựa vào tường: “Mắt của anh bị sao vậy? Bị thương sao?”

    Tô Kiềm lắc đầu, thanh âm có chút khàn khàn: “Tôi không muốn mở.”

    Dương Thiếu Quân nao nao, đột nhiên có dự cảm xấu: “Vì.. vì sao?”

    Tô Kiềm lặng lẽ thở dài, đầu ngửa về phía sau, gáy dựa vào mặt tường lạnh lẽo, cúi đầu nói: “Cậu không hiểu cảm giác này đâu.. Nếu mở mắt ra rồi, cả thế giới này đều là giả dối, chính là…” Là một điểm hy vọng cũng không có. Cho dù có bị bọn bắt cóc giam ở đây, cho dù bóng tối phủ đầy không thể nhìn thấy ánh dương, cho dù lạnh cắt da cắt thịt… Nhưng tôi cũng không muốn mất đi hy vọng. Tôi muốn giữ cho mình một hy vọng, sống sót, chấp nhận tương lai, bất luận xấu dở.

    Cả người Dương Thiếu Quân cứng đờ, sau đó từ từ trầm tĩnh lại, môi vài lần hé ra nhưng lại không biết nói gì.

    Tô Kiềm hơi mỉm cười: “Tình huống của tôi, cậu biết rõ đúng không?”

    Dương Thiếu Quân trịnh trọng gật đầu một cái, nhớ ra Tô Kiềm không thể nhìn thấy, vì vậy nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

    Tô Kiềm hỏi: “Là bị làm sao vậy, cậu nói cho tôi biết đi.”

    Dương Thiếu Quân quay đầu chăm chú nhìn gò má anh: “Anh tin em sao?”

    Tô Kiềm cười cười: “Chuyện này tôi đã nghĩ từ rất lâu rồi. Mỗi lúc đêm xuống nằm trên giường, cả đêm tôi đều suy nghĩ, các tình huống huyền huyễn cỡ nào cũng từng nghĩ qua, tôi nghĩ có lẽ tôi đã chết, hoặc có lẽ những người bên cạnh tôi đều đã chết, những người trước mặt chỉ là những con rối. Có rất nhiều lần tôi muốn bỏ bịt mắt xuống, tôi muốn nhìn rõ xem rốt cuộc thế giới này đang xảy ra chuyện gì, hoặc là tôi đã gặp vấn đề gì..”

    Tiếng bước chân vang lên, một gã cao to đi tới chỗ hai người. Tô Kiềm không lên tiếng, Dương Thiếu Quân thì dịch ra xa, giả vờ nhắm mắt dưỡng thần. Tên kia đi tới thị sát một chút, thấy hai người ngồi cạnh nhau, có cảm giác như hai con chó nhà có tang nên ngồi khóc lóc kể lể, vì vậy cười châm biếm một tiếng rồi xoay người rời đi.

    Dương Thiếu Quân lại ngồi dịch tới, nghe anh kể.

    Tô Kiềm nói tiếp: “Thật ra tôi biết mọi người nhân lúc tôi ngủ nhỏ cái gì đó vào mắt tôi. Mọi người nói là thuốc nhỏ mắt trị liệu, nhưng cứ mười ngày nửa tháng lại nhỏ một lần, mỗi khi nhỏ xong mắt tôi đều rất khó chịu, đường nhìn càng mơ hồ. Tôi biết là mọi người cố ý. Lúc ở với Tiểu Niên, có một lần thằng bé bướng bỉnh lấy bịt mắt của tôi đi, nói là muốn tôi mở mắt ra nhìn nó, nó lo lắng hỏi mắt tôi bị làm sao. Ngày đó tôi do dự rất lâu, nhưng cuối cùng cũng không mở, lại tự đeo bịt mắt lên.

    Ngưng một chút, anh hỏi: “Có thể nói cho tôi biết không, rốt cuộc là vì sao? Tôi bị bệnh gì vậy?”

    Dương Thiếu Quân thở dài, vì dịch qua dịch lại nên người hắn hơi mệt, lúc này cần có một điếu thuốc để dịu lại. Hắn nuốt mạnh nước miếng, làm lưỡi mình tê đi, cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút đỉnh: “Hội chứng hoang tưởng Capgras.”

    Tô Kiềm có chút hoang mang nhíu mày.

    “Bác sĩ nói, khu thần kinh thị giác của anh gặp chút vấn đề, khiến cho lúc nhìn mọi vật xung quanh không có được cảm giác quen thuộc. Ngoại trừ thị giác ra, những chức năng khác đều ổn cả.”

    Tô Kiềm nhẹ nhàng gật đầu một cái: “Vì sao.. tôi lại bị như vậy.”

    Dương Thiếu Quân nói: “Có người động tay tới đồ ăn thức uống của anh. Chuyện này rất dài dòng, chờ chúng ta thoát ra rồi em sẽ giải thích. Bây giờ em muốn biết, sao anh lại tin tưởng em?” Ban đầu rõ ràng Tô Kiềm kích động như vậy, ánh mắt đầy thù hận, thậm chí còn hai lần dùng dao muốn đoạt mạng hắn. Đến khi nhìn thấy chị em mình lại kích động chạy xe lao ra đường, cuối cùng bị đâm vào gốc cây. Mấy ngày qua rốt cuộc Tô Kiềm phải đấu tranh tâm lý tới mức nào mới có thể bình tĩnh hỏi hắn như bây giờ —— rằng rốt cuộc anh đã bị làm sao?

    Tô Kiềm khẽ cười một tiếng, nụ cười đầy khổ sở: “Rất khó nói. Tôi phải suy đoán rất lâu, rằng chính tôi mới là người gặp vấn đề chứ không phải thế giới này.”

    Dương Thiếu Quân nghĩ, đúng vậy, Tô Kiềm cao ngạo như vậy, chấp nhận chuyện này có bao nhiêu khó khăn. Cho dù không phải là Tô Kiềm, nếu là một người bình thường, một ngày kia tỉnh dậy thấy thế giới này đều là giả dối, chuyện này đủ để phá vỡ nhân sinh quan và thế giới quan của họ, nếu nội tâm không mạnh mẽ, nhất định sẽ sụp đổ.

    Tô Kiềm nói: “Hôm ấy ở trong bệnh viện cậu nói với tôi, dùng tâm để cảm nhận chứ không phải dùng mắt để nhìn. Khi đó tôi biết cậu là Dương Thiếu Quân, nhưng tôi không thể chấp nhận, tôi không thể tin. Lúc cậu dẫn tôi ra khỏi bệnh viện, tôi muốn giãy khỏi tay cậu mà chạy đi vô cùng, nhưng tôi vẫn cùng cậu đi ra ngoài. Kể từ đó mỗi ngày tôi đều suy đều nghĩ..” Giọng anh ngày càng chậm, lời nói trở nên gián đoạn, nhịp thở cũng rất nặng nề, mỗi câu mỗi chữ nói ra đều rất khổ cực.

    “Thật sự.. Nếu.. chị cả, chị hai, Tiểu Duy, Tiểu Di, Tiểu Niên.. Lão Mạnh, và cả cậu nữa.. nếu như tất cả đều là giả..” Anh ngưng lại, công xưởng cũ vang lên tiếng nói chuyện của đám bắt cóc phía xa xa, và tiếng hít thở nặng nề của hai người họ.

    “Nếu như đều là giả, tôi sẽ không thể.. tin được bất cứ ai nữa.” Như vậy, thế giới này chỉ còn lại một mình tôi.

    Bị cả thế giới cô lập, tưởng tượng mọi người đứng sau lưng mình nở nụ cười giễu cợt, họ muốn cướp đi tất cả, nhất cử nhất động đều là muốn hại mình. Ngay cả những người thân yêu nhất cũng đã bỏ rơi mình, cảm giác như chết lặng, những kẻ giả mạo vây xung quanh, không ngừng thét gào “Chết đi, cuộc sống mày mong đã không còn nữa, thế giới của mày đã sụp đổ rồi, mày không thể quay về với những người thân yêu kia nữa, giao tất cả mọi thứ cho tao rồi đi chết đi!” —— nỗi thống khổ này, ngày đêm giày vò anh, vắt sạch hết tâm lực, anh lại cứ gắng gượng, mệt đến muốn thổ huyết. Mấy ngày này anh khổ cực như vậy, nhưng vì anh là Tô Kiềm nên anh phải cắn răng chịu đựng, không dám hỏi nguyên nhân, cũng không nói với ai cả.

    Nếu như ngày đó Dương Thiếu Quân không vào bệnh viện, ghé bên tai anh nói “Em đến là để cứu anh”, có lẽ Tô Kiềm cũng sẽ buông tha, buông tha thế giới này, giao hết mọi thứ của bản thân, tâm không cam lòng không nguyện mà hóa thành tro bụi. Thế nhưng ngày hôm ấy Dương Thiếu Quân lại đi tới, dùng cái ôm ấm áp của mình để bao lấy anh, nói anh không phải sợ, hắn sẽ cứu anh ra ngoài, muốn anh dùng tâm để cảm nhận thế giới. Nên anh mới biết ơn.

    Giờ đây anh nguyện ý thử tin tưởng, không phải vì ai mà vì chính bản thân mình. Cho bản thân một hy vọng, nếu như không làm như vậy, thế giới của anh chỉ còn lại tuyệt vọng vô bờ.

    Dương Thiếu Quân không nói gì, dùng đôi môi nóng rực của mình dán lên mi mắt anh, cảm nhận được lệ trên mí mắt.

    Mỗi câu mỗi chữ Tô Kiềm nói ra giống như một bàn tay vô hình tự bóp nghẹt tâm tưởng, khiến anh hít thở không thông. Thế nhưng anh vẫn cố gắng nói từng chữ, như cửa đê đã mở, nước bắt đầu ào ra: “Mấy hôm trước tôi mới cẩn thận suy nghĩ, trước giờ đều là tôi tự cho mình là đúng, tôi nghĩ mình có rất nhiều, nên mọi người muốn hại tôi, muốn cướp đi tất cả nên mới không tiếc công bày ra mưu trận. Sau đó tôi đột nhiên bừng tỉnh, thật ra tôi nào có bao nhiêu, mọi người phải cố sức như vậy, căn bản công bọn họ bỏ ra còn nhiều hơn, mà tôi cũng không đáng để bọn họ làm như vậy, mạo danh người thân mà quan tâm tôi.”

    Dương Thiếu Quân hận sợi dây trói phía sau cổ tay mình, hận không thể đốt chúng thành tro bụi, sau đó ôm người trước mặt vào lòng. Hắn run giọng nói: “Không phải, Tô Kiềm, anh có không ít, so với người khác còn nhiều hơn. Chỉ là những thứ này, ai cũng không thể giành lấy được, bởi chúng là của anh, vĩnh viễn chỉ thuộc về anh.”

    Chương 41

    Lúc này đã sang đông, công xưởng cũ vừa lạnh vừa ẩm ướt, đêm xuống lạnh cắt da cắt thịt, làm con người ta khó có thể chịu đựng được. Tô Kiềm đã bị bắt được hai ngày, loại cảm giác lạnh thấu xương này khiến cả đêm anh không thể vào giấc, nhưng bởi vì trước đó bị bệnh nên anh đã quen với việc mất ngủ, anh co người lại, thi thoảng khẽ run lên để tạo nhiệt, cắn môi gắng chịu cho qua.

    Nhưng Dương Thiếu Quân vẫn còn đang phát sốt, đêm đến nhiệt độ hạ dần, hắn bắt đầu thấy choáng váng, cả người không chút sức lực, dạ dày cuồn cuộn lên, khó chịu đến cực hạn.

    “Khụ..” Hắn liên tục ho, trong cổ họng như có một con mèo đang vươn móng vuốt ra cào, vừa ngứa lại vừa đau. Càng ho lại càng không thể ngừng, người mơ màng, ý thức mơ mơ hồ hồ như đã bay ra khỏi cơ thể, ho liên tục.

    Tô Kiềm không thể nhìn thấy hai gò má đỏ bừng của hắn, nhưng có thể nghe được tiếng ho đến lạc giọng, anh kề trán mình lên trán hắn xong thì cả kinh — nóng như nước sôi vậy! Da anh chạm vào mà bỏng rát! Trước đó anh cũng biết nhiệt độ cơ thể Dương Thiếu Quân hơi cao, nhưng thấy hắn có vẻ không hề gì, còn nghĩ là vì người mình lạnh, nhưng bây giờ xem lại, đúng là nóng vô cùng.

    Anh không khỏi hoảng sợ, đồng thời không biết phải làm sao, anh dịch sát đến bên cạnh Dương Thiếu Quân, dùng nhiệt độ lạnh lẽo trên người mình làm giảm nhiệt nơi hắn. Hai người họ một lạnh căm như tuyết phủ, một nóng ran như lửa rực, chạm vào nhau thì băng lửa giao hòa.

    Thể lực Dương Thiếu Quân vốn rất tốt, nhiều năm rồi cũng không bị sốt cảm, nhưng chính bởi vậy mà bệnh lại càng trầm trọng, cả người mơ hồ như sắp bất tỉnh.

    Tô Kiềm lạnh đến lợi hại, áo khoác bị người ta lấy đi, trên người chỉ còn mỗi chiếc áo len mỏng, da buốt như từ trong kho đông lạnh đi ra. Anh dán mình lên người Dương Thiếu Quân, hai người đều bị nhiệt độ của đối phương kích thích đến run lên, Dương Thiếu Quân vốn nửa tỉnh nửa mê cũng vô ý dịch sát đến bên người Tô Kiềm, khát cầu hơi lạnh của anh, thậm chí kìm lòng không đặng mà khẽ rên rỉ.

    Tô Kiềm nhịn không được mở mắt, lo lắng nhìn về phía Dương Thiếu Quân. Vì đã lâu không nhìn thấy ánh sáng, vừa mở mắt ra liền cảm thấy cay mắt vô cùng, cũng may là ánh đèn buổi tối rất mờ mịt nên anh không bị kích thích lớn. Đến khi anh thích ứng được rồi, có thể thấy rõ Dương Thiếu Quân, thấy xong cả người cứng ngắc, suýt chút nữa đẩy hắn ra và nhảy dựng lên kêu lớn. Anh vội vã nhắm mắt lại, liều mạng nén kích động trong lòng, như một tội nhân sợ hãi van xin, trong lòng liên tục lặp lại những câu cầu khấn lộn xộn “A di đà phật” “Thượng đế phù hộ” “Lạy thánh A La” “Đại từ đại bi”, hoàn toàn không có chút thành kính nào, chỉ như như một cọng cỏ khô giãy dụa muốn thoát ra khỏi khốn cảnh —— anh vẫn luôn đánh giá cao năng lực chịu dựng của mình. Cho dù khi nhắm mắt anh đã thông suốt được mọi chuyện, thế nhưng chỉ cần hé mắt ra, những hoài nghi bị đè nén xuống lại bùng lên, thiếu chút nữa lại kéo anh xuống đáy vực.

    Vẫn là không có biện pháp, dù sao thị lực cũng là yếu tố chủ quan, chỉ cần nhắm mắt lại, anh có thể miễn cưỡng mở lòng tin mọi người.

    Nhưng cũng có nhiều điều khác với hai tháng trước. Khi đó bởi vì có amphetamine kích thích nên Tô Kiềm luôn bị hỗn loạn, trở thành tâm thần phân liệt, căn bản không còn lý trí để nhìn nhận. Còn thời gian này đã được trải qua trị liệu nên Tô Kiềm có thể xâu chuỗi các sự việc lại với nhau mà nghĩ ra nguyên nhân, có thể tư duy logic bình thường, và Dương Thiếu Quân ban nãy cũng đã nói cho anh nghe.

    Đến khi Tô Kiềm có thể điều chỉnh lại tâm lý bản thân, một khoảng thời gian dài đã trôi qua.

    Dương Thiếu Quân liên tục ho khan khiến cho đám kia không ngủ được mà phát hỏa lên, cuối cùng có hai tên không chịu nổi nữa mà đi tới, một tên nhìn Dương Thiếu Quân thoi thóp thở, tên còn lại nhịn không được mà giơ chân lên định đá nhưng bị người bên cạnh ngăn lại, nháy mắt nói: “Anh Đinh đã nói rồi.” Cái tên kia đành phải giận dữ thu chân về, nói: “Nhìn mày kìa! Nháy cái gì?”

    Dương Thiếu Quân yếu ớt mở mắt ra nhìn bọn họ, cố gắng muốn ngồi thẳng lên, nhưng toàn thân mềm nhũn vô lực.

    Tô Kiềm có chút do dự. Anh không biết có nên xin đám côn đồ này giúp đỡ không, có xin bọn chúng cũng chưa chắc là đã dược, nhưng Dương Thiếu Quân sốt cao như vậy, nếu không nhanh chóng chạy chữa chỉ sợ sẽ có tai họa.

    Giống như đoán được điều anh nghĩ, Dương Thiếu Quân mở miệng trước: “Em không sao..” Chỉ là giọng hắn khàn vô cùng, thật sự không có tính thuyết phục gì.

    Hai người xã hội đen anh nhìn tôi tôi nhìn anh, không biết phải làm sao bây giờ. Đang là ba giờ sáng, nếu gọi cho Đinh Thừa Phong, chỉ sợ đối phương bị quấy rầy mà giận chó đánh mèo.

    Một tên dùng tiếng phổ thông không chuẩn lắm nói: “Mày ngủ đi, ngủ một đêm thì tốt rồi.”

    Tô Kiềm rốt cuộc nhịn không được mà mở miệng: “Có thể cho cậu ấy chút thuốc hạ sốt không..” Người nóng như vậy, chỉ sợ nóng đến hỏng đầu óc.

    Tên kia quay đi, một lát sau cầm thuốc quay trở về: “Muốn morphine? Hay là muốn ma túy? Thuốc lắc ?”

    Tô Kiềm không khỏi hoảng sợ, Dương Thiếu Quân bị kích thích mà giật mình mở mắt ra, hắn dở khóc dở cười, yếu ớt nói: “Đừng, cho tôi nước là được rồi…”

    Vì Dương Thiếu Quân không có giá trị gì nên bọn chúng cũng không quan tâm đến sống chết của hắn, chỉ là vì hắn liên tục ho khan khiến người ta mất ngủ, cũng bởi nể mặt mũi của Đinh Thừa Phong, hai tên thấp giọng bàn bạc một chút, sau đó quay lại lấy một chai nước khoáng và một cái áo choàng để đắp lên cho hắn.

    Dương Thiếu Quân khó khăn nói: “Có thể bỏ trói một tay không? Một tay thôi là được.”

    Hai tên kia do dự một lúc, nhìn bộ dạng sống dở chết dở cửa hắn thế kia cũng chẳng làm được gì cả, huống hồ chân hắn còn có xích, bỏ trói thì bỏ trói. Dù sao bỏ một tay cho hắn rồi thì hắn có thể tự uống nước, đỡ phải phục vụ nhiều, thế nên trực tiếp cắt dây trói một bên tay.

    Dương Thiếu Quân lại hỏi: “Có nước nóng không?”

    Hai tên kia tức giận nhìn hắn chằm chằm, cuối cùng vẫn cho hắn một chai nước và một bọc bánh quy, tức giận ném xuống người hắn nói: “Cho tao ngủ!”

    Đợi hai tên kia đi rồi, Dương Thiếu Quân chật vật cầm lấy chai nước, mở nắp chai ra hé miệng uống. Nước lạnh chảy vào kích thích dịch chua trong người, thiếu chút nữa không nhịn nổi mà nhổ ra. Sinh bệnh rồi ăn gì cũng khó chịu, Dương Thiếu Quân không nghĩ sẽ có một ngày mình suy yếu tới mức này, trong lòng có chút bi ai. Hắn ngậm nước trong miệng cho nóng rồi nuốt xuống, chậm rãi uống nửa chai, cuối cùng cũng có chút khí lực.

    Tô Kiềm ngồi bên cạnh nghe thấy tiếng nuốt nước, trong lòng có chút mờ mịt khó chịu. Đột nhiên, anh cảm thấy môi mình nóng lên, còn chưa kịp hoảng sợ, một dòng nước nóng đã chảy vào trong miệng, anh nuốt xuống theo bản năng.

    Dương Thiếu Quân ghé vào lỗ tai anh cười: “Có phải bọn nó không cho anh uống nước không, môi anh nứt ra rồi kia.” Nói xong dùng đôi môi thấm ướt của mình hôn lên môi anh.

    Người Tô Kiềm cứng ngắc, nghẹn nửa ngày mới nói được một câu: “Sao lại dùng miệng đút tôi… bẩn…”

    Dương Thiếu Quân buồn cười, biết mình chạm phải tính khiết phích của anh, cả người lại rục rịch muốn đùa, hắn ngậm nước tiến tới, mặt Tô Kiềm đỏ bừng rồi quay đi tránh.

    Vài giây sau, anh nghe thấy tiếng nuốt nước của Dương Thiếu Quân, nhiệt khí bên cạnh đột nhiên cách xa anh ra một chút, hắn nhẹ giọng nói bên tai anh: “Xin lỗi, em quên mất mình đang bị bệnh, lây cho anh sẽ không hay.”

    Tô Kiềm hé miệng thốt lên: “Không…” Sau đó lại buồn bực, không nói thêm gì nữa.

    Dương Thiếu Quân ôm chai nước mình đã uống vơi nửa vào lòng, đợi nước hết lạnh rồi mở ra, đưa đến trước mặt Tô Kiềm chậm rãi cho anh uống. Tô Kiềm khát đã lâu, uống vài ngụm mới dừng lại. Dòng nước theo khóe miệng anh trượt xuống, Dương Thiếu Quân lấy ngón tay lau đi, sau đó lại đưa ngón tay lên miệng mình mút, đương nhiên Tô Kiềm không nhìn thấy.

    Dương Thiếu Quân lại mở bọc bánh quy, hắn đang bị bệnh nên không muốn ăn uống, mỗi lần ăn lại muốn nôn ra, thế nhưng vẫn cố gắng ăn ba bốn miếng —— nếu không ăn sẽ mất hết khí lực. Ăn xong hắn lại đút bánh quy cho Tô Kiềm. Nếu là trước đây, nhất định Tô Kiềm sẽ ngại tay hắn có bao nhiêu bẩn, nhưng giờ phút này anh cũng không nói gì, lặng lẽ ăn hết.

    Tạm thời thỏa mãn xong, Dương Thiếu Quân ngồi dịch tới bên cạnh anh, làm một việc hắn muốn từ rất lâu —— đó là ôm Tô Kiềm vào lòng. Hắn lấy chiếc áo choàng tên kia đưa đắp lên người mình và Tô Kiềm, lúc này không phải là lúc để giận dỗi, Tô Kiềm rất phối hợp dựa vào lồng ngực hắn, hai người đàn ông co người lại, khó khăn lắm mới đắp vừa chiếc áo khoác. Dương Thiếu Quân ôm vai Tô Kiềm, đáng tiếc hắn không có khí lực gì, tay đặt trên vai anh không ngừng trượt xuống. Tô Kiềm cố nhích tới gần hắn, dùng nhiệt độ lạnh băng trên người mình để giảm nhiệt nóng trên người Dương Thiếu Quân.

    Có lẽ là do cơ thể, Tô Kiềm đắp thế nào cũng không nóng lên, chỗ dán bên người Dương Thiếu Quân còn có chút ôn độ, còn lại thì lạnh như băng. Mà Dương Thiếu Quân vẫn nóng như một lò sưởi lớn, hơi nóng tưởng chừng như bất tận, vô luận Tô Kiềm có dịch sát tới bao nhiêu cũng không thể giảm. Cũng bởi vậy mà hai người lại càng dịch sát, khát cầu ôn độ người cạnh bên, quả thật hận không thể dung nhập vào người đối phương.

    Mấy tên kia bởi vì bị đánh thức mà mất ngủ, cuối cùng kết nhóm lại ngồi chơi đấu địa chủ, chúng nói cười ầm ĩ, không mảy may để ý đến hai con tin.

    Tô Kiềm cần nghỉ ngơi, nhưng đầu óc anh hết sức thanh tỉnh, một chút buồn ngủ cũng chẳng có; Dương Thiếu Quân muốn thanh tỉnh, nhưng hắn không thể kiểm soát cơ thể mình, rất nhanh mất ý thức.

    Bên kia chơi bài càng ngày càng hăng, cuối cùng chừng mười người đều tỉnh dậy, ầm ĩ vang trời. Không ai chú ý tới, ở một góc lạnh lẽo trong nhà xưởng, có hai người đàn ông đang dùng tư thế vặn vẹo để tựa lẫn nhau.

    Cuối cùng, Dương Thiếu Quân bị sốt đến mê sảng, thấp giọng kêu “mẹ ơi”. Tô Kiềm từng nghe hắn nhắc đến mẹ của mình, chỉ là lần nào hắn cũng gọi là ‘bà già’, chữ ‘mẹ’ này là lần đầu tiên anh nghe thấy hắn tự miệng gọi.

    Hắn nói, mẹ ơi con muốn thịt kho tàu. Sau lại nói, đại đội trưởng, em muốn về nhà. Thật lâu sau còn nói, xin lỗi, nhưng lời này không có chủ ngữ.

    Tô Kiềm bình tĩnh đỡ trán hắn nói: “Về nhà rồi tôi sẽ làm thịt kho tàu cho cậu ăn.”

    Dương Thiếu Quân tựa như nghe thấy, môi khẽ động, cuối cùng ngưng nói mê. Trong mơ những ký ức cũ không ngừng hiện về, tựa như chiếu lại toàn bộ thước phim đời hắn.

    Mà phút này, Tô Kiềm ngồi nghe tiếng cười đùa của đám người phía bên kia cũng không khỏi nhớ lại. Anh nhớ tới ngày ấy Dương Thiếu Quân giải thích dài dòng, hắn nói đã quá phận với anh, hắn nói đợi anh khỏi bệnh xong sẽ không xuất hiện nữa, hắn còn nói —— huống hồ anh là anh của Tô Duy.

    Anh còn nhớ đến rất nhiều chuyện cũ, bốn tháng trước Dương Thiếu Quân len lén lấy ảnh Tô Duy giấu vào ví tiền; một năm trước Dương Thiếu Quân đứng chần chừ dưới nhà Tô Duy suốt một đêm, đợi sáng rồi lặng lẽ rời khỏi; mười năm trước Dương Thiếu Quân mặt mũi xanh tím quỳ rạp xuống đất khóc, nói anh đừng can thiệp chuyện của hắn và Tô Duy.

    Cũng không có ý nghĩa gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới vậy thôi, những chuyện tưởng chừng đã chôn sâu không thể nhớ, nay lại đột nhiên ùa về. Anh không đau đớn, cũng chẳng có hạ quyết tâm gì, chỉ đơn giản là nghĩ tới, chỉ có vậy.

    Hai người chen chúc nhau trong khoảng không chật hẹp, một mơ thấy chuyện đời mình, một thả bản thân vào miền ký ức. Tuy đều là cảnh khốn cùng, nhưng tâm tình tuyệt nhiên bất đồng.

    Chương 42

    Một chiếc áo khoác không đủ để chống rét cho Tô Kiềm, huống hồ Dương Thiếu Quân ngủ đến nửa đêm, vô tri vô giác cuốn áo quanh người mà ngã xuống, Tô Kiềm bị trói rất chặt, muốn kéo hắn đến bên cạnh mình cũng không thể, vì vậy chịu rét suốt cả đêm. Dương Thiếu Quân ở cái nơi quỷ quái này càng ngủ lại càng say, mặt trời lên vẫn chưa có tỉnh, Tô Kiềm gọi hắn vài câu hắn cũng chẳng trả lời.

    Sáng ra, mấy tên xã hội đen đi tới kiểm tra hai người thì thấy, một người lạnh đến tái mét, thần tình không rõ rãng, một người thì lại nóng rực đến bất tỉnh nhân sự.

    Bọn chúng bàn bạc một lúc, cuối cùng không có kết quả, đành phải gọi điện tới xin chỉ thị từ cấp trên, cấp trên chỉ nói không thể để bọn họ chết, bọn họ muốn gì thì cho cái đó, nói chung nhất định phải lưu mạng lại. Thế nhưng ở đây không có bác sĩ, trói một bác sĩ mang tới lại càng khó khăn hơn, cuối cùng bàn tới bàn lui, chúng quyết định cho họ nếm thử chút “ngon ngọt”.

    Tô Kiềm đang mơ mơ màng màng thì bị nhét thuốc vào miệng, mí mắt run lên, vô lực hỏi: “Cái gì vậy?”

    Dương Thiếu Quân cũng bị bọn chúng đút thuốc. Bọn chúng cầm một chai nhị oa đầu tới, dùng răng mở nắp chai, cậy hàm Tô Kiềm và Dương Thiếu Quân ra để đổ rượu và bỏ thuốc vào. Hai người đều suy yếu vô lực, ngay cả một chút kháng cự cũng không có.

    Cho uống thuốc xong, một tên đi tới vỗ vỗ mặt Tô Kiềm, lầm bầm nói: “Đồ tốt nhé, mấy trăm tệ một viên đấy, tiện nghi cho chúng mày rồi.”

    Tô Kiềm bị sặc, nước mắt nước mũi giàn dụa, anh liên tục nôn khan, nhưng ngoại trừ rượu với một chút nước bọt thì không thể nôn ra cái gì. Dương Thiếu Quân ho đến lợi hại, cảm giác như tim phổi cũng sắp vọt ra ngoài vì ho.

    Nếu bây giờ Dương Thiếu Quân thanh tỉnh, chắc chắn hắn sẽ biết đó là cái gì. Nhưng giờ phút này một chút khí lực để phản kháng cũng không có, lúc này mà có người hỏi hắn muốn ăn gỗ không, có lẽ hắn cũng sẽ ăn hết.

    Nửa tiếng sau, thuốc bắt đầu phát tác, Tô Kiềm thấy tim mình đập rộn lên, cả người khô nóng, trong lòng như có một ngọn lửa bùng cháy, miệng lưỡi khô khốc. Anh tỉnh hơn một chút, cố gắng nuốt từng ngụm khí, hi vọng có thể làm cơ thể dịu lại, nhưng không được.

    Dương Thiếu Quân cũng lờ mờ mở mắt, lẩm bẩm nói: “Nóng quá..”

    Tô Kiềm lập tức dịch cái tay bị trói phía sau lưng của mình, tìm và nắm lấy bàn tay của Dương Thiếu Quân. Bây giờ cả người anh nóng lên, một chút lạnh cũng không có, máu toàn thân sôi trào, ngón tay cũng không còn cứng ngắc. Nhưng dù có vậy, bàn tay Dương Thiếu Quân vẫn còn nóng hơn anh rất nhiều.

    Anh nói: “Bọn họ vừa đút thuốc cho tôi…”

    Dương Thiếu Quân rầm rì: “Em cũng… uống thuốc?” Hắn vội bật dậy, nhưng được nửa chừng thì người lại mềm nhũn ngã xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em.. con mẹ nó… đám vương bát đản này cho chúng ta uống cái gì vậy!”

    Tô Kiềm cảm thấy tim mình đập rất nhanh, anh liếm đôi môi khô khốc, sắc mặt trắng bệch: “Thiếu Quân, đó là gì vậy, tôi.. Tôi khó chịu.”

    Dương Thiếu Quân khó khăn ngồi dậy, kéo anh vào lòng mình, hắn nói: “Chất có hại. Có lẽ là thuốc lắc, anh gắng chịu một chút sẽ tốt hơn.”

    Tô Kiềm cũng từng sử dụng amphetamine, nhưng Lưu Dụ Miễn không dám bỏ thuốc nguyên chất vào, hơn nữa Tô Kiềm uống với hàm lượng ít, chỉ là mỗi ngày đều cảm thấy hưng phấn vui vẻ, nhưng không có mãnh liệt. Hơn nữa khi đó anh cũng không biết là mình uống chất gây hại, hiện giờ anh đã biết, trong lòng cảm thấy rất tò mò, vì vậy vô hình trung càng làm tăng thêm hiệu quả của thuốc.

    “Khụ..” Dương Thiếu Quân cảm thấy phổi mình bị ho đến nỗi sắp vỡ ra rồi, từ hôm qua đến giờ hắn ho liên tục, khó khăn lắm có thể an ổn một lúc, lại cảm thấy người nôn nao. Hắn ôm eo Tô Kiềm, cảm thấy người trong lòng hơi chấn động, nhưng không rõ là mình bị bệnh nên run hay là Tô Kiềm nữa, một lát sau hắn mới khàn giọng hỏi: “Tô Kiềm?”

    Cằm Tô Kiềm thít chặt, con ngươi giãn ra, cả người run lên, cảm giác như có một luồng điện chạy dọc cơ thể, ban đầu là khó chịu, sau đó lại cảm thấy thoải mái.

    Thuốc lắc phải mất một tiếng mới phát huy toàn bộ công hiệu, nhưng bởi vì có thêm rượu trắng mà thuốc nhanh chóng phát tác.

    Dương Thiếu Quân cảm thấy mình nửa tỉnh nửa mê, cảm giác phiêu nhiên như sắp thành tiên tử, rồi lại có thứ gì đó kéo hắn xuống mặt đất, cứ vùng vẫy trong hiện thực và hư ảo như vậy. Ngọn lửa trong lòng Tô Kiềm bùng lên, anh vô thức cọ sát vào người Dương Thiếu Quân, khuôn mày cau thật chặt, cố gắng giữ thẳng người, cắn răng nghiến lợi gằn hai chữ: “Chết tiệt..”

    Dương Thiếu Quân nhìn thấy da mặt anh hồng lên, đầu óc trống rỗng, vô tri vô giác đưa tay nâng mặt anh mà hôn lên. Thoạt đầu Tô Kiềm còn muốn cự tuyệt, nhưng đến khi đầu lưỡi nóng rực của hắn xâm nhập thì anh im lặng triệt để.

    Chừng mười người bên kia cũng đang lắc đầu hưởng lạc, có người dùng chiếc điện thoại hàng sơn trại mở nhạc rock lên thật to, coi công xưởng âm u này như sàn nhảy mà lắc lư liên tục. Cũng không rõ ai là người đầu tiên chú ý tới hai con tin trong góc phòng đang say đắm hôn nhau, tên ấy không khỏi ngạc nhiên hô hoán mọi người tới xem, vì vậy lực chú ý của mọi người đều dồn vào góc phòng.

    Hai người say rượu hôn nhau, cũng không chú ý rằng mọi người đã tụ lại xung quanh mình, có người cầm rượu đi tới uống, có tiếng vỗ tay vang lên, có kẻ kéo người bên cạnh lại gần rồi bắt chước hôn môi, khoa trương nhất là có người thừa dịp này mà kéo khóa quần, lôi ‘súng lục’ ra trước mặt mọi người. Những kẻ chưa từng biết tới sách thánh hiền, không được dạy dỗ cẩn thận, còn nhỏ đã lăn lộn với đám thanh niên không biết liêm sỉ ngoài đường ngoài chợ, tính mạng của bản thân và tính mạng con người đều chẳng để ý tới, chỉ cần được vui vẻ.

    Thối nát đến tuyệt vọng.

    Nội tâm Tô Kiềm đang không ngừng đấu tranh, tia lý trí cuối cùng còn sót lại nói cho anh biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng thân thể đã không thể kiểm soát, còn hận không thể đứng lên cùng bọn chúng lắc lư nhảy múa, nhưng anh lại tiếc nuối nụ hôn ôn nhu của Dương Thiếu Quân.

    Mấy phút sau anh dựa vào mặt tường lạnh lẽo thở mạnh, liên tục đập gáy vào mặt tường, để mau chóng tỉnh lại.

    Một kẻ đi tới nắm cằm anh cười nhạt: “Nè nè nè, vừa rồi không phải chơi rất vui sao, đến đàn ông mày cũng hôn, bây giờ còn giả vờ cái gì nữa?” Bọn chúng chỉ nghĩ Tô Kiềm và Dương Thiếu Quân bị thuốc kích thích nên mê loạn, chứ không hề nghĩ trước đây hai người có quan hệ với nhau.

    Mặt Tô Kiềm sa sầm, gằn từng chữ: “Thả..”

    Tô Kiềm bị bắt suốt mấy ngày, nhưng đây là lần đầu tiên bọn chúng nghe thấy anh nói, có một tên sảng khoái đi tới: “Ờ rồi!” Tên đó cầm một sợi xích, vòng qua cổ Tô Kiềm, sau đó thả lỏng sợi dây trên tay anh. Hiện tại chân anh đã bị xích, cổ anh cũng bị buộc vào cột bên cạnh, càng hạn chế bán kính hoạt động của anh, nhưng tốt xấu gì hai tay cũng được tự do. Tô Kiềm bị trói đã lâu, cho dù có mở trói ra thì hai tay cũng vô lực tê rần, thật lâu sau mới nâng tay lên trước ngực, chậm rãi xoa vết bầm trên cổ tay.

    Lý trí của Dương Thiếu Quân cũng đã trở về, hắn quỳ rạp xuống mặt đất mà thở dốc.

    Hai người dần nhớ ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Dương Thiếu Quân bất tri bất giác sờ lên môi mình khẽ cười một tiếng, sau đó lại ho như một người bị bệnh lao. Tô Kiềm nắm chặt tay, khớp hàm cũng cắn chặt, cái gáy càng đập mạnh vào tường, đột nhiên có một kẻ đạp vào người anh, hung tợn cảnh cáo: “Còn không thành thật tao sẽ trói mày lại!”

    Tô Kiềm nhắm chặt hai mắt, không nói gì.

    Bọn chúng đứng đó thu lấy lạc thú, con người có thói xấu như vậy, vỏ ngoài càng đẹp đẽ, ta lại càng muốn xé ra xem bên trong thật sự chứa cái gì. Cho nên bọn chúng vừa đánh vừa mắng Tô Kiềm, muốn nhìn anh khóc rống lên và cầu xin được tha, nhưng hết lần này đến lần khác Tô Kiềm đều đối nghịch. Chúng không ngờ cho Tô Kiềm uống thuốc lại thu được hiệu quả như vậy, bọn chúng tìm được thú vui mới, cho rằng đây là biện pháp có thể đánh vỡ khí khái trên người anh, hóa ra dưới vẻ mặt cấm dục lại dâm đãng như vậy, còn hôn môi cùng một tên đàn ông, đúng là so với phim chiếu rạp còn đặc sắc hơn nhiều.

    Thế nên tối đến, bọn chúng lại tiêm morphine để tăng tính thú vị, không biết tên nào nghĩ ra trò này, chúng mua viagra và pha với rượu để cho họ uống. Tô Kiềm giận run người, Dương Thiếu Quân ghé vào tai anh nhỏ giọng nói: “Bọn này đều dùng thuốc đi! Chất có hại chỉ là chuyện nhỏ, chỉ mong trong ống tiêm không có bệnh tật gì.”

    Hắn nâng mặt Tô Kiềm lên, dưới ánh mắt mọi người mà muốn hôn môi anh, hắn nhẹ giọng gọi tên: “Tô Kiềm.. Tô Kiềm..”

    Trong đầu Tô Kiềm lúc này vô cùng hỗn loạn, anh giơ tay lên tát hắn một cái!

    Dương Thiếu Quân ôm mặt sửng sốt một hồi, đám người bên cạnh không ngừng vỗ tay hoan hô, ồn ào nói: “Hôn nó! Hôn nó!” Thậm chí còn có người lớn giọng hô: “Làm nó đi! Làm nó đi!”

    Dương Thiếu Quân lay người ngồi dậy, nhào tới ôm anh, ghé vào tai anh nhẹ giọng nói: “Nghe lời bọn nó đi, sẽ ít bị đau hơn một chút.” Sau đó cười nhẹ một tiếng: “Thật ra em cũng được lời.”

    Đám người kia chỉ nhìn thấy hắn hôn bên tai Tô Kiềm, nhưng lại không nghe rõ lời hắn nói.

    Tô Kiềm đột nhiên mở mắt, đám người xung quanh đều sững sờ, Dương Thiếu Quân phục hồi tinh thần đầu tiên, nhanh chóng lấy tay che mắt anh, khẩn trương đến quên cách nói.

    Một tên do dự hỏi: “Không phải thằng này bị mù sao?”

    Dương Thiếu Quân chậm rãi buông tay xuống, mắt Tô Kiềm nhắm lại, lông mi dài không ngừng run, sau đó lại mở ra.

    Bọn chúng không biết gì, cũng không quan tâm Tô Kiềm có thể nhìn thấy gì hay không, chỉ sợ lại muốn làm loạn thêm. Dương Thiếu Quân do dự hôn lên, nhưng không có thêm cái tát nào cả. Tô Kiềm nhắm mắt lại không nhúc nhích, giống như người mất hồn.

    Qua một lúc, mọi người chỉ trông thấy hai người hôn môi chứ không có thêm động tác gì, vì vậy cảm thấy không thú vị, có người đi lên kéo tay Dương Thiếu Quân bắt hắn chạm lên người anh, có người lại nắm tay hắn sờ loạn lên người Tô Kiềm. Dương Thiếu Quân không có khí lực phản kháng, Tô Kiềm cũng vậy, mặc cho bọn chúng loay hoay.

    Dương Thiếu Quân mặc kệ bọn chúng, mắt hé ra quay đầu nhìn và nhớ kỹ mặt từng tên một. Có một tên đi lên đạp vào người hắn mắng: “Nhìn cái quái gì! Mày nhìn nữa tao móc mắt mày! Nhìn nó đi!”

    Dương Thiếu Quân thu hồi đường nhìn, lúc thấy Tô Kiềm, ánh mắt hắn trở nên ôn nhu.

    Trong đám hỗn loạn, có một tên lột quần ngoài của Tô Kiềm ra, phát hiện dưới tác dụng của thuốc, phía dưới anh đã dựng lều, bầu không khí lại càng ồn ã: “Làm nó đi! Làm nó đi!”

    Thế là có người cầm tay Dương Thiếu Quân chạm tới đũng quần Tô Kiềm, sau đó cầm lấy tay hắn chậm rãi ma sát. Dương Thiếu Quân sợ bọn chúng làm quá phận, vì vậy cách lớp quần lót mỏng nắm lấy nơi đó của anh mà nhẹ nhàng dao động. Đến khi nó đứng thẳng lên. Cũng may đám người kia chỉ có ý làm nhục bọn họ, cũng không có ý tứ gì với chuyện làm cùng đàn ông. Thế nhưng nếu chúng biết hai người đã sớm dây dưa với nhau, chỉ sợ sẽ chọn cách khác.

    Dưới tác dụng của morphine, Tô Kiềm thấy da đầu mình tê rần lên, Dương Thiếu Quân vừa chạm anh đã cảm thấy vô cùng khoái hoạt, bên tai không dứt những lời dâm ô xấu xa. Nhưng mà thứ khoái hoạt là thân thể, còn tâm mỗi lúc một lạnh.

    Dương Thiếu Quân biết tính khí của Tô Kiềm, lúc này anh vẫn còn một tia lý trí, hắn chỉ sợ anh bị kích thích quá mức, nên không ngừng hôn trán trấn an anh, nhẹ giọng kêu tên anh: “Tô Kiềm… Tô Kiềm…”

    Cả người Tô Kiềm nóng rực, cơ thể không tự chủ mà tự dịch nửa dưới vào tay Dương Thiếu Quân, thoải mái đến phát run, nơi cổ họng nhịn không được mà phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn, khóe mắt lại chảy xuống một giọt nước.

    Chỉ có Dương Thiếu Quân là nhìn thấy, hắn ôn nhu hôn khóe mắt ướt lệ của anh, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được rù rì nói: “Xin lỗi, Tô Kiềm.”

    Dưới kích thích của dược liệu, Tô Kiềm rất nhanh đã ra trong tay Dương Thiếu Quân, vì lâu rồi anh không phát tiết nên ra rất nhiều, thậm chí có thể tích một vũng trên mặt đất, kích thích đám người kia liên tục dùng dâm ngữ, lại có người nhịn không được mà sờ soạng chính bản thân.

    Dương Thiếu Quân thấy tay mình âm ấm liền thở phào nhẹ nhõm, ở bên tai anh thấp giọng nói: “Em…”

    Giọng nói khe khẽ của hắn rất nhanh đã bị tiếng cười của đám côn đồ kia ắt đi, Tô Kiềm loáng thoáng nghe được lời tỏ tình. Nhưng trong lòng anh không chút gợn sóng —— tâm đã chết lặng từ lâu. Huống hồ ở tình huống như vậy, dược vật, cồn rượu.. Tuy rằng thần trí Tô Kiềm thanh tỉnh, nhưng anh cũng không tin là thật.

    Nơi cứng rắn của Dương Thiếu Quân chọc vào đùi Tô Kiềm, nhưng hắn không làm gì, chỉ ghé vào người anh ôm thật chặt. Có người đi tới đá Tô Kiềm, nhục mạ anh giả đứng đắn, bảo rằng ngày mai cho người dẫn chó tới làm anh sướng, Tô Kiềm không nhúc nhích, Dương Thiếu Quân thay anh chịu những cú đấm cú đá này.

    Bọn chúng vui vẻ rồi cũng hết hứng thú với hai người, có người đi ra ngoài ăn tối, có người lại đi chơi gái, có người tụ tập đánh bài, để lại một khoảng không tĩnh lặng cho hai người.

    Dương Thiếu Quân rời khỏi người anh, vô ý thức đập cái trán nóng rực xuống sàn nhà lạnh lẽo, đến cả khí lực để giơ tay cũng chẳng có. Hắn vốn đang bệnh nặng, đám người kia lại không biết nặng nhẹ mà hạ thuốc, cơ thể chạm tới cực hạn, bắt đầu sinh ra ảo giác, hắn thấy hồn mình bay đi, phiêu đến một nơi âm u lạnh lẽo, ngẩng đầu lên nhìn, thấy trên tấm biển viết ba chữ: Quỷ môn quan. Hắn cứ trôi dạt bên ngoài đó, vào không được mà ra cũng chẳng xong.

    Tô Kiềm chân trần nằm dưới mặt đất thật lâu, chịu kích thích ‘vui sướng’ xong, dược hiệu dần dần lui. Anh bắt đầu thấy lạnh, nhưng bên ngoài lạnh trong người lại nóng, giống như đứng trên đống lửa như ngồi trên đống than. Anh bình tĩnh mở mắt, thấy quần mình bị vứt bên cạnh thì tự mặc vào.

    Sau đó anh nghe thấy được giọng nam khàn thấp: “Mẹ nó.. tôi muốn chết..”

    Anh dịch người qua đó, lẳng lặng nhìn gương mặt Dương Thiếu Quân, bỗng nhiên giơ tay lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên cái trán, sống mũi, đôi môi…

    Dương Thiếu Quân như con cá chết, vô thức nói: “Chết…”

    Khóe miệng Tô Kiềm cong lên thành một nụ cười quỷ dị, hai tay đưa đến cổ hắn, bóp lại, chậm rãi tăng lực, từ kẽ răng gằn từng chữ: “Vậy thì chết đi!”

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras