Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 46-48

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 46.

    Tô Duy xuống lầu dưới của bệnh viện để mua cháo xong quay lại, lúc lên cầu thang, anh gặp Tề Vĩnh Húc đang đứng trên chốn nghỉ để hút thuốc.

    Hai người nhìn nhau ngẩn ra, Tề Vĩnh Húc sửng sốt nói: “Cậu là Tô, Tô, Tô Duy!”

    Tô Duy cau mày lại: “Anh ở đây…” Sau đó hai mắt trợn to: “Dương Thiếu Quân ?!”

    Tề Vĩnh Húc dập điếu thuốc, cười khổ nói: “Cậu vẫn còn nhớ đến cậu ta.”

    Loading...

    Bởi Tô Kiềm được đưa đến viện trước tiên nên người nhà họ Tô không biết ở công xưởng đã xảy ra chuyện gì, cảnh sát cũng không nói với họ, cho nên không ai biết lúc này đây, sinh mệnh của Dương Thiếu Quân đang bị đe dọa.

    Tô Duy vội vã hỏi: “Anh ấy khỏe không?”

    Tề Vĩnh Húc mặt không đổi sắc nói: “Bác sĩ bảo, phải xem ý chí sống của cậu ấy thế nào.”

    Tô Duy cả kinh.

    Tề Vĩnh Húc lại hỏi anh: “Anh trai cậu thế nào rồi?”

    Tô Duy vốn định lắc đầu nói không tốt lắm, thế nhưng so với Dương Thiếu Quân, ít ra Tô Kiềm cũng đã tỉnh lại rồi, do dự một chút mới gật đầu: “Tốt rồi.”

    Tề Vĩnh Húc cười khổ: “Cậu đến xem Thiếu Quân đi. Không biết có thể xin phép bác sĩ để mà vào hay không nữa, nếu được thì cậu ghé vào tai cậu ta nói mấy câu, dù sao có vẫn còn hơn không.”

    Tô Duy nao nao.

    Tề Vĩnh Húc lại nói: “Cậu cũng biết mà, mấy năm nay cậu ta vẫn luôn nhớ đến cậu. Cũng chẳng còn cách nào, chữa ngựa chết thành ngựa sống, biết đâu cậu ta nghe thấy cậu nói rồi lại có thêm chút ý chí. Cậu khích lệ cậu ta một chút, coi như là.. nói mấy câu trái lương tâm cũng được. Nói chung bây giờ cậu ta có thể tỉnh lại là quan trọng nhất.”

    Tô Duy khẽ cau mày, hé miệng muốn nói gì đó, sau lại không nói gì, ở chốn nghỉ trên cầu thang đứng một lúc, nhớ tới hộp cháo trong tay đã sắp lạnh, liền nói: “Tôi đi lên trước đã, lát sẽ quay lại xem anh ấy.”

    Tề Vĩnh Húc gật đầu, xoay người đi ra khỏi cầu thang, hướng về phía phòng bệnh.

    Tô Duy lên lầu, đưa cháo vào tay mẹ, mẹ Tô không đói bụng, bà xua tay, Tô Duy thấy vậy liền khuyên nhủ: “Tốt xấu gì cũng ăn một chút đi, cả đêm qua mẹ không ngủ rồi, ăn một chút để lấy tinh thần.” Mẹ Tô do dự một hồi, sau đó nhận lấy cháo, ngồi xuống một bên rồi cố gắng ăn.

    Tô Duy đỡ Tô Kiềm ngồi dậy, mở hộp cháo ra, thổi cho bớt nóng rồi đưa tới bên miệng anh. Tô Kiềm lập tức chống cự, quay đầu không chịu ăn, Tô Duy ghé vào tai anh nhẹ giọng nói: “Anh, ăn một chút đi.” Tô Duy không ngừng gọi hai tiếng ‘anh trai’, phải rất lâu sau Tô Kiềm mới chịu quay lại, anh hé miệng, để Tô Duy đút cháo cho.

    Tô Duy ngồi bên này hỏi: “Anh muốn ăn gì? Trưa nay chị cả ở nhà, anh muốn ăn gì để chị ấy nấu mang tới?”

    Tô Kiềm tựa như người câm, mãi không chịu mở miệng.

    Tô Duy miễn cưỡng cười nói: “Anh thích ăn rau trộn măng tây nhất đúng không? Để em bảo chị ấy làm nhiều hơn một chút rồi mang đến cho anh. Anh muốn uống canh gà hay canh vịt? Hay là canh chim bồ câu?”

    “…”

    “Vậy canh gà nhé.”

    Tô Duy xúc thìa cháo cuối cùng rồi đưa đến bên miệng Tô Kiềm, Tô Kiềm ngậm lấy thìa, vẻ mặt đột nhiên cứng đờ, khớp hàm cắn chặt vào chiếc thìa nhựa. Anh dùng sức để cắn, đến nỗi hai gò má run rẩy, răng nghiến chặt thìa mà vang lên tiếng kêu ‘ken két’.

    Tô Duy cả kinh hỏi: “Anh, anh sao vậy?”

    Lúc tiếng “Anh” được thốt lên cũng là lúc chiếc thìa vỡ tan, mảnh vỡ bắn vào áo Tô Duy, có mảnh lại rơi xuống đất, nửa chiếc thìa còn lại thì bị Tô Kiềm ngậm trong miệng, Tô Duy nhanh chóng cậy khớp hàm anh, sợ anh nuốt mảnh thìa nhựa sắc bén vào. Mẹ Tô thấy vậy cũng nhanh chóng đặt bát xuống mà chạy tới hỗ trợ.

    Sắc mặt Tô Kiềm rất khác thường, cả người bắt đầu run lên, cằm cố gắng dùng sức. Mẹ Tô giữ hai tay anh lại, Tô Duy thì gắng sức cậy mở khớp hàm anh, vội vã mò tay vào trong tìm mảnh nhựa. Anh vừa nới lỏng sức một chút, Tô Kiềm liền cắn chặt xuống, ngón tay đau không gì sánh bằng, dường như muốn đứt lìa, thế nhưng cũng không dám kêu đau, tiếp tục đấu sức với Tô Kiềm, đến khi tìm thấy mảnh vỡ nhỏ trong miệng.

    Mảnh nhựa cứa vào đầu lưỡi Tô Kiềm, môi anh nhiễm máu đỏ, mẹ Tô kinh hãi “A” một tiếng, ôm tim ngã xuống giường. Tô Duy dùng hết khí lực ôm lấy Tô Kiềm, hướng mẹ nói: “Nhanh, nhanh ấn chuông gọi bác sĩ!” Lúc này mẹ Tô hiểu ra, vội vã tới đầu giường nhấn chuông.

    Bác sĩ rất nhanh thì đi tới, vừa nhìn tình huống Tô Kiềm thì lập tức hiểu ngay, vài bác sĩ và y tá nhận nhiệm vụ, tiêm thuốc trấn an cho Tô Kiềm, cuối cùng Tô Kiềm cũng có thể bình tĩnh được. Anh xụi lơ trên giường, giống như đang say giấc ngủ.

    Tô Duy cùng bác sĩ đi ra khỏi phòng bệnh, lo lắng hỏi: “Có phải vì chất gây nghiện không?”

    Bác sĩ nghiêm túc gật một cái.

    Tô Duy cười khổ: “Bác sĩ ông nói thật đi, tình huống anh trai tôi như vậy, có thể khỏi hẳn không?”

    Bác sĩ đẩy mắt kính, nói: “Tình huống anh trai cậu rất phức tạp, tôi theo cái nghề này hai mươi mấy năm rồi, gặp không ít trường hợp khó hiểu, mà anh trai cậu lại là một trong số đó. Tình huống của anh cậu lúc này không đơn giản là có dính vào chất gây nghiện hay không, mà là trước kia cậu ta đã từng dùng amphetamines rồi, cái chất này rất tổn hại cho hệ thần kinh, cho nên mới dẫn tới chứng hoang tưởng capgras kia. Nếu như muốn khỏi hẳn, tôi nghĩ có lẽ phải làm phẫu thuật, y học trong nước hiện giờ còn chưa phát triển. Tình huống cụ thể thế nào, xế chiều nay các chuyên gia trong viện sẽ mở hội chẩn và bàn bạc đưa ra kết quả.”

    Tô Duy mệt mỏi day day huyệt thái dương: “Tôi biết rồi, cảm ơn thưa bác sĩ.”

    Anh quay lại phòng bệnh, mẹ Tô lặng lẽ lau nước mắt, thấy anh trở về thì rón rén đi tới, kéo anh ra ngoài cửa hỏi: “Bác sĩ nói thế nào?”

    Tô Duy thẫn thờ nói: “Xế chiều nay các chuyên gia sẽ mở hội chẩn. Con sẽ bảo bố liên hệ với chuyên gia bên Mĩ, có lẽ sắp tới phải đưa anh qua đấy để trị liệu.” Mấy hôm nay anh đã thử tra tài liệu, hội chứng hoang tưởng capgras này, trong nước chỉ mới nhận được vài trường hợp bệnh, nhưng trước đó chưa có ai trị khỏi hẳn cả, có thể khỏi hay không, có lẽ phải qua Mĩ thử vận may. Trước khi Tô Kiềm bị bắt cóc, ít ra anh vẫn còn trò chuyện và tiếp nhận mọi người, nhưng giờ tình hình đã chuyển biến xấu, thậm chí anh còn không muốn giao lưu với bất cứ ai, cũng không biết bao giờ thì lại phát bệnh.”

    Tạm thời lo xong chuyện Tô Kiềm, Tô Duy nhớ tới Dương Thiếu Quân, vì vậy nói với mẹ mấy câu rồi đi xuống lầu dưới thăm Dương Thiếu Quân.

    Anh cùng Tề Vĩnh Húc thử xin bác sĩ, sau đó mặc áo và đeo khẩu trang vô trùng, trang bị xong xuôi mới được đi vào phòng chăm sóc đặc biệt.

    Hai người đi tới bên giường, Tề Vĩnh Húc muốn chạm vào Dương Thiếu Quân, thế nhưng cả người hắn cắm đầy dây lằng nhằng, trên mặt lại đeo mặt nạ dưỡng khí, quả thật không biết chạm vào đâu. Anh ta đưa tay lên cẩn cẩn trọng trọng vuốt tóc Dương Thiếu Quân, miễn cưỡng dùng giọng nói vui vẻ nói: “Này, đừng ngủ nữa, mấy hôm nay tôi đen lắm, ông mau dậy đi rồi bồi tôi uống rượu.”

    Tề Vĩnh Húc liếc nhìn Tô Duy, Tô Duy cúi đầu quan sát gương mặt khi ngủ của Dương Thiếu Quân. Anh đột nhiên cảm thấy người nằm đó thật xa lạ, đã thật lâu rồi anh không tỉ mỉ nhìn Dương Thiếu Quân, có đôi khi cảm thấy hắn ta rất đáng ghét, có đôi khi lại cảm thấy tội lỗi vô cùng, thế cho nên anh không dám nhìn thẳng vào mắt Thiếu Quân. Giả như Dương Thiếu Quân chưa từng ôm tâm tư như vậy với anh, có lẽ hai người sẽ là bạn rất thân, hay chí ít cũng có thể làm bằng hữu, bởi anh rất thích Dương Thiếu Quân.

    Anh nhẹ giọng nói: “Thiếu Quân, tôi bây giờ, rất tốt..”

    Tề Vĩnh Húc mở to mắt trừng anh.

    Anh không nhanh không chậm nói: “Anh biết đấy, trước giờ tôi luôn sống rất nhu nhược, khi đó tôi đánh anh một cái liền bỏ chạy, còn không hỏi nguyên nhân tại làm sao, cũng không nỗ lực níu kéo, anh vừa nói tuyệt giao tôi đã lập tức bỏ đi. Thật ra anh cũng không có lỗi gì với tôi cả, tôi không xứng làm bạn với anh. Cho nên, tôi vẫn còn nợ anh một câu, xin lỗi.”

    Tề Vĩnh Húc thật sự muốn giơ chân đạp một cái. Anh ta bảo Tô Duy đến đây để khơi gợi ý chí sống trong lòng Dương Thiếu Quân, sao bây giờ lại nói như sắp sinh ly tử biệt vầy!!!

    Tô Duy lại nói tiếp: “Anh phải nhanh chóng tỉnh lại, để nghe tôi nghiêm túc nói xin lỗi với anh.” Ngưng một chút. “Đại Hoàng tốt lắm, em ấy bắt tôi phải đối mặt với rất nhiều chuyện, cũng dạy tôi không được ích kỷ nhu nhược như thế. Trước đây tôi đã làm sai rất nhiều chuyện, đối với anh trai, đối với Cao Cẩm, và đối với anh nữa. Tôi từng cảm thấy mình không xứng được vui vẻ nên mới buông thả bản thân, nhưng Đại Hoàng đã đến với tôi, tôi đã buông xuống rất nhiều thứ, nhưng cũng cầm lên không ít. Tôi biết trong quá khứ anh từng gặp rất nhiều chuyện khó thể chấp nhận, nhưng anh nên đặt chúng xuống, nếu như tôi có thể, vậy chắc chắn anh cũng có thể. Thiếu Quân, anh là người tốt, anh đáng được sống tiếp!”

    Tề Vĩnh Húc lặng lẽ thở phào, tuy rằng không biết nên vui hay buồn. Anh ta nghĩ Dương Thiếu Quân vẫn còn toàn tâm toàn ý với Tô Duy, mà hôm nay Tô Duy lại ghé vào tai hắn khen một người khác thật tốt, tuy là đang khích lệ, nhưng nói như vậy không khỏi khiến người khác thương tâm.

    Tô Duy lặng lẽ nhìn hắn một lúc, ngón tay chậm rãi chạm lên mí mắt Thiếu Quân, sau đó dịch ngón tay lên trán hắn rồi hôn xuống: “Tỉnh lại đi, Thiếu Quân, tỉnh lại rồi phấn đấu vì hạnh phúc của bản thân một lần. Còn có, anh còn nợ một lời giải thích, về anh trai tôi. Anh phải, phải để tôi thấy anh đủ kiên cường, khi đó tôi mới cho phép anh tiếp cận anh ấy. Anh nên nhanh chóng tỉnh lại, anh trai tôi vẫn còn chờ anh.”

    Bác sĩ đi tới giục, Tô Duy đã nói xong những lời muốn nói, anh đi ra ngoài trước. Tề Vĩnh Húc đứng lưu luyến trong chốc lát rồi đi ra.

    Một giờ chiều, Tô Tạ Nguyên và Tô Tạ Tích tới bệnh viện, hai người về nhà xong cũng không nghỉ ngơi, lo liệu mọi việc xong xuôi rồi còn nấu canh nấu cháo tới. Mẹ Tô vì quá thương tâm nên đã ngủ say, Tô Duy kiên trì đưa bà về nghỉ một ngày.

    Trước khi Tô Tạ Nguyên và Tô Tạ Tích vào phòng bệnh thì có đứng tranh cãi ồn ào cái gì đó, vào phòng rồi thì sắc mặt có chút quở trách. Tô Tạ Nguyên đỡ Tô Kiềm dậy cho anh ăn cơm, Tô Duy nhạy cảm cảm thấy đã xảy ra chuyện gì, sau khi đưa mẹ xuống lầu xong liền kéo chị hai ra ngoài nói chuyện.

    Tô Duy hỏi: “Chị với chị cả có chuyện gì vậy?””

    Tô Tạ Tích không vui mà nói một câu không đầu không cuối: “Vì cái con bé kia ấy. Chị cả cậu thật tốt ghê.”

    “Con bé?” Tô Duy híp mắt lại: “Chị dâu sao?”

    Tô Tạ Tích bất mãn nói: “Nó đã sớm không còn là chị dâu của cậu nữa rồi.”

    Tô Duy khẽ thở dài: “Sao vậy?”

    Tô Tạ Tích tức giận nói: “Thì chuyện lần này ấy! Chị cậu cứ nói không liên quan tới nó, nó là bị người ta uy hiếp! Chị thật sự nuốt không trôi cái câu này! Em trai vốn luôn cẩn thận như vậy, bình thường mời không ít vệ sĩ trông coi, nếu không phải vì nó tin con bé kia thì sao nó có thể đi ra ngoài một mình được, sao nó có thể bị bắt đi được? Con bé đó nó lo cho mạng mình nên mặc kệ chồng cũ, ừ thì không nói làm gì đi, nhưng ngay cả con trai nó cũng không màng! Chị nghĩ lần này phải dạy nó một bài học, kể cả nó không phải đến sở cảnh sát thì chị cũng muốn nó phải nếm chút đắng! Còn có Tiểu Niên nữa, sắp được ba năm rồi, phải nhanh chóng đón Tiểu Niên về cho Tô gia nuôi, để thằng bé theo nó, chị thực sự không yên tâm!”

    Tô Duy thấy lúc nói chị vẫn còn tức giận, mặt đỏ bừng cả lên, thì đưa tay vuốt lưng giúp chị thuận khí, sau đó nhẹ giọng nói: “Chị hai, nếu như lần này người bị hại không phải là anh trai, chị làm luật sư, chị thấy Uông Văn thực sự có trách nhiệm hình sự sao? Trách nhiệm nhiều như nào?”

    Tô Tạ Tích quay mặt đi không nói gì.

    “Người gặp phải tình huống nguy cấp, để mưu cầu sự sống, hành động thế này cũng dễ hiểu. Tuy rằng em cũng bất mãn với hành động này, nhưng khách quan mà nói, chị ấy cũng không muốn hại anh trai, chị ấy cũng bị uy hiếp!”

    Tô Tạ Tích tức giận hít sâu.

    Tô Duy cười yếu ớt: “Em cũng đâu phải thánh nhân, chị hai. Nếu là trước hôm nay, em sẽ không nói giúp chị cả, cũng sẽ không nói giúp chị. Nhưng mà có một việc khiến em rất xúc động. Sáng sớm nay Tiểu Niên chạy tới xem anh trai, chị cũng thấy chứ?”

    Tô Tạ Tích nao nao, vẻ mặt có chút nhu hòa.

    “Hai năm nay Tiểu Niên đều theo Uông Văn—— mà có lẽ trước giờ vẫn là Uông Văn nuôi thằng bé lớn, thế nhưng thằng bé vẫn dành rất nhiều tình cảm cho anh trai, giả như hai năm này Uông Văn ghé vào tai thằng bé nói mấy lời oán giận bố nó, có thể nó chưa thể hận bố gống như mẹ, nhưng ít nhất thái độ cũng không giống như bây giờ.”

    Hai vai Tô Tạ Tích dần buông lỏng.

    “Em biết chị ấy rất hận anh trai mình, nhưng ở phương diện này, chị ấy thật vĩ đại, còn là một người mẹ rất tốt, không dồn oán hận lên người con nhỏ. Mấy hôm trước anh cũng nói với em, lúc anh thấy thằng bé, anh rất muốn cảm ơn mẹ nó, đồng thời cũng thấy áy náy với mẹ con hai người.

    Tô Tạ Tích thở dài: “Chị biết rồi, cậu để chị suy nghĩ một chút.”

    Tô Duy vỗ vai chị hai, sau đó xuống lầu đưa mẹ trở về.

    Buổi chiều các chuyên gia thảo luận xong tình huống của Tô Kiềm, Tô Bác Hoa đi theo bọn họ nói chuyện rất lâu, bàn bạc một chút để đưa ra kết quả hợp lý. Các chuyên gia đều không nghĩ ra cách nào để trị dứt điểm cho Tô Kiềm, kể cả có phẫu thuật thì trường hợp mắc bệnh này thực sự quá ít, có đưa sang Mĩ thì các chuyên gia bên đó cũng không thể đảm bảo hoàn toàn. Nếu như làm không tốt chỉ sợ xảy ra chuyện không may, đến lúc ấy có muốn cũng không thể vãn hồi.

    Cuối cùng mọi người quyết định, đầu tiên sử dụng thuốc cho các bệnh tâm thần phân liệt để tiến hành trị liệu, tuy rằng hội chứng Capgras còn chưa hẳn là bệnh tâm thần phân liệt, nhưng dựa vào tình huống của Tô Kiềm, năng lực tư duy logic của anh vẫn mạnh hơn bệnh tâm thần một chút. Nói chung đầu tiên sẽ kiên trì thử như vậy, bệnh của anh cũng không thể chuyển biến xấu ngay được, sau đó dựa vào tình hình khôi phục của anh để đưa ra bước tiếp theo.

    Tối đến Tô Di tới bệnh viện, Tô Duy bận rộn cả ngày cũng đã tới cực hạn, trực tiếp bàn giao nhiệm vụ cho em trai rồi về nhà nghỉ ngơi.

    Anh đang chuẩn bị xuống lầu thì Tề Vĩnh Húc mừng như điên xông lên hàng lang, chạy tới chỗ anh, bàn tay kích động nắm chặt, nửa ngày không nói nên lời. Tô Duy nhìn phản ứng của anh ta thì cũng đã đoán được ít nhiều: “Anh ấy..”

    Tề Vĩnh Húc nức nở nói: “Tỉnh lại rồi! Cậu ấy tỉnh lại rồi!”

    Chương 47.

    Đêm đó Dương Thiếu Quân được chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt. Hắn chính là tiểu cường đánh không chết, tỉnh chưa được bao lâu đã có khí lực buôn chuyện với Tề Vĩnh Húc. (tiểu cường = gián)

    Hắn vuốt lồng ngực mình hỏi: “Đây là nơi nào vậy, sao tôi lại cảm thấy đau như này?”

    Tề Vĩnh Húc vừa gọt hoa quả cho hắn vừa tức giận liếc mắt: “Phổi của ông tàn rồi!”

    Dương Thiếu Quân ngây thơ gật đầu: “Ồ…”

    Một lát sau Dương Thiếu Quân hỏi anh ta: “Có thuốc lá không?”

    Tề Vĩnh Húc cũng không ngẩng đầu lên: “Trong viện không được hút thuốc.”

    Dương Thiếu Quân nhích người một chút, cảm giác xương cốt trên người mình như bị xe cán qua, vừa rã rời lại vừa đau dữ dội. Hắn bảo: “Vậy ông đỡ tôi ra ngoài hút thuốc đi.”

    Tề Vĩnh Húc: “….”

    Anh ta buông dao gọt, mặt không đổi sắc trừng Dương Thiếu Quân.

    Dương Thiếu Quân xốc chăn của mình lên, hướng anh ta vươn tay, vẻ mặt đầy vô tội. Tề Vĩnh Húc lại trừng to mắt, hai người im lặng đấu mắt.

    Một lát sau bác sĩ đẩy cửa đi vào, thấy cảnh tượng như vậy thì nhíu mi: “Mấy anh đang làm cái gì đấy?”

    Tề Vĩnh Húc mách bác sĩ: “Cậu ta bảo tôi dìu ra ngoài hút thuốc.”

    Khóe mắt bác sĩ giật giật, từ tốn gật đầu nói: “Vậy đi thôi.”

    Tề Vĩnh Húc kinh hãi, nhất thời không biết phải làm sao, bác sĩ lại nói tiếp: “Hút nhiều vào, đừng có mà nén nhịn. Biết đâu vận khí tốt, ung thư phổi rồi lại được quay lại đây.”

    Dương Thiếu Quân: “….”

    Bác sĩ thay chai truyền cho Dương Thiếu Quân, sau mở ngăn kéo ra, dặn hắn nên uống thuốc lúc nào. Dương Thiếu Quân tội nghiệp ngửa đầu nhìn bác sĩ: “Bác sĩ, rốt cuộc tôi bị bệnh gì vậy? Bao giờ mới có thể hút thuốc?”

    “Bỏ đi.” Bác sĩ lạnh lùng tuyên án tử.

    Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Dương Thiếu Quân, đuôi mày của bác sĩ cau lại, trưng ra nụ cười thân thiết: “Cậu cảnh sát này, cậu trải qua trăm cay nghìn đắng như vậy, tỉnh lại để muốn tự sát hả? Phổi của cậu bị xuất huyết rồi đó cậu biết chưa? Vi khuẩn và thuốc đã phá hủy màng phổi của cậu rồi, lớp màng kháng thể đã hoàn toàn lộ ra ngoài, phổi của cậu bây giờ yếu ớt như bọn trẻ mới sinh ấy, thở một cái đã thấy đau. Hút thuốc hả? Tỉnh lại đi.”

    Dương Thiếu Quân buồn bực nhận thuốc trong tay bác sĩ rồi nuốt vào.

    Đợi bác sĩ đi rồi, Tề Vĩnh Húc đưa báo cáo chuẩn đoán bệnh cho hắn tự xem. Dương Thiếu Quân nhìn thoáng qua liền chật vật: Mấy cái tiêu đề in từ máy tính ra nên còn đọc được, còn lại chữ bác sĩ siêu siêu vẹo vẹo không đọc nổi, cho nên hắn hùng hồn cậy mạnh chưa sợ chết. Thế nhưng lúc thấy ba chữ phổi xuất huyết, da mặt hắn run run một cái, sau đó chỉ vào dòng đầu tiên hỏi Tề Vĩnh Húc: “Viêm phổi do vi khuẩn? Cái này không truyền nhiễm đâu nhỉ?”

    Tề Vĩnh Húc nói: “Vi khuẩn thì không, siêu vi khuẩn mới có thể.”

    Dương Thiếu Quân ném chuẩn đoán bệnh qua một bên, tựa người vào đầu giường mà kêu rên: “Cai thuốc? Tôi cũng từng thử một lần rồi?” Sau đó tỏ vẻ giận dữ ngồi dậy: “Mấy thằng kia đã bắt được chưa? Tôi muốn đích thân cho chúng nó một bài học! Dám động vào tôi à, tôi cũng muốn động vào chúng đây!”

    Tề Vĩnh Húc có chút hả hê ném đồ xuống: “Tôi rất thắc mắc cái gì đã khiến ông nảy lên ham muốn sống? Đừng nói là vì muốn hút thuốc nên mới sống lại nhé?”

    Cả người Dương Thiếu Quân mềm nhũn ra, dùng cánh tay không bị bó thạch cao sờ sờ mũi, úp úp mở mở nói: “À, ờm? Chắc vậy.”

    Một lát sau, hắn nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thấy cam lòng, căm giận nói: “Tên bác sĩ kia nhất định là đe dọa thôi, cái gì mà hít thở thôi cũng đau? Lừa gạt..” Bởi vì lúc nói chuyện thở mạnh một chút, khí lạnh đi vào cơ thể, vẻ mặt hắn đột nhiên cứng lại, ngực vừa tê vừa ngứa, khó chịu mà ho khan, ho ra một ít máu đen.

    Lần này thì Dương Thiếu Quân im lặng triệt để. Hắn ngượng ngùng nói: “Cái kia, mau đi, đi tăng nhiệt độ điều hòa đi.”

    Tề Vĩnh Húc đỡ hắn nằm xuống, đắp kín chăn cho hắn, hỏi: “Lúc hôn mê, ông có ấn tượng rằng có người nói gì đó với ông không?”

    Dương Thiếu Quân không tim không phổi còn cười: “Tôi nghe thấy có người gọi “ông ơi ông ơi” rồi khóc muốn ngưng thở, chắc là ông nhể?”

    Tề Vĩnh Húc: “…”

    Cũng không rõ lời này chạm tới dây thần kinh nào của Tề Vĩnh Húc, anh ta nhìn Dương Thiếu Quân đang cười cười, chợt cảm khái trong lòng, viền mắt hơi nóng lên, cố gắng ra vẻ hung ác để che đi: “Ông cho tôi về nghỉ ngơi đi! Làm phiền tôi hai ngày nay ngồi viện không về được, còn chưa tắm rửa gì nữa.” Dứt lời xong thì đứng lên, lạnh lùng nói: “Ông thế kia chắc còn lâu mới chết được, tôi về nhà tắm rửa ngủ một giấc, mai lại đến thăm ông.”

    Lúc anh ta đi đến cửa phòng bệnh, Dương Thiếu Quân đột nhiên cất tiếng: “Này, tôi bảo thật, ông đỡ tôi ra ngoài một chút.”

    Tề Vĩnh Húc tưởng hắn vẫn chưa chịu bỏ thuốc, còn chưa nói gì đã nghe thấy Dương Thiếu Quân bảo: “Tôi muốn đi thăm Tô Kiềm.”

    Tề Vĩnh Húc sững sờ: “Gì cơ?”

    Dương Thiếu Quân bình tĩnh nhắc lại một lần nữa: “Đỡ tôi đi xem Tô Kiềm đi. Ông cũng nói anh ấy ở trong viện này.”

    Vẻ mặt Tề Vĩnh Húc rất vi diệu: “Ông muốn đi thăm? Tôi nghe nói tên ấy không bị thương gì, còn xin sắp xếp một phòng đặc biệt. Vì ông cứu tên ấy mà thành ra nông nỗi này, ông xem lúc ông sống chết không rõ đã có ai đến thăm ông chưa, cả nhà bọn họ chỉ có Tô Duy tới hai lần, đều là tôi mời tới. Ông xuống giường còn chẳng nổi, giờ lại muốn nhìn tên ấy?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Thì bởi anh ấy không đến thăm tôi nên tôi mới phải đi thăm anh ấy. Ông đỡ tôi đứng dậy đi.”

    Tề Vĩnh Húc vẫn còn do dự đứng ngoài cửa.

    Dương Thiếu Quân thở dài: “Ông không biết rồi. Chính bởi vì anh ấy không tới thăm tôi nên mới không có khả năng anh ấy không làm sao, tôi sợ.. sợ bệnh anh ấy lại nghiêm trọng.”

    Tề Vĩnh Húc do do dự dự quay trở lại giường bệnh: “Ông thấy mình tốt lắm sao? Biết đâu chỉ đơn giản là bọn họ không quan tâm đến tình huống của ông thôi?”

    Dương Thiếu Quân cười cười: “Mặc kệ trong lòng anh ấy nghĩ về tôi thế nào, mặc kệ quan hệ của tôi với anh ấy ra sao, nếu anh ấy biết chuyện của tôi, về lý về tình đều sẽ tới hỏi thăm, anh ấy không phải là người không lịch sự như thế. Anh ấy không tới, nhất định đã xảy ra chuyện rồi.”

    Tề Vĩnh Húc không lay chuyển được hắn, đành phải đỡ hắn ngồi dậy. Nhưng bây giờ cả người Dương Thiếu Quân đầy thương tích, đừng nói tới xuống giường, nhích người một tí thôi cũng đã đau đến nhe răng trợn mắt rồi. Tề Vĩnh Húc thấy hắn kiên trì như vậy, đành phải mượn bác sĩ một cái xe lăn rồi đẩy tới phòng Tô Kiềm.

    Lúc này đã gần nửa đêm, trong bệnh viện chỉ có Tô Tạ Nguyên gác đêm chăm Tô Kiềm. Chị nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, đi tới mở, thấy Dương Thiếu Quân đang ở đó thì không kinh ngạc. Đến khi thấy trên đầu hắn đeo băng, tay thì bó bột thạch cao, trên xe lăn còn treo một bình nước truyền, chị ngạc nhiên kêu thành tiếng.

    Chị nhỏ giọng nói: “Cảnh sát Dương, sao cậu.. sao..” Trước khi rời viện Tô Duy có đến thăm Dương Thiếu Quân, anh nghĩ Dương Thiếu Quân vừa mới tỉnh, sợ sẽ quấy rầy nên không nói chuyện này với người trong nhà, định qua hai ba ngày nữa thì kể tình huống cho mọi người để cả nhà cùng nhau đi cảm ơn, cho nên tránh không khỏi Tô Tạ Nguyên nhìn thấy xong thì giật mình, thậm chí chị còn không biết Dương Thiếu Quân cũng ở đây.

    Dương Thiếu Quân nhỏ giọng nói: “Anh ấy đã ngủ chưa? Em muốn xem anh ấy một lúc.”

    Tô Tạ Nguyên cười khổ một cái: “Chị cũng không biết nó có tỉnh hay không. Mà thôi, cậu vào xem đi.”

    Dương Thiếu Quân được đẩy vào phòng bệnh, trong phòng chỉ có ngọn đèn nhỏ duy nhất trên đầu giường, trên bàn còn bày chút văn kiện, ban nãy Tô Tạ Nguyên ngồi làm việc ở đây.

    Dương Thiếu Quân nhịn đau mà nắm lấy tay Tô Kiềm. Hắn thấy tay Tô Kiềm giật một chút, nói rõ người còn đang tỉnh, vì vậy nhỏ giọng gọi: “Tô Kiềm, Tô Kiềm..”

    Tô Kiềm nghiêng đầu.

    Dương Thiếu Quân nhìn về phía Tô Tạ Nguyên, dùng khẩu hình hỏi: “Anh ấy lại tái bệnh?”

    Tô Tạ Nguyên khẽ gật đầu, che miệng như muốn khóc.

    Dương Thiếu Quân nói với hai người: “Hai người có thể ra ngoài một chút không? Em có chút chuyện riêng cần nói với anh ấy.”

    Tô Tạ Nguyên do dự một chút rồi đồng ý, cùng Tề Vĩnh Húc đi ra ngoài.

    Trong phòng bệnh, Dương Thiếu Quân nhìn Tô Kiềm, ánh mắt trở nên ôn nhu. Hắn chỉ có thể sử dụng một tay, vì tay kia đang truyền nước nên không thể dùng lực, cho nên chỉ có thể khe khẽ vuốt tay Tô Kiềm. Hắn nhìn cửa phòng bệnh, thấy cửa đã được đóng, hẳn là người bên ngoài không thể nghe thấy, vì vậy hắn nói: “Này, anh nghe nhé, mấy câu này em chỉ nói một lần thôi, nên anh nhất định phải nghe cho kỹ.”

    “Lúc nãy em bị bệnh đến nỗi sắp chết, thật sự có chuyện hồn lìa khỏi xác đó, em thấy em nằm yên trên bàn mổ không nhúc nhích, em muốn quay trở lại thân thể mình nhưng làm thế nào cũng không quay lại được, thế nên em mới bay, em bay đi bay đi, em muốn đi tìm anh nhưng khi quay lại công xưởng cũ, anh lại không ở đó, em nhớ tới nhà anh, nhưng cũng không tìm thấy được. Em vốn nghĩ mình sắp chết, tìm anh rồi phải nói rõ một chút coi như di ngôn, nhưng mà mãi không thể tìm thấy, em vội vã về bệnh viện, thấy xác mình vẫn còn nằm đó, không ngờ lại chui vào được, thế rồi em tỉnh lại.” Hắn khó khăn cúi đầu xuống, lấy tay sờ lên gương mặt Tô Kiềm, thở dài nói: “Xem ra không muốn tự miệng nói cho anh cũng không được. Tô Kiềm, em yêu anh.. Cho em một cơ hội đi, để em bồi thường lại những chuyện mình đã làm sai, em sẽ chăm sóc anh thật tốt.” —— kể cả khi anh không tốt lên được nữa. Câu nói này hắn tự nói với lòng, không cất lên thành tiếng.

    Ngoài phòng bệnh.

    Tề Vĩnh Húc nhìn thấy Tô Kiềm thì cũng đoán chuyện không đơn giản như anh ta tưởng tượng. Anh ta ấp a ấp úng hỏi Tô Tạ Nguyên: “Tô Kiềm, cậu ấy..”

    Tô Tạ Nguyên đỏ mắt tự nhủ: “Nó vẫn luôn kiên cường, ý chí của nó lớn như vậy, tôi tin nó sẽ khá lên.”

    Trong phòng bệnh.

    Dương Thiếu Quân chạm ngón tay lên bờ môi anh: “Cho nên, anh không chịu được cũng không sao, anh không tin ai cũng không có vấn đề gì. Anh có quyền buông thả, không nhất thiết phải kiềm chế. Còn để cho anh thử tin tưởng, đó là việc của chúng em.”

    Tô Kiềm vẫn lẳng lặng.

    Một lát sau, Dương Thiếu Quân được Tề Vĩnh Húc đẩy trở về.

    Ngày hôm sau, Đới Dục biết tin Dương Thiếu Quân đã tỉnh. Lúc nghe điện thoại, khi ấy anh ta đang ngồi trong phòng xem tài liệu của Dương Thiếu Quân, cau mày không giải thích nổi. Đến khi cúp điện thoại rồi, nỗi buồn lo ban nãy liền tiêu tan, anh nhìn Dương Thiếu Quân như cười như không trong ảnh chụp, lẩm bẩm nói: “Anh đã tự mình qua được thử thách.” Sau đó vung tay, ấn dấu xuống.

    Qua một khoảng thời gian, Dương Thiếu Quân tích cực phối hợp trị liệu, ngày ngày uống thuốc tiêm chích, nghỉ ngơi đúng giờ. Viêm phổi là một bệnh rất khó điều trị được tận gốc, trước đây hắn luôn thờ ơ với sống chết của mình, nhưng bây giờ cuộc sống của hắn đã có hy vọng và mục tiêu mới, hắn không muốn những ngày sau trở thành ấm sắc thuốc, cho nên thái độ ngoan ngoãn dị thường, chỉ là vì nghiện thuốc lá nên mỗi lúc tỉnh dậy rất khó chịu. Tề Vĩnh Húc nói có một phương pháp chữa nghiện đang được thịnh hành, đó là hình thành phản xạ có điều kiện, ví dụ đang lên cơn thèm xong sau đó bị điện giật, thế là từ đó vừa lên cơn đã hình thành phản xạ thấy đau và khó chịu, sau đó liền cai được. Dương Thiếu Quân cũng muốn thử biện pháp này, trước đây hắn sợ nhất là ăn khổ qua, vị đắng ấy khiến hắn thử một lần liền không dám động tới lần thứ hai, vì vậy hắn bảo Tề Vĩnh Húc đặt trên đầu giường một đống khổ qua, mỗi lần muốn hút thuốc lại nhớ đến vị đắng ấy, hai lần đầu tiên cố gắng đến mức nôn ra nước chua, thời gian sau thì khá hơn. Qua được một tháng, cơn nghiện thuốc cũng giảm dần, nhưng sau đó thì gần như nghiện món này, một ngày không được gặm khổ qua thì liền cảm thấy bứt rứt khó chịu.

    Mà việc trị liệu cho Tô Kiềm cũng dần có khởi sắc, thi thoảng anh có thể bình tĩnh lại, có thể nói chuyện cùng người khác, cũng có thể nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Nhưng thời gian anh không trấn tĩnh vẫn chiếm đại đa số, khi ấy anh giống như một cái xác không hồn, bị kẻ khác che mất năm giác quan, thi thoảng anh cũng sẽ nổi điên, hét to, ném đồ đạc, muốn chạy trốn. Nói ngắn gọn, tình huống của anh, so với trước khi bị bắt cóc thì bết bát hơn nhiều, còn không có sự lạc quan. Nhưng mà ngay cả khi như vậy, mọi người trong nhà cũng không muốn để anh phẫu thuật não, bởi xác suất thành công rất thấp, nếu không may thất bại, tình trạng còn kinh khủng hơn nhiều. Mọi người trong nhà đều ôm hy vọng, nghĩ rằng có lẽ đến một ngày nào đó anh sẽ khá lên. Cho dù không thể khá lên thì cứ để thế này đi, Tô gia cũng đâu phải không thể nuôi anh, chỉ cần người còn sống là được rồi.

    Hôm nay Dương Thiếu Quân được phê chuẩn cho xuất viện. Bệnh của hắn đã khá lên rồi, không còn ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày nữa. Tuy nhiên viêm phổi vẫn chưa lành hẳn, vẫn phải uống thuốc và đến viện tiêm, thế nhưng tình hình không nghiêm trọng lắm, có thể về nhà và tĩnh dưỡng.

    Hắn làm thủ tục xuất viện xong liền đi tới thăm Tô Kiềm. Lúc hắn đến, Tô Kiềm vừa náo loạn một trận, bình nước muối bị đập vỡ, dưới đất đầy mảnh thủy tinh và chất lỏng, còn có vết máu nhạt màu. Các y tá đang đứng trong phòng quét tước, mà anh thì an tĩnh nằm trên giường, nhìn thế nào cũng chẳng thấy anh có liên quan với mớ lộn xộn dưới kia.

    Hôm nay đến phiên Tô Di trực, vì vừa xong Tô Di bị thương nhẹ nên đã được bác sĩ đưa đi xử lý vết thương, trong phòng chỉ còn mấy y tá.

    Dương Thiếu Quân đi tới bên giường bệnh, nhìn anh không nhúc nhích, lo lắng không biết phải làm sao.

    Cô y tá nghĩ là anh sợ Tô Kiềm lại phát tác, vì vậy an ủi nói: “Không sao đâu, anh ấy đã bình tĩnh được rồi.”

    Dương Thiếu Quân ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay Tô Kiềm, không ngờ Tô Kiềm lại nắm ngược lại.

    Hai người im lặng không động đậy, đợi đến khi y tá quét dọn xong, dặn Dương Thiếu Quân nếu có xảy ra chuyện gì thì ấn chuông gọi, sau đó đi ra. Đến lúc ấy Dương Thiếu Quân mới vươn tay lên vuốt tóc Tô Kiềm.

    Tô Kiềm run giọng gọi tên hắn: “Dương Thiếu Quân.”

    Từ lúc Dương Thiếu Quân đi vào anh còn chưa chịu mở mắt, hắn nghe vậy thì cười: “Sao anh biết là em?”

    Tô Kiềm chậm rãi đưa tay lên, lấy bịt mắt của mình ra. Vừa rồi anh bị tiêm thuốc an thần, bây giờ toàn thân vô lực, một động tác nhỏ như vậy cũng tốn rất nhiều sức. Dương Thiếu Quân do dự một chút, nhưng cũng không ngăn lại.

    Vì đã quen với bóng tối nên khi ánh sáng chạm vào anh không khỏi nheo mắt lại. Dương Thiếu Quân thấy vậy thì đứng lên tắt đèn, cũng kéo rèm cửa xuống. Lúc hắn trở về giường, Tô Kiềm đã chậm rãi mở mắt ra, nương ánh sáng yếu ớt nhìn Dương Thiếu Quân. Con ngươi anh run rẩy, thể như đang sợ hãi, nhưng miễn cưỡng trấn tĩnh lại mà chăm chú nhìn Dương Thiếu Quân.

    Anh chậm chạp nói từng chữ: “Tôi xin cậu, giúp tôi một tay, đi.”

    Dương Thiếu Quân không khỏi sửng sốt: “Sao cơ? Anh không thoải mái ở chỗ nào?”

    Tô Kiềm chậm rãi lắc đầu: “Tôi, biết, mình, không xong. Tôi, không muốn, sống như thế. Xin cậu..”

    Như có một lưỡi dao sắc bén đâm vào tim Dương Thiếu Quân, đau đến mức hắn cúi gập người xuống, thanh âm cũng run rẩy: “Không phải, Tô Kiềm, anh đã khá hơn rồi, các bác sĩ đang trị liệu cho anh.”

    Tô Kiềm lại lắc đầu, sau đó hít sâu mấy hơn, nước trong mắt dâng trào: “Tôi, không chịu nổi. Tự tôi biết..”

    Dương Thiếu Quân đang muốn nói gì đó, Tô Kiềm lại giơ tay lên, ý bảo hắn nghe anh nói tiếp.

    “Cũng không phải tôi, muốn chết. Bọn họ sợ tôi chết, tôi biết, nhưng mà không được, tôi không thể sống.. như vậy. Xin cậu, hãy giúp tôi.” Một giọt lệ từ khóe mắt anh lăn xuống, nhanh chóng rơi vào áo gối rồi mất tăm.

    Tuy anh không nói được thành câu hoàn chỉnh, nhưng Dương Thiếu Quân có thể nghe rất rõ. Có lẽ Tô Kiềm cũng biết nếu muốn trị liệu thì phải phẫu thuật não, nhưng anh cũng biết tỷ lệ thành công không cao, nên người nhà anh không dám làm.

    Lần đầu tiên Dương Thiếu Quân biết cảm giác đau lòng có thể vượt qua cái đau nhói khi dao đâm vào người, đau đến mức nội thương, không thể hô hấp, tay chân lạnh lẽo rời rạc.

    Đúng vậy! Anh là Tô Kiềm! Một người kiêu ngạo như thế, dù cho phải đối diện với cái chết thì vẫn giữ nguyên sự kiêu hãnh của mình. Trở thành một cái xác không hồn như vậy, với anh mà nói, quả thật sống không bằng chết!

    Hắn nắm tay Tô Kiềm, trịnh trọng hứa hẹn: “Được, em giúp anh!”

    Chương 48.

    Xét cho cùng Dương Thiếu Quân cũng chỉ là một người ngoài, căn bản không có cách nào mà dựa vào chính sức mình để giúp Tô Kiềm. Anh gặp chuyện như vậy, hắn vô cùng đau lòng, nhưng bởi hắn còn là người ngoài, nên việc duy nhất hắn có thể làm là đứng nhìn Tô Kiềm đau khổ, thế nhưng khi ấy Tô Kiềm hướng hắn khẩn cầu, Dương Thiếu Quân cảm thấy mình cũng đã đến cực hạn, không thể tiếp tục trơ mắt nhìn như vậy.

    Người đầu tiên hắn tìm tới là Tô Duy.

    Hắn lập tức vào thẳng vấn đề: “Có thể cho anh ấy phẫu thuật được hay không?”

    Tô Duy sửng sốt một chút, sau đó hỏi ngược lại: “Anh có biết có bao nhiêu rủi ro không?”

    Dương Thiếu Quân cười khổ: “Anh biết. Không nói đến chuyện anh ấy, căn bản anh không có quyền để nói, nhưng mà anh ấy đã xin anh… A Duy, em còn hiểu anh ấy hơn cả anh, anh ấy là anh trai em, em cũng rõ tính cách của anh ấy thế nào mà, em cũng biết anh ấy có bao nhiêu kiêu ngạo, để anh ấy tiếp tục sống như vậy, thực sự quá tàn nhẫn.”

    Tô Duy kinh hãi: “Anh ấy xin anh? Chuyện khi nào?”

    “Sáng hôm nay, lúc anh ấy có chút tỉnh táo.”

    Tô Duy trầm mặc, qua thật lâu anh mới lên tiếng: “Tôi không biết, tôi cũng từng nghĩ.. nhưng dù sao, quyền quyết định thuộc về cha tôi.”

    Dương Thiếu Quân nói: “Anh cũng biết em không có quyền quyết định, chỉ là anh muốn em thử thuyết phục người nhà mình đồng ý. Nếu như em đồng ý, hai ta có thể cùng làm.”

    Tô Duy lại trầm mặc.

    Dương Thiếu Quân nói: “Anh không bắt ép em, nhưng anh mong em sẽ không phản đối, bởi vì đây là ý muốn của anh trai em.”

    Tô Duy hỏi hắn: “Tôi muốn biết suy nghĩ của anh. Anh muốn anh ấy được sống, cũng muốn tâm lý anh ấy khỏi hoàn toàn, cho dù tỷ lệ không thành công là rất cao?”

    Dương Thiếu Quân suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nói: “Anh không biết, có lẽ anh không có tư cách để nói, nhưng mà anh cũng giống như em, cũng lo toan cũng khổ sở, anh biết người nhà em cũng có khó khăn riêng, thực sự rất khó vẹn cả đôi đường. Nhưng mà bây giờ, anh tôn trọng ý kiến của Tô Kiềm. Anh đã đồng ý sẽ giúp anh ấy, anh ấy muốn phẫu thuật, anh sẽ nghĩ biện pháp giúp anh ấy được phẫu thuật, thế nên anh mới gặp và thuyết phục em.”

    Khi nói, Dương Thiếu Quân cảm thấy rất khó chịu, không ngừng lặp lại “Anh không có tư cách” “Anh không có quyền lợi”, hắn biết rõ vị trí của mình, giống như một con kiến đòi dự tiệc họ nhà voi, bất luận hắn có bao nhiêu thành tâm, nhưng ngay cả tư cách cơ bản nhất cũng không có. Hắn nghĩ, nếu Tô Duy hay Tô Di xảy ra chuyện, có lẽ Đại Hoàng và Lý Yêu Yêu có thể đứng lên mà thay họ quyết định, người nhà họ Tô sẽ cân nhắc và chấp nhận lời nói của bọn họ. Thế nhưng hắn thì sao? Trời biết lúc này hắn có bao nhiêu căm ghét thân phận của mình, vì sao hắn không bảo Tô Kiềm sớm come out với người nhà? Vì sao hắn không xác định lập trường của mình sớm một chút? Vì sao hắn mới chỉ bên Tô Kiềm được mấy tháng trong khi bọn họ đã quen nhau mấy chục năm! Không sai, vì hắn tỉnh ngộ quá muộn, thậm chí cách đây vài ngày hắn mới rõ vị trí Tô Kiềm trong lòng mình có bao nhiêu nặng sâu, rõ ràng mang tâm lý của người nhà, nhưng lại không có tư cách đứng vào vị trí ấy. Trong Tô gia, lời nói của hắn thậm chí còn không bằng với vợ trước của Tô Kiềm, nhưng có thể trách ai đây? Trách chính bản thân hắn, đây có lẽ là ông trời muốn trêu ngươi.

    Cuối cùng, Tô Duy cười cười lắc đầu: “Ý của anh ấy.. trước giờ chị em tôi gặp chuyện đại sự gì cũng đều do anh ấy quyết định, bây giờ anh ấy bị bệnh thành ra như vậy, anh ấy cũng muốn được tự quyết định..”

    “Em đồng ý sao?” Dương Thiếu Quân rụt rè hỏi.

    “Anh đã nói là ý của anh ấy.. Sao tôi có thể phản đối được? Từ nhỏ tới giờ đều là anh ấy giúp tôi, bây giờ tôi cũng sẽ giúp anh ấy, tôi sẽ giúp anh ấy thuyết phục cha mẹ mình.” Tô Duy nói như vậy.

    Kế đó, Dương Thiếu Quân và Tô Duy đi tới tìm Tô Di, Tô Tạ Nguyên và Tô Tạ Tích nói chuyện. Dương Thiếu Quân thuật lại lời Tô Kiềm nói khi ấy cho họ nghe, Tô Duy cũng nói đỡ cho hắn. Mấy chị em nhà họ vốn đang mê man trong vũng bùn, hôm nay lại nghe Tô Duy và Dương Thiếu Quân nói như vậy, họ giống như được tiếp thêm sức mạnh, chẳng cần tốn công cũng đã dao động. Thế nhưng Tô Tạ Tích tỏ thái độ phải xem Tô Kiềm thế nào, chị muốn thử nói chuyện cùng với anh.

    Đương lúc có đủ bốn chị em, Tô Tạ Nguyên hỏi Dương Thiếu Quân: “Cảnh sát Dương, mong cậu nói thật với tôi, rốt cuộc cậu có quan hệ như nào với Tiểu Kiềm?”

    Dương Thiếu Quân sửng sốt một chút.

    Quan hệ như nào? Là bạn bè? Hay người yêu? Nhưng mà vấn đề là, đến bây giờ hắn cũng không rõ Tô Kiềm nghĩ như nào. Tuy rằng hai người họ ngủ với nhau ba tháng, làm những chuyện mà chỉ những người yêu nhau mới có thể làm. Nhưng mà quan hệ khi đó rất kì quái, hắn không nói thích với Tô Kiềm, anh cũng chẳng nói yêu, hắn nhớ trước đây hắn từng hỏi Tô Kiềm —— “Này, cùng em có được không?” Đồng thời lúc ở bên nhau, Tô Kiềm không cho phép được nói quan hệ của họ cho bất cứ ai, hai người họ cũng chưa từng chính miệng nhắc tới hai chữ ‘người yêu’ này.

    Hắn rất muốn thẳng lưng mà nói—— “Em chính là người đàn ông của Tô Kiềm!” Thế nhưng cuối cùng chỉ có thể mỉm cười, nhún vai nói: “Hỏi em có quan hệ gì với anh ấy không, em không thể nói không.”

    Tô Duy đã sớm biết chuyện của hắn và anh mình, Tô Di từng nghe Tô Duy nói qua loa, Tô Tạ Nguyên cũng đã lờ mờ đoán ra, cuối cùng người sửng sốt nhất là Tô Tạ Tích. Nghe xong câu trả lời của Dương Thiếu Quân, suýt chút nữa chị nhảy dựng lên ghế: “Cái gì?! Lẽ nào Tiểu Kiềm cũng…”

    Tô Tạ Nguyên chỉ có thể cười khổ: “Chị có ba đứa em trai, cả ba đứa, cứ nhiên đều đi vào con đường này..”

    Trong nhất thời, Tô Tạ Tích khó có thể chấp nhận chuyện này, lập tức sinh ra bài xích với Dương Thiếu Quân. Trước đây chị rất cảm động với hành động của Dương Thiếu Quân, còn định viết một bức thư cảm ơn gửi tới sở cảnh sát, bây giờ nghĩ lại, cảm thấy khó chịu khó thể nói thành lời, tất cả hành động của Dương Thiếu Quân trong mắt chị đều trở thành vi lợi. Mà quan trọng nhất, tâm lý Tô Kiềm xảy ra vấn đề, liệu có liên quan tới người đàn ông này hay không.

    Cuối cùng, Dương Thiếu Quân nhận lệnh đuổi về.

    Chị em trong Tô gia vẫn thay phiên nhau chăm sóc Tô Kiềm, tiếc rằng Tô Kiềm cũng không tỉnh táo lại, thậm chí còn không có nhận thức, vừa bỏ bịt mắt của anh ra, anh liền nhìn mọi người đầy sợ sệt và cảnh giác, đeo bịt mắt lại ghé vào tai anh nói, nghe giọng của mọi người, anh cũng không có cảm xúc gì. Không phải họ không thừa nhận, rằng tâm lý của Tô Kiềm đã thực sự đi tới giới hạn, anh đã không còn đủ sức để cầm cự. Nếu như nói trước đây anh đang giùng giằng trong vực sâu, còn muốn nhanh chóng thoát khỏi, thì bây giờ, bọn bắt cóc kia đã đẩy anh xuống vực sâu vô tận. Hiện thực khác với những câu chuyện cổ tích, hoàng tử hôn một cái liền liền có thể đánh thức công chúa dậy, cầm cây kiếm nhỏ trong tay liền có thể diệt được ác long; mà là không làm gì sai cũng có thể không gặp được may mắn, hay trải qua nhiều tai nạn rồi, chưa chắc nửa đời còn lại đã êm xuôi.

    Hôm ấy, mấy chị em nhà họ đều đi tới bệnh viện, chăm sóc và nói chuyện với Tô Kiềm suốt buổi trưa, lúc đi ra, Tô Duy hỏi Tô Tạ Tích: “Chị hai, chị đã quyết định chưa? Nếu như chị đồng ý, chúng ta cùng đi thuyết phục bố mẹ.”

    Tô Tạ Tích lắc đầu: “Vừa mới nghĩ có Tô Kiềm có thể sẽ chết.. chị không thể quyết nổi.”

    Sắc mặt mọi người đều cứng lại.

    Tuy Tô gia có nhiều con, nhưng sau khi trưởng thành liền xa nhau, không nói tới không ở cùng một thành phố, thậm chí còn không ở chung một châu lục, có năm chỉ có thể về nhà đoàn tụ vào dịp tất niên, náo nhiệt một chút lại phải rời đi, cho dù có thân thiết đến mấy, bình thường cũng sẽ không xuất hiện. Lần này Tô Kiềm gặp chuyện không may, cả bố mẹ và chị em bọn họ đều ngồi lại với nhau, thời gian họ ở với nhau mấy ngày này còn nhiều hơn cả mấy năm trước cộng lại, đồng thời trái tim như được kết chặt, thể hiện cốt nhục thâm tình. Nếu Tô Kiềm mà tỉnh táo, biết họ vì anh mà cực nhọc khổ tâm như vậy, chắc chắn anh sẽ rất vui, cũng nhất định không đành lòng —— anh vốn luôn biến mình thành gốc đại thụ che mưa chắn gió cho mọi người, sao có thể cam lòng mà núp sau mọi người xin chiếu cố?

    Tô Tạ Nguyên nói: “Chị đã thông suốt rồi, chúng ta cùng khuyên bố mẹ đi, đưa Tiểu Kiểm đi trị liệu, bất kể kết quả thế nào cũng không thể tiếp tục như vậy được.”

    Dọc đường đi, Tô Di hỏi vì sao đột nhiên chị thông suốt, chị bảo: “Chị cũng không đành lòng nhìn Tô Kiềm sống như vậy.. đừng hỏi thêm gì nữa, chị sợ chị sẽ hối hận.”

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras