Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 52-54

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 52.

    Đột nhiên Dương Thiếu Quân nói vậy khiến Tô Kiềm không khỏi sững sờ. Dương Thiếu Quân nói xong cũng cảm thấy ngượng ngùng, sờ sờ mũi, tự giễu nói: “Hình như đây là lần đầu tiên em thổ lộ với anh.”

    Tô Kiềm thốt lên: “Không phải.” Dương Thiếu Quân nghe vậy thì sửng sốt, Tô Kiềm cũng ngây ra.

    Dương Thiếu Quân hỏi anh: “Không phải? … Cái gì?”

    “….” Tô Kiềm trầm mặc một chút: “Không có gì.”

    Loading...

    Dương Thiếu Quân bừng hiểu ra, cười đầy ý vị: “Ồ ~~~~~~~~”

    Vẻ mặt Tô Kiềm càng trở nên nghiêm túc: “Nói chung hai chúng ta không thích hợp.”

    Dương Thiếu Quân nhìn anh đăm đăm, môi kéo ra thành nụ cười: “Em sẽ không bỏ đi dễ dàng như vậy đâu.” Tuy nói vậy nhưng hắn cũng không nói chuyện dây dưa thêm nữa, Tô Kiềm bảo hắn về, hắn cũng rời biệt thự thật.

    Rất nhiều ngày sau đó Dương Thiếu Quân không tiếp tục lộ diện. Tô Kiềm cho rằng hắn đã bỏ thật rồi, lại cảm thấy sẽ không dễ dàng như vậy. Chuyện năm đó anh vẫn còn nhớ chun chút, trình độ vô sỉ của Dương Thiếu Quân chính anh đã từng được lãnh giáo qua, cho dù anh đã quên rất nhiều, nhưng không thể quên điều này.

    Cho đến một ngày anh về nhà, nhìn thấy trên bàn bày đầy món ăn, còn có một bó hoa hồng to đùng, tim anh nhảy lên, nhanh chóng gọi lão Mạnh tới: “Đây là sao?”

    Lão Mạnh thật thà kể: “Hồi chiều Tiểu Dương đến làm, cậu ấy nói tiên sinh cực khổ nhiều rồi, không thể để tiên sinh buồn rầu tiếp nên cố ý chạy tới đây làm mấy món ngon cho tiên sinh, dù sao cũng có tấm lòng.”

    Tô Kiềm đen mặt hỏi: “Cậu ta đâu rồi?”

    Lão Mạnh nói: “Tiểu Dương nói còn có việc, làm xong liền đi luôn.”

    Chân mày Tô Kiềm nhíu càng chặt, vốn không muốn nói tiếp, nhưng nhìn sang bàn ăn kia lại cả giận, nhịn không được mà nói: “Người giúp việc trong nhà đâu? Sau lại đến lượt cậu ta làm cơm?!”

    Lão Mạnh thấy vẻ mặt Tô Kiềm không tốt, không ngờ rằng anh sẽ tức giận, vì vậy lấy làm kinh hãi, cẩn cẩn trọng trọng nói: “Tiên sinh không thích?”

    Tô Kiềm chậm rãi hít sâu, cố gắng nói thật ôn hòa với lão Mạnh: “Cháu biết trước đây cháu với cậu ta có…. mối quan hệ không tầm thường, thế nhưng hiện tại đã hết rồi.”

    Lão Mạnh rất là giật mình: “Tiên sinh vứt bỏ cậu ấy rồi sao?”

    Tô Kiềm lập tức trừng mắt.

    Lão Mạnh vội vã đứng thẳng người: “Tôi biết rồi, vậy sau này chú Mạnh sẽ không… cho cậu ấy vào nhà nữa! Cậu ấy gọi điện thoại chú Mạnh cũng không nghe, cậu ấy hỏi tình huống của tiên sinh chú Mạnh cũng không nói!”

    Khóe miệng Tô Kiềm giật một cái, “Ừm” một tiếng, xoay người đi lên lầu, lão Mạnh nói theo sau: “Tiên sinh, vậy bàn ăn này… tôi đổ đi nhé?”

    Bước chân Tô Kiềm ngưng lại, quay ra nhìn bàn ăn trước mắt. Nửa năm này tay nghề Dương Thiếu Quân tiến bộ không ít, trước đây hắn chỉ biết làm mỗi món sở trường là thịt kho tàu, bây giờ có thể nấu cả một bàn ăn như vậy, quả thật cũng không dễ dàng gì. Anh nghiêm mặt nói: “Không cần phải lãng phí như vậy, cứ để đấy.”

    Lão Mạnh gật đầu: “Đúng rồi, như vậy quá lãng phí, để tối nay tôi bảo mọi người ăn.” Mọi người chỉ những người làm trong biệt thự này.

    Tô Kiềm lại đi lên lầu, lão Mạnh ở đằng sau nhịn không được mà hỏi tiếp: “Vậy tiên sinh có ăn hay không?~”

    Tô Kiềm hít sâu một hơi, cặp mắt sắc bén quay ra trừng lão, không nói lời nào mà đi lên lầu.

    Lão Mạnh cứng đờ tại chỗ, mở to mắt nhìn Tô Kiềm đã về phòng, còn không nói lý do gì. Lão buồn bực đứng trên cầu thang, lẩm bẩm: “Vợ chồng son cãi nhau chứ gì, đúng là gây chuyện cho người khác. Thế rốt cuộc là ăn hay không ăn đây?”

    Chạng vạng ngày thứ hai, Tô Kiềm từ công ty đi về, vừa ra liền thấy một chiếc xe cảnh sát đỗ ở phía đối diện. Tim bỗng nhiên nhảy lên, ra đến đại sảnh, quả nhiên nhìn thấy một người mặc đồng phục phẳng phiu, đeo kính râm dựa vào cửa xe, trong miệng ngậm cây cỏ lau, cong môi hướng phía anh cười.

    Tô Kiềm trưng ra cái bản mặt như nhìn thấy quan tài, làm bộ không thấy hắn, đi đến nhà để xe, Dương Thiếu Quân từ đằng xa vẫy vẫy anh, la lớn: “Hế, ông chủ, tan làm rồi à! Làm việc vất vả rồi!”

    Người đi đường, công nhân viên ra vào công ty đều đưa mắt nhìn qua chỗ họ, lưng Tô Kiềm cứng đờ, cước bộ dừng trong chốc lát, sau đó tiếp tục đi vào nhà để xe, lái chiếc Bentley đi ra.

    Lúc anh lái xe đi, Dương Thiếu Quân cũng tiến vào xe cảnh sát, lái theo.

    Dọc đường đi, Tô Kiềm chỉ nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát kêu oang oang, làm anh tâm phiền ý loạn cả bụng đầy tức giận. Anh lái chiếc Bentley, Dương Thiếu Quân lái chiếc xe cảnh sát bình thường, tiếng còi oang oang kia làm anh chỉ muốn phóng thật xa khỏi hắn, thế nhưng lúc này đang là giờ tan tầm, rất nhiều đoạn đường tắc nghẽn, căn bản không thể phóng nhanh, khó khăn lắm mới bỏ được một con phố, nhưng đến con phố tiếp theo đã lại bị đuổi kịp rồi.

    Một lát sau Tô Kiềm đột nhiên cảm thấy không đúng. Mấy tài xế xe khác đi cạnh xe anh đều dùng ánh mắt kì quái mà nhìn anh chằm chằm, có xe đột nhiên thay đổi làn đường mà cố ý đi đến sát xe anh, có xe đang đi đằng trước cố ý giảm tốc độ, dù cho bên đường rõ ràng rất vắng xe. Anh cảm thấy thiếu kiên nhẫn, muốn giảm tốc độ rồi chuyển làn, thế nhưng các xe bên cạnh lập tức bắt kịp, không cho anh thay đổi. Tô Kiềm đang buồn bực không biết mấy tên này bị làm sao, đương lúc nhìn thoáng qua gương chiếu hậu thì thấy chiếc xe cảnh sát đi kè kè phía sau xe mình, chợt bừng hiểu ra —— vì cái xe cảnh sát kia bám theo anh, nên quần chúng nhân dân cho là đang truy bắt tội phạm.

    Tô Kiềm dở khóc dở cười, không muốn tiếp tục dây dưa, cũng không lái xe nữa, dừng xe ngay giữa đường.

    Dương Thiếu Quân xuống xe đi tới, Tô Kiềm hạ cửa kính xuống, cắn răng nghiến lợi hỏi: “Cảnh sát, tôi phạm lỗi sao?’

    Đầu tiên Dương Thiếu Quân không để ý tới anh, chào hỏi mấy chủ xe bên cạnh: “Cảm ơn mọi người, nhưng xin lỗi mọi người đã hiểu nhầm rồi, đây là xe cấp trên gửi xuống, tôi đi theo để bảo vệ anh ấy, không phải là muốn bắt.” “À, sao tôi không đi trước mở đường ấy hả? Lãnh đạo tôi nói phải khiêm tốn một chút” sau đó hạ giọng. “Vị này cũng không phải quan to ở cấp trên, có xe cảnh sát mở đường thì quy mô quá, bảo vệ phía sau thôi là được rồi.” “Aiz, cảm ơn mọi người đã nhiệt tình, cảm ơn vì đã hiểu, tạm biệt, chúc mọi người thuận buồm xuôi gió ~”

    Mấy chủ xe nhiệt tình kia đều phóng đi, Dương Thiếu Quân tí tởn đi tới cửa xe Tô Kiềm, rút cây cỏ lau trong túi áo ra rồi ngậm vào miệng, đi tới cọ cọ cỏ lau vào má Tô Kiềm.

    Tô Kiềm giựt cỏ lau trong miệng hắn rồi ném ra ngoài cửa sổ, cũng không tốn hơi nhiều lời, bộ dạng gần như sắp phát giận. Dương Thiếu Quân cười cười nói: “Ờm, ban nãy anh không phạm lỗi, nhưng bây giờ anh đỗ xe ở đây, thế này là phạm lỗi rồi. Cơ mà em cũng không phải là cảnh sát giao thông, em không viết phiếu phạt cho anh đâu.”

    Tô Kiềm lạnh lùng nói: “Cảnh sát tiên sinh, cậu theo tôi vì việc gì?”

    Dương Thiếu Quân vui vẻ cười: “Không phải là muốn đón anh tan làm hay sao.”

    Tô Kiềm liếc mắt nhìn xe cảnh sát qua gương chiếu hậu: “Cảnh sát các cậu có thể tự ý trưng dụng xe nhà nước như vậy sao?”

    Dương Thiếu Quân giơ ngón trỏ lên miệng “Suỵt” một tiếng, cười hề hề: “Đương nhiên là không thể, cơ mà làm vì người nhà mà, thi thoảng đặc biệt chăm sóc cũng không sao cả. Cục phó của em còn bảo Tiểu Trương lái xe đón con gái đi học về cơ, không gây chuyện là được rồi.”

    Hai chữ ‘người nhà’ này khiến Tô Kiềm sửng sốt một chút, sau đó càng tức giận nói: “Cảnh sát tiên sinh, tôi là con gái cậu sao? Cần cậu đặc biệt chăm sóc sao?”

    Dương Thiếu Quân càng cười tươi hơn: “Không phải, là em tự nâng mình lên thôi. Không phải em lo cho anh hay sao, ông chủ lớn bận rộn như thế, biết đâu có mấy người muốn đến tìm anh gây phiền phức rồi vân vân thì sao. Em lái xe cảnh sát tới, chỉ có mấy đứa không có mắt mới dám động vào, nếu anh mà ngồi xe em về, chưa nói đến mấy đám bại hoại không dám đến gần mà tỉ lệ tai nạn cũng giảm đáng kể, anh không thấy các xe khác thấy em toàn tự động tránh xa sao. Vì em thấy xe anh xịn hơn xe em nên mới đi phía sau bảo vệ một chút, cũng không khác là bao.”

    Tô Kiềm liếc mắt: “Cảm ơn ý tốt của cậu, tôi không có kẻ thù, cậu không cần phải làm việc thừa thãi nữa.”

    Dương Thiếu Quân tỏ vẻ hồn nhiên: “Không có sao? É? Lẽ nào anh quên sạch chuyện nửa năm trước rồi?”

    Tô Kiềm sửng sốt một chút, một chuỗi hình ảnh đột nhiện hiện ra trước mắt, anh cùng Dương Thiếu Quân sóng vai nhau trốn trong khu đất hoang, chợt có tiếng đạn cắt gió mà phóng tới. Bên cạnh có đám côn đồ dùng dao tìm tòi trong đống đổ nát. Anh thấy mình đẩy Dương Thiếu Quân ra…

    Dương Thiếu Quân quơ quơ tay trước mặt anh: “Sao vậy? Choáng rồi sao?”

    Tô Kiềm lấy lại tinh thần, có chút tránh né ánh mắt của Dương Thiếu Quân, anh mím môi, đột nhiên đóng cửa sổ xe, thiếu chút nữa tay Dương Thiếu Quân bị kẹp. Anh đạp chân ga lái đi. Dương Thiếu Quân nhanh chóng trở về xe lái theo sau, đưa Tô Kiềm trở về nhà, Tô Kiềm cũng không dừng xe lại nữa.

    Lại qua hai ngày, Tô Kiềm về nhà thấy trên bàn ăn có một bó hoa hồng to, không khỏi kinh hãi gọi lão Mạnh ra hỏi. Lão Mạnh tỏ vẻ đau khổ nói: “Không phải tôi cho cậu ấy vào đâu, Tiểu Dương tự có chìa khóa, hồi chiều tôi đi ra ngoài mua đồ ăn thì cậu ấy tới, mấy người giúp việc từng thấy cậu ấy tới đây, không biết tiên sinh không chào đón nên để cậu ấy làm. Lúc tôi về thì đồ đã được nấu xong rồi, chú Mạnh cũng không còn cách nào khác.”

    Tô Kiềm vỗ vỗ trán, lắc đầu đi lên lầu, lão Mạnh ở phía sau hỏi: “Tiên sinh, hay là tôi.. đổi khóa nhé?”

    Tô Kiềm suy nghĩ một lúc, bực mình nói: “Quên đi, dặn mấy người giúp việc để ý một chút, sau này đừng cho cậu ta vào nữa.

    Chương 53.

    Dương Thiếu Quân đến công ty Tô Kiềm đón anh vài lần. Xe cảnh sát liên tục xuất hiện trước cổng công ty, sau đó lại theo Tô Kiềm rời đi, mấy người đa nghi nhìn thấy được, khó tránh khỏi nổi lên tin đồn.

    Hôm nay Tô Kiềm đi ngang qua phòng làm việc của chủ nhiệm, nghe thấy được một mẩu đối thoại.

    “Chủ nhiệm, có phải gần đây công ty ta gặp chuyện không?”

    “Sao lại hỏi như này?”

    “Dạ thì, tháng này xe cảnh sát tới ba lần..”

    Ở trong nhà để xe, không may nghe thấy hai người nói chuyện qua lại với nhau.

    “Này cậu nói xem, có phải tổng tài chúng ta phạm phải chuyện gì không?”

    “Ờm ờm, cậu cũng thấy đấy, có mấy lần xe cảnh sát đi theo anh ấy còn gì.”

    Cuối tuần đi qua chỗ gần công ty, nghe được hai cô bé nói với nhau.

    “Nè, cái tòa nhà cao ốc kia kìa, cái công ty ấy, cậu biết chưa, nghe nói bọn họ sắp phá sản.”

    “Sao? Đây là công ty lớn mà, sang năm tốt nghiệp mình còn muốn tới đây phỏng vấn, sao lại phá sản? Cậu nghe tin từ đâu vậy?”

    “Nghe nói bọn họ trốn thuế, cục cảnh sát đang điều tra, mang mấy người có trách nhiệm đi rồi đó!”

    “Sao?!”

    Tô Kiềm: “…”

    Thế nên có một ngày, Tô Kiềm tới công ty đi làm, thư ký đưa thời gian biểu ngày hôm ấy cho anh, buổi chiều có hai cuộc họp. Tô Kiềm nhức đầu day day hai bên thái dương, nói: “Hoãn lại cuộc họp buổi chiều, cho tôi chút thời gian trống.” Sau đó anh gọi cho Dương Thiếu Quân.

    Dương Thiếu Quân nhận điện thoại, ở đầu dây bên kia cười cười với Tô Kiềm: “Ầy, khách quý đến, đại thiếu gia nhớ em sao?”

    Tô Kiềm gắng nhịn một chút, hỏi: “Chiều nay cậu có rảnh không? Tôi muốn tìm cậu nói chuyện.”

    Dương Thiếu Quân nói: “Chiều á? Không được, em phải họp.”

    “Tối thì sao?”

    “Tối lãnh đạo mời ăn cơm.”

    Tô Kiềm cứng người, cắn răng nói: “Vậy buổi trưa?”

    Dương Thiếu Quân kéo dài giọng: “Cũng không được luôn —— trưa nay hẹn người chơi đấu địa chủ, không thể lỗi hẹn với người ta.”

    Tô Kiềm đột nhiên đứng dậy, kéo điện thoại ra xa, cố hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại, sau đó cầm điện thoại về, giọng lạnh như băng âm ngàn độ C: “Vậy lúc nào thì cậu rảnh?”

    Dương Thiếu Quân chậm rãi nói: “Cái này á… Anh cũng biết cảnh sát bọn em làm việc rất bận rộn mà, có đôi khi thiếu ăn ba bữa cũng chẳng nhận ra, an ninh nơi nào có chuyện thì chúng em lại khổ cực, thời gian làm việc cũng thất thường, không thể nói trước lúc nào rảnh.”

    Tô Kiềm cố nén xung động muốn đập điện thoại, lạnh lùng châm chọc: “Cảnh sát Dương bận rộn như thế, sao còn có thời gian bức tôi ngột ngạt?”

    “Ế?” Giọng Dương Thiếu Quân rất vô tội: “Em khiến anh ngột ngạt lúc nào cơ?”

    “Hừ.” Tô Kiềm nói: “Nếu cậu còn tiếp tục lái xe cảnh sát tới công ty chúng tôi, tôi sẽ đi khiếu nại cậu.”

    “Ề..” Dương Thiếu Quân lại cười cười: “Mấy ngày này anh không đọc tin tức sao? Có chuyện thế này này, gần đây ở Phố Đông, cách công ty anh một đoạn ấy, có xảy ra một vụ cướp của giết người, cấp trên rất coi trọng, muốn chúng em phải đi đảm bảo an toàn cho dân sinh, nên mới đi tuần tra liên tục ở khu vực này, em thì nhận nhiệm vụ đi tuần tra khu bên cạnh ấy.”

    “Vậy là tôi hiểu lầm sao, cảnh sát tiên sinh?” Tô Kiềm tức giận nói.

    “À không, không phải anh hiểu lầm đâu, em là đi tuần tra, cũng tiện đường tới thăm anh một chút, tâm ý của em anh tuyệt đối không được hiểu lầm.”

    Tô Kiềm trực tiếp cúp máy. Qua mấy phút, anh cầm điện thoại nội tuyến, không chút tình cảm nói: “Cuộc họp buổi chiều diễn ra như bình thường!” Còn không đợi thư ký trả lời đã cúp máy.

    Một lát sau, bàn tay cầm bút viết văn kiện của Tô Kiềm đột nhiên cứng lại, anh lẩm bẩm nói: “Không phải cậu ta được điều đến bộ phận chủ chốt rồi sao? Sao còn phải đi tuần tra?” Nhưng mà anh cũng không còn đủ sức để tức giận nữa.

    Thế nhưng tối ấy, Tô Kiềm lại gặp được Dương Thiếu Quân.

    Lão Mạnh lái xe đưa anh về, thấy một chiếc Buick rất quen mắt đỗ ngoài biệt thự, bên cạnh xe là một người đàn ông mặc âu phục, trong tay cầm một bó hồng đỏ tươi.

    Chiếc Bentley đỗ cạnh Buick, Tô Kiềm hạ cửa kính xe, đen mặt hỏi: “Không phải cậu bồi lãnh đạo ăn cơm sao?”

    Dương Thiếu Quân cười hì hì, vân vê cánh hoa hồng: “Trong lòng em anh mới là quan trọng nhất, lãnh đạo cũng phải xếp phía sau.”

    Tô Kiềm chẳng còn sức mà tức giận, nhìn hắn không biết nói lời nào. Anh muốn một lần nữa ngả bài với Dương Thiếu Quân, bảo hắn không nên tiếp tục quấy nhiễu mình, nhưng vì Dương Thiếu Quân không đồng ý gặp mặt, nên anh không nghĩ xem phải bắt đầu nói từ đâu. Bây giờ Dương Thiếu Quân đột nhiên xuất hiện khiến anh không kịp trở tay, chẳng biết nên nói gì.

    Dương Thiếu Quân dựa vào cửa sổ xe hỏi anh: “Anh ăn tối chưa?”

    Tô Kiềm nói: “Chưa.”

    “Ừm.” Dương Thiếu Quân gật đầu: “Em cũng chưa ăn.”

    Tô Kiềm: “…”

    Mấy giây sau, Tồ Kiềm đen mặt nói: “Cậu vào đây ăn đi, ăn xong chúng ta cùng nói chuyện.”

    Dương Thiếu Quân cười hì hì: “Được được.”

    Thế là Dương Thiếu Quân lại ôm hoa hồng quang minh chính đại đi vào nhà. Hắn đặt hoa lên ngăn tủ, Tô Kiềm nhìn thoáng qua rồi nói với người giúp việc: “Cầm rồi vứt đi.”

    Người giúp việc nhìn Dương Thiếu Quân, Dương Thiếu Quân không chút dị nghị gì, nói: “Nếu đã tặng thì hoa là của anh ấy rồi, anh ấy nói thế nào thì làm thế đó. Nhưng nếu anh ấy còn chưa nhận hoa thì sẽ không có quyền vứt nó đi, đúng không?”

    Tô Kiềm làm bộ như không nghe thấy.

    Tô Kiềm dự định ăn cơm xong thì nói với Dương Thiếu Quân nên lúc ăn cơm rất khách khí. Dương Thiếu Quân vừa gắp rau cho anh vừa hỏi: “Nghe nói Tiểu Niên sẽ tới ở với anh, khi nào vậy?”

    “Hè..” Tô Kiềm nhìn hắn đầy cảnh giác.

    Dương Thiếu Quân nhún vai: “Cũng lâu rồi em không gặp nó, lần trước em có mua đồ chơi cho thằng bé, nhưng quên chưa đưa, giờ thì không có cơ hội.”

    Tô Kiềm cau mày, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

    Thế nên lúc ăn cơm, Dương Thiếu Quân không ngừng nhắc đến chuyện của Tiểu Niên, mấy chuyện trước kia của thằng bé, nhắc lại lần đầu tiên hắn gặp Tiểu Niên, thằng bé núp sau mông anh làm nũng, còn có lần trước Tiểu Niên gửi thư cho một em gái nhỏ, trong thư mắc đầy lỗi chính tả. Tô Kiềm biết hắn đang muốn tấn công, nhưng nghe xong sắc mặt lại nhu hòa, nhịn không được mà trả lời mấy câu.

    Ăn cơm xong, Tô Kiềm và Dương Thiếu Quân vào thư phòng, cuối cùng đi thẳng vào vấn đề.

    Tô Kiềm nói: “Dương Thiếu Quân, cậu buông tha tôi đi, tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ này.”

    Dương Thiếu Quân giả vờ ngây ngốc: “Chuyện của chúng ta.”

    Tô Kiềm cắt ngang lời hắn: “Cậu buông tha đi, không nên lãng phí sức lực nữa.”

    Dương Thiếu Quân sửng sốt một chút, từ chối cho ý kiến: “Ồ?”

    Tô Kiềm lạnh lùng nhìn hắn: “Lần đấy cậu nói, ‘Em không thể dễ dàng buông’ chứ không phải ‘Em sẽ không buông’.”

    Dương Thiếu Quân hé mắt.

    Tô Kiềm nói: “Cậu nói ra như vậy, có nghĩa chính cậu cũng nghĩ thế. Cậu muốn thử một chút, nếu làm được thì làm, nếu không làm được thì sẽ buông tay. Cho nên bây giờ tôi muốn nói cho cậu biết, tôi sẽ không…”

    Dương thiếu Quân cắt lời anh: “Anh học A Duy nói chuyện tâm lý học từ lúc nào vậy.”

    Tô Kiềm thở dài: “Thiếu Quân, đừng lãng phí thời gian, lãng phí sức lực nữa, thái độ của tôi…”

    Đúng lúc này đột nhiên chuông điện thoại của Dương Thiếu Quân vang lên, Tô Kiềm không nói nữa, hắn lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua, sau đó sắc mặt ngưng trọng, đi ra chỗ khác nghe điện thoại.

    Trả lời vài câu đơn giản xong Dương Thiếu Quân quay lại, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Nhiệm vụ khẩn cấp, em phải đi ngay.”

    Tô Kiềm nhắm mắt, mệt mỏi phất tay một cái: “Quên đi, cậu đi đi.”

    Dương Thiếu Quân đi tới cửa, mở cửa ra, cầm tay nắm, không quay đầu lại nói: “Nếu như anh ngại thái độ em thiếu kiên định, thì thực sự anh cũng không có đủ kiên định gì. Có thể em sẽ buông tay, nhưng mà nói thật, em không muốn buông.” Nói rồi đóng cửa rời đi, không cho Tô Kiềm cơ hội để phản bác.

    Chương 54.

    Qua vài ngày, Uông Văn thực sự đưa Tô Tiểu Niên tới. Chị vẫn không cam lòng, nhưng không còn cách nào khác, cũng may là Tô Kiềm đồng ý cho chị thường xuyên đến thăm Tô Tiểu Niên. Ở điểm này, so ra Tô Kiềm hào phóng hơn chị nhiều, trong thời gian chị được nuôi thằng bé, chị đưa con ra nước ngoài, hận không thể giấu con đến nơi Tô Kiềm không thể tìm thấy. Dù sao Tô Tiểu Niên cũng là đứa con chị mang thai chín tháng mười ngày mà dứt ruột đẻ ra, chị làm như vậy cũng vì tình mẫu tử, hơn nữa, so với Tô Kiềm, tình cảm của chị dành cho thằng bé nhiều hơn anh gấp bội lần.

    Tô Tiểu Niên cũng đã gần mười ba tuổi, lúc được đưa tới thì vừa hay học hết tiểu học, cho nên không phải chuyển trường giữa chừng. Người nhà họ Tô đã sớm liên hệ với một trường tư, Tiểu Niên đến Thượng Hải liền có thể đeo cặp sách đến học ở trường mới luôn. Cũng không biết Dương Thiếu Quân nghe được tên trường Tô Tiểu Niên học từ ai, ngày đầu tiên Tiểu Niên đến trường, hôm ấy tan học, lão Mạnh lái xe đưa Tô Kiềm đi đón con trai, Tô Kiềm vừa xuống xe liền nhìn thấy Dương Thiếu Quân đang bế Tô Tiểu Niên, trước mặt nhiều người mà bế thằng bé lên xoay vòng, chọc Tô Tiểu Niên cười ha hả, sau đó dùng râu dưới cằm cọ cọ vào khuôn mặt trắng nộn nhỏ nhắn, không ít phụ huynh đưa mắt nhìn hai người họ, nghĩ là một cặp bố con thân thiết.

    Lão Mạnh hỏi Tô Kiềm: “Tiên sinh, chuyện…”

    Tô Kiềm đỡ trán, đứng bên cạnh xe, giọng không nhẹ không vang gọi tên con mình: “Tô Tiểu Niên.”

    Dương Thiếu Quân đưa mắt nhìn Tô Kiềm, nhỏ giọng nói bên tai Tô Tiểu Niên cái gì đó, chọc Tiểu Niên cười khanh khách không ngừng, sau đó một lớn một nhỏ đi tới.

    Mặt Tô Kiềm lạnh như băng ngàn tấn: “Cậu tới đây làm gì?”

    Dương Thiếu Quân nói: “Lâu rồi không được gặp Tiểu Niên, đến thăm thằng bé một chút, thuận tiện tặng quà cho.”

    Tô Kiềm nhìn xuống tay hắn: “Quà đâu?”

    Dương Thiếu Quân vô tội chớp mắt: “Quên rồi, lần sau đưa tới là được.”

    Tô Kiềm nghiến răng ken két.

    Nhét Tô Tiểu Niên vào xe xong, Tô Kiềm nhìn Dương Thiếu Quân, gằn từng chữ: “Cậu còn có thể vô sỉ hơn được không?”

    Dương Thiếu Quân rất hồn nhiên: “Có thể chứ, anh muốn mở mang tầm nhìn sao?”

    Tô Kiềm không chịu nổi, xoay người ngồi vào trong xe.. Dương Thiếu Quân cười hì hì nhìn chiếc Bentley của anh xa dần, cũng không có đuổi theo.

    Ở trên xe, Tô Kiềm hỏi con trai: “Ban nãy chú ấy nói gì mà con cười vui vẻ như vậy?”

    Tô Tiểu Niên nói: “Chú Dương bảo mọi người đều nghĩ chú ấy là bố của con!”

    Tô Kiềm xụ mặt hỏi: “Thế thì có gì vui? Chú ấy là bố con thì con vui sao?”

    Tô Tiểu Niên rất vui vẻ nói: “Vui chứ, chú Dương mua ván trượt cho con, còn cho con ăn bánh gato.”

    Tô Kiềm tức giận tranh cãi: “Con cứ hở ra là nói như vậy thì đi làm con của người ta luôn đi!”

    Tô Tiểu Niên bĩu môi, nói lầm bầm: “Bố đối tốt với con trai, nếu như con có nhiều bố, sẽ có nhiều bố tốt dẫn con đi chơi, mua đồ ăn ngon cho con, dạy con theo đuổi bạn gái..”

    Tô Kiềm trừng mắt.

    Tô Tiểu Niên nhanh chóng lấy lòng Tô Kiềm mà nói: “Nhưng con vẫn yêu bố nhất mà!” Nói xong liền chui vào lòng Tô Kiềm, cái miệng vừa ăn vặt cọ cọ lên quần áo của anh.

    Tô Kiềm ngồi một bên không thèm để ý tới con nhỏ.

    Sau đó mỗi ngày tan học, Dương Thiếu Quân lại đúng giờ đến đón Tiểu Niên, hắn sẽ không đưa Tiểu Niên đi nhưng lại mua cho thằng bé đủ loại bánh gato ngon, còn hỏi ngày mai cậu bé muốn ăn gì để hắn mang tới. Không phải ngày nào Tô Kiềm cũng đi đón con được, thỉnh thoảng rảnh rỗi anh mới có thể đến đón rồi cả hai cùng quay về, khi ấy anh có thể tận mắt thấy cảnh sát Dương vô sỉ hối lộ trẻ con như thế nào. Anh luôn nhắc Tiểu Niên không được nhận đồ Dương Thiếu Quân cho, thế nhưng Tô Tiểu Niên vội vã cầm chặt không chịu buông, hai tay bỏ bánh gato vào miệng, phồng mang trợn má ăn, trên mặt còn dính bơ kem, như sợ nếu không nuốt nhanh thì sẽ bị Tô Kiềm cướp. Tô Kiềm thấy vậy thì chẳng còn cách nào khác, hơn nữa cướp đồ trong tay trẻ con thật sự quá vô nhân đạo, chỉ đành phải châm trước cho qua.

    Phần lớn thời gian đều là lão Mạnh đi đón Tô Tiểu Niên, mỗi lần gặp Dương Thiếu Quân, hai người cùng nhau trò chuyện mấy câu. Dù sao trong khoảng thời gian Tô Kiềm bị bệnh, Dương Thiếu Quân cũng coi như tận chức tận trách chăm sóc cho anh, chuyện này lão Mạnh đều thu vào trong mắt. Hơn nữa nửa năm Tô Kiềm đi Mĩ trị liệu, nếu Dương Thiếu Quân không có việc gì thì sẽ tới biệt thự nhà họ Tô tìm lão tâm sự đánh bài, lão Mạnh nhìn hắn đợi Tô Kiềm nửa năm, trong lòng thầm khen ngợi chàng thanh niên này, hơn nữa hai người cũng hợp nhau, chỉ khi ở trước mặt Tô Kiềm lão mới giả bộ như không để ý.

    Hôm nay trường chưa tan học, Dương Thiếu Quân và lão Mạnh đứng với nhau một lúc, trò chuyện giết thời gian.

    Lão Mạnh nói: “Tiểu Dương này, thời gian cậu với tiên sinh bên nhau chú Mạnh đều nhìn rõ. Tiên sinh ấy à, với ai cũng ngoài cứng trong mềm, có phải cậu đã làm chuyện gì xấu không, nên mới khiến tiên sinh không chịu cho vào cửa, nói cái gì mà quan hệ đã chấm dứt.”

    Dương Thiếu Quân giả bộ đáng thương: “Cháu nào dám. Chú Mạnh, chú cũng thấy cả mà, anh ấy vừa về liền chẳng cần cháu nữa, cháu đã kịp làm chuyện xấu gì đâu. Anh ấy phẫu thuật xong quên đi rất nhiều chuyện, chắc cũng quên cháu luôn, rồi không chịu theo cháu nữa.”

    Lão Mạnh nhíu mi: “Ôi, vậy thì đáng thương cho cậu quá. Nhưng mà cũng phải nói, nếu tiên sinh quên cậu rồi, hai người khó mà hợp lại được. Nói thật chứ Tiểu Dương cậu đừng giận, lúc cậu mới ở với tiên sinh ấy, tôi còn nghĩ cậu không xứng với tiên sinh nữa là, hơn nữa tiên sinh cũng đã có con rồi, sao có thể giống như tụi choai choai mười sáu mười bảy tuổi mà chạy theo cái mốt thích đàn ông?”

    Dương Thiếu Quân cười cười, quả thật gia thế Tô Kiềm quá tốt, cửa nhà anh quá cao, nếu như đấy không phải là Tô Kiềm, Dương Thiếu Quân tuyệt đối sẽ không theo đuổi một người như vậy, có nghĩ thôi cũng không được nghĩ. Trước đây hắn chưa từng nghĩ đến chuyện này, bởi vì hắn muốn Tô Kiềm; hiện giờ hắn đã bắt đầu lo lắng đến vấn đề này, nhưng hắn quyết định bỏ qua, bởi vì hắn thực sự muốn Tô Kiềm!

    Dương Thiếu Quân nói: “Chú Mạnh, vậy chú giúp cháu một chút đi.”

    Lão Mạnh khẩn trương: “Giúp thế nào cơ ?”

    “Chú để cháu vào nhà, nấu đồ ăn ngon cho Tô Kiềm, đầu tiên nắm được dạ dày của anh ấy.”

    Lão Mạnh vỗ đùi: “Ôi, cậu đừng bảo tôi làm cái chuyện này, cậu không hiểu được đâu, tiên sinh mà biết cậu đến sẽ không vui, mà tôi cũng không dám. Hơn nữa Tiểu Dương à, tôi phải nói với cậu, cậu thấy có sơn hào hải vị nào mà tiên sinh chưa nếm qua chưa? Nói về tay nghề của cậu thì, đến món thịt kho tàu còn chưa đủ ngọt thì sao có thể nắm được dạ dày của tiên sinh?”

    “Anh ấy ăn rồi sao?”

    “Ờm… tiên sinh nói là không được lãng phí…”

    Dương Thiếu Quân nhìn bóng Tô Tiểu Niên sôi nổi trong sân trường, cười nói: “Chú Mạnh, có lẽ chú không biết, nhưng cháu biết cách uy hiếp anh ấy.”

    “Sao?” Lão Mạnh có chút mơ màng, “Uy hiếp cái gì?”

    “Thật ra cách để uy hiếp anh ấy và cháu rất giống nhau.” Tô Tiểu Niên thấy hai người liền cao hứng chạy tới, Dương Thiếu Quân hướng thằng bé vươn tay, nhẹ giọng nói: “Đó chính là, người nhà.”

    Dọc đường về, Tô Tiểu Niên nói ở trường mới quen được vài bạn mới, muốn mua chút quà cho các bạn, thế là lão Mạnh đưa cậu bé đến một cửa hàng đồ chơi. Tô Tiểu Niên đi vào chọn đồ, lão Mạnh và Dương Thiếu Quân đứng bên ngoài nói chuyện phiếm.

    Lão Mạnh nói: “Ban nãy cậu làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng cậu định bắt cóc Tiểu Niên để uy hiếp tiên sinh.”

    Dương Thiếu Quân cười ha ha: “Cháu cũng muốn thử xem có được không lắm ấy chứ, nhưng mà chú xem Tiểu Niên tham ăn thế kia, cháu mà bảo thằng bé theo cháu, có lẽ nó còn tưởng cháu dẫn nó đi ăn ngon, chỉ sợ mang đi rồi lại không đủ vốn.”

    Lão Mạnh móc một bao thuốc lá trong túi ra, theo thói quen đưa cho Dương Thiếu Quân, Dương Thiếu Quân nhìn lão một cái, lão Mạnh bừng hiểu mà cầm thuốc về: “Ôi tôi quên.” Nói xong rút một điếu ra, bắt đầu nhả khói.

    Dương Thiếu Quân ngửi khói thuốc xong nuốt nước miếng, thi thoảng liếm môi, hai mắt như phát sáng. Lão Mạnh nhìn bộ dạng hắn như vậy thì hỏi: “Nửa năm rồi cậu không hút thuốc thật sao?”

    Dương Thiếu Quân trực tiếp lấy điếu thuốc trong túi lão ra, tự lấy cho mình một điếu, châm lửa rồi nói: “Cũng gần như vậy, thi thoảng nhịn không được thì hút hai điếu, cũng không sao cả.”

    Lão Mạnh lo lắng hỏi: “Thật sự không sao?”

    Dương Thiếu Quân cố sức hít vào một hơi, cả người dần trầm tĩnh lại, cười nói: “Ừm, không sao cả, thân thể cháu như nào cháu biết mà.”

    Hai kẻ nghiện thuốc hút với nhau, lão Mạnh nói: “Thật ra cậu cai cũng tốt, tiên sinh không thích mùi thuốc lá, trước đây tôi còn không dám hút trước mặt, ở trong nhà cũng không dám, chỉ sợ lưu lại mùi, toàn phải cố nhịn chui ra ngoài.”

    Dương Thiếu Quân rũ mắt xuống: “Ừm, cháu biết.”

    Qua hai ngày, Tô Kiềm đi tới đón Tô Tiểu Niên tan học, quả nhiên nhìn thấy Dương Thiếu Quân. Dương Thiếu Quân đi tới chào anh, lúc hé miệng, mùi kẹo bạc hà thoang thoảng. Tô Kiềm đột nhiên thấy là lạ, hỏi: “Cậu ăn kẹo?”

    Dương Thiếu Quân cắn cục kẹo cứng trong miệng: “Ừ, kẹo cai thuốc.”

    Tô Kiềm rốt cuộc hiểu lạ ở đâu. Anh nhìn Dương Thiếu Quân đầy kinh ngạc, giống như thấy sao chổi đụng phải trái đất.

    “Cậu? Cai thuốc?”

    Dọc đường về, lão Mạnh kể cho Tô Kiềm chuyện trước kia. Đoạn ở bệnh viện Tô Kiềm không nhớ chút nào, anh không biết gì về tình huống của Dương Thiếu Quân, mà thực tế, chuyện ở công xưởng cũ anh cũng không nhớ nhiều, chỉ nhớ rõ cảm giác của mình khi ấy, rất bi thương. Lúc bị xích trong công xưởng, trong lòng rất đỗi trống trải, sau đó bên cạnh có thêm một người, thế là hy vọng và tuyệt vọng đấu tranh với nhau. Tuy rằng không nhớ rõ tại sao có thể thoát ra, nhưng hôm nay anh có thể ngồi xe khỏe mạnh thế này, chắc chắn đã có người khiến anh phải mang ơn.

    Qua thật lâu, lão Mạnh còn cho rằng Tô Kiềm sẽ không hỏi tình huống của Dương Thiếu Quân khi ấy nữa, thì đột nhiên nghe thấy tiếng Tô Kiềm từ phía sau: “Là.. là cậu ấy cứu cháu?”

    Lão Mạnh nói: “Cứ coi như vậy đi. Cảnh sát cứu tiên sinh ra, nhưng Tiểu Dương tự mình thâm nhập vào động của địch mới tìm ra được.”

    Tô Tiểu Niên ngồi bên cạnh đột nhiên nhào vào lòng Tô Kiềm, buồn bực nói: “Bố ơi, sau này con cũng muốn làm cảnh sát như chú Dương, đánh hết đám người xấu để cứu người tốt.”

    Tô Kiềm vuốt vuốt tóc con.

    Đến khi về nhà, Tô Tiểu Niên về phòng làm bài tập, Tô Kiềm và lão Mạnh ngồi trong phòng khách, cuối cùng lão Mạnh cũng tìm được cơ hội nói chuyện về Dương Thiếu Quân. Lão nói: “Thật ra Tiểu Dương cũng là một người rất đáng thương, lúc hai người thoát khỏi tay bọn xã hội đen, tiên sinh gần như mất hết tri giác, mà tình hình cậu ấy cũng không ổn, nghe nói phải cấp cứu hai ngày mới chữa được, sau đó tôi có thử đến thăm cậu ấy một lần, bên cạnh cậu ấy không có ai chăm sóc. Tôi hỏi người nhà của cậu ấy đâu, cậu ấy bảo chỉ có mỗi mẹ, sợ mẹ lo lắng nên không dám nói. Tôi cũng là một người nghiện thuốc nên tôi hiểu, cậu ấy cứ như vậy mà mất đi lạc thú ở đời, thật sự rất đáng thương…”

    Tô Kiềm chỉ nghe chứ không nói gì, đến khi lão Mạnh nói xong anh mới hỏi: “Chú Mạnh, chú nói nhiều điểm tốt của cậu ta như vậy, là muốn giúp cậu ta sao?”

    Lão Mạnh cả kinh, liên tục xua tay: “Ôi, sao tiên sinh có thể nói như vậy được, tôi giúp cái gì chứ, cậu ấy có bảo tôi cho phép cậu ấy đến làm cơm, nhưng tôi đã thẳng thắn từ chối rồi, tiên sinh nói không thì chính là không, lão Mạnh tôi không bao giờ hùa theo người khác lừa gạt tiên sinh!”

    Tô Kiềm nhíu mày: “Cậu ta đã đến tìm chú?”

    Lão Mạnh oai phong lẫm liệt: “Yên tâm, tôi tuyệt đối chỉ đứng về phía tiên sinh!”

    Tô Kiềm lắc đầu đứng lên, vẻ mặt không còn nghiêm túc như trước kia nữa, nếu phải nói thì chính là có chút bất đắc dĩ. Anh đi lên lầu, lão Mạnh ở phía sau hỏi: “Cái kia, tiên sinh, có thật là tiên sinh đã quên hết chuyện trước đây với Dương Thiếu Quân rồi không?”

    Tô Kiềm dừng bước, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống: “Để làm gì, muốn giúp cháu nhớ lại sao?”

    Lão Mạnh liên tục lắc đầu: “Không không không.”

    Tô Kiềm hừ một tiếng, tiếp tục đi lên lầu. Vừa đi vừa nhẹ giọng nói: “Có một số chuyện cháu đã quên, nhưng rất nhiều chuyện cháu vẫn còn nhớ… Hừm.”

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras