Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras – Chương 58-60

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras

    Chương 58.

    Dương Thiếu Quân đứng trên bãi đất, nhìn về công trường đang thi công ầm ầm ĩ ĩ phía trước mặt, lau mồ hôi, hướng người bên cạnh phất tay: “Mấy anh em dân công đã cực khổ rồi, cậu mau đi mua vài thùng nước cho họ uống đi.”

    “Vâng, cục trưởng thật tốt.” Người bên cạnh nhanh nhẹn, vừa chạy mấy bước liền không thấy bóng dáng đâu.

    Qua hai tuần nữa trường tiểu học Hy vọng mới sẽ được hoàn thành, sẽ có không ít học sinh được đến trường học, Dương Thiếu Quân rất vui, đi tới công trường cổ vũ mọi người.

    Ánh dương gay gắt chiếu xuống người, cậu thư ký nhanh chóng chạy tới bung dù che cho Dương Thiếu Quân, Dương Thiếu Quân lau lau mồ hôi trên trán, hắn khoát tay: “Không cần, tôi có phải báu vật gì đâu.”

    Loading...

    Lão Vương cười cười đưa gói Chunghwa tới: “Cục trưởng Dương, ngài lấy đi.”

    Gương mặt thư ký trẻ tuổi chợt biến sắc, không đợi Dương Thiếu Quân lên tiếng đã lấy tay đẩy bao thuốc kia ra, vừa nháy mắt vừa nghiêm túc nói: “Xin lỗi, cục trưởng của chúng tôi không hút thuốc lá.”

    Lão Vương chưa từng thấy phản ứng kịch liệt như vậy, có chút ngây ra, nhìn nét mặt của Dương Thiếu Quân, hậm hực thu tay về.

    Một lát sau cậu thư ký kéo chủ thầu qua một bên len lén nói: “Cục trưởng của chúng tôi ghét nhất là mùi thuốc lá, ai dâng thuốc lên cho anh ấy chính là tự tìm đường chết, anh ấy mà thấy ai hút thuốc trong phòng làm việc sẽ lập tức phạt tiền.”

    Lão Vương ngẩn người ra, ánh mắt nhìn Dương Thiếu Quân có chút kính nể.

    Thực tế, chuyện thế này —— Dương Thiếu Quân xuất viện nửa năm, đúng là khi ấy hắn có cai thuốc, nhưng hiệu quả không cao lắm, hắn cố gắng cai, tuy nhiên nhiều khi vẫn phải nể mặt người ngoài mà hút mấy điếu, nhưng ít nhất cũng không còn bộ dạng thuốc không rời tay như trước kia. Nhưng từ sau khi Tô Kiềm trở về, chuyện tình cảm gặp trắc trở, tâm tình phiền muộn nên số lần hắn hút ngày một nhiều, gần như nghiện lại như ngày xưa. Hắn cũng không để ý quá nhiều đến việc này, suy nghĩ lại một chút, sống mà không được hút thuốc thì cuộc sống này có ý nghĩa gì chứ? Mãi đến khi rời Thượng Hải không được bao lâu, hắn nhận được một cuộc điện thoại từ lão Mạnh.

    Lão Mạnh nói thế này: Tiểu Dương à, nghe nói cậu rời khỏi Thượng Hải rồi, ai nha, chú Mạnh nhớ cậu quá. Có chuyện gì ấy à, không không không, cũng không phải tiên sinh bảo tôi gọi cho cậu đâu, là tôi nhớ cậu thôi. Cậu nên chú ý đến thân thể một chút nhé, đặc biệt là chuyện hút thuốc này, đừng tiếp tục hút nữa. Cậu nghĩ một chút đi, nếu cậu hút đến phổi thủng lỗ chỗ, sau đó cậu định để tiên.. à không không, cậu sẽ nhờ ai chăm sóc cho cậu đây? Hay cậu định không biết xấu hổ mà làm phiền người nhà mình? Tốt nhất là bỏ thuốc đi, nếu sau này cậu lại thích một người ghét mùi thuốc lá như tiên.. như một cô nào đó thì biết làm sao? Bỏ thuốc đi, cũng vì tốt cho cậu mà.

    Dương Thiếu Quân nghĩ thế nào cũng thấy đây là chủ ý của Tô Kiềm. Hắn không rõ anh muốn ám chỉ cái gì, nhưng dẫu gì cũng là Tô Kiềm muốn tốt cho hắn, không phải sao? Cho nên hắn không thể phụ lòng tốt của anh. Thế nhưng cai thứ này thật sự rất khó, không ai dụ dỗ hắn thì thôi, nhưng nếu như nhìn thấy người khác hút mà hắn không thể hút, chính là đau khổ tăng theo cấp số nhân! Thế nên hắn ra quy định, chỉ cần là người dưới trướng của hắn, hút thuốc hả, phạt! Phàm là quà người khác biếu, biếu thuốc hả, xéo!

    Dương Thiếu Quân đi một vòng quanh công trường, người mua nước đã về, các công nhân tạm thời rảnh tay tụm lại một chỗ uống nước.

    Đàn ông con trai tụm lại một chỗ, lập tức sẽ có người lấy thuốc ra phì phèo, cả đám ngồi ngậm thuốc châm lửa, Dương Thiếu Quân giận dữ nuốt nước bọt, mặt đã tái đi rồi. Nhâm nhi ly rượu hít hà khói thuốc, đây mới là cuộc sống đích thực của một người đàn ông! Cai thuốc gì đó đúng là cực hình.

    Lão Vương thấy ánh mắt của hắn có chút không đúng, lại nhìn nhìn thư ký, cậu thư ký liên tục xua tay. Lão Vương đi lên: “Cục trưởng Dương, ngài xem cũng đã đến trưa rồi, hay là chúng ta đi ăn đi? Hôm nay ngài vất vả tới thị sát rồi, để tôi mời!”

    “Ăn gì?” Dương Thiếu Quân không mặn không nhạt đưa mắt liếc nhìn.

    “Tôi không ăn đồ đắt tiền đâu, ha ha, có mấy món đặc sản ấy mà.” Lão Vương cười hề hề đi tới: “Dê rừng, gà tuyết, đều là mấy món nổi tiếng ở nơi này, tôi biết một quán không tồi, mùi vị rất thơm ngon!”

    Dương Thiếu Quân liếm liếm môi, nói lầm bầm hai tiếng: “Vậy còn chờ gì nữa? Đi thôi!”

    Ngồi vào bàn ăn, mấy người đàn ông cụng chén trò chuyện.

    Lão Vương nói: “Ai nha, đất nước đang ổn định, mấy địa phương nghèo như nơi đây cũng đang chậm rãi phát triển rồi. Ngài biết không, ngày tôi còn bé ấy, khổ hơn bây giờ nhiều, trường tiểu học cách nhà đến mấy trăm dặm, ngày nào cũng phải dậy thật sớm để chạy đến trường học. Bây giờ nhìn trường tiểu học Hy vọng mới này được xây dựng, tôi cảm thấy rất vui. Trẻ được học hành cẩn thận thì tương lai của đất nước mới có hy vọng.”

    Dương Thiếu Quân cười cười: “Đúng vậy.”

    Lão Vương nói: “Tháng sau tôi phải tới Thượng Hải một chuyến, đến thăm công ty bất động sản Trường Thọ kia, nếu có thể thì mời lão tổng của họ ăn một bữa. Đúng là người tốt, nếu thương nhân nào cũng như người ấy thì Trung Quốc nhất định sẽ rất phát triển? Ngoài chỗ chúng ta, người ấy cũng tài trợ xây dựng mấy trường Hy vọng khác!”

    Dương Thiếu Quân bình tĩnh uống rượu: “Chú mà đi thì thay tôi nói cảm ơn với người ta một tiếng, đại khái tôi muốn thay mặt người dân nơi đây gửi lời cảm ơn.”

    Lão Vương rót rượu cho hắn, hỏi: “Cục trưởng Dương, nghe nói ngài cũng được điều tới từ Thượng Hải, ngài có biết lão tổng của công ty Trường Thọ không? Ngài vừa tới đây thì họ góp tiền tài trợ ngay sau đó, muốn giúp chúng ta phát triển, đúng là ngài mang chuyện tốt tới!”

    Dương Thiếu Quân ngăn lão Vương rót rượu: “Tôi không rõ lắm, công ty bất động sản Trường Thọ à, đó giờ không để ý tới.” Xong quay đầu hỏi thư ký: “Người phụ trách công ty kia tên là gì?”

    Thư ký nói: “Hách Giang Du.”

    Dương Thiếu Quân lắc đầu: “Chưa nghe bao giờ. Đợi khi nào tôi xử lý xong việc trở về, cũng thử tới xem một chút, người tốt như vậy không nhiều. Nào nào, tới dùng bữa.” Dứt lời nâng ly rượu lên uống.

    Lão Vương nói: “Công ty bất động sản này, là một công ty con của tập đoàn Tô thị..”

    “Phụt!!” Dương Thiếu Quân đang uống đột nhiên phun rượu ra: “Khụ.. Chú, chú vừa nói gì? Nói lại một nữa cho tôi nghe!”

    Rượu lăn dài trên khuôn mặt lão Vương, lăn xuống cằm rồi từ từ rơi xuống, mắt lão ta choáng váng, thư ký phản ứng nhanh nhạy, nhanh chóng cầm khăn giúp lão Vương lau mặt. Dương Thiếu Quân kéo vạt áo phía sau của thư ký, mắt trợn to: “Chú ấy vừa nói gì cơ… Tô thị? Của nhà họ Tô? Thật sao? Tô thị của Tô Kiềm á?!”

    Cậu thư ký khổ sở quay nghiêng người, gật đầu liên tục: “Tô thị, của nhà họ Tô, tổng tài là Tô Bác Hoa.”

    Dương Thiếu Quân buông cậu ta ra, vẻ mặt có chút ngây dại, làm mọi người nhìn chằm chằm qua đây. Dương Thiếu Quân ôm ngực, chậm rãi hỏi: “Cái công ty Trường Thọ này, trước giờ có tài trợ xây dựng trường học không?”

    Thư ký lắc đầu: “Không, mới có năm nay thôi, tài trợ xây ba trường liền một lúc.”

    “Ồ.. vậy sao…” Dương Thiếu Quân kéo dài giọng, chậm rãi nâng ly lên, nhưng nhắm không đúng vị trí, làm rượu rơi đầy xuống áo. Thư ký lại càng hoảng sợ, vội vã lau cho hắn.

    Vẻ mặt lão Vương đầy ý tứ, lão hỏi: “Cục trưởng Dương, ngài biết Tô thị …?”

    Dương Thiếu Quân căn bản đang lơ lửng trên cao, không nói không rằng gì, đột nhiên khôi phục tinh thần, vẻ mặt có chút mờ mịt: “Chú vừa nói gì cơ? Tôi nghe không rõ?”

    Lão Vương lặp lại: “Ngài biết…”

    Không đợi lão nói xong, Dương Thiếu Quân đột nhiên đứng lên, khiến mọi người trong phòng bị giật mình.

    Dương Thiếu Quân nặng nề lấy khăn lau mặt: “Mọi người ăn từ từ, tôi đi ra ngoài một chút, cho tiêu thức ăn.” Hắn bỏ lại sau lưng vô số ánh nhìn choáng váng khó hiểu mà tiêu sái rời đi.

    Mọi người đưa mắt nhìn nhau, qua vài giây mới bình ổn lại. Lão Vương vắt óc điều hòa bầu không khí: “Nào, chúng ta ăn trước thôi.” Mọi người bắt đầu cầm đũa, lão Vương gắp một miếng thịt dê, chợt nghe thấy tiếng hát “Hallelujahhh” đầy quỷ dị vọng từ phía cuối hành lang, tay lão run run, miếng thịt dê rơi xuống bàn.

    Xế chiều ngày hôm đó, thư ký quay trở về cục, tìm Dương Thiếu Quân khắp nơi nhưng không được, gọi điện thoại cũng không xong, không biết cục trưởng kỳ quái này bỏ bê công việc chạy đi đâu. Cậu bận rộn một lúc, đi vào kho cất giữ định lấy vài tài liệu, vừa bật đèn liền thấy một người ngồi xổm ngậm cỏ lau ngay dưới chân mình, cậu thư ký bị dọa sợ, thiếu chút nữa hồn bay phách tán.

    Dương Thiếu Quân nhổ cây cỏ lau ra, hướng cậu vẫy vẫy tay: “Tiểu Bằng, tới đây, tâm sự với tôi đi.”

    Thư ký nhỏ xoa xoa tim cố trấn tĩnh lại, run rẩy ngồi xuống bên cạnh hắn.

    Vẻ mặt Dương Thiếu Quân hiền khô, hắn hỏi: “Tiểu Bằng này, năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

    “Hai, hai mươi tám.”

    “Cưới vợ chưa?”

    “Còn, còn chưa có.”

    “Từng yêu ai chưa?”

    “Á…”

    Dương Thiếu Quân nặng nề thở dài: “Tình yêu ấy à, thật khiến người ta mờ mịt.” Lại thở dài: “Người ấy thấy tôi liền chê tôi, không gặp tôi…thì lại nhớ. Cậu nói xem rốt cuộc người ấy nghĩ gì?”

    Thư ký nhỏ yên lặng nghĩ trong lòng: Dựa, dựa vào đâu mà anh nói người ta không gặp thì nhớ anh! Cục trưởng, anh có thể bớt tự mình đa tình đi được không!

    Dương Thiếu Quân gãi tóc, tiếp tục thở dài: “Tôi ấy, mỗi lần thấy người ấy thì lại ngứa ngáy muốn bắt nạt. Không được gặp… thì lại thấy nhớ người ấy, sau đó muốn bắt nạt. Có phải tôi rất yêu người ấy rồi hay không?”

    Thư ký nhỏ hoảng sợ dịch ra sau một bước: Rất yêu cái đầu anh ấy! Ai bị anh yêu đúng là thảm!

    Dương Thiếu Quân cười cười, liên tục thở dài, không nói gì nữa.

    Thư ký nhỏ nơm nớp lo sợ mà đứng lên: “Cục, cục trưởng, tôi phải quay lại làm, làm việc.”

    Dương Thiếu Quân phất tay một cái: “Đi đi.”

    Thư ký nhỏ chậm rãi rời khỏi nhà kho, Dương Thiếu Quân cũng chậm chạp đứng dậy, sờ lên trước ngực, lại đưa tay lên đôi môi, hắn mỉm cười một chút, sau đó lại thở một hơi dài, nhẹ giọng nói: “Em thực sự, rất nhớ anh.”

    Chương 59.

    Thời gian thấm thoát như thoi đưa, hoa nở hoa lại tàn, chẳng mấy mà hai năm qua đi.

    Chỉ sau hai năm Tô Tiểu Niên đã cao đến tận mét tám, tới thời kì dậy thì, cả người dài ra, tính tình cũng có chút thay đổi, không còn dáng vẻ rực rỡ đáng yêu như trước kia nữa, vì xung quanh có không ít nữ sinh vây quanh nên đã biết giả vờ lạnh lùng. Cậu thích chơi bóng rổ, lúc lên sân sẽ có không ít nữ sinh lớp dưới cổ vũ cho, khi ấy lòng vui như hoa nở, nhưng vẫn tỏ vẻ trầm ổn, không muốn cười với người khác, nhưng thật ra tim đã sớm đập rộn.

    Hôm nay Tô Tiểu Niên cùng mấy học sinh trường khác chơi bóng trong sân vận động, tuổi còn trẻ, trong lúc chơi khó tránh khỏi va chạm với nhau, vừa hay người kia tính tình không tốt lắm, hai bên nói ra nói vào chẳng mấy mà rùm beng, chỉ thiếu chút nữa động thủ đánh nhau, cũng may là mấy huấn luyện viên trong sân chạy ra ngăn cản.

    Chơi bóng rổ xong rời sân vận động, Tô Tiểu Niên chào bạn học mỗi người về một ngả, đi vào một con đường nhỏ. Cậu đi không được bao lâu, đột nhiên có năm nam sinh ở phía sau xông lên vây quanh, chính là mấy học sinh trường khác mà cậu vừa chơi bóng cùng.

    Mấy cậu này vừa nhìn đã biết chẳng phải dạng ngoan hiền, một tên đi tới cố ý đụng vào vai Tô Tiểu Niên, xoa xoa mũi, bĩu môi nói: “Ý, không phải là Tô Tiểu Niên sao?”

    Tô Tiểu Niên lui về phía sau, hướng tên cầm đầu nói: “Trương Hiểu Hình, mấy cậu muốn làm gì?”

    Trương Hiểu Hình tỏ vẻ thờ ơ nói: “Không làm gì, ban nãy cậu đụng vào người tôi, bây giờ vai tôi hơi đau, hình như gãy xương rồi, không phải cậu nên bồi thường tiền thuốc men cho tôi sao.”

    “Gãy xương?” Tô Tiểu Niên nhìn bọn chúng đầy cảnh giác: “Gãy xương thì đến bệnh viện đi.”

    Trương Hiểu Hình nói: “Tôi cũng không cần nhiều đâu, chỉ có chút ít tiền thuốc men với phí tổn thất tinh thần thôi, cậu đưa chúng tôi.. Ừm, một nghìn đi. Nghe nói nhà cậu rất giàu mà, chỗ tiền đó có đáng là bao!” (1000 NDT bằng khoảng 3tr rưỡi VND)

    Tô Tiểu Niên lạnh lùng nói: “Nếu cậu thật sự bị thương thì chúng ta cùng đến bệnh viện, tôi không giải quyết chuyện riêng tư thế này. Nếu cậu muốn bồi thường, bác hai tôi làm luật sư, tôi có thể gọi bác ấy ra đàm phán với cậu.”

    Vẻ mặt Trương Hiểu Hình co quắp lại, đi tới bên cạnh đẩy vai Tô Tiểu Niên: “Thằng nhãi, mày không biết tình cảnh của mày bây giờ sao?”

    Tô Tiểu Niên vẫn lạnh lùng nhìn bọn chúng: “Tôi sẽ không đưa tiền cho các cậu.”

    “Thằng nhãi ranh!” Trương Hiểu Hình xắn tay áo giận dữ hét: “Tao thấy khó chịu với mày từ lâu rồi! Giả bộ cái rắm, mày nghĩ mày lạnh lùng hả! Có tiền thì sao! Lúc nào cũng bày ra cái vẻ khinh thường người khác, tao muốn xem mày chật vật thì nhìn như thế nào đây! Thằng nhãi con, muốn sống thì đưa tiền đây, không đưa hôm nay tao đánh tàn đời mày!”

    Người đàn ông đứng trong góc tối suýt chút nữa bật cười. Hắn nhớ lại nhiều năm trước đây, mình cũng thích xắn áo vén quần, huênh hoang tự cho bản thân là nhất. Thế nhưng trong mắt người khác, mình chỉ là đứa nhóc con non nớt đến nực cười.

    Một cậu nhóc tiến lên trước động thủ, Tô Tiểu Niên đã học qua thuật phòng thân, dễ dàng đỡ được đòn của cậu ta, nhanh chóng đánh cậu ta ngã xuống đất. Bốn người kia không ngờ Tô Tiểu Niên lại biết đánh nhau, ngây người ra một lúc, sau đó lấy lại tinh thần, rống giận mà nhào tới.

    Dù sao Tô Tiểu Niên cũng chỉ có một người, mấy chiêu của cậu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Cậu muốn chạy, nhưng chúng đã ngăn hết đường. Không còn cách nào, cũng không thể làm gì hơn là kiên trì đánh, muốn hạ giặc phải bắt được vua, mặc kệ mấy kẻ khác, cậu chỉ nhằm vào một mình Trương Hiểu Hình.

    Nửa phút sau, Trương Hiểu Hình ôm mặt kêu to: “Thằng chó này, sao mày chỉ đánh mỗi mình tao! Mày mày mày là đồ âm hiểm!”

    Tô Tiểu Niên không nói lời nào, đá thẳng vào chỗ giữa hai chân cậu ta.

    “¥%… &*# “

    Trương Hiểu Hình ôm đũng quần lăn vài vòng dưới đất, khó khăn lắm mới lấy lại sức, nhất thời bực mình, quơ lấy cây gậy gỗ dưới đất xông lên, hướng phía giữa hai chân cậu chọc tới —— thế nhưng đi được nửa đường thì bị một người khác vươn tay giữ.

    Người kia nhẹ nhàng rút cây gậy trong tay Trương Hiểu Hình, lo lắng hỏi: “Này, làm gì vậy? Mấy thanh niên các cậu đang chơi trò đánh nhau sao?”

    Trương Hiểu Hình giận sôi lên: “Chú bớt lo chuyện người khác đi, không muốn liên lụy thì mau biến đi, có tin tôi đánh cả chú hay không?”

    Chú kia ngoáy ngoáy lỗ tai, cười cười nói: “Cậu bạn nhỏ, có biết đánh nhau là phạm pháp không?”

    “Mẹ nó!” Trương Hiểu Hình giơ nắm đấm hướng đến mặt người kia: “Chú có bản lĩnh thì gọi cảnh sát đi! Chú mà có thể bắt tôi đến đồn cảnh sát thì con mẹ nó tôi theo họ chú!”

    Chú kia dễ dàng bắt được nắm đấm của cậu, tay kia không nhanh không chậm rút thẻ chứng nhận từ trong túi áo, quơ quơ trước mặt Trương Hiểu Hình: “Con trai, lại đây kêu cha.”

    Trương Hiểu Hình trợn tròn mắt, kia chính là thẻ cảnh sát nền đen huy hiệu màu vàng rực.

    Đám lộn xộn đằng kia cũng ngưng lại, nhìn chằm chằm vào thẻ cảnh sát trong tay Dương Thiếu Quân, mỗi người lại mang một vẻ mặt khác nhau, hoặc là ngây người ra, hoặc là sợ đến choáng váng, thậm chí còn có một tên định xoay người chạy. Tô Tiểu Niên phủi phủi dấu chân trên quần áo, vừa giật mình vừa xấu hổ gọi một tiếng: “Chú Dương.”

    Tiếng “Chú Dương” này vừa được cất lên, sắc mặt cả đám kia xám xịt. Trương Hiểu Hình giậm chân: “Mày, mày tìm chú mày tới. Đúng là thằng hèn!”

    Dương Thiếu Quân liếc mắt nhìn qua, lạnh lùng nói: “Im miệng, thế tụi bay năm chấp một thì làm sao? Vinh quang lắm hả? Nhóc con, từ nhỏ tới bây giờ, chú mày toàn một đấu một đấy, không yếu ớt như tụi bay đâu!” Tuy rằng lúc một đấu một hắn từng yếu ớt gục dưới chân Tô Kiềm.

    Trương Hiểu Hình yên lặng.

    Có một tên lấy lại được tinh thần thì nhanh chân bỏ chạy, Dương Thiếu Quân cũng không đuổi, hướng bóng lưng kia nói: “Nghĩ chạy rồi thì tôi không biết cậu là ai sao? Hay là cậu muốn mai tôi đến nhà mời cha mẹ cậu đến sở cảnh sát xử lý chuyện hôm nay.”

    Bước chân cậu nhóc kia mỗi lúc một chậm, cuối cùng quay trở về.

    Dương Thiếu Quân kéo Tô Tiểu Niên qua một bên, vỗ vỗ vai cậu, nhe răng cười: “Ầy, nhổ giỏ rồi cơ à, cao bằng chú rồi.”

    Tô Tiểu Niên giả bộ lạnh lùng đã quen, muốn cười nhưng chỉ giật nhẹ khóe miệng, thấp giọng nói: “Chú Dương, chú định xử lý chuyện này thế nào?”

    Dương Thiếu Quân nhìn mấy cậu nhóc mặt mũi xám xịt ngồi chồm hổm thành đoàn: “Sao, có muốn chú cho cháu cơ hội thể hiện không?”

    Tô Tiểu Niên lắc đầu: “Chú để cháu tự giải quyết đi, chuyện của bọn cháu, người lớn không nên can thiệp vào.”

    Dương Thiếu Quân nhìn cậu một lúc, thoải mái cười: “Cháu đi đi.”

    Tô Tiểu Niên đi tới, hướng Trương Hiểu Hình phân trần to nhỏ một hồi, sắc mặt Trương Hiểu Hình từ xám đổi thành trắng xanh, cuối cùng mặt đỏ lên. Tính bọn trẻ con, cũng không có hận thù sâu sắc gì, nói một hai câu liền hết, năm phút sau Trương Hiểu Hình đứng dậy, đi tới nắm vai Tô Tiểu Niên, hào phóng vỗ ngực một cái: “Là mình hiểu nhầm cậu, chuyện hôm nay là lỗi của mình, sau này chúng ta làm bạn tốt, có chuyện gì thì cứ nói với mình!”

    Tô Tiểu Niên muốn cười nhưng vẫn không cong khóe môi, tiếp tục duy trì vẻ lạnh lùng.

    Dương Thiếu Quân đi tới: “Giải quyết xong rồi? Sao, là lỗi của ai, nói xin lỗi đi.”

    Nghe theo lời Trương Hiểu Hình bảo, mấy cậu nhóc đứng lại thành một hàng, cúi người xuống trước mặt Tô Tiểu Niên, đồng thanh: “Xin lỗi.”

    Trương Hiểu Hình móc từ trong túi áo ra một bao thuốc, đưa một điếu tới lấy lòng Dương Thiếu Quân: “Chú, chú lấy một điếu.” Ánh mắt hung tợn của Dương Thiếu Quân xoẹt qua, Trương Hiểu Hình run run, nét cười trên mặt cứng lại: Ế ..?

    Dương Thiếu Quân nhắc nhở dạy bảo mấy cậu nhóc một lúc, nghe mấy cậu nhóc luôn miệng hứa sẽ không động tay động chân nữa mới cho đi.

    Nhìn mấy đứa nhóc rời đi, Dương Thiếu Quân cười cười thở dài một tiếng, nắm lấy vai Tô Tiểu Niên: “Giỏi lắm, có tiền đồ hơn bố cháu rồi đó!” Sau đó ngưng một chút, giơ ngón cái lên: “So với chú Dương còn có nhiều tiền đồ hơn!”

    Ngay sau đó Dương Thiếu Quân lái xe đưa Tô Tiểu Niên về nhà, dọc đường không ngừng hỏi han về tình huống gần đây của Tô Kiềm, xác định anh còn chưa tìm mẹ kế cho cậu, tâm tình Dương Thiếu Quân tốt hẳn lên. Càng tới gần nhà Tô Kiềm, khóe miệng Dương Thiếu Quân lại càng cong. Giống như có một chuyện gì đó rất đáng để vui mừng, ngay cả chính hắn cũng không rõ cảm giác rung động khó kiềm chế này là cái gì, ngón tay gõ vào bánh lái theo nhịp, chân cũng rung rung, hận không thể đứng lên mà nhảy múa. Tim hắn đập rất nhanh, có một thứ xúc cảm nào đó đang muốn dâng trào phát tiết ra bên ngoài, nếu như không thể cười, thì sẽ là rơi nước mắt.

    Không bao lâu, biệt thự quen thuộc hiện lên trước mặt.

    Chương 60.

    Cả ngày hôm nay Tô Kiềm cứ có cảm giác không yên, cứ mơ hồ cảm thấy sắp xảy ra chuyện gì đấy. Buổi chiều lúc đang họp, bụng của anh có chút khó chịu, cảm giác hơi nhói đau, không biết bị làm sao đây nữa. Anh nhanh chóng kết thúc cuộc họp, tài liệu xem không vào nên lái xe về nhà sớm.

    Đến cửa biệt thự rồi, cảm giác không ổn này càng trở nên mãnh liệt hơn, không chỉ là trong suy nghĩ, mà cả người cũng có chút khó chịu. Vừa bước một chân ra khỏi xe, lại đột nhiên bất động.

    Lão Mạnh đợi một lúc cũng không thấy Tô Kiềm xuống xe, ngạc nhiên gọi: “Tiên sinh?”

    Tô Kiềm cau mày bước xuống, chậm rãi đi từng bước một, cửa biệt thự mỗi lúc một gần…

    Có lẽ do thời tiết quá nóng, có lẽ bởi buổi trưa bận công việc nên ăn không ngon, mỗi bước một chậm rãi, cảm giác như khí lực trong người đang từ từ tan ra. Đột nhiên, mùi máu tanh xông lên, dây thần kinh trong đầu như đứt đoạn, trước mắt tối sầm lại, hai đầu gối anh quỵ xuống, anh ngã xuống mặt đất.

    Lão Mạnh đi phía trước nên không để ý tình huống sau lưng, đến khi tới cửa rồi mới quay lại, chỉ thấy Tô Kiềm ngất dưới mặt đất, sắc mặt tái nhợt, bên mép còn máu đỏ sậm, lão sợ đến biến sắc, vội vã tiến đến, nhưng có một bàn tay nhanh hơn, bế Tô Kiềm lên.

    “Tô Kiềm, Tô Kiềm, anh khỏe không, anh đừng làm em sợ!”

    Trước mắt Tô Kiềm vốn tối đen, lại đột nhiên cảm nhận được một chút ánh sáng, anh mơ hồ thấy được một bóng người, gương mặt người kia hiện lên, sau đó lại chìm vào bóng tối.

    Dương Thiếu Quân thấy bờ môi anh mấp máy như đang nói gì đó, hắn ghé xuống nghe, giọng anh rất nhỏ nhẹ, hình như là hai chữ “ảo giác”.

    Lão Mạnh chạy tới: “Ai nha.. tiên sinh làm sao vậy, mau mau, mau tới bệnh viện!”

    Dương Thiếu Quân như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ôm Tô Kiềm đến chiếc Buick của mình, lão Mạnh gọi giật lại: “BMWs! BMWs nhanh hơn!”

    Dương Thiếu Quân đặt anh ngồi xuống xe, cả người Tô Kiềm ra đầy mồ hôi lạnh, mềm yếu vô lực tựa vào lòng Dương Thiếu Quân, một chút giãy giụa cũng không có. Dương Thiếu Quân không ngờ đợi lâu như vậy, hai người lại gặp lại nhau trong tình cảnh thế này, hắn hoang mang lo sợ, nắm chặt tay Tô Kiềm, hôn lên trán anh, giọng nhẹ nhàng như đang dỗ một đứa trẻ: “Sẽ đến bệnh viện ngay thôi, không đau, không đau.”

    Thật ra một chút đau Tô Kiềm cũng không cảm nhận được, nói chính xác hơn thì như mất hết mọi cảm giác. Lão Mạnh phóng xe nhanh như bay, chẳng mấy thì bệnh viện xuất hiện phía trước mặt. Lúc đến bệnh viện, Tô Kiềm hơi tỉnh lại, tim anh đập rất nhanh nhưng toàn thân lại vô lực. Cuối cùng anh cũng thấy rõ được gương mặt của Dương Thiếu Quân, mông lung mơ màng một lúc mới nhận ra tư thế này không được lịch sự, vì vậy giùng giằng muốn thoát ra. Thế nhưng toàn thân anh vô lực như vậy, Dương Thiếu Quân không cảm nhận được rằng anh đang muốn tránh né, ngược lại còn nắm chặt tay anh thì thào: “Anh đừng làm em sợ, sẽ vào viện ngay thôi, đến rồi này, cố gắng chịu thêm một chút nữa.”

    Vào viện rồi, Tô Kiềm bị Dương Thiếu Quân ôm thẳng tới phòng bệnh nặng, khiến không ít người ghé mắt nhìn theo. Bác sĩ nghe lão Mạnh và Dương Thiếu Quân miêu tả tình trạng của anh xong, sau đó khám qua, xác định là xuất huyết dạ dày.

    Từ cái dạo tâm lý Tô Kiềm còn bất ổn, khi đó chất lượng giấc ngủ của anh không tốt lắm, cũng để lại ít nhiều di chứng cho cơ thể, hơn nữa bởi vì thường xuyên phải đi công tác, không có người thân bên cạnh lo cho, ăn uống thành ra không có quy luật…, nói chung bởi vì nhiều nguyên nhân họp lại một chỗ, anh ngã bệnh.

    Mấy bệnh này nói nguy hiểm cũng không quá nguy hiểm, không thể chết được ngay, thoạt nhìn rất dọa người, đột nhiên té xỉu thổ huyết, giống y như phim võ hiệp, khiến một người được năm tháng tôi luyện như Dương Thiếu Quân cũng bị làm cho kinh hãi. Muốn trị bệnh, không thể trị khỏi hẳn luôn, bởi vì quan hệ của Tô Kiềm với bệnh viện này tương đối tốt, nên cho anh làm một loạt xét nghiệm thân thể như chụp X quang, kiểm tra máu, xét nghiệm nước tiểu, lăn qua lăn lại chẳng mấy mà trời tối đen.

    Đêm xuống, Tô Kiềm nằm trong viện. Bởi vì đột nhiên xảy ra chuyện, Tô Kiềm không muốn làm người nhà lo lắng, nên không cho lão Mạnh nói với đám Tô Duy, Tô Di. Trải qua chuyện hai năm trước, nghĩ tới bệnh viện, người nhà họ Tô đều có bóng ma trong lòng, Tô Kiềm vốn không muốn ở lại, nhưng điều trị tại nhà chắc chắn không thể so sánh được với bệnh viện lớn, mấy bệnh lặt vặt còn có thể ở nhà chữa được, chứ đụng vào mấy bệnh nặng như này, chỉ đành phải chấp nhận mà nhập viện.

    Dương Thiếu Quân xin ở lại chăm anh một đêm.

    Lão Mạnh đưa Tô Kiềm về phòng bệnh xong, bởi bệnh nhân bị xuất huyết dạ dày chỉ có thể ăn một ít thức ăn lỏng, nên lão về nấu cháo dinh dưỡng, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Dương Thiếu Quân và Tô Kiềm.

    Dương Thiếu Quân ngồi xuống bên giường anh, Tô Kiềm tựa vào đầu giường, bầu không khí có chút xấu hổ, không ai nói lời nào.

    Vẫn là Tô Kiềm phá vỡ trầm mặc: “Cậu về từ lúc nào?”

    “Hôm qua em bay về.”

    “Ừ.”

    “…”

    Lại trầm mặc.

    Một lát sau, Dương Thiếu Quân dịch dịch dịch, dịch tới bên giường, tay chậm chậm chậm, chậm rãi cầm lấy tay Tô Kiềm. Hắn cười he he nói: “Tô Kiềm, anh nhớ em không?”

    Tô Kiềm lạnh lùng nhìn hắn, muốn rút tay ra nhưng không được.

    Dương Thiếu Quân lại cười hì hì nhích tới: “Em nói rồi, nếu qua hai năm mà anh vẫn chưa tìm mẹ kế cho Tiểu Niên…”

    Tô Kiềm lạnh lùng nói: “Sao cậu biết là tôi không tìm?”

    Dương Thiếu Quân sửng sốt: “Tô Tiểu Niên nói!”

    Sắc mặt Tô Kiềm hơi thay đổi, trong lòng thầm mắng con trai không hiểu chuyện.

    Dương Thiếu Quân lại dịch thêm chút nữa: “Có phải anh nhớ em đến nỗi ăn không ngon, nên dạ dày mới đổ máu không?”

    Tô Kiềm cố nén nhịn, châm chọc bảo: “Hai năm không gặp, da mặt cảnh sát Dương dày lên không ít nhỉ.”

    Dương Thiếu Quân nắm tay anh sờ lên mặt mình: “Sao có thể, anh sờ xem, chỗ nào cũng mỏng dính thế này.”

    Tô Kiềm rút tay về, không nhịn được mà liếc mắt nhìn.

    Dương Thiếu Quân cũng nhìn anh cười đầy vui vẻ.

    Thủ tục nhập viện của Tô Kiềm do Dương Thiếu Quân làm, là một phòng bệnh cao cấp có hai giường, thế nhưng giường bên cạnh vẫn trống không. Tô Kiềm bất mãn nhìn hắn hỏi: “Sao lại chọn phòng bệnh này?” Thật ra người bị bệnh đều hiền hòa hơn bình thường rất nhiều, các góc cạnh đều không còn, nhưng anh vẫn không thích ở trong cùng một phòng với một người xa lạ.

    Dương Thiếu Quân không để ý nói: “Không phải vẫn chưa có ai ở sao, một mình anh hưởng thụ không gian hai người, có gì là không tốt? Huống hồ cho dù có người vào ở, biết đâu lại là duyên phận? Nói rõ anh và người kia có duyên, không chừng lại là quý nhân đời anh nữa?”

    Tô Kiềm lười tranh cãi cùng hắn, lạnh lùng nói: “Rất cảm ơn cậu đã đưa tôi tới bệnh viện, khuya lắm rồi, cậu về nghỉ ngơi đi, lát nữa lão Mạnh sẽ tới chăm sóc tôi.”

    Dương Thiếu Quân nắm tay anh không chịu buông: “Lão Mạnh cũng phải nghỉ ngơi chứ, vẫn cần một người thay chú ấy chăm sóc anh. Bệnh của anh không thể ở một mình được.”

    Tô Kiềm tức giận nói: “Cảm ơn cậu! Sẽ có hộ tá tới!”

    Dương Thiếu Quân lại dịch sát thêm chút nữa, gương mặt hắn gần như dán xuống mặt anh: “Anh thích được hộ tá chăm sóc sao?”

    Tô Kiềm bị hắn ép đến nghiêng người sang một bên, anh lạnh lùng nhìn hắn: “Cậu thấy mình có thể chăm sóc người khác tốt hơn hộ tá sao?”

    Dương Thiếu Quân nở nụ cười: “Không, nhưng mà em giống như chú Mạnh, muốn để người nhà chăm sóc cho anh.”

    Lời hắn nói làm Tô Kiềm sửng sốt trong giây lát! Giống như hai năm trước Dương Thiếu Quân nói chuyện với lão Mạnh, tử huyệt của Tô Kiềm chính là ‘người nhà’, trước đây hắn có thể mài mòn viên kim cương cứng rắn tên Tô Kiềm cũng nhờ bởi cái tử huyệt này! Cho dù là hiện tại, hai chữ này cũng vẫn đâm thẳng vào nơi mềm mại nhất trong lòng anh, khiến anh thất thần đến như vậy.

    Buổi tối lão Mạnh đưa đồ ăn và dắt Tô Tiểu Niên đi vào viện theo, bởi vì sáng hôm sau Tô Tiểu Niên còn phải đến trường nên Tô Kiềm dặn dò con trai mấy câu rằng không được nói với bác gái và hai chú, sau đó để lão Mạnh đưa về. Dù sao Tô Tiểu Niên cũng đang học năm cuối cấp, bài vở tương đối nhiều, cậu thấy tinh thần Tô Kiềm không tệ lắm, nghĩ bệnh này không quá đáng ngại nên động viên bố mấy câu rồi theo lão Mạnh về.

    Tô Tiểu Niên vừa mới đi, Tô Kiềm liền thấy Dương Thiếu Quân tựa người vào khung cửa cười cười: “Trước đây em nghe chị anh nói, anh chỉ thích kể chuyện tốt với bọn họ, không muốn nói chuyện không hay. Không ngờ bây giờ anh vẫn còn như vậy. Thật ra, người nhà không chỉ để chia vui, họ cũng có thể cùng anh gánh những chuyện phiền não. Anh chỉ nói những chuyện vui với họ, lâu dài sẽ khiến người ta lo lắng.”

    Tô Kiềm hỏi ngược lại hắn: “Vậy sao lúc phẫu thuật cậu không cho mẹ biết?”

    Dương Thiếu Quân không lập tức lên tiếng.

    Cũng không phải vì thiếu người thân, nhưng mà mỗi một người trong gia đình lại giữ một vai trò khác nhau trong sinh mệnh. Cha mẹ là người dưỡng dục, anh chị em là người bầu bạn cùng trưởng thành, con cái mang tới niềm vui.. Ở thời điểm này, người có thể ở bên anh cùng chia vui sẻ buồn, có lẽ là một người bạn đời. Một người đặc biệt trong sinh mệnh, không có quan hệ máu mủ, nhưng lại là người thân thiết nhất.

    Tô Kiềm nằm xuống, lạnh nhạt nói: “Tôi muốn ngủ, cậu về đi.”

    Dương Thiếu Quân đi vào: “Em không đi.”

    Tô Kiềm nói: “Tôi có thể bảo y tá đuổi cậu.”

    Dương Thiếu Quân trầm mặc mấy giây, hắn ngồi xuống bên giường anh: “Để em chăm sóc anh đêm nay đi. Anh ngủ đi, sáng mai dậy là em đi rồi, em còn phải trở về cục, còn có rất nhiều chuyện phải làm, anh yên tâm đi.”

    Tô Kiềm không đuổi hắn nữa, cũng không kêu y tá đuổi người, chỉ trở mình đưa lưng về phía hắn, thực sự muốn ngủ.

    Qua mấy phút, đột nhiên anh cất lời: “Cậu có bật lửa không?”

    Dương Thiếu Quân sửng sốt một chút, đứng lên nói: “Không có. Anh cần bật lửa để làm gì? Để em ra ngoài mua cho anh nhé?”

    Tô Kiềm bảo: “Không cần. Tắt đèn, tôi muốn ngủ, cảm ơn.”

    Cũng không biết qua bao lâu, Dương Thiếu Quân ngồi trong bóng đêm nhẹ giọng hỏi: “Có phải anh cũng có một chút, dù chỉ một chút, thích em?”

    Nhịp thở anh yên tĩnh bình lặng, không trả lời.

    Thuộc truyện: Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras