Đối phương muốn thông báo với anh rằng vứt mẹ trúc mã đi – Chương 1

    Thuộc truyện: Đối phương muốn thông báo với anh rằng vứt mẹ trúc mã đi

    Tạ Dịch có một tên trúc mã gọi là Ngụy Tần, dáng người cao to khỏe mạnh, eo nhỏ vai rộng, chân dài đến mức suýt thì vượt qua cả chiều cao toàn thân của Tạ Dịch, vị này quanh năm chiếm giữ vị trí số một, học bá đệ nhất môn thể dục kiêm vận động viên cừ khôi, từ nhỏ đã là kẻ “con nhà người ta” mà mẹ Tạ Dịch hay nhắc đến.

    Tạ Dịch vẫn luôn cảm thấy bản thân không ưa gì tên Ngụy Tần này. Nhưng mà sau sáu năm xa cách, vị này lại chạy trong mưa đuổi theo người đàn ông của đời mình, chặn trước mặt Tạ Dịch tỏ tình với anh, Tạ Dịch nhìn từng sợi tóc bị mưa xối ướt nhẹp dán trên cái trán trơn bóng của hắn, nhìn chiếc áo sơmi đẫm nước dính sát vào da thịt cơ bắp của hắn, bàn tay cầm ô cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ-ing.

    Sau khi dẫn Ngụy tiên sinh về khu nhà trọ của mình, Tạ Dịch lúng túng. Mặc dù anh là gay, nhưng anh vẫn cảm thấy bản thân chỉ có thể làm 1, mà vị Ngụy tiên sinh có sự nghiệp thành đạt cả người đang tản ra khí chất nghiêm túc này, dáng người diện mạo kia, nói hắn là 0, Tạ Dịch tin không nổi.

    Tạ Dịch từ nhỏ đến lớn đều học cùng lớp với Ngụy Tần, chỉ là khi học cấp ba, mẹ Tạ Dịch mắc bệnh qua đời, vì thanh toán khoản tiền viện phí chữa bệnh cho mẹ mà bố Phí không thể không đem căn nhà ở thành phố lớn bán đi, mang theo Tạ Dịch trở về quê nhà.

    Lúc ấy Tạ Dịch rời đi vội vàng, cộng thêm bản thân anh tự nhận mình với Ngụy Tần không có giao tình gì, cho nên cũng liền không chào mà đi. Tạ Dịch thật sự không ngờ tới đối phương vậy mà tìm anh nhiều năm như vậy, thậm chí còn vì anh mà đến ven thành phố hạng hai này.

    Loading...

    Bên ngoài cửa sổ thời tiết đầu xuân mưa vẫn to như trút nước, người đàn ông cả người ướt sũng đứng trong phòng khách chật hẹp, Tạ Dịch vào trong liền cúi đầu trầm tư không để ý đến hắn, dù vậy Ngụy Tần cũng không hề mảy may có chút cảm giác khó chịu nào, ánh mắt hắn dán trên người Tạ Dịch, giống như sợ anh lại đột nhiên từ trước mặt hắn biến mất thêm một lần.

    Cho đến khi Tạ Dịch nhớ đến đối phương còn đang cả người ướt sũng, Ngụy Tần đã lạnh đến mức mặt mũi tái nhợt, bờ môi trắng bệch, đôi mắt tối đen khiến Tạ Dịch chút nữa thì quên mất việc hô hấp của mình.

    “Ách…anh thay quần áo ướt ra trước đi, tránh để bị cảm.” Ngụy tiên sinh nghe lời vươn tay cởi cúc áo, quần áo bị ướt rất khó cởi, Tạ Dịch liền tiến đến giúp hắn. Từng khối cơ bắp đẹp mắt cũng theo đó mà phơi bày trước mắt, hô hấp Tạ Dịch càng ngày càng trầm, lồng ngực phập phồng trước mặt cũng càng rõ ràng, hai nụ hoa anh đào thẳng tắp dựng lên, như đang mời gọi, dụ hoặc Tạ Dịch tiến đến gặm cắn liếm mút.

    Tạ Dịch dùng hết số nghị lực cứng cỏi của mình mới có thể dời mắt khỏi hai đóa hoa kia, chưa kịp xoay người đã bị người đàn ông ôm chặt lấy.

    Ngụy tiên sinh tâm tư kích động, người mà mình tìm kiếm nhiều năm như vậy hiện tại ngay trước mặt, ánh mắt đối phương vẫn như trước, vẫn trong veo như thuở còn niên thiếu, hắn ôm chặt người trong lồng ngực, bàn tay vuốt ve sau gáy Tạ Dịch, ngón tay luồn vào trong mái tóc mềm mại, giúp anh vuốt ve lại những sợi tóc bị gió thổi rối.

    “…….” Tạ Dịch vì đột nhiên bị ôm cứng trước ngực người nào đó mà sắc mặt bùng phát đỏ rực….tức giận, mặc dù biết rõ vóc dáng của mình vốn thấp bé, nhưng anh luôn không chịu thừa nhận, đột nhiên bị người khác gợi đến, người tính tính nóng nảy như Tạ Dịch đương nhiên không chịu nổi, anh trừng mắt nhìn cơ ngực màu lúa mạch vì cảm nhận được nộ khí mà run sợ, mài cho chiếc răng hổ trở nên sắc nhọn, há miệng liền cắn một miếng.

    “Haa! A Dịch cậu sao lại cắn người rồi?”

    “Cắn anh! Lăn lăn lăn ! lăn càng xa càng tốt !”

    Dù Ngụy tiên sinh đã quen với tính cách của Tạ Dịch, vẫn phải cảm thán một tiếng A Dịch nhà hắn một chút cũng không thay đổi, nhưng cuối cùng hắn vẫn lăn, có điều…..là lăn lên giường.

    Ngụy tiên sinh tuy rằng bằng tuổi với Tạ Dịch, nhưng hắn từ nhỏ đã thành thục ổn trọng, mỗi lần Tạ Dịch giận dỗi đập phá đồ đạc rồi bỏ đi, Ngụy tiên sinh sẽ luôn có biện pháp dỗ anh trở về.

    Phong cách trên giường của Ngụy tiên sinh cũng không có gì thay đổi, trong ấn tượng của hắn Tạ Dịch vẫn còn là thiếu niên mười bảy tuổi của sáu năm trước, lúc tức giận thì cố chấp táo bạo, lúc vui vẻ thích làm nũng tươi cười. Ở trong lòng hắn, Tạ Dịch đơn thuần đến mức ngay cả hôn cũng không biết, nhưng khi hắn bị Tạ Dịch giống như con báo nhỏ lao đến hôn cho thở không nổi, hắn mới nhận ra rằng con người cũng sẽ phải lớn lên.

    Chiều cao của Tạ Dịch so với thời điểm còn học trung học không có gì thay đổi, mặt cũng như xưa giống như một đứa trẻ, mặc quần áo thoải mái một chút liền có thể bị nhầm thành học sinh cấp ba, không biết có phải tất cả chiều cao của anh đều tập trung ở chỗ đó hay không, mà khi Ngụy tiên sinh nhìn thấy hiện thực bé tiểu Dịch so với hắn tưởng còn vĩ đại gấp nhiều lần, thì vô cùng kinh ngạc.

    Sau đó một người đàn ông cường tráng thân cao một mét tám lăm bị cậu nam sinh 1m75 đẩy ngã, Ngụy tiên sinh đối với tình huống này chỉ cười bất đắc dĩ, không chút phản kháng mà mở ra hai chân, để cho chú báo nhỏ hiếu kì phía sau hắn bôi thứ kì quái gì đó vào tiểu huyệt.

    Tạ Dịch quanh năm xem GV giải quyết nhu cầu sinh lý, đương nhiên biết phải ăn mỹ vị trước mắt này như thế nào, cũng biết không có dầu bôi trơn, số 0 sẽ bị đau vô cùng, người làm công cũng sẽ vì chỗ đó khô khốc mà bị ma sát xước da. Vì lần đầu tiên tốt đẹp của hai người, anh đành phải dùng kem dưỡng da thay thế.

    Căn cứ vào nguồn tri thức tích lũy hàng năm, Tạ Dịch cảm giác đã đủ trơn, bên trong cũng tạm ổn, liền mang thương ra trận.

    Lúc tiến vào hai người đều đau đến kêu thành tiếng, Ngụy tiên sinh bị anh lỗ mãng đâm cho đau điếng, còn Tạ Dịch là bị siết chặt đến tàn nhẫn.

    Anh vẻ mặt thảm thiết nói: “Anh siết đau tôi, tôi không vào được….”

    “……” Trước mặt Ngụy tiên sinh biến thành màu đen hồi lâu mới đỡ, mở miệng trấn an, nói: “Cậu….trước tiên đừng nhúc nhích , tôi thử xem.” Hắn cố gắng thả lỏng huyệt khẩu, nhưng không thành công, kỳ thật cũng không thể trách hắn, vừa rồi Tạ Dịch chỉ lo khai phá mặt sau của hắn, mà tràng đạo của hắn lại không quá mẫn cảm, huyệt khẩu đang khép kín bị mở ra, phía trước hắn không có bất cứ phản ứng nào.

    Thấy vẻ mặt thất lạc muốn rút ra của Tạ Dịch, bất chấp bản thân đau đến mức mồ hôi vã đầy đầu, hắn giữ chặt Tạ Dịch, há miệng nói: “Cậu….có thể cởi quần áo ra không? Tôi nhìn thấy thân thể cậu liền ổn.”

    Tạ Dịch nhìn người đàn ông sắc mặt trắng bệch dưới thân, lần đầu tiên cảm giác cái người từ nhỏ đã rất lợi hại này cũng có lúc yếu ớt đến mức khiến người ta muốn hung hăng ôm lấy hắn. Tạ Dịch lập tức cởi hết quần áo, thân hình thon dài trắng nõn lộ ra ngoài, ánh mắt Ngụy Tần nhìn hắn tràn đầy say đắm mê luyến, phía dưới lập tức bừng bừng ngóc dậy.

    Hắn lại nói: “Cậu có thể hôn tôi nữa được không?”

    ———————cua đồng bò ngang————————

    Tạ Dịch liếm liếm khóe mắt Ngụy tiên sinh, đem chỗ ướt át kia liếm như là nó vừa trải qua trận khóc lớn, anh xấu xa thì thầm bên tai Ngụy tiên sinh: “Trước kia chơi trò chơi anh làm vợ của tôi, còn chưa gọi tôi là chồng lần nào đâu.” Nói xong Tạ Dịch tự mình đỏ mặt trước tiên, đang định rút lại câu vừa rồi, liền nghe thấy giọng nam khàn khàn nhẹ nhàng nói.

    “Chồng à, tôi yêu cậu.”

    Thuộc truyện: Đối phương muốn thông báo với anh rằng vứt mẹ trúc mã đi