Duy quân – Chương 23-24

    Thuộc truyện: Duy quân

    CHƯƠNG 23

    Ánh trăng như mặt nước, nửa vòng tròn hình bán nguyệt vắt trên ngọn cây, ở vùng ngoại ô yên tĩnh còn có thể nghe thấy vài tiếng cú mèo kêu, âm thanh thập phần rõ ràng, đem Khang Viễn tâm can đều co lại, vừa đi vừa nhìn sợ tới mức một tiếng động cũng không dám xuất. Tuy rằng thấy hai bên đường đều là nông trại, nhưng Khang Viễn sợ phụ mẫu phát hiện bức thư của mình quá sớm, phái binh ra khỏi thành truy, bởi vậy một lòng muốn đi xa một chút.

    Dần dần, hai bên đã không còn nhà dân, trước mắt xuất hiện hai lối rẽ: Một đường lớn, là đi thông đến huyện Châu Thành , một cái khác như sơn đạo, nghĩ muốn cũng biết, là dẫn đến một nơi hoang vắng sơn dã nào đó.

    Khang Viễn trước kia nghe bằng hữu nói qua, sơn đạo này sau khi đi qua mấy ngọn núi là đến thành Lãm Châu, với tính tình của y phụ mẫu chắc chắn không thể tưởng tựng y dám đi vào sơn đạo, truy binh cũng tám phần là lựa đường lớn đuổi theo, một khi đã như vậy, chẳng bằng lớn mật thử một lần. Bởi vậy nghĩ đến đây, nắm thật chặt tay nải trên lưng, cấp bản thân thêm một chút can đảm, liền hướng nhanh về phía sơn đạo đi đến.

    Hạ Hầu Triển đi theo phía sau Khang Viễn, thấy y quyết định lựa sơn đạo đi, nhịn không được tà mị cười, thầm nghĩ Viễn a Viễn, đây chính là ngươi muốn thành toàn cho một mảng tương tư của ta, không thể trách người khác. Nếu lúc này đây ta còn không thể đem ngươi nắm trong tay, ta cũng không cần đem ngươi trở về kinh thành kinh thành cùng ta lập gia thất, trực tiếp tìm hai khối đậu hủ đâm chết là được.

    Loading...

    (Sao anh khôn thế, đâm vào đậu hũ chết đk thì e đây đập đầu vào gối tự tử chết chung vs anh cho vui há há,…. :”>)

    Nghĩ đến đây, cũng nhấc thân hình đuổi theo, một bên vừa truy, còn thường thường phát ra một ít tiếng kêu cổ quái, liền đem Khang Viễn đi phía trước sợ tới mức, bước chân càng ngày càng không xong.

    Hạ Hầu Triển gia khỏa này nghĩ làm chuyện xấu mà không biết chừng mực, nghĩ nghĩ, lợi dụng khinh công tuyệt đỉnh đi phía sau Khang Viễn, ở cần cổ nhẹ nhàng thổi khí, rồi mới nhanh chóng ẩn thân sau cây cối trong rừng.

    Bất quá hiển nhiên là lo lắng quá mức, Khang Viễn sợ tới mức đầu cũng chưa dám quay lại, trực tiếp hét lên một tiếng, liền chạy như điên về phía trước. Bình thường luôn một thân tao nhã, lúc này giống như một con nai con bị săn bắt trốn chạy như điên, bốn phía chạy loạn, cũng không thèm nhìn đường , Hạ Hầu Triển thấy vừa buồn cười lại vừa đau lòng, vội vàng cũng triển khai khinh công đuổi theo.

    Khang Viễn hoảng chạy không phương hướng một thời gian, thật sự chạy đến mệt, mới dừng lại, một bên không ngừng thì thào tự nói:“Tử* bất ngữ quái lực loạn thần, tử bất ngữ quái lực loạn thần, Khang Viễn, ngươi phải có tiền đồ một chút, ngươi đem những điều thánh nhân chi huấn đều đã quên sao?” Như thế lặp lại hai lần, cảm giác đã hơi ổn định lại.

    Chống tay vào một thân cây thở hổn hển lấy hơi, Khang Viễn miễn cưỡng ngẩng đầu lên, muốn tìm đường nhỏ, ngay sau đó, y đã bị tình cảnh trước mắt làm sợ tới mức hét rầm lên.

    Chỉ thấy ở cách đó không xa, cũng không biết khi nào tụ tập một đám phiêu lãng, bọn họ ở không trung lượn tới lượn lui, này tình cảnh đã muốn đủ dọa người , bọn họ cố tình còn phủ một thân xiêm y màu trắng, thoạt nhìn liền càng làm cho người ta sợ hãi.

    Khang Viễn thân mình mềm nhũn, mắt thấy sẽ té ngã trên mặt đất, nhưng vào lúc này, bên tai nổi lên một trận gió nhỏ, tiếp theo y liền cảm thấy được mình lọt vào một cái ôm ấm áp, thanh âm ôn nhu ở bên tai vang lên:“Viễn, đừng sợ, có ta ở đây, không có việc gì không có việc gì đâu, đám cô hồn dã quỷ đó sẽ không dám tổn thương đến ngươi.”

    Lúc này đây Hạ Hầu Triển, cho dù là có là ba đầu sáu tay, cũng sẽ làm cho Khang Viễn vài phần kính trọng (hãn… gặp e xỉu chứ chả có yên tâm đâu..). Huống chi khi quay đầu, lại hé ra gương mặt tuấn dật suất khí, trong ánh mắt đều tràn đầy nhu tình cùng kiên định, lập tức khiến cho Khang Viễn cảm thấy thực an tâm, thân mình run rẩy cũng chậm chậm khôi phục lại bình thường, chính là khớp hàm vẫn còn run rẩy.

    “Kia…… Này là sao?” Khang Viễn nắm lấy cánh tay Hạ Hầu Triển, thân mình vẫn tựa vào trong lòng ngực hắn, lòng còn sợ hãi nhìn phía trước mấy thứ phiêu phiêu kia, y vẫn nghĩ đến thánh nhân trong lời nói đúng, tử bất ngữ quái lực loạn thần, cho nên sao vậy cũng vô pháp chấp nhận sự thật phía trước, bởi vậy vẫn còn thấy kinh hách .

    Hạ Hầu Triển liền cảm thấy được mình sống mười tám năm, đó là vì giờ khắc này mà sống. Ái nhân nắm chặt tay mình không buông, coi mình như một nơi tối kiên cường để dựa vào. Nếu không phải do phía trước bất đắc dĩ tránh né, còn cái gì có thể so sánh được với giờ khắc hạnh phúc này? Trong nháy mắt, nước mắt hạnh phúc đều nhanh muốn chảy ra.

    “ Giống như ngươi thấy, này là quỷ a.” Hạ Hầu Triển một chút cũng không cảm thấy được đáp án này có gì không ổn, lại nghe Khang Viễn là một tiếng kêu sợ hãi, run rẩy thân mình nói:“Sao lại có thể? Trên đời sao lại thực sự có quỷ?”

    “Đương nhiên là có quỷ a, Quan Sơn là dạng người gì ngươi không biết sao?” Hạ Hầu Triển kỳ quái nhìn về phía Khang Viễn, lại sau một khắc lại mỉm cười: ha hả, Khang Viễn đang hoảng loạn, trên mặt là vẻ mặt kiên quyết phủ nhận, thật đúng là không phải đáng yêu bình thường a.

    Nhớ tới Quan Sơn, Khang Viễn không biết nói gì để phản bác, kia đích thật là một người thần thông quảng đại. Y sợ hãi nhìn nhìn lại đám cô hồn du đãng kia, chỉ thấy bọn họ cũng không có tới gần mình, lúc này mới thoáng thả tâm, lại cúi đầu, phát hiện mình còn nép vào trong lòng Hạ Hầu Triển không khỏi lập tức mặt đỏ tai hồng, cường lực đẩy ra.

    Tái quay đầu lại nhìn xem Quỷ Hồn này, xác định bọn họ không có ý muốn lại đây, Khang Viễn thần sắc phức tạp liếc mắt nhìn Hạ Hầu Triển một cái, thực gian nan hé mở đôi môi, nói một tiếng cám ơn, rồi mới quay đầu bước đi.

    Đi chưa quá hai bước, y nghe được Hạ Hầu Triển ý xấu cười nói:“Viễn, qua sông đoạn cầu này cũng không cần nhanh như thế a, cẩn thận quỷ hồn đại ca thay ta bênh vực kẻ yếu nga.”

    Khang Viễn sắc mặt lại thay đổi, cứng rắn bước về phía trước, lại đi chưa đến hai bước, rốt cuộc là có chút lo lắng, nuốt nuốt nước miếng hướng đến nhóm du hồn kia nhìn lại, không xem hoàn hảo, vừa thấy lại sợ tới mức té ngã trên mặt đất, chỉ thấy ban đầu nhóm du hồn kia còn xa xa, lúc này không biết vì sao nhưng lại đến gần rất nhiều rồi, mắt thấy nếu không trở lại bên người Hạ Hầu Triển, bọn họ sẽ đem chính mình vây quanh .

    Khang Viễn khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm rằng ông trời bất công a, quả nhiên là khi dễ người lương thiện sao? Ngay cả nhóm quỷ hồn này đó đều giúp tên hỗn đản này, bức ta trở lai bên người hắn.

    Quay đầu nhìn lại, Hạ Hầu Triển dù bận vẫn ung dung tựa vào cây đại thụ bên cạnh, tựa hồ chắc chắc hắn còn có thể trở về giống nhau, lúc này cũng không có thời gian nghĩ nhiều , Khang Viễn cắn răng một cái, nghĩ thầm tốt xấu gì cũng là người sống, người sống tổng so với Quỷ Hồn dễ đối phó hơn một chút, cùng lắm thì đi ra khỏi rừng cây này,cơ hội thoát thân chẳng lẽ không có.

    “Vì sao lũ quỷ hồn đó không dám lại gần ngươi?” Trở lại bên người Hạ Hầu Triển, quả nhiên thấy đám quỷ hồn đó đã tản đi. Tuy là Khang Viễn tính tình luôn luôn hảo, lúc này cũng nhịn không được lòng đầy căm phẫn, trừng mắt nhìn Hạ Hầu Triển tức giận bất bình hỏi:“Nói, có phải hay không ngươi dùng tiền mua bọn họ? (Hãn.. e chẳng bik đầu a chưa cái gì).”

    Hạ Hầu Triển thấy bộ dáng Khang Viễn nghiến răng nghiến lợi như thế, thật là hảo nghĩ muốn cứ như vậy đưa y ủng vào trong ngực, khó khăn mới khống chế được cảm xúc, hắn khẽ cười một tiếng, rồi mặt mới biến sắc, thực trịnh trọng nói :“Viễn, ngươi không có nghe nói qua sao? Quỷ là sợ người dương khí sung túc. Quan Sơn nói, giống như ta vậy dương khí sung túc, một thân chính khí phú quý, đừng nói Quỷ Hồn bình thường, cho dù là ác sát tu la, thấy ta cũng muốn nhanh nhanh lui tán .”

    Khang Viễn liền tự giễu- ngươi á? Còn một thân chính khí? Ngươi nếu một thân chính khí, kia thiên hạ chẳng còn người nào là tà khí. Nghĩ đến đây, lại tự nhiên nghĩ đến hỗn đản này trong mộng bắt buộc mình làm chuyện gì, thế là nhìn khuôn mặt kia lại thêm chướng mắt vài phần, hừ một tiếng quay đầu đi.

    Hạ Hầu Triển tiếp tục nói:“ còn với ngươi, quốc sư nói qua ……” Hắn nói tới đây, liền cố ý lắc đầu đầu thở dài, quả nhiên, Khang Viễn lập tức quay đầu, trừng mắt nói:“Sao vậy? Hắn nói ta không phải một thân chính khí, cho nên áp không được quỷ sao?”

    Hạ Hầu Triển cười cười lắc đầu, Khang Viễn ở trước mặt hắn cho tới bây giờ lúc nào cũng là một bộ dáng vân đạm phong khinh, ít khi để lộ ra loại biểu tình này, tối nay nguyên nhân có lẽ là do kinh hách quá độ, mình mới có thể thấy được một màn như vậy.

    Trong lòng lưu luyến, cũng không nguyện để cho Khang Viễn trở về bộ dáng xa cách lúc đầu, thế là cố ý tiến lên nhẹ giọng nói:“Không phải, quốc sư nói ngươi tuy rằng là người lương thiện, nhưng trên đỉnh đầu dương hỏa , cũng chỉ đủ tự bảo vệ mình mà thôi, ngày thường ở trong đám người tự nhiên không gây trở ngại, nhưng ở đây lại là buổi tối, lại chạy đến nơi cô hồn dã quỷ tụ tập, khụ khụ, hậu quả như thế nào, sẽ rất khó nói.”

    Lại thấy Khang Viễn sắc mặt hơi hơi đổi đổi, thế là lại phụ họa thêm:“Viễn ngươi không biết, lũ cô hồn dã quỷ đó thực hung nga, bọn họ thích nhất đem người dọa tới mức sợ chết khiếp, sau đó lại vươn móng vuốt đen thùi, dùng móng tay thật dài bắt người, cuối cùng đem người siết chết, tựa như vậy.”

    Hắn làm một động tác siết thật chặt, huyết sắc trên mặt Khang Viễn trong nháy mắt lui sạch sẽ. Mưu kế thực hiện được, tiểu Vương gia nhân cơ hội đem người trong lòng ôm vào trong lòng ngực, hắc hắc cười nói:“Không có việc gì Viễn nhi, không phải còn có ta ở bên cạnh ngươi sao? Cho nên, ngươi chỉ dựa vào ta, liền khẳng định không có cô hồn dã quỷ nào dám đến gây chuyện với ngươi.”

    Xa xa nhóm cô hồn dã quỷ đang sôi trào , nghĩ thầm rằng tiểu Vương gia đáng giận, tự nhiên lại bị ngươi vu oan giá họa, chúng ta chẳng qua chỉ muốn nhìn thử coi kinh thành đệ nhất tài tử là người bộ dáng thế nào thôi, nào có như ngươi nói tội ác tày trời như vậy, chúng ta là hảo quỷ, hảo quỷ a.( ta chết cười..) Làm sao? Ngươi hỏi chúng ta làm sao biết đây là đệ nhất tài tử ở kinh thành ư? Ngu ngốc, chúng ta là quỷ, cũng có một chút pháp lực, cái khác không được chứ thông hiểu một chút việc ở kinh thành vẫn có thể, dù sao cũng có một thị trấn bên cạnh đó thôi.

    Chuyện đã như vậy, Khang Viễn cũng không biết làm sao, chỉ có thể nhắm mắt theo đuôi đi sau Hạ Hầu Triển, đi nửa ngày mới nhớ tới một vấn đề trọng yếu:“Tiểu Vương gia, ngươi làm lại ở nơi này? Còn trùng hợp xuất hiện đúng lúc nữa chứ?” Y bỗng nhiên nhíu mày:“Ngươi theo dõi ta?” Cuối cùng tuy là một câu hỏi nhưng ngữ khí thập phần khẳng định.

    Hạ Hầu Triển nhún nhún vai, ha hả cười nói:“Viễn, ngươi đến bây giờ mới nhớ tới hỏi cái này a. Đúng vậy, ta chính là theo dõi ngươi nha.” Hắn nhìn ánh mắt Khang Viễn, không đợi y nói chuyện liền tiếp tục nói:“Ta biết, ngươi muốn hỏi một ta làm sao biết tối nay ngươi rời nhà trốn đi, kỳ thật ta cũng không phải thần tiên, đương nhiên không có khả năng biết trước được chuyện cơ mật như thế. Cũng không dấu ngươi, ngay khi ngươi trở về phủ, ta liền ở trên nóc nhà phủ ngươi, ngươi làm chuyện gì ta đều thấy, liền ngay cả tắm rửa……”

    Một chữ nói chưa xong, thấy bộ dáng Khang Viễn bất đắc dĩ trừng mắt nhìn mình, nhịn không được trong lòng rung động, thầm nghĩ thật đúng là Viễn khiêm tốn, này nếu mà là Cư Nguyệt, vừa nghe những lời này thế nào cũng không cắn thì đá, cho nên vẫn là Viễn của ta tốt nhất, ha hả, ta đúng là thật có con mắt nhìn người mà, tên Khang Kiện kia chẳng biết mắt có bị gì không, tinh minh một đời lại tuyển được một cái người yêu thật hung hãn a.

    “Ngươi còn thấy gì nữa không?” Khang Viễn bị chọc tức đến trước mắt sao quay vòng vòng, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, hỗn đản này nếu tiếp tục nói ra mấy lời nói vô liêm sỉ, liền vứt bỏ dáng điệu quân tử chỉ dùng lời nói không động thủ, làm sao cũng muốn đá hắn một cước cho hả giận, bằng không thật ủy khuất chính mình.

    Cho nên, khi Khang Viễn nghe được Hạ Hầu Triển nói “Còn thấy thân mình của ngươi, bạch ngọc da thịt ở trong dục dũng, thật sự là làm cho người ta mơ màng hàng vạn hàng nghìn lần, thần hồn điên đảo.”, y không chút do dự liền một cước đạp qua, bởi vì đột nhiên bị tập kích, cho nên chuẩn xác kinh người, ở giữa mục tiêu ── tiểu thối Hạ Hầu Triển (chân á.. để dzậy nghe hay hơn..).

    Từ khi gặp anh Triển, anh Viễn đã dần dần bộc lộ sự mạnh mẽ của mình…

    CHƯƠNG 24

    Hạ Hầu Triển sợ hãi kêu một tiếng, một cước này là Khang Viễn giận dữ đá ra, cho nên rất là đau a, hắn nhu nhu chân, trong lòng lại thập phần cao hứng, thầm nghĩ Viễn sinh khí như vậy vẫn hơn, hắc hắc, đánh nghĩa là có thương có yêu, y còn đuổi theo đánh ta mắng ta, đây là chuyện tốt a, chỉ cần y đừng không để ý tới ta, ta đây còn lo gì y không yêu ta? Chậc chậc, rốt cuộc Viễn của ta, ngay cả lúc đá người cũng đều đáng yêu như vậy.

    Thật là, mọi người không cần để ý tiểu Vương gia người này rõ ràng thật sự mâu thuẫn, hắn hiện tại chính là “Tình nhân trong mắt hóa tây thi”, Khang Viễn dù làm cái gì cũng là huyện tốt, dù sao với bản lĩnh cưỡng từ đoạt lí đổi trắng thay đen, Hạ Hầu Triển gần đây luôn phát huy đến cực điểm (chém… phăng nhà lầu) .

    “Viễn, ngươi cuối cùng cũng đá ta .” Hạ Hầu Triển vui mừng kêu lên một tiếng (thì ra a thik SM.. h e mới bik^~^), thuận thế bổ nhào vào người Khang Viễn, làm bờ vai y hướng thẳng vào trong ngực hắn, một bên hưng phấn nói:“Viễn, ngươi đá một cái đã hết giận chưa? Nếu chưa, lại đá thêm mấy đá đi, không sao, ta biết trước kia ta làm sai nhiều lắm, ngươi đều đem ra đá hết đi, đem oán khí của ngươi đối với ta đều đá ra hết thì tốt rồi.”

    Khang Viễn oán hận nói:“Đá ra hết? Muốn đem oán khí của ta đều đá ra hết, đá chết ngươi ta mới có thể giải hận. Ta…… Ta đã lớn như thế này, cho tới bây giờ còn chưa từng chịu qua loại đau khổ đó, mà tất cả đều do ngươi ban tặng, ngươi nói nếu ta không đá chết ngươi, oán khí trong lòng ta có thể đi ra hết sao?”

    Hạ Hầu Triển “A” lên một tiếng, rồi mới nặn ra khuôn mặt đau khổ nói:“Không đến nỗi đi Viễn, tuy rằng ta đối với ngươi làm chuyện, đích thật là…… Ân, không bằng cầm thú một chút, nhưng…… Nhưng là không đến nỗi khiến cho ngươi hận đến mức muốn cho ta chết đi.”

    Hắn nghĩ nghĩ, bỗng nhiên mặt nhăn mày nhíu, một phen rút ra bội kiếm nơi thắt lưng, đưa cho Khang Viễn:“Viễn, nếu ngươi thật sự hận ta đến như thế, muốn ta chết, ta đây thành toàn ngươi, ngươi dùng thanh kiếm này đi, hướng trên cổ ta, dùng sức một cái.” Hắn vừa nói, vừa đem kiếm đưa cho Khang Viễn.

    Khang Viễn sợ hãi kêu một cái, y chỉ là nói mà thôi, đâu có thể nào thật sự muốn giết Hạ Hầu Triển, huống chi trong lòng thầm nói, người này tuy rằng đối chính mình làm những chuyện như thế, nhưng hắn vẫn theo mình hồi phủ còn ở lại trên nóc nhà, nhìn đến lúc mình rời nhà trốn đi, này coi như là một lòng say mê, tuy rằng loại cuồng dại này y không cần, nghe đến cũng thực đáng sợ.

    “Viễn, cầm lấy a.” Bên kia Hạ Hầu Triển còn đang bắt buộc y, biểu tình trên mặt một mực chăm chú. Khang Viễn đối với vị tiểu Vương gia là thật bất đắc dĩ , đành phải hừ một tiếng quay đầu đi không để ý tới hắn. Ngay sau đó, đầu liền bị một lực đạo mạnh mẽ buộc quay lại, Hạ Hầu Triển rốt cuộc ở trên mặt y hôn một cái, mới cười hì hì buông tay.

    “Viễn, ta biết ngươi không nỡ, ngươi cho tới bây giờ đều là quá mức thiện lương … , làm sao có thể làm ra loại chuyên mưu sát chồng như thế? Ta biết ngươi ngay cả con kê (gà) cũng không dám giết .” Hạ Hầu Triển đem bội kiếm cất vào, ha hả, kỳ thật rất nhiều chuyện nếu thay đổi góc độ suy nghĩ, khi làm thực sự có thể đạt được hiệu quả không ngờ. Dứt bỏ tâm lý muốn độc chiếm kia, đổi thành đối với Khang Viễn tử triền lạn đánh (là đẹp trai không bằng chai mặt, mặt dày bám như đỉa không nhả ý… >0<), này cũng rất là thú vị. Khang Viễn tức giận hai hàm răng cắn chặt , thầm nghĩ chính mình sao lại vô dụng như thế, đối với Hạ Hầu Triển không có biện pháp? Vừa định bước nhanh vài bước bỏ rơi tên này, dù sao đi đã lâu như thế, cách nhóm Quỷ Hồn kia cũng rất xa . Ai ngờ vừa mới đi được một chút, chợt nghe khu rừng đang yên tĩnh, bỗng nhiên truyền ra một trận tiếng gầm rú. Nụ cười vui vẻ của Hạ Hầu Triển chợt tắt, một tay đưa Khang Viễn nép vào trong ngực, tả hữu nhìn quanh, chỉ thấy không biết khi nào, bọn họ đã muốn đi ra khỏi cánh rừng, vị trí hiện tại này toàn những phiến gò núi, cây cối thưa thớt, dưới ánh trăng, chỉ thấy một cánh đồng cỏ không có giới hạn, thầm nói hỏng rồi, bất tri bất giác thế nhưng lại đi tới địa phương quỷ quái này. “Đó là…… thanh âm gì thế?” Khang Viễn nắm chặt tay áo Hạ Hầu Triển, cảm giác được hắn đề phòng cùng khẩn trương, một lòng cũng không khỏi sợ hãi, vừa rồi ở thời điểm đối mặt Quỷ Hồn, cũng không thấy hắn lộ ra bộ dáng như thế, y thật nghĩ không ra, trên đời còn có cái gì so với yêu ma quỷ quái còn đáng sợ hơn. “Lang tru.” Hạ Hầu Triển rất nhanh xem chừng bốn phía, một bên trả lời một bên ở trong lòng chuyển lấy chủ ý:“Viễn, chúng ta đi vào vùng thảo nguyên ngoại ô kinh thành, nơi đây từ trước vẫn là một đồng cỏ, dẫn đến nhiều lang sinh sống, vốn không có người khai phá, trước đó vài ngày ta lại nghe thấy hoàng huynh muốn đem lang nơi này tiêu diệt hết, rồi mới đem nơi này thành nơi luyện mã cho triều đình, nhưng không xong chính là, bọn họ còn chưa có động thủ, chúng ta lại đụng độ bầy sói này trước .” Tình huống này… là không xong sao? Khang Viễn không hiểu những điều này, cũng không biết bầy sói đáng sợ ra sao, chỉ có nhìn thấy thái độ Hạ Hầu Triển đối với tình huống hiện tại hình như không được lạc quan. Y trong lòng có chút áy náy, nếu không phải vì mình, Hạ Hầu Triển sẽ không lâm vào tình trạng nguy hiểm như thế này. Y hoàn toàn không nghĩ tới là Hạ Hầu Triển không nên đi theo y, rơi vào tình trạng này căn bản là đáng đời. Tiếng Lang tru liên tục truyền đến, mà càng ngày càng gần, Hạ Hầu Triển oán hận nói:“Lũ súc sinh này ngửi được mùi, cái mũi thật biết cách sử dụng.” Hắn vừa nói xong, liền kéo theo Khang Viễn nhanh chóng hướng phía đông đi đến, vừa rồi dựa vào ánh trăng, phát hiện nơi này tựa hồ có một sơn động, nếu thật sự là như thế, còn có một đường sống, nếu không tại cánh đồng bát ngát này cùng cùng bầy sói chống lại, cho dù chính mình võ công siêu cường, nỗ lực có thể thoát thân, nhưng Khang Viễn chỉ có đường chết, mà Hạ Hầu Triển biết, cho dù mình chỉ còn một hơi thở cuối cùng, cũng tuyệt không cho phép Khang Viễn bị một tia tổn thương nào, như vậy kết cục duy nhất, chính là bọn họ hai người chết cùng một chỗ. Một cước đưa ra, Hạ Hầu Triển hướng sơn động chạy tới, dưới ánh trăng, hài tử sao với mình nhỏ hơn bảy tuổi này thoạt nhìn thật cao lớn. Khang Viễn cảm thấy rất kỳ quái, từ trước cũng không có cảm thấy được Hạ Hầu Triển có thể tin cậy được như vậy a, nhưng vì sao, vì sao vào lúc này tại nơi đây, đối mặt với khả năng có thể mất mạng bất cứ lúc nào vì bầy sói, trong lòng suy nghĩ, có khả năng cảm giác được nhất, lại chính là tâm trạng an tâm, còn có cánh tay bị nắm kia còn truyền lại một cảm giác rất ấm áp. “Hô, quả nhiên nơi này có một cái sơn động.” Hạ Hầu Triển kinh hỉ kêu một tiếng, kéo Khang Viễn nhanh chóng tiến vào trong sơn động. Sơn động một mảng hắc ám, chỉ có ở gần động khẩu là có ánh trăng chiếu vào, Khang Viễn run rẩy, lúc trước toàn lực chạy trốn, trên người ra ra đầy mồ hôi, tiếp theo lại gặp Hạ Hầu Triển, tâm tư đều ở trên người đối phương. Lúc này yên tĩnh , trong một cái sơn động hắc ám, mới cảm giác được trên người rét run. Hạ Hầu Triển lập tức tiến lại, ôn nhu hỏi:“Xảy ra chuyện gì? Cảm thấy lạnh sao?” Vừa nói, liền đem áo khoác lông cừu của mình cởi xuống, khoác lên trên người Khang Viễn. Hắn thì đem kiện áo choàng cùng màu với mái ngói lúc trước khoác lên, bầy sói chắc chắn sẽ không dễ dàng thối lui, lần này trốn, không biết phải trốn bao nhiều ngày. Khang Viễn không có trả lời, qua nửa ngày mới rầu rĩ hỏi:“Ngươi sao biết ta lãnh? Rõ ràng nơi này tối như thế, ta bất quá cũng chỉ rùng mình một cái thôi.” Chính y cũng hiểu được này câu hỏi có chút tính trẻ con, nhưng là nhịn không được nhất định phải hỏi. Hạ Hầu Triển sửng sốt một chút, một hồi lâu mới cười nói:“Viễn, ngươi không biết sao? Mặc kệ ở nơi nào, chỉ cần có thể nhìn đến ngươi, lòng ta liền toàn bộ đều ở trên người ngươi, ngươi ngày nào cao hứng, ngày nào mất hứng, trên bàn cơm ngươi ăn đồ ăn nào nhiều, đồ ăn nào ít, ngươi thích xem sách gì, nghe nhạc gì, ta đều có thể nói. Có lẽ chính là quá để ý đi, cho nên ngươi chỉ cần có một phản ứng rất nhỏ, ta cũng đều để trong mắt, ân, nói sao đây a, cái này tựa hồ đều thành bản năng của ta” Khang Viễn lặng yên, y chưa từng yêu ai, không biết tình yêu rốt cuộc có tư vị gì, chẳng lẽ sẽ giống Hạ Hầu Triển sao? Nhưng mà như thế cũng quá khổ đi, cả đời cũng chỉ vì người khác mà sống. Y không có biện pháp lý giải loại cảm tình này. Hạ Hầu Triển chính là một người như vậy a, lúc này Khang Viễn tuy rằng không nói chuyện, nhưng hắn lại cảm giác được đối phương có một chút điểm cảm động, có lẽ vẫn là không ủng hộ, nhưng có quan hệ gí đâu? Chỉ cần hắn tâm không phải thiết chú , mình đối tốt với y gấp bội, một ngày nào đó, có thể làm y hoàn toàn cảm động, mà sau khi cảm động, dễ dàng nảy sinh ra một loại cảm tình chính là tình yêu.

    Thuộc truyện: Duy quân