Duy quân – Chương 7-8

    Thuộc truyện: Duy quân

    Chương 7

    Hạ Hầu Triển khẽ động thân, đối Uyên Ương nói:“Ngươi đi phân phó phòng bếp, kêu họ chuẩn bị một bàn thức ăn, chọn những nguyên liệu ngon nhất mà làm, hôm kia hoàng huynh cho ta một ít tô lạc (đậu phộng), cũng bảo bọn họ chuẩn bị một ít điểm tâm mang đến.” Nói xong nhìn về phía Khang Viễn, mỉm cười nói:“Ta mấy ngày nay đều không có ăn uống, ngươi bồi ta dùng chút đồ ăn được không?”

    Khang Viễn khẽ gật đầu, trong lòng cảm phục, thầm nghĩ tiểu Vương gia nếu không phải quá tự cao ( tự kỷ chứ tự cao nỗi gì…), chính mình kỳ thật có thể cùng hắn trở thành một hảo bằng hữu. Tưởng tượng như vậy, ngược lại cảm thấy được hành động tránh né lúc trước thập phần hổ thẹn, thế là càng mở tâm, cùng Hạ Hầu Triển thân.

    Hạ Hầu Triển trong lòng thầm thấy cao hứng, không nghĩ tới mình bị bệnh, lại có thể làm Khang Viễn thân cận mình đến như vậy, khó trách từ xưa đến nay tất cả mọi người đều thích dùng khổ nhục kế, khổ nhục kế này dùng thật tốt a.

    Bởi vì trong lòng cao hứng, cơm cũng ăn nhiều hơn hai chén, vừa uống rượu, lại nhìn Khang Viễn gương mặt thanh thoát mi sơn mục thủy đối diện, tâm tình cũng nhộn nhạo, cũng không dám nói ra, sau khi ăn cơm xong, trên đường đi đều biểu hiện vẻ vui sướng.

    Loading...

    Uyên ương đi ra phía trước, muốn đỡ lấy hắn, lại bị hắn một phen gạt ra, ánh mắt tà tà nhìn khang xa, si ngốc cười nói:“Khang ca ca, ta nghĩ muốn ngươi đỡ ta trở về phòng, có được hay không?”

    Vừa nói xong, người liền lảo đảo đi tới, Khang Viễn e sợ cho hắn ngã xuống, vội vàng tiến về phía trước đỡ lấy, bất đắc dĩ lắc đầu nói:“Hảo hảo hảo, ta đỡ ngươi trở về phòng, trở về phòng xong, hảo hảo ngủ một giấc, ngày mai phong hàn hết là tốt rồi.”

    Hạ Hầu Triển cười hì hì tựa vào trên người Khang Viễn, hắn kỳ thật cũng không say cho lắm, nhưng mượn rượu giả say như vậy, nếu còn không nắm bắt, hắn chính là một tên đại ngốc. (đồ cơ hội)

    Nhẹ nhàng dựa vào thân mình đơn bạc, chóp mũi ngửi được một mùi thơm mát lạnh, đây là hơi thở trên người Khang Viễn, nhớ rõ lần đó bắt cóc hắn, chính là cỗ hương vị này, dù thời gian dài đã trôi qua, khí tức trên người hắn vẫn như vậy khiến người ta thoải mái, rõ ràng là thanh thanh nhàn nhạt, nhưng Hạ Hầu Triển lại cảm thấy được so với loại rượu thượng hạng còn muốn say lòng người.

    Khang Viễn vốn không đồng ý Hạ Hầu Triển uống rượu , nhưng Uyên Ương nói không phải rượu mạnh, lại thấy hắn đổ mồ hôi, cho nên hắn cũng không có ý kiến. Khó khăn đem tám xúc tu bạch tuộc của tiểu Vương gia trở vào trong phòng, vừa muốn đem hắn phóng tới trên ghế, chợt nghe Hạ Hầu Triển than buồn ngủ, không còn cách nào khác, đành phải dìu hắn tới trên giường.

    Ai ngờ mới buông thân mình Hạ Hầu Triển xuống, cánh tay liền dùng sức túm chặt lấy hắn, ngay sau đó, Khang Viễn so với Hạ Hầu Triển còn muốn nhanh nằm ngã lên trên giường hơn, biến thành Hạ Hầu Triển cùng y nằm đối diện, cố gắng giãy dụa, hai tay đối phương đã nắm chặt sườn hắn, ánh mắt lục quang thâm sâu, hơi thở đậm mùi dục vọng, tư thế này, có điểm không thích hợp . (trùi ui bị ăn đậu hũ muk hok bik..)

    Kiến thức của Khang Viễn tại phương diện này không thể so sánh với Hạ Hầu Triển đã trau dồi nhiều sách vở, kiến thức uyên bác, vậy nên hắn còn không có ý thức được nguy hiểm, chính là liều mạng chống đẩy Hạ Hầu Triển, một bên nói:” Tiểu Vương gia, ngươi để ta đứng lên, ta kêu người trải giường chiếu cho ngươi.“

    “Thả ngươi đứng lên? Nếu thả ngươi đứng lên, không biết bao giờ mới có thể đem ngươi đặt ở nơi này.” Hạ Hầu Triển không có đứng dậy, ánh mắt hắn bình tĩnh, không còn mang bộ dáng say rượu, theo lời nói lớn mật của hắn, hắn chậm rãi cúi thân xuống đi, nhẹ nhàng hôn lên lông mi của Khang Viễn.

    Một động tác nhẹ nhàng, nhưng ý nghĩa mang theo thập phần sáng tỏ. Khang Viễn sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, thân mình run nhè nhẹ, không đợi mình giãy dụa, toàn bộ thân mình bị đối phương đè ép xuống dưới, đôi môi lành lạnh áp lên trên môi mình, một đôi tay cũng vói vào vạt áo, run rẩy mò vào trong trung y.

    Thẳng đến khi da thịt cảm nhận được đầu ngón tay xâm nhập, Khang Viễn cuối cùng mới nhớ tới phản kháng, hắn thật sự bị dọa sợ, hắn làm sao cũng không nghĩ tới, Hạ Hầu Triển thế nhưng đối với mình lại ôm loại tâm tư như vậy.

    Đợi sau khi kịp phản ứng, Khang Viễn hé ra khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ và giận dữ, liều chết đẩy Hạ Hầu Triển, giận dữ hét:“Tiểu vương gia, mời ngươi tự trọng, Khang Viễn tuy không phải vương tôn quý tộc, nhưng cũng là một chân chính nam tử, ngươi…… Ngươi đừng quá đáng.” Nói xong, hung dữ dậm chân, nổi giận đùng đùng rời đi.

    Hạ Hầu Triển nhìn theo bóng dáng y biến mất trong bóng chiều, giống như một trái bóng xì hơi nằm xuống giường, lấy tay che khuất mi mắt, hắn cười khổ nói:“Làm sao đây? Khang Viễn, ngươi muốn ta bắt ngươi làm sao đây? Đối với ngươi dùng sức mạnh, ta luyến tiếc, cũng không dám, ta không nghĩ chặt đứt đường lui duy nhất, chính là…… Nếu không cưỡng ép, bao giờ ngươi mới hiểu được tâm tư của ta, bao giờ mới có thể chân chính cùng ta lưỡng tình tương duyệt?”.

    Bình tĩnh xem xét lại, nếu tối nay Hạ Hầu Triển dùng sức mạnh cưỡng ép Khang Viễn, hoàn toàn có thể thực hiện được , nhưng hắn cũng hiểu được, từ nay về sau sau, chính mình cũng đừng dự đoán được tâm tư đối.

    Hắn yêu Khang Viễn, yêu đến nỗi nghĩ muốn đem thể xác và tinh thần của y độc chiếm, vì tìm được đối phương thực tâm đối đãi, hắn không cam lòng buông tha cho cơ hội lần này. Dù sao, Khang Viễn đã minh bạch được tâm tư của hắn,còn lại, đó là phải nhiệt tình theo đuổi hắn.

    Chương 8

    Lần theo đuổi này, chính là đến vài năm. Khang Viễn từ khi biết được Hạ Hầu Triển đối với mình là loại tâm tư gì, càng áp dụng thái độ tránh hắn như rắn rết, bọn hạ nhân cảm thấy kỳ quái nên hỏi hắn, hắn cũng không thể nói ra, đành phải lấy đại một cái cớ qua loa tắc trách, nói Hạ Hầu Triển bởi vì thích náo động, muốn cùng chính mình tỉ thí, mà y lại không muốn, cho nên mới chọn biện pháp tránh né.

    Nếu bất quá có gặp nhau, chỉ có điều mới nói vài lần, Hạ Hầu Triển lại bắt đầu tranh cãi. Nhìn khuôn mặt thiếu niên của hắn, lại cảm thấy được bất quá hắn là một đứa nhỏ, thật sự không cần tích cực giải thích nữa, chỉ cần chờ thời gian vài năm, hắn sẽ biết loại tình cảm này là hoàn toàn sai lầm , cải tà quy chính (quay đầu là vực thẳm…nhảy đi con!!), chính mình không nên vì một chuyện đơn giản kia mà tính toán chi li cho tới bây giờ, bởi vậỵ cũng buông ra ý định vì chuyện đó mà có thành kiến với hắn, nhưng mà vẫn thủy chung bảo trì khoảng cách.

    Hạ Hầu Triển cũng biết, Khang Viễn vẫn là đem chính mình trở thành một đứa nhỏ, kia thản nhiên nhợt nhạt trong nụ cười, chưa bao giờ có một nửa điểm động tâm, điều này làm cho hắn càng đau đầu, càng làm cho hắn thấy bất đắc dĩ, nhưng mà thời gian dần dần trôi qua, vướng bận tình cảm càng lúc càng thâm sâu, không hề giống như Khang Viễn hy vọng sẽ mất đi.

    Hai người cứ như vậy không xa không gần ở chung vài năm, mãi cho kiên nhẫn của Hạ Hầu Triển đối với Khang Viễn đã hoàn dùng hết.

    Hạ Hầu Triển vốn không phải là người kiên nhẫn, nhưng là vì Khang Viễn, hắn đã hết sức kiên nhẫn, nếu Hạ Hầu Hiên biết hắn đối với Khang Viễn có loại tâm tư cùng nhẫn lực như vậy, chỉ sợ sẽ ở trong cung hóa đá suốt cả ngày.

    Hắn vẫn nghĩ, chân thành rồi kiên nhẫn, chính là tuyệt đối không nghĩ tới, vài năm chờ đợi, Khang Viễn chẳng những không vì chính mình mở ra nội tâm, ngược lại cho hắn một đạo sét đánh giữa trời quang (Đùng đoàng đoàng..(^v^)..), hắn thế nhưng…… Thế nhưng muốn thành hôn.

    Sau khi biết được chuyện này, Hạ Hầu Triển tức giận đến nỗi trong phủ có cái gì có thể đập vỡ hắn đều mang ra đập nát, hắn đã muốn vài năm không phát giận , bây giờ phát ra, liền đem người hầu sợ tới mức câm như hến. Bởi vì Khang Viễn là tướng quốc công tử, hắn không thể tùy tiện bắt về phủ, hắn thậm chí không có cơ hội đi ngăn cản đối phương đi thú một nữ nhân vào cửa.

    Hạ Hầu Triển trong lúc tuyệt võng, nhịn không được động sát khí, hắn ban đêm một thân dạ hành phục (trang phục đi đêm…!!), muốn đi giết chết cái nữ nhân muốn cùng Khang Viễn đính hôn, lại bị Uyên Ương ngăn cản. (trời…ghen dữ quá, ngừi ta cóa tội tình gì, đừng dzít

    chít nóa, tra tấn nóa đi a…)

    Uyên Ương dường như cũng nhìn thấu chuyện gì đã xảy ra, giọng thở dài:“Tiểu vương gia, ngươi giết một người, còn có người thứ hai người thứ ba, Khang công tử là tướng quốc công tử, còn sợ không ai gả cho hắn sao? Huống chi ngươi nếu thực giết nữ nhân kia, người khác không biết chân tướng, Khang công tử là người thông minh, tất nhiên sẽ biết đến. Đến lúc đó chỉ sợ các ngươi khúc mắc liền thật sự bế tắc, rốt cuộc không giải được .”

    Uyên ương nói có đạo lý, Hạ Hầu Triển suy sụp ngồi xuống, ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ ngơ ngác lặng lẽ một đêm (ngược, trùi ui ngược…I hận…), sáng sớm hôm sau, khẩu dụ của Hạ Hầu Triển truyền xuống, tuyên hắn tiến cung. Hắn lạnh lùng thay đổi xiêm y, nghĩ muốn như vậy cũng tốt…… Đến hậu cung nhìn xem thử có phi tử nào tâm địa xấu xa ác độc một chút thượng lượng một chút giải pháp.

    Đoạn này thật không đỡ nổi vs a Triển nữa, e xin pó tay toàn tập, bó chân toàn thân….

    Ai ngờ còn chưa đi đến hoàng cung, rất xa liền thấy cỗ kiệu của Khang Viễn. Hạ Hầu Triển cả người chấn động, chính hắn cũng không biết sao vậy , liền mất hồn mất vía đi theo phía sau đối phương.

    Nhìn hắn ngồi lên gò đất kia, liền biết Khang Viễn chính là đi du ngoạn mà thôi, trong lòng cười thảm nói: Hắn hiện tại đường làm quan rộng mở , lập tức sẽ thành thân, ở đâu còn có thể cố kỵ người bên ngoài, nhìn xem, đây là cao hứng hôn đầu (lần đầu thành hôn á??..), cũng không mang theo người nào bảo vệ, nếu gặp phải kiếp phỉ……

    Nghĩ đến đây, không khỏi dùng sức nhéo mình mấy cái, oán hận lẩm bẩm:“Không có tiền đồ, lúc hắn muôn đính hôn, cũng không có một tia suy nghĩ đến ngươi,lúc này lại còn vì hắn suy nghĩ.”

    Đang nghĩ như vậy, bỗng nhiên nhớ tới mình vốn là muốn đi hoàng cung , do dự trong chốc lát, rốt cuộc vẫn là lưu lại hai thị vệ, dặn bọn họ âm thầm bảo hộ Khang Viễn, còn mình thì vội vàng quay lại, hướng hoàng cung mà đi.

    Khi xuống đến chân núi, bỗng nhiên nghe được một tiếng kêu cứu ẩn hiện ở phía xa, Hạ Hầu Triển sửng sốt một chút, bản thân thật không muốn để ý, nhưng mà thanh âm kia ngẫu nhiên truyền đến thật sự quá mức thê lương, dù sao hắn cũng là Vương gia, dân chúng đều là con dân hắn, cứ như vậy vứt bỏ không đi tựa hồ có chút không đúng, hoàng huynh dạo này lúc nào cũng ‘ phải yêu dân như con’, mình lại là dạng lãnh huyết, không thể nào nói nổi a, lúc này hắn hận lỗ tai mình sao lại thính như thế.

    Thế là nhíu mày suy nghĩ một lát, Hạ Hầu Triển liền cùng cái thị vệ đề khí hướng phương hướng truyền đến tiếng kêu cứu chạy đi, bởi vì khoảng cách thật sự quá xa xôi, mới chạy được một nửa, tiếng kêu cứu liền tiêu thất, mọi người trong lòng một khắc trầm xuống, đều biết người nọ có thể gặp bất trắc, bởi vậy càng thêm khí lực chạy đến.

    Quả nhiên không bao lâu, trước tầm mắt liền hiện lên một mái nhà tranh có hai cái hán tử xách lấy dây lưng quần đang đi ra ngoài, miệng nói hùng hùng hổ hổ, thấy bọn họ, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo không nói hai lời liền cắm đầu chạy như điên.

    Hạ Hầu Triển gật đầu một cái, tiếp đó hai thị vệ tiến lên đưa bọn họ nắm chặt kéo trở về trong sân đợi mệnh, Hạ Hầu Triển bên này đã ngửi thấy được mùi huyết tinh nồng nặc, đôi mày thoáng nhíu chặt, trầm ngâm một chút, hắn vẫn là đi vào trong phòng.

    Trong phòng tình cảnh vô cùng thê thảm, một người nam nhân nằm trên vũng máu, người nông phụ nữ nhân cả người trần truồng ngã trước mặt trượng phu, người sáng suốt vừa thấy, liền biết này hai người gặp phải sự tình gì.

    tình hình nà sắp đến khúc xuất hiện tình tiết ny kỳ trong lưu manh thỏ ouy… khúc a viễn bị bắt oan và a triển nhờ a quan sơn giúp nàm tí chiện xấu…ý nộn.. chiện tốt…

    Thuộc truyện: Duy quân