Gả cho lão công nhà giàu – Chương 97-100

    1048

    Thuộc truyện: Gả cho lão công nhà giàu

    Chương 97

    Hoắc tổng nhất thời nhanh tay làm theo ý mình, ba chữ sáng chói “Hoắc Vân Xuyên”, xếp sau những người hâm mộ, bệ vệ mà ghi lại câu nói không phù hợp với tính cách tổng tài bá đạo đã xây dựng.

    Người khác đều là + số chứng minh nhân dân, ngày sinh nhật, đến lượt hắn lại rất lợi hại, không ngờ cộng thêm mật mã Alipay!

    Tất cả mọi người không thể tin được, nam nhân nghiêm túc lạnh lùng trong ấn tượng, còn có một mặt như thế.

    Vẻn vẹn năm phút sau, bình luận cũng giống như trong tưởng tượng, nhanh chóng được fan tán thành nhiệt tình.

    Trả lời phía dưới, trong khoảnh khắc đã hơn mấy trăm ngàn.

    “Ha ha ha ha!!!”

    “Ma quỷ!!!”

    An Vô Dạng còn đang học tit buổi trưa nói như vậy khi cậu đi học không th nào chơi điện thoại di động dù sao cậu cảm thấy được thân là một học tra cho dù thành tích học tập không tốt th nhưng thái độ phải nghiêm túc mới được

    An Vô Dạng còn đang học tiết buổi trưa, nói như vậy, khi cậu đi học không thế nào chơi điện thoại di động, dù sao cậu cảm thấy được thân là một học tra, cho dù thành tích học tập không tốt, thế nhưng thái độ phải nghiêm túc mới được.

    Ngày hôm nay bởi vì chuyện Hoắc Vân Xuyên đến học viện công thương diễn thuyết, ở trên mạng đã sôi sùng sục, trong lòng cậu hơi hơi có chút nhớ đêan.

    Nghỉ giữa giờ thừa dịp lúc thầy không chú ý, An Vô Dạng mở điện thoại di động ra, meo meo mà liếc mắt nhìn.

    Thông qua bình luận của cư dân mạ[email protected], thiếu niên học tra bị toàn bộ dân mạng dìm hàng, còn thấy được bình luận Hoắc Vân Xuyên ghi lại kia được đưa lên top, cùng với những lời bất ngờ điên cuồng fan để lại phía dưới.

    “…” Chịu đựng tư vị bị cư dân mạng dìm thật khó cảm thụ.

    An Vô Dạng mím khóe miệng, nhìn chăm chú đầy đủ bình luận hết ba giây đồng hồ, sau đó giật giật đầu ngón tay, lén la lén lút đánh chữ.

    Bài tập thật là khó 2000V trả lời Hoắc Vân Xuyên V: [ Chó con nhìn chăm chú ] năm ngoái đã nói sẽ đem Alipay cho em đứng tên, tốt lắm, em hiện tại đồng ý.

    Quần chúng rãnh rỗi lật tới bình luận này: “!!!” Thật sự sắp nổ tung.

    “Oh la la! Nội dung trả lời của Tiểu Điềm Điềm, oa ha ha ha đấm đất cười to –!”

    Oh la la Nội dung trả lời của Tiểu Điềm Điềm oa ha ha ha đấm đất cười to —

    “Cái rắm chứ trở mặt thành thù, đây căn bản chính là liếc mắt đưa tình cô có hiểu không?”

    “Một đôi điên cuồng tú ân ái cẩu nam nam, thế nhưng tôi TM thật thích, tôi nhất định bị điên rồi [ vẫy tay hẹn gặp lại ] ”

    Một chốc sau Hoắc đại BOSS bên này, trả lời lại một câu.

    Nhưng cũng không phải khoe ân ái như trong tưởng tượng của cư dân mạng, mà là dùng ngữ khí giống như của cán bộ lão thành nghiêm trang trả lời: “Đang chơi điện thoại di động? Nếu như tôi nhớ không lầm, thời gian này em đang lên lớp mới đúng.”

    Quần chúng rãnh rỗi: “Lão Hoắc đã rep!”

    “Ai da ta ơi, lão Hoắc quản Tiểu Điềm Điềm nghiêm như thế sao?”

    Giờ nào Tiểu Điềm Điềm lên lớp cũng biết, suy nghĩ cẩn thận, không khỏi càng nghĩ càng thấy ớn.

    “Hoắc tổng thật sự là ma quỷ không thể nghi ngờ.” Chú ý đến trình độ không kể nơi nào, khiến người đang trong trời thu nóng bức, cả người đều nổi da gà.

    “Cho Tiểu Điềm Điềm một lá gan, mau ra đây trả lời chồng cậu một chút.”

    “Ha ha ha Tiểu Điềm Điềm đừng sợ a, chúng ta cứ tiếp tục chơi điện thoại di động thôi!”

    “Ai, cậu ấy vẫn còn trẻ con, các người như vậy lương tâm sẽ không cắn rứt sao a? Hơn nữa, Tiểu Điềm Điềm ăn gà* không? Tỷ tỷ dẫn người trộm 6 con nha ~”

    (*) game 吃鸡 (pubg mobile)

    Chỉ chớp mắt, nửa giờ trôi qua, hình bóng Tiểu Điềm Điềm đáng yêu, mơ hồ đã mai danh ẩn tích khỏi weibo.

    Đó cũng không phải ảo giác, trên thực tế đúng là như vậy không sai.

    Nhưng cũng không phải bởi vì chột dạ cùng sợ sệt hay là thế nào, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì An Vô Dạng tan học.

    Câu lạc bộ tennis tập luyện theo thường lệ.

    An Vô Dạng suy tư chốc lát cảm thấy, chính mình mới vừa ở trước mặt toàn trường không rõ ràng bại lộ thân phận, hiện tại đến sân bóng lộ mặt có vẻ không phải là một lựa chọn sáng suốt.

    Trong diễn đàn Wechat của câu lạc bộ Tennis.

    Đội trưởng Cậu có thể qua mấy ngày rồi trở lại đội không sao cả

    Đội trưởng: Cậu có thể qua mấy ngày rồi trở lại đội không sao cả…

    Những thành viên trong câu lạc bộ Tennis khác dồn dập ra vây xem:…

    An Vô Dạng: Vậy thì thật sự cảm ơn [ mỉm cười ]

    Trong thực tế thì vẻ mặt đưa đám.

    Cảm giác sau này không thể yên ổn mà đi học, đều do ba ba Đôn Đôn đại móng heo biến thái kia.

    “Bực mình quá…” Thế nhưng suy nghĩ kỹ một chút, vẫn rất thương hắn.

    An Vô Dạng mất mát đi ra lớp học, trong tay nhấc theo cặp sách vung một cái lên trên vai, sải bước đi ra cổng trường.

    Sau đó khoảng mấy ngày cậu không đi sân tennis tập luyện.

    Nói đi nói lại, đến học viện công thương diễn thuyết, đúng là quyết định nhất thời của Hoắc Vân Xuyên, không khỏi có mấy phần kích động trong đó.

    Thế nhưng hắn không hối hận.

    Mãi đến khi tài khoản chính thức của học viện, đem video hoàn chỉnh buổi diễn thuyết đã chỉnh sửa đưa lên trên mạng, gây nên phản ứng nhiệt liệt của dân chúng.

    Bởi vì hắn quá độc miệng!

    Các chuyên gia căm phẫn sục sôi ht cách rồi chỉ có thể tag ba ba hắn

    “Các chuyên gia” căm phẫn sục sôi hết cách rồi, chỉ có thể tag ba ba hắn.

    Tổng tài Hoắc thị tiền nhiệm Hoắc Kiêu: “???”

    Buổi tối, là thời gian cố định để cùng vợ xem video cháu, An Vô Dạng mở điện thoại di động trên bàn, điều chỉnh góc độ, nhắm ngay Đôn Đôn béo đang ở trên thảm trải sàn tập lật mình.

    “Nha…”

    Đôn Đôn lật tới một nửa, đem bàn tay nhỏ của mình đặt ở dưới thân, lật không được, nước mắt lả chả ngước đầu hướng về ba nhỏ bé cầu viện.

    An Vô Dạng đang điều chỉnh camera, phất tay chào hỏi với bà nội Đôn Đôn bên trong “Mẹ, chào buổi tối.”

    Hoắc phu nhân vẫn đang cười, một giây sau lại xuyên qua camera, nhìn thấy cục thịt tròn vo sau lưng An Vô Dạng, vội vàng nói: “Dạng Dạng, mau nhìn Đôn Đôn.”

    “Hả?” Thiếu niên quay đầu lại, đối diện với ánh mắt yếu ớt bất lực của con trai, phì một tiếng nở nụ cười: “Đôn Đôn.” Sau đó trợ giúp con trai hoàn thành động tác lật mình: “Được rồi.”

    Hoắc phu nhân nhìn con dâu và cháu nội đều đáng yêu như nhau, trong lòng cảm thán, mỗi ngày trước khi ngủ nhìn hai cha con bọn nó một chút, mới có thể ngủ ngon giấc.

    “Mẹ, Đôn Đôn quá ngốc, bây giờ còn chưa học được lật mình.” An Vô Dạng nói.

    “Không sao, mẹ thấy nó chỉ là hơi béo chút, động tác không lưu loát mà thôi…” Hoắc phu nhân nói, lựa chọn quên đi kỹ xảo lật mình vụng về của cháu nội.

    “Cũng phải.” An Vô Dạng chọt lên trên cánh tay thịt đô đô của con trai.

    “Con sao rồi, gần đây ở trường học trải qua thế nào?” Mẹ chồng quan tâm tràn ngập ôn nhu hiền từ.

    “Rất tốt ạ.” Chỉ có điều đã có mấy ngày không tham gia tập luyện với câu lạc bộ tennis.

    An Vô Dạng không giấu chuyện trong lòng được, một bên vừa nhìn con trai vừa cằn nhằn với mẹ chồng: “Ngày mai là cuối tuần, chúng con muốn mang Đôn Đôn về thăm ông bà ngoại.”

    Hoắc phu nhân: “Cần phải vậy, nhớ mang quà về a, có muốn mẹ giúp các con chuẩn bị hay không?”

    An Vô Dạng khoác khoác tay: “Không cần phiền phức vậy đâu ạ.”

    Mẹ chồng con dâu hai người cẩn thận chuyện trò, đột nhiên hình ảnh một bóng người cao lớn xông vào.

    Là Hoắc Vân Xuyên, hắn nhìn thấy thiên sứ cùng mẹ mình tán gẫu qua video, nên lên tiếng chào hỏi với camera: “Mẹ.”

    Hoắc phu nhân: “Hả.”

    Bà hơi có vẻ ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh đã mặt mày hớn hở, cảm xúc vui vẻ mắt thường có thể nhìn thấy được.

    “Vân Xuyên, gần đây rất nhiều người trên internet nói con có ý nghĩ âm u, không đủ tích cực tươi sáng…”

    Hoắc tổng ôm con trai, nhàn nhạt hỏi ngược lại hai câu: “Không tích cực chỗ nào? Không tươi sáng chỗ nào?”

    Hoắc phu nhân nghẹn lời…

    Xác thực con trai so với trước kia, đối phương bây giờ đã thay đổi rất nhiều.

    Không quản người khác nghĩ như thế nào, ngược lại bọn họ không có lý do gì để bất mãn.

    Chờ sau khi trưởng bối bên kia hài lòng tắt video, Hoắc Vân Xuyên lập tức thả Đôn Đôn xuống, ngoắc ngoắc tay với thiếu niên ở đối diện.

    Trên mặt thiếu niên, vừa đau lòng con trai có một người ba ba dối trá, vừa vui rạo rực ngồi lên trên đùi ba ba của con trai — ghế dựa dành riêng cho cậu.

    “Ba ba Đôn Đôn, anh có thể thương Đôn Đôn nhiều hơn chút không?” An Vô Dạng xoa lỗ tai chồng sùng sục, hoàn toàn không sợ đối phương sẽ tức giận.

    Nam nhân lạnh lùng liếc mắt nhìn con trai một cái, hừ nhẹ: “Tôi rất tốt với nó.”

    An Vô Dạng nghĩ lại cũng phải, chỉ là không tốt như so với mình mà thôi.

    Sáng sớm hôm sau, khí trời sáng sủa.

    An gia bên này, hai ngày trước đã nhận được điện thoại của con thứ hai, biết được bọn họ ngày hôm nay sẽ sang đây thăm.

    Hai vợ chồng lần đầu tiên chính thức đón tiếp Hoắc Vân Xuyên, trong lòng đối với con rể mày lãnh mắt lạnh, có mấy phần bỡ ngỡ.

    May mà cháu ngoại Đôn Đôn cũng tới, có đứa nhỏ ở chính giữa ràng buộc, bầu không khí cũng không đến nỗi hỏng mất.

    Chỉ có điều vợ chồng An Thành cảm thấy được… Con thứ hai ở Hoắc gia hơn một năm, cảm giác càng sống càng tốt, ngay cả uống ly nước, con rể cũng muốn đích thân đút vào cái miệng nhỏ, thử nước ấm mới cho cậu uống.

    Không khỏi quá mức cưng chiều?

    Toàn gia An gia lộ ra biểu cảm kỳ quái hiếm thấy: “…”

    Thiếu niên gả ra ngoài được Hoắc tổng chăm sóc tỉ mỉ chu đáo, uống hết nước thì chuẩn bị ăn cơm: “Vui quá, ngày hôm nay mẹ làm đồ ăn thật phong phú, chúng con thật có lộc ăn.”

    Hai mắt cậu to tròn, nắm đũa gắp thứ mình thích, bất quá rất nhanh lại rụt trở về, vẻ mặt lúng túng nói: “Có thể ăn chưa?”

    Quen thói ở nhà làm vua một cõi, trở lại nhà mẹ ruột dĩ nhiên cảm giác không dễ chịu!

    “Ăn đi.” Hoắc Vân Xuyên ngồi bên cạnh An Vô Dạng.

    Mới vừa kéo xong ống tay áo, chuẩn bị lột tôm cua cho bạn nhỏ thích ăn, nghe vậy hắn giúp thiên sứ đói bụng gắp một đũa cải xanh, khiến cậu lót dạ trước.

    Cái này ngon cho em trai ăn

    “Cái này ngon, cho em trai ăn.” An Vô Dạng gắp cho em trai một đũa, giữa hai lông mày ôn nhu tràn trề: “Em cũng đã khai giảng một tháng, ở trường học cảm thấy thế nào?”

    “Cảm ơn anh.” An Vô Phỉ gật gật đầu: “Rất tốt, anh thì sao?”

    An Vô Dạng: “Anh cũng rất tốt, trường học của anh, bài vở không nặng.”

    An Vô Phỉ hé miệng nhịn cười, cúi đầu bới cơm. Đối với anh nó mà nói, bài vở có nặng hay không, là tiêu chuẩn nhận xét quan trọng nhất không gì sánh nổi.

    Hai vợ chồng An Thành nghe hai anh em họ hỏi thăm lẫn nhau, trong lòng ấm áp.

    Chương 98

    Đôn Đôn nửa tuổi, lần đầu tiền cùng hai ba ba ra ngoài thăm ông bà ngoại, còn có cậu út.

    Lúc ăn cơm, dì Trương dùng dây treo địu Đôn Đôn, bà đứng ở bên cạnh vừa ăn vừa dỗ đứa nhỏ: “Đôn Đôn đứa bé này, càng lớn càng khó phục vụ, nhìn thấy cái gì cũng muốn bắt lấy.”

    Cho nên căn bản không dám để cho nhóc con ngồi ở trên đùi người lớn cùng nhau ăn cơm, bé không làm đảo loạn cả bàn đồ ăn sẽ không để yên.

    “A?” Viên thịt mặt mày tuấn tú, đang cầm ở trong tay một cái thìa canh, khí thế mười phần vung vẩy về phía bàn ăn.

    Cái miệng nhỏ đáng yêu kia, còn bĩu môi thầm thì mấy từ ngữ người lớn nghe không hiểu.

    Đinh Vi nhìn thấy như vậy, rất ngại ngùng, chính mình làm chủ nhà, không có lý do gì để người lớn tuổi đứng ăn cơm: “Dì Trương, nếu không để tôi ôm đứa nhỏ? Ngài ngồi xuống ăn trước?”

    Bà vô cùng khách sáo.

    Mẹ vợ ba vợ

    Mẹ vợ ba vợ: “???”

    Một chốc sau, Hoắc Vân Xuyên buông bát đũa xuống, dưới ánh mắt không thể tin nổi của hai vợ chồng An Thành, đón lấy cục thịt nghịch ngợm ở trên lưng dì Trương.

    “Nha…” Đôn Đôn luôn luôn thân thiết với Hoắc Vân Xuyên, nhóc con vô cùng thông minh vòng qua cái cổ ba ba, chỉ chốc lát sau lại dùng thìa canh trên tay gõ lên cái trán của ba ba.

    Dù sao trong ấn tượng của Đinh Vi và An Thành, hình tượng của con rể nhất định sẽ là một ba nghiêm khắc không giận tự uy, hẳn là sẽ không cưng chiều đứa nhỏ.

    Bởi vậy nhìn thấy Đôn Đôn không muốn sống mà say sưa gõ đầu con rể, bọn họ lập tức thay cháu ngoại lau mồ hôi lạnh, đồng thời muốn nói chuyện gì đó giải vây thay đứa nhỏ.

    Nhưng mà lúc bọn họ còn chưa mở miệng nói cái gì, An Vô Dạng dĩ nhiên phát hiện Đôn Đôn làm chuyện xấu, cậu luôn luôn cưng chiều con trai một cách ôn nhu, hiếm thấy lộ ra nghiêm túc đứng đắn: “Đôn Đôn, không thể đánh đầu ba ba nha, sẽ ngốc nha.”

    Sau đó nỗ lực lấy đi thìa canh màu bạc sáng lên trong tay con trai.

    “A nha!” Đôn Đôn đang trong giai đoạn thích chơi đùa, liều mạng lắc đầu, bé có vẻ không muốn ngoan ngoãn giao nộp hung khí.

    An Vô Dạng rơi vào vấn đề khó, thế nhưng lòng cậu nghĩ, mấy đứa trẻ trâu đều do người lớn quen thói chiều hư, mình không thể quá cưng chiều con trai.

    Cậu nghĩ như thế, trừng mắt dựng mày cướp đi thìa canh của Đôn Đôn, hết sức chăm chú mà dạy dỗ: “Không thể chính là không thể.”

    Lời còn chưa nói hết, tiểu Thái tử Hoắc thị vì mất đi đồ chơi, nha oa một tiếng mà khóc lên, âm thanh đặc biệt vang dội mạnh mẽ.

    An Vô Dạng: “…” Con khóc thì khóc đi, nhìn con có thể khóc tới khi nào.

    Cứ như vậy, Đôn Đôn khóc được ba giây đồng hồ.

    “Thôi, cho con chơi đi.” Hoắc Vân Xuyên không vừa mắt mà nói một câu, sau đó từ trên mặt bàn cầm lấy một cái thìa canh mới, nhét vào trong tay viên thịt, để cho đối phương tiếp tục gõ đầu hắn.

    Xảy ra tình huống quan niệm dạy con không thống nhất, vẻ mặt An Vô Dạng ngu ngơ??

    Vợ chồng An Thành làm người đứng xem cũng thế, vẻ mặt suy tư, thoạt nhìn con rể hình như so với con thứ nhà mình càng cưng đứa nhỏ hơn, điều này làm người rất bất ngờ.

    “Ợ…” Đôn Đôn lấy được thìa sau đó ngừng gào khóc, còn đánh ợ một cách thỏa mãn.

    Ba nhỏ bị quấy rầy kế hoạch dạy con, vừa cảm thấy được con trai xác thực rất đáng yêu, vừa cảm thấy tức giận, nếu như sau này Đôn Đôn biến thành trẻ trâu, vậy cũng không tốt.

    Có một giọng nói nhàn nhạt nhắc nhở: “Cơm nước nguội, mau ăn.”

    Hoắc ba ba yêu Con sốt ruột một bên dỗ dành con trai đích thực trong lồng ngực một bên dùng ánh mắt ấm áp thời khắc để ý thiu niên đang dùng cơm

    Hoắc ba ba yêu “Con” sốt ruột, một bên dỗ dành con trai đích thực trong lồng ngực, một bên dùng ánh mắt ấm áp, thời khắc để ý thiếu niên đang dùng cơm.

    Chỉ cần là xem miệng cậu cử động hấp thu đồ ăn, Hoắc Vân Xuyên đã cảm thấy, cả người đều rất vui vẻ.

    Lão đàn ông yêu thương tràn đầy, không nhịn được sờ sờ mái tóc ngắn của vợ, cảm giác rất tốt.

    Lượng ăn của An Vô Dạng từ nửa năm trước đã giảm bớt không ít, ăn xong một bát cơm đầy, đã có chút no để chén đũa xuống: “Con ăn xong rồi, cả nhà từ từ ăn.”

    An Thành nhìn cái bát không của con thứ: “Vô Dạng ăn ít như vậy?”

    Người ta đều nói nhóc con choai choai ăn nghèo cha mẹ, con thứ bây giờ mới mười chín tuổi, theo lý mà nói hẳn là đang trong lúc tuổi ăn tuổi lớn.

    Một bát cơm thực ra không ít, lúc ở nhà cũng ăn bấy nhiêu thôi.

    An Vô Dạng lấy giấy ăn ướt, lau lau miệng nói: “Ba, con ăn no rồi, thật sự không ăn nổi nữa.”

    Nhìn như chuyên tâm mang đứa nhỏ, Hoắc tổng thật ra vẫn luôn chú ý vợ, nói: “Ăn ít cơm nhiều đồ ăn, một lần không nên ăn quá no.”

    An Thành gật đầu phụ họa: “Đạo lý này không sai.” Sau đó cũng không nói gì.

    Trên mặt bàn chỉ còn lại dì Trương cùng An Thành còn đang từ từ ăn.

    An Vô Dạng rửa xong tay trở về, lập tức vỗ vỗ tay hướng về phía Đôn Đôn trong lồng ngực Hoắc Vân Xuyên, hấp dẫn lực chú ý của viên thịt kia: “Đôn Đôn, để ba ba ôm nha?”

    Đôn Đôn quay đầu nhìn cậu một giây đồng hồ: “A…” Sau khi phát hiện là An Vô Dạng, lập tức mặt mày hớn hở nâng cánh tay đáp lại.

    Nhìn thấy con trai siêu cấp đáng yêu như thế, An Vô Dạng lập tức quên mất nhóc xấu xa vừa nãy dùng cái muỗng “hành hung” cha ruột bé.

    “Đôn Đôn a, con lớn lên rất đáng yêu đó con có biết không?” Thiếu niên vẻ mặt ngây ngô, ôm con trai ruột thịt nghiêm trang đối thoại.

    “Ê a?” Đôn Đôn đôi mắt xoay tròn, nghiêng đầu nhìn cậu.

    “Ba nói con là bảo bảo ngoan, sau này không nên đánh người có biết không?” An Vô Dạng kiên nhẫn truyền dạy lý lẽ, tuy nhiên Đôn Đôn mới nửa tuổi, căn bản nghe không hiểu người lớn đang lảm nhảm cái gì.

    Quả nhiên, Đôn Đôn vô tư nhấc lên thìa canh, lại bắt đầu gõ đầu ba ba…

    An Vô Dạng: “…”

    Mọi người đang ngồi nhìn hai cha con bọn họ, cũng không biết bên khóe miệng mình không kìm lòng được vung lên nụ cười.

    Đặc biệt là hai vợ chồng An Thành, bọn họ lúc trước có một loại cảm giác, tựa hồ con thứ sau khi kết hôn sinh con, càng ngày càng trở nên làm người yêu thích.

    Nhưng mà càng như vậy, mỗi lần nhìn thấy đứa nhỏ này bọn họ sẽ càng cảm thấy mất mác, phảng phất đã bỏ lỡ rất nhiều thứ quan trọng.

    Ví dụ như ngày hôm nay, tuy rằng con thứ dẫn theo con rể cùng cháu ngoại về thăm, nhưng là ở không được nửa ngày đã phải rời khỏi.

    Nguyên nhân là sau khi ăn cơm trưa xong, Hoắc Vân Xuyên nhìn thấy đứa lớn đứa nhỏ đều mệt rã rời, nên đưa ra lời cáo từ với ông bà ngoại Đôn Đôn.

    Cho nên chuyến này đã tính toán đâu ra đấy, đến An gia chơi khoảng bốn tiếng, cuối cùng dùng lý do vì bọn nhỏ mệt mỏi kết thúc hành trình thăm người nhà mẹ đẻ.

    Trên đường trở về, An Vô Dạng cũng không có ngủ.

    Trong lòng cậu rất bình tĩnh, âm thầm hưởng thụ cảm xúc vui vẻ.

    Bởi vì do không tài giỏi, An Vô Dạng ở trước mặt ba mẹ không tự tin, cũng không hy vọng xa vời có ai có thể đặc biệt yêu thích bản thân mình.

    Nói thật, là một thanh niên chưa đủ hai mươi tuổi, lòng cậu rất mất mát.

    May mắn, bây giờ cậu có gia đình nhỏ cùng con trai, phát hiện thực ra không cần từ trên người ba mẹ đạt được năng lượng trưởng thành.

    Sau khi thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn, cư xử trong mối quan hệ giữa mình và ba mẹ, sẽ phát hiện hết thảy đều nhẹ như mây gió vậy, không đáng nhắc tới.

    Thiu niên thường xuyên không có ý thức chủ động trêu ghẹo người sau khi cọ xong ngón tay xoay quá khuôn mặt rũ mắt hôn hai lần

    Thiếu niên thường xuyên không có ý thức chủ động trêu ghẹo người, sau khi cọ xong ngón tay, xoay quá khuôn mặt, rũ mắt hôn hai lần…

    Lập tức cảm nhận được một luồng cảm giác mềm mại từ bên tai, từ đầu ngón tay lan truyền đến não Hoắc Vân Xuyên, con thú hoang bị hắn che giấu ở sâu trong nội tâm không thường gặp người trực tiếp tỉnh lại.

    Sau nửa giờ, chiếc xe màu xám bạc lái về bãi đậu xe của tiểu khu.

    “Đến rồi.” An Vô Dạng cởi ra dây an toàn, lại bị nam nhân bên cạnh một tay nhấn giữ, không có cách nào mở cửa xe.

    Đón nhận ánh mắt khó hiểu của thiên sứ, Hoắc Vân Xuyên không nói gì.

    Hắn chỉ là quay đầu thu xếp nói một câu: “Dì Trương, dì mang Đôn Đôn đi lên trước, tôi và Dạng Dạng lên sau.”

    Dì Trương sững sờ, gật gật đầu, vẻ mặt hiền lành ôm Đôn Đôn đã ngủ say xuống xe: “Đôn Đôn đang ngủ, dì ôm bé đi lên ngủ trước, hai người cứ từ từ tán gẫu.”

    An Vô Dạng trừng mắt nhìn: “Ai?” Nhìn thấy dì Trương mang Đôn Đôn đi, bản thân thì bị giữ lại: “Nói cái gì?” Cậu có chút thấp thỏm nhìn Hoắc Vân Xuyên.

    Nghĩ thầm, ngày hôm nay chính mình có biểu hiện không đúng sao?

    Tự hỏi lòng mình một câu, thật sự, cậu cảm thấy được chính mình rất tuyệt vời mà.

    “Em thật ngây thơ, cô nam quả nam cùng ở một phòng, còn có thể làm cái gì?” Hoắc Vân Xuyên nói, cởi đai an toàn, nghiêng người ngang qua buồng lái chỗ khoảng cách giữa tài xế và ghế phụ, hôn nồng nhiệt tên ngu ngốc ngây thơ kia.

    Hóa ra chỉ là muốn hôn một cái nha?

    Là một bạn đời biết thương yêu, thiên sứ ôm cái cổ Hoắc ba ba, nhiệt tình đáp lại.

    Hoắc tổng khống chế chính mình tạm thời dừng lại xâm lược, hưởng thụ thiếu niên ở trong miệng chính mình hoạt bát tùy ý, thế nhưng thật sự nhẫn nại không được bao lâu, đã không kịp chờ đợi cướp lại quyền chủ động.

    Không biết qua bao lâu, An Vô Dạng bỗng nhiên phát hiện, mình đã ngồi ở trên đùi Hoắc Vân Xuyên.

    Khi cậu nhận ra được ý đồ của ba ba Đôn Đôn, trên mặt hiện ra hoảng hốt, vội cầm lấy cặp móng vuốt lỗ mãng: “A, làm gì đấy?”

    Ban ngày ban mặt mà, còn đang ở bãi đậu xe.

    Một giọng nói nặng nề truyền đến: “Trên xe có áo mưa.”

    An Vô Dạng sắc mặt hồng rực, ấp úng nói: “Nhưng là, bây giờ là ban ngày… Hơn nữa đây là bãi đậu xe…”

    Hoắc Vân Xuyên lập tức mổ cậu một ngụm: “Ở đâu ban ngày, em nhìn xung quanh một chút, là tối hay là sáng?”

    An Vô Dạng nhìn một vòng, oan ức ngóng ngóng mà nói: “Tầng hầm dĩ nhiên là tối nha…”

    Chỗ này còn không có nguồn sáng.

    “Cho nên em lo lắng cái gì?” Hoắc Vân Xuyên hỏi, một bên dụ dỗ một bên ra tay, kỳ thực ngày đó ở bãi đậu xe học viện công thương, hắn đã muốn làm như thế này: “Dạng Dạng, tôi là người như thế nào em hiểu rõ nhất, căn bản không có khả năng để em bị người khác nhìn thấy.”

    Ngược lại nếu như thật sự, hắn sẽ điên mất.

    “A…” Đây là một nụ hôn có ý đồ rõ ràng.

    Hoắc Vân Xuyên căn bản không có cho cậu thời gian rãnh để suy nghĩ, khi An Vô Dạng rõ ràng sự thực này, cậu đang khó chịu nhăn mũi cau mày.

    Nha

    “Nha.” Sau khi thiên sứ từ từ quen với hoàn cảnh nhỏ hẹp nơi này, cậu chạm vào tóc Hoắc ba ba, mềm mại thì thầm với hắn: “Thật là lợi hại…”

    Hoắc ba ba: “???”

    Nam nhân cũng muốn bứt tóc mình xác định cùng với chắc chắn, hắn chưa từng dạy thiên sứ nói lời damdang?

    Chương 99

    An Vô Dạng mơ mơ màng màng nghẹn ngào một tiếng, bắn ra.

    Trong khoang xe chật chội tối tăm, tràn ngập một mùi vị nhàn nhạt khác thường, chỉ là tạm thời vẫn không coi như đặc biệt nghiêm trọng.

    Hai tay cậu nắm lấy quần áo Hoắc Vân Xuyên, bởi vì do quá dùng sức, ngón tay mảnh khảnh căng thẳng, làm khớp xương trở nên trắng bệch, có vẻ đặc biệt đáng thương.

    An Vô Dạng mặc trên người áo sơ mi màu lam nhạt kẻ ô vuông, quần áo chỉnh tề, thậm chí một chút đều không có loạn, chỉ là vạt áo bị đối phương tỉ mỉ kéo lên trên, hai góc áo quấn chặt vào nhau.

    Không có cách nào.

    Đây là cái áo sơ mi thiên sứ vô cùng yêu thích.

    Mặc vào cũng đặc biệt trẻ trung suất khí, cậu ít nhất một tuần phải mặc hai lần, cho nên không thể làm dơ.

    Tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, nhẹ giọng hỏi: “Anh đã xong chưa?”

    Hoắc tổng nghe tiếng khóc oa oa, trầm thấp trả lời: “Rất nhanh.”

    “…”

    Lại là câu này!

    Dù sao đã bị lừa gạt rất nhiều lần, mỗi lần cũng không thể đúng hạn kết thúc.

    Đuôi mắt thiếu niên hồng hồng, tức giận nắm tóc người yêu, lên án nói: “Tên lừa gạt…” Sau đó gặm lỗ tai tên lừa gạt, rầm rì nhẫn nhịn.

    Không biết qua bao lâu, An Vô Dạng cảm giác cái đầu mình ôm, truyền đến một tiếng rít nhỏ.

    Cậu vừa mới hơi mất tập trung, không khống chế được răng của mình…

    “Tê…” Lỗ tai Hoắc Vân Xuyên bị cắn đau, kích thích như vậy, thật sự muốn giết chết hắn.

    “Xin lỗi, em không phải cố ý, ” An Vô Dạng mặt đỏ hồng mà xin lỗi, khóe mắt còn mang theo ánh nước mơ hồ có thể thấy được: “Em giúp anh xoa xoa.”

    Thiếu niên nhấc lên móng vuốt, vò lỗ tai cho Hoắc tổng.

    “…” Nam nhân sau khi phóng thích vẻ mặt lười biếng, ngồi yên một phút chốc, tìm ra khăn giấy ướt làm công tác xử lý.

    Từ sau khi có con trai, Hoắc Vân Xuyên làm những chuyện này, kỹ xảo tăng nhanh vươt bậc….

    … Đều là thực hành từ trên người con trai mà ra.

    Sau đó mở cửa xuống xe động tác không thể tránh khỏi có chút ngốc nghch không có dáng vẻ lưu loát như lúc thường

    Sau đó mở cửa xuống xe, động tác không thể tránh khỏi có chút ngốc nghếch, không có dáng vẻ lưu loát như lúc thường.

    Hoắc Vân Xuyên khóa kỹ xe, vừa đi vừa sửa sang lại vạt áo của chính mình, che đậy dưới quần tây là đôi chân dài thẳng tắp, hai ba bước đã đuổi lên trước mặt thiếu niên bước đi chậm rì rì.

    Ngày hôm nay hắn mặc áo sơ mi nhưng không đeo ca-ra-vat, ba cái nút áo trên không cài, tùy tiện rộng mở, có vẻ phá lệ hào phóng.

    Một cánh tay dài ôm eo An Vô Dạng, quan tâm ôn nhu đúng mực nói ra: “Trên người có khó chịu không?”

    An Vô Dạng sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu một cái: “Không khó chịu, em chỉ có chút mệt mỏi.” Lúc thường thời gian này đều ngủ trưa rồi, ngày hôm nay bởi vì ra ngoài làm rối loạn lịch làm việc và nghỉ ngơi.

    Cậu ngáp một cái, bước vào thang máy, nhẹ nhàng dựa vào trên người Hoắc Vân Xuyên một chút, như vậy sẽ dùng ít sức hơn rất nhiều.

    Cùng vào thang máy với bọn họ là một ông chú, đang dùng loại ánh mắt tràn ngập hoài nghi đánh giá bọn họ, sau đó không khách sáo liếc mắt nhìn Hoắc Vân Xuyên một cái.

    Hoắc Vân Xuyên nhíu nhíu mày, ôm thiên sứ trong lồng ngực càng chặt hơn một chút, dùng âm thanh như ma quỷ nói ra: “Chúng tôi là bạn đời hợp pháp, mời ông không nên suy nghĩ bậy bạ.”

    An Vô Dạng mở mắt ra, mệt mỏi lúng túng liếc mắt nhìn ông chú, rồi cúi đầu liếc mắt nhìn áo sơ mi ô vuông cùng quần cộc màu trắng của mình.

    Lại quay đầu nhìn đại tổng tài anh tuấn thành thục mị lực bên cạnh…

    Cái này, thực ra style trang phục không thống nhất, thật ra thoạt nhìn chênh lệch tuổi tác sẽ khá lớn.

    Đến lầu mười một, ông chú lúng túng kia, vội vã tông cửa xông ra.

    Hoắc tổng rất thích ở tầng cao, tầm mắt liếc nhìn cửa thang máy đã đóng lại, mặt không thay đổi khẽ hừ một tiếng: “Hẹp hòi.”

    An Vô Dạng chỉ là một người yêu ngoan ngoãn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, hùa theo mà gật gật đầu: “Đúng đó.”

    Không biết tại sao, cảm xúc của Hoắc Vân Xuyên mắt thường có thể thấy đã khôi phục lại như cũ, trên đuôi lông mày mang theo sắc thái sung sướng, không kìm lòng được sờ sờ mặt mày thiên sứ: “Ngày hôm nay thật ngoan ngoãn.”

    An Vô Dạng cứ như vậy không giải thích được nghe khen tuy nói cậu cảm thấy chữ Ngoan nay không thích hợp hình dung chính mình nhưng mà vẫn lựa chọn vô cùng khoan dung mà không có so đo

    An Vô Dạng cứ như vậy không giải thích được nghe khen, tuy nói, cậu cảm thấy chữ “Ngoan” này không thích hợp hình dung chính mình, nhưng mà vẫn lựa chọn vô cùng khoan dung mà không có so đo.

    Tầng hai mươi lăm rất nhanh đã đến.

    An Vô Dạng về đến nhà, kéo lê thân thể thập phần không có khí lực, cưỡng ép chính mình lên tinh thần tắm rửa sạch sẽ.

    Sau đó ngáp một cái chạy về phía giường lớn, mơ màng ngủ một buổi trưa.

    Sau khi tỉnh lại, trên màn hình điện thoại di động đã ghi buổi chiều bốn giờ bốn mươi phút, thời gian dọa An Vô Dạng nhảy dựng một cái.

    Cậu nhanh chóng bò dậy, đi vào buồng tắm rửa mặt, sau đó luống cuống tay chân tìm ra cặp sách, hoàn thành nhiệm vụ học hành.

    Bây giờ nhiệm vụ hàng ngày của An Vô Dạng, chính là nghe viết tiếng anh, ôn tập môn chuyên ngành, sau đó hoàn thành kế hoạch đọc sách, xem và lý giải.

    Đọc quyển sách do Hoắc Vân Xuyên chọn — Suối Nguồn (The Fountainhead).

    An Vô Dạng tỉ mỉ đọc, chỉ đọc những từ mình có thể hiểu, gặp phải chỗ không hiểu, lập tức lấy điện thoại di động ra, lên mạng tra baidu một chút.

    … Tuy nói tra được đáp án cũng không nhất định cậu sẽ hiểu.

    Một lần học tập khoảng một tiếng, không thể tránh khỏi sẽ có chút buồn chán.

    An Vô Dạng mở nhạc nhẹ, lén la lén lút từ trong tủ lạnh lôi ra một túi đồ ăn vặt, trở lại phòng ngủ, xé túi ra…

    “Học tập sao rồi?” Giọng nói Hoắc tổng đột nhiên xuất hiện.

    An Vô Dạng cúi đầu liếc mắt nhìn đồ ăn vặt của mình, cũng may, động tác quay lưng lại với cửa đã cứu mình một mạng.

    “A… Tốt lắm.” Gần đây cổ họng có chút không thoải mái, Hoắc Vân Xuyên cấm tuyệt đối cậu ăn đồ nóng.

    “Đi ra ăn cơm thôi.” Hoắc Vân Xuyên nói.

    An Vô Dạng vừa liếc nhìn túi đồ ăn đã mở rộng, yên lặng mà khép lại nhét vào phía dưới sách vở: “Ồ.”

    Là một người đàn ông mang thói ở sạch, Hoắc Vân Xuyên nhìn thấy mặt bàn lộn xộn của thiên sứ, lập tức không nói hai lời giúp đối phương thu dọn chỉnh tề.

    Vừa cầm lên cuốn sách chuyên ngành còn chưa đóng lại, lập tức lộ ra túi bánh quy nhỏ xốp giòn giấu ở phía dưới quyển sách, vị rong biển…

    Hoắc tổng: “…”

    Loại bánh quy nhỏ tạo hình trẻ con kiêm tí hon này làm hắn nhớ tới, lần trước khi ra nước ngoài, thiên sứ giấu trong valy đồ đạc của chồng để ăn.

    Ăn ngon như vậy sao?

    Hoắc Vân Xuyên ánh mắt thâm trầm, đưa mắt nhìn túi bánh quy nhỏ xốp giòn một lúc lâu trên mặt bàn.

    Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, hắn cầm lấy túi, lấy ngón tay kéo ra miệng túi, khều một cái.

    An Vô Dạng vẻ mặt kinh hoảng mà trốn ở cửa, trơ mắt nhìn túi bánh nhỏ mình giấu, bị Hoắc Vân Xuyên phát hiện dễ như trở bàn tay.

    Càng đáng sợ hơn chính là, đối phương lại còn ăn một cái.

    An Vô Dạng trong lòng tim gan cồn cào, bởi vì mùi vị đó cậu có thể tưởng tượng được! Ăn cực kỳ ngon!

    “Dạng Dạng, ăn cơm.” Dì Trương ngẩng đầu nhìn thấy cậu: “Ha, trốn ở chỗ này làm gì chứ? Hoắc tiên sinh đâu?”

    Nam nhân trong phòng nghe thấy động tĩnh, cầm bánh quy của thiên sứ đi ra.

    “Hoắc tiên sinh, sắp ăn cơm tối, cậu còn ăn đồ ăn vặt sao?” Dì Trương nhìn thấy thứ trên tay của hắn, lập tức không khách khí dạy bảo: “Thực phẩm chiên không nên ăn nhiều nha, không dinh dưỡng biết không?”

    Hoắc tổng bị dạy dỗ, nhàn nhạt liếc mắt nhìn thiên sứ mặt đã đỏ tới mang tai, thong dong bình tĩnh mà giúp đối phương nhận lỗi: “Là đạo lý này không sai.” Sau đó ở trước mặt hai người, mở nắp thùng rác ra, ném bánh quy vào trong.

    An Vô Dạng: “…”!!

    Mới xé ra! Một cái cũng chưa được ăn!

    Người ta nói người càng lớn càng dối trá, sau khi trưởng thành thường xuyên mang theo chiếc mặt nạ, trong lòng một suy nghĩ, bên ngoài lại khác.

    Trong lòng An Vô Dạng giờ khắc này chính là, đáng tiếc muốn nhỏ máu, mặt ngoài lại không quan tâm.

    “Ăn cơm ăn cơm.” Cậu ngồi xuống ăn cơm, vừa an ủi mình, không sao hết, chỉ ném một túi bánh quy vị rong biển thôi mà, trong tủ lạnh còn có vị sữa vị dâu tây vị caramel thậm chí là bánh quy vị thịt nướng.

    Thứ hai mang đến trường học ăn, hoặc là lúc Hoắc Vân Xuyên ra cửa làm việc sẽ quang minh chánh đại mà ăn.

    “Mấy thứ trong tủ lạnh cũng vứt luôn.” Hoắc Vân Xuyên thông báo xong, liếc mắt về phía dì Trương.

    “Hả, ai?” Dì Trương nghĩ một hồi, nhớ tới chủ nhân của những đồ ăn vặt trong tủ lạnh là ai, lập tức dùng ánh mắt tràn ngập áy náy nhìn An Vô Dạng.

    “…” An Vô Dạng cảm thấy mặt nạ dối trá của mình sắp mang không nổi nữa rồi.

    Hoắc Vân Xuyên rốt cục nhìn thấy thiên sứ thay đổi sắc mặt, trong lòng có một loại dục vọng biến thái được thỏa mãn, phần khoái cảm đó không kém gì cùng thiên sứ làm một hồi.

    “Dạng Dạng, ý của em thế nào?” Hoắc tổng liếc cậu: “Đó dù sao cũng là đồ ăn vặt của em.”

    An Vô Dạng vừa không muốn từ bỏ món ngon trong tủ lạnh kia, vừa kiêng kỵ dâm uy của Hoắc Vân Xuyên, luôn mãi đắn đo: “Em, ý của em là, không nên vứt.”

    Hoắc ba ba đè ép rung động trong tim, làm người thập phần ngoài ý muốn trả lời: “Được, vậy không vứt.”

    Moe đến nỗi trái tim nhỏ run rẩy, nai “già” ở trong lồng ngực chạy loạn.

    Dì Trương là người đứng xem đến há hốc mồm: “…” Đối với hành động của Hoắc tiên sinh vô cùng khó hiểu.

    Bất kể nói sao đi nữa các loại bánh quy nhiều mùi vị ăn rất ngon cuối cùng cũng vượt qua nguy cơ tip tục trở thành một phần lương thực để dành của An Vô Dạng

    Bất kể nói sao đi nữa, các loại bánh quy nhiều mùi vị ăn rất ngon, cuối cùng cũng vượt qua nguy cơ, tiếp tục trở thành một phần lương thực để dành của An Vô Dạng.

    Chủ nhật, ông cụ Hoắc gọi điện thoại cho cháu trai, thì thầm muốn gặp cháu dâu và chắt trai.

    Cháu nội hiếu thuận, không nói hai lời đã đồng ý.

    Sau đó mở video gọi cho ông nội: “Ngài với bọn họ cứ từ từ tán gẫu.”

    “!! Con là thằng nhóc xấu xa! Ông nói là dẫn bọn nó về nhà, không phải bật video tán gẫu!” Ông cụ Hoắc phát điên.

    Hoắc Vân Xuyên ở bên kia ung dung thong thả nói: “Về nhà? Không thể.” Nghe giọng ông nội mạnh mẽ mười phần lên án, cùng với có cỡ nào nhớ thương An Vô Dạng và Đôn Đôn, hắn vô cùng lý trí tỉnh táo: “Ngày hôm qua đi thăm ông bà ngoại, ngày hôm nay bọn họ không thể ra ngoài.”

    An Vô Dạng khom đầu lại gần, nhìn thấy ông nội, nhất thời cười híp mắt chào hỏi: “Ông nội, cuối tuần vui vẻ ạ.”

    Nụ cười ngọt ngào, đôi mắt cong cong, trong nháy mắt vuốt phẳng cảm xúc táo bạo của ông cụ Hoắc.

    Khuôn mặt và giọng nói của ông cụ, lập tức thay đổi 360 độ, cười so với mặt trời cuối tuần còn muốn xán lạn hơn: “Dạng Dạng a, ngày hôm qua đến thăm nhà ông bà ngoại sao?”

    An Vô Dạng: “Đúng rồi.”

    Ông cụ Hoắc: “Như vậy bôn ba cả một ngày, ngày hôm nay nghỉ ngơi thật tốt, biết không?”

    An Vô Dạng: “Vâng, ngài cũng vậy, bây giờ đã vào thu, phải chú ý sức khỏe.” Còn có: “Cuối tuần này chúng con không trở về được, ông nói giúp với ba mẹ con, hỏi thăm bọn họ.”

    “Ừm, Dạng Dạng của chúng ta thật ngoan.” Ông cụ Hoắc nói, khuôn mặt cười đến vô cùng hiền lành.

    Hoắc Vân Xuyên đang nghĩ, cái gì vậy chứ?

    Chương 100

    Thuận lợi kết thúc cuộc trò chuyện với ông cụ Hoắc, An Vô Dạng thu lại nụ cười ngọt ngào đến phát ngấy, nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông vừa lạnh lùng vừa cứng ngắc bên cạnh, đưa điện thoại di động cho hắn: “Nói chuyện với ông nội đi, dỗ ngọt ông một chút.”

    Sau khi đã kết hôn sinh con, sóng ngầm với người nhà cũng đã có chuyển biến, thiếu niên ngày xưa đơn thuần thẳng thắn, không phải gì cũng không nghĩ tới.

    Ít nhất bây giờ cậu đã biết rõ, cho dù là quan hệ giữa người nhà với nhau, cũng cần phải cẩn thận vun đắp.

    “Ừm.” Hoắc Vân Xuyên thấp giọng đáp lời, sau đó từ bên cạnh cậu đi qua, ôm lấy con trai sau khi tỉnh ngủ bắt đầu khóc nháo.

    Tên nhóc này có lúc rất thông minh, lúc vừa mới tỉnh dậy sẽ nhận người.

    Dì Trương ôm cũng không được, cần phải Hoắc Vân Xuyên hoặc là An Vô Dạng ôm bé.

    “Không khóc.” Hoắc Vân Xuyên bế con trai, tạm coi như ôn nhu lau đi giọt nước mắt trên mặt con trai.

    “Hức…” Mặt Đôn Đôn mập mạp, nằm nhoài trên bả vai ba ba, mới khóc nên đôi mắt đỏ ngầu, trong veo như nước, có vẻ đặc biệt xinh đẹp.

    Ngũ quan thừa hưởng được những bộ phận xuất sắc nhất của hai người ba ba, dù là mũi đôi mắt đều đẹp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Hoắc Tiểu An sau khi lớn lên nhất định là một soái ca.

    An Vô Dạng mắt nhìn hai người bọn họ, không có thời gian đến gần cùng nhau đùa giỡn.

    Bài tập ở trường học còn chưa làm xong, cậu dời ghế nhỏ, ở trên chiếc bàn thấp hình bầu dục trong phòng khách học tập.

    Lúc đầu bàn đặt ở trong này là hình vuông, sau đó bị Hoắc Vân Xuyên đổi thành hình bầu dục.

    Về phần nguyên nhân là cái gì, người lớn có con cái đều biết.

    An Vô Dạng một bên nghe tiếng anh một bên đọc viết, tai nghe màu trắng buông xuống trên cái cổ mảnh khảnh.

    Sau khi đi học cũng có môn tiếng Anh, bất quá không có dạy kỹ như Hoắc Vân Xuyên.

    Từ sau khi có Hoắc Vân Xuyên chỉ dạy, trình độ tiếng Anh của An Vô Dạng, hơi ngượng ngùng, vẫn là từ từ tăng lên.

    Nghe viết cơ bản không thành vấn đề, nói thì không tốt lắm.

    “Đôn Đôn, đừng quấy rối.” Hoắc Vân Xuyên bế Đôn Đôn, ngồi ở bên người An Vô Dạng, lần thứ N ngăn cản tay nhỏ đưa ra nắm lấy tai nghe.

    Cuối cùng thực sự hết cách rồi, chỉ có thể vẫn luôn cầm tay bé.

    “Nha.” Hoắc Tiểu An có dấu hiệu mếu máo.

    “Buông con ra đi.” An Vô Dạng nói.

    “Ngày hôm qua người nói tôi quá chiều chuộng con không phải là em sao?” Hoắc Vân Xuyên bất đắc dĩ nói.

    “…”

    Cùng An Vô Dạng nhìn nhau trong chốc lát, ánh mắt của đối phương hơi kiên trì.

    “Cũng được.” Hắn buông Đôn Đôn ra.

    Đôn Đôn ngoan ngoãn được một phút, lại giở trò cũ, đồng thời một đòn lập tức trúng ngay, chộp tai nghe của An Vô Dạng vào trong tay.

    Ống nghe từ trong tai An Vô Dạng bị giật ra ngoài.

    “Ui.” Đứa con trai này thực quá nghịch ngợm.

    Vốn là muốn nói để Hoắc Vân Xuyên bế Đôn Đôn ra xa xa, kết quả viên thịt ngốc nghếch, đưa tai nghe tới trước mặt cậu, vẻ mặt thành thật nói gì đó.

    Tuy nói hai người ba ba một chữ cũng nghe không hiểu, nhưng là không chịu nổi biểu cảm phong phú của Đôn Đôn, ngôn ngữ tay chân đặc biệt sinh động.

    “A…”

    “Con nói trả lại cho em.” Hoắc Vân Xuyên làm máy phiên dịch.

    An Vô Dạng bị moe đến không biết nói gì, trong lòng sinh ra ý nghĩ.

    “Ngoan một chút, nếu không con phải ở trong phòng đợi.” Cậu cầm lại tai nghe mang lên, quay đầu lại tiếp tục học tập.

    Đôn Đôn béo ngồi với ba lớn, trước mặt để một cái máy vi tính.

    Bé một cái tay ôm máy, một cái tay gõ bàn phím, động tác rất chi thành thục giống như là thành quả không phải luyện từ một sớm một chiều.

    Edit: HuynhJJ

    “Ngày mai tiêm ngừa cho Đôn Đôn sao” Hoắc Vân Xuyên hỏi: “Có tiết buổi sáng không?”

    “Em xem một chút.” An Vô Dạng lấy điện thoại di động ra tra thời khóa biểu, tra được một nửa biểu tình quỷ dị, bất động thanh sắc nói: “Thời khóa biểu của em không phải anh đã thuộc lòng rồi à?”

    Nghiêm trang.

    “…” Hoắc tổng bị vạch mặt không sợ chút nào, thẳng thắn lộ ra đuôi chó sói, rất là độc tài quyết định: “Không có môn quan trọng, em cùng đi với Đôn Đôn chứ.”

    Buổi sáng thứ hai, trung tâm tiêm phòng.

    Cho dù là Hoắc tổng tài sản mười tỉ, mang bảo bảo lại đây chích ngừa, cũng cần phải tuân thủ quy tắc, văn minh xếp hàng.

    Nhưng mà nơi như trung tâm tiêm phòng thế này, người đông nghìn nghịt không nói, tiếng khóc của đứa nhỏ hết đợt này đến đợt khác, hết người này tới người kia, thỉnh thoảng còn có tiếng người lớn răn dạy đứa trẻ.

    Hoắc Vân Xuyên mặt mang khẩu trang, ôm con trai phía trước.

    Đôn Đôn miệng đang ngậm núm vú cao su, dáng dấp nhỏ yên tĩnh trong một mảnh ồn ào không ngớt của mấy đứa trẻ khác, có vẻ rất là nghe lời.

    Trên đầu gối thiếu niên để ba lô, khẩu trang mũ.

    Nghe thấy điện thoại di động vang lên, liền lấy ra liếc mắt nhìn.

    Là tin nhắn của Viễn Hàng: “Tôi nói này bạn Tiểu An, cậu tại sao lại trốn học nha?” Thân là học bá thi đại học đã phát huy thực lực đích thực, uổng hắn vừa bắt đầu còn tưởng rằng bạn học Tiểu An là người cùng chung chí hướng với mình.

    Kết quả là không nói, tên kia ba ngày hai lần trốn tiết, không hề có dáng vẻ nào của học bá cả.

    “…” An Vô Dạng liếc nhìn Hoắc tổng cùng Hoắc tổng con bên cạnh, nghĩ thầm, đã bại lộ thân phận là người Hoắc gia rồi, hơn nữa người biết Hoắc Vân Xuyên có con trai cũng không ít, tựa hồ không có gì có thể giấu diếm nữa.

    Cậu trả lời: “Viễn Hàng, sáng hôm nay tôi có việc, mang con trai của tôi đi chích ngừa, thực ra cũng không phải có ý định trốn học.”

    Từ Viễn Hàng: “???”

    Cái gì? Đều là thiếu niên mười tám mười chín tuổi xanh mướt, bạn Tiểu An người ta thậm chí đã có con trai?

    Từ Viễn Hàng có chút ngốc, lắp ba lắp bắp, đem chuyện này nói cho tập thể bạn bè của bạn học Tiểu An.

    Edit: HuynhJJ

    Ôn Lăng: “Người yêu của cậu ấy Hoắc tiên sinh quả thật có một đứa con trai.” Đối với phương diện này chàng trai biết được cũng không nhiều, sờ sờ cằm: “Nghe người ta đồn, hình như là tìm người mang thai hộ.”

    IQ cùng EQ của Từ Viễn Hàng đều rất cao, nghe vậy thổn thức nói: “Hào môn, không có người nối dõi cũng không được.”

    Ôn Lăng đối với chuyện này không nói gì, đó dù sao cũng là lựa chọn của bản thân An Vô Dạng.

    An Vô Dạng cùng Đôn Đôn tiêm ngừa xong, buổi chiều đến trường học học môn chuyên ngành.

    Vừa ngồi xuống đã bị Viễn Hàng khiển trách nặng nề, đối phương hận sắt không thành thép* nói: “Bạn Tiểu An, tôi biết nhà cậu có quặng mỏ, nhưng như thế này là không được.”

    (*) Hận thiết bất thành cương: hận không thể rèn sắt thành thép, ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó hoặc gấp gáp muốn làm gì đó mà không được.

    An Vô Dạng cười nói: “Tôi ở nhà có học bài mà.” Sau đó dốc lòng nhờ vả đưa tay ra với người bạn

    học bá: “Vở bài học buổi sáng, cho tôi mượn chép một chút đi.”

    Từ Viễn Hàng bĩu môi, nở nụ cười: “Không phải cậu nói bản thân mình có học tập, còn mượn vở làm cái gì?”

    An Vô Dạng cùng hắn nhìn nhau chốc lát, quay đầu vỗ vỗ cánh tay Ôn Lăng: “Lăng Mộ ca, mượn vở.” Tuy nói người này không phải hình tượng của học bá, lúc thường lên lớp thật giống như không lộ ra ngoài, thế nhưng, An Vô Dạng đã từng thấy chữ viết của Ôn Lăng, viết trật tự rõ ràng, chữ viết tuyệt đẹp.

    Ôn Lăng cười cười, cho cậu mượn vở.

    “Mẹ kiếp, không phải đã nói cẩn thận phải cảnh cáo cậu ta một chút cho nhớ hay sao?” Từ Viễn Hàng vô cùng đau đớn, nhìn Ôn Lăng làm phản.

    “Có tác dụng không, đừng bận tâm vớ vẩn.” Ôn Lăng đang chơi điện thoại di động, một bên chơi game vừa nói: “Ngày mốt tới kỳ nghỉ quốc khánh, câu lạc bộ tennis chuẩn bị trong lúc nghỉ đến Q đại thi đấu giao hữu, cậu đi không?”

    An Vô Dạng tự nhủ, suy nghĩ một chút: “Dĩ nhiên đi chứ, tôi cũng là thành viên trong câu lạc bộ tennis.”

    Cùng câu lạc bộ tennis của Đại học Q đấu giao hữu, An Vô Dạng cũng không biết, trong câu lạc bộ tennis của học viện bọn cậu, trong các trường đại học ở Bắc Kinh, có một danh xưng là nhà giàu mới nổi.

    Cái danh xưng này được bắt nguồn, là do công lao của đội trưởng Trương bọn họ — thanh thiếu niên toàn thân anh tuấn tài hoa tiền tài ngạo khí.

    Hắn có yêu cầu cực cao đối với thành viên trong đội mình, đồng thời cũng tập trung rất nhiều thời gian tinh lực cùng tiền tài vào đội, trình độ cũng rất cao.

    Bởi vậy một đội vừa có tiền vừa có tài như thế, ở các trường đại học cao đẳng hoành hành bá đạo, cũng có chút danh tiếng.

    Bất quá gần một năm nay, đội trưởng Trương tuổi tác “Lớn dần” có thể đã qua năm cuối, nên rất ít chủ động hạ chiến thiếp gây chuyện thị phi.

    Trận giao hữu với đại học Q là do là họ tổ chức, đội trưởng Trương từ chối mấy lần đẩy không được, chỉ có thể đi nghênh chiến.

    Buổi tập luyện cuối cùng trước kỳ nghỉ, ở một góc sân bóng, có hai thanh niên người đứng ngươit ngồi: “Trương nhị, tay cậu đỡ chưa?”

    Đội trưởng Trương đứng hàng thứ hai trong nhà, ở nơi đơn thuần như trường học thế này, không quen bị người gọi là Trương nhị công tử, nên bạn bè thường gọi là Trương nhị.

    “Không sao, cho dù tay không khỏe, cũng có thể đánh bại bọn họ.” Trương nhị nói.

    “Tìm người bên ngoài đi, cậu bây giờ như vậy nhất định sẽ thua.” Đội viên nói.

    “Vậy thì hãy chờ xem.” Thanh niên vẻ mặt sắc bén kết thúc đề tài này, ánh mắt nhìn sân bóng: “Có phải là tôi già rồi, loại tay mơ không có thiên phú thế kia cũng cảm thấy rất đáng yêu.”

    Thành viên trong đội dõi theo ánh mắt của hắn, nhìn thấy tay mơ trong miệng đội trưởng kia: “Nga…”

    Dáng vẻ cố gắng luyện tập như vậy, xác thực rất đáng yêu.

    “Đội trưởng! Học trưởng!” An Vô Dạng đầu đầy mồ hôi, một đường lộc cộc lộc cộc chạy theo quả bóng tennis, đi đến bên cạnh hai đàn anh, trơ mắt nhìn banh bị đội trưởng bắt được.

    “Ầy.” Đối phương quăng banh trả lại cậu.

    “Cảm ơn.” Lấy được banh tennis thiếu niên khẽ mỉm cười, quay người chạy về sân bóng, thân hình mảnh khảnh vừa vặn phía dưới quần áo thể thao, vòng eo như ẩn như hiện.

    Hắn đã kết thúc huấn luyện, đứng ở bên sân bóng, từ trong túi đeo lưng lấy ra bình nước ực ực uống nước giải khát.

    Xung quanh sân bóng tụ tập nhóm các bạn học xem trai đẹp chơi bóng, hiển nhiên vô cùng thích thú khi nhìn thấy nhất cử nhất động của bọn họ.

    “Nhớ buổi sáng tám giờ tập hợp ở cửa trường học, đừng để muộn giờ.” Ôn Lăng tóc tai ướt nhẹp từ bên cạnh An Vô Dạng đi qua, nhấc lên cổ tay, vỗ vỗ bả vai của đối phương.

    “Được, ngày mai gặp.” An Vô Dạng dọn dẹp đồ đạc một chút, rồi về nhà.

    Kỳ quái chính là, sau khi vào cửa trong nhà vắng ngắt, không có mùi đồ ăn do dì Trương làm, cũng không có tiếng khóc của Đôn Đôn.

    An Vô Dạng ném ba lô, tìm tới nam nhân đang ở phòng tập thể hình tuốt thiết, dựa vào trên thiết bị tập thể hình dò hỏi: “Vân Xuyên, Đôn Đôn và dì Trương đi đâu rồi?”

    “Về nhà.” Hoắc Vân Xuyên nói.

    “Ồ.” An Vô Dạng có được đáp án, dáng vẻ cũng không chuẩn bị đi.

    Lúc Hoắc Vân Xuyên rèn luyện dáng dấp cơ bắp nổi lên rõ ràng, thiếu niên thường xuyên cùng hắn thân mật nhìn thấy, tim đập như nổi trống.

    “Em đi tắm.” An Vô Dạng nhìn qua, nói.

    Trên người mùi mồ hôi quá nặng, cậu vẫn yêu thích mùi nhẹ nhàng khoan khái trên người mình hơn.

    Buổi tối, tên đàn ông xấu xa kia rõ ràng rèn luyện một ngày, đè cậu từ phòng tắm tới phòng ngủ, tinh lực dồi dào làm nguời giận sôi máu.

    An Vô Dạng đẩy một chút phần trọng lượng trên người, vẻ mặt khó xử mà nói: “Xuống, ngày mai em còn phải đến đại học Q thi đấu giao hữu!”

    “Lợi hại vậy sao?” Hoắc Vân Xuyên một trận tự hào, sau đó lại một trận nghi ngờ: “Đội tennis của học viện không ai? Cần em vào trận?”

    An Vô Dạng: “…”

    Hoắc ba ba một câu nói làm thiên sứ ủ rũ.

    “Thôi, coi như tôi chưa nói gì.” Hoắc tổng nghiêm trang thu hồi lời mở đầu, dùng phong thái im lặng ít nói, tiếp tục áp bức thiếu niên “Thân mang trọng trách”.

    Thuộc truyện: Gả cho lão công nhà giàu