Gia hữu trư yêu – Chương 23-24

    Thuộc truyện: Gia hữu trư yêu

    Đệ 23 chương

    Chương và tiết số lượng từ: 1790 canh tân thời gian: 09-10-18 23:27

    Tô Phi Hồng vừa nhìn thấy nàng, liền nhịn không được vọt tới, đôi con ngươi đỏ đậm đáng sợ như tu la , hình tượng như hung thần xông tới khiến chu chu mẫn cảm cảm giác được sắp xảy ra một màn bạo lực,chính là những người kia nói nữ nhân bên giường kia chính là thái hậu nha, hắn có thể đánh sao? Nếu như mình đánh Yêu tiên đế, cũng là đáng tội bị đày xuống 18 tầng địa ngục rồi? Nghĩ tới đây, hắn người bỗng như biến thành sóc vội nhảy đến phía sau Tô phi hồng chặt chẽ tứ chi bám lấy người tô phi hồng: “Không được Tô Phi Hồng, đánh người là sai, không thể đánh người, càng không thể đánh hoàng hậu A.”

    Hành động này của chu chu thoạt nhìn thập phần gây buồn cười, thế nhưng lại kéo được thần trí Tô Phi Hồng trở về Hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn những người xung quanh, thô bạo nói: “Đều đi xuống cho ta, lưu lại mấy ngự y bên ngoài nghiên cứu phương thuốc, cứu không được thái tử, các ngươi cũng chôn cùng hắn luôn.” Hắn hiếm khi trở nên nghiêm khắc như vậy, doạ mọi người nghe lệnh vội vã lui ra, mấy ngự y dường như muốn nói cái gì, cuối cùng lại cái gì cũng không có nói, thưa thưa dạ dạ cùng những người khác lật đật lui ra.

    Tô Phi Hồng đi tới bên người hoàng hậu, chưa kịp nói gì, chỉ thấy hoàng hậu lộ ra dáng cười còn khó coi hơn so với khi khóc, lẩm bẩm nói: “Lại còn kê cái gì phương thuốc nữa, hắn. . . Đã đi rồi, hắn đi thực nhanh, ngay cả ai gia, ngay cả ai gia cũng chưa kịp tiễn hắn một đoạn.”

    Loading...

    Tô Phi Hồng sít sao nắm chặt bàn tay, hắn quay đầu liếc mắt nhìn về phía thái tử, sau đó sau đó quay đầu lại bi phẫn gầm lên: “Người chết đi ở trước mặt ngươi, là con của ngươi, mặc kệ do ngươi với ai sinh ra, hắn vẫn luôn luôn là con ngươi, ngươi là mẫu thân mà lại biểu hiện như vậy là sao? Lòng của ngươi thực sự so với sắt đá còn cứng hơn sao?”

    Hoàng hậu không để ý tới chất vấn của tô phi hồng, Nàng vươn tay nhẹ nhàng vỗ lên hai gò má của giang thanh vũ, thấp giọng nói: “Ai gia nghe nói, thời gian hắn phát bệnh dường như là bao tử của hắn rất đau, không nghĩ tới kết quả là, hắn cư như vậy mà đi bình thản . . .” Một câu chưa nói xong, tay nàng bỗng nhiên bị Tô Phi Hồng kéo, nghe hắn bạo phát giận dữ hét lên: “Đừng động vào ca ca, ngươi căn bản không xứng chạm vào hắn, ngươi là nữ nhân tâm như rắn rết, ngươi. . . Là nữ nhân bại hoại biến chất nhất thiên hạ, hổ dữ còn không ăn thịt con, nhưng sao ngươi lại? Ngươi. . . Ngươi căn bản không xứng với cái danh mẫu thân.”

    Hoàng hậu vô cùng kinh ngạc mà quay đầu, run giọng nói: “Hồng nhi, ngươi. . . Ngươi nói cái gì? Ngươi cho là. . . Ngươi cho là là ai gia giết hắn?” Nét mặt của nàng bỗng nhiên vặn vẹo đầy tức giận , lạnh lùng nói: “Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?hắn nhi tử của ai gia, cho dù không thích hắn, cho dù không muốn để hắn leo lên ngôi vị hoàng đế, ai gia cũng sẽ không giết hắn, ai gia là một mẫu thân, hắn là nhi tử của ta A, hơn nữa. . . Hơn nữa hắn bình thường hiếu thuận lại hiểu chuyện, đâu như ngươi như vậy khoa trương ngỗ nghịch, ai gia hiện tại nhớ tới lại đau lòng, thật sự là có lỗi với hắn, sớm biết có ngày hôm nay, nên đối hắn tốt một chút. Hết lần này tới lần khác. . . Hết lần này tới lần khác ngươi cuối cùng lại nói như vậy, ngươi tại lúc này nói những điều như vậy, như dùng dao khoét đục từng chút một trái tim ta ngươi có biết không?”

    Tô Phi Hồng hừ một tiếng, lạnh lùng thối lui nói: “Không nên làm bộ làm tịch gì nữa, vì cái gọi là tiền triều vì ngôi vị hoàng đế, ngươi còn có cái gì không thể hi sinh? Nhi tử. . . Nhi tử thì tính là cái gì chứ? Từ khi ca ca được sinh ra biết nhận thức, ngươi đã từng cho hắn nếm thử một điểm tình thương từ người mẹ sao? Ngươi nói không sai, hắn là hiếu thuận lại hiểu chuyện, đáng tiếc hắn uổng phí hết lần này đến lần khác lòng tốt mà chịu khổ , mẫu thân của hắn dụng tâm tất cả chỉ vì cái gọi là tiền triều, căn bản là không đem tính mạng của hắn để ở trong lòng, đến tận lúc này mà còn có thể giả mù sa mưa. . .” Hắn một câu chưa nói xong, chợt nghe “Ba” một tiếng, trên mặt đã trúng một cái tát.

    Hoàng hậu lệ rơi đầy mặt, chợt quay đầu khóc ròng nói: “Không sai, đây là hình phạt, là ông trời trừng phạt ta, ta cho tới bây giờ vẫn coi chuyện của nhi tử như là rơm rác, ngược lại hắn đối với ta kính trọng yêu mến chỉ có ngày một gia tăng, cũng không làm trái nửa điểm, nhưng ai nói ta không đem hắn để ở trong lòng? Hắn cho tới bây giờ cũng không thể hiểu nổi sự khổ tâm của người làm mẹ như ta, hắn tưởng rằng ta là người đem hắn làm công cụ để khôi phục tiền triều, làm bậy A, ta mấy năm nay đau khổ làm việc, rốt cuộc vì cái gì? Lão thiên gia, ngươi thu ta đi, để đi xuống cửu tuyền bồi tội với Vũ nhi.”

    Tô Phi Hồng cho rằng nàng khóc như vậy là cho hắn xem, bởi vậy cũng không để ý nàng nữa, hắn xoay người, bi thống nhìn về khuôn mặt an tường của giang thanh vũ trên giường, chậm rãi ngồi bên cạnh người hắn, lúc này hắn trong lòng cảm thấy bi phẫn đến không thể dùng từ ngữ nào mà biểu đạt được, hắn thậm chí sẵn sàng hoán đổi tính mạng của mình để cứu được một mạng này của giang thanh vũ, người này có chút nhu ngược, thê nhưng lại là một ca ca thiện lương không gì sánh được, hắn không nên có loại kết cục này, ông trời thực sự là không công bằng.

    Chợt thấy chu chu lặng lẽ tiếp cận bên này, chìa tay sờ lên chóp mũi giang thanh vũ, sờ sờ ngực cùng hai cổ tay, trên mặt lộ ra một loại thần sắc rõ ràng là nghi hoặc. Tô Phi Hồng trong lòng khẽ động, lại nhộn lên vài tia hi vọng, thầm nghĩ lẽ nào chu chu có biện pháp sao? Hắn vừa muốn mở miệng hỏi, chợt nghe chu chu do dự mở miệng nói: “Thật là vô cùng kì quái nha, người này đích xác không có tim đập cũng như hô hấp nữa, thế nhưng. . . Thế nhưng Vì cái gì hồn phách của hắn cũng chưa có rời thân thể? Theo lý mà nói sau khi người chết, hồn phách sẽ rời khỏi xác, Hai vị đại ca Ngưu đầu mã diện luôn luôn là rất đúng giờ, đó là lí do mà hồn phách lập tức sẽ bị lĩnh đi, thế nhưng trong phòng này không có khí tức của minh giới, rõ ràng là bọn họ không có đến, nga, chúng ta cũng không cần nghĩ xem vì sao bọn họ đến muộn , vấn đề là, cho dù bọn họ đến muộn, người chết thì hồn phách sẽ rời khỏi xác a, Vì cái gì hồn phách của điện hạ vẫn hoàn hảo ở trong thân thể hắn chứ.”

    Tô Phi Hồng cũng không hiểu rõ lắm cái việc hồn phách này nọ, nhưng chu chu là yêu tinh, hắn nếu nói kỳ quái, vậy nhất định là là có cái gì kì quái tại đây.

    Lúc này hoàng hậu nghe chu chu nói, mừng rỡ nhào về phía trước, kéo lấy chu chu kích động hỏi: “Hài. . . Hài tử, ngươi nói cái gì? Ngươi nói Vũ nhi không có chết Có đúng không?? Hồn phách của hắn còn chưa đi Có đúng không?? Quá tốt, vậy. . . Ai gia lập tức tuyên ngự y tiến đến kê đơn thuốc.” Bởi vì quá mức kích động mừng rỡ, nước mắt của nàng lại từng chuỗi rơi xuống, điều này khiến tô phi hông vô cùng nghi hoặc .

    Đệ 24 chương

    Chương và tiết số lượng từ: 1692 canh tân thời gian: 09-10-19 23:38

    “Uy, ta Không phải cái gì hài tử hết, tuổi ta so với tổ tông nhà ngươi còn lớn hơn nhiều, đương nhiên, so với thuỷ tổ tông nhà ngươi, cũng là lớn hơn nhiều.” Chu chu cong miệng giải thích, mà hoàng hậu lúc này sao còn tâm trí cùng hắn tảho luận cái vấn đề tuổi tác này nọ, không ngừng gật gật đầu. Bên kia Tô Phi Hồng đem trung y của giang thanh vũ cởi ra, một tay đặt trên ngực của hắn, qua thời gian rất lâu, hắn mới mừng rỡ ngẩng đầu lên, dùng ngữ khí khẳng định nói: “Không sai, ca ca không có chết, ngực hắn còn có một tia nhiệt khí rất rất yếu, nếu như không tỉ mỉ quan sát, nếu như không có chu chu nói, căn bản là phát hiện không được. Chỉ là vậy rốt cuộc là chuyện gì đâu?” Vùng xung quanh lông mày hắn nhíu lại, nhìn về phía hoàng hậu nói: “Thực sự không phải ngươi làm sao?”

    “Ngươi tên nghịch tử này, còn muốn ăn thêm cái tát nữa có đúng hay không?” Hoàng hậu giận dữ, bất quá… Vì tin tức tốt lành này, sắc mặt của nàng ngược lại lại dịu đi rất nhiều, đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang không ngừng tuôn rơi lộ ra dáng cười cùng biểu tình thập phần quỷ dị. Nàng đi tới bên người giang thanh vũ, nắm lấy tay hắn nói: “Ta đã nói rồi, nói cái gì thì ta cũng chỉ là một nữ nhân, không thể vô tình đến mức có thể giết chết nhi tử của mình như thế này, nếu ta thật sự có thủ đoạn hung ác như vậy, ta không để cho ngươi làm hoàng đê, trực tiếp bản thân ta làm nữ hoàng có phải hơn không.”

    Tô Phi Hồng lúc này ngược lại cảm thấy tin tưởng nàng, bởi vì của nàng xác thực không cần phải hạ độc để giang thanh vũ chết giả. Hắn thu hồi tay, trầm ngâm nói: “Ta biết trên giang hồ có rất nhiều kì nhân dị sự, nói đến chết giả thì cũng đã từng nghe qua, nhưng ta vẫn cho rằng đấy bất quá… Là chuyện truyền kì truyền thuyết mà thôi, lẽ nào rốt cuộc thật có dược vật thần kì như vậy sao?” Vừa dứt lời, hoàng hậu liền nôn nóng nói: “Cái này đợi sau này rồi hẵng nghiên cứu kĩ, hiện tại ngược lại nếu muốn tìm hiểu thì phải là tìm ra ai đã đối với Vũ nhi hạ dược mới là trọng yếu, bằng không lúc này hắn mới chỉ là khiến vũ nhi chết giả, lần sau liền sẽ thực sự là giết hại hắn, phải nhanh nhanh tìm ra người này.”

    Tô Phi Hồng gật đầu nói: “Không sai, cái này ta sẽ lo liệu.” Hắn lại ngẩng đầu nhìn hướng hoàng hậu, bỗng nhiên mỉm cười nói: “Nương, bởi vì chuyện này, ngươi tựa hồ thay đổi thật nhiều, trước ngươi Không phải ghét nhất ca ca sao? Sao vậy? Hôm nay suýt nữa mất đi hắn, liền nghĩ nhiều đến hắn như vậy? Vậy người sau này vẫn còn muốn ta làm hoàng đế gì chứ?”

    Hoàng hậu thở dài, thương cảm nói: “Ta là cho tới bây giờ không đem Vũ nhi để ở trong lòng, thế nhưng vừa rồi, khi có người nói cho ta biết hắn bị trúng độc, ta lại cảm thấy rằng trong nháy mắt tâm như bị kim châm đến đau nhức, khi ta chạy tới, thấy hắn đã chết đi, nghe kẻ hầu người hạ miêu tả lại hắn bị độc phát thì thống khổ như thế nào, lòng ta đau đến chết lặng. Cũng không biết vì cái gì, chuyện cũ cứ như thuỷ triều ào đến, không ngừng hiện ra trong đầu ta, ta mới phát giác ra rằng nhiều năm qua ta thật có lỗi với đứa trẻ này.” Nàng nói đến đây, lại lắc đầu nói: “Con người a, đều là như vậy, luôn luôn phải chờ tới khi mất đi mới có thể tỉnh ngộ ra được, ai, ta lúc này vừa suýt mất đi Vũ nhi, đó là lí do mà ta cũng nhìn thấu hết, chuyện ngôi vị hoàng đế, hai huynh đệ các ngươi tự thương lượng, dù sao kể cả hắn làm hoàng đế, ta biết ngươi cũng nhất định sẽ phụ tá hắn.”

    Tô Phi Hồng mừng rỡ gật đầu nói: “Nương, ngươi cuối cùng cũng thông suốt, không sai, huynh đệ đồng lòng kỳ lợi đồng tâm A, ngôi vị hoàng đế đâu thể so sánh được với tình huynh đệ ruột thịt được? Mặc dù chúng ta là huynh đệ cùng mẹ khác cha, thế nhưng trong thân thể chúng ta, chẳng phải chảy chung dòng huyết của mẫu thân hay sao?” Hắn nói đến đây, bỗng nhiên như là nghĩ tới cái gì, sắc mặt trắng bệch nói: “Nương, ngươi nói. . . Cha ta hắn có thật là đã chết không?”

    Hoàng hậu nhìn hắn một cái, cảm thán nói: “Đương nhiên đã chết, năm ấy lúc hắn chết, hoàng đế cũng chưa có chết, cứ thế đến cả mặt hắn cũng không thể nhìn thấy lần cuối . Sao vậy? Ngươi có phải là hoài nghi tất cả đều là do hắn gây ra có phải hay không? Không có khả năng, tuyệt không có khả năng này, hắn chết cũng được nhiều ít năm rồi . . .” Không đợi nàng nói xong, Tô Phi Hồng liền ở bên cạnh lẩm bẩm nói: “Hắn chết thật hay giả chết ai mà biết? Hiện tại không phải có sẵn một truờng hợp chết giả đây sao?”

    Hoàng hậu suy nghĩ hết một hồi, kiên quyết lắc đầu nói: “Thế cũng không có khả năng, phụ thân ngươi suốt đời đều coi khôi phục tiền triều là nhiệm vụ của mình, khi hắn chết, chính là lúc thế lực hắn hưng thịnh, mà hoàng thượng lúc đó cũng triền miên bệnh tật đã lâu, hắn vì sao tại thời điểm đó lại muốn giả chết, chỉ kém một chút thôi, là có thể an toạ trên ngôi vị hoàng đế , hắn sao có thể buông tha hết thảy. Hơn nữa, những năm gần đây, ngươi có bao nhiêu cơ hội leo lên ngôi vị hoàng đế, hắn nếu thực sự là chết giả, muốn loại bỏ Vũ nhi, cũng đã sớm hạ thủ, sao chờ tới bây giờ. Lui lại một chút, cứ coi như hắn là kẻ hạ thủ, sao lại còn khả năng lưu lại đường sống, để Vũ nhi chết giả?” Nữ nhân mỹ lệ nói đến đây, không khỏi cười một tiếng thảm thương, lắc đầu nói: “Hắn là sao có thể lo lắng đến tâm trạng của ta, hắn trong bụng trong mắt, tất cả đều là giang sơn thiên hạ của hắn .”

    Tô Phi Hồng thở dài, gật đầu nói: “Nương, ngươi nói rất có đạo lý, ai, tuy rằng người kia cha ta, nhưng ta lại nghĩ rằng, tên hỗn đản như vậy kì thực căn bản không xứng với tình yêu kiên trinh mà ngươi dành cho hắn , chỉ mong từ nay về sau sau này, ngươi có thể tỉnh ngộ được.” Hắn nói xong bước thong thả rời đi, nhíu mày nói: “Như vậy rốt cuộc là do ai? Là ai làm ra được chuyện tình không thể tưởng tượng nổi như vậy?”

    Ngay khi mọi người còn tràn ngập trong các suy nghĩ lí giải, dưới tàng cây đại quế hoa bên ngoài cung thái tử, hai kẻ thái giám sánh bước bước đi, trong đó một người nhìn chăm chú một hình bóng trong phòng, hàm răng cắn nghiến két két! Hừ, oán hận nói: “Thật là con mẹ nó tức giận, một, chỉ kém một bước nữa là thành công, Tiểu Tụ, gia khoả vừa mới bóc trần thanh vũ là giả chết kia là ai? Ta muốn đem hắn băm xác thành ngàn mảnh, băm xác thành ngàn mảnh.”

    Thuộc truyện: Gia hữu trư yêu