Home Đam Mỹ Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 27: Mặc đồ Đôi, tri kỉ

    Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 27: Mặc đồ Đôi, tri kỉ

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người

    Ba người ở lén lút trước cửa nhà vệ sinh nữ, may mà bây giờ đang vào tiết, ở đây không có ai.

    “Hách Lộ! Hách Lộ cậu ở đâu?” Thiệu Hiển đè giọng kêu một tiếng.

    Như vậy nếu trong nhà vệ sinh có người, chắc chắn có thể nghe được, nhưng phòng học bên cạnh thì không sao.

    Tiền Văn Kiệt thấy hắn lên tiếng cũng gọi theo.

    Hắn vừa dứt lời, WC liền truyền đến một trận tiếng va chạm, hẳn là có người ở hung hăng đập vào vách phòng.

    “Văn Kiệt, cậu lên văn phòng mời cô giáo xuống đây đi.” Thiệu Hiển bình tĩnh phân phó.

    Loading...

    Tiền Văn Kiệt đáp lời, xoay người chạy đi.

    Đầu năm, Hách Lộ liền thường xuyên bị người khác bắt nạt, nhưng nàng vẫn luôn biểu hiện thành thạo, ngoài mặt không thèm quan tâm.

    Ba người Thiệu Hiển cũng không có cách đi quản mấy chuyện thế này.

    Lại không nghĩ tới, bọn trẻ bây giờ bắt nạt nhau không thèm kiêng nể gì nữa.

    Rất nhanh, Tiền Văn Kiệt mang theo một giáo viên nữ đến. Giáo viên nghe xong nhíu chặt mày, không nói một lời đi vào trong WC, quả nhiên nhìn thấy một phòng bị khóa ngoài.

    Nàng vội vàng mở cửa, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, chỉ cảm thấy một trận tức giận xông thẳng lên đỉnh đầu.

    Bên trong cánh cửa, Hách Lộ bị người khác lột hết quần áo, bị bắt quỳ gối trên bồn cầu, miệng bịt kín, tay chân bị dây thừng trói chặt, trên trán còn có một khối xanh tím, sưng cao lên.

    Nàng nhìn về phía giáo viên, không có khóc thút thít hay xấu hổ giận dữ trong tưởng tượng, mà ánh mắt lại bình tĩnh đến không thể tin được.

    Cô giáo rất kinh hãi, nhưng bây giờ bất chấp hết, nàng lấy miếng vải dơ trong miệng Hách Lộ ra, cởi bỏ dây thừng, đỡ Hách Lộ đứng lên, nhanh chóng áo khoác của mình, đưa cho Hách Lộ mặc vào, hết sức ôn nhu hỏi: “Bạn học này, để cô đưa em về nhà nhé.”

    Hách Lộ rũ mắt, nhàn nhạt cười, “Cô ơi, quần áo của em bị treo bên ngoài cửa sổ rồi, cô lấy giúp em được không?”

    Giáo viên cảm thấy rất không phù hợp, biểu hiện Hách Lộ quá mức bình tĩnh, hoàn toàn không giống bộ dáng vừa mới bị khuất nhục gì cả.

    Cô theo lời đi đến bên cửa sổ nhà vệ sinh, quả nhiên nhìn thấy có quần áo treo ở bên ngoài, rất dễ bị người bên ngoài thấy.

    Áo ngoài thì không sao, nhưng nội y mà lộ thì khó tránh khỏi lời đàm tiếu.

    Phẫn nộ trong lòng giáo viên không có chỗ phát tiết, cô cầm quần áo gỡ xuống, đưa cho Hách Lộ, thấy Hách Lộ thong dong mặc vào, đang muốn trấn an nàng, lại nghe nàng nói: “Em cảm ơn cô.”

    Nàng cười rất nhẹ, nhưng xác thực là đang cười.

    Lưng giáo viên phát lạnh, vội hỏi: “Bạn học, bây giờ em định làm gì?”

    Hách Lộ không trả lời, nàng lập tức đi đến cửa WC, nhìn thấy ba người Thiệu Hiển.

    “Cảm ơn các cậu đã cứu mình.”

    Thiệu Hiển thấy trên trán nàng có vết thường, phỏng chừng là do tàn nhẫn đập đầu vào vách cửa mà thành.

    “Muốn tới phòng y tế không?”

    “Không cần,” Hách Lộ lắc đầu, bỗng nhiên cười nói, “Thiệu Hiển, cậu cảm thấy thành tích mình thế nào?”

    Thiệu Hiển tuy khó hiểu mục đích câu hỏi này của nàng, nhưng vẫn trả lời: “Rất tốt.”

    “Mình biết điểm số không nói lên tất cả, nhưng mình còn muốn như Mao Toại tự tiến,” bộ dáng nàng rất chật vật, nhưng trong mắt lại tỏa ra ánh tự tin, “Nếu như mình quyết định đi theo cậu, làm việc cho cậu, cậu có thể thu nhận mình không?”

    “Hoặc có thể nói, tạm thời cậu có thể bảo vệ mình không?”

    Bé gái mười hai tuổi lại có thể nói ra những lời như vậy.

    Tay Thiệu Hiển bỗng nhiên run lên một chút.

    Hắn cùng Hách Lộ đối diện vài giây, sau đó nghe được chính mình nói: “Có thể, nhưng cậu tới phòng y tế trước đi.”

    Hách Lộ tức khắc thở dài nhẹ nhõm một hơi, gật gật đầu nói: “Đương nhiên rồi.”

    Cô giáo mãi mới tìm thấy người, vội nói: “Để cô đưa em đi.”

    Mấy người cùng nhau đến phòng y tế, nữ giáo viên dẫn Hách Lộ đi vào, ba người Thiệu Hiển đứng ở cửa chờ đợi.

    Tiền Văn Kiệt đột nhiên nói: “Mình đi mua chút nước.”

    Nói xong liền cất bước đi, hắn từ lúc bắt đầu, biểu tình trên mặt vẫn luôn rất nghiêm túc.

    Sau khi Tiền Văn Kiệt đi, Thiệu Hiển ngơ ngẩn nhìn về mọt khoảng không xa xôi.

    Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng Thiệu Hiển, Thiệu Hiển hơi nghiêng đầu, liền thấy Trần Bách Châu chăm chú nhìn hắn, nhẹ giọng an ủi: “Cậu ấy không sao đâu.”

    Thiệu Hiển gật đầu, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn có chút ý lạnh.

    Hắn là Thiệu gia nhị thiếu, tất cả khinh nhục cùng mắng chửi đều tách biệt, hắn thật sự không rõ, vì cái gì sẽ có người thích bắt nạt người khác như vậy.

    Hách Lộ như vậy, Trần Bách Châu cũng như vậy.

    Từ ý nghĩa nào đó mà nói, Trần Bách Châu và Hách Lộ là cùng một loại người.

    Hắn đột nhiên nhớ tới một loại khả năng.

    Trần Bách Châu có thể đã che dấu thiên phú học tập từ nhỏ, như vậy Hách Lộ sau khi bị bắt nạt, có khi đã hành động y như vậy.

    Cho nên mãi không có chút tiếng tăm.

    Chỉ là một đời này, nàng từ trên người Trần Bách Châu mà nhìn thấy hy vọng, nàng tình nguyện tìm một đường sống đàng hoàng, cũng không hề hạ thấp tôn nghiêm của mình.

    Trần Bách Châu có thể hiểu Hách Lộ, cho nên hắn mới nói Hách Lộ không sao, vậy nhất định sẽ không sao.

    Nhưng, thật sự sẽ không có việc gì sao?

    Nếu những việc này đều có thể bỏ qua, vì sao kiếp trước Phó Bách Châu phải tìm đến bác sĩ tâm lý?

    “Bách Châu.”

    Thiệu Hiển bỗng nhiên nắm lấy tay Trần Bách Châu, lòng bàn tay lạnh lẽo.

    Hắn càng nghĩ càng sợ. May mà hắn có thể sống lại một lần, may mà hắn gặp đứa nhỏ này sớm như vậy.

    Việc mà hắn nhờ Thiệu Uẩn đã điều tra xong.

    Tưởng tượng đến cảnh một đứa nhỏ mới có vài tuổi, bởi vì đạt điểm cao mà bị nhốt vào phòng tối, trong lòng hắn liền đau đớn vô cùng.

    Tâm lý người Trần gia rốt cuộc có bao nhiêu vặn vẹo đây!

    Trần Bách Châu lông mi hơi chớp, lấy tay kia trùm lên mu bàn tay Thiệu Hiển, nhíu mày nói: “Sao lại lạnh như vậy?”

    “Bách Châu, nếu sinh nhật năm mười một tuổi mình không phát hiện ra cậu, thì cậu sẽ thế nào đây?” Thiệu Hiển gian nan cất lời, thanh âm mơ hồ vô cùng.

    Năm hắn mười một tuổi kiếp trước, không có mang Tiền Văn Kiệt đi vào trong hoa viên.

    Yến tiệc Thiệu gia phú quý hoa lệ, ăn uống linh đình, mà đứa nhỏ này lại ở trong hoa viên diễm lệ, bị người ngược đãi.

    Cảm tình với Trần Bách Châu càng sâu, hắn lại càng thêm sợ hãi.

    Trần Bách Châu từ trong mắt hắn đọc ra tất cả những cảm xúc này, trong lòng dần dần phồng lên.

    Hắn may mắn dữ dội.

    “Cũng không sao cả,” hắn tuy cười, trong mắt lại ánh lệ, “Thiệu Hiển, mình không sợ, cậu đừng lo.”

    Lòng bàn tay Thiệu Hiển vẫn lạnh lẽo như cũ.

    Lời an ủi của đứa nhỏ lại càng làm hắn thêm đau lòng.

    Lúc này, Hách Lộ cùng nữ giáo viên đã bước ra, nàng nhìn qua thực bình tĩnh, chỉ là trên mặt trên người có chút vết thương, tựa như không gặp phải chuyện lớn gì.

    “Cô ơi, em không sao đâu, cô về văn phòng đi ạ.” Hách Lộ cười nói.

    Cô nhìn thấy tươi cười của nàng, trong lòng không khỏi có chút phát lạnh, cô nhịn không được khuyên nhủ: “Bạn học nhỏ, em nếu có gặp khó khắn thì có thể nói với cô, nếu giúp được cô nhất định sẽ giúp.”

    “Em không có khó khăn gì cả,” Hách Lộ cười nói như cũ, “Em phải về học đây, tạm biệt cô.”

    Nàng vẫn chưa nói nhiều với Thiệu Hiển, cất lời xong lập tức rời đi, tóc đuôi ngựa sau đầu lắc qua lắc lại, thoạt nhìn rất có không khí nghịch ngợm của tuổi thanh xuân.

    Nhưng có ai biết, trong lòng có vỡ nát hay không.

    Tiền Văn Kiệt phì phò chạy tới, trong tay cầm một chai đồ uống, hỏi: “Hách Lộ đâu?”

    “Cậu ấy quay về lớp rồi,” Thiệu Hiển nhẹ giọng nói, “Chúng ta cũng về thôi.”

    Sau khi trở lại phòng học, Hách Lộ quả nhiên đã ngồi nghiêm túc nghe giảng bài, ngoại trừ vết thương khá bắt mắt trên trán thì tất cả đều bình thường.

    Chờ đến hết tiết cuối lâu ơi là lâu, thật vất vả mới chờ đến tan học, Thiệu Hiển thu dọn cặp sách xong, trước mặt tất cả bạn học còn ở lại, chủ động đi đến trước mặt Hách Lộ, nói: “Có vài đề cần cậu thảo luận chung.”

    “Được.” Hách Lộ xách cặp lên, tươi cười sáng lạn, cùng ba người rời đi.

    Cách trường không xa có một công viên nhỏ, bốn người ăn ý đi về phía đó.

    Giờ đã sắp cuối thu, lá cây đang rụng dần, xếp thành từng tầng lá vàng khô.

    “Tình huống trong nhà cậu thế nào?” Thiệu Hiển dựa vào thân cây, mở miệng hỏi câu đầu tiên.

    Hắn có thể thông qua thủ đoạn nào đó để điều tra rõ gia đình Hách Lộ, nhưng hắn vẫn quyết định nghe chính Hách Lộ nói.

    Hách Lộ biểu tình trầm xuống, ở trước mặt bọn họ, nàng không cần tiếp tục che dấu cảm xúc của mình.

    “Mẹ mình đã mất mấy năm trước, ba mình lấy người khác, mang theo một em gái trên danh nghĩa nữa,” mắt Hách Lộ lộ ra trào phúng, “Điều buồn cười là, cái cô em gái kia lại là chị cùng cha khác mẹ với mình.”

    Nói cách khác, nàng cùng mẹ nàng mẹ vẫn luôn sống tronng sự phản bội và lừa gạt của người đàn ông kia.

    “Tại sao lại có người bắt nạt cậu vậy?” Tiền Văn Kiệt hỏi.

    Hắn thực không hiểu, rõ ràng Hách Lộ lớn lên xinh đẹp, thành tích cũng tốt, mấy nữ sinh kia vì cái gì mà lại bắt nạt nàng

    Hách Lộ thẳng thắn nói: “Chính là thành quả của chị gái kia, ba mình không thích mình, chị ta là chơi thân với những người đó, nhà họ giàu có, thầy cô không quản được, mình cũng phản kháng không được.”

    “Mấy câu cậu nói trước cửa nhà vệ sinh là có ý gì?” Thiệu Hiển càng ngày càng cảm thấy tâm trí Hách Lộ không phải hạng thường.

    Người như vậy, mặc dù năm đó thật sự gặp bất công, sau này khả năng chuyển mình vẫn rất lớn.

    Nàng không có khả năng cả đời chịu ức hiếp như vậy.

    Hách Lộ nghe xong, nhìn sang Trần Bách Châu vẫn luôn trầm mặc, nhịn không được cười rộ lên, “Mình nghe nói qua chuyện trước kia của bạn học Trần rồi, nhưng bởi vì có cậu mà cậu ấy mới rời khỏi Trần gia thành công, Trần Dục cũng không dám trắng trợn bắt nạt nữa.”

    Giây tiếp theo, nàng thu lại khuôn mặt tươi cười, bỗng nhiên trịnh trọng nói: “Thiệu Hiển, mình không muốn những việc này ảnh hưởng đến việc học của mình, nếu cậu có thể giúp mình, từ nay về sau mình chỉ làm việc cho cậu.”

    Thiệu Hiển rất khó cự tuyệt, “Được.”

    Hắn không phải sự quy phục của Hách Lộ, chỉ là cảm thấy chính mình không thể nhắm mắt làm ngơ mà thôi.

    Nếu hắn có năng lực này, hắn sẽ không bủn xỉn.

    Ánh mắt Trần Bách Châu khẽ dao động, tâm trí đặt trên sườn mặt của Thiệu Hiển, cánh môi vô thức mấp máy, lại không nói gì.

    Thỏa thuận xong, bốn người liền phải rời đi, Tiền Văn Kiệt bỗng nhiên nói: “Hách Lộ, lúc trước cậu thảo luận bài chung với bọn mình, bọn họ liền bắt nạt cậu. Bây giờ làm vậy chẳng lẽ bọn họ không ra tay mạnh hơn sao?”

    Hắn đã nghĩ tới điều này.

    Hách Lộ dời mắt qua Thiệu Hiển, Trần Bách Châu mặt không biến sắc tiến lên một bước, nàng thâm ý nhìn hắn một cái, cuối cùng nhìn về phía Tiền Văn Kiệt.

    “Nếu không cậu giả vờ làm bạn trai mình đi, nếu là loại quan hệ này, có khi bọn họ không dám làm gì nữa đâu.”

    “Hả?” Tiền Văn Kiệt ngơ ngác.

    Hách Lộ thấy bộ dáng ngây ngốc của hắn, không khỏi cong mi mắt, “Đồ ngây thơ.”

    Nàng nói xong, liền tiêu sái xoay người rời đi.

    Tiền Văn Kiệt ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng của nàng, nhỏ giọng nói thầm nói: “Cũng không phải không thể mà.”

    Thiệu Hiển không nghe được, Trần Bách Châu lại nghe đến rõ ràng, không khỏi nhìn về phía Tiền Văn Kiệt, cẩn thận nghĩ xem có thể đưa bọn họ ghép thành một đôi được không.

    Hắn hiểu cách làm của Hách Lộ, nhưng tưởng tượng đến cảnh Hách Lộ muốn thu hút sự chú ý của Thiệu Hiển, hoặc là muốn lọt vào mắt Thiệu Hiển, trong lòng hắn liền có chút buồn.

    Có phải mình quá keo kiệt ích kỉ quá rồi không?

    Rõ ràng Thiệu Hiển chính là làm việc tốt, kéo Hách Lộ ra khỏi vũng bùn giống như mình hồi đó vậy, mình không nên bài xích mới đúng.

    Nhưng vừa rồi lúc Hách Lộ nhìn về phía Thiệu Hiển, hắn nhịn không được liền muốn ngăn cản ánh mắt của nàng.

    Vừa âm u vừa ti tiện.

    Từ hôm nay về sau, toàn bộ khối 9 liền biết tổ hợp ba người Thiệu Hiển nhiều ra thêm một người.

    Chính là Hách Lộ tóc đuôi ngựa cao cao.

    Thiệu Hiển trong tối ngoài sáng che chở Hách Lộ, khiến một số người không dám làm loạn, Hách Lộ tức khắc thanh tĩnh rất nhiều.

    Nàng đem tất cả thời gian dồn hết cho việc học, cũng thành công kéo thành tích Tiền Văn Kiệt theo.

    Trần Bách Châu thấy thế, tự nhiên càng thêm nỗ lực.

    Hắn thừa nhận năng lực của Hách Lộ, nhưng cũng không muốn bị nàng đuổi kịp và vượt qua.

    Ba người đều liều mạng như vậy, làm một ông chú, Thiệu Hiển tự cảm thấy chính mình quá sa đọa, đành phải theo chân bọn họ cùng nhau rong chơi trong biển đề cuồn cuộn.

    Đảo mắt đã đến mùa đông, Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu đều cao lên không ít, Thái Nhã Lan lại thay hai người mua mấy bộ quần áo ấm.

    Cơ bản là nhan sắc bất đồng, hai người mặc quần áo kiểu dáng giống nhau, lúc Tiền Văn Kiệt nhìn thấy, lập tức năn nỉ Uông Thục Phân mua giống y chang.

    Uông Thục Phân: “……”

    Thằng con ngốc này, ăn mặc dù có đẹp hay không, sợ nhất vẫn là đụng hàng.

    Đương nhiên, nàng không từ chối lời cầu xin của Tiền Văn Kiệt, mà tự mình dẫn hắn đến tận nơi để thử, kết quả là sau khi thử xong, Tiền Văn Kiệt không vui mà cầm quần áo trở về, không bao giờ đòi mua giống nhau nữa.

    Quá bất công!

    Tại sao mình mặc không đẹp bằng hai người họ vậy!

    Trong khoảng thời gian này, Thiệu Hiển, Trần Bách Châu cùng Hách Lộ vẫn luôn đem toàn bộ tinh lực đặt trên đề ôn, chờ đợi kì thi sắp tới.

    Kì thi Olympic khai mạc vào tháng 12, chia thành một lần thi thử và một lần thi chính thức, thông báo kết quả sau 2 tháng kể từ khi kết thúc lần thi thứ hai.

    Ở kì thi lần trước, trường học cũng đã xếp lịch học thêm ngoài giờ cho học sinh tham gia.

    Các giáo viên đã kiểm tra qua kiến thức cá nhân, đối với ba người Thiệu Hiển ôm hi vọng rất lớn.

    Tất cả thí sinh dự thi của thành phố Yến đều tập trung thi thử ở một trường cấp 2.

    Thời gian thi thử đã định là ngày Chủ nhật.

    Học sinh cấp hai từ khắp các trường được giáo viên dạy toán dẫn dắt, đi xe của trường đến địa điểm thi.

    Thiệu Hiển mặc một chiếc áo lông vũ màu vàng nhạt, Trần Bách Châu mặc màu đen, kiểu dáng tương đồng, hai người ngồi cạnh nhau, thoạt nhìn rất thân mật.

    “Hồi hộp không?” Thiệu Hiển tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn về phía Trần Bách Châu.

    Hắn biết Trần Bách Châu không hồi hộp, chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi.

    Không ngờ Trần Bách Châu lại nói: “Có.”

    Hắn nói xong, vươn tay trái chạm nhẹ vào mu bàn tay phải của Thiệu Hiển, chỉ chạm vào một chút liền rụt về, dường như sợ lạnh đến Thiệu Hiển.

    Thiệu Hiển nhanh mắt nhanh tay cầm lấy tay hắn, kinh ngạc nói: “Sao lại lạnh như vậy? Hồi hộp lắm sao?”

    Hai tay kề sát bên nhau, Trần Bách Châu cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp của Thiệu Hiển một cách rõ ràng.

    Ngón tay thiếu niên thon dài, da thịt tinh tế trắng nõn như sứ, đầu ngón tay mượt mà hơi phấn hồng, khác biệt rất lớn với Trần Bách Châu.

    Trần Bách Châu tuy hai năm gần đây ăn ở ở Thiệu gia nhưng hắn vẫn luôn kiên trì cùng thầy học võ.

    Thiệu Hiển cùng Tiền Văn Kiệt cùng lắm học để phòng thân, không chịu khổ được như Trần Bách Châu, cho nên thao tác tập luyện tương đối dễ dàng.

    Nhưng Trần Bách Châu thì khác, hắn vẫn tiếp tục luyện tập các loại võ cho nên trên tay có vết chai, sờ lên có chút thô ráp, kém xa bàn tay Thiệu Hiển non mịn.

    Hắn còn chưa trả lời, Thiệu Hiển liền nắm tay hắn nhét vào túi áo khoác, “Mình giúp cậu ủ ấm. Đừng hồi hộp, chỉ là một bài kiểm tra thôi mà.”

    Trần Bách Châu nhợt nhạt cười, “Được, mình sẽ cố.”

    Ánh nắng sớm mai xuyên qua cửa kính, chiếu rọi trên khuôn mặt Trần Bách Châu, cặp mắt kia như chất chứa cả ngàn tia nắng.

    Xinh đẹp như đá quý vậy.

    Đôi khi, Thiệu Hiển không thể không thừa nhận, Trần Bách Châu thật là đẹp mắt. Loại đẹp này không chỉ ở vẻ ngoài, mà còn rất nhiều tính chất đặc biệt trên người hắn nữa.

    Thanh lãnh như băng sơn tuyết liên, cứng cỏi như tuyệt bích thanh tùng.

    “Sao vậy?”

    Thấy Thiệu Hiển nhìn chằm chằm vào mình, Trần Bách Châu mắt mang ý cười, thấp giọng dò hỏi.

    Thiệu Hiển giật mình, vội quay đầu nhìn về cửa sổ, ra vẻ trấn định nói: “Bọn mình bình thường giải nhiều đề lắm rồi, không có gì phải hồi hộp cả.”

    Ý cười càng đậm bên khóe môi Bách Châu, “Ừ.”

    Sự thật y như lời Thiệu Hiển, tất cả các dạng đề họ cơ bản đã làm qua, không có gì quá khó khăn, cả đám đều làm bài thuận lợi.

    Buổi sáng thi thử một lần, chiều lại thi tiếp.

    Thời gian buổi trưa, học sinh chỉ có thể tạm chấp nhận ăn uống trong trường.

    Ba vị giáo sư tập hợp bọn họ lại một chỗ để tránh bị lạc đường.

    Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu báo với thầy một tiếng rồi cùng nhau đi vệ sinh.

    Vừa đến cửa WC liền không cẩn thận đụng phải mấy người từ trong bước ra.

    Mấy thiếu niên trước mặt này tất nhiên cũng là thí sinh, bất quá là học sinh trường khác.

    Người đi đầu lớn lên thực anh tuấn, vóc dáng cũng cao hơn so với Thiệu Hiển và Trần Bách Châu.

    “Thật xin lỗi, vừa nãy không chú ý.” Thiếu niên mặt mang áy náy nói.

    Thiệu Hiển nhìn đến hắn, trong lòng tràn đầy kinh ngạc, không nghĩ tới lại gặp được người này ở đây, đúng là quá khéo.

    Hắn mặt không biến sắc nói: “Không sao, bọn tôi cũng không chú ý.”

    Nói xong liền cùng Trần Bách Châu tiến vào WC.

    “Từ từ đã,” thiếu niên cao lớn kia bỗng nhiên gọi hai người lại, sau khi cẩn thận đánh giá Trần Bách Châu, nhíu mày nói, “Có phải chúng ta gặp nhau ở đâu rồi không?”

    Trần Bách Châu lạnh lùng nói: “Không có.”

    Hắn trí nhớ tốt, căn bản chưa từng thấy qua người này.

    Thiệu Hiển không khỏi khen thưởng sự nhạy bén này, nhưng hiện tại hắn không thể nói.

    Người trước mặt này có chút quan hệ với Phó gia, mà tướng mạo đứa nhỏ này có nét rất giống người họ Phó nào đó, hắn nhìn thấy tự nhiên sẽ cảm thấy quen mắt.

    “Xin lỗi, chúng tôi muốn đi vệ sinh.”

    Tâm tư Thiệu Hiển không muốn để Trần Bách Châu về Phó gia sớm như vậy liền lôi kéo hắn chen vào WC.

    Sau một ngày thi, học sinh được xe đưa về trường học.

    Lúc Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu xuống xe, tài xế Phương đã chờ trước cổng trường.

    Sau khi hai người về nhà, Thái Nhã Lan đã chuẩn bị bữa tối phong phú, cười nói: “Hiển Hiển với Châu Châu vất vả rồi, ngồi xuống ăn cơm đi.”

    “Cảm ơn mẹ.”

    “Cảm ơn dì.”

    Thái Nhã Lan tươi cười hiền dịu, cũng không hỏi hai người làm bài như thế nào, chỉ tập trung gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ.

    “Ba với anh không về hả mẹ?” Thiệu Hiển uống một ngụm canh nóng, xua tan lạnh lẽo trên người, thuận miệng hỏi.

    Thái Nhã Lan gật gật đầu, “Gần đây công ty có một hạng mục lớn, bọn họ rất gấp, cũng không rảnh để về.”

    “Hạng mục lớn gì ạ?” Thiệu Hiển tò mò hỏi.

    “Trẻ con đừng hỏi nhiều như vậy.” Thái Nhã Lan một câu phá hỏng Thiệu Hiển.

    Hắn thật sự muốn nhanh nhanh lớn lên!

    Đảo mắt đã đến Nguyên Đán, trường học mở tiệc tối, biểu diễn các tiết mục xuất sắc, ngoạn mục.

    Biểu diễn từ trước đến nay cùng mấy người Thiệu Hiển không quan hệ, bọn họ giống nhau, chỉ phụ trách ngồi ở phía dưới vỗ tay.

    Tiệc tối liên tục đến 9 giờ, ba người Thiệu Hiển cùng nhau đi về phía cổng.

    Trước khi đi đã nói qua với chú Phương, buổi tối 9 giờ ở cổng trường chờ bọn họ.

    Lúc đi đến cổng, xe quả nhiên đã ngừng ở ven đường.

    Trời tối, đèn trước cổng đã hỏng từ hai ngày trước, nhìn không rõ lắm.

    Thiệu Hiển đang định leo lên xe giống như mọi khi, Trần Bách Châu đột nhiên ngăn hắn lại.

    Hắn quay đầu nhìn lại, liền thấy Trần Bách Châu nhíu mày, nghe hắn hấp tấp nói: “Chạy!”

    Vừa dứt lời, cửa xe lập tức mở rộng ra, mấy người đàn ông lao ra muốn tóm Thiệu Hiển kéo lên.

    Thiệu Hiển vội vàng lùi một bước, một phen đẩy Tiền Văn Kiệt ra, kéo tay Trần Bách Châu chạy như bay.

    Hắn vốn định chạy về phía trường học, nhưng lại sợ đám hung thần này làm thương đến mấy đứa nhỏ vô tội, vì thế đành thay đổi phương hướng, chạy như điên về phía vắng người.

    Gần đó có đồn công an, không bằng cứ chạy đến đó đã!

    Nhưng ba người rốt cuộc không thể so sức chịu đựng với mấy gã thân cao chân dài kia, chẳng được bao lâu, mấy người kia đã đuổi kịp, đưa tay muốn tóm lấy Thiệu Hiển.

    Trần Bách Châu không biết móc dao rạch giấy từ trong cặp ra từ lúc nào, hung hăng rạch một đường lên tay gã, máu tươi lập tức chảy ra.

    Dao bình thường chỉ dùng để gọt bút chì, rọc giấy, rất nhỏ, hầu như không có bao nhiêu lực sát thương.

    Tay bị đau, gã nổi giận đá về hướng Trần Bách Châu.

    Thiệu Hiển nhặt gạch lên ném, kéo Trần Bách Châu tiếp tục chạy về phía trước.

    “Bút chì, cách đây không xa có một đồn công an, cậu nhanh chạy qua báo, mình với Bách Châu câu giờ cho cậu.”

    Thiệu Hiển nhỏ giọng giao việc xong, liền quyết đoán xoay người đối mặt với ba gã đàn ông.

    Con đường này thưa thớt người đi qua, đến chiếc xe qua đường cũng không có, yên tĩnh tối tăm đến đáng sợ.

    Tiền Văn Kiệt một khắc cũng không chậm trễ, liều mạng chạy về hướng đồn công an, chạy một mạch không quay đầu.

    Hắn chậm trễ một giây, Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu liền nguy hiểm thêm một phần.

    Có kẻ bắt cóc hiển nhiên muốn cản Tiền Văn Kiệt, Thiệu Hiển tiến lên giao đấu với hắn.

    Hai năm học võ giờ cũng đã có tác dụng rồi.

    Bất quá hắn cùng Trần Bách Châu vóc dáng thấp, lực không đủ, căn bản đánh không lại ba gã to cao kia.

    Mắt thấy Thiệu Hiển bị đấm nằm trên đất, Trần Bách Châu như hóa điên, nhặt một viên gạch lên, hung hăng đập vào đầu tên nọ.

    Hắn vừa điên vừa tàn nhẫn, hoàn toàn không màng sống chết, mặc dù ba người là kẻ liều mạng, nhất thời không khỏi bị sự tàn nhẫn của hắn làm cho kinh sợ.

    Nhưng mục tiêu chủ yếu của bọn hắn là Thiệu Hiển, cảnh sát sắp đến, phải nhanh chóng giải quyết mới được.

    Ba người liếc nhau, một người phụ trách tóm lấy Trần Bách Châu, hai người khác tóm Thiệu Hiển.

    Thiệu Hiển đương nhiên sẽ không để bọn họ được như ý, linh hoạt tránh đi, nhưng chỗ bị thương vừa rồi ẩn ẩn đau, hắn cau mày, giữa trán mơ hồ chảy ra mồ hôi lạnh.

    Trần Bách Châu gấp đến phát điên rồi, hắn liều mạng cắn tay kẻ bắt cóc, dường như không cắn ra được một miếng thịt sẽ không ngừng.

    Kẻ bắt cóc đau kêu một tiếng, trực tiếp bóp chặt yết hầu hắn, muốn hắn nhả miệng, Trần Bách Châu lại lấy dao rạch thêm mấy đường lên mu bàn tay gã.

    Kẻ bắt cóc thật sự chưa từng thấy qua kẻ nào chán sống như vậy, tay đau đến run rẩy, không tự chủ được thả Bách Châu ra.

    Bách Châu cuống quít chạy về phía Thiệu Hiển, mắt thấy một trong số những kẻ bắt cóc lên thế muốn đánh ngất cậu, hắn ra sức húc kẻ đó một cái.

    Vừa lúc Tiền Văn Kiệt chạy về, cách đó không xa gào lên: “Cảnh sát tới!”

    Kẻ bắt cóc lực đạo không ổn định, lập tức đánh trúng Trần Bách Châu, sau vai Trần Bách Châu phải chịu một đòn, đau đến mặt trắng bệch.

    Một kẻ khác thấy chuyện không thành, tức đến không nhịn được nữa, không màng đồng bạn khuyên can, từ sau eo rút ra một cây dao găm đâm về phía Thiệu Hiển!

    Đồng tử Trần Bách Châu đột nhiên mở rộng, cũng không biết lấy sức từ nơi nào, một tay đẩy Thiệu Hiển ra, cánh tay của mình lại không kịp thu hồi, bị dao đâm vào thật sâu.

    “Bách Châu!”

    “Cảnh sát đây! Không được nhúc nhích!”

    Hai kẻ kia chạy đi mất, chỉ còn lại kẻ cầm dao bị cảnh sát quyết đoán bắt lại.

    “Có trẻ con bị thương, mau đưa đi bệnh viện!”

    Trần Bách Châu đau đến môi trắng bệch, hắn quỳ trên mặt đất nhìn Thiệu Hiển, trong mắt lại toát lên vẻ may mắn.

    Thiệu Hiển đã sắp hết hơi, nhưng càng hoảng loạn hắn lại càng bình tĩnh.

    “Văn Kiệt, cậu đi theo vào bệnh viện trước, mình đi theo cảnh sát, lát nữa sẽ tới bệnh viện sau.”

    Hắn dặn dò xong, nhìn về phía Trần Bách Châu đang muốn nói chuyện, cố nén tức giận trong lòng, biểu tình ôn hòa, giọng lại có chút run rẩy nói: “Yên tâm, đi bệnh viện khám trước, lát nữa mình vào với cậu.”

    Trần Bách Châu khẽ gật đầu, chỉ cần Thiệu Hiển không sao là được rồi.

    Hai gã cảnh sát đưa Trần Bách Châu đến bệnh viện, Tiền Văn Kiệt đi theo. Mấy người cảnh sát còn lại áp giải tên bắt cóc về đồn, Thiệu Hiển đi theo bọn họ.

    Sau khi đến đồn cảnh sát, Thiệu Hiển đã nén tức giận xuống, bình tĩnh hỏi: “Tôi có thể gọi về nhà trước được không?”

    Cảnh sát cũng đang có ý này, người bị hại là vẫn còn là trẻ vị thành niên, đương nhiên muốn gọi cho người nhà rồi.

    Thiệu Hiển gọi điện cho cha, chờ điện thoại được chuyển xong, hắn bình tĩnh mà đem sự tình nói một lần, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Ba, nhà chúng ta gần đây có kết thù với ai không? Ba người kia rõ ràng là nhắm vào con, còn chú Phương không biết thế nào rồi, ba cho người đi tìm xem.”

    Hắn biểu hiện càng bình tĩnh, Thiệu Bác Viễn đầu bên kia điện thoại liền càng phẫn nộ.

    Có người muốn đụng đến con hắn, hắn đương nhiên không để yên được!

    Chỉ trong chốc lát, hắn liền mang theo Thiệu Uẩn đích thân tới đồn công an.

    Hắn ở thành phố Yến cũng coi như có mặt mũi, mặc dù cảnh sát nhất thời không nhận ra người tới là ai, nhưng đến lúc hắn báo tên, bàn tay đang ghi chép của cảnh sát bỗng run lên.

    Thiệu Bác Viễn? Là cái người thường xuyên xuất hiện trên tạp chí kinh tế tài chính Thiệu Bác Viễn sao!

    Không nghĩ tới án tử hôm nay lại dính dáng đến Thiệu gia!

    Thiệu Uẩn nhìn thấy Thiệu Hiển bình yên vô sự, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, “Hiển Hiển không có việc gì thì tốt rồi.”

    “Anh, Bách Châu vì cứu em mà bị thương, giờ đang trong bệnh viện rồi, em muốn qua thăm.” Thiệu Hiển nỗ lực biểu hiện ra bộ dáng trấn định.

    Thiệu Uẩn thấy hắn lo lắng như vậy, nghiêm mặt gật gật đầu.

    Xem ra quan hệ giữa Hiển Hiển và Bách Châu thật sự rất tốt, Bách Châu vì cứu Hiển Hiển mà bị thương, phần ân tình này nhà bọn họ sẽ ghi tạc trong lòng.

    “Đợi chút, chúng ta sẽ tới bệnh viện ngay thôi.”

    Sau khi dò hỏi theo thông lệ, Thiệu Bác Viễn thấy kẻ bắt cóc vẫn luôn nói dối, liền quyết định tự mình đi tra.

    Thiệu Uẩn lập tức mang theo Thiệu Hiển chạy đến bệnh viện.

    Uông Thục Phân cùng Thái Nhã Lan sau khi nghe tin đã đến trước một bước.

    Thái Nhã Lan nhìn thấy Thiệu Hiển, lo lắng nắm lấy tay hắn, bỏ xuống tảng đá lớn trong lòng, “Dọa chết mẹ rồi.”

    Thiệu Hiển trấn an nàng vài câu, đôi mắt biểu lộ vài phần lo lắng, vội hỏi: “Bách Châu thế nào rồi ạ?”

    Hắn vừa nói vừa đi vào phòng bệnh, cùng Trần Bách Châu trên giường bệnh bốn mắt nhìn nhau.

    Trần Bách Châu nhấp môi cười với hắn, đang muốn mở miệng, mắt Thiệu Hiển đột nhiên đỏ lên, giọng khẽ run nói: “Ai cho cậu che cho mình? Trần Bách Châu, ai cho cậu che!”

    Tiền Văn Kiệt ngơ ngác ngồi bên giường bệnh, hắn vốn tưởng Thiệu Hiển sẽ cảm ơn Trần Bách Châu, không nghĩ tới câu đầu tiên hắn nói lại là thế này.

    Tiền Văn Kiệt theo bản năng nhìn sang Trần Bách Châu.

    Thiếu niên nghe vậy trố mắt một giây, thế nhưng sau đó cong môi cười rộ lên, không hề tủi thân vì bị trách cứ, ngược lại cực kỳ vui vẻ.

    Xin lỗi, không thể hiểu nổi hai đứa bạn này của mình nữa rồi.

    Thiệu Hiển nói xong, dời bước đến ngồi cạnh bên giường bệnh, giọng buồn buồn nói: “Vết thương thế nào rồi?”

    “Hiển Hiển, cậu đừng lo lắng,” Tiền Văn Kiệt giúp Trần Bách Châu trả lời, “Bác sĩ nói may mà đang là mùa đông, cũng không đâm trúng chỗ nguy hiểm, chăm sóc một đoạn thời gian thì tốt rồi.”

    Thái Nhã Lan cũng nói: “Tiểu Châu lần này chịu khổ rồi, chờ xuất viện xong ngày nào dì cũng làm đồ ăn ngon cho con.”

    Nàng trong lòng cảm kích Trần Bách Châu, cũng bởi vì suy nghĩ may mà không phải Thiệu Hiển bị thương mà càng cảm thấy áy náy, cho nên đối Trần Bách Châu càng thêm để bụng.

    Trần Bách Châu vốn dĩ cảm thấy mình nợ Thiệu gia rất nhiều ân tình, hơn nữa hắn tự nguyện vì Thiệu Hiển mà chịu một dao, dù có chết, chỉ cần Thiệu Hiển không sao, hắn cũng cảm thấy vui mừng.

    “Cảm ơn dì.” Hắn ngoan ngoãn trả lời.

    Thái Nhã Lan nhịn không được đỏ mắt, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh, ngồi bên ngoài lau nước mắt.

    Thiệu Uẩn thấy thế cũng đi theo bồi nàng.

    Uông Thục Phân cũng yên lặng rời khỏi phòng bệnh, để lại không gian cho ba người bạn nhỏ.

    “Hiển Hiển, có biết ai đã hại bọn mình chưa?” Tiền Văn Kiệt nhớ tới cảnh tưởng vừa rồi vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

    Nếu không phải Trần Bách Châu cảnh giác, bọn họ một khi lên xe đã không còn đường thoát nữa.

    “Người kia ở đồn công an cái gì cũng không nói,” Thiệu Hiển cắn môi vò đầu, “Nhưng ba mình đã đi điều tra rồi, chắc sẽ có kết quả nhanh thôi.”

    Tiền Văn Kiệt gật gật đầu, “Hy vọng chú Phương không sao.”

    Hắn đi ké xe lâu như vậy, rất có cảm tình với tài xế Phương.

    “Mục tiêu của bọn họ là mình, lần này liên lụy đến các cậu rồi.” Thiệu Hiển vẻ mặt toàn là mệt mỏi.

    Một bàn tay bỗng nhiên cầm lấy tay hắn, Thiệu Hiển ngước mắt nhìn, lại nghe Trần Bách Châu nói: “Không có liên lụy, đừng tự trách mình.”

    “Đúng vậy Hiển Hiển, may mà có mình đi chung, không thì ai đi báo cảnh sát chứ?” Tiền Văn Kiệt không khỏi phụ họa theo.

    Hắn nói đều là lời thật lòng, nếu chỉ có một mình Thiệu Hiển, chắc chắn đã bị ba người kia bắt đi rồi.

    Thiệu Hiển gật gật đầu, tuy rằng cái gì cũng chưa nói, nhưng tất cả đều ghi tạc trong lòng.

    Mặc kệ là kiếp trước hay kiếp này, anh em tốt mãi là anh em tốt.

    Phong ba qua đi, Thiệu Hiển xin nghỉ vài ngày để bầu bạn với Trần Bách Châu.

    Trần Bách Châu ngày hôm sau liền xuất viện ở nhà tĩnh dưỡng, xương bả vai bên phải bị thương, cánh tay trái bị dao đâm trúng, hiện giờ cả hai cánh tay đều không dùng được, chỉ có thể để Thiệu Hiển tự mình giúp hắn.

    Thiệu Hiển cảm thấy không có gì, nhưng Trần Bách Châu lại đau lòng áy náy cực kỳ.

    Hắn vẫn luôn nghĩ, nếu mình có thể khỏe lên nhanh hơn một chút, Thiệu Hiển sẽ không phải chịu tội như vậy.

    Ăn cơm, rửa mặt, đi WC, tắm rửa, mặc quần áo vân vân đều cần Thiệu Hiển ở bên giúp đỡ, Trần Bách Châu cảm thấy mình thật sự quá vô dụng.

    Thiệu Hiển xác thật chưa bao giờ hầu hạ người khác, nhưng dần dần cũng quen thôi, chuyện gì cũng phải tới mà.

    Nửa tháng sau, Trần Bách Châu rốt cuộc có thể tự gánh vác sinh hoạt, kiên định cự tuyệt Thiệu Hiển giúp đỡ.

    Trong lúc này, Thiệu Bác Viễn đã điều tra rõ kẻ chủ mưu sau lưng bọn bắt cóc, thế mà lại là do Thôi gia cùng Trần gia liên thủ.

    Trần Xương Kiến thù oán Trần Bách Châu cùng với vụ lừa gạt cũ, ý đồ bắt cóc Thiệu Hiển để uy hiếp Thiệu gia, cũng hung hăng giáo huấn Trần Bách Châu một trận. Thôi gia còn lại là vì Thôi Duyệt bị cự tuyệt cùng dự án bị hớt tay trên, đối với Thiệu gia sinh thù.

    Hai nhà ăn nhịp với nhau, liền thuê ba kẻ giang hồ ra tay.

    Nếu không có sự nhạy bén của Trần Bách Châu, bọn họ có lẽ đã thực hiện được kế hoạch này rồi.

    Sau khi điều tra rõ ràng, Thiệu Bác Viễn cùng Thiệu Uẩn một câu vô nghĩa cũng không có, trực tiếp sử dụng thủ đoạn triệt để, một bên chèn ép việc làm ăn của bọn họ, một bên điều tra chứng cứ vi phạm pháp luật của họ để báo án.

    Giới thương nhân của thành phố Yến vì chuyện này mà trải qua một phen rung chuyển đất trời.

    Kẻ bắt cóc không chịu được bức cung của cảnh sát, cuối cùng cũng khai ra kẻ đứng sau.

    Hành vi của hai nhà đã cấu thành tội cố ý gây thương tích, khởi tố công khai, Thiệu gia phái ra một đoàn luật sư tinh anh, đệ đơn lên tòa án, yêu cầu bồi thường.

    Thiệu gia căn bản không để bụng tới vài đồng bồi thường này nhưng vẫn đấu đến hơi cuối cùng.

    Trần gia cùng Thôi gia trải qua chuyện này, rất nhanh đã xuống dốc.

    Trần Xương kiến cùng Thôi gia chủ mưu phải chịu phạt, nhưng vì hậu quả không nghiêm trọng, cho nên thời hạn thi hành án cũng không dài, nếu không có đoàn luật sư của Thiệu gia ra lực, thời gian thi hành án của họ có khi còn ngắn hơn.

    Những việc này Thiệu Uẩn đều nói cho Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu biết.

    Theo quan điểm của hắn, bọn họ đã không còn là trẻ con nữa, lại là người trong cuộc, có quyền biết sự tình, nguyên nhân và kết quả.

    Nghe xong, Trần Bách Châu đối với Trần gia hận ý càng sâu, cũng càng thêm tự trách.

    Hắn cảm thấy là bởi vì mình nên Trần gia mới trở mặt với Thiệu gia, mới làm Thiệu Hiển gặp nguy hiểm.

    Thiệu gia lại không nghĩ như vậy, trẻ nhỏ vốn vô tội, làm sai chính là người Trần gia, tâm sinh ác niệm cũng là người Trần gia, không liên quan gì đến hắn.

    “Anh mua cho hai đứa một cặp điện thoại, sau này đi đâu nhớ mang theo, gặp chuyện phải gọi ngay.”

    Thiệu Uẩn nói xong, đưa hai chiếc điện thoại một trắng một đen cho Thiệu Hiển.

    “Cậu thích cái nào?” Thiệu Hiển hỏi Trần Bách Châu.

    Trần Bách Châu tư tâm cảm thấy Thiệu Hiển hợp màu trắng, vì thế chọn màu đen.

    Hiện tại điện thoại còn chưa đủ tính năng, cũng chỉ có thể chơi xếp hình Tetris.

    Bất quá sau mấy năm nữa, tốc độ nâng cấp điện thoại rất nhanh, smart phone cũng đúng thời cơ mà phát hành, các loại phần mềm điện thoại như trăm hoa đua nở.

    Thiệu Hiển tâm tư vừa động, thuận miệng hỏi Thiệu Uẩn: “Anh, anh cảm thấy thị trường điện thoại trước giờ thế nào?”

    “Không tồi,” Thiệu Uẩn hiếu kỳ nói, “Sao tự nhiên lại hỏi cái này?”

    Thiệu Hiển cười cười, “Em cũng cảm thấy không tồi, vậy anh cảm thấy sau này điện thoại có thể như máy tính không, thậm chí còn tiện lợi hơn thì sao?”

    Thiệu Uẩn cẩn thận nghĩ nghĩ, “Cái này chắc cần phải có kĩ thuật rất cao?”

    “Nói không chừng bây giờ đã có người nghiên cứu chế tạo loại điện thoại này rồi,” Thiệu Hiển nghiêm túc nói, “Em cảm thấy khả năng xảy ra rất cao, lúc trước khi phát minh ra máy tính, cũng không ai tin tưởng. Nếu đủ vốn, có lẽ loại điện thoại này sẽ xuất hiện nhanh thôi.”

    Hắn nói đơn giản, nhưng Thiệu Uẩn đã hiểu tận tường.

    Tập đoàn Thiệu thị là ông nội một tay thành lập, Thiệu Bác Viễn giúp nó phát triển lớn mạnh hơn, bây giờ đã là một con quái vật khổng lồ.

    Nhưng phạm vi kinh doanh của Thiệu thị kinh doanh đa số là khách sạn, đất đai vân vân, ở mảng kĩ thuật này vẫn còn trống.

    Hiện giờ Thiệu Uẩn là thế hệ người điều hành mới, nếu có thể bổ khuyết chỗ trống này, Thiệu thị nhất định sẽ được đưa lên một tầng cao mới.

    “Anh sẽ cẩn thận nghiên cứu, yên tâm.” Thiệu Uẩn nhịn không được duỗi tay xoa đầu Thiệu Hiển.

    Đứa em trai nhỏ này từ bé đã có ý tưởng, nhưng không nghĩ tới ý tưởng lại lớn như vậy.

    Thương thế dưỡng xong, Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu trở về trường học.

    Thiệu Hiển ở trường học một ngày, cảm thấy bầu không khí lớp học có điểm kỳ quái.

    Sau khi tan học, ba người leo lên xe Thiệu gia.

    Chú Phương lúc trước bị dọa sợ, may mà không bị thương, nhưng hắn cảm thấy rất có lỗi với Thiệu gia, vì thế chủ động từ chức, Thiệu gia lại thay một tài xế mới.

    Bên trong xe, Thiệu Hiển hỏi Tiền Văn Kiệt: “Mình với Bách Châu nửa tháng không tới trường học, xảy ra cái gì rồi?”

    Tiền Văn Kiệt hắc hắc cười không ngừng, “Mình đang chuẩn bị nói cho các cậu đây, chính là chuyện xảy ra hôm qua đó.”

    “Trường học có mấy nữ sinh liên tiếp bị người ta đánh, một đám bị đánh sưng như đầu heo, nhưng căn bản tìm không ra người đánh là ai hết.”

    Thiệu Hiển nhịn không được nhìn Trần Bách Châu một cái, Trần Bách Châu vô tội cong môi mỉm cười.

    “Cậu vui vẻ như vậy làm gì? Không lẽ là mấy nữ sinh bắt nạt Hách Lộ sao?” Thiệu Hiển tiếp tục hỏi.

    Tiền Văn Kiệt liên tục gật đầu, “Mấy đứa bị đánh xong, tuy không biết người đánh là ai, nhưng kiến quyết cho là Hách Lộ làm, kéo nhau tới tìm Hách Lộ gây phiền toái.”

    “Sau đó thì sao?”

    Tiền Văn Kiệt vẻ mặt sùng bái nói: “Hách Lộ chỉ hỏi một câu, “Mấy người là ai?”, má ơi, cười chết mình!”

    Bị đánh đến cha mẹ nhận không ra, người khác nhận không ra cũng bình thường, nhưng Hách Lộ thả nhẹ một câu, quả thực đã nghiền nát tôn nghiêm của các nàng.

    “Mấy đứa nó tức điên lên, đòi đánh Hách Lộ trước lớp, sau đó bị giáo viên thấy được, giám thị quyết định kỉ luật hết rồi.”

    Hình thức kỉ luật sẽ bị ghi vào hồ sơ, trở thành lịch sử đen tối, mấy nữ sinh cuối cùng vẫn là da mặt mỏng, khóc lóc xong chạy về nhà.

    Tiền Văn Kiệt kể sinh động như thật, đem hiện trường bày ra trước mặt hai người.

    “Vậy cậu cảm thấy là Hách Lộ làm sao?” Thiệu Hiển hỏi Tiền Văn Kiệt.

    Tiền Văn Kiệt không chút do dự gật gật đầu, “Mình thấy vậy, nhưng mà bọn họ không có chứng cứ.”

    Chuyện này tương tự như lúc Trần Bách Châu thuê người đánh Trần Dục sao?

    Ấn đường Thiệu Hiển khẽ nhúc nhích, bất quá hắn không nói cái gì.

    Mấy ngày trước khi thi cuối kì, Hách Lộ cùng mấy người Thiệu Hiển thảo luận bài tập xong, bỗng nhiên nói một câu: “Mình muốn đổi tên.”

    Thần sắc nàng mang theo chút lưu luyến, không biết nghĩ đến cái gì.

    Tiền Văn Kiệt tò mò hỏi: “Sửa thành thế nào?”

    “Mình muốn theo họ mẹ,” Hách Lộ nghĩ nghĩ, dò hỏi ba tiểu đồng bọn, “Các cậu cảm thấy tên Chúc Mạn La thế nào?”

    “Sao lại muốn sửa thành Mạn La?” Tiền Văn Kiệt khó hiểu.

    Hách Lộ cười cười, “Nghe nói qua mạn đà la hoa [hoa bỉ ngạn] chưa? Mình cảm thấy rất có ý nghĩa.”

    Hai người khi nói chuyện không chú ý tới biểu tình của Thiệu Hiển.

    Trần Bách Châu vẫn luôn chú ý Thiệu Hiển, thấy thế không khỏi thấp giọng hỏi: “Cậu sao vậy?”

    Thiệu Hiển khôi phục tinh thần, yên lặng chăm chú nhìn Hách Lộ thật lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Tên nghe khá hay.”

    Hắn cuối cùng đã nhớ ra rồi.

    Ở kiếp trước, hắn chưa từng nghe qua tên Hách Lộ, nhưng Chúc Mạn La lại như sấm bên tai.

    Thời điểm hắn vừa tốt nghiệp đại học, thành phố Yến xảy ra án giết người liên hoàn.

    Người bị hại là một nhà ba người, còn có vài nữ nhân trẻ tuổi.

    Bởi vì giữa người bị hại với hung thủ không có mối quan hệ rõ ràng, cho nên tốc độ phá án cực kì chậm, hung thủ cũng rất thông minh, thuộc dạng tội phạm IQ cao.

    Trước khi vụ án được phá giải, những người khác căn bản không biết đây là vụ giết liên hoàn.

    Vài năm sau, hung thủ sa lưới, điều khiến người ta khiếp sợ chính là hung thủ lại là một nữ nhân trẻ tuổi tên là Chúc Mạn La.

    Sở dĩ hắn chú ý chuyện này bởi vì những nữ nhân bị giết đều là thiên kim tiểu thư nhà giàu, Thiệu Hiển cũng từng gặp qua vài lần.

    Nhất thời, tên Chúc Mạn La vang vọng trong xã hội thượng lưu.

    Mọi người dễ dàng lấy được tin tức nội bộ, sau khi biết rõ động cơ giết người của Chúc Mạn La, không khỏi thổn thức không thôi.

    Thiệu Hiển lúc ấy tuy đồng tình với Chúc Mạn La, nhưng không tán đồng phương thức báo thù nhuốm đầy máu tươi này.

    Bởi vì cùng kẻ thù đồng quy vu tận, thật quá đáng tiếc.

    Hiện giờ Chúc Mạn La tuổi còn nhỏ đang ở trước mặt hắn, nàng còn chưa đổi tên, tay nàng còn chưa dính máu, nàng còn đang yên lặng che dấu cừu hận.

    Thiệu Hiển cảm thấy chính mình nên làm gì đó, ít nhất hắn không muốn nhìn thấy một thiếu nữ như vậy, cuối cùng lại phải nhận lấy án tử.

    Trước sự ủng hộ này, Hách Lộ cười đến vui vẻ, “Cảm ơn các cậu.”

    Thiệu Hiển đột nhiên hỏi nói: “Cấp ba cậu định đi đâu?”

    “Các cậu chọn trường rồi sao? Mình cũng đi.” Nàng không chút do dự.

    Thiệu Hiển gật đầu, “Chương trình học cấp ba rất nặng, bọn mình không định nhảy lớp, cậu thì sao?”

    Ngày thường hắn rất ít khi hỏi chuyện vặt vãnh của Hách Lộ, hôm nay thái độ khác thường, khiến ba người kia có chút kinh ngạc.

    Trần Bách Châu nhìn Thiệu Hiển, lại nhìn Hách Lộ đầy mặt tươi cười, không khỏi mím chặt môi.

    Không có cách nào ngăn chặn được lo lắng trong lòng.

    Hách Lộ nghiêng đầu cười, “Mình đây cũng không nhảy lớp.”

    Nàng sở dĩ mặt dày đi theo ba người, bởi vì ở chỗ này, nàng có thể tìm được người có cùng sở thích, có thể tìm được có cùng trải nghiệm, càng có thể thả lỏng toàn bộ thể xác và tinh thần.

    Nếu không có sự che chở này, nàng thật sự không biết chính mình sẽ biến thành bộ dạng như thế nào nữa.

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người