Home Đam Mỹ Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 28: Trần Bách Châu cũng trưởng thành rồi

    Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 28: Trần Bách Châu cũng trưởng thành rồi

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người

    Học kì một lớp 9 yên ả trôi qua, sau đợt kiểm tra cuối kì, kì nghỉ đông đã đến.

    Tiền Văn Kiệt giống như cá chậu chim lồng, cửa lồng vừa mở đã hưng phấn vỗ cánh phành phạch bay đi.

    “Hiển Hiển, nghỉ đông chúng ta ra ngoài chơi một lần đi!” Hắn ngàn lần chờ mong mà nhìn Thiệu Hiển.

    Để hắn có thể thi đậu vào cấp ba, Thiệu Hiển, Trần Bách Châu cùng Hách Lộ ba người thay phiên nhau phụ đạo, cả một học kì dường như không có chút thời gian chơi đùa nào.

    Thiệu Hiển lười biếng dựa vào ghế sofa, mặc áo lông cổ cao màu xám nhạt, bởi vì dáng lại cao cho nên cả người trông thật thon dài.

    Trần Bách Châu bên cạnh cầm một quyển tiểu thuyết tiếng Anh, xem đến chăm chú.

    Loading...

    “Cậu muốn đi đâu chơi?” Thiệu Hiển thuận miệng hỏi.

    Tiền Văn Kiệt thấy hấp dẫn, đôi mắt sáng lên, “Suối nước nóng, sân trượt tuyết! Thế nào?”

    Trượt tuyết xong có thể ngâm mình trong suối nước nóng, chỉ nghĩ thôi đã thấy lỗ chân lông toàn thân nở ra hết rồi.

    Thiệu Hiển vốn dĩ không cảm thấy quá hứng thú, nhưng nghĩ đến Trần Bách Châu thân thể vốn không tốt, vừa đến mùa đông liền dễ lạnh tay lạnh chân, đi ngâm suối nước nóng cũng khá tốt.

    “Được, quyết vật đi, Bách Châu cũng đi luôn.”

    Trần Bách Châu ngẩng đầu, trong mắt mang theo ý cười, “Được.”

    Thiệu Hiển gọi điện thoại nói với Thái Nhã Lan, Thái Nhã Lan đương nhiên đồng ý, lập tức sai chợ lí mua vé cho ba người.

    “Hiển Hiển, mẹ không đi cùng con được, mấy đứa chơi vui vẻ nha.” Thái Nhã Lan thanh âm tràn đầy thất vọng.

    Nàng cho rằng thời gian mình ở cùng con thật sự quá ít, trong lòng rất áy náy. Cũng may Thiệu Hiển còn có hai đứa bạn này, không thì quá cô đơn rồi.

    Vé đã mua xong, ba người liền cùng nhau chuẩn bị hành lí cho tốt.

    Thành phố Yến có một loại hình kinh doanh suối nước nóng kết hợp với sân trượt tuyết, đi xe mất khoảng một tiếng rưỡi, có thể đi về trong ngày.

    Sáng sớm hôm sau, tài xế Thiệu gia đưa bọn họ đến sân trượt tuyết.

    Năm này, trượt tuyết còn chưa trở thành môn vận động nổi tiếng cho nên du khách cũng không nhiều.

    Ba người dưới sự trợ giúp của nhân viên đã mặc trang bị xong.

    “Hiển Hiển, cậu hay tới đây lắm sao? Nhìn cậu quen tay quen chân ghê luôn.” Tiền Văn Kiệt thấy Thiệu Hiển căn bản không cần tới sự hỗ trợ của nhân viên, không khỏi tò mò hỏi.

    Thiệu Hiển thuận miệng trả lời: “Hồi nhỏ học qua rồi.”

    Hắn cũng không thể nói cho hai người bạn nhỏ này biết, mình thật ra đã là một ông chú rồi?

    Tiền Văn Kiệt cùng Trần Bách Châu chưa trượt tuyết bao giờ, Thiệu Hiển đành phải mang theo hai tay mơ, chậm rì rì mà dạy từng chút từng chút.

    Trần Bách Châu học rất nhanh, chỉ một lát đã nắm được kĩ thuật, nhưng thấy Thiệu Hiển vẫn đang kéo tay mình đi, có chút không muốn buông ra, vì thế giả vờ như vẫn chưa học được.

    “Trần Bách Châu, cậu học quá chậm đi, ha ha ha ha!”

    Không lâu sau đó, Tiền Văn Kiệt cũng đã thành thạo, thấy Trần Bách Châu vẫn để Thiệu Hiển vụng về dắt đi như cũ, nhịn không được cười nhạo.

    Hắn rốt cuộc cũng thắng một lần rồi!

    Trước kia mặc kệ là học cái gì, mình lúc nào cũng chạy phía sau, hắn tuy phóng khoáng, nhưng không khỏi sinh ra vài phần cảm xúc mất mát.

    Hiện tại, hắn cuối cùng ĐÃ!! THẮNG!! RỒI!!

    Trần Bách Châu ngẩng đầu, thấy Tiền Văn Kiệt nói xong nhanh chóng lướt xuống, tốc độ cực nhanh, cách hắn cùng Thiệu Hiển càng ngày càng xa, khóe môi không khỏi hơi cong lên.

    “Bị cười nhạo vậy mà còn cười được hả?” Thiệu Hiển đang nắm cánh tay hắn, thấy hắn tươi cười, không khỏi cười rộ theo.

    Trần Bách Châu “Ừ” một tiếng, “Mình vốn dĩ học rất chậm mà.”

    Thiệu Hiển sợ hắn tự trách, lập tức an ủi nói: “Lúc mình mới học cũng như cậu vậy, để mình từ từ dắt cậu là được rồi.”

    Hai người đỡ lẫn nhau, dần dần, Trần Bách Châu ngày càng thuần thục, Thiệu Hiển mới vừa định buông hắn ra, vừa muốn buông tay, Trần Bách Châu liền ngã thẳng một đường.

    Liên tiếp vài lần như vậy, Thiệu Hiển cũng rất bất đắc dĩ, đành phải luôn che chở hắn.

    Tiền Văn Kiệt đứng dưới sườn núi, xem hai người nhựa nhựa dính dính vào nhau, chỉ cảm thấy cái sân trượt tuyết này sao lạnh lẽo quá đi.

    Không được, bạn bè phải đi chung, nếu Trần Bách Châu trượt không tốt, hắn có thể cùng Thiệu Hiển giúp đỡ mà.

    Trần Bách Châu gắt gao cầm tay Thiệu Hiển, căn bản không biết có một cái bóng đèn to đùng đang đến gần.

    “Hiển Hiển, Bách Châu, đi chung đi!” Tiền Văn Kiệt hưng phấn hô lớn.

    Thiệu Hiển nhịn không được khẽ buông tay, Trần Bách Châu lại ngã thêm lần nữa, Tiền Văn Kiệt vội lướt tới, lo lắng hỏi: “Cậu có sao không?”

    “Không sao đâu.” Trần Bách Châu bò dậy, bỗng nhiên cảm thấy hành vi của mình quá ti tiện rồi.

    Hắn thế nhưng lại có ý muốn nắm giữ Thiệu Hiển, hắn thế nhưng lại hy vọng xa vời rằng Thiệu Hiển sẽ chỉ để mắt tới mình mà thôi.

    Thế này là không đúng.

    “Để mình tự trượt thử xem sao.” Hắn nói xong liền lưu loát phóng xuống.

    Thiệu Hiển hoảng hốt, cảm thấy có chút không thích hợp, chăm chú nhìn bóng dáng Trần Bách Châu, trố mắt hơn mười giây, lại bị Tiền Văn Kiệt cắt ngang.

    “Cũng khá lắm chứ!” Tiền Văn Kiệt khen, “Đúng là Hiển Hiển dạy có khác.”

    Một câu khen hai người, suy ra mà nói, Tiền Văn Kiệt đúng là một nhân tài.

    Thiệu Hiển bỗng nhiên khẽ cười ra tiếng, hắn nghĩ hắn biết mục đích của đứa nhỏ này rồi.

    Trẻ nhỏ dậy thì, đều thích thu hút sự chú ý của người khác, Trần Bách Châu ngày thường quá an tĩnh, dường như rất ít khi đòi hỏi cái gì.

    Nhưng dù sao cũng chỉ là trẻ con thôi.

    Nãy giờ cứ giả vờ trượt không được, nhất định là vì muốn được chú ý tới.

    Hắn cùng Tiền Văn Kiệt bất đồng, Tiền Văn Kiệt muốn cái gì thì sẽ nói thẳng ra, mà Trần Bách Châu chỉ biết trộm dùng loại phương pháp này thôi.

    Thật ra rất đáng yêu, cũng làm người rất đau lòng.

    Kế tiếp, ba người ở sân trượt tuyết ra sức chơi đùa.

    Chơi đến thấm mệt, Thiệu Hiển lại dẫn hai người đến suối nước nóng.

    Tiền Văn Kiệt vốn định trần như nhộng mà xuống, nhưng bị Thiệu Hiển dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt, vẫn phải chấp nhận mặc quần đùi vào.

    Hắn dựa vào cạnh hồ, mặt bị hấp hơi phấn hồng, trong miệng còn nhấm nháp dưa lê.

    Xuyên qua hơi nước mênh mông, Tiền Văn Kiệt nhìn chằm chằm làn da trên người Thiệu Hiển, nhịn không được cảm khái một câu: “Hiển Hiển, cậu trắng quá đi, da còn đẹp hơn con gái nữa.”

    Thiệu Hiển gật gật đầu, “Mình giống mẹ.”

    Tiền Văn Kiệt nghĩ đến Thái Nhã Lan, không khỏi đồng ý gật gật đầu, “Da dì Thái đúng là đẹp thật, mình cũng giống mẹ nè, nhưng mà da dẻ chán ghê.”

    “Dì Uông mà nghe được lời này chắc chắc sẽ đánh mông cậu.” Thiệu Hiển cười đến mi mắt cong lên.

    Một viên kẹo bỗng nhiên xuất hiện trước mặt, hắn nghiêng đầu nhìn lại, liền thấy Trần Bách Châu cười nhạt nhìn mình.

    “Vị vải hả?” Thiệu Hiển vẻ mặt vui mừng, “Không ngờ quán này chu đáo đến vậy nha.”

    Tiền Văn Kiệt nhịn không được trừng hắn một cái, “Ở đâu ra kẹo vải? Bách Châu mang theo thì có.”

    Thiệu Hiển cúi đầu đưa lưỡi nhẹ nhàng đem kẹo cuốn vào trong miệng, hỏi Trần Bách Châu: “Cậu mang theo thật hả?”

    “Không phải, nãy mình vừa hỏi phục vụ.” Trần Bách Châu chần chừ nói, “Đúng lúc người đó có thôi.”

    Sao mà trùng hợp vậy được?

    Thiệu Hiển trong lòng hỏi lại một câu, trên mặt lại không biểu hiện gì.

    “Cảm ơn nha.”

    Hắn mỉm cười, hơi nước bốc lên, thiếu niên mặt mày rực rỡ, da thịt như ngọc, đẹp đến kinh người.

    Trần Bách Châu ánh mắt sâu thẳm, chỉ cười nhạt đáp lại, rồi sau đó dựa vào cạnh ao nhắm mắt dưỡng thần.

    Ánh mắt Thiệu Hiển dừng trên tay hắn, mặt trên còn có vết sẹo do dao để lại.

    Lúc ấy miệng vết thương không nông lắm, cái sẹo này rất khó mờ.

    Hắn càng nghĩ, liền càng không thể trả đứa nhỏ về lại Phó gia, nhưng có lẽ trở lại Phó gia mới là lựa chọn tốt nhất cho nó.

    Cùng lắm, nếu ngày kia thật sự xảy ra, hắn nhất định sẽ hỏi ý của đứa nhỏ này chứ không tự mình quyết định.

    Ba đứa ngâm nước nóng đến nhũn người, về đến nhà liền lăn ra ngủ.

    Thiệu Hiển một đêm không mộng mị, ngày hôm sau rời giường cả người tỉnh táo vô cùng.

    Dì Tôn mang lên dĩa đồ ăn thơm ngon, Trần Bách Châu thế nhưng còn chưa tỉnh dậy.

    Này không đúng nha! Đứa nhỏ này bình thường còn dậy sớm hơn mình, nay sao lại đột nhiên ngủ lâu như vậy?

    Thiệu Hiển lo lắng hắn có khi nào bệnh rồi không, liền lên lầu mở cửa phòng ra.

    Mới vừa đi vào, liền nghe được vài tiếng nói mớ.

    Thiệu Hiển không nghe rõ, chạy nhẹ đến gần mép giường, nhìn thấy Trần Bách Châu mày nhíu lại, trên trán đầy mồ hôi.

    Đứa nhỏ gương mặt ửng hồng, dường như đang cố nén gì đó.

    Loại trường hợp này…… Thiệu Hiển giật mình, nhịn không được lộ ra một nụ cười, rất có vài phần ý tứ không rõ.

    Đứa nhỏ này cuối cùng cũng trưởng thành rồi.

    Bởi vì Trần Bách Châu khi còn nhỏ gặp rất nhiều ngược đãi, thân thể vốn rất kém, ở phương diện phát dục vẫn chậm rãi hơn người khác nhiều.

    Thiệu Hiển lúc trước còn vì thế mà lo lắng, không nghĩ tới hôm nay liền phát hiện ra cái này.

    Xem ra suối nước nóng vẫn có chút hiệu quả.

    Hắn không kinh động Trần Bách Châu, ngược lại rời phòng, chu đáo đóng cửa lại, xuống lầu cùng dì Tôn nói: “Dì Tôn, con ăn cơm trước, lát nữa Bách Châu tỉnh lại, dì nhớ hâm lại giúp cậu ấy.”

    “Được rồi.” Dì Tôn cười ra tiếng.

    Thiệu Hiển vừa uống cháo, trong đầu vừa nghĩ tới bộ dạng vừa rồi của đứa nhỏ.

    Hắn không khỏi nhớ tới gương mặt lạnh nhạt của Phó Bách Châu kiếp trước kia, nếu gương mặt lạnh băng như người máy kia xuất hiện chút động tâm, có lẽ người si mê hắn sẽ càng nhiều.

    Chỉ là chưa người nào có cơ hội gặp qua, chính Thiệu Hiển cũng không có duyên gặp được.

    Vui sướng hài lòng ăn xong bữa sáng, hắn đang muốn sửa sang lại bài tập, lại nhận được một cuộc điện thoại đến từ chủ nhiệm lớp.

    “Thiệu Hiển, có kết quả thi Olympic rồi.”

    Đầu bên kia điện thoại kia, giáo viên chủ nhiệm khá kích động, “Em được giải nhất, Trần Bách Châu cũng được giải nhất.”

    “Hách Lộ thì sao ạ?”

    “Em ấy giải nhì,” chủ nhiệm lớp báo xong, tiếp tục nói, “Gọi điện thoại cho em là để báo cho em đi nhận thưởng.”

    Thầy cùng Thiệu Hiển nói chuyện xong, liền ngắt máy.

    Thiệu Hiển đối với việc đoạt giải không có cảm xúc gì quá lớn, nhưng đứa nhỏ này cũng đoạt giải, hẳn là nên nói cho hắn biết để hắn vui vẻ.

    Đang nghĩ ngợi, trên lầu liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

    Hắn lập tức dừng chân, cảm thấy thời điểm nhạy cảm thế này, mình không nên đi xem thì hơn.

    Đứa nhỏ da mặt mỏng, không chịu được người khác trêu đùa.

    Một lát sau, Trần Bách Châu xuống lầu, nhìn thấy Thiệu Hiển đang ngồi trên sofa đọc sách, môi mím chặt.

    Nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, hắn liền cảm thấy tự trách cùng áy náy sâu sắc.

    Hắn như thế nào có thể như vậy khinh nhờn Thiệu Hiển đâu? Thật là đáng chết!

    “Thức rồi sao, cháo với thức ăn được hâm nóng trong bếp rồi đó, dì Tôn ra ngoài mua đồ ăn, cậu tự lấy ăn đi nha.”

    Nghe được tiếng bước chân, Thiệu Hiển quay đầu lại cười.

    Trần Bách Châu một tay nắm chặt tay vịn cầu thang, nhất thời cũng không biết nên đối mặt với Thiệu Hiển như thế nào.

    Trong mắt Thiệu Hiển, cho rằng hắn lần đầu trải qua loại chuyện này, khó tránh khỏi có chút mê mang, vì thế định dời đi sự chú ý của hắn.

    “Nói cho cậu một tin tốt, Olympic toán cậu được giải nhất đó!”

    Trần Bách Châu im lăng mấy giây, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười nhạt, hỏi: “Vậy còn cậu?”

    “Cũng giống cậu luôn,” Thiệu Hiển cười nói, “Thầy kêu bọn mình đi lãnh thưởng đó, thời gian địa điểm thầy cũng nói cho mình luôn rồi.”

    “Được.”

    Trần Bách Châu rốt cuộc cũng khôi phục tinh thần, hắn rũ mắt đi vào phòng bếp.

    Cái giấc mơ kia, nhất định không thể để cho Thiệu Hiển biết được.

    Hắn không muốn nhìn thấy ánh mắt chán ghét của Thiệu Hiển, chỉ thoáng suy nghĩ một chút, Trần Bách Châu liền cảm thấy trong lòng khổ sở chịu không được.

    Thiệu Hiển đã nói qua, cậu ấy cần một trợ thủ.

    Nếu là trợ thủ, phải làm những chuyện nên làm, đối với những chuyện khác, chỉ có chôn sâu dưới đáy lòng.

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người