Home Đam Mỹ Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 29: Không được đụng vào Hiển Hiển

    Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 29: Không được đụng vào Hiển Hiển

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người

    Hôm nay là ngày nhận thưởng, nắng trời tỏa sáng khắp nơi, thời tiết ấm áp hơn mọi ngày.

    Nơi nhận giải chính là nơi đăng kí dự thi, không có nghi thức trao giải gì, trực tiếp mang phiếu báo danh theo, chờ kiểm định linh tinh xong là nhận được rồi.

    Tuy rằng hai người đoạt giải, nhưng lúc đi nhận thưởng lại là ba người.

    Tiền Văn Kiệt vẻ mặt được thơm lây, chờ Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu lấy được giấy khen xong, tỉ mỉ xem tới xem lui.

    “Chỉ cần nghĩ đến việc mình có hai đứa bạn là học bá thôi là đã thấy rất hãnh diện rồi.” Trên mặt hắn tràn ngập vui sướng.

    Thiệu Hiển cười nhẹ một tiếng, “Cậu có nịnh nọt nữa cũng vậy thôi, học kì tiếp theo phải tiếp tục học thêm.”

    Loading...

    Tiền Văn Kiệt kêu rên, “Hiển Hiển, cậu tha cho mình mấy ngày đi! Nghỉ đông ngắn ngủn chẳng lẽ phải làm bài cả ngày?”

    “Ai nói làm bài cả ngày?” Thiệu Hiển đưa mắt liếc hắn một cái, “Chúng ta còn phải tập võ.”

    Trần Bách Châu đem hai tấm giấy khen vuốt cho phẳng rồi bỏ vào túi đựng tài liệu.

    Tiền Văn Kiệt thường xuyên có ảo giác, mình chơi với hai đứa này, bản thân cũng được thăng hoa thêm vài bậc.

    Nếu không có Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu, hắn bây giờ chắc đang còn học lớp sáu.

    Có khổ cũng thấy vui nữa.

    Ba người đang định rời đi, phía trước bỗng có mấy người đi tới, dẫn đầu là nam sinh tướng mạo tuấn tú, mày rậm mắt to, thoạt nhìn có chút quen mắt.

    Hắn được mọi người vây quanhh, hiển nhiên là đại ca của đám đó rồi.

    Tiền Văn Kiệt nghiêng đầu cùng Thiệu Hiển nói chuyện, không chú ý phía trước, vô ý đâm vào một người.

    “Ui da, xin lỗi.” Hắn giật mình một giây, vội vàng xin lỗi.

    Nam sinh kia tức giận trừng mắt nhìn Tiền Văn Kiệt một cái, rồi quay lại nhìn đại ca.

    Nam sinh cầm đầu vốn không để ý tới ba người Thiệu Hiện, nhưng lại chú ý tới Trần Bách Châu.

    Hắn lập tức nhíu mày, ánh mắt thêm vài phần sắc bén, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Bách Châu, “Có phải chúng ta gặp nhau ở đâu rồi không?”

    Thiệu Hiển nhận ra hắn, nhàn nhạt nói: “Lúc trước tham gia thi học sinh giỏi có gặp qua ở cửa nhà vệ sinh.”

    Nam sinh nhớ ra chuyện này, thần sắc buông lỏng, lại tiếp tục hỏi: “Lúc ấy mình đã cảm thấy bạn học này rất quen mắt, thật sự chưa từng gặp qua ở đâu sao?”

    Trần Bách Châu thần sắc cực kì lạnh lùng, “Không có.”

    Nam sinh tự xưng là trí nhớ tốt, bây giờ lại không nhớ được mình đã gặp qua người này ở đâu, quả thực tức không chịu được.

    Hắn tin tưởng trực giác của chính mình, nhất định đã gặp qua người này ở đâu rồi.

    Nam sinh quét mắt qua túi tài liệu trong suốt trong tay Trần Bách Châu, nhìn thấy giấy khen cho để giải nhất, không khỏi lộ ra vẻ ngưỡng mộ, nói: “Các cậu cũng tới nhận thưởng sao? Trùng hợp quá, mình cũng vậy, kết bạn được không?”

    Trần Bách Châu nhìn về phía Thiệu Hiển.

    Nam sinh hiểu rõ, hẳn là Thiệu Hiển làm chủ trong ba người, vì thế hướng Thiệu Hiển cười nói: “Chào cậu, mình học trường số 7, Triệu Tư Khâm.”

    Thiệu Hiển biết Triệu Tư Khâm.

    Ở kiếp trước, Triệu Tư Khâm đã là anh họ của Phó Bách Châu, cũng là người ủng hộ trung thành của Phó Bách Châu, Thiệu Hiển cảm thấy hắn không tồi, vì thế khách khí cười nói: “Trường số 9, Thiệu Hiển.”

    Trần Bách Châu cùng Tiền Văn Kiệt cũng tự giới thiệu tên của mình.

    “Thiệu Hiển?” Mi mắt Triệu Tư Khâm khẽ nhúc nhích, “Nhị thiếu gia Thiệu gia?”

    Triệu gia ở thành phố Yến cũng có chút tiếng tăm, tuy không qua lại với Thiệu gia, nhưng vẫn hiểu rõ tình trạng gia đình lẫn nhau.

    Thiệu Hiển hơi mỉm cười, không phủ nhận.

    Triệu gia không bằng Thiệu thị, bất quá Triệu Tư Khâm cũng không vì vậy cảm thấy mình thấp hơn Thiệu Hiển một bậc, tiếp tục không kiêu ngạo không nịnh nọt nói: “Đã có duyên, không bằng lát nữa cùng nhau ăn bữa cơm đi?”

    Mấy nam sinh bên cạnh hắn không khỏi có chút khiếp sợ.

    Bọn họ tôn Triệu Tư Khâm cầm đầu, thế lực gia đình hiển nhiên không bằng hắn, càng không nói đến Thiệu gia.

    Có thể ở nơi thế này gặp được loại cấp bậc như Thiệu Hiển, quả thực không nên quá kích động như vậy.

    Nam sinh vừa rồi trừng Tiền Văn Kiệt đã lặng lẽ lui người về sau, cúi đầu không dám nhìn hắn nữa.

    Đối mặt với lời mời chân thành của Triệu Tư Khâm, Thiệu Hiển mặt lộ vẻ xin lỗi, cười nói: “Ngại quá, hôm nay bọn mình có việc phải đi rồi.”

    “Vậy liên lạc với nhau thì thế nào?” Triệu Tư Khâm không chịu buông tha.

    Hắn càng nhìn Trần Bách Châu càng cảm thấy quen thuộc. Không làm rõ sao lại thế này, hắn sẽ không bỏ qua.

    Thiệu Hiển không có hiềm khích với Triệu Tư Khâm, hơn nữa về sau nếu Trần Bách Châu trở lại Phó gia, có Triệu Tư Khâm tương trợ có lẽ sẽ càng thuận lợi.

    “Được, để mình đọc số.”

    Triệu Tư Khâm lập tức móc điện thoại ra, bấm xong liền gọi qua.

    Tiếng chuông điện thoại vang lên, đầu ngón tay Thiệu Hiển ấn vài cái, đột nhiên nói: “Cậu nếu đã tham gia thi học sinh giỏi, chắc là có hứng thú với học tập lắm nhỉ.”

    Triệu Tư Khâm sửng sốt, “Là sao?”

    Thiệu Hiển hơi mỉm cười, “Không có gì.”

    Kiếp trước hắn biết Triệu Tử Khâm là ở một trường cấp ba. Triệu Tư Khâm so với hắn cùng Phó Bách Châu lớn hơn hai tuổi, học hơn hai lớp.

    Mà ở kiếp này, Thiệu Hiển cùng Trần Bách Châu nhảy hai lớp liền, giờ đã cũng khối với Triệu Tử Khâm

    Nhìn thành tích của bọn họ mà nói, sau này cấp ba có khi còn học chung một lớp.

    Diễn đàn học tập trên mạng của hắn lúc trước, trải qua nỗ lực thời gian dài đã phát triển lớn mạnh, một ít học sinh hiếu học thường xuyên đăng đề khó lên cho mọi người cũng nhau thảo luận.

    Nhưng quản lý diễn đàn vẫn không đủ, Thiệu Hiển có ý tưởng, nhưng hắn lười đi làm.

    Hắn nhớ rõ Triệu Tư Khâm rất am hiểu về mặt quản lý, đến lúc đó có thể mời hắn cùng tham gia chung.

    Triệu Tư Khâm không biết hắn suy nghĩ cái gì, chỉ khách khí theo chân tạm biệt bọn họ.

    Đảo mắt đã sắp hết năm, thời tiết càng ngày càng lạnh, thành phố Yến cũng bắt đầu đơt tuyết lớn bay toán loạn.

    Tiền Văn Kiệt đeo cặp sách, bước vào cửa lớn Thiệu gia, đứng ở cửa lớn cởi giày.

    Dì Tôn đi tới, mỉm cười đón lấy áo lông vũ hắn cởi ra.

    Thiệu gia có máy sưởi, cả nhà ấm áp dễ chịu, Tiền Văn Kiệt nói tiếng cảm ơn, mang dép lê chạy thẳng vào nhà.

    “Hiển Hiển, Bách Châu, mình tới rồi!”

    Hắn hưng phấn vọt vào phòng, vốn tưởng hai người đang học, không nghĩ tới thế nhưng nhìn thấy cảnh tượng chơi trò chơi kì dị của Thiệu Hiển.

    Mà Trần Bách Châu ngồi cạnh Thiệu Hiển, đôi mắt gắt gao nhìn màn hình chằm chằm.

    “Hai cậu chơi mà lại không kêu mình!” Tiền Văn Kiệt thinh lăng vài giây, lấy lại tinh thần rống giận một câu, nháy mắt nhào tới.

    Mắt thấy sắp chạm trúng Thiệu Hiển, một cánh tay vươn ra, đem cả người Tiền Văn Kiệt ngăn lại.

    Tiền Văn Kiệt quay đầu nhìn Trần Bách Châu, không khỏi ủy khuất kêu to: “Cậu cản mình làm gì?”

    Hắn cảm thấy lực tay của tên họ Trần này lại tăng thêm nữa rồi, ghìm chặt cản hắn đụng chạm với Thiệu Hiển.

    Trần Bách Châu biểu tình nhàn nhạt, con ngươi xinh đẹp nhìn Tiền Văn Kiệt, “Hiển Hiển sắp thắng rồi, cậu đừng quấy rầy.”

    Hắn vừa dứt lời, màn hình trước mặt Thiệu Hiển xuất hiện hai chữ “Thắng lợi”.

    Tháo tai nghe xuống, Thiệu Hiển quay đầu nhìn Tiền Văn Kiệt, “Hôm nay tuyết rơi, nghỉ ngơi một ngày, chơi chung đi.”

    Tiền Văn Kiệt nghe vậy tuy kích động, lại vẫn tò mò hỏi: “Tuyết rơi có ý nghĩa đặc biệt gì sao?”

    Thiệu Hiển đứng dậy, nhường chỗ cho hắn, nhịn không được cong mắt cười nói: “Thuận miệng thôi, cậu chơi không?”

    “Chơi!” Tiền Văn Kiệt không định bỏ qua cơ hội, trực tiếp thay vị trí Thiệu Hiển, vừa chọn nhân vật vừa hỏi, “Hiển Hiển, cậu tập chơi bao giờ vậy? Sao mình lại không biết gì hết?”

    “Tối qua chán quá nên tùy tiện chơi một chút, không ngờ còn chơi vui như vậy.” Thiệu Hiển nhìn chằm chằm Tiền Văn Kiệt, không khỏi lộ ra vẻ thưởng thức.

    Không thể không nói, Tiền bút chì ở phương diện chơi game xác thật rất có thiên phú.

    “Bút chì, cậu định sau này làm gì?” Thiệu Hiển đột nhiên hỏi.

    Tiền Văn Kiệt tay hơi khựng lại, nhân vật trên màn hình cũng dừng lại, đã chịu công kích của quân địch.

    Hắn lập tức né tránh, phóng chiêu, ngăn cơn sóng dữ, đem đối phương tiêu diệt xong mới trả lời: “Mình cũng không biết.”

    “Thừa kế công ty của ba?”

    Tiền Văn Kiệt lập tức lắc đầu, “Mình không muốn quản lý công ty.”

    Hắn hiện tại phi thường mê mang, tuy rằng cha hắn luôn dặn phải cố học cho giỏi, tốt nghiệp đại học xong về giúp ông quản lý.

    Nhưng hắn thật sự không có chút hứng thú nào.

    “Nếu mẹ mình sinh thêm một đứa nữa thì hay rồi.” Mặt hắn uể oải, cảm khái một câu.

    Thiệu Hiển rất hiểu ý tưởng của hắn.

    Kiếp trước, Tiền Văn Kiệt cũng có ước mơ của riêng mình, nhưng lúc ấy không được ai ủng hộ, tất cả mọi người đều cho rằng hắn hẳn nên thừa kế công ty của Tiền gia.

    Ngay cả Thiệu Hiển cũng không ủng hộ hắn.

    Hiện tại suy nghĩ một chút,liền cảm thấy thật có lỗi với Tiền Văn Kiệt.

    Nếu kiếp này Tiền bút chì vẫn muốn theo đuổi ước mơ như cũ, hắn nhất định không ngăn cản nữa.

    “Thật ra mình cảm thấy, sở dĩ ba cậu sắp xếp cho cậu về công ty chắc là lo cậu về sau không có đường lui mà thôi.” Thiệu Hiển kiên nhẫn phân tích, “Nếu cậu có thể tìm ra được con đường cho riêng mình, mình tin chú Tiền sẽ ủng hộ cậu.”

    Tiền Văn Kiệt nghe xong gật gật đầu, mặt lộ vẻ rối rắm, muốn nói lại thôi.

    “Cậu có phải đã có dự định gì không?” Thiệu Hiển dẫn dắt hắn nói ra.

    Tiền Văn Kiệt rối rắm trong chốc lát, rốt cuộc gom đủ dũng khí, nói ra: “Mình vẫn luôn rất thích chơi game, các cậu đã biết hết rồi. Mình sau này vẫn muốn tiếp tục chơi game.”

    Thiệu Hiển ra vẻ nghiêm túc nói: “Theo như mình biết, chơi game phải trả phí, tuy nói trong trò chơi có thể kiếm tiền, nhưng vẫn không kiếm được bao nhiêu cả, cậu cảm thấy chú Tiền có yên tâm không?”

    “Mình biết, nhưng mà có ai nói chơi trò chơi không phải là một con đường riêng đâu?” Tiền Văn Kiệt khổ sở cúi đầu, “Biết ngay các cậu sẽ không hiểu mà.”

    Thiệu Hiển nhịn không được cười rộ lên, vỗ vỗ bả vai hắn, cố ý kích: “Mình chưa nói chơi game không có tương lai, nhưng cậu nên chờ đến lúc tốt nghiệp cấp ba xong lại quyết định xem có muốn tiếp tục chơi game hay không. Nếu lúc đó cậu có thể nuôi sống chính mình, không dựa vào gia đình nữa, lúc đó cậu muốn làm gì mình với Bách Châu cũng sẽ ủng hộ cậu.”

    “Thật sao?” Tiền Văn Kiệt lập tức cao hứng.

    Thiệu Hiển trịnh trọng gật đầu.

    Cấp ba hắn không định nhảy lớp, tốt nghiệp xong bọn họ mười sáu tuổi rồi. Đối với tuyển thủ thể thao điện tử mà nói, mười sáu tuổi chính là độ tuổi bắt đầu.

    Nghĩ đến kiếp trước, hình ảnh Tiền Văn Kiệt mỗi khi xem thi đấu điện tử đều xem đến lệ nóng doanh tròng, Thiệu Hiển liền cảm thấy áy náy.

    Bút chì hoàn toàn có thiên phú chơi game.

    Nhưng ở thời điểm đấy, chơi game chính là không làm việc đàng hoàng, đúng lúc Tiền cha sinh bệnh, tất cả gánh nặng của Tiền gia đều đè lên vai Tiền Văn Kiệt, hắn dù muốn đi chơi game cũng không thể tùy hứng như vậy.

    Bỏ qua năm tháng tốt nhất, liền không còn cơ hội nữa.

    “Thật tốt quá!” Tiền Văn Kiệt cảm thấy vui vẻ vô cùng.

    Lúc hắn định nói ra, cũng đã nghĩ tới hai người bạn học bá sẽ phản đối mình, dù sao chơi game ở trong mắt người khác chính là mê muội đến đánh mất ý chí.

    Nhưng không nghĩ tới, hắn đứa này lại ủng hộ như vậy!

    Thật sự rất vui!

    Hắn nhào qua muốn ôm lấy Thiệu Hiển, lại bị Trần Bách Châu ghét bỏ đẩy ra.

    “Cậu đừng vội mừng, hiện tại quan trọng nhất chính là lúc tốt nghiệp cậu thể hiện cho tốt, thi đậu vào trường cấp ba.” Thiệu Hiển đúng lúc hắt cho hắn một bát nước lạnh.

    Tiền Văn Kiệt nghe vậy cười hì hì, Thiệu Hiển chưa bao giờ để cho hắn mơ quá xa cả.

    Thiệu Hiển là vì muốn tốt cho hắn, hắn biết.

    “Biết rồi, biết rồi.” Hắn liên tục gật đầu.

    Thiệu Hiển nghĩ nghĩ, vẫnnhắc nhở hắn một câu: “Chú Tiền dì Uông ngày nào cũng phải cực khổ, cậu bình thường để ý tới sức khỏe ba mẹ một chút, nhớ mỗi năm phải kiểm tra sức khoẻ một lần cho yên tâm.”

    “Được.” Tiền Văn Kiệt yên lặng ghi nhớ trong lòng.

    Gần đây tinh thần ba mẹ hình như không tốt lắm, có thời gian vẫn nên đi bệnh viện kiểm tra kiểm tra thôi.

    Chơi xong vài ván, Tiền Văn Kiệt tự giác ngừng, nghiêm túc nói: “Hiển Hiển, Bách Châu, bọn mình làm bài tập đi.”

    Hắn có hứng thú học thế này, Thiệu Hiển đương nhiên đồng ý rồi.

    Ba người học nửa ngày, dì Tôn lên lầu gõ cửa gọi bọn họ xuống ăn cơm.

    Tiền Văn Kiệt tính ra đáp án, dứt tâm trí ra khỏi bài tập, vươn vai duỗi eo một cái, cánh tay phải lại bị người chụp lại.

    Hắn quay đầu nhìn Trần Bách Châu, “Sao cậu giữ mình suốt vậy?”

    Trần Bách Châu lãnh đạm liếc hắn một cái, “Sẽ đụng trúng Hiển Hiển.”

    “Sao cậu quá đáng vậy,” Tiền Văn Kiệt trừng lớn mắt, đôi mày rậm tràn ngập khó chịu, “Mình chỉ muốn vươn vai một cái, đụng trúng Hiển Hiển thì làm sao? Hiển Hiển còn không để ý, cậu suốt ngày để ý làm gì?”

    Tính cách thiếu niên có đôi khi chỉ cần chút việc nhỏ đã có thể cãi nhau rồi, Thiệu Hiển đã quen, liền đứng yên lặng một bên làm khan giả.

    Trần Bách Châu nhìn hắn, chậm rãi mở miệng: “Cậu biết, Hiển Hiển dễ bị thương mà.”

    “Hừ,” Tiền Văn Kiệt vén tay áo, “Lại là dễ bị thương, mình đụng một chút có sao? Trần Bách Châu cậu có biết cậu để ý quá không?”

    Thiệu Hiển mở cửa phòng, “Không xuống nhanh cơm lạnh hết bây giờ.”

    Trần Bách Châu nghe lời cùng hắn xuống lầu.

    “Hiển Hiển, cậu xử cho công bằng coi,” Tiền Văn Kiệt đi theo xuống, không thuận không buông tha nói, “Bao nhiêu lần, mình có thể nhịn tới hôm nay là đã nỗ lực kiềm chế lắm rồi. Bình thường mình muốn khoác vai cậu, bạn học Trần Bách Châu cũng không cho, bây giờ càng ngày càng quá phận.”

    Thiệu Hiển cũng cảm thấy kỳ quái, không khỏi nhìn về phía Trần Bách Châu.

    Trần Bách Châu nhàn nhạt nói: “Sợ cậu bị đè nặng.”

    “Bộ mình nặng như heo hay gì.” Tiền Văn Kiệt trong lòng phẫn uất, rõ ràng mình quen Hiển Hiển trước, tên họ Trần kia dựa vào đâu mà dám độc chiếm?

    Hắn không cam lòng!

    “Vậy đi, bên ngoài tuyết rơi nhiều lắm rồi, cơm nước xong chúng ta đi ném tuyết, hai người phát tiết hết tinh lực dư thừa ngoài đó đi.”

    Thiệu Hiển vừa ăn cơm vừa đề nghị.

    “Cách hay!”

    Tiền Văn Kiệt khiêu khích nhìn Trần Bách Châu một cái, nhanh chóng lùa cơm, tính toán lát nữa cho tên họ Trần kia một bài học nhớ đời.

    Trần Bách Châu rũ mi, không nhìn hắn thêm lần nào.

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người