Home Đam Mỹ Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 32: Xe đạp đôi

    Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 32: Xe đạp đôi

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người

    Nam sinh xinh đẹp chậm rãi đi tới, đầu tiên nhỏ giọng chào hỏi một tiếng, sau đó nhìn quả dưa trong tay Triệu Tư Khâm, nhỏ giọng khen: “Quả này ngon đó.”

    Tiền Văn Kiệt cuối cùng cũng nhớ ra Triệu Tư Khâm là ai, liền không giành dưa nữa, khách khí nói: “Cậu hái trước thì cậu lấy đi.”

    “Không sao, quả này chắc chắn sẽ rất ngọt, đến lúc đó bọn mình có thể ăn chung mà.” Triệu Tư Khâm sang sảng cười.

    “Đúng rồi, các cậu ở chỗ nào? Buổi tối mình với Đỗ Trạch ghé qua chơi một chút.”

    Tiền Văn Kiệt chỉ vào một ngôi nhà cách đó không xa, “Đằng kia kìa, chỗ có gạch men màu hồng đó.”

    “Trùng hợp quá,” Triệu Tư Khâm không khỏi bất ngờ, “Mình cũng vậy, căn đấy chính là nhà của Đỗ Trạch đó.”

    Loading...

    Hắn vừa nói, vừa khoác cánh tay rắn chắc của mình câu lấy cổ Đỗ Trạch, mặt Đỗ Trạch hiện lên chút ngượng ngùng, rồi giới thiệu với ba người Thiệu Hiển: “Đây là anh em tốt của mình, Đỗ Trạch, nổi tiếng nhất trường, vô cùng lợi hại.”

    Hắn nói xong, lại giới thiệu mọi người cho Đỗ Trạch làm quen.

    Đỗ Trạch cũng không biết ba người trước mắt gia cảnh thế nào, chỉ chân thành cười nói: “Buổi sáng ba mình có nói trong nhà có khách ghé chơi, hóa ra lại là các cậu, nếu mà có thiếu thốn gì cứ nói với mình, mình sẽ…”

    “Nhà cậu có thiếu gì đâu chứ?” Triệu Tư Khâm ngắt ngang, “Nhà cậu đã khang trang lắm rồi, bọn họ cũng không khó chiều đến vậy đâu, đúng không?”

    Thiệu Hiển cảm thấy thiến niên Triệu Tư Khâm này rất có ý tứ, gật đầu cười nói: “Đúng vậy, nhà cậu đúng là không tồi, không có gì bất tiện cả.”

    Được khách khẳng định, Đỗ Trạch dĩ nhiên rất vui, cũng không biết là do nắng hay thẹn thùng mà trên mặt vẫn ửng hồng: “Vậy là tốt rồi.”

    Hắn nói xong, nhẹ nhàng gỡ cánh tay Triệu Tư Khâm ra, nhỏ giọng nói: “Bọn mình đi hái dưa chung đi.”

    Thái Nhã Lan và Uông Thục Phân bên kia thấy bọn nhỏ chơi đến vui vẻ thì không quấy rầy nữa, chỉ đứng cách đó không xa quan sát.

    Chơi đùa cả một buổi trưa, toàn thân Thiệu Hiển bẩn hết cả, bùn đất bám trên giày và ống quần, trên người cũng ướt đẫm mồ hồi.

    Bọn họ kéo nhau quay về nhà, lần lượt tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ nông dân rộng thùng thình, thoải mái ngồi quây quần trong sân.

    Ngẩng đầu nhìn lên, còn có thể nhìn thấy chân trời xa tít tắp.

    Đỗ Trạch cắt một mâm dưa rồi mang vào sân, Triệu Tư Khâm nhìn thấy liền đứng dậy đón, giành mâm dưa từ trong tay hắn, nhẹ nhàng trách: “Hôm qua vừa bị thương xong, cậu vẫn không biết thương xót tay mình à?”

    Bị hắn mắng một câu, Đỗ Trạch cũng không tức giận, trên mặt vẫn mang nét tươi cười ngượng ngùng như trước.

    Người ngoài nhìn vào, sẽ thấy Triệu Tư Khâm đây là huynh đệ nghĩa khí, nhưng người biết rõ chân tướng như Thiệu Hiên lại cảm thấy trong không khí tràn ngập vị chua ngọt.

    Tuy Triệu Tư Khâm ở tuổi này còn chưa ý thức được gì, nhưng tiềm thức hắn đã biết đau lòng Đỗ Trạch, là một thiếu gia nhà giàu, có thể cẩn thận chăm sóc người khác thế này, có thể thấy Đỗ Trạch đối với hắn quan trọng thế nào rồi.

    Chỉ là Triệu đại thiếu gia vẫn còn nhỏ dại, còn chưa phân biệt được đâu là tình bạn, đâu là tình yêu.

    Nhưng mà như vậy cũng tốt, tuổi còn nhỏ nên tập trung học hành, nói chuyện yêu đương sớm không có gì tốt cả.

    Thiệu Hiễn vẫn không để lộ chút nào khác thường, dù sao tình cảm người khác cũng không liên quan gì đến hắn.

    Mâm dưa vừa đặt xuống, Tiền Văn Kiệt nhanh chóng đưa tay lấy một miếng, đứng dậy: “Mình mang cho mẹ một miếng.”

    Trẻ con chơi với nhau, Thái Nhã Lan và Uông Thục Phân cũng không thích náo nhiệt nên đã quay trở về phòng.

    “Chờ một chút,” Giọng Đỗ Trạch vừa giòn vừa thanh, như đêm hè gió nhẹ làm người nghe dễ chịu vô cùng, “Phòng nào cũng mang dưa qua hết rồi, dì Thái với dì Uông cũng có phần.”

    “Cảm ơn nha.” Thiệu Hiển tươi cười cắn một miếng dưa.

    Vừa giòn vừa ngọt, lại còn mọng nước, ăn xong trong miệng vẫn còn lưu hương.

    Tiền Văn Kiệt cũng không nói nhiều, nhai dưa rôm rốp, nước dưa chảy dọc xuống theo khóe miệng, hắn muốn lấy giấy lau một chút, cuối cùng miếng dưa quá trơn, vừa ăn được mấy miếng đã rơi luôn xuống đất.

    Thiệu Hiển lấy giấy đưa qua, hắn vội vàng lau sạch miệng, bày ra vẻ mặt tiếc nuối nhìn miếng dưa nằm trên đất.

    “Mỗi người chỉ được hai miếng là hết phần.” Triệu Tư Khâm dựa trên ghế, nhàn nhạt tạt một gáo nước lạnh.

    Tiền Văn Kiệt rối đến mức nhíu cả mày, thoạt nhìn rất đáng thương.

    Đỗ Trạch không đành lòng, cười nói: “Mình ăn không hết hai miếng đâu, cho cậu một miếng nè.”

    Vừa nói xong, sắc mặt Triệu Tư Khâm liền hóa đen.

    “Cậu nếu ăn không hết thì cho mình, sao lại cho cậu ta? Tự làm tự chịu đi chứ.”

    Đỗ Trạch nhìn về phía hắn, “Nhưng hồi tối cậu vừa mới ăn hết hai chén cơm mà…”

    “Không sao, mình ăn được.” Triệu Tư Khâm nói xong liền trực tiếp lấy đi hai miếng dưa, đặt ngay trước mặt mình, không khác gì động vật chiếm giữ lãnh địa.

    Tiền Văn Kiệt: “…”

    Chỉ là một miếng dưa gang thôi mà, sao lại làm đến mức đó chưa? Sao trong vị dưa thơm ngọt lại nếm được chút giấm chua vậy nè?

    “Cho cậu.” Giọng nói thanh thanh đạm đạm kéo hắn về từ trong mớ suy nghĩ rối răm.

    Tiền Văn Kiệt lập tức nhe răng cười, “Bách Châu, cậu là tốt nhất đó!”

    Thiệu Hiển lành lạnh đáp: “Bách Châu dạ dày không tốt, vừa mới ăn cơm xong nên ăn không hết nhiều như vậy.”

    Tiền Văn Kiệt: “…”

    Vậy nên mình vừa bị mỉa mai xong lại còn bị coi như thùng rác sao?

    Thật muốn đập đầu chết cho rồi!

    Đỗ Trạch có lẽ cảm thấy hắn quá đáng thương, liền cười cười với hắn, “Trong nhà vẫn còn nhiều lắm, cậu nếu muốn ăn thì để mai mình đem sang.”

    “Cậu quan tâm tới cậu ta làm gì chứ!” Triệu Tư Khâm ăn dưa vẫn không quên chấm giấm.

    Chỉ là hắn không phát hiện ra mà thôi.

    Hơn nữa ngồi đây tòan là trẻ con, căn bản không nhìn ra khác thường đó.

    Thiệu Hiển chỉ cảm thấy ai cũng say, chỉ riêng mình ta tỉnh.

    Ăn dưa xong, Đỗ Trạch là chủ nhà, chủ động đề nghị: “Các cậu có muốn đi ngắm đom đóm không? Đẹp lắm đó. Chỉ là hơi nhiều muỗi một chút.”

    Hắn ngày thường không giỏi trình bày ý tưởng trước đám đông, ánh mắt rất ngượng ngùng, gương mặt trắng nõn cũng ửng hồng cả lên.

    Triệu Tư Khâm lập tức ủng hộ, “Mình đi! Bọn họ nếu sợ muỗi thì hai đứa mình tự đi.”

    Vẫn còn ghim vụ mỉa mai vừa rồi, Tiền Văn Kiệt quyết phải so đo.

    “Bọn mình tất nhiên cũng đi rồi” Hắn quay đầu nhìn Bách Châu và Thiệu Hiển, “Hiển Hiển, Bách Châu, chúng ta đi.”

    Đỗ Trách mỉm cười, mi mắt cong cong như ánh trăng treo ngang trời.

    Triệu Tư Khâm khoác vai hắn, nghiêng đầu lặng lặng nhìn.

    “Sao vậy?” Đỗ Trạch nghi hoặc hỏi.

    Triệu Tư Khâm tủm tỉm cười: “Không có gì.”

    Chỉ ngắm vẻ đẹp của cậu chút thôi.

    Trần Bách Châu đứng ở sau lưng, thấy ánh mắt bọn họ lưu luyến vài giây, trực giác cho hắn biết, hai người Triệu Tư Khâm và Đỗ Trạch có gì đó khác thường.

    Không phải là hành động, mà là bầu không khí giữa bọn họ.

    Nhưng lại không biết khác thường ở chỗ nào.

    Năm thiếu niên đi vào một đám cỏ, cây cối ở đây phát triển rất tươi tốt, gần đó là một hồ nước nhỏ, cách đó không xa vọng lại từng tiếng ếch kêu.

    Đêm đầu hè ở vùng thôn quê tựa như một bản hòa tấu náo nhiệt, rồi lại mang đến cảm giác yên tĩnh khó lòng giải thích.

    Vùng quê náo nhiệt nhưng tâm lại tĩnh.

    “Đom đóm đâu?” Tiền Văn Kiệt hỏi.

    Triệu Tư Khâm đáp lời, “Cậu gấp làm gì?”

    Sau đó lại dùng vẻ mặt ôn hòa hỏi Đỗ Trạch: “Đom đóm ở đâu vậy?”

    Tiền Văn Kiệt lại cạn lời, không biết tại sao, Triệu Tư Khâm và Đỗ Trạch lại mang đến cảm giác như khi hắn nhìn Thiệu Hiển và Bách Châu vậy.

    Chính mình lại luôn yên lặng chấp nhận bầu không khí đó.

    Nghĩ đến đây, hắn phồng má, hỏi Thiệu Hiển: “Hiển Hiển, cậu muốn ngắm đom đóm sao? Thật ra lúc ở nhà bà ngoại mình đã thấy nhiều rồi, để mình cho cậu coi.”

    Tiền Văn Kiệt nói xong, nhặt lấy một nhánh cây, vỗ bạch bạch vào trong bụi cỏ.

    Giây tiếp theo, chỉ thấy một đàn đom đóm từ trong cỏ bay ra, hòa vào màn đêm tạo nên một bầu trời lấp lánh.

    Tựa như cả một trời sao vừa ghé xuống nhân gian.

    Trước giờ Thiêu Hiển chỉ nhìn thấy cảnh này trên TV, chưa bao giờ trải nghiệm qua, bây giờ đứng bên cạnh bụi cỏ, ngắm nhìn bầu trời đấy ánh đom đóm, đẹp đến không thể tưởng tượng được.

    “Đẹp quá đi mất!” Hắn lẩm bẩm.

    Ngay cả tên đầu sỏ là Tiền Văn Kiệt cũng không khỏi nhìn đến ngẩn ngơ, ngơ ngác cầm nhánh cây, tùy ý để đom đóm bay lượn trước mặt.

    Trần Bách Châu đứng bên cạnh Thiệu Hiển, lẳng lặng nhìn khoảnh khắc Thiệu Hiển vẫn còn đang đắm say.

    Lặng im vài phút, Triệu Tư Khâm bỗng nhiên lớn tiếng nói: “Đỗ Trạch, sau này mùa hè nào mình cũng tới đây ở có được không?”

    Đỗ Trạch mỉm cười, “Đương nhiên là được rồi.”

    Tâm tư Trần Bách Châu khẽ động, nếu mình cũng có một đám cỏ toàn đom đóm thì tốt rồi.

    Vậy thì năm nào Hiển Hiển cũng được ngắm cảnh đẹp như thế này hết.

    Năm người dạo chơi một chút rồi quay về Đỗ gia.

    Trên đường về, Tiền Văn Kiệt hỏi Đỗ Trạch: “Chỗ này của cậu còn gì thú vị không? Ngày mai chúng ta làm gì đây?”

    Đỗ Trạch kiên nhẫn giới thiệu: “Có thể dã ngoại nấu cơm, nướng thịt, cũng có thể đào giun câu cá, nếu các cậu thích bóng bàn, bida, bắn tên thì cũng có chỗ để chơi nữa.

    “Còn gì nữa không?” Tiền Văn Kiệt tiếp tục hỏi.

    Đỗ Trạc nghĩ nghĩ: “Còn có một vài thứ có khi các cậu sẽ không thích, ví dụ như KTV (KTV là Karaoke), xe đạp đôi các kiểu.”

    “Xe đạp đôi?” Triệu Tư Khâm bỗng nhiên hứng thú, “Chơi vui không?”

    Đỗ Trạch thẹn thùng cười cười, “Cái này toàn là người lớn dắt con nhỏ theo chơi, các cặp tình nhân cũng chơi, chúng ta chơi hình như không ổn lắm.”

    “Sao lại không được?” Triệu Tư Khâm lập tức phản bác, “Có ai cấm bạn tốt không thể cùng nhau đi xe không?”

    Đỗ Trạch ấp úng nói: “Không có.”

    “Vậy được rồi, ngày mai hai đứa mình đi xe đạp, mình chở, cậu chỉ đường.” Lúc hắn nói, trong ánh mặt tràn ngập vẻ chờ mong.

    Thiệu Hiển: “…” Lộ liễu quá rồi.

    Thôi, cứ để cho Triệu Tư Khâm hưởng thụ thế giới hai người đi.

    Kết quả là hắn còn chưa kịp mở miệng, Tiền Văn Kiệt đã nói: “Hiển Hiển, chúng ta cũng đạp xe đi.”

    Hắn rõ ràng là muốn đấu với Triệu Tư Khâm đây mà.

    “Cậu chở Đỗ Trạch, mình chở Hiển Hiển, thi coi ai đạp nhanh hơn.”

    Triệu Tư Khâm nhìn Tiền Văn Kiệt còn thấp hơn mình một đoạn, đành thở dài: “Cậu còn nhỏ hơn mình hai tuổi, mai nhường cậu 500m.”

    “Không cần!” Tiền Văn Kiệt khí phách nói xong, chạy luôn vào phòng, từ chối tiếp tục thương lượng.

    Thiệu Hiển bất đắc dĩ nhìn Trần Bách Châu, hắn cũng không muốn ngồi sau lưng Tiền bút chì đâu.

    Ngày hôm sau, ăn sáng xong, mấy người Thiệu Hiển chào người lớn một tiếng rồi ra ngoài chuẩn bị thi đạp xe.

    Vì để thỏa mãn đồng bọn của mình, Thiệu Hiển đành hi sinh bản thân, ngồi sau lưng Tiền Văn Kiệt.

    Trần Bách Châu yên lặng đạp xe theo sau.

    Triệu Tư Khâm cùng Tiền Văn Kiệt liều mạng mà đạp, Đỗ Trạch và Thiệu Hiển cũng không thua kém chút nào.

    Hai bên nhất thời không phân thắng bại.

    Nhưng so ra, vẫn là Triệu Tư Khâm ăn nhiều hơn Tiền Văn Kiệt hai năm cơm, sức chịu đựng cao hơn rất nhiều, thời gian càng lâu, càng bỏ xa Tiền Văn Kiệt.

    Mặc dù Thiệu Hiển ra sức đạp chung cũng đuổi không kịp nữa.

    Hắn cũng không có khát khao thắng cuộc, ban đầu chỉ do không muốn làm Tiền Văn Kiệt thất vọng mà thôi. Nhưng thắng thua đã định, có cố hơn nữa cũng phí công.

    Mắt thấy Triệu Tư Khâm cùng Đỗ Trạch càng ngày càng xa, Tiền Văn Kiệt mệt đến thở dốc, càng ngày càng chậm rì rì.

    Thiệu Hiển không đạp nữa, quay đầu lại nhìn Trần Bách Châu.

    Đứa nhỏ đó vẫn luôn lẳng lặng đi theo sau, thấy mình quay lại liền lộ ra vài ý cười.

    Cười rất đẹp, nhưng trông thật cô đơn.

    Thiệu Hiển đột nhiên sinh ra cảm giác đau lòng, thấy Tiền Văn Kiệt không muốn đạp nữa, quyết đoán kéo hắn xuống, hỏi Trần Bách Châu: “Bút chì mệt rồi, hai cậu đổi với nhau không?”

    Mắt Trần Bách Châu lập tức ngời sáng: “Được.”

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người