Home Đam Mỹ Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 8: Bao cát

    Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 8: Bao cát

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người

    Thiệu Hiển mang theo Trần Bách Châu, cầm quần áo ném vào máy giặt, lại dạy hắn nhấn nút khởi động, lựa chọn chế độ giặt.

    “Cậu ở nhà đều tự giặt quần áo sao?” Hắn hỏi.

    Trần Bách Châu gật gật đầu, hiển nhiên không cảm thấy có chỗ nào không đúng, “Thầy nói việc của mình thì phải tự làm.”

    “Đó là trong tình huống bắt buộc thôi,” Thiệu Hiển đưa tay điểm nhẹ lên trán hắn, “Trần gia đến cái máy giặt cũng mua không nổi sao?”

    Thấy Trần Bách Châu muốn nói lại thôi, Thiệu Hiển đành phải nói: “Được rồi, chắc là Trần Dục không cho cậu dùng đúng không?”

    Trần Bách Châu không lên tiếng.

    Loading...

    “Quần áo phải mấy chục phút nữa mới giặt xong,” Thiệu Hiển tiếp đón hắn, “Ngày mai đi học, chúng ta ôn bài chung đi.”

    Tuy nói kiến thức tiểu học đối hắn không tính là việc khó, nhưng dù sao cũng phải ôn lại một lần, đặc biệt là tập làm văn, trừ bỏ những câu nói rất nổi tiếng, hắn cơ bản đều quên hết sạch rồi.

    Trần Bách Châu đi theo hắn cùng ngồi vào bàn học.

    “Mình hai ngày trước bị Trần Dục lấy bóng đá cho hôn mê, không đi học được, thầy có giao bài tập hay không?” Thiệu Hiển hỏi.

    Trần Bách Châu gật gật đầu, lấy ra ba quyển sách bài tập và ba quyển sách giáo khoa, “Thầy có chép tựa bài lên bảng rồi, sách ngữ văn viết đến trang 71, toán trang 75, tiếng Anh trang 73.”

    Cũng khá chi tiết.

    Thiệu Hiển tán thưởng liếc hắn một cái, Trần Bách Châu không khỏi có chút cao hứng, hỏi: “Cậu học môn nào trước?”

    “Toán đi.”

    Thiệu Hiển tự nhận toán tiểu học không làm khó được hắn.

    Trần Bách Châu vội mở vở bài tập toán ra, trong tập là vài dạng đề ứng dụng.

    Chữ viết của hắn thật sự đẹp, từng nét bút viết khéo như in, thực tinh tế, không giống Thiệu Hiển, chữ tuy rằng cũng đẹp, nhưng luôn có chút làm càn qua loa.

    Thiệu Hiển tùy ý xuống bài thứ nhất, dạng này rất đơn giản, hắn tính nhẩm đều có thể tính ra, ngay sau đó dời mắt nhìn xuống, tức khắc nhăn mày lại.

    Trần Bách Châu vẫn luôn chú ý biểu tình hắn, môi hơi mấp máy, ánh mắt có chút bất an.

    Thiệu Hiển nhìn vài giây, quay đầu ôn hòa hỏi: “Cậu có phải đọc đề sai rồi không?”

    Không chờ Trần Bách Châu trả lời, hắn lật về phía trước xem, phát hiện đứa nhỏ này mỗi lần làm bài tập chưa bao giờ được điểm tối đa, cơ bản đều duy trì ở mức sáu bảy chục điểm.

    Không học được Toán sao? Không có khả năng.

    Trần Bách Châu thấy biểu tình hắn càng ngày càng trầm, không khỏi nhỏ giọng giải thích nói: “Mình hơi ngốc, học không được, cũng ẩu tả nữa.”

    “Không có việc gì, mình dạy cho cậu.” Thiệu Hiển không nhiều lời, trực tiếp giảng bài cho hắn.

    Qua hơn mười phút, Thiệu Hiển hỏi: “Bây giờ dạng đề này đã biết làm hay chưa?”

    Trần Bách Châu không muốn làm Thiệu Hiển thất vọng, cũng không muốn khiến Thiệu Hiển khinh thường hắn, cho nên thành thật gật đầu: “Đã hiểu rồi, cảm ơn cậu.”

    Hai người ở phòng học một buổi trưa, Thiệu Hiển không chỉ có đem bài tập giải quyết xong, còn dựa vào những dạng mà Bách Châu làm sai, giúp hắn củng cố kiến thức.

    Thu hoạch được ánh mắt ngày càng biết ơn của đứa nhỏ.

    Tới lúc xế chiều, Thiệu gia có một vị khách ghé chơi, đúng là Trần Xương Kiến.

    Trần Xương Kiến trong khoảng thời gian này vẫn luôn ở nơi khác, không biết trong nhà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, nếu không phải nhận được điện thoại của Trần Dục, hắn cũng không có khả năng trực tiếp ngồi máy bay trở về.

    Thiệu Hiển nghe được động tĩnh dưới lầu, dặn Trần Bách Châu ngoan ngoãn ngồi đợi trong phòng, chính mình đi xuống bồi mẹ hắn.

    “Sinh nhật nhị thiếu gia hai ngày trước tôi về không kịp, thật không phải phép.” Trần Xương Kiến tuy đã từng là một kẻ quê mùa, lại không có học thức, nhưng dốc sức trên thương trường lâu như vậy, cách nói chuyện cũng đã khéo léo hơn rất nhiều.

    Thái Nhã Lan trên mặt cười, “Sinh nhật của con trẻ thôi mà, Trần tiên sinh không cần khách khí như vậy. Không biết hôm nay Trần tiên sinh tới đây là có chuyện gì?”

    Trần Xương Kiến lộ vẻ áy náy, “Nghe Mỹ Quyên nói, con trai chúng tôi phá phách, làm hư hại hoa viên của phu nhân nên tôi tới để bồi tội.”

    Trần Dục gọi điện thoại khóc lóc kể lể với hắn, nói tới Trần Bách Châu cố ý mách lẻo với hai vị thiếu gia của Thiệu gia và Tiền gia, nói chính mình ở Trần gia gặp ngược đãi khiến Thiệu Hiển cùng Tiền Văn Kiệt thương hại, hiện vẫn đang ở tại Thiệu gia.

    Càng quan trọng là, Thiệu Hiển cùng Tiền Văn Kiệt vì Trần Bách Châu, đem hắn đánh một trận!

    Trần Xương Kiến sau khi biết tin, phản ứng đầu tiên không phải đau lòng Trần Dục, mà là nghĩ đến có thể thông qua Trần Bách Châu mà leo lên mối quan hệ với Thiệu gia hay không.

    Còn Tiền gia cùng lắm chỉ là cái nhà giàu mới nổi, hắn cũng không để ý.

    Hắn biết Trần Bách Châu thường xuyên bị bắt nạt, nhưng dù sao cũng chỉ là bọn trẻ con, huống chi Bách Mỹ Quyên còn lệ thuộc vào Trần gia.

    Nếu Trần Bách Châu có thể cùng Thiệu Hiển kết bạn qua lại, hắn cũng không ngại đối xử với Trần Bách Châu tốt hơn một chút.

    Thời điểm Thiệu Hiển xuống lầu, liền nhìn thấy ánh mắt đang tính kế của Trần Xương Kiến.

    Loại này biểu tình hắn gặp qua quá nhiều.

    “Mẹ, ai tới vậy?” Thiệu Hiển giả vờ bày ra dáng vẻ ngạo mạn vô lễ, ngồi cạnh bên Thái Nhã Lan.

    Thái Nhã Lan vừa thấy biểu tình hắn, liền biết hắn lại có ý tưởng xấu xa gì rồi.

    “Sao lại không lễ phép như vậy? Là ba của Tiểu Châu, chào Trần thúc đi.” Thái Nhã Lan cố ý trách mắng.

    Thiệu Hiển không tình nguyện “Dạ” một tiếng, “Chào Trần thúc.”

    Trần Xương Kiến không so đó cùng trẻ nhỏ, hắn hòa ái cười cười, “Nhị thiếu, Tiểu Châu phiền cậu chăm sóc rồi.”

    “Chăm sóc cái gì mà chăm sóc?” Thiệu Hiển nói dối không chớp mắt, “Tôi thấy hắn ngứa mắt, xem như bao cát rèn luyện mà thôi.”

    Hắn nhìn về phía Thái Nhã Lan nói, “Mẹ, không phải mẹ nói sẽ tìm người dạy võ cho con sao? Khi nào mới tìm được vậy?”

    Thái Nhã Lan: “…… Hiển Hiển, mẹ còn đang ở tìm mà, muốn học phải tìm người tốt mới được.”

    Thằng nhãi ranh, con muốn học võ lúc nào vậy?

    Trần Xương Kiến khóe miệng hơi giật giật, cười đến mất tự nhiên, “Học võ cũng không tồi, cường thân kiện thể, bất quá nhị thiếu nói rèn luyện là có ý tứ gì?”

    Thiệu Hiển dựa vào ghế sofa, liếc nhìn hắn một cái, không để ý nói: “Tôi vốn dĩ muốn tìm Trần Dục để rèn luyện, nhưng đánh hắn một trận mới phát hiện hắn đánh không nghiêm túc, Trần Dục liền khóc lóc đề cử Trần Bách Châu làm bao cát cho tôi, tôi đành phải miễn cưỡng chấp nhận thôi.”

    Hắn nói, tựa hồ nghĩ đến cái gì, nghiêm túc nhìn về phía Trần Xương Kiến, “Trần thúc thúc, ông đau lòng sao? Không thì để tôi tìm Trần Dục, cậu ta so ra còn khỏe mạnh hơn Bách Châu……”

    “Thiệu Hiển!” Thái Nhã Lan mày liễu dựng ngược, hiển nhiên là nổi giận, “Con sao lại ăn nói như vậy?”

    Nàng làm bộ muốn đánh Thiệu Hiển.

    Trần Xương Kiến vội can ngăn, “Thiệu phu nhân đừng nóng giận, đều là trẻ con, cùng nhau tập luyện cũng không sao, nếu nhị thiếu gia thích thì cứ để Tiểu Châu đi theo ngài là được rồi.”

    “Nhưng hắn quá gầy,” Thiệu Hiển vẻ mặt ghét bỏ, “Tôi đánh một cước hắn đã gục rồi, còn đánh đấm cái gì nữa? Vẫn là Trần Dục ổn hơn, có điều Trần thúc lại không nỡ.”

    Trần Xương Kiến: Thiệu gia nhị thiếu quả nhiên là tiểu bá vương, đúng là bị cưng chiều đến hư! Nó nghĩ mình là thái tử thật à?

    “Hơn nữa trên người hắn bị thương không ít, tôi không muốn đem người đánh hỏng, nhưng học võ không thể kiềm chế tay chân mà?” Thiệu Hiển có vẻ khá bực bội, “Vốn dĩ nghe Trần Dục nói, Trần Bách Châu chính là bao cát của nhà các người, tôi nghe còn cao hứng, nhưng đánh hỏng rồi phải lại tìm một cái……”

    Trần Xương Kiến sợ hắn lại nhắc tới Trần Dục, nhanh miệng nói: “Nhị thiếu cứ yên tâm, tôi sau này nhất định sẽ đem Tiểu Châu nuôi đến trắng trẻo mập mạp, cậu cứ việc tìm nó mà tập luyện là được.”

    Thiệu Hiển cười nhạo một tiếng, “Nếu hắn bồi tôi tập, vậy chỉ có thể là người bồi luyện của riêng tôi, không thể để cho người khác đánh, tôi chưa bao giờ phải xài chung đồ với người khác.”

    “Đó là tất nhiên rồi! Nhị thiếu cứ việc yên tâm.”

    Trần Xương Kiến nghĩ thầm, bao cát cũng tốt, cũng có thể ở trước mặt Thiệu nhị thiếu gia nói giúp vài câu, tiểu tử Trần Bách Châu kia trước giờ đều biết nghe lời, chỉ cần hắn có thể giúp mình cùng Thiệu gia tạo dựng quan hệ, mình tự nhiên sẽ đối xử tử tế với nó.

    “Vậy cảm ơn Trần thúc thúc,” Thiệu Hiển đứng lên, khinh thường nói, “Trần Bách Châu còn phải ở nhà tôi hai ngày, tôi muốn xem xét biểu hiện của hắn, không tốt thì trả về.”

    Trần Xương kiến như cũ hòa ái cười nói: “Vậy phiền nhị thiếu chiếu cố Tiểu Châu mấy ngày rồi.”

    Thiệu Hiển trong lòng cảm thấy ghê tởm, lạnh mặt xoay người lên lầu.

    Mặc kệ Trần Xương Kiến có biết tình hình thực tế hay không, hắn quang mình chính đại bán con riêng như vậy cũng đủ khiến người khác xem thường.

    Đương nhiên, Trần Xương Kiến là thương nhân, không có khả năng buôn bán lỗ vốn, cũng không có khả năng không bảo vệ danh tiếng của mình.

    Thiệu Hiển đem người xem như bao cát, chuyện này vốn dĩ chính là gia giáo Thiệu gia có vấn đề, hắn có thể đồn thổi Thiệu gia lấy thế ép người, Thiệu gia cũng không có khả năng đem chuyện xấu của con mình ra ngoài, cho nên chuyện hắn bán con riêng chuyện này, căn bản sẽ không ảnh hưởng gì đến hắn.

    Mặc dù Thiệu Hiển lừa hắn, đơn giản là thương hại Trần Bách Châu, hắn vẫn có thể lợi dụng Trần Bách Châu để móc nối quan hệ với Thiệu gia.

    Trần Bách Châu hận Trần gia thì thế nào? Dù sao cũng chỉ là trẻ con, suy cho cùng, ai mà chẳng khát cầu tình thương của người mẹ? Hắn sau khi trở về sẽ giáo dục Bách Mỹ Quyên cùng Trần Dục, về sau không cần đánh Trần Bách Châu nữa, cũng cho hắn ăn cơm no.

    Trần Xương Kiến trận này tính rất tốt, Thiệu Hiển trong lòng biết rõ ràng, nhưng hắn cũng không định quản.

    Chờ Trần Bách Châu trở thành Phó Bách Châu, hắn đối đãi Trần gia thế nào, mình cũng không quan tâm.

    Thời điểm trở lại phòng, đứa nhỏ vẫn còn đang nghiêm túc làm bài, biểu tình rất chuyên chú, Thiệu Hiển thấy thế, ánh mắt bắt đầu tính toán.

    Ở trong khả năng cho phép, hắn chắc chắn sẽ bảo hộ Trần Bách Châu, thẳng đến khi hắn rời Trần gia.

    Trần Xương Kiến rời Thiệu gia, sau khi về đến nhà liền nhìn thấy Trần Dục vội vàng chạy lại, mặt có chút xanh tím, tràn đầy ủy khuất.

    “Ba! Ba có qua Thiệu gia lôi nó về không?”, món đồ chơi mình tùy ý đánh chửi được người khác bảo hộ, Trần Dục không cam lòng, hơn nữa Thiệu Hiển cùng Tiền Văn Kiệt đánh hắn ghi thù, hắn còn đang chờ đi báo.

    Bách Mỹ Quyên đứng bên cạnh sofa, nơm nớp lo sợ, không dám nhìn thẳng Trần Xương Kiến.

    Nàng cùng Trần Dục chưa dám nói cho Trần Xương Kiến, Trần Dục từng dùng bóng cao su đá trúng Thiệu Hiển, nếu không hôm nay Trần Xương Kiến sẽ không nhẹ nhàng như vậy.

    “Thiệu nhị thiếu gia nói, về sau Tiểu Châu là bao cát của nó.” Trần Xương Kiến cười nói, “Mỹ Quyên, cô về sau cho Tiểu Châu ăn no chút, cũng đừng lúc nào cũng đánh nó, trẻ con không cần đánh nhiều vậy, nếu chọc Thiệu nhị thiếu gia không vui, nhà ta còn hợp tác với Thiệu gia thế nào được?”

    Bách Mỹ Quyên: “……” Sợ là vĩnh viễn cũng vô phương hợp tác đi? Con ngài đem con trai người ta đá thẳng vào bệnh viện, người ta có thể bỏ qua dễ dàng vậy sao?

    Chính là nàng cái gì cũng chưa nói, nàng xem điều đó cũng không quan trọng lắm. Nàng chỉ cần làm một người vợ hiền là được rồi.

    Cũng bởi vậy, Trần Xương Kiến bỏ lỡ cơ hội duy nhất để xin lỗi Thiệu gia.

    Người Thiệu gia mặt ngoài đều là cười tủm tỉm dĩ hòa vi quý, kỳ thật trong xương cốt siêu cấp bênh vực người của mình, Thiệu Hiển lại là bảo bối được cưng chiều nhất Thiệu gia, chuyện bị đá trúng đầu này, vĩnh viễn không bỏ qua được.

    “Ba!” Trần Dục nóng nảy, mọi chuyện sao lại thế này? Chẳng lẽ về sau hắn không được đánh thằng tiện nhân kia nữa sao?

    Trẻ con mười một tuổi, không biết thế nào là mùi vị bị quyền thế áp bức.

    Bách Mỹ Quyên cảm thấy không sợ, nàng lại không phải loại cuồng ngược đãi, nếu không phải để bản thân mình được yên, ai lại nguyện ý ngược đãi trẻ con?

    Trần Xương Kiến biểu tình đột nhiên thay đổi, nghiêm túc nhìn về phía Trần Dục, “Con trước kia thế nào ba mặc kệ, nhưng từ hôm nay trở đi, con kiềm chế bản thân chút đi, để Thiệu nhị thiếu gia chơi vui vẻ chút.”

    Hắn nói xong liền trở về thư phòng trên lầu, không thấy được trong ánh mắt Trần Dục toát ra hừng hực oán giận.

    Bách Mỹ Quyên nhìn thấy, lưng tức khắc phát lạnh, vội vầng xoay người bước vào phòng bếp, không dám ở lại xem thêm.

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người