Nhân ngư ảnh đế – Chương 28-30

    Thuộc truyện: Nhân ngư ảnh đế – Chương 28-30

    Chương 28 tranh giành tình cảm

    Kỳ nghỉ một tuần làm Lý Sùng Duyên đều có quầng thâm mắt, ngày hôm sau Diệp Bạch phải về đoàn phim, lúc này mới thành thật, ngủ sớm.

    Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Sùng Duyên lái xe đưa Diệp Bạch đi căn cứ, đưa người đến tận nơi, lúc này mới lại lái xe đi. Vu Đồng nghe nói Diệp Bạch đã trở lại, đã sớm đứng ở bãi đỗ xe bắt đầu nhìn xung quanh, đầy mặt tràn ngập tò mò bát quái, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Diệp Bạch nhìn a nhìn.

    Diệp Bạch kỳ quái nói: “Làm sao vậy?”

    Vu Đồng giúp cậu xách theo ba lô, thò lại gần nhỏ giọng hỏi: “Diệp ca, bức ảnh kia là anh chụp ở trong nhà Lý lão bản sao?”

    “Em sao cũng biết vậy.” Diệp Bạch kinh ngạc nhướng mày, sư tỷ là đã từng đi qua biệt thự của Lý Sùng Duyên, cho nên biết cũng không kỳ quái, như thế nào Vu Đồng cũng nhẹ nhàng đoán ra được như vậy.

    Vu Đồng cười, đặc biệt đắc ý nói: “Đương nhiên là do em thông minh. Diệp ca nếu là đi nhà người khác, Lý lão bản khẳng định sẽ không cho. Hơn nữa bên trong bức ảnh chụp kia có thật nhiều đồ rất đáng giá, không hổ là Thái Tử gia Lý gia, quá có tiền.”

    Hai người ríu rít trở về khách sạn, Vu Đồng lại nói: “Diệp ca anh gần đây nhân khí đặc biệt tốt, nghe nói rất nhiều fan gửi quà đến công ty đấy, ngày mai em liền trở về công ty một chuyến đi lấy lại đây.”

    Nhắc tới fan, Diệp Bạch lại nghĩ đến cậu từng bị người đập gạch ném trứng thúi, khóe mắt co giật.

    Khoảng 9 giờ, người trở về đã không sai biệt lắm, mọi người bắt đầu chuẩn bị đóng phim. Diệp Bạch thay xong quần áo, nhìn trái nhìn phải, không phát hiện có bóng dáng Đào Mạc Kỳ, không khỏi tâm tình rất tốt.

    Buổi sáng cơ bản đều là kịch võ, Diệp Bạch suất diễn đều rất thuận lợi, còn chưa tới giữa trưa, bên ngoài căn cứ đột nhiên đặc biệt thêm nhiều paparazzi, một đống phóng viên bát quái yêu cầu phỏng vấn đoàn phim cùng Diệp Bạch. Đái Khải ghét nhất là loại chuyện này, đều ngăn cản ở bên ngoài không cho tiến vào. Bất quá đám paparazzi không đi, vẫn cứ tụ tập ở đó.

    Diệp Bạch cũng không biết phát sinh chuyện gì, ngày thường bên ngoài căn cứ cũng có người nằm vùng, bất quá sẽ không nhiều người như vậy. Lúc ăn cơm, liền nghe cách đó không xa có mấy diễn viên quần chúng đang khe khẽ nói nhỏ, hình như có nhắc tới tên của mình, nói là tin tức cái gì.

    Diệp Bạch lấy di động ra, lục soát lục soát tên của mình, phát hiện quả nhiên có nhiều tin mới, bất quá mấy ngày nay tin tức bàn luận về cậu tương đối nhiều, Diệp Bạch cũng không biết bọn họ đang chú ý cái nào.

    Cậu mở Weibo ra, phát hiện một đống tin nhắn cùng tag, click mở liền nhìn thấy cơ bản tag cậu vào một cái tin tức. Đề mục là, “Diệp Bạch cùng mỗ phú thương tranh giành tình cảm, bị mỗ phú thương thả chó cắn”, hơn nữa còn có tập ảnh chứng cứ, phía dưới thao thao bất tuyệt thuyết minh hình ảnh, làm cho tin tức này thoạt nhìn mức độ đáng tin đặc biệt cao.

    Diệp Bạch sửng sốt, click mở hình ra xem, ảnh chụp có năm tấm, chụp chính là buổi tối khuya khoắt đen như mực không phải rất rõ ràng. Hai bức ảnh chụp đầu là Diệp Bạch cùng Tiểu Cáp ở chạy trong hoa viên, thuyết minh nói Diệp Bạch và mỗ phú thương đồng thời coi trọng một nữ diễn viên, hai người tranh giành tình cảm đánh nhau túi bụi, kết quả Diệp Bạch đến nhà người ta nói lý lẽ, bị mỗ phú thương thả chó cắn.

    Diệp Bạch: “……”

    Bức thứ ba chính là ảnh chụp chung Diệp Bạch cùng một nữ hài đứng chung một chỗ, Diệp Bạch cẩn thận nhìn lên, nữ nhân này còn không phải là nữ ba của đoàn phim sao? Suất diễn không quá nhiều, là một nữ hài ngày thường cũng không hay nói chuyện, nhìn qua có chút hơi cứng nhắc, tên là Trịnh Huyên Linh.

    Diệp Bạch có chút đồng tình với Trịnh Huyên Linh, phỏng chừng lại là bị vô tội liên lụy rồi.

    Bức ảnh chụp thứ tư là bức ảnh Lý Sùng Duyên cùng Trịnh Huyên Linh đứng cạnh nhau, tựa hồ là đang nói chuyện. Lúc ấy Lý Sùng Duyên nhận được điện thoại nói Diệp Bạch mất tích, đuổi tới đoàn phim tìm người, đem đoàn phim lật tung lên tận trời, từng dò hỏi Trịnh Huyên Linh có nhìn thấy Diệp Bạch hay không, liền trùng hợp như vậy bị chụp một bức ảnh. Bất quá mặt Lý lão bản bị xử lý mơ hồ, ảnh chụp lại không rõ ràng, cơ hồ nhìn không ra là ai.

    Một bức ảnh chụp cuối cùng, thì lại là Diệp Bạch cùng Lý Sùng Duyên đứng chung một chỗ, đồng dạng chỉ đem Lý Sùng Duyên xử lý mơ hồ.

    Cả tờ báo đều không có nói mỗ phú thương là ai, tạp chí bát quái tuy rằng muốn ra tin nóng, chính là cũng không dám trêu chọc vào nhân vật như Thái Tử gia Lý gia, bọn họ cũng không biết rằng Lý Sùng Duyên đã cùng Diệp Bạch ở bên nhau, cho nên chỉ đem Lý Sùng Duyên xử lý mơ hồ mà thôi.

    Tin tức này vừa ra, trên diễn đàn lại nhiều thật nhiều tin bình luận, mọi người đương nhiên tò mò nhất chính là thân phận của mỗ phú thương, phú thương lớn lớn bé bé đều bị đoán một lần. Chỉ là bởi vì xưa nay hình tượng công chúng của Lý Sùng Duyên quá tốt, cư nhiên lại không ai đoán được.

    Diệp Bạch nhìn chỉnh thể bài báo một lần, thuyết minh quả thực tựa như tận mắt nhìn thấy vậy, các loại thủ đoạn tranh giành tình cảm ùn ùn không dứt, trách không được võng hữu sẽ tin tưởng.

    Lý Sùng Duyên nhìn thấy đưa tin liền gọi điện thoại cho Diệp Bạch, nói: “Tin tức anh sẽ cho người điều tra, em không cần lo lắng.”

    “Em cảm thấy……” Diệp Bạch nói: “Phóng viên viết bản thảo này thật đủ lợi hại nha, anh ta nếu là một biên kịch, phim truyền hình khẳng định sẽ phát hỏa đóa.”

    Lý Sùng Duyên: “……”

    Diệp Bạch nói: “Tư duy phát hiện đặc biệt tốt, hơn nữa tính logic rất chặt chẽ.”

    Lý Sùng Duyên nói: “…… Lo lắng phí cho em rồi.”

    “Vì cái gì lại lo lắng cho em chứ.” Diệp Bạch nói.

    *Editor: Đúng, mi là đồ vô tâm ngây thơ vô số tội, khỏi phải lo cho mệt người

    Lý Sùng Duyên nói: “Gần đây không cần ra khỏi căn cứ, bất quá trong căn cứ cũng có thể không quá an toàn, mấy bức ảnh chụp sau đó có thể là người trong căn cứ chụp.”

    “Em cũng cảm thấy thế.” Diệp Bạch nói.

    Lý Sùng Duyên nói: “Chuyện này người đại diện của em sẽ phụ trách trả lời, em không cần lên tiếng.”

    Diệp Bạch thành thật đáp ứng, cậu không đáp lại, nhưng lại đột nhiên nhảy ra một người không thể tưởng được, ở Weibo trả lời tin tức này trước.

    Trịnh Huyên Linh đột nhiên phát ra một cái Weibo, đại thể ý tứ là bảo mọi người không cần đoán lung tung, cái này làm cho cô rất bối rối, cô cùng Diệp Bạch chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi.

    Một cái Weibo hàm hồ này từ ngữ lại phi thường ái muội, chỉ là làm sáng tỏ quan hệ của cô cùng Diệp Bạch, lại không giải thích quan hệ với mỗ phú thương, còn không phải là nói cách khác với mọi người, cùng Diệp Bạch không có quan hệ, cùng mỗ phú thương mới là quan hệ không bình thường sao?

    Các võng hữu càng thêm ra sức tìm hiểu mỗ phú thương rốt cuộc là ai.

    Đến buổi tối lúc hơn nửa đêm, đêm khuya tĩnh lặng, Diệp Bạch đều đã ngủ, Trịnh Huyên Linh lại phát Weibo mới, một hòn đá làm cả hồ dậy sóng, thì ra mỗ phú thương thế nhưng lại là Thái Tử gia Lý gia Lý Sùng Duyên.

    Trịnh Huyên Linh đã phát một bức ảnh chụp, thoạt nhìn như là đóng phim hằng ngày, lời nói cũng giống, nói cái gì “Hôm nay đóng phim rất tốt, mọi người xem tạo hình mới của tôi này”. Ảnh chụp là Trịnh Huyên Linh tự chụp, bất quá thực xảo diệu chụp tới sườn mặt của một nam nhân, nam nhân hình như là đang nói chuyện cùng người ta, người đối diện vừa lúc bị che mất.

    Ảnh chụp đặc biệt rõ ràng, mọi người liếc mắt một cái liền nhìn ra, nam nhân trong ảnh chụp còn không phải là Lý Sùng Duyên sao.

    Người hiểu chuyện đều biết, bức ảnh chụp này không phải chụp gần đây, mà là thời điểm lúc trước Lý Sùng Duyên tới đoàn phim thăm ban thì chụp, đã qua thời gian không ngắn. Trịnh Huyên Linh cũng không phải là đèn cạn dầu, cư nhiên lại nghẹn lâu như vậy, xem ra chuyện này cô ta làm là muốn nương nhờ Diệp Bạch và Lý Sùng Duyên mà lăng xê.

    Tin tức tuôn ra, trên mạng bắt đầu điên cuồng, tòa tạp chí phát tin tức sợ hãi trước hết nhất, bọn họ không tính toán để Lý Sùng Duyên lão bản bị tuôn ra, kia chính là nhân vật mà ai cũng không chọc nổi đó.

    Ngày hôm sau Diệp Bạch tỉnh lại, phỏng chừng cậu là người biết tin tức muộn nhất rồi, lúc tới điểm quay chụp không rõ nguyên do, liền nhìn thấy một đống người vây quanh, còn có người đang khóc, là cái loại khóc lóc thảm thiết á.

    “Diệp ca, kia không phải là Lý lão bản sao?” Vu Đồng kinh ngạc lôi kéo cánh tay Diệp Bạch.

    Diệp Bạch cẩn thận nhìn lên, quả nhiên liền nhìn thấy Lý Sùng Duyên đứng ở đối diện Đái Khải, đang nói chuyện cùng Đái Khải. Lý Sùng Duyên nhìn thấy cậu tới, liền duỗi tay vẫy vẫy, ý bảo cậu lại đây.

    Diệp Bạch chạy chậm qua đó, nói: “Sao anh lại tới đây? Bên kia đang làm gì?” Cậu tò mò vọng về phía đó, phát hiện là một nữ nhân tóc dài ngồi xổm trên mặt đất bụm mặt khóc, khóc đến tê tâm liệt phế, thỉnh thoảng còn nghẹn ngào nói mấy câu.

    “Tôi không phải cố ý, tôi không phải……”

    Diệp Bạch cẩn thận vừa nghe, không phải kia là nữ ba Trịnh Huyên Linh cứng nhắc sao? Đây là làm sao vậy.

    Người chung quanh đa số là chế giễu, cũng không dám đi lên khuyên can, không biết là ai gân cổ lên nói một câu, “Ai u uy, được rồi được rồi, khóc cho ai xem vậy chứ.”

    Người hỗn trong vòng luẩn quẩn đều là nhân tinh, nào có bạch liên hoa cái gì. Trịnh Huyên Linh nghe nói như thế, như là phát tiết tất cả sức lực, tiếng khóc nhỏ đi, hai mắt không động. Cô vốn dĩ muốn mượn Diệp Bạch đang đỏ cùng Lý Sùng Duyên lăng xê một phen, nào nghĩ đến nhân khí còn chưa đi lên, Lý Sùng Duyên lại thật sự xuất hiện.

    Lý Sùng Duyên nhìn thấy tin tức, liền đuổi tới đây, trực tiếp nói với Đái Khải, nữ ba nhân phẩm không tốt, đoàn phim không thể dùng người như vậy, nên đổi đi.

    Trịnh Huyên Linh đột nhiên đứng lên, đầu bù tóc rối chật vật bất kham, khóc đến nhòa cả hóa trang, người chung quanh bị cô ta dọa sợ, đều lui ra phía sau hai bước. Trịnh Huyên Linh đứng lên liền nhào về phía trên người Lý Sùng Duyên, bất quá chút tốc độ này của cô ta Diệp Bạch chỉ cần giơ tay liền ngăn cản lại được.

    Trịnh Huyên Linh thanh âm thực bén nhọn, nói: “Lý tiên sinh, anh nghe tôi giải thích, chuyện này không phải là tôi làm, là có người bảo tôi làm, hắn mê hoặc tôi, nói như vậy là tôi có thể đỏ, còn sẽ tài trợ cho tôi. Lý tiên sinh, tôi thật sự không phải cố ý.”

    Mọi người như là thấy được trò xiếc mới, đều vui vẻ vây xem. Chỉ là Lý Sùng Duyên ở cách đó không xa bị coi như con khỉ, đều không có nhìn cô ta một cái, nói với Đái Khải: “Tôi đã an bài nữ ba mới qua hai ngày nữa sẽ tiến vào đoàn phim. Còn có tôi không muốn lại nhìn thấy trong căn cứ xuất hiện người không liên quan nào.”

    Lời này ý tứ chính là, cho người nhanh chóng đuổi Trịnh Huyên Linh cùng trợ lý của cô ta đi đi.

    Đái Khải kêu bảo vệ của căn cứ lại đây, cho người thỉnh Trịnh Huyên Linh đi thu thập hành lý rời khỏi căn cứ. Trịnh Huyên Linh đâu có chịu, khóc đến kinh thiên động địa.

    Lý Sùng Duyên nói với Diệp Bạch: “Ăn sáng chưa?”

    Diệp Bạch gật gật đầu, nói: “Bánh bao ngọt nhân trứng sữa ăn rất ngon, còn có cháo hải sản.”

    Lý Sùng Duyên nói: “Chính là anh còn chưa ăn, bồi anh đi ăn một chút đi?”

    Diệp Bạch ngó trái ngó phải, Đái Khải thực biết điều nói: “Nơi này phải thu thập một chút, tôi thấy nửa giờ sau mọi người hãy lại trở về đóng phim đi, khụ khụ.”

    Vì thế Diệp Bạch vô cùng cao hứng đi theo Lý Sùng Duyên đi ăn cơm.

    Bên kia Trịnh Huyên Linh còn đang tru lên, nói: “Lý tiên sinh anh tin tưởng tôi, là có người sai sử tôi, là Đào Mạc Kỳ là Đào Mạc Kỳ.”

    Chương 29 tránh bóng

    Đôi mắt Lý Sùng Duyên nhíu lại, trong lòng có so đo. Diệp Bạch nghe qua là có quan hệ với Đào Mạc Kỳ thì sửng sốt một chút, sao lại nơi nào cũng có chuyện của hắn vậy, thật là một người khiến người ra chán ghét phiền muộn. Bất quá lại nghĩ lại, không chừng đúng thật là Đào Mạc Kỳ xúi giục cũng nói không chừng. Trịnh Huyên Linh ngày thường ở đoàn phim cảm giác tồn tại không mạnh, có chuyện cũng chỉ kín miệng không nói lời nào, cũng không thấy chọc sự tình gì.

    Trịnh Huyên Linh bị đuổi ra khỏi căn cứ, đoàn phim lại bắt đầu tiếp tục đóng phim. Lý Sùng Duyên chạy tới một chuyến, cũng không thể cứ như vậy mà đi, vì thế cao điệu tới thăm ban. Tìm mấy tờ tạp chí cùng công ty có quan hệ tương đối tốt, gửi phóng viên tới phỏng vấn.

    Ngày hôm qua mới vừa có tin tức Diệp Bạch cùng Lý Sùng Duyên trở mặt tuôn ra, nhưng là hôm nay đã bị đánh mặt rồi. Lý Sùng Duyên lão bản tự mình tới thăm ban, nói là rất xem trọng đoàn phim, cũng rất thích Diệp Bạch cùng các vai chính khác. Lời đồn đãi xem như là không công mà phá, chỉ là đương nhiên là vẫn có người không tin, nhận định hai người kia như nước với lửa.

    Đoàn phim quay chụp tương đối thuận lợi, nữ ba mới mà Lý Sùng Duyên chọn tiến vào đoàn phim, là một nữ diễn viên rất đỏ, bất quá tính cách ôn hòa, cũng không có vẻ đại bài.

    Từ ngày đó bắt đầu, Diệp Bạch ở đoàn phim liền không gặp lại Đào Mạc Kỳ nữa, vốn dĩ nghĩ thầm Đào Mạc Kỳ nếu còn xuất hiện, cậu nhất định phải hung hăng đập bẹp mũi đối phương, chỉ là cho đến khi đoàn phim sắp đóng máy, cũng chưa từng nhìn thấy.

    Diệp Bạch cảm thấy thời gian trôi qua thật sự đặc biệt nhanh, bộ phim đầu tiên mà mình diễn cư nhiên đã quay xong rồi.

    Đoàn phim suất diễn cơ bản đều đã quay xong rồi, đang làm công tác kết thúc, kỹ thuật diễn của Diệp Bạch có chút đề cao, nhưng bị Đái Khải quở trách vẫn là không tránh được, chỉ có cảnh võ thật đúng là một chút cũng không cần người khác phải nhọc lòng.

    Diệp Bạch mới vừa quay xong một cảnh, liền nhìn thấy Phương Cảnh Thường đứng ở cách đó không xa phất tay với cậu. Diệp Bạch chạy chậm qua đó, nói: “Hôm nay không phải anh có việc gì sao? Sao lại tới đoàn phim.”

    Phương Cảnh Thường cười cười, nói: “Có chút việc, muốn nói với cậu. Chúng ta đi quán cà phê của khách sạn đi.”

    “Được rồi, tôi đi thay đổi quần áo trước đã.” Diệp Bạch nhanh chóng thay đổi quần áo, đi theo Phương Cảnh Thường đi quán cà phê nói chuyện.

    Phương Cảnh Thường ngồi xuống, trầm mặc vài giây, nói thẳng: “Tôi chuẩn bị quay xong bộ phim này liền tránh bóng.”

    “Cái gì?” Diệp Bạch có chút phản ứng không kịp, mở to hai mắt nhìn anh ta. Phương Cảnh Thường hiện tại đang rất đỏ, có thể nói đúng là thời kỳ đỉnh cao, sao lại đột nhiên muốn tránh bóng.

    Phương Cảnh Thường nói: “Vốn dĩ thời điểm Lý tiên sinh tìm được tôi, là bảo tôi theo cậu ba bộ phim, xem như là mang cậu một chút, mang cậu đến đỏ. Bất quá hiện tại tôi thấy, một bộ này quay xong cậu cũng có thể đỏ rồi. Chuyện lúc trước đã nói, tôi có khả năng làm không được.”

    Diệp Bạch có chút phiền muộn, nói: “Tôi không có vấn đề gì, nhưng là anh thật sự không diễn nữa sao? Anh không phải nói anh rất thích đóng phim sao?”

    Phương Cảnh Thường nói: “Tôi thực thích đóng phim, bất quá không cần thiết phải luôn diễn đến suốt đời. Ở thời điểm huy hoàng mà kết thúc, có lẽ sẽ lưu lại cho mọi người một chút ấn tượng tốt. Về sau cậu có nhàn rỗi, cũng có thể tới tìm tôi.”

    Ngày thứ Bảy đoàn phim không bận, Đái Khải liền cho bọn họ nghỉ ngơi, Lý Sùng Duyên lái xe tới đón Diệp Bạch. Đoàn phim có vài người khôn khéo đều có thể nhìn ra được, quan hệ của Lý Sùng Duyên cùng Diệp Bạch không bình thường, Lý lão bản sủng Diệp Bạch quả thực là sủng tới bầu trời rồi nha. Chỉ là không ai dám lại trêu chọc Lý lão bản nữa, vết xe đổ còn chưa có qua đi đâu.

    Lý Sùng Duyên nhìn Diệp Bạch một bộ héo rũ, từ đoàn phim trở về vẫn luôn buồn bã ỉu xìu, ngồi ở trên sô pha, cũng không đi lăn lộn Tiểu Cáp, không khỏi nói: “Làm sao vậy? Sinh bệnh?”

    Diệp Bạch lắc lắc đầu, nói: “Phương Cảnh Thường nói muốn tránh bóng, về sau sẽ không xuất hiện nữa.”

    Lý Sùng Duyên cười, nói: “Anh cũng có nghe nói, có người ba ba chạy tới nói với anh, nói thật giống như anh nắm chặt giấy bán mình của Phương Cảnh Thường vậy.”

    Diệp Bạch “Di” một tiếng, nói: “Đúng vậy, Phương Cảnh Thường không phải là thuộc về công ty sao? Hợp đồng còn có thời gian lâu như vậy, như vậy tránh bóng không phải sẽ cần trả tiền vi phạm hợp đồng sao? Vậy làm sao bây giờ?”

    Lý Sùng Duyên nói: “Em lo lắng cái gì? Tự nhiên là có người có tiền, nguyện ý trả tiền vi phạm hợp đồng cho cậu ta rồi.”

    Diệp Bạch lúc này xem như đã nghe ra được miêu nị*, thò lại gần hỏi: “Anh nói có ý tứ gì? Anh nói chính là ai nha?”

    *miêu nị: vấn đề, bí ẩn, ái muội

    “Em đoán không được đâu.” Lý Sùng Duyên cười nhìn cậu, “Em cùng Phương Cảnh Thường không phải cả ngày đều ngốc cùng nhau sao?” Lý lão bản tỏ vẻ lời này mùi vị giấm chua rất nặng, anh thật là ghen tị.

    Diệp Bạch một bộ ngốc ngếch ngây thơ, nói: “Không có nha, gần đây anh ta vẫn luôn xin nghỉ với Đái Khải, sau đó liền không thấy người nữa. Bọn em đã hẹn kết thúc công việc thì cùng nhau đi xem điện ảnh, kết quả anh ta lại chạy rồi.”

    “Buổi tối cùng nhau xem điện ảnh?” Lý Sùng Duyên nhướng mày, năng lực nắm giữ tin tức là cường hãn hạng nhất.

    Diệp Bạch còn thực thành thật gật gật đầu, “Sau đó anh ta chạy, cả đêm cũng không trở lại, sáng sớm ngày hôm sau mới gấp gáp trở về.”

    Lý Sùng Duyên đỡ trán, Diệp Bạch cũng thật đủ trì độn rồi, Phương Cảnh Thường hiển nhiên là đang yêu đương, thường xuyên đi ra ngoài hẹn hò chứ sao. Còn việc đối phương là ai, Lý Sùng Duyên vốn dĩ không có hứng thú biết, chỉ là hai ngày trước Triệu Hoài Phong đột nhiên tới, mang đến cho anh một cái rương tiền, trực tiếp ném lên trên bàn anh, tư thế kia đều có thể đem cái bàn đập xuống hố được rồi, nói là y muốn giúp Phương Cảnh Thường trả tiền vi phạm hợp đồng. Quả thực chính là không đánh đã khai.

    Lý Sùng Duyên đương nhiên không thiếu tiền, anh lại không thiếu một chút tiền vi phạm hợp đồng kia, để Triệu Hoài Phong thiếu anh một ân tình chẳng phải là tốt hơn sao?

    Diệp Bạch đoán không được đối tượng của Phương Cảnh Thường là ai, vò đầu bứt tai, làm ầm ĩ nửa ngày. Qua bữa trưa, cậu mới xem như ngừng nghỉ, không náo loạn nữa. Vì thế lại rối rắm vấn đề khác.

    Kỳ động dục Diệp Bạch đã vượt qua an toàn, nhưng lại làm Lý Sùng Duyên lăn lộn quá sức, dù sao Omega cùng với nhân loại bình thường, tổ hợp kỳ quái sẽ luôn phải trả giá huyết lệ. Kỳ động dục qua đi, Diệp Bạch thoạt nhìn bình thường hơn nhiều, quầng thâm mắt của Lý Sùng Duyên cũng khá hơn nhiều, bất quá cho dù kỳ động dục đã qua đi, phương diện nhu cầu nào đó của một Omega cũng vẫn rất mạnh.

    Diệp Bạch không nhọc lòng người khác, lại bắt đầu nhọc lòng Lý Sùng Duyên.

    Diệp Bạch đến hoa viên, xách Tiểu Cáp giống như xách gà trở về, sau đó ngồi xổm ở trước cửa mặt đối mặt với Tiểu Cáp. Tiểu Cáp một cử động nhỏ cũng không dám, chỉ sợ Diệp Bạch lại lăn lộn nó.

    Diệp Bạch mày ủ mặt ê, nói: “Tiểu Cáp, mày nói phải làm sao bây giờ đây?”

    Tiểu Cáp nhìn chằm chằm cậu.

    Diệp Bạch nói: “Tao cảm thấy thể lực của Lý Sùng Duyên quá kém, cần phải đề cao nhiều. Mỗi buổi sáng anh ấy dậy đều eo đau lưng đau, một ngón tay của tao cũng có thể chọc ngã anh ấy luôn.”

    Biểu tình trên mặt Tiểu Cáp thực phong phú, phỏng chừng là đang đồng tình Lý Sùng Duyên.

    *Editor: Ta nghĩ lại, hình như Tiểu Bạch là tiểu thụ đầu tiên chê tiểu công không đủ thì phải á… Thần nhân rồi!

    Diệp Bạch lại nói: “Mày xem anh ấy có phải đau thận hay không nha, sắc mặt không tốt lắm, còn có quầng thâm mắt. Tao cảm thấy còn tiếp tục như vậy nữa, anh ấy nếu là không làm được nữa thì làm sao bây giờ?”

    Người hầu dẫn tiểu thiếu gia Lý gia Lý Nam Dịch vào cửa, liền nhìn thấy Diệp thiếu gia ngồi xổm ở cửa chơi đùa cùng Tiểu Cáp, đây cũng là chuyện hằng ngày, thấy nhiều không trách, chỉ là sau khi nghe được Diệp thiếu gia nói, sắc mặt nháy mắt liền trở nên thiên kỳ bách quái.

    Người hầu không khỏi liếc mắt ngắm Lý Nam Dịch bên người một cái.

    Lý Nam Dịch cũng không nghĩ tới, cậu thật vất vả mới rút ra được thời gian tới biệt thự của đại ca một chuyến, gặp một lần xem bộ dạng chị dâu thế nào, liền nghe được chị dâu ngồi xổm ở cửa, nói phương diện nào đó của đại ca không quá tốt……

    Lý Nam Dịch một gương mặt tinh xảo thiếu chút nữa là vặn vẹo, nghẹn nửa ngày thật sự vẫn không nín được, “Ha ha” cười ra.

    Tiểu Cáp biết Diệp Bạch lại gây hoạ, nhanh như chớp chạy đi, đến oa trong viện.

    Lý Sùng Duyên nghe được dưới lầu ầm ĩ, lúc này mới không rõ tình huống từ thư phòng lầu hai đi ra, vừa thấy Lý Nam Dịch cư nhiên tới, nói: “Em sao lại chạy tới?”

    Lý Nam Dịch cười đến nước mắt đều ra rồi, tỉ mỉ nhìn chằm chằm đại ca mình, càng nhìn càng thấy đúng là như vậy, trách không được đã ba mươi rồi mới lần đầu tiên có đối tượng, thật là quá đáng thương.

    Diệp Bạch cũng kỳ quái, nói: “Sao cậu lại tới đây?”

    Lý Nam Dịch nói: “Em đến xem chị dâu trong truyền thuyết.”

    Lý Sùng Duyên lại rất thản nhiên, nói: “Vậy em cũng nhìn thấy rồi đó, nhìn xong rồi có thể đi được rồi.”

    Lý Nam Dịch ăn vạ không đi, nói: “Đừng đuổi em đi mà, ta cũng đâu có quấy rối, em còn giúp anh đại ân mà, anh nhìn Đào Mạc Kỳ hiện tại thành thành thật thật kìa, đều là công lao của em đấy. Anh yên tâm, em sẽ không lại cười anh nữa.”

    Lý Sùng Duyên không hiểu ra sao, mình có cái gì mà bị cười nhạo chứ?

    Diệp Bạch cũng là vẻ mặt thản nhiên, hoàn toàn không cảm thấy lời mình vừa rồi nói có cái gì ghê gớm. Lý Nam Dịch thần thần bí bí lại đây túm tay cậu, nhỏ giọng nói: “Tiểu Bạch, chúng ta đi phòng của anh ở lầu hai nói chuyện đi.”

    Diệp Bạch kỳ quái nhìn cậu ta, nói: “Vì cái gì lại đi phòng tôi?” Cậu cùng Lý Nam Dịch đã lâu không gặp, có cái gì muốn nói chứ.

    Lý Sùng Duyên nghe được lập tức nhíu mày.

    Lý Nam Dịch cười ở bên tai Diệp Bạch nói nhỏ hai câu, Diệp Bạch một bộ không tin, bất quá vẫn là vẫy vẫy tay, nói: “Vậy đi theo tôi.” Đưa Lý Nam Dịch lên lầu hai, hai người vào phòng ngủ, sau đó đóng cửa.

    Lý Sùng Duyên không cao hứng, đuổi theo, kết quả phát hiện phòng ngủ của Diệp Bạch cư nhiên lại khóa cửa.

    Diệp Bạch vào phòng ngủ, liền nói: “Cậu có thể nói cho tôi được rồi đi, có biện pháp nào?”

    Lý Nam Dịch nén cười, nói: “Biện pháp có rất nhiều nha, anh xem chút quảng cáo bên ngoài không phải đều là để trị liệu phương diện này sao. Bất quá quảng cáo là không thể tin, ăn chút trung dược, hoặc là đồ thực bổ, từ từ tới vẫn tốt nhất.” Cậu ta thò lại gần, thần thần bí bí nói, “Đại ca của em là không đủ kéo dài, hay là không đủ mạnh vậy? Chẳng lẽ là căn bản không được? Sẽ không thảm như vậy đi.”

    Diệp Bạch nghiêm túc suy tư một chút, nói: “Không đủ kéo dài.” Luôn là lăn lộn đến quá nửa đêm liền mệt không chịu được.

    Lý Nam Dịch thiếu chút nữa là cười đến rút gân, nói: “Đừng lo lắng đừng lo lắng, có thể trị tốt.”

    Diệp Bạch nửa tin nửa ngờ.

    Lý Sùng Duyên loay hoay trước cửa phòng ngủ của Diệp Bạch, một lát liền nhìn thấy cửa mở, hai người đi ra. Diệp Bạch nói: “Em muốn cùng Nam Dịch đi ra ngoài một chuyến.”

    “Không được đi.” Lý Sùng Duyên một ngụm từ chối.

    Ánh mắt Lý Nam Dịch đồng tình lại thương hại, tựa hồ phi thường lý giải anh, nhìn đến Lý Sùng Duyên toàn thân đều không thoải mái. Lý Nam Dịch nói: “Đại ca anh yên tâm, em sẽ ở một bên chú ý chị dâu, một lát liền trở về, chỉ là đi mua chút đồ thôi.”

    Lý Sùng Duyên tâm nói chính là vì em ở bên người Diệp Bạch nên mới không tốt, khẳng định sẽ dạy hư Diệp Bạch.

    Kết quả chứng minh anh đoán trước là chính xác, Diệp Bạch đi ra ngoài trong chốc lát, mua trở về một đống đồ, đặt ở trên sô pha phòng khách, Lý Sùng Duyên đi qua nhìn……

    Một đống hải sản, đủ loại, còn có rau hẹ? Diệp Bạch đây là muốn đích thân làm cơm chiều sao?

    Bên cạnh có một bao trung dược lớn, khí vị có chút gay mũi.

    Còn có các loại thuốc viên nhỏ, vỏ thuốc bao con nhộng cùng lọ thuốc thủy tinh.

    Lý Sùng Duyên tùy tiện cầm lấy một hộp thuốc lên, mặt trên viết……

    XXX bổ thận……

    Chương 30 nhịn

    Lý Nam Dịch vốn dĩ là tới quấy rối, bất quá cùng Diệp Bạch ăn nhịp với nhau, lập tức liền ăn ý đến không chịu được. Lý Sùng Duyên muốn tìm Diệp Bạch hảo hảo đàm luận một chút về vấn đề tự tôn của nam nhân, bất quá Lý Nam Dịch ăn vạ ở đây không chịu đi, còn nói muốn ở lại ăn cơm chiều.

    Lý Sùng Duyên vẻ mặt nghiêm túc nói: “Em không quay về ăn cơm chiều, mẫu thân khẳng định sẽ lo lắng.”

    Lý Nam Dịch cười nói: “Em đã nói chuyện với mẹ rồi, nói hôm nay sẽ không quay về.”

    Lý Sùng Duyên: “…… Vậy anh cho cấp dưới an bài khách sạn cho em.”

    Lý Nam Dịch nói: “Đại ca anh đừng nhỏ mọn như vậy, sẽ để chị dâu chê cười đó. Bất quá yên tâm đi, em sẽ không quấy rầy thời gian buổi tối của hai người đâu.”

    Cậu ta nói xong nói với Diệp Bạch: “Tiểu Bạch, chúng ta đi nấu cơm thế nào? Em nói với anh nè, trù nghệ của em thực không tồi đâu.”

    Diệp Bạch đang cầm một hộp mỗ bổ thận nghiên cứu, nghe nói là thuốc thuần túy từ thiên nhiên, sẽ không có tác dụng phụ. Diệp Bạch không hiểu y thuật, tâm nói nếu hiện tại có mấy sư huynh sư tỷ Vạn Hoa Cốc ở đây, không kéo dài gì đó tuyệt đối không phải là vấn đề nha.

    Diệp Bạch nghe được Lý Nam Dịch kêu cậu, liền gật gật đầu, nói: “Bất quá tôi không biết nấu cơm.”

    Lý Sùng Duyên lập tức nhíu mày, nấu cơm thì hai người phải làm cùng nhau rồi. Bất quá anh còn chưa kịp mở miệng, Lý Nam Dịch liền nói: “Không sao cả đâu, có thể hỗ trợ. Đại ca có thể ăn được cơm anh làm, khẳng định sẽ cao hứng.”

    Lý Sùng Duyên: “……” Nháy mắt cạn lời.

    Diệp Bạch lại gật gật đầu, nói: “Vậy được.”

    Vì thế hai người liền vào phòng bếp, Lý Sùng Duyên đang định muốn “Tiện đường” đi ngang qua phòng bếp nhìn một cái hay không, liền nhìn thấy Lý Nam Dịch lại đẩy Diệp Bạch đi ra. Trên người Diệp Bạch nhiều thêm một cái tạp dề hồng nhạt lề ren, quả thực……

    Nháy mắt hạ gục Lý lão bản.

    Lý Sùng Duyên ho khan một tiếng, ra vẻ trấn định, hiện tại thật muốn đem Lý Nam Dịch vướng bận ném ra ngoài cửa.

    Lý Nam Dịch lôi kéo Diệp Bạch tới tú một vòng liền chạy lại, sau đó lúc này mới bắt đầu nấu cơm.

    Diệp Bạch trợ thủ, đều là gọt vỏ đồ ăn linh tinh. Tuy rằng cậu không biết nấu cơm, bất quá làm trợ thủ sống vẫn là làm được rất lưu loát, dụng cụ cắt gọt bị cậu dùng vèo vèo vèo vang lên, ngân quang toán loạn hoa cả mắt.

    Lý Nam Dịch lấy đồ ăn, cũng không quay đầu lại, nói: “Giúp em đem khoai tây thái sợi đi, bên cạnh có đồ thái sợi, làm cẩn thận một chút.”

    Diệp Bạch nhìn đồ thái khoai tây bên cạnh, mặt trên thật nhiều lỗ, cầm lấy nghiên cứu một chút lại không biết dùng…… Thật sự là phiền toái.

    Lý Nam Dịch lại quay đầu lại, liền nhìn thấy Diệp Bạch đã bưng một mâm khoai tây sợi lại đây, cậu ta vừa mới nói xong, tựa hồ còn chưa đến năm giây đâu nhỉ? Lý Nam Dịch sửng sốt, nói: “Đây là khoai tây sợi hay là bún sợi chứ, mỏng như vậy.” Xào một cái, phỏng chừng đều sẽ biến thành khoai tây bùn mất……

    *Editor: chỗ tuyệt vời của người học kiếm làm gọt thức ăn rất nghệ thuật

    Lý Sùng Duyên ở bên ngoài đợi đã lâu, cơm chiều rốt cuộc cũng lên bàn, thật nhiều đồ ăn, hơn phân nửa đều là hải sản, còn có canh, mang theo một cổ hương vị trung dược. Lại cẩn thận nhìn lên, bất luận đồ ăn gì cũng đều kèm một chút màu xanh biếc, tất cả đều bỏ rau hẹ……

    Lý lão bản chịu đả kích sâu sắc……

    Ăn cơm chiều xong, Lý Nam Dịch còn coi như là có nhãn lực, liền chuẩn bị rời đi, nói: “Tiểu Bạch, em nhận một bộ phim, cảm giác có một vai phụ rất thích hợp với anh, em giới thiệu anh với đạo diễn một chút thì sao?”

    Lý Sùng Duyên nói: “Diệp Bạch thông cáo đã đầy rồi.”

    Diệp Bạch ngây ngốc, tâm nói như thế nào mình lại không biết thông cáo đầy chứ.

    Lý Nam Dịch cười, nói: “Cũng đúng, đại ca khẳng định đã an bài cho chị dâu một vai diễn nam rồi, vậy quên đi.”

    Diệp Bạch đưa Lý Nam Dịch ra biệt thự, Tiểu Cáp ở địa phương rất xa nhìn bọn họ, tựa hồ đặc biệt luyến tiếc Lý Nam Dịch, hôm nay Lý Nam Dịch tới nó liền miễn gặp phải độc thủ một ngày.

    Bảo tiêu mở cửa xe cho Lý Nam Dịch, mời cậu ta đi lên, Lý Nam Dịch bỗng nhiên quay đầu lại nói: “Tiểu Bạch anh đơn thuần như vậy, em còn tưởng rằng anh sẽ bị đại ca của em ăn gắt gao cơ. Bất quá xem ra, là đại ca của em bị anh ăn gắt gao nhỉ.”

    Diệp Bạch có chút mơ hồ, không biết có ý tứ gì.

    Lý Nam Dịch cười đặc biệt có thâm ý, nói: “Anh ấy còn không đủ tinh lực đi ra ngoài vụng trộm mà.”

    Lý Sùng Duyên đen mặt đem người oanh đi.

    Diệp Bạch nghe xong bừng tỉnh đại ngộ, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa, mắt phượng mị mị.

    Lý Sùng Duyên nhìn lên, liền nói: “Em đừng nghe nó nói hươu nói vượn, nó từ nhỏ đã không biết lựa lời như vậy rồi, chỉ sợ thiên hạ không loạn thôi.”

    Diệp Bạch có lệ gật gật đầu, liền trở về phòng ngủ, trong lòng còn đang suy nghĩ, nhất định phải đem lại ép khô Lý Sùng Duyên chút, miễn cho anh đi ra ngoài vụng trộm.

    Kết quả là, ngày hôm sau, Lý lão bản cảm giác sâu sắc đêm qua ăn những cái gì mà hải sản rau hẹ cùng canh dược thiện hoàn toàn là không đủ dùng a.

    Diệp Bạch tinh thần cực tốt, nhìn quầng thâm mắt dưới đáy mắt Lý Sùng Duyên, có chút lương tâm bất an, tâm nói sẽ không thật sự tinh tẫn mà chết đâu nhỉ? Ngày hôm qua lúc cậu xoát Weibo, liền thấy được một đống lung tung rối loạn, đưa tin về phương diện này đâu.

    Diệp Bạch lo lắng nhìn Lý Sùng Duyên, lòng tự trọng của Lý Sùng Duyên lại vỡ thành cặn bã. Còn tiếp tục như vậy nữa, Lý lão bản phỏng chừng liền thật muốn bắt đầu hoài nghi vấn đề năng lực của mình rồi.

    Diệp Bạch ăn xong bữa sáng, nhìn nhìn thời gian, phỏng chừng hiện tại trở về đoàn phim thì thật sự còn quá sớm. Cậu thu dọn đồ đạc, chờ trợ lý Vu Đồng lái xe tới đón cậu.

    Diệp Bạch nói: “Hôm nay Vu Đồng tới đón em đi đoàn phim, anh hảo hảo nghỉ ngơi đi, không phải buổi sáng không có việc gì sao.”

    Lý Sùng Duyên không lay chuyển được cậu liền đồng ý, nói: “Đến căn cứ thì gọi điện thoại cho anh.”

    Diệp Bạch nói: “Được.”

    Lý Sùng Duyên có chút buồn ngủ, đi quầy bar nhỏ pha một ly cà phê. Diệp Bạch liền một mình chỉnh lý ba lô game giả thuyết.

    Ngày hôm qua Lý Nam Dịch hỏi cậu, hai người bọn họ đều đã xác định quan hệ, có nhẫn gì đó không. Diệp Bạch lúc này mới nhớ tới, tựa hồ hẳn là phải đưa thứ gì đó, xem như “tín vật đính ước” nhỉ?

    Diệp Bạch lục tung, đem ba lô trò chơi của cậu lật tung đến tận trời, đồ vật thượng vàng hạ cám nhưng thật ra cũng không ít, thật nhiều đồ chơi áp đáy hòm. Cư nhiên còn có hồ lô đường của Đản Xoa thúc thúc* cùng một ít thuốc viên thêm thuộc tính nhỏ nữa. Bất quá Diệp Bạch trước nay đều không ăn qua cái này, cho nên đối với thêm thuộc tính cái gì không quá hiểu biết.

    *Đản Xoa thúc thúc: NPC của trò chơi, bán kẹo hồ lô

    Cuối cùng Diệp Bạch cũng không tìm được cái gì tốt cả, nhìn đến chiếc nhẫn trên trang bị của mình, cảm thấy còn xem như thích hợp, liền lấy xuống.

    Làm boss thay thế bổ sung của trò chơi, trang bị trên người Diệp Bạch đó là tốt đến không thể tốt hơn, đối với người chơi mà nói đó chính là nghịch thiên, bằng không cũng không cần N người cùng nhau đẩy BOSS cả. Chiếc nhẫn này của Diệp Bạch vẻ ngoài phi thường đại khí, mặt trên được khảm một viên đá quý màu vàng, đơn giản lại có khí phách.

    Lý Sùng Duyên pha cà phê trở về, liền nhìn thấy Diệp Bạch một đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm mình. Diệp Bạch đi tới, liền đem nhẫn nhét ở trong lòng bàn tay Lý Sùng Duyên, nói: “Tặng cho anh.”

    Lý Sùng Duyên sửng sốt, anh không có kinh nghiệm kết giao với người khác, tuy rằng muốn làm tình nhân săn sóc, bất quá có rất nhiều việc đều không thể nhớ được. Lý lão bản đương nhiên sẽ không keo kiệt tiền mua đồ cho Diệp Bạch, càng đã nghĩ kỹ tính toán lâu dài, đầu tư cho Diệp Bạch, muốn phủng hồng cậu.

    Lý Sùng Duyên nhìn nhẫn trong lòng bàn tay, ảo não nghĩ, bản thân cư nhiên lại quên mất chuyện quan trọng như vậy.

    “Không cho mang lên cho anh sao?” Lý Sùng Duyên nói.

    Diệp Bạch mang lên trên tay cho anh, nói: “Còn rất thích hợp. Anh mang rất đẹp.” Ngày thường mình mang trang bị, tất cả đều không biểu hiện ra ngoài, cũng nhìn không ra bộ dáng. Bất quá đồ vật từ Đại Tàng Kiếm Sơn Trang mà ra, tự nhiên đều là bảo vật.

    Diệp Bạch đem Lý lão bản cảm động mơ màng hồ đồ, sau đó liền vô cùng cao hứng rời đi.

    Đoàn phim đang ở giai đoạn kết thúc, giai đoạn trước thuận lợi, hiện tại cũng không quá bận rộn. Giữa trưa ăn cơm, tiểu trợ lý Vu Đồng liền lấy di động mới mua ra xem, nói: “Gần đây thật là nhiều tin tức của Diệp ca. Di, đây là tin tức về Lý tiên sinh nè.”

    Cô vừa nói, Diệp Bạch cùng Phương Cảnh Thường đều tò mò ngẩng đầu. Lý Sùng Duyên hầu như mỗi ngày đều được lên báo, dù sao mỗi nhất cử nhất động của Thái Tử gia Lý gia đều rất thu hút chú ý, bất quá nghe khẩu khí của Vu Đồng, không giống như những tin tức hợp tác ngày thường khác. Tạp chí bát quái không có chánh chủ cho phép, cũng không dám đăng tin tức của Lý Sùng Duyên.

    “Lý tiên sinh đeo nhẫn.” Vu Đồng tiến đến bên người Diệp Bạch, nói: “Diệp ca, nhẫn Lý tiên sinh tặng cho anh đâu? Mau cho bọn em nhìn một cái đi. Có phải là một đôi không, cùng cái này giống nhau?”

    Diệp Bạch kỳ quái nói: “Rõ ràng là anh đưa cho anh ấy mà.”

    Vu Đồng mở to hai mắt, nói: “Thì ra là Diệp ca đưa cho Lý tiên sinh. Ông trời ơi, nhẫn này có bao nhiêu quý giá vậy.”

    Trên Weibo đều là xoát tin tức này, Lý Sùng Duyên đeo nhẫn, này cũng không phải là chuyện nhỏ. Thật nhiều người đều muốn biết đối tượng kết giao của Lý lão bản là ai. Đủ loại suy đoán, có người còn nói khẳng định là Trịnh Huyên Linh. Bọn họ cũng không biết hiện tại tình cảnh của Trịnh Huyên Linh có bao nhiêu thảm.

    Suy đoán một vòng, cũng không ai tìm ra chánh chủ. Kế tiếp liền có người đem ảnh chụp riêng nhẫn ra, phóng đại làm giám định. Lần này mới thật sự là một hòn đá làm cả hồ dậy sóng, chiếc nhẫn này là hàng thật giá thật giá trị liên thành, cũng không phải chỉ đơn giản là 400 600 triệu năm mới ra được một khối đâu, căn bản là từ trước tới nay đều chưa từng gặp qua đá quý hoàn mỹ như vậy.

    Phương Cảnh Thường trêu ghẹo nói: “Khẳng định là bảo vật gia truyền.”

    Lý Sùng Duyên cũng không nghĩ tới nhẫn Diệp Bạch đưa cho anh lại quý như vậy, anh là người đã gặp qua nhiều thứ tốt, nhưng cũng xác thật bị chấn kinh rồi.

    Tất cả mọi người chỉ biết là giá trị liên thành, ngay cả Diệp Bạch cũng không dự đoán được, chiếc nhẫn này đeo ở trên người một người bình thường còn có công năng gia tăng thuộc tính.

    Lý Sùng Duyên bận cả một ngày, cảm giác bản thân hôm nay cư nhiên một chút cũng không cảm thấy mệt mỏi, tinh thần đặc biệt tốt. Chẳng lẽ thật sự là do công lao của những thứ “Đồ bổ”ngày hôm qua? Lý lão bản đương nhiên là sẽ không thừa nhận.

    Thứ sáu Diệp Bạch từ đoàn phim trở về, phát hiện Lý Sùng Duyên có chút bất đồng, cụ thể cũng nói không nên lời là vì sao. Bất quá buổi tối Diệp Bạch cuối cùng cũng minh bạch, Lý Sùng Duyên có phải là bổ thận bổ quá rồi không? Như thế nào lại giống như tiêm máu gà vậy……

    Phong thuỷ thay phiên luân chuyển.

    Diệp Bạch hữu khí vô lực ghé vào trên giường, không còn nhúc nhích.

    Lý Sùng Duyên nói: “Tắm rửa một cái rồi ngủ tiếp.”

    Diệp Bạch cơ hồ là môi cũng bất động, nói: “Mệt, đừng có động.”

    Lý Sùng Duyên khó được thấy dáng vẻ này của Diệp Bạch, đành phải ôm cậu đi phòng tắm tắm rửa. Kết quả không khống chế tốt, Diệp Bạch đáng thương ở trong phòng tắm lại bị lăn lộn một lần nữa.

    Diệp Bạch mơ mơ màng màng muốn ngủ, nằm mỡ cũng đang suy nghĩ, thì ra bổ thận dùng tốt như vậy.

    Thuộc truyện: Nhân ngư ảnh đế – Chương 28-30