Home Đam Mỹ Niết Bàn Chi Khuynh Phúc – Chương 23

    Niết Bàn Chi Khuynh Phúc – Chương 23

    Thuộc truyện: Niết Bàn Chi Khuynh Phúc

    Cát Tường cung đã từng là nơi nữ nhân mà hoàng đế khai quốc yêu nhất ở, vị
    hoàng hậu này được quân vương sủng ái vài thập niên, khai quốc quân
    vương vì nàng kiến tạo Cát Tường cung, người nào được ở tại tòa cung
    điện này, tương lai sẽ là thái hậu. Phi Oánh thái hậu không thích ở tại
    Cát Tường cung, lúc đó tòa cung điện này là do nữ nhân mà tiên đế yêu
    nhất – Lý thị làm chủ. Phi Oánh thái hậu chưa bao giờ được đế vương yêu, nàng đối với đế vương yêu say đắm lại căm hận, sau này Phi Oánh thái
    hậu ở tại Phi Oánh cung, dẹp bỏ sự châm chọc của người đời. Đoan Mộc
    Thanh Lam vì nàng kiến tạo Phi Oánh cung, Phi Oánh thái hậu ở tại Phi
    Oánh cung, Cát Tường cung trở thành một nơi hoang vu lạnh lẽo. Hôm nay
    Quý quý phi ở nơi này, cung điện xinh đẹp nhưng lạnh lùng một lần nữa
    tản mát hương vị vinh quang.

    Đoan Mộc Phi đi qua một cánh cửa, đi qua hành lang, đi qua một rừng cây ngọc lan, đại môn màu đỏ của Cát
    Tường cung hiện ngay trước mắt. Cung nữ hướng Đoan Mộc Phi hành lễ.

    “Thông báo một tiếng, ta muốn vấn an Quý phi nương nương.” Thái tử nói.

    “Vâng, điện hạ.” Cung nữ vào cửa, một lúc sau chạy đến nói, “Quý phi nương nương đang chờ điện hạ, nô tỳ dẫn đường cho ngài.”

    “Hảo.” Đoan Mộc Phi theo cung nữ đi vào Cát Tường cung. Đoan Mộc Phi chưa từng đến Cát Tường cung, trong tòa cung điện này có đủ loại hoa ngọc lan,
    phong cách cổ xưa mộc mạc, Cát Tường cung không giống các cung điện khác chạm khắc hoa văn mỹ lệ rực rỗ, nó giống như một nhà ở của phú hộ nơi
    dân gian, giản đơn chất phác. Thái giám Lý Hoài An ôm tiểu công chúa đi
    lại trong đình viện, thật giống một nhũ mẫu, một bên ôm hài tử một bên
    hát ru.

    “Khởi viết vô y?

    Dữ tử đồng bào

    Vương vô hưng sư,

    Tu ngã qua mâu,

    Dữ tử đồng cừu.

    Khởi viết vô y?

    Dữ tử đồng trạch.

    Vương vô hưng sư,

    Tu ngã qua kích,

    Dữ tử giai tác.

    Khởi viết vô y?

    Dữ tử đồng thường.

    Vương vô hưng sư,

    Tu ngã giáp binh,

    Dữ tử giai hành.” (1)

    “Hát ru hài tử mà hát cái này sao, trả lại công chúa cho ta.” Quý quý phi
    buồn cười tiếp nhận công chúa từ tay Lý Hoài An, ôm vào trong ngực, nhẹ
    giọng hát ru đưa tiểu công chúa đi vào giấc ngủ.

    “Nương nương,
    cho tới bây giờ nô tài chưa từng hát ru cho hài tử.” Lý Hoài An có điểm
    xấu hổ, hắn đối đãi với công chúa này như nữ nhi của mình, giống như nữ
    nhi của hắn cùng Quý Diễm Dung, Lý Hoài An đặc biệt thích hài tử này.

    “Hoài An đi nghỉ đi, mấy ngày nay lo lắng, khổ cực cho ngươi, nghỉ một chút đi.”

    “Vâng, nương nương.”

    Quý quý phi ôm tiểu công chúa đi vào đại sảnh, thái tử cũng đi vào đại sảnh, hắn hướng Quý phi thi lễ.

    “Thái tử không cần khách khí như vậy, ngồi xuống nói.” Quý quý phi đưa công
    chúa đang say ngủ cho nhũ mẫu, ngồi xuống cùng Đoan Mộc Phi nói chuyện.

    “Nương nương cứ giao muội muội cho nhũ mẫu, không cần khổ cực như vậy.” Đoan
    Mộc Phi ngồi ở bên trái, cung nữ dâng trà thơm, điểm tâm.

    “Thái
    tử đến đây có chuyện gì, ở đây không có ngoại nhân, yên tâm nói đi.” Quý quý phi từ ái cười khoát khoát tay, Lý Hoài An liền bảo cung nữ đi ra
    ngoài, chính mình canh giữ ở cửa.

    Đoan Mộc Phi yên tâm, nhẹ giọng hỏi: “Ta có một chuyện không rõ, có lẽ nương nương có thể giải thích nghi hoặc.”

    “Nói ta nghe một chút.” Quý quý phi cầm lấy quần áo và đồ dùng hàng ngày trên bàn, lật qua lật lại xem.

    “Phụ hoàng biết nhất cử nhất động của các đạit hần, ghi lại thành sách,
    chẳng lẽ việc lão tam mưu phản hắn lại không biết, sao hắn không ngăn
    cản. Hắn cũng không phái người bảo hộ mẫu hậu, mẫu hậu chết thảm là do
    thủ hạ của lão tam ra tay, vì sao phụ hoàng lại làm như vậy.” Đoan Mộc
    Phi kích động nói, tang mẫu đau nhức, Đoan Mộc Phi vô cùng bi thương,
    hắn bức thiết muốn biết nguyên do trong đó.

    “Thái tử phải trấn
    định, gặp chuyện kinh hoảng sao có thể đảm đương trọng trách.” Quý quý
    phi khiển trách, đây là lần đầu tiên Đoan Mộc Phi người mẫu thân này quở trách, hắn rất kinh ngạc.

    “Bản cung có thể hiểu việc làm của phụ hoàng ngươi, hắn biết lão tam mưu phản, hắn không ngăn cản là muốn nhi
    tử của mình không gặp bất cứ trở ngại gì. Đến nỗi mẫu hậu của ngươi,
    Dương thị bị tru giết, Cơ thị cũng biến mất theo. Hoàng hậu là hòn đá
    tảng cản đường phụ hoàng ngươi, ngươi có hiểu không.” Quý quý phi không
    ôn nhu hiền lành như bình thường, nàng trịnh trọng răn dạy nói, “Điện
    hạ, phụ hoàng của ngươi nhẫn nại hơn mười năm, Dương thị và Cơ thị quá
    cường đại, tương lai hai gia tộc này tất nhiên sẽ trở thành trở ngại lớn nhất của điện hạ, hoàng thượng là vì điện hạ cùng giang sơn xã tắc mới
    làm như vậy. Hoàng thượng không muốn thấy tân quân gánh trên lưng cái
    danh bất hiếu, cùng mẫu hậu mình tranh đoạt quyền lực. Hoàng thất Đoan
    Mộc của Tề quốc, là người nắm giữ thiên hạ, điều này thái tử phải nhớ
    thật kĩ. Một quốc gia cần một quân chủ anh minh, không cần một thái hậu
    có quyền lực quá mạnh, ngươi hiểu chưa. Hoàng thượng cũng rất khổ tâm,
    hắn thà để mình bị bêu danh cũng không muốn nhi tử của mình phải gánh
    lấy.”

    “Tạ ơn nương nương giáo huấn, ta vô cùng cảm kích.” Đoan
    Mộc Phi đứng dậy, trịnh trọng thi lễ, hắn nhìn nữ nhân này không chớp
    mắt, Quý quý phi mặc dù không được đế vương sủng ái, lại có thể hiểu rõ ý đồ của hoàng đế.

    “Không nên hoài nghi phụ hoàng của ngươi, đế
    vương cũng có cái bất đắc dĩ, tương lai điện hạ sẽ là người kế thừa sự
    nghiệp thống nhất đất nước trở thành tân quân, sau này điện hạ sẽ minh
    bạch.” Thanh âm Quý quý phi trở nên nhu hòa, khôi phục bộ dáng bình
    thường, “Không cần lo lắng cho Nguyệt Hoàn công chúa, bản cung sẽ hảo
    hảo chăm sóc nàng.”

    “Đức hạnh gồm nhiều mặt, người có thể trở
    thành nữ tử chi mẫu, chỉ có quý phi mới xứng đáng.” Đoan Mộc Phi tán
    thưởng Quý quý phi, đó là hình tượng nữ nhân hắn luôn mơ ước, tuy rằng
    không có dung mạo mỹ lệ, nhưng tính tình lại tốt nhất. Đoan Mộc Phi điều chỉnh một chút tâm tình của mình, đối với việc phụ thân gián tiếp giết
    hại mẫu hậu, tuy rằng không thể không nghĩ, thế nhưng hắn cũng hiểu phụ
    thân là bất đắc dĩ. Hắn còn muốn đi thẩm vấn Dương Cẩm Văn, chủ mưu an
    bài thích khách ám sát phụ hoàng lần trước còn chưa bắt được, có lẽ
    Dương Cẩm Văn biết người này là ai.

    Quý quý phi nhìn bóng lưng
    Đoan Mộc Phi rời đi, cảm thán nói, phụ thân gián tiếp hại chết mẫu thân, bất cứ người nào cũng đau khổ cả. Bóng lưng hài tử này rất giống phụ
    thân hắn, tin tưởng rằng sau này hắn sẽ trở thành một vị minh quân.

    Đoan Mộc Phi đi ngang qua bên người Lý Hoài An, hắn cười vừa nhìn Lý Hoài An vừ nói, “Nhìn không ra, ngươi còn có học vấn, nhưng mà không ai hát ru
    hài tử mà ngâm bài “vô y” cả.”

    Lý Hoài An khom lưng, cẩn cẩn dực
    dực nói, “Nô tài chỉ là có học một chút, ngày xưa cha nô tài cũng ngâm
    bài “vô y”, thái tử chê cười.”

    “Thật sao, hy vọng ngươi không gạt ta, ta thích người thành thật.” Đoan Mộc Phi cười to rời đi, lưu lại Lý Hoài An thấp thỏm lo âu, hắn sợ bị người khác nhìn ra tâm sự, sợ hại
    đến Quý Diễm Dung, bọn họ thật vất vả mới mỗi ngày gần nhau. Mất đi năng lực của một nam nhân, chịu mất đi tất cả chỉ vì muốn ở trong cung cấm
    tĩnh mịch làm bạn với nàng, hắn không nên ngâm bài “vô y”, không nên a. . . .

    ——— —————— ————–

    Nhà tù âm u ẩm ướt, những song sắt
    thô ta như giam dữ những linh hồn tuyệt vọng. Những vết khắc loang lổ
    trên vách tường, những ai bị nhốt nơi thiên lao này, mỗi ngày lđều nhìn
    qua ô cửa sổ nhỏ tìm kiếm một tia sáng tự do, đến khi trời tối là lúc
    liền thất vọng, khắc dấu vết của mình trên vách tương, như muốn kể với
    người đến sau cực khổ của mình. (:o)

    Dương Cẩm Văn một thân quần
    áo dính máu, chắc chắn đã bị dùng đại hình, hấp hối nằm trên đống rơm
    rạ, sắc mặt trắng bệch, tóc tai tán loạn, nhưng vẫn duy trì phong thái
    như thường. Dương Cẩm Văn yên lặng suy nghĩ, hắn nghĩ đến mình sẽ bị xử
    tử, ngược lại cảm giác tâm tình thư sướng, vì sao không xử tử vào ngày
    mai luôn a, còn phải chờ bao lâu hắn mới có thể chết. (oạch ~)

    Tiếng bước chân mất trật tự vang lên trong nhà tù, hình như có người đến nơi
    đây thăm hắn. Dương Cẩm Văn lộ ra mỉm cười hiếm hoi, nhiều năm qua hắn
    không mỉm cười như thế, tâm đã chết thì ngươi như cái xác không hồn, có thể nghĩ sung sướng sao. Dương Cẩm Văn ngẩng đầu nhìn những người đó,
    Đoan Mộc Phi, Đoan Mộc Thanh Lam, còn có hoàng tử nhỏ bé kia – Đoan Mộc
    Dĩnh. Cai ngục đưa đến ba cái ghế, để hoàng thượng và vương gia ngồi.

    Vẻ mặt Đoan Mộc Thanh Lam đầy uy nghiêm, hai tay đặt ở tay vịn của ghế, lớn tiếng hỏi: “Dương Cẩm Văn, ngươi đã biết tội.”

    Dương Cẩm Văn động mi mắt một chút, cũng không hướng Hoàng thượng hành lễ,
    cũng không vì chính mình biện giải, cái gì cũng không nói.

    “Ngươi là một lòng muốn chết sao, trẫm cho ngươi một cơ hội, trẫm biết thích
    khách lần trước trong cung ám sát trẫm là do ngươi phái tới, nhưng chỉ
    mình các ngươi thì không thể an bài những thích khách này trà trộn vào
    võ trường, trong cung tất có nội ứng, nói cho trẫm ai là nội ứng, trẫm
    sẽ thả con của ngươi.” Đoan Mộc Thanh Lam nghĩ chính mình đã phi thường
    khoan dung, ai không yêu nữ nhân, Đoan Mộc Thanh Lam không tin Dương Cẩm Văn sẽ vì người kia mà không để ý đến an nguy của con mình.

    “Ha
    hả ha hả, bệ hạ không cần mang nhi tử của thần ra uy hiếp, hài tử kia
    không phải là con ruột của thần, mà là con nuôi, muốn giết cứ giết, trên đường xuống hoàng tuyền gia đình chúng ta có thể đoàn tụ.” Dương Cẩm
    Văn hạ quyết tâm, không chịu nói ra tên nội gián kia.

    “Tại sao ngươi lại bảo vệ người kia, hắn cho ngươi cái gì mà ngươi giữ gìn hắn như vậy?” Đoan Mộc Thanh Lam đe dọa nói.

    “Hoàng thượng không nên hù dọa thần, thần chết cũng sẽ không nói ra người kia
    là ai, tâm nguyện của thần chính là muốn hoàng thượng vừa nghĩ tới bên
    người mình có một người có thể lấy mạng mình bất cứ lúc nào mà mất ăn
    mất ngủ, thần ở trong địa ngục, vừa nghĩ tới chuyện này cũng sẽ thấy
    thống khoái không gì sánh được.” Khóe miệng Dương Cẩm Văn giương lên,
    cười châm chọc.

    “Hừ, ngươi không nói ra thì sớm muộn gì trẫm cũng bắt được người kia. Vì sao ngươi muốn làm phản, trẫm đối đãi với ngươi
    không tệ, cho trẫm một lý do. Trẫm nghĩ rằng ngươi làm điều này không
    phải vì muốn ngoại tôn của ngươi làm hoàng đế.” Đoan Mộc Thanh Lam hỏi.

    “Sự việc đã đến nước này, thần nói cũng chết không nói cũng chết, thần muốn làm người tốt một lần, nói cho hoàng thượng biết lí do thần muốn hại
    ngài.” Dương Cẩm Văn cố gắng đứng lên, hắn đi tới trước những song sắt
    thô to, lấy ra ngọc bội trên người, ngọc bội trắng nõn nà, hoa văn điêu
    khắc mỹ lệ. Đoan Mộc Thanh Lam liếc mắt nhận ra đây là tín vật mà các
    hoàng tử của tiên hoàng đều có, năm đó hắn cũng có một ngọc bội như vậy.

    “Thần cùng thập cửu hoàng tử yêu thương nhau, chúng ta ưng thuận gần nhau
    suốt đời, hoàng thượng sát hại hắn, thần có thể nào không hận ngài.”

    “Ngươi bỏ dược vào son môi của cung phi, muốn con nối dõi của trẫm thưa thớt,
    ngươi dung túng tam hoàng tử mưu nghịch, ngươi phái thích khách ám sát
    trẫm hai lần.” Đoan Mộc Thanh Lam quát lớn một tiếng, bước lại, kéo vạt
    áo của Dương Cẩm Văn, gân xanh bạo khởi, muốn bóp chết hắn.”Chỉ vì cái
    lý do này!”

    Dương Cẩm Văn không sợ hãi, hắn đã chịu rất nhiều cực hình, Dương Cẩm Văn cười nói, “Hoàng thượng giận dữ làm gì, hoàng
    thượng tức giận vì thần muốn giết người, người nhà của ta bị ngài giết
    chết, bọn họ sẽ tìm ai để oán giận, sẽ tìm ai để tính sổ, phẫn nộ của
    bọn họ sẽ hóa thành lửa trong địa ngục, thần ở tại ngục sâu chờ hoàng
    thượng ha ha ha ha cáp…”

    Đoan Mộc Thanh Lam buông vạt áo Dương
    Cẩm Văn ra, hắn phẫn nộ cái gì chứ, những người bị hắn giết chết cũng
    đâu có ít, Đoan Mộc Thanh Lam xoay người nói, “Dương thị bị tru di cửu
    tộc, ngươi không hối hận sao.”

    “Không hối hận, đây là một canh bạc.” Dương Cẩm Văn nói.”Thần thua.”

    “Ngươi sẽ hối hận, sao ngươi có thể không hối hận.” Một thanh âm thanh thúy
    vang lên, Đoan Mộc Dĩnh đi tới trước mặt Dương Cẩm Văn, cười quỷ dị,
    tong ngực Dương Cẩm Văn cảm thấy sợ hãi, hắn muốn làm cái gì?”Phụ hoàng, lẽ nào hắn thực sự không đau vì người nhà của hắn, hổ dữ không ăn thịt
    con.”

    Đoan Mộc Thanh Lam vừa nghe liền hiểu ý tứ của Đoan Mộc
    Dĩnh, hắn hạ mệnh lệnh cho cai ngục, nói, “Dương Cẩm Văn không chịu nói
    ra nội gián bên cạnh ta, như vậy đi, một canh giờ hắn không nói ra, chặt một tay của con hắn, hắn tiếp tục không nói ra, móc xuống con mắt của
    con hắn. Trẫm quên mất con hắn không phải con ruột, hắn phi thường thích tôn tử của hắn, nếu như hắn không nói ra người kia là ai, vậy mượn tôn
    tử của hắn khai đao, trẫm muốn nhìn ngươi ngậm miệng được bao lâu! Một
    ngày đêm không nói sẽ giết một người của Dương thị, trẫm không chỉ muốn
    ngươi chết, còn muốn ngươi bêu danh thiên cổ.”

    Dương Cẩm Văn đứng lặng, hắn trợn tròn con mắt nắm chặt song sắt thô to, hận không thể cắt đứt những song sắt này mà lao ra, Dương Cẩm Văn thét chói tai, “Phụ tử
    các ngươi không phải thứ tốt đẹp gì, các ngươi không phải là người.”

    “Nhục mạ hoàng thượng, tội càng tăng thêm.” Đoan Mộc Phi nhìn có chút hả hê, đánh rắn giập đầu.

    “Ngươi nói ra người kia, phụ hoàng sẽ thả tôn tử của ngươi ra, cho ngươi lựa
    chọn a.” Đoan Mộc Dĩnh gọi cai ngục ôm tôn tử của Dương Cẩm Văn tới, hài tử bị dọa thất thần, ngây ngốc quên cả khóc, hắn thấy Dương Cẩm Văn,
    liền vươn tay về phía Dương Cẩm Văn, “Gia gia, gia gia cứu cứu tôn nhi,
    cứu cứu tôn nhi.”

    “Kiến Thành, không phải sợ, gia gia ở chỗ này,
    không nên sợ.” Tay Dương Cẩm Văn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôn tử, hắn
    phải bảo hộ hài tử này, song sắt của nhà giam ngăn cách, hắn có thể làm
    gì?

    Đoan Mộc Dĩnh cươi phi thường sáng lạn, hắn dùng kéo hài tử
    trở về, khom lưng ôm lấy Dương Kiến Thành, nhìn hài tử này khuôn mặt nộn nộn đô đô nhỏ nhắn đỏ bừng đầy khả ái, “Tiểu đệ đệ, gia gia ngươi biết
    chỗ ẩn nấp của một người rất xấu, hắn không chịu nói, ngươi có thể
    khuyên gia gia ngươi nói ra chỗ của tên bại hoại đó không?” Đoan Mộc
    Dĩnh dụ dỗ tiểu oa nhi, uy hiếp Dương Cẩm Văn. Dương Cẩm Văn thấy tay
    của Đoan Mộc Dĩnh di chuyển trên mặt của tôn tử, tiếc hận nói rằng: “Ánh mắt thật đẹp, nếu như đã không còn con mắt, cái gì tiểu đệ đệ cũng nhìn không thấy.”

    “Ngươi muốn làm gì, thả hắn.” Dương Cẩm Văn điên cuồng gầm rú, Đoan Mộc Dĩnh căn bản là không để ý tới hắn.

    Đoan Mộc Thanh Lam tà mị cười, ngồi ở trên ghế, hai tay khoanh lại, trong
    thanh âm tràn ngập vui sướng: “Ngươi nói ra người kia là ai, trẫm sẽ cho hài tử này một con đường sống, bằng không trẫm sẽ có biện pháp dằn vặt
    hắn. Ngươi mạnh miệng, ngươi kiên cường ngươi kháng trụ bao nhiêu, hài
    tử này sẽ hưởng bấy nhiêu, nếu ngươi dự định khiến hắn tàn tật cả đời,
    trẫm cũng có thể thành toàn ngươi.”

    P/s: Dịch thơ (1)

    Phải chăng bạn thiếu áo dùng,

    Áo tôi xin sẻ san cùng với anh.

    Nay vua tuyển tướng hưng binh,

    Qua mâu tôi đã sắm sanh sẵn rồi.

    Cùng nhau ta sẽ sánh đôi,

    Cùng nhau ta sẽ ra nơi sa trường.

    Phải chăng bạn thiếu áo dùng,

    Áo trong xin sẻ san cùng với anh.

    Nay vua tuyển tướng hưng binh,

    Này qua này kích sắm sanh sẵn rồi.

    Cùng nhau ta sẽ sánh đôi,

    Cùng nhau ta sẽ ra nơi sa trường.

    Phải chăng bạn thiếu áo dùng,

    Quần tôi xin sẻ san cùng với anh.

    Nay vua tuyển tướng hưng binh,

    Này binh này giáp sắm sanh sẵn rồi.

    Cùng nhau ta sẽ sánh đôi,

    Cùng nhau ta sẽ vui tươi lên đường.

    Thuộc truyện: Niết Bàn Chi Khuynh Phúc