Thái giám – Chương 11-15

    Thuộc truyện: Thái giám

    Chương 11
    “ Sao vậy? Đau đến phát khóc sao?” Hạ Vô Ưu đưa tay từ phía sau lên trước mặt hắn, thay hắn lau đi những giọt nước mắt vương đầy trên mặt, không biết vì cái gì, hắn từ trước đến nay là một vị đế vương lãnh khốc, hắn luôn thích những nữ tử phải có khuôn mặt đáng yêu dịu dàng ngoan ngoãn hơn thế nữa còn phải thông minh, mà khi hắn đã thích một nam nhân thì yêu cầu lại càng cao hơn, ngoài những điều trên nhưng phải có một phần ngạo khí, nếu có thể đầy đủ những điều như vậy thì mới có thể chinh phục , khơi gợi dục vọng trong hắn được. Thế nhưng đối với Tiêu Ngữ, dung mạo chỉ ở mức trung bình, dịu dàng đáng yêu ôn nhu ngoan ngoãn còn chưa nói tới, tuổi đời so với hắn còn có vẻ lớn hơn, còn như về trí tuệ, thật sự là cũng có một chút, hết lần này tới lần khác hắn không cách nào tìm được, có thể trốn tránh việc 2 người gặp mặt trong cung suốt hai tháng, còn về ngạo khí nửa phần cũng không có, chính mình còn chưa có chạm tới, hắn đã nước mắt ngắn nước mắt dài, nếu là luyến sủng khác như vậy thì đã sớm bị đưa tới lãnh cung nhưng suy nghĩ mãi không ra hắn vì sao lại cảm thấy tên thái giám này không hề hợp với sở thích của hắn, nhưng lại làm cho tâm hắn phát sinh một cổ yêu thương, thậm chí còn làm cho hắn liên tục bực bội gần như muốn nổ tung đến mức ngay cả huynh đệ cũng không quan tâm, khiến hắn chỉ biết ở bên trong huyệt động ấm áp chờ đợi, nghĩ ra đủ các loại công phu dạy dỗ lừa gạt người ở dưới thân giúp hắn chậm rãi thả lỏng.

    Đáng tiếc Hạ Vô Ưu từ bé đến lớn mọi việc đều là hắn yêu cầu người khác làm cho hắn thoải mái, đây là lần đầu tiên hắn vì một người mà suy nghĩ đủ mọi cách làm sao để dụ dỗ người đó, đúng là dùng trên người một cung nô thấp hèn hắn không có chút gì cảm thấy không phù hợp, đến khi Tiêu Ngữ dần dần tiếng khóc đã bớt đi, hắn mới lại bắt đầu chuyển động, ai ngờ vừa khẽ động, lại làm cho toàn thân Tiêu Ngữ căng thẳng, cơ thể vừa mới thả lỏng một chút lập tức co rút lại, Hạ Vô Ưu chưa kịp chuẩn bị, chỉ cảm thấy hạ thể một trận dao động mạnh làm hắn thích thú đến phát run, đến lúc phục hồi tinh thần, một đường dịch thể cứ thế tuôn trào bên trong tràng bích nóng bỏng khô khốc của Tiêu Ngữ.

    Thật… Thật quá mất mặt. Nếu Tiêu Ngữ lúc này không nằm úp sấp thì có thể thấy được nam nhân ở trên người mình, vị hoàng đế cao cao tại thượng một nửa khuôn mặt đã hóa đen. Sau khi phát tiết xong cả hai đều không nhúc nhích, vô cùng nhục nhã…. Vô cùng nhục nhã a, giống như phải chứng minh “ Tảo tiết” vừa rồi chỉ là một việc ngẫu nhiên, Hạ Vô Ưu cũng không cố làm gì khác nữa, hắn chỉ ở trong Tiêu Ngữ điên cuồng dồn sức rong ruổi, hắn cần phải chứng minh về phương diện này hắn thực sự là nam nhân, hắn không thể để Tiêu Ngữ xem thường hắn, về sau chuyện này mà truyền ra các cung nhân sẽ không ngừng cười nhạo hắn. Hắn thật sự có suy nghĩ vô cùng tiểu nhân, động tác càng lúc càng nhanh, càng ngày càng dụng lực, cũng may có dịch thể làm trơn, dù vậy ở hậu đình cũng có một vài tia máu rỉ ra.

    Tiêu Ngữ hung hăng cắn chặt cánh tay, da thịt trắng nõn đã bị hắn cắn cho loang lổ toàn vết máu, nhưng vẫn chịu không được vì đau đớn mà phát ra những âm thanh rên rỉ, lại càng thêm kích thích sự hưng phấn trên người vị quân vương, quả thực hắn ngay lập tức đã như biến thành dã thú, khó khăn đau đớn chịu đựng một người gần một canh giờ, cuối cùng Hạ Vô Ưu cũng thấy thỏa mãn, hắn xoay người nằm qua một bên lật lại người Tiêu Ngữ tinh tế nhìn ngắm khuôn mặt phía trước, chỉ thấy đôi con ngươi hết sức trong sáng mơ mơ màng màng mở ra. Hắn trong lòng căng thẳng, thầm nghĩ bản thân sau khi mất hết lý trí lại không để ý hậu quả mà kịch liệt lao tới, Tiêu Ngữ không bị hôn mê đã có thể nói lên sự cứng cỏi hơn người.

    Xem kỹ lưỡng một lần hậu đình đã sưng đỏ, nơi đó vẫn còn một đường máu hòa lẫn dịch thể trắng đục tinh tế chậm rãi chảy ra phía ngoài, lần thứ hai nhìn lại, trước mắt hiện lên rõ ràng cánh tay loang lổ máu, hắn thở dài, đem Tiêu Ngữ kéo vào trong ngực, trong lòng cũng không biết có cảm xúc gì, nhưng có thể khẳng định, cảm giác này hai mươi năm qua hắn chưa một lần cảm nhận được, cảm giác vô cùng thỏa mãn lại hòa một chút đau xót, hắn nhắm mắt suy nghĩ trong chốc lát, tự mình bế Tiêu Ngữ đến đại dục dũng đã được thay nước nóng hôi hổi.

    Loading...

    Hai nô tài đang định giúp Tiêu Ngữ lau rửa, nhưng bỗng nhiên lại nghe được tiếng gầm nhẹ khàn khàn của hoàng thượng: “Cút xuống cho trẫm, không được tuyện triệu không được vào”. Lại thấy hai cánh tay đang kéo kéo lớp áo mỏng dáng vẻ yêu thương vô hạn, lộ rõ việc muốn bảo vệ vật sở hữu của mình, hai người vội vã lui ra, đi ra tới ngoài, trở về chỗ bọn thái giám cá cượcthật sự rất náo nhiệt.

    Qua một đêm xuân ngắn ngủi, trời vừa tảng sáng, Hạ Vô Ưu liền nhanh chóng đứng dậy. Bên ngoài là cung nữ thái giám quen thuộc đang bê dụng cụ rửa mặt chuẩn bị hầu hạ, Y Đức thấy Tiêu Ngữ còn đang ngủ say, thầm tạ ơn trời, ngươi vẫn có khả năng làm cho chủ tử giữ được bình tĩnh, lúc này không nhanh lên nịnh bợ hoàng thượng cầu hắn tha cho ngươi cái mạng còn chờ cái gì nữa, xong liền lặng lẽ đi đến đánh thức hắn.

    Chưa kịp đến bên giường, chợt nghe tiếng Hạ Vô Ưu trầm giọng nói: “ Để cho hắn ngủ một lúc, đợi hắn tỉnh lại, truyền gọi một ngự y thật giỏi đến xem xét vết thương cho hắn, kê một vài đơn thuốc trị vết thương ngoài da giúp hắn chữa trị”. Vừa nói vừa chỉnh chang lại y phục xong xuôi, Y Đức tranh thủ tiến lên nói: “ Khởi bẩm hoàng thượng, vậy… vậy sau phải xử lí như thế nào? Có hay không để hắn quay về chỗ Tình phi nương nương tiếp tục trồng hoa?”

    “ Để hắn tiếp tục trồng hoa?” Hạ Vô Ưu bất mãn hừ một tiếng, nghe xong lòng Y Đức trầm xuống, hoàng thượng chắc chắn không dự định làm việc tốt a, nếu như thế cần gì phải trị thương cho hắn… còn chưa có nghĩ xong, chợt nghe Hạ Vô Ưu trầm tư nói: “Nếu phút chốc đã được phong tước vị cao, các nữ nhân kia lòng dạ độc ác chắc chắn sẽ tức giận, ân, quên đi, trước hết cứ phong làm quý nhân, ban thưởng cho hắn ở tại Giai Tú viên tại Sơn Thủy các, tùy lúc mà tuyên triệu”.

    Y Đức tròng mắt nhanh chóng mở lớn, phạm tội khi quân kháng chỉ, có thể sống sót đã là điều không thể ngờ tới, lại còn được phong làm quý nhân, cái này… cái này… Chẳng phải là mặt trời mọc ở hướng tây chứ? Mắt thấy hoàng thượng đã sửa sang xong không thèm để ý mình đi thẳng ra ngoài, hắn vội vã nhìn Trương Kiều đồng dạng thái giám bên cạnh trừng lớn mắt nói: “ Nghe thấy rồi chứ? Đợi một lát nữa tân quý nhân tỉnh, phải lập tức truyền chỉ biết không? Không được chậm trễ, chờ ta về chúng ta sẽ lại tính toán về ván cá cược”. Vừa nói xong liền đuổi theo Hạ Vô Ưu, hầu hạ hắn lâm triều.

    Chương 12
    Từ giấc mộng mơ mơ màng màng tỉnh lại, Tiêu Ngữ vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy cảnh bản thân cực kỳ nhếch nhác bị ném trên mặt đất chờ tri tội, kinh ngạc khi thấy mình vẫn nằm trên chiếc giường lớn lộng lẫy đồng thời thấy rõ mọi thứ đều là thật, càng làm cho hắn kinh ngạc, nơi hạ thể tuy có đau nhức nhưng không có cảm giác khó chịu dính bẩn, nhìn hai bên không một bóng người, hắn mặt đỏ lên, cắn răng thâm nhập hạ thân, quả thật nơi nào cũng sạch sẽ căn bản không giống với khi hắn lần đầu hầu hạ, phải trở về tẩy rửa đến nửa ngày, cuối cùng quyết định đứng lên, thân dưới lại chảy ra một bãi nhỏ thứ dơ bẩn.

    Chuyện này là sao? Cho dù Tiêu Ngữ có thông minh đến đâu cũng không nghĩ ra lý do hoàng thượng “Đối xử tử tế” với hắn như vậy, hắn sẽ không bởi vì sắp mang mình đi giết mà hảo tâm giúp mình tẩy rửa. Tiêu Ngữ cố gắng nén đau đớn bò dậy, quần áo hôm qua mặc đã sớm bị xé nát, cũng may đầu giường đã được để sẵn một bộ y phục màu xanh nhạt chỉnh tề, hắn cầm lấy chậm rãi mặc vào, mới vừa thắt xong đai lưng, ngoài cửa liền truyền đến thanh âm chói tai: “ Tiêu Ngữ tiếp chỉ.”

    Tiêu Ngữ ung dung quỳ xuống, thầm nghĩ đến việc hành quyết một thái giám cũng phải truyền chỉ hoàng thượng cũng thật rảnh a, nhưng nếu là ban thưởng tử, thì hắn có thể tránh đuợc nguy cơ bị thị vệ cấm quân vũ nhục, suy cho cùng hoàng thượng sẽ không kiêng nể gì cả, cũng không có khả năng ở vị trí tôn nghiêm cao cao tại thượng lại vì một kẻ thấp hèn mà hạ thánh chỉ, hắn tò mò không biết mình sẽ chết kiểu nào, chặt ngang lưng, lăng trì, ngũ mã phanh thây, xử giao a, đến khi nghe thánh chỉ rồi thì sẽ biết a.

    Bất quá chờ hắn nhớ tới việc chăm chú lắng nghe thì thái giám cũng đã truyền chỉ xong, hướng về phía Tiêu Ngữ cười nói: “ Tân quý nhân, mau lĩnh chỉ tạ ân đi”.

    Ai nói thuộc hạ của Y công công đều là hảo thái giám? Tiêu Ngữ trong lòng oán hận: ta sắp phải chết, mà hắn cười tươi như vậy, rõ ràng vui sướng khi thấy mình gặp họa, còn nói cái gì tân quý nhân, mình cuối cùng cũng sẽ chết vậy mà hắn còn châm chọc như vậy?

    “ Chuyện này… công công, lúc nãy ta còn chưa có nghe rõ, chẳng hay công công có thể nói cho ta biết hoàng thượng ban thưởng tử cho ta như thế nào?”

    Ban thưởng tử? Thái giám tuyên chỉ có chút sửng sốt, sau đó mới cẩn thận nhìn lại thánh chỉ trong tay, một đường gân xanh trên trán nổi lên, một phen nhìn chằm chằm Tiêu Ngữ, hắn cắn răng nói từng chữ: “Ngươi thực sự là không có nghe cái gì sao? Đúng không? Trong khi ta đọc thánh chỉ, ngươi một câu cũng không nghe sao? Hảo, tiểu tử ngươi có dũng khí, đầu tiên là khi quân, tiếp đến là kháng chỉ, hiện tại lại đại bất kính với ý chỉ của hoàng thượng, ngươi không có nghe cái gì sao? Ta rộng lượng nói cho ngươi biết, hoàng thượng phong ngươi làm quý nhân, ban cho ngươi ở Giai Tú viên, ngươi nghe…” Còn chưa nói xong, ngay lập tức tỉnh ngộ nhìn người trước mặt đã trở thành quý nhân, không còn cùng mình là cung nô ngang bằng địa vị nữa.

    Người này đã được hoàng thượng sủng hạnh , nếu để hoàng thượng biết được mình trước mặt hắn quát mắng, thái giám truyền chỉ không còn đủ can đảm để nghĩ đến chuyện tiếp theo nữa, “Phịch” một tiếng quỳ trên mặt đất, run rẩy nói: “ Nô tài vô lễ, thỉnh quý nhân trị tội”. Nói xong không ngừng dập đầu xuống đất.

    Tiêu Ngữ cả người đều ngây dại, nhìn thấy hành động của thái giám truyền chỉ, trong lòng lại không khỏi đau xót, đây chính là số phận của kẻ làm tôi tớ cho người khác, sống hay chết, cười cũng như khóc đều bị nắm giữ trong tay chủ tử, gắng chịu đựng cảm giác khó chịu nơi hậu đình tiến đến nâng thái giám kia đứng dậy, để xoa dịu hắn đành ôn nhu nói: “Công công không cần phải làm vậy, dù như thế nào ta và công công cũng cùng một loại người, kỳ thực, nếu như có thể không làm cái này quý nhân, ta tình nguyện quỳ xuống dập đầu trước ngươi”. Nói xong câu đó, nhịn không được lại cảm thấy đau xót, ngồi dưới đất khóc than nhìn người trước mặt lẩm bẩm: “ Vì sao lại như vậy? Cứ đem ta đi giết có phải tốt không, vậy là mọi chuyện kết thúc, cũng có thể thể hiện sự uy nghiêm của hoàng thượng, vì cái gì còn muốn lưu lại một kẻ ngang bướng khi quân kháng chỉ như ta, vì cái gì còn muốn ta chịu đựng sự thống khổ đau đớn như thế này, ta tình nguyện bị chặt đầu, bị chém ngang lưng, bị…”

    Đáng tiếc oán giận cũng vô ích, Tiêu Ngữ vẫn phải làm quý nhân dọn đến Giai Tú viên, cho dù hắn vạn phần không muốn, từng bước chậm chạp di chuyển, nhưng nửa canh giờ sau đã đến nơi sau này chính mình sẽ ở, đó là một gian nhà rất lớn mà lộng lẫy, so với các vị quý nhân khác, gian nhà coi như là thượng đẳng. Thế nhưng Tiêu Ngữ lại tình nguyện trở lại căn phòng nhỏ đơn giản của mình, hắn nhớ đến mọi thứ trong căn phòng ấy,xung quanh hắn là những loại hạt giống hoa, các loại công cụ, rơi lả tả khắp phòng đều là đất trồng hoa, còn có bồn hoa cho dù không phải đồ quý nhưng đều là một tay hắn chăm sóc những bông hoa bên trong.

    Đúng lúc ấy, thái giám tuyên chỉ bỗng nhiên dẫn theo một ít tiểu thái giám đi đến, trong lòng đều ôm những thứ ở căn phòng nhỏ của hắn. Kích động đứng lên, cũng không nghĩ đến việc sẽ làm động vết thương ở hậu đình, cắn răng chịu đựng đau đớn, chỉ nghe thái giám kia cười nói: “ Quý nhân… đây đều là những thứ trong phòng của người trước đây, ta thiết nghĩ người không nỡ vứt bỏ, liền sai người mang đến . Y công công cũng vừa an bài những hài tử này sau sẽ hầu hạ sinh hoạt ăn uống hàng ngày của người, nô tài là Duyên Hỉ. Còn có mấy người cung nữ, muốn gì cứ sai họ làm, không biết quý nhân còn có gì căn dặn không?”

    Tiêu Ngữ nở nụ cười cảm kích, chợt nghiêm mặt nói: “Duyên Hỉ công công, sau này ngươi cùng mọi người ở đây cứ gọi ta là Tiêu Ngữ, ta không thích xưng hô quý nhân hay nương nương gì cả. Ta tuy rằng … đã không còn là một nam nhân, nhưng cũng tuyệt đối không muốn làm một nữ nhân, hoàng thượng đến chúng ta cứ giả vờ xưng hô, khi hoàng thượng không có ở đây chúng ta không cần phải phân biệt trên dưới, thực sự mà nói, ta cũng đâu có khác gì nô tài đâu? Hoàng thượng tuy trong chốc lát hồ đồ khai ân, không biết đến một lúc nào đó, hắn nhớ tới đủ loại bất kính của ta liền đem ta vứt xuống mười tám tầng địa ngục cũng chưa biết a”.

    Duyên Hỉ cười nói: “ Nếu nói như vậy, bọn nô tài cũng thật có vận mệnh tốt. Tiêu Ngữ, ta không gọi ngươi quý nhân ngươi cũng đừng gọi ta công công, chúng ta tuổi tác cũng tương đương, cứ xưng hô bằng tên…” Lời còn chưa nói xong, trong viện đã vang lên thanh âm mềm mại đáng yêu của ai đó: “ Ô, không biết là vị tân quý nhân nào lại được chuyển đến đây, cùng ở chung một nơi ít nhiều cũng muốn được tiếp kiến”. Tiếng nói ngừng lại, Tiêu Ngữ bất đắc dĩ thở dài, hắn biết, tạo hóa trêu ngươi, số phận đã đẩy hắn vào vòng xoáy tranh đoạt hắc ám nơi hậu cung, chỉ tiếc hắn ngoài việc đón nhận thì không có sự lựa chọn nào khác.

    Chương 13
    Vị quý nhân nương nương này một thân tiên diễm (1) được a hoàn nhẹ nhàng đỡ chầm chầm vào trong, đến khi nhìn rõ người mới được phong làm quý nhân lại chính là Tiêu Ngữ không khỏi há miệng kinh ngạc, trên mặt lộ ra biểu tình ngơ ngác làm cho vẻ tao nhã của nàng không còn sót lại một chút gì, Duyên Hỉ cùng các tiểu thái giám khác nhịn không được đều quay đầu ra sau cười trộm.

    “Sao lại là ngươi? Vì sao tân quý nhân lại là ngươi? Ngươi không phải đã bị xử tội chết rồi sao?” Vị quý nhân kia hét ầm lên, việc này không thể trách nàng thất thố, đêm qua Tần quý phi cùng các đại quý phi khác đã đều dự đoán được kết cục cho Tiêu Ngữ, mọi người đều cho rằng kết cục của Tiêu Ngữ chỉ có một chữ để diễn tả đó là chết, kết quả hôm nay lại thấy được hắn còn sống không những vậy còn rất khỏe mạnh, còn được phong làm quý nhân, dù đổi lại là ai khác đều không thể chịu được sự đả kích này.

    Tiêu Ngữ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh nói: “ Ta cũng muốn có thể được ban thưởng tử như lời nương nương nói, đáng tiếc hoàng thượng lại không làm ta như nguyện, nếu nương nương đồng ý giúp , Tiêu Ngữ vô cùng cảm kích”. Hắn nói ra đều là những lời thật lòng, có ai muốn mỗi ngày đến nửa đêm lại bị một tên bạo chúa biến thái giày vò, sau đó mang theo cả một cơ thể đau nhức đi vào giấc ngủ a.

    Hết lần này tới lần khác vị La quý nhân này luôn luôn dùng suy nghĩ của một kẻ tiểu nhân, nghe Tiêu Ngữ nói như vậy, lại tưởng hắn thị uy trước mình, cười lạnh một tiếng nói: “ Ngươi đừng vội đắc ý, hoàng thượng cũng mới sủng hạnh ngươi một đêm, chỉ là cảm thấy mới mẻ mà thôi, ngươi cùng với các quý nhân như ta, một tháng luân phiên nhau cùng lắm chỉ được thị tẩm không quá một lần, đợi đến lượt chỉ sợ rằng hoàng thượng cũng sớm ném ngươi vào quên lãng rồi, cho dù được phong làm quý nhân, nhưng không có cách nào vươn lên cao, nô tài vẫn chỉ là nô tài, sớm muộn gì ngươi cũng bị trở lại như cũ thôi”. Nói xong phun ra một ngụm nước bọt, tức tối bỏ đi.

    Duyên Hỉ cực kỳ tức giận, dù nói thế nào hắn và Tiêu Ngữ đều là những người giống nhau, hắn đương nhiên là đứng ở phía Tiêu Ngữ, huống hồ gì bây giờ Tiêu Ngữ còn là chủ tử của hắn, liền nhìn theo bóng lưng La quý nhân đang dời đi “Phi” một tiếng nói: “ Một quý nhân không được sủng ái lại kiêu ngạo như vậy, các ngươi giờ địa vị ngang nhau, dựa vào cái gì nàng ta lại có thể nhổ nước bọt vào ngươi, Tiêu Ngữ, ngươi không cần phải vội, đợi ta bẩm báo lại chuyện này với Y công công, cùng nhau đến trước mặt hoàng thượng phân xử”. Nói xong nhìn về phía Tiêu Ngữ, nhưng chẳng hiểu vì cái gì Tiêu Ngữ lại như lọt vào cõi thần tiên xa xăm chỉ là nhìn hắn trong mắt hiện rõ một câu “ Trung can nghĩa đảm”(2).

    Duyên Hỉ tức đến muốn thổ huyết, không ngờ Tiêu Ngữ liền kéo tay hắn, thanh âm run rẩy kích động nói: “ Duyên Hỉ, vừa rồi nàng ta nói là có ý gì a? Ta chưa bao giờ phải hầu hạ người, không biết gì về quy củ triệu phi tần của hoàng thượng, lẽ nào như nàng nói, ta không cần phải hàng đêm đều đi thị tẩm?”

    Duyên Hỉ khó hiểu nhìn hắn: “ Đương nhiên không cần. Tiêu Ngữ, ngươi thực sự là trồng hoa đến loạn trí rồi, ngay đến Tình phi nương nương chủ tử của ngươi cũng không có hàng đêm đều được thị tẩm a, năm ngoái hoàng thượng sủng ái nhất là Tuyết phi nương nương, người được vua trực tiếp phong làm phi, cùng lắm một tháng cũng chỉ được triệu ba bốn lần mà thôi, ai, nữ nhân cùng nam sủng của hoàng thượng nhiều như vậy, một tháng đến phiên một lần thì cũng tốt lắm rồi”. Cũng có thể bởi vì thân phận giống nhau, Duyên Hỉ đối với vị tân quý nhân này cũng không quá kiêng nể, lời nói cử chỉ đều cùng với Tiêu Ngữ giống như ngang hàng, tùy tiên không chú ý.

    Tiêu Ngữ bỗng nhiên mỉm cười, tiếp đó liền cười to không ngừng, cười đến nỗi Duyên Hỉ trong lòng thấy sợ hãi, thầm nghĩ tên Tiêu Ngữ này có phải hay không giờ mới định thần lại, nhận ra mình được phong quý nhân, vui mừng đến phát khùng. Lại nghe Tiêu Ngữ nhẹ nhàng nói: “ Như thế thật là tốt, thì ra ta đã quá lo lắng rồi, tốt nhất là một tháng sau hoàng thượng quên ta, không, tốt nhất là hắn cả đời cũng không nhớ đến ta”. Tâm tình tốt cũng làm cho hắn nhớ tới việc chăm sóc hoa cỏ bảo bối của mình, tưới nước cho cây, bận bịu kinh khủng, những người khác nghĩ muốn giúp hắn nhưng không được. Ngày cũng dần dần qua đi, tâm tình của mọi người đều thoải mái. Tiêu Ngữ không cần nói đến, ngay cả các thái giám cung nữ khác cũng vì thấy chủ tử hòa nhã dễ gần cũng không phải giống như các nô tài khác trong cung sau khi mặt trời lặn lại nơm nớp lo sợ mà thả lỏng tâm tình.

    Đến giờ dùng bữa, cả một cái bàn lớn đặt đầy sơn hào hải vị, Tiêu Ngữ trước đây chỉ mới được nhìn qua đồ ăn của Tình phi, thỉnh thoảng nương nương cũng hảo tâm ban cho chúng nô tài một vài thứ, đều ăn một lần không thể nào quên được hương vị của nó, hôm nay hắn cũng được ăn uống chu đáo, không khỏi thầm nghĩ: chỉ cần hoàng thượng lạnh nhạt với ta, thì những người trong hậu cung cũng không chĩa mũi nhọn vào ta, ta cũng không muốn phải chịu đựng sự thống khổ kia nữa, còn có thể ăn thật là nhiều thứ ngon, cùng bọn Duyên Hỉ chơi đùa đấu khẩu, còn có thêm nhiều thời gian rảnh chăm sóc hoa, rồi cả gian phòng vừa rộng vừa thoáng gió, còn có mấy gian phòng hướng về ánh mặt trời nữa, a a a, thật sự là cuộc sống của thần tiên a.

    Ngay sau đó liền bắt chuyện với đám nô tài ở trong phòng đang đứng xung quanh bàn ăn, những người đó lúc đầu còn e ngại, sau lại thấy Tiêu Ngữ nói đêm qua hoàng thượng vừa cho triệu hắn, tối nay nhất định sẽ không gọi, mọi người không cần phải quá coi trọng phép tắc, mọi người nghĩ một lúc thấy cũng có lý, liền không hề chú ý trên dưới, đều ngồi vào bàn cùng Tiêu Ngữ nói chuyện phiếm, cùng nhau ăn cơm uống rượu vui vẻ thoải mái. Ăn sạch sẽ bàn thức ăn mặt ai cũng thấy thỏa mãn.

    Tiêu Ngữ đi đến bên cửa sổ nhìn chậu hoa Dạ Lai Hương, bên kia Duyên Hỉ và mọi người đã dọn xong bàn, chuẩn bị cùng nhau chơi xúc xắc. Tiêu Ngữ ngắm hoa xong, Duyên Hỉ dừng lại một chút, gọi hắn đến, hắn mỉm cười đang muốn đi đến, vừa ngẩng đầu lên, chợt thấy ngoài cửa sổ có một thái giám đang chậm rãi đi đến, còn chưa kịp phản ứng, thái giám kia đã dừng bên ngoài phòng, cao giọng nói: “Tuyên Tiêu quý phi của Giai Tú viên kiến giá thị tẩm, hoàng thượng đặc biết truyền chỉ, không cần thay y phục, lập tức đi ngay , khâm thử”.

    Tiêu Ngữ sửng sốt một lát, “Rầm” một cái thân thể như vô lực rơi xuống đất, hồi lâu sau mới đứng lên nắm tay áo Duyên Hỉ, liên tục hỏi dồn: “Ngươi … hồi sáng ngươi nói với ta như nào? Ngươi…Ngươi không phải nói một tháng sau mới có khả năng hoàng thượng triệu kiến ta sao? Vậy… Vậy chuyện này là như thế nào? Có phải hay không… Có phải hay không công công truyền nhầm người? Ngươi… Ngươi mau đi hỏi cho rõ ràng a”. Hắn vừa kinh hoàng vừa sợ hãi, một bên cùng Duyên Hỉ nói chuyện, một bên thân thể lại tìm chỗ trốn sau đám thái giám, dường như làm vậy có thể né tránh việc Hạ Vô Ưu tuyên triệu, né tránh được sự thật đang hiển hiện trước mắt.

    (1) Tiên diễm: chỉ người đẹp nhưng mình để từ này cho nó hay

    (2) Trung can nghĩa đảm: chắc là chỉ người can đảm, có nghĩa khí

    Chương 14
    Duyên Hỉ cũng ngây ngẩn cả người, liên tục hai đêm liền triệu cùng một người thị tẩm, chuyện này với Hạ Vô Ưu là chưa bao giờ xảy ra. Nhìn vị chủ tử gần như đã rơi lệ đang dốc sức trốn ở phía sau cung nữ thái giám, vị chủ tử này cũng thật quá kỳ quái a, được sủng ái như vậy, người khác có nằm mơ cũng không được, Tiêu Ngữ lại rất xem thường, hắn nào biết trong mắt Tiêu Ngữ chuyện thị tẩm này so với mất đầu còn kinh khủng hơn rất nhiều.

    “ Duyên Hỉ, ngươi mau mau đi hỏi a, có phải hay không là truyền sai người? Ta nghĩ nhất định là truyền sai rồi”. Tiêu Ngữ ôm hy vọng cuối cùng nhìn nô tài biểu tình hết sức hiếu kỳ, chưa đợi Duyên Hỉ hỏi, thái giám tuyên chỉ liền tươi cười nói: “ Quý nhân thật biết nói đùa a, thánh chỉ ai dám truyền sai a, nếu hoàng thượng nhận thấy không phải người ngài yêu cầu, làm sao nô tài giữ được cái mạng nhỏ này? Thiên chân vạn xác hoàng thượng chọn chính là bài tử của người, quý nhân cũng nhanh theo nô tài đi, hoàng thượng là đang chờ người, không thể chậm trễ thêm nữa”.

    Duyên Hỉ thở dài, bèn cười nói: “ Ôn công công, điều này có gì đó không giống với thương ngày? Hoàng thượng của chúng ta…” Còn chưa nói xong Ôn công công đã ngắt lời: “ Thường ngày? Hoàng thượng đặt ra luật lệ, phép tắc hắn muốn tuân thủ thì tuân thủ, nếu hắn không muốn, liệu có ai dám thắc mắc không? Tính tình của hoàng thượng ngươi còn không biết sao?” Nói xong liền thúc giục: “ Nhanh nhanh giúp chủ tử các ngươi chỉnh trang lại một chút, nếu để hoàng thượng chờ quá lâu, ngay cả các ngươi cũng không tránh khỏi bị trị tội”.

    Duyên Hỉ gật đầu liền tiến đến kéo Tiêu Ngữ, rồi quay sang các cung nữ: “ Các ngươi còn ngây ngốc đứng đó làm cái gì? Mau dẫn Tiêu Ngữ đi thay y phục, hôm nay hoàng thượng không phải đã ban thưởng mấy bộ y phục ‘ Nhuyễn Lan Hương’ sao? Tất cả đều là đồ thượng đẳng, cứ chọn đại một màu cũng được, nhanh mang một bộ đến đây để thay”. Mệnh lệnh vừa thoát ra khỏi miệng, khắp phòng giống như một trận hỗn loạn.

    Ôn công công cười nói: “ Duyên Hỉ, ngươi gan cũng lớn quá a, nơi này ai là chủ tử vậy? Ngay cả quý nhân ngươi cũng dám ra lệnh, nếu là người khác trong cung, liệu đầu của ngươi còn trên cổ không?”

    Duyên Hỉ cũng cười nói: “ Công công, Tiêu Ngữ với chúng ta là người một nhà, là hắn không cho chúng ta đối đãi với hắn như chủ tử, địa vị cao cũng không bằng lúc nghèo hèn, hắn không muốn cao cao tại thượng, chúng ta là nô tài cũng chỉ còn cách tuân mệnh, ngài nói nô tài ra lệnh cho hắn, ngài tự mình nhìn xem, nếu như để hắn tự lo có khi đến sáng mai mới có thể đến chỗ hoàng thượng đúng không? Đến lúc đó tất cả chúng ta đều là gặp chuyện xui xẻo”. Nói xong cả hai người đều là hiểu ý nhau cười. Khoảng nửa khắc sau, từ phía sau bình phong đã thấy một người đi ra, tóc chỉ được búi một chút bằng một cây trâm bạch ngọc đơn giản, xõa xuống trên vai trên lưng giống như một tấm lụa màu đen, lại càng làm cho người nọ thêm rực rỡ. Trang phục không đẹp đẽ, trên mặt không một chút son phấn, nhưng lại thập phần sạch sẽ, trên người được khoác một tấm áo choàng màu trắng, bọc lấy thân thể đều đặn, làm cho hắn cả người càng thêm phiêu dật.

    Ôn công công âm thầm gật đầu, thầm nghĩ thường ngày quả thật nhìn không ra, tiểu thái giám này lại có phong thái khí chất như vậy. Lại nghe Tiêu Ngữ căng thẳng hỏi Duyên Hỉ: “ Nhìn thế nào nhìn thế nào? Ta cố ý bảo các nàng để xõa mái tóc rối xuống, trên mặt cũng không có bôi những thứ kia lên, Ta… ta còn chưa kịp soi gương, các nàng đã vội đẩy ta ra, không soi thì không soi, đó là chuyện của nữ nhân thường làm, ngươi giúp ta nhìn xem, có đúng hay không rất là hỗn độn rất là xấu xí a?”

    Ôn công công sửng sốt, lại nghe Duyên Hỉ nghiêm mặt nói: “Không sai, hoàng thượng mà thấy ngươi nhất định là cực kỳ không có hứng thú, chắc chắn sẽ không bao giờ kêu ngươi thị tẩm nữa, cho nên ngươi mau mau đi đi”.

    Ôn công công suýt nữa nhịn không nổi mà bật cười, thầm nghĩ người này thật thú vị. Một bên phân phó hai tiểu thái giám đi đến đỡ lấy Tiêu Ngữ, cả hai đều bị hắn hất tay ra, liền nói: “ Thường ngày ta còn đi nhanh hơn bọn hắn nữa”. Nói tới nói lui, hắn dù như thế nào cũng không muốn đi nhanh như tốc độ thường ngày. Ba bước của hắn bằng một bước chân của kẻ khác. Ôn công công nếu thúc giục nhanh, hắn cũng bước mau chút, khi không giục thì hắn liền đứng lên, nhìn dáng vẻ của hắn, tựa hồ hận đến nỗi không thể giậm chân tại chỗ hoặc là đào tẩu.

    Bọn nô tài đều cố gắng nhịn cười, khó khăn lắm mới đưa được vị quý nhân này đến Cẩm Tú các, chưa bước tới cửa đã nghe được hoàng thượng hét lên giận dữ: “ Y Đức, ngươi phái người đi xem, Tiêu Ngữ cùng bọn nô tài kia có phải đã bị diều hâu tha đi mất rồi không? Bằng không sao đến tận bây giờ còn chưa thấy xuất hiện”. Y Đức hoàng sợ nhanh chóng nhận lệnh đi ra, vừa nhìn thấy bọn họ, liền thở ra một hơi thật dài, vỗ ngực nói: “Ôi Phật Tổ của ta ơi, thật là, thiếu chút nữa làm ta ngộp thở đến chết, sau này ta thật sự cũng không dám ở bên cạnh hoàng thượng nữa”. Lại quay sang Ôn công công nói: “ Sao bây giờ mới tới? Sau này ta cho ngươi ở bên hầu hạ hoàng thượng, cho ngươi biết cảm giác một canh giờ không dám thở mạnh”.

    Ôn công công trong lòng cảm thấy oan ức, nhưng thời điểm này rõ ràng không phải là lúc kể khổ, trước hết nên đưa Tiêu Ngữ nhanh chóng vào trong, rồi sau đó mới tìm Y Đức kể chuyện.

    Tiêu Ngữ vào phòng, dùng sức nuốt mấy miếng nước bọt mới có thể bình tĩnh lại đôi chút, mới vừa định lộ ra hình dạng nhún nhường ngẩng đầu đối diện Hạ Vô Ưu, thình lình cả người bị hắn bế lên, vành tai bị cắn mạnh một cái, còn chưa kịp hoàn hồn đã nghe thấy thanh âm chứa cả tức giận của hoàng thượng: “Ngươi là ốc sên sao? Cho dù là ốc sên, bò một canh giờ cũng phải tới rồi chứ, hừ, dám cùng ta dở trò đùa giỡn, xem ta đêm nay phạt ngươi như thế nào”.

    “ Hoàng thượng, người nghe nô tài giải thích đã, người cũng phải cho nô tài cơ hội biện bạch… A… Chờ một chút,chúng ta…Chúng ta trước tiên nên ăn chút gì đã, ta… ta cảm thấy đói bụng…” Tiêu Ngữ nói năng lộn xộn khua tay múa chân, lại nghe “phịch” một tiếng, bản thân đã bị ném lên giường, bên tai truyền đến âm thanh nhiệt tình nói nhỏ của Hạ Vô Ưu: “ Trẫm lúc trước đích thực có nghĩ tới việc cùng ngươi ăn cái gì đó, cùng nhau trò chuyện, tạo một chút không khí lãng mạn, nhưng thật rất đáng tiếc, thời gian dùng làm những việc này thật là lãng phí hơn cùng ngươi trên giường”. Hắn đắc ý cười ha hả, đến bây giờ dưới ánh sáng của nến hắn mới chú ý tới hắn trên người y phục đều là màu trắng thuần khiết, không khỏi cả người đều ngây ngẩn.

    Chương 15
    Tiêu Ngữ vừa thấy nhãn thần hoàng thượng ngẩn ngơ, trong lòng không khỏi mọc lên một tia hy vọng, cười thầm nói: ha ha, thật tốt quá, chiêu này quả nhiên hữu hiệu, ta đã nói mà, mỗi lần Tình phi nương nương thị tẩm đều đặc biệt chọn ra những bộ trang phục hoàn mỹ nhất, hôm nay ta mặc một bộ đò chỉ toàn màu trắng yết kiến, vốn có gương mặt không đẹp dĩ nhiên lại càng không có một chút sức quyến rũ, ân, tuy rằng nói… tuy rằng nói hai lần trước ta cũng không có chút mị lực nào, nhưng… nhưng tâm tình hoàng thượng cả hai lần hình như đều đang rất kích động, không có nhìn kỹ cũng là bình thường, hôm nay ta được phong quý nhân, nhưng vẫn mang một gương mặt tẻ nhạt như thế này, hắn đương nhiên sẽ không cảm thấy hứng thú.

    Đang mải nghĩ, bỗng nhiên cả người cảm thấy lành lạnh, lấy lại tinh thần quay ra nhìn, chỉ thấy Hạ Vô Ưu đang dùng nhãn thần sâu xa khó hiểu nhìn hắn, một mặt ôn nhu cởi bỏ dây buộc của áo choàng. Tiêu Ngữ kinh hãi vừa định lên tiếng, chợt nghe Hạ Vô Ưu ha hả cười nói: “ Thật sự lúc này trẫm thấy trẫm như đã nhặt được bảo bối vô giá vậy”. chỉ nói duy nhất một câu, liền giống như loài sói bổ nhào đến, những kế hoạch Tiêu Ngữ tỉ mỉ vạch ra cuối cùng chỉ càng làm cho hắn bị sử dụng càng thêm triệt để.

    Xxxxxxxxxxxx

    Sáng sớm ánh mặt trời nhè nhẹ từng đợt tinh tế chiếu vào, bên trong lưu động hương thơm nhàn nhạt, ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim hót vui vẻ, làm cho người đang trong lúc say ngủ giật mình tỉnh giấc. Tiêu Ngữ chậm rãi bò dậy, toàn thân đau nhức so với hai lần trước chỉ có hơn chứ không có kém, làm cho hắn trong lòng chua xót không ngừng rơi lệ: Vì sao số phận của hắn lại khổ như thế này?

    “ Tiêu Ngữ ngươi tỉnh rồi”. Nghe thấy bên trong có tiếng động, Ôn công công vẻ mặt tươi cười cùng mấy cung nữ thái giám đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, biết hắn không thích người khác gọi là quý nhân, liền đơn giản mà gọi tên của hắn.

    Bọn họ xuất hiện, làm cho gương mặt Tiêu Ngữ ửng hồng, đến lúc nhìn thấy trên người đã được thay một bộ y phục sạch sẽ, hắn không khỏi há miệng kinh ngạc, ảo não lên tiếng: “ Ta… Ta ngủ say như vậy sao? Ngay cả khi các ngươi… các ngươi thay quần áo ta cũng không biết”.

    Ôn công công hòa nhã đi đến giống như nịnh bợ nói: “ Chúng ta? Chúng ta nào dám giúp ngươi thay quần áo, việc này là do hoàng thượng đích thân làm a. Tiêu Ngữ, ta thật sự vẫn chưa hiểu rốt cuộc ngươi có mị lực gì làm cho hoàng thượng cũng bị mê hoặc, ngay cả Tình Thục phi nương nương cũng chưa bao giờ được sủng ái như vậy, còn chưa nói đến chuyện hai buổi sáng rồi không bắt ngươi dậy thu dọn rời đi , còn cảnh cáo chúng ta không được đánh thức ngươi, ha ha, đây là ân huệ trời ban a.”

    “ Không được đánh thức ta?”. Tiêu Ngữ tự mình nói xong hai mắt liền mở lớn, trở mình đứng dậy, từng trận đau nhức đang gào thét, hắn cũng mặc kệ, tiện tay lấy bộ y phục cùng áo choàng gần như còn nguyên vẹn trên bình phong, tay chân luống cuống thay y phục, xong liền vội vàng chạy ra ngoài. Chưa kịp di chuyển, thì lại có một tiếng hô lớn: “ Hoàng thượng giá lâm”. Ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Hạ Vô Ưu đang từ rất xa đi đến, nhìn lên thấy thân ảnh hắn, cước bộ lại càng nhanh thêm vài phần, Tiêu Ngữ sợ đến phát run, liền vội vàng cúi đầu, đã nghĩ cứ làm bộ như không phát hiện mà dời đi.

    Chỉ là không còn kịp nữa rồi, thanh âm của Hạ Vô Ưu truyền đến, dáng vẻ dường như rất vui: “Tiêu Ngữ a, trẫm còn đang thắc mắc không biết ngươi đã dậy chưa, ai ngờ tới thật đúng lúc, ha hả, lại đây lại đây, cùng trẫm ăn một chút điểm tâm, rồi chúng ta cùng nhau chơi cờ vây, chớ có lãng phí thời gian”.

    Tiêu Ngữ thật sự muốn ngồi xuống đất khóc lớn một hồi, lại sợ càng thu hút sự chú ý của hoàng thượng, suy nghĩ một lúc nhận thấy không thể làm khác hơn là cùng với Hạ Vô Ưu ở trong phòng, suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng không giấu được khao khát trong lòng, cẩn thận nói: “ Hoàng thượng đã qua một ngày đêm rồi, nô tài có phải hay không có thể trở về nơi ở của mình”.

    Hạ Vô Ưu trên môi lộ ra một nụ cười giảo hoạt: “Ngươi nói cái gì? Đã qua một ngày đêm rồi, đương nhiên là lại đến buổi tối, thời gian chọn bài tử tuyên chỉ cũng là được giảm bớt, chẳng phải là giúp cho Ôn Lục giảm bớt một lần đi nữa, ngươi cũng có thể vì hắn mà vui vẻ, bằng không cứ với cái tốc độ của ngươi, ngày hôm nay chuyện hắn bị trừng phạt là không thể tránh khỏi”. Nói xong nhìn mặt Tiêu Ngữ đã trắng bệch, hắn nhịn không được càng muốn trêu đùa, liền nghiêm trang nhìn hắn nói: “ Tiêu Ngữ a, ngươi bây giờ đã là quý phi, ở trước mặt trẫm không cần tự xưng nô tài, phải nói là nô tì như thế nào thế nào…” Còn chưa nói xong, Tiêu Ngữ đã chạy ra cái sân nhỏ nôn khan một trận, may mà trải qua một đêm vận động dữ dội, cơm tối thì chỉ ăn vài ba món coi như là đã tiêu hóa hết, nôn một lúc cũng không có cái gì, bằng không thật sự là không may cho thái giám phải quét dọn cái sân này.

    Thân thể Tiêu Ngữ tuy rằng đã không còn là nam nhân, nhưng thực sự bất đắc dĩ hắn mới phải tiến cung làm thái giám, nội tâm hắn không có một chút gì tính cách của nữ nhân, cho dù cả đời này cũng không có khả năng cùng nữ nhân, nhưng hắn cũng chưa từng nghĩ tới chuyện cùng nam nhân, lúc nãy nghe Hạ Vô Ưu nói thế, thật sự từ nô tì này dùng để chỉ chính mình khiến hắn trong lòng thấy kinh khủng, cho nên mới có biểu hiện kịch liệt như vậy.

    Hạ Vô Ưu tuy có vô số luyến sủng, kỳ thực cũng chẳng hề thích nam nhân tính như nữ nhân, lúc nãy nói như vậy chỉ là muốn đùa giỡn với Tiêu Ngữ, nhìn biểu hiện chân thực của nam nhân này, ngay lập tức vui vẻ, liền phân phó người bày biện điểm tâm, trong nháy mắt, cung nữ thái giám cứ đi tới đi lui như nước chảy, phút chốc đã bày biện tinh tế hàng trăm loại cháo khác nhau dùng để ăn sáng, hoa quả điểm tâm, ở giữa có những thứ bình thường Tiêu Ngữ cũng đã được nhìn thấy, còn những cái khác ngay cả tên cũng không thể nói được, trong lòng chỉ còn lại sự khen ngợi , Hạ Vô Ưu thấy hắn không kịp nhìn, nghểnh cổ lên không ngừng nhìn xung quanh, bộ dáng này làm hắn không nhịn được cười rộ lên, hảo tâm nói cho hắn cái gì ăn ngon, dùng cái gì đề làm, cái gì ăn có ích. Tinh tế giải thích cho hắn hiểu, mãi hơn một canh giờ mới dùng bữa xong.

    Thuộc truyện: Thái giám