Thái giám – Chương 16-19

    Thuộc truyện: Thái giám

    Chương 16
    Tiêu Ngữ không ngờ Hạ Vô Ưu không những học vấn cao thâm mà còn hiểu biết rất nhiều về đồ ăn, không khỏi thay đổi cách nhìn về hắn, nghĩ thầm hoàng thượng trị quốc tài giỏi, ngay cả những vấn đề linh tinh cũng hiểu rõ, quả thực thông tuệ hơn người, ai, người như vậy, hại ta tối hôm qua lộng xảo thành chuyên (1), hừ, đều tại Duyên Hỉ, hắn dám nói như thế, vậy mà bây giờ thì sao, hắn không phải là cố ý hại ta a, theo như hắn nói hắn đã hầu hạ bên hoàng thượng từ khi còn bé chẳng lẽ lại không biết hoàng thượng thích cái gì? Càng nghĩ càng thấy có lý, Tiêu Ngữ quyết định sau này trở về sẽ hảo hảo hỏi tội tên Duyên Hỉ chết tiệt, một chút cũng không chịu giúp, thấy khó khăn liền ngoảnh mặt đi, để mình hắn chống đỡ.

    Hạ Vô Ưu thấy hắn như lạc vào cõi thần tiên xa xôi, cũng không gọi hắn, chờ dọn xong bàn ăn, sai người mang bàn cờ đến , hai người cùng nhau chơi. Tiêu Ngữ nhìn quân cờ, trong lòng liền nảy ra một biện pháp, bậc đế vương đều là thiên tử địa vị cao quý, tuyệt đối không thích người giỏi hơn mình, cho dù là phương diện nào đều như vậy, cho nên những người làm thần tử, cho dù thông minh hơn hắn cũng cố tạo ra bộ dáng kém cỏi hơn hắn một chút, hôm nay ta làm ngược lại, không bằng cứ đánh cho hắn thua, sao lại phải sợ hắn giận dữ cùng lắm là đem ta trở về như cũ chứ gì? Suy nghĩ xong, ngẩng đầu lên chợt thấy nhãn thần Hạ Vô Ưu chứa đầy mong đợi, rùng mình, thầm nghĩ không đúng, hoàng thượng đến nơi ở của mình thật sự là ngoài dự đoán của mọi người, lần này nghìn vạn lần không thể biến khéo thành vụng, chi bằng cứ dứt khoát làm ra bộ dạng ngốc nghếch vụng về như trâu bò, thử nghĩ xem Hạ Vô Ưu tài giỏi như vậy, sao có thể chịu đựng được chuyện bên người lại có một kẻ kém cỏi ngu si , không sai, cứ như vậy. Nghĩ đến đây, hắn lập tức vui vẻ đứng lên, chửi thầm tên Duyên hỉ chết tiệt, ngươi không chịu cứu ta, ta sẽ tự giải thoát, hừ.

    Những ý nghĩ trong đầu cứ xoay vòng vòng, nhưng trên mặt lại không có biểu hiện gì, hắn nghĩ đến những chỗ mấu chốt thật kỹ, lại tự khen mình vô cùng thông minh. Thế là hai người cùng nhau chơi cờ. Tiêu Ngữ luôn đi những nước cờ ngu ngốc, làm cho Hạ Vô Ưu cười trộm không ngớt, trong giây lát ba ván cờ đã trôi qua, Hạ Vô Ưu vẫn cứ tràn trề hứng thú, hắn lại có chút không nhẫn nhịn được, nhìn thoáng qua vị hoàng đế đối diện với mình, nhưng suy nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi tâm tư hắn, không còn cách nào khác đành mạnh mẽ loại bỏ dáng vẻ tươi cười, lắp bắp nói: “ Hoàng thượng, nô tài ngu dốt, hoàng thượng mưu trí hơn người, nô tài thật sự chống đỡ không nổi, người xem… hoàng thượng dễ dàng đánh thắng, phải chăng cũng cảm thấy vô vị tẻ nhạt, chi bằng chúng ta… dừng lại ở đây đi”.

    Hạ Vô Ưu còn đang sắp xếp bàn cờ, không thèm nhìn hắn mà chỉ liếc mắt, lãnh đạm nói: “ Vô vị tẻ nhạt? Sẽ không a, nhìn ngươi rõ ràng là tinh thông cờ vây nhưng lại ra sức giả vờ là một kẻ vô dụng, tài năng nhưng thể hiện ra lại là “ ngu dốt”, trẫm nghĩ rất là thú vị”. Hắn nói xong mới đưa mắt lên, lộ ra dáng vẻ tươi cười giống như khích lệ: “Tiêu Ngữ, ngươi đúng là luôn luôn làm cho trẫm vừa vui mừng vừa kinh ngạc, trẫm ở bên cạnh ngươi, thật sự một chút cảm giác chán nản cũng không có a”.

    Tiêu Ngữ suýt chút nữa bị một ngụm nước bọt làm nghẹn chết, trí tuệ của hoàng thượng quả nhiên cao hơn hắn dự liệu, thế nhưng… thế nhưng như vậy không phải xấu xa sao, hắn rõ ràng ngay từ đầu đã nhìn ra, cũng không lộ chút biểu cảm, cứ như vậy nửa ngày đùa giỡn với mình như đang chơi với một con khỉ, chắc chắn trong lòng hắn đã cười đến mức nội thương rồi. Trong cơn giận dữ, mắt hắn không khỏi hiện lên một tia tức giận, thế nhưng nếu thể hiện ra ngoài thì tên này nhất định sẽ nói cái gì mà “Lúc ngươi tức giận nhìn thật khả ái”, chính vì vậy hắn dốc sức làm ra bộ dáng bình tĩnh tự nhiên, nhàn nhạt nói: “ Hoàng thượng thật biết đùa”.Kỳ thực trong lòng đã tức đến mức muốn thổ huyết

    Loading...

    Bộ dáng bất lực quả nhiên thỏa mãn sở thích của Hạ Vô Ưu, hắn thu dọn bàn cờ xong, lại ung dung cười nói: “Tiêu Ngữ ngươi không muốn biết vì sao trẫm lại biết ngươi tinh thông cờ vây à?” Hắn biết Tiêu Ngữ sẽ không hỏi, liền tự mình trả lời: “Kỳ thực ngươi ngay từ đầu đã để lộ sơ hở, mỗi khi trẫm đi một nước cờ hay, tuy rằng ngươi biểu hiện bình tĩnh như không, nhưng trong mắt ngươi dù sao vẫn lóe lên một tia sáng, rồi sau đó mới biểu lộ một tia thất vọng, có lẽ bởi vì không thể cùng trẫm hảo hảo đánh một ván cờ mà tiếc nuối, ha hả, Tiêu Ngữ, hỉ nộ bất hình vu sắc(2) những lời này ngươi nên nhớ cho kỹ a”.

    “ Tạ ơn hoàng thượng chỉ giáo, Tiêu Ngữ sau này nhất định gắng học cách thẳng thắn một chút”. Tiêu Ngữ oán hận nói xong, liền quay mặt đi nơi khác, không hề để ý thấy sự khác thường của người trước mặt. Hắn nghĩ nếu như mình thẳng thắn nói rõ trước mặt Hạ Vô Ưu, chắc chắn không thể thoát khỏi tội chết. Không bị hắn ở trên giường hành hạ đến chết thì cũng bị hắn nổi giận mà ăn tươi nuốt sống , có lẽ cái chết khiến người ta phải nôn mửa này xưa nay chưa từng có nhưng không phải là không có khả năng xảy ra. Hắn vốn là một người thông minh, hắn tự biết muốn làm Hạ Vô Ưu chán ghét cách tốt nhất chính là đối bất cứ chuyện gì cũng không phản ứng, thế nhưng, thế nhưng bảo hắn ngay lâp tức làm được việc này thực sự là quá khó, không thể làm gì khác hơn ngoài việc từ từ rèn luyện. Khẽ thở dài một cái, tạm thời bây giờ hắn chỉ có cam chịu số phận thôi.

    Cũng đã hơn mười ván cờ trôi qua, trên hành lang quanh co vội vã đi qua mọi người, đợi đến khi ở trước mặt, Y Đức cung kính đối Hạ Vô Ưu bẩm báo: “ Khởi bẩm hoàng thượng, đại cung nữ Xuân Bạch ở cung Tuyết Phi nương nương có việc cần bẩm báo, hoàng thượng có cho vào hay không ?” Hắn vẫn tiếp tục hỏi, nhưng mắt không ngừng quan sát sắc mặt của Hạ Vô Ưu.

    Hạ Vô Ưu nhíu mày, không kiên nhẫn nói: “Có chuyện gì kêu nàng mau chóng nói ra”. Một mặt lại đem quân cờ đặt ở góc đông nam. Nghe được, đại cung nữ Xuân Bạch kia quỳ xuống khấu đầu, nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, nô tì này lớn mật, dám lấy trộm Dạ Minh Châu hoàng thượng ban cho nương nương, nô tì đặc biệt dẫn nàng đến để hoàng thượng xử trí”. Nói xong lui sang một bên.

    Hạ Vô Ưu lúc này mới đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy một tiểu cung nữ thanh tú đang quỳ trên mặt đất, cả người run lẩy bẩy, hắn trong lòng cảm thấy chán ghét, lạnh lùng nói: “ Nếu đã như vậy, điều tra rõ ràng bằng chứng rồi cứ theo quy định mà trị tội là được rồi, chuyện nhỏ như vậy cũng đến tìm trẫm, Tuyết phi thân là phi tử, ngay cả việc này cũng lo liệu không xong, còn có tư cách gì quản lý lục cung”.

    Đại cung nữ kia vội vàng bò lên phía trước, nói: “Hồi bẩm hoàng thượng Tuyết phi nương nương sao lại không rõ chuyện này, nương nương vốn đã định đem nô tì đi giam giữ, dự định giao cho cung giám xử tội, ai ngờ nô tì này nửa đêm lại bỏ trốn, đóng giả làm một nữ quỷ, đúng lúc nương nương đi qua, đột ngột gặp cảnh này, nương nương bị dọa đến bây giờ vẫn còn bất tỉnh, nô tì vốn ngay từ đầu muốn đến gặp hoàng thượng để làm rõ, nhưng nương nương lại nói rằng hoàng thượng bận quốc sự, không thể vì nàng mà làm chậm trễ việc nước, sở dĩ nô tỳ bây giờ mới đến là vì nương nương hiện vẫn còn đang nằm trên giường, mặt trắng bệch như tờ giấy, sau khi các ngự y xem qua, kê vài đơn thuốc cũng không có hiệu quả”. Nàng nói xong, liền lui sang một bên, chờ xem phản ứng của Hạ Vô Ưu.

    (1) chữa lơn lành thành lợn què

    (2) đại loại là vui buồn tuy không có hình dáng cụ thể nhưng lại biểu hiện qua nét mặt

    Chương 17
    Không đợi cung nữ kia nói xong, Tiêu Ngữ cũng đã hiểu rõ, lời nói từ nãy đến giờ chỉ là muốn gây chú ý để hoàng thượng rời mắt khỏi ván cờ, Tuyết phi bị dọa đến sinh bệnh, hoàng thượng làm sao có thể không đến thăm, đến lúc nhìn thấy vị ái phi điềm đạm đáng yêu, nào có đạo lí không tiếc thương , tiếc thương sẽ nảy sinh thành yêu, chỉ cần ở bên cạnh quốc sắc thiên hương như nàng một lúc, hắn nào còn nhớ đến một thái giám nam không ra nam nữ không ra nữ nữa.

    Bình tĩnh mà xem xét, đây quả nhiên là một diệu kế, hoàng thượng trở về bên cạnh lục cung phi tần, làm cho mọi người đều hài lòng, chính mình cũng cực kỳ mãn nguyện với kết quả này. Chỉ là… Tiểu cung nữ vô tội này phải làm vật hi sinh, chỉ e kết cục của nàng sẽ không tốt.

    Tiêu Ngữ trong lòng nổi lên một tia chua xót thương tâm, mạng sống của những kẻ nô tài như bọn họ, ở trước mặt chủ tử so với con ong cái kiến còn không bằng, hi sinh một cung nữ nhỏ bé, có thể nhận lại sự ân sủng của hoàng thượng, chuyện này có cái gì không tốt chứ. Nhìn tiểu cung nữ kia chỉ biết run rẩy nửa câu cũng không dám biện bạch, thật là rất đáng thương, hắn nhịn không được nghĩ vì nàng mà nói lên một câu công bằng. Đưa mắt nhìn về phía Hạ Vô Ưu, đã thấy hắn cũng đang nhìn chằm chằm mình, một mặt thu dọn từng quân cờ để vào trong bình, nhẹ giọng nói: “ Chuyện này… Tiêu Ngữ ngươi nên xem xử lý thế nào?”

    Tiêu Ngữ mừng rỡ, không nghĩ tới hoàng thượng lại cho mình cơ hội giúp cung nữ này, chỉ cần đem nghi hoặc của mình nói ra, hoàng thượng là người thông minh, đương nhiên có thể nhận ra nguyên do bên trong , dù sao cũng sẽ không vì lời nói dối khiến Tuyết phi khó xử, với lại tiểu cung nữ này, hắn chắc chắn cũng sẽ không trị tội nữa, hay nhất là hắn cứ đuổi cung nữ này đi, rồi quay lại vỗ về Tuyết phi, như vậy mọi người đều đạt được mục đích, còn không phải hi sinh một ai, chẳng phải tất cả đều cảm thấy vui mừng sao.

    Nghĩ đến đây, vừa định mở miệng, bỗng nhiên phát giác đáy mắt thâm sâu của Hạ Vô Ưu tựa hồ hiện lên một tia hung ác, chỉ thoáng nghĩ đến liền hiểu được, không khỏi kinh hãi toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, thầm nghĩ nguy hiểm thật, thiếu chút nữa là làm việc hại tiểu cung nữ này rồi. Vì vậy cúi đầu xuống, hờ hững nói: “ Nô tì này cả gan dám lấy trộm tặng vật mà hoàng thượng ban thưởng, còn hại nương nương bị bệnh, luận tội thì phải xử trảm”.

    Hạ Vô Ưu nhìn hắn thật lâu, bỗng nhiên mỉm cười, miễn cưỡng nói: “ Nếu tân quý nhân cũng đã nói như vậy, người a, mang nô tỳ lớn mật này lui xuống, loạn côn đánh chết(1)”.

    Tiêu Ngữ mở to hai mắt nhìn hắn, rồi mới lại quay đầu nhìn sang phía cung nữ kia, thầm nghĩ mình không cứu được sao? Hạ Vô Ưu, ngươi tên hỗn đản này, ngươi… ngươi rốt cuộc muốn câu trả lời thế nào chứ, vậy mà còn nói, tính mạng của nô tài trong mắt người căn bản đều giống như đồ chơi, bất luận có oan khuất hay không, cuối cùng đều phải chết, căn bản không làm gì được. Hắn rõ ràng hiểu rõ mình không nên có bất kì phản ứng gì, bằng không cung nữ này chỉ có chết thảm hại hơn, nhưng hết lần này đến lần khác kiềm chế không được, khóe mắt cơ hồ xuất hiện một giọt nước, cố nén không cho nó rơi xuống.

    Tiểu cung nữ này từ đầu tới cuối chỉ biết run rẩy, một câu biện bạch cũng không có, Xuân Bạch cực kỳ đắc ý, Y Đức cũng tức đến đỏ mặt, chỉ là không dám lên tiếng. Mắt thấy bọn thị vệ sắp đưa cung nữ kia đi, giọt lệ của Tiêu Ngữ cuối cùng nhịn không được mà rơi xuống, hắn quay đầu đi không để Hạ Vô Ưu nhìn thấy, lại nghe tên hỗn đản này ung dung nói: “ Chờ một chút”. Rồi mới nói: “ Có chuyện gì sao Tiêu Ngữ, ngươi cảm thấy đau lòng sao?”

    Tiêu Ngữ xoay người lại, trống ngực đập liên hồi, Hạ Vô Ưu cũng đứng thẳng dậy đi đến, thu lại nét mặt luôn luôn mang dáng vẻ tươi cười, một lúc lâu sau Tiêu Ngữ mới có thể cố gắng khống chế được tâm tình kích động, dùng ngữ điệu khô khan nói: “Hoàng thượng đừng đùa nữa, nô tài cùng cung nữ kia trước nay không hề quen biết, sao lại đau lòng chứ, bất quá lưu lạc nơi phương trời, đồng bệnh tương lân(2), nghĩ tới đây mới thầm thở dài mà thôi”.

    Hạ Vô Ưu chăm chú nhìn hắn một lúc lâu, bỗng nhiên gật đầu, phất tay nói: “Quên đi, các ngươi lui xuống hết đi”. Nói xong hỏi tiểu cung n ữ kia: “ Ngươi tên là gì?” Tiểu cung nữ không nghĩ tới có thể thoát chết, bày ra vẻ mặt ngây dại, nhờ Y Đức ở bên cạnh nhắc nhở mới có thể khôi phục tinh thần, vội vàng dập đầu nói: “Nô tỳ… Nô tỳ tên Lạc Cầm”.

    Hạ Vô Ưu “Ân” một tiếng: “ Lạc Cầm…tên nghe rất êm tai, ngươi lấy trộm minh châu của Tuyết phi, xét cho cùng là có tôi, phạt ngươi đến hầu hạ tân quý nhân. Mạng ngươi trẫm tạm thơi lưu lại, hầu hạ một chủ tử như vậy, trẫm tin ngươi sẽ không tiếp tục tái phạm. Y Đức ngươi đưa cung nữ này cùng Tiêu Ngữ trở về đi, trẫm muốn ở một mình”.

    Hắn nói một câu nhưng có hai ý nghĩa, dọa Xuân Bạch sợ đến mức mặt mũi đều biến sắc, Hạ Vô Ưu một chút cũng không để ý tới nàng, kêu nàng quay về hảo hảo hầu hạ Tuyết phi, cẩn thận chu đáo chăm sóc nàng, chỉ như vậy ngay một câu quan tâm cũng không nói dư ra, liền đi thẳng.

    Y Đức trên đường đi mới hỏi Tiêu Ngữ: “Lời nói dối của Tuyết phi nương nương không phải là không có kẽ hở, ta không tin là ngươi lại không nhận ra, nàng rõ ràng là vì muốn thu hút hoàng thượng mới sắp xếp chuyện này, ngươi tại sao lại không giúp Lạc Cầm cầu tình, còn nói cái gì luận tội phải trảm?”

    Hậu đình Tiêu Ngữ nóng rực đau buốt, ngay cả người cũng nhấc không nổi, tâm tình đang hết sức khó chịu, nghe vậy, hừ một tiếng nói: “Ngươi cho rằng chỉ có chúng ta hiểu rõ chuyện này? Ngươi sao không ngẫm lại, ngay đến chúng ta còn hiểu rõ, hoàng thượng sao có khả năng bị lừa, lúc hắn yêu cầu ta nói, lẽ nào ngươi không để ý nhãn thần chủ tử của ngươi sao? Chỉ sợ ta một câu cầu tình Lạc Cầm lập tức phải bị lăng trì, phi, đế vương ghen tuông vô sỉ, làm ta cũng phải chịu đựng sự ghen tuông của hắn, hừ, cũng may tính cách hắn không biết vòng vo, bằng không ta thay Lạc Cầm cả đời nguyền rủa hắn’‘. Hắn thoải mái nói cũng không phát hiện bộ mặt không dám tin của Y Đức.

    “ Thông minh, đố ky? Hoàng thượng của chúng ta còn có loại tâm tình này sao?” Y Đức ngạc nhiên hỏi: “Tiêu Ngữ, ngươi không có nhìn lầm chứ?”.

    Bị hắn hỏi như vậy, Tiêu Ngữ cũng có chút do dự: hẳn là không nhìn lầm đâu. Hắn nhớ rất rõ ràng, năm ngoái hoàng thượng đến chỗ của Tình phi như thế nào, ngay cả một người cung nữ cũng quan tâm, lúc đó Tình phi nương nương tuy rằng cúi đầu cười, nhưng đáy mắt lại có một loại thần sắc độc ác thoảng qua, khi đó hắn đang thu dọn vườn hoa, hơi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy, vì vây… hắn… hẳn là sẽ không nhìn nhầm đâu.

    (1) đánh bằng gậy cho đến chết

    (2) cùng cảnh ngộ nên đồng cảm

    Chương 18
    Chỉ chốc lát sau đã trở về nơi ở, trong phòng chúng nô tài mỗi người đều cao hứng giống như thắng được mấy trăm lượng bạc, Y Đức vội vàng châm trà, bên cạnh Lạc Cầm xoa bóp thấy Tiêu Ngữ đau đớn nhe răng trợn mắt vội vàng kêu truyền ngự y. Duyên Hỉ tiến đến bên cạnh Tiêu Ngữ, cười nói: “Không ngờ hoàng thượng lại ân sủng ngươi như vậy, còn giữ ngươi ở lại Cẩm Tú các đến tận giờ này, ta vừa ăn xong bữa trưa thì ngươi cũng về tới…” Còn chưa nói xong, Tiêu Ngữ đã tức giận cầm cái chổi lông gà gần đó vừa đuổi đánh, vừa hét lớn: “ Cho ngươi ngậm cái mồm quạ đen, cho ngươi ngậm cái mồm quạ đen lại, thì ra ngươi đang ở Tào doanh mà lòng lại ở Hán (1) a, ra sức bái ngoại, còn nói cái gì hoàng thượng thấy ta sẽ không có hứng thú, ta phi… Ngươi… Ngươi làm ta tức chết mà…Đứng lại cho ta… Đứng lại”.

    Cả gian phòng mọi người chỉ biết cười ầm lên, đúng lúc đang ồn ào thì ngự y tiến vào, chứng kiến tình cảnh này thấy rất kì lạ, Tiêu Ngữ lúc này mới xấu hổ mà nhìn vào tay mình, ngay sau đó đã có cũng nữ mang trà đến. Y Đức nói phải trở lại hầu hạ chủ tử, liền nhấc chân rời đi.

    Vị ngự y này tên Tôn Lương, tuổi cũng không lớn lại vô cùng anh tuấn, khó có người có được y thuật phi thường cao minh như vậy, đợi Y Đức rời đi, hắn mới ngồi xuống, còn chưa xem bệnh đã cười nói: “ Thần nhớ kỹ rằng đã từng nói qua với quý nhân, nếu muốn vết thương này nhanh chóng khỏi hẳn, sau khi bôi thuốc cần phải nằm tịnh dưỡng, thỉnh thoảng vận động một chút tất nhiên không có vấn đề gì, nhưng nếu muốn kịch liệt đuổi giết giống như lúc nãy, thì rất khó có thể tốt lên được”. Một câu nói xong lại làm cho mọi người cười ầm lên, Tiêu Ngữ cũng không nói gì mà cũng không đáp lại, Duyên hỉ lại cười nói:” Đúng là ông trời có mắt, cuối cùng ta cũng có chỗ dựa vững chắc”.

    Lạc Cầm theo hầu Tuyết phi, cũng hiểu được làm người hầu phải thông minh một chút, nghìn vạn lần không được làm chủ tử chán ghét mà rước họa sát thân, nên khi nhìn thấy cảnh tượng vui vẻ hòa thuận, không khỏi đứng tại chỗ như hóa đá, trong lòng kinh ngạc vô cùng, nơi này rốt cuộc là như thế nào, những nô tài này không sợ quý nhân xử phạt sao? Một đám người không biết phân biệt lớn nhỏ.

    Tôn Lương cũng không thể coi kĩ miệng vết thương, biết Tiêu Ngữ lúng túng xấu hổ, chỉ là hỏi qua đau nhức như thế nào, sau đó mở hộp thuốc, lại nghe Tiêu Ngữ lặng lẽ nói: “Tôn đại nhân, có hay không biện pháp khiến cho vết thương của ta nghiêm trọng hơn một chút, mà tốt nhất…có thể ghê tởm một chút, làm cho hoàng thượng vừa nhìn thấy liền mất hứng thú, coi như là thương cảm tình cảnh của ta ngài giúp ta được nghỉ ngơi vài ngày đi”.

    Tôn Lương cười nói: “ Biện pháp đương nhiên có, nhưng ta cũng không dám cho ngươi dùng, vết thương đơn giản thế này mà không thể chữa trị được, hóa ra ta là một ngự y bất tài, hoàng thượng còn không đem ta đi chém a”. Nói xong đứng lên an ủi nói: “ Ngươi không cần phải vội, mấy ngày này hoàng thượng vẫn còn thấy ngươi mới mẻ, đợi hứng thú qua đi, tự nhiên cho ngươi nghỉ ngơi một chút, thật không hiểu nổi ngươi, trong biệt cung các vị chủ tử thì tranh giành nhau sự ân sủng của hoàng thượng, nhưng ngươi lại chán ghét”. Nói xong liền rời đi.

    Tiêu Ngữ lúc này trong lòng có một kế sách, quay sang Duyên Hỉ nói: “ Cho ta mượn một ít bạc, chúng ta đưa đến cho Ôn công công nhờ hắn khi mang bài tử đến cho hoàng thượng để bài tử của ta ở dưới cùng, nếu có thể được, làm cho hoàng thượng quên ta đi…” Một câu còn chưa nói xong, Duyên Hỉ đã mở miệng: “ Thôi đi, ngươi đừng có làm việc hại người, ta thay Ôn công công từ chối, ngươi để cho cái mạng già của hắn sống thêm được mấy ngày đi”.

    Tiêu Ngữ thấy kế sách nào cũng không thể thực hiện được, trong lòng càng lúc càng bi thương, bữa trưa được mang đến hắn cũng chẳng buồn ăn, mọi người lúc này mới bất an đứng lên, mỗi người tiến đến khuyên giải an ủi, đơn giản chỉ là nói được ân sủng như thế này người khác muốn còn không được. Tiêu Ngữ yên lặng rời đi, không muốn nghe bọn họ lải nhải, thầm nghĩ nỗi khổ của mình bọn họ làm sao hiểu được. Ân sủng cái gì, để cho bọn họ nếm thử sự cuồng mãnh của Hạ Vô Ưu thì sẽ biết.

    Đang mải suy nghĩ, không biết từ lúc nào đã có người tiến đến gần mình, một đôi tay trắng nõn cầm chiếc khăn lụa đưa đến trước mắt hắn, nghe được âm thanh ôn nhu của một người: “Chủ tử nếu đau lòng thì hãy khóc đi. Nô tì mặc dù mới đến, cũng hiểu được chủ tử không phải loại người thích nịnh nọt, trong cung cấm này nơi đâu cũng là những đợt sóng ngầm mãnh liệt, chắc chắn chủ tử không muốn bị cuốn vào trong đó, hoàng thượng lại là người hỉ nộ vô thường không bao giờ thể hiện ra bên ngoài, là người không cách nào đoán được tâm tư, chủ tử chịu đựng có lẽ cũng vất vả, nhưng nô tì kiến thức nông cạn, con người tồn tại trên đời, khóc lóc đến mấy cùng lắm là một ngày một đêm, cười đến mấy cũng chỉ được một ngày, nếu khóc hay cười đều không thay đổi được số phận, vì sao không bỏ qua những cái đau khổ để vui vẻ sống”.

    Tiêu Ngữ quay người lại, nhìn thấy cung nữ bên cạnh mình là Lạc Cầm, không ngờ tiểu cung nữ kia lại là người tri âm với mình, liền than thở: “ngươi nói không sai, chỉ là nguyên nhân ngươi nói không trọng yếu lắm, ta là kẻ đến cái chết còn không sợ, còn sợ cái gì hậu cung tranh đấu, hỉ nộ của hoàng thượng sao? Chỉ là… chỉ là… Ai… Chuyện này…. Chuyện này thật sự rất đau đó, ta… ta không sợ chết, thế nhưng ta rất sợ đau, sợ muốn chết luôn, hết lần này tới lần khác hoàng thượng không chịu buông tha ta, ở trên người ta không có gì kiêng nể, đau lắm… thực sự rất đau a”.

    Lạc Cầm suýt nữa thì ngã ngửa ra đất, chỉ vì sợ đau nhức mà không muốn được hoàng thượng tuyên triệu, Lạc Cầm lần đầu tiên gặp loại người này, nghĩ thầm hôm này học được thêm rất nhiều kiến thức. Đã thấy Tiêu Ngữ đứng dậy nói: “ Quên đi, ngươi nói đúng, cho dù làm sao thì cũng chỉ một ngày, nếu hoàng thượng không ở đây, ta nên vui vẻ mới phải”. Nói xong đi đến bên cạnh bàn, kêu mọi người ngồi vào bàn, mọi người thấy hắn thoải mái, lúc này mới một lần nữa lộ ra dáng vẻ tươi cười, đều ngồi xuống ăn lấy ăn để. Một bên bàn luận về đồ nhắm rượu trong cung, ngay lúc mình đang vui vẻ, chợt nghe cạnh cửa một thanh âm của không rõ cảm tình nói: “ Ha hả, trẫm chưa bao giờ biết, bầu không khí nới này lại vui vẻ như thế a”.

    Chương 19
    Tiếng cười nói ngừng lại, trong phòng thoáng cái đã yên lặng đến đáng sợ, đến lúc Tiêu Ngữ lấy lại tinh thần, chỉ thấy cung nữ thái giám của mình đều đã quỳ trên mặt đất run rẩy, khóc lóc kêu gào: “Hoàng thượng tha mạng”. Hắn nén không được lửa giận, cũng quên luôn việc ở trước mặt hoàng thượng phải nỗ lực làm ra bộ dáng không quan tâm, nhanh chóng đứng dậy, suy nghĩ một chút rồi tiến lên vài bước, mới quỳ xuống, thanh âm trầm thấp nói: “ Khởi bẩm hoàng thượng, chúng nô tài này là ta kiên quyết bắt bọn họ cùng ta ăn cơm, bọn họ không dám không nghe mệnh lệnh của ta, nếu hoàng thượng cho rằng như vậy là phạm vào quy định định trong cung, vậy xin hãy mang ta đi xử tử”.

    Hạ Vô Ưu tiến vào trong phòng, trên mặt vẫn luôn giữ dáng vẻ tươi cười: “ Tiêu Ngữ, vì sao ngươi lúc nào cũng cầu xin trẫm xử tử ngươi, lẽ nào trẫm thực sự sẽ ăn thịt ngươi sao? Ngươi yên tâm, trẫm sau này sẽ cố gắng nhẹ nhàng một chút”.

    Tiêu Ngữ thậy không ngờ trước bao nhiêu người như vậy, Hạ Vô Ưu lại nói hết mọi chuyện một cách rõ ràng, vừa xấu hổ, lại nghe hắn nói thêm một câu: “ Còn tất cả nô tài trong phòng này, trừ khi ngươi cho trẫm một lý do chính đáng vì sao bắt họ ăn cơm cùng ngươi, bằng không tất cả bọn họ đều phải chết, trẫm tuyệt đối một người cũng không tha”. Hắn toàn thân căng thẳng đứng lên, sợ bị đối phương phát hiện nhãn thần hừng hực lửa giận của mình phải cúi đầu nói: “ Hoàng thượng, vì trong lòng nô tài, chưa bào giờ nghĩ mình là chủ tử, cho dù hiện tại nô tài được hoàng thượng phong cho làm quý nhân, nhưng chỉ mấy ngày trước thôi ta cùng bọn họ là thân phận như nhau, ta… ta cùng lắm cũng chỉ là một nô tài mà thôi. Vốn dĩ là do ta muốn cùng họ ăn cơm, nếu hoàng thượng tức giận, cầu hoàng thượng chỉ trị tội một mình ta, nghìn vạn lần đừng liên lụy đến bọn họ”.Càng nói thì lời nói càng mang theo sự khẩn cầu.

    Hạ Vô Ưu mỉm cười, hứng thú nâng cằm Tiêu Ngữ lên: “ Thì ra cũng có lúc ngươi tỏ ra yếu kém trước mặt trẫm a, yên tâm, trẫm sao có thể giết ngươi được chứ? Giết ngươi rồi, trẫm đi đâu để tìm được một người thú vị như ngươi chứ, ha hả, không sai, thật sự thú vị, ở trên giường ngươi luôn luôn cầu trẫm tha ngươi, hôm nay xuống giường, lại là ngữ khí kiên cường cầu trẫm giết ngươi, Tiêu Ngữ, không ngờ ngươi còn có rất nhiều gương mặt khác nhau a”.

    Tiêu Ngữ nghĩ chính mình lại muốn ngất xỉu, lắp bắp nói: “Hoàng thượng… Ngươi… Ngươi là bậc cửu ngũ chí tôn, sao có thể… sao có thể đem…lấy … chuyền chăn gối…ra nói …”.

    Hạ Vô Ưu nhún vai một cái nói: “ Vì cái gì không thể nói, chẳng lẽ trẫm không nói, người ta lại không biết chúng ta làm chuyện gì sao? Ở trong cung, đưa trẻ ba tuổi cũng hiểu được ý nghĩa của từ thị tẩm là gì.”

    Nếu ngồi ở nơi này không phải là vị hoàng thương hỉ nộ vô thường, giết người không chớp mắt thì mọi người trong gian phòng này đã vì đoạn nói chuyện kia mà cười điên cuồng. Tiêu Ngữ không muốn lại cùng hắn nói chuyện, định bụng tiếp tục quỳ xuống, đã thấy Hạ Vô Ưu đỡ lấy mình, quay sang Duyên Hỉ nói: “ Nếu theo như tính cách thường ngày của trẫm, các ngươi chính xác một người cũng đừng mong sống sót, Duyên hỉ, ngươi hầu hạ cạnh trẫm thời gian tính ra cũng không ngắn, trẫm tuyệt đối không thích kẻ so với trẫm còn khoái hoạt hơn, nhưng vì Tiêu Ngữ đã không tiếc tính mạng mình xin tha cho các ngươi, trẫm cũng không muốn trái ý hắn. Các ngươi đều đứng lên cả đi”.

    Mọi người dập đầu tạ ơn. Hạ Vô Ưu thản nhiên nói: “Quên đi, các ngươi không cần tạ ơn trẫm, tốt nhất là hãy tạ ơn chủ tử của các ngươi”. Nói xong quay đầu lại nhìn Tiêu Ngữ ôn nhu nói: “Tiêu Ngữ trẫm sẽ không bắt ngươi sửa lại thói quen từ trước đến nay, thế nhưng ngươi cũng phải thích ứng nhanh một chút, nghìn vạn lần đừng ép trẫm phải vì ngươi mà thay đổi quá nhiều, bằng không…” Tuy lời hắn nói chưa hết, nhưng mọi người đều hiểu rõ ý tứ trong câu nói, mắt thấy rõ ràng vị đế vương trẻ tuổi này tuy cười nói ôn nhu, nhưng trong tâm mỗi người đều hiểu rõ, không khỏi lạnh cả người.

    Nhưng câu trả lời của Tiêu Ngữ lại càng nằm ngoài dự liệu của mọi người, chỉ thấy hắn tự nhiên quỳ xuống ngu ngốc nói: “ Vâng, hoàng thượng, nô tài nhất đinh nỗ lực, mong ngày đó sớm đến”. Cằm của mỗi người trong phòng như muốn trật khỏi khớp, chỉ có Hạ Vô Ưu tựa hồ đã sớm đoán được hắn sẽ trả lời như vậy, một tay kéo hắn vào trong lồng ngực: “Ân, trẫm sẽ chờ xem kết quả nỗ lực của ngươi, nhưng phải cẩn thận đó, không nên lộng xảo thành chuyên a, ha hả, Tiêu Ngữ, ngươi đúng là không phụ sự kỳ vọng của trẫm, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến trẫm vừa kinh ngạc vừa vui mừng”.

    Tiêu Ngữ vùng vẫy khỏi ngực hắn, bỗng nhiên nhớ tới một vấn đề: “Đúng rồi hoàng thượng, ngươi không phải nói muốn ở một mình một lát sao? Sao nhanh như thế đã đến đây? Ngươi có ăn trưa không? Ngươi có muốn hay không ăn cùng ta và chúng nô tài này?” Hắn hỏi liền một lúc như pháo nổ, Hạ Vô Ưu cũng làm ra bộ dáng mệt mỏi nói: “ Trẫm đã ăn rồi, các ngươi cứ tiếp tục ăn đi, chờ các ngươi ăn xong thì cùng trẫm nói chuyện một chút”.

    Ngay cả kẻ mù cũng nhận ra trong lòng Hạ Vô Ưu có tâm sự. Tiêu Ngữ kinh ngạc nhìn hắn một lúc lâu, rồi sau đó xoay người sang chỗ khác tiếp tục ăn, thế nhưng những người khác làm sao dám ăn nữa, cả đám đều nói đã ăn no rồi, cuối cùng chính Hạ Vô Ưu phải hạ lệnh cho bọn họ ăn, những nô tài này phải ăn vài miếng cho có, giống như đang ăn mướp đắng làm cho họ không thể ăn nổi, chốc lát đã tản đi hết, sai người dọn dẹp những thứ còn lại.

    Tiêu Ngữ nhìn Hạ Vô Ưu, thấy hắn chau mày, tựa hồ tâm sự chồng chất, hắn bỗng nhiên cười nói: “Hoàng thượng, ta có một chuyện cười, ngươi có muốn nghe hay không”. Nói xong quả nhiên thấy Hạ Vô Ưu ngẩng đầu lên, cười nói: “Nga, Tiêu Ngữ ngươi tâm tư khó hiểu như vậy mà cũng biết kể chuyện cười, ha hả, trẫm nhất định phải nghe một chút, mau kể đi, nếu kể xong không hay, trẫm nhất định sẽ phạt ngươi”.

    Thuộc truyện: Thái giám