Thái giám – Chương 20-22

    Thuộc truyện: Thái giám

    Chương 20
    Tiêu Ngữ không để ý thấy ánh mắt mờ ám của hắn, suy nghĩ một lát mới mở miệng nói: “Ân, có một người nọ, hắn đi đến một cái quán nọ ăn mì, gọi một bát mì gà, đến khi tiểu nhị bưng bát mì lên, hắn lại gọi bát mì gà, sau đó khi mì gà được bưng lên, hắn lại nói hắn muốn ăn mì xào, mì xào được đưa đến nhưng hắn lại nói hắn muốn ăn một bát mì sườn heo, mì sườn heo được mang đến nơi hắn lại nói hắn muốn ăn mì bò, cuối cùng hắn mới ăn hết sạch bát mì bò”. Hắn thấy Hạ Vô Ưu cùng mọi người hiếu kỳ nhìn hắn mà không có bất luận tiếng cười nào, nuốt ngụm nước bọt xuống, thu hết dũng khí tiếp tục kể: “Ân, rồi sau đó tiểu nhị mới đưa cho hắn sổ ghi nợ, người nọ ngạc nhiên nói: ‘ sổ ghi nợ? sổ ghi nợ cái gì?” Tiểu nhị vừa nghe xong liền tức giận, người ăn một bát mì bò, đương nhiên phải trả tiền, mì bò này ngươi dùng mì sườn heo để đổi lấy a, tiểu nhị nói mì sườn heo cũng phải trả tiền a, ngươi còn nói đổi mì gà thành mì sườn heo, hai người liên tục nói đến khi nói đến mì trứng gà, tiểu nhị nghĩ thầm nhìn người như thế kia mà lại là kẻ ăn quỵt, ngay sau đó liền nói mì trứn ga cũng phai trả tiền, kết quả người này liền hét lớn:

    “Mì trứng gà? Mì trứng gà chẳng phải ta đã để ngươi mang đi sao?’. A ha ha…” Tự hắn cười châm biếm, cả gian nhà vẻ mặt không có chút gì là thấy buồn cười.

    Hạ Vô Ưu khụ khụ hai tiếng, cười nói: “Vậy sau đó thì sao?”

    “ Không có sau đó”. Tiêu Ngữ tức giận rống to hơn: “Truyện cười này chỉ có như vậy, chỉ đến đấy là hết, các ngươi… các ngươi…” Hắn tức đến đỏ mặt, các người tốt quá a, cho dù truyện cười mình kể thật sự không có hay, nhưng cũng đừng có dùng cái vẻ mặt chán ngắt thế chứ, dù gì cũng phải cười vài tiếng cho mình giữ thể diện a.

    Bỗng nhiên một hồi tiếng vỗ tay vang lên, ngẩng đầu lên nhìn, Hạ Vô Ưu đang cố gắng làm ra bộ dạng cười to: “Ân, ha ha ha, buồn cười, truyện cười này thật quá buồn cười, các người có thấy đúng không? Ân?” Hắn vừa dứt lời, mọi người liền “ hắc hắc … ha ha… hắc hắc hắc… ha ha ha…” cười ha hả phụ họa.

    Loading...

    Mặt Tiêu Ngữ lại càng đỏ hơn, lớn tiếng hét: “Không cần phải giả mù sa ma, hừ, ta biết ta kể không hay, quên đi quên đi, các ngươi ai kể hay thì kể đi”.

    Hạ Vô Ưu vội vã trấn an nói: “Không đúng không đúng, Tiêu Ngữ, truyện cười ngươi vừa kể thật rất buồn cười a, chuyện người cãi nhau như thế này trẫm chưa bao giờ được nghe qua a, ha hả, buồn cười, thật sự rất buồn cười…” Hắn đang nói bỗng nhiên ngừng lại, nhãn thần cũng trở nên sâu xa hơn, mọi người liền biết hắn là đang suy nghĩ, lập tức tất cả đều ngừng cười, trong phòng lúc đó ngay cả tiếng chiếc kim rơi cũng có thể nghe rõ, ai cũng không dám lên tiếng, chỉ sợ tội danh quấy rầy suy nghĩ của hoàng thượng sẽ ập lên đầu mình, đến lúc đó sao có thể không bị chém chết.

    Một lúc lâu sau, khóe miệng Hạ Vô Ưu xuất hiện một nụ cười, hắn liền “hắc hắc” cười châm biếm vài tiếng, mới lẩm bẩm: “Không sai, cãi nhau, trẫm liền cãi nhau với bọn hắn một trận, hừ, tưởng dựa vào địa vị nguyên lão trong triều là có thể tham dự vào việc riêng của trẫm sao, cứ chờ đấy, trẫm sao có thể để các ngươi điều khiển được”. Hắn đứng dậy, biểu tình thoạt nhìn vui mừng không gì sánh được, kéo Tiêu Ngữ lại hôn lên mặt hắn, cười nói: “ Tiêu Ngữ, ngươi thực sự là tri âm của trẫm a, một cái truyện cười cũng có thể giúp trẫm gỡ bỏ được vấn đề khó. Y Đức, trong những đồ Xa Ngõa quốc tiến cống hôm qua có mười viên minh châu, năm bình hương lộ, ba mươi dạ nhiễm xa ban cho Sơn Thủy cư”. Nói xong liền nói với Tiêu Ngữ: “ Trẫm còn có việc, không ở cùng ngươi được nữa, ngươi cùng nô tài của ngươi tiếp tục chơi đùa đi”. Nói xong đi ra cửa, suy nghĩ một chút lại quay đầu nói: “Đúng rồi, truyện cười vừa rồi thực sự rất hay, ha hả, ha ha ha…”

    Mặt Tiêu ngữ lần thứ hai lại tức đến đỏ bừng, hừ một tiếng nhẹ nhàng nói: “ Dối trá, rõ ràng lúc ta kể truyện thì không cười, bây giờ còn nói buồn cười, hừ, đế vương quả nhiên đều là kẻ dối trá”.

    Duyên Hỉ tiến đến cười nói: “Tiêu Ngữ, nếu nghĩ hoàng thượng dối trá, ngươi còn vì cái gì muốn giúp hắn cười? Ta cứ nghĩ ngươi sẽ vui mừng khi thấy hắn mặt ủ mày chau, như thế hắn sẽ không còn tâm tư để tuyên triệu ngươi nữa”.

    Tiêu Ngữ sửng sốt, nhíu đôi lông mày: “ Ta thật không ngờ nó lại ra như vậy, ta chỉ vì hoàng thượng nói ra câu nói kia, hắn đã nói hắn không thích người khác so với hắn còn vui sướng hơn. Duyên Hỉ, chuyện này không chỉ làm ta thấy rõ sự độc tài của hắn, mà còn cho thấy hoàng thượng dù thế nào vẫn chỉ là một con người bình thường, cũng có hỉ nộ ái ố, buồn vui khổ tâm các loại tâm tình a, cảm giác hắn thường ngày ở vị trí cao cao tại thượng, có lẽ cũng rất cô đơn a, vì vậy ta không kiềm chế được mà kể truyện cười kia”. Suy nghĩ một chút lại ảo não nói: “Duyên Hỉ, ngươi vừa rồi chỉ là dọa ta thôi, đêm nay… đêm nay hắn sẽ không triệu ta, hắn còn bận xử lý chính sự, còn phải an ủi Tuyết phi, ha hả, dù thế nào cũng không đến phiên ta a”.

    Duyên Hỉ cười nói: “ Theo lý mà nói thì đúng như vậy, nhưng bây giờ ta cũng không dám đảm bảo với ngươi nữa”. Bọn họ ở trong phòng nói chuyện, không ai chú ý tới Hạ Vô Ưu đang đứng như ngây dại ở của sổ. Xuyên qua cửa sổ nhìn người nọ đang vì chuyện tối nay có bị triệu thị tẩm nữa hay không mà lo lắng như một đứa trẻ, miệng hắn không khỏi nở một nụ cười chân thật, rồi mới xoay người dời đi.

    “Chủ tử, ngọc bội không lấy về nữa sao?” Y Đức đứng chờ hắn: “Nô tài đã nói hôm nay dây thắt lưng không chặt, nhưng người lại tức giận không muốn chờ lâu, rốt cuộc bây giờ bị rơi rồi”.

    Cùng lúc đó, Lạc Cầm phụ trách việc quét dọn bỗng nhiên thấy chỗ Hạ Vô Ưu ngồi có một miếng ngọc bội khắc hình con rồng tượng trưng cho hoàng tộc, vội vã nhặt lên giao lại cho Tiêu Ngữ, một bên nói: “ Tiêu Ngữ, cái này là của hoàng thượng, bị rơi ở đây, đêm nay ngươi đến thị tẩm thì đưa lại cho hắn”. Vừa dứt lời, Tiêu Ngữ đã bị cái miệng quạ đen của nàng tức giận không được ho khan đứng lên.

    chương 21

    Màn đêm buông xuống, chiếc đèn làm bằng ngọc lưu ly trong ngự thư phòng được thắp sáng lên, Y Đức mang chén trà đã nguội lanh trên bàn đi, rồi thay bằng một chén trà nóng khác, thấy Hạ Vô Ưu đã gấp lại bản tấu chương cuối cùng mới nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, Tiểu Liễu Tử mang bài tử của chủ tử các cung đến, hoàng thượng có muốn hay không chọn một người?”

    Hạ Vô Ưu đẩy những tấu chương đã phê duyệt xong sang một bên, trầm ngâm một hổi, gật đầu nói: “ Hảo, kêu hắn mang đến đây”. Hắn nhớ tới Tiêu Ngữ lúc sáng vì chuyện thị tẩm mà lo lắng, tuy rằng rất muốn gọi hắn đến, nhưng nói một cách công bằng, đúng là nên giảm bớt cho hắn một chút, cũng không hiểu vì sao, chỗ đó của Tiêu Ngữ còn chặt hơn người khác rất nhiều, làm cho hắn lại càng khẩn trương, làm sao có thể vì chuyện như vậy mà thích thú, cũng khó trách hắn lại sợ hãi đến như vậy, vì thế Hạ Vô Ưu nghĩ tới nghĩ lui, thấy mình không nên quá cưỡng ép hắn, lúc này mới tùy ý chọn một cái bài từ của người khác.

    Chỉ là chọn đi chọn lại, nhưng trong đầu cứ liên tưởng đến người nhìn như yếu đuối không gì sánh được nhưng thực tế lại thập phần quật cường, nhớ lại dáng vẻ có rúm lại của hắn ở trên giường cầu xin tha thứ cho dù có bị làm nhục như vậy nhưng chỉ có thể uyển chuyển hầu hạ dưới thân mình, bỗng hạ phúc nóng lên, hắn thở dài, nhìn qua nhìn lại đống bài tử nhưng vẫn không có cái nào làm cho hắn hứng thú đều loại bỏ hết, bàn tay như cảm nhận được suy nghĩ của hắn, cuối cùng lại chọn bài tử khắc rõ ràng hai chữ “Tiêu Ngữ”.

    Tiểu Liễu Tử nhìn về phía Y Đức, âm thầm thè lưỡi, nhanh chóng cầm cái khay lui xuống cùng Ôn Lục đi truyền chỉ, Y Đức ở lại cười nói: “Hoàng thượng, hôm nay khâm thiên giám đã đem sổ tuần tra sáu tháng đầu của phía nam, chẳng hay trong lòng hoàng thượng có đặc biệt muôn đi đâu, nô tài nhất định đi phân phó bọn họ chuẩn”.

    “Đặc biệt muốn đi đâu?” Hạ Vô Ưu lẩm bẩm lặp lại một lần nữa, bỗng nhiên quay đầu nói: “Chuyện này trẫm ngày mai sẽ nói cho ngươi biết, mùa thu, phía nam mát mẻ không giống mùa hè nóng bức, đi du ngoạn thật là phù hợp, vừa hay đi khảo sát dân tình, nhất cử lưỡng tiện, ngươi mau đi chuẩn bị mấy bộ y phục của thường dân, để đến lúc đó trẫm cải trang ra khỏi cung, hừ, theo lời các quan viên, làm sao có thể nghe thấy lời nói thật, thấy nhân gian thật sự khó khắn thế nào.” Y Đức nhất nhất đồng tình lui xuống.

    Vừa mới đi tới Cẩm Tú các, quả nhiên Tiêu Ngữ còn chưa tới, chắc là trên đường lại tìm cách chậm trễ, Hạ Vô Ưu sắp không kiên nhẫn được nữa thì gặp hắn mặt như khóc tang tiến đến, Hạ Vô Ưu nhíu mày, cao giọng nói: “Hôm nay sắc mặt ngươi làm sao vậy hả? Ai khi dễ ngươi sao? Nói cho trẫm nghe, trẫm sẽ cho ngươi làm chủ”.

    Tiêu Ngữ thầm nghĩ: chính là ngươi khi dễ ta, ta nói ra ngươi sẽ cho ta làm chủ sao? Rồi thấp đầu nhỏ giọng nói: “Tạ ơn hoàn thượng quan tâm, không có ai khi dễ ta…” Một câu còn chưa nói xong, Ôn Lục ở bên cạnh cười nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, ngày hôm qua Tiêu Ngữ bởi vì khuôn mặt trắng được hoàng thượng quan tâm sủng ái…” Còn chưa nói xong, Tiêu Ngữ đã xông lên bịt miệng hắn lại, hét lớn : “Không được nói, không cho ngươi nói”.

    Hạ Vô Ưu dùng một tay kéo hắn lại, cúi đầu nhìn hắn nói: “Lá gan càng ngày càng lớn, ở trước mặt trẫm mà dam hô to gọi nhỏ, a?” Nói xong ngẩng đầu nhìn Ôn Lục: “Ngươi nói tiếp đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”

    Ôn Lục tàn nhẫn cười nói: “Tiêu Ngữ hôm qua vì khuôn mặt trắng được hoàng thượng quan tâm sủng ái, nên hôm nay liền để cho bọn nô tài trang điểm, đến lúc trang điểm xong, mắt hắn lúc này liền hiện ra thêm một cái tâm nên sau khi soi gương, chính mình chịu không nổi, suýt nữa ói ra, cuối cùng lại phải để cho bọn hắn tẩy trang ….” Còn chưa nói xong Hạ Vô Ưu đã cười ha ha đứng lên, nhéo nhéo hai gò má Tiêu Ngữ nói: “Tiêu Ngữ, có ngươi, trẫm thực sự là không có được buồn chán a, ha ha ha, chuyện này so với truyện cười ngươi kể còn buồn cười hơn nhiều”.

    Ngay sau đó là một phen mây mưa, Tiêu Ngữ ở phía dưới nhẫn nại chịu đựng cực hình, đã đến canh ba, tẩy rửa thân thể xong, Hạ Vô Ưu như trước không ly khai hắn, kéo hắn vào trong ngực, cười xấu xa nói: “Trẫm phát giác ngươi hôm nay có chút khoái hoạt, có đúng hay không? Như vậy thì tốt rồi, từ nay về sau sẽ không như nhiều ngày trước chỉ toàn là đau đớn, một thời gian nữa thích ứng được, chỉ sợ lúc đó không có trẫm, ngươi ban đêm còn có thể trằn trọc không ngủ được”.

    Tiêu Ngữ hừ một tiếng thầm nghĩ: ai vô sỉ giống như ngươi a. Ngoài miệng không dám nói ra, Hạ Vô Ưu cũng không nói gì nữa.

    Qua một lúc, Tiêu Ngữ cảm thấy lờ mờ đi vào giấc ngủ, lại nghe Hạ Vô Ưu hỏi: “Ngươi tiến cung từ khi nào vậy?”

    Tiêu Ngữ mí mắt không mở ra nổi, chỉ lầm bầm nói: “Từ khi nào? Cũng không nhớ rõ, có lẽ là lúc vừa mới hiểu chuyện, 4 hay 5 tuổi cũng không rõ nữa”.

    Hạ Vô Ưu trầm ngâm một lúc, từa hồ có chút thở dài, lại nói: “Nguyên lai đã lâu như vậy a, vậy phụ mẫu ngươi sau này có từng đến thăm ngươi không?”

    Nhắc đến phụ mẫu, Tiêu Ngữ lập tức tỉnh táo, lát sau buồn bã nói: “Chỉ ghé qua 2 lần, cung quy nghiêm ngặt, lại là thái giám sao có thể muốn là được gặp người nhà, huống hồ đường xá xa xôi, đi một lần cũng hết không ít lộ phí, từ năm năm trước được gặp họ đến bây giờ cũng chưa có gặp lại, ha hả, mấy ngày trước ở quê nhà có người mang thư đến nói em của ta sắp kết hôn”. Nói đến đây bỗng nhiên nhớ lại số tiền mình khổ cực kiếm được đã bị Lý Thượng đe dọa mà đưa cho hắn, trong lòng không ngừng tức giận, đành phải tự an ủi chính mình: nghe nói tiền hàng tháng của quý nhân chừng nhiều hơn sáu lạng đâu, mấy tháng tích góp là đủ rồi, đến lúc đó gửi về nhà cho đệ đệ.

    Hắn đang tính toán, bỗng nhiên Hạ Vô Ưu lại hỏi hắn: “Tiêu Ngữ, nhà ngươi ở đâu? Bao nhiêu năm như vậy, ngươi có bao giờ nghĩ muốn về nhà không?”

    Chương 22
    “Về thăm… nhà?” Tiêu Ngữ nghi hoặc nhìn về phía Hạ Vô Ưu, hắn không phải không kích động, chỉ là ngày ấy tiến cung, tổng quản thái giám nhiều lần nhấn mạnh câu nói: “Vào trong cung, các ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể trở về, nên sớm yên phận đi”. Những lời này hắn hai mươi năm qua luôn ghi nhớ, cho dù lúc đầu còn có huyễn tưởng đến chuyện về nhà nhưng sau nhiều năm như vậy, một chút huyễn tưởng cũng đã sớm bị năm tháng tiêu diệt, vì vậy tối nay Hạ Vô Ưu nhắc đến chuyện này, hắn trong lúc nhất thời cũng không có quá nhiều phản ứng chỉ biết dùng ánh mắt khó hiểu nhìn đối phương.

    “Đúng vậy, về thăm nhà”. Hạ Vô Ưu trở mình một cái, nhìn đôi mắt hắn cười như gió xuân: “Trẫm một tháng nữa sẽ xuất cung, nếu như ngươi… biểu hiện tốt, ân, trẫm có thể sẽ suy nghĩ việc đưa ngươi theo, nếu có qua nhà ngươi, sẽ cho ngươi về thăm nhà, lẽ nào ngươi không muốn tận mắt thấy lễ thành hôn của đệ đệ mình? Không muốn được gặp lại người thân? Không muốn gặp lại con của ngươi…” Còn chưa nói xong, Tiêu Ngữ đã “Soạt” một tiếng ngồi dậy, tay hắn đã nắm chặt y phục của Hạ Vô Ưu lúc nào không hay, lại không ngừng la lên: “Hoàng thượng, ta…ta muốn… ta muốn về, dù cho chỉ có thể nhìn qua một chút, hoàng thượng, người… người sẽ cho ta về sao? Thực sự sẽ cho ta về sao? Ta…ta sẽ chỉ nhìn một chút thôi, nhìn xong cho dù có phải chết ngay lập tức ta cũng cam tâm tình nguyện, ta…”

    Hạ Vô Ưu che miệng hắn lại, rồi vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Cái gì nhìn qua một chút rồi ngay lập tức chết, nếu nói như vậy trẫm còn đưa ngươi về làm gì?” Tiêu Ngữ vội vã gật đầu: “Ân, sẽ không chết, hoàng… hoàng thượng, người thực sự sẽ…” Hắn do dự nhìn Hạ Vô Ưu, nếu như hắn lấy chuyện này ra để trêu đùa thì thực sự quá là độc ác.

    “Ánh mắt của ngươi nói cho trẫm biết, nếu như trẫm nói dối ngươi, chỉ sau một khắc ngươi sẽ bổ nhào vào người trẫm cắn trẫm đến chết”. Hạ Vô Ưu cười cười nắm lấy hai tay của hắn: “ Ngươi thực sự làm trẫm thấy đau xót, ha hả, Tiêu Ngữ, đây là lần đầu tiên trẫm thấy ngươi có biểu hiện như vậy, vì có chuyện cầu xin trẫm nên cũng là lần đầu tiên sử dụng kính ngữ, lúc trước ngươi không phải đều xưng hô ngươi a với trẫm sao? A, không nghĩ tới biểu hiện khi kích động của ngươi lại khả ái như vậy, làm cho trẫm nhìn không ra”. Hắn nói xong lại nhéo nhéo chóp mũi Tiêu Ngữ một chút, vui vẻ nói: “Bộ dáng như vậy là sao? Đang hối hận chuyện đêm này bị trẫm triệu thị tẩm sao?”

    Tiêu Ngữ lập tức lắc đầu, mặt khác vội vàng nói: “Không hối hận không hối hận, hoàng thượng… người…người thực sự sẽ mang… mang ta về quê sao?” Hắn kích động đến mức nước mắt đều theo đó mà rơi xuống.

    Hạ Vô Ưu nhẹ nhàng lau đi dòng nước mắt trên mặt hắn, gật đầu nói: “Trẫm là thiên tử, kim khẩu ngọc nha, sao lại có thể lừa gạt Tiêu Ngữ đáng thương được chứ? Ha hả, ngươi cũng quá ủy khuất rồi, ở dưới trẫm đau nhức rên rỉ mà cũng không chịu lên tiếng, trái lại chỉ biết thỏa mãn “huynh đệ” của trẫm, thỉnh thoảng lại thay đổi tư thế làm nó lại càng thêm hưng phấn, ngươi phục tùng làm trẫm cùng “huynh đệ” của trẫm thỏa mãn, trẫm giúp ngươi làm chút việc nho nhỏ cũng là điều nên làm”.

    Tiêu Ngữ hiển nhiên quên câu kia “đau nhức rên rỉ mà cũng không chịu lên tiếng, trái lại chỉ biết thỏa mãn “huynh đệ” của trẫm, thỉnh thoảng lại thay đổi tư thế làm nó lại càng thêm hưng phấn, ngươi phục tùng làm trẫm cùng “huynh đệ” của trẫm thỏa mãn, trẫm giúp ngươi làm chút việc nho nhỏ cũng là điều nên làm”, hắn nào có vĩ đại như thế, huống gì lời nói hạ lưu vô sỉ như vậy mà Hạ Vô Ưu thân là hoàng đế lại có thể nói ra mà mặt không hề biến sắc.

    Thế nhưng đêm này Hạ Vô Ưu thực rất ôn nhu a. Tiêu Ngữ im lặng suy nghĩ: hắn đồng ý cho mình về nhà, chịu giúp mình lau đi nước mắt, còn có nụ hôn nhẹ kia nữa, vì cái gì hắn lại tự nhiên tốt bụng như vậy, nếu là người khác thì sẽ cảm động đúng không? Nếu như không phải đã hiểu rõ tính cách của đế vương, mình cũng sẽ chìm đắm thật sâu sao? Chìm đắm trong sự quan tâm của quân vương trong tình yêu này. Cho dù biết hắn thỉnh thoảng mới lộ ra chút dịu dàng, hắn cũng sẽ không tình nguyện những hành động như vậy suốt đời.

    “Tiêu Ngữ, ngươi còn chưa nói với trẫm nhà ngươi ở chỗ nào vậy?” Hạ Vô Ưu ha hả cười, một đôi tay xấu xa không ngừng di chuyển trên thân thể trần trụi, Tiêu Ngữ đáng thương tất cả ý chí kiên cường đều bị hai chữ “về nhà” làm biến mất sạch sẽ, cũng không dám phản kháng, e sợ sẽ chọc giận Hạ Vô Ưu làm hắn đổi ý. Suy nghĩ một chút, cho dù thực sự không được về nhà, bản thân cũng không thể phản kháng được sự ân sủng của đối phương, chi bằng cứ nhẫn nhục chịu đựng, sớm một chút làm hắn thấy thỏa mãn là tốt nhất. Đương nhiên, sau khi về nhà làm cho hắn không còn muốn mình nữa còn tốt hơn.

    Hạ Vô Ưu nếu như biết người bên cạnh mình lúc này vẫn đang nghĩ làm thế nào để hắn mất đi hứng thú e rằng sẽ thổ huyết mất. Sau lớp màn trướng, hắn nhẹ giọng hỏi tục lệ ở quê hương Tiêu Ngữ. Tiêu Ngữ quê ở Dương Châu, lập tức thao thao bất tuyệt kể về nơi đó. Kỳ thực hắn bị đưa vào cung khi tuổi còn rất nhỏ, tất cả về quê hương đều trở nên mơ mơ hồ hồ, những điều này chỉ là từ trong những lá thư hắn mới biết, lại thêm những kỷ niệm thuở nhỏ ùa về, kể lại cho Hạ Vô Ưu nghe. Hạ Vô Ưu trước đó cũng đã từng đến Dương Châu, hắn đương nhiên biết nơi nào phồn hoa, chỉ là không hiểu vì sao, khi nhìn thấy đôi mắt tỏa sang lấp lánh của Tiêu Ngữ, bởi vì hưng phấn mà cả mặt đều ửng đỏ, còn có đôi môi mỏng duyên dáng kia chưa bao giờ lại kích động mà nói nhiều như vậy, hắn thầm nghĩ so với khi hôn còn thú vị hơn nhiều, hai người một người nói đến mê mẩn, một người nghe đến ngây người, trong chốc lát trong phòng chỉ còn lại thanh âm mềm mại uyển chuyển của Tiêu Ngữ.

    Thuộc truyện: Thái giám