Thái giám – Chương 28-30

    Thuộc truyện: Thái giám

    Chương 28

    Hắn trong lòng cả kinh, định buông tay ra, bỗng nhiên Hạ Vô Ưu ghé sát hắn bên tai nói: “Đừng nhúc nhích, lúc nãy trẫm đã bỏ qua, phá hủy không khí lãng mạn thư thế này chẳng phải đã phụ lòng cảnh vật tươi đẹp trữ tình nơi đây hay sao? “ Một câu nói ra khiến Tiêu Ngữ mặt sầm lại, nghĩ thầm, vừa mới nghiêm túc không được bao lâu, liền khôi phục lại cái bộ dáng “đạo đức” này.

    Lúc này thuyền đã gần đến bờ, đã trông thấy bọn quan viên đông nghịt đồng loạt quỳ sẵn trên mặt đất. Duyên Hỉ liền đi lên nói: “Hồi bẩm Hoàng Thượng, ngài nên khởi giá hướng Tình phi bên kia đi, dù sao thì nàng cũng là Quý phi, Tiêu Ngữ chỉ là quý nhân, ở trước mặt quan viên bách tính vẫn là. . . . . .” Không đợi Duyên Hỉ nói xong, Hạ Vô Ưu liền lạnh lùng nhìn hắn ngắt lời nói: “Tiêu ngữ nói ngươi cực lực bái ngoại , một lòng bênh vực trẫm, lúc này xem ra, cũng không hẳn tất cả mọi việc đều không phải là thật mà .” Nói tới nói lui, hắn rốt cuộc buông tay Tiêu Ngữ, đi nhanh trở lại đầu thuyền.

    Tiêu ngữ lúc trước thật sự mong mỏi hắn buông tay mình ra, hiện giờ thực sự buông ra, trong lòng chợt có cảm giác mất mát, sợ tới mức hắn vội vàng đem cái cảm xúc này giấu vào tận chỗ sâu nhất trong lòng, còn quay đầu lại vỗ vỗ bả vai Duyên Hỉ, gật đầu khen: “Làm tốt lắm, ta hiện tại tin tưởng ngươi là thiệt tình nghĩ cho ta .”

    Duyên hỉ nheo mắt, nhìn kỹ thần sắc trên mặt hắn, hồi lâu mới nói: “Tiêu ngữ, ngươi nói thế nhưng trên mặt ngươi tựa hồ lại không như thế, đừng nói lúc nãy ta làm mã thí nhưng lại trở thành kì đà cản mũi nhé?” Vừa nói xong, Tiêu Ngữ ngay lập tức đỏ mặt, thấp giọng quát: “Ai nói ngươi ta như vậy? Trên mặt ta có biểu tình gì đương nhiên ta phải biết chứ? Hừ, ta làm sao có biểu tình luyến tiếc hắn cùng oán hận ngươi như ngươi nói a .” Duyên Hrờ rờ đầu nói: “Nga, nguyên lai là luyến tiếc Hoàng Thượng, ở trong lòng oán hận ta a.” Thấy ánh mắt Tiêu Ngữ như muốn giết người, hắn nhún vai: “Này không phải ta nói, là ngươi tự mình nói.”

    Loading...

    Hạ Vô Ưu từ nãy tới giờ vẫn lắng tai nghe động tĩnh, Tiêu Ngữ cùng duyên hỉ nói chuyện gì toàn bộ đều bị hắn nghe hết, chính hắn cũng chưa nhận thấy được khóe miệng đã muốn tràn ra một mạt mỉm cười. Thẳng đến Tình phi ở bên cạnh đối Mai phi cười nói: “Muội muội, ngươi không cảm thấy gần đây tâm trạng hoàng thượng dường như rất vui vẻ sao, còn cười nhiều hơn nữa.” Hắn lúc này mới giật mình phát giác ra sự thay đổi của chính mình.

    Một bên Mai phi cũng cười nói: “Đó là tự nhiên thôi , Hoàng Thượng cơ trí hơn người, trẻ tuổi đã đạt được biết bao thành tựu to lớn, thử hỏi nhân gian có mấy người như vậy, cái này chính là đường làm quan rộng mở, tâm tình tốt cũng là đương nhiên.” Tình phi hừ một tiếng, quay đầu đi không thèm nói nữa.

    Hạ Vô Ưu chỉ cười nhưng không nói gì, trong lòng âm thầm nói: “Nếu luận về thông minh, Tình phi Mai phi cùng Tiêu Ngữ đều là người thông minh, chính là sự thông minh ba người lại có bất đồng, Tình phi là bộc lộ tài năng, ỷ vào dung mạo địa vị của mình, ở hậu trong cung hô phong hoán vũ, thường thường tươi cười nhưng bên trong lại âm hiểm khó lường, khéo léo che giấu tâm địa hung ác của mình (miệng nam mô bụng bồ dao gắm ấy), không chịu nửa điểm thiệt thòi. Mai phi lại kín đáo hơn, nàng không thể coi là người tốt, người tốt ở hậu cung là không thể tồn tại. Nhưng tại nơi hậu cung của mình, nàng lại khả xem như một cái chủ nhân tốt, chỉ cần không nguy hại đến địa vị hay tính mạng chính mình, nàng sẽ không ra tay. Mà Tiêu Ngữ thì…nghĩ tới hắn, dáng tươi cười của Hạ Vô Ưu lại tăng thêm vài phần: Tiêu Ngữ xét về phương diện nào thì hắn đều là người tốt. Hắn là một người thông minh, lại chắc chắn sẽ không đem cái thông minh tài trí để hòng năng cao địa vị, không, cũng không có thể nói xong toàn bộ vô dụng quá, lúc trước hắn cầu xin về thăm song thân, đáng tiếc không khỏi biến lợn lành thành lớn què dù cho bị chính mình xuyên qua. Hắn không giống các nô tài khác, một khi được sủng ái là vượt qua cả chủ tử thậm chí ngày càng ngang ngược, ngược lại bởi vì thân phận trước kia của mình mà càng yêu quý hạ nhân, hắn biết rõ chuyện này là không được phép xảy ra trong hậu cung, lại vẫn như cũ làm theo ý mình, điểm ấy dũng khí ngay cả hạ Vô Ưu cũng không thể không bội phục. Kỳ thực nếu không phải chính mình sủng ái hắn, che chở cho hắn, hắn trong mắt nữ nhân chỉ như một hạt cát, có thể khiến hắn chết bất cứ lúc nào.

    Hạ Vô Ưu cũng không có ý kiến chuyện lục đục trong hậu cung, thậm chí hắn thực hưởng thụ xem những nữ nhân này vì tranh giành một đêm sủng ái của hắn sẽ dùng những thủ đoạn như thế nào. Đối với hắn mà nói, đây là một chiến trường rất thú vị, hắn sẽ không bỏ ra bất cứ tình cảm nào, hắn chỉ cần phát tiết một hồi trên người kẻ thằng cuộc rồi ban thưởng châu báu quý hiếm cũng khiến các nàng thỏa mãn, còn những người thua cuộc, vô luận kết cục của các nàng là tử hoặc là biếm lãnh cung, các nàng vốn là mang trên mình một gương mặt thiện lương xinh đẹp vô song, hắn cũng sẽ không nổi lên nửa điểm cảm thông. Cho nên Tình phi tâm ngoan thủ lạt mới có thể ngồi trên cái ghế Thục phi, cho nên một Hà tần thiện lương yếu đuối mới chỉ được hắn ân sủng một đêm sau kín đáo tiễn xuống hoàng tuyền, đôi mắt lạnh tanh tàn nhẫn nhìn những cuộc chiến ấy mười mấy năm nay, cũng không cảm thấy được có chút không ổn.

    Chính là Tiêu Ngữ xuất hiện , một cái tiểu thái giám ti tiện, trốn tránh hắn kẻ cung nô gan lớn chưa ai bằng, làm cho cái tính tự chủ hoàn mĩ của hắn lần lượt bị phá vỡ, vì Tiêu Ngữ, hắn đã thay đổi rất nhiều. Hạ Vô Ưu cảnh giác nheo mắt: thay đổi nhiều lắm sao? Rồi cuối cùng hắn cũng tự đưa cho mình đáp án, hắn đích thật là Tiêu Ngữ thay đổi rất nhiều.

    Bất lực buông xuôi chuyện bản thân thay đổi như thế nào , nếu không một ngày nào đó, hắn phải nén lòng buông tha Tiêu Ngữ. Hắn là Hạ Vô Ưu, là hoàng đế cao cao tại thượng của Đại Phong quốc, hắn không cần có chân tâm, vài thứ kia lại có thể anh hưởng tới phán đoán của hắn hay sao

    Quay đầu lại nhìn Tiêu Ngữ đag tại đó đứng xuất thần nhìn về phía bờ, cách đó không xa sơn hô vạn tuế đích thanh âm đã muốn rõ ràng đích truyền đến: đúng vậy, cứ như vậy đi, chỉ cần bảo trì hiện trạng là tốt rồi, không thể, kiên quyết không thể tái chìm đắm mãi thế này . Trong lòng đưa ra quyết định, hắn xoay người lại, ngạo thị chúng sinh đích ánh mắt ở đối diện quỳ trứ đích bọn quan viên trên người con hơi hơi lược một chút, liền toát ra quân lâm thiên hạ đích đế vương uy nghiêm: “Các ái khanh bình thân.” Trầm vừa nói hoàn những lời này, Hạ Vô Ưu mại trứ kiên định đích nện bước, thuận trứ lâm thời đáp đích cầu gỗ chậm rãi rời thuyền, hướng bờ đi đến

    Chương 29
    Hoàng thượng đi thị sát, trên đường đi luôn yêu cầu yên lặng, thứ nhất là đề phòng thích khách trà trộn, vả lại long nhan đâu phải thứ người thường có thể dễ dàng nhìn thấy, nhưng Hạ Vô Ưu đã nhiều lần Nam tuần, đến phía Nam thì tâm tình thường tốt hẳn lên, như nhau đều không sai người làm ảnh hưởng đến dân chúng. Hắn có nguyễn tắc của mình, nếu như có thích khách, là một cao thủ thì không thể ẩn thân mãi, huống chi Nam tuần là muốn thể nghiệm và quan sát dân tình, bách tính nhìn thiên tử có gì đáng lo ngại chứ. Vì vậy đợi đến lúc thuyền cập bến, sau khi đổi sang long kiệu, các đường phố chính của thành Dương Châu, hai bên trái phải đều chật ních người đổ ra ngoài để diện kiến long nhan, vừa thấy kiệu rồng đến đã xoạt xoạt quỳ hết xuống.

    Y Đức tiến lên, lớn tiếng hô: “Hoàng thượng có chỉ, bách tính bình thân”. Vừa nói xong, thanh âm hoàng thượng vạn tuế ầm ầm vang lên không dứt tiến vào lỗ tai. Sau đó là những tiếng bình luận khe khẽ, nghe kĩ thì đơn giản là các câu bình luận như “Hoàng thượng vừa trẻ tuổi vừa anh tuấn, giống như thiên nhân vậy”.

    Mọi người bàn luân, trên đường Hạ Vô Ưu nghe cũng không quá để tâm. Quay đầu lại nhìn, Tình phi Mai phi là nữ tử nơi hậu cung, mã sa rèm che kín, còn Tiêu Ngữ là nam tử thì không né tránh mọi người, hôm nay nhìn thấy cảnh vật nơi quê nhà thì so với ở kinh thành thì kích động vạn phần

    Hạ Vô Ưu lắc đầu, thầm nghĩ: “Thực là một ngày đêm không động đến là trèo lên đầu chủ nhân. Đang muốn sai Y Đức đi “cảnh cáo” một chút, lỗ tai nhạy bén lại nghe được thanh âm kinh ngạc của một người: “Là… Là Tiểu Ngữ, ba, người kia… người kia là tiểu Ngữ… Hổ tử… đó… đó là ca ca ngươi”. Hắn vội vàng tìm kiếm trong đoàn người, nhưng bởi đoàn người không ngừng di chuyển, thực sự là tìm không thấy. Đang lúc lo lắng, người kia đã hô to lên: “Tiểu Ngữ, tiểu Ngữ… là ngươi đúng không? Con trai…” Thanh âm tuy lớn, nhưng tiếng bàn luận xung quanh cũng ầm ĩ không kém, Hạ Vô Ưu nghĩ thầm một lúc, thầm nghĩ Tiêu Ngữ không có võ công như mình chắc cũng không thể nghe thấy. Mặc dù nghĩ thế những bản thân vẫn không an tâm, lặng lẽ nói nhỏ bên tai Y Đức vài câu, Y Đức vẻ mặt giật mình, nhưng cũng không có hỏi gì, nhanh chóng li khai.

    Tiêu Ngữ đang hưng phấn cùng với Duyên Hỉ vừa khóc vừa cười, nói “Nơi này thay đổi rồi, đối diện là tiệm cầm đồ nay đã thành đại tửu lâu, a, cây đa kia sao lại ở đây, so với lúc ta rời đi sum sê hơn nhiều rồi”. Tiêu Ngữ nhìn đông nhìn tây cảm khái một hồi, hắn rời đi lúc đó tuổi còn nhỏ, cảnh vật quê nhà gần như quên hết, nhưng đây là những nơi hắn thường hay đến, vì vậy hình ảnh đặc biệt khắc sâu. Đang ở trong vui vẻ, dường như nghe có tiếng người gọi tên mình, cố gắng nghe tiếp, lại không nghe thấy nữa.

    Tiêu Ngữ bỗng nhiên cảm thấy hồi hộp, lôi kéo Duyên Hỉ hòi: “Ngươi nghe một chút… Có phải hay không… có người gọi ta… Có phải hay không…” Duyên Hỉ gật đầu nói: “Vừa rồi hình như có nghe loáng thoáng hai tiếng, nhưng không chắc lắm, bây giờ lại nghe không thấy nữa”. Vừa mới nói xong, trong đám người phía dưới lại truyền đến thanh âm kia: “Tiểu Ngữ… Con ơi…Tiểu Ngữ… Là cha nè…Tiểu Ngữ… Con ơi”. Thanh âm khàn khàn, theo cổ họng truyện đến cứ như đã gọi mấy trăm lần như thế.

    Tiêu Ngữ lúc này đã nghe rõ rang, cũng ngoảng đầu lại hét lớn: “Cha, là cha của ta a…”. Vén áo lên định nhảy xuống xe. Duyên Hỉ sợ hãi kéo lại, đỏ mặt tía tai rống: “Ngươi định làm gì? Đang ở trên kiệu, chính là trong đội ngũ Nam tuần của Hoàng thượng, ngươi là thân phận gì làm sao có khả năng nhảy xuống đấy hả?”

    Tiêu Ngữ không có nghe lọt tai, vùng khỏi tay Duyên Hỉ, một bên cũng hét lớn: “Buông, buông ra, cha, đó là cha của ta a, buông ra…”. Lực đạo lớn đến mức Duyên Hỉ cũng không giữ được nữa, Lạc Cầm cũng Lẫm nhi ở 2 bên cũng tiến lên hỗ trợ, đang hỗn loạn, Y Đức bỗng nhiên xuất hiện trước mặt, cả giận nói: “Quý nhân, hoàng thượng căn dặn, thình ngài tự trọng, trước mặt bách tính và quan viên người như vậy hô to gọi nhỏ còn ra thể thống gì nữa? Hoàng thượng nói, lần này đến Dương Châu chính là vì ngươi, nhất định sẽ cho ngươi cùng người nhà đoàn tụ nhưng không phải là bây giờ. Cái nào quan trọng cái nào không, mong quý nhân tự suy nghĩ đi”. Hắn không gọi Tiêu Ngữ mà gọi Quý nhân là để nhắc nhở Tiêu Ngữ đã gần như phát điên trước mặt.

    Dường như tỉnh lại, Tiêu Ngữ ngừng la hét giãy dụa, lẳng lặng ngồi xuống, đôi mắt chờ mong nhìn vào đám người đang gọi hắn, cha của hắn. bỗng nhiên nhìn thấy trong hàng vạn hàng nghìn người xuất hiện một gương mặt quen thuộc, tóc hoa râm, liều mạng chen chúc trong đám người. Hắn không nhịn được nữa, nước mắt từng hạt từng hạt rơi xuống, làm thế nào cũng không ngừng được. Chỉ nhìn thoàng qua, thân ảnh kia đã bị vùi lấp trong đám đông, dù hắn có cố gắng như thế nào cũng không nhìn được nữa.

    Ban ngày cứ như vậy di chuyển, vào đến hành cung, Tiêu Ngữ nhìn mọi người sắp xếp hành lí của mình thỏa đáng, trong lòng cứ như bị mèo cào, cuối cùng nhịn không được nói: “Duyên Hỉ, ta đi tìm hoàng thượng, kêu hắn cho ta về nhà”.

    Duyên Hỉ ngăn cản hắn nói: “Theo ta thấy, ngươi chịu khó chờ một thời gian, ngươi cho là đến Dương Châu, hoàng thượng ở đây chơi vài ngày là người có thể về nhà từng ấy ngày sao?”. Thấy Tiêu Ngữ bày ra vẻ mặt kinh ngạc “Không phải như thế à” , hắn thở dài nói: “Ngươi đúng là đồ ngốc mà, người xưa nói đường vào cửa cung sâu tựa như biến, không nói đến việc nhà ngươi ở Dương Châu, ngay cả các chủ tử khác nhà ở kinh thành, hàng năm theo quy định cũng chỉ có thể gặp cha mẹ huynh đệ 2 lần mà thôi, còn thăm viếng là việc chưa từng có ở tiền triều, nếu có thì cũng rất hiếm thấy, cũng chỉ được ở nhà chơi 3 canh giờ, đó đã là ân huệ lớn lắm rồi, ngươi lại còn nghĩ muôn về nhà ở vài ngày, chậc, khuyên ngươi sớm bỏ ý nghĩ đấy đi”. Vừa dứt lời, chợt nghe ngoài sân vang lên tiếng Ôn công công: “Thánh chỉ đến, Tiêu Ngữ tiếp chỉ”

    Chương 30
    Duyên Hỉ khụ một tiếng nói: “Ngươi xem, thành chỉ đã đến rồi, ngươi còn muốn về nhà, chờ hoàng thượng tâm tình tốt là được, cho ngươi học một bài học”. Nói xong kéo hắn ra sân tiếp chỉ. Nghe Ôn Dụ lớn tiếng nói: “Hoàng thượng khẩu dụ, Tiêu Ngữ xa nhà lâu ngày chưa gặp người thân, vì vậy cho phép nhân dịp Nam tuần về thăm nhà vô thời hạn, cho phép dùng thánh giá (xe của hoàng thượng) một mình trờ về, niệm hắn có công hộ giá, đặc biệt ban thưởng 20 lượng vàng, 1200 lượng bạc ròng tiêu dùng, tất cả nô tài đều đi theo hầu hạ, 4 hộ vệ nhắm bảo vệ an toàn.” Nói xong tiến lên cười nói: “Tiêu Ngữ a, ngươi đúng là được ân sủng nha, chưa bao giờ có chuyện như thế, còn không mau tạ ân”.

    Tiêu Ngữ vừa vui vẻ lại có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Hạ Vô Ưu lại cho hắn vay nhiều bạc như thế, vội vã quỳ xuống tạ ân, sau đó đứng lên nói: “Công công, bạc hoàng thượng cho vay có cần trả lãi không? Lãi là bao nhiêu?”. Một câu vừa nói xong, Ôn Lục Cùng Duyên Hỉ cười đến không thở được, Ôn Lục tươi cười nói: “Thường xuyên nghe hoàng thượng với Ôn tổng quant nhắc đến ngươi, đều nói người thông minh, nhưng sao vẫn đề nhỏ như thế này lại không hiểu? Đúng là đại trí giả ngu a”. Nói xong lệnh cho tiểu thái giám phia sau mang lên một khay bằng ngọc, bên trong lấp lánh chói mắt 20 phiến vàng cùng với tập ngân phiếu mới tinh, còn có rất nhiều bạc cùng với 10 xâu tiền xu. Ôn Lục nói: “Đây là 32 ngân phiếu hiện hành với 1000 đồng, hoàng thượng nói để ngươi tiện dùng nếu trên đường muốn mua cái gì”.

    Tiêu Ngữ lần nữa không kiềm chế được sự ấm áp trong lòng, thầm nghĩ không ngờ Hạ Vô Ưu lại cẩn thận như vậy, ngày cả những việc này cũng nghĩ đến, hắn thường ngày không tự bản thân dùng tiền, sao có thể suy nghĩ chu đáo như vậy. Lập tức nghiêm túc nói với Ôn Lục: “Thay ta hướng hoàng thượng tạ ân, nói Tiêu Ngữ ta chân thành cảm ơn hắn”.

    Ôn Lục nói: “Những lời này đợi ngươi trở về tự mình đến nói với hoàng thượng, ta có nói thì ý nghĩa cũng không giống, nguyên lai những lời tạ ơn của ngươi trong quá khứ là giả a”. Nói xong lại gọi Duyên Hỉ vui vẻ nói: “Quy định trong cung ngươi chắc là biết rõ, chắn chiếu hành lý các ngươi phải chuẩn bị cho tốt, mang theo 4 thái giám khỏe mạnh, nghìn vạn lần cẩn thận hầu hạ, không được có một điểm thiếu xót”. Nói xong hướng Tiêu Ngữ bĩu môi, nhỏ giọng: “Hoàng thượng đối vị chủ tử này đúng là khác với người bình thường, nếu có chuyện xảy ra các ngươi cũng đừng có mong sống sót. Không biết có bao nhiêu người phải bối chủ tử nữa”. Duyên Hỉ liên tục gật đầu: “Công công xin yên tâm, Chẳng phải có 4 vị hộ vệ sao? Ta luôn ở bên cạnh là được rồi”.

    Ôn Lục gật đầu: “Không sai, đấy đều là những hộ vệ xuất sắc, nhất phẩm thị vệ, nếu không có ý chỉ của hoàng thượng, ai có thể sai khiến bọn a.” Nói xong kéo theo Tiêu Ngữ đến chỗ mã xa, Tiêu Ngữ nhìn thấy 4 thị vệ diện vô biểu tình, trong lòng còn có chút lưỡng lự, thầm nghĩ: “Thật là, trở lại vốn là cùng người nhà đoàn tụ, thăm bằng hữu, ôn chuyện cùng hàng xóm nơi quê nhà, cả nhà vui vẻ mấy ngày, kết quả lại mang theo 4 người trông như hộ pháp, uy phong lẫm lẫm đằng đằng sát khí, ai dám tới gần a”. Cố tình từ chối, Ôn Lục ngạc nhiên nói câu: “Ngươi nói cái gì, ngươi còn…”. Lập tức vứt bỏ ý nghĩ trong đầu, không đợi hắn nói xong đã phất tay áo ngắt lời hắn: “Ta biết, ta biết, ta biết, ta mong còn không được chứ gì? Mang mang mang…”

    Ngay sau đó liền lên xe ngựa, Hạ Vô Ưu đã sớm hỏi tên phụ mẫu hắn, sai nha môn điều tra nơi ở, cách hàng cung khoảng chừng 10 dặm, đi nửa canh giờ là tới. Tiêu Ngữ nhìn thấy ngôi nhà cũ nát quen thuộc, ngây dại một lúc, Duyên Hỉ muốn đi trước thông báo, bị hắn kéo lại, nhẹ giọng nói: “Không cần, để ta… tự vào…”. Nói xong nội tăm trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nước mắt lại liên tục rơi xuống.

    Duyên Hỉ thầm nghĩ: Đúng là không có quy cũ gì hết, nhưng nghĩ kĩ lại, hoàng thương cũng nói không cần Tiêu Ngữ tuân theo quy củ, ta một cái nô tài có gì ý kiến chứ. Cùng Tiêu Ngữ đi đến gần cổng, lúc đó trời đã muốn hoàng hôn, người nhà Tiêu gia không biết đứng ngoài của có một đoạn người, chỉ ở trong nhà nói ngoài đường cái, nhân mã ồn ào không giống bình thường.

    Tiêu Ngữ đi đến gần, còn chưa kịp mở của, chợt nghe trong sân có tiếng nói vọng ra, là phụ thân hắn, cao giọng nói: “Ông trời ơi, là tiểu Ngữ nhà chúng ta kìa, ta vốn cũng không dám thừa nhận, chỉ là năm năm trước mới được gặp hắn một lần, vừa lại ở đằng sau nhìn dáng vẻ hắn, còn không phải hắn thì là ai”.

    Lại nghe một thanh âm già nua nói: “Không sai, mẹ Hổ tử à, mắt ta mặc dù không tốt, nhưng lờ mờ nhìn thấy đúng là vóc dáng của tiểu Ngữ, chẳng qua là cao hơn nhiều thôi”. Lại có người nói: “Nhưng mà tiểu Ngữ không phải từ nhỏ đã được đưa vào cung tịnh thân sao? Như thế nào lại ngồi ở trên xe, mà còn là xe của các vị nương nương đúng không?”. Âm thanh nghe thực xa lạ, chắc là giọng của hàng xóm hoặc thân thích.

    Tiêu Ngữ cũng nhịn không được nữa, đẩy cửa bước vào, chỉ thấy trong sân bày một cái bàn nhỏ, ở trên còn để các loại hoa quả thông thường, xung quanh bàn có mấy người ngồi, nghe thấy âm thanh mở cửa đều ngạc nhiên quay đầu nhìn. Hắn liếc mắt một cái có thể nhận ra gia gia nãi nãi cùng phụ mẫu, tóc đều đã bạc trắng cả rồi. Trong lòng không khỏi kích động, không chờ được lúc tiến lại gần, vừa mở cửa xong liền quỳ xuống, hô lớn: “Gia gia, nãi nãi, đa, nương, tiểu… tiểu Ngữ đã trở về”. Nói xong liền không ngừng dập đầu.

    Bốn hộ vệ mắt đều nhìn chằm chằm, thầm nghĩ vị chủ tử này đúng là quá tốt, rõ ràng là một quý nhân lại quỳ lạy người dân bình thường, đáng lẽ cũng nên để bọn họ bái kiến trước a. Duyên Hỉ cũng không để ý, nhìn thấy những người trước mắt sửng sốt một lúc, có 2 người lảo đảo bước ra, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Là tiểu Ngữ, thật là tiểu Ngữ…” Sau đó là một tiếng “Con trai” , song song chạy đến trước mặt Tiêu Ngữ, ba người ôm nhau cùng nghẹn ngào khóc, trong ngực hắn cũng có chút chua xót, quay đầu lau đi một giọt lệ, nhìn Lạc Cầm cùng Lẫm nhi đã nước mắt lăn đều không dứt, đứng một bên ôm nhau khóc.

    Thuộc truyện: Thái giám