Thái giám – Chương 35-39

    Thuộc truyện: Thái giám

    Chương 35
    Hạ Vô Ưu mặc dù một địch năm nhưng với võ công của hắn mà nói là thừa sức, còn nghĩ suốt đường đi không có sống gió gì, vừa lúc những người này tự đến cửa giúp hắn tiêu khiển. Hắn ngay từ đầu cũng không có nghiêm túc ứng phó, giống như một con mèo đang vờn chuột, một lúc sau lại nghe thấy tiếng hô lớn của Tiêu Ngữ, trong lòng cảm động, thầm nghĩ lúc gặp nạn mới thấy chân tình, nghe tiếng gọi của hắn rõ ràng có lo lắng còn có đau lòng nữa, đang lúc vui mừng, chợt nghe một hắc y nhân kêu thảm, hắn âm thầm kỳ quái: ta còn chưa đối hắn hạ thủ mà, thế nào lại kêu như thế dọa người. Một chiêu né kiếm của người đối diện, vội vã quay đầu nhìn lại, không nhìn không biết, vừa nhìn thì bị dọa một trận mồ hôi lạnh, không nghĩ tới Tiêu Ngữ quan tâm hắn đến mức ngay cả tính mạng cũng không cần, còn cố sức cắn chặt lấy lỗ tai của hắc y nhân, đấy còn không phải là muốn chết sao?

    Trong lòng lập tức lo lắng, nhanh như chớp đến gần bên người hắc y nhân, chỉ là tốc độ của hắn rất nhanh nhưng kiếm của hắc y nhân còn nhanh hơn, trong lúc kiếm đang gần kề cổ Tiêu Ngữ, Hạ Vô Ưu vô cùng nôn nóng, cũng bất chấp chính mình, gân xanh trên bàn tay thon dài ưu mỹ nổi lên, trong nháy mắt giữ chặt thanh kiếm, chỉ thấy một dòng máu tươi chảy xuống theo mũi kiếm, hắn nắm chặt hơn một chút, thanh kiếm kia đã bị gãy làm đôi.

    Hắc y nhân kia mặc dù bị công lực của hắn dọa một trận, nhưng kẻ trước mắt với hắn có thù sâu như biển, sửng sốt một chút, liểu mình tấn công, Hạ Vô Ưu một lòng chỉ lo bảo hộ cho Tiêu Ngữ không bị thương tổn, làm cho hắn một thân võ công cũng có chút khe hở, mà những hắc y nhân này cũng không phải là đèn cảnh, mấy người triền đấu một phen, vậy mà từ vai tới ngực Hạ Vô Ưu đã xuất hiện một vết thương thật dài.

    Chuyện này làm cho mặt mũi nam nhi của Hạ Vô Ưu bị tổn thương nghiêm trọng, chê cười, dĩ nhiên lại ở trước mặt Tiêu Ngữ bị thương, hình tượng cao lớn hô phóng hoán vũ của hắn tổn thương nghiêm trọng, cọp không phát uy các ngươi lại coi nó như con mèo bênh hả? Tức giận tràn ngập, nhãn thần hắn bỗng trở nên lạnh lẽo, nếu không phải lúc nãy hắn chỉ là chơi đùa, những kẻ ở chỗ này đừng có nói tới vận may rời đi, mà là nói, bọn họ vĩnh viễn cũng không có một cơ hội rời khỏi đây.

    Thằng đến lúc trên mặt đất nằm một cỗ thi thể, Tiêu Ngữ mới thấy mình thật ngốc, hắn là một người dễ mềm lòng, vừa là lại lo lắng cho Hạ Vô Ưu làm mình điên cuồng, hôm nay tất cả kết thúc, máu tanh trên mặt đất làm hắn ngực từng đợt phát lạnh, cái lỗ tai trong miệng tuy rằng đã thả ra, nhưng cảm giác buồn nôn có nhổ mãi cũng không hết, cuối cùng hắn cố gắng nhịn xuống, đem chỗ mì mới ăn trong dạ dày chưa kịp tiêu hóa nôn hết ra ngoài.

    Loading...

    HẠ Vô Ưu ở xa xa nhìn hắn, trong mắt tràn ngập bi thương, hắn biết đây là lần đầu tiên Tiêu Ngữ trải qua một việc tàn khốc như vậy, thôi được, để cho hắn tự bình ổn tâm tình một chút đã. Cúi đầu nhìn vết thương trên ngực mình, tuy rằng vẫn chảy máu, cũng may vết thương không sâu, nhưng vết thương trên tay lại giống như khoét một lỗ trong tim, bĩu mỗi: mình vì Tiêu Ngữ, thay đổi đúng là không thể ngờ được a, dĩ nhiên vì hắn mà không để ý đến sinh mạng của mình, thở dài, hắn không thích cảm giác không chắc chắn như vậy, nhưng hắn lại luyến tiếc Tiêu Ngữ, rốt cuộc nên làm gì đây?

    Vừa nghĩ tới đây, đã thấy Tiêu Ngữ chạy vội tới, khẩn trương xem xét thương thế của của mình, hắn nở nụ cười nói: “Ngươi nhìn người xem, ngươi phải xác định không nôn thêm lần nào nữa, trẫm có bệnh khiết phích a…”Một câu còn chưa xong, phát hiện trước mắt biến thành từng đợt màu đen, ngực cười khổ một tiếng nói: xem ra những sát thủ này cũng có chút năng lực, chính mình dùng… độc trong người không để hắn nghĩ xong, người đã hôn mê rồi.

    Việc này chỉ biết đem Y Đức cùng Duyên Hỉ dọa sợ muốn chết, cũng may Y Đức tuy là thái giám, nhưng quanh năm đi theo bên người Hạ Vô Ưu, tự nhiên có khả năng loại bỏ cảm giác sợ hãi, lập tức vội vã ra lệnh cho mọi người dưa Hạ Vô Ưu trở lại thuyền. Tiêu Ngữ chăm chú nắm thật chặt tay của vị quân vương trẻ tuổi, trong lòng vướng mắc dường như bị một đao nào làm rõ, đang làm một cái hai mươi tuổi nô tài ở hậu cung, hắn tính cách tuy có phần ngây thơ, thế nhưng tự nhận đã không có người có khả năng làm cho hắn khẩn trương đến mức không thể khống chế được, nhưng bây giờ ở bên Hạ Vô Ưu, nhìn gương mặt tái nhợt dần dần biến thành màu đen, hắn thê nhưng lại không khống chế được chính mình vừa lo lắng vừa khẩn trương, cứ như sau một khắc trái tim có thể từ trong miệng vọt ra, hắn rất muốn nắm chặt lấy từng người bên cạnh, làm cho lệ chảy ra, khóc lóc để bọn họ đảm bảo người trước mặt này nhất định không có việc gì, thế nhưng lý trí không cho phép hắn làm như thế, bởi vì làm thế chỉ càng làm rối thêm cũng làm cho mọi người thêm phức tạp, chẳng có cái tác dụng gì hết, vì vậy hắn liểu mạng khống chế chính bản thân mình, liểu mạng khống chế… Thật sâu thở ra một hơi, Tiêu Ngữ lần thứ hai cảm nhận được Hạ Vô Ưu thân là đế vương suốt ngày phải sống trong cảnh tự kiềm chế, cảm giác cực kì không thoải mãi.

    Y Đức nhưng thực ra lại rất trấn tĩnh, Hắn không lo lắng cho Hạ Vô Ưu bởi hắn biết chủ tử của hắn năng lực như thế nào, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy Tiêu Ngữ si ngốc nhìn người bị thương nằm trên giường, người kia ánh mắt khẩn trương cùng lo lắng, hắn lại không nhịn được thở dài, ngực cười khổ tự nói: Hoàng thượng a, ngươi lúc nào mới chịu tình lại? Ngươi… nghìn vạn lần phải nhanh một chút nha, nếu không Tiêu ngữ của ngươi cũng không chịu đựng được nữa đâu. Trong lòng bỗng nhiên giật thót: nếu như hoàng thượng cho rằng bản thân vì Tiêu Ngữ mà thụ thương là một thay đổi mà hắn không thể cho phép, hắn có khi nào để cho Tình phi nương nương nhân cơ hội này gạt bỏ Tiêu Ngữ hay không?

    Chương 36

    Đúng như Y Đức lo lắng, vừa trở về thuyền, Tình phi cùng Mai phi sau khi thể hiện hết đau lòng lo lắng, thừa lúc ngự y bắt mạch chữa bệnh cho hoàng thượng, Tình phi lạnh lung nhìn Tiêu Ngữ vẫn ở bên cạnh không nói gì, âm thanh nặng nề nói: “Đi theo bản cung”. Nói xong hừ một tiếng, đi ra ngoài trước.

    Tiêu Ngữ ngẩn ra, Duyên Hỉ nhưng thực minh bạch là chuyện gì, mồ hồi lạnh từng giọt từng giọt theo trán chảy xuống, vô ý thức định túm chủ tử nhà mình không cho hắn đi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm thế cũng không được, người nọ dù sao cũng là Tình phi, địa vị cao hơn Tiêu Ngữ rất nhiều, nếu dám không đi, cũng sẽ bị xử tội phạm thượng, khó mà thoát chết. Hoàng thượng như thế nào lại chọn đúng lúc này mà bất tỉnh, không ai có thể ngăn cản Tình phi, tính kiểu gì cũng phải đi, đúng là chỉ có đường chết không có đường sống, làm cho hắn gấp đến mức suýt khóc.

    Tiêu Ngữ thùy hạ mi mắt, nhẹ nhàng giãy khỏi tay Duyên Hỉ, dùng âm thanh chỉ có hắn mới nghe được nói: “Thay ta chăm sóc hắn, nói với hắn, vô luận trên trời dưới đất, Tieeu Ngữ… vĩnh viện mong hắn hạnh phúc vui sướng, hắn đối với Tiêu Ngữ thực tốt, đời đời kiếp kiếp, không bao giờ… quên”. Nói xong ngẩng đầu lên, không một chút sợ hãi, di chuyển bước chân bình tĩnh đi theo Tình phi.

    Duyên Hỉ trong lòng đau xót, biết Tiêu Ngữ đã hiểu ý của Tình phi. Mãi cho đến lúc này, hắn mới tin tưởng… Tiêu Ngữ thự sự là một người thông minh. Nhìn hắn một bộ dạng ung dung chịu chết, quá khứ từng chút từng chút trong thời gian ngắn ngủi toàn bộ hiện về, người nào tuổi không lớn, nhưng Tiêu Ngữ ở trong cung cũng không ít ngày, tại cái địa phương người ăn thị người, từ lâu đã có thể tự rèn luyện một thân không vui mừng cũng không bi thương, nhưng ngay lúc này đây, hắn có thể cảm nhận được bi thương, đâu đớn giống như xé gan xẻ thịt, lại nhìn theo thân ảnh của Tiêu Ngữ, hắn thực sự nhịn không được nữa, quay người phịch một tiếng quỳ trước mặt Y Đức, khóc thảm nói: “Công công, cầu ngài cứu Tiêu Ngữ đi, nếu không chẳng ai có thể cứu hắn nữa, công công…”

    Y Đức thở dài, thống khổ nhắm lại hai mắt, buồn bã nói nhỏ: “Duyên Hỉ, ngươi còn không hiểu ta sao? Nếu như có thể cứu, ta làm sao lại một bộ dửng dưng ngồi xem, ta không phải là điên rồi mới nói điều này, nếu lần này là hoàng thượng muốn Tiêu Ngữ chết, ta… có lẽ là có thể âm thầm bảo toàn sinh mạng của hắn. Nhưng lần này lại là Tình phi nương nương a, là người có địa vị tôn quý nhất trong hậu cung, quyết định của nàng nhưng kẻ làm nô tài như chúng ta làm sao có thể thay đổi được, nàng… nàng nhất định phải chính mắt nhìn thấy Tiêu Ngữ tắt thở mới yên lòng, ngươi hiểu chưa? Chúng ta… Chúng ta căn bản không có một chút cơ hội nào, trừ phi… Hoàng thượng tỉnh lại, trừ phi… sau khi hoàng thượng tỉnh lại mới có thể như mọi khi bảo vệ Tiêu Ngữ, nếu không…” Phía sau hắn không có tiếp tục nói nữa, nhưng Duyên Hỉ cũng hiểu được ý của hắn. Trong lòng đột nhiên run rẩy: Hoàng thượng… Hắn sẽ lợi dụng cơ hội này để Tình phi diệt trừ Tiêu Ngữ, diệt trừ người ảnh hưởng đến hắn mạnh mẽ sao?

    Bên giường bỗng nhiên có người hô lớn: “Y công công, Hoàng thượng hình như đang tìm người”. Là thanh âm của ngự y. Y Đức cả kinh, còn nghĩ là Hạ Vô Ưu muốn mình dang trà, vội vã đi tới trước mặt hắn, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thương muốn uống trà sao?”. Đến lúc nhìn kĩ, mới thấy ánh mắt Hạ vô Ưu cũng không quá rõ ràng, môi tuy rằng mấp máy, nhưng tựa hồ có chút gian nan, nói cái gì cũng không có nghe rõ, hắn ghé sát lỗ tai bên miệng hoàng thượng, nỗ lực nghe rõ, hai tay làm thành hình yêu cầu mọi người bên cạnh không được lên tiếng.

    Cư như thế, bên trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng một cây kim rơi xuống đất, lúc này mới loáng thoáng nghe được Hạ Vô Ưu gian nan nói ra mấy chữ: “Cứu… Tiêu Ngữ… Long bôi… Hắn… Ở đai lưng…Cứu…”. Chỉ nói được vài từ này, hắn liền lần thứ hai hôn mê, hiển nhiên vừa nói ra những từ không rõ ràng này cũng đã tiêu hao hết sức lực của hắn.

    Y Đức bỗng nhiên ngẩng đầu: Đúng rồi, còn có long bội, long bội vật tượng trưng cho thân phận cao quý nhất của hoàng thượng, lúc trước đã đánh rơi ở chỗ Tiêu ngữ, lúc đó Hạ Vô Ưu cũng không có thu hồi lại, sau lúc Tiêu Ngữ thị tẩm thì trả lại cho hắn, sau này cũng không thấy hắn nhắc lại nữa, chính mình cũng không có thấy, Y Đức vẫn nghĩ Tiêu Ngữ đã trả lại cho hoàng thượng sau hắn cũng thu hồi lại, không nghĩ tới hoàng thượng đã giấu vào đai lưng của hắn từ lúc nào. Mắt hơi ươn ướt, hoàng thượng đối Tiêu Ngữ thật đúng là dụng tâm lương khổ, đại khái ngày cả bản thân hắn cũng còn do dự có hay không loại bỏ đối phương, vì vậy tuy rằng len lén đưa long bội cho hắn, nhưng lại không cho bất luận kẻ nào biết. Chỉ là việc lúc này hắn vẫn là cứu Tiêu Ngữ, hắn vẫn lựa chọn bảo vệ chứ không phải là diệt trừ. Y Đức trong lòng thở dài: Hai người cứ như vậy, trong mong trời xanh có mắt, nghìn vạn lần đừng chia rẽ bọn họ, mảnh tình cảm này của hoàng thượng khiến nô tài như hắn cũng có chút vui mừng.

    Xoay người thoát khỏi đoàn người, nhẹ nhàng đá Duyên Hỉ còn đang cố kìm nén nước mắt, Y Đức trong thanh âm cũng không nén được kinh hỉ: “Đi, nhanh lên đi cứu chủ tử của ngươi, chẫm trễ, hắn có thể sẽ mất mạng”. Nói xong đi ra trước.

    Chương 37

    Duyên Hỉ sửng sốt một chút, nhưng lập tức hiểu được Y Đức nhất định là đã có biện pháp, không khỏi vừa mừng vừa sợ, vội vã đứng dậy lao đảo theo ra ngoài. Phút chốc đã tới thuyền gian của Tình phi nương nương, quả nhiên nghe được từ trong vọng ra âm thanh phẫn nộ nhưng không mất phần ưu nhã mà còn mang theo lãnh khốc: “Tiêu Ngữ, việc đã đến nước này, hoàng thượng hiện giờ sinh tử còn chưa rõ, ngươi thân là quý nhân, lại là người gây nên chuyện, bản cung ban cho ngươi cái chết cũng là cực kì khai ân với ngươi rồi, bằng không chỉ với tội của ngươi cũng không thể thoát khỏi tội danh giết toàn tộc, ngươi… có nguyện ý không?”

    Tai lại nghe âm thanh bình tĩnh của Tiêu Ngữ truyền đến: “Theo như nương nương xử trí, Tiêu Ngữ không có một câu oán hận”. Y Đức cùng Duyên Hỉ trong lòng căng thẳng, biết hắn cũng sớm biết mình không thể nào thoát được, thứ hai cũng vì câu tội danh diệt tộc kia cho nên mới thằng thắn chấp nhận cái chết. Lập tức chạy vào cao giọng nói: “Chờ đã”

    Tình phi ngẩng đầu vừa nhìn, thấy Y Đức mang theo Duyên Hỉ cùng mấy người thái giám không có lịch sự, không thông báo trước đã xong vào phòng của mình, trong lòng không hài lòng, lạnh lung nói: “Y công công, hoàng thượng trọng thương người vì sao không ở bên cạnh hầu hạ? Bản cung muốn xử lí kẻ đã gây nên lần tập kích lần này, lẽ nào ngươi cũng muốn can thiệp? Là ai cho ngươi quyền ý hả?” Y Đức cười nói: “Khởi bẩm nương nương, nương nương thánh minh, nô tài làm sao dám can thiệp, nếu không có ý chỉ của hoàng thượng, nô tài làm sao có khả năng đến đây tự rước lấy nhục?” Hắn vừa nói xong, Tình phi hai mắt trọn tròn, giọng the thé nói: “Nói bậy, hoàng thượng hôn mê bất tình, sao có ý chỉ, Y Đức, giả truyền thánh chỉ ngươi biết tội của mình chưa? Đừng quên, ngươi chẳng qua cũng chỉ là một kẻ nô tài nhỏ bé bên cạnh hoàng thượng mà thôi”.

    Y Đức cười lạnh nói: “Nương nương, thân phận của nô tài nô tài tự nhiện biết rõ, không cần nương nương phải nhắc nhở”. Hắn mấy ngày nay cùng Tiêu Ngữ ở chung, ít khi cùng các tần phi khác giao tiếp, lại thói quen sự ôn hòa của người nọ, không cần phải xem mặt để đoán tâm trạng người khác, mà đối sự chua ngoa của Tình phi tự nhiên cũng bắt đầu thấy phản cảm, bởi vậy khi nói chuyện cũng không có chút khách khí, mà đúng thực cứu Tiêu Ngữ là thánh chỉ của hoàng thượng, nếu như lúc hoàng thượng tỉnh, Tình phi nương nương có cáo trạng cũng chẳng làm được gì. Thế là đối Tình phi nói: “Nương nương, hoàng thượng trước khi lại lâm vào hôn mê, đã truyền khẩu dụ, người nói Tiêu Ngữ có long bội người địch thân tặng, thấy long bội như thấy hoàng thượng. Nương nương, ý tứ này ngài chắc chắn phải hiểu rõ, cho dù Tiêu Ngữ có phạm vào tội tày trời, ngoại trừ hoàng thượng, ai cũng không thể giết hắn”.

    Long bội của Hạ Vô Ưu, Tình phi đương nhiên biết, đó là trấn quốc chi bảo tổ tiên truyền lại, thấy lệnh bài như thấy người, chỉ là long bội này chẳng bao giờ rời khỏi người hắn, lúc này Y Đức lại nói ở trên người Tiêu Ngữ, nàng dù thế nào cũng không thể tin được, nàng không thể tin cũng không muốn tin, móng tay thật sâu đâm vào lòng bàn tay, liều mạng trấn định, Tình phi hé ra gương mặt âm trầm tuyệt mĩ, nàng rõ ràng một khi long bội ở trên người Tiêu Ngữ, thì nàng không thể làm gì, bởi vì nàng hiểu rõ, lại muốn nỗ lực chứng minh đây chỉ là Y Đức bịa ra lời nói dối.

    “Y Đức, ngươi nói, trên người Tiêu Ngữ có long bội, đó là vật quan trọng nhất đối với hoàng thượng, đó là vật tượng trưng của người đứng đầu Đại Phong quốc, sao có thể ở trên người một cung nô thấp hèn được, trừ phi hắn lấy ra, bằng không… các ngươi nghĩ nói những lời này có thể dọa được bản cung. Nếu hắn không có, hừ, tội khi quân dù thế nào các ngươi cũng phải gánh”. Nàng lần thứ hai cười nhạt, nhưng cũng không khống chế được trong lòng lo lắng.

    Tiêu Ngữ quá sợ hãi, nghĩ thầm làm sao có thể để liên lụy Y Đức và Duyên Hỉ, đnag muốn tự nói không có, lại bị Y Đức kéo một cái, nói: “Trên người ngươi có long bội, ngoại trừ hoàng thượng, trước mặt kẻ nào cũng không cần phải quỳ lạy, nếu không chẳng phải là hoàng thượng đang quỳ lạy nàng sao? Nàng ta không xứng.” Nói xong lại nhìn ngọc bội bên sườn hắn, đó là Hạ Vô Ưu cho hắn, vô giá, nhưng Tiêu Ngữ lại không hề biết. Chỉ coi như là vật buộc ở đai lưng bình thường, chỉ là thích nên đeo. Lúc này lại thấy Y Đức lấy từ thắt lưng mình ra miếng ngọc bội làm từ mười viên minh châu nghiêng hướng trăng sáng, chỉ thấy ánh trăng tỏa khắp nơi, tràn đầy khắp cả căn phòng, chính là một vật báu vô giá… Long bội của Hạ Vô Ưu.

    Y Đức lấy long bội ra, cầm trong tay giơ lên, đối Tình phi từ lâu đã ngồi phịch trên mặt đất môi trắng bệch nói: “Nương nương, ngài hãy nhìn cho rõ, đây chính là long bội của hoàng thượng, thấy lệnh bài như thấy người, vừa nãy trong lúc hoàng thượng hôn mê, chính miệng nói ta tới cứu Tiêu Ngữ, bằng không chỉ một kẻ nô tài thấp bé như ta, sao biết được long bội ở chỗ này? Nương nương nếu còn có nghi vấn, thì hãy chờ đến khi hoàng thượng tỉnh lại rồi trực tiếp hỏi.”

    Mắt Tiêu Ngữ nhìn chằm chằm, cái này cứ như ảo thuật, long bội này rõ ràng mình đã trả lại cho Hạ Vô Ưu, lúc nào thì lại ở trên người mình, còn giấu ở địa phương bí mật như vậy. Đang ngốc lăng chợt thấy Y Đức kéo nhẹ ống tay áo hắn, tiếp theo là thanh âm người khác không thể nghe được truyền vào tai: “Còn không mau đi, lẽ nào người xem mặt người kia còn chưa đủ?” Hắn nhất thời giật mình, nhớ tới sự hung ác của Tình phi, vội vã theo Y Đức đi ra, lúc này mới thấy toàn thân trên dưới đều là mồ hôi lạnh, tựa như là vừa thoát khỏi quye môn quan, không khỏi thở ra một hơi thật dài.

    Duyên Hỉ lại không khỏi cười nói: “Công công lúc nãy có nhìn thấy mặt Tình phi nương nương không? Nô tài ở trong cung nhiều năm như vậy cũng chưa bao giờ thấy, lần này thất bại, nương nương thế nhưng thất bại tràn trề, thất bại đến triệt để, hành động của hoàng thương đối với Tiêu Ngữ cũng là nói rõ, theo như bắt đầu mà nói, thì chính là thậm chí có thể nói là đưa hắn trở thành hoàng hậu, cũng khó trách mặt nương nương lại đen như vậy”.

    Tiêu Ngữ còn có lo lắng, quát lên: “Duyên Hỏ, ngươi ăn no rỗi việc quá à? Còn hoàng hậu cái gì, tiếp quá vài ngày, có phải ngươi sẽ nói hoàng thượng ngầm đồng ý cho ta soán vị.” Hắn nói xong, tất cả mọi người cười rộ lên.

    Còn lại Tình phi nương nương sau khi tất cả mọi người đã đi rồi, nàng vẫn còn ngồi tại chỗ tức giận đến cả người phát run, cung nữ cẩn thận mang trà đến, bị nàng hất tay rơi xuống đất vỡ vụn, nàng đứng lên, giống như ác quỷ điên cuồng quát: “Một tên nô tài, bất quá chỉ là một tên nô tài, ngươi lại bảo vệ hắn như thế, ngươi… ngươi cho… long bội? Hắn đeo sao? Hoàng thương, hắn là hoàng hậu của ngươi sao? Ngươi dĩ nhiên…” Nàng tức giận đến nghẹn thở, suýt nữa thì ngất xỉu, một đám nô tài đỡ nàng ngồi xuống, vì nàng vuốt lưng thuận khí, chợt nghe ngoài cửa có người hô: “Mai phi nương nương giá đáo”. Nàng vội vã ngồi dậy, vậy lui hai bên người, miễn cưỡng trấn định tâm tình, lạnh lung nói: “Cho nàng vào”. Khóe miệng lộ ra một nụ cười nhạt: “Tốt, Mai phi a Mai phi, bản cung xem lúc này ngươi còn có thể không rat ay”.

    Chương 38

    Lúc sau Mai phi vào đến nơi, chậm rãi ngồi xuống, Tình phi từ lâu đã tức đến muốn hôn mê, cũng không cần suy nghĩ cách dùng từ, không có vòng vo, trực tiếp cười lạnh nói: “Muội muội cũng biết rồi đúng không? Lúc nãy bản cung mới ban thưởng tử cho kẻ gây nên chuyện hoàng thượng bị tập kích- Tiêu Ngữ, nhưng lại bị Y Đức cứu đi, nguyên lai hoàng thượng không biết từ bao giờ đã giấu long bội ở đai lưng tên nô tài kia, bản cung bây giờ cũng không có quyền giết hắn, chẳng phải là dạy người làm việc ác, muội muội là một người thông minh, bản cung biết người là người chỉ cần người không phạm ta ta cũng không phạm người, chỉ là hôm nay Tiêu Ngữ kia địa vị cũng đã trên cả ta và ngươi, tỷ muội ta phải đồng tâm hiệp lực, sớm loại trừ tai họa này mới được”.

    Mai phi mỉm cười, tư thái ưu nhã không gì sánh được, nhìn thấy Tình phi gấp đến độ thất thố, nàng hơi hơi giương mắt, tựa tiếu phi tiếu thản nhiên nói: “Lời này của tỷ tỷ muội không rõ lắm, tỷ cũng biết nguyên tắc của muội, cho nên chuyện này không nên tới tìm ta, ta luôn luôn tự biết, ngôi vị hoàng hậu cũng không tới phiên ta, vì vậy không có nghĩ đến tranh giành, Tiêu Ngữ địa vị có cao tới đâu cũng không có trở ngại với ta, hắn là một chủ tử nhặt được con kiến cũng thả nó về tổ, ngay cả nô tài cũng đối đãi tử tế, với ta không có thâm cừu đại hận, nên cũng không cần phải hại ta đúng không? Tỷ tỷ, thứ muội muội nói thật, hắn nếu thật sự lên làm hoàng hậu, nửa đời sau của muội muội chắc chắn yên ổn”.

    Nàng nói hết lời, sắc mặt Tình phi nhất thời khó coi không gì sánh được, cười lạnh nói: “Muội muội quả là người thông minh, thế nào? Thấy nên nô tài kia hôm nay được ân sủng như vậy cho nên muốn chịu thua? Ta khuyên người đừng quá đắc ý, hoàng hậu, hừ, cũng không nhìn hắn mặt mũi lớn đến đâu, chỉ là một tên hoạn quan, hắn có tư cách gì mà dám mơ tưởng đến cái ghê hoàng hậu? Cứ cho hoàng thượng thực sự làm thế, các đại thần lẽ nào có thể mở to mắt nhìn một tên thái giam lên làm quốc mẫu của họ chứ? Huống hồ hoàng thượng của chúng ta…” Nàng bỗng nhiên cười âm hiểm: “Huống hồ hoàng thượng của chúng ta vốn là một kẻ thông minh, muội muội ở bên cạnh hắn thời gian cũng không ngắn, chẳng lẽ lại không biết bản thân hắn không thể tiếp thu nhất chính là cái gì sao?”

    Mai phi thản nhiên đứng lên, mỉm cười nói: “Ta đương nhiên biết, hoàng thượng thích nhất chuyện chính là nhìn chúng ta tranh đoạt tình cảm của hắn, hưởng thụ sự kỳ diệu của cảm giác duy ngã độc tôn hắn không thể tiếp thu nhất…” Nàng cũng thật sâu nở nụ cười: “đem tình cảm cho người khác, hắn thích chính là vô tâm vô tình, như vậy sẽ không bị thương tổn hay ảnh hưởng, hắn không thể tha thứ cho bất luận kẻ nào làm thay đổi điều này, tỷ tỷ, muội muội nói có đúng hay không?”

    Tình phi hừ một tiếng nói: “Ngươi nếu đã biết, vì sao…” Chưa nói xong đã bị Mai phi ngắt lời: “Ta là đang cá cược, tỷ tỷ, người nói trong tâm hoàng thượng không có tình cảm, ta là cá hoàng thượng đối Tiêu Ngữ có tình cảm”. Nàng nhìn về phía Tình phi: “Kỳ thực tỷ tỷ dù cá làm sao thì cũng là cá tình cảm của hoàng thượng đối với Tiêu Ngữ, tiền đặt cược của chúng ta sẽ là như nhau, cái duy nhất không giống nhau đó là kết quá, tỷ tỷ, muội muội rất là chờ mong, hoàng thượng trong lòng ta là người thông minh nhất hoàn mỹ nhất, muội muốn nhìn thông qua chuyện này để biết hoàng thượng thông minh đến tốt cùng mức độc nào”. Nói xong nàng làm một động tác vạn phúc, rồi thong dong ưu nhã rời đi

    Hạ Vô Ưu đã hôn mê một ngày một đêm rồi, các ngự y cũng phải túc trực một ngày một đêm, cũng may mạch tượng của hắn vẫn luôn bình ổn, bênh tình cũng không có biến hóa gì quá lớn, chạng vạng ngày thứ hai, trong lúc hôn mê thì thào nói được chữ muốn uống nước, mọi người mới yên lòng. Y Đức lệnh cho ngự y về nghỉ ngơi, tùy thời chờ triệu kiến là được rồi.

    Tiêu Ngữ ở lại một tấc cũng không rời khỏi Hạ Vô Ưu, hai vành mắt thâm quầng, Y Đức cười nói: “Hoàng thượng đã không có việc gì nữa rồi, ngươi đi ngủ một chút đi, đỡ phải đến lúc người tỉnh lại, thấy người bộ dạng tiều tụy như này, không ảnh hưởng ngươi nhưng lại lấy chúng ta trút giận.”

    Tiểu Ngữ quay đầu nhìn hắn, lo lắng nói: “Vì cái gì đều cho ngự y rời đi hết, hoàng thượng còn chưa có tỉnh lại…” Một câu chưa xong, Y Đức đã cầm nước đến cho hắn, hắn vội vã dùng thừa từng chút một đưa vào miệng Hạ Vô Ưu, lại nghe Y Đức nói: “Độc này thực lợi hại, nếu như là người khác, chỉ sợ họ chỉ cần bị dính một chút trên da, sẽ thấy mưng mủ, cũng may là hoàng thượng, hôm nay còn biết muốn uống nước, nếu có trở ngại gì, tối nay không tỉnh vậy thì ngày sau cũng đừng mong tỉnh.

    Tiêu Ngữ nghi hoặc hỏi: “Thế là sao? Ngươi nói giống như rất chắc chắn?”

    Y Đức thở dài nói: “Tiêu Ngữ, ngươi tuy rằng ở trong cung lâu rồi, nhưng ngày ngày lấy hoa làm bạn, cùng người khác không tranh đấu, sinh hoạt tuy rằng đơn giản, nhưng đó chính là phúc khí của ngươi. Người bên cạnh ngươi này, hắn tuy là bậc cửu ngũ chí tôn, nắm giữ cả thiên hạ, nhưng nào ai biết quanh hắn có bao nhiêu hiểm nguy rình rập. Lúc hoàng thượng 5 tuổi, mẫu hậu qua đời, hoàng thượng yêu quý hắn nên phong hắn làm thái tử, từ đó về sau hắn chưa bao giờ có thể trải quá một ngày bình yên, hạ độc, ám sát, đánh lén, cái gì cũng có đủ cả. Có một lần hoàng thượng trúng một loại đọc kì quái, kẻ hạ độc cũng tốn rất nhiều công phu, mọi người cho một ít đọc vào thức ăn, lúc đầu không có phát hiện, một tháng sau độc tính càng ngày càng mạnh, ngự y cả triều không ai giải được, hậu sự đều đã chuẩn bị xong, nhưng có một đạo nhân tha phương đến xin giải độc, có thể coi như hoàng thượng trong họa có phúc, từ đó về sau bách độc bất xâm, chỉ là hậu cung của hoàng thượng sau khi biết được, lại nghĩ ra phương pháp ám sát khác, chuyện này được nghiêm lệnh bảo mật, cho đến nay ngoại trừ mấy vị phi tử cùng tâm phúc, cũng không có người biết”. Vừa dứt lời, chớt nghe phía dưới thanh âm miễn cưỡng của một người: “Đều là chuyện vớ vẩn từ xưa rồi, lại còn khiến người nhớ rõ như vậy, nhớ kỹ cũng chỉ là nhớ kỹ thôi, làm cái gì lại nói ra dọa Tiêu Ngữ, không biết hắn chưa bao giờ thấy qua những việc thế này, chuyện không thể nhất là việc lục đục với nhau, giết chóc đẫm máu sao? Nhìn thử một cái xem, mặt hắn đã trắng như giấy rồi”. Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy Hạ Vô Ưu đã tình lại vẫn mỉm cười nhìn Tiêu Ngữ lệ nóng doanh tròng.

    Chương 39

    Tiêu Ngữ đã không có dư thừa tinh lực để cười trước câu trêu đùa của Hạ Vô Ưu nữa, thấy hắn tỉnh lại, ban đầu vẫn không dám tin chắc, thằng đến khi có bàn tay lau đi lệ nơi khóe mắt, thay hắn nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt sắp rơi xuống, hắn mới dám xác định, một cửa này, Hạ Vô Ưu là thực sự đã vượt qua được rồi. Hắn không phải loại người lỗ mãng không giấu được tâm sự, chỉ là với hắn trong thời gian này, có rất nhiều việc đã xảy ra, người bên cạnh trước nay luôn cao cao tại thượng này, vị đế vương vô tâm vô tình sẽ vì chính mình mà thụ thương, trong lúc hôn mê cũng không quên cứu mình, từng chút từng chút tỉ mỉ quan tâm bảo hộ. Nghĩ như vậy, hắn nhìn không được run rẩy, ôm chặt này bàn tay hoàn mĩ vào ngực, môi mấp máy mấy lần, thiên ngôn vạn ngữ muốn nói nhưng cuối cùng thốt ra chỉ có vài chữ: “Hoàng thượng… Ngươi… Ngươi…. tỉnh…” liền cũng không nói được gì nữa.

    Hạ Vô Ưu không nói, nhẹ nhàng kéo hắn vào trong lồng ngực, Y Đức nhìn cảnh này, vội vã lặng lẽ để lại trà cùng điểm tâm, rón ra rón ren lui ra ngoài, phân phó tiểu thái giám đi kêu ngự y làm một ít cháo mang đến, sau đó chính mình đứng canh bên ngoài, thầm nghĩ: được lắm, một ngày còn chưa trở về cung ta ngay cả chỗ ngủ cũng không có.

    Dù sao thì độc trong người Hạ Vô Ưu vẫn chưa được giải hết, bằng không thấy bộ dạng chân tình của Tiêu Ngữ lúc này, hắn sao có thể nhẫn được. Chính xác là như thế, nhưng huynh đệ dưới thân lại đứng thẳng sinh long hoạt hổ, Hạ Vô Ưu tức giận nhỏ giọng mắng: “Hỗn trướng, chủ nhân của ngươi hiện tại toàn thân vô lực, ngươi lại thực là sôi nổi, có nổi lên cũng làm được cái gì? 2 huynh đệ chúng ta ngày hôm nay như hổ lạc trong rừng, làm sao còn có thể đặt người ở dưới thân a?” Một câu nói xong Tiêu Ngữ vừa buồn cười mặt cũng lại đỏ lên, nhìn kỹ hạ thân của hắn, nhìn thấy quả nhiên là cao cao dựng thằng đứng, trong lòng do dự một chút, biết Hạ Vô Ưu lúc này chắc chắn không dễ chịu gì, thế là đấu tranh nửa ngày, cuối cùng cúi đầu liễm mi nói: “Hoàng thượng không cần phải nói khích ta, ngươi nếu muốn, ta cho ngươi là được rồi”. Nói xong cố nén cảm giác thẹn, cởi quần hắn ra, đưa tay qua bao phủ vật kia nhẹ nhàng xoa nắn.

    Hạ Vô Ưu thoải mái thở dài, thầm nghĩ chính mình thật quá hồ đồ, Tiêu Ngữ làm sao có thể chủ động ngồi trên người hắn, cho dù có, hắn cũng không chịu được đau đớn, cũng may xoa nắn như vậy cũng thoải mái, hạ phúc vui vẻ dễ chịu nhưng là trong lòng hắn vẫn còn ngứa ngáy, nhìn nửa ngày, cuối cùng không nhìn được nữa nói: “Kỳ thực Tiêu Ngữ à, cái kia… Dùng miệng so với tay thoải mái hơn nhiểu”.

    Tiêu Ngữ bỗng nhiên ngẩng đầu, trợn trừng mắt nhìn hắn, Hạ Vô Ưu biết muốn hắn vì mình thổi tiêu là không có khả năng, lại không hiểu vì sao, chợt thấy Tiêu Ngữ nở nụ cười, kè sát bên tai hắn nói: “Hoàng thượng, ngươi nếu muốn ta dùng… dùng… miệng hầu hạ ngươi, có gì mà không được, chỉ là ta chưa bao giờ làm loại việc này, một khi làm không tốt, thỉnh thoảng lại cắn ngươi một cái, mong ngài rộng lượng bỏ qua cho ta”. Nói xong quả nhiên dùng miệng tiến gần lại vật hình trụ đang thẳng hướng lên trời kia, Hạ Vô Ưu từ lâu đã bị dọa một thân mồ hôi lạnh, vội vã bồi cười nói: “Không cần không cần, dùng tay là tốt rồi… Khái khái… Dùng tay là tốt rồi”. Hai người cứ như vậy chơi đùa một hồi, Hạ Vô Ưu suy yêu, cũng buồn ngủ, nắm chặt tay Tiêu Ngữ liền tiến vào mộng đẹp.

    Dưới ánh trăng, ngươi đang ngủ ở bên cạnh hắn lại càng trở nên hoàn mỹ, dung mạo của hắn, quyền thế của hắn, tài phú của hắn, làm cho mọi nam nữ trên thế gian đều muốn tiến gần hắn nhưng chưa thấy hắn đối với ai gửi gắm chân tình. Tiêu Ngữ thở dài, vì cái gì, vì cái gì lại có một người như vậy, nhưng đối với việc mình nhiều lần lớn mật mạo phạm lại khoan dung, thậm chí không tiếc cả mạng sống của bản thân, chẳng lẽ… chẳng lẽ nói… Hắc thực sự yêu mình? Hắn bị ý nghĩ trong lòng dọa cho hoảng sợ, rồi lại khống chế không được vì khả năng này mà vui sướng. Cùng với vui sướng, hắn càng thêm lo lắng con đường mù mịt hai người sẽ phải trải qua sắp tới.

    Hạ Vô Ưu độc nếu giải hết, những thương thế còn lại cũng không có gì trở ngại, đi thuyền được khoảng mười ngày, lại chuyển lên đường bộ khoảng mười ngày, liến về tới kinh thành, tất cả các quan đến nghênh giá, cực kì náo nhiệt là điều không cần phải nói cũng biết, chúng quan viên tự nhiên có việc bàn với Hạ Vô Ưu, cùng người của hậu cung không có liên quan, Tình phi Mai phi là phi tần đều cùng Tiêu Ngữ trở về trong cung nghỉ tạm.

    Tiêu Ngữ trở lại Sơn Thủy cư, mọi người vui vẻ đón hắn, hắn lệnh cho Duyên Hỉ lấy rất nhiều quà ra chia cho mọi người, trong lúc nhất thời cả gian phòng rộng lớn ồn ào huyên náo, cười nói. Sơ qua trong sân cũng thấy mấy vị quý nhân bản tính ôn hòa đến hỏi thăm, nhìn thấy những thứ đồ chơi này cũng cực kì thích thú, Tiêu Ngữ để các nàng chọn một số món để chơi, những người này đều vui mừng khôn xiết cảm tạ hắn. Đến nỗi La quý nhân tâm cao khí ngạo, người luôn xem hắn là cái đinh trong mắt, suốt ngày đến chỗ Mai phi cùng Tình phi nịnh bợ cũng không ngoại lệ.

    Buổi tối ở Ngự hoa viên tổ chức yến tiệc, đủ loại quan lại đến dự, mọi người chơi đùa vui vẻ một đêm, tới canh ba mới chịu nghỉ ngơi. Ngày thứ hai, Hạ Vô Ưu lâm triều, quan lại cùng hô vạn tuế, hắn mỉm cười mọi người bình thân, lại thấy những quan lại này vẫn quỳ tại chỗ không động đậy, có vẻ như những người này có lời nào đó khó nghe muốn can gián, trong lòng cười lạnh một tiếng, trên mặt lại bất động thanh sắc, chỉ mỉm cười nói: “Các ái khanh đây là đang làm gì? Có chuyện gì cứ hướng trấm mà tấu không cần phải làm như vậy”.

    Thuộc truyện: Thái giám