Thái giám – Chương 4-6

    Thuộc truyện: Thái giám

    CHƯƠNG 4
    “Phốc” một tiếng, hậu đình hình như có một vật cứng như thép nóng rực mạnh mẽ tiến nhập, cái cảm giác đau nhức ấy cả đời này Tiêu Ngữ nhất định khắc cốt ghi tâm, hết lần này tới lần khác tiếng kêu thảm thiết đều bị đế vương dùng môi của mình không cho âm thanh phát ra ngoài, Tiêu Ngữ đau xót nước mắt theo đó mà tuôn trào, thế nhưng Hạ Vô Ưu đâu có thèm để ý đến cảm nhận của một cung

    nô thấp kém, hắn chỉ biết tại đây thân thể ở phía dưới vì đau đớn mà không ngừng giãy dụa lại càng cảm thấy thích thú, chỉ biết rằng dũng đạo khô khốc chật hẹp hiện tại đã trở nên dễ dàng tiến vào hơn do được máu tươi bôi trơn, không từ ngữ nào có thể diễn tả sự cuốn hút ấy, hắn đột nhiên điên cuồng, lưỡi dao sắc bén mãnh liệt tàn bạo di chuyển, tinh tế thưởng thức hương vị của người ở dưới thân bởi vì đau nhức mà phát ra những tiếng rên rỉ yêu ớt nhỏ bé, làm cho hắn dục vọng sôi sùng sục đến đỉnh điểm của khoái cảm, mà bất luận phi tử nào cũng không mang lại cho hắn được.

    Dưới ánh trăng mờ mịt, trong không khí hương hoa lưu động dường như ngày một nhiều hơn, nhưng so ra lại kém hương khí nhàn nhạt ngây ngất của thân thể trần trụi bên dưới, đó là mùi vị không thể nói rõ được, tựa hồ là được tinh luyện bằng tất cả các mùi hương để tạo ra một mùi hoàn mỹ nhất, những dấu vết nhợt nhạt trên người làm cho hắn tỏa ra sự cám dỗ người khác.

    “Ngươi tên gọi là gì?” Nhiệt dịch nóng hổi hòa cùng máu tươi tại tràng bích, hắn thoải mái mở rộng tứ chi, hiện ra một biểu tình nhu hòa, mệt mỏi hỏi người dưới thân còn đang im lặng tiếng nức nở không rõ ràng: “Trả lời trẫm, trẫm lập tức phong ngươi làm quý nhân, sau này sẽ có thêm nhiều cơ hội để hầu hạ trẫm”

    “ Hoàng thượng… Nô tài… Nô tài chỉ là một tiểu thái giám a…Hơn nữa tuổi cũng đã lớn… Căn bản…” Thân thể người phía dưới tựa hồ như thoáng chốc run rẩy, có lẽ không thể nào che giấu được sự không vui. Tuy nhiên cho tới bây giờ Hạ Vô Ưu mới biết được hắn đã làm chuyện ngu xuẩn ngư thế nào, nhưng tại thời khắc đó, hắn thật sự tưởng rằng làm vậy là đúng.

    Loading...

    “ Ngươi chỉ cần nói cho trẫm biết tên của ngươi, tất cả cái khác đều do trẫm định đoạt” Thận phận thấp kém? Tuổi tác lớn? Hừ, chỉ cần hắn- Hạ Vô Ưu muốn, ai có lá gan to như vậy để đưa ra nghi vấn.

    “Nô tài … là… Bắp…” một câu nói chỉ gồm ba từ, Tiêu Ngữ biết những lời này nói ra sẽ mắc tội khi quân phạm thượng, hắn ngây thơ mong muốn có thể vượt qua đêm nay, đợi hoàng thượng rời đi hắn sẽ quay trở lại căn phòng nhỏ của mình, hậu cung ba nghìn mỹ nữ hoàng thượng sẽ mau chóng quên hắn, cho dù muốn tìm, chỉ cần đợi sau hai ngày không tìm được, dựa theo tính cách hoàng thượng sẽ đem toàn bộ chuyện này loại bỏ khỏi bộ nhớ, khi đó bản thân cũng được yên ổn.

    “ Bắp, thật là một cái tên kỳ quái” Ngón tay giống như mãnh xà di chuyển trên gương mặt, cảm giác được phân thân trong huyệt động chưa được rút ra lần thứ hai lại đứng thẳng lên, Tiêu Ngữ tâm can sợ hãi, không chịu được cầu xin:” Hoàng thượng… Hôm nay tạm tha cho nô tài, trên cỏ có thể có rắn…. A..A..A..A… Hoàng thượng..”Cực hình lần thứ hai lại bắt đầu, phụ họa theo đó là tiếng cười khoa trương của Hạ Vô Ưu:” Không thể nào, bây giờ làm xong trẫm sẽ cho ngươi đến Cẩm Tú các hảo hảo thương yêu ngươi đến khi trời sáng”

    Tiêu Ngữ chỉ vì câu nói này mà lần thứ hai lại hồn bay phách lạc, nếu như đến Cẩm Tú các sẽ không bao giờ có cơ hội trốn thoát. Chẳng lẽ ông trời lại nhẫn tâm để một người sợ đau hơn sợ chết như hắn hằng đêm lại phải tiếp nhận sự giày vò như thế này, đến lúc nhiệt dịch Hạ Vô Ưu bắn ra lần thứ hai cũng là lúc có âm thanh hoảng hốt khẽ gọi:” hoàng thượng, hoàng thượng a, người ở nơi nào vậy? Người đừng có dọa nô tài a… Ôi phật tổ của ta ơi…”

    Hạ Vô Ưu không kiên nhẫn “ Hanh” một tiếng, nhưng cuối cùng tâm không cam tình không muốn theo trên người Tiêu Ngữ bò lên, sửa sang lại y phục một cách qua loa, len lén dung ánh mắt hướng thái giám trên mặt đất cười nói:” Đừng lo, trẫm sẽ tuân thủ lời hứa, ngươi ngỉ ngơi một chút đi, trẫm phải đi sắp xếp một số việc”. Hắn nói xong liền tự nhiên rời đi.

    Đợi đến lúc xác định được vị chủ tử tàn bạo vô tình hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tiêu Ngữ cố chịu đựng sự đau nhức đang lan ra toàn thân chật vật bò dậy, không quên thu hồi những công cụ rơi bên bồn hoa, nhanh chóng nhìn quanh tứ phía, xác thực không còn lưu lại một chút manh mối nào, lúc này mới lảo đảo đi về chỗ ở của mình. Hiện tại hắn không khỏi cảm tạ trời đất sinh ra hắn vốn cứng cỏi, nếu như vừa rồi vì sự giày vò ấy mà ngất đi thì sẽ không còn cơ hội để chạy trốn.

    Thở hắt ra một hơi thật dài, suy nghĩ một lúc rồi lấy lại tinh thần, Tiêu Ngữ ảo não cúi gục đầu xuống, hắn thật không ngờ Hạ Vô Ưu lại đối một người mặt còn chưa thấy rõ như vậy cố chấp, vẫn tưởng rằng sóng gió nhanh chóng qua đi, thế nhưng ngày hôm nay sau khi nghe xong lời Xuân công công, hắn nhận thấy trận sóng gió lần này càng ngày càng mãnh liệt.

    Những bất an trong lòng ngày càng tăng thêm, Tiêu Ngữ quả thật không nắm bắt được tâm ý của người khác làm thế nào xử lý đây? Tự thú thì không có khả năng, bản thân đã phạm tội khi quân, lúc này đến tự thú, Hạ Vô Ưu nhất định làm nhục hắn cho đến chết, thân là kẻ hầu, hắn quá hiểu rõ sự tàn bạo lạnh lung của chủ tử. Thế nhưng không tự thú, hắn cũng khó lòng trốn thoát khỏi hoàng cung, bởi vì việc này mà trong cung lẫn ngoài thành đều canh gác nghiêm ngặt, đi ra ngoài làm việc đều là kẻ hầu thân cận và nội giám của hoàng thượng, bản thân muốn ra ngoài nói không chừng lại là tự chui đầu vào lưới. Đương lúc bản thân không chú ý, ngoài cửa chợt vang lên tiếng cười lạnh:” Thế nào, ngươi đến bây giờ còn không nghĩ đến việc tự thú, còn nghĩ lưới trời lồng lộng có thể giúp ngươi trốn thoát sao?” Một câu nói mà giống như sét đánh ngang tai, hại Tiêu Ngữ sợ đến tim gan suýt nữa thì nhảy vọt ra ngoài, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ở cửa là một thân thể cao lớn che khuất cả ánh mặt trời giữa trưa, thấy không rõ diện mạo, chỉ nghe thấy tiếng cười nham hiểm không có chút hảo ý.

    Chương 5
    Người nọ chậm rãi tiến vào làm cho ánh mặt trời chiếu rọi vào gian phòng. Tiêu Ngữ lúc này nhìn rõ mặt mới nhận ra chính là thái giám quản lý ngự hoa viên mà nhiều lần hắn đề xuất ý kiến về việc chăm sóc các loài hoa đặc biệt nhưng không được chú ý, đề phòng đứng dậy, tỉ mỉ đánh giá xem người trước mặt rốt cuộc chỉ là lời nói xuông hay thật sự biết rõ nội tình, miệng lại thốt ra những lời nói mạnh mẽ như để tự trấn an bản thân:” Người nói lời này là có ý gì?”

    Lý Thượng thoáng cười nhạt, khinh thường nói:” Còn giả bộ, tuy rằng ta cũng không hiểu rõ hình dạng của ngươi như thế này sao lại có thể mê hoặc hoàng thượng nhưng mới lúc nãy Y công công đến cho ta biết hoàng thượng là ở ngự hoa viên đã sủng hạnh kẻ nô tài có gan ngất trời kia, ha hả, hoàng thượng chỉ nghi ngờ những thái giám cai quản ngự hoa viên, mà ta chỉ mới nghe xong đã hiểu ra mọi chuyện, kẻ đó nhất định là ngươi”. Hắn cầm lấy chén chà trên bàn uống cạn sạch, giống như chồn nhìn thấy gà con tiếp cận Tiêu Ngữ:” Ngươi nói xem, ai có thể làm cho những bông hoa đã héo rũ lại khôi phục được sức sống đây? Mấy ngày nay ta đã làm theo những phương pháp chăm sóc hoa mà ngươi nói, hiệu quả quả nhiên không tồi, ha ha, đương nhiên nếu ngươi cương quyết phủ nhận ta cũng không có bằng chứng, nhưng ta thiết nghĩ hoàng thượng cũng không ngại gặp mặt ngươi kẻ nô tài đáng bị tình nghi nhất a, ngươi nói xem có đúng không Tiêu Ngữ? Nếu ngươi thật sự muốn…”

    “Không cần nói nữa, rốt cuộc ngươi muốn cái gì” Tiêu Ngữ quay người ra sau, không muốn để cho Lý Thượng thấy sắc mặt đã trắng bệch của mình, biết nói ra điều này là hắn có ý đồ, bằng không hắn đã sớm đi mật báo để lĩnh thưởng, tuyệt nhiên sẽ không cố ý đến đây.

    “ Làm thái giám như chúng ta thì còn có thể đòi hỏi gì?” Lý thượng trong ánh mắt tươi cười lộ ra sự tham lam giảo hoạt nói:” ta đơn giản cũng chỉ là thích vàng bạc, Y công công nói hoàng thượng sẽ ban thưởng ngân phiếu trị giá hai mươi lạng, ngươi… dù sao cũng nên trả ta cái giá cao hơn thế một chút đúng không?”

    “ Hai mươi lượng?” Tiêu Ngữ quay đầu lại, đôi mắt đẹp mở to, hắn khổ cực tích góp được cũng chỉ có hai mươi lăm lượng bạc, tính chuẩn bị năm nay sẽ gửi về cho người nhà, để cho họ dùng làm lễ thành gia cho đệ đệ.

    “ Nếu ngươi không muốn, ta đành phải đi lĩnh một phần thưởng khác, tuy rằng ít một chút, ai, chỉ tiếc chúng ta là phận thái giám thấp bé, không có khả năng cùng chủ tử bàn điều kiện, bằng không đừng nói hai mươi lượng bạc, cho dù là hai mươi lượng vàng ta nghĩ hoàng thượng cũng sẽ không quan tâm”. Lý Thượng quay người định đi ra ngoài, không ngờ tới nghe được âm thanh nho nhỏ từ phía sau truyền lại:” Khoan đã, ngươi… ta làm sao tin tưởng ngươi nhận bạc xong sẽ không đến gặp Y công công mật báo?”

    Lý Thương lặng yên một chút rồi ung dung nói: “ Xin lỗi, ta không có khả năng cho ngươi xem bất kì chứng cớ nào, ngươi chỉ có thể lựa chọn tin tưởng, dù sao tin ta ngươi cũng có thể nắm trong tay phân nửa cơ hội không bị phát hiện”. Lại lặng yên một lúc, hắn mới lạnh nhạt thêm một câu: “ Ta rất hiểu, chúng ta là cùng một loại người thân phận thấp kém, nếu một ngày ngươi bị hoàng thượng tìm ra, ta cũng rất thông cảm cho ngươi, đến lúc đó ngươi có chuyện gì cũng đừng liên lụy đến ta, ta thật cũng không muốn nhìn ngươi bị làm nhục đến chết rồi bị vứt xác cho chó ăn.”

    Một túi bạc hiện ra trước mặt Lý Thượng, hắn lộ ra vẻ mặt tươi cười thỏa mãn nói tiếp: “ Được rồi Tiêu Ngữ, giao dịch đã thành công, nhận bạc rồi đối với bề trên ta cũng không có nhiều lời, ngươi nghìn vạn lần nên cố gắng che giấu, bảo trọng”. Hắn nói xong, đắc ý huýt sáo rời đi, còn lại một mình Tiêu Ngữ ngồi phịch xuống ghế, nhìn ra ánh mặt trời chói lòa không nghĩ đến trong hoàng cung rộng lớn hắn lại có thể lâm vào tình thế hoàng đường như vậy.

    Xxxxxxxxxxxxxxxxxxx

    “Y Đức ngươi nói xem vì sao trẫm không thể nào quên được hắn?” Trong ngự thư phòng, hoàng thượng đã phê xong tấu chương mệt mỏi nằm trên chiếc giường nhỏ mềm mại, nhìn ngắm chiếc cốc dạ quang, giống như không để ý mà nói chuyện phiếm cùng thái giám tâm phúc.

    “ Nô tài tội đáng muôn chết, nô tài đã kiểm tra tất cả các thái giám trong cung, hoàng thượng…” trong lúc đó vị đế vương xua tay ngắt lời thỉnh tội, Hạ Vô Ưu từ từ ngồi thẳng dậy: “ Không phải ngươi không có năng lực, mà là hắn quá thông minh, trốn quá kĩ, hắn biết trong hoàng cung có hàng vạn thái giám, trẫm không thể mang tất cả đi giết nên hắn mới cương quyết trốn tránh không chịu ra. Ngươi cứ tìm thế này cũng không phải là biện pháp tốt, dù sao ngoài trẫm cũng không ai biết hắn hình dạng lớn bé thế nào, cho dù là trẫm cũng chỉ có ấn tượng mờ mịt dưới ánh trăng, huống hồ gì tên của hắn…”Đế vương tay nắm chặt lại, trong tay có tiếng vỡ vụn của chiếc cốc dạ quang, chỉ một lát sau, một nhúm bột trắng theo khe hở tay Hạ Vô Ưu rơi xuống, lúc này hắn mới oán giận nói tiếp: “ Tên của hắn dĩ nhiên cũng là giả, hắn ngay từ đầu đã đã có suy nghĩ trốn tránh trẫm”. Cầm lấy bình rượu trên bàn ném thẳng vào bức tường đối diện, lửa giận dồn nén cuối cùng cũng phun trào: “ Hảo, trẫm sẽ xem ngươi trốn được bao lâu. Y Đức truyền chỉ xuống dưới, từ hôm nay trở đi dừng tất cả mọi việc tìm kiếm, trẫm cũng không phải không có hắn không được.”

    Y Đức cẩn thận lên tiếng: “Rõ”, trong lòng hiểu rõ: Nếu như nói ban đầu Hạ Vô Ưu chỉ là tìm thấy sự mới mẻ ở nô tài kia thì đến bây giờ chuyện này với hắn đã như một cái nút thắt, như cái gai nhọn trong lòng, ngày nào còn chưa tìm được thái giám kia thì hoàng cung cũng không có một ngày yên ổn, chẳng biết có bao nhiêu nô tài trở thành kẻ để chủ tử điên cuồng trút giận (tks nàng minhdu nhá bị yêu nàng ý ôm hôn thắm thiết). Hắn trong lòng lo lắng nhưng không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là tìm chuyện khác để nói, dè dặt hỏi: “ Chủ tử, còn khoảng một tháng nữa là đến trung thu, không biết chủ tử có tính toán…”

    Chương 6
    “Trẫm còn phải tính toán cái gì nữa? Cứ như năm trước mà làm. Đi đi, đừng có lấy những việc này làm phiền trẫm, ngươi thình thoảng cũng nên tự suy nghĩ nên làm thế nào chứ, còn về người kia ngươi phải tự biết âm thầm điều tra tin tức. Hiểu chứ? Đừng có lại không làm được gì nữa nếu không đừng mong trẫm tha cho ngươi”. Hạ Vô Ưu không kiên nhẫn phất tay, Y Đức hiểu rõ vội vã lui xuống.

    Bản thân… chung quy vì sao vẫn có cái gì đó không thoải mái? Phiền não để tay lên trán, Hạ Vô Ưu vẫn không minh bạch: “ Theo trẫm có cái gì không tốt? Được phong làm quý nhân chẳng phải là hơn làm một hoạn quan thấp hèn sao? Vì cái gì lại muốn chạy trốn? Vì cái gì bất chấp cả việc phạm tội khi quân vẫn muốn trốn tránh trẫm, người khác muốn còn không được ngươi có biết không?” Lời chửi mắng lại giống như thì thào tự nói với mình, trong cuộc đời Hạ Vô Ưu chưa bao giờ phải nếm trải qua cảm giác thất bại, đến bây giờ hắn mới hiểu được cảm giác bất lực là như thế nào, quả thật như lời mọi người nói, người đứng đầu cả một quốc gia, rốt cuộc cũng không thể vì một người mà mất thời gian tìm kiếm một người trong hàng vạn thái giám. Bất luận hắn khống kiêng dè cái gì cũng không thể nào quên đi thể chế triều đình.

    Suy nghĩ thế nào cũng không tìm ra cách làm sao để tìm ra kẻ đần độn không biết hưởng phúc kia, Hạ Vô Ưu tức giận tột độ, hắn biết bản thân đã đến lúc từ bỏ. Bất quá chỉ là một kẻ thái giám đê tiện, chỉ có điều Hạ Vô Ưu vì hành động của hắn mà phẫn uất nên mới cho tìm hắn ráo riết để trị tội mà thôi. Trong lòng lý giải như vậy nhưng chỉ có hắn hiểu rõ, trên thực tế, cũng không chỉ đơn giản như vậy, tuy chỉ là một nô tài thấp hèn nhưng lại làm cho hắn si mê thân thể ấy mà đối với bất luận phi tử nào cũng mất đi hứng thú.

    Mạnh mẽ đánh một quyền lên bàn rầm một cái, Hạ Vô Ưu cực kỳ phẫn nộ gằn từng tiếng: “Trẫm sẽ tìm được ngươi, nhất định sẽ tìm được ngươi, công khai tìm không được thì âm thầm điều tra nghe ngóng, nửa năm cũng tốt, một năm cũng được không thì là hai năm, ba năm, không quên, trẫm tuyệt đối không quên, ngươi… trẫm sẽ chờ”.

    Còn ở tẩm cung Thường Tình các, Tình phi đang trang điểm, nàng thỏa mãn nhìn dung nhan khuynh quốc khuynh thành của nữ nhi trung nguyên hiện lên trong chiếc gương đồng trên bàn, búi tóc lại càng tăng thêm vẻ hoa lệ mê người, tỏa ra một khí chất cực kì quý phái. Hai bên trái phải đều là cung nữ, Tiểu Lan thấy nàng vui vẻ vội vã nhân cơ hội cười nói: “ Nương nương phong thái tao nhã, cho dù là hoàng thượng lúc này nhìn thấy cũng không ngừng say mê”. Nàng vừa nói xong, Tình phi đã thu lại dáng vẻ tươi cười, thản nhiên nói: “ Hoàng thượng? Hắn còn quan tâm đến bản cung sao? Lẽ nào ngươi lại không hắn biết hắn đã bao nhiêu ngày rồi không có đến đây?”

    Tiểu Lan vội vã thoải mái nói: “ Nương nương người đừng nói vậy, hoàng thượng mấy ngày nay không hề một lần ghé qua nơi này nhưng cũng không có nghe gì về việc hoàng thượng ghé đến chỗ của quý phi khác,nói không chừng là do chính sự bận rộn, nương nương còn không hiểu rõ hoàng thượng sao? Tuy nói tính tình người khá tùy tiện nhưng với việc quốc gia đại sự người lại rất quan tâm. Lúc này đây gần đến Trung thu lại chọn Thường Tình các của chúng ta làm nơi tổ chức yến tiệc dưới tán cây Nguyệt Quế ở hậu viên, hoàng thượng a, người luôn luôn để hình ảnh nương nương trong lòng”

    Mấy câu nói đó quả thực hợp với ý của Tình phi, nàng chậm rã đứng lên, đột nhiên nói: “ Truyền đạt ý chỉ của bản cung cho kẻ chăm sóc hậu viên biết, hoàng thượng năm nay tâm tình không được tốt, hắn nhất định phải thường xuyên hảo hao chăm sóc, làm cho hoa cỏ của chúng ta ở đây thêm tươi một chút, nhất là những cây Nguyệt Quế đã đã có một vài bông hoa, phải đặc biệt chăm sóc. Nếu hoàng thượng cùng các vị nương nương khác đều thấy thích thú bản cung nhất định sẽ trọng thưởng cho hắn”. Nàng nói xong, lập tức có thái giám đi truyền lệnh.

    Trung thu năm nay hoàng thượng lại muốn tổ chức ở Thường Tình các. Nghe xong lệnh của Tình phi, Tiêu Ngữ ngừng làm việc, đưa tay lên xoa nhẹ cái đầu đau nhức.

    Kỳ thực hoàng thượng hai năm nay đều tổ chức yến tiệc đón Trung thu dưới tán những cây Nguyệt Quế ở Thường Tình các, hắn từng nói qua thích ngắm hoa quế dưới ánh trăng sáng, hoa ở đây so với nơi khác đều đẹp hơn. Mà chính hắn cũng từng cũng vì chuyện đó mà cảm thấy một chút thỏa mãn. Thế nhưng hôm nay, hắn chỉ hận chính mình, tại sao lại chăm sóc hoa quế trở nên đẹp như vậy. Năm nay hoàng thượng còn muốn ở chố này tổ chức yến tiệc, hàng năm cứ vào thời gian này, từ trên xuống dưới Thường Tình các đều lẩn tránh không được, toàn bộ đều phải đến chỗ Nguyệt Quế hầu hạ, nói thế cũng chỉ là rót rượu mang điểm tâm, tuy rằng hầu hạ phía trước không tới phiên hắn nhưng cũng là ở trước mặt hoàng thượng, con mắt hắn tinh tường như vây, hắn khôn khéo giảo hoạt như vậy, lỡ bản thân làm hắn để ý tới theo đó mà nhận ra hắn chính là tiểu tiểu thái giám kháng chỉ mắc tội khi quân phạm thượng như vậy hắn làm sao còn đường sống.

    Suy đi nghĩ lại, hắn lại thấy hoàng thượng hẳn là cũng chẳng có lý do gì lại quan tâm chuyện cung nữ thái giám, huống hồ gì còn có ca vũ cùng pháo hoa hấp dẫn hắn, thế nào cũng không để ý đến kẻ hầu người hạ, hẳn là sẽ không có vấn đề gì, chỉ cần đứng ở chỗ xa xa, hắn cũng không nghĩ hoàng thượng có thể đi đến chỗ hắn trong khi bị vây xung quanh giữa các vị quý phi, suy nghĩ một lát liền thấy yên lòng.

    Lúc này Tiêu Ngữ cũng không biết được số phận con người đôi khi lại không thể nắm giữ được trong tay mình, người tính không bằng trời tính, cho dù có hao tổn hết tâm trí, suy đi nghĩ lại chu đáo, cái gì đến cũng sẽ đến, số phận là số phận, bởi vậy thế nhân thường kêu than tạo hóa trêu ngươi, và cũng vì vậy mà cuộc đời hắn sau một tháng nữa khi đón lễ Trung thu cũng sẽ phải tiếp nhận sự trêu ngươi của tạo hóa, đón nhận bước ngoặt lớn trong đời hắn.

    Thuộc truyện: Thái giám