Thái giám – Chương 7-10

    Thuộc truyện: Thái giám

    Chương 7
    Nháy mắt đã đến Trung thu, từ chủ tử của Thường Tình các lẫn bọn nô tài đều hết sức vui mừng, đây chính là vinh dự cực kỳ to lớn a, người khác cho dù có đố kỵ như nào cũng không thể có được vinh dự này. Đến khi mặt trăng dần dần lộ ra trên bầu trời thì dưới tán cây Nguyệt Quế đã ngồi đầy người, Hạ Vô Ưu giờ đang ngồi trên vị trí của chủ tọa, cách xa vài bước hai bên trái phải là Mai phi cùng Tình phi, Tuyết phi cùng năm vị phi tần khác ngồi ở phía dưới, trước mắt các nàng là chiếc bàn bày biện đầy trái cây cùng điểm tâm.

    Ở phía dưới đại sảnh một chút nữa tất nhiên là các vị quý nhân, ngồi xung quanh một chiếc bàn tròn thật lớn, đó là vị trí của những người địa vị thấp hơn, trừ khi hoàng thượng đặc biệt tuyên triệu bằng không các nàng cũng không có cơ hội tham gia yến hội như thế này.

    Khoảnh khắc ánh trăng dừng lại giữa bầu trời, Hạ Vô Ưu lệnh tất cả mọi người thổi tắt đèn, trong nháy mắt khắp nơi đều được bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ tao nhã của ánh trăng. Hóa quế trước đó đã nở khá nhiều nay vì gió thổi qua mà đều lay động dưới ánh trăng, tỏa ra mùi hương thơm ngát dễ chịu làm cho tất cả mọi người đều tán thưởng.

    Hạ Vô Ưu vô cùng buồn chán uống một ngụm rượu hoa quế, ánh mắt lướt qua bộ trang phục hết sức hài hòa của Tình phi, lòng thầm nghĩ đêm nay chi bằng lưu lại đây, vì tên thái giám chết tiệt không biết hưởng phúc đã mất tung mất tích kia mà hắn đã khác thường lắm rồi, lâu nay hắn không thể nào tin được kẻ vì một người cố chấp không chịu bỏ lại là hắn, nếu như…nếu như hôm nay Tình phi có thể hầu hạ hắn thoải mái biết đâu hắn lại có thể quên đi kẻ kia, đúng vậy, hắn sao lại có thể quên, hắn là Hạ Vô Ưu a, hắn đường đường là người đứng đầu của Đại Phong quốc lại nhớ mãi không quên một tiểu thái giám, nếu truyền ra ngoài không biết có bao nhiêu người cười nhạo. Mẹ nó, chuyện này đã làm cho hắn cực kỳ mất thể diện, hắn không muốn lại tiếp tục bị như vậy nữa, tuy rằng từ bỏ không phải là tính cách của hắn, thế nhưng cứ như vậy quên đi coi như thỉnh thoảng hắn cũng làm được người tốt.

    Hắn vô thức đưa chén rượu lên uống từng ngụm, hoàn toàn rơi vào những suy nghĩ của bản thân: nói lầm bầm, nên như thế, nếu như một ngày trong tương lai hắn tìm được kẻ nô tài kia thì sẽ không dễ dàng làm việc tốt như vậy… lầm bầm rên rỉ một hồi… trong lòng nghĩ đến cảnh dùng phương thức tàn khốc nhất đày đọa giày vò kẻ kia, trong đầu dường như đã khắc ghi hình ảnh tưởng tượng đặt người kia ở trên giường liên tục làm đi làm lại nhiều lần, khắp gian phòng là tiếng khóc than rên rỉ, hắn ở trên người kia linh hoạt chuyển động bên trong bắp đùi nhàn nhạt hương hoa làm say lòng người.

    Loading...

    Hương hoa! Hạ Vô Ưu bỗng nhiễn ngồi thẳng dậy, tuy rằng hắn chỉ ngửi thấy một lần nhưng lại làm cho hắn không thể nào quên được, cứ thế nhiều ngày từ lúc đó tới nay, những đêm xuân trướng hắn không muốn bất kì phi tần nào bồi tẩm, chỉ là cảnh đêm hôm đó cứ mãi ám ảnh hắn không buông tha, mỗi lần nghĩ đến lại làm cho chỗ đó của hắn nóng rực, hắn hồi tưởng lại đêm đó không chỉ cảm nhận được thân thể kia mà theo đó còn có tiếng than nhẹ cùng da thịt trơn mịn phẳng phất hương hoa.

    Đôi mắt sắc bén nhanh chóng mở to, toàn thân Hạ Vô Ưu như căng cứng hắn lúc này giống con báo khỏe mạnh tìm thấy con mồi của mình, hắn mặt không biến sắc rất nhanh liếc qua tất cả mọi người xung quanh, nhìn thấy hai thái giám đang ở trước mặt rót rượu cho Tình phi cùng Mai phi đã chuẩn bị ly khai. Với đôi mắt của loài báo săn mồi hắn lập tức ngừng lại trên người thái giám ở cạnh Tình phi, trong nháy mắt nhiệt huyết sôi sùng sục, Hạ Vô Ưu cảm thấy toàn thân nóng như lửa đốt, nếu nói bình thường khả năng kiềm chế bản thân là hoàn mỹ thì giờ đây hắn lại đang bị cảm giác kinh hỉ điên cuồng thiêu đốt.

    Cùng lúc đó vừa rót thêm rượu xong Tiêu Ngữ nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi thật dài, một mặt trong lòng lại thầm nói: thật là, lần sau kiên quyết không không vì có lòng tốt giúp kẻ đang đau bụng kia rót rượu thay nữa, tuy rằng cũng bởi chủ tử đắc ý kêu hắn qua lĩnh thưởng, thế nhưng hắn cũng nên tìm một lý do để từ chối mới đúng, chờ việc này qua đi tái đến lĩnh thưởng cũng không muộn, làm vậy cũng không phải là quá ngỗ nghịch, thế nào thì tội cũng không đáng chết. Nghĩ lại lúc nãy ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, trái tim cũng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cũng may đã nhanh chóng dùng khóe mắt liếc nhanh hoàng đế ngồi ở phía trên, kết quả phát hiện hình như hắn dường như đang ngẩn người. Cho dù là ngẩn người thì cảm giác áp bách ấy cũng làm cho hắn không dám ngừng cước bộ, có thể là do chính mình bị chột dạ. Cái loại cảm giác dọa người này thật sự không thể chịu đựng được.

    Nghĩ lập tức trở lại trong đám nô tài, đến lúc đó chỉ cần trốn thật kĩ sẽ vượt qua chuyện này an toàn. Tiêu Ngữ cuối cùng cũng có dũng khí nâng tay áo lau đi mồ hôi lạnh trên trán: sắp đến nơi rồi, hắn thành công rồi, hắn không làm gì để cho hoàng thượng chú ý, đúng vậy hoàng thượng sao có thể chú ý đến một tiểu thái giám chứ huống hồ gì hắn lại luôn cúi thấp đầu. cho dù có ngẩng đầu hoàng thượng cũng không thể nào nhận ra hắn, ánh trăng của đêm đó căn bản là không rõ ràng, hắn thấy không rõ diện mạo của hoàng thượng nói vậy hoàng thượng cũng không thể thấy rõ hắn hình dạng thế nào.

    Cú như vậy Tiêu Ngữ cuối cùng cũng bắt đầu bình tĩnh lại, đứng thẳng người , bên khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, mồ hôi lạnh trên người tựa hồ cũng giảm không ít, hắn nhẹ nhàng bước về phía trước vài bước, nghĩ đến nhanh chóng trở về chỗ của cung nữ thái giám, đúng lúc này, từ xa xa truyền đến thanh âm lạnh lùng uy nghiêm của người ngồi phía trên: “Nô tài vừa rót thêm rượu cho Tình phi đứng lại ngay cho trẫm”.

    Chương 8
    Vốn tưởng rằng nghe được mệnh lệnh của mình tên nô tài kia sẽ sợ đến mức lập tức phủ phục trên mặt đất nhưng trong nháy mắt lại cảm thấy sững sờ, hắn thậm chí không dừng bước ngược lại còn đi nhanh hơn, mắt thấy hắn sắp nhập vào giữa một đám cung nữ thái giám đông đúc, Hạ Vô Ưu không thể khống chế sự cuồng nộ trong lòng nữa, một chưởng đánh qua, tiếng gió mạnh mẽ gào thét bên tai Tiêu Ngữ, rồi mới “phanh” một tiếng nổ lớn, bụi bay mù mịt giữa không trung, cách Tiêu Ngữ khoảng một bước chân vô hình xuất hiện một vòng tròn không lớn không nhỏ, vô tình cách ly Tiêu Ngữ khỏi những người gần đó.

    Tiếng ca vũ ngưng lại, tiếng cười nói cũng ngừng hẳn, chúng phi tần quý nhân vừa kêu lên sợ hãi giờ cũng đều chỉ biết lấy tay che miệng chờ đợi, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng đủ thấy hoàng thượng lúc này tâm tình vô cùng khó chịu, kẻ có dũng khí chọc giận hắn chẳng khác nào tự đi tìm đường chết.

    Sau một lượt nhìn đông ngó tây, tất cả không hẹn mà cùng nhìn về hướng thái giám thân thể run lẩy bẩy chẳng hiểu vì sao lại quỳ trên mặt đất. Việc sống trong nội cung đã khiến các nàng ngay lập tức phát huy được trí tưởng tượng vô cùng phong phú: Rốt cuộc có chuyện gì có chuyện gì vậy, có phải hay không thái giám kia rót rượu không cẩn thận đã làm đổ lên người hoàng thượng, hay là trong lúc làm việc hắn đã làm gì chọc tức hoàng thượng, ai, nhìn xem hoàng thượng phẫn nộ như kia chỉ sợ hắn không có khả năng giữ nổi mạng nữa.

    Hạ Vô Ưu quả thực rất phẫn nộ, thậm chí đến mức cuồng nộ, hắn thế nào cũng không hiểu, kẻ thái giám tự xưng là “Bắp” kia vẫn còn dám vọng tưởng đến chuyện chạy trốn hắn. Hắn chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nói: “ Hảo, cuối cùng ngươi cũng biết là trẫm kêu ngươi đúng không? Lại đây”. Hai chữ cuối cùng phát ra cực kỳ lãnh khốc, làm cho mọi người đều thoáng sợ hãi.

    Tiêu Ngữ đã không còn cảm giác, trái tim đập liên hồi, trong đầu hắn lúc này là một mảng tối tăm, thân thể cứng đờ quỳ dưới đất bò lại chỗ chiếc bàn phía trước, hắn cúi đầu trong lòng vẫn ôm ấp niềm hy vọng cuối cùng, nhẹ giọng nói: “Nô tài… Nô tài tội đáng muôn chết, nô tài vốn nghĩ muốn nhanh một chút trở về ăn cái gì đó, không… không nghĩ đến người hoàng thượng gọi lại là nô tài”.

    Âm thanh ôn nhu quen thuộc làm tâm tình không tốt gần hai tháng nay của Hạ Vô Ưu trong nháy mắt đã trở nên yên bình, khóe miệng dường như không đổi nhưng thậm chí lại phát hiện ý cười, khiến hắn cũng không rõ rốt cuộc bản thân bị làm sao, hắn đáng lý phải ra sức giáo huấn kẻ nô tài hỗn trướng kia một phen, sau đó lại tiếp tục hung hăng làm nhục hắn suốt đêm, ngày hôm sau ném hắn cùng thương tích đầy mình cho lũ cấm quân hoặc thị vệ như loài lang sói để cho bọn chúng thượng hắn đến khi hắn tắt thở mới dừng lại, không phải hắn muốn vậy sao? Chỉ có làm như vậy mới là hình phạt thích đáng cho kẻ dám bất kính với hắn, thế mới có thể cho hắn lấy lại chút uy phong của kẻ bề trên. Thế nhưng hắn cũng chỉ là tưởng tượng trong đầu mà thôi, rốt cuộc hắn không có làm bất kỳ cái gì như dự định, tâm tình của hắn trước đó chưa từng tốt , cứ thế nhìn thân thể đang quỳ dưới đất run rẩy, bắt đầu ngẩng cao đầu đứng lên.

    “ Bây giờ ngươi chỉ cần nói cho trấm biết , ngươi thực ra tên gọi là gì? Nói mau, trẫm thật muốn biết chủ tử của ngươi như thế nào lại có khả năng biết được tên thật của ngươi a, Bắp”. Hắn cố tình kéo dài thanh âm song mới nhìn sang Tình phi cùng bên cạnh là tổng quản thái giám nhãn thần vô cùng kinh ngạc, hắn cười hắc hắc, lớn tiếng nói: “Chẳng lẽ các ngươi vẫn không hiểu? Tên nô tài này chính là kẻ trẫm sai Y Đức tìm khắp hoàng cung mà không thấy a”.

    Những lời này nói ra thật sự có sức ảnh hưởng kinh người, nhìn phía dưới bắt đầu bùng nổ những thanh âm xôn xao bàn tán chính là đã hiểu rõ mọi chuyện. Tiêu Ngữ tuy là vẫn cúi đầu nhưng trong khoảnh khắc đã hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng, hoàng thượng… hắn thật sự nhận ra, hắn… Hắn thực sự nhận ra mình sao? Hắn làm sao nhận ra được, hết thật rồi… Lừa người, không hắn chăc chắn không nói dối, làm thế nào làm thế nào bây giờ? Hay liều mình đánh cuộc một phen… không đánh cuộc cũng không được a.

    “Khởi bẩm… Khởi bẩm bệ hạ, nô tài… nô tài không biết…” Không đợi hắn nói hết câu chợt nghe phía trên truyền đến tiếng cười nhạo đầy hứng thú: “ Trước tiên đừng có vội thanh minh, ngẩng đầu lên, hôm nay vừa lúc ánh trăng sáng, tuy rằng so với đêm hôm đó sang không bằng nhưng trẫm tin rằng nhãn lực của trẫm vẫn có thể nhìn rõ, ngẩng đầu lên để cho trẫm nhìn”. Trước mặt mọi người hắn nói về chuyện đêm hôm ấy cùng một cung nô thấp hèn không mảy may có ý giấu diếm hẳn là Hạ Vô Ưu căn không hề coi liêm sỉ là gì, những người phía dưới dù không đồng tình nhưng cũng chẳng ai dám nhíu mày lấy một cái.

    Tuy rằng trời đã vào thu nhưng bộ y phục thái giám xanh sẫm của Tiêu Ngữ lại thấm đầy mồ hôi, cảm giác tuyệt vọng một lần nữa lại ập đến, hàng loạt những ánh mắt như những mũi tên gắt gao nhìn chằm chằm vào lưng hắn, hắn cuối cùng không còn nghĩ đến việc phản kháng nữa, thở dài phó mặc mọi sự cho số phận: cho dù phải chết chỉ cần không chết quá khó coi là được.

    Bình tĩnh thong thả ngẩng đầu, ánh mắt hướng về đôi con ngươi thần tình phức tạp pha trộn cả vui mừng phẫn nộ và chờ mong. Tiêu Ngữ cuối cùng cũng được nhìn rõ mặt người đó, tấm tắc, cho dù ánh trăng trên cao có liên tục tỏa sáng mấy ngày so ra đều kém dung mạo xuất sắc kia, sao lại sinh ra hung ác giảo hoạt như loài lang sói chứ. Đằng nào cũng chết, trong lòng cho dù có chút bất kính cũng có gì ghê gớm đâu.

    Không sai, là hắn, chính là hắn, Hạ Vô Ưu kích động vội đứng lên, nhìn người ấy bình tĩnh không chút dao động nhưng bên trong con ngươi kia lại nhàn nhạt lộ ra sự bi thương, nhất thời một luồng nhiệt lưu chạy dọc theo đan điền qua khắp cơ thể, chén rượu trong tay hắn một tiếng vỡ vụn, một tia đau thương truyền đến, đánh thức thần trí suýt nữa đã bị đốt thành tro tàn, hắn lần thứ 2 thong thả ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, rồi mới dùng thanh âm trầm thấp nói từng chữ: “Y Đức cho người đưa hắn đến Cẩm Tú các, đợi trẫm cùng các ái phi khác thưởng trăng xong sẽ đến đó xử hắn tội khi quân phạm thượng.”

    Chương 9
    Lời này nói ra tuy là muốn trị tội nhưng mọi người đều ngầm hiểu trong đó có ý tứ, lập tức có mấy vị quý nhân âm thầm hung hăng liếc xéo Tiêu Ngữ, lòng thầm hận: đều là tại vì tên nô tài ngươi làm cho hoàng thượng bất an, liên lụy đến bọn ta cũng phải chịu đựng sự lạnh nhạt, hừ, chờ xem đêm nay hoàng thượng chơi đùa ngươi chán rồi nhất định sẽ đuổi ngươi đi hoặc ban thưởng cho ngươi cái chết, mới có thể giải tỏa hết nỗi oán hận trong lòng. Những vị phi tần này phải chịu đựng sự cô đơn lạnh lẽo theo năm tháng khi ở trong cung, trong lòng thực sự phẫn nộ, hơn nữa ngày qua ngày lại cùng với người khác cạnh tranh sự sủng ái của hoàng thương, trở thành một con người hai mặt, khẩu phật tâm xà đều dựa vào những thủ đoạn để sinh tồn bởi vậy lòng dạ độc địa không gì sánh được.

    Mặc dù đã sớm dự đoán được kết cục nhưng Tiêu Ngữ vẫn là nhịn không được cả người thoáng run rẩy. Hạ Vô Ưu thấy hắn đã theo chân thái giám dẫn đường rời đi, đôi mắt dường như đã có quyết định, hắn bỗng nhiên hiểu rõ, thầm nghĩ tên nô tài này quả thật rất thông minh, e rằng đã biết rõ tính khí của hắn, chỉ cố gắng chịu đựng sự lăng nhục khinh miệt, sớm đã suy nghĩ việc tự kết thúc. Liền mỉm cười cầm một chiếc bánh quế hoa lên cao giọng nói: “ Y Đức ngươi mau phái người đi điều tra một chút thân thế của tên nô tài lúc nãy, hắn phạm tội khi quân đáng lý phải chu di cửu tộc nhưng trời xanh quả thật có lòng tốt, một ngày đẹp như thế này nếu hắn có thái độ nhận tội tốt trẫm cũng sẽ nghĩ đến việc tha tội cho hắn, dù sao cũng là con dân của trẫm a”. Hắn giả bộ nói xong, Têu Ngữ trong lòng không ngừng phỉ nhổ hắn hơn mười lượt.

    Hừ, tất cả đều là con dân của hắn. Nhịn không được lửa giận phừng phừng, Tiêu Ngữ ngẩng đầu liếc Hạ Vô Ưu một cái nhưng lại phát hiện mọi người xung quanh đều đang hứng thú nhìn chằm chằm mình, không khỏi lại hoảng sợ, vội vã thu lại lửa giận trong mắt vô tình lộ ra, cúi đầu rời đi.

    Mà Hạ Vô Ưu dường như cảm thấy đang chơi đùa cùng một người trong một trò chơi hết sức hứng thú, đợi Tiêu Ngữ đi được vài bước hắn mới lại không nhanh không chậm ung dung nói: “Chờ một chút, Bắp, ngươi còn không nói cho trẫm biết tên thật của ngươi, tất nhiên trẫm chỉ là muốn… biết tên thật của ngươi thôi”. Bánh quế hoa được đưa vào trong miệng, vị ngọt ngập tràn, giống như liên tục chảy đến nơi sâu nhất trong cõi lòng, làm hoàng đế quả thật là được hưởng thụ nhiều nhất thú vui a.

    “ Khởi bẩm hoàng thượng, cái tên tùy tiện được đặt của nô tài là Tiêu Ngữ”. Tiêu Ngữ quay người lại, cung kính quỳ xuống, cúi đầu ngoan ngoãn trả lời. Hắn phi thường hiểu rõ, mọi việc đã đến nước này, bản thân càng không khuất nhục, càng phẫn nộ thì lại càng làm cho dục vọng muốn chinh phục của Hạ Vô Ưu tăng cao. Chi bằng cứ cố gắng làm cho bản thân trở nên thấp hèn, khuất nhục có thể làm cho hắn mất hết hứng thú, cũng có thể sẽ là ban thưởng tử, còn hơn là chịu đựng sự yêu thương sai trái này, ít nhất cái chết chỉ là trong nháy còn chuyện này có thể kéo dài đến nửa đời người, tính toán như thế nào đều thấy chọn cái chết có lợi hơn một chút.

    Trong nhân gian vẫn có câu “ Bàn khởi thạch đầu tạp liễu tự kỷ đích cước” (1) có thể dùng để hình dung hành động của Tiêu Ngữ lúc này Hắn ngẩng đầu lên, thấy nhãn thần Hạ Vô Ưu đột nhiên lóe sáng, hắn tự nhiên biết mình đã đánh giá quá thấp trí tuệ của đối phương.

    “Tiêu Ngữ, tên rất hay a, ân, không tệ, so với tên Bắp quả thật êm tai hơn nhiều. Lui xuống đi”. Hạ Vô Ưu vân đạm phong thanh (2) cười châm biếm nói, nhìn theo nội thị dẫn Tiêu Ngữ rời đi, hắn còn có thể ngồi lại một lúc, miễn cưỡng uống vài chén rượu, cùng những phi tần nói chuyện một hồi, liền đứng dậy nói: “Trẫm cảm thấy hơi mệt, phải đi nghỉ ngơi trước, các ái phi không cần câu nệ, dù sao cũng khó có dịp tụ họp đông đủ như này, các ngươi cứ tự nhiên chơi đùa thoải mái tiếp, chỉ cần không quá sơ suất trong lễ nghi là được rồi”. Nói xong vội vã cùng Y Đức rời đi.

    Thân ảnh hắn vừa biến mất, dưới tán cây Nguyệt Quế là một cảnh tượng nhốn nháo với những âm thanh oán hận, Tình phi căm phẫn đem chén rượu ném xuống mặt đất, lạnh lùng nói: “ Một tên nô tài có vẻ mặt như thế, vậy mà lại được hưởng phúc, sớm biết như vậy sẽ không lệnh hắn qua đây lĩnh thưởng xuất hiện trước mặt hoàng thượng”. Cho dù hận thì cũng như vậy, chuyện đã xảy ra rồi có hối cũng không kịp.

    Lại nói đến Hạ Vô Ưu, dọc theo đường đi dường như là lướt ( đây là anh ý dùng khinh công -.-) trên những cây cỏ bình thường, may mà Y Đức cùng hắn lớn lên, cùng nhau học văn tập võ, lúc này mới có thể theo kịp hắn, từ phía sau nhìn dáng vẻ hăng hái của chủ tử, hắn cũng không khỏi thấy vui mừng, thầm nghĩ Tiêu Ngữ a. ngươi đã hi sinh rồi thì tiếp tục hi sinh a, ít nhất cũng là giúp chúng ta mấy vạn người được bình an a, như vậy cũng là vô cùng đáng giá không phải sao? Nghĩ đi nghĩ lại, vạn nhất hoàng thượng tâm tư khó dò, đột nhiên nổi giận với Tiêu Ngữ, dùng xong lại đem hắn đi giết thì chính mình cũng sẽ âm thầm nghĩ một biện pháp để bảo toàn cho hắn cái mạng, thiện hạ rộng lớn, để hắn trốn đi không bao giờ quay lại nữa, hoàng thượng luôn tin tưởng mình cứu hắn một mạng hẳn là việc không khó. Ai, đều là những người đồng cảnh ngộ a, ngẫm lại thì nô tài kia cũng là vô tội nhưng phải chịu kiếp nạn này, Y Đức thập phần thương xót. Đồng thời cũng bắt đầu suy nghĩ cách làm thế nào để cứu người, chỉ có một điều hắn căn bản không nghĩ tới đó chính là Hạ Vô Ưu sẽ không giết Tiêu Ngữ.

    “ Tiêu Ngữ, trẫm đến rồi đây”. Tâm tình hào hứng, khẩu khí cũng ôn nhu, Hạ Vô Ưu đã hoàn toàn quên những phương pháp tàn nhẫn đã khổ cực suy nghĩ dưới tán cây Nguyệt Quế, hắn cố gắng giữ nguyên nét mặt nghiêm trang, đáng tiếc chân mày khóe mắt đều là ý cười đã tiết lộ hết tâm ý thật sự của hắn.

    Thái giám trông coi Cẩm Tú các vội vàng lui ra ngoài, thấy ngoài cửa là Y Đức, một thái giám liền nói: “Y công công, xem ra chiêu lạt mềm buộc chặt (3) cũng thật hữu dụng a, hoàng thượng đã tìm ra nô tài kia sau bao nhiêu ngày, ta cho rằng hoàng thượng cũng không đến mức tốt như vậy, nhưng ngài nhìn xem, thật là kế sách hay, ta đã bao lâu rồi không biết hoàng thượng còn có nét mặt trẻ con như vây a”.

    Y Đức hừ một tiếng nói: “Cái gì mà lạt mềm buộc chặt, ta thấy Tiêu Ngữ kia là thất sự muốn trốn hoàng thượng, cẩn thận hắn nghe ngươi nói vậy sẽ tố cáo ngươi tội phỉ báng người khác”. Hắn nói xong các thái giám đều cười châm biếm, thái giám lúc trước lại nói: “ Dù sao cũng là đêm dài buồn chán, Y công công hay là chúng ta đánh cuộc một ván, Ta nói hoàng thượng dùng xong Tiêu Ngữ sẽ đem hắn ném cho bọn thị vệ, người xem…”

    Y Đức sắc mặt nghiêm túc: “ Các ngươi lá gan cũng thật lớn, dám đem chuyện của hoàng thượng ra cá cược…” Dừng một chút lại nói tiếp: “Bao nhiêu tiền một ván? Ta cá là hoàng thưởng sẽ ban thưởng tử hắn”.

    Những thái giám khác dường như đã thành thói quen chia làm hai bên, cả đám đều cười nói kêu đặt tiền, Y Đức lại nói: “Nói tới nói lui, nếu hoàng thượng quả thật hạ thủ với hắn, ta sẽ cố gắng nghĩ cách cứu giúp hắn, ai, chũng ta đều là thái giám, cần phải đoàn kết thân thiết, giúp đỡ lẫn nhau. Các ngươi thấy có đúng không?”

    Các thái giám khác đều gật gật đầu, nếu Hạ Vô Ưu ở đó chắc chắn hắn sẽ hiểu được vì sao thái giám trong cung lại có thể sống một cuộc sống tiêu dao tư tại, bởi vì đoàn kết chính là sức mạnh, huống chi người đứng đầu là thái giám thân cận của hắn– Thái giám tổng quản Y Đức a.

    (1) cái này đoán là tự chân đá đổ bàn đá

    (2) lãnh đạm nhưng mà dùng từ đấy nghe cho nó sang ;))

    (3) giả vờ thả để thật ý mọi người có nhớ lần trc anh Ưu anh ý bảo dừng tất cả mọi việc tìm kiếm không chắc chính là cái kế sách ý đấy ?

    Chương 10
    Hạ Vô Ưu không hề biết mình đã trở thành một công cụ để cá cược, đợi tất cả mọi người ly khai liền tức tốc đi vào bên trong Cẩm Tú các- nơi này không có được che kín như nơi ở của những vị phi tử khác. Vốn tưởng rằng sẽ thấy Tiêu Ngữ ngồi ở trước bàn hoặc quỳ trên mặt đất, nhưng không ngờ phòng trong lại không có một bóng người, trống ngực đập kịch liệt, suy nghĩ đầu tiên của hắn chính là: Kẻ nô tài hỗn trướng Tiêu Ngữ kia chẳng lẽ đã chạy trốn.

    “ Hảo, thật quá hỗn trướng, đến nước này rồi còn dám bỏ trốn, khẽ lẩm bẩm, có dũng khí, để trẫm xem bây giờ ngươi có thể trốn ở chỗ nào”. Vừa muốn gọi Y Đức vào, chợt nghe thấy một thanh âm quen thuộc phía sau tầng tầng lớp lớp sa liêm: “ Hoàng thượng, nô tài ở đây”.

    Hạ Vô Ưu sửng sốt, nhanh chóng tiến lên vài bước vén mấy tầng sa liêm, chỉ thấy Tiêu Ngữ cả người nằm ở trên giường, quan sát kỹ lưỡng đôi mắt cái mũi và cái miệng, cho dù thế nào thì trong mắt quân vương cũng chỉ thấy một bộ dang thảm thương . Hắn trong lòng không hiểu vì sao lại xuất hiện một loại cảm giác thỏa mãn, nô tài kia đã làm cho hắn mất ăn mất ngủ suốt hai tháng qua, cuối cùng cũng chịu ở chỗ hắn có thể nhìn thấy được, muốn trốn một lần nữa cũng không thể.

    Chậm rãi ngồi xuống, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt thanh tú cũng có vài phần anh tuấn của người kia, Hạ Vô Ưu không khỏi cười nói: “ Cuối cùng trẫm đã có thể nhìn rõ ràng dáng vẻ của ngươi, lại đây, nói cho trẫm biết , ngươi nằm ở đây làm gì vậy?”

    Tiêu Ngữ đôi mắt rũ xuống bộ dáng phục tùng nói: “ Chờ hoàng thượng trị tội a, nếu như phương thức trị tội của hoàng thượng không cần nô tài nằm ở chỗ này, nô tài vô cùng cảm kích”. Hắn nói xong liền đứng lên, Hắn Vô Ưu tức giận ngay lập tức lại đẩy hắn xuống, quát lớn: “ Đừng có ở trước mặt trẫm giở trò khôn vặt, ngươi tưởng trẫm sẽ không làm gì ngươi sao, hừ, trị tội, không sai, ngươi cũng biết tội mình không thể tha”. Hắn nói xong liền xé rách bộ y phục trên người Tiêu Ngữ, rồi bỗng nhiên dừng lại.

    Tiêu Ngữ nhìn theo nanh vuốt của loài lang sói rời khỏi người mình, còn tưởng rằng hoàng thượng đã thấy rõ tướng mạo tuổi tác của mình, đột nhiên không còn hứng thú, trong lòng không ngừng cảm thấy may mắn, lại nghe Hạ Vô Ưu thản nhiên nói: “ Tiêu Ngữ, lẽ nào ngươi muốn để trẫm giúp ngươi cởi áo sao?”

    Sự vui mừng trước đó làm cho hắn lấy lại gương mặt bình tĩnh dần dần lại đỏ như con tôm bị luộc chín, Hạ Vô Ưu trong lòng lại xuất hiện một loại cảm vô cùng vui vẻ: ha hả, quả nhiên loại việc này không chỉ cần địa điểm thích hợp mà cũng phải có đủ thời gian chậm rãi thưởng thức, nhưng nghĩ lại việc lần trước ở nơi đó tuy chỉ cầu một lúc vui vẻ, cũng làm cho chính mình có vô vàn dư vị. Vừa nghĩ đến đây, chỗ vật nhỏ kia cũng như có một luồng nhiệt mãnh liệt chảy qua.

    Bàn tay từ từ tháo gỡ quần áo đến nửa ngày cũng không có tháo được cái đai lưng vướng víu, Hạ Vô Ưu biết Tiêu Ngữ cố ý kéo dài thời gian, hắn vốn định hảo hảo thưởng thức hình dạng lúng túng của Tiêu Ngữ nhưng đến lúc này cũng đành phải từ bỏ, một cái liền đem cởi bỏ long bào, đẩy Tiêu Ngữ còn chưa chuẩn bị kịp bổ nhào lên giường, bàn tay đã thâm nhập vào trong vạt áo, rồi mới dùng sức kéo vạt áo sang hai bên, lộ ra bộ ngực cùng cái cổ trắng nõn, hắn vẫn chưa thấy thỏa mãn khẽ rên rỉ nói: “Bộ y phục này của thái giám thật vướng víu, cho dù có là đồ của mùa hè, từ ngay mai ngươi sẽ mặc sa y, trẫm sẽ sai ngươi chọn cho ngươi vài món đồ tốt”. Vừa nói một bên cũng đã tìm thấy trong bộ ngực chưa thực sự rắn chắc đôi hồng nhị đã đứng thẳng, tàn bạo cắn một cái, bên tai còn nghe được tiếng kêu vì đau đớn của Tiêu Ngữ, thân thể cũng co rụt lại, hắn mới thoải mái cười nói: “ Hừ, ai cho ngươi dám trốn trẫm, đây chính là tự làm tự chịu”. Trong khi nói chuyện đã đem y phục của người ở dưới thân cởi sạch sẽ từ lâu, hạ thể hắn căng lớn đau nhức, nhưng cũng cố gắng không khinh suất, đùa giỡn thưởng thức các loại biểu tình của Tiêu Ngữ, thuận tiện lật người Tiêu Ngữ ngược lại, thầm nói: sau này ngày còn dài, không phải lo hắn sẽ không phục vụ ở dưới thân trẫm.

    Tiêu Ngữ không nói được lời nào yên lặng chịu đựng, trong lòng đối với chuyện sắp xảy đến tràn ngập sợ hãi, thế nhưng hắn một chút cũng phản kháng không được. Kỳ thực, Hạ Vô Ưu không có chuẩn bị bất cứ hình cụ nào cũng là nằm ngoài suy đoán của hắn rôì, hắn hiểu rõ chủ tử là người không hề có chút lương tâm đúng hơn là độc ác. Trong lòng thầm cầu khẩn, chỉ mong hoàng thượng có thể cảm thấy thoải mái trong một đêm này, làm cho hắn bớt chút đau đớn, nếu làm xong thì ban thưởng tử cũng đừng có để cho bọn thị vệ hành hạ lăng nhục, đó chính là kết cục tốt nhất. Ngay lúc đó, hai bên mông bị tách xa nhau, hắn không khỏi toàn thân căng thẳng, chỉ cảm thấy một cây cọc gỗ mạnh mẽ bị cắm vào hậu huyệt, một cơn đau đớn lập tưc lan tỏa toàn thân. Hắn tuy rằng mím chặt môi nhưng cũng không nhịn được vì đau đớn mà hét lớn, hai tay nắm chặt vào cái nệm gấm trước mặt, nhưng một chút tác dụng cũng không có, cây cọc gỗ ở chỗ hậu huyệt không ngừng đi sâu vào bên trong, hắn càng ngày càng đau nhức, càng ngày càng đau nhức, trước mắt là một khoảng không mơ hồ, đến khi trên cái nệm gấm xuất hiện vết nước đọng, hắn mới giật mình nhận ra mình đã đau đến mức phải rơi lệ.

    “ Thả lỏng ra, ngươi cứ như vậy thì đau đớn là đúng rồi”. Hạ Vô Ưu nhẹ nhàng cắn lên vành tai Tiêu Ngữ, dụng ý là muốn phân tán sự chú ý của hắn, Tiêu Ngữ căng thẳng làm cho hắn cũng không vào được, dũng đạo chật cứng ương ngạnh không thông cự tuyệt sự câm nhập của hắn, làm cho những chỗ tiếp giáp nơi nào cũng đau, nhưng Tiêu Ngữ lại không giống với những luyến sủng khác của hắn, hắn là một thái giám, khả năng khoái hoạt trong chuyện ấy đã không còn, thực sự là không còn cách nào có thể phân tán sự chú ý để giúp hắn thả lỏng, chỉ có tìm kiếm chỗ mẫn cảm khác, Suy nghĩ một chút, bỗng nhiên có một chút yêu thương, trong lòng tự trách mình đã quá nôn nóng, lần sau nhất định phải chuẩn bị cao dùng để bôi trơn hậu đình.

    Cảm nhận được Hạ Vô Uư đã dừng lại cuộc tấn công mãnh liệt, Tiêu Ngữ cuối cùng cũng có thể thở hắt ra những âm thanh vẫn nghẹn ở trong lòng, nhất thời thả lỏng, cuối cùng lại bị con mãng xà hung ác đâm thẳng vào hậu đình, thoáng cái đã đi đến tận sâu bên trong, không hề phòng bị hắn thét lên một tiếng hét chói tai sau đó lại lập tức cắn vào tay mình: Không thể thốt ra, không thể, không thể khơi gợi thêm dục vọng trong hoàng thượng, trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ, hắn đau khổ chống đỡ, hắn không nghĩ rằng mình là như vậy, cho dù rơi nước mắt vẫn cố cắn răng kiên cường chống đỡ lại là mình, đã làm cho vị quân vương không gì có thể xâm nhập vào tận sâu đáy lòng lại xuất hiện một loại tâm tư đặc biệt.

    Thuộc truyện: Thái giám