Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch – Chương 71-74

    Thuộc truyện: Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch

    ☆ Món ăn thứ bảy mươi mốt

    “Hoàng thượng, oan uổng, nô tài bị oan, xin Hoàng thượng minh giám!” Xa xa truyền đến tiếng Trình Lễ kêu oan, trái tim của Tử Tu căng thẳng, bước chân vội tăng thêm tốc độ.

    “Còn dám kêu oan, tang chứng đều lấy được, ngươi còn muốn chống chế?” Giọng của Lương Cửu Công đầy tức giận, thanh âm mang theo run run, Tử Tu không cần nhìn cũng đều có thể tưởng tượng ra cảnh hắn dậm chân mắng chửi người.

    Chỉ là… sư phụ rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

    Càn Thanh Cung ở ngay trước mắt, Tử Tu dùng hai ba bước chạy lên bậc thang, bọn thị vệ nhường đường, không cản mà để mặc y đi vào. Tử Tu không kịp nói lời cảm tạ mà lập tức chạy xuyên qua vòng người vào sâu bên trong.

    Loading...

    Khiếp sợ! Chỉ có từ này mới có thể biểu thị tâm trạng lúc này của Tử Tu.

    Khang Hy sắc mặt âm trầm ngồi trên long ỷ, bên cạnh là Lương Cửu Công tràn ngập giận dữ, xuống chút nữa là Trình Lễ bị thị vệ đè quỳ dưới đất cùng với một tiểu thái giám đang nằm trước mặt ông.

    Tử Tu nhận ra đây là thái giám chuyên thử đồ ăn cho Hoàng đế, mà người này đã chết rồi.

    “Sư phụ…” Tử Tu không dám tin, đây không phải là sự thật, sư phụ không có khả năng mưu hại Hoàng thượng. Giấc mộng kia… không, đó chỉ là giấc mộng mà thôi.

    Trình Lễ nhìn Khang Hy, không ngừng biện giải: “Hoàng thượng, nô tài thật sự không có mưu hại Hoàng thượng, xin Hoàng thượng minh xét!”

    “Trẫm hỏi ngươi, thức ăn này là do ngươi làm?” Khang Hy rốt cục mở miệng, chỉ là thanh âm lạnh lẽo như băng.

    Trình Lễ đáp: “Là do nô tài làm!”

    “Có phải là do ngươi tự tay mang đến?” Khang Hy hỏi lại.

    “Phải!” Trình Lễ chậm rãi cúi đầu, nấu ăn, đưa thức ăn đều là do một tay ông làm, nhưng mà… thật sự ông không hề hạ độc vào thức ăn. Ông nhìn tiểu thái giám chết cứng trước mặt, biết mình lần này thật sự không xong rồi.

    Không ai tin tưởng ông, cũng khó trách, nếu ông là bọn họ thì ông cũng sẽ không tin.

    Tử Tu quýnh lên, quỳ xuống bên cạnh Trình Lễ cầu xin: “Hoàng thượng, nếu sư phụ muốn hại ngươi thì sao lại phải chờ tới bây giờ chứ? Ngươi nhất định phải tin sư phụ!”

    Trình Lễ cả kinh, trừng mắt quát Tử Tu: “Sao ngươi lại đến đây? Bệnh của ngươi còn chưa hết đâu.”

    “Sư phụ, con không sao mà có sao chính là người! Sư phụ, con tin người sẽ không hại Hoàng thượng!” Con người của Trình Lễ y rất rõ, tựa như lời của y, nếu như sư phụ muốn hại Hoàng thượng thì cần gì phải chờ tới bây giờ?

    Khang Hy tựa hồ cũng suy nghĩ đến điểm này, nhưng tất cả mọi chứng cứ trước mắt đều rất bất lợi cho Trình Lễ. Cho dù không phải là ông làm thì ông cũng không tránh khỏi can hệ, xử trí ông như thế nào, Khang Hy chỉ có một ý niệm.

    Mãi một lúc sau, Khang Hy mở miệng: “Tử Tu, ngươi đã nói không phải là sư phụ ngươi làm, như vậy trẫm cho ngươi thời gian một ngày. Trong vòng một ngày nếu ngươi không tìm ra chứng cứ thì đừng nên trách trẫm!”

    “Hoàng thượng… được, một ngày thì một ngày!” Ánh mắt Tử Tu tràn đầy kiên quyết, y tin tưởng nhất định không phải là sư phụ làm.

    “Tử Tu, vi sư cám ơn ngươi, ngươi nhất định phải cẩn thận.” Giờ phút này Trình Lễ trái lại rất bình tĩnh. Ông không biết ý đồ của hung thủ thật sự là gì nhưng nhất định không đơn giản chỉ là vì muốn hãm hại ông. Có khả năng ông chỉ là người chịu tội thay mà thôi.

    “Người đâu, giam Trình Lễ vào thiên lao!” Khang Hy mặt không chút thay đổi hạ lệnh, nếu hôm nay không phải có thái giám thử đồ ăn thì lúc này người nằm đó chính là hắn.

    Tuy đúng là Trình Lễ nếu muốn hại hắn quả thật không cần chờ tới bây giờ, nhưng ai mà biết chân tướng như thế nào chứ? Mưu hại Hoàng đế là đại tội tru di cửu tộc, nếu không phải vì Tử Tu thì hắn đã sớm hạ lệnh giết Trình Lễ rồi.

    Mọi người tản đi, Tử Tu vẫn không nhúc nhích quỳ dưới đất, Lương Cửu Công thức thời giúp hai người đóng cửa lại, thở dài một tiếng. Hai người một ngồi một quỳ, không ai mở miệng nói chuyện. Cuối cùng, vẫn là Khang Hy bại trận trước, Tử Tu cứ quỳ như vậy khiến hắn thật không đành lòng.

    Khang Hy đi đến trước mặt Tử Tu, đỡ y đứng dậy. Hắn đau lòng đem người ôm vào trong ngực, lại cảm thấy Tử Tu đang run nhè nhẹ, có lẽ thật sự đã dọa đến y rồi.

    “Hoàng thượng, ta biết nhất định không phải là do sư phụ làm.” Tử Tu rầu rĩ lên tiếng, sư phụ là người rất quan trọng với y ở thế giới này, y không thể tưởng tượng được một ngày không có sư phụ.

    “Ta biết, nhưng tình huống vừa rồi ngươi cũng thấy đấy, ta không thể không làm gì cả!” Khang Hy nhẹ giọng an ủi Tử Tu, hắn là Hoàng đế, không thể chỉ lo cho Tử Tu, hắn còn phải cho người trong thiên hạ thấy hắn làm Hoàng đế như thế nào.

    Tử Tu gật đầu, trong lòng lại dâng lên chút hy vọng: “Hoàng thượng, ta nên làm như thế nào mới có thể cứu sư phụ?”

    Khang Hy hỏi lại: “Ngươi không cảm thấy chuyện này rất kỳ quái sao? Hôm nay vừa vặn ngươi lại bị bệnh, sau đó là sư phụ ngươi thay ngươi làm bữa tối cho ta. Mà không ít người tại Càn Thanh Cung đều biết bữa tối do ngươi đưa đến, ta bình thường không thử đồ ăn.”

    Tử Tu bừng tỉnh, nhận xét: “Người kê đơn kia nhất định không biết bữa tối hôm nay là do sư phụ ta làm!”

    “Đúng vậy.” Khang Hy tán thưởng hôn lên trán Tử Tu, tiếp tục nói: “Ngự Thiện Phòng không phải là nơi những kẻ bình thường có thể vào, theo ta thấy người này tám phần là mới tới.”

    “Người này biết là ta làm bữa tối cho ngươi, nếu là người quá mới thì có thể không biết được việc này.” Tử Tu suy nghĩ cẩn thận, trong lòng lại cảm thấy sợ hãi. Nếu hôm nay y không sinh bệnh thì bây giờ bị giam vào thiên lao là y mới đúng đi? Hơn nữa nói không chừng Hoàng thượng đã… y thật sự không dám nghĩ tiếp.

    Tựa hồ biết được suy nghĩ của Tử Tu, Khang Hy ôm chặt lấy y hơn. Đúng vậy, nếu bữa tối hôm nay là Tử Tu nấu thì bọn họ bây giờ chỉ e là đã âm dương đôi ngả rồi.

    Chỉ nghĩ như vậy, Khang Hy cảm thấy càng căm giận kẻ hạ độc hơn, kế một tên trúng hai chim này quả rất ngoan độc. Rốt cục là ai muốn hại hắn?

    Rời khỏi Càn Thanh Cung, Tử Tu chạy đến Ngự Thiện Phòng. Tử Tu muốn điều tra cho rõ, ai là người mới vào cung, cùng với điều tra xem thuốc bị hạ ở đâu, tuy rằng rất có thể mọi bằng chứng đã bị thủ tiêu rồi.

    Ngự Thiện Phòng đã bị thị vệ bao vây, tất cả ngự trù đều bị bắt tập trung cùng một chỗ. Mọi thứ trong ngự thiện phòng cũng bị dọn ra để thái y viện kiểm tra.

    Có người mang đến danh sách người của Ngự Thiện Phòng, Tử Tu nhìn một lần, phát hiện ra gần ba tháng nay không có ngự trù mới đến, nếu như vậy, thế thì sư phụ… chẳng lẽ thật sự là sư phụ làm?

    Không có khả năng, nhất định không phải là sư phụ, làm gì có kẻ nào sau khi hạ độc hại Hoàng thượng còn ngây ngốc ở lại không biết bỏ trốn?

    Sau khi thái y viện tra xét, trong Ngự Thiện Phòng không tra ra được bất kỳ thứ gì có độc, ngược lại thị vệ lại tìm được một bọc thạch tín nhỏ trên giường của Trình Lễ.

    Tử Tu khó thở, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, đây rõ ràng là có người vu oan hãm hại!

    Lần này có thể nói là nhân chứng vật chứng đều có đủ, Trình Lễ bất luận như thế nào cũng không thể thoát khỏi tội danh này. Kẻ hạ độc này quá mức độc ác, không biết kẻ đó làm thế nào lại trà trộn được vào Ngự Thiện Phòng.

    “Tử Tu, lần này ta không thể giúp được cho sư phụ của ngươi rồi!” Khang Hy tiếc nuối nói.

    “Hoàng thượng, ngươi hãy cho ta thêm một ngày, ta nhất định có thể tìm ra hung thủ.” Tử Tu chưa từ bỏ ý định.

    Khang Hy thở dài: “Tử Tu, ngươi rõ hơn ta mà, cho dù có cho ngươi thêm mười ngày thì kết quả vẫn giống nhau. Đối với chuyện này ta cũng rất khó xử.”

    Không thể không thừa nhận, Khang Hy nói rất đúng. Y không phải là thám tử, đối thủ lại quá giảo hoạt, y đã cố gắng hết sức nhưng lại chỉ tìm ra thêm chứng cứ bất lợi hơn cho sư phụ.

    “Hoàng thượng, ta muốn đi thăm sư phụ.”

    “Đi đi.” Tuy Trình Lễ là tử tù, không được phép thăm nom nhưng người cầu xin lại là Tử Tu, Khang Hy nào có thể khiến cho y thêm khổ sở? Hơn nữa ai cũng đều hiểu, chỉ e đây là lần cuối cùng Tử Tu được gặp Trình Lễ.

    Khi Tử Tu nhìn thấy Trình Lễ, bỗng nhiên chợt nhận ra một việc, chính là bộ dáng này! Kiếp trước của y, lần đầu tiên nhìn thấy Trình Lễ chính là dáng vẻ như hiện tại!

    Mái tóc tán loạn, y phục có chữ “Tù”, lần đầu tiên khi Tử Tu gặp Trình Lễ còn nghĩ ông là người điên!

    Tử Tu đã biết, y biết mình cần phải làm gì!

    Tác giả có lời muốn nói: tui không còn biết nói gì hơn nữa, tui thật có lỗi với bà con TAT

    ☆ Món ăn thứ bảy mươi hai

    “Sư phụ!” Tử Tu quỳ gối trước cửa nhà lao, nắm tay Trình Lễ, mới ngắn ngủn một ngày không gặp, Trình Lễ dường như đã gầy đi nhiều.

    Trình Lễ nắm ngược lại tay y: “Tử Tu, đồ nhi tốt của ta, trước khi chết vi sư có thể gặp ngươi một lần đã cảm thấy mỹ mãn rồi, là Hoàng thượng thả ngươi vào sao?”

    Tử Tu gật đầu, vuốt mái tóc tán loạn của Trình Lễ cho gọn lại, bộ dáng của sư phụ thật khiến cho y cảm thấy chua xót, khổ sở. Nếu không phải vì cơn bệnh kia thì hôm nay bị giam ở đây là y mới đúng.

    “Xin lỗi, sư phụ, con…” Tử Tu cảm thấy rất hổ thẹn, mặc dù đã cố hết sức nhưng y vẫn thấy mình có lỗi với sư phụ.

    “Hài tử ngốc, mệnh của sư phụ đã như vậy, không trách ngươi!” Trình Lễ mỉm cười, trên mặt tràn ngập vẻ từ ái chưa bao giờ có, ông nắm tay Tử Tu bảo: “Vi sư nhớ ngươi từng hỏi qua ta một vấn đề.”

    Tử Tu sửng sốt, y từng hỏi rất nhiều vấn đề, không biết Trình Lễ muốn nói đến việc gì?

    Trình Lễ nói tiếp: “Không phải ngươi từng hỏi vi sư món ăn thứ một trăm lẻ chín sao? Vi sư khi đó không hiểu nhưng bây giờ đã biết rồi.”

    “Sư phụ, người thật sự biết sao?” Tử Tu kích động đến quên cả buồn đau, trong đầu tràn ngập món ăn thứ một trăm lẻ chín rốt cục là cái gì.

    “Ừ!” Trình Lễ gật đầu. “Từ sau khi Hoàng thượng tập hợp các món Mãn Hán lại với nhau, xưng là Mãn Hán Toàn Tịch, trải qua mấy năm nay không ngừng hoàn thiện, Mãn Hán Toàn Tịch đã định ra là một trăm lẻ tám món ăn. Vi sư có chút không rõ, vì sao mấy năm trước ngươi đã biết điều này?”

    Tử Tu nghẹn lời, cắn môi dưới đáp: “Sư phụ, người cứ nói trước đi, lát nữa con cũng sẽ nói hết với người.”

    Trình Lễ ừ nhẹ một tiếng, lại nói tiếp: “Mãn Hán Toàn Tịch chỉ có một trăm lẻ tám món ăn, nhưng món ăn dư ra này, không phải nằm trong Mãn Hán Toàn Tịch, mà là nằm trong lòng ngươi.”

    “Trong lòng?” Tử Tu khó hiểu, sư phụ đến tột cùng là có ý gì?

    “Tử Tu, có lẽ chính ngươi cũng không nhận ra, kỳ thật món ăn của ngươi so với lúc mới vào cung tốt hơn rất nhiều, bởi vì trong món ăn của ngươi đã nhiều thêm một thứ.” Trình Lễ nở nụ cười nhẹ, kiêu ngạo vì mình có một đồ nhi như vậy, đồng thời cũng có chút lo lắng.

    Tử Tu càng không rõ ý của Trình Lễ, bởi vậy chỉ lẳng lặng lắng nghe.

    Hai người ngồi lại gần nhau hơn, mặc dù chẳng phải là bí mật gì lớn lao nhưng mà họ không muốn để người ngoài nghe được. Huống hồ, lát nữa Tử Tu còn muốn nói những lời mà chỉ có thể để hai người họ biết.

    “Khi mới vào cung, ngươi rất ngây thơ trước bất luận việc gì, mà hiện tại, ngươi đã có tình cảm,… hay là nói… tình yêu của ngươi dành cho Hoàng Thượng.” Trình Lễ nói xong câu này thì không mở miệng nữa, đúng như dự kiến, Tử Tu liền ngây người, trên mặt còn đỏ bừng.

    Hai người trầm mặc rất lâu, cho đến khi Tử Tu mới hồi phục tinh thần mà mở miệng hỏi: “Sư phụ, ý người nói yêu… chính là món ăn thứ một trăm lẻ chín?”

    “Phải, tình yêu là mạnh nhất. Trong món ăn chỉ có mang theo tình yêu mới càng thêm mỹ vị, bởi vậy món ăn này so với một trăm lẻ tám món kia càng thêm quan trọng hơn, mà ngươi, đã học xong rồi!”

    Mình đã học xong rồi sao? Giờ khắc này, tựa hồ những manh mối rời rạc trước kia đều đã được liên kết lại. Sư phụ ở kiếp trước trước khi chết là vì biết y ở đây mới có thể tìm được tình yêu bởi vậy mới nói như thế, mới để cho y đến đây.

    Mà sư phụ của hiện tại thì đang gặp nạn, chỉ có y mới có thể giúp cho sư phụ thoát khỏi kiếp nạn này. Vận mệnh tựa hồ thật kỳ diệu, giờ khắc này y cứu sư phụ, kiếp sau sư phụ lại dạy cho y rất nhiều, cũng giúp cho y tìm được tình yêu của mình.

    Có lẽ đây chính là thứ gọi là duyên phận, y cùng với sư phụ, cùng với Khang Hy, cùng với Mãn Hán Toàn Tịch.

    Không hề do dự, Tử Tu tháo xuống miếng ngọc bội “Thiên Vọng” trên cổ đưa cho sư phụ.

    “Đây là…”

    “Sư phụ, người không phải vừa nói rất hiếu kỳ làm sao con biết được Mãn Hán Toàn Tịch có một trăm lẻ tám món ăn sao? Bây giờ con sẽ nói cho người biết.” Tử Tu kề sát vào bên tai Trình Lễ, hai năm rõ mười nói ra lai lịch của mình cùng với những gì mình từng cùng sư phụ trải qua ở kiếp trước.

    Cuối cùng, Tử Tu nhét miếng ngọc bội vào trong tay của Trình Lễ rồi nói: “Sư phụ, miếng ngọc này là người cho con, bây giờ con sẽ trả lại nó cho người, nó có thể cứu người một mạng. Chỉ là sư phụ, sau này người trăm ngàn lần đừng quên cứu đứa trẻ đầu tiên mà người gặp.” Bởi vì người đó chính là con.

    Trình Lễ vẫn còn bị vây trong khiếp sợ, mất nửa ngày mới tiêu hóa được hết những lời Tử Tu nói. Tử Tu khẽ mỉm cười, trên mặt có một chút mỏi mệt nhưng lại càm thấy rất thoải mái, tuy không thể giúp sư phụ rửa sạch oan khuất nhưng y lại có thể cứu được mạng của sư phụ.

    “Đúng rồi, miếng ngọc này tên là ‘Thiên Vọng’, khi sư phụ bắt đầu dùng thì chỉ cần đem máu của mình nhỏ một giọt trên đồ án phượng hoàng này, nó có thể mang người đến thế giới kia, đó là thế giới trước kia của con.” Tử Tu vừa nói xong câu này thì ngục tốt đến báo đã hết giờ, Tử Tu vươn tay ra ôm lấy Trình Lễ rồi dứt khoát rời đi, y sợ còn nấn ná thêm nữa thì y sẽ khóc mất.

    Tử Tu làm như vậy là tự đoạn tuyệt đường lui của mình, không có ngọc bội, y chỉ có thể cả đời ngốc ở đây. Tử Tu ngẩng đầu nhìn trời, như vậy cũng tốt lắm, nơi này có người y yêu cũng là người yêu y, cho dù có ngốc ở đây cả đời cũng đáng.

    Sáng hôm sau, Tùng Viễn ôm Tử Tu khóc không ngừng, chỉ còn mấy canh giờ nữa thì sư công luôn yêu thương hắn sẽ bị chém đầu, hắn thật không thể chịu nổi.

    Tử Tu nhẹ giọng an ủi: “Nam tử Hán không được khóc, nếu sư phụ biết ngươi khóc thành như vậy thì sẽ không an tâm đi đâu.”

    Tùng Viễn nức nở: “Sư phụ, con nhớ sư công.”

    Tử Tu xoa đầu hắn: “Ta cũng nhớ, nhưng là người, ngươi phải học được cách lớn lên. Ngươi phải biết, địa cầu này thiếu bất kỳ ai vẫn tiếp tục xoay, không có ai ở bên ngươi cả đời được.”

    Tùng Viễn không hiểu địa cầu là gì, nhưng hắn không hỏi nhiều, hắn biết trên mặt sư phụ hắn trông bình tĩnh như vậy nhưng trong lòng nhất định là khổ sở hơn bất kỳ ai. Sư phụ là con người nội liễm như vậy, có chuyện gì cũng âm thầm giấu trong lòng.

    “Sư phụ, người cũng đừng đau lòng, người còn có con, con sẽ không rời xa sư phụ.”

    “Ừ, sư phụ cũng sẽ không rời Tùng Viễn.” Tử Tu nhìn sắc trời, đã đến giờ Tỵ, bên sư phụ cũng nên truyền đến tin tức rồi?

    Trong thiên lao, một đội ngục tốt tiến vào gọi phạm nhân, Trình Lễ lặng lẽ nhìn họ đi đến gần mình, sau đó ông đưa tay lên bên miệng, hung hăng cắn một cái thật mạnh.

    Tuy ông sợ hãi mảnh ngọc bội này, nhưng ông nguyện ý tin tưởng đồ nhi của mình một lần.

    Ngục tốt càng lúc càng đến gần, Trình Lễ lấy ngọc bội ra nhỏ một giọt máu lên. Sau đó, việc khiến cho mọi người kinh ngạc đã xảy ra, chúng ngục tốt trơ mắt nhìn phạm nhân mình phải áp giải đi toàn thân phát ra ánh sáng, thân thể của Trình Lễ từ từ biến mất, cuối cùng hoàn toàn không còn thấy bóng dáng.

    Không biết là ai quát to một tiếng, mọi người mới tỉnh ngộ lại. Phạm nhân biến mất! Phạm nhân là yêu nghiệt!

    Trình Lễ sở dĩ làm như vậy trước mặt mọi người là vì ông không muốn gây thêm phiền toái cho Tử Tu, dù sao Tử Tu là người cuối cùng gặp ông. Nếu ông vô thanh vô tức biến mất thì những người khác nhất định sẽ nghi ngờ Tử Tu. Mà lúc này, mọi người cùng lắm thì xem ông như yêu nghiệt mà thôi.

    Ý thức dần dần mơ hồ, thứ cuối cùng Trình Lễ nhìn thấy chính là vẻ thất kinh của chúng ngục tốt, Trình Lễ nở một nụ cười, tâm nói cuối cùng thì mình cũng thoát khỏi nơi này.

    Tin tức Trình Lễ biến mất chẳng đến một canh giờ liền lan truyền khắp nơi, Tử Tu nhẹ nhàng thở ra, xem ra sư phụ đã đào thoát thành công.

    Tùng Viễn thì tức giận nói: “Sư công không phải là yêu nghiệt! Nhưng sư phụ, sư công làm sao lại biến mất?”

    “Ta cũng không biết, có lẽ sư phụ là thế ngoại cao nhân, biết thuật xuyên tường hay độn thuật gì đó cũng không chừng.” Tử Tu đáp qua loa.

    “Không thể nào? Sớm biết vậy con sẽ không học trù nghệ, trực tiếp bảo sư công dạy con pháp thuật là tốt rồi, sư phụ, vì sao người lại không nói sớm?”

    Tử Tu đỡ trán, tiểu tử này đúng là chỉ biết gây thêm phiền. Bất quá mặc kệ nói như thế nào, sư phụ có thể thoát được là chuyện vui, hy vọng sau khi sư phụ đến thế giới kia thì đừng quên thu dưỡng y.

    Đối với việc Trình Lễ biến mất, ngoại trừ những người tận mắt chứng kiến và Tử Tu ra thì cơ hồ không ai tin tưởng, nhưng sự thật xảy ra trước mắt, bọn họ không cách nào giải thích được Trình Lễ rốt cục là biến mất như thế nào, càng không biết ông đã chạy đi đâu?

    Có người nói Trình Lễ là yêu quái, hẳn là nên bắt những người có liên quan với ông đến thẩm vấn. Nhưng người có quan hệ chặt chẽ với ông nhất lại chính là Tử Tu, bởi vậy Khang Hy không thèm nghĩ ngợi liền phất tay bác bỏ cách lập luận này.

    Đến cuối cùng chuyện này cứ như vậy không giải quyết được gì mà sau một thời gian rất dài, nó trở thành đề tài câu chuyện trà dư tửu hậu của dân chúng.

    Mà từ sau ngày hôm đó, Tử Tu phát hiện Khang Hy luôn mang theo vẻ nghi hoặc nhìn mình. Mới đầu Tử Tu còn làm bộ không phát hiện, nhưng càng về sau lại càng chột dạ, rốt cục có một ngày Tử Tu không nhịn được mà cố lấy dũng khí hỏi một câu.

    “Hoàng thượng, ngươi đang nghi ngờ điều gì?”

    Khang Hy cười cười: “Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này chứ Tử Tu. Mặc kệ ngươi làm cái gì, ngươi đều là Tử Tu mà ta yêu nhất. Nhưng mà ta hy vọng giữa hai chúng ta không có bất kỳ khoảng cách nào, càng không hy vọng ngươi có điều gì giấu diếm ta.”

    Tử Tu ngập ngừng đáp: “Hoàng thượng, không phải ta cố tình gạt ngươi nhưng mà chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng, nếu ta nói ra thì nhất định sẽ bị xem như là yêu quái.”

    Khang Hy kinh ngạc: “Nguyên lai ngươi thật sự có chuyện gạt ta.”

    Tử Tu: “…” y lại bị lừa.

    Tử Tu âm thầm cắn răng: “Hoàng thượng, nhất định có một ngày ta sẽ nói hết mọi chuyện với ngươi, lúc này… có thể không nói được không?”

    “Có thể, ta tin ngươi sẽ nói cho ta biết. Bây giờ không nói… chúng ta liền làm đi!”

    Tử Tu: “…”

    ☆ Món ăn thứ bảy mươi ba

    Từ sau khi Khang Hy táo bạo sử dụng người Hán, cũng tiến hành trực tiếp tấn công Ngô Tam Quế và sử dụng sách lược chiêu an phản quân, tình thế chiến tranh dần dần chuyển biến tốt. Điều khiến cho lòng người phấn chấn nhất là Vương Phụ Thần đầu hàng khiến cho sĩ khí quân Thanh tăng vọt, càng thêm khí thế công phá phản quân.

    Sau đó Cảnh Tinh Trung hai mặt thụ địch, rơi vào đường cùng phải tìm cách rút quân, đầu hàng quân Thanh. Tên này ra hàng, cũng mang ý nghĩa đại cục đã định.

    Quả nhiên, theo Cảnh Tinh Trung đầu hàng, Thượng Chi Tín chống đỡ không được bao lâu cũng hàng, nhị vương trong tam vương đã chiến bại, chỉ còn lại một mình Ngô Tam Quế tất nhiên một cây chẳng chống vững nhà.

    Tiêu diệt nốt phản quân còn lại, Khang Hy đem toàn bộ binh lực đều dời đến đối phó với Ngô Tam Quế. Quân Thanh tập trung binh lực tiến công Trường Sa, Nhạc Châu, Ngô Tam Quế điên cuồng cố thủ, đúng là cùng quân Thanh giằng co không ngừng.

    Chiến sự đến tình trạng này, Ngô Tam Quế cơ bản không có đường thắng, mà Khang Hy thì thoải mái hơn trước kia rất nhiều vì hắn biết, tiêu diệt Ngô Tam Quế chỉ là vấn đề thời gian.

    Những việc đại sự trên triều này đương nhiên là không ảnh hưởng đến Tử Tu. Trình Lễ không còn, Khang Hy lập tức đưa Tử Tu thăng nhiệm làm tổng quản, mà Tùng Viễn cũng hưởng ké hào quang, từ ngự trù thực tập thăng lên làm ngự trù chính thức.

    Nhưng nếu để cho Tử Tu chọn thì y tình nguyện giống như trước kia, gần đây y luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó nên trong lòng luôn cảm thấy vắng vẻ. Tự hỏi thật lâu, Tử Tu mới nhận ra là vì sư phụ không còn bên cạnh.

    Không biết sư phụ ở thế giới bên kia sống có tốt không? Tử Tu bỗng nhiên nhớ tới khoảng thời gian mới đầu đi theo sư phụ ở kiếp trước. Khi đó trang phục của sư phụ rất quái dị, nói chuyện lại văn vẻ, mái tóc của ông ở thời đại đó nhìn chẳng ra cái gì cả, thiệt nhiều thứ khiến cho mọi người tưởng là họ bị điên.

    Khi đó Tử Tu cũng chẳng tốt hơn gì, chỉ là một đứa bé bị cha mẹ vứt bỏ, Tử Tu không biết cách tiếp xúc với người ngoài, nếu không phải được sư phụ thu lưu thì có khả năng y sẽ bị đói chết.

    Sau khi sư phụ cứu y, hai con người biết rất ít về thế giới đó bắt đầu lưu lạc kiếm sống. Mới đầu họ đâu có tiền, chỉ biết đến đồng ruộng trộm rau dưa, trái cây, khoai lang của người ta để ăn. Tử Tu nhớ là sư phụ còn phải trộm quần áo của người khác. Không có cách nào, quần áo của sư phụ vừa bẩn vừa rách nát, căn bản không thể nào mặc được.

    Rồi sau đó, sư phụ bắt đầu xin làm công cho mấy quán ăn nhỏ, năng lực thích ứng của sư phụ rất mạnh, làm đồ ăn lại ngon, từ từ bắt đầu có danh tiếng. Sau đó nữa thì họ có được chút tiền thì đến khách sạn lớn hơn trong thành phố làm việc.

    Từng bước một, hai sư đồ bước đi vô cùng gian khổ nhưng thành quả lại rất rõ rệt. Qua mười năm, sư phụ đã trở thành đầu bếp hàng đầu, ngay cả Tử Tu khi đó đã học được không ít.

    Nhưng Tử Tu thủy chung luôn cảm thấy trong nội tâm của sư phụ vẫn luôn tịch mịch, hiện tại rốt cục y cũng hiểu được nguyên nhân, sư phụ không thuộc về thời đại kia, dù cho ông ở nơi đó có được sự nghiệp huy hoàng.

    Cũng chính vì trong nội tâm sư phụ vẫn luôn buồn bực không vui mới lâm trọng bệnh khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao, tiếp theo không lâu liền rời khỏi nhân thế, rồi y đến nơi đây.

    Tử Tu thu hồi suy nghĩ, cảm thấy một vòng nhân quả tuần hoàn này thật kỳ diệu.

    Tử Tu thủy chung vẫn cảm thấy mình luôn kém hơn sư phụ, dù cho sư phụ nói y đã học xong món ăn thứ một trăm lẻ chín, nói y đã tìm được tình yêu thật sự.

    “Đang suy nghĩ việc gì một mình thế?” Không biết Khang Hy đi đến phía sau y từ khi nào, đem y ôm vào trong ngực, đầu còn thuận tiện đặt trên vai y.

    “Nghĩ đến những lời sư phụ nói, Hoàng thượng, ngươi cảm thấy bây giờ ta làm đồ ăn ngon hơn trước kia sao?”

    Khang Hy ngẫm nghĩ: “Nghe ngươi nói như vậy, hình như đúng là thế.”

    “Sư phụ nói, chỉ có người nấu trút xuống tình yêu của mình thì món ăn làm ra mới ngon, tình yêu càng nhiều thì món ăn lại càng mỹ vị.”

    Khang Hy cười nói: “Nói cách khác bây giờ trong món ăn ngươi nấu cho ta có mang tình yêu nên mới ăn ngon như vậy. Ừm, ta cảm thấy sư phụ ngươi nói rất đúng.”

    “Chỉ tiếc sư phụ…” Tử Tu nói không được nữa, bọn họ hiện tại cách nhau cả không gian lẫn thời gian, chỉ e cả đời này không còn khả năng gặp lại.

    “Ngươi còn có ta, yên tâm, ta sẽ mãi mãi ở bên ngươi.” Khang Hy ôn nhu nói, dùng trán mình áp vào trán Tử Tu.

    Mặc dù không có lời ngon tiếng ngọt nhưng Tử Tu đã vô cùng thỏa mãn. Đời người quá ngắn ngủi, nếu có thể tìm được người mình yêu đồng thời người đó cũng yêu mình, như vậy sẽ không uổng cuộc đời này.

    “Hoàng thượng, ngươi không phải vẫn luôn hiếu kỳ việc sư phụ biến mất sao? Ta cảm thấy bây giờ đã có thể nói cho ngươi.” Tử Tu khi thốt lên những lời này mang theo tâm trạng vô cùng khẩn trương, tuy y biết rõ tình cảm mà Khang Hy dành cho mình, nhưng vạn nhất Khang Hy cũng xem y như yêu nghiệt thì phải làm sao bây giờ đây?

    Quả nhiên Khang Hy rất hào hứng: “Mau nói cho ta biết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”

    “Hoàng thượng ngươi có từng nghe qua việc xuyên qua thời không chưa?”

    “Xuyên qua thời không? Ý ngươi là nói nháy mắt tới một thời gian hay một địa điểm khác?” Năng lực lý giải của Khang Hy thật không tồi, Tử Tu còn nghĩ hắn sẽ rất chấn động chứ.

    Khang Hy không dám tin hỏi lại: “Ý ngươi là nói sư phụ ngươi đến một thời không khác sao?”

    “Ừ, chính là nơi mà ta đã ở. Hoàng thượng, kỳ thật ta không phải là người của thời đại này.” Tử Tu cẩn thận nhìn sắc mặt của Khang Hy, chỉ sợ hắn tâm tình không tốt xem mình là yêu quái mà bắt trói.

    Khang Hy trầm mặc nhìn Tử Tu thật lâu, trong mắt tràn đầy thần sắc mà Tử Tu xem không hiểu. Ánh mắt kia như muốn từ trên người y đào ra một cái động để xem thấu triệt từ trong ra ngoài.

    Tử Tu càng thêm khẩn trương, y ngập ngừng gọi: “Hoàng thượng… ta…”

    Khang Hy bỗng nhiên nắm lấy tay y, lật tới lật lui nhìn nửa ngày, cuối cùng tiếc nuối bảo: “Một người đến từ thời không khác nhưng mà lại chẳng khác gì với con dân Đại Thanh ta.”

    Tử Tu dở khóc dở cười, y có phải là người ngoài hành tinh đâu mà khác nhau. Bất quá Khang Hy không đối xử với y như yêu quái vẫn khiến cho y cảm thấy dễ chịu không ít.

    “Hoàng thượng, ngươi không nghĩ ta là yêu quái sao?”

    “Cho dù ngươi có là yêu quái cũng là yêu quái tốt nhất.” Còn là yêu quái bắt được trái tim của hắn.

    Tử Tu vui vẻ cười ngây ngô, thở phào nhẹ nhõm một hơi, tảng đá luôn đè nặng trong lòng bao lâu nay cuối cùng cũng được nhấc ra, y không còn điều gì giấu diếm Khang Hy nữa.

    Khang Hy thì vô cùng hiếu kỳ với thế giới trước kia mà Tử Tu sống, Tử Tu đành phải kiếm chút chuyện thú vị kể cho hắn nghe. Mặc dù có rất nhiều chuyện hắn nghe không hiểu nhưng vẫn tỏ ra rất thích thú.

    Cuối cùng Tử Tu nói đến miệng khô lưỡi khô mà Khang Hy nghe vẫn chưa đã nghiền, đột nhiên Khang Hy bảo: “Tử Tu, ngươi không nên đưa ngọc bội cho sư phụ ngươi.”

    “Vì cái gì?” Nếu y không đưa ngọc bội cho sư phụ thì sư phụ nhất định mất mạng.

    Khang Hy tiếc nuối nói: “Nếu ngươi không đưa cho sư phụ thì chúng ta có thể cùng đến thế giới kia của ngươi xem thử rồi.”

    Tử Tu lắc đầu cười khổ: “Nếu ta không đưa ngọc bội cho sư phụ thì sư phụ nhất định sẽ chết. Như vậy ông sẽ không thể thu dưỡng ta, ta cũng không thể đến thế giới này để gặp được ngươi. Cho nên mới nói, Hoàng thượng, hết thảy đều là nhân quả tuần hoàn.”

    Khang Hy ừ một tiếng, miễn cưỡng tiếp nhận cách nói này nhưng vẫn rất tiếc hận vì không thể đến nơi mà Tử Tu từng sống.

    “Lại nói tiếp, nếu không phải nhờ khối ngọc bội thần kỳ kia thì thật đúng là chúng ta không thể gặp nhau, nó cũng coi như tín vật đính ước của chúng ta. Bởi vì có nó mới khiến ngươi đến bên cạnh ta.”

    “Ừm.” Tử Tu đáp khẽ một tiếng, không thể trở về thì thế nào chứ? Y đã tìm được người mình thật sự yêu thương, y nguyện ý làm bạn bên cạnh Khang Hy cả đời này.

    Từ khi Tử Tu cởi bỏ được khúc mắc, tựa hồ như mọi chuyện đều phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Tiền tuyến truyền đến tin tức Ngô Tam Quế bệnh chết, phản quân như rắn mất đầu, không gượng dậy nổi. Khang Hy lập tức nắm chặt thời cơ phát động tiến công, dần dần thu phục các tỉnh Hồ Nam, Quảng Tây, Tứ Xuyên…

    Phản quân mặc dù còn có những phần tử ngoan cố liều chết chống cự nhưng đại thế đã mất, họ không thể cứu vãn được việc gì.

    Mùa thu năm đó, quân Thanh thế như chẻ tre tiêu diệt toàn bộ phản quân. Ngô Thế Phan tự sát thân vong, những kẻ còn lại ra khỏi thành đầu hàng, Loan Tam Phiên đã tuyên cáo bình định.

    Chiến tranh chấm dứt, thiên hạ vạn dân cùng vui, để ăn mừng chiến tranh thắng lợi, Khang Hy ra lệnh đại xá thiên hạ, phàm là thời hạn thi hành án không quá ba năm đều trực tiếp thả về nhà.

    Trong tiếng ca tụng của vạn dân, Khang Hy quyết định thiết tiệc kỷ niệm trận thắng lợi này, đây cũng là ngự yến có quy mô lớn nhất triều Thanh cùng với nhiều người tham dự nhất —— Thiên Tẩu Yến!

    (*) Thiên Tẩu Yến bắt đầu từ thời Khang Hi 康熙, là một trong những đại yến của cung đình nhà Thanh, nhưng chỉ 4 lần tổ chức qua ở hai triều Khang Hi và Càn Long 乾隆 là đại yến thịnh soạn nhất, quy mô lớn nhất, chuẩn bị lâu nhất, tốn phí nhiều nhất.

    Tác giả có lời muốn nói: còn có một chương , oa ca ca

    ☆ Món ăn thứ bảy mươi bốn

    Thiên Tẩu Yến sở dĩ gọi là Thiên Tẩu vì người tham gia yến hội đạt hơn ba nghìn người, hơn nữa đa phần đều là người cao tuổi. Quy mô cũng như sự long trọng của nó tuyệt đối chưa từng có trong lịch sử. Khang Hy làm như vậy, thứ nhất là vì để cho mọi người thấy được công tích của mình, thứ hai là để làm tấm gương sáng cho người trong thiên hạ phải kính trọng người già.

    Yến hội này được bắt đầu chuẩn bị từ đầu tháng trước, lụa màu treo hơn mười tấm, từ Tây môn mãi cho đến Sướng Xuân Viên, dọc theo đường đi giăng đèn kết qua, náo nhiệt phi phàm.

    Trừ bỏ hơn nghìn lão giả, Khang Hy còn mời các đại thần Mãn Hán, quan viên các cấp cũng như những binh lính có công trạng. Mặt khác, Khang Hy còn hạ chỉ cho con cháu tôn thất từ mười tuổi đến hai mươi tuổi đi kính rượu các lão nhân cũng như phân phát thực phẩm.

    Hành động này, không thể nghi ngờ sẽ trở thành giai thoại được người trong thiên hạ lưu truyền.

    Địa điểm tổ chức Thiên Tẩu Yến là ở Sướng Xuân Viên, bởi vậy toàn bộ ngự trù đều phải đến đó. Lần này Tử Tu không nấu ăn nữa mà giao nhiệm vụ vinh quang này cho đồ đệ Trương Tùng Viễn của y. Tùng Viễn lần đầu tiên một mình nấu trong loại yến hội này không khỏi có chút lo lắng.

    “Thả lỏng, ngươi phải tin mình có thể làm được. Tùng Viễn, sư phụ tin ngươi!” Tử Tu vỗ vai Tùng Viễn nói.

    Tùng Viễn hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi gật đầu. Hôm nay Tùng Viễn làm món ăn tên là Long Phượng Nhu Tình, mặc dù tên nghe hay như vậy nhưng nguyên liệu nấu ăn chủ yếu là cá và thịt gà.

    Món ăn này trước kia hắn đã học từ Tử Tu, bản thân cũng đã tự làm rất nhiều lần nhưng vẫn như cũ không nắm chắc sẽ thành công. Tùng Viễn lại nhìn Tử Tu, thấy ánh mắt cổ vũ của đối phương thì rốt cục cũng không còn do dự nữa.

    Giơ tay chém xuống, nhanh nhẹn cạo bỏ vảy cá, bộ đao pháp này đương nhiên là học từ Tử Tu, ngoại trừ hai người họ, không còn ai biết dùng.

    Xử lý xong thịt cá, Tùng Viễn chuyên tâm cắt chúng thành từng sợi mỏng dài một tấc, từng sợi rất đều nhau, hoàn toàn không thua kém gì so với Tử Tu làm. Tử Tu vui mừng nở nụ cười, tài nghệ của sư phụ cuối cùng cũng có người kế nghiệp.

    Sau khi xử lý cá xong thì đến thịt gà, trước tiên là loại bỏ phần da và gân trong miếng ức gà. Tùng Viễn sử dụng phương pháp mà Tử Tu đã dạy, chẳng bao lâu đã chuẩn bị xong mọi thứ. Đem thịt gà cũng cắt thành sợi rồi đem hai loại nguyên liệu nấu ăn để vào hai cái chén, bỏ thêm chút rượu, gia vị, muối ăn rồi trộn đều.

    Cuối cùng bỏ thêm trứng gà, bột ngô, đợi hết thảy chuẩn bị xong thì liền bắt đầu bước quan trọng nhất.

    Lần này Tử Tu ra tay, y khống chế lửa ở mức độ thích hợp nhất, Tùng Viễn nhân cơ hội ở trên vung xẻng, lưu loát rót dầu vào chảo, đợi dầu sôi lên thì lập tức đem thịt cá và thịt gà vào lần lượt xào, đợi thịt chín lại vớt riêng ra.

    Tử Tu đối hai bếp lửa, Tùng Viễn không chút hoang mang bỏ hai cái chảo lên, rót dầu vào với lượng vừa phải. Một bên cho thịt cá và rượu gia vị muối ăn vào một chút, chảo còn lại thì cho thịt gà vào, gia vị ngoại trừ rượu và muối ra thì còn có thêm tương.

    Sau đó rót vào non nửa bát canh, xào nhẹ, sau đó cho thêm bột vào, cuối cùng múc ra cho lên dĩa, Thịt cá và thịt gà mỗi thứ ở một bên tạo thành một vòng tròn hoàn chỉnh.

    Còn lại bước cuối cùng, Tùng Viễn lại bắc một cái chảo khác, cho vào giá đỗ đã được ngắt cẩn thận, đồng thời thêm gia vị xào qua, cuối cùng xếp vào chính giữa cá và thịt gà.

    Như thế một mâm Long Phượng Nhu Tình đã hoàn thành.

    Nhìn tác phẩm của mình, Tùng Viễn nhịn không được mà tự đắc. Tuy đây không phải là lần đầu tiên hắn nấu thành công nhưng lại là lần khiến hắn tự hào nhất. Hắn vội vàng khoe thành quả của mình với Tử Tu thì liền bị Tử Tu cười mắng bắt ngừng lại.

    Thấy Tùng Viễn đã có thể tự mình đảm đương, Tử Tu vui vẻ hơn bất kỳ ai, nhưng y biết không thể khen Tùng Viễn, chỉ cần khen một tiếng thì tiểu tử này liền phất đuôi lên tận trời.

    Thiên Tẩu Yến chính thức khai tịch, Tử Tu cũng đi ra ngoài. Đây là lần đầu tiên y cùng dùng bữa với Khang Hy trong trường hợp như thế này, không khỏi cảm thấy rất kì diệu, thì ra đây là ngự yến, tựa hồ không kém so với trong tưởng tượng là bao.

    Tử Tu nhìn Khang Hy từ xa xa, thấy không ngừng có người đi đến nịnh bợ. Tử Tu tâm ngứa, cũng rất muốn đi nhưng lần chần đã lâu mà lại không kiếm ra được dũng khí.

    Tử Tu tìm một chỗ cách Khang Hy không xa quan sát, phát hiện Khang Hy vô cùng thân thiết yêu dân, bất luận là ai đi đến gần hắn đều nở nụ cười đón chào, lại thường thường ban thưởng. Tử Tu chợt cảm thấy hiếu kỳ, nếu như y đi qua thì Khang Hy sẽ thưởng gì đây?

    Tử Tu rối rắm một hồi cho đến khi yến tịch sắp kết thúc cũng chưa rối rắm ra được kết quả gì. Đợi đến khi rốt cục không còn ai lượn lờ trước mặt Khang Hy nữa thì y mới siết chặt nắm tay đi qua.

    Trong lòng cực kỳ bồn chồn, Tử Tu hít sâu muốn bản thân tỉnh táo lại, lại phát hiện hoàn toàn vô dụng. Tử Tu rất rốt rắm, phải nói cái gì đây?

    “Ha ha, ta còn tưởng ngươi sẽ không lại đây, nhìn ngươi cứ đi vòng vòng ở bên kia nửa ngày, là nghĩ ta sẽ thưởng gì cho ngươi sao?” Khang Hy nói một tiếng phá tan rối rắm trong lòng của Tử Tu, Tử Tu phồng má, ngốc lăng nhìn chằm chằm Khang Hy.

    Khang Hy nhỏ giọng hỏi: “Đem ta thưởng cho ngươi được không?”

    Mặt Tử Tu đỏ lên, muốn mắng hắn hai câu không đứng đắn nhưng lại chợt nhớ đang ở nơi công cộng, cuối cùng đành phải thi lễ đáp: “Hoàng thượng, thỉnh tự trọng một chút.”

    Khang Hy rốt cục nhịn không được mà bật cười, nói như thế nào hắn cũng là Hoàng đế, cần phải diễn cho tròn vai. Nếu không phải người ở đây nhiều thì thật hắn muốn ôm lấy Tử Tu hôn hai cái.

    Thiên Tẩu Yến cử hành liên tục trong ba ngày, hai ngày đầu khoản đãi quan viên Mãn Hán và người cao tuổi, ngày thứ ba khoản đãi các phụ lão Bát Kỳ, những lão phu nhân này đến trước cửa cung Thái Hoàng Thái Hậu bái kiến rồi sau đó đến Sướng Xuân Viên, được đãi ngộ chẳng khác gì quân thần.

    Không ngoài dự liệu, yến hội này đã trở thành giai thoại rất nhiều năm sau đó.

    Sau khi Thái Hoàng Thái Hậu hoăng, Khang Hy và Tử Tu lại càng thêm công khai. Rất nhiều người đều biết quan hệ của hai người họ nhưng đều ngậm miệng không dám nói. Tử Tu trong mắt người ngoài chẳng khác nào nam sủng của Khang Hy, nhưng chỉ có họ biết, họ là phu phu bái đường hợp pháp.

    Tử Tu không thèm để ý ánh mắt người khác nhìn mình, với Tử Tu mà nói ngoại trừ nấu nướng và Khang Hy ra, y chưa từng để những chuyện đó trong lòng. Tử Tu tiếp nhận vị trí của sư phụ, thành ngự trù chuyên dụng của Hoàng đế, có được sự che chở của Hoàng đế, ngày qua ngày Tử Tu sống rất thanh thản.

    Đôi khi Tử Tu nghĩ, cứ như vậy sống hết cả đời thật không sai. Có thể làm việc mình thích, mỗi ngày lại được gặp người mình yêu, hạnh phúc cuộc đời thật sự chỉ đơn giản là thế này mà thôi.

    “Sư phụ, người ở bên kia có khỏe không? Con ở đây sống rất tốt.” Tử Tu nhẹ nhàng thì thầm.

    “Yên tâm đi, sư phụ ngươi nhất định sống rất tốt, ta bảo đảm với ngươi.” Khang Hy ôm lấy Tử Tu khẽ nói.

    “Ừ, bất quá ta rất nhớ sư phụ, nếu có thể gặp lại ông một lần thì tốt quá.”

    Khang Hy nhíu mày: “Ngoại trừ chuyện này ra, những việc khác ta đều tin mình làm được.” Loại chuyện xuyên qua thời không, hắn thật sự bất lực.

    Tử Tu hôn lên mặt Khang Hy, mỉm cười: “Có ngươi ở bên, không sao cả.”

    Lời này của Tử Tu không đầu không đuôi, Khang Hy lại vừa nghe đã hiểu. Ý của Tử Tu là chỉ cần có hắn ở bên cạnh, cho dù không được gặp sư phụ cũng không sao. Tử Tu quả thật chỉ có một mình hắn, mà hắn cũng cố gắng không phụ Tử Tu.

    Có lẽ, đây là kết cục…

    HOÀN CHÍNH VĂN

    Thuộc truyện: Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch