Thế giới này điên rồi – Chương 11-15

    Thuộc truyện: Thế giới này điên rồi

    Chương 11

    Giả ngu

    Kì Nhạc dùng vẻ mặt ngây thơ nhìn Cố Bách, giả ngu: “Anh nói gì?”

    “Nhị Quyển.” Cố Bách nhắc nhở, sau đó nhìn thẳng vào mắt cậu, “Trước khi té xỉu cậu đã gọi cái tên này của tôi, làm thế nào mà cậu biết được nó?”

    “. . . . .” Kì Nhạc nháy mắt mấy cái, bắt đầu run rẩy.

    Cậu và Cố Bách sống nương tựa nhau đã lâu, vì thế cậu hiểu Cố Bách hơn bạn bè bình thường rất nhiều. Gia tộc của Cố Bách rất lớn, có rất nhiều nhánh, thế hệ trước thích dùng số để sắp xếp thứ tự con cháu được sinh ra, mỗi thế hệ dùng mỗi danh tự khác nhau, thế hệ của bố Cố Bách gọi là “Mao” (lông), từ trên xuống dưới là Đại Mao, Nhị Mao. Thế hệ của Cố Bách gọi là “Quyển” (vòng), đương nhiên tên này chỉ dùng với con trai, con gái sẽ dùng hai chữ giống nhau làm nhũ danh, ví dụ như Niếp Niếp.

    Trong đám con trai đồng lứa, Cố Bách đứng hàng thứ hai, cho nên gọi là Nhị Quyển.

    Đặt tên như thế để cho tiện, chỉ có người trong gia đình mới gọi cái tên đó, vì vậy thầy giáo và bạn học của Cố Bách không hề biết điều này, bố mẹ Cố Bách hiển nhiên sẽ không kêu con trai mình bằng cái tên quê mùa như vậy, chỉ kêu là Tiểu Bách. Sau này các đời trước lần lượt qua đời, một số nhánh trong gia tộc lần lượt chuyển đi, vì thế lúc Cố Bách lên lớp năm, trên cơ bản không còn ai gọi anh bằng cái tên đó nữa, trái lại khi còn bé, Kì Nhạc nghe mọi người gọi Cố Bách là “Nhị Quyển”, cảm thấy rất dễ nhớ, vì thế tiếp tục gọi cho đến tận bây giờ.

    Nhưng con trai luôn có chút tự ái, vì thế sau vài lần nói chuyện riêng với nhau, Kì Nhạc hứa chỉ dùng tên này khi có hai người bọn họ. Cậu rất giữ lời, chưa từng nói cho ai biết, mặc dù hai người đã thỏa thuận với nhau vậy, trong lớp vẫn có vài người nghe được tên này, sau đó cậu và Cố Bách chuyển nhà, không còn liên lạc với bọn họ, vì thế bọn họ không có khả năng nhớ rõ cái tên này.

    Nếu không tính lúc Kì Nhạc được đẩy vào phòng mổ nhịn không được hét lên cái tên kia thì ngoại trừ gia đình hai bên ra, người duy nhất biết được tên này chính là Tiểu Dĩnh, đó cũng là lần đầu tiên cô nàng nghe thấy. Lúc ấy Kì Nhạc sợ Cố Bách sẽ không vui, nhưng sau khi quan sát vẻ mặt của người nọ, thấy người nọ không tức giận nên cậu cũng yên tâm.

    Sau đó Tiểu Dĩnh tò mò hỏi Cố Bách để ý chuyện này lắm sao, Cố Bách nói lúc còn nhỏ thấy tên này nghe rất quê nên mới để ý một chút, bây giờ thì không quan trọng, nhưng ngoại trừ người thân và Tiểu Nhạc, anh không muốn nghe người khác gọi anh như thế. Sắc mặt của Tiểu Dĩnh tối sầm, không nói gì nữa.

    Dĩ nhiên Kì Nhạc không biết gì về cuộc đối thoại trên, bây giờ cậu chỉ biết hai trường hợp: một là Cố Bách sẽ hoài nghi mình là Kì Nhạc, nhưng chuyện này thật sự quá hoang đường, người bình thường sẽ không nghĩ tới trường hợp này, hai là Cố Bách sẽ nghĩ rằng cậu không giữ lời hứa, lén lút nói tên này cho người khác biết.

    Cả hai trường hợp vừa nêu trên, không có cái nào là tốt cả.

    Bạn thân yêu thầm mình đã lâu, nếu không phải chính tai nghe được điều đó, Kì Nhạc thật sự không dám tin, nhưng cậu đã nghe thấy rồi, vì thế bây giờ quan hệ của cả hai rất gượng gạo, vả lại nếu Cố Bách bắt đầu theo đuổi cậu thì phải làm thế nào? Bọn họ sẽ không thể trở về mối quan hệ như trước, Kì Nhạc không muốn như vậy.

    Có lẽ chọn trường hợp thứ hai thì tốt hơn, dù sao cậu cũng đã chết, sau khi chết còn mang tiếng không giữ lời hứa, đúng là xui xẻo mà, nếu chỉ xui xẻo như vậy thì tốt rồi, cậu còn phun cả ngụm bia lên mộ, dựa theo tính cách của Cố Bách, người này nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu, thế nào cậu cũng bị đánh một trận.

    Kì Nhạc ngồi trên giường đối diện với Cố Bách một lúc lâu, sửng sốt không biết nên nói gì, Dịch Hàng và đạo sĩ nằm kế bên nhìn cũng không hiểu gì hết.

    Cố Bách nhìn cậu: “Cậu còn muốn suy nghĩ đến bao giờ?”

    Kì Nhạc vội ho một tiếng: “Anh để tôi suy nghĩ một chút, tôi bị mất trí nhớ, có nhiều việc không còn nhớ rõ, tôi chỉ nhớ lờ mờ là tôi và Kì Nhạc là bạn bè, có lẽ lúc trước cậu ấy đã nói cho tôi nghe.” Kì Nhạc kiên nhẫn giải thích, “Lúc nãy thấy anh muốn đánh tôi nên tôi mới thốt ra cái tên chợt lóe lên trong đầu, còn cụ thể như thế nào thì tôi không nhớ rõ, thôi vậy đi, chờ tôi khôi phục lại trí nhớ rồi anh quay lại hỏi sau nha? Hay tôi chủ động đi tìm anh cũng được, anh thấy thế nào?”

    Cố Bách không trả lời, im lặng nhìn cậu.

    Kì Nhạc cảm thấy chột dạ: “Tôi không có lừa anh, tôi thật sự đã mất trí nhớ, nếu không tin anh có thể đi hỏi y tá.”

    Cố Bách quan sát cậu thêm một lúc, sau đó liền đứng dậy rời đi, hiển nhiên không muốn tiếp tục trò chuyện nữa.

    Kì Nhạc nhìn ánh mắt của Cố Bách, biết Cố Bách sẽ không bỏ qua cho mình, vì thế vội vàng mở miệng: “Tôi nhớ rồi, ở chỗ của tôi có một bức thư, là Kì Nhạc viết cho anh.” Kì Nhạc âm thầm tính toán, đến lúc đó cậu cứ viết một câu đừng đánh Trịnh Tiểu Viễn trong thư là có thể tránh một kiếp rồi!

    Cố Bách lập tức đứng lại, xoay người túm lấy cậu: “Bức thư ở đâu?!”

    Kì Nhạc bị kéo mạnh, đầu óc lập tức choáng váng: “Chóng mặt quá. . . Buông tôi ra trước đi. . .”

    Cố Bách thả cậu ra: “Thư ở đâu?”

    Mẹ nó, cậu không thể dịu dàng một chút à? Kì Nhạc bị Cố Bách lạnh lùng ném lên giường, không khỏi thở dài trong lòng, người này rất ít khi kích động, bây giờ chỉ vì một câu nói mà trở thành thế này, có thể thấy được tầm quan trọng của mình đối với cậu ta, nhưng sao cậu ta có thể để lộ bản chất rõ ràng như vậy, điều này thật khiến người ta cảm thấy bối rối.

    “Thư ở trong phòng ngủ của tôi, cậu ấy đưa nó cho tôi trước khi phẫu thuật.”

    Hai chữ “phẫu thuật” vừa thốt ra, Dịch Hàng và đạo sĩ lập tức “à ~~” một tiếng, thì ra là chuyện liên quan đến kiếp trước.

    Kì Nhạc: “. . . . .”

    Tâm tư của Cố Bách đều đặt vào bức thư, hoàn toàn không có tâm tình để ý bọn họ, anh nhìn chằm chằm vào Kì Nhạc: “Cậu không gạt tôi chứ?”

    “Tôi gạt anh làm gì? Chẳng lẽ anh không nhận ra nét chữ của cậu ta?”

    Cố Bách gật đầu: “Nhưng cũng có rất nhiều người có nét chữ tương tự cậu ấy.”

    Kì Nhạc nghĩ nghĩ, cắn răng nói: “Cho dù nét chữ giống nhau, trong tay tôi vẫn còn một bức tranh do cậu ấy vẽ, trên đó có một chữ kí rất đặc biệt, là tặng riêng cho anh, tất cả đều gửi ở chỗ tôi, cái này có làm giả được không?”

    Cố Bách giật mình: “Mau đưa chúng cho tôi!”

    Kì Nhạc vô tội nói: “Anh chờ tôi xuất viện đã.”

    Cố Bách không muốn chờ dù chỉ một giây, bây giờ anh rất nóng lòng muốn biết trong bức thư viết cái gì, anh liếc Kì Nhạc một cái, “Cậu gọi cho bạn cậu, nhờ bạn cậu đem đến đây đi.”

    “Bạn tôi không biết tôi cất ở chỗ nào đâu, có chỉ bọn họ cũng không biết, trừ phi do chính tôi tự đi lấy.” Kì Nhạc dùng ánh mắt chân thành nhìn Cố Bách, “Tôi nói thật đó, sau khi xuất viện tôi sẽ lập tức đưa chúng cho anh.”

    “Cậu có thể xuất viện trước thời hạn.”

    “Không được, giấy tờ làm thủ tục xuất viện đều do bạn tôi giữ, hơn nữa đầu tôi vừa bị đụng trúng, ít nhất cũng phải nằm lại theo dõi vài ngày. . . . .” Cậu liếc nhìn nét mặt của Cố Bách, “Hai ngày, hai ngày sau tôi đưa cho anh.”

    Cố Bách nhìn cậu, cuối cùng cũng thỏa hiệp gật đầu, đổi sang đề tài khác: “Cậu và Tiểu Nhạc quen biết nhau như thế nào?”

    Kì Nhạc chớp chớp mắt: “Quên rồi.”

    Cố Bách hơi khựng lại: “Vậy hai người quen biết nhau khi nào?”

    “Quên rồi.”

    “Tại sao cậu ấy lại đưa tranh và thư cho cậu?”

    “Quên hết rồi.”

    Cố Bách: “. . . . .”

    “Tôi bị mất trí nhớ.” Kì Nhạc chột dạ nói, “Chuyện này. . . . Chừng nào nhớ lại tôi sẽ nói cho anh biết.”

    Cố Bách im lặng một lúc, cảm thấy có truy hỏi nữa cũng không được gì, vì thế liền đứng dậy rời đi. Kì Nhạc thấy anh đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Dịch Hàng đột nhiên nhảy lên giường cậu, sau đó tò mò hỏi: “Là bạn trước kia của cậu à?”

    Kì Nhạc gật đầu, cảm thấy hơi bối rối, cậu chưa bao giờ nghĩ Cố Bách sẽ ôm tình cảm này với mình, chuyện này đến quá đột ngột, vì thế trong nhất thời cậu không có cách nào tiếp nhận được.

    “Tôi thấy anh ta rất quan tâm đến cậu, hai người quen biết nhau thế nào vậy?”

    “Kể ra rất dài dòng.” Kì Nhạc dừng một chút rồi chỉ vào đạo sĩ, “Sao hắn lại biết chuyện phẫu thuật? Hắn cũng dính chưởng luôn à? Thiệt không vậy?”

    “Không phải, hắn đang ngủ ở nhà, vừa mở mắt liền thấy mình đã chết, tôi đã nói hắn đắc tội với thần linh mà, còn chuyện của cậu, tôi kể cho hắn nghe hết rồi.”

    Kì Nhạc gật đầu: “Nghe đây, tuyệt đối không thể nói cho người vừa rồi biết chuyện hoán đổi linh hồn, nếu không tôi sẽ làm thịt hai người.”

    “Sao cậu lại không muốn cho anh chàng kia biết?” Đạo sĩ liếc cậu một cái, “Làm người phải hành thiện tích đức, hai người không nói, tôi đây sẽ nói.”

    “. . . . .” Kì Nhạc hỏi, “Có phải anh muốn trả thù chuyện lần trước không?”

    Dịch Hàng vội vàng chạy lại can ngăn, đạo sĩ thản nhiên trả lời: “Tôi chỉ muốn tích đức mà thôi.”

    Kì Nhạc im lặng, sau đó ấn vào cái nút ở đầu giường, vài giây sau, một cô y tá lập tức chạy vào phòng: “Có chuyện gì vậy?”

    “Vừa rồi người này đột nhiên nói mình không phải là mình mà là một người khác, sau đó lại nói không phải.” Kì Nhạc thở dài, “Đầu óc của anh ta có vấn đề gì không? Ở chung phòng với người như vậy, tôi cảm thấy không an toàn cho lắm.”

    Y tá vội vàng nói: “Tôi sẽ báo lại với bác sĩ, nếu lần sau còn xảy ra tình trạng này, xin vui lòng thông báo cho chúng tôi biết.”

    “Được.” Kì Nhạc nhìn cô y tá đi ra ngoài, sau đó bình tĩnh nhìn về phía đạo sĩ.

    Đạo sĩ: “. . . . . .”

    Dịch Hàng vỗ vai an ủi đạo sĩ: “Anh bạn, chấp nhận đi, chúng ta đã từng đến khoa tâm thần, anh đấu không lại cậu ta đâu.”

    Đạo sĩ: “. . . . . .”

    Kì Nhạc bị đụng trúng đầu, vì thế sau khi húp xong tô cháo, cậu lập tức đi ngủ. Cậu ngủ suốt cả đêm, hôm sau tỉnh dậy mới thu dọn mọi thứ, chuẩn bị trốn viện lần hai, định đi mua màu nước về vẽ tranh, nhưng lúc này cửa phòng đột nhiên mở ra, cậu giật bắn mình: “Anh tới đây làm gì?”

    Cố Bách đặt điểm tâm lên bàn, sau đó ngồi xuống ghế dựa bên cạnh đọc sách, không thèm ngẩng đầu lên: “Tôi không có việc gì làm nên tới đây chơi với cậu, đợi cậu xuất viện, tôi sẽ cùng cậu về nhà lấy đồ, trong khoảng thời gian này, nếu cậu có thể nhớ lại chuyện gì về Tiểu Nhạc, hoan nghênh kể cho tôi nghe bất kì lúc nào, nếu là người khác thì thôi, tôi không có hứng thú.”

    Kì Nhạc: “= 口 =”

    Này, bạn hiền, cậu canh chừng tớ như vậy, sau khi xuất viện tớ đào đâu ra mấy thứ kia cho cậu? Cậu giỡn chơi hả?!

    “Tôi có mua chút điểm tâm, nếu cậu chưa ăn thì ăn đi.” Cố Bách mở cuốn sách mình mang theo, động tác cực kì thuần thục, “Cậu muốn làm gì thì làm, không cần để ý tới tôi.”

    Kì Nhạc: “. . . . .”

    “Đã một ngày một đêm rồi mà vẫn không có tin tức gì, điện thoại di động lại khóa máy, rốt cuộc Tiểu Viễn đã đi đâu?” Diệp Thủy Xuyên lo lắng đi qua đi lại trong phòng trọ, sau đó quay lại nhìn Ninh Tiêu, “Nó chạy đi mà mày cũng không thèm hỏi câu nào à?”

    Ninh Tiêu bình tĩnh nói: “Tôi có hỏi.”

    “Vậy nó nói gì?”

    “Đoán đi.”

    “Tao biết gì đâu mà đoán, rốt cuộc nó đã nói gì?”

    “Đoán đi!”

    “Mẹ nó.” Diệp Thủy Xuyên nổi giận, “Mày bớt giỡn có được không? Sao tao đoán được chứ?!”

    Ninh Tiêu: “. . . . .”

    Chương 12

    Quyết định

    Kì Nhạc nhìn Cố Bách, người nọ vẫn chuyên tâm đọc sách, ánh mắt an tĩnh, vừa nhìn đã khiến người ta có ấn tượng tốt, lúc còn đi học có rất nhiều nữ sinh thích Cố Bách, đáng tiếc người này luôn hững hờ, Kì Nhạc cứ tưởng Cố Bách muốn tập trung vào việc học, bây giờ mới biết không phải.

    Cố Bách lật sang trang tiếp theo, vẫn không ngẩng đầu lên: “Nhìn tôi làm gì? Nhớ lại gì chưa?”

    Kì Nhạc hoàn hồn, cảm thấy có chút không được tự nhiên: “Không, tôi có một vấn đề muốn hỏi, là về Kì Nhạc.”

    Cố Bách hơi khựng lại, sau đó ngẩng đầu lên: “Hỏi đi.”

    “Anh thích cậu ấy. . . . Bao lâu rồi?”

    Cố Bách không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cậu thích Ninh Tiêu từ lúc nào?”

    Kì Nhạc giật giật khóe miệng: “Nghe nói là từ cấp ba, thế nào?”

    “Hỏi cho biết vậy thôi, thời gian của tôi lâu hơn cậu nhiều, từ lúc học cấp hai tôi đã phát hiện mình thích cậu ấy, đời này sẽ không bao giờ thay đổi. . . .” Cố Bách dừng lại, ánh mắt trầm xuống, không thay đổi thì thế nào, cậu ấy đã mất rồi, nửa đời còn lại của mình sẽ mãi mãi sống trong cô độc và hoài niệm.

    Kì Nhạc biết Cố Bách đang nghĩ tới mình, trong lòng có chút khó chịu: “Xin lỗi, tôi không nên nhắc tới. . . . .”

    Cố Bách nhìn cậu: “Nếu cậu không mất trí nhớ, chắc chắn bây giờ cậu vẫn không chịu rời xa Ninh Tiêu, nhất định sẽ chạy đi tìm hắn. Cậu mới yêu hắn bốn năm mà đã như vậy, còn tôi, tôi sống với Tiểu Nhạc hơn mười mấy năm, đối với tôi mà nói, cậu ấy không chỉ là người yêu hoặc người thân, bây giờ cậu ấy đã chết, cậu có hiểu cảm giác của tôi không?”

    Kì Nhạc giật mình nhớ lại từng sự kiện đã qua, sau đó nhớ tới lúc ở nghĩa trang nghe Cố Bách nói “tôi cảm thấy cả người trống rỗng”, mũi bắt đầu nóng lên, giống như sắp khóc đến nơi: “Tôi xin lỗi. . . . .”

    Cố Bách im lặng một lúc: “Cậu cảm thấy cậu rất có lỗi với tôi?”

    “Ừ!”

    “Vậy cậu lập tức đưa thư và tranh cho tôi đi, chúng rất quan trọng đối với tôi.”

    Kì Nhạc im lặng tiêu hóa thông tin, sau đó xoay người nằm xuống giường: “Anh đọc sách tiếp đi.”

    Cố Bách: “. . . . .”

    Cố Bách lạnh lùng nhìn cậu, rất muốn hỏi xem những thứ kia có thật sự tồn tại hay không, đúng lúc này cửa phòng đột nhiên mở ra, một y tá dẫn theo một vị bác sĩ trẻ tuổi đi vào phòng, chỉ chỉ đạo sĩ: “Chính là người đó.”

    Bác sĩ trẻ gật đầu, đi qua ngồi xuống bên giường đạo sĩ. Y tá đẩy xe phát thuốc vào trong, Kì Nhạc thuận miệng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

    “Không phải hôm qua cậu nói anh ta lại phát bệnh sao, lúc nãy tôi vừa đến khoa tâm thần thông báo, đây là bác sĩ mới chuyển tới. . . . Nói sao nhỉ?” Y tá tìm từ thích hợp để miêu tả, “Hơi nhiệt tình một chút.”

    Kì Nhạc: “. . . . .”

    Má, vận khí của mình tốt vậy sao? Đối với những trường hợp này, bác sĩ khoa tâm thần của bệnh viện đã không còn cảm thấy kì lạ nữa, chỉ dựa theo thông lệ bảo y tá chú ý bệnh nhân một chút, bệnh nhân nào phát bệnh thường xuyên mới đưa đi điều trị, nhưng vị này là người mới đến, người mới đến thường rất nhiệt tình. Kì Nhạc lo lắng nhìn sang bên kia, chỉ nghe bác sĩ trẻ hỏi: “Tôi nghe nói sau khi tỉnh lại, anh cảm thấy mình là một người khác phải không?”

    Đạo sĩ hiển nhiên không muốn đến khoa tâm thần uống trà thêm lần nữa, vì thế bình tĩnh nói: “Tôi chỉ bị mất trí nhớ thôi.”

    “Anh làm vậy là không đúng.” Bác sĩ nhẹ nhàng khuyên bảo, “Không được giấu bệnh sợ thầy, nếu anh không nói thật, sao tôi có thể chẩn đoán đúng bệnh được?”

    Vẻ mặt đạo sĩ vẫn không hề thay đổi: “Tôi chỉ bị mất trí nhớ thôi.”

    “Anh hợp tác một chút đi.” Bác sĩ trẻ hạ giọng, “Tôi nghe nói bệnh viện này thường xuyên xảy ra trường hợp bệnh nhân vừa tỉnh lại đã phát hiện mình bị hoán đổi thân xác, chuyện này có thật không? Tôi muốn điều tra xem đây rốt cuộc là bệnh hay bị linh hồn người khác nhập vào, có lẽ từ đó sẽ tìm được nguyên nhân và cách khắc phục chuyện này.”

    “. . . . Tôi chỉ bị mất trí nhớ thôi.”

    Kì Nhạc càng nghe càng run, cậu nhìn Cố Bách, thấy Cố Bách cũng đang nhìn sang bên kia, vì thế vội vàng mở miệng: “Này. . . . . Tôi cảm thấy hơi chóng mặt, anh đi rửa trái táo cho tôi được không?” Dựa theo sự hiểu biết của cậu về Cố Bách, chắc chắn Cố Bách sẽ đồng ý.

    Quả nhiên, Cố Bách nhanh chóng quay đầu lại: “Táo đâu?”

    “Hồi nãy tôi thấy ở trên bàn mà. . . .” Kì Nhạc quay đầu nhìn sang bên kia, thấy Dịch Hàng đang cầm trái táo cuối cùng trên tay, vừa gặm vừa dùng đôi mắt trong suốt nhìn đạo sĩ, hình như cảm nhận được tầm mắt của cậu, Dịch Hàng quay đầu lại, chậm rãi nói: “Cho cậu nè. . . .”

    Kì Nhạc: “. . . .”

    Bên kia, bác sĩ trẻ khuyên nửa ngày vẫn không có hiệu quả, dứt khoát tiến đến trước mặt Dịch Hàng: “Tôi nghe nói anh cũng mắc chứng bệnh này, đúng không?”

    Dịch Hàng im lặng cầm quả táo, buồn bực cắn một ngụm.

    “Cứ bình tĩnh, tôi không có ý xấu.”

    Dịch Hàng tiếp tục gặm táo.

    “Nếu anh chịu hợp tác, tôi sẽ nghĩ cách cho anh xuất viện sớm, thế nào?”

    Dịch Hàng đặt quả táo xuống, xoay lưng lại ngủ.

    Bác sĩ: “. . . . .”

    Bác sĩ trẻ đặt hi vọng cuối cùng vào Kì Nhạc: “Cậu ở chung với bọn họ đã lâu, chắc cũng biết chút đỉnh nhỉ?”

    Kì Nhạc: “Ha ha.”

    “Sau khi tỉnh lại, bọn họ có những biểu hiện gì?”

    “Ha ha.”

    Bác sĩ: “. . . . .”

    Bác sĩ tràn đầy nhiệt huyết nhưng không có chỗ dùng, đành phải ôm trái tim bị thương tổn của mình rời đi, Cố Bách kinh ngạc hỏi: “Bác sĩ nói hoán đổi thân xác. . . . Là ý gì?”

    Kì Nhạc đổ mồ hôi lạnh, cười gượng: “Chuyện này sao có thể tin là thật được, tại đầu óc của hai người kia có vấn đề thôi.”

    Hai người kia đồng loạt nhìn qua, Kì Nhạc trừng mắt với bọn họ, ánh mắt hung dữ mang theo ý cảnh cáo “nếu hai người dám nói bậy bạ, hai người nhất định sẽ chết”. Dịch Hàng cúi đầu đếm ngón tay, đạo sĩ thì ngồi xếp bằng trên giường, không nói lời nào, Kì Nhạc tiếp tục giải thích, “Bọn họ từng phải tới khoa tâm thần điều trị, không tin anh cứ đi hỏi y tá.”

    Cố Bách hỏi tiếp: “Nếu cậu biết rõ như vậy, sao vừa rồi cậu không trả lời vấn đề của bác sĩ?”

    “. . . .” Kì Nhạc nói, “Thì là vì. . . .”

    Cố Bách nhíu mày: “Vì cái gì?”

    Kì Nhạc suy nghĩ một lúc lâu, sau đó chợt nảy ra sáng kiến: “Nếu tôi nói cho bác sĩ, bọn họ sẽ phải đến khoa tâm thần lần nữa, lỡ tôi cũng bị lôi theo thì làm sao? Đến lúc đó nói không chừng còn bị người nhà bọn họ đánh một trận, đúng không?”

    Cố Bách gật đầu, quan sát cậu một lúc, Kì Nhạc cố giữ vẻ trấn định: “Sao thế?”

    “Chuyện cậu là bạn của Tiểu Nhạc, bây giờ tôi đã hiểu tại sao rồi, cách nói chuyện của hai người rất giống nhau.” Cố Bách đánh giá, “Tôi nhớ trước kia cậu không phải như vậy, nhưng có lẽ do tôi và cậu không quen biết nhau.”

    Kì Nhạc đổ mồ hôi lạnh lần hai, cười trừ một tiếng, sau đó im lặng nằm xuống giường, âm thầm quan sát Cố Bách, thấy người nọ không có nghi ngờ lời giải thích vừa rồi của mình mới thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ lại cũng đúng, nếu không tự mình trải nghiệm, ai mà tin được chuyện hoang đường này?

    Mọi người sống hòa thuận với nhau một ngày, buổi tối, tên đàn ông ưu tú lại đến, hắn và Cố Bách liếc nhau, hai người đều cười với đối phương, Kì Nhạc thấy thế thì rất kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: “Anh biết anh ta?”

    “Có gặp qua vài lần.” Cố Bách đặt bữa tối lên bàn, “Cậu nhớ lại cái gì chưa?”

    Kì Nhạc nhìn hộp cơm mua từ căn tin bệnh viện, thầm nghĩ, đúng là đồ phân biệt đối xử, lúc trước mình nằm viện, cậu ta đâu có cho mình ăn mấy món tạm bợ thế này. . . . Kì Nhạc mở hộp cơm ra: “Không nhớ gì hết.”

    Cố Bách gật đầu đứng dậy: “Ngày mai gặp.”

    Kì Nhạc vẫy tay, quyết định đêm nay sẽ trốn viện, tranh thủ vẽ tranh và viết thư để có thể đưa kịp thời hạn cho Cố Bách vào tối ngày mai hoặc sáng ngày mốt.

    Tên đàn ông ưu tú nhìn cánh cửa phòng bệnh đóng lại, sau đó quay sang nhìn Kì Nhạc: “Trong giới có rất nhiều tiểu 0 muốn trèo lên giường Cố Bách, cậu ta chưa thèm liếc một cái, sao hôm nay lại đến đây chăm sóc cậu?”

    Kì Nhạc ngẩn ra: “Cố Bách nổi tiếng lắm sao?”

    Tên đàn ông ưu tú gật đầu: “Cao ráo giàu có đẹp trai, dịu dàng lại si tình, ai mà không thích. Nghe nói người cậu ta yêu là trai thẳng, yêu đã nhiều năm rồi, tôi nhớ mấy năm trước có vài tên 0 định đi dằn mặt người nọ, bảo người nọ nếu không thích Cố Bách thì đừng dính lấy Cố Bách nữa, kết quả bị Cố Bách chặn giữa đường dạy dỗ một trận, đó cũng là lần đầu tiên Cố Bách nổi giận như thế, vì vậy sau này không ai dám đi tìm người nọ nữa. Nghe nói người nọ được Cố Bách bảo vệ rất kĩ, người nọ không hề biết cậu ta là gay, cũng chưa từng tiếp xúc với giới gay trong thành phố C, bây giờ cậu ta lại đi chăm sóc cậu, tại sao lại như vậy?”

    Kì Nhạc im lặng lắng nghe, cảm thấy trong lòng rối bời, không rõ là tư vị gì.

    Tên đàn ông ưu tú thấy cậu không trả lời, cũng không để ý nữa, bình tĩnh nói: “Cậu nên học tập Cố Bách, cả hai đều chung tình với một người nhưng danh tiếng của cậu không tốt bằng người ta.”

    Kì Nhạc: “. . . . .”

    Tên ưu tú sờ sờ đầu Dịch Hàng: “Để anh đi hỏi bác sĩ xem chừng nào em có thể xuất viện.”

    Dịch Hàng thấy hắn rời đi, lập tức chạy qua giường Kì Nhạc: “Người mà anh chàng kia thích là cậu phải không?”

    Kì Nhạc ừ một tiếng, thở dài.

    “Ái chà, si tình thật, sao cậu không nhận lời?”

    “. . . . Trước giờ tôi chỉ coi cậu ấy là bạn bè.”

    Dịch Hàng bức xúc lên án: “Cậu không thấy người ta rất đau khổ sao. . . . .”

    “Anh nghĩ tôi với anh, ai mới là người khó chịu hơn? Cậu ấy còn thân với tôi hơn cả người nhà của tôi nữa.” Kì Nhạc trừng hắn, khóe mắt đỏ lên, “Anh nói xem, tôi nên viết thư bảo cậu ấy sống thật tốt hay nói cho cậu ấy biết tôi vẫn còn sống, sau đó từ chối cậu ấy, cho cậu ấy chứng kiến cảnh tôi cưới vợ sinh con?”

    Dịch Hàng ôm ngực: “Tôi thấy để cậu ta chứng kiến cảnh cậu sống hạnh phúc thì tốt hơn. . . Ít ra vẫn tốt hơn việc cho rằng cậu đã chết. . . .”

    “Bắt cậu ấy chứng kiến tôi có một gia đình hạnh phúc vợ hiền con ngoan sao?” Kì Nhạc cười mỉa mai, “Nếu là vậy, tôi thà để cậu ấy nghĩ tôi đã chết còn hơn.”

    “Chuyện này. . . .” Dịch Hàng nhức đầu, “Sao cậu không thử chấp nhận cậu ấy?”

    Lần này Kì Nhạc không có phản bác, thật ra cậu đã từng nghĩ đến vấn đề này, nếu đối phương là Cố Bách, cậu cũng muốn thử xem sao, nếu thật sự có thể thì đến lúc đó ngả bài với Cố Bách cũng không muộn. Thấy Dịch Hàng vẫn chưa chịu đi, Kì Nhạc lên tiếng nhắc nhở: “Anh yêu của anh đi thương lượng chuyện xuất viện rồi kìa.”

    Dịch Hàng: “= 口 =”

    Dịch Hàng hoảng hết cả lên: “Làm sao bây giờ? Tôi không muốn xuất viện! Cậu có cách nào giúp tôi không? Tôi đập đầu vào tường giống cậu có được không?” Dịch Hàng run rẩy nhìn bức tường, “Tôi tôi tôi không dám. . . . Lỡ đập bể đầu luôn thì sao?”

    Kì Nhạc bình tĩnh cúi đầu ăn cơm, Dịch Hàng sắp khóc đến nơi, quay sang cầu cứu đạo sĩ, “Đạo sĩ, anh nói làm người phải tích đức mà!”

    Đạo sĩ: “. . . . . .”

    Cả ngày nay lực chú ý của Kì Nhạc đều tập trung trên người Cố Bách, vì thế đã quên mất vụ di động của mình đang tắt máy, cũng như không hề hay biết người bên ngoài đang tìm mình như điên. Đám người Diệp Thủy Xuyên gọi cho người quen chia nhau đi tìm, thế nhưng tìm suốt hai ngày một đêm vẫn không có kết quả gì, bọn họ bắt đầu sắp xếp lại thông tin, sau đó tổng kết được một sự thật kinh hoàng. Theo lời kể của Diệp Thủy Xuyên, Trịnh Tiểu Viễn đã khôi phục trí nhớ, nhưng tại sao sau khi tỉnh lại, cậu ta lại không thừa nhận điều đó? Mọi người tìm Mặt Trẻ Con hỏi thăm, Mặt Trẻ Con khóc thảm thiết, nói lúc ấy Trịnh Tiểu Viễn lại thấy mình và Ninh Tiêu thân mật, sau đó còn tha thứ cho mình. Mọi người hít một hơi, tự động liên tưởng đến một khả năng khủng bố, sau đó toàn bộ giới gay đều chấn động.

    Sau khi rời khỏi bệnh viện, Cố Bách gặp được một người bạn trong giới, người nọ lập tức hỏi hắn: “Xảy ra chuyện lớn rồi, cậu biết chưa?”

    Cố Bách kinh ngạc: “Chuyện gì?”

    “Nghe nói Trịnh Tiểu Viễn vất vả lắm mới khôi phục lại trí nhớ, ai ngờ vừa về nhà lại nhìn thấy hai người kia thân thiết, rốt cuộc không thể chịu được nữa, hôm sau ăn mặc chỉnh tề đi tự sát.”

    Cố Bách: “. . . . . .”

    Sau khi Cố Bách liên lạc với Diệp Thủy Xuyên, cả đám người liền chạy tới bệnh viện, vừa lúc nhìn thấy Kì Nhạc đang thu dọn đồ để trốn viện, còn đạo sĩ đã bị Dịch Hàng thuyết phục thành công, đang dùng vẻ mặt từ bi ấn đầu Dịch Hàng vào tường, trong nháy mắt, mọi thứ đều dừng lại.

    Mọi người đứng bất động, trong bầu không khí lặng ngắt như tờ, Diệp Thủy Xuyên nổi giận rống to: “Mẹ nó, nhìn cái thằng này là thấy không bình thường rồi. Một thằng chưa đủ hay sao mà bây giờ tới hai thằng, bệnh viện này làm ăn kiểu gì thế?!”

    Dịch Hàng: “= 口 =”

    Đạo sĩ: “. . . . .”

    Bây giờ Cố Bách đã tin đầu óc hai người kia có vấn đề, anh quay sang nhìn Kì Nhạc: “Cậu đi đâu đấy?”

    “. . . . .” Kì Nhạc nói, “Đi. . . Toilet. . . .”

    Chương 13

    Chỉ số thông minh

    Phòng bệnh bắt đầu loạn hết cả lên, Diệp Thủy Xuyên là người tức giận nhất, nếu không có Kì Nhạc ngăn cản, hắn đã xông ra ngoài tìm viện trưởng khiếu nại. Đạo sĩ và Dịch Hàng đã tách ra, một người bình tĩnh đi về giường của mình ngồi thẳng lưng, người còn lại thì sắc mặt trắng bệch, ngay cả giường của mình cũng không dám quay về, run run cầm một gói ích mẫu lên uống, sau đó chui vào góc tường trồng nấm.

    “Bình tĩnh nào. . . . .” Kì Nhạc kéo Diệp Thủy Xuyên về giường của mình, vỗ vỗ ngực giúp hắn thuận khí.

    “Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh?” Diệp Thủy Xuyên quan sát Kì Nhạc, thấy cậu không có việc gì mới đứng dậy, “Anh đi làm thủ tục xuất viện cho em, đừng ở chỗ này nữa, về nhà anh nuôi em!”

    Cố Bách gật đầu đồng ý: “Ý kiến hay.”

    Kì Nhạc vội vàng từ chối: “Không được, em vừa đập trúng đầu, nếu não bị chấn động, xuất huyết bên trong thì phải làm thế nào? Ít nhất cũng phải ở lại theo dõi một ngày, một ngày thôi.”

    Diệp Thủy Xuyên thầm nghĩ cũng đúng, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất*, hắn lạnh lùng nhìn sang bên cạnh: “Nhưng còn hai thằng này. . . . .”

    *nhất vạn (10000), vạn nhất (1/10000, hay còn được hiểu là “lỡ như”) -> ý nói không sợ thất thoát cái lớn chỉ sợ chuyện không may bất ngờ xảy ra.

    Kì Nhạc vội vàng nói: “Đây chỉ là hiểu lầm thôi.”

    “Hiểu lầm gì?”

    “Hỏi rất hay, hiểu lầm gì nhỉ. . . . .” Kì Nhạc lẩm bẩm, sau đó chợt nảy ra một ý nghĩ, “Trên đầu anh ta có quấn băng, bên trong có chứa thuốc, thuốc đó làm anh ta cảm thấy rất ngứa nhưng không gãi được, vì vậy anh ta mới nhờ người khác ấn đầu mình vào tường để cọ cọ cho đỡ ngứa, đúng không?”

    Hai người kia lập tức gật đầu, ánh mắt lạnh lùng của Diệp Thủy Xuyên quét về phía Dịch Hàng: “Vậy tại sao mày không tự cọ? Làm vậy có thể khống chế được độ lực.”

    Dịch Hàng ngồi xổm trong góc tường, đáng thương ngẩng đầu lên, theo bản năng nhìn về phía Kì Nhạc, Kì Nhạc chỉ chỉ cái trán, ý bảo hắn nói “lúc đó tôi không nghĩ đến việc này”. Nhưng bây giờ Dịch Hàng như chim sợ cành cong, hoàn toàn không hiểu ý của Kì Nhạc, lỡ miệng nói luôn: “Tôi. . . . Tôi không biết nữa. . . . Đầu óc của tôi trống rỗng, tôi không thể khống chế được chính mình. . . . .”

    Đạo sĩ bình tĩnh bổ sung: “Bởi mới nói đây là do oan hồn quấy phá, không liên quan đến chúng tôi.”

    Biểu tình của Kì Nhạc lập tức nứt ra, mẹ nó, Dịch Hàng, anh có chỉ số thông minh không vậy? Còn anh nữa đạo sĩ, đây không phải là lúc phát bệnh nghề nghiệp có được không?!

    Diệp Thủy Xuyên lại nổi giận gào lên: “Em nghe đi, mẹ nó, đây là lời nói của người bình thường sao?!”

    Kì Nhạc cũng bắt đầu rối loạn, không biết nên làm gì tiếp theo, lúc này, một giọng nói trầm ổn đột nhiên vang lên, tên đàn ông ưu tú đẩy đám người ra, nhìn người nào đó đang bị vây trong góc tường, gằn từng chữ một: “Sao lại thế này?”

    Dịch Hàng lập tức đứng lên, trốn ra sau lưng hắn: “Anh yêu, nhiều người quá, em sợ lắm. . . . .”

    Tên đàn ông ưu tú quét mắt nhìn một vòng, đưa tay sờ sờ đầu hắn: “Anh đã nói chuyện với bác sĩ, em có thể xuất viện rồi, bây giờ anh dẫn em về nhà, chúng ta đi thôi, ngày mai làm thủ tục cũng được.”

    Dịch Hàng: “= 口 =”

    Bị tên đàn ông ưu tú lôi ra ngoài, Dịch Hàng dùng sức giữ chặt khung cửa: “Không. . . . Em không đi. . . . Em còn chưa hết bệnh mà. . . . . .”

    Tên đàn ông ưu tú khuyên nhủ: “Anh đã mời y tá riêng về chăm sóc cho em rồi, điều kiện ở nhà tốt hơn.”

    Dịch Hàng lắc đầu lia lịa, thấy đối phương dùng sức kéo mình ra, hắn hét lên: “Không cần, tôi thà đến khoa tâm thần chứ không muốn về nhà!” Sau đó quay sang nhìn Kì Nhạc, “Cậu cứu tôi cứu tôi cứu tôi với. . . .”

    Kì Nhạc ngẩng đầu nhìn trời, thầm nghĩ, nếu anh đi, Diệp Thủy Xuyên mới cho tôi tiếp tục ở đây, ừ, quyết định vậy đi.

    Dịch Hàng: “= 口 =”

    “Được lắm!” Dịch Hàng nổi giận, chỉ một ngón tay vào Cố Bách, “Nếu cậu không giúp tôi, tôi sẽ nói cho hắn biết sự thật!”

    Kì Nhạc: “= 口 =”

    Cố Bách nhìn sang: “Sự thật gì?”

    Kì Nhạc nhảy xuống giường, chộp lấy Dịch Hàng từ trong tay tên đàn ông ưu tú, kéo hắn sang một bên, Dịch Hàng khen: “Vậy còn coi được, rất biết điều.”

    “. . . . .” Trên trán Kì Nhạc đã nổi đầy gân xanh, hận không thể chém người này một nhát, sao càng ngày anh càng ngu vậy? Mẹ nó, bây giờ tôi có giúp anh, Cố Bách vẫn sẽ hỏi tôi về “sự thật” thôi! Anh tưởng cậu ta là đồ ngốc sao?! Kì Nhạc cố gắng nặn ra nụ cười hòa nhã, vỗ vai Dịch Hàng: “Đứng yên ở đây, cấm nhúc nhích, tôi đi nói chuyện với bạn trai của anh.”

    Dịch Hàng ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ!”

    Cố Bách vừa định đi về, anh chỉ quan tâm đến những thứ mà Kì Nhạc để lại, chuyện của mấy người này không liên quan đến anh, anh có cảm giác Trịnh Tiểu Viễn đang lừa mình, bây giờ lại nghe những lời vừa rồi của Dịch Hàng, vì thế quyết định ở lại hỏi cho ra lẽ. Kì Nhạc liếc Cố Bách một cái: “Chuyện cho tới bây giờ tôi chưa từng lừa anh, anh đợi một chút, lát nữa tôi sẽ nói rõ ràng cho anh biết.”

    Cố Bách im lặng đứng ở cửa quan sát, chỉ nghe Kì Nhạc nhỏ giọng hỏi tên đàn ông ưu tú: “Anh có biết tại sao anh ta không muốn về nhà không?”

    Tên đàn ông ưu tú nhíu mày: “Tại sao?”

    “Anh ta nằm mơ thấy mình lên giường với anh, sau đó thấy anh dùng roi quất anh ta, anh ta rất sợ, ngoài ra cũng rất ngượng, nhưng anh đừng lo, tôi sẽ khuyên anh ta giúp anh.” Vẻ mặt Kì Nhạc vô cùng thành khẩn, “Lát nữa anh cứ ôm hoặc khiêng anh ta xuống lầu, sau đó bỏ vào trong xe, tôi đảm bảo trong quá trình này anh ta sẽ không phản kháng, có lẽ anh ta sẽ nói vài câu kì quái nhưng anh không cần trả lời, phần còn lại trông cậy vào anh.”

    Tên đàn ông ưu tú hỏi: “Cậu chắc không?”

    “Chắc.”

    Kì Nhạc xoay người tìm Dịch Hàng, Cố Bách nghe rất rõ đoạn đối thoại vừa rồi, cảm thấy hơi tò mò, vì thế liền đi theo nghe thử. Kì Nhạc liếc anh một cái nhưng không có ngăn cản, theo thói quen lúc trước, Cố Bách đã được liệt vào hàng “người nhà”, vì thế không cần phải kiêng dè. Cậu nhìn Dịch Hàng, nói: “Tôi hỏi rồi, anh toàn lo chuyện không đâu, bạn trai của anh vốn không có ý định đưa anh xuất viện.”

    Cố Bách: “. . . . . .”

    Hai mắt Dịch Hàng sáng lên: “Thật sao?”

    “Suỵt. . . . .” Kì Nhạc ngăn hắn lại, nhỏ giọng nói, “Anh còn nhớ tên bác sĩ trẻ kia không? Hắn muốn đưa anh đến khoa tâm thần để kiểm tra, tất nhiên bạn trai của anh không đồng ý, bạn trai của anh nói anh không có bệnh, tên bác sĩ kia mới bảo không được giấu bệnh sợ thầy, làm một thí nghiệm nhỏ là biết ngay, vì thế bạn trai của anh mới giả bộ mang anh đi. Anh nghĩ kĩ đi, anh bị chẩn đoán là đầu óc có vấn đề, bây giờ lại được phép xuất viện, lẽ ra anh phải vui mừng mới đúng chứ! Vậy mà phản ứng của anh thế nào? Anh nhất quyết không chịu!”

    Dịch Hàng bị dọa đến choáng váng, hoàn toàn không còn khả năng suy xét xem có gì không hợp lí, run run nói: “Vậy tôi phải làm gì bây giờ?”

    “Không sao, vừa rồi bạn trai anh đã lỡ miệng nói sự thật cho tôi nghe, bây giờ bác sĩ còn đang theo dõi, hắn sẽ thử thêm một lần nữa, lần này bạn trai anh sẽ ôm anh vào trong xe, nếu anh không phản kháng, điều này chứng tỏ anh không có vấn đề, anh vẫn có thể tiếp tục ở lại đây, anh nhất định phải nắm chặt cơ hội này!”

    Dịch Hàng gật đầu: “Tôi biết rồi!”

    Cố Bách: “. . . . .”

    Cố Bách thật sự không thể liên tưởng người này với Trịnh Tiểu Viễn trong trí nhớ. “Cậu. . . .” Anh định hỏi xem có phải người này đã học thói xấu kia từ Tiểu Nhạc không, chợt thấy người này nhìn sang đây, nháy mắt nhanh với mình, ý bảo mình đừng lên tiếng. Cố Bách giật mình, tại sao ánh mắt của người này. . . Lại giống Tiểu Nhạc như thế.

    Hai mắt của Cố Bách tối sầm, không nói gì nữa.

    Kì Nhạc đẩy Dịch Hàng đến bên cạnh tên đàn ông ưu tú, người nọ tìm một tư thế dễ dàng ôm Dịch Hàng lên, quả nhiên Dịch Hàng không có bất kì phản kháng nào. Tên đàn ông ưu tú hài lòng gật đầu với Kì Nhạc, sau đó xoay người rời đi. Cả người Dịch Hàng cứng ngắc, nhỏ giọng hỏi: “Bác sĩ. . . . Đang núp ở đâu vậy?”

    Tên đàn ông ưu tú nhớ kĩ lời Kì Nhạc dặn, vì thế không trả lời, Dịch Hàng thấy hắn im lặng nên cũng ngậm miệng lại, tập trung đóng kịch, để yên cho hắn ôm. Kì Nhạc nhìn bọn họ xuống lầu, sau đó quay lại phòng mở cửa sổ nhìn xuống dưới, trong chốc lát đã nhìn thấy hai người kia. Dịch Hàng được đặt vào trong xe, tên đàn ông ưu tú cũng lên xe rồi nổ máy, lúc này cửa ghế lái phụ đột nhiên mở ra, nhưng ngay sau đó đã bị đóng lại, một cái đầu nhô ra ngoài: “Mẹ nó đây không phải là sự thật! Trịnh Tiểu Viễn tôi x cả nhà cậu a a a!”

    Xe hơi bắt đầu chuyển động, âm thanh rít gào kia dần dần biến mất.

    Kì Nhạc thở phào nhẹ nhõm rồi quay người lại, đạo sĩ đang vịn vào cửa sổ nhìn ra ngoài, lúc này ánh mắt của hắn vừa vặn đối diện với ánh mắt của Kì Nhạc, hắn lập tức quay đầu bước đi: “Tôi đi toilet.” Tuy không rõ chuyện gì đã xảy ra, hắn dám chắc có liên quan đến người này, hắn nhủ thầm trong lòng, bà ngoại của tôi ơi, người này quá khủng bố.

    Kì Nhạc ngồi xuống giường uống nước để lấy lại bình tĩnh, Diệp Thủy Xuyên hỏi: “Không phải vừa rồi em nói muốn đi toilet sao?”

    “Bị mấy người dọa sợ nên nó chạy ngược trở về rồi.”

    “. . . . . .” Diệp Thủy Xuyên hỏi, “Không phải càng sợ thì càng mắc tiểu à?”

    “. . . . Em bị dọa ngược trở về đó, được không? Chẳng lẽ anh muốn ép em tiểu?”

    Diệp Thủy Xuyên: “. . . . .”

    Cố Bách đã chỉnh đốn xong cảm xúc của mình, anh đi xuyên qua đám người, ngồi xuống bên giường: “Đến lúc chúng ta nói chuyện với nhau rồi.”

    “Đúng vậy, chúng ta nói chuyện nào.” Kì Nhạc vẫy tay với những người còn lại, “Tên thần kinh kia đi rồi, tôi sẽ ở đây thêm một ngày nữa, mấy người quay về đi.”

    Diệp Thủy Xuyên tìm Kì Nhạc mấy ngày vẫn không có kết quả, cuối cùng vẫn nhờ Cố Bách thông báo cho hắn biết, chỉ riêng điểm này đã đủ làm hắn chú ý, trải qua một hồi quan sát, trực giác nói cho hắn biết giữa hai người này có gì đó mờ ám. Diệp Thủy Xuyên để lại một ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó kéo những người khác đi về.

    Ninh Tiêu cũng có mặt, hắn thật sự không thể tìm thấy bóng dáng của Trịnh Tiểu Viễn trước kia trên người trước mặt, hắn phá lệ đặt tầm mắt của mình lên người đối phương, ai ngờ đối phương không buồn liếc hắn một cái. Ninh Tiêu nhíu mày, cuối cùng im lặng đi về.

    Kì Nhạc nhìn Cố Bách, ho một tiếng: “Nếu tôi nói sự thật. . . . Anh phải hứa không được tức giận.”

    Cố Bách quan sát đối cậu: “Sự thật là những thứ kia không hề tồn tại, đúng không?”

    “Không phải, tuyệt đối có, tôi có thể thề.” Kì Nhạc chuyển đề tài, “Anh cũng biết đấy, tôi bị mất trí nhớ. . . . .”

    Cố Bách nhíu mày: “Ý cậu là cậu không nhớ đã để mấy thứ đó ở đâu?”

    “Không nhớ rõ lắm.” Kì Nhạc cẩn thận quan sát Cố Bách, “Tôi sợ anh không tin. . . . Nên tôi chưa dám nói, nhưng tôi nhất định sẽ tìm được chúng, thật đó.”

    Cố Bách không trả lời, nhìn thẳng vào mắt cậu: “Cái gọi là sự thật. . . . . Chính là cái này sao?”

    Kì Nhạc gật đầu: “Phải.”

    Cố Bách lại quan sát cậu thêm một lúc, sau đó im lặng đứng lên đi về.

    Kì Nhạc âm thầm lau mồ hôi, chỉ mấy phút ngắn ngủi mà đã tốn bao nhiêu tế bào não của cậu rồi. Sợ có người quay trở lại, cậu ngồi trên giường thêm một tiếng nữa rồi mới ra ngoài, sau khi mua xong vật dụng cần thiết thì trời đã tối, vào hôm đến nghĩa trang, cậu đã học thuộc địa chỉ nhà trọ, còn cầm theo cả chìa khóa, vì thế quyết định đón xe về đó. Kì Nhạc tra chìa khóa vào ổ để mở cửa, vừa bước vào liền lập tức cứng đờ. Dưới ánh sáng vàng nhạt ấm áp trong phòng khách, Mặt Trẻ Con quỳ sấp trên sô pha, Ninh Tiêu đang đứng sau lưng nắm eo cậu ta, thân thể hai người dính lấy nhau, cả hai đều không mặc quần áo.

    Kì Nhạc: “= 口 =”

    Mẹ nó, lại được coi trực tiếp!

    Sau khi trở về, Cố Bách thật sự không ngủ được, trong đầu đều là ánh mắt của người nọ, anh ngồi dậy, thầm nghĩ, Trịnh Tiểu Viễn không thể nhớ đã quen biết với Tiểu Nhạc như thế nào, nhưng chắc chắn Diệp Thủy Xuyên sẽ biết. Cố Bách mặc quần áo, lái xe đến quán bar, quán bar đang trong thời điểm náo nhiệt nhất ngày, anh nhìn xung quanh vài lần, cuối cùng hỏi người pha chế rượu: “Bọn họ đang bàn tán chuyện gì vậy? Diệp Thủy Xuyên có ở đây không?”

    “Cậu chưa biết gì sao?” Người pha chế rượu vừa lau ly rượu vừa nói, “Lẽ ra Trịnh Tiểu Viễn đang ở bệnh viện, nhưng cậu ta nhớ Ninh Tiêu quá, nửa đêm trốn viện chạy về nhà, ai ngờ lại nhìn thấy hai người kia lên giường. Nghe nói cậu ta làm ầm lên, sau đó nhốt mình vào phòng đòi cắt cổ tay tự sát, đây là tin mới nhận, cậu ta đã được bọn Tiểu Xuyên đưa vào bệnh viện rồi!”

    Cố Bách: “. . . . .”

    Chương 14

    Tiếp sóng

    Kì Nhạc mang theo túi lớn túi nhỏ đứng hóa đá trước cửa, trên mặt hiện lên vẻ kinh sợ, hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo. Hai người kia cũng ngẩn ra, hiện trường yên lặng một giây, sau đó Ninh Tiêu mới hoàn hồn lại: “Đóng cửa.”

    Kì Nhạc im lặng đi vào nhà, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Ninh Tiêu rời khỏi cơ thể của Mặt Trẻ Con, nhờ góc độ quan sát, cậu thấy rất rõ bộ phận tương liên của bọn họ, biểu tình trên mặt lại nứt ra: “= 口 =”

    Ninh Tiêu khẽ nhíu mày, thấy đối phương không còn thờ ơ như lúc trước, điều đó chứng tỏ chuyện này ít nhiều vẫn gây đả kích hoặc ảnh hưởng đến người nọ, hắn cảm thấy sự khó chịu khi ban nãy bị ngó lơ ở bệnh viện đã giảm bớt một chút, hắn vừa định mở miệng thì Mặt Trẻ Con bên cạnh đã tỉnh táo lại, vội vàng cầm quần áo lên che thân thể: “Anh Tiểu Viễn. . . . .”

    Kì Nhạc nghe gọi tên, rốt cuộc cũng hoàn hồn, vội vàng đưa tay che mắt mình rồi chạy như điên về phòng ngủ: “Hai người cứ tiếp tục đi, đừng để ý tới tôi. . . . .” Cậu nhanh chóng chạy vào phòng chốt cửa lại, bỏ mặc hai người trong phòng khách ngơ ngác nhìn nhau, Mặt Trẻ Con hỏi: “Tiêu, làm sao bây giờ. . . . .”

    Ninh Tiêu nhìn chằm chằm cánh cửa phòng đang đóng chặt, sau đó nhìn khóe mắt đỏ hoe của Mặt Trẻ Con, cảm thấy mất hết hứng thú, hắn dùng khăn tắm quấn ngang eo rồi chậm rãi bước đi.

    Lúc này Kì Nhạc đang tựa lưng vào cửa phòng vỗ vỗ ngực để an ủi trái tim đập thình thịch của mình, tuy đã sống hơn 20 năm nhưng cậu chưa từng xem một cái AV nào, huống chi là cảnh tượng kích thích như vậy, lại còn được xem trực tiếp mới chết chứ. Trong đầu Kì Nhạc chỉ hiện lên một ý nghĩa duy nhất, mẹ nó, dã man quá!

    Kì Nhạc và chủ nhân cơ thể này giống nhau, sau khi khai giảng sẽ trở thành sinh viên năm ba, nhưng cậu không có chỗ ở, trường đại học Y của Cố Bách và trường đại học của cậu nằm chung một khu, vì thế cả hai cùng thuê một phòng trọ ở gần trường. Cố Bách là người rất nhã nhặn, chưa từng đề cập đến vấn đề này, bọn con trai trong lớp cũng hay bàn tán về loại phim kia, nhưng Kì Nhạc chỉ nghe nói chứ chưa từng xem qua, bởi vì Cố Bách bảo xem mấy thứ này rất dễ khiến người ta kích động, không tốt cho cơ thể, không cho cậu xem, bây giờ nghĩ lại mới biết người này có mục đích khác, vậy mà lúc đó Cố Bách nói cái gì cậu cũng tin, nhưng nghĩ đến việc người nọ học y vì cậu, chút oán hận còn sót lại cũng lập tức tan biến.

    Nghĩ đến Cố Bách, trái tim bị tổn thương của Kì Nhạc rốt cuộc cũng bình thường trở lại, cậu lấy mấy thứ vừa mua ra để bắt đầu làm việc, đúng lúc này cửa phòng đột nhiên mở ra, Kì Nhạc quay đầu lại: “Có chuyện gì?”

    Ninh Tiêu nhìn cậu: “Sao đột nhiên cậu lại quay về đây?”

    “Có việc thì về.”

    “Có việc gì?”

    Kì Nhạc kì quái hỏi: “Liên quan gì đến anh?”

    Ninh Tiêu lập tức cứng họng, Mặt Trẻ Con đã mặc xong quần áo, cẩn thận quan sát cậu: “Anh Tiểu Viễn, em. . . . .”

    “Anh không giận em.” Kì Nhạc thuận miệng an ủi, “Ngoan, hai người cứ tiếp tục việc kia đi, đừng để ý đến anh.”

    Thấy người này lại khôi phục bộ dáng thờ ơ, Ninh Tiêu nhíu mày, thuận miệng hỏi: “Bác sĩ có biết cậu quay về đây không?”

    “Không cần anh quan tâm.” Kì Nhạc đang gấp muốn chết, không muốn tốn thời gian ứng phó với hai người này, nói xong liền đóng cửa phòng lại. Hai mắt của Ninh Tiêu trầm xuống, hôm nay mình phá lệ hỏi một câu, vậy mà người này lại cư xử như vậy, hắn chặn cửa: “Cậu đừng có không biết điều như thế.”

    “Thì sao, anh biến đi.”

    Ninh Tiêu: “. . . . .”

    Ánh mắt của Ninh Tiêu càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, hắn đứng yên tại chỗ, Mặt Trẻ Con nghẹn ngào mở miệng: “Anh Tiểu Viễn, anh bỏ đi như thế bọn em rất lo lắng, hơn nữa còn để anh thấy. . . . . Anh không giận thật sao? Anh muốn đánh em cũng được, anh đừng giống như lần trước. . . .”

    Mẹ nó. . . . Rốt cuộc Kì Nhạc đã mất hết kiên nhẫn: “Được rồi, chúng ta ba mặt một lời nói cho rõ ràng đi, có lẽ cả đời này trí nhớ của tôi cũng sẽ không quay lại được, bất luận trước đây đã xảy ra chuyện gì, cứ coi như tôi không biết liêm sỉ đi, sau này tôi sẽ không bao giờ tái phạm nữa, hai người thích làm gì thì làm, không liên quan đến tôi, tôi cũng sẽ không để ý, cho nên tôi có làm gì cũng không liên quan đến hai người, tôi nói đủ rõ ràng chưa?”

    Ninh Tiêu đứng gần đó nên thấy rất rõ đôi mắt không còn chút tình cảm nào của đối phương, hắn híp mắt lại, lùi về phía sau: “Tốt nhất cậu nên nhớ kĩ những lời cậu nói hôm nay.”

    “Yên tâm, có chết tôi cũng không đổi ý, đừng làm phiền tôi nữa, tạm biệt!”

    Mặt Trẻ Con ngơ ngác nhìn cửa phòng đóng lại, bất ngờ không kịp phản ứng: “Tiêu, anh Tiểu Viễn. . . . Không sao chứ?”

    Ninh Tiêu biết người nọ vẫn chưa khôi phục trí nhớ, đương nhiên sẽ không sao, nhưng tâm tình hiện giờ của hắn không tốt, vì thế lạnh lùng đáp: “Không biết.”

    Mặt Trẻ Con phát hoảng, sau sự kiện mất tích lần trước, cậu không muốn chuyện này tái diễn thêm lần nữa, cậu vội vàng lấy điện thoại ra gọi: “Anh hai, anh Tiểu Xuyên có ở chỗ của anh không? Anh Tiểu Viễn đã về nhà, nhưng lúc đó em và Tiêu đang. . . . Đang. . . . .”

    Ẻo Lả giật mình, lập tức đứng bật dậy: “Tiểu Viễn lại bắt gặp hai đứa trên giường?!” Bên cạnh hắn có rất nhiều người, tất cả đều im lặng lắng nghe, Diệp Thủy Xuyên ngồi bên cạnh Ẻo Lả, kinh ngạc hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

    Mọi người cũng rất tò mò, vì thế đồng thanh nói: “Mở loa ngoài đi!”

    Ẻo Lả và Diệp Thủy Xuyên đều muốn biết chuyện gì đang xảy ra nên lập tức mở loa ngoài rồi đặt điện thoại xuống bàn, Diệp Thủy Xuyên vội vàng hỏi: “Tiểu Viễn về nhà làm gì?”

    Mặt Trẻ Con nghẹn ngào: “Anh ấy không nói, sau khi bắt gặp bọn em, anh ấy liền quay về phòng, bây giờ anh ấy đang giam mình trong đó.”

    “Nó có nói gì không?”

    “Có, anh ấy nói lúc trước là do anh ấy không biết liêm sỉ, còn nói sau này bọn em có làm gì cũng không liên quan đến anh ấy, còn nói có chết cũng không đổi ý.”

    Mọi người khiếp sợ: “Tiểu Viễn đã khôi phục trí nhớ, sau đó trở về tìm Ninh Tiêu, nhưng lại bắt gặp hai người trên giường. . . . Rồi lại nói những lời này, chẳng lẽ cậu ta nghĩ quẩn?”

    “Mẹ nó, miệng quạ đen!” Diệp Thủy Xuyên trừng mắt, rống vào điện thoại, “Đi gõ cửa mau!”

    Mặt Trẻ Con vội vàng bước lên: “Anh Tiểu Viễn, mở cửa!”

    Kì Nhạc đang buồn bực không biết nên vẽ gì thì nghe tiếng của Mặt Trẻ Con, vì thế liền nổi giận: “Tôi nói chưa đủ rõ ràng sao? Cho dù có chết cũng không liên quan đến các người!” Âm thanh của cậu xuyên qua điện thoại truyền đến quán bar, tất cả mọi người đều nín thở, Diệp Thủy Xuyên tiếp tục la lên: “Phá cửa!”

    Mặt Trẻ Con càng khóc thương tâm hơn: “Em phá không nổi. . . . .”

    “Kêu Ninh Tiêu phá cửa!”

    “Em kêu rồi, anh ấy không chịu. . . . .”

    “Mẹ nó!” Diệp Thủy Xuyên nổi giận, “Mở loa ngoài đi!”

    Mặt Trẻ Con ngoan ngoãn làm theo, Diệp Thủy Xuyên vội vàng nói: “Ninh Tiêu, mày mau đi phá cửa cho tao, kéo Tiểu Viễn ra ngoài ngay!”

    Ninh Tiêu lạnh lùng trả lời: “Cậu ta không có việc gì đâu.”

    Hắn vừa nói xong, bên kia lập tức truyền đến nhiều tiếng cảm thán: “Thay lòng đổi dạ. . . . . Máu lạnh. . . . . Sắp xảy ra án mạng rồi. . . . .”

    Ninh Tiêu: “. . . . .”

    Diệp Thủy Xuyên nổi giận: “Chết tiệt!!!!”

    “Linh cảm ơi linh cảm, mày đang ở đâu, mày đang ở đâu. . . .” Kì Nhạc lẩm bẩm, sốt ruột đi qua đi lại quanh giá để tranh, đúng lúc này lại nghe được tiếng rống giận quen thuộc, biết ngay là có người gọi điện thoại cho Diệp Thủy Xuyên, cũng biết có thể bọn họ sẽ lập tức tới đây. Cậu liếc nhìn tấm vải trống trơn trên giá, cảm thấy mình sắp điên rồi: “Mấy người muốn ép tôi chết phải không!”

    Âm thanh thông qua điện thoại truyền đến đây, sắc mặt Diệp Thủy Xuyên lập tức thay đổi, hắn và Ẻo Lả nhìn nhau, hai người vội vàng cúp điện thoại rồi phóng ra ngoài, mọi người cũng rất muốn đi theo, tiếc là đã bị bọn họ ngăn lại, vì thế đành ngồi yên tại chỗ chờ kết quả.

    Kì Nhạc đấu tranh tư tưởng một lúc lâu, cảm thấy trong thời gian ngắn mình sẽ không vẽ được gì ra hồn, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không thể để bọn họ phát hiện ra mấy thứ này, nếu để Cố Bách biết, cậu nhất định sẽ bị lộ tẩy. Kì Nhạc vội vàng tìm chỗ giấu mấy thứ này đi, đợi đến khi giấu xong mọi thứ, bên ngoài vừa vặn vang lên âm thanh huyên náo, cậu thở dài, bước ra mở cửa.

    “Rầm!” Diệp Thủy Xuyên và Ẻo Lả hợp lực phá cửa, cả hai chạy ào vào phòng, Ẻo Lả vẫn tiếp tục tường thuật trực tiếp qua điện thoại: “Bọn tôi vừa phá cửa. . . . .”

    “Tiểu Viễn? Tiểu Viễn?” Diệp Thủy Xuyên lo lắng nhìn xung quanh, “Tiểu Viễn, em đâu rồi? Sao không thấy ai hết vậy???”

    “Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra cậu ta.” Ẻo Lả cầm di động nhìn xung quanh, sau đó nhìn thấy sau cửa lộ ra góc áo quen quen, hắn lập tức chạy qua xem, sau đó hít một hơi, “Tìm được rồi, tất cả đều là máu. . . . .”

    Diệp Thủy Xuyên xông tới: “Mau đưa nó đến bệnh viện, bây giờ là lúc nào mà mày còn gọi điện thoại nữa!”

    “Hả? Ừ ừ.” Ẻo Lả đáp một tiếng rồi cúp di động, mọi người ở đầu dây bên kia nhìn nhau: “Đều là máu. . . . Vậy tức là. . . Cắt cổ tay phải không?” Những người còn lại im lặng một chút, sau đó đồng loạt gật đầu.

    Trán Kì Nhạc bị cửa đập trúng, đập ngay vào vết thương cũ, đầu óc lập tức trống rỗng, máu tươi chảy dài xuống cằm, một lúc lâu sau mới tỉnh lại, cậu nhìn bọn họ, sau đó hít một hơi, im lặng an ủi bản thân: “Không sao không sao, mình quen rồi. . . . .”

    Diệp Thủy Xuyên nắm lấy bả vai cậu: “Sao em lại biến thành thế này? Đột nhiên chạy về nhà làm gì?”

    Kì Nhạc tuyệt vọng hỏi: “Em muốn xuất viện, đêm nay em không về đó đâu, ngày mai anh quay lại bệnh viện làm thủ tục xuất viện cho em được không?”

    Diệp Thủy Xuyên gật đầu: “Được rồi, anh ở lại với em. . . . Em không sao thật chứ?”

    Kì Nhạc ngẩn ra, cứ tưởng những người này sẽ bắt cậu quay về bệnh viện, không ngờ lại dễ dàng như vậy, cậu đưa tay lau máu trên mặt: “Không sao, em không cần ai ở lại với em hết, hai người về đi.”

    “Không được, anh nhất định phải ở lại!” Diệp Thủy Xuyên không chịu thỏa hiệp, Kì Nhạc cố gắng giải thích cho hắn hiểu: “Anh hai, em có chút việc riêng cần làm, hai người có thể ra ngoài không? Rốt cuộc hai người tới đây làm gì?”

    “Sợ em nghĩ quẩn!”

    “. . . . . .” Kì Nhạc nói, “Sao em lại nghĩ quẩn trong lòng?!”

    “Bởi vì em lại bắt gặp hai đứa nó lên giường với nhau!”

    Kì Nhạc hít một hơi, kiên nhẫn giải thích: “Yên tâm, hai người về đi, em sẽ không tự sát đâu.”

    Diệp Thủy Xuyên lắc đầu: “Anh không tin!”

    Ẻo Lả và Mặt Trẻ Con cũng lắc đầu: “Không tin!”

    Kì Nhạc nổi điên, trừng mắt nhìn bọn họ: “Tôi sẽ không nghĩ quẩn, tôi không phải là Trịnh Tiểu Viễn ngày xưa cám ơn! Đừng dùng tiêu chuẩn trước kia phán đoán suy nghĩ của tôi! Tôi và Trịnh Tiểu Viễn vốn dĩ không phải cùng một người được chưa?!”

    Diệp Thủy Xuyên và Ẻo Lả hít một hơi, tiến lên túm Kì Nhạc lắc lắc: “Tỉnh lại đi Tiểu Viễn, em mau tỉnh lại đi, em tỉnh lại đi a a a a!”

    “Chết tiệt!” Kì Nhạc bị lắc đến choáng váng, cậu dùng sức giãy giụa, “Ông đây rất tỉnh táo!”

    Hai người kia tiếp tục lắc: “Thôi tiêu rồi, em bị cái thằng điên kia lây bệnh rồi! Mau trở lại thế giới bình thường đi a a a!”

    Kì Nhạc vốn bị đụng trúng đầu, rốt cuộc cũng chịu hết nổi, thành công hôn mê tiếp, Ẻo Lả đỡ lấy cậu: “Mày nói xem. . . . Chúng ta có nên đưa nó đến khoa tâm thần kiểm tra hay không?”

    “Kiểm cái con khỉ!” Diệp Thủy Xuyên trợn mắt, “Tao đã hỏi y tá rồi, hai đứa chung phòng với nó đã từng đến khoa tâm thần, mày thấy hai đứa nó có giống người bình thường không? Không thể để Tiểu Viễn đến đó được!”

    Ẻo Lả gật đầu: “Mày nói cũng có lí, đi thôi, đưa nó về bệnh viện xử lí vết thương trước.”

    “Ừ.”

    Kì Nhạc hôn mê không lâu lắm, sau khi mở mắt liền phát hiện mình đã quay lại bệnh viện, ngồi bên giường là một người rất quen thuộc, người đó chính là Cố Bách, Kì Nhạc há to miệng: “Anh tới đây làm gì?”

    “Bên ngoài đang truyền nhau một vài tin đồn thất thiệt, tôi không tin nên tới xem cậu một chút.” Cố Bách quan sát đối phương, “Cậu sao rồi? Về nhà tìm tranh à?”

    “Ừ, tôi sợ tìm không thấy. . . . Anh sẽ đánh tôi.” Kì Nhạc dùng ánh mắt mong chờ nhìn Cố Bách, cố gắng tỏ vẻ đáng thương để Cố Bách cho cậu thư thả thêm mấy ngày nữa, ai ngờ lại thấy người nọ gật đầu nói: “Đúng.”

    Kì Nhạc: “. . . . .”

    Đồ khốn, sao cậu có thể đối xử với người khác tàn nhẫn như thế?

    Kì Nhạc bất lực thở dài, nhìn xung quanh một chút, đột nhiên ngẩn ra: “Đây là đâu?”

    “Phòng bệnh đơn, tôi sợ cậu lại phạm sai lầm cũ nên đã chuyển phòng cho cậu, dù sao chỉ ở một ngày, mọi chi phí do tôi trả, cậu cứ yên tâm.” Cố Bách giải thích, sau đó xoay người mở giường xếp ra, “À, để phòng ngừa trường hợp xấu nhất, tôi sẽ ở lại đây giám sát cậu cho đến khi cậu xuất viện.”

    Kì Nhạc: “= 口 = !!!”

    Chương 15

    Kế hoạch

    Do điện thoại của Kì Nhạc đã tắt máy, Diệp Thủy Xuyên không thể liên lạc với cậu được, cảm thấy rất bất tiện, vì thế đã giúp cậu sạc đầy pin. Kì Nhạc xoay người về phía tủ đầu giường liền nhìn thấy, tiện tay cầm nó lên coi, bây giờ vẫn chưa đến khuya, cậu quay sang nhìn Cố Bách: “Bọn họ về hết rồi à?”

    “Diệp Thủy Xuyên định ở lại, nhưng thấy tôi tới đây nên về rồi.” Cố Bách ngồi xuống giường, “Tôi đã hỏi anh ta, anh ta nói không biết gì về chuyện cậu và Tiểu Nhạc quen nhau.”

    “Bình thường thôi, anh cũng có biết đâu?”

    Cố Bách cảm thấy rất khó hiểu: “Rốt cuộc hai người quen biết nhau như thế nào?”

    Kì Nhạc ngẩng đầu nhìn trời: “Tôi mất trí nhớ.”

    Cố Bách: “. . . . .”

    Kì Nhạc liếc anh một cái: “Không sao, chờ tôi khôi phục trí nhớ sẽ nói cho anh biết.”

    Cố Bách cảm thấy cũng chỉ còn cách này: “Cho tôi số điện thoại của cậu đi, sau này còn biết đường liên lạc.”

    “Ừ, số điện thoại của tôi là. . . . .” Kì Nhạc đột nhiên im lặng, Cố Bách tỏ vẻ thấu hiểu: “Mất trí nhớ nên không nhớ phải không?”

    Kì Nhạc gật đầu, toàn thân đổ đầy mồ hôi lạnh, suýt chút nữa đã đọc số điện thoại trước kia của mình rồi. Cố Bách liếc cậu một cái, cầm điện thoại của đối phương lên bấm gọi vào số của mình. Nhìn số hiển thị trên màn hình, Cố Bách cảm thấy khá quen mắt, vì thế liền bấm tắt rồi vào xem lịch sử cuộc gọi, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Buổi tối mấy hôm trước, người gọi điện thoại cho tôi là cậu à?”

    “Mấy hôm trước. . . .” Kì Nhạc chợt nhớ lúc biết được tin mình chết, cậu đã gọi điện thoại cho người này, cậu nháy mắt mấy cái, “Tôi lờ mờ nhớ tới lời nhắn nhủ của Tiểu Nhạc nên bấm gọi, nhưng sau khi điện thoại kết nối, tôi lại quên mất mấy thứ đó đặt ở đâu, vì vậy tôi không dám lên tiếng.”

    Câu trả lời rất hợp tình hợp lí, Cố Bách không hề nghi ngờ, chỉ nhìn đồng hồ rồi tắt đèn: “Ngủ đi.”

    Rèm cửa sổ trong phòng không được kéo lại nên trong phòng không tối lắm, Kì Nhạc có thể nhìn thấy thân ảnh mơ hồ của Cố Bách, đột nhiên mở miệng hỏi: “Rốt cuộc anh thích Kì Nhạc ở điểm nào?”

    “Thích thì thích, cần có lí do sao.” Giọng nói của Cố Bách rất nhẹ, không nhanh không chậm, “Nhiều năm như vậy, tôi đã quen với việc có cậu ấy ở bên cạnh, không thể chấp nhận người nào khác, có gì không?”

    “. . . . Chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi.” Kì Nhạc nhìn trần nhà, nghĩ tới quãng thời gian cả hai còn là bạn bè, không khỏi thở dài, cậu thật sự chỉ xem người này là bạn, nếu biến thành người yêu. . . . Cậu cảm thấy mình cần phải chuẩn bị tâm lí một chút, cậu nhích nhích sang giường bên cạnh: “Sau này anh có dự tính gì không?”

    Cố Bách im lặng một lúc: “Không biết.”

    Kì Nhạc lại thở dài, nhất thời cũng không biết nói gì, Cố Bách đột nhiên mở miệng hỏi: “Tôi nghe nói cậu lại bắt gặp Ninh Tiêu và bạn của cậu trên giường? Vậy cậu thích Ninh Tiêu ở điểm nào?”

    “. . . . . Bây giờ tôi hết thích hắn rồi, hơn nữa tôi nghĩ cả đời này tôi sẽ không thể nhớ lại chuyện trước kia.”

    Cố Bách kinh ngạc: “Tại sao?”

    “Không có tại sao hết, là bản thân tôi cảm thấy như vậy, tôi nói anh nghe, sau này tôi sẽ không coi rẻ bản thân mình như trước nữa.” Kì Nhạc nói chắc như đinh đóng cột, “Tôi phải rời xa cái giới thị phi này, thanh danh của tôi sẽ ngày càng tốt, nói không chừng sau này bọn con gái sẽ bắt đầu theo đuổi tôi, anh có tin không?”

    Cố Bách xoay người nằm xuống: “Ngủ đi.”

    Kì Nhạc: “. . . . . .”

    Ngày hôm sau, Kì Nhạc dậy sớm như thường lệ, Diệp Thủy Xuyên cũng đến đây rất sớm, khóe miệng mang theo vết máu bầm, Kì Nhạc sửng sốt: “Anh bị sao vậy?”

    “Hôm qua đi đánh nhau.” Diệp Thủy Xuyên ngồi xuống giường, “Em khỏe hơn chút nào chưa?”

    “Cũng khỏe rồi.” Kì Nhạc quan sát đối phương, “Anh đánh nhau với ai? Ẻo Lả?”

    “Ừ. . . . Hả?” Diệp Thủy Xuyên kinh ngạc, “Không phải trước kia em luôn gọi nó là anh Tiểu Thư sao?”

    “Em bị mất trí nhớ mà.”

    “Em nói cái gì?!” Diệp Thủy Xuyên túm lấy cậu, “Em lại mất trí nhớ?! Em còn nhận ra anh không?”

    “. . . . Anh hai.” Kì Nhạc nhìn hắn, “Trí nhớ của em chưa từng khôi phục có được không?”

    “Không thể nào, lần trước em uống say còn nói người trong lòng em không thích em mà thích bạn của em, rõ ràng em đã nhớ lại rồi mà.”

    Kì Nhạc theo bản năng nhìn về phía Cố Bách đang ngồi đọc sách gần đó, thấy đối phương không có phản ứng gì mới thở phào nhẹ nhõm, giả ngu hỏi lại: “Em nói vậy thật sao? Em không có ấn tượng gì hết, có thể lúc uống say em đã nhớ lại một chút, nhưng sau khi tỉnh lại đã quên hết rồi.”

    “Thì ra là thế. . . . Vậy tại sao hôm qua em lại nghĩ quẩn?”

    “Em nghĩ quẩn hồi nào?!” Kì Nhạc hết biết nói gì, rốt cuộc cũng hiểu được nguyên nhân của vụ việc hôm qua, cậu cảm thấy nếu cứ tiếp tục nói, đề tài này sẽ không bao giờ chấm dứt, vì thế hít một hơi rồi chuyển đề tài, “Chuyện này dừng ở đây đi, sao anh lại bị thương, đã xảy ra chuyện gì?”

    “Tối hôm qua anh đi tìm thằng đê tiện kia tính sổ, nếu không có nó, em sẽ không ra nông nỗi này, nhưng Tiểu Thư lại ở đó bao che cho nó nên bọn anh mới đánh nhau, à, sau đó huề lại rồi.”

    Kì Nhạc giật giật khóe miệng, sau đó để mặc hai người kia nói chuyện phiếm. Diệp Thủy Xuyên và Cố Bách đều muốn Kì Nhạc xuất viện vào tối nay, nhưng tất nhiên Kì Nhạc không chịu, lấy lí do vừa đập trúng đầu lần nữa, bây giờ đầu rất đau, sáng mai hẵng xuất viện. Diệp Thủy Xuyên đành phải nhượng bộ, thấy Cố Bách sẽ ở lại đây nên muốn tạo cơ hội cho bọn họ, hắn nháy mắt với Kì Nhạc, ý bảo hãy tận dụng cơ hội này, sau đó mới đứng dậy rời đi. Kì Nhạc hắc tuyến (° △ °|||), tiễn Diệp Thủy Xuyên ra ngoài, thuận tiện nghiêng đầu nhìn số phòng bệnh, phát hiện phòng bệnh này cách phòng bệnh lúc trước không xa, vì thế quay đầu hỏi Cố Bách: “Tôi có thể đi thăm bạn cùng phòng trước kia không?”

    Cố Bách liếc nhìn đồng hồ, đứng dậy: “Đi đi, tôi đi mua cơm cho cậu.”

    Kì Nhạc vui vẻ chạy đi tìm đạo sĩ, người nọ vẫn im lặng ngồi xếp bằng trên giường như thường lệ, thấy cậu tiến vào liền giật mình: “Cậu muốn gì?”

    “Cũng không có gì quan trọng. . . .” Kì Nhạc nhìn đạo sĩ, “Anh có thể cho tôi một ít thuốc ngủ không?”

    Đạo sĩ nghĩ nghĩ một lát rồi ra giá: “Tôi vẽ cho cậu một lá bùa, đảm bảo giúp cậu ngủ tới sáng, giá 10 đồng, chịu không?”

    “. . . . .” Kì Nhạc quát, “Đừng có lấy mấy thứ đó ra gạt tôi! Đàn em của anh đâu? Kêu bọn họ mua ít thuốc ngủ rồi chiều nay đem vô cho tôi, tôi cho anh 10 đồng, thế nào?”

    “Không phải tôi không muốn giúp.” Đạo sĩ nói, “Nhưng bọn họ đã làm thủ tục xuất viện cho tôi rồi, trưa nay sẽ cùng nhau ăn cơm chúc mừng tôi xuất viện.”

    Kì Nhạc: “. . . . .”

    Đúng là ông trời muốn mình chết mà. . . . . Kì Nhạc gấp đến độ xoay vòng vòng, đang định bảo đạo sĩ kêu đàn em tới, chợt nghe ngoài cửa vang lên một tiếng động nhỏ. Cậu quay đầu lại, phát hiện hai cô y tá đang rón rén bước vào, chính là hai cô y tá mời đạo sĩ đến trừ tà lúc trước: “Bồ sờ thử xem, lá bùa biến mất rồi, hèn chi bệnh nhân trong phòng này luôn gặp chuyện không may. . . . .”

    Cô y tá còn lại sờ sờ khung cửa, sau đó nhìn Kì Nhạc, Kì Nhạc vô tội nói: “Không phải tôi lấy xuống.”

    Cô y tá không nói gì, an ủi đồng nghiệp bên cạnh: “Không sao, mấy ngày nữa mình đến tìm đại sư mua thêm vài lá. . . .”

    Kì Nhạc quay lại nhìn đạo sĩ, người nọ đang chăm chú nhìn sang bên kia, sau đó hít một hơi rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Hai mắt Kì Nhạc sáng lên, đạo sĩ, anh phải cố gắng vượt qua nỗi đau này! Cậu đang định vỗ vai an ủi, đạo sĩ đột nhiên mở mắt ra, trong mắt ngập tràn ánh sáng kiên định, tiếp theo đứng dậy đi ra cửa, bình tĩnh nhìn hai cô y tá: “Loại bùa này tôi cũng biết vẽ, tôi tính các cô 10 đồng thôi, chịu không?”

    Kì Nhạc: “. . . . .”

    Hai cô y tá nhìn đạo sĩ, sau đó quay lưng bỏ đi.

    Đạo sĩ: “. . . . . .”

    Đạo sĩ im lặng quay lại giường, vẻ mặt âm trầm: “Báo ứng rồi.”

    “. . . . . .” Kì Nhạc nói, “Này. . . . Chúng ta tiếp tục bàn về chuyện thuốc ngủ đi!”

    “Thuốc ngủ có ba phần là chất độc.” Đạo sĩ khuyên, “Tôi vẽ cho cậu một lá bùa, một giá một, 5 đồng.”

    Kì Nhạc hít một hơi, định giải thích cho hắn hiểu, chợt nghe một âm thanh từ xa truyền tới, sau đó một thân ảnh xuất hiện trong tầm mắt: “Tôi tới đây tôi tới đây. . . .” Bác sĩ trẻ cầm cuốn sổ nhỏ, hai mắt tỏa sáng, “Anh biết vẽ bùa? Tôi nghe nói anh là người theo chủ nghĩa vô thần, sao đột nhiên lại biết mấy thứ này? Anh có chắc anh là người trước kia không? Có phải linh hồn của anh vốn thuộc về người khác không?”

    Đạo sĩ: “. . . . . .”

    Kì Nhạc: “. . . . . .”

    “Thả lỏng, chúng ta từ từ nói.”

    “. . . . Tôi bị mất trí nhớ.”

    Kì Nhạc nháy mắt mấy cái, đột nhiên mở miệng nói: “Bác sĩ, tôi quyết định kể hết mọi chuyện cho anh nghe, nhưng tôi có một điều kiện nhỏ.”

    Bác sĩ lập tức quay sang nhìn cậu: “Nói đi!”

    “Buổi tối tôi ngủ không được, anh có thể cho tôi ít thuốc ngủ không? À, đừng nói cho người nhà của tôi biết, bọn họ không muốn tôi uống loại thuốc này, bây giờ tôi muốn ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ kể hết mọi chuyện cho anh nghe.”

    Bác sĩ không suy nghĩ nhiều: “Thành giao!”

    Đạo sĩ: “. . . . . .”

    Kì Nhạc hài lòng, chậm rãi đi ra ngoài, tình cờ gặp Cố Bách đang trên đường trở lại, Cố Bách liếc cậu một cái: “Có chuyện gì mà vui thế?”

    “Gặp bạn bè thì vui thôi.” Kì Nhạc trở về phòng của mình ăn cơm, im lặng chờ, chờ đến xế chiều khi Cố Bách đi mua cơm mới thấy bác sĩ tới: “Sao đột nhiên lại đổi phòng? Hại tôi tìm nãy giờ.”

    Kì Nhạc hào hứng hỏi: “Thuốc đâu?”

    “Đây, thuốc xịn nhập khẩu từ nước ngoài đó, uống xong năm phút là ngủ ngay.”

    “Tốt quá! Hẹn mai gặp!”

    Bác sĩ đi ra ngoài, vừa lúc gặp một y tá ở hành lang, thuận miệng nói chuyện phiếm: “Tôi mới đưa thuốc cho một bệnh nhân, cậu ta nói mình bị mất ngủ, nhưng tôi nghĩ nguyên nhân thật sự là do ảnh hưởng tâm lí, vì vậy tôi mới đưa vitamin cho cậu ta, gạt cậu ta rằng đó là thuốc ngủ, sau khi uống xong chắc chắn cậu ta sẽ ngủ ngon. . . . .”

    “Ừm, ý kiến hay.”

    Kì Nhạc hoàn toàn không hề biết chuyện này, cậu nghiền nát “thuốc ngủ nhập khẩu từ nước ngoài”, sau đó dùng giấy gói lại rồi đem đi giấu ở một chỗ bí mật, cảm thấy vô cùng hài lòng. Cố Bách quay lại rất nhanh, hai người ăn uống qua loa cho xong bữa. Kì Nhạc tính toán thời gian, thấy sắc trời bên ngoài đã tối liền bước qua, thần sắc ảm đạm nói: “Tôi sực nhớ mình có chuyện cần phải nói với Ninh Tiêu, tối nay kêu anh ta tới đây giúp tôi được không?”

    Cố Bách ngạc nhiên hỏi: “Hắn chịu đến sao?”

    Kì Nhạc hỏi lại: “Nếu hắn đến thì thế nào?”

    Cố Bách định chờ người này xuất viện sẽ nói chuyện rõ ràng, bây giờ rất khó nói gì, vả lại anh cũng không tin Ninh Tiêu sẽ đến, vì thế liền đồng ý. Kì Nhạc đi ra ngoài gọi điện thoại, Ninh Tiêu ở đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát rồi mở miệng: “Tôi nhớ hôm qua cậu nói sau này chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào nữa mà.”

    “Đừng có nói như kiểu lúc trước chúng ta có quan hệ gì, tôi muốn nói chuyện với anh, anh dám không? Nếu không có can đảm đến thì cứ nói thẳng, tôi sẽ lập tức cúp điện thoại.”

    Ninh Tiêu bị thái độ của đối phương khiêu khích, lạnh lùng nói: “Được, tôi đến, tôi muốn nhìn xem cậu định làm trò gì.”

    Kì Nhạc thở phào nhẹ nhõm, sau đó trở về thông báo. Lúc đầu Cố Bách không tin, đến khi thấy Ninh Tiêu xuất hiện mới chịu rời đi, dù sao để phòng ngừa trường hợp xấu xảy ra, bọn họ đã đem quần áo về hết, chỉ còn mỗi bộ đồ bệnh nhân, Cố Bách không tin người này còn có thể trốn viện.

    Ninh Tiêu khoanh tay: “Muốn nói gì?”

    “Anh để tôi suy nghĩ chút đã.” Nói xong câu đó, Kì Nhạc chạy ra cửa sổ nhìn xuống sân, nương theo ánh đèn nhìn thân ảnh càng lúc càng xa của Cố Bách, sau khi thấy người nọ đã đi hẳn mới thu hồi tầm mắt. Cậu đưa lưng về phía Ninh Tiêu, rót một li nước ấm, đổ hết thuốc ngủ vào, vừa lắc lắc li nước vừa nói: “Chúng ta bắt đầu nói chuyện đi.”

    Anh tới bệnh viện, chắc chắn tối nay Mặt Trẻ Con sẽ không ở nhà trọ, không còn ai có thể cản trở tôi nữa, chờ sau khi anh ngủ rồi, tôi sẽ mặc đồ của anh để về nhà, nhà trọ chỉ còn mỗi mình tôi! Muốn làm gì thì làm!

    Kì Nhạc càng nghĩ càng hưng phấn, quay đầu lại cười với Ninh Tiêu: “Ha ha ha.”

    Ninh Tiêu: “. . . . .”

    Thuộc truyện: Thế giới này điên rồi