Vị diện giao dịch chi nguyên thủy thế giới – Chương 33-34

    Thuộc truyện: Vị diện giao dịch chi nguyên thủy thế giới

    Chương 33: Xiên thịt dê

    Sau hội nghị, Bạch biến trở về hình dạng ấu thú đại miêu, quẫy cái đuôi bự, ưu nhã cao lãnh không nhanh không chậm đi bên cạnh Ngô Nặc, bộ lông màu bạc phối hợp với ánh mắt kiêu ngạo băng lãnh, phong cách hoàn toàn khác với những ấu thú còn lại trong bộ lạc.

    Sau khi thấy qua hơn nữa cảm nhận một cách chân thật nhất về uy lực chấn động khiến lòng người sợ hãi trong hình thái người của Bạch, các thú nhân đã không dám dùng ánh mắt nhìn ấu thú nhìn hắn nữa, cho dù bọn họ vẫn có chút nghi hoặc__ Tại sao hình người của Bạch lại có cánh? Cha mẹ hắn đều không phải thú nhân có cánh, lẽ nào là hiện tượng lại giống? Hay là hóa hình thất bại, thành bán thú nhân rồi? Nhưng bán thú nhân có ai không phải vừa ngốc vừa ngu, trí tuệ còn không bằng nguyên thú cùng lắm chỉ cao hơn dã thú bên ngoài một chút, có thể nghe có thể nói tiếng người mà thôi, hình dáng của Bạch nhìn thế nào cũng không giống những bán thú nhân ngu ngốc đó!

    Rốt cuộc chuyện này là sao?

    Các thú nhân bộ lạc Trường hà rất khó hiểu, nhưng họ không phải bị quấy nhiễu bởi vấn đề này__ khi không nghĩ nhiều thế làm gì, tìm Bạch đánh một trận không phải cái gì cũng rõ hết sao?

    Loading...

    Nếu hắn không có bản lĩnh gì, còn dám trưng cái vẻ khoa trương đó ra, xem bọn họ có đánh hắn răng rơi đầy đất không!

    Đường não của các thú nhân bộ lạc Trường Hà rất đơn giản__ không phục, tới chiến!

    Thắng thì được càng nhiều người tín phục, thua thì tự kẹp đuôi lại ngoan ngoãn làm người.

    Bộ lạc Trường Hà bắt đầu từ mùa đông năm ngoái đến thời điểm hiện tại, Bạch là ấu thú nhân duy nhất hóa hình trong bộ lạc. Các thú nhân lúc trước hóa hình thông qua vô số lần chiến đấu, đã có được xếp hạng thực lực tương đối ổn định, trong lòng đối với lực chiến đấu của bản thân, của người khác đều nắm được, sẽ không ngang nhiên đi khiêu chiến với người cường đại hơn mình quá nhiều___ Dù sao hiếu chiến không có nghĩa thích bị đánh, chiến đấu với người thực lực tương đương hoặc mạnh hơn mình một chút, mới có thể khiến mình tiến bộ, đi khiêu chiến với những tên đã chắc chắn đánh không lại, vậy không phải mài giũa mà là tìm ngược.

    Nhưng cứ mãi mài giũa với mấy người cố định đó, thời gian lâu dần, ai cũng biết người kia dùng chiêu gì, hai bên đều hiểu rõ hết, cứ mãi đánh tới đánh lui cũng không có ý nghĩa gì. Hiện tại đột nhiên xuất hiện một ấu thú vừa hóa hình, người mới! Chim non! Đối tượng mài (điều) giũa (giáo) tốt biết bao!

    Đặc biệt là hình người của Bạch không biết tại vì sao, nhìn rồi sẽ khiến người ta có xúc động muốn lao lên đánh cho vài cái!

    Trên đường về, Bạch thu hoạch được một lượng lớn ánh mắt rục rịch, gương mặt miêu tinh nhân đầy lông lạnh lùng nhướng lên, nhìn như không để ý, nhưng trong lòng đã vui nở hoa__ đối với thú nhân mà nói, chỉ có kẻ mạnh mới khiến người ta có dục vọng khiêu chiến.

    Sớm muộn, hắn nhất định phải thu thập hết đám khốn này, rõ ràng ngoan ngoãn nghe lời tiểu sứ thần là được rồi, làm gì phải hỏi nhiều vấn đề lung tung như thế, hại tiểu sứ thần nói khàn cả tiếng, căn bản là tìm đánh mà!

    Đại miêu phẫn hận nghĩ, chớp mắt đã theo Ngô Nặc về đến nhà.

    Hai người đều chưa ăn cơm tối, Ngô Nặc bận rộn cả buổi chiều, hội nghị vừa rồi cũng lãng phí không ít đầu óc của y, cảm thấy cả đời này đầu óc chưa từng xoay chuyển nhanh như vậy, hậu quả đốt chết lượng lớn tế bào não chính là bụng đói điên rồi.

    Bạch cũng đói, hiện tại hắn vừa mới hóa hình, những ấu thú khác sau khi hóa hình trong một hai tháng ngắn ngủi sẽ từ ấu thú trưởng thành thành cự thú thành niên, hình thú của chúng gần như nhanh chóng trưởng thành với tốc độ rõ rệt, quá trình này, chúng cần bổ sung lượng lớn thức ăn, có vài thú nhân trong kỳ quá độ lượng thức ăn thậm chí có thể vượt qua thú nhân thành niên, đợi sau khi hoàn toàn thành niên, sẽ hồi phục bình thường.

    Bạch không biết vì nguyên nhân gì sau khi hóa hình, hình thú vẫn giữ dáng vẻ ấu thú, trừ bị Ngô Nặc đút cho hơi mập thêm ra, căn bản không có bất cứ dấu hiệu trưởng thành nào. Nhưng, lượng thức ăn của hắn lại ngày càng tăng lên, mỗi ngày ăn thật nhiều mà đói thật mau.

    Đừng nói chế độ hai bữa của bộ lạc Trường Hà, cho dù Ngô Nặc áp dụng thói quen ba bữa sáng trưa tối của y, vẫn không thể thỏa mãn hắn.

    Cũng may, Ngô Nặc dùng con mồi mỗi ngày Bạch mang từ bên ngoài về làm không ít thịt khô cá khô, lúc Bạch đói thì ăn một chút lót dạ. Khi hắn lặng lẽ ra ngoài học bay đói bụng, sẽ làm chút đồ nướng ăn. Trước kia khi Bạch còn là ấu thú, không cách nào nhóm lửa, phần lớn đều ăn thịt sống, hiện tại cuối cùng hắn đã hóa hình, miệng cũng bị Ngô Nặc dưỡng quen rồi, không còn chịu ủy khuất ăn thịt sống nữa.

    Vì thiếu những gia vị thiết yếu, trong thịt khô cá khô chỉ thêm muối và ớt, đối với Ngô Nặc mà nói, mùi vị không tính là ngon lắm, nhưng với Bạch, tuyệt đối có thể nói là mỹ vị.

    Thịt khô cá khô làm sẵn thì bỏ trong nhà, Bạch muốn ăn cứ tự lấy, hiện tại lượng cơm của hắn tăng lớn, những đồ khô Ngô Nặc làm ngon nhưng không no, Bạch ăn rồi ăn mãi bất tri bất giác liền hết.

    Thấy dáng vẻ thất vọng khi Ngô Nặc nhìn chén gỗ trống rỗng, đại miêu hơi chột dạ, lặng lẽ nhích vào trong bóng tối.

    Ngô Nặc thu hết động tác nhỏ của hắn vào mắt, bất đắc dĩ mắng một câu: “Mèo háu ăn.”

    Đại miêu vô tội quẫy quẫy đuôi không lên tiếng, giả đò nghe không hiểu.

    Mấy hôm nay thức ăn Bạch mang về càng lúc càng nhiều, trong nhà có không ít đồ có thể ăn, Ngô Nặc cầm một quả đỏ thẫm trong đống rau dưa lên, tùy tiện lau qua, cắn mấy cái là hết, ăn liền ba quả đỏ thẫm, cổ họng khô khàn và dạ dày đói khát cũng dễ chịu hơn rất nhiều.

    Ném hạt đi, Ngô Nặc lấy thịt hai cái đùi dê đã xử lý lúc sáng ra, vì không có tủ lạnh, mà hiện tại thời tiết vẫn khá nóng, con mồi hôm qua săn về để tới giờ mới ăn, đã hơi có chút vị lạ. Vị không nặng lắm, Ngô Nặc dùng dao làm bếp hệ thống thưởng cạo bỏ một tầng mỏng, lại lấy nước sạch rửa đi rửa lại mấy lần, vị lạ đó đã biến mất.

    Dê này khá giống dê núi Ngô Nặc từng thấy ở hiện đại, thịt cũng có vị tanh gây đặc trưng của thịt dê, chất thịt thì non và chắc hơn, bất luận hầm hay nướng đều cực ngon.

    Ngô Nặc cắt thịt dê thành miếng nhỏ, dùng muối và một chút bột ớt ướp trong nồi đá, sau đó ôm nồi đá ra vườn sau.

    Ôm một ít củi các nô lệ lúc trước đã chuẩn bị hết cho mình, nhóm lửa trong vườn, đợi lửa hừng tỏa hết khói, Ngô Nặc lấy ra một nắm xiên gỗ đã vót sẵn, số xiên gỗ này y dùng dao gấp hiệu hệ thống vót, tuy hệ thống khá lừa đảo, nhưng dao gấp hiệu hệ thống chất lượng thật sự không cần nói, thân dao thuần thép cắt sắt như cắt bùn sắc bén vô cùng, không biết tiện dụng hơn dao quân dụng Thụy Sĩ của Ngô Nặc bao nhiêu lần, số xiên gỗ này chính là khi lấy được phần thưởng, Ngô Nặc thử dao làm ra.

    Dao quá tiện dụng, không cẩn thận chút liền vót ra đống này.

    Vì lúc đó chỉ muốn thử dao, cho nên xiên gỗ vót không chỉnh tề, độ thô dài mảnh không đều.

    Trước kia Ngô Nặc bán xiên nguội, mỗi ngày phải xiên trên ngàn xiên trúc, tốc độ đã luyện thành từ lâu, chỉ qua một lúc, nửa nồi xiên thịt dê đã xiên xong.

    “Nặc, cậu muốn làm cái gì?” Đại miêu vẫn ngồi xổm cạnh Ngô Nặc, vô cùng hiếu kỳ y rốt cuộc muốn làm món gì ngon.

    “Xiên thịt dê!” Ngô Nặc nói với đại miêu, “Cậu ở đây đừng đi đâu, tôi trở vào lấy chút đồ.”

    Đại miêu ngoan ngoãn gật đầu.

    Không bao lâu, Ngô Nặc ôm một đống đồ ra.

    Đại miêu nhìn rõ cái bình trong suốt trong lòng y, mắt liền không dời đi được__ Đó là nước sốt bí chế, tiểu sứ thần nói là thần ban, hắn từng ngửi một lần, mùi vị, ừm, chưa từng ngửi qua vị nào thơm như thế! Lẽ nào tối nay tiểu sứ thần muốn dùng nó để nấu cho hắn ăn? Đại miêu nhịn không được lặng lẽ liếm miệng, tần suất lay động đuôi thoáng cái nâng lên một cấp bậc.

    Xiên thịt đã xiên xong đặt lên lửa nướng một lúc, kèm với tiếng xèo xèo ở lớp ngoài thịt, hương thơm lan tỏa từng chút một. Nướng thêm chút nữa, Ngô Nặc lấy ra một cái cọ nhỏ__ lần trước hoàn thành nhiệm vụ thu thập mười loại cá nước ngọt xong, Ngô Nặc được một cơ hội rút thưởng tùy ý, cái cọ chuyên dùng làm đồ nướng này chính là phần thưởng y rút được, không thể hố hơn.

    Nhưng hệ thống cũng nói rồi, rút thưởng tùy ý trừ phải xem nhân phẩm, còn phải xem hệ số độ khó của nhiệm vụ, độ khó nhiệm vụ càng lớn, tỷ lệ rút được đồ tốt cũng càng lớn. Mà nhiệm vụ bình thường như thế, rút thưởng tùy ý vốn dĩ đã là tùy ý xuất hiện, thông thường chỉ có thể rút được chút vật phẩm bình thường, thậm chí rút được ‘không’, hoàn toàn khác với rút thưởng tùy ý nhiệm vụ cưỡng chế cho.

    Đối với lời giải thích của hệ thống, Ngô Nặc còn có thể nói gì, có cọ gì đó vẫn tốt hơn là không có gì đúng không?

    Ngô Nặc dùng cọ quét nước sốt lên xiên thịt, mùi thơm lập tức tràn ra, Ngô Nặc và đại miêu bất giác hít sâu một cái đồng thời nuốt nước miếng.

    “Nặc, đã xong chưa?” Đại miêu bình thường dè dặt (?), cũng nhịn không được nôn nóng hỏi.

    “Xong ngay đây.” Ngô Nặc lại nuốt nước miếng, nhanh chóng lật xiên thịt lại nướng thêm một chút, thấy đã được, liền dùng đũa tuốt thịt nướng nóng hổi trên xiên gỗ xuống, bỏ vào chén gỗ.

    Y một lần nướng hơn mười xiên, thịt sắt lớn hơn xiên thịt dê bình thường, làm xong, đựng cũng được hai chén. Y và Bạch mỗi người một chén. Ngô Nặc cầm đũa gắp một miếng thịt đủ nạc đủ mỡ đưa lên miệng, phồng má cố sức thổi vài cái, rồi khẩn cấp ném vào miệng.

    Một hương thơm nồng nàn lan ra trong miệng, vị ngon đến mức Ngô Nặc căn bản không biết nên hình dung thế nào, trong đầu thậm chí xuất hiện khoảng trắng xóa ngắn ngủi, câu nói phiêu phiêu dục tiên chẳng qua là thế.

    Đa số thú nhân ngũ cảm đều rất mạnh, Bạch lại còn là người nổi bật, mùi thơm Ngô Nặc ngửi thấy chui vào mũi hắn quả thật nồng gấp trăm ngàn lần, thơm tới cào tâm cào phế, nhưng lưỡi hắn lại hơi sợ nóng, không dám trực tiếp ném thịt nướng còn đang vang xèo xèo vào miệng, chỉ đành phồng má cố sứ thổi.

    Đợi Ngô Nặc hoàn hồn từ mỹ vị, thấy đại miêu đang phì phò thổi thịt nướng, bộ dạng nhỏ thèm chảy nước miếng nhưng không ăn được quả thật khiến người ta manh đến mất phương hướng. Hình tượng miêu tinh nhân cao lãnh và thiên sứ tuấn mỹ lạnh lùng giống như một bức tường thủy tinh bị đá chọi vỡ, trực tiếp nát thành vụn trong đầu Ngô Nặc.

    Ngô Nặc gắp một miếng thịt thổi nguội xong, bỏ vào chén Bạch: “Mau nếm thử.”

    Đại miêu táp ngay miếng thịt đó, sau đó mắt mèo băng lam thoáng cái trợn tròn vo, đáy mắt sáng rực kinh người, thân thể mập tròn thậm chí còn hơi dựng lông lên. Đợi nuốt miếng thịt trong miệng rồi, đại miêu vốn muốn ăn thịt trong chén, đột nhiên đầu ngừng lại, cẩn thận dùng đầu đẩy chén tới chân Ngô Nặc, kêu ô ô không ý nghĩa, ngửa đầu trông mong nhìn Ngô Nặc, cái đuôi cố sức cọ lên đùi Ngô Nặc.

    “Đúng là thật biết làm nũng, hết cách với cậu.” Ngô Nặc bưng chén gỗ, tôi một miếng cậu một miếng phân chia thịt nướng, biểu tình trên mặt có vẻ bất đắc dĩ. ← Còn về một người hơi có khuynh hướng miêu nô, lúc hầu hạ miêu đại gia ngoan ngoãn, trong lòng rốt cuộc nghĩ thế nào, chỉ có mình y mới biết.

    Vừa nướng vừa ăn, ăn một lát, hai người mới ăn hết sạch nửa nồi thịt dê, một lọ nước sốt bí chế cũng hầu như thấy đáy.

    Ngô Nặc dọn dẹp mọi thứ mang vào nhà, lại cùng Bạch đi dạo đến con sông ngoài bộ lạc tắm một cái bơi một lúc, thuận tiện giặt quần áo, rồi mới nhân trời tối về nhà hong quần áo chuẩn bị đi ngủ.

    “Nặc, hiện tại tôi có thể tùy ý biến về hình người rồi.”

    “Ừ ừ, tôi biết, tôi biết…” Ăn no uống đủ, cơn buồn ngủ trào lên cuồn cuộn không dứt, Ngô Nặc nằm trên giường không bao lâu, mí trên mí dưới bắt đầu đánh nhau, trong mơ hồ, y nhớ ra hình như hôm nay đại miêu đã nói câu này ba bốn lần.

    “Nặc, hiện tại tôi có thể tùy ý biến về hình người rồi!” Âm thanh đại miêu không biết vì sao có chút nóng nảy, còn mơ hồ mang theo chút ủy khuất.

    Ngô Nặc bất đắc dĩ mở mắt ra, nâng tay gãi cằm hắn, sau đó lấy lệ nói: “Ừ ừ, tôi biết, tôi đã nói mấy lần rồi, tôi biết cậu lợi hại.”

    “Không phải, không phải lợi hại!” Đại miêu càng gấp.

    “Không phải lợi hại, vậy…” Ngô Nặc nhìn chờ đợi và cấp thiết trong mắt đại miêu, đột nhiên nhớ ra lúc trước y từng hứa với đại miêu__ ‘đợi khi nào cậu lại biến về hình người, tôi sẽ mua quần lót cho cậu.’

    Mấy hôm nay quá bận, cư nhiên quên béng đi.

    Chương 34: Vụ làm ăn lớn

    Đối diện với ánh mắt cấp thiết trông đợi của đại miêu, Ngô Nặc thật sự không thể làm được chuyện nuốt lời.

    “Thật hết cách với cậu.” Ngô Nặc ôm đại miêu mập mạp, hung tợn ‘sờ mó’ chà đạp hắn một phen từ đầu đến chân, cơn buồn ngủ giảm không ít, y nhận mệnh ngồi dậy, chỉnh lý sơ những thứ có thể giao dịch trong nhà, chuẩn bị đến khu giao dịch tự do thử vận may.

    Vết thương của Thạch Hổ hồi phục rất nhanh, nhưng không có bí dược, tốc độ hồi phục của hắn thua xa Bạch, mấy ngày nay, vết thương trên người gần như đã kết vảy toàn bộ, nhưng có chỗ bị thương đặc biệt sâu đặc biệt nặng, một khi vận động kịch liệt sẽ nứt ra. Hết cách, Thạch Hổ chỉ có thể tiếp tục ủ trong nhà dưỡng thương.

    Thạch Hổ là chiến sĩ thú nhân cấp ba, trong bộ lạc có đãi ngộ đặc thù, người đang trong kỳ dưỡng thương như hắn, bộ lạc sẽ phái người đưa thức ăn cho hắn mỗi ngày, đồ mang đến chắc chắn không nhiều như lúc hắn tự ra ngoài đi săn cũng không ngon như con mồi hắn săn được, nhưng ít nhiều cũng sẽ không đói bụng.

    Thức ăn bộ lạc đưa cho hắn, trừ thịt cần thiết ra, còn có không ít dưa dại quả dại.

    Nhưng, bộ lạc có nghĩa vụ chăm sóc chiến sĩ thú nhân bị bệnh bị thương, chứ không có nghĩa vụ thay họ nuôi nô lệ.

    Đồ bộ lạc đưa tới đủ cho Thạch Hổ lắp bụng, nhưng nếu muốn chia cho ba nô lệ trong nhà ăn, đủ nghẹn. Đặc biệt là Hồng còn đang mang thai đứa con đầu tiên của Thạch Hổ. Kẻ mới làm cha, cho dù Hồng chỉ là một nữ nô bình thường, Thạch Hổ cũng không định bạc đãi cô. Sau khi Hồng mang thai lượng thức ăn vẫn rất lớn, cho nên đợi cô và Thạch Hổ ăn no, gần như không còn lại thứ gì cho Lục và Tử.

    Thạch Hổ cũng không thể nhìn tiểu nô lệ của mình đói chết, liền để Lục trung thành nghe lời mỗi ngày theo đội hái lượm ra ngoài, Lục rất cần cù tay chân nhanh nhẹn, rau dại quả dại hái về mỗi ngày nộp một phần cho bộ lạc xong còn có thể mang không ít về nhà.

    Bạch có lúc mang về quá nhiều con mồi ăn không hết, Ngô Nặc sợ chúng bị hư, sẽ lấy đi đổi chút rau quả với Thạch Hổ. Vì thế, quả chua chua, quả đỏ thẫm, dưa bán nguyệt vân vân trong nhà đều rất nhiều, Ngô Nặc từ trong đống rau dưa đó chọn chọn lựa lựa những thứ chất lượng tốt ra bỏ vào sọt, đựng hơn nửa sọt, ước chừng hơn ba mươi cân.

    Trong lý giải của Bạch, Ngô Nặc là định dùng những thứ này tế lễ thần linh, sau đó nếu thần linh thỏa mãn, thì sẽ cho y thứ y xin.

    Đại miêu nhìn sao cũng thấy những thứ này hơi keo kiệt, hắn lo lắng thần linh không vừa lòng, nếu thần linh không vừa lòng, hắn không có quần lót mặc thì cũng không sao đi, vạn nhất thần linh tức giận giáng tội tiểu sứ thần của hắn thì không tốt.

    “Cậu mang theo những thứ này đi.” Đại miêu dùng vuốt mập vỗ vỗ đống quả nham nhỏ ở góc, không nhiều, đại khái có bốn năm cân, có vài cái đại vu cho người mang tới, có vài cái Ngô Nặc đổi ở chỗ Thạch Hổ.

    “Không phải cậu rất thích ăn quả nham sao? Hơn nữa số quả nham này có thể giúp vết thương của cậu khỏi càng nhanh.” Đương nhiên, chỗ tốt của quả nham không chỉ điểm này.

    Đại miêu lắc đầu mập: “Vết thương của tôi đã lành rồi, sau này tôi có thể tự đi hái quả nham, cậu mang mấy quả này đi trước đi.”

    Ngô Nặc nghĩ nghĩ nói: “Vậy cũng không cần nhiều như thế, lấy hai ba quả là được.”

    Nhìn từ giá niêm yết của hệ thống cho quả nham, giá trị quả nham tuyệt đối không thấp, nếu y một phát lấy ra quá nhiều, sẽ khiến người ta sinh ra cảm giác giá rẻ, khi bàn giá tiền dễ chịu thiệt.

    Đạo lý hàng hiếm thì quý, Ngô Nặc làm sao có thể không hiểu?

    Ngô Nặc gọi ra giao diện thao tác hệ thống, tốn 40 điểm tích phân, tải bốn loại vật phẩm giao dịch lên hệ thống, thông tin giao dịch dưới ảnh 3D của Ngô Nặc thay đổi__

    Họ tên: Ngô Nặc

    Chủng loài: Sinh mạng cacbon cơ bản.

    Giao dịch tệ: 250

    Tích phân giao dịch: 5935

    Vật phẩm giao dịch: Quả chua chua 6.85kg, quả đỏ thẫm 3.6kg, dưa bán nguyệt 7.3kg, quả nham 0.3kg.

    Ngô Nặc lặng lẽ nhìn con số 250, sau đó bảo hệ thống chuyển đến khu giao dịch, mở cửa vào khu giao dịch tự do cấp 1. Hệ thống trừ đi mười điểm tích phân, Ngô Nặc lại xuất hiện trên quảng trường giao dịch kia, xung quanh vẫn náo nhiệt ồn ào như mọi khi.

    [Hệ thống, giúp tôi mở công năng hiển thị tọa độ.]

    Quảng trường khu giao dịch cấp 1 cực lớn, không quy hoạch đường phố rõ ràng, cũng không có vật tham chiếu gì nhiều, mọi người đều tùy tiện bày hàng, mỗi ngày lương lựu người tới lui cao đến mấy chục ngàn, nếu không mở công năng tọa độ, căn bản không cách nào bày hàng ở khu vực tọa độ tương đối cố định, như thế, thì không cách nào có quần thể giao dịch tương đối ổn định.

    Giống như mở tiệm kiêng kỵ thường xuyên đổi chỗ, rất nhiều lúc, cho dù chủ tiệm biết rõ chủ nhà đòi giá cao, cũng phải cắn răng gánh lấy.

    Hệ thống trừ đi của Ngô Nặc 100 điểm tích phân, sau đó một tổ số liệu tọa độ màu lục xuất hiện trước mặt Ngô Nặc.

    Ngô Nặc căn cứ theo tọa độ biểu thị, nhanh chóng tìm được nơi đã bày hàng khi trước, tin tốt là vị trí của y chưa ai chiếm, tin xấu là dòng người biến hóa, lúc trước còn là một chỗ rất tốt, hiện tại tựa hồ đặc biệt vắng vẻ, chẳng có bao nhiêu người bày hàng, người tới xem lại càng ít.

    Nhưng Ngô Nặc không dời địa điểm, y tìm tọa độ lúc trước, đặt sọt xuống, lấy một ít thứ ra bày trước mặt, sau đó ngồi khoanh chân không hoảng loạn đợi người mua tìm đến.

    Sheeta tìm liền vài ngày không tìm được Ngô Nặc, có chút thất vọng, nhưng hắn không từ bỏ.

    Hôm đó hắn mua ba quả đỏ thẫm về, tuy không tốn bao nhiêu giao dịch tệ, nhưng dù sao cũng tốn hơn 2500 tích phân, có hơi mắc. Cho nên vừa ra khỏi khu giao dịch về nhà, Sheeta đã lập tức ăn một quả, giòn non nhiều nước, vị đạo khẩu cảm quả thật ngon hơn tuyệt đại đa số trái cây, nhưng cũng chỉ thế, không cảm thấy được công hiệu đặc thù nào.

    Sheeta vốn có chút thất vọng, nào biết ngủ một đêm tỉnh lại, không chỉ táo bón đã quấy nhiễu hắn mấy ngày không thuốc tự khỏi, nốt đậu trên mặt cũng biến mất tăm trong một đêm.

    Má ơi, hiệu quả kỳ diệu nha!

    Sheeta ngay lập tức nghĩ tới chia sẻ đồ tốt này cho em gái, nhưng suy nghĩ đến thân thể suy yếu của nó, trước khi đưa cho em gái, hắn tốn một giá cao để hệ thống giám định thông tin tỉ mỉ cho quả đỏ thẫm.

    Kết quả giám định hiển thị, quả đỏ thẫm hàm chứa nhiều loại vitamin và một vài nguyên tố vi lượng vô cùng hiếm thấy, trong đó có một nguyên tố vi lượng đã được chứng thực trên vị diện của Sheeta rằng có tác dụng giảm tốc độ lão hóa tế bào của con người, gia tăng hoạt tính của tế bào, tiếc rằng loại nguyên tố vi lượng này thật sự quá ít, trước mắt vẫn còn đang trong phòng thí nghiệm, căn bản không cách nào sản xuất.

    Đương nhiên, vị diện của Sheeta, trình độ khoa học kỹ thuật rất cao, có rất rất nhiều cách để kéo dài lão hóa gia tăng tuổi thọ con người, tuổi tác bình quân con người đã đạt đến khoảng 280. Mà nhà khoa học lúc đầu phát hiện ra loại vật chất nguyên tố vi lượng này tuyên bố, nếu có thể chắt lọc một lượng lớn vật chất này, ước tính dè chừng tuổi thọ bình quân của con người có thể tăng thêm 30 năm.

    Ý nghĩa không hề nhỏ.

    Vì gia tộc của Sheeta đúng lúc đầu tư hạng mục này, nhưng hạng mục này vì thiếu loại vật chất nguyên tố vi lượng đó đã ở sát mép phá sản.

    Loại vật chất này hàm chứa trong quả đỏ thẫm cũng vô cùng vô cùng ít, với số liệu hệ thống đưa ra, trên vạn trên ngàn quả đỏ thẫm đại khái mới có thể chiết xuất được 1g vật chất này, căn cứ theo số liệu lý luận của nhà khoa học, ít nhất phải từ 100g vật chất này trở lên mới có thể hoàn toàn phát huy tác dụng kéo dài tuổi thọ.

    Cho dù cách kéo dài tuổi thọ ở vị diện của Sheeta rất nhiều, nhưng không một ngoại lệ đều không rẻ, mà vật chất chắt lọc từ quả đỏ thẫm ra không có một chút tác dụng phụ nào, gần như không có.

    Nếu loại vật chất này thật sự được nghiên cứu ra, không biết có bao nhiêu người nguyện ý điên cuồng vì nó.

    Mà gia tộc của hắn nhất định cũng có thể dựa vào cái này trở thành gia tộc nhất lưu liên bang.

    Lúc trước, Sheeta không phải không tìm qua thứ có hiệu quả kéo dài tuổi thọ thần kỳ trong hệ thống, linh quả, đan dược, ma pháp dược tề vân vân, tiếc rằng nếu không phải giá quá mắc mua không nổi, thì mua về rồi cũng không cách nào phục chế.

    Nhưng quả đỏ thẫm khác với những linh quả không cách nào gieo trồng, hắn đã kiểm tra qua, hạt giống của quả đỏ thẫm có sức sống vô cùng cao, thích ứng với rất nhiều hoàn cảnh sinh trưởng, hắn thông qua trí não mô phỏng số liệu, đã tìm được trên năm tinh cầu liên bang thích hợp gieo trồng loại quả đỏ thẫm này, thậm chí một tiểu tinh cầu trong đó vừa khéo chính là quà sinh nhật mà ông ngoại hắn tặng cho hắn!

    Cơ hội tốt thế, quả thật là được tạo sẵn cho hắn!

    Hiện tại vấn đề duy nhất chính là hạt giống quả đỏ thẫm quá ít, vật chất chiết lọc từ quả đỏ thẫm vô cùng ít ỏi, cần phải gieo trồng số lượng lớn, mới có thể thu thập đủ tài liệu, thông qua nghiên cứu triệt để phá giải mật mã gen của quả đỏ thẫm, tiến thêm chiết lọc được càng nhiều.

    Ngô Nặc mãi chẳng chịu on, Sheeta đợi không kịp đã vào khu giao dịch hệ thống tìm kiếm một phen, phía trên hiển thị một chút quả đỏ thẫm cuối cùng không lâu trước đã bị người ta mua sạch rồi.

    Hết cách, Sheeta chỉ đành mỗi ngày lên hệ thống tìm Ngô Nặc.

    Hôm nay Sheeta có chuyện bị trễ một chút, online hơi muộn, vốn cho rằng có thể không tìm được Ngô Nặc, nhưng vẫn ôm chút tâm trạng may mắn đi vào khu giao dịch, kết qủa khi đến tọa độ hẹn lúc trước thì thấy cái tên đang bị một đám giao dịch giả vây lại, không phải Ngô Nặc thì là ai?

    Sheeta đến quả thật hơi muộn, đồ Ngô Nặc bày ra đã bị người ta mua sạch, đột nhiên nhìn thấy một tên quen mắt nào đó, sắc mặt Sheeta lập tức đỏ bừng, mắt trợn tròn, quả thật hệt như dựng lông!

    “Cậu ở chỗ này làm gì?!”

    “Tại sao tôi không thể ở đây?”

    “Cậu lại cướp giao dịch phẩm của tôi!” Sheeta tức nghiến răng nghiến lợi.

    Có chuyện nào càng tồi tệ hơn cùng một vị diện xuất hiện hai người nắm giữ hệ thống chứ?

    Có, người nắm giữ hệ thống khác là kẻ địch từ nhỏ đến lớn của mình! Con nhà người ta trong miệng ba mẹ!

    Quy tắc gắn kết của hệ thống là trên một tinh cầu sinh mạng chỉ cho phép có một ký chủ, nhưng ở vị diện khoa học kỹ thuật như của Sheeta, phạm vi hoạt động của nhân loại sớm đã không còn giới hạn ở trên một tinh cầu sinh mạng nào, tình huống đồng thời xuất hiện hai hoặc càng nhiều ký chủ không hề hiếm thấy.

    Trong khu giao dịch hệ thống ký chủ không được phép tranh đấu, nhưng ở bên ngoài khu giao dịch, giữa ký chủ là hợp tác cộng tác hay tranh đấu liều chết, hệ thống chẳng thèm quản.

    Dù sao lòng người khó dò, các ký chủ đều biết rõ đạo lý tài không lộ ra, nếu không có gì bất ngờ không ai nguyện ý bại lộ sự tồn tại của hệ thống, cũng không ai nguyện ý bại lộ thân phận của mình.

    Sheeta đương nhiên không cố ý muốn bại lộ thân phận của mình, nhưng người có lúc xui xẻo thế đấy, ban đầu hắn vẫn còn là một chú chim non nhỏ không cẩn thận gặp phải một người quen ở khu giao dịch, từ đó…

    Từ đó bắt đầu một đoạn lịch sử huyết lệ dù kể ba ngày ba đêm cũng không kể hết, không nói nữa, nói nhiều toàn là nước mắt.

    “Cậu xác định muốn nói ở đây?” Al mang theo ám chỉ nhìn Sheeta, lại nhìn Ngô Nặc.

    Sheeta cắn răng: “Trở về tôi tính sổ với cậu.”

    “Tùy thời phụng bồi.” Nói xong Al cười cười, thoáng cái đã biến mất khỏi khu giao dịch.

    Đúng thật là xui xẻo mà.

    Tâm trạng Sheeta cũng thối như sắc mặt, tức phì phò hỏi Ngô Nặc: “Tôi muốn 5 cân hạt giống quả đỏ thẫm, cậu có hàng không?”

    Ngô Nặc có chút khó xử nói: “Có thì có, nhưng vị vừa rồi đã đặt 100 cân hạt giống, trong thời gian ngắn, tôi chắc chắn không gom đủ nhiều hàng như thế.”

    Sắc mặt Sheeta càng khó coi, “Y ra giá bao nhiêu, tôi ra gấp đôi lẽ nào còn không được sao?” Mẹ nó, có nhiều tích phân như thế, cần gì mua quả đỏ thẫm, đi mua thứ khác không được à? Khốn kiếp (╯‵口′)╯︵┻━┻.

    Ngô Nặc rất biết lắng nghe nói: “Ngài Al một lần đặt 100 cân hạt giống, tôi tính giá rẻ nhất cho y, một cân chỉ thu 5000 giao dịch tệ mà thôi.”

    “5000 giao dịch tệ một cân? Y nhất định là điên rồi!” 100 cân chính là 500000, đủ để mua một quyển công pháp không tồi, cho dù là thổ hào cũng không nên chơi như thế chứ?! Chỉ mua vài cân hạt giống về là được, áp dụng kỹ thuật phục chế gen tiến hành ươm giống, không phải sẽ có lợi hơn mua trong hệ thống sao?

    Vừa làm xong một vụ mua bán lớn, tâm trạng Ngô Nặc cực tốt. Y đã hẹn với Al, số hạt giống này chia làm 10 lần, trong một năm hoàn thành giao hàng, hạt giống quả đỏ thẫm cũng lớn cỡ hạt táo của trái đất, phải thu gom 100 cân thật sự hơi khó, nhưng không phải không thể hoàn thành.

    Ngô tiểu Nặc biểu thị y lớn từng này còn chưa thấy qua 500000 có hình dạng ra sao, hiện tại cuối cùng có cơ hội, cho dù là giao dịch tệ cũng tuyệt chết được.

    Nếu Sheeta biết suy nghĩ của y, nhất định sẽ phun đầy mặt y.

    Giao dịch tệ đáng giá hơn tiền tệ thông hành nhiều đó biết chưa!

    Trước giờ chưa từng nghe qua tiền tệ của vị diện nào đáng giá hơn giao dịch tệ của hệ thống, không sai, hệ thống hố thế đấy!

    Sớm biết vậy lần trước mua của y nhiều chút!

    Vất vả lắm mới nhặt được của, lại bị tên Al làm rối mất, Sheeta quả thật buồn muốn khóc.

    Ngô Nặc không rõ ân oán giữa họ, thương mà không giúp được gì, nhận đơn đặt hàng giá gấp đôi của Sheeta, chuẩn bị thoát ra về nhà ngủ.

    Ủa, sao lại sót mấy thứ này nhỉ.

    Ngô Nặc lấy mấy quả nham lăn vào trong da thú bị che đi ra, đưa cho Sheeta: “Chỗ tôi còn mấy quả nham, anh có cần không?”

    Mắt Sheeta lập tức sáng lên.

    Thuộc truyện: Vị diện giao dịch chi nguyên thủy thế giới